Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 12 bài ] 

Không làm kẻ bạc tình - Lâm Phỉ

 
Có bài mới 16.02.2016, 00:05
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5794
Được thanks: 13242 lần
Điểm: 11.55
Có bài mới [Hiện đại] Không làm kẻ bạc tình - Lâm Phỉ - Điểm: 9
Tác giả: Lâm Phỉ

Số chương: 10

Nguồn convert: TTV

Editor: Min

Nguồn: Sưu tầm


Giới thiệu:​

Không biết dây dưa của tình , nên chàng trai thì lạnh lùng, còn cô gái thì lạnh nhạt.

Khi biết tình vướng bận, chàng trai bá đạo còn cô gái hờn dỗi.

Viêm Ngưỡng Tu, là ông chủ của một công ty bảo an xuyên quốc tế, đây là một tập đoàn rất lớn.

Cả hai bên hắc đạo và bạch đạo cũng không dám đắc tội với anh, mà anh là người có tính tình cao ngạo cùng với bề ngoài xuất chúng.

Cho đến bây giờ, đối với những cô gái chung tình muốn nói ra tình yêu thầm mến của họ với anh, anh đều dùng sự lạnh lùng để trả lời.

Anh không muốn tốn thời gian để nói chuyện tình cảm, lại càng không muốn lãng phí tinh thần nói chuyện yêu đương,

Phụ nữ đối với anh mà , chỉ cần anh muốn  đều có được một cách dễ dàng! Nhưng  cô gái này hết lần này tới lần khác, không hề có một câu oán giận nào đối với  sự tuyệt tình của anh.

Cô là cấp dưới của anh , cũng là bạn giường mà hàng đêm anh đến mua vui, không hề có tình yêu.

Người đàn ông cao ngạo trong miệng mọi người lại chỉ quyến luyến cơ thể của Ôn Tưởng Huân, tham luyến sự ngây ngô từ đêm đầu tiên của cô, ánh mắt sùng bái của cô khi nhìn anh.


Làm anh không thể tự kiềm chế đối với thân hình mảnh mai của cô, càng lún càng sâu,


Nhưng mà cô gái này còn nói không đủ! Thấy anh và cô gái khác đi cùng nhau,


Ôn Tưởng Huân trước giờ không phản kháng, vậy mà lại khóa cửa nhốt anh ở ngoài, từ chối sự cầu hoan của anh thì thôi, cô gái này lại dám cả gan làm loạn, dám lén trốn khỏi anh.

Khi gặp lại lần nữa trên mặt cô là nụ cười ngọt ngào, hỏi, “Anh là ai?”




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lost In Love về bài viết trên: H2OH, valsk
     

Có bài mới 16.02.2016, 00:06
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5794
Được thanks: 13242 lần
Điểm: 11.55
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không làm kẻ bạc tình - Lâm Phỉ - Điểm: 11
Chương 1
            
Hàng mi dài như lông vũ hơi run run, cho dù không cần đồng hồ báo thức thì Ôn Tưởng Huân vẫn có thể tỉnh lại đúng giờ theo thói quen. Chỉ là sau khi ngủ dậy đầu còn thiếu chút dưỡng khí, buổi sáng sớm ngày mùa đông lạnh thấu xương khiến Ôn Tưởng Huân không nhịn được mà chui vào trong chăn hưởng thụ thêm một chút hơi ấm.

Ngón tay trắng như ngó sen nhẹ nhàng quơ quơ bên cạnh tìm kiếm, nhưng đáp lại cô chỉ là cảm xúc lạnh lẽo của chiếc ga giường.

Anh ấy đã rời khỏi đây rồi sao? Cho dù là ngày mùa đông lạnh đến thấu xương thì anh vẫn dậy sớm như trước, anh không hề quyến luyến cô trong chăn ấm áp sao? Cánh tay thôi sờ soạng bên ngoài trời lạnh mà rụt vào trong chăn, nhưng cho dù cô làm như thế cũng không hề cảm thấy ấm áp, trên cánh tay vẫn khẽ truyền đến sự lạnh lẽo.

Cô quyến luyến ngửi mùi hương trên gối, mùi hương chỉ thuộc về anh. Trên môi Ôn Tưởng Huân thoáng qua nụ cười khổ, cho dù hai mắt vẫn nhắm chặt như cũ nhưng cảm giác lạnh lẽo đến tận đáy lòng cũng đủ làm cô tỉnh táo lại trong nháy mắt.

Ôn Tưởng Huân luôn không cho phép bản thân bi thương quá lâu, cô lẳng lặng chờ đợi sự xót xa trong lòng lắng xuống sau đó cô mới từ từ mở mắt ra, đôi mắt đen nhánh u tối trầm tĩnh giống như bình thường, không hề có một chút cảm xúc nào cho thấy vừa rồi cô đã ưu thương.

Sau khi rửa mặt chải đầu đơn giản, cô rót cho mình một ly nước ấm, mở ngăn kéo tủ đầu giường, lấy một viên thuốc tránh thai, vẻ mặt lạnh nhạt nuốt vào cổ họng. Đối với cô mà nói thì đây chỉ là một thói quen mà cô phải làm theo mà thôi.

Sau khi cô soi gương xác định cảm xúc của mình đã được giấu kỹ thì cô mới làm như không có việc gì bước ra khỏi căn phòng mà tối hôm qua đã khiến cô như tiến vào trong cõi mộng.

Đã lâu không thấy Y Vịnh Tình, khiến Ôn Tưởng Huân nở ra một nụ cười từ đáy lòng.

“Cậu trở về lúc nào thế?” Mặc dù mấy người bọn họ ở cùng một phòng nhưng do nhiệm vụ công việc khác nhau nên rất khó để bọn họ có thể ở cùng một chỗ, cô và Vịnh Tình cũng đã 3, 4 tháng không gặp nhau rồi!

Y Vịnh Tình bỏ quyển tạp chí đọc dở xuống, nở một nụ cười tươi đáp lại bạn tốt, “Tối hôm qua tớ đã xuống máy bay nhưng mà tớ mệt quá nên nghỉ một đêm ở khách sạn cạnh sân bay, đến sáng hôm nay tớ mới về!”

“Tại sao cậu không nghỉ nhiều thêm một chút?” Ôn Tưởng Huân tốt bụng đề nghị.

“Tớ muốn đợi ông chủ đến, báo cáo kết quả nhiệm vụ, sau đó đợi xem ông chủ có ra chỉ thị mới nào không.” Mặc dù cô không giấu được vẻ mệt mỏi trên mặt nhưng vẫn cố rời giường đi làm còn hơn đang ngủ thì lại bị gọi dậy, “Cậu cũng vừa về à?”

Ôn Tưởng Huân chột dạ gật đầu, “Tớ về được vài ngày rồi.” Thật ra nhiệm vụ của cô làm không đến nửa tháng đã xong, thời gian này cô đều nán lại ở đây không đi đâu cả, mặc dù điều này không có gì phải giấu diếm hết nhưng cô lại nói dối theo bản năng.

Bước chân vững vàng mạnh mẽ vang lên từ phía cầu thang, cả hai cô gái đều đứng lên rất ăn ý, cung kính gật đầu với người vừa đến.

Viêm Ngưỡng Tu, người được gọi là ông chủ - phụ trách trực tiếp của công ty bảo an Thần Lệnh Đặc Cần, ở giữa hai lông mày là sự khí phách trời sinh. Anh ngồi xuống ghế sofa, dùng ánh mắt nói các cô cũng có thể ngồi xuống.

“Thi hành nhiệm vụ thế nào?”

“Tất cả đều được giải quyết tốt, ông già đó không chịu được ác mộng tra tấn hàng đêm, sau khi ông ta mời rất nhiều đạo sĩ và thầy pháp đến nhưng đều không tìm ra được nguyên nhân thì cuối cùng cũng chủ động nhận tội.” Đôi mắt Y Vịnh Tình tỏa sáng khi nhắc đến công lao của mình.

Công ty bảo an Thần Lệnh Đặc Cần không chỉ tiếp nhận những công việc bảo an thông thường, mà còn tùy vào sự ủy thác. Khách hàng của bọn họ bao gồm các quan lớn quyền thế ở các quốc gia thậm chí có thể là những phần tử thuộc các bang phái, tổ chức đặc biệt. Ngoại trừ công việc bảo vệ chuyên nghiệp đến một giọt nước cũng không lọt, thì ngẫu nhiên bọn họ cũng sẽ trực tiếp giải quyết phiền toái khó khăn đó một lần để khách hàng có thể nhàn nhã suốt đời không cần phải lo trước lo sau.

Giống như nhiệm vụ lần này của cô là bảo vệ một ngài Thủ tướng liên tục gặp công kích không rõ nguyên nhân trong mấy ngày gần đây, nhưng không ngờ nguyên nhân lại là do Thủ tướng không may đắc tội một ông già quyền cao chức trọng trong Quốc hội. Ông ta là người có sức ảnh hưởng trong xã hội, cô lại không thể cứng rắn trở mặt cho nên sự việc vẫn mãi không giải quyết được, cô quyết định nghĩ biện pháp làm cho ông già kia phải chủ động làm hòa.

Nói đến việc này thì cô phải cảm ơn Ôn Tưởng Huân – người rất tinh thông thuật thôi miên. Nếu không phải trước kia Ôn Tưởng Huân rảnh rỗi không có việc gì làm, dạy thuật thôi miên cơ bản cho cô thì nhiệm vụ lần này của cô không biết đến bao giờ mới kết thúc.

“Tốt lắm.” Viêm Ngưỡng Tu là người luôn không thích nói những lời vô nghĩa, cũng không biểu hiện tình cảm, chỉ hai chữ đó đã biểu đạt sự vừa lòng của anh, “Bây giờ cô có thể đi nghỉ ngơi.”

“Vâng.” Đây là một chỉ thị mà Y Vịnh Tình rất vui vẻ chấp hành.

“Đúng rồi.” Viêm Ngưỡng Tu gọi cô lại trước khi cô rời đi, “Cô liên lạc với anh trai cô, nói rằng nếu nhiệm vụ hoàn thành thì đừng có đi chơi nữa, tôi có việc tìm cậu ấy.”

“Vâng.” Y Vịnh Tình và Ôn Tưởng Huân lén nhìn nhau, mỗi lần ông chủ muốn cô gọi người anh trai bá vương chuyển thế trở về thì cũng làm cô đau đầu mấy ngày liền.

Hai anh em bọn họ được ông chủ trước kia của công ty Thần Lệnh Đặc Cần, cũng chính là cha của Viêm Ngưỡng Tu thu nuôi. Từ nhỏ bọn họ đã nhận sự huấn luyện võ thuật chuyên nghiệp để sau này gia nhập vào Thần Lệnh Đặc Cần. Mà anh trai cô Y Kính Nhai, được xưng là cao thủ võ thuật, vệ sĩ hoàng kim của công ty, nhiệm vụ mỗi lần anh ấy nhận đều mang tính nguy hiểm cao. Chính vì thế nên mỗi lần kết thúc nhiệm vụ là anh ấy lại tự thưởng cho mình bằng việc ở bên ngoài vui chơi một thời gian rồi mới về nhận mệnh, vài lần như vậy đều làm Viêm Ngưỡng Tu tức giận đến nghiến răng nhưng lại không biết làm gì với anh ta.

Y Vịnh Tình cam chịu lén lút thở dài, lúc cô đi qua bên cạnh Ôn Tưởng Huân thì làm một động tác lau nước mắt, Ôn Tưởng Huân làm vẻ mặt lực bất tòng tâm.

Sau khi bóng lưng Y Vịnh Tình biến mất ở cầu thang, Ôn Tưởng Huân giương mắt nhìn lén Viêm Ngưỡng Tu.

Chỉ vài giờ trước, đôi môi gợi cảm của anh còn di chuyển trên cơ thể của cô, ngón tay thon dài đẹp mắt của anh còn đốt lên từng đợt từng đợt tình dục trên người cô, ngũ quan và hình dáng mê người của anh, còn có anh mặc chiếc áo sơ mi phẳng phiu, thân mình cao lớn dưới quần dài……

Bên trong căn phòng to như thế chỉ có anh và cô, chỉ là bây giờ hai người lại giống như chưa từng có việc gì xảy ra, cô ở đây với thân phận là cấp dưới của anh, lòng Ôn Tưởng Huân khẽ nhói đau.

Có lẽ cô và anh cả đời đều sẽ như thế, đối với anh mà nói, cô chỉ là cấp dưới kiêm bạn giường mà thôi.

Cô có thể yêu cầu xa vời cái gì đây? Ít nhất anh cũng đồng ý cho cô ở bên cạnh anh, đó đã là hạnh phúc lớn nhất của cô, không phải sao?

“Ông chủ, có chuyện gì cần làm không?” Cô hiểu rất rõ, một khi đã rời khỏi giường thì cô và anh nên bảo trì khoảng cách xa nhất, phải lễ phép tối đa.

Viêm Ngưỡng Tu không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu, sau đó cầm lấy tờ báo trên bàn và đọc.

Ôn Tưởng Huân biết rõ anh sẽ không nhìn nhưng cô vẫn hơi cúi người hành lễ sau đó mới xoay người rời đi.

Ngay cả một câu nói anh cũng lười phải nói với cô sao? Chỉ một lớp báo mỏng manh lại như tấm bình phong dày nhất trong trời đất, nó ngăn cách tầm mắt của cô, cũng ngăn cách giữa cô và anh.

“Tối nay anh sẽ đến tìm em.”

Chả mấy khi cô và Y Vịnh Tình không có nhiệm vụ, hai cô gái tranh thủ được rảnh rỗi nửa ngày hẹn chiều hôm nay sẽ cùng nhau dạo phố. Trước khi hai người ra ngoài, Viêm Ngưỡng Tu đã nói với cô một câu như vậy nhân lúc Y Vịnh Tình không chú ý.

Tìm cô làm gì? Tất nhiên Ôn Tưởng Huân rất rõ ràng anh muốn gì, đây là sự ám chỉ giữa cô và anh. Nếu như không có người khác, thì giữa bọn họ không cần có ám hiệu gì, cửa phòng cô cũng sẽ không khóa lại; nếu như có người khác ở đó thì anh sẽ báo trước cho cô, để cho cô chuẩn bị tâm lý thật tốt.

Giống như ngày hôm nay, anh nhắc nhở cô đừng ra ngoài quá lâu, để tránh lúc anh đến tìm cô còn phải chờ cô.

“Cậu còn đứng đây ngẩn người cái gì?” Y Vịnh Tình vươn ngón tay ngọc nhỏ dài quơ quơ trước mặt Ôn Tưởng Huân.

Ôn Tưởng Huân vẫn đắm chìm trong suy nghĩ của mình lúc này mới định thần lại, “Làm sao vậy?”

“Tớ muốn hỏi cậu thấy cái túi này có hợp với tớ không?” Y Vịnh Tình hưng phấn cầm cái túi mà cô vừa mới phát hiện.

Ôn Tưởng Huân nghiêm túc nhìn một chút, “Rất có khuynh hướng cảm xúc, không tệ.” Sau khi lấy được sự đồng ý của Ôn Tưởng Huân, Y Vịnh Tình vui vẻ nói chủ cửa hàng gói lại cho cô, sau đó cô kéo Ôn Tưởng Huân đi sang một cửa hàng quần áo.

Một lúc sau trên tay hai cô gái là túi lớn túi nhỏ, dường như việc dạo phố còn mệt hơn là khi làm nhiệm vụ, Ôn Tưởng Huân phải kéo Y Vịnh Tình vẫn còn chưa thỏa mãn đi vào một quán cà phê để nghỉ ngơi.

Y Vịnh Tình thân tại doanh Tào, tâm tại Hán(*). Mặc dù người đang ngồi trong quán cà phê nhưng hai mắt vẫn tha thiết nhìn về phía cửa hàng quần áo và trang sức ở bên ngoài quán cà phê.

(*) ý nói người một nơi hồn 1 ngã, còn điển tích thì mình thấy ko thích hợp để diễn giải ở đây)

“Một lát nữa chúng ta đến cửa hàng này xem đồ được không?”

“Cậu mua bằng đó còn chưa đủ à?” Ôn Tưởng Huân nhíu mày.

“Chịu thôi, đã lâu rồi tớ không dạo phố nên đi một lần thì sẽ không ngừng lại được.”

“Lần sau cậu đừng tìm tớ làm những việc mệt nhọc này nữa nhé!”

“Đừng thế mà, hay là chút nữa tớ mời cậu ăn một bữa lớn.” Y Vịnh Tình lấy lợi để dụ dỗ cô.

Nhưng mà Ôn Tưởng Huân không phải là người dễ nói chuyện, hơn nữa buổi tối cô còn có việc.

“Ông chủ sẽ không hy vọng chúng ta trở về quá muộn.” Trên mặt Y Vịnh Tình lộ ra sự thất vọng, chỉ cần nghĩ đến ông chủ lạnh lùng như núi băng đó thì sự hăng hái dạo phố của cô lập tức bị giảm đi một nửa.

“Cùng lắm thì lúc chúng ta trở về cậu lại thôi miên anh ta, nói anh ta là chúng ta không hề về muộn, như vậy không phải đã giải quyết được rồi sao?”

“Cậu cũng biết là thuật thôi miên của tớ vô dụng đối với anh ấy.” Không chỉ thuật thôi miên của cô mà cho dù bản lĩnh của mấy người bọn họ có tốt thì cũng không phải là đối thủ của Viêm Ngưỡng Tu.

Viêm gia đã sáng lập ra công ty bảo an Thần Lệnh Đặc Cần nổi tiếng thế giới, mỗi người nối nghiệp của Viêm gia đều phải trải qua khóa huấn luyện nghiêm khắc, đến đời Viêm Ngưỡng Tu cũng không ngoại lệ.

Mục đích của việc đó ngoại trừ muốn cho mỗi người nối nghiệp đều có năng lực tự bảo vệ mình, thì còn muốn các thành viên trong công ty đều cam tâm tình nguyện trung thành với ông chủ, phòng khi có người muốn làm loạn, phát sinh tình huống bất lợi đối với ông chủ.

Bởi vậy, Viêm Ngưỡng Tu ngoài việc có thân thủ cao hơn các thành viên trong công ty, thì ý chí và chuyên tâm của anh cũng đều vượt xa người bình thường.

Y Vịnh Tĩnh bĩu môi tức giận, cô lẩm bẩm oán giận: “Đúng là mất hứng.”

“Cùng lắm thì hai ngày sau tớ lại ra ngoài đi chơi với cậu, được chưa?” Ôn Tưởng Huân không đành lòng nhìn vẻ mặt thất vọng của bạn tốt, cô vẫn mềm lòng nói.

“Nếu một trong hai chúng ta không nhận được nhiệm vụ mới bất thình lình thì mới được.” Đây là lí do vì sao cô muốn nắm chắc thời gian dạo phố như vậy. “Ngay cả thời gian dạo phố cũng không có, đừng nói đến việc yêu đương.”

“Cậu rất muốn yêu sao?” Ôn Tưởng Huân tò mò.

“Chẳng lẽ cậu không nghĩ đến điều đó sao?” Cô đã sống hai mấy năm còn chưa được nếm qua hương vị của tình yêu, làm sao mà cô có thể không muốn được?

“Yêu đương…..” Ôn Tưởng Huân tinh tế nghiền ngẫm hai chữ đó.

Cô có nghĩ đến chuyện này không? Hình như là có, năm đó khi cô được mười tám tuổi, lần đầu tiên nhìn thấy anh cô đã từng nghĩ tới chuyện này, nhưng khi cô hai mươi tuổi bắt đầu trở thành bạn giường của anh, cam tâm tình nguyện trả giá, dường như từ lúc đó cô đã dần dần đánh mất hy vọng về tình yêu rồi.

“Tớ bảo này, cậu đừng mặc kín mít cả người như thế, đúng là lãng phí thân hình đẹp của cậu.” Y Vịnh Tình thong thả uống một ngụm cà phê, miệng khẽ phả ra một hơi nóng lan tỏa.

Thẳng thắn mà nói thì cô đã chán nhìn những bộ quần áo giống nhau như đúc của Ôn Tưởng Huân, vĩnh viễn đều là áo dài hơn quần, cũng chỉ có quần áo lót được tính là nhìn có chút ngắn mà thôi.

“Đó là thói quen rồi, như vậy làm nhiệm vụ cũng tiện hơn.” Cô không thích mặc váy nữ tính vì như thế có thể khiến con người ta lộ vẻ quá yếu đuối, chỉ cần mặc quần áo gọn gàng, đơn giản cũng đủ để phù hợp với tính cách kín đáo của cô rồi, đó cũng coi như một hình thức tự an ủi bản thân.

“Cậu mặc như vậy để làm nhiệm vụ thì không nói, nhưng bình thường thì cậu cũng nên trang điểm một chút cho nữ tính.”

Nhìn dáng người cô cao gầy, hoạt bát tinh tế, chắc phải cao 1m7, rõ ràng mái tóc của cô đen mượt như tơ, thẳng dài tới thắt lưng, nhưng cô lại luôn buộc tóc đuôi ngựa, che giấu đôi chân trắng nõn bên dưới lớp quần jean, chắc chỉ có những người chị em với cô mới có cơ hội được thưởng thức chúng.

Cô dám đánh cuộc, nếu như một ngày Ôn Tưởng Huân hiểu ra, thay sang chiếc váy ngắn huyền ảo, đi một đôi giày cao gót, chắc chắn sẽ làm một đám đàn ông mê chết.

“Cậu không có việc gì làm nên mới quản cách ăn mặc của người khác à, nếu như cậu rảnh rỗi thì tớ có thể giúp cậu nói với ông chủ xem có nhiệm vụ nào cho cậu đi làm không.” Ôn Tưởng Huân nói đùa.

“Tớ là muốn tốt cho cậu, cẩn thận cả đời cậu đều không có bạn trai, trở thành một bà cô xử nữ.”

Ôn Tưởng Huân không muốn nói tiếp đề tài yêu đương nữa nên chuyển sang việc mua túi, cô cố ý thúc giục nói: “Tớ biết là cậu tốt với tớ, nhưng mà bây giờ đã không còn sớm nữa, không phải là cậu vẫn còn muốn mua nhiều thứ khác sao? Nhanh đi thôi.”

Bà cô xử nữ? Cô có thể khẳng định cô sẽ không là một bà cô xử nữ nhưng mà cô sẽ là một người cô đơn, bởi vì người đàn ông làm cho cô thoát ly khỏi hàng ngũ bà cô xử nữ, sẽ không nguyện ý trở thành người bạn đến già của cô, nhưng lòng cô sẽ vĩnh viễn gửi gắm trên người anh.

Ban đêm, mọi thứ đều yên tĩnh, chỉ có trái tim Ôn Tưởng Huân đập nhanh không khống chế được. Ba năm nay, mặc dù cô và anh đã phát sinh quan hệ thân mật rất nhiều lần nhưng lòng của cô vẫn không thể ngừng rung động vì anh. Đặc biệt mỗi lần cô nhận được ám hiệu buổi tối của anh, trong lúc đợi anh trái tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Khi khóa cửa được vặn ra và đóng lại, cô biết anh đã đến, khi sức nặng của anh làm chiếc giường lún xuống, Ôn Tưởng Huân nhắm hai mắt lại.

“Em đang giả vờ ngủ hả?” Giọng nói nam tính dễ nghe vang lên bên tai cô, hơi thở của Viêm Ngưỡng Tu phả vào tai cô khiến cô thấy tê dại, suýt nữa thì ưm ra tiếng.

Người nằm trên giường nhìn như có vẻ ngủ rất ngon, nhưng Viêm Ngưỡng Tu không tin cô biết anh sẽ tới còn có thể ngủ say.

Anh nằm ngửa trên giường, vươn tay ra ôm lấy Ôn Tưởng Huân đặt lên người anh.

Tư thế nữ trên nam dưới ái muội làm Ôn Tưởng Huân xấu hổ đỏ mặt, nửa người dưới cảm nhận được rõ ràng khiến cô không thể giả vờ bình tĩnh trình diễn tiết mục người đẹp ngủ được nữa.

Cô muốn xoay người để tránh tư thế xấu hổ này, thế nhưng lại bị cánh tay của anh ghìm chặt mặc cho cô giãy dụa thế nào cũng không ra.

Sự cọ xát của cô làm anh cảm thấy sung sướng, dục vọng muốn cô càng nóng bỏng hơn, “Em cố tình phải không?”

Ôn Tưởng Huân nghe anh nói vậy mới ý thức được mình đang đổ thêm dầu vào lửa, cô lập tức ngoan ngoãn không dám lộn xộn nữa, “Không phải, em chỉ…..”

“Em có biết tôi muốn làm gì không?” Anh thì thầm bên tai cô.

Ôn Tưởng Huân cảm thấy ý thức đang dần dần biến mất, dường như anh là người biết thôi miên chứ không phải cô, cô chỉ có thể như chú mèo nhỏ bất lực gật đầu.

Bàn tay to của Viêm Ngưỡng Tu giữ lấy đầu cô, khiến môi của cô càng dán lên anh, sau đó bắt đầu tùy tiện hưởng thụ ngọt ngào trong miệng cô, bàn tay cũng liều lĩnh đặt lên nơi mềm mại trước ngực cô.

Cảm xúc đến bất ngờ khiến Ôn Tưởng Huân muốn co người lại, khi cô cảm giác được anh đứng dậy cởi quần áo trên người, cô xấu hổ không dám mở hai mắt ra.

“Đã nhiều năm như vậy mà vẫn còn thẹn thùng à?” Trên môi Viêm Ngưỡng Tu nở nụ cười quỷ dị. Ở trên giường cô vừa thẹn thùng lại nhiệt tình, có lẽ đó là nguyên nhân nhiều năm anh vẫn yêu thích không buông tay.

“Đừng nhìn em như vậy.” Cô lấy tay che hai gò má phiếm hồng vì tình dục, giọng Ôn Tưởng Huân như muỗi, nũng nịu, không hề có tác dụng với Viêm Ngưỡng Tu, ngược lại khiến anh càng càn rỡ.

Viêm Ngưỡng Tu xoay người đè cô ở dưới thân, cũng bắt lấy hai tay cô để sang hai bên, sau đó cố ý truyền đạt mệnh lệnh.

“Anh càng muốn xem, hơn nữa anh muốn xem cùng em, mở mắt ra.” Mệnh lệnh của anh luôn luôn không được phép không nghe, Ôn Tưởng Huân phục tùng theo thói quen, cô ngoan ngoãn mở mắt ra.

Anh cố ý chậm rãi cởi quần áo của cô, anh yêu nhất là khi đầu ngón tay của anh chạm vào da thịt của cô làm cô run rẩy.

Ngón tay thon dài của anh nhẹ nhàng đặt lên nụ hoa lộ ngoài không khí, nơi đó đang tản ra hơi nóng như anh đoán.

Môi Viêm Ngưỡng Tu hôn xuống gáy cô, lấy môi thay thế ngón tay, hôn lên cánh môi sung huyết nho nhỏ, tay của anh cũng không nhàn rỗi, nhẹ nhàng vuốt ve trên bắp đùi cân xứng, yêu thích vỗ về chơi đùa qua lại.

Cơ thể truyền đến cơn khoái cảm làm Ôn Tưởng Huân không nhịn được mà thở gấp, cô chỉ có thể vô lực ôm lấy nguồn ấm áp trước ngực cô.

“Ưm……” Nhưng mà Viêm Ngưỡng Tu không muốn bỏ qua cho cô, ngón tay thon dài đi tới nơi mềm mại, dò xét đến mảnh đất ướt át.

“Em đã ướt như vậy rồi sao?”

“Ưm…..”. Ôn Tưởng Huân không thể nói được một câu hoàn chỉnh, nhất là khi ngón tay anh đưa vào trong mật huyệt của cô, cô càng không thể suy nghĩ được gì.

“Nơi này còn ấm áp hơn so với tưởng tượng của tôi.” Anh cũng thở gấp vì dục vọng tăng vọt.

Viêm Ngưỡng Tu có thể khẳng định cô đã bị anh làm cho 'dục tiên dục tử', nhưng anh vẫn chưa muốn dừng tay, một ngón tay vẫn cố ý tham lam tiến vào, muốn làm cô ra nhiều mật ngọt trong huyệt hoa, môi cũng ra sức hưởng thụ sự ngọt ngào trước ngực cô.

“Van anh….. Ừm…. Em không chịu nổi…. Làm ơn……” Bàn tay nhỏ bé của Ôn Tưởng Huân vỗ về trên người anh, đi xuống tìm kiếm thứ nóng rực mà cô khát vọng.

“Em muốn sao?” Anh biết rõ nhưng vẫn cố hỏi, hạ thể cực lớn cố ý ma sát trước tiểu huyệt của cô, Ôn Tưởng Huân gật đầu, cô cảm giác cả người đều bị sự khát vọng mãnh liệt làm cho điên cuồng.

“Cầu anh…. Em muốn……” Cô không nhịn được nâng đầu anh lên, lè lưỡi hôn nồng nhiệt.

Cô nhiệt tình đáp lại khiến Viêm Ngưỡng Tu suýt không khống chế được hạ thân, anh hưởng thụ thân hình mê người gợi cảm, mút cái lưỡi phấn nộn của cô.

Anh quyết định làm như cô mong muốn, cũng như bản thân mong muốn, đem hạ thân đâm sâu vào nụ hoa sung huyết mẫn cảm của cô.

Khoái cảm như vậy làm Ôn Tưởng Huân rên rỉ, cô cảm giác mình như muốn vỡ vụn, chỉ có thể thở dốc không ngừng, bên trong hoa huyệt rất chặt làm Viêm Ngưỡng Tu không khống chế nổi mà đưa lửa nóng ra vào nhanh chóng, một lúc sau, anh cảm giác được hoa huyệt bắt đầu co rút lại, anh cắm sâu vào trong hoa huyệt phóng ra tinh hoa của anh.

Cô có ma lực thần bí làm anh không thể kiềm chế, bởi vì đối phương là cô, anh tin tưởng cô là người có chừng mực nhất định, hiểu rõ nên xử lý thế nào, cùng vì thế nên vài năm nay anh vẫn để cô làm bạn bên người anh.

Nhìn cô đang ngủ say, cả người mềm oặt vì cao trào, Viêm Ngưỡng Tu nhớ đến quá khứ của bọn họ. Anh và cô bắt đầu từ khi nào? Hình như là từ cái đêm sau tang lễ của mẹ anh.

Anh nhớ đêm đó anh uống rượu say mèm, cô đột nhiên chạy tới gõ cửa phòng anh, anh đã quên mục đích hôm đó cô tới tìm anh, chỉ nhớ bởi vì anh cô đơn, không nhịn được đã ôm chặt lấy cô.

Anh không biết là do uống rượu hay còn có nguyên nhân khác, chuyện sau đó xảy ra tự nhiên như thế. Trước đêm đó anh chưa bao giờ thiếu phụ nữ tự dâng đến cửa, nhưng từ sau đêm đó, anh giống như người nghiện, chỉ quyến luyến cơ thể của cô.

Có đôi khi anh cũng nghĩ, nếu đêm hôm đó, người gõ cửa phòng anh không phải cô, như vậy bây giờ bên cạnh anh có phải là một người phụ nữ khác không? Thật ra mà nói anh cũng không biết, nhưng bây giờ nghĩ như vậy cũng đâu có ý nghĩa gì.

Anh là một người đàn ông có nhu cầu sinh lý bình thường, cô cũng là một người trưởng thành. Nếu như cô không muốn thì chắc chắn anh cũng sẽ không miễn cưỡng cô, còn cô đã nguyện ý duy trì quan hệ như thế với anh, theo nhu cầu cùng nhau cảm thấy sung sướng, cũng sẽ giúp anh giảm bớt không ít phiền toái.

Cũng bởi vì phát tiết nên khi lên giường với những người phụ nữ khác, anh còn phải lo lắng những cô gái đó không tuân thủ quy tắc trò chơi, bỏ không được ném không xong. Anh không muốn thời điểm muốn phóng túng bản thân mà còn phải nhẫn nại rút ra khỏi hoa huyệt, vì anh không muốn những người phụ nữ vọng tưởng ma tước hóa phượng hoàng dùng việc này đến để uy hiếp anh, chẳng thà anh chỉ lên giường cố định với người phụ nữ mà anh tín nhiệm.

Chỉ là anh không nghĩ tới một lần cố định này kéo dài tới ba năm, chẳng những anh không chán ghét cô mà ngược lại, anh giống như càng lúc càng nghiện, mà cô luôn luôn xứng với hai nhân vật, cấp dưới kiêm bạn giường.

Bọn họ ở trên giường phù hợp như vậy, xuống giường vẫn ăn ý bảo trì khoảng cách, thậm chí gần đây anh bắt đầu có chút tính toán riêng, không muốn thời gian cô chạy đi quá xa làm nhiệm vụ, hi vọng lúc anh muốn nhìn thấy cô thì có thể thấy cô ngay lập tức, không cần phải chờ đợi một lúc nào.

Đây là hiện tượng gì, chẳng lẽ anh nghiện càng ngày càng nặng sao? Có lẽ do tinh lực của anh tràn đầy mà lại chỉ quen cơ thể ấm áp mềm mại của cô, cho nên mới luôn cảm thấy muốn cô không đủ.

Đầu ngón tay khẽ vuốt cánh tay trắng nõn trần trụi của cô, anh cảm giác được hỏa căn lại đang rục rịch, trên mặt cô vẫn còn đang ửng đỏ, trên người vẫn còn phiếm ửng hồng, tư thái mê người như vậy, anh không đành lòng quấy rầy cô nhưng lại không có cách nào đè nén xúc động muốn cô.

Viêm Ngưỡng Tu không kìm lòng được lại dán lên thân hình xinh đẹp làm anh mê muội, dùng những cái hôn tôn lên da thịt bóng loáng của cô, khẽ liếm mỗi chỗ trắng mịn và phấn hồng trên người cô.

Trong lúc ngủ, Ôn Tưởng Huân không chịu được sự khiêu khích của anh, theo bản năng ôm lấy cổ anh bắt đầu đáp lại. Sự mềm mại của cô càng làm Viêm Ngưỡng Tu không thể khống chế được dục vọng hưng phấn bừng bừng trong cơ thể.

Anh muốn cô, muốn cô ngay bây giờ!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lost In Love về bài viết trên: H2OH
Có bài mới 16.02.2016, 00:06
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 27.08.2013, 06:23
Bài viết: 5794
Được thanks: 13242 lần
Điểm: 11.55
Có bài mới Re: [Hiện đại] Không làm kẻ bạc tình - Lâm Phỉ - Điểm: 11
Chương 2
            
Cũng như thường ngày, khi cô mở mắt ra thì anh đã không còn ở đây nữa.

Nhớ tới sự nhiệt tình của Viêm Ngưỡng Tu đêm qua, với sự lạnh lẽo của ga giường, Ôn Tưởng Huân vẫn không tránh khỏi cảm thấy trống rỗng.

Cảm giác cơ thể đau nhứt sau cuộc hoan ái đêm qua, cô quyết định đi tắm, tiện thể để cho đầu óc tỉnh táo hơn. Trước khi vào phòng tắm, cô vẫn không quên uống viên thuốc quen thuộc.

Trong phòng tắm, làn khói mờ mờ không che giấu được cả người toàn dấu hôn xanh tím trong gương, may mà bây giờ là mùa đông, chỉ cần mặc một chiếc áo cao cổ thì không ai có thể nhìn thấy gì, đương nhiên cũng bao gồm cả lòng cô đang quặn thắt.

Y Vịnh Tình ngồi trên bàn cơm, thấy cô xuống lầu thì vẻ mặt sáng láng chào hỏi cô.

“Tớ đã mua bánh quẩy mà cậu thích ăn nhất đây, mau tới đây ăn cho nóng.” Thật ra thì Ôn Tưởng Huân không đói nhưng cô không muốn phụ tấm lòng của bạn tốt. Cô cầm cốc sữa đậu nành nóng trên bàn uống một hơi.

Thời tiết mùa đông rất lạnh, không khí cũng lạnh, chỉ có thức ăn trên bàn là còn tỏa ra chút hơi ấm. Khi Y Vịnh Tình không chịu nổi không khí trầm mặc này, muốn mở miệng ra để hâm nóng không khí, thì đột nhiên Viêm Ngưỡng Tu lạnh lùng mở miệng.

“Ăn xong thì đi đàm phán công việc với tôi.”

Y Vịnh Tình chỉ vào cái mũi của mình: “Tôi hả?”

“Tôi đang nói Tưởng Huân.”

“À.” Y Vịnh Tình hơi thất vọng, mặc dù cô từng phàn nàn làm nhiệm vụ rất mệt mỏi không có thời gian rảnh rỗi, nhưng khi cô rảnh rỗi thì cô lại thấy nhàm chán, không có việc gì để cô làm, xem ra có khả năng nhiệm vụ duy nhất ngày hôm nay của cô là trông nhà.

“Ăn nhiều một chút, em rất gầy.” Viêm Ngưỡng Tu đột nhiên nói một câu.

“Sếp nói tôi sao?” Y Vịnh Tình nghi hoặc xoa gò má của mình, cô cảm thấy bản thân béo mà!

“Ăn hết bữa sáng của em đi rồi chúng ta mới xuất phát.” Viêm Ngưỡng Tu cũng không nâng mắt lên, đưa bánh quẩy mà Y Vịnh Tình mua đặt trước mặt Ôn Tưởng Huân, sau đó đứng dậy rời khỏi phòng ăn.

“Ông chủ bị làm sao vậy? Nói chuyện cũng không nhìn người thì ai mà biết được là anh ta đang nói chuyện với ai, đúng là không có lễ phép.” Y Vịnh Tình rầu rĩ uống cốc trà sữa trên tay, bắt đầu nhìn Ôn Tưởng Huân từ trên xuống dưới, “Nhưng mà cậu đúng là rất gầy, có phải cậu lén lút giảm cân hay không? Vóc dáng của cậu hoàn mỹ lắm rồi, không cần phải giảm đâu.”

Nếu như người ông chủ nói đúng là Ôn Tưởng Huân, vậy thì cô cũng đồng ý với lời của ông chủ. Cô mới không gặp cô ấy một thời gian mà Tưởng Huân gầy đi không ít, mặc dù vẫn đẹp như vậy, nhưng cô cảm thấy Tưởng Huân có dáng người cao, có thêm chút da thịt thì lại càng đẹp mắt.

Ôn Tưởng Huân kinh ngạc nhìn bánh quẩy trước mặt, trong lòng thoáng dễ chịu ngọt ngào.

Anh đang quan tâm cô sao? Đây là lần đầu anh công khai biểu đạt sự quan tâm của anh. Ôn Tưởng Huân cảm thấy bánh quẩy trên bàn cũng lóe ra ánh sáng hạnh phúc.

Có phải do cô dễ dàng cảm động không? Cô nhất định sẽ ăn hết chỗ bánh quẩy này.

※ ※ ※

“Tôi, tôi biết rõ giá cổ phiếu của công ty chúng tôi đang giảm liên tục, nhưng mà, tôi…. Trong tay chúng tôi còn một công trình đang đợi để mở……” Tổng giám đốc của công ty xây dựng Bình Phát, Triệu Bình Phát, cố gắng lau mồ hôi trên trán, chàng thanh niên trước mặt ông có khí thế không giận mà uy, khiến cho một người đã trải qua không ít sóng gió như ông cũng bị dọa hồn bay một nửa.

Từ lâu ông đã nghe đồn anh ta có thể đang kiêm nhiệm cái gọi là thế giới ngầm giữa bạch đạo và hắc đạo, đã hắc lại còn bạch cũng như đã chính lại còn tà, người phụ trách của công ty bảo an Thần Lệnh Đặc Câu đều không phải là người bình thường. Nhưng ông không ngờ người đàn ông này nhìn chỉ khoảng 30 tuổi, cả người lại tản ra sự trầm ổn, hung ác nham hiểm; nói thật ra, đàm phán điều kiện với Viêm Ngưỡng Tu làm ông căng thẳng phát run, nhưng vì phải giữ lại được công ty, nói gì thì nói, ông vẫn phải đánh bạo thử một lần.

Viêm Ngưỡng Tu không kiên nhẫn vẫy vẫy tay, anh không muốn lãng phí thời gian nghe người đàn ông trung niên này lắp bắp.

“Ông dựa vào cái gì muốn tôi tin tưởng dự án của ông có tương lai?”

“Tôi, tính ra thì công ty chúng tôi đã thành lập và đứng trên thương trường được hơn 10 năm, cũng có chút quan hệ và tiếng tăm, tôi nghĩ đây cũng là nguyên nhân mà ngài muốn mua công ty chúng tôi. Nếu tôi đem 40% cổ phần công ty tặng cho ngài, ngài có nguyện, nguyện ý giúp chúng tôi vượt qua khó khăn lần này không?” Triệu Bình Phát đánh bạo nói điều kiện với Viêm Ngưỡng Tu.

Ông đã kinh doanh hơn nửa đời người, bây giờ muốn ông chắp tay nhường công ty cho người ta thì ông không thể nào bỏ được. Đến khi ông biết người muốn thu mua công ty ông là công ty bảo an Thần Lệnh Đặc Câu mà người ta nghe đến đã sợ mất mật, thì trái tim ông càng rơi xuống đáy cốc.

Nhưng mà nguy cơ có thể sẽ biến đổi, nếu như Viêm Ngưỡng Tu đồng ý ra tay giúp ông thì ông chắc chắn có thể trở lại như trước.

Khóe miệng Viêm Ngưỡng Tu hơi giơ lên, nhưng ý cười không chạy thẳng đến đáy mắt. Ông ta còn có dũng khí nói điều kiện với anh? Được lắm, anh có thể vì phần dũng khí này mà cho ông ta một cơ hội.

Công ty này đúng như Triệu Bình Phát nói, có nền móng tốt, chỉ là nhà ông ta bất hạnh vì có một đứa con trai không biết suy nghĩ, đầu tư nhầm dự án, cho nên thuyền mới bị lật trong mương, cơ nghiệp mười năm bị hủy hoại trong chốc lát, nhưng mà nếu có cứu trợ thì anh cũng không cần phải mua lại một cái phiền toái như vậy, tuy nhiên chỉ có 40% cổ phần công ty thì anh cũng hơi lo lắng một chút.

“Cho tôi xem bản kế hoạch của dự án.” Viêm Ngưỡng Tu nói một câu giống như trời hạn gặp mưa, Triệu Bình Phát biết công ty của ông được cứu rồi.

“Không thành vấn đề, mời ngài đi qua phòng họp webcam, tôi sẽ không làm ngài thất vọng.”

Viêm Ngưỡng Tu bảo Ôn Tưởng Huân ở lại đây chờ anh, sau đó mới đứng dậy đi theo Triệu Bình Phát rời khỏi phòng.

Sau khi cha và người tên là Viêm Ngưỡng Tu rời khỏi, Triệu Chính Học nheo mắt, trắng trợn nhìn chằm chằm vào Ôn Tưởng Huân.

“Mỹ nữ, em tên là gì?” Ôn Tưởng Huân đứng yên tại chỗ, coi như mắt điếc tai ngơ với lời nói của hắn, coi hắn như người tàng hình.

“Không cần phải lạnh lùng như thế, em là phụ nữ hay là đàn ông? Em có suy nghĩ đến việc theo anh không?” Triệu Chính Học bị sắc làm mờ mắt, nhìn thấy người đẹp băng sơn thì dục vọng muốn chinh phục lại dâng lên, “Công phu trên giường của anh cam đoan sẽ không làm em thất vọng đâu.”

“Tôi khuyên anh không nên đến gần nữa.” Ôn Tưởng Huân không nhịn được mà cảnh cáo hắn.

Đáng tiếc người được cảnh cáo mắt có quá nhiều lòng trắng, dung lượng trong não cũng không lớn, hình như không cảm nhận được giọng nói toàn mùi thuốc súng của cô.

“Nếu như anh muốn đến gần thì em có thể làm gì anh? Cắn anh à?” Phụ nữ ngoài miệng thì nói không cần nhưng thực ra trong lòng lại rất muốn. Triệu Chính Học tự cho là đúng khều nhẹ bả vai của cô.

Ôn Tưởng Huân hít sâu một hơi, đôi mắt nhìn thẳng vào cái tên ngu ngốc không biết sống chết, “Anh có phải là người không?”

“Anh đương nhiên là người……..”

“Không, anh không phải là người, anh là…….” Cánh môi hoàn mỹ của Ôn Tưởng Huân mở ra đóng vào nói nhẹ một câu, một giây sau, Triệu Chính Học giống như trúng tà, ngoan ngoan buông cánh tay không quy củ xuống, tự mình đi đến bồn hoa im lặng ngồi đó.

Sau khi Triệu Bình Phát vào phòng thấy cảnh tượng con trai ngồi bên cạnh bồn hoa kêu gâu gâu rất kỳ dị.

“Chính Học, con làm sao vậy? Đừng dọa cha.” Ông thấy con trai giơ chân lên giống tư thế con cún đi tiểu thì sốt ruột kéo vạt áo con trai. “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Làm sao mà đột nhiên con lại thành như vậy?”

Sao lại thế này? Viêm Ngưỡng Tu không cần nghĩ nhiều cũng biết đây là chuyện tốt do ai làm, hắn nhìn về phía Ôn Tưởng Huân mặt không chút biểu cảm nào.

“Vừa rồi hắn ta không lễ phép với em.” Cho nên cô mới thôi miên hắn, nhưng mà cô đã cảnh cáo hắn trước rồi, là do hắn ta không nghe lời.

Viêm Ngưỡng Tu nhướn mày.

“Giám đốc Triệu, con trai ông đúng là không đơn giản, dám động đến người của tôi?”

Triệu Bình Phát cảm thấy lòng trầm xuống, ông đã nghe nói người của Viêm Ngưỡng Tu đều không dễ chọc. Ông không ngờ Chính Học lại không biết nhìn, ăn tim gấu mật hổ, dám có hành động xấu với người bên cạnh Viêm Ngưỡng Tu?

Trời ạ! Đừng nói là có thể giải thích được tật xấu này của Chính Học, mà sợ rằng một cơ hội của công ty vất vả lắm mới có được cũng sẽ bị hủy, lần này thì phải làm sao mới tốt.

“Viêm, Viêm tiên sinh…. Ngài đại nhân đại lượng, đừng so đo tính toán với chúng tôi…..” Không còn kịp nữa rồi, khi sư tử khát máu mà bị chọc giận thì không có cách nào bình ổn lửa giận trong ngực, Viêm Ngưỡng Tu trừng mắt nhìn cái tên lốt người lòng chó.

“Ba ngày sau tôi sẽ đến tiếp nhận nơi này, và cả sản nghiệp mà ông sở hữu.” Anh vốn không muốn đuổi tận giết tuyệt, nhưng mà đối phương không đáng giá với sự đồng tình thì anh cũng vui vẻ thu hồi lại một chút sự thương tâm đồng tình của anh.

Viêm Ngưỡng Tu không để ý đến người phía sau đang đau khổ cầu xin, anh dẫn Ôn Tưởng Huân rời khỏi văn phòng toàn mùi khai nước tiểu.

Đến bãi đỗ xe dưới lòng đất, đột nhiên Viêm Ngưỡng Tu dừng bước, xoay người lại, Ôn Tưởng Huân đi sau anh suýt nữa thì va vào lồng ngực rắn chắc của anh.

“Hắn ta làm gì với em?”

“Cái gì?” Ôn Tưởng Huân không đoán được anh sẽ hỏi điều này, cô có chút kinh ngạc.

“Không phải em nói là hắn ta không lễ phép với em sao?”

“Vâng, hắn nói chuyện rất tùy tiện.” Cô không cần tốn nhiều sức để có thể thôi miên được hắn, có thể thấy được đầu của tên đó đúng là phế vật!

“Chỉ vậy thôi?” Chỉ thế mà cô biến người ta thành con chó nhỏ đi tiểu ở bồn hoa hả?

“Hắn còn động vào em.” Chỉ cần nghĩ đến thôi là cô lại thấy ghê tởm, da gà nổi đầy người.

Việc này không thể tha thứ, cô là người của anh, không có sự cho phép của anh mà có người dám đụng đến cô? Viêm Ngưỡng Tu hơi hối hận vì không bẻ gãy cổ hắn.

“Hắn chạm vào chỗ nào trên người em?”

“Bả vai.” Những câu hỏi của anh làm tim Ôn Tưởng Huân đập nhanh hơn, hay là anh đang ghen?

Viêm Ngưỡng Tu nhăn mày, “Chỉ có bả vai?” Đây là phản ứng gì? Cái gì mà chỉ có? Lông mày Ôn Tưởng Huân cũng nhíu lại.

“Như vậy còn chưa đủ sao?”

“Hắn chỉ chạm vào vai em mà em đã biến hắn thành một con chó nhỏ, còn anh đêm nào cũng nói những lời hạ lưu bên tai em, không chỉ chạm vào bờ vai mà còn những nơi khác, chắc hẳn anh nên bị em băm vằm thành trăm đoạn hả?” Viêm Ngưỡng Tu tà nịnh cười khẽ.

Ôn Tưởng Huân đỏ mặt bác bỏ, “Cái này không giống!”

“Không giống chỗ nào?” Viêm Ngưỡng Tu hỏi, giống như là không hiểu thật.

“Anh….. em…..” Đáng chết, chẳng lẽ ông chủ thật sự không biết địa vị của anh ở trong lòng cô sao?

“Em thử nói xem nào.” Viêm Ngưỡng Tu luôn luôn lạnh như băng, con ngươi đạm như nước có một chút nghiền ngẫm, anh đúng là hơi tò mò.

Anh có thể chạm vào cô nhiều như vậy, người khác chỉ chạm vào cô một chút cũng không được. Đừng nói là, cô là người có quan niệm cổ hủ…. anh là bạn giường của cô đã ba năm, đây hẳn không phải là lý do chứ?

Chẳng lẽ anh thật sự không nghĩ đến tâm ý của cô sao? Ôn Tưởng Huân chán nản.

“Dù sao thì tên phế vật kia không động vào em là được rồi.” Cho dù giải thích nhiều nữa cũng vô dụng, nói không chừng còn làm anh phản cảm, cô lựa chọn cách nói vô hại nhất.

Viêm Ngưỡng Tu nhìn bộ dạng bình tĩnh của cô một hồi lâu, dường như anh muốn tìm ra một chút dấu vết từ trên mặt cô. Mặc dù anh cảm thấy vẻ mặt của cô không được tự nhiên nhưng đôi mắt cô rũ xuống làm anh không tìm ra được chút manh mối nào.

Khả năng che giấu cảm xúc của cô cũng chẳng kém gì anh, quả thật không hổ là đồng bọn ưng ý của anh.

Cô có nghe lầm không? Anh đang cười? Hơn nữa anh còn cười rất vui vẻ. Lúc anh cười rộ lên thật sự rất mê người, Ôn Tưởng Huân nhìn đến choáng váng.

Có cái gì buồn cười sao? Cô rất ít khi thấy cảm xúc của anh lộ rõ như vậy.

“Tâm tình của anh rất tốt nên cười, được không?” Viêm Ngưỡng Tu như nhìn ra sự nghi hoặc của cô, chả mấy khi anh tốt bụng trả lời.

“Bởi vì em bị người khác sờ nên tâm tình của anh tốt sao?” Cô thề, nếu anh dám gật đầu thì cô nhất định sẽ vặn gãy cổ anh.

Cô gái này theo anh lâu như vậy, chẳng lẽ không biết tâm tình của anh tốt hay không tốt cũng không cần lý do sao? “Em nói hắn chạm vào bả vai em hả?” Bàn tay to của anh nhẹ nhàng xoa lên bả vai cô.

Anh nhớ tới bộ dạng cô rên rỉ dưới người anh, đúng là anh không thể chịu nổi chuyện cô bị người đàn ông khác chạm vào, cho dù chỉ là bả vai mà thôi.

Đột nhiên anh có thể hiểu được cảm giác của cô, cho đến nay người chạm vào cô chỉ có anh, cô chỉ thuộc về anh, đương nhiên là không có thói quen bị người khác đụng chạm, cũng không thể để cho người khác đụng chạm được.

Sau khi hiểu rõ được điều này, tâm tình của Viêm Ngưỡng Tu rất tốt, anh cúi người xuống hôn lên đôi môi hồng của cô, tinh tế nhấm nháp sự ngọt ngào trong miệng cô.

Đầu tiên Ôn Tưởng Huân sửng sốt, nhưng cũng nhanh chóng phục hồi tinh thần đáp lại sự nhiệt tình của anh.

Đây là lần đầu tiên anh hôn cô ở nơi công cộng, tuy rằng cô không biết là do anh tâm huyết dâng trào hay là uống nhầm thuốc, nhưng mà cũng làm cho cô lần đầu tiên cảm nhận được nụ hôn nồng nhiệt mà không xen lẫn xót xa.

※ ※ ※

Dường như bốn người bọn họ rất khó để có thể ở cùng nhau, Duật Đông Minh là bác sĩ có tay nghề cao, vừa mới giải quyết xong một ca phẫu thuật khó trở về thì Y Vịnh Tình lại bị phái đi làm nhiệm vụ, cảm giác hình như cô là người rảnh rỗi nhất, cả ngày đứng lên ngồi xuống trong tòa nhà lớn.

“Em ấy, tại sao lại gầy như thế này, nửa đêm không ngủ được chạy đi làm kẻ trộm à?” Duật Đông Minh tinh thông cả trung y và tây y, chỉ cần liếc mắt cũng có thể nhìn ra Ôn Tưởng Huân ngủ không đủ.

“Đúng rồi, chạy đi trộm sạch tài sản mà anh sở hữu.” Ôn Tưởng Huân cố ý nói đùa để che giấu chột dạ, chung quy cũng không thể nói là dường như mỗi đêm cô đều làm vận động kịch liệt với Viêm Ngưỡng Tu nên mới ngủ không đủ giấc được.

Duật Đông Minh có y thuật cao, không biết anh có nhìn ra cô là do túng dụng quá độ hay không? Ôn Tưởng Huân hơi bất an cầm quyển tạp chí trên bàn chặn ánh mắt đánh giá của anh.

“Không sao, cũng không phải là anh không kiếm lại được.” Duật Đông Minh ôm một cái gối, nhàn nhã dựa vào ghế sofa.

Y thuật của anh có thể đạt tới khải tử hồi sinh, bệnh tình nghiêm trọng vào tay anh không có gì là không trị hết, nhưng mà chính vì như vậy nên anh cũng có thể giết người không dấu vết, khiến đối phương chết hoặc ốm đau đối với anh mà nói đều là một việc nhỏ chỉ cần động một ngón tay mà thôi.

Anh có được kỹ năng y thuật thần kỳ, là bác sĩ chuyên thuộc công ty bảo an Thần Lệnh Đặc Cần, nhưng mà các bạn của anh rất ít khi có tình huống bị thương cần anh đích thân ra tay, cho nên ngẫu nhiên anh cũng sẽ bị phái đi điều trị cho những vị khách đặc thù, phần lớn những người đó đều từng là người đã từng đảm nhiệm chức vụ trong công ty, bởi vậy anh coi như là người đi trả nhân tình cho công ty.

“Đúng rồi, em hỏi anh, anh có biết sáng sớm nay ông chủ đã chạy đi đâu không?” Tuy rằng cô đã có thói quen rời giường thì anh sẽ không ở bên cạnh, nhưng mà cũng đã buổi chiều tối mà còn chưa gặp Viêm Ngưỡng Tu, trong lòng Ôn Tưởng Huân hơi lo lắng.

Duật Đông Minh nhún vai, tùy tiện cầm một quyển tạp chí trên bàn đọc, “Hình như là đi đón một vị khách quan trọng thì phải.”

“Là vị khách như thế nào?” Đúng là khó có khi biệt thự lại có khách đến.

“Làm sao anh biết được.”

Nghi vấn của Ôn Tưởng Huân rất nhanh đã có lời giải đáp, một lúc sau Viêm Ngưỡng Tu đưa về một cô gái xinh đẹp như búp bê, nhưng mà biểu cảm trên mặt Viêm Ngưỡng Tu hơi kỳ quái, không có sự bình tĩnh của ngày thường mà có một chút hoảng loạn.

“An bài cho cô ấy một căn phòng, phải bảo vệ cô ấy thật tốt, không được có chút sai lầm nào.” Viêm Ngưỡng Tu chỉ đơn giản nói vài câu sau đó cất bước đi ra khỏi phòng khách.

Cô gái nhìn một nam một nữ trong phòng, có vẻ không được tự nhiên.

“Chào hai người, tôi là Thiệu Y Y, sau này phải làm phiền mọi người chăm sóc.” Ôn Tưởng Huân và Duật Đông Minh liếc mắt nhìn nhau, dường như còn chưa hiểu được tình huống này.

“Ý của cô nói là cô sẽ ở lại đây phải không?” Duật Đông Minh khách khí hữu lễ nói.

Thiệu Y Y gật đầu, điều này làm bọn họ hiểu ra. Mặc dù có chút nghi vấn về thân phận của cô gái này nhưng là cấp dưới bọn họ rất rõ ràng bổn phận của mình, cũng không dám hỏi nhiều.

Duật Đông Minh biểu hiện mười phần khí độ thân sĩ, tiếp nhận hành lý mà lái xe đưa vào sau đó đi trước.

“Thiệu tiểu thư, mời theo tôi, tôi sẽ đưa cô đến phòng dành cho khách.” Ôn Tưởng Huân kinh ngạc đứng tại chỗ, cô không hiểu tại sao cảm thấy có chút không thoải mái.

Cô đã nhìn qua rất nhiều biểu cảm của Viêm Ngưỡng Tu, nhưng chưa từng thấy qua vẻ tâm phiền ý loạn mất hồn của anh.

Cô gái này rốt cuộc là ai? Vì sao lại có thể ở đây? Vì sao muốn bọn họ phải bảo vệ cô ấy cẩn thận? Cô gái Thiệu Y Y này có quan hệ gì với anh?

※ ※ ※

Ôn Tưởng Huân bị vây trong nỗi nghi ngờ, đến bữa tối Viêm Ngưỡng Tu cũng không xuống ăn cơm càng làm cô phiền lòng. Đêm đó, trong đầu cô đầy sự nghi hoặc làm cô không thể nào ngủ được.

Lúc nửa đêm, cửa phòng được mở ra, cô có một chút xúc động muốn hỏi Viêm Ngưỡng Tu cho rõ ràng.

Viêm Ngưỡng Tu kinh ngạc khi vào phòng lại nhìn thấy đôi mắt sáng trong của cô, hiển nhiên cô cũng mất ngủ như anh. Đối với anh mà nói, lúc này tất cả lời nói đều vô nghĩa, trong lòng anh, kinh ngạc rất nhanh đã bị nhiệt tình thay thế.

Ôn Tưởng Huân còn chưa kịp lên tiếng thì môi đã bị anh đoạt lấy, anh đoạt lấy không hề lưu tình làm cô không thể chống đỡ được.

Viêm Ngưỡng Tu rất nhanh đã bỏ đi quần áo của hai người, xoay người đè lên cơ thể lung linh đẹp đẽ của cô, anh bá đạo nắm lấy một bên no đủ của cô, tham lam hút lấy, tay kia thì vuốt ve bên còn lại.

Đau đớn cùng với khoái cảm kích thích khiến Ôn Tưởng Huân ngâm nga, muốn kháng nghị sự thô lỗ của anh nhưng lại cực kỳ thích sự tê dại như vậy.

“Đừng…. Xin anh, đừng như vậy….. Em sẽ không chịu nổi…. A……” Cầu xin của cô vào trong tai Viêm Ngưỡng Tu lại như một chỉ lệnh thúc tình mê người, anh dùng một tay cởi quần lót của cô, thành công chiếm lấy hoa tâm làm anh yêu không thôi.

“Em có thể thử kêu lớn lên, anh cam đoan một giây sau Đông Minh và vị khách của chúng ta sẽ tới và phát hiện ra việc tốt của chúng ta.” Thật ra thì anh rất thích nghe tiếng rên rỉ phóng đãng của cô, nhưng mà anh không muốn người khác phả hỏng vận động ban đêm của bọn họ.

“Ưm….” Ôn Tưởng Huân đè nén từng trận khoái cảm truyền đến thân mình, cô khẽ cắn ngón tay ẩn nhẫn.

Ngoài miệng Viêm Ngưỡng Tu muốn cô không được kêu lớn nhưng bàn tay tà ác của anh lại khác, cố tình ra vào nhanh hơn ở hoa kính của cô.

Ôn Tưởng Huân không dám ngâm kêu, ngược lại làm tiếng nước ở hoa kính càng rõ ràng, cô xấu hổ muốn khép hai chân lại nhưng lại kẹp chặt lấy ngón tay Viêm Ngưỡng Tu.

“Em đang khiêu khích anh sao?” Anh tà ác tách hai chân cô ra, khiến cho hoa huyệt của cô hoàn toàn lộ ra trước mặt anh.

“Xin anh…. Đừng như vậy….. quá xấu hổ.” Tư thế dâm đãng làm người ta thẹn thùng khiến Ôn Tưởng Huân cảm thấy mình như sắp hôn mê.

“Làm sao có thể? Đẹp quá, em thật đẹp.” Viêm Ngưỡng Tu vùi mặt giữ bầu ngực của cô, sau đó chậm rãi rời xuống nơi ướt át.

Khi cô ý thức được anh muốn làm cái gì, Ôn Tưởng Huân định kẹp hai chân lại nhưng bị bàn tay to của anh chặn lại cố định ở hai bên.

Trời ơi, cô cảm thấy cô nhất định sẽ bị anh bức điên, hôm nay dường như anh không giống thường ngày, tà ác hơn, rất bá đạo, cô sắp không chịu được khí thế mạnh mẽ của anh.

Sau khi nhấm nháp tươi ngọt giữa đùi cô, Viêm Ngưỡng Tu mới cảm thấy mỹ mãn ngẩng đầu lên, anh biết cô đã lên đỉnh vài lần, nhưng mà anh vẫn chưa ăn no.

Viêm Ngưỡng Tu giơ cứng rắn đâm vào hoa huyệt của cô, anh cảm giác được cô co rút mãnh liệt, biết cô lại đạt tới khoái cảm cao nhất, anh ác ý dùng những lời lẽ sâu sắc, vừa lòng thưởng thức thần thái như si như say mê người của cô, lúc Ôn Tưởng Huân không chịu nổi từng đợt khoái cảm đánh tới là lúc anh phóng ra tinh túy của mình.

Tâm tình của anh rất kém, rất loạn, dường như không ngừng yêu cô mới có thể làm anh bình tĩnh, đêm nay anh không nghĩ sẽ bỏ qua cho cô.

※ ※ ※

Ngày chết tiệt, rõ ràng đã phát tiết không ít tinh lực nhưng anh vẫn không cảm thấy buồn ngủ, sau khi rời khỏi chiếc giường ấm áp, Viêm Ngưỡng Tu mở một chai rượu, trốn trong phòng sách sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn loạn của bản thân.

Anh rót một ngụm rượu vào miệng, sau đó lấy ra một bức ảnh giấu trong ngăn kéo bàn học, trong ảnh chụp là một người đẹp như búp bê.

Viêm Nguyệt Nha là em gái cùng cha khác mẹ của anh, anh muốn đến gần nhưng không thể tiếp cận em gái, thật ra anh không hề chán ghét cô em gái này của mình, khi cô cười rộ lên khóe miệng cong cong như vầng trăng. Nhưng mà dưới sự giáo dục nghiêm khắc của mẹ, anh không được phép tới gần cô bé là tạp chủng trong lời nói của mẹ.

Anh vĩnh viễn không quên được nụ cười ngọt ngào của cô, cho dù biết anh phải hận cô nhưng cô vẫn như cái đuôi theo sau lưng anh, anh chỉ cần quay đầu sẽ nhìn thấy nụ cười vô hại của cô.

Anh rất hâm mộ sự hồn nhiên của cô, do chồng ngoại tình nên mẹ anh bị hận thù che mắt, cũng ảnh hưởng nhiều đến quá trình trưởng thành của anh, từ nhỏ anh đã được giáo dục phải lạnh lùng, tàn nhẫn, không thể trả giá tình cảm, không thể mềm lòng với kẻ địch.

Anh cũng là người, anh cũng sẽ mệt mỏi, cũng nghĩ đến một tuổi thơ bình thường, lại càng hâm mộ nụ cười của Nguyệt Nha, càng khiến anh xấu hổ, thậm chí ghen tị ông trời không công bằng.

Cô là vì anh mà chết, khi gặp được kẻ thù của cha muốn dùng hắn để uy hiếp, là cô đã đỡ thay hắn phát súng đó.

Anh vĩnh viễn không quên cảnh tượng máu thấm đẫm bộ quần áo màu trắng mà cô yêu thích nhất, cô nhịn đau nở nụ cười cuối cùng với anh.

Anh đừng khóc, Nguyệt Nha thích anh nhất……..

Đây là lời cuối cùng mà cô nói với anh, cũng là lần cuối cùng anh nhìn thấy nụ cười hồn nhiên đó, anh càng kinh ngạc hơn khi phát hiện ra anh khóc? Anh khóc vì một người mà anh nên hận. Nếu thời gian có thể trở lại, anh thề anh nhất định sẽ thương yêu búp bê hồn nhiên đó, chỉ tiếc là thời gian không thể quay lại.

Mãi cho đến khi cha qua đời, sau đó mẹ anh cũng rời bỏ nhân thế, anh cảm thấy ông trời như đùa giỡn với anh, anh nghe theo lời mẹ nói nhưng cái giá phải trả là anh không có gì cả, ngay cả mẹ cũng rời khỏi anh, một mình anh gánh vác sự nghiệp của Viêm gia, học độc lập, học trưởng thành, học thói quen cô đơn…..

Nhưng mà bây giờ Nguyệt Nha lại xuất hiện trước mặt anh, chẳng lẽ ông trời thương anh, cho anh một cơ hội để bù đắp lại?

Một người bạn của anh làm cảnh sát ở nước Mỹ gọi điện cho anh, muốn anh giúp đỡ bảo vệ nhân chứng quan trọng trong vụ án giết người xuyên quốc gia. Anh vốn định từ chối, không muốn xen vào việc của người khác, nếu không phải anh từng nhận được sự giúp đỡ của bạn tốt thì anh cũng không miễn cưỡng bản thân đáp ứng, còn tự mình đi nghênh đón nhân vật quan trọng này.

Khi anh nhìn thấy dung nhan quen thuộc đi ra khỏi sân bay, anh dường như quên phải thở, khi anh biết được người có nụ cười giống Nguyệt Nha chính là Thiệu Y Y mà anh phải bảo vệ, anh càng hoài nghi có phải do trời xanh cố ý.

Mặc dù biết cô gái trước mặt giống Nguyệt Nha nhưng khác về linh hồn thân thể, nhưng trên đời này làm sao có thể có người giống như thế, khiến anh không rõ cho rằng đó là Nguyệt Nha sống lại.

Anh biết anh nên giữ tỉnh táo, cũng biết bản thân không nên hoảng loạn như thế, nhưng anh không thể đè nén tâm tình phức tạp không thể bỏ qua.

Trong thâm tâm anh vẫn luôn cảm thấy áy náy và ghen tỵ với Nguyệt Nha, và oán giận mẹ anh, nhìn thấy Thiệu Y Y giống Nguyệt Nha như đúc, anh không biết phải đối mặt thế nào?

Trong ảnh chụp, Nguyệt Nha mặc bộ quần áo trắng tinh, nụ cười sáng lạn, hốc mắt Viêm Ngưỡng Tu nóng lên.

“Nguyệt Nha, Nguyệt Nha, em bảo anh phải làm sao mới tốt đây?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lost In Love về bài viết trên: H2OH
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 12 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Alpha, Hoacamtu, Hạ Lan Kỳ Vũ, MayyVy, Mưa Hà Nội, ๖ۣۜMꙣêღ và 494 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 114, 115, 116

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 389 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 369 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 474 điểm để mua Hà mã lười
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 400 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 310 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 294 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 450 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 442 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 384 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 420 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 332 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 427 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 279 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
LogOut Bomb: o0maiami0o -> Epiphyllum1410
Lý do: :)))
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Hà mã lười
Etalts: mọi người ủng hộ t với nha
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 384 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 623 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 399 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 315 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 299 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Phèn Chua: Bà đào vote cho bổn Ri nào :cry2:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 592 điểm để mua Ếch xanh 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.