Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 96 bài ] 

Câu chuyện về em - Scotland Chiết Nhĩ Miêu

 
Có bài mới 01.11.2014, 22:11
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 5975
Được thanks: 73020 lần
Điểm: 9.55
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Câu chuyện về em - Scotland Chiết Nhĩ Miêu - Điểm: 8
images

Tác phẩm
CÂU CHUYỆN VỀ EM
(Tên gốc: Chuyện liên quan đến em)
Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu
Số chương: 55 + 3 n.truyện
Edit: Team TieuKhang
Beta: Băng Châu+ Alexandra Tĩnh
Poster: Mèo mỡ
Nguồn: http://diendanlequydon.com/

Truyện được edit từ chuyên mục:
Nhận edit truyện theo yêu cầu - Đợt 3-



Giới thiệu đoạn ngắn:


Kể từ khi quen biết Ôn Hành Chi đến nay, anh luôn là người giúp cô thu dọn mọi rối rắm.

Lâu ngày, Ôn Hành Chi lại cảm thấy, để tránh cho cô đi gieo họa sang người khác, thôi thì để tự anh xử lý thỏa đáng hết thảy cho cô vậy.

Khi chú Ôn phản đối việc yêu sớm:

Ôn Hành Chi với bộ dáng lạnh lùng: Ở độ tuổi của “cháu”, nếu có nảy sinh cảm tình với người khác phái thì chỉ có thể gọi là xúc động nhất thời, phán đoán không được chính xác mà thôi.

Ôn Viễn với bộ dáng khó hiểu: Vậy suy nghĩ kỹ càng rồi cũng không thể kết giao được sao?

Ôn Hành Chi tiếp tục lạnh nhạt: Không thể.

Ôn Viễn nhụt chí: Vậy bao giờ mới có thể?

Ôn Hành Chi nhìn cô, nở nụ cười thần bí khó lường: Học hành cho tốt, đợi tới hai mươi lăm tuổi rồi hãy tính đến vấn đề cá nhân.



Đã sửa bởi TieuKhang lúc 26.09.2017, 13:43, lần sửa thứ 37.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 01.11.2014, 22:46
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 5975
Được thanks: 73020 lần
Điểm: 9.55
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Câu chuyện về em - Scotland Chiếc Nhĩ Miêu - Điểm: 10
Chương 1:

Vào buổi chiều, trên đỉnh đầu là ánh nắng chói chang. Ôn Viễn đang đứng ở trên lầu hai, trong lòng có chút buồn phiền.

Ở thành phố B vào tháng bảy tháng tám, trời nóng như lò lửa, chỉ cần vận động nhẹ là cả người có thể ướt đẫm mồ hôi. Nhưng lúc này cô đang đứng dưới ánh mặt trời đã hơn nửa tiếng đồng hồ. Ôn Viễn chán nản lau mồ hôi trên trán, bỗng nhiên nghe thấy một giọng nam từ xa truyền đến: "Viễn Viễn."

Ôn Viễn lật tức rụt cổ lại, giận mà không dám nói gì. Cô có chút sợ mà xoay người sang chỗ khác. Ánh mắt không dám nhìn người kia, chỉ dám nhìn chằm chằm vào cổ tay áo có cài khuy của người đàn ông đó.

Người đàn ông liếc nhìn cô một cái, biết rõ là cô đang giả vờ. Không muốn vạch trần mọi chuyện, anh quay đầu nói với một người phụ nữ tóc xoăn: "Cô Phương, nếu không còn việc gì tôi xin dẫn Viễn Viễn đi về trước. Làm chậm trễ thời gian của cô, tôi thấy ngại quá."

Người phụ nữ gọi là cô Phương chỉ cười thẹn thùng, thân hình béo phì có chút kích động nói: "Ngài Ôn đừng nói như vậy, dạy dỗ học trò là trách nhiệm của những thầy cô chúng tôi. Huống chi, Viễn Viễn chỉ có chút nghịch ngợm."

Càng huống chi, người đàn ông này còn trẻ mà đã phải làm cha mẹ, có gặp phải trắc trở cũng không phải là lạ.Người đàn ông vuốt cằm, đôi môi vẽ ra một đường cong, nói: "Đã làm phiền cô rồi."

Ôn Viễn đứng ở một bên nghe mà mím môi lại. Hai người này có qua có lại, kẻ xướng người họa, không một chút lưu tình nào bán cô đi. Cô ngẩng đầu, trừng mắt nhìn người đàn ông, bày tỏ việc mình rất không vui, nhưng mà cô đã bị anh tóm ngay tại trận. Cho nên một giây sau, Ôn Viễn liền cúi đầu an phận mà nghe.

Chiếc xe màu đen Bentley đang khiêm tốn mà đậu cách cổng trường 200m, khi Ôn Viễn vừa lên xe, liền cảm thấy cả người như được giải phóng, đôi mắt nhắm lại. Vừa định cảm thán một câu, thì nghe thấy người đàn ông bên cạnhmình lên tiếng: "Chú Lý, lái xe trở về nhà lớn."

Trong nhất thời Ôn Viễn liền hiểu rõ, ngoan ngoãn im lặng dựa lưng vào ghế. Đôi mắt nhìn vào người đàn ông đang ngồi bên cạnh. Tuy người đàn ông này vừa rồi không chừa mặt mũi cho cô, nhưng mà dù sao anh ta cũng mới đưa cô thoát khỏi chỗ của cô giáo. Ôn Viễn rất biết điều, ngoan ngoãn nói với người đàn ông bên cạnh: "Chú, cảm ơn chú!"

Người đàn ông nhắm mắt suy nghĩ, lưng dựa vào ghế một lúc lâu, sau khi nghe cô nói thì mới có phản ứng. Nhưng mà chú Lý đang lái xe, cười nói: "Viễn Viễn, Ôn tiên sinh vừa mới dự xong một buổi hội nghị, thì đã nhận được điện thoại của giáo viên cho nên ngài ấy lập tức chạy tới. Con là một đứa bé hư nha, dám gây chuyện ởtrường học."

Ôn Viễn dùng giọng vừa thấp vừa ngập ngừng nói: "Chú Lý, con bây giờ cũng tốt mà."

Chú Lý không nói gì, chỉ lắc đầu rồi cười. Ôn Viễn cảm thấy có chút nhục chí, ôm túi sách của mình, thì người đàn ông bên cạnh mở miệng hỏi: "Làm sao mà bài kiểm tra tiếng Anh hàng tháng lại không đạt tiêu chuẩn?"

Ôn Viễn nghẹn lời, im lặng một lúc lâu, không nhịn được nữa mới nói: "Bà mập đó cái gì cũng nói cho chú biết hết rồi sao?"

"Đó là giáo viên của con." Người đàn ông lập tức nói.

Cái gì mà là giáo viên, suốt ngày chỉ ra vẻ háo sắc với traiđẹp!

Tuy Ôn Viễn uất ứcnhưng vẫn nói: "Con vốn dĩ có thể đạt được tiêu chuẩn, nhưng mà bà ấy nói do con dám làm càn, nên cho con năm mươi chín điểm." Cô chỉ là lầm bầm hai chữ bà mập, đúng lúc đó bị bà ta nghe thấy. Kết quả là, côchỉ còn biết kêu cha gọi mẹ thôi.

Người đàn ông không nói lời nào, chỉ nhìn chằm chằm vào bàn tay của cô. Ôn Viễn tự biết mình bị nhìn thấy rồi, thế là giấu tayở chỗ khác, nói: "Con chỉ ghi vào lòng bàn tay, trong lúc làm bài cũng không có nhìn, tuyệt đối không có!"

Cô thề thốt đảm bảo. Người đàn ông dĩ nhiên là vẫn chưa chịu tha cho cô, híp mắt lại, rồi dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại, hạ giọng nói một câu: "Lần sau sẽ không dễ dàng như thế đâu."

Lời này xem như là không truy cứu nữa, mặt mày Ôn Viễn lập tức hớn hở.

Chiếc xe chậm rãi dừng lại trước một ngôi nhà lớn, Ôn Viễn nhanh chóng xuống xe, còn cười với người gác cổng. Mà vị đang đứng gác cổng vẫn không hề nhúc nhích. Tòa nhà này luôn là bí mật, nhưng mà mọi người biết rõ, đi qua cánh cửa này chính là nơi ở của đại gia đình nhà họ Ôn.

Lịch sử của nhà họ Ôn cực kỳ huy hoàng, có khi cả ngày cô phải ngồi nghe bà nội Thành nói về dòng họ trong nhà, có bao nhiêu người tham gia chiến đấu lập công về sau được phong tướng, còn có bao nhiêu người thi văn đỗ trạng nguyên. Cô nghe đến lúc lỗ tai đều lùng bùng, bà nội mới thôi.

Ở trong vườn hoa, Kiều Vũ Phân đang tưới hoa. Nhìn thấy hai người đang đi vào, liền nở nụ cười nói với hai người: "Hành Chi dẫn Viễn Viễn về đó à?!”. Bà liếc mắt dò xét Ôn Viễn một cái, "Viễn Viễn cũng thật là, luôn mang phiền phức đến cho chú mình."

Ôn Viễn không nói gì chỉ thè lưỡi, sau đó kéo cặp sách đi ngang qua vườn hoa rồi vào nhà. Dáng vẻ nhìn rất lanh lợi.

Ôn Hành Chi ngẩng đầu nhìn cô bé đi vào nhà, sau đó mới thu hồi tầm mắt, nói "Không có gì?"

Ôn Viễn vừa vào nhà thì nhìn thấy Ôn Kỳ đang ngồi trên ghế sô-pha đọc sách, liền cảm thấy đau đầu. Cô vuốt vuốt đầu, chưa kịp xoay người bỏ đi, thì đã nghe thấy một tiếng đầy quái lạ: "Lại bị chú bắt trở về, có phải lại gây họa rồi không?"

Ôn Viễn bực mình, suy nghĩ cô gái tốt không đối chọi với người đàn ông xấu, cười ngọt ngào nói: "Không có biện pháp nào khác, chú yêu thương em mà."

Vẻ mặt của Ôn Kỳ cực kỳ khinh thường.

Tâm tình của Ôn Viễn trở nên rất tốt, chạy nhanh về phía phòng bếp để tìm bà nội.

Thật ra Ôn Viễn luôn thắc mắc, có thật cô và Ôn Kỳ là anh em không? Rõ ràng là người anh nào cũng yêu thương em gái mình, nhưng mà anh ta thì không hề, ngày nào mà anh ấy không đi soi mói khuyết điểm của cô thì ngày đó cô liền đi tụng kinh niệm Phật. Còn bà nội thì luôn yêu thương cô, đôi khi thì chỉ lắc đầu. Từ khi Ôn Viễn đi học, thì bà nội lập tức ở trong nhà giúp việc, bây giờ người đã sáu mươi tuổi rồi, nhưng mà cơ thể vẫn còn rất khỏe mạnh. Ở trong nhà này trừ mẹ Kiều Vũ Phân đang ở ngoài, thì người còn lại ở trong này thương yêu cô nhất chính là bà nội.

"Bà nội, hôm nay ăn món gì vậy?" Ôn Viễn nhìn thấy trên bàn bày một loạt món ăn, nhịn không được mà chảy nước miếng.

"Con mèo nhỏ ham ăn!" Cái mũi bị người nào đó ngắt, "Chú của con hiếm khi trở về, hôm nay đều là món nó thích ăn đó."

"A..." Ôn Viễn lùi về sau mấy bước, tiếng nói xuyên qua cả phòng bếp, rất có thể dễ dàng hình dung ra gương mặt của cô bây giờ.

Bởi vì Ôn Hành Chi về nhà ăn cơm, cho nên trên bàn toàn là món ăn thanh đạm. Điều này làm cho Ôn Viễn như một đứa bé không vui, trong lòng có chút buồn phiền. Cô cầm chặt chiếc đũa không biết hạ đũa như thế nào.

Hôm nay mọi người trong nhà đều có mặt đông đủ, tâm trạng ông nội Ôn không tệ, cho nên đến cả lúc ăn cơm cũng ăn nhiều hơn bình thường. Kiều Vũ Phân cười nói: "Cha gần đây không khỏe, nếu không phải vì Hành Chi trở về ăn cơm, e là người cũng không ăn nhiều đến vậy."

Đối với ông nội, Ôn Viễn có chút sợ hãi. Ông đối với người khác thì cực kỳ gần gũi, còn đối với những đứa cháu thì cực kỳ nghiêm khắc. Bà nội cũng đã từng nói, lúc còn trẻ người từng tham gia quân ngũ, nên tính tình đã quen nghiêm túc. Cho nên quản giáo người khác cũng theo thói quen đó, khó mà ôn hòa. Ôn Viễn nghe xong khì không nói gì, thật ra luôn có một người ngoại lệ, người đó chính là Ôn Hành Chi.

Sau khi ăn cơm xong, Ôn Viễn về phòng ở trên lầu hai làm bài tập. Năm nay cô học lớp mười một, còn hai năm nữa thì cô sẽ thi đại học, nhưng cô không muốn thi.Từ nhỏ Kiều Vũ Phân đã nhúng tay vào để dạy dỗ cô thật nghiêm, đến lúc cô lên trung học lại càng nghiêm hơn nữa. Có mấy lần Ôn Viễn không chịu nổi, làm nũng oán giận với bà, nhưng cũng không thay đổi được gì.

Kiều Vũ Phân đã từng nói với cô, "Con nhìn chị Ôn Nhiễm và anh của mình coi, rồi nhìn lại mình coi. Hai người đó không phải người nào cũng đỗ hạng nhất đại học hay sao, con cũng nên cố gắng giống họ, con cũng đâu có ngu dốt đâu."

Cô cúi đầu, không phản đối được gì. Con cháu họ Ôn, người ngoài nhìn vào thì thấy ai cũng ưu tú hết. Cả ông nội cũng kiêu ngạo cho rằng đời thứ ba của nhà họ Ôn ai cũng không phải là kẻ mềm yếu. Nếu để cho người biết, trong nhà họ Ôn có Ôn Viễn năm ngày ba bữa thì kêu cha mẹ đừng cho đi học, không chừng ông sẽ tức giận đến thổ huyết mất.

Nghĩ đến điều này, cô mới ôm cả đống sách giáo khoa, nở một nụ cười đầy gian xảo.

May mà cô còn có tuyệt chiêu, ở nhà thì có Kiều Vũ Phân và bà nội che chở cho cô, ở trường thì có chú giống như cha mẹ chống lưng cho cô. Cho nên cô không có gặp trở ngại gì cho tới bây giờ. Nếu nói cô thông minh, cũng không phải là giả, bởi vì từ nhỏ cô đã biết tìm người che chở cho mình.

Nhưng mà, cô cũng nhớ rõ có người từng nói qua với cô: "Không ngu ngốc không có nghĩa là không đần, chỉ là đầu óc chưa tìm được phương hướng đúng đắn thôi."

Một lời trúng đích, như kim đâm trúng. Người nói lời này, ngoài Ôn Hành Chi thì còn ai. Nhưng mà cho dù chú ấy có nói đến như thế nào, thì khi Ôn Viễn gây họa, cũng là anh thu dọn.

Còn về việc lúc nào thì tìm thấy một vị thần hộ mệnh như vậy, thì mọi chuyện phải nói lại từ đầu.


Đã sửa bởi TieuKhang lúc 07.11.2014, 22:57, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 02.11.2014, 10:49
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 16.09.2012, 14:43
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 5975
Được thanks: 73020 lần
Điểm: 9.55
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Câu chuyện về em - Scotland Chiếc Nhĩ Miêu [1/55] - Điểm: 10
@yws: truyện kg có ngược, rất ư là nhẹ nhàng êm ái nha =))
@meohoang: mấy năm nay chị vẫn để danh sánh tên truyện bên dưới chữ ký mà em O.O

Chương 2

Ở trường học Ôn Viễn luôn là một học sinh ngoan ngoãn, cho dù cô gần gũi với hot boy đang đứng đầu bảng - Triệu Duy Nhất, thì cũng không có ai nói này nói nọ, ngoài ra còn có Tô Tiện nữa. Triệu Duy Nhất tuy là con nhà giàu vậy mà luôn ăn chơi trác táng, đi tới chỗ nào thì gieo họa chỗ đó. Mỗi lần gây sự xong, đều trưng ra một khuôn mặt đầy đào hoa. Còn Ôn Viễn đi theo sau bọn họ, có thể có chút cáo mượn oai hùm.

Mùa hè ở thành phố B đối với Ôn Viễn luôn là một cơn ác mộng, nhất là lúc trời nóng nực mà còn phải ngồi trong phòng học chịu đựng.

Cô giáo đang ở trên bảng lãi nhãi nói này nói nọ. Triệu Duy Nhất từ phía sau chọt chọt vào lưng của cô, "Có tin mới. Muốn nghe không?"

"Sao?" cô nói.

Triệu Duy Nhất cười đầy xấu xa, "Xế chiều hôm nay có buổi họp. Chúng ta tìm cơ hội chuồn ra khỏi cổng trường đi chơi. Sao? Đi không?".Ở trường học của họ, buổi chiều thứ sáu mỗi tuần các giáo viên đều phải đi họp, vì thế đây là thời gian vàng cho bọn họ trốn học.

Ôn Viễn bĩu môi, "Từ cổng Nam đến phố Đại Bắc cậu đều đi hết rồi. Bây giờ chuẩn bị đi nơi nào đây?"

Triệu Duy Nhất hừ hừ hai tiếng, "Cậu quá khinh thường mình rồi. Tối qua anh mình trở về, mình trộm được một thứ đồ tốt trong phòng của anh ấy."

"Cái gì?" Ôn Viễn dựng sách giáo khoa lên, hạ giọng nói. Bây giờ trước mắt cô là một tấm thẻ màu vàng đầy chói mắt.

"Trợn tròn mắt rồi à! Đây là hội viên VIP ở phố Trường Môn mới mở nha. Anh mình là người nào, nhân tài đó! Nơi này có nhiều thứ để chơi lắm, chúng ta đi thăm dò tin tức trước đi!". Nói xong Triệu Duy Nhất còn cười đầy gian xảo, nói: "Thế nào? Chúng ta cùng đi giải trí đi."

"Như mà Tô Tiện không có ở đây!" Ôn Viễn do dự nói.

Triệu Duy Nhất liếc cô một cái rồi mới nói, "Tên nhải ranh đó tuần trước bị hoa hậu giảng đường bám lấy rồi, chắc giờ này đang chán ngấy đây."

Vì thế hai người rất ăn ý với nhau, cả hai đồng ý trốn đi. Tuy là Ôn Viễn thường xuyên mù quáng đi với Triệu Duy Nhất, nhưng mà đây là lần đầu tiên cô theo anh đi vào quán bar.

"Cậu vẫn không đáng tin!" Ôn Viễn đâm chọt Triệu Duy Nhất.

Triệu Duy Nhất đang ngồi uống đến hăng say với đám bạn thân, nghe thấy cô nói vậy thì vỗ vỗ đầu cô nói: "Cậu yên tâm đi. Nơi này không phải ai muốn vào thì vào, cho nên cậu cứ việc uống đi. Tất cả anh mình sẽ trả."

Nói xong thì cậu ta bảo nhân viên phục vụ rót rượu cho Ôn Viễn. Vì thế chẳng bao lâu sau Ôn Viễn đã bắt đầu ôm cái ly mà ngồi ca hát, Triệu Duy Nhất nhìn thấy như vậy, cảm thấy có chút lo lắng. Cô không nên uống tiếp nữa, vừa định lấy cái ly từ trong tay của cô, thì nhân viên phục vụ vừa rồi bước tới, đưa cho Ôn Viễn một tờ giấy màu hồng trong đó có ghi gì đó.

Cô khó hiểu nhìn nhân viên phục vụ. Nhân viên phục vụ cười rồi giải thích với cô, "Cái này là do một vị tiên sinh ở bên kia đưa. Ngài ấy muốn mời tiểu thư qua bên kia ngồi một chút."

Lời vừa dứt, một cánh tay đã lướt ngang qua, lấy đi tờ giấy đang ở trong tay cô. Nhân viên phục vụ ngẩng đầu lên, nhìn Triệu Duy Nhất mở tờ giấy ra xem, khuôn mặt nghiêm túc nhưng đầy tuấn tú, "Người này là người nào? Không có mắt hay sao, dám tán tỉnh Viễn Viễn nhà ta. Bộ không biết tao đây là ai sao?"

Người có thể vào được nơi này chắc chắn không bình thường, nhân viên phục vụ chỉ có thể cẩn thận trả lời, "Vị tiên sinh kia chỉ muốn mời vị tiểu thư này qua ngồi một chút. Nếu như ngài không muốn, tôi sẽ đi từ chối."

"Không cần." Triệu Duy Nhất kêu la, quay lại sờ sờ vào đầu của Ôn Viễn, nói: "Mình thấy cậu nên trở về đi." Nói xong thì cậu ôm một bình rượu rồi đứng dậy.

Triệu Duy Nhất là một người có năng lực, tuy là ngoại hình không bằng Tô Tiện. Nhưng mà có thể ngang hàngvới Tô Tiện, thì chắc chắn sẽ có nguyên nhân. Chỉ là người này ở trường học luôn thích ẩn giấu, cho nên luôn bày ra vẻ tầm thường. Bây giờ Ôn Viễn ngồi cắn ống hút chờ xem kịch vui.

Nhìn thấy người nọ hơi lớn tuổi, sắc mặt của Triệu Duy Nhất hơi thay đổi. Cậu đặt bình rượu lên bàn, cùng người nọ nói mấy câu, sau đó hai người bắt đầu uống rượu.

Ôn Viễn có chút không hiểu, anh em của Triệu Duy Nhất thấy thế chỉ cười một tiếng, đôi mắt đào hoa chuyển động, nói: "Cô phải cẩn thận đó, Duy Nhất đang liều mạng uống rượu với người đó. Nếu như thua thì cô phải qua đó."

Ôn Viễn nháy nháy mắt, "Anh đang gạt tôi. Có khi nào mà Triệu Duy Nhất uống rượu sẽ thua." . Theo như những lời cô nghe được, thì tên đó từ nhỏ đã xem rượu thành nước lọc mà uống.

Bỗng nhiên trong quán bar nổi lên một trận ồn ào, Ôn Viễn vừa quay đầu lại thì đã nhìn thấy Triệu Duy Nhất đập bể chai rượu. Cậu ta đang kéo áo người nọ kêu la cái gì đó. Trong lòng cô cảm thấy lo lắng, vừa định đứng dậy đi qua bên kia thì bạn của Triệu Duy Nhất đã kéo lấy cánh tay của cô, nói: "Khoan. Đừng có gấp, có người tới."

Cô nhìn theo tầm mắt của anh, nhìn thấy có hai người đàn ông mặc đồ vest đang đi tới. Một tay đang bắt lấy cánh tay của Triệu Duy Nhất, mặc dù cậu ta đang rất tức giận nhưng không thể động đậy được gì. Nhìn thấy chiếc ghim cài áo trên ống tay áo, cô cảm thấy có chút quen mắt.

Cô tóm lấy cánh tay người bên cạnh, giọng đầy khó hiểu mà hỏi: "Anh có thấy cái khuy áo kia không? Sao mà giống của chú tôi vậy?".

Xế chiều, mặt trời chiếu sáng, làm cho Ôn Viễn nhìn không rõ người trước mặt là ai. Hơn nữa cô vừa mới uống rượu, bây giờ nửa tỉnh nửa mơ.

Nhưng mà nhìn kỹ thì thấy có một đôi mắt lạnh nhìn cô.

Ôn Hành Chi híp mắt, ăn mặc chỉnh tề đứng trước mặt hai người. Mùi rượu nồng nặc, làm cho anh hơi nhíu mày. Còn có kẻ không biết sống chết.

"Chú. Sao chú cũng tới nơi này?" Ôn Viễn vò đầu bứt tóc, giọng nói không lưu loát.

Ôn Hành Chi nhìn chăm chăm, cuối cùng cũng quyết định buông tha cho cô. Nhưng mà nhìn về phía của Triệu Duy Nhất, hỏi: "Tại sao lại ở đây?"

Triệu Duy Nhất lui về sau mấy bước, "Tụi con đi tới đây tham quan."

"Hả? Tìm trò chơi sao, đáng bị đánh cho một trận." Giọng nói của anh không nóng không lạnh, nhưng mà trong ánh mắt lại phát ra khí lạnh không che giấu được.

"Này, cái đó là..." Triệu Duy Nhất ấp a ấp úng nói, "Bọn họ thật quá đáng! Chú không biết đâu, tên đàn ông đó nói Viễn Viễn giả bộ ngoan ngoãn gì, được ông ta nhìn tới đã là có phúc lắm rồi. Chú nói xem, tên đó có đáng đánh không?" Nói xong cậu còn nghiến răng nghiến lợi, giống như muốn đi mài đao chém người. Cho dù khí thế mạnh tới đâu, nhưng mà người đàn ông trước mặt sắc mặt vẫn không thay đổi nhìn cậu, cho nên khí thế của cậu cũng dần nhỏ lại. Thật lâu sau, từ trên đỉnh đầu truyền tới một giọng nói đầy lạnh lùng, "Được rồi, chuyện này hôm nay chấm dứt tại đây."

Ôn Hành Chi liếc nhìn người nào đó đứng bên cạnh sắp ôm cây mà ngủ. Cuối cùng cũng khai ân mà thả người.

Triệu Duy Nhất chỉ còn thiếu dập đầu tạ ơn, làm gì mà có tâm trạng quan tâm đến Ôn Viễn. Nghe được câu tha tội thì đã chạy mất dép. Dù sao Viễn Viễn cũng là người thân của chú ấy.

Trong lúc mơ màng ngủ, Ôn Viễn cảm thấy mình chạm vào cái gì vừa tròn mà lại lành lạnh. Cái này làm cho cơ thể đang khô nóng của cô cực kỳ dễ chịu, tùy tiện cọ tới cọ lui vài cái. Nhưng mà chỉ mới có vài cái, thì đã có một bàn tay ngăn cô lại.

Cô bất mãn, ai mà hẹp hòi vậy. Cô tiếp tục cọ cọ vào, lúc này thì không có ai ngăn cản cô nữa. Ôn Viễn cười mãn nguyện.

Đến khi tỉnh lại, cô có chút sợ nhìn căn phòng rộng lớn trước mặt, đôi mắt khẽ chớp.

"Dậy rồi à?" Một giọng nói của đàn ông đầy trầm thấp vang lên, cô chậm rãi nhìn về phía phát ra tiếng nói, trong nhất thời liền tỉnh táo.

"Chú..." Cô có chút hoảng sợ nhìn người đang ngồi ở đó.

"Ừ..." Người đàn ông chỉ nhàn nhạt trả lời, sau đó đưa cho cô một bộ quần áo, "Trước tiên đi tắm trước đi. Sau đó thay đồ."

"Vâng ạ." Cô nhận lấy bộ quần áo, rồi chạy như bay vào phòng tắm. Cửa vừa đóng lại, cô thở dài, trong lòng lập tức kêu to ba chữ - thật đáng sợ.

Ôn Viễn biết rõ Ôn Hành Chi là một người bận rộn, quanh năm luôn đi công tác tại thành phố T. Thỉnh thoảng trở về thành phố B thì cũng như rồng thấy đầu không thấy đuôi. Nếu so với chú ấy, thì cô nhìn thấy trợ lý của chú ấy nhiều hơn. Nhưng mà chuyện lần này, cô ngẩng đầu lên nhìn xung quanh. Đây là nhà riêng của chú sao?

Ôn Viễn tiếp tục kêu rên, cô tại sao lại bị chú mang tới đây.

Ngồi trước bàn ăn, Ôn Viễn đang ăn một bát cháo. Nhìn Ôn Hành Chi đang ngồi đối diện, cô cảm thấy có chút đứng ngồi không yên. "Chú, bây giờ là mấy giờ rồi?"

"Tám giờ."

"Cái gì?" Ôn Viễn sợ hãi kêu lên, "Sao chú không đưa con về nhà?"

"Cả người nồng nặc mùi rượu. Đưa con về nhà chắc chắn người tức giận không chỉ có chị dâu, mà còn có ông nội của con đó." anh nhìn cô một cái. Ôn Viễn ủ rũ, không nói gì được, chỉ dám ngồi xuống tiếp tục ăn.

Ăn được vài muỗng cháo, cô đã đặt muỗng xuống. "Chú, hôm nay, hôm nay... là lần đầu tiên con đi tới mấy nơi đó. Con cũng không biết bên trong đó lại đón tiếp mấy người như vậy." Ôn Viễn ấp úp nói, "Thật ra con không thích nơi đó chút nào."

Ôn Viễn lắp bắp nói, còn nhìn Ôn Hành Chi. Rất lâu sau mới nghe thấy một tiếp trả lời lại, "Biết rồi."

Cô buồn bực tới muốn bứt cả tóc mình.

Ăn xong cháo, Ôn Hành Chi đưa cô về nhà.

Vừa mới đi xuống lầu, Ôn Viễn phát hiện ra trong xe của anh có một người phụ nữ đang ngồi. Người này thì Ôn Viễn biết, đó chính là nữ trợ lý vừa đẹp vừa tài giỏi - Lại Dĩ Ninh.

Vị trợ lý đó nở một nụ cười yếu ớt chào hỏi Ôn Viễn. Ôn Viễn chỉ lễ phép gật đầu, sau đó khom người chui vào trong xe.

Ôn Hành Chi thì ngồi vào chỗ người lái, đây là lần đầu tiên Ôn Viễn ngồi vào chiếc xe Bentley này. Dọc đường đi cô luôn sững sờ nhìn phía trước, không hề chớp mắt.

"Ôn tiên sinh, ngân hàng Thu Đinh bên kia tối nay sẽ tổ chức một buổi tiệc, ngài có muốn đi không?" trợ lý Ninh xoay người lại, vừa nói vừa xem lịch trình, "Mã Cách tiên sinh sẽ có mặt."

"Cho qua đi." Ôn Hành Chi nhíu mày lại, không quan tâm tới. Quay đầu hỏi người đang ngồi nghiêm chỉnh bên cạnh, "Ôn Viễn."

"Dạ?" Ôn Viễn khẩn trương, quay đầu sang chỗ khác. Không dám nhìn anh, trong lòng không nghĩ tới người này bận đến vậy mà vẫn nghĩ tới cô.

Ôn Hành Chi hơi nghiêng đầu hỏi, "Thành tích học tập thế nào?"

Chú ấy hỏi cái này để làm gì? Ôn Viễn nháy mắt mấy cái, ấp úng nói: "Tốt ạ. Cũng tạm được."

Giống như trong dự tính, Ôn Hành Chi quay đầu đi. Ôn Viễn không khỏi rơi nước mắt, nếu bây giờ mà bên cạnh cô có tường, cô sẽ duỗi móng mà nạo đi.

Lúc về đến nhà thì đã mất một tiếng đồng hồ rồi. Ôn Hành Chi dừng xe ở nội thành, cách nhà lớn nhà họ Ôn không xa lắm. Xe dần dần dừng lại, cô vừa muốn bước xuống xe, thì đã nghe người ở phía sau gọi: "Ôn Viễn."

Cô hoảng hốt xoay người sang chỗ khác, nhìn thấy Ôn Hành Chi đã bước xuống xe. Đôi mắt màu đen được đèn đường tô điểm cho một chút sáng bóng. Nhìn qua thì dịu dàng hơn bình thường nhiều, điều này làm cho Ôn Viễn có dũng khí nói, "Chú có chuyện gì sao?"

"Sau này không được đến mấy nơi đó nữa."

"Vâng..." Ôn Viễn rụt cổ lại, có một tấm danh thiếp được đưa tớitrước mặt. Cô do dự nhìn, trong đôi mắt đầy vẻ khó hiểu.

Ôn Hành Chi nhìn thấy bộ dạng của cô, mở miệng nói: "Trên này có số điện thoại nhà riêng của chú."

Cái gì!!!!

Ôn Viễn mở to hai mắt, còn chưa kịp hỏi gì thì mẹ cô đã từ trong nhà lớn đi ra. Gương mặt tràn đầy vẻ lo lắng, "Sao giờ này mới về?" Sau đó nhìn thấy Ôn Hành Chi thì vẻ mặt càng kinh ngạc, "Hành Chi? Sau chú lại đưa Viễn Viễn về?"

Ôn Hành Chi gật đầu chào, "Tiện đường thôi."

Kiều Vũ Phân cười, vỗ vỗ đầu của Ôn Viễn, "Sao còn chưa cám ơn chú của con nữa? Đứa nhỏ này, nếu không phải Duy Nhất gọi điện đến nhà nói sinh nhật bạn con, con muốn ở lại chơi thêm một chút, mẹ sẽ lo đến chết mất."

Ôn Viễn cúi đầu nhận sai.

"Hành Chi, đêm nay ở lại đây đi."

"Không được. Đêm nay em còn có việc." Ôn Hành Chi nói, còn liếc nhìn Ôn Viễn. Sau đó mới lên xe rời đi.

Ôn Viễn và Kiều Vũ Phân đều nhìn theo chiếc xe rời đi. Kiều Vũ Phân vừa đi vừa dạy cô, Ôn Viễn đi ở phía sau, trong tay nắm thật chặt tấm danh thiếp. Quay đầu lại, mơ hồ thấy ánh đèn xe dần dần mờ nhạt đi, cuối cùng thì tắt ngủm.

Ôn Viễn suy nghĩ trong đầu, người này thật kỳ lạ.


Đã sửa bởi TieuKhang lúc 05.11.2014, 15:46, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 96 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Beauty98, Đông Thiên, tutranvu216 và 564 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 86, 87, 88

5 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 165, 166, 167

7 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

8 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

9 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

10 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 1/12]

1 ... 52, 53, 54

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

12 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

13 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

15 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Nếu em nở rộ gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái

1 ... 14, 15, 16

18 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 25/11)

1 ... 65, 66, 67

20 • [Hiện đại] Khinh Ngữ - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
Thư Niệm
Thư Niệm
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Sunlia
Sunlia

Shop - Đấu giá: tuantrinh vừa đặt giá 199 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
LogOut Bomb: Windwanderer -> Tiểu Linh Đang
Lý do: Chào nha
ღ_kaylee_ღ: 204 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3300261#p3300261
Đào Sindy: hay ha
Độc Bá Thiên: ảnh anh là ảnh em gái anh đó :)2 cứ nhìn e anh là suy ra ảnh
Đào Sindy: em cảm thấy chưa đủ. vả lại ảnh anh đâu.
Đào Sindy: thế ư
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 284 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Độc Bá Thiên: em có anh làm kỷ niệm rồi...nhẫn chi cho tốn kém
Đào Sindy: toàn đại gia thôi chơi ko lại. Kỷ niệm ngày cưới ko mua nổi cái nhẫn :cry2:
Đào Sindy: cầu thanks
xem thêm: viewtopic.php?t=383268&p=3300224#p3300224
Độc Bá Thiên: ơ...học bài sao cùng ca tâm sự đc :(((
Độc Bá Thiên: mụi mụi :) sao ba chấm thế
Hoàng Phong Linh: thôi, đi học đây, pp mọi người
Hoàng Phong Linh: Thiên: ....
Độc Bá Thiên: E iu đấu vật chi cho tốn điểm. Em iu tự ngắm mình là thấy đẹp nhất rồi mà :kiss:
Lãng Nhược Y: Bậy, ta có làm gì đâu *lắc đầu như cối *
Hoàng Phong Linh: Đào: Ta cx vậy, vừa vào nhưng chẳng thấy gì có thể mua T^T
Đào Sindy: Tối call nha anh. :kiss3:
Hoàng Phong Linh: nhô đào
nhô sunlia
Nhô phượng
Đào Sindy: Đồ đẹp bị ủi cướp hết r
Đào Sindy: Nay ko có vật phẩm gì đẹp nên ko mua đc.
Hoàng Phong Linh: đang định tìm ca t8m, hì hì~~
Đào Sindy: Thế à
Độc Bá Thiên: thơm thơm...nhớ ca như nào nào :">
Sunlia: đông thế
Hoàng Phong Linh: thiên ca * ôm ôm* nhớ ca quá à~~
Độc Bá Thiên: Mụi mụi tối ấm :hug:
Kim Phượng: nàng lại làm chuyện mờ ám gì sau lưng ta à  :think:
Hoàng Phong Linh: hi~ Livi-chan~

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.