Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 55 bài ] 

Cô nàng mạnh mẻ - Cửu Lộ Phi Hương

 
Có bài mới 26.11.2014, 17:25
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 48280 lần
Điểm: 9.63
Có bài mới [Hiện đại] Cô nàng mạnh mẻ - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 12
CÔ NÀNG MẠNH MẼ

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Convert: TTV

Sắp chữ: Mẹ Thanh Yên

Beta: vô cùng, vô cùng cám ơn chị Hoanglan1212 vì bản beta cực kỳ cẩn thận đến từng câu, từng chữ của chị

Nguồn: https://meyeuthanhyen.wordpress.com



Giới thiệu

Hà Tịch: nhân sinh tựa như một con thiên nga trắng

Trên mặt nước thì giả vờ tao nhã cao quý, không hơn thua với đời nhưng hai chân dưới nước lại quậy đục ngầu.

Hà Tịch chính là một con thiên nga phía trên tao nhã, phía dưới  giãy dụa để đi về phía trước.

Không ai có thể nhìn thấy những gì cô che dấu cho đến khi cô gặp Tần Mạch.

Rắc rối kéo nhau mà tới. Cuộc sống cũng mất đi sự bình lặng.

Tần Mạch: cuộc sống chính là sự kết hợp của xui rủi và may mắn mà hắn thì luôn có duyên với sự may mắn. Cho đến khi gặp Hà Tịch.

Vô số chuyện không thể tưởng tượng được phát sinh liên tục.

Mặc dù luôn may mắn như Tần Mạch cũng không khỏi suy sụp cảm thán:

“Được rồi, xem như em mạnh mẽ”

Đoạn 1:

“Tần tiên sinh, anh muốn dồn tôi vào đường cùng sao”

“Nếu người ở cuối đường là tôi, em có gan đi tiếp thì tôi cũng không ngại.”

“Anh có biết sẽ có hậu quả gì không? Mẹ tôi sẽ nghĩ anh là đối tượng kết hôn của tôi! Chuyện đó và chuyện hai chúng ta sống chung là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau!”

“Chuyện đó cũng thường thôi, mẹ tôi cũng nghĩ y như vậy.”

“Anh nói chơi?”

“Đến giờ em vẫn nghĩ tôi đang đùa giỡn sao?”

“Nếu không thì sao?”

“Bạn học Hà, Mao Chủ Tịch từng nói, nếu không lấy kết hôn làm mục đích yêu đương đều là bọn lưu manh đểu giả. Tôi là quý ông, tôi không làm trò lưu manh, đểu giả.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Binganhoa, Mộ Anh Lạc, Tiểu Tất Tất, Tocdothuhut, Tâm Anh, codiemtinh, diquamuanang, orchid1912, thienly, tngh218000, trankim
     

Có bài mới 26.11.2014, 17:26
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 48280 lần
Điểm: 9.63
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô nàng mạnh mẻ - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 12
Chương 1: Tôi chỉ muốn làm anh khó coi

Beta: Chị Hoanglan

Hết giờ làm, Tiểu Chu bàn kế bên gõ gõ vào bàn tôi nói “Trên báo cũng đăng dạo này trị an không tốt lắm, về nhà sớm chút đi”, nói xong còn ngầm trừng mắt tôi.

Tôi cũng cười cười, dọn dẹp lại bàn làm việc của mình trả lời “Về trễ cũng không sao, dù gì hôm nay tôi cũng có vệ sỹ riêng.”

“Chậc chậc, đúng là người nào đó có bạn trai về nên mạnh miệng thấy sợ, cậu xem cậu trông vui vẻ chưa kìa!”

Tôi cười kiêu ngạo: ” Dĩ nhiên, Dương tử nhà tôi phía trước có ba mươi sáu thiên cương mở đường, phía sau có bảy mươi hai địa sát hộ tống, trái có Thanh Long, phải có Bạch Hổ, bày bố như thế thì yêu nghiệt, tiểu quỷ nơi nào dám đến đây làm loạn.”

Tiểu Chu cười lớn: “Tịch Tịch, cậu là cái đồ dở hơi! Khó trách Dương Tử chiều cậu như tâm can bảo bối, làm như hở ra là bị người ta đoạt mất ấy. Anh ấy cũng mệt mỏi nhỉ!”

“Tôi đây là vàng 24K nha, ai thấy cũng mê. Thôi, đến giờ rồi, tôi đi đây, mai gặp lại”. Tôi nhấc túi, nhẹ nhàng bước ra cửa, phía sau vọng lại tiếng Tiểu Chu “Nhớ để ý thắt lưng nha!” Đồng nghiệp nghe vậy đều che miệng cười thầm.

Tôi cũng không thèm để ý, tâm tình như chim sẻ, sung sướng nhảy nhót. Rốt cuộc  Dương Tử tiên sinh thân yêu của tôi cũng đã quay về từ xã hội tư bản tàn ác.

Nhưng buổi trùng phùng giữa tôi và Dương Tử lại kết thúc bằng một màn tắm rượu vang.

Tôi cười nhạt nhìn thứ chất lỏng màu hồng nhạt chảy từ trên gương mặt đẹp trai của anh ta xuống tận cổ, nhuốm đỏ cả chiếc áo sơ mi trắng tinh. Anh ta ngồi yên, không nói một lời.

Tôi cười: “Anh thật khác quá, nếu như trước kia tôi chỉ có thể lấy trà hắt anh thôi.”

“Tịch Tịch, chúng ta chia tay trong hòa bình thôi.” Dương Tử thấp giọng nói, “Anh không nghĩ làm lớn chuyện, ai cũng khó coi.”

“Cũng được.” Tôi chìa tay “Phí chia tay.”

Dương Tử giật mình, ngẩng đầu nhìn tôi, trong sự kinh ngạc lại mang theo một tia khinh thường; cuối cùng anh ta vẫn móc ví, lấy một xấp tiền đặt vào tay tôi: “Em thật sự… thay đổi.”

“Phải không?” Tôi nhìn xấp tiền trong tay, nhíu mày, xem ra anh ta cũng chịu chơi. Tôi cầm mớ tiền, đập đập vào lòng bàn tay, sau đó nhìn anh ta,  mím môi mím lợi cầm xấp tiền kia xé đôi. Anh ta nhìn tôi như một con điên. Xấp tiền dày quá, phải cố hết sức tôi mới có thể xé làm đôi rồi quăng vào giữa mặt anh ta, cầm túi xách, đứng dậy, tiền bay lả tả trong không trung, mọi người trong quán đều kinh ngạc nhìn chúng tôi, tôi ngạo nghễ nói với anh ta: “Dương Tử, tôi muốn làm anh khó coi đó thì sao nào”

Tôi bước mạnh mẽ trên đôi giày cao gót, kiêu ngạo xoay người rời đi như chẳng có việc gì xảy ra.

Nhưng dù có kiêu ngạo đến thế nào thì tôi cũng không thể coi chuyện mình bị bồ đá như chưa từng xảy ra được. Buồn bực, tôi bèn đến quán bar để giải tỏa cơn giận, uống một hồi say đến quên trời đất, nhưng đến cuối cùng tôi vẫn không quên việc ngày mai tôi vẫn phải chỉnh chu đến chỗ làm.

Con người sống trên đời ai cũng cố sống cố chết giữ gìn thể diện của mình nhưng đến cuối cùng không ai biết chắc mình sẽ đạt được những gì.

“Cô em.” Một cái tay béo múp míp đặt trên đùi tôi “Uống rượu một mình buồn lắm, uống với anh đi.”

Tôi chẳng nói chẳng rằng xích qua một bên, không nói gì xem như cự tuyệt. Tối hôm nay bà đây hoàn toàn không có tinh thần để mắng chửi người khác.

Người đàn ông kia cũng đã say, được một bước tiến thêm một bước, sán lại gần tôi. Tôi dằn ly rượu xuống quầy bar mạnh đến nỗi mấy cái ly trên quầy nảy lên một cái, khách hàng đang ngồi xung quanh quầy đều giật mình nhìn qua bên này, bartender đang lau rửa ly tách cũng tiến đến. Người đàn ông kia không nghĩ tôi nóng tính như  nên len lén chuồn mất.

Nửa chừng bị quấy rầy khiến tôi không còn hứng để uống tiếp bèn ngửa đầu uống nốt ly rượu đang uống dở, đứng dậy định bỏ đi.

“ Cô gái, đã trễ như vậy một mình cô về nhà không an toàn lắm đâu.” Anh chàng bartender đẹp trai ghé vào quầy bar cười cười nhìn tôi.

Tôi nhíu mày: “Anh muốn làm vệ sỹ trên đường rồi lên tới giường luôn hả?”

“Cô thật thú vị.” Anh ta nở nụ cười, trong chốc lát lại nghiêm mặt nói, “Cô nhìn thấu những gì tôi đang nghĩ rồi.”

Tôi nhìn từ trên xuống dưới để đánh giá anh ta, trẻ tuổi, đẹp trai, vui vẻ, thoải mái, trông  rất vừa mắt. Trong cơn say tôi chợt nghĩ, dù sao Dương Tử cũng đã có một cô bạn gái nước ngoài xinh đẹp, tội gì tôi phải thủ thân như ngọc vì anh ta. Trao hết hết trái tim cho một người đàn ông, chấp nhận trả giá nhiều như vậy nhưng rốt cuộc những gì tôi nhận được chỉ là sự phản bội mà thôi.

Nếu đàn ông có thể dễ dàng phản bội như vậy thì tại sao phụ nữ lại không thể tự do, phóng túng chứ?

Tôi nhếch miệng cười: “Chừng nào anh hết ca?”

Anh chàng kia cười như nắng: ” Khi nào em về thì lúc đó anh tan ca”

Kết quả là anh ta lập tức hết ca.

Nếu bạn đã say rượu lại mang giày cao gót thì đi đứng như thế nào cho đừng ngã cũng là một kỹ thuật. Nếu không có anh chàng đẹp trai kia thì chắc tôi cũng ngã dúi dụi, thậm chí bò thẳng một đường mà về. Cho nên khi anh ta lợi dụng việc đỡ hông tôi mà giở trò sàm sỡ, mặc dù khó chịu nhưng tôi vẫn cau mày nín nhịn.

Cửa sau quán bar thông ra một ngõ nhỏ tối tăm, sâu hun hút, nối thẳng ra ngoài đường lớn. Đường này tuy gần hơn một chút, nhưng ngõ nhỏ như thế này nếu như bình thường có đánh chết tôi cũng không dám bước vào. Chẳng phải các vụ giết người cướp của thường xảy ra trong các ngõ nhỏ như thế này sao?

Chỗ rẽ phía trước có một thùng rác to, gót giày của tôi chợt gãy, anh chàng đi cùng cười, cúi xuống gỡ gót giày của tôi ra, vừa ngẩng đầu tính kể công với tôi thì bỗng nghe ngay tại chỗ rẽ phía trước một giọng nam thảm thiết van cầu: “Đừng giết tôi, đừng giết tôi! Tiền đây, tiền đây!”

Anh chàng bartender khựng lại, tôi thì lại đang say khướt, phản ứng chậm chạp, thấy anh chàng buông tay không đỡ, tôi thì không tự đi được nên đành vịn vai anh ta đứng yên.

Lúc này lại có một giọng nói khàn khàn, khó nghe lạnh lùng buông ra một chữ: “Giết”, cùng với tiếng nói là một tiếng “chíu” nhỏ, nghe giống như tiếng súng giảm thanh trên truyền hình.

Lúc này tôi cũng loáng thoáng hiểu được chuyện gì đang xảy ra,  trong lòng vô khiếp sợ, không ngờ mình lại xui tận mạng, gặp phải xã hội đen! Nhưng rượu vào thì lá gan lại phình ra, chẳng những tôi không bỏ chạy mà còn tò mò nhìn quanh quất về phía bên kia.

Đèn đường mờ mịt phản chiếu vài bóng người bên kia, tay một người vẫn chưa thu về, tôi nhìn thấy rõ ràng hình dáng cái vật người nọ đang cầm, ———– một cây súng.

Ngay lập tức, cơn say rượu biến mất tăm, tôi rùng mình, mồ hôi lạnh thoát ra từ từng lỗ chân lông. Tôi quay đầu nhìn anh chàng đi cùng, chỉ thấy mặt anh ta tái mét, tôi đẩy nhẹ tay anh ta, ra hiệu bảo chúng ta im lặng rút lui, không ngờ lại làm anh ta giật mình, thét một tiếng kinh hãi, tôi muốn nhào tới bịt miệng anh ta mà đã không kịp nữa rồi.

Ngay tại chỗ rẽ bên kia có người gầm lên giận dữ: “Ai?”

Tôi níu vai anh ta, mặc kệ giày cao gót và cơn say rượu bỏ chạy thục mạng, trong lòng tràn đầy sợ hãi người kia sẽ giết người diệt khẩu, bắn vài lỗ sau lưng chúng tôi.

Lúc chạy đến cửa sau quán bar, tiếng ồn ào trong quán bar lập tức đập vào màng  nhĩ, chúng tôi vào, anh chàng kia lập tức khóa cửa, vẫn chưa tỉnh hồn liếc nhìn tôi một cái, tôi cũng không nhìn lại.

Anh ta thở gấp nói: “Chúng ta…”

“Chúng ta chưa nhìn thấy cái gì.” Tôi vội vàng nói tiếp.

“Không được, chúng ta phải đi báo án!”

Đúng là tuổi trẻ! Nhiệt huyết tràn trề như vậy sẽ không mang lại kết cục gì tốt! Tôi định khuyên nhủ anh ta vài câu thì nghe vài tiếng động phá cửa phía sau, tôi nhất thời hoảng hốt, đảo mắt thì đã thấy anh chàng kia bỏ mặc tôi tự sinh tự diệt một mình trốn mất.

“Ầm!!!”, cái cửa cũ rích phía sau bị đạp tung khóa, tôi nhìn thấy một bàn tay thò vào.

Người ta thường nói, con thỏ nóng nảy cũng cắn người, tôi lại cầm tinh con thỏ, và bây giờ là lúc tôi thể hiện toàn bộ đặc điểm của một con thỏ đang bị chọc giận của mình. Vừa lúc có một người đàn ông từ trong toilet bước ra, tôi bèn mạnh mẽ ấn anh ta vào tường và cạp mạnh vào  môi anh ta.

Nhưng người đàn ông này cao hơn tôi tưởng nên răng cửa của tôi chỉ cắm được vào cằm anh ta, anh chàng bị cắn đau, hét lên một tiếng, giọng nói cực kỳ quyến rũ!!!. Không nghĩ nhiều, tôi vội kiễng chân, hôn vào môi anh ta. Không, phải gọi là cắn xé đổ máu thì đúng hơn!

Người đàn ông kia bị bất ngờ đến ngây người, nhất thời không có phản ứng cũng không giãy dụa mặc cho tôi thô bạo cắn xé.

Tôi vừa hôn vừa liếc mắt nhìn ba người đàn ông mặc âu phục từ cửa sau bước vào, cả ba đảo mắt nhìn xung quanh, trong đó có một một tên nhìn thoáng qua chúng tôi, rồi quay đầu đi, nói nhỏ: “Không tìm ra đâu, người nhiều lắm.”. Một tên giống như thủ lĩnh phẩy tay : “Bỏ đi,  bỏ đi.”

Ba tên lập tức quay ra

Cuối cùng tôi cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm, sực nhớ tình huống trước mắt, tôi vội nhích ra tính tuột khỏi người đàn ông đen đủi kia, không ngờ anh ta dùng một tay níu chặt eo tôi, tay kia giữ lấy đầu, lưỡi anh ta tách môi tôi, trong phút chốc từ người tấn công, tôi trở thành kẻ bị tấn công, khách đổi thành chủ chính là tình huống này đây.

Tình thế này xoay chuyển quá nhanh, tôi cũng không kịp trở tay, đành đáp lại anh ta. Nụ hôn phảng phất mùi rượu, không biết là của tôi hay của anh ta nhưng vẫn làm tôi ngất ngây, hoàn toàn chìm đắm vào nụ hôn này.

Kỹ thuật hôn của người đàn ông này thật là hợp với loại phụ nữ thiếu hơi đàn ông lâu ngày như tôi, tnhư thể nắng hạn gặp mưa rào! Dương Tử, anh nhìn đi, không có anh cuộc sống của tôi càng thêm muôn màu, muôn vẻ.

Nghĩ như vậy cộng thêm tâm lý muốn trả thù, tôi càng nhập tâm vào nụ hôn này, bàn tay vuốt ve tấm lưng to lớn của anh ta, tôi dùng hết khả năng của mình khiêu khích sự ham muốn của người đàn ông này, chỉ lát sau tôi có thể nhận thấy phần phía dưới của anh ta có phản ứng rõ rệt, một khối cứng ngắc đã chạm vào bụng tôi.

Cơn say biến mất hoàn toàn nhường chỗ cho sự đam mê, cuồng nhiệt, tôi đánh bạo thò tay xuống, chậm rãi vuốt ve khối cứng ngắc kia qua lớp quần áo.

Cảm giác vật trong lòng bàn tay càng ngày càng lớn, trong lòng tôi không tránh khỏi có chút kiêu ngạo, tôi hơi đẩy anh ta ra, khàn khàn thở dốc nói: “Tôi nghĩ, chúng ta cần một khách sạn.”

Sau đó, tôi hoàn toàn không nhớ rõ bằng cách nào chúng tôi có thể đến khách sạn cũng như chúng tôi đã đến khách sạn nào, thậm chí hình dạng người đàn ông đi cùng tôi cũng quên tuốt.

Tôi chỉ biết đêm đó cả hai hết sức điên cuồng.

Tôi nhớ rõ hai thân hình quấn chặt vào nhau, những cái hôn như sóng cuộn, những ngón tay dịu dàng nhưng không kém mạnh mẽ, thân thể đỏ bừng; còn có âm thanh khàn khàn rên rỉ, hơi thở đầy dục vọng, lúc mới xâm nhập đau đớn không chịu nổi nhưng từ từ chỉ còn sự ấm áp, đê mê. Tôi cũng nhớ rõ từng cú thúc đẩy, dường như cả thế giới xung quanh đều lay động, cả người như xoay tròn, khoái cảm lên đến cực hạn.

Tôi còn nhớ rõ một đôi mắt như sương mù, một vóc dáng hoàn hảo mà tôi ôm ghì trong vòng tay. Đây rõ ràng là một đêm cuồng hoan điên loạn.

Trước khi thiếp đi, có một ý nghĩ quái dị luôn xoay quanh trong đầu tôi, người này chắc chắn ăn đứt anh chàng pha rượu kia .

Sáng hôm sau, tôi tỉnh lại trong cơn đau đầu kinh khủng. Cũng không có gì lạ, sau chuyện như vậy thì cảm giác đau đầu cũng là điều dĩ nhiên. Tôi không quên hôm qua đã xảy ra chuyện gì, thậm chí nhớ rõ là đằng khác.

Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước ào ào.

Tôi nằm trong chăn, cả người hơi đau đớn, ẩm ướt và nhớp nháp, thật lạ là trong tình cảnh này tôi còn có thể tự hỏi hôm qua tên kia có dùng đồ bảo hộ không nhỉ. Sau đó tôi tụt xuống đất, sục sạo mọi nơi để tìm kiếm “sản phẩm đã qua sử dụng” kia nhưng kết quả là không có.

Tôi không thể không thất vọng mà thừa nhận, tình thế hôm qua thật bức bách, khẩn cấp…

Tôi lại tiếp tục lan man suy nghĩ xem phải đến tiệm thuốc nào mua thuốc mà không đụng mặt người quen thì tiếng nước chảy trong nhà tắm đột nhiên ngừng lại, tim tôi cũng ngừng đập vài nhịp. Nguyên nhân là tôi thấy người đàn ông kia, ôi trời mẹ ơi, thiệt là đẹp trai nha.

Đẹp trai, cường tráng, manly nhất trong các thể loại manly.

Anh ta cũng không dự đoán được tôi cứ ngồi lỳ trên giường thưởng thức nửa thân trên trần trụi của mình thế nên chỉ biết ngây người nắm chặt cái khăn tắm một hồi lâu.

Tôi nở một nụ cười đúng chuẩn xã giao nói: “Xin chào buổi sáng. Tôi có thể  dùng phòng tắm không? Tôi cũng muốn tắm một chút.”

“Xin cứ tự nhiên.” Ngữ điệu tuy lễ phép nhưng biểu tình lại phi thường lạnh lùng, nói xong anh ta đi thẳng vào phòng trong.

Tắm xong, tôi mới nhìn thấy tình trạng thê thảm của bộ quần áo hôm qua của mình, từ cổ áo trở xuống rách tả tơi, hoàn toàn không thể mặc được nữa. Tôi thở dài, bất đắc dĩ thay cái áo choàng tắm của khách sạn thầm cảm thán “không biết hôm qua gấp gáp tới mức nào nữa…”

Khi tôi ra khỏi phòng tắm, anh ta đã thay một bộ âu phục thẳng thớm, mọi người đều nói âu phục là chiến bào của đàn ông, tôi vốn không có cảm giác này nhưng lúc này khi nhìn người đàn ông này tôi mới biết câu nói đó một trăm phần trăm là sự thật.

Tôi chợt nghĩ, nếu trên chiến trường người đàn ông này hoàn toàn có thể đánh đâu thắng đó, áp đảo địch thủ với khí phách của mình.

Anh ta ngồi trên ghế sô pha, vừa nhìn chằm chằm vào di động vừa uống cà phê, chắc là đang giải quyết công việc. Thấy tôi, anh ta rút ví, không thèm nhìn tôi hỏi “Bao nhiêu?”

Tôi hơi sửng sốt nhưng rất nhanh đã nở nụ cười: “Vậy anh muốn trả tôi bao nhiêu?”

Anh ta liếc nhìn tôi một cái, trong đôi mắt đen không có chút cảm xúc gì nhưng tôi lại nhìn thấy một tia khinh thường giống như trong mắt Dương Tử hôm qua, anh ta rút tiền vứt xuống chân tôi nói: “Cầm lấy và đi đi.”

Tôi hít sâu một hơi, cúi xuống nhặt tiền, cười nói: “Quả thật chuyện như thế này tôi cũng không nghĩ lại có lần thứ hai”, sau đó tôi lặp lại hành động đã làm hôm qua với Dương Tử.  Khi tập tiền bị xé đôi và tung lên, ánh mắt kinh ngạc của anh ta nhìn tôi y hệt ánh mắt Dương Tử ngày hôm qua.

Tôi tốc chăn trên giường tìm túi của mình, nhìn đến đốm máu trên mặt nệm trắng tinh tôi bất giác cảm thấy hoảng sợ.

Đúng vậy, tôi vẫn còn trinh,  lúc còn yêu đương với Dương Tử, chúng tôi vẫn chưa tốt nghiệp đại học, tình cảm vẫn còn trong sáng lắm, chưa kịp có hành vi thân mật gì thì anh ta đã ra nước ngoài du học. Từ đó, tôi ở lại tin lời ngon tiếng ngọt của anh ta mà thủ thân như ngọc.

Cho đến tận hôm qua, niểm tin của tôi, trinh tiết của tôi đều bị vỡ nát.

Tôi không biết mình cảm thấy khổ sở bao nhiêu nhưng cảm giác mỉa mai, trào phúng lại khiến tôi bật cười. Sau khi định thần, tôi kéo tấm chăn che vết máu lại, vừa quay đầu lại đã thấy ánh mắt sâu thẳm của người đàn ông kia. Tôi chẳng cótâm trí đâu mà  để ý xem anh ta đã nhìn thấy hay đang suy nghĩ cái  gì.

Một đêm kích tình cũng chỉ là tình một đêm thôi, ai thèm để ý xem nó có phải là đêm đầu tiên hay không.

Tôi giơ mớ quần áo rách bươm của mình cho anh ta xem rồi nói: “Quần áo tôi không mặc được nữa, anh cho tôi mượn một bộ mặc tạm. Nếu anh muốn lấy lại, lưu cho tôi phương thức liên lạc nhưng tôi đoán chắc anh cũng không muốn chuyện đó cho nên chúng ta không hẹn gặp lại.” Nói xong, tôi tự động lấy trong tủ một bộ quần áo thể thao rộng thùng thình của anh ta rồi vào phòng tắm thay đồ, thay xong tôi ưỡn ngực đi qua anh ta, trước khi ra cửa, tôi còn quay lại nhìn anh ta cười nói: “Đúng rồi, quên nói anh biết,  kỹ thuật của anh thật tuyệt vời, tối hôm qua tôi đã rất vui vẻ.” sau đó ngạo nghễ rời đi.

Từ đầu đến cuối người đàn ông đó vẫn giữ thái độ trầm mặc, chỉ có đôi mắt thoáng lóe ánh sáng lạnh, nghĩ đến vẫn khiến tôi thấy lạnh lẽo.

Về đến nhà, tôi ngã nhào vào giường, lúc này  mới cảm thấy toàn thân đau nhức, bụng dưới vẫn đau ê ẩm, tôi kéo chăn trùm kín cả người, tất cả đều chìm trong bóng tối.

Ngủ đi, ngủ đi, chuyện gì qua cũng đã qua, ngẩng đầu nhìn xem ánh mặt trời vẫn sáng lạn như trước thôi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Tiểu Tất Tất, codiemtinh, orchid1912, thienly, tngh218000, trankim
Có bài mới 26.11.2014, 17:26
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 48280 lần
Điểm: 9.63
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô nàng mạnh mẻ - Cửu Lộ Phi Hương - Điểm: 12
Chương 2: Coi chừng tôi thiến anh

Sau giấc ngủ mê mệt, tôi tỉnh dậy, vặn vặn eo, tinh thần vô cùng sảng khoái. Hôm nay là thứ bảy, tôi quyết định hẹn vài người bạn đi bát phố sẵn tiện mua vài thứ về giải xui.

Cầm đến điện thoại, tôi mới nhớ ra, tôi qua sau khi chia tay với Dương Tử tôi đã tắt máy, hèn gì ngủ thẳng cẳng đến chiều cũng không bị ai quấy rầy. Vừa mở máy, lập tức có ngay một cuộc gọi đến, nhìn thấy hai chữ Trình Thần hiện lên trên màn hình, tôi không khỏi mỉm cười, quả đúng là chị em tốt, vừa nghĩ đến đã thấy xuất hiện.

“Nghe, em đang định…”

“Hà Tịch. Cuối cùng cô chịu nghe máy rồi sao?”

Giọng điệu giận dữ của bà chị khiến tôi giật mình, chẳng lẽ bà chị này đột nhiên nhớ ra nửa năm trước tôi còn nợ hai trăm tệ chưa trả sao?

Giọng nói phẫn nộ của Trình Thần trong điện thoại truyền tới: “Dương Tử dám đá cô?”

Trình Thần lớn hơn tôi hai tuổi, lúc tôi học năm nhất thì chị ấy học năm tư, lúc phân phòng ngủ không biết như thế nào lại ở cùng nhau, tuy là chị nhưng tính tình còn còn trẻ con hơn cả tôi.

Thói xấu của tôi và bà chị này vô cùng giống nhau, thường xa cạ cùng một chỗ nên bạn bè của chị ấy tôi biết mà chuyện của tôi chị ấy cũng rành. Sau đó chị ấy tốt nghiệp, đi làm rồi đến lượt tôi tốt nghiệp, đi làm, sơi dây liên hệ giữa hai bên cũng chưa từng đứt đoạn.

“À, nhưng anh ta còn thảm hại hơn em nhiều….Khoan đã” tôi ngạc nhiên hỏi:  “Sao chị biết?”

“Mẹ nó! Chuyện như vậy mà thằng khốn đó cũng làm được” Trình Thần oán hận nói, “Hôm qua, Thẩm Hi Nhiên ăn cơm với đồng nghiệp, bắt gặp cô quăng tiền vào mặt một thằng đàn ông, Hi Nhiên về còn khen cô thật hiên ngang, mạnh mẽ. Chị đang nghĩ, chẳng phải hôm qua cô gọi điện nói Dương Tử đã về nước sao? Nên chị nghĩ người bị cô ném tiền chắc là Dương Tử, tối qua định gọi điện hỏi cô ai dè cô lại tắt máy, hại chị lo lắng cả đêm! Nói, tối hôm qua làm gì?”

Chuyện tối hôm qua dĩ nhiên không thể nói với chị ấy, tôi cười ngây ngô, nói cho qua chuyện: “Sau khi bị đá thì dĩ nhiên mượn rượu giải sầu thôi”

Bên kia im lặng hồi lâu.

Tôi nói tiếp: “Đừng nói chuyện này nữa, chiều nay đi dạo phố với em, em muốn tiêu tiền, cải thiện tâm trạng một tí”

Dĩ nhiên Trình Thần không dám cự tuyệt người vừa thất tình như tôi, hai cô gái đi dạo hết buổi chiều, ăn tối bên ngoài xong bỗng nhiên Trình Thần lôi kéo tôi nói: “Món nợ này để chị đòi lại cho em”

“Thôi đi.” Tôi ngượng ngùng nói, “Chỉ cần chị trói chân được Thẩm Hi Nhiên là tốt rồi. Còn về Dương Tử, đời này em không muốn gặp hắn nữa, một chút cũng không.”

“Thẩm Hi Nhiên hiện tại rất ngoan, chị nói một, anh ấy không dám nói hai.” Trình Thần kiêu ngạo nhíu mày, lập tức nghiêm túc nhìn tôi, “Tịch Tịch, em thích Dương Tử thế nào chẳng lẽ chị không biết. Nó ra nước ngoài du học, chỉ riêng tiền gọi điện thoại cũng đủ cho em mua vé máy bay sang Mỹ. Nó kêu mùa đông lạnh, em liền gửi áo khoác qua. Nó nói hết tiền, mỗi tháng em đều để dành gửi sang cho nó. Tiền này là tiền em không dám ăn, không dám mặc, em tưởng chị không biết sao. Em hết lòng hết dạ với nó để rồi cuối cùng nó trở về nói chia tay với em. Loại đàn ông như vậy em có thể nhịn nhưng chị thì không!”

Tôi hơi mím môi, không thể phản bác một lời.

“Chị biết tính em cái gì cũng để trong lòng, ngoài mặt thì tỉnh bơ nhưng trong lòng không biết đau đớn bao nhiêu mà kể. Lúc em còn hẹn hò với Dương Tử, chị đã không thích nó rồi, lần này chị không cho nó biết mặt là không được.”

Dứt lời, Trình Thần hùng hổ lái xe đi mất.

Về nhà ngồi một mình trong phòng khách, cảm giác không khí trống trải này thật khó chịu tôi bèn mở tivi lên xem, âm thanh để ở mức to nhất. Dù ánh mắt dõi theo màn hình nhưng trong đầu tôi chỉ đầy hình ảnh cuộc gặp với Dương Tử ngày hôm qua. Đột nhiên một dáng người quen thuộc trong tivi đập vào mắt tôi.

“A!!!.” Tôi thốt ra một tiếng kinh ngạc, chẳng phải là anh chàng  pha rượu đẹp trai kia sao! Hắn đang vừa gãi đầu, vừa cười ngượng ngùng. Bên cạnh là một phóng viên thuyết minh “Tối hôm qua một người đàn ông nhìn thấy vài người cầm dao giết người ở phía sau quán bar vì thế đã gọi điện báo cảnh sát, không ngờ khi cảnh sát huy động lực lượng đến nơi thì đó là một cảnh quay  của một bộ phim xã hội đen. Sự nhầm lẫn này khiến cho…”

Nhầm lẫn…

Dù vô cùng xấu hổ nhưng tôi lại cảm thấy sự nhầm lẫn này cũng không tệ lắm, khiến tôi có cơ hội được “nếm” một anh chàng tuyệt vời như vậy. Người đàn ông kia….tôi nhớ lại bộ dạng “hoa sen mới nở” của anh ta sáng nay, rồi cả những khúc mơ mơ màng màng ngắt quãng nữa, thì mặt dần ửng đỏ … mẹ nó chứ, đúng thật là hàng cao cấp!

Coi như trong đời ăn được một bữa đại tiệc vậy.

Từ nay về sau, người đàn ông này cũng không xuất hiện trong cuộc đời của tôi nữa, đây chính là suy nghĩ trong lúc đó của tôi.

Nửa tháng sau, khi tôi đã quên tiệt lời nói lúc trước của Trình Thần  thì chị đột nhiên gọi điện cho tôi: “ Tám giờ tối nay, quán bar Tuyệt Địa, chị cho cô sống lại từ trong tuyệt vọng, không chờ tôi có ý kiến chị đã ngắt điện thoại.

Tôi cầm điện thoại im lặng hồi lâu, nghiêm túc lo lắng có phải hay không bà chị này lại nghĩ ra trò quái chiêu gì nhưng cũng cực kỳ tò mò muốn biết chị ấy sẽ dùng cách gì để chỉnh Dương Tử một trận đây.

Ý tưởng muốn trả thù bạn trai cũ của tôi cuối cùng cũng đã chiến thắng. Tôi vớ lấy túi xách, trang điểm thật xinh đẹp, tươi tắn đi đến quán bar.

Tám giờ tối, chân tôi còn chưa bước tới chỗ ghế của Trình Thần thì đã nghe một trận cười vang, trong đó nghe rõ tiếng Trình Thần hô to: “Uống đi! Uống đi! Dương Tử, là đàn ông  thì phải cạn chén đấy!”

Khi tôi đẩy cửa vào, trong phòng liền im bặt, không ai chớp mắt, mọi người đều đổ dồn ánh mắt vào tôi. Tôi nhìn thoáng qua, trong phòng đa số là bạn học đại học của Trình Thần, đều là người quen cũ nên chuyện trước kia giữa tôi và Dương Tử ai cũng biết. Buổi tụ tập hôm nay…nhất định là do Trình Thần gọi bọn họ đến.

Cuối cùng ánh mắt của tôi dừng ở người đàn ông đang đứng ở quầy bar, bên cạnh anh ta có một cô gái nước ngoài đang úp mặt trên quầy ngủ mê mệt.

“Hà Tịch! Cuối cùng cô cũng tới.” Trình Thần uống say khướt, lảo đảo chạy đến giữ chặt tôi, “Đến đây, đến đây,  mọi người xem thử bạn gái mới của Dương Tử so với Tịch Tịch của chúng ta  như thế nào?” Mọi người đều trầm mặc.

Tôi kín đáo đánh giá cô gái nước ngoài đang ngủ say kia. Thì ra hắn ra nước ngoài tìm bạn gái? Trông cũng không tệ, tôi thờ ơ nghĩ.

Dương Tử quay đầu nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu, nhất định đã bị Trình Thần chuốc không ít rượu.

Anh ta nói: “Cô vừa lòng chưa ?” Giọng nói chứa đầy sự xa cách, đề phòng và tức giận. Mặc dù trước khi đến đây tôi đã làm công tác tư tưởng với mình nhưng khi nghe anh ta nói như thế trong lòng vẫn chợt nhói đau. Tôi chợt nghĩ đến khoảng thời gian ngày đêm nhung nhớ, những đêm thức trắng tăng ca vì anh ta, lòng càng thêm chua xót. Lồng ngực tôi lúc này căng đầy cảm giác chua chát, tức giận chỉ muốn nhanh chóng tìm một nơi để xả sạch.

Trình Thần nghe anh ta nói vậy, bật dậy định chửi lại, tôi vội giữ chị lại rồi nhìn Dương Tử. Tôi chưa kịp nói lời gì thì anh ta đã mở miệng: “Chúng ta đi ra ngoài nói chuyện.”

Dù thấy giữa tôi và anh ta chẳng còn gì để nói nhưng nhìn điệu bộ của Trình Thần dường như muốn ăn tươi nuốt sống anh ta buộc  tôi phải gật đầu đồng ý. Trình Thần không chịu liền bị mọi người xúm lại ngăn cản.

Dương Tử dẫn tôi đến một hành lang ít người qua lại của quán bar. Trong ánh mắt dữ dội có chút hèn hạ: “Tịch Tịch, tôi có lỗi với  cô nhưng nếu cô muốn làm gì để trả thù tôi,  khiến tôi mất mặt, tôi đều chấp nhận, nhưng xin cô đừng động đến Anna, cô ấy không biết gì hết”.

Nghe xong, phản ứng đầu tiên của tôi là sửng sốt sau đó liền cười nhạt nói: “Dương Tử, anh nghĩ tôi  rảnh đến độ này sao? Tôi không biết Trình Thần đã làm gì anh và cô gái kia nhưng nếu anh muốn bảo vệ cô nàng Anna gì gì đó của anh thì hôm nay không nên dẫn cô ta tới.”

Anh ta ngẩn ra, nhíu mày: “Bất quá tôi chỉ muốn làm cho cô ấy dần hòa nhập vào cuộc sống của mình, nhưng tôi không nghĩ cô lại ….ti tiện như vậy”

“Ti tiện?” Tôi cảm thấy thật buồn cười, lập tức xù lông, tôi nhếch mép nói:  “Anh đánh giá tôi quá cao đấy! Anh nói vậy khiến tôi thật sự hối hận lúc trước đã không cùng Trình Thần bàn bạc thật kỹ để tiết mục hôm nay có thể ‘đặc sắc’ hơn nữa cho xứng với hai chữ “ti tiện” mà anh ban tặng .”

Dương Tử tức giận đỏ bừng mặt.

Tôi nói: “Còn nữa, trong kia không phải cuộc sống của anh mà là của tôi. Anh lập tức cuốn xéo ra khỏi cuộc sống của tôi và cũng đừng nghĩ mang theo người phụ nữ khác bước vào”. Tôi trỏ tay vào anh ta, gằn mạnh từng chữ:

“Mời, xéo.”

Cảm giác say rượu cộng với cơn tức giận đang ào tới, anh ta giơ tay định đánh tôi. Tôi sững người, đại khái là tôi chưa bao giờ từng tưởng tượng rằng Dương Tử lại có thể đánh mình.

Trong chớp mắt, bàn tay của anh tađã gần như chạm mặt tôi. Tôi ngây người nhìn quên cả tránh né.

Đột nhiên tay anh ta bị giữ chặt, bàn tay mang theo sự giận dữ của anh ta chỉ cách mặt tôi gang tấc, hơi gió xẹt qua mặt tôi, mềm mại như vậy nhưng lại khiến tôi đau tận trong xương tủy. Tôi vén tóc, đứng yên suy nghĩ.

“Này anh…” Một giọng nói trầm ấm vang lên từ phía sau, người nọ dường như định can ngăn Dương Tử. Còn Dương Tử gạt mạnh tay anh ta quát: “Liên quan gì đến anh?”.

Giọng nói của người đàn ông kia càng trầm xuống, hình như đã có vẻ bực bội. Nhưng cuộc đối thoại của hai người họ qua tai tôi thành những âm thanh ù ù đầy hỗn loạn.

Trong đầu tôi chỉ có duy nhất một suy nghĩ ‘Dương Tử muốn đánh tôi, anh ta muốn đánh tôi’! Tôi nhớ đến chiếc khăn quàng cổ màu đỏ tôi đan cho anh ta khi mùa đông đến, nhớ đến những đêm tăng ca nuốt vội bát mì ăn liền chống đói, nhớ trước kia chúng tôi thường cặp tay nhau dạo quanh hồ trườnghết vòng này đến vòng khác rồi gọi nhau “Ông xã Dương Tử, bà xã Tịch Tịch” một cách ngốc nghếch.

Mà cái tát này…Sao lại hoang đường, nhảm nhí đến vậy!

Anh ta dám đánh tôi, sau những chuyện như vậy mà anh ta còn dám đánh tôi!

Sự giận dữ bủa vây trong sự tủi thân, trong chốc lát tôi hoàn toàn mất đi lý trí. Tôi kéo túm mạnh caravat của Dương Tử, kéo hắn ra khỏi cuộc cãi cọ với người đàn ông kia. Hành động quá mức anh hùng này khiến hai người đàn ông đều ngẩn ra.

Dương Tử ngạc nhiên nhìn tôi, nhất thời cũng quên luôn việc phải gỡ caravat từ tay tôi ra.

“Anh muốn đánh tôi?” Đôi mắt ửng đỏ tràn đầy chua xót của tôi gắn chặt vào anh ta, không bỏ qua bất kỳ thay đổi nhỏ nào trên khuôn mặt anh ta: “Mẹ nó chứ, anh dám đánh tôi à!” Tôi giơ túi lên, dùng hết sức bình sinh nện mạnh túi lên đầu anh ta, rồi thẳng chân tống một đạp làm Dương Tử té ngửa.

Bình thường ra khỏi nhà trong túi tôi bao giờ cũng chứa đầy) một đống thứ linh tinh như chìa khóa, ví tiền, ô, di động, laptop, giấy vệ sinh, … khoan đã, tính ra cái túi này cũng không nhẹ à nha, anh ta bị xô té nằm trên đất, tay ôm thái dương kinh ngạc nhìn tôi.

Trong phút chốc, xung quanh im lặng như tờ.

Đạp anh ta một phát vẫn chưa khiến tôi hạ hỏa, càng nhìn bản mặt anh ta tôi càng thấy ghét, liền mắng sa sả: “Mẹ nó chứ, anh ra nước ngoài lâu quá rồi, tìm được bạn gái mới thì đá tôi, anh quên tôi cũng được nhưng cũng quên luôn tính tình tôi rồi hả? Hà Tịch tôi là loại người trông dễ bắt nạt lắm à?”. Dứt lời tôi ném thẳng túi xách vào mặt anh ta, rồi nhân lúc anh ta đang choáng váng tôi giơ chân đạp thẳng vào “thằng nhỏ” của anh ta.

Đột nhiên một cánh tay to lớn từ phía sau giữ chặt tôi lại, mùi hương này hơi quen quen, nhưng lúc này lửa giận đang bốc lên tận đỉnh đầu, làm gì còn  tinh thần để ý mấy chuyện này, tôi vừa giãy vừa gào thét đòi “xử” Dương Tử.

Trình Thần chắc đã nghe tiếng ồn ào ngoài này nên bước ra, đứng sựng lại khi thấy cảnh tượng trước mắt: một người thì giữ chặt tôi, một người thì đang lôi Dương Tử ra.

Một cảnh tượng đầy hỗn loạn.

Mặc dù bị mọi người ngăn lại, tôi vẫn kịp lột đôi giày cao gót của mình hung hăng ném về phía Dương Tử, vừa ném vừa cao giọng mắng: “Con mẹ nó, đừng cho chị nhìn thấy mày lần nữa, gặp một lần chị liền nướng “thằng nhỏ” của mày như lạp xưởng lần nấy. Nướng xong mua một tặng một! Toàn bộ giảm giá 99%!”

Mấy người xung quanh mặt ai nấy đen sì, Trình Thần vội bịt  miệng của tôi lại.

Nghe nói mấy người đang có mặt từ sau mỗi lần thấy lạp xưởng nướng đều đi đường vòng để tránh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Ancoco, Boo Bảo Bối, Tiểu Tất Tất, codiemtinh, orchid1912, thienly, tngh218000, trankim
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 55 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Babyvl, dương_dương, hanayuki001, Himyko, huephuong720, icsrvcust, minhhy299, Nminhngoc1012, SUHO, Tiểu_hồ_lyy, windy windy và 745 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 115, 116, 117

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 83, 84, 85

11 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 19, 20, 21

13 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

15 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

17 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

18 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

19 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

20 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Trà Mii
Trà Mii

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 957 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 442 điểm để mua Tiên bướm 2
The Wolf: Có ai biết gửi ảnh qua tin nhấn diễn đàn bằng điện thoại không vậy ạ?
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 420 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 910 điểm để mua Đôi chim non
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Độc Bá Thiên: Emmmmm Yêuuuuu :kiss:
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 259 điểm để mua Gấu đỏ
Hạ Quân Hạc: Vote cho ri đi lấy thân báo đáp sao :">
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 714 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 679 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 645 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 613 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 473 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 373 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 563 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 393 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 582 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 311 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 449 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 426 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 327 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 373 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1285 điểm để mua Hamster vàng
LogOut Bomb: Nam Cung Vân Điệp -> nashiki96
Lý do: Cho Điệp xin lỗi~~
LogOut Bomb: Nam Cung Vân Điệp -> Tầm Mộng
Lý do: Cho Điệp xin lỗi~~
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: Mộ Tử Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Garu và Pucca

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.