Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 28 bài ] 

Mùa thu màu hạt dẻ - Trúc Quân

 
Có bài mới 17.07.2015, 17:13
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 15.12.2013, 13:08
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 2388
Được thanks: 418 lần
Điểm: 9.7
Có bài mới [Sưu tầm] Mùa thu màu hạt dẻ - Trúc Quân - Điểm: 7
MÙA THU MÀU HẠT DẺ
Tác giả: Trúc Quân
Thể loại: Truyện Teen
Tình trạng: Hoàn Thành


Câu chuyện là sự rung động của cô khi vô tình gặp lại anh. Người đàn ông trong mẫu áo Vest lịch lãm kia đã từng là một cậu con trai quậy phá mà cô đã nhìn qua khung cửa sổ này trong một mùa thu đẹp đẽ...

Cô là Phương, một người con gái xinh đẹp và đã phải lòng anh ngay từ lúc còn bé. Cô luôn quan sát anh, thích được anh quan tâm và được anh nở một nụ cười giành cho mình. Đã quá lâu không gặp lại, bọn họ bây giờ đã là những con người trưởng thành, nhưng họ vẫn chưa bao giờ quên được nhau cho dù khuôn mặt đã thay đổi rất nhiều.

Anh, Nhã. một con người đào hoa, phóng khoáng cùng với đôi mắt và nụ cười rất đẹp đã khiến cho cô phải đổ ngay từ đầu vì nó. Rồi điều gì sẽ xảy ra khi hai đôi bạn thuở nhỏ ấy gặp lại? Có rất nhiều ký ức đẹp cần phải đem ra bàn cho kỹ .!!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 17.07.2015, 17:14
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 15.12.2013, 13:08
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 2388
Được thanks: 418 lần
Điểm: 9.7
Có bài mới Re: [Sưu tầm] Mùa thu màu hạt dẻ - Trúc Quân - Điểm: 10
Chương 1
Tim Nhật Phương đập hỗn loạn trong lồng ngực chẳng khác nào chú bướm con bị vướng vào vợt khi thêm lần nữa mắt cô chạm phải cái nhìn cháy bỏng của người đàn ông mặc vét trắng.

Cô từng để ý người đó từ lúc còn bé. Ngày ấy Nhật Phượng là một đứa trẻ con nhưng cô đã biết...thích và thương quan tâm đến đôi mắt luôn luôn ánh một nụ cười bên trong của Nhã. Tám chín năm ròng Phượng mới gặp lại " Nụ cười trong mắt " ấy và rõ ràng ký ức đã không nói nói được hết những cái riêng của Nhã, mà suốt thời gian dài, có nhiều lần cô đã tưởng tượng khi chợt nghĩ tới anh.

Len lén nhìn về phía Nhã lân nữa, Phượng bồi hồi. Có một nét gì rất riêng trong từng cử chỉ của anh. Phóng khoáng, tao nhã và duyên dáng một cách tự nhiên. Khuôn mặt anh với chiếc cằm hơi bướng, chiếc mũi thẳng như bị lu mờ bởi đôi mắt sau đen và đôi mi rậm cong. Ngày xưa cô chỉ cảm nhận đơn thuần là: "Anh Nhã có đôi mắt đẹp". Còn bây giờ thì...

Phượng tự thấy mà mình nóng bừng, hồn chợt trào lên nỗi xôn xao rất lạ.

Sự cảm nhân cái đẹp của đứa trẻ con ngây thơ hồi nào được nhân lên gấp bội, biến thành cơn cuồng phong xúc cảm mà Phương đã hoàn toàn bị sức mạnh giông gió của nó chế ngự, để hầu như suốt buổi tối nay cô cứ phải luôn nghĩ tới và luôn để ý tới Nhã.

Như muốn trấn an trái tim mình, Phượng đứng dậy bước ra vườn. Cô tựa vào bức tường sần sùi bằng đá rửa, để mặc gió đêm làm dịu bớt cơn sốc bất ngờ.

Phượng miên man suy nghĩ: "Anh ấy có nhận ra ta không? Hay đôi mắt đó chỉ nhìn ta như nhìn mọi người?"

Ngồi xuống chiếc xích đu và đưa tay kéo tà áo, đột nhiên Phượng thấy mình quê mùa trong chiếc áo dài màu thiên thanh mờ nhạt không gây được sự chú ý nào đối với người khác phái.

Chợt cô nghẹn ở ngực khi nghe giọng đàn ông mạnh mẽ vang lên rành rọt:

- Mới đây mà đã ra tới đây. Cô bé không thích ồn ào sao?

Phượng bối rối vì bất ngờ. Nhìn đôi mắt da tình kia bao nhiêu nét lém lỉnh phá phách thường ngày của cô bay đâu mất. Phượng ấp úng:

- Tại... ở đây mát... và thơm nữa.

Làm như không để ý tới câu trả lời lộn xộn của cô, Nhã dừng ánh mắt mình trên mặt Phượng hơi lâu. Khẽ nhíu mày một cái, anh thân mật:

- Không thể nào là Nhật Uyên rồi... Nhật Linh phải không?

Khổ sở vì Nhã không nhận ra mình nhiều hơn là giận dỗi, Phượng phụng phịu lắc đầu. Cứ chỉ trẻ con của cô làm Nhã cười:

- Nhưng chắc chắn em thuộc gia đình... Nhật.

Nghiêng đầu nghịch ngơm, anh nhìn cô rồi cao giọng:

- Xem nào ! Bắt đầu là Nhật Vi, Nhật Thu, Nhật Linh, Nhật Uyên, Nhật Minh, Nhật Trung rồi Nhật gì... gì nữa. Anh chẳng tài nào nhớ nổi, đành xin lỗi vậy. Nói đi cô bé, em là Nhật... gì?

Phượng càng ức lòng dữ, vì hầu như tên anh chị cô, Nhã đều nhớ kế ra gần hết, thế mà chỉ riêng tên cô anh lại quên. Sụ mặt xuống, Phượng bặm môi. Rồi như nhận ra mình làm vậy là hơi quá, cô cố nhỏ nhẹ mà vẫn nghe cộc lốc:

- Nhật Phượng !

Nhã vui mừng kêu lên:

- A ! Con bé gầy nhom có hai chiếc răng cửa to như hai cái tấm thớt ấy phải không? Trời ơi ! Quả là anh chắng tượng tượng nổi mấy năm gặp ại, em lại nhìn như thế này.

Tránh ánh măt... chiêm ngưỡng một cách hết sức tự nhiên của Nhã, Phượng bắt bẻ:

- Em" xí" đến mức vượt sức tưởng tượng của anh sao anh Nhã?

Búng mẩu tàn thuốc bay vèo ra bãi cỏ, bằng một cử chỉ hết sức lịch lãm Nhã nghiêng người khẽ nói:

- Ngược lại hoàn toàn ! Em làm anh chú ý ngay từ cái nhìn đầu tiên. Em tin điều đó không Nhật Phượng?

Cách bày tỏ ý nghĩ thắng thắn và phong thái điệu đàng tự nhiên của Nhã làm cô bối rối, vì vừa rồi trong sự đánh giá của bạn thân, Phượng thấy mình vụng về xấu xí mà.

Cố kềm chế sự xúc động đang trào dâng, Phượng đáp trả khá tỉnh táo:

- Dĩ nhiên là em chắng tin. Vì tin làm sao cho được khi một người... quen cũ đã không hề nhớ đến cả cái tên của mình.

Nhã cười ròn rã, Phượng thấy rõ anh không bối rối trước câu trả lời của mình, trái lại anh còn thích thú trêu cô:

- Sai rồi " Đuôi gà xước". Anh chẳng phải là người quen cũ của em đâu, vì hồi đó em còn bé xíu xiu. Bé đến mức cả chục năm nay anh không hề nhớ rằng mình từng biết một cô bé có mái tóc đuôi gà xước.

Nhìn cái miệng cười rất gợi tình của Nhã, tự dưng Phượng tủm tỉm cười theo.

Nhã không biết cô là Nhật... gì trong cái đám Nhật của anh em nhà cô cũng phải thôi vì hồi đó mọi người luôn gọi con bé lóc chóc còm nhom như que củi khô là " Gà xước " mà

Nhã bâng khuâng:

- " Gà xước" ngày nào bây giờ biến thành chim Thiên đường rồi. Nhanh thật ! Quả là "Thời gian tựa cánh chim bay".

Nghe giọng trầm trầm nhẹ như khói sương của Nhã, Phượng ngỡ ngàng nhìn lên. Nhã đang đấy đẩy chiếc xích đu. Đôi mắt đen xa xôi như nhớ về một kỷ niệm nào đó. Anh nhìn cô nhưng nghĩ đến điều gì khác thì phải. Đôi mắt ấy hồi xưa đã một lần... Mà thôi. Anh ấy chẳng hề biết đôi mắt ảnh đã theo suốt thời niên thiếu vụng dài của mình ra sao đâu, đừng nhớ lại nữa cô bé lãng mạn nhưng khù khờ kia !

- Bây giờ em làm gì rồi " Gà xước"?

Kéo vặt áo dài lại cho ngay ngắn, Phượng tinh nghịch hỏi lại:

- Vậy... anh nghĩ em làm tới... gì rồi?

Nhã chống tay vào chân xích đu, gật gù phán đoán:

- Dáng vẻ em thích hợp với những công việc nhẹ nhàng, có tính cách trình diễn. Anh nhớ hình như em thích làm ca sĩ hay người mẫu gì đó, phải không?

Phượng thảng thốt:

- Ủa ! Sao anh nhớ tài vậy?

Nhún vai, Nhã nói:

- Anh cũng không biết nữa. Trong đời có những cát bất ngờ thoáng qua mà người ta lại nhớ, còn có những cái rất quan trọng, như tên em chẳng hạn thì anh lại... nỡ quên, quên tuốt. Hình như anh chỉ cảm nhận và giữ lại những gì anh thật sự thích mà thôi. Mà nè Bây giờ em đang lam người mầu hay hướng dẫn viên du lịch vậy " Gà xước "?

Im lặng một chút, Phượng gượng cười:

- Em còn học năm cuối Tổng hợp.

- Em vẫn còn đi học. Sướng nhé? Cỡ tuổi em ngày xưa, anh đã vào đời rồi. Cực lắm !

- Em biết, anh Vi cũng thường... phân bì như vậy với em.

Nhã cười:

- Anh không phân bì đâu. Biết em là sinh viên bỗng dưng anh ao ước mình được trở lại thhời cắp sách tới trường, ham chơi hơn ham học, vô lo trước mọi thách đố cúa cuộc đời.

Bước tới cây dạ lý hương gần đó, Nhã hái một chùm hoa. Anh đưa Phượng với nụ cười trong mắt:

- Em là một bất chợt của ký ức với cái tên anh chẳng nhớ ra. Em lại là một bất chợt làm anh choáng ngợp trong đêm nay. Anh không hiếu nối anh nữa rồi Phượng ạ !

Phượng lơ ngơ cầm chùm hoa trắng trong tay và nhìn theo dáng Nhã vừa bước vào nhà. Ai đó vừa gọi anh, tiếng gọi đó làm tỉnh cơn mộng của cô. Những lời Nhã vừa nói có thật không, hay đó là tiếng gió rì rào trò chuyện với những loài hoa nở về đêm.

Đưa chùm hoa dạ lý hương lên môi và khép hờ bờ mi, Phượng nghe thoang thoảng mùi hoa quanh cô mênh mông, mênh mông.

Đêm nay rằm, trăng lung linh trên ngàn cành lá đen. Người ta haynguyện cầu vào những đêm rằm. Phượng đứng dậy, cô ngước mặt nhìn trăng và lặng lẽ với nhịp đập trái tim mình.

- Anh sẽ tìm đến gặp em phải không Nhã? Em sẽ chờ như từ bao lâu em chờ trong hoài vọng. Em chưa biết mình phải nguyện cầu ra sao đây hở anh, màu mắt của tuổi thơ em.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 17.07.2015, 17:15
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 15.12.2013, 13:08
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 2388
Được thanks: 418 lần
Điểm: 9.7
Có bài mới Re: [Sưu tầm] Mùa thu màu hạt dẻ - Trúc Quân - Điểm: 10
Chương 2.1
Nhã bước vội theo khi Đan Tâm kéo anh tới trước để giới thiệu với một người mà cô quảng cáo là "xa lạ hoàn toàn nhưng đảm bảo khó ai rời được khi gặp và trò chuyện"

Anh đã cười thật tươi để khỏi phải reo lên vì trước mặt mình là Nhật Phượng. Giọng Đan Tâm hồ hởi vang to át cả tiếng nhạc không lời thật êm trong ampli đặt ở góc phòng.

- Giới thiệu với anh Nhã đây là Nhật Phượng, sinh viên tổng hợp, cũng là cô giáo của bé Tú, Phượng là em nuôi của tôi đấy!

E ấp đưa tay cho Nhã bắt, Phượng thấy tay mình run lên trong bàn tay ấm áp mạnh bạo rất đàn ông của anh.

Nhã nghiêng đầu một cách cố ý trước mặt Đan Tâm.

- Tôi cũng xin được giới thiệu thêm Nhật Phượng từng là cô bạn nhỏ tuổi 13 của tôi 8 năm về trước.

Đan Tâm ngạc nhiên:

- Ủa! vậy là.. là.. 2 người biết nhau rồi à?

Nhã nghêng mặt rất... đáng yêu:

- Chớ sao! Nhật Phượng là em út của Nhật Vi, thằng bạn rất thân với tôi.

Đan Tâm thích thú gật gù:

- Hay thật! Tôi đang lo có 2 người lạc lõng trong đêm nay, giờ thì khỏi lo rồi. Giờ lấy thức ăn đi nha. Mà hồi nãy anh nói cái gì? "Cô bạn nhỏ 13 tuổi của tôi 8 năm về trước " Sao lại tuổi 13 nhỉ?

Nhã cười, đôi mắt rạng rỡ của anh nhìn Nhật Phượng đăm đăm. Anh khe khẽ đọc thơ:

- "Trời hôm ấy 15 hay 18

Tuổi của nàng tôi nhớ chỉ 13"

Hồi đó rõ ràng Nhật Phượng chỉ mới 13 tuổi thôi!

Đan Tâm ngắt lời anh:

- Thì ra là vậy! Hèn chi đã từng có thi sĩ làm thơ về tuổi 13!

- Thi sĩ đó là thần tượng của tôi mà!

Đan Tâm lắt đầu:

- Anh đúng là qủy sứ! Rất hay là "Tuổi 13" ngày xưa của anh bây giờ đã 21 rồi! Đúng lúc nhé! Bây giờ tôi phải ra phòng khách. Anh và Phượng là người nhà, cứ tự nhiên ngồi ở phòng học của bé Hoài Tú đi!

Rất tự nhiên Nhã nắm lấy tay cô và đưa cô tới chiếc ghế dài đặt ở gần đó. Nhật Phượng thất đầu óc cô cứ quanh quanh, quẩn quẩn vì quá bất ngờ. Dường như không nhận ra điều đó. Nhã ngó cô thích thú. Anh không buông tay Nhật Phượng ra và cô hiền lành để yên cho anh nắm.

-Anh không bao giờ ngờ là được gặp em ở đây.

-Em cũng vậy. Anh là bạn của chồng chị Tâm à?

Nhã lắc đầu:

- Anh là bạn Thiên, anh của Đan Tâm.

- Anh Thiên!

- Em biết Thiên à?

- Dạ không, nhưng em thường nghe bé Tú nhắc tới cậu Thiên của nó.

- Thiên ở chung với mẹ, hiện giờ anh đang ở nhà Thiên, anh chàng rủ rê nên anh mới tới đây.

Nhật Phượng rụt rè rút tay mình ra, Nhã cố tình giữ lai tự dưng Phượng hơi dỗi, cô có cảm giác là anh cố tình đùa.

- Suốt 2 tuần qua, anh cứ nghĩ tới em mãi

Nhật Phượng ngắt lời Nhã:

- Muốn gặp em, phải tới nhà, anh chỉ... nghĩ về em làm sao có em đươc.

Không nao núng trước câu trách của Phượng, anh tấn công tới

- Thì đêm nay anh đã có em rồi. "Gà xước " Anh tới nhà Nhật Vi suốt nhưng chẳng thấy bóng dáng em.

Che miệng cười, Phượng nói:

- Em ở nhà ba má mà!

Giọng Nhã ngập ngừng:

- Anh biết, nhưng đến đó, anh ngại quá!

Rút được tay ra, Phượng cười:

- Sao lại ngại? Ngôi nhà vẫn y như xưa không khác dù một hàng kiểng hay một chỗ ngồi. Cây xà đơn vẫn đứng trơ mình với thời gian, sương gió.

Nhã trầm ngâm:

- Chính vì cảnh cũ không thay đổi nên anh mới ngại. Anh bây giờ khác xưa, và mọi người trong nhà em cũng khác. Tới đó lại không có thằng Vi, anh sẽ thành bạn của ai?

Nhìn Phượng, Nhã nói tiếp:

- Ngại quá đi chứ! Điều ngại chủ yếu nhất là biết em có muốn làm bạn với bạn của anh 2 mình không?

- Anh khiêm tốn hay muốn đùa cợt với em vậy?

Nhật Phượng chợt thấy trong đôi mắt ánh đen của Nhã như có nhừng đốm lửa nhỏ, cô nghe giọng anh nhẹ như hơi thở;

- Anh đùa cợt trái tim mình và cái giá phải trả hình như sẽ rất đắt. Nhật Phượng, anh muốn là bạn thân của em. Điều đó có gì phiền cho em không?

Sững người vì cách bày tỏ tình cảm quá nhanh, quá rạch ròi của Nhã. Phượng làm thinh. 2 tay đan vào nhau, cô bối rối kinh khủng.

Suốt 2 tuần dài thê lê cô đã mong gặp lại anh biết bao. Lúc nào trong tư tưởng, trong tâm hồn và cả trái tim cô cũng là Nhã. Sao bây nghe anh nói đúng điều mình hằng mong đợi cô lại nghẹn lời.

Nhã dịu dàng:

- Nếu em đã có người yêu, anh xin rút lui vì mình xấu số vô duyên.

Phượng dò dẫm như người lạc lối trong sương.

- Anh vẫn có thể là một người anh của em như hồi xưa mà!

- Nhưng bây giờ đâu phải là hồi xưa. Anh thấy mình không thể là một người anh, và em, em bé "Gà xước " cũng vậy.

Bóp nhè nhẹ đôi tay vẫn chưa ấm của cô. Nhã nói bằng giọng quả quyết:

- Anh biết chắc em chẳng muốn làm em gái của anh dù có thể em đã có bạn trai. Nói thật đi Nhật Phượng, em...

- Cô Phượng! Cô Phượng ơi

Nghe tiếng con bé Hoài Tú kêu, cô hốt hoảng rút tay về. Vừa đúng lúc đó có người bước vào phòng.

Hoài Tú không đi một mình nó đang kéo tay ai đó.

- Cậu Thiên của con nè cô Phượng!

Nhật Phượng bối rối gật đầu chào, anh ta mỉm cười đáp lễ, rồi anh mắt nhanh chóng chuyển sang Nhã, giọng đùa cợt thật... dễ ghét

- Mày tài thật đó Nhã! Định làm học trò của cô Phượng hay sao?

Con bé Tú giảy nãy:

- Con không chịu, cô Phượng là của con

Thiên bật cười:

- Có ai dành cô của con đâu là lo, cậu với cậu Nhã sợ bị phạt vì không thuộc bài lắm.

Phượng thấy Nhã gượng cười, chẳng biết làm gì, đành kéo bé Hoài Tú vào lòng, con bé khoe ngay:

- Cậu Thiên cho con nè! Đẹp chưa!

Lúc này Phượng mới thấy con bé Hoài Tú đang ôm con búp bê mặc áo đầm cô dâu màu trắng bằng ren mỏng tuyệt đẹp.

Mắt Phượng sáng lên, cô mê mãi ngắm con búp bê, bàn tay cô vuốt nhẹ đôi má phinh phính, chiếc mũi nhỏ xíu và hành mi cong đang chớp chớp của nó với tất cả thích thú:

- Trời ơi! Dễ thương quá!

Hoài Tú hỉnh mũi:

- Con thương nó lắm đó!

Nhật Phượng nói theo:

- Cô cũng thương nữa!

- Vậy ngày mai bé Tú khỏi học, 2 cô trò cùng chơi búp bê. Còn bây xin mời tất cả sang phòng ăn.

Giọng Thiên vang lên đầy uy quyền và lạnh nhạt làm Phượng khó chịu, cô không hiểu anh ta đùa hay là dằn vặt mình dạy kèm bé Hoài Tú. Cô miễn cưỡng đứng dậy và cố tình đi thật chậm với bé Tú. Nhã có ý đợi nhưng rồi anh cũng bước nhanh theo Thiên.

Phòng ăn chật ních người, ngoài hành lang cũng thế. Nhật Phượng không ngờ sinh nhật của con bé Hoài Tú lại đình đám như vậy. Khách mời toàn dân làm ăn có tiền, và có lẽ không mấy người chú y đến Hoài Tú. Họ để quà trên bàn rồi tíu tít bên nhau chuyện trò rôm rả. Nhật Phượng nhìn đống quà cao ngất đủ màu mà thắc mắc. Không hiểu phần quà nhỏ bé của cô lọt thỏm vào khẻ hở nào đó trong núi quà kia.

Chị Đan Tâm tất bật chạy đến:

- Phượng ơi! Chị bận quá, em lo cho bé Tú dùm chị, cho nó ăn và cho nó... ngủ nếu nó buồn ngủ

Nhật Phượng chưa kịp gật đầu thì chị Tâm đã biến mất. Thật buồn cười và thật chán. Từ cương vị khách mời cô đã trở thành bảo mẫu bất đắc dĩ rồi

Nhật Phượng dỗ dành:

- Ra vườn ngồi cho mát. Tú thích ăn gì cô vào bếp đem ra

Hoài Tú lắc đầu:

- Con ở đây hà! Sinh nhật của con sao cô Phượng bắt con ra vườn? Lát nữa cậu Thiên chụp hình cho con nè! Con phải đi kiếm cậu Thiên.

Nói dứt lời Hoài Tú xăm xăm bước đi. Nó len lỏi giữa các dãy bàn kê san sát thật dài. Nhật Phượng khổ sở lách mình theo sau nó, mắt cô không ngừng tìm Nhã. Cô bối rối khi toàn gặp những gương mặt lạ. Anh trốn xứ nào rồi chớ!

- Cậu Thiên

Hoài Tú gọi làm cho Phượng xoay lưng lại. Phượng thấy Thiên và Nhã đang ngồi ở một bàn ngoài hành lang. Bàn toàn đàn bà, cô nào cũng son phấn mượt mà, áo quần sang trọng. Nhã đang nói gì đó mà mọi người say sưa nghe quên cả ăn. Trông anh duyên dáng lịch lãm làm sao!

Thiên đứng dậy, anh tằng hắng:

- Xin giới thiệu, Nhật Phượng, cô giáo của Hoài Tú.

Phượng cười và thấy nụ cười của mình như rơi tõm vào đâu thật vô duyên. Cô nghe có giọng nữ nào đó bình phẩm:

- À! Gia sư kèm trẻ tại nhà. Cô ta đẹp đấy chứ anh Thiên!

Tự nhiên Phượng có cảm giác cả chục đôi mắt đang quan sát mình, cô bặm môi đến bên Hoài Tú kéo nó đi. Con bé gào lên:

- Cậu Thiên chụp hình cho con!

Thiên bước vội theo:

- Sao! không ai chụp hình cho con hết à! Mẹ con tệ thật! Cậu phải... rầy mới được.

Thấy Thiên hầm hầm bước vào nhà. Phượng kéo tay áo anh lại:

- Chị Tâm bận giữ lắm. Anh rầy càng thêm rộn thêm thôi

- Cô giáo lên lớp không đúng chỗ rồi! Tôi đi lấy máy chụp hình. Cô sửa soạn cho Hoài Tú mau mau đi, tôi không có thời gian đâu.

Qua giọng điệu của Thiên, Nhật Phượng biết anh ta xem cô như người ăn kẻ ở trong nhà. Tốt hơn cô nên làm theo lời anh ta sai khiến, nếu không muốn nghe hét ầm ĩ.

Lẳng lặng Phượng kéo Hoài Tú lên lầu vào phòng ngủ của nó

- Cô sẽ thay cho Hoài Tú chiếc áo mới thật đẹp, để cậu Thiên chụp hình.

Giọng Hoài Tú ấm ức:

- Ba nói có quay phim nữa, mà con có thấy ai quay đâu. Sinh nhật gì buồn hiu, xin mời bạn tới dự, ba mẹ không cho, cô Phượng thấy chưa, toàn là bạn của ba mẹ rồi bạn cậu Thiên nữa. Sinh nhật của con mà có ai đếm xỉa gì tới con đâu? Không có cô, con biết chơi với ai?

Nhật Phượng áy náy nhình Hoài Tú, dẫu biết nó nói đúng, cô vẫn an ủi, vỗ về:

- Đừng nghĩ như vậy, ba mẹ bận tiếp khách xong xuôi sẽ vào với con ngay mà. Bây giờ Tú thích mặc áo nào?

- Áo nào cũng vậy, con hết thích chụp hình rồi. Cô Phượng thấy chưa, bữa nay cậu Thiên cũng hết thương con luôn.

- Phải chụp hình làm kỉ niệm chứ. Hôm nay Tú được chín tuổi rồi, đừng nhõng nhẻo nữa. Cô thay áo đầm ren màu trắng cho giống con búp bê nhé!

Nghe nhắc tới, mắt Hoài Tú sáng lên, nó đồng ý cho Phượng thay áo.

Vừa cột xong cái nơ bằng rubăng to sau lưng Tú, Phượng đã nghe giọng Thiên cộc lốc:

- Xong chưa! Đi theo tôi! Bé Tú ngoan nghe không? Cậu biểu làm gì, đứng đâu phải nghe theo, mè nheo là ăn đòn ngay.

Người gì mà... thô bạo thế! Phượng bực bội dẫn Tú trở xuống phòng tiệc, xong 3 cái trò chụp hình này, cô sẽ giao bé Tú lại cho Thiên để ra về là vừa rồi. Không khí này không hợp với cô, và Nhã cũng đang là của đám đông xa lạ nào đó, biết đâu chừng nghe người ta gọi cô là sư gia, anh đã xấu hổ phớt lờ, làm như không hề quen cô.

Đang cộc lốc cạu quọ Thiên bỗng tươi ngay nét mặt. Anh dắt Hoài Tú ra đứng cạnh chiếc bánh sinh nhật 3 tầng cao hơn cả con bé rồi cất tiếng:

- Chú ý! Chú ý! Xin giới thiệu với tất cả, nhân vật chính của buổi chiêu đã hôm nay Lê Ngọc Hoài Tú... Xin một tràng pháo tay.

Hoài Tú ôm con búp bê nhoẻn miệng cười, Thiên bấm máy. Quay sang Phượng, anh ta ra lệnh:

- Nhờ cô giáo hướng dẫn bé Tú thổi bánh sinh nhật.

Nhật Phượng dắt con bé tới chiếc ghế tròn kế bên ổ bánh, cô bế Hoài Tú lên ghế cho nó thổi nến, đèn từ máy ảnh của Thiên liên tiếp loá sáng làm cô mất bình tĩnh. Tiếng gã đàn ông nào khào khào vang lên:

- Chèn ơi! Tới 3 con búp bê mặc đầm trắng lận. Tao khoái con búp bê lớn nhất, Thiên, mày nhớ để dành cho tao nghe.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 28 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 78, 79, 80

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 450 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Windwanderer: thật ra thấy nó ngọt =.=
Windwanderer: từ lâu tớ luôn thích giọng con gái Huế
cò lười: Giọng con gái Huế rất chi là nhẹ nhàng
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 360 điểm để mua Cỏ ba lá
Windwanderer: tnn toàn báo tin đặt giá mua đồ
Windwanderer: không biết giọng con gái Huế ra sao nhỉ =.=
Windwanderer: năm nay thi miss có ng ở Huế
Nhị Thiếu: có ai ko ạ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 427 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 279 điểm để mua Bút chì
Mía Lao: viewtopic.php?t=406446 bạn vào đây post 1c rồi đợi mod liên lạc :))
Nhị Thiếu: tiền bối nào giúp em đăng truyện với ạ xin hậu tạ
Nhị Thiếu: ad ơi có thể hổ trợ em viết và đăng truyện được không em viết cũng kha khá mà không biết cách đăng
Yajonglee: Q
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn Có Phải Là Dĩnh Hỏa Trùng Chính Hiệu
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Mía Lao: Hi
Ly Mộng: :wave2: muốn tám quá, ko biết d đ có ai onl để làm quen nói chuyện ko   :think: :sweat:
LogOut Bomb: ღsoixam࿐ -> ღsoixam࿐
Lý do: Tự sát
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 264 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 384 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 454 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 392 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 345 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 372 điểm để mua Thỏ đánh đàn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.