Diễn đàn Lê Quý Đôn

Chúc mừng huyenanhanh vừa nhặt được bao lì xì chứa 12 điểm! (2 phút trước) (hướng dẫn)



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 26 bài ] 

Nhị gia nhà ta – Twentine

 
Có bài mới 02.01.2015, 21:44
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5797
Được thanks: 12010 lần
Điểm: 10.13
Có bài mới [Cổ đại] Nhị gia nhà ta – Twentine - Điểm: 8
images

Nhị gia nhà ta.

Tác giả: Twentine.

Thể loại: Cổ đại, HE.

Độ dài: 7 chương

Raw: Tấn Giang.

Convert: Yappa (TTV)

Xếp chữ: Khuynh Thành.

Nguồn: Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu

Giới thiệu:


– ngươi nói trên đời này thứ gì là đáng quý nhất?

– núi vàng núi bạc.

– không đúng.

– vậy đó là gì?

– là lãng tử quay đầu.

***

Truyện ngắn, thầm mến, não tàn, tiểu bạch (theo lời tác giả) =]]

Nữ chính giả ngốc, ứ não tàn, cảm động và HE (theo lời editor) ^^

Tin ai cũng được, bạn đọc đi rồi sẽ biết :3

***

Chả là có người nào đó gào thét, đòi quà sinh nhật sớm -_-, ừ, này thì quà  :v



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lost In Love về bài viết trên: Ban chieu, Fujigawa sama, Lục Thiên Hoa, Tocdothuhut, chiman, fictionaholic, huongd03, jjenny, kem_1010, kunx9x, lan trần
     
Có bài mới 02.01.2015, 21:46
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5797
Được thanks: 12010 lần
Điểm: 10.13
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nhị gia nhà ta – Twentine - Điểm: 12
Chương 1



Nhị gia nhà ta là một hoàn khố [1], toàn bộ thành Hàng Châu đều biết điều này.

[1]: kẻ áo quần lụa là, chỉ biết ăn chơi phá phách.

Dương gia mở cửa hàng tơ lụa lớn nhất nước, giàu nức một phương, trong phủ có hai công tử. Đại gia Dương Nhất Phương, khi nhắc tới ai cũng giơ thẳng ngón cái[2]. Đó là thần đồng giỏi nhất của thành Hàng Châu, học giỏi, thi đỗ tiến sĩ, hơn nữa Dương Nhất Phương tướng mạo thanh tú, mặt mày tuấn lãng, cho nên khi lão gia ra cửa xã giao hay làm gì cũng đều thích dẫn theo hắn.

[2]: hành động biểu đạt ý khen ngợi, tán thưởng.

Lúc rảnh hắn thường vẽ tranh, ngâm thơ, ở trong ngôi nhà buôn đầy hơi tiền như vậy quả thực chính là một cành mai mùa xuân, vô cùng cao quý.

Mà Nhị gia Dương Nhất Kỳ, nhắc tới cũng là một nhân vật – dù sao thì kẻ mà làm cho người khác nghe xong tên liền nhíu mày cũng không nhiều lắm.

Nhị gia nhỏ hơn Đại gia một tuổi, nhưng đầu óc nhân phẩm lại kém không phải chỉ một tẹo mà thôi.

Người ta thường nói ba tuổi đã thấy già, lúc Nhị gia ba tuổi, Dương phủ mở tiệc tất niên, bàn tiệc náo nhiệt cả con phố dài, mời gánh hát nổi tiếng nhất kinh thành đến phủ diễn hí khúc. Lúc đó, đào kép đang diễn dang dở trên đài liền hét to một tiếng, mọi người nhìn lên, thì phát hiện một người chui ra dưới váy nàng – không sai, đó chính là Nhị gia của chúng ta.

Thế là ngày đó, gần như người toàn thành đều biết, Dương gia Nhị công tử mới ba tuổi đã biết chui vào váy đào kép để sờ đùi người ta.

Thể diện già nua của lão gia và phu nhân đều mất hết, thiếu chút nữa là tắt thở đi luôn.

Sau đó, lão gia mời đến bốn năm tiên sinh dạy học, nghiêm khắc từ ái đều đủ cả, tất cả đều vô dụng, Nhị gia không cần tốn nhiều sức liền khiến bọn họ tức giận bỏ đi hết.

Cũng may Đại gia cũng không chịu thua kém, dần dần lão gia và phu nhân không thèm quản Nhị gia nữa, mỗi tháng phát ít bạc, để hắn thích làm gì thì làm, còn bọn họ thì chú tâm vào việc giáo dục Đại gia.

À đúng rồi, còn chưa giới thiệu ta là ai.

Đã gọi Dương Nhất Kỳ là ‘Nhị gia chúng ta’, thì dĩ nhiên ta là người của Dương phủ.

Không sai, ta là nha hoàn của Nhị gia, lúc tám tuổi ta bị bán vào Dương phủ, đầu tiên là làm việc vặt ở phòng bếp, sau đó bị điều đến giúp việc trong viện của Nhị gia.

Ta là bị phu nhân tự mình điều sang – nếu như ngươi cho rằng ta vì xinh đẹp mà bị điều sang làm nha hoàn thông phòng, thì mười phần sai rồi.

Ngược lại, ta bị chuyển sang đây là bởi vì dung mạo xấu xí.

Thật ra, cá nhân ta cho rằng mình không tính là quá xấu, chỉ là vóc dáng hơi thấp một chút, mặt hơi tròn, mắt hơi nhỏ, cánh tay hơi thô chút, trừ những điểm đó ra, thì ta là một cô nương tốt.

Nhưng vừa mới vào viện của Nhị gia, ta liền biết mình sai rồi.

Cái tướng mạo như ta đây ở viện Nhị gia căn bản không thể gọi là người được, gọi là khỉ thì có lí hơn – hơn nữa còn là một con khỉ hoang tầm thường ở trong núi.

Về sau có người nói với ta, vốn dĩ ta được điều sang, là bởi vì Nhị gia đã ngủ với tất cả nữ nhân ở trong viện. Bọn nha hoàn lục đục với nhau, không ai chịu làm việc cả.

Ngày đầu tiên ta đến, liền đi thỉnh an Nhị gia, lúc ấy Nhị gia đang uống trà, sau khi thấy ta biểu tình liền trở nên muốn bao nhiêu dữ tợn thì có bấy nhiêu dữ tợn, phất tay một cái để ta đi làm việc của mình.

Ta tự nhủ, đâu có đến nỗi như vậy chứ.

Nhưng mà, đó cũng là lần đầu tiên ta nhìn thấy Nhị gia.

Ta nghĩ, cũng không thể trách những nha hoàn ấy đều muốn trèo lên Nhị gia, Nhị gia xác thực rất dễ nhìn, lúc trước ta đã nhìn thấy Đại gia, mặc dù Đại gia cũng không tồi, nhưng so với Nhị gia vẫn thiếu chút ý vị.

Tuy rằng Đại gia đọc nhiều sách, lại được nhiều người thích, nhưng lại luôn luôn cho ta cảm giác có chút khô khan. Nhị gia lại khác, toàn bộ thành Hàng Châu này, ai cũng biết Nhị gia giỏi nhất là trêu đùa, đôi mắt lấp lánh như ánh sao muộn, bình thường hay mặc xiêm y thoải mái, vạt áo mở rộng, cầm quạt phe phẩy đi bộ trên con đường bên cạnh Tây Hồ, mọi cô nương trên đường sẽ nhìn về phía hắn.

Dương phủ rất lớn, viện của Đại gia và viện của Nhị gia cách nhau rất xa, thế nhưng người trong phủ đều biết, người hai viện này đều nhìn nhau không thuận mắt. Hạ nhân Nhị gia chê hạ nhân Đại gia vóc người khó coi, hạ nhân Đại gia khinh hạ nhân Nhị gia thiếu dạy dỗ.

Mà ta lại hạ thấp mặt bằng tổng thể viện Nhị gia, cho nên cuộc sống ở trong viện cũng không được dễ chịu lắm.

Việc nặng nhọc dơ bẩn gì cũng đến tay ta, điều này không có gì để nói, vấn đề là những loại tội danh trên trời rơi xuống ta cũng phải gánh vác lấy.

Ví dụ như, nha hoàn Xuân Tuyết mà Nhị gia mới thu gần đây, lúc ngắm hoa ở trong vườn không cẩn thận giẫm phải chân Lục Liễu được sủng ái lúc trước. Chỉ vì chút chuyện như thế, hai cô nương lại đánh nhau trong vườn, khi đó ta đang quét rác, trong lúc rãnh rỗi, đã đứng đó hóng chuyện.

Sau đó Nhị gia tới, hai cô nương đang đánh nhau như mãnh hổ liền lập tức trở nên dịu ngoan như dê, một trái một phải dán vào người Nhị gia, ngươi một câu ta một câu khóc lóc kể lể.

Nhị gia hai bên đều ôm lấy, dỗ dỗ bên này, lại dỗ dỗ bên kia.

Hai cô nương lại nhất định phải tranh hơn thua, đều nói mình bị đánh nhiều hơn một cái, muốn Nhị gia làm chủ. Nhị gia người nào cũng luyến tiếc không muốn đánh, nhìn quanh một vòng, vừa lúc nhìn tới chỗ ta.

Vào lúc đôi mắt như nước thu nhìn thấy ta, trong lòng ta liền lộp bộp, lập tức nảy sinh dự cảm không tốt.

Kết quả dự cảm trở thành sự thật, Nhị gia nhẹ nhàng nâng bước tiến tới, đi tới trước mặt ta, cho ta một cái tát.

Cái tát đó nói nhẹ cũng không nhẹ, nếu hỏi có nặng hay không, nếu thật có thể hình dung được, thì có lẽ Dương Nhị gia nguyện ý dùng sức mạnh nhất ở trên người Hầu Tử nha hoàn là ta đây.

Ta là một con khỉ thức thời, cho nên trong nháy mắt khi ăn cái tát kia, ta liền lập tức quỳ xuống nhận lỗi.

Sau đó Dương Nhị gia dùng giọng nói lười nhác chỉ có riêng ở mình nói với hai cô nương kia: “Bấy nhiêu là được rồi.”

Chuyện này kết thúc tại đây.

Mãi cho đến hôm nay, ta vẫn không rõ rốt cuộc tại sao Nhị gia lại phiến ta một cái tát đó.

Có lẽ là để uy hiếp, có lẽ là để trấn an, cũng có thể là do Nhị gia thấy ta không vừa mắt, cho nên mới làm như vậy.

Có điều, đó là lần đầu tiên Nhị gia chạm vào ta.

Ta thường nghe thấy bọn nha hoàn thông phòng huyên thuyên với nhau, nói Nhị gia có bao nhiêu lợi hại, nhất là vào lúc làm những chuyện đó, quả thực thoải mái ngất trời. Cái đêm sau khi bị ăn cái tát kia, ta có chút ngoài ý muốn nghĩ, lần này xác thực là thoải mái ngất trời.

Sau đó có một ngày, phu nhân đại giá quang lâm, kêu Nhị gia tới nói chuyện nguyên một đêm.

Bọn nha hoàn tụ tập một chỗ đau xuân buồn thu. Ta hiếu kỳ, liền qua hỏi. Bình thường các nàng sẽ không thèm nói với ta, nhưng xem ra lần này thật sự rất thương tâm, ngay cả việc khinh bỉ ta cũng lười làm, liền kể rõ đầu đuôi câu chuyện.

Vừa nghe ta đã hiểu được.

Thì ra phu nhân muốn tìm vợ cho Nhị gia.

Khi đó Đại gia thành thân đã hơn ba năm, con trai cũng đã có một đứa, Nhị gia vì còn mải chơi, cho nên cũng không thèm để ý đến đại sự của mình. Mấy năm nay lão gia đã dần giao công việc làm ăn của mình cho Đại gia quản lý, khi mọi chuyện gần xong xuôi, mới nhớ đến việc hôn nhân của Nhị gia.

Nhị gia mặc dù ăn chơi trác táng, ham chơi lại háo sắc, thanh danh rất thối. Nhưng thế lực Dương phủ lớn, bạc xài không hết, cho nên vẫn có rất nhiều người tới cửa cầu thân.

Phu nhân hỏi ý kiến Nhị gia, Nhị gia cũng không nói gì thêm, chỉ bảo phu nhân cứ chọn người đẹp vào.

Phu nhân chỉ tiếc sắt không rèn thành thép, thở dài rời đi.

Sau đó, lão gia và phu nhân chọn cho Nhị gia con gái một nhà buôn trà.

Nhà buôn trà này cũng không vừa, rất có tiếng ở thành Hàng Châu. Con gái bọn họ năm nay vừa mới mười sáu, đang tuổi hoa.

Hai nhà sắp xếp gặp mặt nhau một lần, ngày đó Nhị gia dậy trễ, không thèm sửa soạn, cứ vậy mà đi ra.

Kết quả tiểu cô nương kia mới thoáng nhìn thấy đã bị khí chất lỗi lạc của Nhị gia hấp dẫn, vốn cha mẹ đối phương còn có chút chần chừ, nhưng vừa nghĩ đến Dương gia nhà lớn nghiệp rộng, cũng dư sức dưỡng một gã nhị thế tổ[3], thế nên cũng nhận lời.

[3] nhị thế tổ: chỉ con cháu gia đình giàu có, chỉ biết ăn chơi phung phí tiền cha mẹ mà không biết lo lắng cho sự nghiệp.

Thế là phu nhân bắt đầu thanh lý các tiểu nha hoàn trong viện Nhị gia.

Nửa tháng đó, trong viện suốt ngày đều vang lên tiếng quỷ khóc sói gào, khiến ta mất ngủ mấy ngày liên tiếp, mặt càng gầy giống như khỉ.

Nhưng mà, ít nhiều cũng nhờ cái mặt khỉ này, trong thời gian quét sạch nội viện, phu nhân căn bản sẽ không nhìn tới ta, vì thế ta an an ổn ổn ở lại trong viện Nhị gia.

Trừ ta ra, trong viện Nhị gia còn có một lão bộc hơn năm mươi tuổi, ngoại trừ hai người chúng ta, trong viện ngay cả một con chuột cái cũng không có. Sai vặt, hộ viện, quản gia, thuần một màu nam nhân.

Lần này Nhị gia hết sức bất mãn.

Ai cũng biết, tính tình của Nhị gia rất khó chơi, lúc có nữ nhân dỗ dành thì không sao, lúc mà không có nữ nhân, đó quả thực là một con chó hoang đã mất dây cương – à không, ý ta chính là ngựa hoang.

Lão bộc Phùng bà hơn năm mươi tuổi tai bị lãng, thế nên chỉ còn lại ta suốt ngày bị Nhị gia dằn vặt.

Ta ở viện Nhị gia hơn hai năm, còn không bằng hai tháng tiếp xúc với Nhị gia đó. Dù cho hắn chơi chim trong viện, chơi chán xong cũng sẽ đạp ta hai phát.

Ta dám phản kháng sao, đương nhiên là không dám.

Thế là suốt ngày ta bị Nhị gia lấy ra trút giận, trong lòng thầm mong mau qua năm mới.

Vì sao ta lại trông mong mau qua năm mới, bởi vì hôn kỳ của Nhị gia là ngay lúc cuối năm.

Qua năm mới, nữ chủ nhân của viện tới rồi, Nhị gia sẽ không còn sức đi đạp ta nữa.

Ngay lúc ta tính ngày trôi qua, Nhị gia lại xảy ra chuyện.

Mà nói chính xác hơn, không phải Nhị gia xảy ra chuyện, mà là Dương gia xảy ra chuyện.

Lần đó lão gia vì chuyện làm ăn mà định đi một chuyến đến Giang Tô, đúng lúc Nhị gia ở nhà nhịn không nổi, đang muốn trốn đi kỹ viện thì bị bắt trở lại, lão gia nóng giận quá liền lôi Nhị gia đi cùng.

Nhưng vừa mới đi, đã xảy ra chuyện.

Cụ thể là chuyện gì, loại tiểu nha hoàn như ta này không thể nào biết hết được, ngày đó như thường lệ ta đang giặt quần áo, liền nghe thấy ngoài viện đầy tiếng kêu la thất thanh. Ta đang cảm thấy kỳ quái, liền nhìn thấy một đám quan binh vọt vào, lật tới lật lui trong phòng, hành động của bọn họ rất thô lỗ, rất nhiều bảo bối của Nhị gia đều bị đập vỡ.

Đêm hôm đó, quan binh đi rồi, ta thấy nội quyến trong phủ ôm nhau khóc lóc.

Tiếng khóc kia thê thảm vô cùng, kéo dài cả một đêm.

Ta không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, ta chỉ biết là từ ngày đó trở đi, Dương phủ đã không còn nữa.

Tòa nhà lớn bị niêm phong, một đám người chúng ta đều chuyển đến tiểu viện mà lão gia đã mua trước đó ở ngoại ô. Phu nhân triệu tập người làm lại, phát cho mỗi người ít bạc, bảo chúng ta rời đi.

Đó là lần đầu tiên ta nhìn thấy phu nhân mặc đồ như bần dân chúng ta, nhưng mà phu nhân chính là phu nhân, mặc cái gì thì bà cũng rất đẹp.

Lúc nhận bạc, ma xui quỷ khiến ta đã hỏi ra một câu –

“Phu nhân, Nhị gia chúng ta đâu rồi?”

Phu nhân nghe thấy lời ta hỏi, hai mắt đỏ hoe, che miệng khóc thành tiếng.

-oOo-


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lost In Love về bài viết trên: Ancoco, Bạch Xuân Trúc, Chun Chun, Fujigawa sama, Vân Thanh, chiman, conmeoconmeo, hienheo2406, kunx9x, lan trần
Có bài mới 02.01.2015, 21:47
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5797
Được thanks: 12010 lần
Điểm: 10.13
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nhị gia nhà ta – Twentine - Điểm: 12
Chương 2



Ta không đi, ta cũng không biết rốt cuộc tại sao mình còn không đi.

Có lẽ là bởi vì ngày đó khi ta hỏi về Nhị gia, phu nhân đã rơi nước mắt.

Sau đó, toàn bộ người trong viện đều đi sạch sẽ, không chỉ hạ nhân, ngay cả gia quyến cũng đều trở về nhà cũ để nương nhờ thân thích, phu nhân cũng mang theo các vị tiểu thư rời đi, trước khi đi còn nói với ta, bảo ta hãy trông nom viện cẩn thận, mấy ngày nữa có lẽ Nhị gia sẽ trở về.

Nhưng mà Đại gia lại không đi.

Hắn nói Dương gia mà lão gia để lại không thể cứ như vậy mà sụp đổ, hắn nói phu nhân cứ trở về nhà mẹ đẻ trước, sau này sẽ đón bà ấy trở về.

Cá nhân ta cảm thấy, những lời này chỉ thuần túy là để làm phu nhân vui mà thôi.

Hạ nhân trong viện chỉ còn lại ba người, ta, Phùng bà, còn có một người làm trong viện Đại gia, ngay cả thê tử của Đại gia cũng đi rồi.

Người làm kia gọi là Nguyên Sinh, có một ngày khi đang làm việc hắn hỏi ta vì sao ở lại, ta không đáp, ngược lại hỏi hắn vì sao. Hắn nói Đại gia có ân với hắn, hắn không thể vong ân phụ nghĩa, sau đó hắn lại hỏi ta, có phải là vì Nhị gia có ân với ta, cho nên ta mới ở lại không.

Lúc đó ta liền cười ha hả.

Đừng nói là có ân, Dương Nhị gia với ta, không có thù đã là may lắm rồi.

Nhưng ta không có nói như vậy, bởi nói xong còn phải tốn công sức giải thích. Ta liền nói phải, Nhị gia có ân tựa trời biển với ta, cho nên ta cũng không thể vong ân phụ nghĩa.

Nguyên Sinh nghe ta nói như vậy, kéo ta qua một bên, nhỏ giọng nói:

“Ngươi cũng là một người hầu trung thành, Nhị gia liền phiền ngươi chăm sóc vậy.”

Ta sửng sốt, trong lòng cảm thấy lời này chẳng giống nói đùa chút nào, bèn hỏi hắn: “Sao vậy?”

Sắc mặt Nguyên Sinh không được tốt lắm, nói với ta: “Không phải thương đội đã xảy ra chuyện sao, ta nghe nói không chỉ bỏ lỡ mối làm ăn, còn đụng phải kẻ thù.”

Ta hỏi hắn: “Kẻ thù gì?”

“Ai biết được.” Nguyên Sinh nói, “Làm ăn buôn bán, còn thiếu kẻ thù sao, thấy Dương gia thất thế, đang trên đường trở về liền ra tay cướp. Lão gia cũng không có cơ hội thụ thẩm, liền ra đi, ôi…”

Ngươi đừng có thở dài nữa, ta lại hỏi hắn, “Vậy Nhị gia chúng ta đâu?”

Nguyên Sinh nói: “Nhị gia được cứu một mạng, nhưng…”

Ta thật muốn cho hắn một cái tát.

“Rốt cuộc làm sao vậy?”

Nguyên Sinh nói: “Nghe nói, thân thể hình như bị tàn phế rồi.”

Câu kia khiến ta cả ngày mơ mơ màng màng.

Nguyên Sinh nói chân Nhị gia bị thương rất nặng, không thể động đậy được, hiện tại đã đỡ hơn một chút, đang trên đường trở về Hàng Châu. Ta thử tính, bị thương rất nặng là có bao nhiêu nặng? Gãy? Què?

Ngay lúc đó ta căn bản không lo lắng gì nhiều, ta chỉ nghĩ, nếu như chân bị thương, nằm trên giường dưỡng thương một thời gian, bằng vào tính khí Nhị gia, không biết ăn bao nhiêu cái đạp nữa.

Cho nên ta nóng lòng chờ Nhị gia dưỡng thương sớm tốt một chút.

Sự thật chứng minh, ta đã quá ngây thơ rồi.

Ngày Nhị gia trở về, ta ra mở cửa.

Nói thật, ta không nhận ra được.

Một chiếc xe bò dừng trước cửa, đánh xe là một cụ ông, nhìn khoảng hơn năm mươi, ăn mặc rách rưới. Ta tưởng ông ấy đến xin cơm, liền nói: “Ông à ông đi chỗ khác đi, chỗ chúng cháu cũng sắp đói tới nơi rồi.”

Ông cụ khoát khoát tay, chỉ chỉ phía sau, giọng nói đặc sệt khẩu âm vùng khác, nói với ta: “Có người dặn ta đưa người này về, sau đó nhận hai lượng bạc.”

Ta nhìn ra phía sau ông ấy, trên xe bò trải rơm rạ, loáng thoáng có bóng dáng quần áo. Ta đi tới, nói: “Cái này là gì, ai bảo ông tới ạ?” Ta còn tưởng rằng là ông ấy bán hàng, định bảo ông ấy đi, kết quả lại nhìn thấy có người nằm trên xe.

Ta nhìn đến có nửa nén hương, mới do dự mở miệng.

“… Nhị Nhị Nhị, Nhị gia?”

Ta không biết Nhị gia có tỉnh hay không, vì hắn mở mắt, nhưng lại không nhúc nhích, cũng không thèm chớp mắt, nhìn rất đáng sợ. Tóc hắn rối bời, gầy như que tăm, trên người đắp một lớp chăn rơm rất dày.

Ta thấy hắn không để ý đến mình, do dự định dìu hắn, kết quả ông cụ kia lại bồi cho ta một câu, “Tiểu nha đầu chậm chút! Đừng làm chết hắn.”

Ta liền lập tức không vui, một người sống sờ sờ đấy, sao lại làm chết được chứ.

Chờ đến khi ta xốc chăn rơm trên người Nhị gia, ta liền hiểu ý của ông ấy.

Ta ổn định tâm tình, sau đó vào viện kêu Nguyên Sinh ra giúp đỡ.

Nhị gia được khiêng từ xe bò về phòng, dọc đường đi không hề có biểu tình gì, nếu ai không rõ còn tưởng là người giả.

Người làm việc chủ yếu là Nguyên Sinh, ta chỉ đứng cạnh giúp đỡ, đưa Nhị gia vào trong phòng, sau đó Nguyên Sinh lấy bạc đưa ông cụ.

Đợi đến tối, Đại gia trở về, thấy Nhị gia nằm trong phòng, thoáng chút nước mắt đã chảy ra. Hắn nhào tới cạnh giường Nhị gia, kêu to: “Đệ đệ của ta, đệ đệ…”

Kỳ thật ta rất muốn nhắc nhở hắn một chút, có phải trước tiên nên mời một đại phu hay không. Nhưng nhìn Đại gia khóc thật sự quá thảm, ta không mở miệng được.

So với Đại gia, Nhị gia chúng ta lại trấn định hơn, hắn mở to mắt nhìn trời, đừng nói là nói chuyện, ngay cả biểu cảm cũng không hề có.

Ta chờ ở cửa phòng, thuận tiện nhìn Nhị gia qua khe hở.

Đó có còn là Nhị gia chúng ta sao.

Rốt cuộc ta đã hiểu rõ biểu tình trầm trọng của Nguyên Sinh ngày đó có nghĩa là gì. Trước khi ta còn cảm thấy Nhị gia có thể khôi phục như cũ, bây giờ nhìn thấy thân thể Nhị gia như vậy, ta cảm thấy mình thật sự là quá ngây thơ.

Nhị gia tàn phế, hơn nữa tàn phế rất nghiêm trọng.

Ta nói như thế, là bởi vì hiện tại Nhị gia chỉ còn một nửa.

Hai đùi hắn đã bị mất, trong đó bên trái đỡ hơn bên phải một chút, còn lại nửa cái đùi, mà bên phải thì ngay cả gốc đùi cũng không còn.

Bình thường ta phải ngửa đầu nhìn Nhị gia, bây giờ có lẽ hắn chỉ ngang ngực ta mà thôi.

Sau đó, cuối cùng Đại gia cũng nhớ tới việc tìm đại phu cho Nhị gia. Hiện tại Dương gia sa sút, không thể mời được đại phu lớn nào, chỉ có một lang trung giang hồ đến đây, xốc chăn Nhị gia lên nhìn mấy lần.

Để thuận tiện cho việc chăm sóc, hạ thân Nhị gia cũng không mặc đồ. Lang trung nhìn một hồi, nói với Đại gia, mạng đã được nhặt trở về, cố gắng dưỡng đi.

Đại gia tiễn lang trung, về phòng cùng nói chuyện với Nhị gia, nhưng Nhị gia lại không để ý đến.

Qua mấy ngày, không đợi được đến khi cạy được miệng Nhị gia, Đại gia lại phải đi ra ngoài làm ăn, trước khi đi nói với ta, chăm sóc tốt cho Nhị gia. Hai tháng sau hắn sẽ trở về.

Đại gia mang cả Nguyên Sinh cùng đi, cho nên trong viện chỉ còn lại Nhị gia và ta.

A, còn có cả Phùng bà nữa.

Ngươi xem xem, bà ấy cả ngày chẳng nói năng, ngay cả ta cũng suýt quên mất.

Nghe lời dặn của Đại gia – mà thật ra nếu hắn không dặn, ta cũng hầu hạ Nhị gia, ai bảo ta vốn là nha hoàn chứ.

Mấy ngày hôm trước là Nguyên Sinh hầu hạ, đây là ngày đầu tiên ta vào phòng, ngửi thấy mùi ở trong phòng, quả thực là mốc meo. Ta mở cửa sổ, thuận miệng giải thích với Nhị gia ở trên giường: “Thông gió.”

Đương nhiên Nhị gia sẽ không để ý đến ta.

Sau đó ta đút cơm cho Nhị gia, hắn hệt như người gỗ, miệng há ra ngậm lại, mắt không biết nhìn gì.

Mãi cho đến buổi tối, ta mang thuốc vào phòng, nói với Nhị gia: “Nhị gia, nô tỳ thay thuốc cho ngài.” Lúc này hắn mới có chút phản ứng.

Ánh mắt Nhị gia giật giật, nhìn về phía ta.

Ta bước tới, định xốc chăn Nhị gia lên, động tác còn chưa xong, Nhị gia liền trầm thấp nói một câu:

“Cút.”

Kỳ thực ta đã sớm liệu được những lời này.

Làm một người hầu trung thành như lời Nguyên Sinh, đương nhiên ta không thể cút. Ta sụp mi mắt nói với Nhị gia: “Nhị gia, vết thương cần được thay thuốc, có thể hơi đau, ngài cố nhịn chút.”

Sau đó ta xốc chăn lên, liền ngửi thấy một mùi thịt thối ở bên trong.

Gã Nguyên Sinh kia căn bản không biết chăm sóc người mà.

Ta cầm thuốc, cố sức nhẹ nhàng rịn vào vết thương của Nhị gia. Trong nháy mắt khi nước thuốc rơi lên, ta nhìn thấy chân Nhị gia run lên. Sau đó ta liền bị một sức lực lớn ném sang một bên.

Người ngã, thuốc cũng đổ.

Cánh tay Nhị gia vẫn còn rất dài.

Ta ngẩng đầu, thấy Nhị gia tóc rối tung, mắt như dã thú, nhìn ta chằm chằm.

“Ta bảo ngươi cút.”

Ta cút không – đương nhiên là không.

Tính tình bạo lực của Nhị gia ta thập phần rõ ràng, nói như thế nào thì ta làm bao cát trút giận trong viện hắn cũng đã mấy năm. Ta rất muốn nói với hắn bây giờ ngài đẩy như vậy không đau chút nào, năm đó ngài đá ta còn ác hơn thế này rất nhiều.

Sau đó ta bỗng nhiên nhớ ra, bây giờ ta không sợ Nhị gia, là bởi vì hắn không thể đá ta được nữa.

Ta vừa thầm nghĩ, vừa đi chuẩn bị lại thuốc, lại bước tới giường Nhị gia lần nữa.

Ngã một lần sẽ khôn hơn, lần này ta học thông minh, đứng cuối giường bôi thuốc. Cho dù cánh tay Nhị gia có dài thêm một đoạn, chỉ cần còn nằm, liền tuyệt đối không thể với tới được.

Ta thật sự rất cơ trí mà.

Ta ở đầu này vui vẻ, đầu kia Nhị gia tức giận đến run người. Hai tay hắn để tại bên người, nhìn tư thế như là muốn ngồi dậy để thu thập ta vậy.

Nhưng mà ta hoàn toàn không sợ. Bởi vì hiện tại hắn quá suy yếu, hơn nữa vết thương đứt hai đùi vẫn chưa khép lại, đen đen hồng hồng, nhìn thôi đã đau muốn chết, nếu như ngồi dậy, đụng đến vết thương, như thế chẳng khác nào là chết.

Cho nên ta an tâm bôi thuốc.

Lại nói, lúc bôi thuốc ta còn có chút xấu hổ.

Dù sao thì Nhị gia cũng không mặc gì, mặc dù ta vẫn thường bị người trong viện gọi là Hầu Tử, nhưng dù sao vẫn là một con khỉ hoa cúc[4] chưa xuất giá, nhìn thấy thân thể trần truồng của Nhị gia, bây giờ nhớ lại vẫn có chút khẩn trương.

[4] hoa cúc: nguyên văn là hoàng hoa, hoàng hoa khuê nữ: cô gái chương lấy chồng, tương tự, con khỉ hoàng hoa/hoa cúc, ý nữ chính là nàng là con khỉ chưa xuất giá í.

Chỗ đó của Nhị gia…

Ta chỉ có thể nói là rất đồ sộ.

Chẳng qua so với trước kia, hiện tại chân Nhị gia lại càng đồ sộ. Ta bôi thuốc hết sức chuyên chú, mỗi lần đụng tới mỗi chỗ khác nhau, Nhị gia liền run lên, sau đó khi thuốc đã được bôi nhiều hơn, toàn bộ mông Nhị gia cũng bắt đầu run, vừa run rẩy vừa kêu to, giọng điệu đứt đoạn.

Ta cả gan ngẩng đầu liếc mắt nhìn, sắc mặt Nhị gia trắng bệch, gương mặt dữ tợn, nổi gân xanh, khuôn mặt ướt sũng mồ hôi lạnh.

Ta đoán có lẽ hiện giờ hắn đau đến nỗi sức để mắng ta cũng không có.

Thay thuốc rồi, ta xuống bếp làm cơm. Sau đó bưng vào trong phòng.

Nhị gia vẫn như con cá chết, mở to mắt nằm trên giường.

Ta múc một thìa cháo, đưa đến bên miệng Nhị gia.

Nhị gia hất một cái bay đi.

May mắn ta còn giữ được cái bát, mặc dù hơi nóng, nhưng mà cháo không bị đổ là được rồi.

“Nhị gia, người ăn một chút đi.”

Nhị gia: “Cút.”

Ta không biết phải làm sao nữa.

Nếu như đặt vào tình huống trước kia, Nhị gia kêu một câu cút, như vậy ta sẽ nhấc mông cút càng xa càng tốt. Thế nhưng hiện tại… Hiện tại ta cút thì Nhị gia làm sao bây giờ. Nhưng ta không tìm ra được cách nào tốt cả. Bôi thuốc có thể dùng sức mạnh, nhưng chẳng lẽ ăn cơm cũng phải như thế sao.

Chờ một chút… Dùng sức mạnh?

Không sai, chính là dùng sức mạnh

Ta để cháo qua một bên, trừng hai mắt chờ nó nguội đi. Như vậy ép ăn cũng sẽ không bị bỏng.

Một lát sau, ta thử một chút, cảm thấy gần được rồi. Bèn cầm bát bưng tới.

Có lẽ cho tới bây giờ Nhị gia cũng chưa từng nếm thử cảm giác bị một con khỉ nhìn từ trên cao xuống, ánh mắt vô cùng dữ tợn, ta nói một câu – Nhị gia, đắc tội.

Sau đó, ta thật sự đắc tội hắn.

-oOo-


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lost In Love về bài viết trên: Ancoco, Bạch Xuân Trúc, Chun Chun, Fujigawa sama, chiman, conmeoconmeo, hienheo2406, kunx9x, lan trần
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 26 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bachduonggia, heobongcodon, Lili88, Nana Trang, Ngantrinh, Pcham, pizzavinh, thuy.duong91, TTripleNguyen, tước, yenphuong và 682 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 171, 172, 173

2 • [Hiện đại] Em gái anh yêu em - Nguyên Vịnh Mạt

1 ... 13, 14, 15

3 • [Hiện đại] Chọc giận cô vợ nhỏ Ông xã tổng tài quá kiêu ngạo - Xảo Linh

1 ... 74, 75, 76

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

1 ... 51, 52, 53

5 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống khó khăn của thứ nữ - Nhân Sinh Giang Nguyệt

1 ... 32, 33, 34

6 • [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên

1 ... 32, 33, 34

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 19/2]

1 ... 52, 53, 54

8 • [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

1 ... 110, 111, 112

9 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 48, 49, 50

10 • [Xuyên không] Phế hậu của lãnh hoàng - Hồ Tiểu Muội

1 ... 117, 118, 119

11 • [Xuyên không] Hoàng thượng có gan một mình đấu bản cung? - Abbyahy

1 ... 63, 64, 65

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Mau xuyên - Sắc] Nữ tiến sĩ điên cuồng Chế tạo người máy Dục Niệm Nô - Trần Hướng Nam

1 ... 25, 26, 27

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tiểu thư phế vật thật yêu nghiệt - Bồ Đề Khổ Tâm

1 ... 105, 106, 107

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 121, 122, 123

16 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 78, 79, 80

17 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

18 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

19 • [Hiện đại - Hắc bang] Huyết tình hắc đạo - Huyền Namida

1 ... 26, 27, 28

20 • [Hiện đại] Cám ơn vận mệnh đã cho anh gặp được em - Hoa Sơn Trà

1 ... 8, 9, 10


Thành viên nổi bật 
lamhan0123
lamhan0123
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
cò lười
cò lười

Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 699 điểm để mua Iphone 8
Shop - Đấu giá: Trần Hướng Nam vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy S8
sherylha19_bupi: Đợi mua biệt thự đóa :)) Cầu bao nui, mỗi ngày 1k, hứa sẽ ngoan :)2
Shop - Đấu giá: ღ๖ۣۜMinhღ vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: tuantrinh vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy S8
Tuyền Uri.: Dối nòng :cry3: tới hết xiền nè
sherylha19_bupi: Hăm có xiền
sherylha19_bupi: Cái điểm màu đỏ trong profile
Soleil: Mục Điểm trung bình ở đâu vậy ạ?
tuantrinh: ai muốn shop bán điện thoại nào thì gửi hình nha
hoahuvo: Có ai đó không
hoahuvo: Hi nhô
Shop - Đấu giá: Gián vừa đặt giá 950 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy Note 8
Shop - Đấu giá: tuantrinh vừa đặt giá 200 điểm để mua Chuông vàng
Ngọc Nguyệt: ...
Hách Mi: Nắng nà nà :)2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: 248 điểm của Rj :cry2: sao chưa ai gởi
Hoàng Phong Linh: Mn tối hảo
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 631 điểm để mua Khủng long Dino
Bối Bối: tìm truyên: các nàng cho ta hỏi truyện nữ 9 ở mạt thế xuyên không về cổ đại, nữ 9 là người duy nhất miễn dịch với virus zombie ở mạt thế nên bị những người ở đó lùng bắt đem về nghiên cứu. vì k muốn mình làm chuột bạch nên nữ 9 bự nổ banh xác mình và xuyên không về cổ đại. thân thể nữ 9 xuyên k vào chết khi thử thuốc giải độc cho nam 9 vì tiền giúp vị hôn phu từ nhỏ làm ăn. vị hôn phu đó chỉ giả vờ nói vậy để thử tấm lòng thân thể đó và nữ phụ bạch liên hoa, vị hôn phu đó vì k biết thân thể nữ 9 xuyên vào đã làm gì cho mình mà tưởng thân thể đó tham phú quý nên từ hôn.
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy S8
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 999 điểm để mua Điện thoại Iphone X
BigPep: met qua
Shop - Đấu giá: tuantrinh vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Chu Ngọc Lan: phamanh1982 đồng chí ngó qua hộ đồng chí Rj nhắc lần 2 nhé :)2 một lần nữa ra đảo chơi vs khỉ nhà Rj nhá :">
Chu Ngọc Lan: Bay mô :)2 bay bay
Lãng Nhược Y: Sam, mụi đang sưu búm :">

Nương, đá nương bay theo nó :shock4:
Chu Ngọc Lan: Mới đáp xuống nảy bay dòi :)2
Sam Sam: bà bay đi luôn đi :))
Chu Ngọc Lan: Cầu nó bay đi lun :)2 bay bay~~~~

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.