Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 

Mị hoặc vô hình - Nhật Dạ An Nhiên

 
 04.05.2014, 09:15
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 03.09.2013, 18:13
Tuổi: 101 Chưa rõ
Bài viết: 567
Được thanks: 2887 lần
Điểm: 15.11
Tài sản riêng:
 [Hiện đại - Hắc bang] Mị hoặc vô hình - Nhật Dạ An Nhiên - Điểm: 9
          Fic : Mị Hoặc Vô Hình

images


          Tác giả : Nhật Dạ An Nhiên     

          Thể Loại : Hiện đại, hắc Bang, HE …


                                 Giới thiệu:


Cô là sát thủ bí mật hàng đầu trong giới hắc đạo, sở hữu vẻ đẹp thuần khiết như một đóa hoa nhưng lại là một tảng băng ngàn năm không thay đổi sắc mặt, đàn ông đối với cô xem như không khí.

Hắn là lão đại đứng đầu hắc đạo, sở hữu vẻ đẹp hoàn hảo khiến người khác mê muội nhưng bản tính là một ác ma, rất nhiều cô gái bị hắn mê hoặc nhưng trong mắt hắn chỉ hứng thú với cô nàng sát thủ kia.

Hai con người, một bên xinh đẹp lạnh lùng, một bên là ác ma nóng nảy, cứ ngỡ cả đời chẳng thể dính lấy nhau nhưng định mệnh trớ trêu thay, khiến hai người bị một sợi xích vô hình quấn chặt, không thể chặt đứt, không thể thoát ra, chỉ có thể chấp nhận đối mặt nhau.

Những thử thách, những đau đớn hòa cùng những giọt nước mắt nhuốm đầy cuộc sống của hai người họ. Và rồi …





Đã sửa bởi zizisisi lúc 17.02.2017, 21:42, lần sửa thứ 17.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

 04.05.2014, 16:45
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 03.09.2013, 18:13
Tuổi: 101 Chưa rõ
Bài viết: 567
Được thanks: 2887 lần
Điểm: 15.11
Tài sản riêng:
 Re: [ Hiện Đại ] Mị Hoặc Vô Hình - Nhật Dạ An Nhiên - Điểm: 60
Chương 1 : Đôi Mắt Màu Hổ Phách.

Mười hai năm sau.

Trong căn phòng lớn được trang trí hai màu trắng đen nhưng đa phần đều bị màu đen chiếm lấy, cách trưng bày cũng không tráng lệ, chỉ có một ghế sofa, một bàn làm việc, cùng một chiếc giường lớn màu đen.

Trên giường lớn, hai thân thể không mảnh vải che thân đang quấn lấy nhau, sự va chạm của người đàn ông từ phía sau hết sức kịch liệt, khiến người phụ nữ có cơ thể đầy đặn quyến rũ phải kêu la thất thanh nhưng không phải van xin mà còn cầu hoan đầy phóng đãng.

Sự va chạm liên tiếp quá mạnh khiến người phụ nữ cảm nhận mình muốn lên tới đỉnh, không muốn bị động hưởng thụ nên người phụ nữ dịch chuyển mạnh về phía sau, phối hợp rất nhịp nhàng với người đàn ông.

“Cốc, cốc, cốc …”

Tiếng gõ cửa làm người phụ nữ mất hứng nhưng cô không muốn đang lúc cao trào bị giáng đoạn, miệng đầy phóng đãng kêu lên.

“Kiến Ngụy … nhanh … nhanh lên …”

Người đàn ông ra sức đi vào bên trong cô gái, môi cong lên. – “Vào đi.”

Cô gái kinh hoảng, muốn ngồi dậy nhưng eo vẫn bị giữ chặt, cô ta hoảng sợ, không muốn bị người khác nhìn thấy cảnh này, dù đang lúc cao trào nhưng không muốn mất thể diện, hơi thở hổn hển nói.

“Kiến Ngụy …  dừng lại … dừng …”

Người đàn ông không để tâm, càng siết chặt eo cô gái, ra vào không lưu tình khiến cô ta thét lên, bởi phía dưới bị kích thích đến tê dại.

Cửa cũng mở ra, một người đàn ông cao lớn, đôi mắt đen láy nhìn cảnh tượng trước mặt không chút kinh ngạc, như đã quá quen thuộc, hắn lạnh nhạt lên tiếng.

“Lão đại, giao dịch đã xong, bên kia bảo chỉ cần lần sau tăng độ thuốc lên một chút, họ sẽ trả giá gấp ba.”

Người đàn ông nghe vậy nhíu mày, bứt khỏi cô gái trẻ, để mình lõa thể đi xuống giường, lấy một cái khăn quấn ngang hông, ngồi xuống sofa, rót một ly rượu uống cạn, giọng có chút không vui.

“Bảo với họ, tôi muốn gấp năm.”

Cô gái trên giường vẫn chưa thỏa mãn, lấy chiếc khăn tắm quấn quanh thân đi tới trước mặt hắn, ngón tay sơn màu đỏ chói vẻ một đường lên vòm ngực rắn chắc, nũng nịu nói.

“Kiến Ngụy, người ta còn muốn.”

Hắn nhìn người con gái trong lòng, cong môi. – “Phóng đãng.”

Lại nhìn về phía người đàn ông kia, lạnh giọng. – “Bảo bọn họ vào đây.”

Người đàn ông kia gật đầu, vỗ tay một cái đã có năm sáu vệ sĩ đi vào, ai cũng thân thể tráng kiện. Kiến Ngụy liếc nhẹ bọn họ, nở nụ cười lạnh lẽo, sau đó đứng dậy lấy áo choàng mặc vào, đi ra tới cửa chính không quên một câu.

“Các người vui vẻ một chút, không cần làm cô ta thỏa mãn, chỉ cần các người chơi thấy đủ là được.”

Cô gái vẫn còn ngây ngốc không biết chuyện gì đang diễn ra nhưng khi nghe lời Kiến Ngụy nói thì chấn kinh, muốn chạy tới chỗ hắn nhưng bị bọn thuộc hạ ngăn lại. Cô thét lên kinh hoàng.

“Kiến Ngụy, em biết sai rồi.”

“Cô biết sai?”     

“Lão đại, em sai rồi, anh hãy nghĩ tình em từng hầu hạ anh, anh tha cho em đi.”

Cô gái lặp tức đổi cách xưng hô, cô đã quên, rằng người đàn ông này rất ghét ai gọi tên của hắn, tiếc rằng khi nãy quá động tình, cô lỡ lời, giờ phải chịu hậu quả nhưng cô không muốn chết, còn có cách chết kiểu này quá đáng sợ, cô không muốn.

“Chỉ cần hầu hạ đám thuộc hạ của tôi thật tốt, tôi sẽ thả cô đi.”

Kiến Ngụy nói xong, đi ra khỏi cửa, bên trong lặp tức truyền đến tiếng hét lớn cùng tiếng thở dồn dập của mấy tên đàn ông, nghe thật đỏ mặt tía tai.
…………………………

Trong bồn tắm lớn, Kiến Ngụy nhàn nhã tựa mình vào thành bồn, tay nâng ly rượu đỏ, đôi mắt phủ mờ sương, con ngươi màu lục ẩn chưa tia phức tạp.

Bổng cửa phòng mở ra, một cô gái khoảng mười tám tuổi, mặc một chiếc váy trắng, gương mặt trắng nõn, đôi mắt trong veo màu hổ phách, đôi môi hồng nhuận tự nhiên trông như cánh hoa hồng mới chớm nở, vẻ đẹp ấy trong như một thiên sứ, xinh đẹp đáng yêu động lòng người.

Cô gái đi tới trước mặt Kiến Ngụy, trên khuôn mặt thiên sứ ấy không có một chút cảm xúc, giọng trong trẻo vang lên.

“Chủ nhân, bên Uyển Khanh đã giải quyết xong, họ đồng ý quy thuận, các chuyến hàng tới đây cũng chuyển hết sang bên ta.”

Nhìn cô gái trước mắt, Kiến Ngụy cười khẽ, đặt ly rượu sang một bên, giọng trầm thấp. – “Lại đây.”

Cô gái nhỏ không chần chừ, kéo hai vai áo để cho váy trắng rơi nhẹ nhàng xuống nền gạch lạnh lẽo, dáng người mỏng manh trắng nõn, bầu ngực tròn trịa nhỏ nhắn như hai quả hồng đào, chiếc bụng phẳng trắng mịn, đôi chân thon dài hiện ra trước mắt, sự quyến rũ trần trụi này rơi vào mắt Kiến Ngụy chẳng khác nào mị dược, mắt hắn tối lại, còn mang một màu dục vọng rõ rệt.

Cô gái không nhận ra thay đổi của Kiến Ngụy, lặng lẽ bước xuống hồ đi tới chỗ hắn ta, chưa kịp ngồi xuống đã bị hắn kéo vào lòng, con ngươi màu lục mang ý cười, hắn nâng cằm cô lên, chậm rãi hôn xuống, nói là hôn nhưng thật chất là cắn lấy môi cô làm nó ứa máu, cô gái hơi nhíu mày nhưng không tránh né, chỉ mặc hắn tàn sát đôi môi hồng nhuận của cô.

Qua một phút, Kiến Ngụy thỏa mãn buông tha môi cô, nhẹ giọng nói. – “Không có lần thứ hai.”

Đơn giản chỉ một câu, cô gái vẫn hiểu ẩn ý trong đó nên gật đầu, nhẹ giọng nói. – “Vâng, Kiến Ngụy.”

Kiến Ngụy cười khẽ, ôm cô gái vào lòng. – “Chuyện kia sao rồi?”

“Đã tìm ra Đoan Thanh, bà ta hiện tại là vợ của Thống Đốc mới tiền nhiệm …”

Cô gái nói đoạn thì dừng lại, ngước mắt nhìn Kiến Ngụy như muốn biết ý kiến. Kiến Ngụy nhìn cô gái hồi lâu, ngón tay cái lau nhẹ vết máu trên môi cô, sau đó hôn nhẹ lên đó một cái rồi lấy một tập tài liệu trên thành bồn đưa cho cô.

Cô gái mở ra xem, bên trong là những tư liệu liên quan đến việc Đoan Thanh ăn hối lộ cùng tham ô sau lưng chồng mình, còn có hình bà ta chụp chung với mấy tên tình nhân trên giường, vẻ mặt hưởng thụ ấy thật dâm đãng. Cô gái xem qua, đóng tập hồ sơ lại, ánh mắt lóe tia chán ghét cùng thù hận đan xen.

“Sau khi xong việc, hồ sơ cứ đặt trên bàn chồng bà ta, còn số ảnh … em biết nên làm gì rồi đó.”

Cô gái gật đầu, đặt tập hồ sơ sang một bên, với tay đến thành bồn lấy sữa tấm, dùng một ít sữa bôi lên làn da màu đồng của hắn, bắt đầu xoa nắn. Kiến Ngụy tựa vào bồn tắm hưởng thụ, tay hắn vuốt nhẹ tóc cô.

“Ngày mai có đợt giao dịch, tôi muốn em đi cùng, chuẩn bị một chút.”

Cô gái vẫn lẳng lặng rữa sạch chỗ sữa tắm, Kiến Ngụy mở mắt, nâng cằm cô để cô đối diện mình.

“Chỉ còn hai năm nữa, ít nhất phải chuẩn bị cho em một vị trí trong mắt bọn họ.”

Hắn vuốt ve cằm cô, đôi mắt tràn ngập ý cười. – “Kha Nhi, tôi đợi ngày em cùng tôi bước vào giáo đường rất lâu rồi.”

Nói xong, nhanh chống cúi xuống hôn nhẹ môi cô, mũi cao ngất chạm vào mũi cô, hơi thở có chút rối loạn. – “Nói … nói em yêu tôi.”

Kha Nhi ngước nhìn Kiến Ngụy, trên gương mặt xinh đẹp không có bất kì cảm xúc gì, giọng trong trẻo vang lên. – “Em yêu anh.”

Sau khi tắm xong, Kiến Ngụy bế Kha Nhi đi vào phòng ngủ, cũng không mặc lại quần áo, hai người cứ thế ôm nhau đi vào giấc ngủ.
………………………….

Đêm đã khuya, người đàn ông nằm trên giường lớn đã ngủ say, Kha Nhi nằm bên cạnh nhẹ nhàng ngồi dậy, trên thân không mảnh vải đi tới tủ quần áo, lấy một chiếc váy trắng mặc vào, sau đó đi ra khỏi phòng.

Mặt trăng treo trên đỉnh đầu, những vì sao trên trời y như mấy viên kim cương lấp lánh chiếu rọi cả không gian.

Kha Nhi ngồi trên một thềm đá cao, người dựa vào vách tường, trong tay ôm một chú chó trắng dễ thương, cô vuốt nhẹ bộ lông mền mại của nó, đôi mắt hướng về xa xăm.
Nhớ lại thời điểm mười hai năm trước, lúc đó cô chỉ mới sáu tuổi, gia đình bị sát thủ đột kích giết hại, lý do rất đơn giản, người đàn bà tên Đoan Thanh vì hận cha cô bỏ rơi bà ta đến với mẹ cô, trong khi đó Đoan Thanh là đại tiểu thư giàu sang, còn mẹ cô chỉ là đóa hoa dại nghèo nàn, bà ta ganh ghét, đố kỵ nên thuê sát thủ giết cả nhà cô.

Cha mẹ chết thảm, chị gái Bảo Lan rơi xuống vách núi, đến nay không biết sống chết, may mắn cô được chú Hủy Lực cứu thoát, sau đó cô gặp được Kiến Ngụy, hắn đem cô về huấn luyện trở thành sát thủ, khuôn mặt không cảm xúc, đối với ai cũng lạnh nhạt, làm việc phải tuyệt tình, trong mười hai năm, hắn đã huấn luyện cô trở thành sát thủ máu lạnh, giết cũng không ít người.

Mới đầu cô còn chống cứ nhưng vì hắn bảo nếu cô ngoan ngoãn nghe lời, thì hắn sẽ giúp cô tìm được Bảo Lan nhưng đã hơn mười hai năm, một chút tin tức cũng không có, cô đã từng nghĩ có thể Bảo Lan còn sống, cũng có thể đã chết mất xác nhưng vẫn không ngừng ôm hy vọng, dù nó rất mong manh.

Đợt huấn luyện rất ác nghiệt, không biết suýt chết bao nhiêu lần, bị thương bao nhiêu chỗ nhưng rồi cô cũng vượt qua và thành tích vượt xa mọi người, từ đó, cuộc đời cô hoàn toàn thuộc về Kiến Ngụy.

Cuộc sống của cô chỉ có một màu đen tối, không bạn bè, không gia đình, không tình yêu … nói trắng ra mọi thứ không hề tồn tại, trong đầu cô chỉ tồn tại một người đàn ông, đó là Kiến Ngụy.

Khi mới về sống ở biệt thự Vọng Linh, cô đã phải ngủ chung giường với hắn, cùng ăn chung, cùng tắm chung. Lúc đầu cô còn thấy không quen, ngày sau dần dần cũng tiếp nhận sự thật này, vì thế mặc kệ mọi chuyện, chỉ cần tìm được Bảo Lan.

Kiến Ngụy rất thích cô nói yêu hắn, lúc nhỏ cô không biết nó biểu tượng cho cái gì nên cứ thoải mái nói ra, cho đến khi lớn lên, hiểu được một số chuyện nhưng cô cũng không thể không nói, bởi nếu không nói thì sẽ chịu đau đớn về thân xác, vì thế đành nói cho hắn vui lòng.

Nụ hôn đầu tiên gì đó cũng bị hắn cướp lấy, đó là năm cô mười lăm tuổi. Khi đó cô đang trong vườn hoa đọc sách, hắn tiến tới nâng cằm cô lên rồi hôn xuống, lúc đầu có chút chống cự nhưng về sau lại xem đó là chuyện thường tình, bởi cô phải dựa vào người đàn ông này để trả thù cho cha mẹ.

Cô cũng không quan tâm đến những người đàn ông chung quanh mình, vì chỉ cần cô liếc nhìn họ dù chỉ một cái, thì ngay sau đó, hậu quả họ nhận lấy sẽ rất thảm.

Cô nhớ năm mười ba tuổi, một cậu trai hơn cô vài tuổi, chỉ đơn thuần thấy cô dễ thương nên vuốt nhẹ má cô, thế là ngay sau đó cậu ta bị chặt mười ngón tay, xác bị vứt ở bãi tha ma.

Một lần khác là năm cô mười bốn tuổi, một người đàn ông thấy cô đáng yêu xinh đẹp, không cầm lòng được bèn nắm lấy tay cô, nói là rất muốn nhìn thấy cô cười, thế là ngay sau đó, ông ta bị cắt lưỡi, móc hai mắt, miệng bị rạch tới mang tai như chú hề đang cười, bị cắt đứt gân tay gân chân, thân thể bị vứt trong vườn sở thú.

Rồi những cuộc giết chóc lần lược xảy ra, sau cùng cô cũng nhận biết được mọi chuyện Kiến Ngụy đều biết hết, chỉ là im lặng trong bóng đêm âm thầm quan sát nhất cử nhất động của cô. Vì không muốn người khác chết oan, nên đối với ai cô cũng lạnh nhạt, nhìn cũng không, chỉ dùng tai để nghe, giống như cô không có mắt.

Cô không biết Kiến Ngụy vì sao coi trọng cô như thế, còn muốn cùng cô bước vào giáo đường, cô biết đám cưới là chuyện hai người sẽ sống mãi mãi bên nhau, giống cha mẹ cô nhưng giữa họ có thứ tình yêu mà cô vẫn chưa nghiệm ra, còn giữa cô và Kiến Ngụy có thể gọi là báo ân lấy thân đền đáp.

Nói đi cũng phải nói lại, mười hai năm ở bên hắn sống như thế thì có khác gì vợ chồng, nên cô cũng không ý kiến, dù có cũng chẳng thể thay đổi được gì, vậy thà chấp nhận số mạng còn tốt hơn.

Một cơn gió thổi nhẹ làm bay mái tóc dài xinh đẹp, ZERO kêu một tiếng, Kha Nhi không phản ứng, cô vẫn vuốt ve lông ZERO.

Đột nhiên, một cô gái mặc đồ da màu đen, đôi mắt đen láyxinh đẹp, mái tóc xoăn dài, dáng người quyến rũ đi tới gật đầu chào Kha Nhi, giọng lạnh nhạt vang lên.

“Chủ nhân, bên Man lão đại có tin, ngày mai đơn hàng đó sẽ ra giá 500 triệu, nếu ai ra giá cao hơn thì bọn họ sẽ rút lui.”

“Băng Du về chưa ?” – Kha Nhi hờ hững lên tiếng hỏi sang chuyện khác.

“Băng Du hiện đang ở Thái, vài ngày sau sẽ về.” – Cô gái nhẹ giọng đáp.

“Bảo Băng Du ngày mốt quay về, nhiệm vụ kia không hoàn thành cũng được … Tuyết Du, tối mốt cô và Băng Du sẽ đi cùng tôi.”

“Vâng, chủ nhân.” –  Tuyết Du tuy khó hiểu nhưng vẫn nghe lệnh.

Suy nghĩ một chút, Tuyết Du lại lên tiếng. – “Việc bên Man lão đại …”

“Bảo Cedric không cần manh động, Man lão đại muốn thế nào thì mặc hắn.”

“Vâng.” – Tuyết Du gật đầu xem như đã hiểu.

Tuyết Du, Băng Du, Cedric là thuộc hạ riêng của Kha Nhi, ngay cả Kiến Ngụy cũng không có quyền ra lệnh cho bọn họ, tuy Tuyết Du không biết vì sao Kiến Ngụy dễ dãi như vậy nhưng như thế cũng tốt, ít việc thì rảnh rang thôi.

Thật ra Tuyết Du và Băng Du là hai chị em mồ côi cha mẹ, lúc đó Tuyết Du mười tám tuổi, Băng Du mười sáu tuổi, nhà nghèo nên phải đến quán Bar, hàng đêm tiếp khách với đủ loại người, không biết bị chà đạp bao nhiêu lần, bị bao nhiêu tên xem như công cụ phát tiết.

Cuộc sống trôi qua chỉ một năm, bọn họ không chịu nỗi đau đớn về thể sát lẫn tinh thần nên quyết định bỏ trốn, còn nhớ lúc đó bị bọn thuộc hạ của má mì đuổi tới đường cùng, bọn họ dùng thanh sắt đánh hai cô hề không thương tiếc.

Giây phút đó, hai chị em cứ tưởng mình sẽ chết, không ngờ lại xuất hiện một chiếc Lexus dừng trước mặt bọn họ, một đôi giày đen sáng bóng bước xuống, tiếp theo là một đôi giày búp bê xinh xắn, người đàn ông trông có vẻ đã ngoài ba mươi, còn cô bé khoảng mười hai tuổi, đôi mắt hổ phách trong veo, gương mặt tựa như thiên thần nhìn hai chị em họ.

Người đàn ông vẻ mặt lạnh lùng nhìn hai người họ, lại nhìn cô bé xinh xắn với vẻ dịu dàng. – “Em muốn họ.”

Cô bé không lên tiếng, chỉ gật đầu xem như đồng ý. Người đàn ông cười nhẹ, phất tay lên thì phía sau một đám thuộc hạ chạy tới, rút súng bắn chết mấy người vừa đánh bọn họ. Hai người bọn họ mới đầu rất hoảng sợ nhưng sau khi mấy tên kia chết hết, người đàn ông nhìn bọn họ, lạnh lùng nói.

“Từ nay về sau, Kha Nhi là chủ nhân của hai cô, hai cô phải dùng mạng của mình làm việc cho Kha Nhi, hiểu chứ ?”

Câu nói đó giống như bùa chú, chỉ mới thốt ra, hai chị em cô đã gật đầu ngay. Từ đó về sau, cuộc sống của hai cô bắt đầu thay đổi, bọn họ bị đưa đến căn cứ bí mật, hàng ngày phải thức sớm luyện tập, hàng đêm phải cắn răng chịu đựng cơn đau từ những vết thương nhưng bọn họ cảm thấy cuộc sống hiện tại còn tốt hơn làm gái ở quán Bar nhiều.

Kha Nhi là người cứu bọn họ thoát khỏi bể khổ, vì thế sau khi huấn luyện xong, bọn họ quyết định từ nay về sau trung thành làm việc cho Kha Nhi, có thể nói kêu một cô bé mới mười sáu tuổi là chủ nhân sẽ rất mất mặt nhưng Kha Nhi xứng đáng, dù cô bé hay lạnh nhạt, không thích nói chuyện nhiều nhưng khả năng lại xuất sắc hơn bọn họ, điều này khiến bọn họ nể phục.

Bọn họ cũng không biết vì sao ông chủ Kiến Ngụy lại yêu thương Kha Nhi đến thế, mới đầu bọn họ còn tưởng là hai cha con nhưng khi biết được hàng đêm Kha Nhi đều ngủ cùng ông chủ thì mới biết Kha Nhi là phu nhân tương lai, là nữ chủ nhân của Vọng Linh thự.

Làm việc cho Kha Nhi được hai năm thì bọn họ gặp Cedric, tên này lớn hơn cô sáu tuổi, tuy nói ba người cùng làm việc cho Kha Nhi nhưng từ trước đến giờ bọn họ chưa hề gặp nhau, chỉ thông qua điện thoại liên lạc, quan trọng ở chỗ, là vì Cedric phải làm chuyện cơ mật nên hành tung không thể bị bại lộ.

“Chủ nhân còn chuyện gì phân phó?” – Tuyết Du nhìn Kha Nhi cẩn trọng hỏi.

“Ngày mốt chúng ta sẽ đi săn, chuẩn bị một chút.”

Nói xong, Kha Nhi thả ZERO xuống đất, sau đó quay trở về phòng ngủ, mà ZERO  rất biết nghe lời, vẫy đuôi đi theo sau Kha Nhi. Mà Tuyết Du khi nhìn thấy Kha Nhi đi khuất, trong lòng bất đắc dĩ thở dài.

Tuy thời gian tiếp cận Kha Nhi chỉ có hai năm nhưng cô biết rõ, Kha Nhi ngoài mặt lạnh lùng nhưng bên trong luôn quan tâm đến ba người bọn họ, mỗi câu nói nếu nghe kỹ có thể thấy đều mang sự quan tâm.

Trong lòng có chút thương xót, Kha Nhi mới mười tám tuổi, ông chủ đã gần bốn mươi, tuổi tác cách xa như thế … Hazi, tuy ngoài mặt ông chủ vẫn còn rất trẻ, có thể chỉ khoảng ba mươi nhưng vẫn không thể chấp nhận được, mà có ai dám nói ra … chết không có đất chôn thân.

Ánh trăng soi rọi con đường Kha Nhi đi tới, khuôn mặt vẫn không tia cảm xúc nhưng ánh mắt lóe lên tia chết chóc.

‘Cha, mẹ, chị Bảo Lan … con sẽ lấy máu Đoan Thanh tế linh hồn mọi người.’


Đã sửa bởi zizisisi lúc 24.01.2015, 21:09, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
 06.05.2014, 19:55
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 03.09.2013, 18:13
Tuổi: 101 Chưa rõ
Bài viết: 567
Được thanks: 2887 lần
Điểm: 15.11
Tài sản riêng:
 Re: [Hiện Đại - Hắc bang] Mị Hoặc Vô Hình - Nhật Dạ An Nhiên - Điểm: 47
Chương 2 : Đôi Mắt Màu Xanh Lục.

Sáng hôm sau, Kiến Ngụy đưa Kha Nhi tới địa điểm đấu giá, nơi đó là một tòa lâu đài cổ kín màu ngà vôi, được xây theo kiến trúc Châu Âu, ngoại trừ những người có máu mặt trong giới hắc bang thì những tép rêu không hề biết sự tồn tại của nó, vì tòa lâu đài này nằm tận sâu trong rừng núi.

Bên ngoài tòa cổ kín mang vẻ đẹp sang trọng cao quý, xung quanh có rất nhiều vệ sĩ vận vest trắng đứng trang nghiêm canh giữ, tất cả bọn họ đều mang vẻ mặt như tử thần canh giữ địa ngục.

Đi vào bên trong đại sãnh, từng dãy ghế da bọc trắng được xếp ở các góc, tất cả vị trí đều có thể nhìn thấy màn hình lớn được chuẩn bị sẵn, những người có tiếng tâm trong hắc đạo đều có đủ mặt nhưng còn hai vị trí ở giữa vẫn chưa có chủ nhân, tất nhiên, hai vị trí này không ai có can đảm ngồi xuống.

Khi Kiến Ngụy cùng Kha Nhi xuất hiện, mọi ánh mắt đều dồn về phía hai người, Kiến Ngụy một thân Tây Âu bạc, vẻ mặt âm lãnh, đôi mắt sắc bén tỏa ra hàn khí nhìn một lượt xung quanh, sau đó ôm Kha Nhi đi về phía hai vị trí còn trống kia.

Kha Nhi hôm nay chỉ mặc một chiếc váy trắng đơn giản, trông cô giống như một tiểu thiên thần đi bên cạnh một ác quỷ, đôi mắt màu hổ phách hờ hững nhìn thẳng màn hình trước mặt, còn mọi người xung quanh, cô xem như không khí.

Từ lúc hai người bước vào, tất cả mọi người đều nhìn Kha Nhi bằng ánh mắt chiêm ngưỡng động vật quý hiếm. Gương mặt thanh tú tựa thiên thần, làn da trắng nõn, đôi mắt màu hổ phách nhưng vô hồn, đôi môi hồng nhuận hơi hé ra, trên người chỉ mặc một chiếc váy trắng không xa hoa như mấy cô gái đi cùng họ.

Nhìn cô trang nhã nhưng cao quý, tựa một thiên thần mới đến nhân gian, làm mọi người cảm giác tim chợt đập sai nhịp nhưng khi nhìn ánh mắt mang theo sát khí chết người của Kiến Ngụy, mọi nười lập tức thu hồi tầm mắt, bọn họ vẫn chưa muốn sớm đi trình diện Diêm Vương.

Kha Nhi cùng Kiến Ngụy đi tới nơi đặc hai bộ ghế dài song song nhau, rất tự nhiên ngồi xuống ghế dành cho khách quý. Những người khác cũng đã an vị, thế nhưng bộ ghế còn lại vẫn còn trống, mỗi người bắt đầu lâm vào trầm tư suy nghĩ.

Người chủ trì hôm nay tên Jack, một ông già đã ngoài sáu mươi, là người ngoại lai nhưng thế lực không thua kém Kiến Ngụy, vì là bậc tiền bối nên bọn họ mới nể mặt đến xem đợt hàng này có giá trị như thế nào, nếu không, sẽ không ai quan tâm cái tên sắp chui xuống lỗ này làm gì.

Nhưng thật ra bất cứ một ai tại nơi đây cũng có tham vọng riêng, đó là muốn kết giao với Jack, bởi ông ta có không ít trong tay những mối làm ăn lớn, tuy đã già và cũng từng tuyên bố rút khỏi giới hắc bang nhưng thật chất, ông ấy chỉ bước ra có một chân, chân còn lại vẫn trụ rất vững trong cái thế giới tối tâm này.

Jack chống gậy đi ra, đầu tuy bạc trắng, trên mặt có nhiều vết nhăn nhưng khí thế vẫn khiến người khác có chút kinh sợ. Ông ta đứng trên thềm cao nhìn xuống mọi người, mắt dừng ở chỗ Kiến Ngụy cười nhẹ như chào hỏi, lại lướt qua chỗ ghế trống còn lại thì nhíu chặt mày nhưng chỉ là thoáng qua.

Mỗi cử chỉ của Jack đều bị Kha Nhi thu hết vào tầm mắt, bất chợt, cô dựa người vào người Kiến Ngụy, đôi mắt màu hổ phách hờ hững nhìn về Jack, tiếp tục quan sát hành động kế tiếp của ông ta.

“Hôm nay rất cám ơn quý vị đã nể mặt ông già này đến đây làm khách, ta đảm bảo các vị sẽ rất hứng thú và vừa mắt với đợt hàng lần này.”

Jack liếc nhẹ tên thuộc hạ phía sau, tên thuộc hạ lặp tức bật màn hình lên, một loạt các loại khẩu súng hiện ra trước màn hình, gồm có Beretta 92, QSZ – 92, Mark 23, … còn có cả Desert Eagle, thế nhưng, tất cả chỉ là súng lục.

Kha Nhi có chút khó hiểu, nếu là Jack phát thiệp mời thì đợt hàng lần này không phải chỉ có súng lục, ít nhất phải có nhiều hơn, vì sao lại ít như vậy?

Đấu giá vũ khí là để thu mua mấy loại súng mới sản xuất, bọn họ sẽ đem về phòng chế tạo để kiểm tra chức năng cùng phụ kiện, xem nó có độ bền cùng cự ly bắn bao xa, nếu như là hàng tốt thì bọn họ sẽ tự sản xuất cho riêng mình nhưng lần này ngoài trừ Desert Eagle thì mấy khẩu kia chỉ là loại thường mà thôi.

Kiến Ngụy như hiểu được tâm tư của Kha Nhi, môi mỏng ghé sát bên tai Kha Nhi, dùng âm thanh chỉ có hai người nghe.

“Đó chỉ là chào hàng thôi.”

Nghe Kiến Ngụy nói thế, Kha Nhi không phản ứng nhiều, chỉ tiếp tục chăm chú quan sát phía trước, nếu chỉ là chào hàng mà khoa trương như thế, vậy đợt hàng lần này chắc không đến nổi tệ.

Sau khi một loạt hình ảnh hiện ra, ngay sau đó một tên vệ sĩ đẩy ra một chiếc xe đẩy, bên trên là một cái gì đó được phủ bằng vải đỏ. Jack phất tay, tấm vải đỏ trút xuống, hiện ra trước mắt mọi người là một khẩu tiểu liên với vẻ ngoài khá lớn, đầu súng khá dài, thân súng to cỡ bằng đứa con nít, hai dây đạn rất dài đặc hai bên.

Mọi người bắt đầu háo hức ngắm nhìn khẩu súng lớn, riêng Kiến Ngụy và Kha Nhi không có bất cứ phản ứng gì, tuy nhiên, Kha Nhi lại thấy thất vọng, vì loại súng này chỉ dùng cho quân đội, đem ra đấu giá có gì hay? Cô không biết trong hồ lô của tên cáo già này chứa gì nữa đây?

“Như các vị đã thấy, trên màn hình có tất cả bảy loại súng, mỗi loại năm thùng, mỗi thùng gồm năm mươi khẩu, còn khẩu đại liên này mới được chế tạo nên chỉ có bốn khẩu, giá khởi đầu là 100 triệu.”

Jack khàn khàn lên tiếng, mắt nhìn xung quanh đánh giá phản ứng của mọi người, cảm thấy rất hài lòng.

100 triệu? – Tất cả mọi người giật mình với mức giá đó, suy nghĩ kỹ lại một chút, nếu là hàng thường thì sẽ dùng vạn để tính nhưng tính hàng triệu vậy chẳng phải là triệu đô sao? … 100 triệu đô?

Nhìn mấy khẩu súng kia chỉ là hàng thường ngoài Desert Eagle nhưng bốn khẩu đại liên là hạng nặng ký, mọi người lại rơi vào trầm tư.

“200 triệu.” – Kiến Ngụy lên tiếng đầu tiên.

Mọi người thấy Kiến Ngụy ra tay tuy có chút ngạc nhiên nhưng cũng không kiên kỵ mà lên tiếng bắt đầu kêu giá. Mặc dù tên Kiến Ngụy này có tiếng trong giới hắc đạo nhưng ở nơi đấu giá này thì ai cũng như ai, chỉ là lần này, Jack lại coi trọng hai người kia nhưng bọn họ cũng không nhân nhượng.

“250 triệu.”

“280 Triệu.”

“300 Triệu.”

Mọi người bắt đầu ra giá, Kha Nhi nhìn bọn họ với ánh mắt khinh thường, xem ra là bằng mặt nhưng không bằng lòng. Bọn họ là chỉ muốn lấy lòng tên cáo già này mà thôi, mặc dù hắn đã già nhưng trong tay có không ít khách hàng có tiếng, có thể bọn họ muốn kiếm chát trong tay Jack cũng nên.

“500 Triệu.” – Một giọng nói trầm thấp có vài phần tà khí vang lên.

Mọi ánh mắt hướng về phía cửa, một thân Âu Phục đen, ngũ quan tuấn lãng tà mị, sát khí quanh người đầy áp bức, đôi mắt chim ưng màu lục, sóng mũi cao ngất, môi mỏng hơi nhếch lên, mái tóc đen láy, dáng người cao cao tại thượng.

Jack nhìn người đàn ông đi tới trước mặt mình, tuy có chút tức giận nhưng không muốn phá hỏng mục đích chính của ngày hôm nay, ông cười cười nói.

“Man lão đại, anh tới trễ.”

“Man Cảnh Ân tôi luôn rất đúng giờ.”

Nói xong, hắn ngồi xuống ghế sofa bên cạnh, không buồn liếc mắt những người xung quanh và nhất là ngồi đối diện hắn.

Hắn đương nhiên là Man Cảnh Ân, con trai thủ lĩnh hắc đạo, mười lăm năm trước cha hắn bị ám sát, hắn mới mười tám tuổi đã chính thức lên làm lão đại hắc bang nhưng không phải vì là con trai thủ lĩnh mà bọn họ sợ hắn, nể phục hắn, mà vì hắn thật sự có năng lực, có bản lĩnh thống trị hắc đạo.

Tuy nhiên, có người phục cũng có người không phục, vì thế đã chia làm hai phe đối địch và bây giờ hai chiếc ghế cũng chứng minh sự đối địch rõ ràng như vậy. Mặc dù không biết vì sao Jack lại mời cùng lúc hai lão đại đến đây nhưng có thể thấy tiếng nói của ông ta trong giới hắc đạo vẫn còn trọng lượng nên mới được hai lão đại đến tham dự.

Kha Nhi xem nhẹ sự xuất hiện của Man Cảnh Ân, vì từ lâu cô đã biết thân phận người đàn ông này nhưng chỉ nhìn hình ảnh cùng sơ lược cuộc đời của hắn ta. Ngoài ra, còn có quan hệ giữa hắn và Kiến Ngụy, việc này khiến cô rất tò mò.

Thật ra Kha Nhi có thể hỏi Kiến Ngụy nhưng hắn không nói nên cô cũng không hỏi, bởi cô tin chắc một ngày nào đó, Kiến Ngụy nhất định sẽ nói cho cô biết.

“500 trăm triệu, còn ai ra giá cao hơn nữa không?”

Mọi người im lặng, cao thủ đã ra tay, giá cũng cao như vậy, nếu kêu cao hơn thì người chịu lỗ cũng chỉ có bọn họ, mà bên Kiến Ngụy cũng không có hành động nào khác, hắn nhẹ nhàng vuốt tóc Kha Nhi, nhếch môi cười thần bí.

Thấy mọi người không lên tiếng, người chủ trì gõ nhẹ lên bàn. – “Thành giá.”

Nghe xong phán xét, Kiến Ngụy ôm Kha Nhi đứng dậy, chỉ nhìn Jack cười nhạt, gật đầu nhẹ một cái, sau đó đi tới trước mặt Man Cảnh Ân, vẻ mặt đầy cao ngạo.

“Chúc mừng … cháu trai.”

Man Cảnh Ân cười lạnh. – “Đừng nên thấy sang bắt quàng làm họ, tôi nghĩ ông nên nhớ rõ câu nói này … Kiến lão đại.”

Lạnh lùng nói với Kiến Ngụy xong, Man Cảnh Ân hờ hững liếc nhìn Kha Nhi, chỉ trong giây lát đã gợi cho hắn chút hứng thú, vì đây là lần đầu Kiến Ngụy đem phụ nữ đi tới những nơi như thế này. Nhưng khi hắn đánh giá Kha Nhi từ trên xuống, trong nháy mắt, hắn nhận thức về cô chỉ có thể dùng hai từ … Thiểu năng.

Kiến Ngụy thấy Man Cảnh Ân đánh giá Kha Nhi cũng không tức giận, cánh tay đặc ở eo Kha Nhi siết chặt hơn, khiến tầm mắt Kha Nhi nhìn về phía Kiến Ngụy sau đó hời hợt nhìn Man Cảnh Ân.

Đôi mắt màu lục giống hệt Kiến Ngụy nhưng quanh thân hắn có loại khí thế quỷ dị hơn Kiến Ngụy, không ấm áp mà rất lạnh lẽo khiến Kha Nhi vô thức lui về sau một chút, đầu cô cúi xuống không muốn nhìn nữa.

“Ta luôn nhớ rõ nhưng dù muốn hay không thì sự thật sẽ không thay đổi.”

Kiến Ngụy chậm rãi nói, rồi ôm eo Kha Nhi rời đi, để lại Man Cảnh Ân một bộ dạng như Diêm La, ánh mắt lạnh lẽo như băng nhọn muốn xuyên thủng người Kiến Ngụy. Thấy hai người đi khuất, hắn nhếch môi khinh thường rồi đi về phía Jack.

Nếu Kiến Ngụy muốn chơi, hắn sẽ chơi với ông ta tới cùng … Chú ư? Hắn chỉ có cha không có chú, tên đó chỉ có thể là địch thủ của hắn mà thôi.
………………………….

Chiếc Lexus chậm rãi chạy giữa đường phố tĩnh mịch, phía sau có thêm vài chiếc xe màu đen khác di chuyển.

Trong chiếc Lexus, Kha Nhi ngồi trong lòng Kiến Ngụy, vẻ mặt thản nhiên không có chút xấu hổ, còn Kiến Ngụy thì vẫn vuốt tóc cô, đôi môi nhếch lên đầy bí hiểm.

“Bỏ lỡ cuộc làm ăn này không thấy thất vọng sao?” – Kha Nhi nhẹ nhàng hỏi.

Việc hợp tác với Jack là chuyện tốt, ông ta có khá nhiều hợp tác ngoại giao, có thể bọn họ cần giúp đỡ nhưng Kiến Ngụy làm thế chẳng khác nào tiếp tay giúp cho Man Cảnh Ân có cơ hội này, cô thật sự thấy khó hiểu.

“Em nghĩ với thế lực của chúng ta bây giờ, còn cần tên cáo già kia sao?”

Kiến Ngụy lạnh giọng, đôi mắt màu lục nhìn thẳng đôi mắt màu hổ phách, Kha Nhi có thể thấy được trong mắt hắn không hài lòng với câu hỏi của cô. Suy nghĩ một chút, cô bình thẳn nói.

“Anh là đang giúp Man lão đại?”

Việc này nói ra có thể xem như câu chuyện cười, cô nhớ không nhằm thì cha của Man Cảnh Ân đã đuổi Kiến Ngụy ra khỏi Man gia, còn cắt đứt quan hệ với hắn, cũng chiếm luôn vị trí lão đại hiện giờ Man Cảnh Ân đang chủ vị, thù hận lớn như vậy thì làm sao Kiến Ngụy giúp tên đó cho được?

“Cũng là cốt nhục tình thâm, giúp cháu mình một chút có sao đâu? … em sau này sẽ là thím của nó, rộng lượng một chút đi.”

Kiến Ngụy dịu dàng nói nhưng trong mắt lại có vài phần sát khí, điều này càng khiến Kha Nhi có thể khẳng định, Kiến Ngụy chắc đã vạch ra kế hoạch nào đó gài bẫy Man Cảnh Ân. Nhưng chuyện của Kiến Ngụy từ lâu cô đã không được xen vào, hắn làm gì là chuyện của hắn, cô chỉ có thể tuân lệnh mà thôi.

“Tối mai hành động?”

Một câu hỏi không đầu không đuôi nhưng Kha Nhi hiểu ý ngay, cô nhẹ nhàng gật đầu, lắng nghe hắn cho kiến.

“Lần này không cần phải làm sạch sẽ, để lại chút vết bẩn cho bọn cảnh sát có việc mà làm, bọn họ ăn không rảnh việc cũng nên động tay động chân một chút.”

Nghe Kiến Ngụy nói thế, cô Kha Nhi biết việc lần này mình sẽ được thoải mái sử lý, vì thế vui vẻ gật đầu nhưng trên môi chỉ là nụ cười nhạt.

Sau một lúc, Kiến Ngụy ôm Kha Nhi vào lòng, cằm đặt lên đầu cô, nhắm mắt dưỡng thần, Kha Nhi cũng ngoan ngoãn nhắm mắt lại, tối mai sẽ thật rất vui đây.


Đã sửa bởi zizisisi lúc 26.01.2015, 20:33, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: An Du, hh09, huan huong thao, hue le, Jinmi2301, Mysunshine.htt, múp, Phong Y Vân, yunamika và 961 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 115, 116, 117

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 83, 84, 85

11 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 19, 20, 21

13 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

15 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

17 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

18 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

19 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

20 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Trà Mii
Trà Mii

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 957 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 442 điểm để mua Tiên bướm 2
The Wolf: Có ai biết gửi ảnh qua tin nhấn diễn đàn bằng điện thoại không vậy ạ?
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 420 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 910 điểm để mua Đôi chim non
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Độc Bá Thiên: Emmmmm Yêuuuuu :kiss:
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 259 điểm để mua Gấu đỏ
Hạ Quân Hạc: Vote cho ri đi lấy thân báo đáp sao :">
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 714 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 679 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 645 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 613 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 473 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 373 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 563 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 393 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 582 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 311 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 449 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 426 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 327 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 373 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1285 điểm để mua Hamster vàng
LogOut Bomb: Nam Cung Vân Điệp -> nashiki96
Lý do: Cho Điệp xin lỗi~~
LogOut Bomb: Nam Cung Vân Điệp -> Tầm Mộng
Lý do: Cho Điệp xin lỗi~~
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: Mộ Tử Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Garu và Pucca

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.