Diễn đàn Lê Quý Đôn









Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 26 bài ] 

The Viscount who Loved Me - Julia Quinn (Hoàn)

 
Có bài mới 06.08.2013, 21:49
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Thủy Long Bang Cầm Thú
Vương Thần Thủy Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.04.2011, 21:53
Bài viết: 5587
Được thanks: 5584 lần
Điểm: 9.98
Tài sản riêng:
Có bài mới [Lãng mạn] The Viscount who Loved Me (Bridgertons #2) - Julia Quinn (Hoàn) - Điểm: 6

The Viscount who Loved Me

images


Tác giả: Julia Quinn

Biên dịch: Chuis_M

Hiệu chỉnh: Shane_D

Nguồn: www.e-thuvien.com

Giới thiệu

Edwina ngọt ngào

Edwina xinh đẹp quyến rũ.

Edwina có mái tóc vàng duyên dáng.

Edwina với đôi mắt xanh tuyệt đẹp.

Edwina thông minh.

Edwina diệu kỳ.

Edwina nổi bật.

Edwina được cả London săn lùng.

Edwina sáng chói.

Edwina là người bất kỳ gã đàn ông nào cũng muốn lấy làm vợ.

Edwina là người Anthony Bridgerton quyết định lấy làm vợ. Cần lấy làm vợ.

Vậy mà, chẳng biết bằng cách nào, trong những giấc mơ anh, chỉ có mỗi bóng hình cô...

Katharine Grace Sheffield.

Tại sao và vì cớ gì, cô lại cả gan bước vào cuộc đời anh? Phá hoại kế hoạch gần như hoàn hảo anh đã lập nên?


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.08.2013, 21:50
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Thủy Long Bang Cầm Thú
Vương Thần Thủy Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.04.2011, 21:53
Bài viết: 5587
Được thanks: 5584 lần
Điểm: 9.98
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Lãng mạn] The Viscount who Loved Me (Bridgertons #2) - Julia Quinn - Điểm: 10

Mở đầu

Mùa dạ hội mới đã mở ra cho năm 1814, và có rất ít lý do để hy vọng rằng chúng ta sẽ thấy bất cứ sự thay đổi đáng chú ý nào so với năm 1813.

Các tầng lớp trong xã hội lại một lần nữa được lấp đầy bởi những Bà Mẹ Tham Vọng, mà mục tiêu duy nhất chỉ là nhìn thấy các cô Con Gái Cưng của họ cưới những Chàng Độc Thân Đã Được Xác Định. Cuộc trò chuyện giữa những Bà Mẹ đụng chạm đến Tử Tước Bridgerton như là món bở thích hợp nhất trong năm nay, và thực vậy, nếu tóc của anh chàng tội nghiệp này trông rối và bị gió tốc, đó là bởi vì chàng không thể đi bất cứ đâu mà không có vài quý cô trẻ nhấp nháy lông mi với nhiều lực và tốc độ đến mức tạo ra một luồng gió với sức mạnh bão tố.

Có thể quý cô trẻ duy nhất không quan tâm đến Bridgerton là Miss Katharine Sheffield, và thực ra, thái độ của nàng đối với chàng tử tước đôi khi đóng khung ở sự thù địch.

Và đó là lí do vì sao, Độc Giả Thân Mến, Bổn Tác Giả cảm thấy rằng một sự đối đầu giữa Bridgerton và Miss Sheffield sẽ đúng là chất xúc tác làm phấn chấn một mùa vũ hội thông thường nói theo cách khác.

Tạp chí của Lady Whistledown, ngày 13 tháng 4 năm 1814


Anthony Bridgerton đã luôn luôn biết rằng anh sẽ chết trẻ.

Ồ, không phải khi còn là một đứa trẻ. Cậu Thiếu Niên Anhthony chưa bao giờ có lí do để cân nhắc về tuổi thọ của mình. Những năm tháng trẻ thơ của cậu là một sự hoàn hảo đối với một cậu bé, ngay từ ngày cậu được sinh ra.

Sự thật rằng Anthony là người thừa kế của một chức tử tước cổ xưa và giàu có, nhưng không giống như hầu hết các cặp đôi quý tộc, Lord và Lady Bridgerton yêu nhau say đắm, và họ xem sự chào đời của con trai họ không phải như sự ra đời của một người thừa kế, nhưng lại như của một đứa trẻ.

Và do đó đã chẳng có tiệc tùng, lễ hội, không tiệc chúc mừng ngoài niềm hạnh phúc của bậc làm cha làm mẹ, nhìn chăm chú đầy kinh ngạc vào đứa con trai mới sinh.

Nhà Bridgerton là những bậc phụ huynh non trẻ - Edmund chưa tròn hai mươi và Violet mới chỉ mười tám - nhưng họ khôn ngoan và mạnh mẽ, và họ yêu con trai với một sự mãnh liệt và lòng tận tâm rất hiếm thấy trong xã hội lúc đó. Trong phần lớn sự hãi hùng của mẹ cô, Violet yêu cầu được tự mình nuôi dưỡng con trai, và Edmund không bao giờ góp vào thái độ phổ biến lúc đó rằng người cha không nên nghe và thấy con cái họ. Anh dắt con trong những cuộc đi bộ đường dài băng qua các vùng đồi ở Kent, nói với con về triết học và thơ ca trước khi nó có thể hiểu được từ ngữ, và kể cho con nghe truyện đọc vào giờ đi ngủ hằng đêm.

Bởi vì ngài tử tước và tử tước phu nhân còn rất trẻ và yêu nhau say đắm, đó không phải là một ngạc nhiên cho mọi người khi, chỉ hai năm sau sinh nhật của Anthony, cậu bé được kết thân với một cậu em trai, được đặt tên là Benedict. Edmund ngay lập tức điều chỉnh công việc hằng ngày của anh để dẫn hai con trai trên những chuyến đi dạo, và anh dành một tuần đào xới trong chuồng ngựa, làm việc cùng với người thuộc da để phát minh ra một balô đặc biệt sẽ giữ Anthony trên lưng anh, trong khi anh bồng Benedict trong đôi cánh tay mình.

Họ đã đi qua các cánh đồng và các dòng sông nhỏ, và anh kể cho bọn trẻ những điều kỳ diệu, về những bông hoa hoàn mĩ và những bầu trời xanh trong, về những hiệp sĩ trong bộ áo giáp sáng ngời và những thiếu nữ gặp nạn. Violet thường cười khi họ trở về cùng với vẻ bù xù và cháy nắng, và Edmund sẽ nói “Thấy không? Đây là cô gái gặp nạn của chúng ta. Rõ ràng là chúng ta phải cứu cô ấy.” Và Anthony sẽ ném mình vào vòng tay mẹ, cười khúc khích khi cậu thề rằng cậu sẽ bảo vệ cô khỏi hơi thở lửa của con rồng mà họ thấy chỉ cách hai dặm trên con đường vào làng.

“Hai dặm trên đường vào làng sao?” Violet sẽ thở gấp, khéo léo giữ cho giọng cô tràn ngập nỗi sợ hãi. “Trời ơi, ta sẽ làm gì khi không có ba người đàn ông mạnh mẽ này bảo vệ ta đây?”

“Benedict là một đứa trẻ.” Anthony sẽ trả lời.

“Nhưng em sẽ lớn lên,” cô luôn luôn nói thế, xoa tóc cậu bé, “cũng như con vậy. Và cũng như con vẫn sẽ như vậy.”

Edmund luôn luôn đối xử với các con cùng một tình yêu thương công bằng và lòng tận tâm, nhưng vào lúc tối muộn, khi Anthony ôm ấp cái đồng hồ cầm tay vào ngực mình (được cha tặng cho cậu nhân kỷ niệm sinh nhật lần thứ tám của cậu, cha cậu đã nhận cái đồng hồ vào sinh nhật thứ tám từ cha mình), cậu thích nghĩ rằng mối quan hệ của cậu với cha có một chút gì đó đặc biệt. Không phải vì Edmund yêu cậu nhất; lúc đó thì con cái nhà Bridgerton đã lên tới số bốn (Colin và Daphne đã đến gần như là cùng nhau) và Anthony biết rất rõ rằng tất cả những đứa trẻ đều được yêu thương rất nhiều.

Không, Anthony thích nghĩ rằng tình cảm giữa cậu với cha là đặc biệt, đơn giản chỉ vì cậu biết cha lâu nhất. Sau cùng thì, không nhất thiết Benedict đã biết cha họ bao lâu đi chăng nữa, Anthony vẫn luôn có hai năm nhiều hơn. Và sáu năm hơn Colin. Và đối với Daphne thì, chà, bên cạnh sự thật nó là một bé gái (điều kinh khiếp!), con bé biết Cha ít hơn cậu đến tám năm và, cậu thích tự nhắc nhở mình, sẽ luôn luôn như thế.

Edmund Bridgerton là, hoàn toàn đơn giản, trung tâm thế giới của Anthony. Cha cao, đôi vai cha rộng, và cha có thể cưỡi một con ngựa như thể cha được sinh ra trên yên ngựa vậy. Cha luôn luôn biết đáp án của những câu hỏi số học (ngay cả khi người dạy học cũng không biết), cha thấy chả có lý do gì mà con trai mình không nên có một ngôi nhà trên cây (và rồi chính cha đã xây nó), và tiếng cười của cha là tiếng cười sưởi ấm ai đó từ trong ra ngoài.

Edmund đã dạy Anthony làm thế nào để cưỡi ngựa. Cha dạy Anthony làm thế nào để bắn súng. Ch dạy cậu bơi. Cha dắt cậu đến trường Eton, thay vì gửi cậu đến trong một cỗ xe với người hầu, khi hầu hết các bạn bè tương lai của Anthony đã đến theo cách đó, và khi anh thấy Anthony lướt nhìn một cách căng thẳng xung quanh ngôi trường sẽ sớm trở thành nhà cậu, anh đã có một buổi nói chuyện từ trái tim đến trái tim với con trai cả của mình, cam đoan với cậu rằng mọi thứ sẽ ổn thôi.

Và mọi thứ ổn cả. Anthony đã biết nó sẽ như thế. Cha cậu, sau tất cả, chưa bao giờ nói dối.

Anthony yêu mẹ mình. Chết tiệt, anh có thể cắn đứt cánh tay mình nếu nó có nghĩa là giữ cho mẹ được an toàn và khoẻ mạnh. Nhưng khi lớn lên, tất cả mọi thứ anh làm, tất cả mọi việc anh hoàn thành, mỗi mục đích, mỗi một niềm hy vọng và ước mơ - tất cả là vì cha anh.

Và rồi một ngày, tất cả mọi thứ đã thay đổi. Thật khôi hài, anh phản ứng sau đó, làm thế nào cuộc đời của một con người có thể biến đổi chỉ trong một khoảnh khắc, làm thế nào mà trong một phút, mọi thứ có thể ở trong sự chắc chắn, và rồi phút sau đó nó chỉ đơn giản là... không còn nữa.

* * *

Việc ấy xảy đến khi Anthony mười tám tuổi, về nhà trong kỳ nghỉ hè và chuẩn bị cho năm đầu tại đại học Oxford. Anh sẽ gia nhập vào AllSoulsCollege, như cha anh cũng đã tham gia trước anh, và cuộc đời của anh tươi sáng và chói lọi như bất kỳ một người mười tám tuổi nào có quyền được hưởng. Anh đã khám phá ra phụ nữ, và có thể là huy hoàng hơn, họ khám phá ra anh. Cha mẹ anh vẫn còn tái tạo một cách hạnh phúc, đã thêm Eloise, Francesca, và Gregory vào gia đình, và Anthony đã cố gắng hết sức để không đảo tròn mắt khi anh đi ngang qua mẹ trên đại sảnh - mang thai với đứa thứ tám! Nó hơi không thích hợp, trong suy nghĩ của Anthony, có con vào độ tuổi của họ, nhưng anh giữ ý kiến đó cho riêng mình.

Anh là ai mà dám nghi ngờ sự thông thái của Edmund chứ? Có thể anh cũng sẽ muốn nhiều con cái hơn ở độ tuổi ba mươi tám.

Khi Anthony phát hiện ra, thì đã là chiều muộn. Anh vừa trở về từ một cuộc cưỡi ngựa dài và bầm tím với Benedict và mới chỉ vượt qua cánh cửa trước của Aubrey Hall, căn nhà tổ tiên của dòng họ Bridgerton, khi anh thấy cô em gái mười tuổi đang ngồi trên sàn nhà. Benedict vẫn còn đang ở trong chuồng ngựa, đã thua vài cuộc cá độ ngu ngốc với Anthony, lụât quy định cậu phải ở lại và tắm rửa cho mấy con ngựa.

Anthony ngừng lại khi anh thấy Daphne. Nó đã đủ kỳ lạ khi em gái anh lại ngồi giữa sàn của gian đại sảnh. Nó còn kỳ lạ hơn khi cô bé đang khóc.

Daphne không bao giờ khóc.

“Daff,” anh nói ngập ngừng, quá trẻ để hiểu phải làm thế nào với một người phụ nữ đang khóc lóc, và tự hỏi liệu anh có bao giờ học được không, “chuyện gì -”

Nhưng trước khi anh có thể kết thúc câu hỏi của mình, Daphne đã ngước đầu lên, và ánh nhìn tan vỡ trong đôi mắt nâu to tròn cắt vào anh như một lưỡi dao. Anh sượt chân lùi một bước, biết rằng có điều gì đó không ổn, không ổn kinh khủng. “Ông chết rồi.” Daphne thì thầm. “Papa đã chết.” Trong một lúc Anthony chắc chắn rằng anh đã nghe nhầm. Cha anh không thể chết được. Những người khác chết trẻ, như Chú Hugo, nhưng Chú Hugo còn rất trẻ và mỏng manh.

Chà, ít nhất thì trẻ hơn và mong manh hơn Edmund.

“Em nhầm rồi.” Anh nói với Daphne. “Em nhất định là đã nhầm.”

Cô bé lắc đầu. “Eloise nói với em. Ông đã... Nó là...”

Anthony biết anh không nên lắc em gái anh khi cô bé đang khóc, nhưng anh không thể ngăn mình được. “Nó là cái gì, Daphne?”

“Một con ong.” Cô thì thầm. “Cha bị chích bởi một con ong.”

Trong một lúc Anthony chẳng thể làm gì khác ngoài nhìn chằm chằm vào cô. Cuối cùng, trong một giọng khàn khàn và khó có thể nhận ra, anh nói. “Một người đàn ông không chết vì ong đốt, Daphne.”

Cô bé không nói gì, chỉ ngồi trên sàn nhà, cổ họng co giật khi cố kiềm chế nước mắt.

“Cha đã từng bị đốt trước đây rồi.” Anthony nói thêm, âm lượng trong iọng anh tăng lên. “Anh đã ở cùng với cha. Cả hai cùng bị đốt. Bọn anh đã đi ngang qua một cái tổ ong. Anh bị chích trên vai.” Tự ý, tay anh đưa lên chạm vào vết mà anh đã bị chích từ nhiều năm trước. Trong một lời thì thầm anh nói thêm. “Cha bị đốt trên cánh tay.”

Daphne chỉ nhìn chằm chằm vào anh với một vẻ mặt trống rỗng. “Cha ổn thôi.” Anthony ra lệnh. Anh có thể nghe được sự sợ hãi trong giọng của mình và biết anh đang làm cho em gái anh hoảng sợ, nhưng anh lại không có sức mạnh nào để kiềm chế điều đó. “Một người đàn ông không thể chết vì một vết ong đốt!”

Daphne lắc đầu, đôi mắt cô bé bỗng trông như đã hàng trăm năm tuổi. “Đó là một con ong.” Cô nói trong một giọng trống rỗng. “Eloise đã thấy mà. Một phút trước cha chỉ là đang đứng đó, và sau đó cha đã... cha đã...”

Anthony cảm thấy điều gì đó rất kỳ lạ đang dâng lên trong anh, như thể là các cơ bắp của anh đang chuẩn bị nhảy ra khỏi da anh vậy. “Sau đó cha đã thế nào, Daphne?”

“Ra đi.” Cô bé trông ngạc nhiên bởi từ đó, ngạc nhiên nhiều như anh cảm thấy.

Anthony để Daphne ngồi lại trên đại sảnh và đi lên cầu thang ba bậc một tới phòng ngủ của cha mẹ anh. Chắc chắn cha anh không chết. Một người đàn ông không thể chết vì một vết ong đốt. Điều đó là không thể. Hoàn toàn điên rồ. Edmund Bridgerton còn trẻ, ông khoẻ mạnh. Ông cao lớn, đôi vai ông rộng, cơ bắp đầy sức mạnh, và vì Chúa, không có một con ong mật ngớ ngẩn nào có thể đánh bại ông.

Nhưng khi Anthony đến sảnh trên lầu, anh có thể nói bởi sự im lặng hoàn toàn và trọn vẹn của hàng tá hoặc hơn nữa số người hầu lảng vảng quanh đó rằng, tình thế nghiêm trọng.

Và những khuôn mặt thương hại của họ... cho đến tận cuối đời anh sẽ còn bị ám ảnh bởi những gương mặt thương hại đó.

Anh đã nghĩ anh phải chen lấn để vào phòng cha mẹ anh, nhưng những người hầu đã tránh ra như thể họ bị ném vào Biển Đỏ, và khi Anthony đẩy cánh cửa mở, anh đã biết.

Mẹ anh đang ngồi trên mép giường, không khóc than, không cả gây ra một tiếng động, chỉ nắm lấy tay cha anh khi bà chầm chậm đung đưa người trước ra sau. Cha đang nằm yên. Yên như... Anthony còn không muốn nghĩ đến cái từ đó nữa. “Mama?” Anh ho. Anh đã không còn gọi mẹ như thế từ nhiều năm rồi, bà đã là “Mẹ” từ khi anh rời Eton.

Bà quay lại, chậm chạp, như thể nghe tiếng anh từ xuyên qua một con hầm dài, rất dài. “Chuyện gì đã xảy ra?” anh thì thầm. Bà lắc đầu, đôi mắt bà tuyệt vọng, xa xăm. “Mẹ không biết.” Bà nói. Đôi môi bà vẫn hé mở một khoảng, như thể bà muốn nói gì đó nữa nhưng đã quên mất.

Anthony bước tới trước một bước, cử động của anh ngượng nghịu và giật giật.

“Ông ấy đã đi rồi.” Violet cuối cùng cũng thì thầm. “Ông ấy đã ra đi và mẹ... ôi, Chúa ơi, mẹ...” Bà đặt một bàn tay lên bụng căng tròn với em bé. “Mẹ đã nói với cha - ôi, Anthony, mẹ đã nói với cha - ” Bà trông như thể có thể nứt vỡ từ bên trong.

Anthony kiềm lại nước mắt đang làm cay mắt anh, chích vào họng anh và đi đến bên cạnh bà. “Sẽ ổn thôi, mama.” Anh nói. Nhưng anh biết nó không hề ổn.

“Mẹ đã nói với cha đây phải là đứa cuối của chúng ta.” Bà thở gấp, khóc trên vai anh. “Mẹ đã nói với cha mẹ không thể mang thai đứa nào nữa, và cha mẹ phải cẩn thận, và... ôi, Chúa ơi, Anthony, mẹ sẽ làm bất cứ việc gì để có cha ở đây và trao cho cha một đứa con nữa. Mẹ không hiểu. Mẹ không thể hiểu được...”

Anthony ôm mẹ khi bà khóc. Anh chẳng nói gì; nó có vẻ như là vô dụng khi cố gắng thốt ra từ nào thích hợp với sự hủy hoại trong tim anh.

Anh cũng không thể hiểu được.

* * *

Những người bác sĩ tới sau đó vào buổi tối và tuyên bố họ bị bối rối. Họ đã từng nghe về điều này trước đây, nhưng chưa bao giờ ở một người trẻ và khoẻ mạnh như thế. Ông thật đầy sức sống, thật mạnh mẽ; chẳng ai có thể biết được. Sự thật rằng em trai Hugo của vị tử tước đã chết hoàn toàn đột ngột vào năm ngoái, nhưng những việc như thế không hẳn là di truyền trong gia đình, và bên cạnh đó, ngay cả khi Hugo đã chết bên ngoài ngôi nhà, không ai đã từng nhận thấy một nốt ong đốt trên da anh ta.

Nhưng một lần nữa, chẳng có ai đã tìm cả.

Chẳng ai có thể biết được, những người bác sĩ nói vậy, lặp đi và lặp lại cho đến khi Anthony muốn bóp cổ hết tất cả bọn họ. Cuối cùng, anh đuổi họ ra khỏi ngôi nhà, và anh đưa mẹ vào giường. Họ đã phải chuyển bà đến một phòng ngủ còn trống; bà trở nên khích động với ý nghĩ ngủ trên cái giường mà bà đã chia sẻ với Edmund từ rất nhiều năm. Anthony cũng đã sắp xếp đưa các em vào giường, nói với chúng rằng họ sẽ nói chuyện vào buổi sáng mai, rằng tất cả mọi chuyện sẽ tốt thôi, và anh sẽ chăm sóc cho chúng như cha đã mong muốn.

Rồi anh đi vào căn phòng nơi cha anh vẫn còn nằm đó và nhìn ông. Anh nhìn ông và nhìn ông, nhìn chằm chằm trong nhiều tiếng đồng hồ, chỉ hơi chớp mắt.

Và khi anh đã rời phòng, anh rời khỏi đó với một phiên bản khác của cuộc đời anh, và một sự hiểu biết mới về ngày tận số của mình.

Edmund Bridgerton đã chết ở lứa tuổi ba mươi tám. Và Anthony đơn giản là không thể hình dung được có bao giờ vượt qua cha anh trong bất cứ điều gì, ngay cả về tuổi tác.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.08.2013, 21:52
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Thủy Long Bang Cầm Thú
Vương Thần Thủy Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.04.2011, 21:53
Bài viết: 5587
Được thanks: 5584 lần
Điểm: 9.98
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Lãng mạn] The Viscount who Loved Me (Bridgertons #2) - Julia Quinn - Điểm: 10

Chương 1

Chủ đề về những kẻ ăn chơi trác táng, tất nhiên, đã được thảo luận trước đây trên mục báo này, và Bổn Tác Giả đã đi đến một kết luận là có tồn tại những kẻ ăn chơi trác táng, và có tồn tại những Kẻ Ăn Chơi Trác Táng.

Anthony Bridgerton là một Kẻ Ăn Chơi Trác Táng.

Một kẻ ăn chơi trác táng (viết thường) còn trẻ và chưa chín chắn. Anh ta khoe khoang những chiến công của mình, cư xử với cực điểm của chứng ngu ngốc, và nghĩ rằng anh ta nguy hiểm đối với phụ nữ.

Một Kẻ Ăn Chơi Trác Táng (viết hoa) biết rằng chàng nguy hiểm đối với phụ nữ. Chàng không phô trương những chiến công của chàng, bởi vì chàng không cần phải làm thế. Chàng biết chàng sẽ được thì thầm khắp nơi bởi những đàn ông cũng như phụ nữ, và trên thực tế, chàng thà rằng họ đứng có thì thầm gì về chàng hết. Chàng biết chàng là ai và chàng đã làm gì; những trò tường thuật chi tiết, đối với chàng, thật là rườm rà.

Chàng không cư xử như một kẻ ngu ngốc chỉ bởi vì lý do đơn giản rằng chàng không phải là thằng ngốc (không nhiều hơn những gì được trông chờ ở tất cả thành viên thuộc giới tính nam). Chàng có rất ít kiên nhẫn cho những nhược điểm của xã hội, và thành thật mà nói, hầu hết các lần Bổn Tác Giả chẳng thể nói rằng nàng đổ lỗi cho chàng được.

Và nếu đó không miêu tả Tử Tước Bridgerton - rõ ràng là người độc thân thích hợp nhất của mùa vũ hội này - đến hoàn hảo, Bổn Tác Giả nên ngừng nghề viết ngay lập tức. Câu hỏi duy nhất là: liệu năm 1814 sẽ là năm chàng cuối cùng cũng đầu hàng niềm hạnh phúc tuyệt vời của hôn nhân?

Bổn Tác Giả nghĩ... không.

Tạp chí của Lady Whistledown, ngày 20 tháng 4 năm 1814


“Làm ơn đừng nói với chị,” Kate Sheffield nói với căn phòng rộng lớn, “rằng cô ta lại viết về Tử Tước Bridgerton lần nữa chứ.”

Cô em kế của cô, Edwina, nhỏ hơn đến gần bốn tuổi, nhìn lên từ sau tờ báo một trang. “Làm sao mà chị biết?”

“Em đang cười khúc khích như một người điên.”

Edwina cười khúc khích, làm rung chiếc ghế sofa thêu hoa mà họ đang ngồi.

“Thấy chưa?” Kate nói, tặng cho em gái một cú thúc vào cánh tay. “Em lúc nào cũng cười khúc khích khi cô ta viết về mấy gã ma cà bông đáng quở trách.” Nhưng Kate lại cười toét miệng. Có rất ít thứ mà cô thích hơn là chọc em gái. Với ý tốt, tất nhiên.

Mary Sheffield, mẹ của Edwina, và mẹ kế của Kate đã gần tám năm nay, liếc lên từ đồ thêu của bà và đẩy cặp kính lên cao hơn trên sống mũi. “Hai đứa cười cái gì đấy?”

“Chị Kate đang nổi điên lên vì Lady Whistledown lại viết về ngài tử tước phóng đãng đó nữa.” Edwina giải thích.

“Chị không nổi điên. nói, ngay cả khi không có ai lắng nghe.

“Bridgerton?” Mary hỏi lơ đãng.

Edwina gật đầu. “Vâng.”

“Cô ấy lúc nào cũng viết về anh ta.”

“Con nghĩ cô ấy chỉ thích viết về những kẻ ăn chơi trác táng.” Edwina bình luận.

“Tất nhiên là cô ấy thích viết về mấy kẻ trác táng.” Kate vặn lại. “Nếu cô ấy mà viết về những người chán ngắt, thì chả ai sẽ mua tạp chí của cô ấy.”

“Điều đó không đúng.” Edwina trả lời. “Chỉ mới tuần trước cô ấy đã viết về chúng ta đó thôi, và ông trời mới biết chúng ta không phải là những người đáng quan tâm nhất ở Luân Đôn.”

Kate mỉm cười với sự ngây thơ của em gái. Kate và Mary có thể không phải là người đáng quan tâm nhất Luân Đôn, nhưng Edwina, với mái tóc màu vàng ngọt ngào như bơ và đôi mắt xanh trong đến sững sờ, đã được vinh danh là Người Không Thể So Sánh của năm 1814. Kate, mặt khác, với mái tóc và đôi mắt một màu nâu giản dị, thường được nhắc đến như là “Chị gái lớn của Người Không Thể So Sánh”.

Kate vờ như còn có cách nói tệ hơn. Ít nhất thì chưa có ai bắt đầu gọi cô là “Chị gái già của Người Không Thể So Sánh.” Điều đó rất nhiều phần gần với sự thật hơn là bất cứ người nhà Sheffield nào chịu thừa nhận. Ở tuổi hai mươi (gần như là hai mươi mốt, nếu người ta thành thật về điều đó), Kate hơi dài răng để có thể tận hưởng mùa vũ hội đầu tiên ở Luân Đôn.

Nhưng đã chẳng có lựa chọn nào khác. Nhà Sheffield đã không từng giàu có ngay cả khi cha Kate vẫn còn sống, và từ khi ông qua đời vào năm năm trước, họ đã buộc phải tiết kiệm nhiều hơn nữa. Họ chắc chắn là chưa đến mức vào nhà tế bần, nhưng phải lo lắng cho từng đồng và xem xét từng bảng.

Với tài chính bị thu hẹp, nhà Sheffield chỉ có thể sắp xếp một khoản tiền cho một chuyến đi đến Luân Đôn. Thuê mướn một ngôi nhà - và một cỗ xe - và thuê một ít người hầu vừa đủ cho mùa vũ hội tốn một khoản tiền. Nhiều tiền hơn là họ có thể xoay sở để có thể trang trải qua cả hai lần. Như thế, họ phải chuẩn bị trong năm năm khó khăn để có thể chu cấp cho chuyến đi này đến Luân Đôn. Và nếu các cô gái không thành công ở Hội Chợ Hôn Nhân... À thì, chả có ai sẽ đẩy họ vào nhà tù nợ nần, nhưng họ sẽ phải trông đến một cuộc sống yên bình của nghèo khó thanh đạm ở một mái nhà tranh đáng yêu nhỏ nhắn nơi vùng Somerset.

Và vì vậy hai cô gái đành phải khởi đầu mùa vũ hội đầu tiên trong cùng một năm. Đó là một quyết định rằng thời gian logic nhất là khi Edwina mười bảy và Kate sắp hai mươi mốt. Mary sẽ muốn chờ cho đến khi Edwins đã mười tám, và chín chắn hơn một chút, nhưng điều đó sẽ làm cho Kate gần hai mươi hai, và trời ơi, nhưng ai sẽ cưới cô lúc đó chứ?

Kate cười nhăn nhó. Cô còn không muốn một mùa vũ hội. Cô đã biết rằng cô không thuộc dạng sẽ thu hút sự chú ý của mọi người. Cô không đủ xinh xắn để che lấp sự thiếu hụt của hồi môn, và cô chưa bao giờ học cách cười điệu và nói chuyện dịu dàng và đi đứng duyên dáng, và làm tất cả những việc mà các cô gái khác dường như biết cách làm từ trong nôi. Ngay cả Edwina, người chẳng có một cái xương ranh mãnh nào trong người, bằng cách nào đó cũng biết cách đi và đứng và thở dài sao cho đàn ông chạy vù tới, chỉ để có cái vinh dự được đưa nàng sang đường.

Kate, mặt khác, luôn luôn đứng với đôi vai thẳng và cao, không thể ngồi yên nếu cuộc sống của cô phụ thuộc vào điều đó, và đi như cô đang ở trong một cuộc đua - và tại sao lại không? Cô luôn tự hỏi. Nếu một người đang đi đến đâu đó, có lý gì khi không đến đó nhanh chóng?

Còn đối với mùa dạ hội của cô ở Luân Đôn, cô còn không thích thành phố nhiều nữa. Ôi, cô có một khoảng thời gian vui vẻ, và cô đã gặp nhiều người tử tế, nhưng một mùa vũ hội Luân Đôn dường như là một sự phung phí tiền bạc khủng khiếp đối với một cô gái sẽ hoàn toàn hài lòng được ở lại nông thôn và tìm một anh chàng hiểu biết lý lẽ để mà cưới.

Nhưng Mary không chấp nhận điều gì như thế. “Khi ta cưới cha con,” bà nói, “ta đã thề sẽ yêu thương con và đem đến cho con mọi sự chăm sóc và tình thương ta sẽ dành cho con ruột của ta.”

Kate đã thu xếp để vừa thốt ra được một từ “nhưng - ” trước khi Mary tiếp tục với, “ta có trách nhiệm đối với người mẹ tội nghiệp của con, cầu Chúa cho bà yên nghỉ, và một phần của trách nhiệm đó là thấy con được cưới xin hạnh phúc và định.”

“Con có thể hạnh phúc và được bảo đảm ở thôn quê mà.” Kate đã trả lời.

Mary đã đối lại, “Có nhiều người đàn ông để lựa chọn hơn ở Luân Đôn.”

Sau đó Edwina cũng đã tham gia, khăng khăng nói rằng cô sẽ hoàn toàn khốn khổ nếu không có Kate, và bởi vì Kate không bao giờ có thể chịu được khi nhìn thấy em gái không hạnh phúc, số phận cô được quyết.

Và thế là cô ở đây - ngồi trong một căn phòng khách hơi sờn cũ, trong một căn nhà thuê ở phần rìa Luân Đôn mà gần như hợp thời, và...

Cô nhìn quanh một cách tinh nghịch... và cô sắp sửa giật tờ tạp chí từ tay em gái.

“Chị Kate!” Edwina kêu ré lên, mắt cô trợn vào mảnh báo nhỏ hình tam giác còn lại giữa ngón tay cái và ngón trỏ. “Em chưa xong mà!”

“Em cữ đọc nó mãi.” Kate trả lời với nụ cười ngoác miệng táo tợn. “Bên cạnh đó, chị muốn coi cô ta viết gì về tử tước Bridgerton hôm nay.”

Đôi mắt của Edwina, thường xuyên được ví như mặt hồ Scot tĩnh lặng, ánh lên quỷ quái. “Chị quan tâm khủng khiếp đến ngài tử tước đấy, Kate. Có điều gì chị không nói với mẹ và em đúng không?”

“Đừng có ngu ngốc thế. Chị còn không biết anh ta. Mà nếu chị có biết, có thể là chị sẽ chạy về hướng ngược lại. Anh ta cụ thể là loại đàn ông mà hai chúng ta nên tránh xa bằng mọi giá. Anh ta rất có thể quyến rũ một tảng bẳng ấy chứ.”

“Kate!” Mary bật ra.

Kate nhăn nhó. Cô đã quên mất rằng mẹ cô đang lắng nghe. “Chà, đó là sự thật.” Cô thêm. “Con đã nghe rằng anh ta có nhiều người tình hơn là sinh nhật của con nữa.”

Mary nhìn cô trong vài giây, như thể cố quyết định bà có muốn trả lời hay không, và cuối cùng bà nói, “Không phải đó là một chủ đề thích hợp cho tai con đâu, nhưng nhiều người đàn ông

“Ôi.” Kate đỏ mặt. Có rất ít thứ kém hấp dẫn hơn là bị phản đối khi một người đang cố gắng đưa ra một lập luận quan trọng. “Chà, thế thì, anh ta có gấp đôi con số nhiều. Cho dù trường hợp nào đi nữa, anh ta quá bữa bãi hơn hầu hết những người đàn ông khác, và không phải loại Edwina nên cho phép tán tỉnh nó.”

“Con cũng đang tận hưởng một mùa vũ hội đấy.” Mary nhắc nhở cô.

Kate chiếu vào Mary một cái nhìn khó chịu nhất. Họ đều biết là nếu ngài tử tước chọn tán tỉnh một người nhà Sheffield, đó sẽ không là Kate.

“Em không nghĩ có bất cứ thứ gì ở đó sẽ thay đổi ý kiến của chị.” Edwina nói với một cái nhún vai khi cô nghiêng người tới Kate để nhìn cho rõ hơn tờ tạp chí. “Cô ấy không nói nhiều về anh ta, thật đấy. Đó giống như là một thảo luận trên chủ đề về mấy kẻ trác táng hơn.”

Đôi mắt Kate lướt khắp hàng chữ in. “Hmmph.” cô nói, biểu hiện yêu thích nhất về sự khinh bỉ. “Chị sẽ cá là cô ấy đúng. Anh ta có thể không đi đào bới năm nay đâu.”

“Con luôn nghĩ Lady Whistledown đúng mà.” Mary thì thầm với một nụ cười.

“Cô ấy thường như vậy.” Kate trả lời. “Người phải thừa nhận, đối với một cột báo đầy tin đồn, cô ấy đã thể hiện một trí tuệ đáng chú ý đó chứ. Cô ấy chắc chắn là đã đúng trong cách nhìn nhận tất cả mọi người mà con đã gặp ở Luân Đôn này.”

“Con nên tự đưa ra phán xét của mình, Kate.” Mary nói nhẹ nhàng. “Sẽ là hạ thấp chính mình khi con căn cứ ý kiến của bản thân vào một cột báo tin đồn.”

Kate biết mẹ kế của cô đã đúng, nhưng cô không muốn thừa nhận nó, và do đó cô chỉ buông ra một tiếng “Hmmph” khác và quay trở lại với tờ tạp chí trong tay.

Tạp chí Whistledown là, không nghi ngờ gì, tờ báo được quan tâm nhất trong toàn Luân Đôn. Kate không hoàn toàn chắc chắn từ lúc nào tờ báo đầy tin đồn thổi này đã bắt đầu - khoảng năm ngoái, cô nghe như vậy - nhưng có một thứ chắc chắn. Dù cho Lady Whistledown có là ai đi nữa (và không ai thực sự biết cô ta là ai), cô ta là một người có quan hệ rộng. Cô ấy phải như thế. Không một kẻ hay xía mũi vào chuyện người khác nào có thể tiết lộ mọi tin đồn mà cô ta đã in trong cột báo của mình vào các ngày Thứ Hai, Thứ Tư và Thứ Sáu.

Lady Whistledown luôn luôn có tất cả những thứ người-ta-nói, và không giống như các nhà viết báo khác, cô ấy không hề ngập ngừng khi dùng tên đầy đủ của người khác. Như đã quyết định vào tuần trước, ví dụ, rằng Kate trông không ổn với màu vàng, cô ấy đã viết, rõ ràng như ban ngày: “Màu vàng khiến cho Quý Cô Katharine Sheffield tóc sẫm màu trong như một cây thuỷ tiên cháy sém.”

Kate đã không phiền lòng vì câu sỉ nhục đó. Cô đã nghe điều đó được nói đến hơn một lần rằng một người không thể tự xem là “thành đạt” cho đến khi người đó bị sỉ nhục bởi Lady Whistledown. Ngay cả Edwina là một thành công rực rỡ của xã hội trong mắt mọi người, cũng đã tỏ ra ghen tị vì Kate đã được chỉ đích danh trong một lời sỉ nhục.

Và mặc dù Kate không đặc biệt mong muốn ở Luân Đôn cho một mùa vũ hội, cô đã suy ra rằng nếu cô đã tham gia vào vòng quay của xã hội, thì tốt nhất là cô không nên trở thành một sự thất bại hoàn toàn và trọn vẹn. Nếu bị sỉ nhục trên một tờ báo lá cải là dấu hiệu duy nhất về sự thành công của cô, vậy thì, cứ như thế đi. Kate sẽ sử dụng chiến thẳng của mình khi cô có thể.

Bây giờ khi mà Penelope Featherington khoe khoang rằng cô ấy đã từng bị so sánh với một quả cam chín rục trong bộ váy sa-tanh chói loá, thì Kate cũng có thể vẫy cánh tay và thở dài rất kịch, “Vâng, ừ, chị là một cây thuỷ tiên cháy sém đấy thôi.”

“Một ngày nào đó,” Mary thông báo, đẩy thêm một cái khác vào cặp kính với ngón tay trỏ, “sẽ có người khám phá ra nhân dạng của người phụ nữ đó, và rồi cô ta sẽ gặp rắc rối lớn cho mà xem.”

Edwina nhìn vào mẹ mình với sự thích thú. “Mẹ thật sự nghĩ ai đó sẽ truy tầm cô ấy sao? Cô ấy đã sắp xếp để giữ bí mật của mình hơn một năm rồi.”

“Không có thứ gì to tát như thế có thể mãi mãi là bí mật.” Mary trả lời. Bà chích vào cái mẫu thêu với cây kim, kéo một đoạn chỉ dài màu vàng xuyên qua lớp vải. “Nhớ lời mẹ đấy. Nó sẽ được bật mí dù sớm hay muộn, và khi nó đã lan ra, một vụ bê bối mà các con chưa bao giờ thấy sẽ bùng nổ trong toàn thành phố.”

“Ừ thì, nếu con mà biết cô ấy là ai,” Kate thông báo, lật cái tạp chí sang trang hai, “con có thể sẽ làm bạn với cô ấy. Cô ấy thật là thú vị như quỷ sứ vậy. Và dù cho mọi người có nói gì, cô ấy hầu như luôn luôn đúng.”

Vừa lúc đó, Newton, chú chó giống corgi béo phệ của Kate, phi nước kiệu vào phòng.

“Không phải là con chó đó nên đang ở ngoài sao?” Mary hỏi. Sau đó bà hét lên “Kate!” khi chú chó rẽ ngoặt trên chân bà và thở phì phì như thể đang chờ một nụ hôn.

“Newton, lại đây ngay lập tức.” Kate ra lệnh.

Con chó nhìn đầy mong mỏi lên Mary, sau đó đi lạch bạch đến chỗ Kate, nhảy hụp lên ghế sofa, và đặt bộ móng trước của nó lên lòng cô.

“Anh chàng đó đang làm cho chị dính đầy lông kìa.” Edwina nói.

Kate nhún vai khi cô vuốt ve bộ lông màu caramel dày của con chó. “Chị không phiền mà.”

Edwina thở dài, nhưng cô vẫn vươn tới và tặng cho Newton một cái vỗ nhẹ. “Cô ấy còn nói gì nữa không?” Cô hỏi, nghiêng người tới trước với sự thích thú. “Em chưa bao giờ đi tới được trang thứ hai.”

Kate cười mỉm trước lời châm biếm của em gái. “Không nhiều. Một tí chút về Ngài Công Tước và Nữ Công Tước của Hastings, họ vừa đến thành phố vào tuần này, một bản danh sách về thức ăn tại vũ hội của Lady Danbury mà cô ấy đã xuýt xoa là nó “ngon lành đến kinh ngạc”, và một miêu tả không may mắn về bộ váy của Bà Featherington vào Thứ Hai tuần trước.”

Edwina cau mày. “Cô ấy dường như thích chích vào nhà Featherington hơi nhiều đấy.”

“Và chẳng có gì mà thắc mắc,” Mary nói, đặt đồ thêu xuống trong khi bà đứng dậy. “Người phụ nữ đó sẽ không biết được làm thế nào để lựa chọn một bộ váy màu thích hợp cho các con gái của bà ta nếu một cái cầu vòng quấn quanh cổ bà ấy.” “Mẹ à!” Edwina thốt lên.

Kate đập một tay lên miệng mình, cố gắng để không cười. Mary hiếm khi nào đưa ra ý kiến cá nhân, nhưng khi bà đã làm, thì chúng luôn luôn phi thường.

“Chà, đó là sự thật. Bà ta cứ mặc đồ cho cô con gái út màu cam. Trong khi bất cứ ai cũng có thể thấy cô gái tội nghiệp đó cần màu xanh dương hoặc xanh lá bạc hà.”

“Người đã mặc cho con màu vàng.” Kate nhắc nhở bà.

“Và ta rất lấy làm tiếc ta đã làm như thế. Điều đó dạy cho ta một điều là nên lắng nghe cô gái bán hàng. Ta không bao giờ nên nghi ngờ đầu óc phán xét của ta mới phải. Chúng ta chỉ cần đơn giản là cắt bớt chiếc váy đó cho Edwina.”

Bởi vì Edwina thấp hơn Kate một cái đầu, và vài chỗ mỏng manh hơn, nên đây sẽ là một vấn đề.

“Khi người làm thế,” Kate nói, quay sang em gái, “hãy chắc chắn rằng người loại ra nếp diềm xếp trên tay áo. Nó phiền hà khủng khiếp. Và nó ngứa. Con đã có một nửa ý định xé nó ra ngay tại buổi dạ vũ của Ashbourne.”

Mary trợn tròn mắt. “Ta vừa ngạc nhiên và biết ơn rằng con đã thấy phù hợp mà kiềm chế bản thân đấy.”

“Con ngạc nhiên nhưng không biết ơn,” Edwina nói với một nụ cười tinh quái. “Chỉ cần nghĩ đến sự thích thú mà Lady Whistledown sẽ có với điều đó xem.”

“À, vâng,” Kate nói, đáp lại bằng nụ cười toét miệng của cô. “Chị có thể thấy nó rồi. ‘Cây thuỷ tiên bị cháy sém đã tự ngắt rụng những cánh hoa của mình’.”

“Mẹ sẽ lên lầu đây.” Mary thông báo, lắc đầu với trò cười của con gái bà. “Cố đừng có quên rằng chúng ta có một buổi dạ hội phải tham gia vào tối nay đấy. Mấy đứa có thể muốn ngủ một tí trước khi chúng ta đi. Chắc chắn sẽ là một đêm về muộn cho tất cả chúng ta.”

Kate và Edwina gật đầu và thì thầm những lời hứa với hiệu quả của lời nói đó khi Mary thu gom đồ thêu của mình và rời phòng. Khi bà vừa rời khỏi, Edwina đã qung Kate và hỏi, “Chị đã quyết định sẽ mặc gì tối nay chưa?”

“Màu xanh khói, chĩ nghĩ thế. Chị nên mặc màu trắng, chị biết, nhưng chị sợ là nó không hợp với chị.”

“Nếu chị không mặc màu trắng,” Edwina nói với lòng trung thành, “thì em cũng không. Em sẽ mặc bộ muslin xanh của em.”

Kate gật đầu tán thưởng khi cô liếc lại vào cột báo trong tay, cố gắng giữ thăng bằng cho Newton, anh chàng đã lăn ngửa ra và đang ngọ nguậy để được gãi bụng. “Chỉ mới tuần trước thôi Mr.Berbrooke đã nói em là một thiên thần trong bộ cánh màu xanh còn gì. Khi tính đến nó hài hoà cực kỳ với màu mắt của em.”

Edwina chớp mắt ngạc nhiên. “Mr.Berbrooke nói vậy sao? Với chị ư?”

Kate nhìn lên lại. “Tất nhiên. Tất cả các anh chàng của em đều cố gắng đưa lời khen thông qua chị.”

“Họ làm thế ư? Để làm gì chứ?”

Kate cười chậm chạp và khoan dung. “Nào, bây giờ, Edwina, đó có thể có liên quan đến việc em đã tuyên bố cho toàn thể khán giả của buổi hoà nhạc nhà Smythe-Smyth là em sẽ không bao giờ có thể kết hôn, mà không có sự đồng tình của chị em đấy.”

Đôi má Edwina hơi ửng hồng. “Nó không hoàn toàn là toàn thể khán giả.” Cô thì thầm.

“Nó có thể lắm chứ. Tin tức lan truyền nhanh hơn là lửa trên mái nhà nữa, Chị còn không có trong phòng lúc đó và chỉ cần có hai phút để chị có thể nghe về nó.”

Edwina khoanh tay và buột ra một tiếng “Hmmph” làm cho cô ấy nghe như là chị gái lớn của mình. “À, đó là sự thật mà, và em không quan tâm ai biết điều đó. Em biết là em được hy vọng sẽ có được cuộc hôn nhân lớn và rực rỡ, nhưng em không nhất thiết phải cưới người sẽ đối xử không tốt với em. Bất cứ ai với sự dũng cảm chịu đựng có thể thật sự gây ấn tượng với chị sẽ phải không còn bé bỏng ngây thơ nữa.”

“Vậy chị khó để mà gây ấn tượng lắm à?”

Hai chị em gái nhìn nhau, rồi đồng thanh trả lời, “Vâng.”

Nhưng khi Kate cười cùng với Edwina, một ý thức tội lỗi nhỏ bé lớn lên trong cô. Cả ba người nhà Sheffield đều biết rằng sẽ là Edwina, người đốn ngã một quý ông hoặc kết hôn vào một gia tài. Sẽ là Edwina, người bảo đảm rằng gia đình cô sẽ không phải sống suốt cuộc đời trong nhà tế bần. Edwina là một mĩ nhân, trong khi Kate thì...

Kate là Kate.

Kate không phiền lòng. Sắc đẹp của Edwina chỉ đơn giản là một sự thật của cuộc đời. Có vài sự thật mà Kate từ lâu đã chấp nhận. Kate sẽ không bao giờ học cách nhảy điệu Valse mà không cố gắng là người dẫn; cô luôn luôn sợ hãi giông bão, không kể là bao nhiêu lần cô tự nhủ là cô thật ngu ngốc; và không nhất thiết là cô mặc cái gì, không nhất thiết cô bới tóc như thế nào hay véo đôi má mình bao nhiêu lần, cô cũng không bao giờ xinh đẹp như Edwina.

Bên cạnh đó, Kate không chắc cô có thích tất cả những sự quan tâm mà Edwina nhận được hay không. Mà cũng không, cô đang nhận ra, cô sẽ không hứng thú với trách nhiệm phải kết hôn tốt để lo liệu cho mẹ và em gái cô.

“Edwina,” Kate nói nhẹ nhàng, mắt cô trở nên nghiêm túc, “Em không cần phải kết hôn người nào mà em không thích. Em biết điều đó mà.”

Edwina gật đầu, bỗng nhiên trông như thể cô sắp khóc.

“Nếu em quyết định rằng chẳng có quý ông nào ở Luân Đôn đủ tốt cho em, vậy thì cứ thế đi. Chúng ta chỉ đơn giản là quay về Somerset và tận hưởng sự bầu bạn của chúng ta. Dù sao đi nữa thì chẳng có ai mà chị thích hơn cả.”

“Em cũng thế.” Edwina thì thầm.

“Và nếu em tìm thấy một người đàn ông khiến cho em say đắm, thì Mary và chị sẽ rất sung sướng. Em cũng không nên lo lắng về chuyện bỏ lại mẹ và chị. Mẹ và chị sẽ sống tốt với nhau thôi.”

“Chị cũng có thể tìm được để kết hôn mà.” Edwina chỉ ra.

Kate cảm thấy miệng cô nhích thành nụ cười nhỏ. “Chị có thể.” Cô cho phép câu này, biết rằng điều đó có thể không đúng. Cô không muốn làm một gái già suốt cuộc đời, nhưng cô nghi ngờ cô sẽ tìm được một người chồng ở Luân Đôn. “Có thể một trong những người theo đuổi điên cuồng của em sẽ quay sang chị, một khi anh ta nhận ra em không thể với tới được.” Cô trêu.

Edwina đập cô với một cái gối. “Đừng có ngu ngốc thế.”

“Nhưng chị không có!” Kate phản đối. Và cô không ngu ngốc. Thành thật mà nói, đây đối với cô là con đường gần giống nhất nhờ nó cô có thể thực sự tìm được một người chồng trong thành phố.

“Chị có biết kiểu đàn ông nào em muốn kết hôn không?” Edwina hỏi, đôi mắt trở nên mơ mộng.

Kate lắc đầu.

“Một học giả.”

“Một học giả?”

“Một học giả.” Edwina nói kiên quyết.

Kate hắng giọng. “Chị không chắc em sẽ tìm thấy nhiều người như thế ở thành phố cho mùa vũ hội này đâu.”

“Em biết.” Edwina bật ra một tiếng thở dài nhỏ. “Nhưng sự thật là - và chị biết điều này ngay cả khi em không được nói ở nơi công cộng - em thật sự hơi mọt sách. Em thích thà dành cả ngày trong thư viện còn hơn là đi lang thang trong Hyde Park. Em nghĩ em nên tận hưởng cuộc sống với một người đàn ông cũng thích thú với sự theo đuổi học vấn.”

“Đúng rồi. Hmmm...” Đầu óc Kate làm việc điên cuồng. Edwina không chắc cũng sẽ tìm được một học giả ở Somerset. “Em biết không, Edwina, có thể khó để tìm cho em một học giả thật sự ngoài các trường đại học thành phố. Em có thể phải chấp nhận một người thích đọc và học hành như em thôi.”

“Như thế cũng rồi.” Edwina nói sung sướng. “Em sẽ hoàn toàn hài lòng với một học giả nghiệp dư.”

Kate thở dài nhẹ nhõm. Chắc chắn họ có thể tìm được ai đó ở Luân Đôn thích đọc.

“Và chị biết gì không?” Edwina thêm. “Chị thật sự không thể nói về một quyển sách chỉ bởi bìa của nó. Mọi người đều là học giả nghiệp dư. Sao chứ, ngay cả tử tước Bridgerton mà Lady Whistledown cứ nói mãi đó có thể là một học giả từ trong tim đấy.”

“Tự cắn lưỡi em đi, Edwina. Em sẽ không có gì liên quan đến tử tước Bridgerton cả. Mọi người đều biết anh ta là loại tệ nhất trong số những kẻ chơi bời phóng đãng. Thật sự, anh ta là kẻ chơi bời phóng đãng tệ nhất mọi thời đại. Trong toàn Luân Đôn. Trong toàn quốc!”

“Em biết, em chỉ nêu anh ta ra như một ví dụ thôi. Bên cạnh đó, anh ta không chắc là sẽ chọn một cô dâu năm nay mà. Lady Whistledown đã nói thế, và chị cũng đã nói rằng cô ấy hầu như luôn luôn đúng.”

Kate vỗ lên cánh tay em gái. “Đừng lo. Chúng ta sẽ tìm cho em một người chồng thích hợp. Nhưng không - không không không không không phải là tử tước Bridgerton!”

* * *

Vào đúng lúc đó, đối tượng của cuộc trò chuyện của họ đang thư giãn tại White’s với hai trong số ba em trai của anh, tận hưởng đồ uống vào chiều muộn.

Anthony Bridgerton dựa vào chiếc ghế da, quan sát ly scotch với một vẻ mặt đăm chiêu khi anh xoay nó, và rồi tuyên bố, “Anh đang nghĩ đến việc kết hôn.”

Benedict Bridgerton, đang tự chiều chuộng cái thói quen mà mẹ anh rất ghét - ngã chiếc ghế của anh một cách say xỉn ra ra hai chân sau - té nhào.

Colin Bridgerton bắt đầu nghẹn.

May mắn cho Colin, Benedict đã ngồi trở lại vừa kịp lúc để vỗ anh thật mạnh vào lưng, làm một quả oliu xanh bay ngang qua bàn.

Nó trượt qua tai Anthony trong đường tơ tóc.

Anthony để sự sỉ nhục này qua một bên mà không bình luận gì. Anh đang biết quá rõ lời tuyên bố đột ngột của anh đã được thốt ra như một sự ngạc nhiên nhỏ.

Chà, có thể là hơn cả nhỏ. “Hoàn toàn,” “toàn bộ”, và “trọn vẹn” là những từ hình thành trong đầu thì đúng hơn.

Anthony đã biết rằng anh không phù hợp với hình ảnh một người đàn ông có ý định ổn định cuộc sống trong đầu. Anh đã dành cả chục năm qua như một kiểu trác táng tồi tệ nhất, nắm bắt lấy khoái lạc khi anh có thể. Bởi vì anh biết rất rõ, cuộc đời rất ngắn và chắc chắn nó có nghĩa là phải tận hưởng. Ồ, anh chắc chắn là có một quy tắc về danh dự. Anh chưa bao giờ dây dưa với phụ nữ trẻ gia giáo. Bất cứ ai có quyền đòi hỏi một cuộc hôn nhân đều hoàn toàn ngoài giới hạn.

Với bốn em gái của anh, Anthony có một mức độ kính trọng lành mạnh cho danh tiếng tốt đẹp của những phụ nữ có giáo dục. Anh đã gần như đấu một cuộc đọ súng tay đôi vì một trong các cô em gái anh, chỉ vì sự coi thường danh dự của cô ấy. Và đối với ba cô khác... anh tự do thú nhận rằng anh đã chảy mồ hôi lạnh chỉ mới một tí ý nghĩ về việc họ có dính líu với một người đàn ông có danh tiếng như anh.

Không, anh chắc chắn sẽ không bắt đầu tước đoạt em gái của các quý ông khác.

Nhưng đối với các kiểu phụ nữ khác - những goá phụ và các diễn viên luôn biết những gì họ muốn và những gì mà họ đang dính dáng vào - anh tận hưởng sự bầu bạn của họ và tận hưởng nó rất tốt. Từ cái ngày anh rời Oxford và đi về hướng Tây tới Luân Đôn, anh đã luôn có một người tình.

Đôi lúc, anh nhăn nhó nghĩ, anh đã có tới hai.

Anh cưỡi ngựa trong gần như tất cả các cuộc đua mà xã hội dâng cho anh, anh đấm bốc tại câu lạc bộ Quý Ông Jackson’s, và anh thắng trong các trò chơi bài nhiều hơn là anh có thể đếm. (Anh cũng thua một ít, nhưng anh không đếm xỉa đến chúng). Anh dành cả mười năm của những năm tháng tuổi đôi mươi trong một cuộc đeo đuổi đầy trí tuệ của hoan lạc, chỉ bị kiềm chế bớt bởi ý thức trách nhiệm tràn ngập đối

Cái chết của Edmund Bridgerton đã vừa đột ngột và không đoán trước được; ông đã không có cơ hội nào để nói lời yêu cầu cuối cùng với đứa con trai đầu của ông trước khi qua đời. Nhưng nếu ông đã làm thế, Anthony chắc chắn rằng ông sẽ yêu cầu anh chăm sóc cho mẹ anh, và các em trai em gái anh với cùng một sự tận tâm và tình yêu thương mà Edmund đã thể hiện.

Và thế là xen giữa những loạt buổi party và những cuộc đua ngựa, anh đã gửi các em trai đến trường Eton và Oxford, đến dự một lượng làm tê liệt đầu óc các buổi độc tấu piano của các em gái anh (không phải là chiến công dễ dàng; ba trong số bốn đứa bị mù âm), và giữ một con mắt tỉ mỉ và thận trọng trên vấn đề tài chính của gia đình. Với bảy em trai và em gái, anh thấy đó là bổn phận của anh phải chắc chắn có đủ tiền để bảo đảm cho tương lai các em.

Khi anh ngày càng gần đến tuổi ba mươi, anh nhận ra anh đang dành nhiều và nhiều thời gian hơn chăm lo cho di sản của mình, của gia đình và ít và ít thời gian hơn cho những đeo đuổi cũ của suy đồi và hoan lạc. Và anh nhận ra anh thích như thế. Anh vẫn giữ một người tình, nhưng không còn hơn một người cùng một lúc nữa, và anh khám phá ra rằng anh không còn cảm thấy sự cần thiết phải đi vào mỗi cuộc đua ngựa, hoặc ở lại lâu ở một buổi tiệc chỉ để thắng ván bài cuối cùng.

Danh tiếng của anh, tất nhiên, vẫn ở lại với anh. Thật ra, anh đã không phiền lòng vì điều đó. Chắc chắc là có lợi ích trong việc được nghĩ đến như là kẻ ăn chơi trác táng đáng quở trách nhất nước Anh. Anh gần như là bị e ngại phổ thông, chẳng hạn.

Đó luôn luôn là một điều tốt.

Nhưng giờ là thời gian dành cho hôn nhân. Anh phải ổn định, có một đứa con trai. Anh có một tước hiệu phải truyền lại, sau tất cả. Anh cũng cảm nhận thấy một sự nuối tiếc nhức nhối - và có thể một chút tội lỗi nữa - về sự thật là khó chắc chắn rằng anh sẽ sống để nhìn con trai anh trưởng thành. Nhưng anh có thể làm gì chứ? Anh là con đầu Bridgerton của một người con đầu Bridgerton của một người con đầu Bridgerton tám lần như thế. Anh có một trách nhiệm triều đại phải đơm quả và sinh sôi nảy nở.

Bên cạnh đó, anh có được một ít an ủi khi biết rằng anh sẽ để lại ba người em có khả năng và đầy quan tâm. Họ sẽ bảo đảm cho con trai anh lớn lên với tình yêu và danh dự mà mỗi người nhà Bridgerton đưởng. Các em gái của anh sẽ chiều chuộng cậu bé, và mẹ anh có thể sẽ làm hư nó...

Anthony thực sự mỉm cười một tí khi anh nghĩ về gia đình lớn và thường xuyên ầm ĩ của anh. Con trai anh sẽ không cần một người cha để được yêu thương chu đáo.

Và dù cho anh có sinh bao nhiêu con đi nữa - à, chúng chắc chắn là sẽ không nhớ về anh sau khi anh ra đi. Chúng sẽ còn nhỏ, chưa đủ trưởng thành. Anh nhận thấy rằng trong tất cả con cái nhà Bridgerton, anh, đứa con cả, là người bị tác động mạnh nhất bởi cái chết của cha họ.

Anthony uống cạn một ngụm của ly scotch của anh và nâng thẳng vai, đẩy những suy nghĩ không vui ra khỏi đầu. Anh cần phải tập trung vào việc quan trọng trước mắt, tên là, cuộc đeo đuổi một người vợ.

Là một người sáng suốt và biết tổ chức, anh đã làm một danh sách trong óc những yêu cầu phải có cho vị trí đó. Trước tiên, cô ấy phải hấp dẫn vừa phải. Cô ấy không cần phải là một người đẹp đến mê say (mặc dù điều đó sẽ tuyệt), nhưng nếu anh sẽ phải ngủ với cô, anh nghĩ rằng một chút hấp dẫn phải làm cho việc đó dễ chịu hơn.

Thứ hai, cô ấy không thể ngu ngốc. Cái này, Anthony trầm ngâm, có thể sẽ là yêu cầu khó thực hiện nhất. Anh không hoàn toàn bị ấn tượng bởi trình độ năng lực của các cô gái trẻ Luân Đôn. Lần cuối anh phạm sai lầm khi lôi kéo một cô gái trẻ vừa mới ra trường vào cuộc trò chuyện, cô ta đã không thể bàn luận gì khác ngoài thức ăn (cô ta có một đĩa dâu tươi trong tay vào lúc đó) và thời tiết (và cô ta còn không nói về nó đúng nữa; khi Anthony hỏi cô ta có nghĩ thời tiết cho trở nên khắc nghiệt không [turn inclement], cô ta đã trả lời, “Em chắc là em không biết. Em chưa bao giờ đến Clement.”)

Anh có thể tránh trò chuyện với một người vợ kém tài giỏi hơn, nhưng anh không muốn những đứa con ngu ngốc.

Thứ ba - và đây là điều quan trọng nhất - cô ấy không thể là một ai đó mà anh có thể thật sự yêu.

Sẽ không có trường hợp nào mà ngyên tắc này bị phá vỡ.

Anh không hoàn toàn là một kẻ hay nhạo báng; anh biết tình yêu thật sự có tồn tại. Bất cứ ai đã từng ở trong cùng một căn phòng với cha mẹ anh đều rằng tình yêu thật sự có tồn tại.

Nhưng tình yêu là một sự rầy rà mà anh muốn tránh. Anh không có mong muốn nào cho cuộc sống của anh bị viếng thăm bởi phép màu kỳ diệu đó.

Và bởi vì Anthony đã quen với việc có được những gì anh muốn, anh không có nghi ngờ gì rằng anh sẽ tìm được một người phụ nữ hấp dẫn, thông minh mà anh không bao giờ có thể yêu. Và có vấn đề gì với nó chứ? Nhiều cơ may là anh không thể tìm được tình yêu của đời anh ngay cả khi anh tìm kiếm cô ấy. Hầu hết đàn ông đều không.

“Lạy Chúa Lòng Lành, Anthony, cái gì làm anh nhăn nhó đến thế? Không phải trái oliu đó. Em thấy nó rõ ràng và nó còn chưa đụng vào anh.”

Giọng của Benedict kéo anh ra khỏi sự mơ tưởng, và Anthony chớp mắt vài lần trước khi trả lời, “Không có gì. Không có gì hết.”

Anh đã không, tất nhiên, chia sẻ những suy nghĩ về sự tận số của anh với bất cứ ai, ngay cả với em trai anh. Đó không phải là loại chuyện mà một người muốn thông báo. Chết tiệt, nếu có ai đó đến và nói với anh điều tương tự, anh chắc chắn là sẽ cười hắn văng ra khỏi cửa.

Nhưng không ai có thể hiểu được chiều sâu mối liên kết giữa anh và cha. Và không ai có thể hiểu được theo cái cách mà Anthony cảm nhận vào trong xương tuỷ của mình, làm thế nào anh biết được anh sẽ không thể sống lâu hơn cha anh. Edmund đã là tất cả đối với anh. Anh đã luôn luôn khao khát là một người đàn ông cừ khôi như cha, biết rằng điều đó là không thể, tuy nhiên anh vẫn cố gắng. Thật sự sống lâu hơn Edmund - trong mọi trường hợp - điều đó chẳng là gì ngoài không tưởng.

Cha của Anthony là, hoàn toàn đơn giản, người đàn ông vĩ đại nhất mà anh từng biết, có thể là người đàn ông vĩ đại nhất từng sống trên trái đất. Để nghĩ rằng anh có thể hơn được cha dường như là kiêu ngạo ở mức tột cùng.

Có điều gì đó đã xảy đến với anh vào cái đêm cha anh qua đời, khi anh ngồi lại trong phòng ngủ của cha mẹ với xác cha, chỉ ngồi đó hàng giờ liền, nhìn ngắm cha anh và cố gắng một cách tuyệt vọng để nhớ lại mọi thời khắc họ đã chia sẻ. Sẽ rất dễ dàng để quên đi những thứ nhỏ nhặt - như Edmund sẽ bóp cánh tay của Anthony khi anh cần sự động viên. Hoặc làm thế nào ông có thể thuật lại từ trí nhớ toàn bài hát Thở Dài Nữa” của Balthazar trong Chẳng Có Chuyện Gì Cũng Làm Rối Lên, không phải bởi vì ông nghĩ nó thật ý nghĩa, mà chỉ bởi vì ông đã thích nó.

Và khi Anthony cuối cùng cũng ra khỏi căn phòng, ánh nắng bình minh đầu tiên tô hồng bầu trời, anh biết bằng cách nào đó rằng những ngày tháng của anh được đánh số, và được đánh số như cách ngày tháng của Edmund đã được đánh số.

“Phun nó ra đi.” Benedict nói, cắt dòng suy nghĩ của anh một lần nữa. “Em sẽ không đưa anh một đồng cho những suy nghĩ của anh đâu, bởi vì em biết chúng không thể đáng giá chừng đó được, nhưng mà anh đang nghĩ gì thế?”

Anthony đột nhiên ngồi thẳng hơn, quyết định buộc sự chú ý của anh vào vấn đề ngay trước mắt. Sau tất cả, anh có một cô dâu phải chọn, và đó là một công việc nghiêm túc. “Ai đang được xem là viên kim cương đắt giá của mùa vũ hội này vậy?” anh hỏi.

Các em trai anh ngừng một lúc để nghĩ về điều đó, và rồi Colin nói. “Edwina Sheffield. Chắc chắn là anh đã thấy cô ấy rồi. Hơi nhỏ nhắn, với mái tóc vàng và đôi mắt xanh. Anh có thể thường xuyên thấy cô ấy ở đám đông như cừu những kẻ tán tỉnh theo đuổi cô ấy khắp nơi.”

Anthony ngó lơ ý đồ trò vui châm biếm của em trai anh. “Cô ta có não chứ?”

Colin chớp mắt, như thể câu hỏi một người phụ nữ có một bộ não là một câu hỏi chưa bao giờ xảy đến với anh. “Vâng, em nghĩ cô ấy có. Em trong một lần đã nghe cô ấy bàn luận thần thoại với Middlethorpe, và nghe như là cô ấy nói đúng về nó.”

“Tốt.” Anthony nói, để cho ly rượu scotch của anh va vào cái bàn với một tiếng thụp. “Vậy anh sẽ cưới cô ta.”


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.08.2013, 21:53
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Thủy Long Bang Cầm Thú
Vương Thần Thủy Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.04.2011, 21:53
Bài viết: 5587
Được thanks: 5584 lần
Điểm: 9.98
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Lãng mạn] The Viscount who Loved Me (Bridgertons #2) - Julia Quinn - Điểm: 10

Chương 2

Tại dạ hội Hartside vào tối Thứ Tư, Tử Tước Bridgerton đã bị nhìn thấy khiêu vũ với hơn một quý cô trẻ phù hợp. Thái độ này chỉ có thể được gọi là “làm sửng sốt” vì Bridgerton thường tránh những quý cô trẻ thích hợp với một sự kiên trì sẽ rất ấn tượng nếu nó không hoàn toàn làm vỡ mộng tất cả những Bà Mẹ với đầu-óc-hôn-nhân.

Có thể nào ngài Tử tước đã đọc cột báo mới đây của Bổn Tác Giả và, trong cách cư xử ngoan cố mà mọi giống đực của các loài đều có vẻ xác nhận, đã quyết định chứng minh Bổn Tác Giả sai?

Có thể Bổn Tác Giả đang tự gán cho mình nhiều tầm quan trọng hơn là Cô Ấy thực sự nắm giữ, nhưng nam giới chắc chắn đã ra những quyết định dựa trên ít, ít thứ hơn nhiều.

Tạp chí của Lady Whistledown, ngày 22 tháng 4 năm 1814


Cho đến mười một giờ tối hôm đó, tất cả mọi nỗi sợ hãi của Kate đã trở thành hiện thực.

Anthony Bridgerton đã mời Edwina khiêu vũ.

Còn tệ hơn, Edwina đã đồng ý.

Còn tệ hơn nữa, Mary đang ngắm cặp đôi đó như bà muốn đặt chỗ một nhà thờ ngay phút này.

“Người ngừng nó đi được không?” Kate rít, thúc vào xương sườn mẹ kế cô.

“Ngừng gì?”

“Nhìn họ như thế!”

Mary chớp mắt. “Như thế nào?”

“Như người đang lên kế hoạch cho bữa tiệc cưới.”

"Ồ.” Đôi má Mary chuyển màu hồng. Loại màu hồng tội lỗi.

“Mary!

“Phải, ta có thể đã lên kế hoạch,” Mary thừa nhận. “Và có gì không đúng với điều đó chứ, ta muốn hỏi đấy? Ngài ấy là một cú chộp hoàn hảo cho Edwina đấy chứ.”

“Người đã không nghe những gì con nói trưa nay trong phòng khách sao? Đã đủ tệ khi Edwina có một số lượng những kẻ trác táng và những tên lêu lỏng đánh hơi quanh con bé rồi. Người không thể hình dung được mất bao nhiêu thời gian cho con để có thể xếp loại những người theo đuổi từ tốt đến xấu đâu. Nhưng Bridgerton!” Kate rùng mình. “Anh ta hoàn toàn có thể là kẻ ăn chơi trác táng tồi tệ nhất trong toàn Luân Đôn. Người không thể muốn con bé cưới một người như anh ta được.”

“Đừng có dám nói với ta ta có thể làm gì và không thể làm gì, Katharine Grace Sheffield.” Mary nói sắc bén, dựng cột sống của bà lên đến khi bà đứng thẳng hết chiều cao của mình - vẫn còn thấp hơn Kate một cái đầu. “Ta vẫn là mẹ con đấy. À, mẹ kế của con. Và nó cũng được tính cho điều gì đó.”

Kate ngay lập tức cảm thấy như một kẻ đáng khinh. Mary là tất cả những gì cô biết về một người mẹ, và chưa bao giờ, dù chỉ một lần, khiến cho Kate cảm thấy ít giống một cô con gái hơn Edwina. Bà đã đưa cô vào giường buổi tối, kể chuyện cho cô nghe, hôn cô, ôm ấp cô, giúp cô vượt qua những năm tháng lúng túng giữa tuổi thơ và tuổi trưởng thành. Chỉ có một điều bà đã chưa làm đó là yêu cầu Kate gọi bà là “Mẹ”.

“Nó đáng kể chứ.” Kate nói bằng một giọng nhỏ nhẹ, để tầm nhìn của mình rớt một cách đáng xấu hổ xuống chân cô. “Nó đáng kể rất nhiều. Và người là mẹ con. Trong tất cả mọi điều quan trọng.”

Mary nhìn chằm chằm vào cô trong một khoảng thời gian dài, sau đó bắt đầu chớp mắt hơi dữ dội. “Ôi, trời.” Bà nghẹn ngào, với tay vào trong giỏ xách của bà lấy một cái khăn tay. “Bây giờ con lại biến ta thành cái chậu nước.”

“Con xin lỗi.” Kate thì thầm. “Ôi, đây ạ, người quay đi để không ai có thể thấy. Được rồi, thế.”

Mary kéo ra một góc khăn nhỏ và chậm vào mắt bà, cùng một màu xanh như của Edwina. “Ta rất yêu con, Kate. Con biết thế, đúng không?”

“Tất nhiên ạ! thốt lên, sửng sốt vì Mary vẫn còn phải hỏi. “Và người biết... người biết là con...”

“Ta biết.” Mary vỗ vỗ vào cánh tay cô. “Tất nhiên ta biết. Chỉ là khi con đồng ý trở thành mẹ của một đứa trẻ mà con không sinh ra, trách nhiệm của con sẽ nặng hơn gấp đôi. Con phải làm việc cần mẫn hơn để bảo đảm cho hạnh phúc và sự bình an của đứa trẻ đó.”

“Ôi, Mary, con yêu người. Và con cũng yêu Edwina.”

Nhắc đến tên của Edwina, họ cùng quay lại và nhìn ra sàn khiêu vũ vào cô, khiêu vũ duyên dáng cùng với ngài tử tước. Như thường lệ, Edwina là một hình ảnh của sự đáng yêu nhỏ bé. Mái tóc vàng được vén lên cao, và dáng người là hình ảnh thu nhỏ của vẻ yêu kiều khi cô di chuyển theo những bước nhảy.

Ngài tử tước, Kate để ý với sự khó chịu, thì đẹp trai đến gây mù mắt. Phục trang hoàn toàn trong màu trắng và đen, anh ta đã kiêng cữ những màu sắc loè loẹt đang trở nên phổ biến trong những thành viên thích chưng diện của xã hội. Anh ta cao, đứng thẳng và kiêu hãnh, và có mái tóc dày màu hạt dẻ đang có xu hướng xỏa xuống trước cặp lông mày của anh ta.

Anh ta là, ít nhất thì ở vẻ ngoài, tất cả mọi thứ về một người đàn ông theo đúng nghĩa.

“Họ làm thành một đôi đẹp đó chứ, phải không?” Mary thì thầm.

Kate cắn lưỡi mình. Cô thực sự đã cắn lưỡi mình.

“Ngài ấy hơi cao đối với con bé, nhưng ta không thấy đó là một trở ngại không thể vượt qua, con thấy thế nào?”

Kate chắp tay lại và móng tay cô bấu vào da. Nó nói lên rất nhiều về sức mạnh cú nắm chặt nơi cô rằng cô cảm thấy nó lan đến tận đôi găng tay cô.

Mary mỉm cười. Một nụ cười hơi láu cá, Kate nghĩ. Cô đưa sang mẹ kế mình một cái nhìn đầy nghi ngờ.

“Ngài ấy khiêu vũ giỏi, con không nghĩ vậy sao?” Mary hỏi.

sẽ không cưới Edwina!” Kate bùng nổ.

Nụ cười mỉm của Mary chuyển ngay thành một cái cười toét miệng. “Ta đang tự hỏi con sẽ giữ im lặng trong bao lâu đây.”

“Lâu hơn rất nhiều so với sự nhún nhường tự nhiên của con,” Kate đáp lại, hầu như đay nghiến từng chữ một.

“Đúng, cái đó thì rõ quá rồi.”

“Mary, người biết rằng ngài ấy không phải loại chúng ta muốn cho Edwina.”

Mary hơi nghiêng đầu về một bên và nhướng cặp lông mày lên. “Ta tin là câu hỏi nhất định phải là có phải ngài ấy là loại Edwina muốn cho Edwina chứ.”

“Ngài ấy cũng không phải loại đó luôn!” Kate trả lời nóng nảy. “Chỉ mới chiều nay thôi con bé nói với con rằng, nó muốn kết hôn với một học giả. Một học giả!” Cô lắc đầu về phía gã ngu ngốc tóc sẫm màu đang khiêu vũ với em gái. “Ngài ấy trông có giống một học giả không?”

“Không, nhưng mà, con cũng đâu có trông hoàn toàn giống một nghệ sĩ vẽ màu thích hợp đâu, vậy mà ta biết con là như vậy đấy.” Mary mỉm cười hơi tự mãn một chút, khiến Kate cảm thấy bị châm chích không ngừng, và chờ cô trả lời.

“Con sẽ thừa nhận,” Kate nói qua hàm răng nghiến chặt, “rằng một người không nên đánh giá một người khác chỉ dựa vào vẻ ngoài, nhưng chắc chắn là người phải đồng ý. Từ tất cả những thứ con nghe về ngài ấy, thì ngài ấy không giống như người dành các buổi trưa của mình chăm chú vào những quyển sách cũ kỹ trong thư viện.”

“Có thể không.” Mary trầm ngâm. “Nhưng ta đã có buổi nói chuyện đáng yêu với mẹ ngài ấy tối nay.”

“Mẹ ngài ấy?” Kate chiến đấu để theo kịp cuộc trò chuyện. “Chuyện đó thì có liên quan gì đến mọi chuyện chứ?”

Mary nhún vai. “Ta thấy thật khó để có thể tin một quý bà duyên dáng và thông minh như thế có thể nuôi nấng bất cứ gì ngoài những quý ông tuyệt vời nhất, không kể đến danh tiếng

“Nhưng mà Mary à -”

“Khi con làm một người mẹ,” bà nói kiêu ngạo, “con sẽ hiểu ý của ta.”

“Nhưng -”

“Ta đã nói với con,” Mary nói, giọng nói đầy ý nghĩa cho thấy bà có ý định cắt ngang, “rằng con trông đáng yêu thế nào trong màu xanh khói chưa? Ta thật vui vì chúng ta đã chọn nó.”

Kate nhìn ngớ ngẩn xuống chiếc váy của mình, tự hỏi tại sao Mary lại chuyển chủ đề đột ngột thế.

“Màu này rất hợp với con đấy. Lady Whistledown sẽ không thể gọi con là một cọng cỏ cháy sém trong tờ báo ngày Thứ Sáu được!”

Kate nhìn chằm chằm vào Mary mất tinh thần. Có thể mẹ kế của cô đã bị sốt. Mọi người làm thành một đám đông trong phòng dạ hội, và không khí thì hơi ngột ngạt.

Rồi cô cảm thấy ngón tay Mary chích thẳng vào xương vai trái của cô, và cô biết có gì đó hoàn toàn không ổn.

“Mr. Bridgerton!” Mary đột nhiên thốt lên, nghe như một cô gái trẻ hân hoan.

Kinh hãi, Kate giật mạnh đầu lên và thấy một người đàn ông đẹp trai đến kinh ngạc đang đến gần họ. Một người đàn ông đẹp trai đến kinh ngạc trông giống ngài tử tước đến kinh ngạc, người đang khiêu vũ với em gái cô.

Cô nuốt xuống. Phải làm thế hoặc là để cằm cô rớt ra.

“Mr.Bridgerton!” Mary nói lần nữa. “Thật vui được gặp anh. Đây là con gái của ta Katharine.”

Anh cầm bàn tay đeo găng mềm oặt và phớt một nụ hôn gió lướt qua những khớp ngón tay cô. Rất nhẹ, thật sự nhẹ đến mức Kate nghi là anh ta còn chả hôn tay cô nữa.

“Miss Sheffield.” Anh thì thầm

“Kate,” Mary tiếp tục, “đây là Mr. Colin Bridgerton. Ta đã gặp anh ấy vào tối nay khi ta đang nói chuyện với mẹ anh ấy, Lady Bridgerton.” Bà quay sang Colin và cười rạng rỡ. “Thật là một quý bà đáng yêu.”

Anh cười toét miệng đáp lại. “Chúng cháu cũng nghĩ thế đấy ạ.”

Mary cười khúc khích. Cười khúc khích! Kate nghĩ chắc cô sẽ nghẹn mất.

“Kate,” Mary lại nói, “Mr. Bridgerton đây là em trai của ngài tử tước. Người đang khiêu vũ với Edwina đấy.” Bà thêm một cách không cần thiết.

“Con đã suy ra rồi.” Kate trả lời.

Colin Bridgerton ném cho cô một cái liếc qua, và cô biết ngay lập tức rằng anh ta đã không bỏ lỡ sự châm biếm mập mờ trong giọng cô.

“Thật là một vinh hạnh được gặp cô, Miss Sheffield.” Anh nói lịch sự. “Tôi mong cô sẽ dành cho một trong những điệu khiêu vũ của cô tối nay.”

“Tôi - tất nhiên rồi.” Cô hắng giọng. “Tôi sẽ rất vinh hạnh.”

“Kate.” Mary nói, đẩy nhẹ cô. “Đưa cho anh ấy tấm thiếp khiêu vũ của con đi.”

“Ôi! Vâng, tất nhiên rồi.” Kate dò dẫm tấm thiếp khiêu vũ được buột rất đẹp vào cổ tay cô với một sợi dây ruy băng xanh. Việc cô phải dò dẫm tìm bất cứ thứ gì được cột vào người hơi đáng báo động, nhưng Kate quyết định đổ lỗi cho sự thiếu bình tĩnh ở mình vào sự xuất hiện đột ngột, và không đoán trước được của người em trai Bridgerton còn chưa được biết đến cho đến lúc này.

Điều đó, và sự thật không may là ngay cả khi ở trong tình huống tốt đẹp nhất, cô cũng không bao giờ là cô gái duyên dáng nhất trong căn phòng.

Colin điền tên anh vào một trong những điệu nhảy của buổi tối đó, rồi hỏi liệu cô có muốn một cuộc đi dạo với anh đến bàn nước chanh.

“Đi đi.” Mary nói, trước khi Kate có thể trả lời. “Đừng lo về ta. Ta sẽ ổn mà không có hai đứa.”

“Con có thể đem cho người một ly nước.” Kate tình nguyện, cố gắng hình dung ra liệu có thể không khi nhìn trừng trừng vào mẹ kế của cô mà không bị Mr.Bridgerton nhận thấy.


“Không cần thiết. Ta thực sự phải quay lại vị trí của ta cùng với các bà mẹ và những người hộ tống đây.” Mary quẩy mạnh đầu bà dữ dội ra xung quanh cho đến khi bà do thám được một gương mặt quen thuộc. “Ôi, nhìn kìa, đó là Mrs.Featherington. Ta phải đi đây. Portia! Portia!”

Kate nhìn theo dáng người rút lui nhanh nhẹn của mẹ kế trong một lúc trước khi quay lại với Mr.Bridgerton. “Tôi nghĩ,” cô nói khô khan, “rằng bà không muốn một ly nước chanh nào cả.”

Một tia hài hước ánh lên trong đôi mắt xanh ngọc bích của anh. “Hoặc là thế hoặc là bà đang lên kế hoạch chạy đến tận Tây Ban Nha để tự hái chanh.”

Bất chấp chính mình, cô cười lớn. Cô không muốn thích Mr Colin Bridgerton. Cô chẳng hề muốn thích bất cứ người nhà Bridgerton nào cả sau tất cả những gì cô đọc được về ngài tử tước trong tờ tạp chí. Nhưng cô cho rằng nó có thể không công bằng khi đánh giá một người dựa trên những sai trái của anh trai anh ta, thế nên cô buộc mình phải thả lỏng một tí.

“Và anh có khát nước không,” cô hỏi, “hay anh chỉ lịch sự thôi?”

“Tôi luôn luôn lịch sự,” anh nói với nụ cười toe toét tinh quái, “nhưng tôi cũng khát nước nữa.”

Kate chỉ cần nhìn một cái vào nụ cười đó, bổ sung thêm với đôi mắt tàn phá kia, và gần như rên rỉ. “Anh cũng là một kẻ ăn chơi trác táng.” Cô nói với một cái thở dài.

Colin nghẹn - vì cái gì, cô không biết, nhưng anh ta vẫn nghẹn. “Tôi xin lỗi?”

Mặt Kate đỏ lên khi cô nhận ra với nỗi hãi hùng là cô đã nói to điều đó. “Không, là tôi phải xin lỗi. Xin thứ lỗi cho tôi. Điều đó thật là thô lỗ không thể tha được.”

“Không, không,” anh nói nhanh chóng, trông thích thú kinh khủng và không có tí phỉnh phờ nào cả, “ tiếp tục đi.”

Kate nuốt xuống. Đúng là không có cách nào ra khỏi chuyện này nữa. “Tôi chỉ là - ” Cô hắng giọng. “Nếu tôi có thể thẳng thắn...”

Anh gật, cái cười toét láu cá của anh nói cho cô biết rằng anh không thể hình dung cô có thể biểu hiện bất cứ điều gì ngoài thẳng thắn.

Kate hắng giọng một lần nữa. Thật đấy, chuyện này đang trở nên lố bịch. Cô đang bắt đầu nghe như cô đã nuốt một con cóc.

“Tôi vừa nhận ra là anh có thể hơi giống anh em trai của anh, chỉ có thế thôi.”

“Anh em trai của tôi?”

“Ngài tử tước.” cô nói, nghĩ rằng nó phải rõ rồi chứ.

“Tôi có ba anh em trai.” Anh giải thích.

“Ồ.” Giờ cô cảm thấy ngu ngốc. “Tôi rất lấy làm tiếc.”

“Tôi cũng lấy làm tiếc.” Anh nói với cảm xúc dồi dào. “Hầu hết thời gian bọn họ là mối phiền toái khủng khiếp.”

Kate phải ho để che dấu cái thở gấp nhỏ vì ngạc nhiên.

“Nhưng ít nhất cô đã không so sánh tôi với Gregory.” Anh nói với cái thở dài nhẹ nhõm đầy cảm xúc. Anh bắn cho cô một cái nhìn láu cá, xéo qua. “Nó mười ba tuổi.”

Kate bắt gặp nụ cười trong mắt anh và nhận ra anh đang bịp cô từ nãy tới giờ. Đây không phải là một người đàn ông mong muốn nhìn thấy anh mình bị làm thịt. “Anh rất yêu gia đình mình, phải không?” cô hỏi.

Đôi mắt anh, vừa mới cười cợt trong cả cuộc trò chuyện, trở nên nghiêm túc chết người mà không có một cái nháy mắt. “Hoàn toàn.

“Cũng như tôi vậy,” Kate nói đầy lý lẽ.

“Và điều đó có nghĩa là?”

“Nó có nghĩa,” cô nói, biết rằng cô nên giữ mồm nhưng vẫn nói, “rằng tôi sẽ không cho phép bất cứ ai làm tan vỡ trái tim em gái tôi.”

Colin giữ im lặng trong một lúc, chậm chạp xoay đầu để quan sát anh trai anh và Edwina mới vừa hoàn thành điệu khiêu vũ của họ. “Tôi hiểu rồi.” Anh thì thầm.

“Anh hiểu?”

“Ồ, tất nhiên.” Họ đã đến cái bàn nước chanh, và anh với tới và lấy ra hai ly nước, đưa một ly cho cô. Cô đã uống ba ly nước chanh vào tối đó rồi, một sự thật mà cô chắc chắn Mary đã biết trước khi bà gợi ý Kate uống thêm. Nhưng căn phòng đang nóng - không khí luôn luôn nóng trong căn phòng vũ hội - và cô lại khát nước nữa.

Colin thong thả uống một ngụm, quan sát cô qua mép ly của anh, rồi nói, “Anh trai tôi đang có ý định ổn định vào năm nay đấy.”

Hai người có thể tham gia cuộc chơi này mà, Kate nghĩ. Cô uống một ít nước chanh của mình - chậm rãi - trước khi nói. “Thật thế à?”

“Tôi chắc chắn là ở trong vị trí được biết điều đó.”

“Ngài ấy có danh tiếng của một kẻ ăn chơi trác táng.”

Colin nhìn cô chăm chú. “Cái đó thì đúng.”

“Thật khó để mà hình dung một kẻ lêu lỏng nổi tiếng như thế ổn định với một người phụ nữ, và tìm thấy hạnh phúc trong hôn nhân.”

“Cô dường như đã nghĩ rất nhiều về cái kịch bản đó, Miss Sheffield.”

Cô chĩa cái nhìn thẳng thắn trực tiếp vào mặt anh. “Anh trai của anh không phải người đàn ông với nhân cách đáng ngờ đầu tiên tán tỉnh em gái tôi, Mr.Bridgerton. Và tôi xin bảo đảm với anh, tôi không xem nhẹ hạnh phúc của em gái tôi đâu.”

“Chắc chắn là bất cứ cô gái nào cũng sẽ tìm thấy hạnh phúc trong hôn nhân với một quý ông có tước vị và giàu có. Chẳng phải đó là tất cả ý nghĩa của một mùa vũ hội ở Luân Đôn sao?”

“Có thể lắm,” Kate công nhận, “nhưng tôi sợ rằng hướng suy nghĩ đó không thật sự đề cập đến vấn đề trước mắt.”

“Vấn đề đó là?”

“Vấn đề đó là một người chồng có thể làm tan vỡ một trái tim mãnh liệt hơn nhiều so với chỉ một người tán tỉnh.” Cô cười - một nụ cười nhỏ đầy hiểu hiểu biết - và rồi cô nói thêm, “Anh không nghĩ vậy ư?”

“Chưa bao giờ kết hôn, tôi chắc chắn là không ở trong vị thế để mà suy đoán.”

“Thật xấu hổ, xấu hổ, Mr.Bridgerton. Đó là kiểu lảng tránh tệ nhất.”

“Thật sao? Tôi lại nghĩ nó có thể là kiểu tốt nhất đấy chứ. Tôi rõ ràng là đang đánh mất tầm ảnh hưởng của mình rồi.”

“Điều đó, tôi sợ, sẽ không bao giờ là một mối lo.” Kate kết thúc phần còn lại của ly nước chanh. Đó là một ly nước nhỏ; Lady Hartside, bà chủ tiệc của họ, nổi tiếng là bủn xỉn mà.

“Cô thật quá hào phóng,” anh nói.

Cô mỉm cười, lần này là một nụ cười thật sự. “Tôi hiếm khi bị buộc tội vì điều đó, Mr.Bridgerton.”

Anh cười. To ngay giữa căn phòng vũ hội. Kate nhận ra thiếu thoải mái rằng họ đột nhiên trở thành chủ đề của nhiều cái nhìn chằm chằm đầy tò mò.

“Cô,” anh nói, vẫn còn nghe như thích thú thật sự, “phải gặp người anh em của tôi.”

“Ngài tử tước sao?” Cô hỏi mà không tin được.

“À vâng, cô có thể cũng sẽ thích thú sự bầu bạn của Gregory nữa,” anh thừa nhận, “nhưng như tôi đã nói, nó chỉ mới mười ba tuổi thôi và dám chắc là nó sẽ quăng một con ếch lên ghế của cô.”

“Và ngài tử tước thì sao?”

“Không chắc sẽ quăng một con ếch lên ghế của cô,” anh nói với một bộ mặt hoàn toàn tỉnh bơ.

Làm sao mà Kate có thể kiềm chế để không cười thì cô cũng sẽ không bao giờ biết được. Giữ cho đôi môi hoàn toàn ngay ngắn và nghiêm túc, cô trả lời, “Tôi hiểu rồi. Anh có một ý định rõ ràng là tiến cử ngài ấy đây mà.”

Colin cười toét đến mang tai. “Anh ấy không hẳn là loại tệ đến vậy đâu.”

“Tôi thật nhẹ nhõm. Tôi sẽ bắt đầu lên kế hoạch cho bữa tiệc cưới ngay lập tức.”

Miệng Colin há ra. “Tôi không có ý - cô không nên - Đó là, một hành động như thế sẽ là vội vã -”

Kate rũ lòng thương hại anh và nói, “Tôi đang đùa đấy.”

Mặt anh hơi ửng đỏ. “Tất nhiên rồi.”

“Giờ, nếu anh thứ lỗi, tôi phải chào tạm biệt thôi.”

Anh nhướng một bên lông mày lên. “Không rời khỏi sớm thế chứ, phải không, Miss Sheffield?”

“Hoàn toàn không.” Nhưng cô sẽ không nói cho anh biết cô phải đi giải tỏa. Bốn ly nước chanh luôn có khuynh hướng gây ra điều đó cho một người. “Tôi đã hứa với một người bạn rằng tôi sẽ gặp cô ấy trong một lát.”

“Vừa rồi là một vinh hạnh.” Anh thực hành một cái cúi mình thông thái. “Liệu tôi có thể đưa cô đến nơi đó chứ?”

“Không, cám ơn anh. Tôi sẽ hoàn toàn ổn khi đi một mình.” Và v một nụ cười qua vai, cô rút lui khỏi phòng dạ hội.

Colin Bridgerton nhìn cô rời khỏi một cách chăm chú với một vẻ mặt đăm chiêu, sau đó đi đến chỗ anh trai anh, người đang dựa vào bức tường, cánh tay khoanh trước ngực với một thái độ gần như tham chiến.

“Anthony!” Anh gọi to, đập vào lưng anh trai. “Điệu khiêu vũ của anh với Miss Sheffield xinh đẹp thế nào rồi?”

“Cô ấy sẽ được.” là câu trả lời của Anthony. Họ đều biết đó có nghĩa là gì.

“Thật không?” Môi Colin hơi chúm lại. “Vậy thì anh nên gặp chị cô ấy.”

“Xin lỗi?”

“Chị gái cô ấy.” Colin lặp lại, bắt đầu cười to. “Anh nên đơn giản là gặp chị cô ấy.”

* * *

Hai mươi phút sau đó, Anthony tin chắc anh đã có toàn bộ câu chuyện về Edwina Sheffield từ Colin. Và dường như là con đường đến với trái tim và bàn tay của Edwina trong hôn nhân dứt khoát là thông qua cô chị.

Edwina Sheffield rõ ràng là sẽ không cưới mà không có sự tán thưởng của chị gái cô ấy. Theo Colin, đây là kiến thức phổ thông, và đã được như thế ít nhất là một tuần rồi, kể từ khi Edwina có một tuyên bố với thính giả của buổi hòa nhạc của nhà Smythe-Smyth. Những anh em nhà Bridgerton đã bỏ lỡ mất tất cả các tuyên bố khi đó, bởi vì họ đã tránh các buổi hoà nhạc Smythe-Smyth như tránh bệnh đậu mùa (cũng như bất cứ ai có một sự quý mến dành cho Bach, Mozart, hoặc âm nhạc trong bất cứ hình thức nào.)

Chị gái của Edwina, cái cô Katharine Sheffield, được mọi người biết đến với cái tên Kate, cũng bắt đầu mùa vũ hội đầu tiên vào năm nay, mặc dù cô có tiếng là đã ít nhất hai mươi mốt tuổi. Một thời điểm như thế làm cho Anthony tin rằng người nhà Sheffield phải thuộc tầng lớp ít giàu có trong xã hội, một sự kiện rất phù hợp với anh. Anh không cần một cô dâu với của hồi môn đồ sộ, và một cô dâu không có của hồi môn có thể cần anh nhiều hơn.

Anthony tin tưởng vào việc ử dụng tất cả mọi thế mạnh của anh. Không giống như Edwina, Miss Sheffield lớn đã không ngay lập tức cuốn công chúng đi như một cơn bão. Theo Colin, cô nhìn chung là được yêu thích, nhưng cô thiếu nhan sắc rực rỡ của Edwina. Cô cao trong khi Edwina thì nhỏ nhắn, và tóc sẫm trong khi Edwina tóc sáng màu. Cô cũng thiếu sự duyên dáng cực kỳ của Edwina. Một lần nữa, theo như Colin (người mà, dù chỉ mới đến Luân Đôn cho mùa vũ hội, thật sự là một nguồn của tin tức và tin đồn), nhiều hơn một quý ông đã tố cáo bị đau chân sau một điệu nhảy với Katharine Sheffield.

Toàn bộ tình thế đó nghe hơi vô lý đối với Anthony. Cuối cùng thì, ai đã từng nghe một cô gái cần phải có sự tán thành của chị gái cho một người chồng chứ? Một người cha, phải, một người anh, hoặc ngay cả một người mẹ, nhưng một người chị? Thật là không hiểu thấu được. Và hơn nữa, thật là lạ rằng Edwina sẽ trông cậy vào sự dẫn đường của Katharine khi mà Katharine rõ ràng chả biết cô ta sẽ làm gì trong những vấn đề quan trọng của công chúng.

Nhưng Anthony không hoàn toàn cảm thấy thích phải tìm kiếm thêm một ứng cử viên thích hợp khác để tán tỉnh, nên anh đã quyết định đây chỉ đơn giản có nghĩa là gia đình có ý nghĩa quan trọng đối với Edwina. Và bởi vì gia đình là tất cả những gì quan trọng đối với anh, nên đây là một dấu hiệu nữa cho thấy cô ấy sẽ trở thành một lựa chọn hoàn hảo cho một người vợ.

Vậy là giờ rõ ràng là tất cả những gì anh phải làm là mê hoặc cô chị. Và điều đó thì có thể khó khăn đến mức nào?

“Anh sẽ chẳng có tí rắc rối nào mà giành được cô ấy.” Colin báo trước, một nụ cười thành thật sáng lên trên gương mặt anh. “Không hề có tí rắc rối nào. Một cô gái già nhút nhát? Cô ấy chắc chắn chưa bao giờ nhận được sự quan tâm từ một người đàn ông như anh vậy. Cô ấy sẽ không bao giờ biết cái gì đã đập mình.”

“Anh chẳng muốn cô ta yêu anh đâu.” Anthony độp lại. “Anh chỉ muốn cô ta tiến cử anh với em gái cô ta.”

“Anh không thể thất bại được.” Colin nói. “Anh chỉ đơn giản là không thể thất bại. Tin em đi, em đã trải qua một vài phút trò chuyện với cô ấy vào tối nay, và cô ấy thì không thể nói đủ về anh.”

“Tốt.” Anthony đẩy mình rời khỏi bức tường và nhìn ra xa với một vẻ quyết tâm. “Giờ, cô ta đâu? Anh cần em giới thiệu bọn

Colin quét ánh nhìn khắp phòng trong một phút hoặc hơn, rồi nói, “A, cô ấy đây rồi. Cô ấy đang đi theo hướng này. Thật là một sự trùng hợp tuyệt vời.”

Anthony đang đi đến sự tin tưởng rằng chẳng có gì trong khoảng năm thước gần Colin có bao giờ là một sự trùng hợp, nhưng anh cũng vẫn dò theo hướng nhìn của em trai. “Cô ta là ai trong số đó vậy?”

“Trong bộ cánh màu xanh lá.” Colin nói, chỉ về hướng cô với một cái gật đầu khó nhận thấy.

Cô ấy không có gì giống với sự tưởng tượng của anh, Anthony nhận ra khi anh quan sát cô len lỏi qua đám đông. Cô chắc chắn không phải một nữ tướng dẫn đầu đàn khỉ; chỉ là khi so sánh với Edwina, người chưa đạt tới năm phút (khoảng 1,52m), thì cô ấy sẽ là quá cao. Thật ra, Miss Katharine Sheffield hoàn toàn trông được, với mái tóc dày, màu nâu trung bình và đôi mắt thẫm màu. Làn da cô trắng, đôi môi hồng, và cô có một vẻ tự tin mà anh không thể không cảm thấy thật thu hút.

Cô ấy hoàn toàn sẽ không bao giờ được xem là viên kim cương sáng giá như em gái, nhưng Anthony không hiểu tại sao cô lại không thể tìm được một người chồng cho mình. Có thể sau khi anh kết hôn với Edwina, anh sẽ chu cấp một món hồi môn cho cô. Có vẻ như đó là điều ít nhất mà một người đàn ông có thể làm.

Bên cạnh anh, Colin bước xăm xăm tới trước, chen lấn qua đám đông. “Miss Sheffield! Miss Sheffield!”

Anthony liền theo ngay sau Colin, chuẩn bị một cách trí tuệ để quyến rũ chị gái Edwina. Một cô gái già dưới mức tán dương, đúng không? Anh sẽ thuần hoá cô mà chẳng mất chút thời gian nào.

“Miss Sheffield,” Colin đang nói, “thật là hân hạnh được gặp cô lần nữa.”

Cô trông hơi bối rối, và Anthony thì không đổ lỗi cho cô. Colin đang làm nó nghe như họ đụng vào nhau một cách ngẫu nhiên, trong khi họ đều biết anh đã dẫm đạp lên ít nhất là cả tá người để đến bên cạnh cô ấy.

“Và rất vui được gặp anh lần nữa, sir.” Cô trả lời méo mó. “Và thật là sớm đến không thể ngờ được sau cuộc trò chuyện vừa rồi.”

Anthony cười với chính mình. Cô ấy có một trí tuệ sắc bén hơn là anh đã bị buộc phải tin.

Colin cười nhăn răng đầy lôi cuốn, và Anthony có một cảm giác rõ ràng và không ổn là em trai anh đang có ý đồ gì đó. “Tôi không thể giải thích tại sao,” Colin nói với Miss Sheffield, “nhưng việc tôi giới thiệu cô với anh trai tôi đột nhiên có vẻ khẩn thiết.”

Cô ngay lập tức nhìn sang bên phải Colin và cứng người khi ánh nhìn dừng lại ở Anthony. Thật ra, cô trông như thể vừa mới nuốt phải một cái bùa.

Điều này, Anthony nghĩ, thật là lạ.

“Anh thật tử tế.” Miss Sheffield thì thầm - qua kẽ răng.

“Miss Sheffield,” Colin tiếp tục hớn hở, chỉ vào Anthony, “anh trai Anthony của tôi, Tử Tước Bridgerton. Anh Anthony, Miss Sheffield. Em tin là anh đã làm quen với em gái cô ấy vào tối nay.”

“Đúng thế,” Anthony nói, dần nhận thấy một mong muốn tràn ngập - không, thèm muốn - bóp cổ em trai anh.

Miss Sheffield nhún gối nhanh và ngượng nghịu. “Lord Bridgerton,” cô nói, “thật là một vinh hạnh được làm quen với ngài.”

Colin làm một tiếng động nghe rất đáng ngờ như một cái khịt mũi. Hoặc có thể là một tiếng cười. Hoặc có thể là cả hai.

Và Anthony bỗng nhiên hiểu. Chỉ cần một cái nhìn vào mặt em trai thôi thì nó đã phải lộ ra rồi chứ. Đây không phải cô gái già nhút nhát, kín đáo, dưới mức tán dương nào cả. Và bất cứ thứ gì cô đã nói với Colin vào lúc trước, nó không chứa đựng lời khen nào dành cho Anthony.

Giết anh em là hợp pháp ở Anh, không phải sao? Nếu không, nó nên chết tiệt được hợp pháp hoá.

Anthony nhận ra muộn màng rằng Miss Sheffield đã đưa tay ra cho anh, chỉ là lịch sự thôi. Anh cầm lấy tay cô và phớt một nụ hôn nhẹ qua những đốt ngón tay đeo găng. “Miss Sheffield,” anh thì thầm không suy nghĩ, “cô cũng xinh đẹp như em gái vậy.”

Nếu cô đã không thoải mái từ trước, vẻ mặt cô chuyển hẳn sang thù địch. Và Anthony nhận ra với một cái tát vào ý thức rằng anh đã nói chính xác điều sai lầm. Tất nhiên anh không nên so sánh cô với em gái.

Đó là lời khen mà cô sẽ không thể nào tin được.

“Và ngài, Tử Tước Bridgerton,” cô trả lời bằng một giọng có thể làm đóng băng rượu sâm-banh, “gần như cũng đẹp như em trai ngài.”

Colin lại khịt mũi lần nữa, chỉ là lần này nó nghe như thể anh đang bị bóp cổ.

“Anh có ổn không?” Miss Sheffield hỏi.

“Nó ổn.” Anthony quát.

Cô ngó lơ anh, giữ nguyên sự chú ý vào Colin. “Anh có chắc không?”

Colin gật đầu mãnh liệt. “Ngứa rát trong cuống họng thôi.”

“Hoặc có thể là một ý thức tội lỗi?” Anthony đoán.

Colin chủ ý rời khỏi anh trai và quay sang Kate. “Tôi nghĩ tôi chắc là cần một ly nước chanh khác.” Anh thở hổn hển.

“Hoặc có thể,” Anthony nói, “một thứ gì đó mạnh hơn. Chất độc cần, có thể?”

Miss Sheffield bịt một tay lên miệng, đoán chừng là để kiềm nén một trận cười khủng khiếp.

“Nước chanh sẽ thích hợp thôi.” Colin trả lời êm thấm.

“Anh có muốn tôi lấy cho một ly không?” Cô hỏi. Anthony để ý rằng cô đã bước ra với một chân rồi, cố tìm ra bất cứ lý do nào để chạy trốn.

Colin lắc đầu. “Không, không, tôi hoàn toàn có khả năng mà. Nhưng tôi tin là tôi đã xin phép trước điệu vũ sắp tới với cô, Miss Sheffield.”

“Tôi sẽ không giữ anh vì nó đâu.” Cô nói với một cái phẩy tay.

“Ồ, nhưng tôi sẽ không thể sống với chính mình nếu tôi rời khỏi bỏ mặc cô như thế.” Anh trả lời.

Anthony có thể thấy Miss Sheffield đang trở nên lo lắng với ánh nhìn ma quái trong mắt Colin. Anh thấy một niềm thích thú ác nghiệt ở điều đó. Phản ứng của anh là, anh biết, hơi có tí thái quá. Nhưng có một thứ gì đó về Quý Cô Katharine Sheffield làm loé lên sự cáu giận của anh, và làm cho anh tuyệt đối ngứa ngáy muốn một cuộc chiến với cô.

Và chiến thắng.

Điều đó thì không cần phải bàn.

“Anthony,” Colin nói, nghe ngây thơ và tha thiết như quỷ đến mức Anthony phải cố gắng lắm mới kiềm chế không giết em trai mình ngay tại chỗ, “anh đã không hẹn trước điệu vũ này với ai, phải không?”

Anthony không nói gì, chỉ nhìn trừng trừng vào em trai mình.

“Tuyệt. Vậy anh sẽ khiêu vũ với Miss Sheffield.”

“Tôi chắc chắn điều đó là không cần thiết.” Người phụ nữ đang được nói đến thốt ra.

Anthony nhìn trừng trừng vào em trai, sau đó để cho có chừng mực thì đến Miss Sheffield, người đang nhìn anh như thể anh vừa mới chiếm đoạt mười trinh nữ ngay trước sự có mặt của cô ta.

“Ôi, nhưng nó cần thiết chứ.” Colin nói với vẻ kịch cực kỳ, ngó lơ những luồng nhãn đao đang được phóng qua lại giữa ba người. “Tôi không thể nào mơ đến việc bỏ lại một quý cô trẻ trong lúc cô ấy cần. Thật là” - anh rùng mình - “không quý phái chút nào.”

Anthony suy nghĩ một cách nghiêm túc về việc theo đuổi một vài biểu hiện không quý phái của chính mình. Có thể là quăng nấm đấm vào mặt

“Tôi xin bảo đảm với anh,” Miss Sheffield nói nhanh chóng, “rằng bị bỏ mặc cho tự xoay sở sẽ còn dễ chịu hơn là khiêu -”

Đủ rồi, Anthony nghĩ gay gắt, thật sự là quá đủ. Em trai của anh đã chơi anh như một thằng ngu; anh sẽ không đứng yên trong khi anh bị sỉ nhục bởi cô chị gái lưỡi bén như dao của Edwina. Anh đặt một bàn tay nặng nề lên cánh tay của Miss Sheffield và nói, “Cho phép tôi được ngăn cô không mắc một sai lầm nghiêm trọng, Miss Sheffield.”

Cô cứng người lại. Làm thế nào, anh không biết, cái lưng cô ta đã thẳng đuồn đuột rồi. “Tôi xin thứ lỗi.” cô nói.

“Tôi tin,” anh nói trôi chảy, “rằng cô đang sắp nói một điều gì đó mà cô sẽ sớm hối hận.”

“Không,” cô nói, nghe trầm ngâm một cách cố ý, “tôi không nghĩ ân hận nằm trong tương lai của tôi.”

“Sẽ như thế.” Anh nói báo điềm gở. Và rồi anh chụp lấy cánh tay cô và hầu như kéo lê cô ra sàn khiêu vũ.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.08.2013, 21:54
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Thủy Long Bang Cầm Thú
Vương Thần Thủy Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.04.2011, 21:53
Bài viết: 5587
Được thanks: 5584 lần
Điểm: 9.98
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Lãng mạn] The Viscount who Loved Me (Bridgertons #2) - Julia Quinn - Điểm: 10

Chương 3

Ngài Tử Tước Bridgerton cũng đã bị nhìn thấy khiêu vũ với Miss Katharine Sheffield. Chị gái lớn của nàng Edwina xinh đẹp. Điều này chỉ có thể là một điều, cũng như nó đã không thoát khỏi sự để ý của Bổn Tác Giả rằng Quý Cô lớn nhà Sheffield đã được yêu cầu ra sàn khiêu vũ rất nhiều kể từ khi Quý Cô nhỏ nhà Sheffield làm một tuyên bố kinh khủng, và chưa từng nghe thấy tại buổi hoà nhạc Smythe-Smyth tuần trước.

Đã có ai từng nghe đến việc một cô gái cần được sự cho phép của các chị để chọn chồng?

Và có thể quan trọng hơn là, ai đã từng quyết định rằng các từ “Smythe-Smyth” và “buổi hoà nhạc” có thể được dùng trong một câu? Bổn Tác Giả đã từng tham dự một trong các cuộc hội họp này, và chẳng nghe thấy gì có thể được gọi theo lẽ thường là “âm nhạc”.

Tạp chí của Lady Whistledown, ngày 22 tháng 4 năm 1814


Thật sự là không có gì cô có thể làm, Kate kinh hãi nhận ra. Anh ta là một vị tử tước, và cô chỉ là một người không đáng kể đến từ Somerset, và họ đều ở chính giữa một phòng dạ hội đông nghẹt. Nó chẳng quan trọng rằng cô có không ưa anh ta ngay từ cái nhìn hay không. Cô phải khiêu vũ với anh ta.

“Không cần phải lôi tôi đi đâu.” Cô rít lên.

Anh ta làm một màn trình diễn rất tuyệt vời về việc thả lỏng vòng kìm của mình.

Kate nghiến răng và thề với chính mình rằng người đàn ông này sẽ không bao giờ có được em gái cô làm cô dâu. Thái độ anh ta quá lạnh lùng, quá trịch thượng. Anh ta, cô nghĩ hơi không công bằng, quá đẹp trai nữa chứ, với mắt nâu mượt như nhung hài hoà với mái tóc đến hoàn hảo. Anh ta cao, chắc chắn là trên sáu phút (*trên 1,82m*), mặc dù có lẽ chỉ hơn một inch (*gần 3 cm*), và đôi môi anh ta, mặc dù đẹp một cách cổ điển (Kate đã nghiên cứu khá nhiều về nghệ thuật để có thể tự nhận mình có đủ trình độ đưa ra lời nhận xét đó), lại mím lại ở khoé môi, như thể là anh ta chả biết làm thế nào để cười.

“Rồi, bây giờ,” anh ta nói, một khi chân họ đã bắt đầu di chuyển theo những bước nhảy quen thuộc, “tôi yêu cầu cô nói cho tôi biết vì sao cô căm ghét tôi.”

Kate đạp lên chân anh ta. Chúa ơi, anh ta thật thẳng thắn. “Tôi xin lỗi?”

“Không cần phải làm thương tật tôi đâu, Miss Sheffield.”

“Nó là một tai nạn, tôi cam đoan với ngài.” Và nó đã là thế, ngay cả khi cô thật sự không phiền lòng cái ví dụ cụ thể này về sự thiếu duyên dáng của cô.

“Tại sao,” anh trầm ngâm, “tôi lại thấy khó mà tin cô vậy?”

Tính thành thật, Kate quyết định nhanh chóng, sẽ là phương pháp tốt nhất của cô. Nếu anh ta có thể thẳng thắn, thế thì, cô cũng có thể. “Có thể,” cô trả lời với một nụ cười tinh quái, “bởi vì ngài biết rằng nếu tôi có thể cố ý đạp lên chân ngài, tôi sẽ làm thế rồi.”

Anh ta ngửa đầu ra sau và cười. Đó không phải là một phản ứng mà cô hoặc trông đợi hoặc hy vọng. Nghĩ về điều đó, cô chẳng biết cô hy vọng loại phản ứng gì, nhưng cái này chắc chắn không phải những gì cô đã trông đợi.

“Ngài sẽ ngừng nó chứ, thưa ngài?” Cô thì thầm gấp gáp. “Mọi người đang bắt đầu nhìn chằm chằm kìa.”

“Mọi người đã bắt đầu nhìn chằm chằm từ hai phút trước rồi.” Anh ta đáp trả. “Không phải thường xuyên mà một người đàn ông như tôi khiêu vũ với một phụ nữ như cô.”

Như một lời nói chua cay được ném ra, cái này được nhắm rất tốt, nhưng thật buồn cho anh ta, cũng không chính xác. “Không đúng,” Cô trả lời vẻ tự mãn. “Ngài chắc chắn không phải là kẻ ngốc đầu tiên của Edwina có ý định có được sự ưng thuận của con bé qua tôi đâu.”

Anh ta cười toét miệng. “Không phải người theo đuổi, mà là những kẻ ngốc sao?”

Cô gặp cái nhìn của anh ta, và ngạc nhiên khi tìm thấy có sự vui vẻ trong đó. “Chắc chắn là ngài sẽ không đưa cho tôi một miếng mồi nhử ngon lành thế chứ, thưa ngài?”

“Vậy mà cô lại không chớp lấy nó.” anh ta đăm chiêu.

Kate nhìn xuống để xem có cách nào cô có thể bí mật dẫm lên chân anh ta lần nữa được không.

“Tôi có đôi giày da dày lắm đấy, Miss Sheffield.” Anh ta nói. Đầu Kate giật ngược lên ngạc nhiên. Một bên khoé môi anh ta cong lên trong một nụ cười chế nhạo. “Và cũng nhanh mắt nữa.”

“Rõ ràng là thế. Tôi phải thận trọng khi ở quanh ngài rồi, cho chắc ăn.”

“Trời ơi,” anh ta kéo dài giọng, “có phải đó là một lời khen không? Tôi chắc là sẽ tắt thở vì sửng sốt mất.

“Nếu ngài muốn xem nó là một lời khen, tôi sẽ để cho ngài làm thế.” Cô nói ung dung. “Ngài hoàn toàn sẽ không được nhận thêm nữa đâu.”

“Cô làm tôi bị tổn thương đấy, Miss Sheffield.”

“Có phải nó có nghĩa là da ngài không dày như da giày của ngài không?”

“Ồ, không hẳn.”

Cô cảm thấy mình mỉm cười trước khi nhận ra cô đang thích thú. “Điều đó tôi thấy khó mà tin được.”

Anh ta chờ cho nụ cười của cô tan đi, rồi nói, “Cô đã không trả lời câu hỏi của tôi. Tại sao cô lại ghét tôi?”

Một luồng không khí trượt khỏi môi Kate. Cô đã không trông đợi anh ta lặp lại câu hỏi đó. Hoặc ít nhất thì cô hy vọng anh ta sẽ không. “Tôi không ghét ngài, thưa ngài.” Cô trả lời, lựa chọn từ ngữ rất cẩn thận. “Tôi còn không biết ngài nữa.”

“Hiểu biết hiếm khi là điều kiện tiên quyết cho sự căm ghét.” Anh ta nói nhẹ nhàng, đôi mắt anh ta xoắn lấy mắt cô với sự kiên định chết người. “Thôi nào, Miss Sheffield, cô dường như không phải là một người nhát gan đối với tôi. Trả lời câu hỏi đó đi.”

Kate giữ im lặng trong đầy một phút. Nó là sự thật, cô đã không có ý thiên về yêu thích anh ta. Cô chắc chắn sẽ không đưa lời chúc phúc cho cuộc theo đuổi Edwina của anh ta. Cô đã không tin cho dù một giây rằng những kẻ ăn chơi trác táng đã được cải tạo là những ông chồng tốt nhất. Cô còn không chắc một kẻ ăn chơi trác táng trước hết có thể được cải tạo một cách đúng đắn hay không nữa.

Nhưng anh ta có thể đã có khả năng vượt qua được định kiến của cô. Anh ta có thể trở nên quyến rũ và thành thật và thẳng thắn, và có thể thuyết phục cô những câu chuyện về anh ta trong Whistledown chỉ là một sự thổi phồng, rằng anh ta không phải là kẻ lêu lỏng tồi tệ nhất mà Luân Đôn đã từng thấy từ đầu thế kỷ. Anh ta có thể đã thuyết phục được cô rằng anh ta giữ mình ở một quy tắc danh dự, rằng anh ta là một người của các nguyên tắc và sự thành thật...

Nếu anh ta đã không so sánh cô với Edwina.

Bởi vì chẳng có thứ gì có thể rõ ràng là một lời nói dối hơn thế. Cô biết cô không phải là một hình mẫu lý tưởng; gương mặt cô và thân hình đủ ưa nhìn. Nhưng không có cách nào mà cô có thể được so sánh với Edwina trong phạm vi này, và sau đó được xem như một người ngang hàng với em gái. Edwina thật sự là viên kim cương sáng giá, và Kate không bao giờ có thể hơn được trung bình và không đặc biệt.

Và nếu người đàn ông này lại nói khác đi, thì anh ta có vài ý đồ không nói ra, bởi vì rõ ràng là anh ta không bị mù.

Anh ta có thể đã tặng cho cô bất cứ lời khen trống rỗng nào khác, và cô sẽ chấp nhận nó như là một sự giao tiếp lịch sự của một quý ông. Cô còn có thể bị phỉnh nịnh nếu những lời lẽ của anh ta đánh trúng bất cứ nơi nào gần sự thật. Nhưng để so sánh cô với Edwina...

Kate yêu quý em gái mình. Cô thật sự yêu quý cô ấy. Và cô hiểu rõ hơn bất cứ ai trái tim của Edwina cũng đẹp và rạng rỡ như khuôn mặt. Cô không thích nghĩ mình ghen tị, nhưng mà... bằng cách nào đó lời so sánh lại nhức nhối đến tận xương.

“Tôi không ghét ngài.” Cô cuối cùng cũng trả lời. Đôi mắt cô đang chĩa vào cằm anh ta, nhưng cô không có kiên nhẫn cho sự hèn nhát, đặc biệt là nơi cô, do đó cô buộc mình ngước lên gặp ánh nhìn anh ta khi cô nói thêm, “Nhưng tôi thấy rằng tôi không thể thích ngài được.”

Có điều gì đó trong mắt anh ta nói với cô rằng anh ta tán thưởng sự thành thật hoàn toàn của cô. “Và tại sao lại thế?” Anh ta hỏi nhẹ nhàng.

“Tôi có thể thẳng thắn chứ?”

Môi anh ta co lại. “Xin cứ tự nhiên.”

“Ngài đang khiêu vũ với tôi ngay bây giờ bởi vì ngài muốn theo đuổi em gái tôi. Việc này không làm phiền tôi.” Cô vội bảo đảm với anh ta. “Tôi đã rất quen với việc nhận được sự quan tâm từ những người theo đuổi Edwina.”

Trí óc của cô ta rõ ràng là không ở chânAnthony rút chân ra khỏi đường đi của chân cô, trước khi cô có thể làm bị thương anh lần nữa. Anh để ý với sự thích thú rằng cô đã trở lại gọi họ là người theo đuổi chứ không còn là những tên ngốc nữa. “Xin hãy tiếp tục.” Anh thì thầm.

“Ngài không phải là kiểu người tôi mong em gái tôi sẽ kết hôn.” cô nói giản đơn. Thái độ của cô thẳng thắn, và đôi mắt nâu thông minh không hề rời khỏi mắt anh. “Ngài là một kẻ ăn chơi trác táng. Ngài là một kẻ lêu lỏng. Ngài, sự thật là, nổi tiếng xấu vì là cả hai loại đó. Tôi sẽ không cho phép em gái tôi ở trong phạm vi mười foot (hơn 3 m) gần ngài.”

“Vậy mà,” anh nói với một nụ cười nhẹ tinh quái, “tôi đã khiêu vũ điệu valse với cô ấy vào tối nay đó thôi.”

“Một hành động không nên được lặp lại, tôi xin bảo đảm với ngài.”

“Và cô ở vị trí để định đoạt số phận của Edwina sao?”

“Edwina tin tưởng sự phán xét của tôi.” Cô nói nghiêm túc.

“Tôi hiểu rồi.” Anh nói trong một thái độ mà anh hy vọng là bí hiểm nhất. “Điều đó rất thú vị. Tôi đã nghĩ Edwina là một người trưởng thành chứ.”

“Edwina chỉ mới mười bảy tuổi!”

“Và cô đã rất cổ lỗ rồi sao khi mà cô ở độ tuổi hai mươi?”

“Hai mươi mốt.” Cô phun ra.

“A, điều đó khiến cho cô trở thành một chuyên gia thật sự về đàn ông, và cụ thể là những đức ông chồng. Đặc biệt là vì cô đã kết hôn rồi, phải không?”

“Ngài biết tôi chưa kết hôn mà.” Cô nghiến.

Anthony kiềm sự thôi thúc phải cười lại. Lạy Chúa lòng lành, nhưng nó thật hài hước khi trêu chọc Quý Cô lớn nhà Sheffield. “Tôi nghĩ,” anh nói, giữ cho lời lẽ của mình chậm chạp và rõ ràng, “rằng cô đã nhận mọi việc tương đối dễ dàng khi điều khiển hầu hết những người đàn ông đã đến gõ cửa nhà em gái cô. Điều đó đúng chứ?”

Cô giữ sự im lặng lạnh lùng.

“Có phải vậy không?”

Cuối cùng cô cũng đưa cho anh một cái gật đầu.

“Tôi đã nghĩ vậy.” Anh thì thầm. “Cô hình như là kiểu người sẽ làm thế.”

Cô ta nhìn anh trừng trừng với sự mạnh liệt đến mức anh đã phải rất cố gắng mới kiềm chế không cười to lên. Nếu anh không đang khiêu vũ, anh có thể sẽ vuốt cằm trong một điệu bộ giả vờ suy nghĩ sâu sắc. Nhưng vì đôi tay anh đang mắc bận, anh phải bằng lòng với một cái nghiêng đầu chậm chạp, kết hợp với một cái nhướng cong lông mày. “Nhưng tôi cũng nghĩ,” anh thêm, “rằng cô đã phạm một sai lầm nghiêm trọng khi cô nghĩ là có thể điều khiển tôi.”

Đôi môi Kate xếp lại thành một hàng thẳng và không lay chuyển được, nhưng cô vẫn cố để nói, “Tôi không tìm cách điều khiển ngài, Ngài Bridgerton. Tôi chỉ tìm cách giữ ngài ở xa em gái tôi thôi.”

“Điều đó sẽ chỉ thể hiện rằng, Miss Sheffield, cô biết rất ít về nam giới. Ít nhất thì cũng đối với dạng trác táng, lêu lỏng.” Anh nghiêng người lại gần hơn, để cho hơi thở nóng của anh trượt qua má cô.

Cô rùng mình. Anh biết cô đã rùng mình.

Anh mỉm cười tinh quái. “Có rất ít thứ mà chúng tôi thích thú hơn một cuộc thách đố.”

Âm nhạc đến hồi kết thúc, để lại họ đứng đó giữa sàn phòng dạ hội, đối mặt với nhau. Anthony nắm cánh tay cô, nhưng trước khi anh đưa cô trở lại rìa căn phòng, anh đặt môi gần với tai cô và thì thầm, “Và cô, Miss Sheffield, đã đặt trước tôi một sự thách đố ngọt ngào nhất.”

Kate đạp lên chân anh ta. Mạnh. Đủ để cho anh ta bật ra một tiếng rít nhỏ, chắc chắn đó là một tiếng rít không trác táng, không lêu lỏng.

Khi anh ta nhìn trừng trừng điên tiết vào cô, cô chỉ nhún vai và nói, “Đó là biện pháp tự vệ duy nhất của tôi.”

Đôi mắt anh ta thẫm lại. “Cô, Miss Sheffield, là một mối đe doạ.”

“Và ngài, Lord Bridgerton, cần đôi giày da dày hơn.”

Cái siết của tay anh ta chặt hơn trên cánh tay cô. “Trước khi tôi đưa cô trở lại với nơi trú ẩn cùng với những người giám hộ và những bà cô, có một điều mà chúng ta phải làm rõ.”

Kate nén hơi thở của mình. Cô không ưa cái giọng nói khắc nghiệt của anh ta.

“Tôi sẽ theo đuổi em gái cô. Và nếu tôi quyết định là cô ấy sẽ là một Lady Bridgerton thích hợp, tôi sẽ làm cho cô ấy trở thành vợ tôi.”

Kate ngước đầu lên nhanh chóng để đối mặt với anh ta, lửa chớp lên trong mắt cô.

“Và tôi nghĩ rằng ngài nghĩ đó là vị trí của ngài để quyết định số phận của Edwina. Đừng quên, thưa ngài, rằng ngay cả khi ngài quyết định rằng con bé sẽ là một - ” cô cười khinh bỉ cái từ này “Lady Bridgerton thích hợp, nó có thể sẽ chọn cái khác đấy.”

Anh ta nhìn xuống cô với sự tự tin của một người đàn ông không bao giờ bị qua mặt. “Nếu tôi quyết định cầu hôn Edwina, cô ấy sẽ không nói không.”

“Có phải ngài đang cố nói với tôi rằng chưa có người phụ nữ nào từng có khả năng từ chối ngài không?”

Anh ta không trả lời, chỉ nhướng một bên lông mày trịch thượng lên và để cho cô tự rút ra kết luận của mình.

Kate vùng cánh tay mình ra và lao tới chỗ mẹ kế cô, run rẩy với sự tức giận, phẫn uất, và chẳng có một tí sợ hãi nào.

Bởi vì cô có một cảm giác khủng khiếp là anh ta không nói dối. Và nếu như anh ta thật sự không thể cưỡng lại được...

Kate rùng mình. Cô và Edwina sẽ gặp vấn đề lớn, rất lớn.

* * *

Buổi chiều hôm sau giống như bất cử buổi chiều nào sau một dạ hội lớn. Phòng khách của Nhà Sheffield bị lấp đầy đến bùng nổ với những bó hoa, mỗi bó có kèm theo một tấm thiệp trắng, “Edwina Sheffield.”

Một ngữ đơn giản “Miss Sheffield” sẽ phải đủ rồi, Kate nghĩ với cái nhăn mặt, nhưng cô nghĩ một người không thể thật sự bắt lỗi những người đeo đuổi Edwina, vì đã muốn chắc chắn những bông hoa đến đúng Miss Sheffield.

Không phải là có người sẽ mắc sai lầm trong trường hợp đó. Những bông hoa thông thường dành cho Edwina. Thật sự, chẳng có gì thông thường về nó hết; tất cả mọi bó hoa đến nhà Sheffield trong tháng vừa rồi đều dành cho Edwina.

Kate lại thích nghĩ cô có trò vui. Hầu hết các bông hoa khiến cho Edwina hắt hơi, cho nên chúng có khuynh hướng kết thúc trong phòng Kate.

“Này em xinh đẹp.” Cô nói, vuốt ve trìu mến một bông hoa lan. “Ta nghĩ em thuộc về cái kệ giường của ta. Và em” - cô nghiêng người tới trước và ngửi bó hoa hồng trắng hoàn hảo - “em sẽ nhìn rất cừ trên bàn trang điểm của ta.”

“Cô luôn luôn nói chuyện với hoa sao?”

Kate quay nhanh lại với âm thanh trầm của một giọng nam giới. Ôi trời ơi, đó là Lord Bridgerton, trông đẹp trai đầy tội lỗi trong một cái áo khoác ngoài buổi sáng màu xanh biển. Anh ta làm cái quỷ gì ở đây?

Chẳng có lý gì mà không hỏi.

“Cái qu - ” Cô ngăn mình kịp lúc. Cô sẽ không để cho người đàn ông này khiến cô phải nguyền rủa thành tiếng, dù cho cô có thường xuyên làm thế trong đầu đến thế nào đi nữa. “Ngài đang làm gì ở đây?”

Anh ta nhướng một bên lông mày lên khi chỉnh lại bó hoa khổng lồ mà anh ta kẹp dưới cánh tay. Hoa hồng phấn, cô để ý. Những nụ hoa hoàn hảo. Chúng rất đáng yêu. Đơn giản và thanh lịch. Loại chính xác mà cô sẽ chọn cho chính

“Tôi tin đó là lệ thường cho người đeo đuổi đến thăm phụ nữ trẻ, đúng không?” Anh ta thì thầm. “Hay là tôi đã đặt sai chỗ quyển sách quy cách xã hội của tôi rồi?”

“Ý tôi là,” Kate gầm gừ, “làm thế nào ngài vào được đây? Chẳng có ai báo cho tôi biết ngài tới cả.”

Anh ta hất đầu về phía đại sảnh. “Cách cư xử thông thường thôi. Tôi gõ vào cửa trước nhà cô.”

Cái nhìn khó chịu của Kate với lời mỉa mai của anh ta không ngăn anh ta tiếp tục với, “Thật là kỳ diệu, người quản gia của cô trả lời. Rồi tôi đưa cho anh ta tấm thiếp của tôi, anh ta nhìn một cái, và đưa tôi vào phòng khách. Mặc dù tôi muốn yêu cầu một sự lẩn tránh quanh co, lén lút,” anh ta tiếp, giữ vững một giọng hơi khinh khỉnh đầy ấn tượng, “nó thật sự hoàn toàn thẳng thắn và không che đậy.”

“Quản gia quỷ quái.” Kate lầm bầm. “Ông ta phải xem nếu chúng tôi ‘có nhà’ không trước khi đưa ngài vào chứ.”

“Có lẽ ông ta đã được chỉ dẫn trước rằng các vị sẽ ‘có nhà’ đối với tôi trong bất kỳ trường hợp nào.”

Cô nhảy dựng lên. “Tôi không đưa cho ông ta chỉ dẫn gì như thế cả.”

“Không.” Lord Bridgerton nói với nụ cười rúc rích, “Tôi sẽ không nghĩ vậy đâu.”

“Và tôi biết Edwina cũng không.”

Anh ta cười. “Có thể là mẹ cô không?”

Tất nhiên. “Mary.” Cô rên rỉ, cả một thế giới buộc tội trong chỉ một chữ.

“Cô gọi bà bằng tên?” Anh ta hỏi lịch sự.

Cô gật đầu. “Bà thực ra là mẹ kế của tôi. Mặc dù bà là tất cả những gì tôi biết. Bà đã cưới cha tôi khi tôi chỉ mới ba tuổi. Tôi chẳng biết vì sao tôi vẫn gọi bà là Mary.” Cô lắc đầu một tí khi vai cô n trong một cái nhún vai khó hiểu. “Tôi chỉ làm thế thôi.”

Đôi mắt nâu của anh ta dừng lại cố định trên mặt cô, và cô nhận ra cô vừa mới để cho người đàn ông này - đối thủ của cô, thật đấy - vào một góc nhỏ trong cuộc đời cô. Cô cảm thấy ba chữ “Tôi xin lỗi” sôi lên trên lưỡi - một phản xạ có điều kiện, cô chắc vậy, vì đã nói chuyện quá tự do.Nhưng cô không muốn xin lỗi người đàn ông này vì bất cứ điều gì, cho nên thay vào đó cô chỉ nói, “Tôi sợ là Edwina đã ra ngoài rồi, cho nên ngài đã đến thăm mà chẳng được gì.”

“Ồ, tôi không biết về điều đó.” Anh ta trả lời. Anh ta chộp lấy bó hoa - đang được kẹp dưới cánh tay anh ta - bằng tay kia, và khi anh ta đem chúng ra phía trước thì Kate thấy rằng đó không phải là một bó hoa to, mà là ba bó hoa nhỏ hơn.

“Cái này,” anh ta nói, đặt một bó xuống bàn, “dành cho Edwina. Và cái này” - anh ta làm thế với bó thứ hai - “dành cho mẹ cô.”

Anh ta chỉ còn lại một bó. Kate đứng đóng băng lại vì sửng sốt, không thể cất mắt khỏi những bông hoa hồng hoàn hảo. Cô biết anh ta có ý định gì, rằng lý do duy nhất cho việc anh ta tính luôn cô vào hành động này là để gây ấn tượng với Edwina, nhưng nguyền rủa nó đi, chưa bao giờ có ai mang hoa đến tặng cô trước đây cả, và cô đã không biết cho đến lúc này cô thật sự muốn có ai đó làm như thế đến mức nào.

“Những cái này,” cuối cùng anh ta nói, đưa bó hoa hồng cuối cùng ra, “dành cho cô.”

“Cám ơn ngài.” Cô nói ngập ngừng, đón chúng vào cánh tay. “Chúng thật đáng yêu.” Cô nghiêng người xuống và ngửi chúng, thở dài khoan khoái với mùi hương nồng nàn. Ngước nhìn lên, cô nói thêm, “Ngài thật chu đáo khi đã nghĩ về Mary và tôi.”

Anh ta gật đầu duyên dáng. “Là niềm vui của tôi. Tôi phải thú nhận, một người đeo đuổi em gái tôi một lần đã làm thế này cho mẹ tôi, và tôi không tin là tôi đã từng thấy ai hân hoan hơn thế.”

“Mẹ ngài hay em gái ngài?”

Anh ta cười với câu hỏi xấc xược của cô. “Cả hai.”

“Và đã xảy ra cho người theo đuổi ấy?” Kate hỏi.

Nụ cười xếch của Anthony trở nên cực kỳ quỷ quái. “Anh ta đã cưới em gái tôi.”

“Hmmph. Đừng nghĩ là lịch sử sẽ lặp lại. Nhưng - ” Kate ho, không hoàn toàn muốn thành thật với anh ta nhưng thật sự không thể làm khác được. “Nhưng những bông hoa thật sự rất đáng yêu, và - và nó là một hành động tử tế từ phía ngài.” Cô nuốt xuống. Chuyện này thật sự không dễ dàng đối với cô. “Và tôi đánh giá cao chúng.”

Anh ta hơi nghiêng người về phía trước, đôi mắt tối tuyệt đối làm tan chảy. “Một câu nói tử tế.” Anh ta trầm ngâm. “Và lại hướng thẳng vào tôi, không ít hơn. Vậy giờ, chuyện đó cũng không khó lắm, phải không?”

Kate đi từ nghiêng người trìu mến trên những bông hoa đến đứng thẳng không thoải mái trong một lúc. “Ngài dường như có một biệt tài cho việc nói chính xác điều sai lầm.”

“Chỉ khi có cô dính dáng vào thôi, Miss Sheffield thân mến của tôi. Những phụ nữ khác, tôi bảo đảm với cô, bám riết lấy từng từ của tôi.”

“Thì cũng như tôi đã đọc thấy.” Cô lầm bầm.

Đôi mắt anh ta sáng lên. “Có phải đó là nơi cô rút ra ý kiến về tôi? Tất nhiên rồi! Lady Whistledown đáng mến đây mà. Tôi nên biết trước rồi mới phải. Quỷ thật, tôi rất muốn bóp cổ cô ta.”

“Tôi lại thấy cô ấy thông minh và có trình độ đó chứ.” Kate nói nghiêm nghị.

“Cô sẽ nghĩ thế.” anh ta trả lời.

“Lord Bridgerton.” Kate nghiến răng, “Tôi chắc chắn ngài không đến đây để xúc phạm tôi. Liệu tôi có thể để lại lời nhắn cho Edwina giùm ngài không?”

“Tôi nghĩ là không. Tôi không thật sự tin tưởng rằng nó sẽ đến tay cô ấy mà không bị xâm phạm.”

Điều này thì thật quá đáng. “Tôi sẽ không bao giờ hạ mình để can thiệp vào th của người khác.” Kate bằng cách nào đó đã xoay sở để nói. Cả người cô run rẩy với sự giận dữ, và nếu cô là một người phụ nữ ít kiềm chế hơn, thì tay cô chắc chắn đã quấn quanh cuống họng anh ta rồi. “Sao ngài dám ngụ ý khác được.”

“Khi mà đã nói và làm, Miss Sheffield,” anh ta nói với sự bình tĩnh đáng ghét, “tôi thật sự không biết cô nhiều. Những gì tôi biết bao gồm sự thú nhận sốt sắng của cô rằng tôi sẽ không bao giờ thấy mình ở gần sự hiện diện của em gái cô trong khoảng cách mười phút. Cô nói với tôi đi, liệu cô có cảm thấy tin tưởng để lại một tin nhắn nếu cô là tôi không?”

“Nếu ngài đang cố dành được sự ưng thuận của em gái tôi thông qua tôi,” Kate trả lời lạnh băng, “ngài đang không hoàn thành tốt nó đấy.”

“Tôi biết điều đó chứ.” Anh ta nói. “Tôi thật sự không nên khiêu khích cô. Nó thật không tốt từ phía tôi, có phải không? Nhưng tôi sợ là tôi không thể ngăn mình lại được.” Anh ta cười xếch lên vẻ ranh ma và giơ một bàn tay lên trong một thái độ bất lực. “Tôi có thể nói gì đây? Cô tác động điều gì đó đến tôi, Miss Sheffield.”

Nụ cười của anh ta, Kate nhận ra với sự mất can đảm, thực sự là một sức mạnh đáng kể. Cô đột nhiên cảm thấy chóng mặt. Một chỗ ngồi... phải, những gì cô cần bây giờ là ngồi xuống. “Xin mời ngồi xuống.” Cô nói, vẫy về phía ghế sofa thêu hoa khi cô trườn qua căn phòng đến một chiếc ghế. Cô không thật sự muốn anh ta nấn ná thêm, nhưng cô cũng không thể ngồi mà không mời anh ta ngồi, và chân cô đang bắt đầu cảm thấy loạng choạng khủng khiếp.

Nếu ngài tử tước nghĩ lạ lùng về sự lịch sự thốt ra một cách đột ngột của cô, anh ta chẳng nói gì về điều đó. Thay vào đó anh ta lấy một cái túi đen dài ra khỏi ghế sofa rồi đặt nó lên bàn, sau đó ngồi vào chỗ vừa lấy cái túi. “Có phải đó là một nhạc cụ không?” Anh ta đoán, chỉ về hướng cái túi.

Kate gật đầu. “Một cây sáo.”

“Cô thổi sáo?”

Cô lắc đầu, rồi hơi nghiêng đầu và gật. “Tôi đang cố gắng học. Tôi vừa mới thử học nó vào năm nay.”

Anh ta gật đầu trả lời, và đó, rõ ràng, lấu chấm hết của chủ đề này, bởi vì anh ta sau đó đã lịch sự hỏi, “Cô nghĩ Edwina khi nào thì về?”

“Không cho đến ít nhất là nửa giờ nữa, tôi nghĩ vậy. Mr.Berbrooke đưa con bé ra ngoài cho một cuộc cưỡi ngựa trong chiếc xe song mã của ngài ấy.”

“Nigel Berbrooke?” Anh ta thật sự đã nghẹn vì cái tên đó.

“Vâng, tại sao?”

“Người đàn ông đó có nhiều tóc hơn là trí tuệ. Nhiều hơn rất nhiều.”

“Nhưng anh ta sắp hói.” Cô không thể cưỡng lại mà chỉ ra.

Anh ta nhăn mặt. “Và nếu điều đó không chứng minh lập luận của tôi, tôi chẳng biết cái gì sẽ làm được.”

Kate đã đi đến cùng một kết luận về trí thông minh của Mr.Berbrooke (hoặc thiếu nó), nhưng cô nói, “Không phải sẽ bị coi là tệ khi xúc phạm đối thủ theo đuổi khác sao?”

Anthony để lọt một tiếng khịt mũi nhỏ. “Đó không phải là một sự sỉ nhục. Đó là sự thật. Anh ta đã theo đuổi em gái tôi vào năm ngoái. Hoặc cố gắng làm thế. Daphne đã cố gắng hết sức để làm anh ta nản lòng. Anh ta là một gã tốt, tôi công nhận với cô điều đó, nhưng không phải một người mà cô muốn anh ta dựng cho cô một con thuyền, nếu cô bị mắc cạn trên một hòn đảo hoang vắng.”

Kate có một hình ảnh kỳ lạ và không được chào đón về ngài tử tước mắc cạn trên một hòn đảo hoang vắng, quần áo tả tơi, da rám nắng. Nó làm cho cô cảm thấy ấm lên một cách không thoải mái.

Anthony nghiêng đầu, nhìn cô với một ánh nhìn trêu chọc. “Tôi nói này, Miss Sheffield, cô có ổn không?”

“Ổn!” Cô thật sự đã quát. “Chưa bao giờ tốt hơn. Ngài đang nói?”

“Cô trông hơi ửng đỏ.” Anh nghiêng tới, quan sát cô gần hơn. Cô thực sự trông không ổn

Kate quạt vào mình. “Nó hơi nóng ở trong này, ngài có nghĩ vậy không?”

Anthony lắc đầu chầm chậm. “Không hề.”

Cô nhìn đầy khao khát ra ngoài cửa. “Tôi tự hỏi không biết Mary đang ở đâu.”

“Cô có trông đợi bà không?”

“Thật không giống bà khi để tôi không có ai hộ tống lâu thế này.” Cô giải thích.

Không ai hộ tống? Những khả năng đó thật là đáng sợ. Anthony có một ảo ảnh đột ngột bị mắc kẹt vào hôn nhân với Quý Cô lớn nhà Sheffield, và nó làm cho anh toát mồ hôi lạnh. Kate thực sự không giống với bất cứ cô gái trẻ nào mà anh đã gặp, đến mức anh hoàn toàn quên mất rằng họ cần có một người hộ tống. “Có thể bà không biết tôi ở đây.” Anh nói nhanh.

“Vâng, chắc phải thế.” Cô vụt đứng dậy và băng ngang qua phòng đến chỗ cái dây chuông. Giật mạnh nó, cô nói, “Tôi sẽ chỉ gọi một ai đó để thông báo cho bà. Tôi chắc bà sẽ không muốn bỏ lỡ ngài đâu.”

“Tốt. Có thể bà có thể bầu bạn với chúng ta trong khi chúng ta chờ em gái cô trở về.”

Kate cứng đơ lại trong nửa đường đi tới ghế của cô. “Ngài định chờ Edwina?”

Anh nhún vai, đang thưởng thức sự không thoải mái của cô. “Tôi không có kế hoạch nào khác cho buổi chiều.”

“Nhưng con bé có thể đi hàng tiếng đồng hồ!”

“Một tiếng đồng hồ là nhiều, tôi chắc chắn, và bên cạnh đó - ” Anh ngừng lại, nhận thấy một cô hầu gái đã đến ở ngưỡng cửa.

“Cô đã rung chuông ư, thưa cô?” Cô hầu đoán.

“Vâng, cám ơn cô, Annie,” Kate trả lời. “Cô sẽ vui lòng thông báo cho Mrs.Sheffield rằng chúng ta có khách chứ?”

Người hầu gái cúi chào và rời khỏi.

“Tôi chắc chắc Mary sẽ xuống vào bất cứ lúc nào.” Kate nói, hoàn toàn không thể ngừng nhịp chân. “Bất cứ lúc nào. Tôi chắc chắn.”

Anh ta chỉ mỉm cười trong thái độ gây khó chịu đó, trông thoải mái và thảnh thơi khủng khiếp trên ghế sofa.

Một sự im lặng ngượng nghịu rơi ngang căn phòng. Kate tặng anh ta một nụ cười cứng ngắt. Anh ta chỉ nhướng một bên lông mày lên đáp trả.

“Tôi chắc chắn bà sẽ xuống đây -”

“Bất cứ lúc nào.” Anh ta kết thúc giùm cho cô, nghe thật cực kì vui vẻ.

Cô ngồi sụm lại vào ghế, cố gắng không nhăn mặt. Cô chắc chắn là không thành công.

Vừa lúc đó một sự rối loạn bùng nổ trong đại sảnh - một vài tiếng chó sủa, theo sau bởi một tiếng thét the thé của “Newton! Newton! Ngừng ngay lập tức!”

“Newton?” Ngài tử tước dò hỏi.

“Con chó của tôi.” Kate giải thích, thở dài khi cô đứng dậy. “Nó không -”

"NEWTON!"

“- hoà hợp tốt với Mary, tôi e là vậy.” Kate di chuyển tới cánh cửa. "Mary? Mary?"

Anthony đứng lên khi Kate đứng, nhăn mặt khi con chó sủa ba tiếng rách màng nhĩ khác, và được theo sau ngay lập tức bởi một tiếng thét khủng khiếp khác từ Mary. “Nó là giống gì thế,” anh lầm bầm, “một con chó mastiff sao?” Nó nhất định phải là một con mastiff. Miss Sheffield lớn dường như chính xác là loại sẽ giữ một con mastiff ăn thịt người bên cạnh để sai bảo.

"Không." Kate nói, bước vội ra đại sảnh khi Mary lại thét lên lần nữa. “Nó là

Nhưng Anthony bỏ lỡ mất lời của cô. Chẳng quan trọng nhiều, dù sao đi nữa, bởi vì một giây sau, một con chó corgi mập béo nhất mà anh từng thấy đi lạch bạch vào phòng, với một lớp lông dày màu caramel và một cái bụng gần như lê trên sàn nhà.

Anthony sững lại vì ngạc nhiên. Đây là sinh vật gieo rắc sự hãi hùng từ đại sảnh sao? “Ngày tốt lành, chó.” Anh nói nghiêm nghị.

Con chó dừng lại, ngồi ngay xuống, và...

Mỉm cười?


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 26 bài ] 
       


Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Askim
Askim
song giang
song giang
Yến My
Yến My

~mèo xinh~: Ách. . . chị mèo rất trong sáng như giấy than nha. . . tuyệt đối không liên quan tới 2 từ "biến thái". . .
HuangJingXiang: chụy mèo thật quá biến thái
~mèo xinh~: sao thấy có mùi. . . SM ? . . . trói. . rồi XX. . . rồi bịt mắt. . .rồi OO . . . .  *văng máu mũi*. .
Meo Miu Ciu: =)) kích thích hơm
~mèo xinh~: Hự . . . . Ciu . . CÁi poster. . . cái poster . . . *phun máu mũi*. . . *lăn ra giãy*. . .
~mèo xinh~: tiểu JJ: thì chị cũng viết 1 dãy các chữ số tiếng Việt được sắp xếp có trật tự a ~ :)2
HuangJingXiang: em thích anh này nên chỉ tìm hiểu 1 số từ liên quan thôi a~~~
HuangJingXiang: chụy mèo, là 1 dãy các chữ cái tiếng việt đc sắp xếp có trật tự
Meo Miu Ciu: viewtopic.php?f=142&t=322965
~mèo xinh~: Ciu# Cho link cho link. . hí hí. . .
Tiểu JJ: vậy cho chị hỏi cái nick em là tiếng gì ?
HuangJingXiang: hạnh, hoa hoa là sao?!
chụy mèo, em CHỈ biết tvieetj
Meo Miu Ciu: có tà mị vương gia tù sủng phi, bộ đó làm chung. Nam 9 bá đạo sủng nữ chính tít trời mây
~mèo xinh~: Tương Tư : mèo nghĩ nếu hiện đại nên đổi thành [người vợ thứ hai của Quân thiếu] , nhưng nếu để như cũ cũng không sao, vì hiện đại trong hào môn ngta vẫn dùng từ phu nhân mà :)2

p/s: khuyên xong càng khiến người bấn loạn.
~mèo xinh~: Ciu :  các hố nàng đào có truyện nào sủng hơm ? ? ?
~mèo xinh~: Xiao Xiang: Hǎo jiǔ bù jiàn :)2
ღ Tương Tư ღ: hiện đại!
~mèo xinh~: Tương tư : truyện hiện đại hả ??
Meo Miu Ciu: Tui cũng hơm biết :v
HuangJingXiang: chào chụy mèo ~~ lâu ngày quá !!!!!
ღ Tương Tư ღ: mèo: đang tập tành, edit truyện phu nhân thứ hai của quân thiếu
~mèo xinh~: Tương tư : đang edit truyện gì đó :)
ღ Tương Tư ღ: mèo: phương tiện của ta vô cùng bảo vệ môi trường, ta đi xe "căng hải" :))
~mèo xinh~: Mèo: quỷ xà
Miu linh: yêu xà
Meo ciu: bạch xà
>> tại sao mèo đều thích xà ???  =))
Meo Miu Ciu: cùng rank xà à Mèo =))
~mèo xinh~: Tương Tư : đi xe công cộng bảo vệ môi trường. mèo chỉ đi xe đạp và xe bus. hắc hắc . .
Meo Miu Ciu: liên hệ với ss Q nhá enlly
~mèo xinh~: Ciu : =))) mèo cũng mới hoàn có 1 hố, mà cái tay rắm thúi của mèo toàn bốc trúng truyện convert khó =)) nản gì đâu luôn, lết lết và lết. . . đã vậy cái laptop cùi mía suốt ngày mở lên là fan error, nhiều khi bấm khởi động 9 lần mới mở dc
bangthan87: di vô rồi đi ra hắc hắc
enlly hanh: oi dào e cũng hay bi z a chị mèo
jj ng giống mâm ta thành hoa hoa à
ღ Tương Tư ღ: mèo: tềnh hềnh là ta chưa bao giờ đi xe buýt cả!!


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.201s | 11 Queries | GZIP : On ]