Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 17 bài ] 

Chú thiền ký - Hiên Viên Huyền

 
Có bài mới 15.12.2013, 06:43
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 11.11.2013, 08:43
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1574
Được thanks: 2546 lần
Điểm: 8.49
Có bài mới [Cổ đại] Chú thiền ký - Hiên Viên Huyền - Điểm: 8
CHÚ THIỀN KÝ

images



Tác giả : Hiên Viên Huyền

Thể loại : cổ đại, ngược ái, H , HE

Số chương : 20 chương

Nguồn convert: http://www.hotconvert.com/p/blog-page_8387.html
nguồn: http://www.kubylscorpio.wordpress.com/



Giới thiệu
    “Buông, ta muốn về nhà… Về nhà… Ngươi buông, thả ta ra … “

    “Đau …. “

    “Ca … chị dâu … ô ô … “

    “Đau quá … “

    Trong căn phòng hôn ám và yên tĩnh, nàng co rúm lại thành một đoàn trong chăn, hai hàng lông mày khẽ nhăn lại, hai cánh tay loạn vung lên, trên trán dày đặc mồ hôi. Mồ hôi của nàng cứ lau đi lại chảy, lau lại chảy. Có người khẽ thở dài, vươn cánh tay ấm áp gắt gao ôm chặt nàng.  

    “A, đau … không, không cần … “

    Nàng giãy dụa ngày càng kịch liệt .

    “Không cần, không cần ngươi. Ô ô … không cần ngươi …”

    Cánh tay ôm càng nhanh, đôi môi mạnh mẽ vững vàng in xuống.

    “Không … Minh Liễu, dẫn ta đi, Mộc Trụ  ca — “

    Cánh tay ấm áp buông ra.

    Nàng khóc hô, trong mộng nàng cái gì cũng không hiểu được, chỉ biết phải rời khỏi nơi này, rời xa hắn.

    Vì sao là ta, vì sao lại là ta?



Đã sửa bởi Nhu nha tieu thu lúc 16.12.2013, 07:28.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 15.12.2013, 06:47
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 11.11.2013, 08:43
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1574
Được thanks: 2546 lần
Điểm: 8.49
Có bài mới Re: chú thiền ký_cổ đại - Điểm: 10
[Chú Thiền ký] Chương 1


Xuân về trăm hoa rực rỡ, cảnh xuân xinh đẹp, cây cối tươi tốt xanh um, một tiểu cô nương đầu trát hai búi tóc sôi nổi bước đi ở một con đường mòn trong rừng, sau lưng nàng là một chiếc sọt nhỏ chứa đầy lá cây tể thái, nấm cùng linh chi vừa mới hái, trong đó còn rải rác mấy bông hoa hồng, trên tay nàng cầm hai quả trứng chim vẫn còn hơi ấm.  

“Sắp tới nhà rồi !” Tiểu cô nương vỗ vỗ bụng,

“Hơi đói nha! Không biết chị dâu sẽ nấu món ngon gì đây? Hay là để nấu canh cây tể thái cùng trứng chim nga … ” Nghĩ tới sáng kiến với hai quả trứng chim trĩ vừa mới nhặt được hôm nay, nàng ngọt ngào cười rộ lên.

Ra khỏi núi là tới nhà của tiểu cô nương, tiểu cô nương gọi là Lý Tiểu Thiền. Phụ thân nàng trước đây là tiên sinh dạy học duy nhất ở  Tiểu Sơn Trang, mấy năm trước ra khỏi Trang mua đồ, gặp phải loạn quân bại trận, không ngờ lại chết dưới mũi tên loạn lạc. Lúc ấy Tiểu Thiền mới mười tuổi, mẫu thân mất sớm, phụ thân cũng bất ngờ ra đi, chỉ để lại nàng một tiểu nữ oa sống lẻ loi hiu quạnh, thật là đáng thương, lúc đó may mà có vợ chồng Lý Đại Sơn nhận đem nàng nuôi nấng.

Lý Đại Sơn là đệ tử của phụ thân Tiểu Thiền, trước đây phụ thân dạy bọn trẻ con biết chữ học bài nên vẫn được mọi người tôn kính gọi là Lý tiên sinh, Đại Sơn cùng lão bà là Tiểu Phượng thương lượng với nhau đem Tiểu Thiền lưu lại, đối đãi như muội muội một nhà, có cơm cùng nhau ăn có cháo cùng nhau uống, nhoáng một cái đã trôi qua năm năm.

Xa xa Tiểu Thiền hướng trong nhà chạy tới, “Di, như thế nào còn chưa có khói bay lên?”

Nàng nhẹ nhàng đẩy ra cửa gỗ tiến vào Lý gia tiểu viện, nghe được trong phòng có tiếng của Cố gia mẹ, liền dừng lại nghe cho hết.

Giữa nhà, Lý Đại Sơn cùng Tiểu Phượng ngồi xếp bằng trong chiếu trên sạp trúc, Cố mẹ ngồi đối diện, nước miếng bay tứ tung đang tiến hành khuyên bảo đại chiến.

“Ta nói Đại Sơn a, vợ chồng các ngươi như thế nào cũng không làm Lý phu tử thất vọng , ngươi xem, ngươi đã đem nha đầu Tiểu Thiền kia chăm sóc thật xinh đẹp a! Thân sinh đại ca cũng không cần thiết phải tốt như vậy.”

“Hắc hắc!” Đại Sơn cười ngây ngô.

“Tiểu Phượng lại mang thai phải không, đây là đứa thứ ba rồi đi?”

Tiểu Phượng sờ sờ bụng, cười gật gật đầu.

”Các ngươi không dễ dàng a! Tiểu Thiền đã mười sáu đi, cũng nên tìm một cái nhà chồng . Ta cũng không nói lời vô nghĩa, trên tay ta có một hộ đốt đèn lồng cũng tìm không ra nhà phú quý như người ta, thiếu gia nhà bọn họ đang nhờ người làm mai, các ngươi xem … “

“Thím Cố, Tiểu Thiền là một người nhã nhặn, chúng ta tuy rằng có chút  bần cùng, cũng quyết không thể để nàng làm thiếp.” Lý Đại Sơn nói như chém đinh chặt sắt.

“A! Đây là nói cái gì a, ta cũng nhìn Tiểu Thiền lớn lên , có thể để nàng phải lãng phí sao? Ta nói cũng không phải là làm thiếp, là chính thất!”

Tiểu Phượng rất kỳ quái: “Nhà giàu người ta làm gì tìm chúng ta làm chính thất?”

“Ai, chuyện là thế này.” Cố mẹ chậc lưỡi trầm ngâm sau một lúc lâu, “Ta cũng không gạt các ngươi, ta nói chính là Nhan gia tại ngọn núi này.”

”A?” Vợ chồng Lý gia sợ hãi than.”Cái kia, thật là Nhan gia sao?”

“Còn phải nói?” Cố mẹ đánh mắt một cái .”Sự tình là như thế này, tiểu thiếu gia Nhan gia mới mười lăm, sinh mệnh thiếu hỏa, tướng mệnh nói nhất định phải tìm một Tiểu Hỏa Long để hộ mệnh hắn trước thanh minh, bằng không liền tai vạ đến nơi. Ngươi nói xem trong lúc nhất thời làm sao tìm được một nữ oa nhi cầm tinh con rồng? ! Nhan gia bỏ ra số tiền lớn, phạm vi mấy trăm dặm mấy lão bà tử đều đang tìm a!”

Trách không được Cố mẹ tìm được Lý gia , khi Tiểu Thiền sinh ra, phía đông Trang bị châm lửa, rừng cây hòe mấy trăm năm đều cháy sạch, mọi người đều nói mệnh nàng mang hỏa. Hơn nữa nàng lại hoàn toàn cầm tinh con rồng!

“Các ngươi nói xem chuyện này chẳng phải là chuyện tốt hay sao? Sính lễ Nhan gia như sông như biển, đến lúc đó, lão bà tử ta còn muốn dính tý vinh quang của các ngươi, các ngươi cũng đừng quên ta!”

“Thím Cố, chuyện này không có gì khác kỳ quái chứ? Thím cần phải nói thật tâm, ta Lý Đại Sơn cũng không cầu tiền.”

“Phi, phi, ngươi cái đầu heo, chúng ta Cố gia khởi nguồn đều làm mai mối, cha mẹ ngươi cũng là do mẹ ta kết thân, Cố gia ta đã hố quá người trong thôn trang hay chưa?”

Lý gia vợ chồng ngẫm lại thấy cũng đúng, nhìn nhau nói: “Đây là đại sự, chúng ta còn phải châm chước.”

“Ai a, bao nhiêu người lạy dập đầu cầu làm Nhan gia thiếu phu nhân ! Lửa cháy đến nơi , các ngươi thật đúng là… Thực là thực là ? Qua thôn này sẽ không còn này điếm!”

“Có điều, có điều dù sao cũng phải hỏi ý tứ Tiểu Thiền mới được.” Tiểu Phượng ngập ngừng.

Cố mẹ còn muốn nói gì đó, “Chi nha” một tiếng cửa phòng mở, Tiểu Thiền vào phòng.

Ba người nhất tề nhìn nàng, Tiểu Thiền nói: “Ca ca, tẩu tử, Cố mẹ, ta gả!”

“Tiểu Thiền — “

Lý Đại Sơn vừa há mồm, Cố mẹ một khuôn mặt già nua đều cười đến nhăn lại: “Còn là Tiểu Thiền nhà chúng ta hiểu chuyện, với cả, Cố mẹ chẳng lẽ lại làm chuyện hại ngươi sao?”

“Chuyện này liền quyết định như vậy, Tiểu Thiền ngươi chuẩn bị chuẩn bị, ngày mai mẹ liền mang ngươi vào núi đi tìm Nhan gia.”

Trên bàn cơm, vợ chồng Lý Đại Sơn cùng Tiểu Thiền đều không nói lời nào.

Hoa Hoa, Nhị Mao nhìn cha mẹ cùng cô cô, tâm thấy kỳ quái: “Cô cô phải gả tới nhà có tiền nhất , vì sao mọi người đều mất hứng?”

Tiểu Thiền gắp vào trong bát Hoa Hoa cùng Nhị Mao: “Này , đây chính là trứng chim ta trộm từ tổ chim trĩ hoang, thực ngon nga, các ngươi nếm thử xem.”

Nhị Mao hỏi Tiểu Thiền: “Cô cô, ngươi gả đến nhà có tiền sau, còn có thể trở về gặp chúng ta hay không?”

Tiểu Thiền hồng hồng ánh mắt: “Như thế nào, cô cô còn chưa gả ra ngoài, các ngươi đã không muốn ta trở về a?”

“Làm gì có! Cô cô phải thường xuyên trở về, mang thịt cho Hoa Hoa cùng Nhị Mao, mang rất nhiều rất nhiều thịt trở về, được không?”

Lý Đại Sơn trầm hừ một tiếng, hai cái tiểu quỷ rụt lui vai không dám nói nữa.

“Tiểu Thiền, đại ca tuy rằng không có khả năng cho ngươi thật hoành tráng lập gia đình, nhưng cũng sẽ không ham phú quý đem ngươi gả lung tung. Nhan gia tuy có Tiền, nhưng nhà giàu người ta nhiều quy củ, khinh thường người nghèo như chúng ta, ngươi phải rõ ràng a!”

Tiểu Thiền gật gật đầu.

“Tiểu Thiền!” Tiểu Phượng muốn nói lại thôi, “Ai, Tiểu Thiền, Mộc Trụ nhà bên đối với ngươi cũng là…”

“Tẩu tử!” Tiểu Thiền nhìn chị dâu, trong mắt biểu lộ cầu khẩn.

Nàng đã quyết định quyết tâm gả đến Nhan gia.

Ca ca tẩu tử muốn sinh thêm oa nhi , có điều trong nhà thường thường thiếu tiền. Hoa Hoa, Nhị Mao cũng đã lớn, cần đi học đường học bài, nhưng tiên sinh dạy học trong thôn lại lấy rất nhiều tiền. Chính mình cùng bọn họ không thân cũng chẳng quen, nếu hai người họ không thu lưu, sợ rằng nàng đã sớm lưu lạc đến nơi Yên Hoa không thì cũng chôn thân nơi hoang dã, hôm nay đại ân đức há có thể không báo. Mà… Mộc Trụ ca chí cao so với trời, luôn tâm niệm muốn đi ra ngoài giang hồ, chính mình cũng không thể liên lụy hắn.

Lại nói, gả đến Nhan gia có lẽ sẽ tốt lắm. Chẳng phải Nhan gia vẫn luôn làm việc thiện hay sao.

Bản thân mình tài cán vì ca ca, chị dâu cùng gia đình này cũng chưa làm được chuyện gì, lấy nhiều sính lễ một chút, làm cho cả nhà qua được ngày lành, chẳng lẽ có chuyện so với này còn quan trọng hơn sao?

Ngày hôm sau, canh năm Tiểu Thiền đã đứng dậy trang điểm. Tiểu Phượng tẩu lấy ra bộ quần áo xinh đẹp nhất khi còn trẻ cho nàng mặc vào, lại thay nàng đánh bột nước và son, tóc dài vãn thành hai kế, cài lên một đóa châu hoa duy nhất trong nhà.

Nhìn vào tiểu mỹ nữ minh diễm trong gương, Phượng tẩu cười mị cả mắt: ” Tiểu Thiền nhà chúng ta thật đúng là đại mỹ nhân a, không biết ai có phúc cưới được nàng!” Một bên cười một bên lại lặng lẽ lau đi nước mắt.

Tiểu Thiền cầm lấy tay chị dâu, bàn tay hai người đều thực thô ráp, là do làm nông vụ cùng việc nhà mà che kín vết chai.

“Tiểu Thiền, tới Nhan gia cần phải khắp nơi cẩn thận, nghe nói Nhị phu nhân nhà bọn họ là quận chúa tiền triều, thật nhiều quy củ nha!”

“Vâng!”

“Nếu như bọn họ muốn bắt nạt ngươi, ngươi hãy về đây, ca ca cùng chị dâu ở nhà chờ ngươi.”

“Ta đã biết, chị dâu!” Sợ làm hỏng hóa trang, Tiểu Thiền đau khổ nhịn xuống nước mắt doanh tròng, ôm chặt lấy dáng người nhỏ gầy của Tiểu Phượng.

Trời vừa sáng, Cố mẹ liền dẫn theo một cái kiệu nhỏ tới Lý gia chờ ở cửa nhà.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 15.12.2013, 06:48
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 11.11.2013, 08:43
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1574
Được thanks: 2546 lần
Điểm: 8.49
Có bài mới Re: chú thiền ký_cổ đại - Điểm: 10
[Chú Thiền ký] Chương 2


Cho tới bây giờ Tiểu Thiền cũng chưa từng được ngồi kiệu, ngồi ở bên trong lúc lên lúc xuống làm nàng choáng váng muốn nôn. Cố mẹ xốc mành kiệu lên, nhìn vẻ mặt nàng tái nhợt, cười khanh khách không ngừng, nói nàng không có kiến thức nhưng vẫn thét to cho kiệu phu đi chậm lại một chút.

Đi khoảng nửa canh giờ, cỗ kiệu đột nhiên bị ngăn lại, là người của Nhan gia. Bọn họ nói muốn đổi thành người của Nhan gia khiêng, hơn nữa Cố mẹ cũng không được đi theo.

Cố mẹ vừa nghe liền nóng nảy, kêu liên tục: “Này sao được, này sao được, đây chính là nha đầu ta mang đến, nửa đường các ngươi xông ra đòi mang nàng đi, ta làm sao công đạo cho người nhà họ Lý?”

Người của Nhan gia đạp nàng không được, chỉ nghe một người nói: “Ngươi cái lão bà tử chẳng phải là sợ thiếu tiền, đưa bà ta một trăm, phu nhân đã sớm nói , vô luận chuyện có thành hay không đều được trọng thưởng!”

Cố mẹ nhận tiền xong hùng hùng hổ hổ chạy lấy người, có điều trong lòng Tiểu Thiền lại nóng nảy, lúc này chỉ còn một mình nàng, biết làm thế nào bây giờ? Trong lúc nhất thời tâm loạn như ma, tay nhỏ bé nắm lại ra cả mồ hôi lạnh.

Đoàn người đi thật lâu, qua một dòng suối lại đi qua núi, bên đường nàng còn nghe được người ta trao đổi một chút tiếng lóng kỳ lạ. Cái gì “Tri âm tri kỷ” đối với “Tác phẩm nghệ thuật xuất sắc”, cái gì “Khinh thuyền đã qua vạn Trọng Sơn” đối với “Phi Lưu thẳng hạ tam Thiên Xích” . Tiểu Thiền âm thầm líu lưỡi, nhà giàu quả nhiên không giống với, đề phòng phòng bị đều đến mức này!

Gần buổi trưa, cuối cùng cũng đến Nhan gia. Tiểu Thiền từ trong kiệu bước xuống, say, bên ngoài kiệu ánh sáng đâm vào chói mắt không mở ra được.

“Oa, phòng ở Nhan gia thật lớn nga!” ánh mắt vừa khôi phục lại thị lực Tiểu Thiền liền sợ hãi than.”Trên tường còn khắc hình chim chóc xinh đẹp, con cá cùng con hổ, báo tử, trong viện còn có hồ nước, cầu nhỏ cùng đủ loại hoa nha!”

”Tiểu Hỏa Long” tìm đến Nhan gia cũng không chỉ có mỗi Tiểu Thiền.

Chờ ở trước phòng lớn còn có ba cô nương, bộ dạng đều rất thanh tú, trên đầu đều cài ngọc trâm, quần áo mặc trên người cũng là tơ lụa, so sánh với thì Tiểu Thiền có vẻ càng thêm keo kiệt.

Đột nhiên lúc này tiến đến hai gia phó nhìn như tiểu đồng, nhẹ nhàng vén lên sa mỏng trên cửa, lại lặng yên không một tiếng động lui ra.

Phía sau rèm chỉ mơ hồ thấy ngồi hai người phụ nữ, bên cạnh đứng một tiểu nha hoàn. Sau khi dàn xếp xong, nha hoàn bắt đầu nhìn bốn cô nương đặt câu hỏi.

Các vấn đề liên tiếp như châu pháo hỏi một người lại đến một người, oanh tạc khiến Tiểu Thiền hết hồn, chính mình nói cái gì cũng không biết, càng đừng nói đến việc ba người kia trả lời như thế nào . Đợi trả lời xong tất cả mọi vấn đề, bốn cô nương được nha hoàn mang đến nơi khác nghỉ tạm.

Ngồi phía sau mành là Nhan gia đại phu nhân Bùi thị cùng nhị phu nhân Lý thị.

Bùi thị tuổi chừng năm mươi, đoan trang nhã nhặn, bộ mặt hiền lành. Lý thị sơ búi tóc kiểu đang được thịnh hành, da trắng hơn ngọc, mặt mày như họa, chỉ có điều khóe mắt nếp nhăn làm tiết lộ ra tuổi tác.

Lý thị nhấc tay ho nhẹ, hơi nhíu mi nói: “Tỷ tỷ, chỉ có bốn người này sao?” Nàng có thần thái tự nhiên, cử chỉ ưu nhã, nhìn rất có phong cách quý phái.

”Trong lúc vội vàng tìm được bốn người này đã là khó cho bọn họ .” Bùi thị nói.

“Nhưng này đều là chút dong chi tục phấn, làm sao xứng đôi với Sâm nhi?”

”Cũng không thể làm khác được, lại chậm trễ Sâm nhi sợ rằng sẽ không nhịn nổi! Nay chỉ trông cậy vào Tiểu Hỏa Long thật sự có thể xung hỉ làm giảm bệnh ma ác sát của Sâm nhi, về phần là nhà ai cũng quản không được!”

“Tỷ tỷ nói cũng đúng, vậy chúng ta đây chọn người nào?” Lý thị nhìn bên ngoài phòng đứng bốn tiểu cô nương, trong lòng thầm nghĩ: “Tất cả đều là mặt hàng đặt không hơn được mặt bàn, đặc biệt là người cài châu hoa màu nhạt, nếu làm cho nàng vào cửa … , trời ạ!”

”Chính là Lý Tiểu Thiền!” Bùi thị trầm ngâm.”Nhìn nàng bộ dáng thành thật, coi như có chút linh khí.”

“Vâng, ta nghe đại tỷ . Đại tỷ chọn nhất định là tốt.” Lý thị nhẹ nhàng vỗ ngực đáp.

“Ai, chỉ sợ tam thúc của ngươi trở về lại bất mãn a!”

“Sâm nhi là cốt nhục của hắn, hắn rời đi lâu năm chẳng quan tâm, ngược lại là người làm thím như chúng ta quan tâm, hắn trở về chẳng lẽ còn trách móc? !”

”Chỉ mong là vậy đi!”

Hai người nhẹ nhàng bâng quơ liền định ra cả đời của Tiểu Thiền.

Ngày thứ hai, Nhan gia đi báo tin cho vợ chồng Lý Đại Sơn, nói rằng qua ba ngày sau, Tiểu Thiền cùng thiếu gia của Nhan gia sẽ bái đường thành thân. Trong ba ngày này Tiểu Thiền cũng không quay về , bởi vì nàng muốn tận lực học nhiều quy củ lễ nghĩa của Nhan gia một chút.

Mãi đến trước ngày bái đường một đêm, Đại Sơn cùng Tiểu Phượng mới được ngồi kiệu nâng đến Nhan gia. Hai vợ chồng cũng bị khí phái của Nhan gia dọa mộng , nhìn thấy hai vị phu nhân quý khí mười phần, thở mạnh cũng không dám.

Các phu nhân nói, vị hôn phu tương lai của Tiểu Thiền đang trên đường trở về, ngày mai mới có thể về đến, vợ chồng Lý gia cũng chit biết vâng dạ liên tục.

Vào đêm, ngủ ở khách phòng ấm áp của Nhan gia, Đại Sơn nói với lão bà: “Xem ra Tiểu Thiền nhà chúng ta có phúc khí tốt, hai vị bà bà đều là người lương thiện, một chút cũng không mang sắc mặt của nhà giàu có, cuối cùng cũng không làm thất vọng Lý tiên sinh .”

“Ân! Đặc biệt là Lý phu nhân, vừa nhìn thấy ta còn tưởng rằng là tiên nữ nha!”

Trong ba ngày này, Tiểu Thiền cũng bận đầu óc choáng váng.

Phu nhân đem nha hoàn hầu hạ bên người là Hạ Minh Liễu an bài làm nha hoàn bên người của nàng, Minh Liễu tuy không nói nhưng trong lòng cũng không phục: “Chỉ bằng ‘Tiểu Hỏa Long’ loại này loạn thất bát tao gì đó nhưng lại được làm Thập Tứ thiếu nãi! Rõ ràng chỉ là một nông thôn nha đầu cái gì cũng không hiểu!”

Có điều, nàng lại âm thầm may mắn. Thập Tứ thiếu gia Nhan Úc Sâm từ nhỏ đã là con bệnh, ngay cả Tứ cô nãi nãi đều cứu không được, hơn phân nửa là sống chẳng được bao lâu , nha đầu kia gả lại đây sẽ phải làm quả phụ cả đời, cũng là đáng thương!

Tiểu Thiền giữ khuôn phép theo quy củ Minh Liễu nói mà làm , đi đường không phát ra thanh âm, ăn cơm không thể có thanh âm, nói chuyện phải nhỏ nhẹ dịu dàng, ngồi phải có tướng ngồi, đứng phải có tướng đứng, tay không thể đặt lung tung, bình thường khăn tay phải dấu trong vạt áo, uống trà phải uống nhẹ nhàng, trước khi ngủ còn phải mặc áo dành riêng khi đi ngủ…

Buổi tối thật vất vả mới đến giờ đi ngủ, lúc này nàng mới có thể nhẹ nhàng thở ra: “Hóa ra làm kẻ có tiền lại mệt như vậy!” Vừa định vụng trộm ngẫm lại diện mạo của vị hôn phu tương lai, nàng cũng đã không chống cự được cơn mê, nặng nề ngủ.

Ngày bái đường thành thân, Tiểu Thiền ôm chị dâu khóc ruột gan đứt từng khúc, mãi đến khi Minh Liễu không kiên nhẫn nhắc nhở giờ lành đã đến, nàng mới dừng lại.

Khoác lên mũ phượng khăn quàng vai, Tiểu Thiền càng thêm xinh đẹp thoát tục. Hai mắt sáng trong suốt, hồng hào khuôn mặt, miệng như anh đào, nhìn xem Lý thị cũng âm thầm kinh ngạc.

Có điều chính giờ phút này, tiểu tân nương làm sao cũng không dự đoán được người cùng nàng bái đường thành thân lại không phải vị phu quân mà Tiểu Hỏa Long như nàng cần đi cứu, chân chính chú rể còn đang nằm trên giường bệnh kéo dài chút hơi tàn.

Chiêng trống vang trời, nàng bị đưa vào động phòng.

Trong phòng u ám buồn bực, một cỗ nồng đậm vị thuốc xông lên, trên giường hỉ đỏ chói mắt nằm một người nam hài ốm yếu xem ra còn nhỏ hơn so với Nhị Mao, cả người tái nhợt gầy yếu, chỉ còn lại một bộ khung xương, đang không ngừng ho khan.

Ánh mắt mờ nhạt của hắn hơi hơi nhìn hướng nàng, ý bảo nàng đi qua.

Hắn yên lặng nhìn tiểu thê tử xinh đẹp, nàng mười sáu tuổi so với hắn còn lớn hơn một tuổi, trên mặt mang màu hồng nhuận mà hắn thích nhất.

Cầm lấy tay nàng , hấn nhẹ nhàng nói: “Ta sẽ cố gắng khỏe lên.”

Tiểu Thiền dùng sức gật đầu, nàng nghĩ: “Mẫu thân đã chết, phụ thân đã chết, lão thiên gia sẽ không làm cho hắn cũng chết, hắn nhất định sẽ không chết!”

Hoặc là thực sự đúng như lời nói Hỏa Long có thể cứu phu, sau khi thành thân, Nhan Úc Sâm chậm rãi khỏe lên, từ việc có thể rời giường đi hai bước, tiếp theo lại có thể đi vòng quanh Nhan gia một vòng to, cuois cùng có thể mang theo Tiểu Thiền đi ra ngoài hóng gió núi. Nhan gia từ trên xuống dưới vừa cao hứng lại vừa sợ cực kỳ, đặc biệt là Bùi thị, quả thực coi Tiểu Thiền như là một khối bảo, luôn khen nàng là phúc tinh của Nhan gia.

Tiểu Thiền trong lòng cũng cao hứng. Nàng không bởi vì Nhan gia gạt nàng Úc Sâm có bệnh mà lòng mang oán hận, nàng vẫn nghĩ, ca ca cùng chị dâu cầm nhiều sính lễ của người ta như vậy, nàng lại không thể tài cán vì người khác làm điều gì, cũng chẳng thể nào nói nổi. Nay, Úc Sâm sống lại , nàng cũng không còn bất an, thật sự là vui từ tâm lên mắt.

Úc Sâm cũng chỉ như là một đứa nhỏ sợ người lạ, đối với nàng vô cùng tốt, mỗi ngày đều cùng nàng nói một chút chuyện của Nhan gia. Chậm rãi, Tiểu Thiền cũng có chút hiểu biết.

Hóa ra Nhan gia vốn là vọng tộc ở Trung Nguyên, sau lại do phương bắc chiến loạn liên tiếp, mới tránh đến nơi yên lặng như Đại Biệt sơn này. Nhan gia có hai phòng, chi thứ hai con cháu đơn bạc, chỉ còn lại một nữ nhi, vài năm trước cũng gả đi ra ngoài. Đích tôn chính là Úc Sâm, chi thứ nhất có Đại bá, Nhị bá, phụ thân của Úc Sâm, Tứ cô cùng Ngũ thúc. Đại bá năm mới phải ra ngoài, Nhị bá lại là văn nhược thư sinh cái gì cũng không hiểu, cho nên sự nghiệp trong nhà đều do một tay công công ( kiểu như ông nội) quản lý. Chính thất phu nhân của Đại bá là Bùi thị cùng chính thất phu nhân của Nhị bá là Lý thị, cả hai đều thuộc dạng tiểu thư khuê các xuất thân danh môn, Lý thị còn là tiền triều quận chúa. Một thế hệ huynh muội của Úc Sâm lại càng nhiều, tên đều bắt đầu bằng chữ “Úc”. Nhan gia rất kỳ quái, ngay cả nữ hài tử cũng được xếp vào hàng ngũ, Úc Sâm đứng hàng thứ mười bốn, phía trên còn có Úc Hiển, Úc Thu, Úc Lam… bảy huynh trưởng cùng Úc Tú, Úc La, Úc Lâm… sáu tỷ tỷ. Phía dưới có một đệ đệ và hai muội muội cùng cha khác mẹ.

Nhưng là, khi hỏi phụ thân của Úc Sâm cùng đệ muội, hắn luôn tìm cách tránh né.

Có khi Tiểu Thiền nghĩ: “Phụ thân của Úc Sâm thật kỳ quái, nào có ai đến con cưới vợ cũng không có mặt, con bệnh chết đến nơi mà phụ thân cũng không nhìn một cái ? Hơn nữa, hơn nữa còn có mẫu thân của Úc Sâm, cũng không bao giờ thấy nhắc đến!”

Nàng cũng từng hỏi qua Minh Liễu, Minh Liễu nghiêm trang nói với nàng: “Có một số việc tốt nhất ngươi không cần biết. Tam lão gia không có chính thất phu nhân . Ở trong này ít nhắc đến chuyện Tam lão gia.”

Bộ dạng của Minh Liễu có vẻ thực sợ hãi, sao lại thế này nhỉ? Quên đi quên đi, chỉ cần Úc Sâm sống thật tốt , sau đó có thể vì hắn sinh một cục cưng, chuyện khác ta cũng mặc kệ.

Nghĩ đến việc sinh đứa nhỏ, Tiểu Thiền không khỏi đỏ mặt, từ khi cùng Úc Sâm viên phòng, đại phu nhân mỗi ngày đều sai người đến thăm nàng, còn luôn luôn đưa thuốc bổ.

Thật sự có thể hoài đứa nhỏ sao ?

Hôm nay, Tiểu Thiền ngồi trong phòng thêu châm tuyến, Minh Liễu ở một bên nhìn, thình lình liền cười hai tiếng: “Thiếu phu nhân thêu thật là đẹp mắt!”

Tiểu Thiền oán hận nhìn chằm chằm nàng, chu miệng lên, trong lòng mắng: “Khó coi thì khó coi i! Làm gì âm dương quái khí?”

Mẫu thân nàng chết sớm, phụ thân khi còn trên đời cũng chỉ dạy nàng biết chữ học bài, không có ai dạy nàng châm tuyến. Đến trong nhà ca ca chị dâu, phải làm gia vụ nhà nông, thêu thùa may vá chỉ giới hạn trong việc tu bổ quần áo cũ, nào có thời gian rảnh rỗi đi thêu hoa!

Đột nhiên, Tử Oanh trong phòng đại phu nhân vọt vào: “Sâm thiếu gia, Sâm thiếu gia, Tam lão gia đã trở lại! Tam lão gia đã trở lại!”

Úc Sâm đang nằm trên giường chợp mắt lập tức chống người xuống giường, Tiểu Thiền bận đi qua đỡ hắn: “Ngươi để ý, đừng gấp!”

Khuôn mặt tái nhợt của Úc Sâm nổi lên đỏ ửng, thời gian này hắn bị phong hàn, vẫn luôn nằm trên giường tĩnh dưỡng.”Đừng ngăn cản ta, ta muốn đi gặp hắn. Đừng ngăn cản ta !”

“Không ngăn cảnn ngươi, ta đi cùng ngươi còn không được sao?” Tiểu Thiền chưa từng thấy qua hắn sốt ruột như vậy, cho dù khi vừa thành hôn bệnh truyền nhiễm thật sự nặng, hắn cũng chỉ nằm trên giường than vãn thở dài.

“Thật đáng thương, hắn khẳng định đã lâu không gặp phụ thân .” Tiểu Thiền nhớ tới người cha đã chết của chính mình, không khỏi thương tiếc tiểu trượng phu ốm yếu.

Nàng thật cẩn thận đỡ trượng đến sân viện lớn nhất Nhan gia “Hòa Phong Uyển”, đây là nơi toàn gia tộc nghị sự.

Úc Sâm khó nén kích động, tay cầm Tiểu Thiền ẩm ướt dính dính tất cả đều là mồ hôi.

Trong “Hòa Phong Uyển” tiếng gầm gừ như sấm nổ vang.

“Ai cho các ngươi tự ý làm!”

“Chuyện lớn như vậy, có thể là trò đùa sao?”

“Hỏa Long? Thật mệt cho các ngươi vẫn là hậu nhân nhà danh môn, lại đi tin mấy thứ quỷ thần mê sảng!”

Tiểu Thiền bị tiếng hô trong phòng làm sợ tới mức sửng sốt sửng sốt: “Trời ạ, đây là công công vẫn luôn giấu mặt sao? Thật hung dữ nga!” Tay Úc Sâm hơi hơi phát run, nắm lấy Tiểu Thiền từng trận phát đau.

Thanh âm ôn hòa của Bùi thị vang lên: “Tam thúc, có phải hay không trong mắt cũng không đem ta làm tẩu tử ? Chúng ta cũng chỉ vì Sâm nhi. Tuy nói thần quỷ mê sảng không thể quá tin, nhưng cũng không thể không tin, từ lúc thành thân, Sâm nhi chẳng phải ngày một tốt lên sao!”

“Tốt lên?”

“Ngươi cũng nên đi thăm hắn, đứa nhỏ này tuy miệng không nói nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ kỹ ngươi!”

“Hừ! Hừ! Không gặp cũng thế!”

Trong phòng một mảnh lặng ngắt.

Tiểu Thiền nhìn sang trượng phu, thấy khuôn mặt hắn trắng bệch, gân xanh nổi lên, trong lòng căm giận bất bình: “Vì sao a? Chẳng lẽ đây không phải thân sinh cốt nhục của hắn hay sao? Thiên hạ sao lại có phụ thân nhẫn tâm như vậy.”

Sau một lúc lâu, thanh âm của Lý thị lại vang lên: “Ngươi làm gì cùng con của chính mình so đo, ngàn sai vạn sai cũng là lỗi của tiện nhân kia phạm phải  – “

“Im miệng!”

Thanh âm Lý thị tự nhiên bị đánh gãy, nhìn xem mặt nàng có bao nhiêu khó coi, nàng khóc nức nở nói: “Ta còn là nhị tẩu của ngươi, ngươi ngươi…” Bùi thị cũng tức giận: “Lão Tam, đây là ngươi không đúng!”

“Chúng ta cũng là tốt bụng…”

“Con cũng đã thành thân , ngươi cũng phải đi nhìn nàng dâu một cái a!”



“Các ngươi nói xong chưa?” Thanh âm của Tam lão gia lạnh như băng, “Nhan Tín, ta mệt mỏi, đưa đại phu nhân cùng nhị phu nhân trở về.”

Úc Sâm giật nhẹ Tiểu Thiền, ý bảo rời đi.

Trên đường trở về, thân hình nhỏ gầy của Úc Sâm luôn phát run, cái mũi Tiểu Thiền lên men từng đợt, gắt gao ôm lấy tiểu trượng phu chỉ có một phen xương cốt, hắn mới chỉ là một đứa nhỏ mười lăm tuổi!

Nước mắt theo hốc mắt lõm xuống của hắn rơi trên má, hắn chôn mặt vào bả vai ấm áp của Tiểu Thiền thất thanh khóc rống: “Hắn vẫn không cần ta, vẫn không cần ta! Ô ô — ngươi nói, vì sao? Hắn vì sao còn đem ta sinh hạ đến? Ta chết đi cho xong hết mọi chuyện!”

Tiểu Thiền nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng mỏng manh kia, lần đầu tiên trong cuộc đời nàng  hận một người.

“Ngươi không thể chết được , ngươi đã đáp ứng với ta sẽ sống thật tốt.”

Người hầu trải qua trên đường đều nhìn bọn họ, Úc Sâm dần dần ngừng khóc, nguyên bản ánh mắt đục ngầu lại càng trở nên không có thần thái gì.

Buổi tối, Tiểu Thiền dàn xếp cho trượng phu đang mệt mỏi đi ngủ xong, lại chạy đến trong viện tiếp tục thêu hoa. Nàng đang thêu một khối khăn tay, đồ án là đôi uyên ương hí thủy đơn giản nhất. Từng châm từng châm dày đặc thêu lên uyên ương thân thể, coi như đó chính là đang đâm con người nhẫn tâm kia: “Nhìn ngươi ngoan! Nhìn ngươi ngoan!” (ngoan ở đây là gian ngoan, ngoan ác).

Minh Liễu đi tới, thấy nàng thêu hoa như vậy, cũng không khỏi buồn cười.”Thiếu phu nhân , ta với ngươi đi ra ngoài một chút?”

Tiểu Thiền kỳ quái: “Hôm nay như thế nào lại tốt với ta như vậy?”

Minh Liễu nhìn thấy Tiểu Thiền đơn thuần, nàng cũng đã không còn chán ghét cô nương nông thôn này giống như khi bắt đầu. Sâm thiếu gia so với trước tốt hơn nhiều, nhưng ai biết hắn còn có thể sống được bao lâu? Tứ cô nãi nãi nói thiếu gia tuyệt không thể sống qua mười sáu tuổi. Hiện nay đại phu nhân vội vã muốn thiếu phu nhân hoài đứa  nhỏ như vậy, chẳng phải là muốn về sau có thể bảo vệ nàng sống tốt sao?

“Minh Liễu, ngươi có điều gì muốn nói với ta sao?”

“Thiếu phu nhân , ngươi chưa hoài đứa nhỏ phải không?”

“A?” Tiểu Thiền vừa nghe mặt liền đỏ, “Ngươi, ngươi như thế nào lại hỏi như vậy a!”

“Ta nói, ngươi tốt nhất vẫn không cần hoài đứa nhỏ! ”

“Vì sao?” Tiểu Thiền dắt lấy ống tay áo Minh Liễu, Minh Liễu lại không nói lời nào.

Trong lòng Tiểu Thiền nói thầm: “Thật sự là bừa bãi, nói một nửa lại không nói . Hừ!

Thời tiết trên núi lạnh, tuy rằng là mùa hạ, ban đêm nổi gió cũng có thể lạnh run. Tiểu Thiền cùng Minh Liễu đi dọc theo con sông trong Nhan gia đi trở về.

Bỗng dưng, Minh Liễu giữ chặt Tiểu Thiền.

“Làm sao vậy?” Tiểu Thiền vừa hỏi, liền thoáng nhìn thấy xa xa bên kia sông đến gần một bóng người.

Dưới ánh trăng, đó là một nam nhân rất cao rất vĩ đại cũng rất tuấn tú, mặc y bào màu thâm rộng thùng thình, tóc dày lung tung buộc sau đầu, gió đêm tuôn rơi thổi qua, tóc cùng tay áo tung bay lướt nhẹ. Lẽ ra là một bức tranh tuyệt đẹp, lại nói không nên lời quỷ quái cùng thần bí.

Người càng ngày càng gần, trái tim Tiểu Thiền “Thùng thùng” nhảy dựng lên.

Nam nhân dừng lại cước bộ, thẳng tắp nhìn sang phía bên này. Ánh mắt nàng còn chưa kịp phản ứng, cũng đã cùng ánh mắt của hắn đối mặt.

Tối tăm, một ánh mắt sâu không thấy đáy bắn ra tia sáng tối tăm sắc bén, một giây thôi đã xuyên thấu thân thể của nàng cùng hồn phách. Ngay cả mặt hắn nàng cũng chưa cố xem, chỉ cảm thấy tay chân như nhũn ra, muốn ngất đi.

“Ai?” Nam nhân trầm thấp hỏi.

Thanh âm này? Thanh âm này chẳng phải ngày hôm nay nghe được cái kia…

Tiểu Thiền ngơ ngác đứng, Minh Liễu cúi đầu liền quỳ xuống: “Bẩm Tam lão gia, đây là Thập Tứ thiếu phu nhân vừa mới vào cửa, không hiểu quy củ.”

Ánh mắt nam nhân ám một chút, lại nhìn thẳng Tiểu Thiền, không rên một tiếng liền đi về phía trước.

Sau một lúc lâu, Tiểu Thiền lúng ta lúng túng hỏi: “Đây chính là phụ thân của Úc Sâm?”

Minh Liễu tức giận: “Là công công của ngươi.”

“Hắn vẫn cổ quái như vậy sao?”

“Ngươi nói chuyện cẩn thận một chút!” Minh Liễu mở trừng hai mắt, nhanh chóng nhìn nhìn tứ phía, sau đó rất nhẹ rất nhẹ nói, “Tam lão gia là Bá Vương trong cái nhà này, ai cũng không quản được hắn. Nghe nói trước kia khi lão thái gia còn sống, từng bị đuổi ra khỏi nhà, khi lão thái gia đã chết, hắn mới quay trở về.”

Nàng nháy nháy mắt, tiến đến bên tai Tiểu Thiền, dùng thanh âm nhẹ tới mức nàng gần như không nghe thấy: “Hắn là đại sắc quỷ cùng giết người Ma Vương –” Minh Liễu không tự giác túm lấy cổ tay của Tiểu Thiền, “Hắn nhìn trúng người nào liền trêu chọc người đó, ngay cả đại phu nhân cũng không bảo vệ được. Hơn nữa, những nha đầu bị hắn làm quá, không bao lâu liền không thấy!”

“Không thấy ?”

Minh Liễu nhấc tay để trên cổ: “Ngươi hiểu được ?”

“Đều, đều bị…” Tiểu Thiền sợ tới mức đầu lưỡi thắt lại, nhớ tới ánh mắt âm trầm lạnh như băng vừa rồi, toàn thân đều nổi lên da gà.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 17 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bimatchonvui, daooothaoo, Doc_da_hanh, Google Adsense [Bot], Hotmitthai, Jerryemtom, Juju., khanhhapham, KhoaiTaybo, lu haj yen, Pé Sứa, salemsmall, Thanh Nguyệt, Thiên Di, tinhlinhnho và 889 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 86, 87, 88

5 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 165, 166, 167

7 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

8 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

9 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

10 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 1/12]

1 ... 52, 53, 54

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

12 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

13 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

15 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Nếu em nở rộ gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái

1 ... 14, 15, 16

18 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 25/11)

1 ... 65, 66, 67

20 • [Hiện đại] Khinh Ngữ - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
Thư Niệm
Thư Niệm
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Sunlia
Sunlia

Shop - Đấu giá: Thư Niệm vừa đặt giá 245 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: tuantrinh vừa đặt giá 240 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Đường Thất Công Tử: hợ
Shop - Đấu giá: Chu Ngọc Lan vừa đặt giá 230 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Thư Niệm vừa đặt giá 225 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 478 điểm để mua Cung Sư Tử
Shop - Đấu giá: tuantrinh vừa đặt giá 220 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Snow cầm thú HD: mà s cóp đc có mí bài à
Snow cầm thú HD: :3 xong nhạc noel, xog nhạc ngôn tình, h sang anime
Thư Niệm: :D2 biến lun nà
Hươu Cao Cổ: Xin Chào ..
Snow cầm thú HD: :D2 biến nun đi
Thư Niệm: T k bít cô :lol: cô đi da đi
Snow cầm thú HD: t nà ai đây nà đâu :v
Thư Niệm: Bà HD hỉu he :lol:
Không Bằng Cầm Thú: Thư Niệm giúp giùm được không?
Không Bằng Cầm Thú: Tên có nổi gì đâu, nói ra cũng không biết đâu. ~.,~
Không Bằng Cầm Thú: Đã thế còn không nhớ gmail. Xui đủ các kiểu
Thư Niệm: Tên acc 9
Thư Niệm: Tên acc là gì
Không Bằng Cầm Thú: Acc chính quên mk. Tại lâu rồi không đăng nhập
Thư Niệm: Đúng :number1:
Snow cầm thú HD: láy acc 9 ra pm :lol:
Thư Niệm: Acc mới k pm đc
Không Bằng Cầm Thú: Tại nick mới lập không by đc. Đau lòng từ sáng giờ đấy.
Snow cầm thú HD: bạn KBCT ko biết nhá pm hỏi mod đi
Thư Niệm: Đâu ra đó
Không Bằng Cầm Thú: ?.,?
Thư Niệm: Đang post tám vs má
Snow cầm thú HD: :cry: :cry: :cry:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.