Diễn đàn Lê Quý Đôn
Cấm đăng tin quảng cáo các lớp học, khoá học, hội thảo, tìm học sinh... Các bài quảng cáo sẽ bị xoá.



Tạo đề tài mới Đề tài này đã khoá, bạn không thể sửa hoặc gởi bài trả lời.  [ 9 bài ] 

Ai là người đầu tiên tìm ra châu Mỹ?

 
Có bài mới 12.11.2007, 17:37
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó lao động
Lớp phó lao động
 
Ngày tham gia: 15.02.2007, 22:26
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 204
Được thanks: 0 lần
Điểm: 4.01
Có bài mới Ai là người đầu tiên tìm ra châu Mỹ? - Điểm: 4
Ai là người tìm ra Châu mỹ?

     1.Trung Quốc

     2.Cô-lôm-bô chứ ai!

    

   Ai cũng biết Cô-lôm-bô là người đầu tiên tìm ra châu Mỹ. Nhưng cách đây mấy năm, một người buôn bán dồ cổ của Trung Quốc đã cho trưng bày một tấm bản đồ vẽ Châu Mỹ và nó có niên đại lâu hơn khỏng 500 năm so với thời gian ông Cô-lôm-bô tìm ra  Châu mỹ. Vậy ai là người đầu tiên tìm ra châu Mỹ? :think2:  :think2:  :think2:(Cái này do HTV nhà mình đăng tin, em chỉ ghi lại thui)


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 12.11.2007, 17:49
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó học tập
Lớp phó học tập
 
Ngày tham gia: 27.05.2007, 14:20
Tuổi: 25 Nam
Bài viết: 604
Được thanks: 13 lần
Điểm: 5.08
Có bài mới  - Điểm: 6
Những cư dân đầu tiên của châu Mỹ là những bộ lạc s61ng ở Kỷ Băng Hà, họ từ vùng Siberia của nước N ga ngày nay vượt qua eo biển bering để đến châu Mỹ, và chính họ là tổ tiên của những người thổ dân châu Mỹ sau này, vậy họ là những người đầu tiên tìm ra châu Mỹ.

Còn người khám phá ra châu Mỹ ngoai2 những người thổ dân đó là người Viking, vào năm 1000, Leif Ericson , con trai của Eric the Red( người đã khám phá ra Greenland) đã ra khơi từ Godthabfiord đi tìm 1 vùng đất lạ đã được 1 người Viking kah1c nhìn thấy trong chuyến đi trước,cuối cùng ông đã đặt ch6an lên Bắc Mỹ, sau khi thám hiểm ông trở về greenland. Vậy là người Viking khám phá ra Châu Mỹ trước Columbus 5 thế kỉ.Còn người TQ mình chưa biết, bạn có thể cho thêm tài liệu ko?


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 13.11.2007, 20:00
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó lao động
Lớp phó lao động
 
Ngày tham gia: 15.02.2007, 22:26
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 204
Được thanks: 0 lần
Điểm: 4.01
Có bài mới  - Điểm: 1
Mình cũng không rõ nữa bạn àh! Cái này là mình coi trên HTV& ở bản tin thế giới, cách đây cũng lâu rồi,lớp mình đang bàn tám vấn đề này. Nên mình đem ra đây dể thảo luận thêm. :bird:  :bird:


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 22.11.2007, 10:50
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 20.11.2007, 13:16
Tuổi: 23 Nam
Bài viết: 22
Được thanks: 0 lần
Điểm: 5.27
Có bài mới  - Điểm: 3
tôi cũng ko rõ lắm nhưng theo tôi nghĩ năm 1492 là năm colombo tìm ra châu Mĩ, nếu người TQ tìm ra ông ta trước khoảng 500 năm thì là khoảng năm 992, lúc đó ở TQ khoảng vào thởi bắc tống. Vào thời đó tôi nghĩ ko thể có 1 người TQ nào làm nổi việc đi nửa vòng trái đất đâu. Còn tấm bản đồ đó thì có lẽ ông ta mua lại được từ một thương gia người phương tây thì sao? Cái đó có trời biết. :)2


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 22.11.2007, 17:24
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 22.11.2007, 09:34
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 52
Được thanks: 0 lần
Điểm: 3.42
Có bài mới  - Điểm: 5
Tìm ra Châu mĩ ah, chắc chắn là người châu Á vì khi Colombo phát hiện ra châu Mĩ thì ở đó đã có những người thổ dân gốc Á sinh sống ở đó rồi. Nói chung chẳng qua là ông Colombo ấy công bố châu lục mới thôi, chứ nếu ko thì người Châu A là những người đầu tiên tìm ra Châu Mĩ rồi
>>> theo Phu0ng người TQ tìm ra trước


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM WWW
Có bài mới 22.11.2007, 19:15
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 20.11.2007, 13:16
Tuổi: 23 Nam
Bài viết: 22
Được thanks: 0 lần
Điểm: 5.27
Có bài mới  - Điểm: 3
ồ bạn phương nói là ở châu mĩ có người châu á à . cái này chatvoituthan moi bit a nha. tôi tưởng chỉ có người da đỏ và thổ dân bộ lạc sống thôi chứ. Vây theo ban phương thì những người châu á làm cách nào qua châu mĩ trước colombo vậy có thể cho tuthan biết với dc ko ?  :shock2:


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 22.11.2007, 19:29
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 20.11.2007, 13:16
Tuổi: 23 Nam
Bài viết: 22
Được thanks: 0 lần
Điểm: 5.27
Có bài mới  - Điểm: 7
còn theo như bạn gì đó nói thì một thương nhân buôn đồ cổ đã công bố tấm bản đố châu mĩ có niên đại sớm hơn khoảng 500 năm so với colombo. nhưng theo tôi nghĩ thì một thương nhân bán đồ cổ người TQ có tấm bản đồ thì người TQ tìm ra à ? Nếu vậy thì nếu tôi may mắn có dc tấm bản đồ đó thì có lẽ Vn mình tìm ra châu mĩ quá. Còn về tấm bản đồ có niên đại lâu hơn 500 năm thì tôi vẫn chưa hiểu. có lẽ tấm bản đồ đó là của thổ dân vẽ trước rồi có 1 người nào đó trong lần khám phà ra châu mĩ đã đem về rồi khi qua TQ đã ghé vào rồi bán lại chăng . Rồi người TQ thấy bản đồ lạ rồi giữ lại rồi truyền lại cho con cháu . Và thế là thành đồ cổ. Tôi nghĩ vậy đó, ko biết có đúng ko nữa  ;)  :userfriendly:  :sorry:  :sorry:  :shoot:  :anger:  :lemon:  :ihearu:  :sitonitnrotate-nerd:  :driver:  :group:


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 22.11.2007, 19:35
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó học tập
Lớp phó học tập
 
Ngày tham gia: 27.05.2007, 14:20
Tuổi: 25 Nam
Bài viết: 604
Được thanks: 13 lần
Điểm: 5.08
Có bài mới  - Điểm: 1
chatvoituthan đã viết:
ồ bạn phương nói là ở châu mĩ có người châu á à . cái này chatvoituthan moi bit a nha. tôi tưởng chỉ có người da đỏ và thổ dân bộ lạc sống thôi chứ. Vây theo ban phương thì những người châu á làm cách nào qua châu mĩ trước colombo vậy có thể cho tuthan biết với dc ko ?  :shock2:


những người thổ dân đ1o từ Siberia qua theo eo biển Bering thời đó la 2thời kỳ Băng Hà, lúc đó eo Bering ko lớn như vầy!


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Có bài mới 24.10.2008, 15:02
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 19.10.2008, 08:43
Tuổi: 19 Nam
Bài viết: 28
Được thanks: 0 lần
Điểm: 4.32
Có bài mới Re: Ai là người đầu tiên tìm ra châu Mỹ? - Điểm: 10
Từ trước tới nay, theo sử tây phương, chúng ta vẫn được cho biết Christopher Columbus là người khám phá ra Châu Mỹ, đặt chân lên đảo Bahamas ngày 12 tháng năm 1492. Đương nhiên, ai cũng biết người Da Dỏ đã đến trước lục địa này cả hơn chục ngàn năm nay , có lẽ qua ngả eo biển Bering và Alaska.. Từ Châu Âu, hiện có những bằng chứng lịch sử cho thấy người Viking xuất phát từ Bắc Âu từng qua phía Bắc Châu Mỹ trước cả thời Christopher Columbus.

Gần đây xuất hiện một số tài liệu cho thấy có thể người Trung Hoa cũng đã có mặt trên Châu Mỹ trước Columbus. Thuyết này được tình bày trong cuốn sách tựa đề "1421 THE YEAR CHINA DISCOVERED AMERICA (Transworld Publishers, 2002) của một học giả người Anh tên Gavin Menzies. Ông sinh ra và lớn lên ở Trung hoa, từng phục vụ trong Hải Quân Hoàng Gia của Anh Quốc . Ông không phải là một sử gia chuyên nghiệp, nhưng công trình sử học này rất có giá trị, ngoài kiến thức chuyên môn về hàng hải của mình ,để khảo cứu cho cuốn sách của mình, ông đã từng đi đến 120 nước, 900 thư viện và bảo tàng viện và hầu hết mọi hải cảng của thời Trung cổ.

Menzies để tâm nghiên cứu vấn đề này khoảng đầu thập niên 1990 khi ông tìm thấy trên một bản đồ của Ý trên đó có ghi tên hai đảo khá lớn có thể là Puerto Rico và Guadeloupe nằm trong biển Caribbean, mà bản đồ này lại được vẽ từ năm 1424, đến 24-25 năm trước khi Columbus ra đời.

Những khảo cứu sau đó giúp cho tác giả kết luận là bản đồ đó dựa trên những khám phá rút tỉa từ những cuộc thám hiểm của những hạm đội Trung Hoa dưới quyền điều khiển của Zheng He (Trịnh Hòa), một hoạn quan theo đạo Hồi (muslim) thời nhà Minh, hồi đầu thế kỷ thứ 15. Theo Siu-Leung Lee, người đã từng dịch trực tiếp từ sử nhà Minh, tư lịnh hạm đội Zheng He (1371-1435) chỉ huy đóng được 1622 chiếc tàu và đi ít nhất là bảy chuyến trong khoảng thời gian từ 1405 đến 1430, đến tận Somalia và có thể đến luôn châu Âu (Pháp, Hòa lan và Portugal hiện nay). Mỗi chuyến đi gồm 27.800 người và dùng trên 300 chiếc tàu, 62 chiếc là tàu lớn,dài 475 bộ, rộng 193 bộ , mỗi chiếc chuyên chở trên 1000 người, 6 lần lớn hơn chiếc tàu Santa Maria của Columbus (75x25 feet).  


Sử nhà Minh ghi là lộ trình đi qua các xứ như Java, Sumatra, Vietnam,Xiêm (Thái lan), Campuchia, Philippines, Bangladesh, Ấn độ, Yemen, Arabia, Somalia, Mogadishu.



Những con hươu cao cổ và những con sư tử đem về Trung Hoa là bằng chứng hiển nhiên là ông ta đến tận Châu Phi.(Người Trung Hoa hồi đó tưởng con hươu cao cổ là con kỳ lân, lại càng tăng thanh thế của vua ). Lịch sử chính thức nhà Minh cũng nhắc đến "Franca" là nước Pháp và Portugal hiện nay. Nếu thật sự Zheng He có đến nước Pháp thời đó, thì chỉ bằng cách duy nhất là đi vòng đường biển xuống mũi phía cực nam của châu Phi (Mũi Hảo Vọng/Cape of Good Hope) vì hồi đó chưa có kinh đào Suez để đi tắt vào Địa Trung Hải.



Zheng He Stamps


Zheng He Statue


Theo Menzies, cuộc thám hiểm lớn nhất và quan trọng nhất mà cũng là chuyến đi cuối cùng khởi hành vào năm 1421 và trở về nước vào mùa hè và mùa thu năm 1423. Những khảo cứu của Menzies khiến ông ta tin tưởng rằng những chiếc tàu của hạm đội Trung Hoa đã đến tận châu Mỹ và Châu Úc (Australia) và lập nên những cộng đồng di dân ở Nam Mỹ cũng như đem đến đấy những giống thảo mộc cũng như những bịnh (sán đủa, sán móc) đặc biệt của vùng Đông Nam Á Châu. Ông Menzies tin rằng một số DNA (phân tử di truyền) của người Tàu được tìm thấy trong máu những thổ dân châu Mỹ, một số di tích lịch sử như ngôi tháp hình tròn ở Newport (Rhodes Island), những cái neo bằng đá hình tròn ngoài bờ biển California là dấu vết của những cuộc thám hiểm của người Trung hoa trong các chuyến đi vĩ đại này. Ông còn đi đến kết luận là người Trung hoa đã đến thám hiểm luôn Antarctica (vùng đất ở nam cực).Tuy nhiên, giới khoa học chuyên về khảo cỗ vẫn còn nghi hoặc về những kết luận của ông, một số khoa học gia hoàn toàn bác bỏ các kết luận của ông cho rằng các hạm đội của Zheng He đã khám phá ra châu Mỹ trước cả Columbus.


Medieval Chinese ship


Impressive as they are, Chinese junks today are but pale shadows of medieval Chinese ships.


Chuyến đi đầu tiên khởi hành năm 1405 và Zheng He chết trên tàu mình trong chuyến đi thứ thứ bảy (theo báo Time vào năm 1433). Đến lúc những chiếc tàu cuối cùng trở về nước, chánh sách của triều đình nhà Minh đảo ngược lại, những quan niệm bảo thủ của Khổng giáo được thịnh hành , những người hoạn quan bị các nho sĩ khinh thường và óc phiêu lưu. cởi mở , hướng về phương tây của họ không còn được khả năng thi thố nữa. Xã hội Trung hoa trở nên khép kín, thương mãi trên những con kinh nội địa được phát triển thay vì thương mãi trên những đại dương xa xôi. Chính quyền Trung hoa không còn muốn tiếp xúc với thế giới bên ngoài nữa, những bản đồ cũng như tài liệu vết tích của những cuộc thám hiểm trước đây cố tình bị ra lịnh huỷ. Những bằng chứng trực tiếp về sự hiện diện của những nhà thám hiểm và ngoại giao Trung hoa đầu tiên trên châu Mỹ hầu như thất lạc hoàn toàn.

Như vậy, nếu họ có khả năng vẽ những bản đồ của toàn thế giới hồi đó, những nhà hàng hải Trung hoa thời đó đã có khả năng đi vòng quanh quả địa cầu (circumnavigated the globe), định phương hướng trên biển qua vị trí các ngôi sao (astro-navigation), khắc phục được việc tính toán chính xác các kinh tuyến và vĩ tuyến (longitudes and latitudes).


To navigate throughout the Indian Ocean, Zheng He would have made use of the magnetic compass, invented in China during the Song dynasty


Chuyện thám hiểm thế giới của người Tàu đầu thế kỷ thứ 15 có những điểm khá thú vị dính líu đến Việt nam chúng ta. Người Việt nam chúng ta hầu như ai cũng phải học về chuyện Lê Lợi khởi nghĩa ở Lam sơn và mười năm kháng chiến chống đô hộ của nhà Minh (1418-1427) sau khi Trương Phụ của nhà Minh hoàn tất cuộc xâm chiếm nước ta năm 1414.

Ở Trung hoa, lúc này là triều đại của vua Minh Thành tổ , gọi là Zhu Di ( Chu Đệ) trong Anh ngữ, hiệu là Yong Le ( Vĩnh Lạc, chúng ta sẽ dùng tên Zhu Di cho tiện) (1403-1424). Trước đó, năm 1368, Minh Thái Tổ (Zhu Yuanzhang) diệt nhà Nguyên (Mông Cổ)năm 1368 , đóng đô ở Nanjing , lúc đó Zhu Di mới tám tuổi. Sau đó Zhu Di tham gia tiêu diệt những tàn dư của nhà Nguyên ở Vân Nam và Côn Minh. Một trong những biện pháp trừ hậu hoạ của nhà Minh thời đó là giết hết những người nhà Nguyên thất trận và thiến tất cả những người con trai phe nhà Nguyên chưa đến tuổi dậy thì. Theo Menzies, những người con trai gốc Mông cổ bị thiến này, sau lớn lên nhờ tướng mạo cao lớn , khôi ngô cũng như biệt tài sẽ trở thành một số hoạn quan được tin cậy và đóng vai trò trọng yếu trong cung cấm nhà Minh. Mặc dù Zhu Di có chiến công lớn, khi người anh trưởng mất vua cha vì nghi kỵ Zhu Di không phải con thật của mình, không cho Zhu Di lên ngôi mà lập người cháu của Zhu Di là Zhu Yunwen lên kế vị mình. Zhu Yunwen quyết tâm trừ khử Zhu Di. Sau này , Zhu Di nhờ sự phò tá của một số cận vệ thuộc thành phần bị thiến trứơc đây (eunuch), đứng đầu là Zheng He, tập trung lực lượng ở Bắc Kinh và sau đó đuổi Zhu Yunwen ra khỏi Nam Kinh và lên ngôi hiệu là Yong Le (Vĩnh Lạc). Zheng He sẽ là nhân vật then chốt trong câu chuyện thám hiểm châu Mỹ sau này.


  

2/3 oz silver commemorative coin of Zheng He


Năm 1404, bắt đầu cuộc dời đô nhà Minh từ Nam Kinh về Bắc kinh. Theo sách của Menzies, đây là công trình phức tap nhất và vĩ đại nhất của suốt triều đại nhà Minh. Hàng trăm ngàn lao động được đem lên phía bắc để xây dựng thủ đô mớI, 335 sư đoàn bộ binh được tái phố trí để canh gác những người này. Lúc lúa mì địa phương không đủ để nuôi dưỡng lực lượng nhân công vĩ đại này, Zhu Di ra lệnh sửa sang con kinh vĩ đại (the Grand Canal) dài 1800 km, được xây dựng từ năm 486 trước tây lịch và hiện nay vẫn là con kinh dài nhất thế giới. Có lẽ trong 6 triệu người tham gia xây con kinh này, 3 triệu người đã bỏ mạng. Con kinh được trùng tu là một trục Nam Bắc tiếp tế thực phẩm bằng hàng vạn tàu xà lan (barges) nuôi sống lực lượng lao đông xây thành Bắc kinh.



Một công trình vĩ đại khác là sự thành lập một hạm đội khổng lồ mà chúng ta đã nhắc đến ở trên. Zhu Di ra lịnh đóng 1681 chiếc thuyền, trong đó có những chiếc khổng lồ có chín cột buồm (nine masted treasure ship) chuyên chở những lượng hàng hóa khổng lồ . Ngoài ra còn có trên 6000 tàu dủ loại khác như tàu chiến bảo vệ , tàu tuần tiểu, tàu chở nước,… Hạm đội của nhà vua có nhiệm vụ giăng buồm đi thám hiểm các đại dương trên thế giới và vẻ bản đồ các nơi đó, làm cho các vua chúa ngoại quốc phải nể sợ và bắt buộc toàn thế giới phải chấp nhận hệ thống triều cống của Trung quốc (bringing the entire world into China "tribute system"). Ngày 2 tháng 2 năm 1421, hạm đội vĩ đại này đem về Bắc kinh những vua chúa cũng như sứ thần từ các nước Á châu, Á rập , châu Phi và Ấn dộ dương về chầu vua nhà Minh trong ngày khai trương cung cấm của thành Bắc kinh. Sau khi được đón tiếp long trọng và chứng kiến tận mắt sự xa hoa, vĩ đại của thủ đô Trung quốc, các phái đoàn ngoại giao được hạm đội khổng lồ đưa về quê quán ngày 3 tháng 3 năm 1421. Đứng đầu là Đô đốc Zheng He, người hoạn quan trung thành của vua nhà Minh đã ngang nhiên trở nên nhà hàng hải tài ba. Phái đoàn mấy chục ngàn người này còn có đủ cả thông dịch viên cho hàng chục thứ tiếng, bác sĩ, các bác học thuộc đủ các tôn giáo Hồi giáo, Ấn độ giáo, Phật giáo, các nhà toán học , thiên văn học, luyện kim học (metallurgists), kỹ sư, kiến trúc sư. Ngoài ra , còn có cả các nàng hầu non (concubine) tuyển mộ từ các nhà điếm đi theo phục vụ các vi quốc khách trên đường hồi hương, và họ có thể giữ luôn các nàng hầu nếu muốn.



Forbidden City in Beijing

Sau khi đem các nhà ngoại giao về nguyên quán , những phương tiện trên tàu được biến thành những phòng khảo cứu cho các nhà khoa họctrong công cuộc thám hiểm thế giới.

Như vậy, trong những thập kỷ đầu của thế kỷ thứ 15, nhà Minh ở Trung hoa huy động một lực lượng nhân công và nguyên liệu khổng lồ để xây dựng kinh đô Bắc kinh, phát triển con kinh đào trục lộ nam bắc (Grand Canal), trùng tu hàng trăm dặm của Vạn lý trường thành và xây dựng đại hạm đội (armada) gây uy thế cho Trung hoa trên trường ngoại giao quốc tế, một hiện tượng làm chúng ta nghĩ đến tình hình của Trung hoa hiện nay đang xây dựng ào ạt và tiêu thụ một phần rất lớn của nguyên liệu xi măng, sắt thép, gỗ,xăng dầu thế giớI, có tham vọng trở thành một siêu cường quốc trong công cuộc xây dựng hạ tầng kinh tế, cũng như gây thanh thế bằng cách tổ chức thế vận hội Bắc kinh sắp tới đây.

Tác dụng của các nổ lực khai thác tài nguyên và nhân lực hồi đó ảnh hưởng tới chính sách ở Việt nam như thế nào? Theo Trần Trọng Kim trong Việt nam Sử lược (VNSL) thì, sau khi Trương Phụ hoàn tất công cuộc chiếm Việt nam năm 1414 và trở về Tàu, "Hoàng Phúc ở lại khai thác tối đa các nguồn tài nguyên, cố tình xóa bỏ văn hoá và văn chương bản xứ và sửa sang các việc trong nước để khiến người An Nam đồng hóa với người Tàu (trang 211) ( "Phàm những chỗ nào có mỏ vàng mỏ bạc thì đặt quan ra để đốc dân quân đi khai mỏ. Những chỗ rừng núi thì bắt dân đi tìm ngà voi, sừng tê, ở chỗ gần bể, thì bắt dân phải đi mò ngọc trai. Còn những thổ sản như hồ tiêu, hương liệu cũng bắt cống nộp"). Sau khi thắng quân Minh, trong Bình Ngô Đại Cáo, Nguyễn Trải đã nêu :

"Bại nhân nghĩa, nát cả càn khôn, nặng khoa liễm, vét không sơn trạch. Nào lên rừng đào mỏ, nào xuống biển mò châu, nào hố bẩy hươu đen, nào lưới dò chim sả. Tàn hại cả côn trùng thảo mộc; nheo nhóc thay quan quả điên liên. Kẻ há miệng, đứa nhe răng, máu mỡ bấy no nê chưa chán.."



Emperor Zhu Di

Theo Gavin Menzies, sự khai thác rừng gỗ lim ở Việt nam (the felling of the vast hardwood forests in Vietnam, trang 79) đã gây ra những cuộc nổi loạn ở Việt nam, trước của Hồ Quí Ly và sau đó của Lê Lợi. Menzies cho rằng ngườii Trung hoa thất bại và mất Việt nam là vì những phung phí khoảng đầu thế kỷ thứ 15 đã làm Trung hoa yếu đi một cách trầm trọng và những thất bại sau đó đã làm nhụt ý chí của Zhu Di. Ông lý luận rằng đáng lẽ nếu vua Trung hoa Zhu Di còn đang ở trong thời cực thịnh của mình thì đã giải quyết được các cuộc nổi dậy một cách hữu hiệu và tàn nhẫn (ruthless efficiency). Mặc dù Lê Lợi chỉ thực sự dành độc lập từ năm 1428, trên thực tế từ tháng 7 năm 1421 (là năm Zhu Di khánh thành thủ đô Bắc Kinh), nhà Minh đã từ bỏ quyền cai trị Việt nam.( “Zhu Di had effectively abandoned Vietnam by July 1421”, trang 80).Tháng 5 năm 1421, sét đánh và gây hỏa hoạn thiêu hủy ngai vàng và cung điện mới xây của Bắc kinh. Người thiếp yêu nhất của vua chết vì ưu phiền. 174000 người chết vì bịnh dịch ở Phúc kiến, nhân dân ta than oán. Chính vua Zhu Di cũng bị tai biến não (strokes) nhiều lần cùng những phương thuốc chứa thạch tín (arsenic) và thủy ngân làm nhà vua suy nhược. Những việc xui xẻo này làm Zhu Di đi đến quyềt định chấm dứt các cuộc du hành tốn kém ra nước ngoài và không gởi những hạm đội kho tàng (treasure fleet) đi thám hiểm các đại dương nữa. Năm 1424, con của Zhu Di lên ngôi, ngưng hẳn các hoạt động hàng hải tốn kém , đóng cửa các nhà máy đóng tàu , áp dụng chính sách kinh tế tiết kiệm để phục hồi nền kinh tế đã bị kiệt quệ do những chi tiêu phóng túng dưới thời cha mình , nhưng cũng chấm dứt một thời vàng son của hàng hải Trung quốc.

Cuối cùng, cũng nên nhắc đến một thái giám tài hoa khác thời nhà Minh có liên quan đến Việt nam và Bắc Kinh. Theo tiến sĩ sử học Quỳnh Cư (vietsciences.free.fr), thì năm 1437 vua Minh ra lịnh cho bộ công xây dựng lại thành Bắc kinh vì quá nhỏ hẹp. Một người Việt nam tên Nguyễn An , quê Hà đông có biệt tài kiến trúc từng xây dựng cung vua Trần và được Trương Phụ chọn dâng cho vua Minh. Nguyễn An được phong chức thái giám và làm tổng đốc công (tổng công trình sư) xây dựng lại thành Bắc kinh. Sách Kinh Thành Ký Thắng của Dương Sĩ Kỳ nói về chuyện xây dựng thành Bắc Kinh có kể về tài hoa và công trình của Nguyễn An. Ngoài ra Nguyễn An còn đóng góp trong những công trình trị thủy, chống lụt của sông Hoàng Hà.

---------- BỔ SUNG THÊM ----------

Vào ngày 12 tháng 10 sắp tới, dân Hoa Kỳ lại có dịp nhớ đến người đã được thế giới ghi nhận là có công tìm ra Châu Mỹ cách đây hơn năm thế kỷ. Ðó chính là nhà thám hiểm Christopher Columbus.

Christopher Columbus sinh vào năm 1451 tại Genoa thuộc Ý Ðại Lợi. Tên Ý của ông là Christoforo Colombo. Từ nhỏ, Columbus đã tỏ ra là một cậu bé say mê biển cả và có hoài bão muốn trở thành thủy thủ. Năm lên 14 tuổi, cậu bé Columbus được mướn làm một người phụ việc trên tàu trong những chuyến hải hành ngắn ngày đến biển Ðịa Trung Hải và cứ thế theo thời gian, vào năm 30 tuổi, Columbus trở thành thuyền trưởng. Năm 1476, ông lập gia đình và trở thành công dân Bồ Ðào Nha. Ước vọng thực hiện một chuyến phiêu lưu đi về hướng tây để đến Ấn Ðộ ngày một thôi thúc ông mãnh liệt hơn, nhưng ông cũng biết rằng một chuyến đi như thế rất tốn kém cần phải có sự ủng hộ tài chánh thì ông mới có thể thực hiện được. Vào thời điểm đó, Châu Á vẫn còn rất xa lạ với các nước Châu Âu, nên hầu như mọi nhà thám hiểm người Âu Châu đều muốn tìm hiểu nền văn minh Ðông Phương. Năm 1482, Columbus quyết định thỉnh cầu vua Bồ Ðào Nha là John II xin giúp tài trợ cho chuyến thám hiểm Ấn Ðộ của ông. Tuy nhiên, vua Bồ Ðào Nha đã từ chối không giúp đỡ ông. Không nản chí, Columbus sang Tây Ban Nha diện kiến vua Ferdinand và hoàng hậu Isabella để xin được giúp đỡ. Ban đầu ông cũng bị từ chối, nhưng cuối cùng hoàng hậu Isabella đã chấp thuận tài trợ cho chuyến đi đã trở thành có một không hai trong lịch sử.
Columbus được giao phó chỉ huy ba chiếc tàu thám hiểm có tên: Nina, Pinta và Santa Maria. Thủy thủ đoàn của ông gồm có 88 người. Vào ngày 3 tháng 8 năm 1492, Columbus dẫn đầu đoàn thám hiểm rời cảng xứ Tây Ban Nha để tiến về phía tây và cuộc thám hiểm bắt đầu từ đó. Mục đích cuộc thám hiểm của Columbus lúc nào cũng muốn đến Á Châu, điển hình là Ấn Ðộ và Trung Hoa, nơi được nghe nói là có vô số kho vàng, ngọc trai, kim cương và gấm vóc đang đợi chờ. Chuyến thám hiểm của Columbus dài hơn dự tính và sau vài tháng tiếp tục lên đênh trên biển không tìm thấy đất liền, thủy thủ đoàn bắt đầu lo ngại và yêu cầu ông phải quay trở lại Tây Ban Nha. Ông đã giao hẹn với thủy thủ đoàn là nếu trong hai ngày không nhìn thấy đất liền, ông sẽ chấp nhận cho thuyền quay về. Ðúng hai ngày sau vào ngày 12 tháng 10, một thủy thủ trên tàu Pinta tên là Rodrigo de Triana đã thấy các chỉ dấu của đất liền.

Sau khi nhìn thấy đất liền, Columbus đã đặt tên dãy đất này là San Salvador, sau này trở thành vùng Bahamas nổi tiếng. Ông ra lệnh cho tàu cập bến. Những thổ dân đầu tiên trên đảo được Columbus gọi là người Indian vì lúc đầu ông lầm tưởng ông đã đến được Ấn Ðộ. Ðây là nhóm thổ dân thuộc nhóm người có tên gọi là Taino rất hiền hòa và hiếu khách, nên Columbus đã chinh phục lòng tin của họ rất dễ dàng. Columbus sau đó trở lại Tây Ban Nha để thông báo tin đã đến được Á Châu, đồng thời thỉnh cầu nhà vua trợ cấp thêm nhiều tàu và thủy thủ đoàn để ông thực hiện những chuyến đi mới với sứ mệnh tiếp tục cuộc thám hiểm và thiết lập thể chế thuộc địa trên vùng đất mới.

Chuyến thám hiểm thứ hai của ông được thực hiện vào năm 1493 với 17 chiếc tàu và một thủy thủ đoàn hơn một ngàn người. Hầu hết những nơi ông đến lần này là những đảo thuộc Trung Mỹ như Dominica, Haiti, Puerto Rico, Cuba, v.v. Ông đến được Jamaica vào tháng năm năm 1494 trước khi quyết định quay trở về Tây Ban Nha. Bốn năm sau, Columbus thực thiện chuyến đi thứ ba, bắt đầu vào tháng năm năm 1498 với sáu chiếc tàu. Lần này ông thám hiểm những nơi như đảo Canary, đảo Trinidad, Cape Verde, vịnh Paria nằm giữa Trinidad và Venezuela. Ông cũng đến được phần đất liền thuộc Nam Mỹ và thăm dò sông Orinoco. Chuyến đi cuối cùng của ông đến vùng đất mới được thực hiện vào năm 1502 với bốn chiếc tàu. Ông tiếp tục đến được những địa điểm khác thuộc Trung Mỹ và Nam Mỹ, như Honduras, Nicaragua, Costa Rica, và Panama. Trong lần này, thủy thủ đoàn của ông cũng gặp những cơn bão dữ họ chưa từng trải qua bao giờ và bị kẹt trên đảo Jamaica cả năm trời, nhưng cuối cùng Columbus đã có thể trở lại Tây Ban Nha vào tháng sáu năm 1504.    

Những chuyến thám hiểm của Columbus đã giúp thiết lập thể chế thuộc địa trên vùng đất mới cho nước Tây Ban Nha, nhưng cũng tạo rất nhiều xung đột với người thổ dân làm rạn nứt mối giao hảo ban đầu giữa đoàn thám hiểm của Colombus và người Taino. Một câu hỏi đáng chú ý là tại sao Christopher Columbus tìm ra Châu Mỹ mà lục địa này lại mang tên America? Câu hỏi này đã được lịch sử trả lời. Vào giữa những năm 1499 và 1502, một nhà buôn đồng thời cũng là nhà thám hiểm người Ý mang tên Amerigo Vespucci đã thực hiện hai cuộc thám hiểm vùng biển phía đông của Nam Mỹ Châu. Ông Vespucci đã đi xuống phía nam xa hơn bất kỳ nhà thám hiểm nào đến trước ông. Khác với Columbus, ông không nghĩ rằng vùng đất mà ông đang thám hiểm là Á Châu, mà tin rằng đây chính là một vùng đất mới đang được khám phá. Sự khám phá ra tân thế giới của ông đã được giới báo chí tường thuật khiến ông trở nên nổi tiếng khắp Âu Châu. Vào năm 1507, bản đồ thế giới được vẽ lại và in ra với phần đất Châu Mỹ được đặt tên là America, lấy từ tên Amerigo của ông. Tên America sau đó gây nhiều tranh luận và nghi vấn về câu hỏi ai mới thật sự là người đầu tiên tìm ra Châu Mỹ; Christopher Columbus tuy tìm ra Châu Mỹ vào năm 1492 nhưng vì nhầm tưởng là Á Châu nên ông đã không tin là đã tìm ra một lục địa mới, trong khi Amerigo Vespucci tuy đến sau, nhưng là người khẳng định đó là một vùng đất mới. Dù sao đi nữa, nếu không có cuộc thám hiểm của Christopher Columbus thì chắc chắc Amerigo Vespucci sẽ không có cơ hội để kết luận là Châu Mỹ đã được tìm ra và người Âu Châu sẽ không có cơ hội để khai phá tân thế giới.  

Mặc dù Christopher Columbus không phải là người Âu Châu đầu tiên đến được Mỹ Châu, nhưng những cuộc thám hiểm của ông đã giúp cho người Âu Châu nói chung có thêm khái niệm về các vùng đất trên địa cầu. Ngoài ra, sự thành công trong việc thiết lập văn hóa Âu Châu trên vùng đất mới của ông cũng là một nỗ lực đáng kể. Và tuy không hề đặt chân lên vùng Bắc Mỹ, Columbus vẫn được người Hoa Kỳ ghi nhớ hàng năm vào ngày 12 tháng 10, đánh dấu ngày Mỹ Châu đã được khám phá. Ngày tưởng niệm Columbus cũng được thành lập tại Tây Ban Nha.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Đề tài này đã khoá, bạn không thể sửa hoặc gởi bài trả lời.  [ 9 bài ] 
       


Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Askim
Askim
Cua Rang Me
Cua Rang Me
lazy_lazy
lazy_lazy

LogOut Bomb: Trạch nữ Hân Hân -> sulia
Lý do: ai biểu ngưi đứng hạng 2 :3
Lăng Kỳ Y: ta gõ mất hai tiếng liền a
Lăng Kỳ Y: hôm qua mất ngủ nên ta ngồi viết bài dự thi vòng 3 đấy? mau cho ta ý kiến
Tiểu Hân Nhi: YY: ngưi rảnh quá!!
Tiểu Hân Nhi: mà thôi để ta bomb mấy người trong bảng cao thủ để lên hạng :3
Lăng Kỳ Y: đọc rồi cho ý kiến đi
Lăng Kỳ Y: “Tiểu Thiện”  Nghe tiếng gọi người thiếu nữ dừng bước, ngoảnh đầu lại. Thấy người lên tiếng là Hàn Thiệu Phong, cô cười dịu dàng nhưng mang nét buồn.  Thiệu Phong là Hàn vương gia của Việt quốc, 1 năm trước khi cùng mẫu thân đi Từ Am tự gặp được Ninh Thiện, con gái của Hộ bộ thượng thư từ đó nhớ mãi không quên. Từ bỏ biết bao mối lương duyên để theo đuổi nàng, nhưng Tiểu Thiện đã có người trong lòng, chính là Kỳ vương gia. Ở Đế kinh Kỳ vương gia và Hàn vương gia vốn như nước với lửa, vì việc này mà Hàn Thiệu Phong đối với Hàn Vĩnh Kỳ càng thêm mâu thuẫn. “Phong, chàng tìm ta? Có việc gì vậy?” Tiểu Thiện nghiêng đầu, ánh mắt tò mò nhìn Hàn Thiệu Phong. “Ta mang nàng đi cưỡi ngựa. Không phải lúc trước nói muốn cưỡi Phi Vũ sao?”         “ Nhưng Phi Vũ.....” Nàng chần chờ, Phi vũ là Bảo Mã có linh tính, khi đã nhận chủ thì người ngoài rất khó sờ vào được huống chi là cưỡi.      “ Ha ha, có ta thì nàng sợ gì chứ, nào ta mang nàng đi cưỡi ngựa”. Nói rồi Hắn tự nhiên mà nắm lấy tay nàng, không cho phép rút ra. Vốn dĩ Tiểu Thiện được gả cho Kỳ vương nhưng nửa năm trước Hung Nô xâm phạm biên giới Việt quốc, Kỳ vương lĩnh binh đánh đuổi Hung Nô nhưng trong một lần truy đuổi bị trúng phục kích đến nay không rõ tin tức. Tiểu Thiện nghe tin tức thì chấn động, bệnh nửa tháng, khi tỉnh lại nàng không nói không cười chỉ ngần người nhìn ra ngoài cửa sổ, cuối cùng dưới sự kiên trì của Thiệu Phong, nàng cũng chịu mở miệng nói truyện nhưng khuôn mặt nàng lúc nào cũng nhuốm màu buồn bã.       Trên thảo nguyên rộng lớn một chú ngựa lông đỏ rực phi như bay, trên lưng là hai người nhìn như thần tiên quyến nữ. Thiệu Phong lặng lẽ nhìn Tiểu Thiện, đã rất lâu rồi nàng không cười vui như thế, có lẽ chỉ khi ở bên người kia nàng mới có thể đem hạnh phúc của mình phơi bày. Nhưng bây giờ người bên nàng là hắn, hắn nhất định sẽ làm cho nàng cảm động, dùng chân tình để nàng nguyện ý yêu hắn, nhìn hắn.       “Tiểu Thiện, gả cho ta được không?” Bất ngờ mở miệng khiến nụ cười của Tiểu Thiện sững lại “ Phong, Ta biết chàng luôn chờ ta, nhưng bây giờ Vĩnh Kỳ còn chưa có tin tức, ta...” “ Được rồi Tiểu Thiện, ta không ép buộc nàng, nhưng nàng đừng quên bên cạnh nàng còn có ta, trừ khi ta chết nếu không người duy nhất ta nuối tiếc thương tổn chính là nàng. Hôm nay mang nàng đi cưỡi ngựa, không nói đến chuyện này nữa”. Nói xong không để Tiểu Thiện mở miệng, hắn giục ngựa nhanh hơn, tuy mỉm cười nhưng trong lòng mỗi người đều chất chứa tâm tư riêng.      “Tiểu Thiện, nàng xem ta mang đến gì này” Tiểu Thiện đang ngồi trong lương đính ngắm sen, nhìn người đến Thiệu Phong mang theo phong tình mệt mỏi, nhưng trong mắt là mười phần anh khí, trong tay hắn là một chiếc giỏ bằng rơm. Tiểu Thiện tò mò nhìn vào, là một chú bạch hổ nhỏ. Nhìn bạch hổ trong giỏ có lẽ là mới sinh. “Tiểu Thiện, mấy hôm trước xuống phía Nam, tình cờ gặp một con bạch hổ cái khó sinh mà chết, con bạch hổ con này nếu không có mẹ thì cũng sẽ làm mồi cho sói mà thôi nên tiện tay mang về. Chỗ ta không có người chăm sóc, nàng giúp ta nuôi nó nhé” Tiểu Thiện mỉm cười đầy cảm kích, người này muốn tặng quà cho nàng còn phải nói vòng vo như vậy, nhìn hắn mệt mỏi có lẽ cũng là giục ngựa vội vã mà về đi. Nghĩ tới đây, Tiểu Thiện lại thấy có phần buồn cười “ Phong, lát chàng có việc không, ở lại dùng cơm đi” Nghe Tiểu Thiện mời mình ở lại mắt Thiệu Phong sáng lên “Không có, không có việc gì hết, tiểu Thiện, nàng xuống bếp sao?” “ Được, chàng ở lại, ta cũng nên cảm ơn chàng vì chú hổ con này chứ” Thiệu Phong âm thầm vui sướng, chuyến đi này không uổng công, có lẽ Tiểu Thiện đang dần chấp nhận mình rồi đi.      Tiểu Bạch là tên của tiểu tiểu bạch hổ mà Thiệu Phong mang về, đến nay đã được 3 tuần tuổi, từ hôm đó, Thiệu Phong thường xuyên đến Ninh phủ nói là giúp nàng huấn luyện tiểu Bạch. Nàng cũng biết đây chỉ là cái cớ nhưng cũng không vạch trần. Cùng Thiệu Phong chung đụng thật lâu khiến nàng hiểu con người hắn, nói Thiệu Phong phong lưu không bằng có nhiều thiếu nữ ái mộ hắn. Thiệu Phong bề ngoài thì như bất cần đời kì thực cũng rất lương thiện, đoan chính. Nàng không nghĩ tới một Thiệu Phong trêu ghẹo nàng trên phố, một Thiệu Phong phong lưu lại có bản tính như vậy. Tiểu Thiện không để ý rằng gần đây cứ rảnh rỗi là nàng lại bắt đầu suy tư đến Thiệu Phong. Nghĩ đến hắn khóe miệng lại tự giác mỉm cười.      “Tiểu Thiện, qua bên kia nhìn xem, hình như là diễn xiếc” lúc này Thiệu Phong cùng Tiểu Thiện đang dạo phố, ở Đế kinh những mãi nghệ như thế này rất ít vì thế có rất nhiều người xem. Nhưng bất ngờ, một đám sát thủ từ trong đám hỗn loạn nhảy ra, đao thẳng hướng Thiệu Phong mà đâm tới. Thiệu Phong dù sao cũng là vương gia từ nhỏ đã luyện võ nên né đòn này cũng không khó khăn gì. Nhưng hôm nay không mang theo hộ vệ hơn nữa còn phải bảo vệ Tiểu Thiện, nên tay chân có phần luống cuống, thích khách cũng nhìn ra Tiểu Thiện là yếu điểm của Thiệu Phong nên cầm đao, hô lên một tiếng rồi tiếp tục đâm tới. Nhưng lần này mục tiêu là Tiểu Thiện, Thiệu Phong bị bất ngờ, không kịp nghĩ ngợi vội ôm tiểu Thiện xoay người, chính mình đỡ thay nàng một đao. Thấy Hộ vệ đã chạy tới, thích khách không tiếp tục truy sát nữa. Trong đầu Tiểu Thiện nổ “ầm” một tiếng, vội vã ôm chặt lấy Thiệu Phong, máu của hắn loang lổ trên trường bào bạch y càng chói mắt, mạch máu trong cơ thể nàng như đông cứng lại. Nàng vội vàng lấy tay chụp xuống vết thương ngăn không cho chảy máu nữa, nàng như mất lí chí kêu người gọi đại phu. Trong đầu chỉ tồn tại một suy nghĩ “ Phong không thể chết, chàng nhất định sẽ không sao, chàng còn muốn cùng ta thành hôn, chàng nhất định phải sống”      Dường như chính Tiểu Thiện cũng không biết từ khi nào mà Thiệu Phong lại trở nên quan trọng đến thế.      Ngồi bên giường Tiểu Thiện nhìn nam tử bị thương nửa người trên vẫn còn quấn băng đang cười hì hì nhìn mình mà vừa giận vừa buồn cười “ Phong, lần sau nhất định chàng không được làm như vậy nữa, suýt chút nữa là mất mạng, chàng như vậy ta sẽ...ta sẽ...lo lắng” Tiểu Thiện nói xong mặt đỏ bừng cúi đầu xuống không dám trực tiếp nhìn hắn. Thiêu Phong đang cười hì hì hơi thở đột nhiên có chút gấp gáp, nàng nói gì, nàng lo lắng cho hắn, hắn không phải bị thương nên nghe nhầm chứ, nàng lại đi lo lắng cho hắn ư? “Tiểu Thiện, nàng mới nói gì? Nàng nói lại lần nữa? ta không có nghe nhầm chứ?” Giọng nói có chút run rẩy kèm thêm vui sướng. Tiểu Thiện nghe hắn nói vậy mặt càng đỏ, nói đi lấy thuốc cho hắn rồi vội vã ra khỏi phòng để lại Thiệu Phong mặt ngơ ngác vui sướng có chút không tin được.      Đương nhiên, khi biết Tiểu Thiện cũng có tình cảm với mình Thiệu Phong không chút nào buông lỏng, càng thêm thân thiết lấy lý do bị thương mà quấn lấy Tiểu Thiện, khiến cho tình cảm của hai người trong thời gian này tăng lên không ít. Tiểu Thiện từ khi nhận ra tình cảm của mình giành cho Thiệu Phong cũng không trốn tránh mà trực tiếp đối diện. Nàng là như vậy, như lúc trước, khi nàng nghĩ tình yêu của mình là giành cho Vĩnh Kỳ thì không chút nào che dấu, nhưng bây giờ nàng biết nàng yêu Thiệu Phong tuy chưa phải là sâu đậm nhưng nàng lựa chọn sẽ đối diện với tình cảm của mình.       “Tiểu Thiện, nàng mau xem, mới được 4 tháng mà tiểu Bạch đã nặng như vậy?” Tiểu Thiện ngồi tên ghế đá nhìn một người một hổ đang vui đùa không hiểu sao lại liên tưởng đến một nhà ba người hạnh phúc, khóe miệng cũng tự giác mỉm cười. Thiệu Phong ngước lên nhìn đúng lúc Tiểu Thiện đang cười không khỏi có chút ngơ ngác, lấy lại tinh thần hắn cũng đi đến ghế đá ngồi xuống. Ôn nhu cầm tay Tiểu Thiện. Thấy hắn đột nhiên làm như thế Tiểu Thiện có chút khó hiểu “ Tiểu Thiện, chúng ta thành thân nhé, ta chờ không được, rất sợ những gì ta đang có chỉ là nằm mơ mà thôi” Tiểu Thiện nghe hắn hỏi lại câu đã hỏi không biết bao nhiêu lần, cảm thấy cảm động nhiều thêm chút áy áy, nghĩ muốn nói đồng ý nhưng lại thấy không khỏi quá trực tiếp nên chỉ cúi đầu nhỏ giọng “ Chuyện này không phải do ta làm chủ, còn phải chờ phụ thân đồng ý nữa” Thiệu Phong nghe nàng nói vậy thì vui sướng, nàng không cự tuyệt hắn, nói như vậy là nàng ngầm đồng ý “ Tiểu Thiện, cảm ơn nàng, cảm ơn nàng đã cho ta cơ hội, cảm ơn nàng đã chấp nhận ở bên cạnh ta, ta thật sự rất vui” Tiểu Thiện chỉ cười không nói.      Đương nhiên hôn lẽ này Hộ bộ thượng thư Ninh Tốn cầu còn không được vì vậy hôn lễ được tổ chức nhanh chóng, tuy có chút gấp gáp nhưng không hề thua kém bất cứ hôn lẽ nào của quý tộc, thậm chí còn có phần long trọng hơn.      Cuối cùng cùng lấy được nàng. Thiệu Phong có cảm giác 23 năm của cuộc đời chưa bao giờ lại hạnh phúc đến thế. Hạnh phúc của hắn hòa vào trong hôn lễ rộn ràng, náo nhiệt.      Một tháng sau ngày cưới, khi tình cảm phu thê nồng nhiệt nhất thì Thiệu Phong nhận được tin tức Kỳ vương gia trở về. Cả nước sục sôi, Kỳ vương gia không rõ tung tích một năm nay đã trở về. Hắn có chút lo lắng Tiểu Thiện sẽ rời khỏi hắn, dù sao Tiểu Thiện cũng đã từng yêu Hàn Vĩnh Kỳ sâu đạm như thế. Nhưng khi Tiểu Thiện nhận được tin tức, cơ thể có chút run rẩy nhưng rất nhanh khôi phục bình thường. Dù sao nàng đã nhận định người nàng yêu hiện tại là Hàn Thiệu Phong chứ không phải Hàn Vĩnh Kỳ thì tình yêu mà nàng giành cho Thiệu Phong sẽ không thay đổi, dù người đó là Hàn Vĩnh Kỳ đi chăng nữa. Hóa ra lần xuất binh bị mai phục kia, Kỳ vương gia lạc vào khu rừng Sương Trắng, bị thương rất nặng còn nhiễm phải khí độc. may mà được Diệp thần y của Miêu tộc vừa vặn đi qua cứu được, tuy vậy Kỳ vương gia cũng hôn mê chín tháng mới tỉnh. Nay xem ra đã bình phục, nên gấp rút trở lại Đế kinh.      Việc đầu tiên mà Kỳ vương gia làm sau khi đã yết kiến hoàng thượng là đến Hàn vương phủ. Kỳ thực mọi nói Hàn vương gia và Kỳ vương có xích mích, mâu thuẫn chỉ là đồn đại, hai người vốn có quan hệ thân thiết, chỉ là lần này trở về nghe nói người con gái mình yêu đã trở thành Hàn vương phi, Hàn Vĩnh Kỳ có chút không cam lòng.       Sẩm tối, Hàn Vĩnh Kỳ đi ra từ Hàn vương phủ, sắc mặt không thể nói là tốt. Nhớ lại cuộc trò chuyện của mình và Tiểu Thiện, tâm hắn không khỏi âm thầm đau nhức. Nàng nói người nàng yêu hiện tại là Thiệu Phong, thứ tình cảm giành cho hắn trước kia có lẽ chỉ là nhất thời. Nàng nói trái tim của nàng rất nhỏ nên không thể chứa thêm phần của hắn. Nàng nói nàng hi vọng sau này hãy ít gặp nhau, nàng không muốn Thiệu Phong hiểu nhầm. Nàng nói Vũ Nhã quận chúa xinh đẹp động lòng người, cùng hắn là trai tài gái sắc của Đế kinh, nàng chúc phúc cho hắn. Hàn Vĩnh Kỳ cười khổ, nàng thật vô tình, vẫn biết trong tình yêu nàng rất cứng rắn nhưng không ngờ nàng lại cứng rắn đến như vậy, chẳng lẽ nàng một chút cũng không suy nghĩ đến cảm nhận của hắn sao? Nhìn người con gái trước kia thường làm nũng với mình, cười dịu dàng với mình nay thuộc về người khác hắn có chút không chịu nổi. Đồn đại Hàn vương gia phong lưu đa tình, lưu luyến bụi hoa, không có kiến thức nhưng chỉ hắn mới rõ ràng nhất “hắn” có bao nhiêu xuất sắc, thậm chí cả hắn cũng không bằng. Cười tự giễu, mưa dầm thấm đất, Tiểu Thiện sao lại không bị người như vậy thu hút chứ.      Ba tháng sau, thọ yến của Thái hậu.      Ngày đó ở hậu hoa viên, Tiểu Thiện không mang theo tỳ nữ, lúc trở lại đại điện có chút choáng váng, suýt chút nữa thì ngất xỉu, may mà gặp được Kỳ vương gia giúp đỡ. Hàn vương gia vừa vặn không biết là trùng hợp hay cố ý vừa vặn đi qua nhìn thấy một màn “tình chàng ý thiếp” cũng không cần lời giải thích, không hỏi han, phất tay áo bỏ đi. Từ đó phu thê xuất hiện vết nứt.      Một tháng sau Hàn vương gia trong một chuyến đi săn không may làm bị thương một người con gái. Hàn vương gia chẳng những đưa người ta vào phủ mà còn hết lòng hết sức chăm sóc chu đáp ân cần. Tình cảm phu thê hai người ngày càng mâu thuẫn. Rốt cuộc vẫn là Tiểu Thiện nhịn không được chất vẫn Hàn vương gia “ Phong, chàng tại sao lại như vậy, tại sao phải lạnh nhạt thiếp, không phải thiếp  đã giải thích rồi sao, thiếp và Kỳ vương gia hoàn toàn trong sạch, chàng tại sao lại không tin thiếp?” “Ta tin nàng” Tiểu Thiện không ngờ hắn sẽ trả lời trực tiếp như vậy, cố ép giọt nước mắt trở lại tiếp tục hỏi “ Chàng nói chàng tin thiếp tại sao vẫn đối xử với thiếp như vậy? Chàng lạnh nhạt thiếp thì thôi đi tại sao còn đưa người con gái khác vào phủ? Điều chàng hứa với thiếp không lẽ chàng đã quên?” “Ồ, ta có hứa gì với nàng sao?” Nhìn vẻ mặt của Thiệu Phong ,Tiểu Thiện không thể tin được “Chàng....” không nói tiếp, nàng hướng cửa mà chạy đi “Chẳng lẽ nàng đã sai sao? Nàng yêu hắn, nàng đã yêu hắn sâu đậm đổi lại cái giá như vậy ư? Phong của nàng, nàng không tin hắn vô tình như thế? Có lẽ chỉ là hắn đang tức giận thôi! nhưng tại sao hắn lại không tin nàng? trái tim nàng đã trao trọn vẹn cho hắn vậy mà hắn lại không tin nàng, thật nực cười biết bao” Tiểu Thiện cứ chìm trong đau khổ, nàng không hể để ý con ngựa nổi điên đang lao tới. Tình thế nguy hiểm như vậy may mà Kỳ vương gia đang dẫn đoàn sứ thần đi tham quan nhìn thấy hóa giải. Tiểu Thiện như tỉnh lại trong mê mang nhìn thấy mình đang được Kỳ vương gia ôm giữa phố, vội vàng đẩy ra. Khi đã hiểu rõ tình hình thì không khỏi xấu hổ, nhỏ giọng cảm tạ. Kỳ vương nhìn nàng khách sáo mà lòng thắt lại. Nàng cũng không định ở lại cho người ta xem nên vội cáo từ. Chỉ là không ngờ tới, Về tới phủ, chào đón nàng là hưu thư của Thiệu Phong. Nàng cảm thấy tâm mình như vỡ vụn, nàng không khóc, không biểu hiện một chút trạng thái đau khổ nào chỉ hỏi “Tại sao?” Thiệu Phong không nhìn nàng nói từng từ một “ Ninh Thiện, Đại tiểu thư Hộ bộ thượng thư phạm phải thất xuất chi điều, ôm ấp nan nhân giữa phố. Hơn nữa làm phi nửa năm mà vẫn chưa có con nối dõi, nhận hưu thư từ nay cùng Hàn vương phủ không còn liên quan” Tiểu Thiện không buông tha vẫn tiếp tục hỏi “ Tại sao?” Thiệu Phong không thèm liếc mắt một cái sai người đuổi nàng. Tiểu Thiện không tiếp tục hỏi nữa, nàng nhặt lên hưu thư dưới đất xoay người đi ra cửa. Thiệu Phong nhìn bóng lưng nàng ánh mắt phức tạp.      10 năm sau!      Trên ngọn đồi phía sau Từ Am tự, một vị phụ nhân cùng một đứa trẻ đang đứng. Đứa trẻ khoáng 9 tuổi, ngước mắt cất cao giọng nói non nớt hỏi vị phụ nhân bên cạnh “ mẫu thân, người nói đưa con đi gặp phụ thân, phụ thân ở đây ư?      Vị phụ nhân không trả lời, nhìn chăn chú vào ngôi mộ trước mặt. Một lúc sau mới nhẹ giọng trả lời đứa trẻ “ Phải, phụ thân của Vũ nhi đang ở đây, phụ thân xấu hổ nhất định sẽ không đi ra nhưng nhất định người đang nhìn chúng ta đấy” Đứa trẻ tuy có chút không nghi ngờ gì lời nói của vị phụ nhân, mở miệng nói “ Phụ thân, con là Vũ nhi, người xấu hổ sao? Được, vậy người không cần ra gặp Vũ nhi, Vũ nhi chỉ muốn cho phụ thân biết Vũ nhi rất yêu phụ thân, rất tự hào khi là con của phụ thân!” Vị phụ nhân nghe vậy lòng không khỏi đau “Phong, chàng nghe thấy không? Con của chúng ta nói nó yêu chàng, nó tự hào vì là con của chàng, chàng có nghe thấy không? Thiếp cũng yêu chàng, rất nhớ chàng nhưng chàng lại thật tàn nhẫn”       10 năm trước, sau khi nhận được hưu thư, Tiểu Thiện rời đi đế kinh, chỉ không ngờ rời đi một lần cũng là 10 năm, 10 năm sau trở về cảnh còn người mất. Thiệu Phong từ nhỏ trúng hàn độc trong người tưởng rằng đã được chữa khỏi nhưng không ngờ sau khi Kỳ vương gia trở về không bao lâu bệnh phát, thời gian còn lại không quá nửa năm. Hắn biết Tiểu Thiện yêu hắn, yêu thật lòng, nếu nàng biết hắn sắp chết nhất định sẽ vô cùng đau khổ vì thế hắn lựa chọn để nàng hận hắn, lựa chọn đóng vai người bạc tình. Hắn dùng cách của chính mình để bao bọc cho nàng lại không nghĩ tới tình yêu mà nàng giành cho hắn sâu đậm đến mức thủ tiết cả đời cũng không chịu tái giá, hơn nữa nàng còn mang trong mình đứa con của hắn. Sau khi Tiểu Thiện rời đi một tháng, Hàn vương gia qua đời! Trời mưa tầm tã suốt 1 tháng khiến dân chúng nhớ mãi không thôi!      Tiểu Thiện nhắm mắt suy nghĩ tới những điều mà mình nghe được sau khi trở lại đế kinh. “Phong, chàng rất tàn nhẫn, chàng đã nói trừ khi chàng chết nếu không người duy nhất chàng nuối tiếc thương tổn chính là ta, nhưng chính chàng cho ta đau đớn, dùng chính tình yêu của chàng để thương tổn ta ”      Trời tối dần chỉ còn lại thứ ánh sáng yếu ớt soi theo bòng lưng của hai người một lớn một nhỏ đang xuống núi!
Như Băng: ta đi đây trước khi bị bomb.. nhĩ nhĩ ngươi thông minh nhưng không bằng chúng ta ji, hân giang nhỉ
HuangJingXiang: Tiểu hân, mi tự bomb mình ngủ cho ngon a~~
Lăng Kỳ Y: ta thông minh lắm nhá, k đc nói bừa
HuangJingXiang: Đừng bomb ta, mất công đnhập
Lăng Kỳ Y: Hân ngươi rất đc
HuangJingXiang: Yy, thiểu năng, chậm hiểu quá, phải như BĂNg tỷ ấy, ns cái hiểu liền
Tiểu Hân Nhi: bomb ai trước khi ngủ đây ~~
Lăng Kỳ Y: ây da, ta đi ngủ, mai p? lên trường nữa
Như Băng: đời dạo này lại có những người như thế nhỉ
HuangJingXiang: Hi song giang, ta kb fb rồi phải ko a~~
Lăng Kỳ Y: à à, hiểu rồi
HuangJingXiang: Hắn gửi 1 cái ảnh động, có mấy hình biến thái kinh
Như Băng: ta nói ta không quan tâm ji ji bị quấ rối .. muội ấy mới thế
song giang: jiji chào bạn
HuangJingXiang: Cái tên quấy rối ấy, gửi cho ta đấy,
BĂNg tỷ, biến thái thật. Kinh khủng
song giang: hehe.. nổi tính hóng hớt. lại vào a
Lăng Kỳ Y: HuangJingXiang: Băn tỉ nạnh nùng thế
yy, hắn nt trên dđ 1 cái gif, ảnh bọn khoảng lp7,8 ko mặc gì hết, tởm lợm cái này là thế nào?
Như Băng: ôi.. sao lại có những người biến thái thế nhỉ
HuangJingXiang: Ừ, ta thây mỗi cTlt là có mục riêng gt gaame
Lăng Kỳ Y: huahua, ngươi ms nói gì a?
Lăng Kỳ Y: ây da? có ngừoi muốn quấy rối ta cũng k cho
Như Băng: ta rất nạnh nùng
nhĩ không đc ai quấy rối nên không hiểu đâu
Lăng Kỳ Y: gì cơ huahua? ta đang k hỉu ngươi nói j


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.176s | 12 Queries | GZIP : On ]