Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 

Kế Hoạch Chinh Phục Lọ Lem - Pé Chồn Present

 
Có bài mới 21.02.2015, 13:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 30.11.2014, 15:17
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 4844
Được thanks: 1226 lần
Điểm: 9.96
Có bài mới [Hiện đại] Kế Hoạch Chinh Phục Lọ Lem - Pé Chồn Present - Điểm: 9
Kế Hoạch Chinh Phục Lọ Lem

Lọ lem bất đắc dĩ Hệ Liệt

Thể loại: hiện đại, ngôn tình, nam si – nữ ngược

Tác giả: Pé Chồn Present

Nhân vật chính: Nhật Thiên >< Thục Uyên

Nhân vật phụ: Ngọc Hân, Tấn Phong, J.K (Anh Khang)…

Ratting: TTV

Nguồn: https://p3chon.wordpress.com

images

Người bên lọ lem không nhất thiết là hoàng tử bởi hắn ta chỉ là một đứa trẻ mồ côi may mắn có cha nuôi là tỉ phú, xem như đổi đời thành ra đầu óc có chút hơi bất bình thường.

Lọ lem của hắn không cần xinh  đẹp, quan trọng phải có cá tính, chính vì thế nàng thật là một cô gái quái lạ, “tàn nhẫn” nhất hắn từng gặp… tuy nhiên do thế mới quyết theo đuổi nàng cho bằng được.

Nhưng ai bảo phải yêu mới theo đuổi a, hắn theo nàng cốt “tán gái” mà thôi. Chết tiệt là nàng không những chê hắn, còn trước mặt hắn mê mẩn người đàn ông khác, coi hắn như chó con sủa ồn không có gì đáng quan tâm.

Ây da… “tán gái” đơn thuần xem ra không đủ đẳng cấp chinh phục nàng rồi. Hắn cần lập gấp một kế hoạch ổn định “cưa đổ” lọ lem quái đảng, chừng nào chưa lên giường được với nàng sẽ không ngừng nghỉ nhưng …

….chưa làm nên thành tựu gì hắn đã thật lòng si ngốc trao hết “trái tim bé bỏng” cho nàng thiệt rồi dẫu có kế hoạch xem như cũng thảm bại chuyện “tán gái” nha.

Sao ông trời cứ bất công với người đẹp trai hoàn hảo như hắn là sao đây??? Làm sao để nàng chú ý đến người luôn tự tin mình giàu và đẹp như hắn chứ hả!?

——————–




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 21.02.2015, 13:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 30.11.2014, 15:17
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 4844
Được thanks: 1226 lần
Điểm: 9.96
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kế Hoạch Chinh Phục Lọ Lem - Pé Chồn Present [Hoàn] - Điểm: 10
images

Hôm ấy là một buổi chiều có ánh tà dương vàng óng rực rỡ, mãi mãi hắn cũng không bao giờ quên đi cái ngày định mệnh ấy. Khi chiếc xe hơi lạ đậu lại trước cổng cô nhi viện thì đã có sự thay đổi to lớn số phận của một đứa trẻ mồ côi.

Tài xế bước ra mở cửa cho một người đàn ông tầm ngoài bốn mươi tuổi ăn mặc sang trọng. Gương mặt ông ánh đầy vẻ mệt mỏi sau nhiều ngày tìm kiếm vô vọng. Mắt nhìn cổng cô nhi viện số 7 này, ông ấy không biết mình có thể chịu thêm thất vọng nào nữa không thì trợ lí ở sau nói…

-          Thưa giám đốc, đây là cô nhi viện cuối cùng của tỉnh. Chiều nay chúng ta phải về lại thành phố để kịp chuyến bay rạng sáng mai.

-          Tôi biết rồi anh Trương!

Ông ấy nhìn rồi bước vào trong. Những đứa trẻ mang cặp mắt tròn xoe lạ lẫm nhìn vị giám đốc đó đi gặp viện trưởng. Trong đám có một cậu nhóc cứ ngẩn ra nhìn bộ đồ vest trắng đẹp đẽ, tinh tươm của ông ấy. Như một ý niệm giản đơn nảy ra trong đầu vì bộ áo sang trọng kia thay đổi cả đời cậu nhóc.

-          Cô nhi viện chúng tôi không có nhận trẻ dưới 5 tuổi. Bên dịch vụ xã hội thường có sắp xếp những trẻ có cha mẹ mất không ai nuôi dưỡng mới vào đây… nên tôi nghĩ không có đứa trẻ ông đang tìm kiếm.

Sự thất vọng nhanh chóng hiện rõ trên gương mặt ông ấy sau khi nghe viện trưởng nói. Hai tay ông ấy giữ chặt tấm hình của một cô gái xinh đẹp cười rạng rỡ như nắng xuân chan hòa.

Viện trưởng già nheo mắt nhìn, tay nâng nhẹ cặp kính lão hiểu ra phần nào…

-          Mẹ của đứa trẻ mất rồi sao?

-          … vâng, tôi đã không về kịp. Con gái tôi cũng gần một tuổi rồi nhưng tôi hoàn toàn mất mọi liên lạc của cô ấy. Từ lúc nhận tin báo tử trên chuyến tàu đó đến giờ tôi không biết con bé đang ở đâu, ra làm sao nữa? Ở đây thật không nhận đứa trẻ mới nào hả chú?

Ánh mắt của một người đàn ông mất trắng từ người phụ nữ của mình đến con gái khiến viện trưởng thở dài lắc đầu…

-          Thật xin lỗi và chia buồn với anh. Nếu không có ở các cô nhi viện của dịch vụ xã hội thì biết đâu cô ấy gửi con cho người quen nào đó cũng nên!

-          Tôi phải về nước… lúc chia tay không hề biết gì thêm… Thôi, ở đây có ít lòng thành gửi cô nhi viện này mong chú nhận cho!

-          Không cần thế đâu!

Viện trưởng cảm ơn nhận phong thư có tấm séc với số tiền rất khá. Vị giám đốc bước ra một cách vô vọng không biết làm sao tìm ra con. Viện trưởng cũng tiễn ra cổng, nhưng qua sân lớn cả hai phải ngừng lại vì bọn trẻ đánh nhau. Có hai thằng bé to đang đè đánh một đứa còm nhom làm cả lũ trẻ ồn ào.

Viện trưởng già chạy đến lôi bọn chúng tránh xa nhau…

-          Thầy đã nói biết bao lần không được đánh nhau mà!

-          Nhưng viện trưởng hic… Nó bảo hai tụi con mất cha mất mẹ đó!

Hai đứa trẻ to con hơn khóc bù lu bù loa chỉ vào đứa bị đánh. Vị giám đốc đến sau nhìn thằng bé ốm, nhỏ con, tuy hơi đen cháy nắng nhưng gương mặt lanh lợi sáng sủa tầm 7-8 tuổi rồi. Ánh mắt nhóc con rõ ràng ương bướng, cứng đầu tỏ ra một chút hung hăng không thèm nói gì giải thích cho mình đến khi viện trưởng chán nản quay sang hỏi tới…

-          Thiên à, sao con lại nói thế khiến bạn buồn? Ở đây ai cũng giống nhau, tụi con phải đoàn kết yêu thương hơn chứ, tại sao lại chọc bạn!?

-          Tại hai đứa nó không tin cha mẹ nó chết rồi. Con chỉ muốn tụi nó sống thực tế ra. Thực tế đó viện trưởng!!! Nếu không cho tụi nó hiểu thì tối ngày nói nhảm gì đó cha mẹ sẽ sớm rước về thôi thiệt là bực mình!!!

Giọng điệu của thằng bé làm vị giám đốc bật cười, lí sự kiểu trẻ con nhưng cũng rất thú vị. Viện trưởng có vẻ đã quen với thằng nhóc cá biệt này rồi…

-          Các bạn hi vọng còn cha mẹ không sai!

-          Hi vọng cũng không thành hiện thực, tụi nó sẽ sớm thất vọng thôi viện trưởng àk!?

-          Ờh … thì…  –  Lí sự với nhóc con khiến viện trưởng còn đổ mồ hôi hột lúng túng khó trả lời. Thiên vì thế nhanh nhảu nói dứt khoát.

-          Phải vậy chứ!? Cha mẹ không chết ngắt cũng bỏ rơi tụi nó rồi, vào đây rồi phải tự có ý thức thành trẻ mồ côi mới đúng!

Viện trưởng sững ra, còn bọn trẻ xung quanh vì nghe thế khóc òa lên hết do lại nhớ mình là trẻ mồ côi không cha không mẹ. Người ta đau buồn không hết, thằng nhóc này hăm hở nói lớn nữa chứ cuối cùng gánh lấy hình phạt đứng tại cột không cho chơi đến giờ ăn tối.

Thằng nhóc bước lại cột vẫn liếc hết một lược bọn trẻ rồi đứng phạt vô cùng ung dung, gương mặt lém lĩnh thật khôn lanh. Vị giám đốc chứng kiến hết chỉ cười và bước đến gần. Thiên nhìn bộ áo vest một cách tròn mắt…

-          Con tên gì? Mấy tuổi rồi hả?

-          … Thiên, con 7 tuổi rồi!

-          Con cũng không cha không mẹ chẳng lẽ không cảm thấy buồn hay sao lại khiến bạn buồn như vậy?

Kể ra thằng bé này có chút cứng cỏi nếu không nói là cứng đầu với cái tuổi này nên ông ấy cũng thật tò mò. Nhóc con nhìn lên nhìn xuống cuối cùng nói…

-          Con buồn hết rồi! Còn tụi nó buồn hoài àk! Tụi nó không hiểu có khóc cũng không có lại cha mẹ!

-          Hì… con còn nhỏ mà cứng cỏi lắm. Sau này phải cố học thật giỏi để tự nuôi sống mình biết chưa.

Ông ấy xoa mái tóc xù của thằng nhóc có ý đi thì Thiên nói lớn theo…

-          Lớn lên con nhất định thành người như chú!

-          Người như chú là sao?   –  Ông ấy ngạc nhiên hỏi lại.

-          Chú mặc áo đẹp nè, đi đâu người ta cũng tôn trọng đó!

-          … vậy càng phải học giỏi hơn mọi người để người ta tôn trọng nhé!

-          Dạ!!!

Nhóc con nói rất quyết tâm sẽ có ngày mặc đẹp như thế. Vị giám đốc đi ra xe trong một dòng suy nghĩ. Tài xế mở cửa xe chờ, ông ấy chuẩn bị lên vẫn xoay nhìn bên trong. Thằng bé bị phạt đứng một mình nhìn các bạn chơi đùa đầy thèm thuồng, sau đó vì chán quá hơi ũ rũ bắt đầu tự nghịch hai bàn chân mình.

Giám đốc cứ nhìn dáng bé xíu đứng một mình chịu phạt. Trợ lí riêng hỏi…

-          Chúng ta còn chờ gì nữa giám đốc?

-          Tôi đã 46 tuổi rồi anh Trương… Nếu lỡ tôi không tìm ra con bé…

-          Tôi sẽ cho người tìm kĩ nhất định sẽ tìm ra thôi!

-          Còn đứa trẻ đó… nó chẳng còn ai tìm nó như con gái tôi cả!

Giây phút ấy ông ấy không suy nghĩ quá xa vời khi trở lại bên trong sân. Thiên đứng phạt chưa lâu đã không nghiêm túc rồi tự sáng tạo ra trò búng ngón chân thì thấy bóng người nên nhìn lên. Giám đốc ngồi xuống trước nó, nhóc ngu ngơ hỏi…

-          Chú chưa đi hả?

-          Con có muốn sau này thành người giống chú không?

-          Dạ muốn! Chú kêu con học giỏi mà!

Nhóc nhe răng cười thiếu mất hai răng cửa vẫn rất dễ thương khiến ông ấy cười nói…

-          Thế chưa đủ đâu! Chú tên là Phạm Nhật Hoàng. Con có muốn có tên là Phạm Nhật Thiên làm con trai của chú không?

Ánh chiều buông nhẹ xuống cô nhi viện. Thằng bé tròn xoe mắt nhìn nụ cười của vị giám đốc đó. Chẳng đợi mong gì nhưng nó cũng có người cha thứ hai trong cuộc đời. Giám đốc cũng không hiểu có phải vì đang vô vọng không tìm ra con nên đã vội vã chọn đứa con trai nuôi này… Nhưng Thiên đã cười gật đầu lia lịa khiến ông ấy mỉm cười biết mình không cần phải suy nghĩ nhiều thêm về quyết định đúng đắng này.



- Hết tiết tử -



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 21.02.2015, 13:53
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 30.11.2014, 15:17
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 4844
Được thanks: 1226 lần
Điểm: 9.96
Có bài mới Re: [Hiện đại] Kế Hoạch Chinh Phục Lọ Lem - Pé Chồn Present [Hoàn] - Điểm: 10
images

~          This is American’s airline, we’ll be landing in about fifteen minutes. The Fasten Seatbelt sign, please fasten your seatbelt and return your seat to the upright position. Please stay in your seat until the aircraft has come to a complete standstill and the Fasten Seatbelt sign has been switched off… Đây là hãng hàng không…

Trên khoang máy bay, hành khách ổn định chổ ngồi sau thông báo, nhanh chóng thắt dây an toàn chuẩn bị hạ cánh. Hắn cởi nhẹ miếng che mắt nhìn ra ngoài cửa sổ độ cao đang hạ dần tiến thẳng đến phi trường, sau đó ngáp dài lại che mắt không quan tâm.

Sân bây có nhiều người đứng chờ ở cổng ra, người thân đón nhau mừng mừng tủi tủi. Hắn mang kính râm, áo vest khoác ngoài cùng áo thun xám, quần jean xanh đen bước ra với vỏn vẹn một giỏ hành lí thật gọn màu nâu nhạt. Ngay trước tầm nhìn là một tốp người ăn vận lịch sự, cầm bảng “Anh Phạm Nhật Thiên” tìm trong người vừa ra một cách dáo dác.

Hắn không thèm đến gần họ, chân mang giày da thời trang xoay bước ung dung đi qua họ luôn. Ra ngoài gọi taxi, hắn xoay cổ uể oải sau chuyến bay dài rồi đưa ngay một mẩu giấy có ghi địa chỉ…

-          Đến thẳng địa chỉ này…

-          Trời… Xa lắm đó anh bạn! Đi từ đây cũng mất 3-4 tiếng đồng hồ!  –  Tài xế taxi cảm thán ngay làm hắn cố cười cười.

-          Cứ đi đi rồi về liền. Tôi sẽ trả tiền mặt, nếu anh đi nhanh sẽ có thêm chút ít đó!

Nhật Thiên lấy ví ra đưa trước khoảng tiền làm tài xế đành vui vẻ chạy thôi. Hắn bắt đầu chỉnh lại chổ ngồi vì sẽ di chuyển thụ động thêm vài tiếng. Bên ngoài đám nhân viên tìm mình đang loạn lên. Vô dụng như thế không bị hắn hành hạ cũng uổn.

-          Anh chờ khoảng 15’ nhé tôi sẽ ra ngay!  –  Nhật Thiên nói với tài xế taxi.

-          Tôi qua quán kia ngồi nghỉ một chút chờ nha!

Nhật Thiên cũng oải lắm rồi thật muốn nằm ngủ cho khỏe nhưng lí do chính là phải đến đây. Hắn đi vào con hẻm nhỏ ven sông, khu nhà tầng lớp lao động thấp nên có chút sập xệ. Theo đúng địa chỉ chính xác là căn nhà màu xanh có cổng đen này nên hắn gọi thử. Một bà cô đi ra liền hết hồn vì một thanh niên cao ráo, điển trai đang cười trước cổng vô cùng lịch thiệp.

Không chắc có phải là chương trình thực tế gì có người nổi tiếng ghé thăm không nhưng bà ấy đóng sầm cửa lại làm lần này là tới phiên Nhật Thiên hết hồn.

-          Cô ơi! Tôi không phải là người xấu đâu! Tôi có chuyện cần hỏi thôi!

Tên này cũng không hiểu mặt mình có gì bất thường đến như vậy, làm người ta hoảng sợ đóng cửa. Nhưng bà cô ấy nhanh chóng trở ra với bộ đồ đẹp làm hắn chỉ biết cười trừ sống lưng hơi ớn lạnh…

-          Em trai có gì cứ hỏi chị trả lời cho!  –  Vừa nói bà ấy vừa liếc mắt đưa tình làm hắn sợ muốn chết a.

-          Cô có biết người này không?

Cầm tấm hình trắng đen sờn cũ hình một người phụ nữ trẻ xinh đẹp, bà cô nhíu mi nhớ ra…

-          Đây chẳng phải là Như Quỳnh sao? Mấy chục năm rồi còn gì?

-          Cô biết người phụ nữ này đúng không?

Nhật Thiên rất mừng cuối cùng cũng tìm ra một chút manh mối. Bà ấy cố sức nhớ lại rồi nói với hắn…

-          Chúng tôi gần nhà khi còn nhỏ. Sau này lớn cô ấy chuyển lên thành phố sống… Vụ tai nạn của cô ấy tôi cũng có xem trên báo đài nhiều người chết lắm, thật là đáng thương!

-          Vậy cô có biết con gái của cô ấy không? Hơn 20 năm trước Như Quỳnh có dẫn đứa bé nào về thăm không?

Người đã chết rồi xem như là đầu mối, cái chính anh chàng đang muốn tìm chính là con của Như Quỳnh. Vì cậu trai đẹp, bà cô ấy chịu khó nhớ lại lắm rồi nhưng cũng lắc đầu…

-          Không có! Sau khi cha mẹ qua đời hết, các anh trai đi tập kết thì một mình cô ấy lên thành phố ở luôn, về nơi xó xỉnh này làm gì!? Lúc cô ấy chết, bên cảnh sát cũng đến tìm người thân nhận xác nhưng không còn ai thân thiết ở đây cả!

Nhật Thiên chán nản nhìn tấm hình cũ rồi lần nữa cất đi manh mối không có kết quả. Hắn lấy ra tấm card đưa cho bà ấy một cách lịch sự…

-          Đây là danh thiếp của tôi, nếu cô còn nhớ gì hay còn biết ai biết tin gì về Như Quỳnh xin liên lạc với tôi, tôi sẽ hậu tạ.

-          Woa! Tưởng sinh viên nhưng không ngờ là cái gì C… CEO luôn nè! Tuổi trẻ tài cao có khác!

Bà ấy cười hô hố mê trai dễ sợ làm Nhật Thiên chỉ biết gật đầu chào nói…

-          Tôi 30 tuổi rồi không còn trẻ đâu! Cám ơn và xin lỗi đã làm phiền!

Hắn xoay đi, đáng cao ốm như người mẫu vừa lịch lãm vừa hấp dẫn, gương mặt baby so với độ tuổi thật hỏi sao người ta không thấy già chứ. Tài xế taxi thấy hắn ra lại lên xe vui vẻ hỏi…

-          Về đâu cậu trai?

-          Khách sạn Hinn’s!

Nhật Thiên nói rồi ngồi nhìn tấm hình người phụ nữ xinh đẹp đó. Có được địa chỉ người quen này rất cực khổ mất gần 2 năm điều tra, cuối cùng cũng công cốc. Hắn rút điện thoại ra gọi. Tiếng chuông đổ không lâu thì đã có người nhanh chóng nhấc máy…

~          Đến nơi rồi hả con?

~          Con đến từ 2h chiều rồi và đến thẳng địa chỉ cha đưa nhưng người quen cũ không ai gặp lại cô ấy sau khi chuyển lên thành phố cả.

Báo tin này Nhật Thiên cũng hơi lo lắng cho đầu dây bên kia. Giọng của cha khàn khàn, chỉ nói thôi nhưng đủ rõ chứa hết bao nhiêu thất vọng…

~          …vậy sao? Con cũng cực rồi!

~          Cha cứ yên tâm, con sẽ cho người tìm lần nữa, quan trọng là sức khỏe của cha kìa không được nghĩ suy nhiều biết không?

~          Thiên… cha sợ cha chờ không kịp…

~          Con nhất định sẽ tìm ra con gái của cha! Con hứa đó! Chỉ cần cha tin tưởng con thôi!

Hắn nói bằng chất giọng cứng rắn. Tìm ra con gái là nguyện vọng lớn nhất của cha, còn nguyện vọng của hắn chính là làm cha hài lòng vui vẻ. Dù có lật từng cục gạch từng nhà lên, Nhật Thiên cũng sẽ tìm ra cô bé đó. Trong điện thoại ông bố cười an lòng…

~          Ừhm… Cha giao hết cho con rồi còn gì con trai ngoan của cha!

~          Con thích hai từ “tài giỏi” hơn là “ngoan”!

~          Haha… cái thằng này không bao giờ đổi! Con là số một luôn đó chịu không?

Giọng ông ấy cười làm anh chàng cũng đỡ lo hơn phần nào. Nhìn ra ngoài ô kính, hắn tự hỏi con gái của cha đang ở đâu, làm gì, có còn sống trên đời này hay không?

-          Anh cứ giữ hết phần dư đi khỏi thối tiền thừa!

-          Cám ơn nhé cậu trai!

Tài xế taxi chạy đi vui vẻ vì hôm nay có được một khách “sộp” ghê. Nhật Thiên xoay lại nhìn khách sạn hạng sang năm sao trước mắt. Khu vực này bao gồm trung tâm thương mại giải trí, nhà hàng và khách sạn. Thứ bảy như hôm nay, đúng 8h tối lượng khách cố định tập trung ăn tối, xem phim và trượt băng phía cụm trung tâm sau khách sạn là đông nhất.

Thật sự chỉ có loại người có não kinh tế như hắn mới đứng làm trò quan sát hiện trạng thế này. Mãi quan tâm hoạt động cả khu vực, một bóng người chạy băng ngang giật luôn bốp tiền đang cầm trên tay sau khi trả tiền taxi. Mặt Nhật Thiên co lại, chạy theo ngay không suy tư nhiều…

-          Đứng lại … đồ ăn cắp!

Tên lấy đồ nhỏ con, chạy nhanh như sóc luồn lách né người đi ngược chiều trên quãng trường. Nhật Thiên tốc độ cũng không chậm lao lao theo. Nhưng đột ngột tim như đập ngược, nơi ngực nhối lên một trận làm hắn không thở nổi, hai chân chậm dần đứng lại ôm trước lồng ngực thở dốc, cả người vì thế cũng run lên. Hắn nhăn nhó nhìn gã lấy cắp cứ thế chạy đi một cách bất lực.

Cứ nghĩ là mất luôn bốp tiền rồi không ngờ phía trước vang tiếng ồn. Một chiếc ghế đan mây kiểu kinh điển từ quán coffee có bày bàn phía ngoài vỉa hè quăng ra chặn té tên ăn cắp. Bảo vệ và nhiều người đàn ông nhìn thấy cũng chung tay bắt lại tên cướp. Đó chỉ là một thằng bé trông rất bụi đời, ngoài bốp tiền trên tay, trong người nó còn quá trời dây chuyền, bốp ví của nhiều khách du lịch khác.

Mọi người trong quán coffee vỗ tay vì chứng kiến toàn bộ cảnh chặn cướp ngoạn mục của cô nhân viên phục vụ quăng ghế chuẩn không cần chỉnh…

-          Giỏi quá Thục Uyên!

-          Quăng ghế quá chuyên nghiệp luôn!

-          Hi… mọi người khen làm em nổ lỗ mũi đó!

Nhật Thiên bước vào trong đám đông nhìn cô gái mặc đồng phục nhân viên quán áo hồng cùng váy xếp li ca-rô đen. Tóc nàng cột cao, gương mặt cười cũng dễ nhìn, dáng cũng nhỏ con nhưng không ngờ mạnh dữ.

Anh chàng vẫn chưa thể thở đều lại, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh bước qua lấy lại bốp tiền của mình. Mấy cô gái cứ tròn mắt nhìn hắn. Chủ quán nhanh chóng gọi cảnh sát đến giải quyết hậu sự.

Hắn nhìn cô gái đó, rất muốn cám ơn vì lịch sự nhưng cơn đau thắt ngực làm hắn đành báu cứng áo phía trước phổi xoay đi về hướng khách sạn. Đám nhân viên nhìn theo mà mơ màng…

-          Người mẫu hả trời? Đẹp trai dễ sợ ak!

-          Ốm nhom ốm nhách, đi đứng không vững thế kia còn bị giật bốp thật là quá tệ hại, chỉ có thể là gay thôi!

-          Sao tiêu cực vậy Thục Uyên? Đẹp trai là đủ rồi!

Nghe mấy cô bạn làm cùng nói thế nàng hết ý kiến đi vào trong quán làm tiếp, tên cướp có bảo vệ và cảnh sát lo rồi. Khi đó Nhật Thiên đi thẳng vào khách sạn gặp quầy tiếp tân nói hơi đứt quảng mệt nhọc…

-          Một phòng hạng nhất!

Mặt hắn khá xanh, hơi thở khó nhọc chưa thể dịu lại. Tiếp tân hỏi lại…

-          Quý khách có đặt phòng trước hay thể VIP của tập đoàn Hinn’s không  ạ?

-          Ai quy định có thể VIP mới được chọn phòng hạng nhất chứ?  –   Dù đang rất mệt nhưng hắn vẫn hỏi cho rõ.

-          Xin lỗi quý khách, bên trên đã có quy định thế nên…

Thấy mặt tên đó đang nhăn nhó, hỏi như muốn gây chuyện ồn ào nên tiếp tân không biết nên trả lời sao cho khéo. Nhật Thiên điên lên hỏi…

-          Thế bên trên là ai, tên gì hả? Tôi muốn biết người quy định!

-          Dạ… tổng giám đốc điều hành của chúng tôi là ông Phạm Nhật Thiên!

Cô tiếp tân thật thà nói ra làm hắn muốn đứt thở, chóng tay khom đầu lấy lại bình tĩnh. Không vì đang tệ hại như thế này hắn cũng làm ầm lên rồi. Cuối cùng hắn cũng lấy thể bạch kim vip ra cùng passport để lấy phòng. Cô tiếp tân vội làm thủ tục ngay…

-          Chìa khóa phòng đây, anh Richard Phạm. Tầng 27, phòng 2801!

Phục phụ cầm giúp hành lí, hắn cũng chẳng quan tâm gì cả càng lúc càng khó thở. Trong thang mấy hầu như phải tựa vách hộp thang máy mới đứng vững. Cực khổ cũng đến nơi,  loại phòng hạng nhất có thiết kế to như một căn hộ, trang trí đẹp mắt, giá cả cũng khỏi nói luôn.

Cho phục vụ tiền tip xong hắn lập tức đóng cửa, tìm trong giỏ lọ thuốc suyễn xịt nhanh vào miệng rồi ngồi bệt xuống thở dần ổn lại. Nhìn chai thuốc trong tay, hắn lại thở dài chán nản cái thân thể nhếch nhác của mình không bao giờ có thể  nổi hứng làm anh hùng bắt cướp được.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Đoàn Chibh, thuytiendn, tranthiduc081086 và 613 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 77, 78, 79

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

17 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

18 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37

20 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 318 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 301 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 500 điểm để mua Princess 4
Độc Bá Thiên: Ri
Mộ Tử Vân: Nhìn người ta đấu mà ngậm ngùi nhìn lại số điểm bản thân :cry:
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 646 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Phèn Chua: Cái ca mô :cry2:
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 279 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 614 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 3044 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2898 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 583 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 554 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 526 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 500 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 385 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 365 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 346 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Người đẹp và mô tô
ღsoixam࿐: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nương nào trong truyện kiếm hiệp?
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Tuyền Uri: Sao ko ai vote cho êm =.=
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2759 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2626 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ đánh đàn
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Preiya
Lý do: Hi babe
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Tiêu Tương
Lý do: Tương tương iu dấu nhớ tui ko
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Niệm Vũ
Lý do: Hi vũ iu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.