Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 12 bài ] 

Những chàng trai xấu tính - Nguyễn Nhật Ánh

 
Có bài mới 11.06.2015, 13:47
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 33610
Được thanks: 5211 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới [Xuất bản] Những chàng trai xấu tính - Nguyễn Nhật Ánh - Điểm: 10
Những chàng trai xấu tính

Nhà xuất bản NXB Trẻ
Tác giả Nguyễn Nhật Ánh
Số trang 198
Ngày xuất bản 08/2008

Tác giả

Nguyễn Nhật Ánh là tên và cũng là bút danh của một nhà văn Việt Nam chuyên viết cho tuổi mới lớn. Ông sinh ngày 7 tháng 5 năm 1955 tại huyện Thăng Bình, Quảng Nam.

Thuở nhỏ ông theo học tại các trường Tiểu La, Trần Cao Vân và Phan Chu Trinh. Từ 1973 Nguyễn Nhật Ánh chuyển vào sống tại Sài Gòn, theo học ngành sư phạm. Ông đã từng đi Thanh niên xung phong, dạy học, làm công tác Đoàn Thanh niên Cộng Sản Hồ Chí Minh. Từ 1986 đến nay ông là phóng viên nhật báo Sài Gòn Giải Phóng, lần lượt viết về sân khấu, phụ trách mục tiểu phẩm, phụ trách trang thiếu nhi và hiện nay là bình luận viên thể thao trên báo Sài Gòn Giải Phóng Chủ nhật với bút danh Chu Đình Ngạn. Ngoài ra, Nguyễn Nhật Ánh còn có những bút danh khác như Anh Bồ Câu, Lê Duy Cật, Đông Phương Sóc, Sóc Phương Đông,...

Năm 13 tuổi ông đăng báo bài thơ đầu tiên. Tác phẩm đầu tiên in thành sách là một tập thơ: Thành phố tháng tư, Nhà xuất bản Tác phẩm mới 1984 (in chung với Lê Thị Kim). Truyện dài đầu tiên của ông là tác phẩm Trước vòng chung kết (Nhà xuất bản Măng Non, 1985).[1] Hai mươi năm trở lại đây, ông tập trung viết văn xuôi, chuyên sáng tác về đề tài thanh thiếu niên.

Năm 1990, truyện dài Chú bé rắc rối được Trung ương Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh trao giải thưởng Văn học Trẻ hạng A. Năm 1995, ông được bầu chọn là nhà văn được yêu thích nhất trong 20 năm (1975-1995) qua cuộc trưng cầu ý kiến bạn đọc về các gương mặt trẻ tiêu biểu trên mọi lãnh vực của Thành Đoàn Thành phố Hồ Chí Minh và báo Tuổi Trẻ, đồng thời được Hội nhà Văn Thành phố Hồ Chí Minh chọn là một trong 20 nhà văn trẻ tiêu biểu trong 20 năm (1975-1995).

Năm 1998 ông được Nhà xuất bản Kim Đồng trao giải cho nhà văn có sách bán chạy nhất. Năm 2003, bộ truyện nhiều tập Kính vạn hoa được Trung ương Đoàn Thanh Niên Cộng sản Hồ Chí Minh trao huy chương Vì thế hệ trẻ và được Hội nhà văn Việt Nam trao tặng thưởng. Đến nay ông đã xuất bản gần 100 tác phẩm và từ lâu đã trở thành nhà văn thân thiết của các bạn đọc nhỏ tuổi ở Việt Nam.

Năm 2004, Nguyễn Nhật Ánh kí hợp đồng với Nhà xuất bản Kim Đồng tiếp tục cho xuất bản bộ truyện dài gồm 28 tập mang tên Chuyện xứ Langbiang nói về hai cậu bé lạc vào thế giới phù thủy. Đây là lần đầu tiên ông viết một bộ truyện hoàn toàn dựa trên trí tưởng tượng. Vì vậy, để chuẩn bị cho tác phẩm này, ông đã phải mất 6 tháng nghiên cứu tài liệu và đọc sách báo liên quan như Phù thủy và Pháp sư, Các huyền thoại phương Đông, Ma thuật và thuật phù thủy...

Sau Chuyện xứ Langbiang, tác phẩm tiếp theo của ông là bút kí của một chú Cún có tên Tôi là Bêtô.Năm 2008, Nguyễn Nhật Ánh xuất bản truyện có tên Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, tác phẩm này được báo Người Lao động bình chọn là tác phẩm hay nhất năm 2008. Đoạt giải thưởng văn học ASEAN năm 2010. Tác phẩm Ngồi khóc trên cây, xuất bản ngày 27 tháng 6 năm 2013.  Tác phẩm Chúc một ngày tốt lành xuất bản ngày 6 tháng 3 năm 2014. Tác phẩm mới nhất Bảy bước tới mùa hè năm 2015.

Nhận xét về tác phẩm:

...Tình tiết mới lạ và hài hước đã làm nên cái hay của cuốn sách này. (Phan Thi Vân Trang, đến từ Bình Dương)

...Một cuốn sách vô cùng hấp dẫn, khiến mình chỉ muốn đọc một lèo hết sạch luôn. Đọc xong tâm trạng thấy vui hơn, yêu đời hơn nhiều (Hoàng Hoài Thu, đến từ HN).



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 11.06.2015, 13:51
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 33610
Được thanks: 5211 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới Re: [Xuất bản] Những chàng trai xấu tính - Nguyễn Nhật Ánh - Điểm: 10
Chương 1

Hồ bơi hình chữ L, chiều dài nhất chừng hai mươi lăm mét. So với các hồ bơi nổi tiếng trong thành phố thì đây là hồ bơi thuộc loại nhỏ nhưng bù lại nó có vẻ xinh xắn, sạch sẽ.

Quanh hồ là một khoảng đất rộng bày rải rác những băng đá để khách đi bơi vừa nghỉ chân vừa có thể nhấm nháp một thứ gì đó được phục vụ từ căng-tin tại chỗ.

Vừa bước qua khỏi cổng, Biền đã buột miệng khen:

- Đẹp quá !

Tôi gật gù tán đồng:

- Ừ, cái hồ này trông xinh thật !

Tôi tưởng nghe tôi a dua, Biền sẽ khoái chí tử. Nào ngờ nó lắc đầu:

- Tao không nói cái hồ.

Tôi chưng hửng:

- Chứ mày bảo cái gì đẹp?

Biền chỉ tay về phía cuối hồ:

- Mày nhìn cái chỗ cái dù xanh kia kìa!

Tôi nhìn teo tay chỉ của nó, miệng há hốc:

- Cái dù đẹp?

Biền hừ mũi:

- Cái dù xấu hoắc chứ đẹp gì! Dưới cái dù mới đẹp!

- Ý mày nói cái... cán dù?

Biền có vẻ ngán ngẫm trước sự ngốc nghếch của tôi. Nhìn mặt nó, tôi đoán chắc nó đang hối hận vì đã lỡ kết bạn với tôi. Tôi nghe nó thở dài thườn thượt:

- Tao chưa thấy ai ngu như mày! Mày có thấy ai ngồi dưới cái dù xanh kia không?

Bị chửi nặng, tôi bắt đầu mới vỡ lẽ:

- À, té ra mày nói con nhỏ đó!

Biền nhếch mép:

- Chứ chẳng lẽ tao nói thằng cha La Kim Bụng kia!

Tôi lại trố mắt:

- La Kim Bụng nào? La Kim Phụng chứ?

Biền tặc lưỡi:

- La Kim Phụng là người mẫu thời trang! Còn ở đây là La Kim... Bụng! Chả kia kìa!

Bây giờ tôi mới nhìn thấy người đàn ông Biền nói. Ông ta mặc quần tắm, bụng to như thùng nước lèo, đang đứng khởi động trên bờ hồ. Ông ta nhún nhẩy, vặn vẹo thân hình trông thật buồn cười. Một số người đang bơi dưới hồ cũng ngước mắt nhìn lên chỗ ông và hào hứng chỉ trỏ. Nhưng người đàn ông vẫn tiếp tục đong đưa cái thùng nước lèo của mình. Thật là một kẻ phớt đời đáng phục!

Trong khi tôi đang ngẩn người ra nhìn người đàn ông nọ thì Biền kéo tay tôi:

- Thôi, đi! Thằng cha "người mẫu" này uốn éo hoài cũng chừng đó kiểu, có gì đâu mà coi!

Tôi ngoan ngoãn đi theo Biền. Nhưng nó không dẫn tôi tới chỗ phòng thay quần áo mà tiến thẳng tới cái dù xanh. Phát hiện ra điều đó, tôi rụt tay lại:

-Đi đâu đây?

Biền cười cười: - Đi... làm quen.

- Thôi đi! - Tôi nhăn nhó - Lạ hoắc lạ huơ mà làm quen cái gì!

- Thì lạ hoắc tao mới làm quen, nếu đã biết nhau rồi thì làm quen chi nữa!

Lý lẽ của Biền khiến tôi cứng họng, mặt mày cứ đực ra. Biền giật tay tôi:

- Thôi đừng có trơ mắt ếch ra nữa! Theo tao lẹ lên!

Tôi liếm môi:

- Thế còn chuyện... đi bơi?

- Ối dào! Bơi thì lúc nào bơi chả được! - Biền vò đầu - Có ai dời cái hồ đi cỗ khác đâu mà sợ!

Cãi không lại nó, cuối cùng tôi đành phải gật đầu:

- Ừ thì đi!

Tôi tưởng Biền sẽ tươi hơn hớn. Nào ngờ nó lại thở dài:

- Bây giờ thì muộn rồi thằng ngốc ạ!

- Sao kia? - Tôi không hiểu.

- Sao lại với trăng! - Biền bực dọc - Đợi cho mày "duyệt" xong cái khoản làm quen hay không, con nhỏ đó đã biến mất từ tám hoánh rồi!

Tôi giật mình liếc lại chỗ cái dù xanh. Quả nhiên con nhỏ đó đã bỏ đi đằng nào. Ngồi chễm chệ dưới cái dù bây giờ là một thằng cha to như hộ pháp, râu ria xồm xoàm. Lớ ngớ lại "làm quen" với chả, chả gõ cho bẹp đầu!

Tôi nhìn xuốn hồ:

- Hay nó xuống nước rồi! - Có thể! - Biền chép miệng.

- Vậy mình xuống nước mình... làm quen! - Tôi nói giọng chuộc lỗi.

Biền không thèm để ý đến sáng kiến của tôi. Nó bĩu môi:

- Tao không thích làm quen kiểu đó! Xáp lại dưới nước, không khéo bảo vệ hồ sẽ tóm cổ! Họ tưởng tao là... Trư Bát Giới!

Tôi nheo mắt:

- Mày là Trư Bát Giới chính hiệu chứ gì nữa!

Biền không nói gì, chỉ nhe răng cười hì hì. Khi cười, mắt nó híp lại, nom giống hệt Lão Trư.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.06.2015, 13:56
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 33610
Được thanks: 5211 lần
Điểm: 9.58
Có bài mới Re: [Xuất bản] Những chàng trai xấu tính - Nguyễn Nhật Ánh - Điểm: 10
Chương 2

Nhưng tụi tôi chưa kịp lên tiếng thì con nha đầu đã lên tiếng trước. Quả là chuyện bất ngờ.

Chả là hôm đó Biền dạy tôi bơi ngửa và bơi ếch. Biền bảo:

- Theo sách vở thì bơi trườn sấp là kiểu bơi phát triển toàn diện nhất. Mày biết bơi toàn diện không?

Tôi bảo không. Biền nhún vai:

- Thế là mày chết nửa đời người.

Tôi không muốn chết nửa đời người, liền năn nỉ Biền dạy. Biền là đứa khoái làm thầy thiên hạ. Nó quảng cáo kiểu bơi trườn sấp chỉ cốt để tôi bái nó làm sư phụ. Vì vậy nghe tôi cầu cạnh, mặt nó tươi rói:

- Ðược thôi! Nhưng phải có một chầu ra mắt!

Tôi liếm môi:

- Mày học thói hối lộ của ai vậy?

Biền cười hề hề:

- Ðây không phải hối lộ mà là lễ bái sư.

Bộ mặt trâng tráo của Biền trông giống hệt sư ... hổ mang. Tôn nó làm thầy chắc đời tôi nát bét. Nhưng vì ham phát triển cơ bắp toàn diện, tôi đành phải bấm bụng vâng theo:

- Thôi được, bái sư thì bái sư! Bây giờ mày dạy tao bơi trước đi! Lát nữa lên bờ tao "chung độ" sau!

- Nè, nè, đừng có dùng cái từ chung độ bôi bác kia nghen mày! Tao đâu phải dân cá cược!

Thấy Biền cười giận dỗi, sợ nó không thèm dạy tôi nữa, tôi bèn cười giả lả:

- Thôi, cho tao xin lỗi! Tao lỡ lời!

Biền có vẻ khoái trá trước sự hạ mình của tôi. Nó nheo nheo mắt:

- Lát nữa mày định bái sư bằng một chầu gì vậy?

Tôi gãi mũi:

- Chầu ... trà đá!

- Dẹp mày đi! Trà đá thì chỉ có học môn bơi chó!

Tôi khịt mũi:

- Vậy thì đá chanh!

Biền bổ sung trắng trợn:

- Bánh mì ốp-la nữa!

Cái thằng, chưa dạy được miếng nào đã giở trò bóc lột! Tôi đành phải bấm bụng gật đầu:

- Ừ, thì ốp-la!

Giải quyết xong cái khoản thực đơn, Biền bắt đầu dạy tôi bơi. Bơi sải cũng chẳng có gì khó, nhất là đối với một người đã có "căn bản" như tôi. Tập chừng nửa tiếng, tôi đã bơi thuần thục. Chỉ khổ là nước xộc vô lỗ mũi cay xè.

- Ðược rồi! - Biền nhận xét - Nói chung mày cũng không dốt lắm!

Học thêm được một kiểu bơi, tôi đâm ra dễ tính. Không thèm để ý kiểu khen trịch thượng của nó. Tôi vuốt nước trên mặt, hỏi:

- Còn kiểu bơi nào nữa không?

- Hết rồi.

- Chỉ có ba kiểu thôi hả?

- Ừ.

- Như vậy là tao đã bơi được tất?

-Chứ sao! Mày là đệ tử chân truyền của tao mà!

Tôi chưa kịp hỏi tiếp thì bỗng có một người bơi ngang chỗ tôi và Biền đứng. Gần nửa người của anh ta nhô lên hụp xuống, hai tay dang rộng, đập nước nghe ầm ầm. Tôi ngạc nhiên ngó Biền:

- Hắn bơi kiểu gì vậy?

Biền ấp úng :

- À, à ... đây là kiểu bơi bướm.

- Bơi bướm?

- Ừ.

- Sao khi nãy mày bảo chỉ có ba kiểu bơi?

Biền liếm môi:

- Khi nãy tao ... quên.

Thái độ lúng túng của Biền khiến tôi đâm ra ngờ vực. Tôi dòm nó lom lom:

- Mày biết bơi bướm không?

Bị tôi hỏi gặng một hồi, Biền đâm ra cáu. Nó xẳng giọng:

- Bơi bướm có quái gì mà không biết! Hồi nhỏ tao bơi hoài!

Tôi vẫn chưa tin hẳn:

- Vậy thì mày bơi thử đi!

- Coi nè!

Biền hét lên tức tốị Và dang hai tay như cánh bướm, nó chúi đầu xuống làn nước xanh. Nhưng Biền chỉ giống bướm được lúc đầu. Nhô lên hụp xuống vài cái, Biền hóa thành con ... chuồn chuồn. Nó bơi chẳng giống anh chàng khi nãy tí ti nào. Người ta nhô nửa cả người lên mặt nước, nó gắng lắm mới cũng chỉ ló được có cái đầụ Người ta đập tay đập chân trông khí thế, nước văng ầm ầm. Ðằng này tay chân nó đuối đơ, lặn hụp cứ như người chết đuối. Trước vẻ mặt hoang mang của tôi, Biền quay lại cười hách dịch:

- Thấy tao bơi bướm chưa?

Tôi đớ lưỡi chẳng biết nói saọ Chê thì không dám, mà khen thì áy náy với lương tâm. Tôi nghĩ là Biền không nhìn thấy nó bơi. Nếu nó có tài phân thân như Tôn Ngộ Không, tách người ra để ngắm mình "bơi bướm", chắc nó không dám tuyên bố hách xì xằng như vậy.

Thấy tôi trơ mắt ếch ra dòm, không chịu "ca tụng" nó, Biền nổi đóa:

- Làm gì mà đực ra như phỗng vậy! Mày thấy "sư phụ" mày bơi bướm có ăn đứt thằng cha hồi nãy không?

Tôi ấp úng chưa kịp đáp thì trên bờ bỗng vang lên một chuỗi cười khúc khích. Hai đứa giật mình ngó lên. Nữ minh tinh Hollywood ngồi trên băng ghế sát bờ hồ, mắt hờ hững nhìn ra trước mặt, miệng nửa cười nửa nghiêm. Tôi và Biền liếc nhau. Mặc dù không nói ra nhưng hai đứa đều tự hỏi không biết có phải con nhỏ đó vừa cười "lạnh lẽo" hay không. Liếc con nhỏ đó một cái nữa, vẫn không có dấu hiệu gì khả nghi, Biền quay sang tôi và nôn nóng trở lại đề tài cũ. Lần này nó giở giọng "dụ khị":

- Mày đãi tao thêm một chầu nữa, tao sẽ dạy mày bơi bướm!

- Cái đó là bơi ễnh ương chứ đâu phải bơi bướm!

Lần này, rõ ràng một giọng nữ ở trên bờ vọt trả lời thay tôi. Mặt Biền lập tức đỏ bừng, không hiểu vì ngượng hay vì giận. Nó lia mắt lên bờ, hệt như người ta lia tiểu liên. Tôi cứ tưởng con nhỏ đó sẽ trúng "đạn" ngã lăn quaỵ Nhưng không, may quá, nó vẫn ngồi tỉnh rụi, mặt kênh kênh.

Biền nghiến răng:

- Này cô kia! Cô vừa nói cái gì đó?

Nữ minh tinh liền hừ mũi:

- Anh nói chuyện với ai vậy?

Biền gầm lên như sư tử:

- Với cô chứ với ai!

Nữ minh tinh bĩu môi:

- Nhưng tôi lại không thích nói chuyện với anh!

Suýt chút xíu nữa Biền ói máu loang cả mặt hồ. Nó cố nuốt cục giận vào bụng một cách khó khăn, hệt như đang nuốt trái bưởi Biên Hòa còn cả vỏ lẫn cuống. Nuốt xong, nó nói, biết gặp phải kình địch nên giọng đã nhũn nhặn hơn:

- Cô bảo cô không thích nói chuyện với tôi, sao khi nãy cô lại mở miệng "chọc quê" tôi?

Nữ minh tinh nhún vai:

- Tôi đâu có chọc quê anh. Tôi chỉ chọc quê con ễnh ương.

Thi đấu chưa hết hiệp thứ nhất, Biền đã bị "nốc ao". Miệng lưỡi con nhỏ đó có sức tàn phá không thua gì một cú đấm móc của Mohames Ali. Biền nghiến răng nghe rõ tiếng "ken két":

- Hãy đợi đấy!

- Tội nghiệp Biền! - Tôi tặc lưỡị Tưởng sao, nó đem phim hoạt hình Liên Xô ra hù đối thủ của mình. Trong khi choáng váng đầu óc, nó quên rằng khi con sói trong phim bảo "Hãy đợi đấy" có nghĩa là nó sắp gặp phải một thất bại mới, còn thê thảm hơn thất bại cũ gấp một trăm lần.

Không biết hên hay xui cho Biền, khi hai đứa tôi leo lên bờ thì con nhỏ quỉ quái nọ chạy đi đâu mất.

Biền giận lắm. Nó hăm he:

- Lần sau gặp nhau, tao sẽ cho nó biết thế nào là lễ độ!

Tôi cười tủm tỉm:

- Mày muốn làm quen với nó mà chưa được, bây giờ nó chủ động làm quen, lẽ ra mày phải cám ơn nó chứ!

- Cám ơn cái cóc khô! Làm quen kiểu đó, ông đấm cho vỡ mồm!

Nhìn bộ mặt sát khí đằng đằng của Biền, tự nhiên tôi sợ cho tính mạng con nhỏ đó quá chừng. Tôi không ngờ con người ta có thể chuyển từ yêu thương sang thù hận nhanh chóng như vậy.

Biền không nói không rằng, lặng lẽ đi vào phòng thay đồ. Tôi tính chọc nó thêm vài câu chơi nhưng thấy bản mặt lầm lì hắc ám, tôi đành làm thinh lẽo đẽo đi theo nó.

Hổm rày trời nóng bức nên người đi bơi khá đông. Các phòng thay quần áo đều chật cứng, tôi với Biền phải chung vào một phòng. Nước từ vòi sen mưa xuống mát rượi. So với trong này nước ngoài hồ nóng hơn nhiềụ Tôi vừa vò đầu vừa liếc Biền, xem thử những giọt nước mát có làm dịu được chút nào nỗi ấm ức trong lòng nó không. Nhưng mặt Biền vẫn băng như đá cục. Có lẽ nó không ngờ cuộc "gặp gỡ" đầu tiên với nó và người đẹp mà nó định làm quen lại diễn ra ngoài kế hoạch như thế. Ðau hơn nữa, nó bị con nhỏ đó làm cho bẽ mặt trước sự chứng kiến của tôi, người vốn xưa nay vẫn tin tưởng nó gần như tuyệt đối. Nỗi đau đó chắc âm ỉ nhức nhối ghê lắm nên khi mặc quần áo xong xuôi, chuẩn bị bước ra, nó còn lầm bầm uất ức:

- Tao sẽ không bỏ qua chuyện này đâu! Con nha đầu đó nó sẽ biết tay tao!

Miệng thằng Biền là cái miệng ăn mắm ăn muốị Nó vừa nhắc tới con nhỏ đó là con nhỏ đó hiện ra ngay.

Vừa đẩy cửa bước ra, bốn con mắt của hai đứa lập tức trợn tròn. Nữ minh tinh đang đứng săm soi trước tấm kiếng vuông treo ở phòng ngoài. Thoáng thấy hai đứa tôi hiện ra trong kiếng, nó hơi sửng sốt nhưng liền đó lại nhe răng cườị Nụ cười của nó đẹp không thua gì đám yêu quái động Bàn Tơ.

Không cầm lòng được, tôi định nhe răng cười lại, nhưng dòm sang Biền thấy nó trơ trơ, tôi đành ngậm miệng làm mặt cô hồn.

Thấy hai đứa tôi không lộ vẻ thân thiện, con nhỏ đó không thèm cười nữa. Nó thu hồi lại hai lúm đồng tiền trên má khiến tôi tiếc hùi hụi.

Biền vẫn đứng bất động bên cạnh tôị Nó nói nó sẽ cho con nha đầu biết tay nhưng tôi vẫn chưa thấy nó nhúc nhích. Có lẽ nó đang quan sát, thăm dò đối thủ và chờ cho con nhỏ đó sơ hở, nó sẽ nhảy ra "xin tí huyết".

Con nhỏ kia ngu ơi là ngu! Chẳng biết mảy may về ý định "sát nhân" trong đầu Biền, nó cứ đứng ẹo qua ẹo lại trước tấm kiếng, thập phần lơ là cảnh giác. Soi gương chán, nó bước lại chỗ bục cửa sổ, lục tìm cái quỉ gì đó trong túi xách. Lục lọi một hồi, có lẽ không tìm ra cái muốn tìm, nó lại cúi lom khom đảo mắt khắp nền xi-măng.

Ðúng lúc đó, Biền bắt đầu chuyển động. Nó chậm rãi tiến về phía đối thủ. Con nhỏ đó mãi lúi húi dòm dòm dỏ dỏ, chẳng biết nguy cơ đang đến gần và tính mạng nó giờ đây chỉ còn treo lơ lửng trên đầu sợi tóc xù lơ. Tôi hồi hộp không hiểu Biền định làm gì. Một cú karate vào gáy đối thủ chăng?

Quả nhiên, Biền từ từ giơ tay lên. Tôi định hét lên nhưng chẳng hiểu sao cổ họng khan cứng. Tôi bèn chọn cách nhắm tịt mắt lại để khỏi nhìn thấy "án mạng" xảy ra trước mặt.

Lòng thấp thỏm, tôi chờ một tiếng thét thảm thiết, hay bét nhất cũng là tiếng thân người đổ "huỵch". Nhưng đợi một hồi chẳng thấy gì lạ, tôi hé mắt ra dòm. Hóa ra Biền giơ tay lên ... gãi đầụ Nó gãi thật lâu, tưởng như có hàng ngàn con chí đang bò trên đó. Tử khí trên mặt nó đâu mất. Thay vào đó là vẻ bối rối của một thằng học trò đội sổ bị kêu lên trả bàị Tôi nghe tiếng nó ấp úng hỏi "cô giáo":

- Cô tìm gì vậy?

Con nhỏ đó chẳng tỏ vẻ gì ngạc nhiên trước sự "thăm hỏi" của Biền. Nó đáp, chẳng buồn ngẩng đầu lên:

- Tôi tìm sợi thun buộc tóc.

Rồi không cần biết thái độ Biền ra sao, nó "sai" luôn:

- Anh tìm giùm tôi đi!

Tôi dở khóc dở cười khi thấy Biền tuân lệnh "kẻ thù" răm rắp. Con nhỏ đó mới bảo một tiếng, nó đã chúi mũi xuống đất hệt như chó đánh hơi, mắt mở thao láo như đèn pha xe tải. Thật tôi chưa thấy thằng nào biến bạn thành thù rồi biến thù thành bạn lẹ như thằng quỉ này! Khi nãy nó dọa dẵm hùng hổ bao nhiêu thì bây giờ nó cam phận tôi đòi cũng hăng hái bấy nhiêu! Vậy mà mặt mày nó trông hí ha hí hửng, tức không chịu được!

Tôi chỉ nhủ thầm trong bụng, tịnh không thốt một tiếng. Tôi không muốn can thiệp vào chuyện "tình thù ân oán" của Biền. Tôi cũng không rõ tôi tức Biền vì thái độ đê hèn của nó trước con nhỏ nọ hay tức vì nó giành mất cái vị trí "tôi đòi" đáng ao ước kia!

Lui cui một hồi khắp các xó xỉnh, Biền đứng thẳng người lên, chép miệng:

- Không có! Cô chờ tôi một chút, để tôi ra ngoài kia tôi lấy!

Rồi không đợi con nhỏ đó đồng ý hay không, Biền phóng vội ra cửa. Nó cùng chẳng thèm liếc qua tôi. Hễ thấy con gái là nó bỏ rơi bạn bè ngay tức khắc, không thèm "see you again" lấy một tiếng. Biền xưa nay vậy. Tôi quen rồi nên cũng không chấp nhất.

Còn lại hai người, con nhỏ đó quay sang "dò bài" tôi:

- Anh đó là bạn anh hả?

- Ừ.

- Ảnh tên gì vậy?

- Tên Biền.

- Tên gì dở vậy!

Con nhỏ đó đột ngột "phán" một câu làm tôi cứng họng. Sự bất ngờ khiến tôi đứng sững như trời trồng. Thằng Biền mồm mép mà gặp "vố" này cũng cà lăm ba năm chưa hết, huống hồ gì đứa chậm chạp như tôi.

Ðối phương dường như chẳng thèm để ý đến vẻ mặt thất thần của tôi, nó tỉnh bơ bình phẩm tiếp:

- Nhưng dù sao hắn ta cũng tốt bụng.

Tôi hỏi như người mộng du:

- Cô nói ai?

Nữ minh tinh khịt mũi:

- Con ễnh ương chứ ai!

Một lần nữa tôi lại ngậm bồ hòn. Miệng tôi như có dán băng keo. Tôi cầu trời cho Biền mau trở vô để thay mạng tôi tiếp chuyện người đẹp của nó. Nhưng Biền mất tăm mất tích như sỏi ném xuống hồ. Trong khi đó, con nhỏ kia nhất quyết không cho tôi ngậm miệng cầu hòa. Nó hỏi tiếp:

- Còn anh?

Tôi nuốt nước bọt:

- Tôi sao?

Con nhỏ cười khoe lúm đồng tiền:

- Anh tên gì?

"Ðồng tiền" làm tôi lóe mắt, quên hết sợ hãi:

- Tôi tên Tưởng.

Nói xong, tôi vểnh tai chờ đối phương phán "Tên gì giở ẹc". Nhưng lần này tôi được tha bổng. Nữ minh tinh chỉ thích "cà khịa" Biền. Với tôi, nó tỏ ra tử tế:

- Anh Tưởng nè!

- Gì?

- Anh Biền đi đâu lâu quá vậy?

Tôi không biết Biền đi đâu đành nói đại:

- Chắc nó chạy đâu ra ngoài hồ.

Nữ minh tinh nhíu mày:

- Ra ngoài hồ sao lâu quá vậy?

- Tôi cũng chẳng hiểu.

Vừa nói với tôi vừa lắc đầu. Nữ minh tinh bỗng buông tiếng thở dài:

- Thôi, tôi không cần dây thun của bạn anh nữa đâu!

Nói xong, nó quay mình đi liền. Tôi không kịp phản ứng, chỉ ú ớ:

- Nè, nè ...

Con nhỏ không thèm ngoảnh lại, cứ tiếp tục rảo bước về phía phòng thay quần áọ Tôi không dám đuổi theo, chỉ biết dương cặp mắt lo âu nhìn nó. Lát nữa, Biền quay lại, không thấy con nhỏ đâu, chắc nó chửi tôi tắt bếp. Tôi còn lạ gì giọng điệu độc địa của nó. Chắc chắn nó sẽ bảo tôi là đồ vô tích sự, giữ chân môt con nhãi mà cũng không biết cách, lớn lên chỉ có nước đi ăn mày! Nhưng dù sao, hôm nay cũng không phải là ngày xấu nhất của tôi. Con nhỏ đó chưa kịp chạm tay vào cửa thì Biền từ ngoài chạy xộc vào, mặt mày nó hớt ha hớt hải và mồ hôi mồ kê nhễ nhại, trên tay ôm một bịch dây thun to tướng. Chưa kịp lấy hơi, chợt thấy con nhỏ sắp biến sau ngách cửa, Biền rối rít kêu lên:

- Nè, nè! Dây thun nè!

Con nhỏ giật mình quay lạị Bịch dây thun trên tay Biền đập vào mắt nó khiến nó phải chớp lia chớp lịa và buột miệng sửng sốt:

- Ðâu ra vậy?

- Mua chứ đâu! - Biền hổn hển - Tìm quanh không có, tôi phải chạy ra phố mua!

Con nhỏ nhìn Biền như nhìn một con quái vật:

- Anh khùng hả?

Biền không ngờ đối phương lại nói như vậy. Nó cười thảm não:

- Trời ơi, tôi chạy đi mua dây thun cho cô muốn đứt hơi, bây giờ cô lại bảo tôi khùng!

Con nhỏ thoáng vẻ xúc động. Nhưng nó nghiêm mặt lại ngay:

- Anh không khùng, nhưng mà hơi điên điên! Tôi chỉ cần một sợi thôi, ai bảo anh mua cả mớ như vậy!

- Thì mua để dành! - Biền khịt mũi - Mai mốt đứt sợi này còn sợi khác, cô khỏi phải mất công kiếm kiếm tìm tìm nữa!

Vừa nói Biền vừa chìa bịch dây thun về phía con nhỏ, miệng mở một nụ cười cầu tàị Nhưng con nhỏ cứ tỉnh bơ. Nó không buồn đỡ bịch "lễ vật" trên tay Biền. Nó chỉ thò hai ngón tay nhón một sợi thun trong bịch, cười nói:

- Cảm ơn nghen!

Biền chưng hửng:

- Sao cô chỉ lấy có một sợi vậỷ Còn cái bịch này?

- Anh cầm về đi!

- Trời đất, tôi cầm về làm chỉ - Biền la lên.

Con nhỏ nhún vai:

- Cầm về chơi!

- Chơi! Tôi đâu có phải con nít đâu mà chơi dây thun?

Con nhỏ nheo nheo mắt:

- Nhưng anh cũng chẳng người lớn lắm đâu, anh Biền ạ!

Tôi đứng bên cạnh, nghe con nhỏ đốp chát với Biền mà người cứ muốn run lên. Tôi tưởng bị "hạ nhục" cỡ đó, hẳn Biền sẽ lồng lên như cọp sút chuồng. Nhưng Biền chẳng tỏ vẻ gì phẫn nộ. Nó có vẻ ngạc nhiên vì bị đối phương kêu tên hơn.

- Ủa sao cô biết tên tôi?

- Tôi đọc thấy trên báo.

Biền ngơ ngác:

- Làm gì có chuyện đó! Cô đọc trên báo nào?

Con nhỏ hắng giọng:

- Báo Công An, mục "Những gương mặt đen".

Biền cười như mếu:

- Cô chỉ đùa! - Rồi nó liếc tôi - Chắc tên này tố cáo với cô chứ gì?

Con nhỏ không trả lời thẳng câu hỏi của Biền, mà mỉm cười:

- Nhưng tôi biết tên anh thì có gì là quan trọng mà anh cứ gặng tới gặng lui thế!

- Dĩ nhiên là không quan trọng! - Biền gật gù - Nhưng tôi vẫn thấy ấm ức!

Nghe Biền nói vậy, tôi ngạc nhiên không hiểu nó ấm ức chuyện gì. Con nhỏ kia cũng thế. Mắt nó tròn xoe:

- Sao lại ấm ức?

Biền cười gian manh:

- Tại cô biết tên tôi mà tôi chưa biết tên cô!

Vẻ mặt láo cá của Biền khiến tôi phì cườị Từ hồi "đụng độ" con nhỏ đó tới giờ, đây là lần đầu tiên Biền chứng tỏ được "phong độ". Mấy lần trước, Biền cứ như con mèo ướt, bị đối phương "kê" cho vài câu là mồm cứ ngọng ngà ngọng nghịu. Bây giờ nó mới trở lại là nó.

Nữ minh tinh có vẻ bị bất ngờ trước đòn phản công của Biền. Nhưng thoáng một cái, nó kịp thời trấn tĩnh và hừ giọng:

- Muốn biết tên người khác thì phải mở miệng ra hỏi! Chẳng lẽ gặp mặt anh, tôi phải tự giác khai tên ra?

Trước con nhỏ bản lĩnh kinh người này, sự láu lỉnh của Biền vừa lóe lên vụt tắt ngấm. Giọng nó trở nên sượng sùng:

- Thì bây giờ tôi hỏi!

Con nhỏ nhếch mép:

- Bây gi thì muộn rồi. Không cần anh hỏi tôi cũng nóị Tôi tên Quỳnh Dao.

Nói xong, không buồn gật đầu chào hai đứa tôi, con nhỏ đó quay lưng lại và lập tức biến mất sau cánh cửa.

Không thể đứng lớ ngớ trước phòng thay đồ nữ giới được, tôi vội kéo tay Biền:

- Thôi mình về!

Biền vẫn chưa hết bàng hoàng. Nó ngớ ngẩn hỏi:

- Về hả?

Tôi ngạc nhiên:

- Thì về chứ sao! Chẳng lẻ mình đứng hoài ở đây?

Biền không nói gì, lặng lẽ đi theo tôi, tay vẫn ôm kè kè bịch dây thun. Tự nhiên tôi đâm ra tội nghiệp Biền. Cất công chạy tuốt ra phố mua dây thun về cho người đẹp, không hưởng được lời ngọt ngào nào mà còn bị người đẹp "búa" cho mấy câu đến thộn mặt ra như phỗng. Nghĩ vậy, tôi liền lên tiếng an ủi:

- Dù sao hôm nay mình cũng thắng lợi ...

Tôi nói chưa hết câu, Biền đã nạt ngang:

- Thắng lợi cái con khỉ mốc!

Rồi nó lầm bầm:

- Thật tao chưa thấy ai lợi hại như con nha đầu này!

Tôi cố vớt vát:

- Nhưng cuối cùng mình cũng biết được tên nó!

- Chắc gì đó là tên thật của nó! - Biền quạu quọ - Bữa nay nó làm tao miệng mồm cứ cứng đơ, chẳng nói được câu nào ra hồn!

Biền than vãn đến tội. Kể từ khi chơi thân với Biền, lần này là lần đầu tiên tôi thấy nó thừa nhận thất bại trước phái đẹp. Trước nay, dù thất thế mười mươi nó vẫn cứ gân cổ cãi chày cãi cối. Những lúc đó, cãi không lại cái miệng ba hoa của nó, bụng tôi tức anh ách, cứ thầm mong nó bị trúng gió méo miệng đi cho rồi. Vậy mà bây giờ nghe nó mở miệng chịu thua con nhỏ kia, không hiểu sao tôi lại thấy buồn buồn.

Trong khi tôi đang thả hồn theo những ý nghĩ vẩn vơ thì Biền chợt nói:

- Dù sao hôm nay tao cũng chưa đến nỗi thua trắng tay! Cũng còn một thắng lợi nho nhỏ!

Giọng điệu tươi tỉnh của Biền khiến tôi vui lây:

- Thắng lợi gì vậy?

Biền cười hề hề:

- Bánh mì ốp-la!

Vừa nói Biền vừa kéo tôi lại chỗ quầy phục vụ. Nụ cười vừa nở trên môi tôi đột nhiên méo xẹo. Tôi liếc Biền, thiểu não:

- Mày tính "thua me gỡ bài cào" hả?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 12 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Dịch Tử Hiên và 264 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 113, 114, 115

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 79, 80, 81

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
The Wolf
The Wolf

Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 436 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 631 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 714 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Hoàng Thiên vừa đặt giá 327 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 310 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 600 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Hoàng Thiên vừa đặt giá 294 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 279 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 679 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 427 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 310 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 405 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 384 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 364 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 345 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 327 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 279 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 553 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 250 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 645 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 310 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 613 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: tuyền xù vừa đặt giá 525 điểm để mua Bông tuyết

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.