Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 13 bài ] 

Đừng đánh mất tình yêu - Uyên Nhi

 
Có bài mới 19.06.2015, 23:12
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 18.05.2014, 18:14
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1950
Được thanks: 1698 lần
Điểm: 6.16
Có bài mới [Sưu tầm] Đừng đánh mất tình yêu - Uyên Nhi - Điểm: 11
Dưngd đánh mất tình yêu

Tác giả: Uyên Nhi
Nguồi: truyện dài - 4phuong

Chương 1

Mười giờ đêm. Trên nền trời đen kịt lóc lên vài ánh chớp rồi cơn mưa đổ trút xuống mặt đường, khiến cho dòng xe cộ lẫn khách bộ hành khẩn trường xuôi ngược – các loại xe lớn, nhỏ đều tăng tốc độ, khách bộ hành tìm chỗ trú chân. Khi dòng nước mưa tràn ngập mặt lộ, sấm chớp vang rền thì đường phố đã trở nên thưa thớt, vắng người. Thỉnh thoảng mới có vài chiếc xe Honda lướt qua làm nước mưa văng lên tung tóe. Những ngọn đèn đường về đêm vàng vọt phản chiếu xuống mặt đường nhựa… Lần đầu tiên, Chấn Phong mới có dịp quan sát tỉ mỉ khung cảnh mưa đêm trên đường phố, trông nó có vẻ buồn làm sao! Cảnh mưa đêm khiến tâm hồn đa cảm của Chấn Phong như có chút gì xao động, mặc dù tâm trạng anh đang vui.

Đêm nay buổi chiều ra mắt bộ phi “Đừng đánh mất tình yêu” do anh đóng vai chính đã thành công rực rỡ, đạo diễn Huy Cường tỏ ra rất hài lòng. Sau bộ phim này, Huy Cường hứa sẽ mời anh đóng chung với Huyền Vy, con gái ông và cũng là một nữ minh tinh đang ăn khách. Tương lai Chấn Phong đầy hứa hẹn, chỉ trong vòng năm năm anh đã tạo đưọc ấn tượng khó quên trong lòng khánh giả, là một trong số ba diễn viên tài năng đang lên… Bất giác, Chấn Phong tự mỉm cười một mình. Nụ cười của anh làm người tài xế ngạc nhiên:

- Chấn Phong! Cậu đang cười gì vậy?

- Đố chú Lưu biết đưọc cháu cười cái gì?

Tài xế Lưu so vai:

- Tôi hỏi cậu, cậu hỏi lại tôi, kể như huề. Nhưng mà nhìn nét mặt của cậu, tôi có thể đoán được là cậu đang nghĩ đến tương lai.

Chấn Phong vỗ tay:

- Chú đoán hay lắm! Cháu nhất định sẽ đãi chú một chầu bia ra trò!

Thôi đi, tôi chỉ đoán mò thôi, không cần đền sự hậu đãi như vậy. Cậu Phong này, thành danh rồi, cậu có nghĩ đến chuyện lập gia đình hay không?

Chấn Phong cười:

- Chú Lưu à, chú giống hệt bà cô của cháu, bộ chuyện đó là bắt buộc hay sao? Cháu thật sự chưa muốn nghĩ tới…

- Cậu đừng quên cậu đã lớn tuổi rồi. lại là anh cả trong gia đinh, lẽ ra phải sớm thành gia thất mới đúng.

- Nếu là vậy… chú làm mai cho cháu đi! Một cô gái vừa đẹp, vừa ngoan… đối với chồng luôn có sự thông cảm… chú Lưu tìm giúp cháu đi nha.

Ông Lưu phì cười:

- Thôi đi mà, cậu đừng có chọc ông già này nữa. Với địa vị của cậu hiện giờ có biết bao cô gái sẵn lòng làm bạn, chỉ sợ đông quá rồi cậu không biết chọn ai thôi.

Chấn Phong nói đùa:

- Vì không biết chọn ai, cháu mới nhờ chú giúp. Người ngoài cuộc lúc nào cũng sáng suốt hơn. Biết đâu chú có kinh nghiệm hơn người, sẽ giúp cháu tìm được bạn gái tốt?

- Câu này là cậu nói đó nghe! Cậu hỏi tới thì tôi không ngại nói thẳng. Theo tôi thấy cô Huyền Vy rất có cảm tình với cậu, điều đó ai cũng có thể nhìn ra. Cậu nên tìm hiểu về cô ấy xem sao.

Vầng trán thông minh của Chấn Phong nhíu lại:

- Huyền Vy ư? Cô ấy đã có bạn trai rồi. Sánh về tài năng và sự nghiệp, cháu không thể nào tranh nổi với Hoàng Thông đâu. Cháu không muốn rước lấy thất bại.

- Đó là cách nói của cậu thôi, tôi không tin là cậu thất bại. Quyền lựa chọn do nới Huyền Vy, tôi thấy rõ tình cảm cổ nghiêng về phía cậu!

Chấn Phong lại cười:

- Vậy thì để xem sao…

Chấn Phong chưa dứt lời thì đã thấy chú Lưu đạp thắng rất nhanh làm cả chiếc xe như dội ngược về phía sau. Anh hoảng hốt kêu lên:

- Chuyện gì vậy, chú Lưu?

Ông Lưu gần như nói không ra hơi:

- Xuống xe mau, có người bị nạn…

Chấn Phong vội vã mở cửa xe, theo chân người tài xế bước xuống đường. Ngay đầu xe của họ, một cô gái đang nằm bất tỉnh. Chấn Phong biến sắc mặt:

- Chú đụng phải người ta sao?

Ông Lưu lắc đầu lia:

- Không! Không có! Cháu nhìn kìa, xe mình chưa hề chạm tới cổ kia mà, tôi đã thắng kịp thơi, có lẽ tại cô ấy quá sợ nên mới ngất đi thôi. Hay có thể cô ta trúng gió vì trận mưa quá lớn này?

Chấn Phong nói nhanh:

- Dù là nguyên nhân gì thì mình vẫn là người có lỗi, mau đưa người ta tới bệnh viện đi.

Ông Lưu theo lời Chấn Phong. Khi xe chạy rồi, Chấn Phong mới nhìn kỹ cô gái. Có lẽ chú Lưu đoán không sai. Thân thể cô ta không hề có thương tích, ngoại trừ nét mặt quá xanh xao. Cô gái này khoảng chừng hai mươi tuổi, gương mặt khá xingh. Anh đoán cô đã đi bộ trong mưa khá lâu trước khi xảy ra chuyện. Chấn Phong giục tài xế lái xe nhanh hơn. Cuối cùng họ cũng đem nạn nhân vào đến bệnh viện.

- Chấn Phong! Chuyện gì vậy? Cháu gây ra tai nạn giao thông à?

Kim Giao vừa từ phòng trực bước ra, thấy Chấn Phong gấp rút bế bệnh nhân vào phòng cấp cứu, bà vội vàng bước theo. Ông Lưu thay Chấn Phong đáp lời bà:

- Không phải đâu chị, cô gái đó ngất đi vì trúng gió mà thôi.

- Vậy tại sao…

- À, cổ ngã ngay trước đầu xe nhà mình. Hoàn cảnh đó không thể làm ngơ được nên cậu ấy mới đem cổ vào đây. Chị Giao à, đêm nay chị trực hả?

- Phải, để tôi vào coi cô ta ra sao…

Ông Lưu đứng bên ngoài nôn nóng chờ đợi. Một lát sau, Chấn Phong bước ra:

- Mình về được rồi chú.

- Về ư? Cô gái đó thế nào hả cậu?

- Chú đừng lo. Đã có cô út cháu ở đó coi chừng bệnh nhân rồi. Thật ra cô ấy bị cảm lạnh, lúc nhận ra mình sắp bị xe tông, cô ta quá hoảng sợ nên ngất xỉu mà thôi. Cô út nói qua hết đêm nay cô ấy sẽ hồi phục, chắc không có vấn đề gì đâu. Sáng mai cổ có thể tự về nhà được. Nếu cần thêm thuốc men gì cô út cháu sẽ lo. Chúng ta về kẻo khuya rồi chú ạ!

Ông Lưu gật đầu đoạn theo chân cậu chủ ra xe. Nhà Chấn Phong vẫn còn sáng đèn, chứng tỏ em trai anh chưa ngủ.

Nghe tiếng kèn xe quen thuộc của anh, Trường Minh mở rộng cửa cổng để ông Lưu lái xe vào bên trong gara.

Bước xuống xe, Chấn Phong hỏi em:

- Dượng còn thức hay ngủ vậy Minh?

Trường Minh nhẹ nhàng đáp:

- Dượng mới đi đâu về, say rượu nên ngủ rồi. Sao anh về khuya vậy, anh hai?

- Bữa liên hoan kết thúc vào lúc chín giờ rưỡi, anh ra uống cà phê với chú Lưu đến gần mười giờ mới về. Trên đường đi, suýt đụng phải một cô gái làm cô ta hoảng sợ ngất xỉu nên anh đưa cổ vào bệnh viện.

- Vậy à? Cô ấy đẹp không anh?

Chấn Phong ngạc nhiên nhìn Trường Minh:

- Sao em lại hỏi anh như vậy? Người đó đẹp hay xấu đâu mắc mớ gì mình?

Trường Minh so vai:

- Ơ hay! Anh không nghĩ… đó là duyên tiền định hay sao?

Chấn Phong bật cười:

- Không ngờ em lại giàu tưởng tượng như vậy! Em nghĩ rằng anh sẽ quen người con gái đó à? Thật là hoang đường! em có xem phim hay đọc tiểu thuyết gì thì cũng nên tỉnh táo một chút, đừng để nó thâm nhập vào đầu óc mình lúc nào không hay?

- Vậy anh là diễn viên, bộ anh không có lúc sống trong ảo tưởng à?

- Làm gì có, phim là phim, đời là đời, giấc mộng và thật luôn luôn phải có sự phân biệt rõ rệt. Thôi khuya rồi, em đi ngủ đi!

- Anh chưa nói cho em biết kết quả buôỉ chiều ra mắt bộ phim của anh mà.

- Ờ, xin lỗi nhé, anh quên. Buổi chiều đã thành công tốt đẹp. Bộ phim lần này được đánh giá cao về kỹ năng diễn xuất của diễn viên. Phim này của đạo diễn Huy Cường, ông ta hài lòng lắm.

- Chúc mừng anh!

Trường Minh vừa nói vừa chia tay ra. Bắt tay em trai một cách thân mật, Chấn Phong mỉm cười:

- Cảm ơn nghe. Chúc ngủ ngon.

Chia tay Trường Minh, Chấn Phong lên căn phòng riêng của mình. Buông người xuống chiếc giường nệm êm ái, Chấn Phong nghe thoải mái vô cùng. Chỉ một lát sau, anh đã thiếp đi vào giấc ngủ không chiêm bao, mộng mị…

* * *

Thưa bác sĩ, em năm nay tròn hăm ba tuổi, quê ở xã Tân Trung, Gò Công Đông, Tiền Giang. Là con gái thứ tư trong gia đình có năm người. Em mồ côi mẹ từ năm mười tuổi, sống với cha, hai người anh và một cô em út. Hoàn cảnh kinh tế khó khăn, cha lại vừa mới phẫu thuật bao tử chưa lành, sáu tháng nay em lên thành phố ở nhờ nhà bạn để đi làm gởi tiền về phụ giúp gia đình. Nhờ bạn giới thiệu, em tìm được việc làm ở trạm xăng dầu với mức lương tương đối. Được hai tháng thì ba em mất, hai anh sống tự lập tha hương, đứa em út ở nhờ nhà bà dì, sống bằng tiền hàng tháng em gởi về vì nó còn đi học. Gần đây, em phát hiện ba của bạn có ý xấu với mình, nhưng em không dám nói với ai. Hôm qua nhà bà ấy cúng giỗ, ba bạn ấy nhậu lai rai suốt ngày đến say nhừ. Buổi tối khi vừa thức sau một giấc ngủ dài, ông ấy tới giường em toan giở trò tồi bại, nhưng em hay được nên chống cự quyết liệt. Lúc đó, mẹ bạn em thức giấc biết chuyện, bà trút hết tội lỗi vào em mắng nhiếc em chẳng tiếc lời và kiên quyết đuổi em đi. Em chỉ còn hy vọng vào người bạn, mong bạn ấy có thể hiểu được và giúp em giải thích với mẹ. Nào ngờ… cả bạn ấy cũng nghi ngờ em! Quá buốn chán, tuyệt vọng em đã đi lang thang ngoài phố bất kể đêm tối và mưa gió, trong lòng chỉ nghĩ đến cái chết để minh oan, nhưng em chưa kịp thực hiện ý nghĩ thì đã nhận ra mình đang băng ngang một chiếc xe hơi mà không để ý… Em hoảng hốt thét lên và sau đó không còn biết gì nữa.

Bác sĩ Kim Giao lặng yên nghe tâm sự của cô gái. Nghe xong, lòng cô thoáng ngậm ngùi. Hạnh Kiều nhỏ hơn Kim Giao một con giáp, nhưng cuộc đời lại quá nhiều gian truân. Tâm sự của Hạnh Kiều thật sự đã gây nên xúc động nơi trái tim người thầy thuốc, Kim Giao dịu dàng hỏi:

- Bây giờ tỉnh lại rồi, em có cần báo tin cho người thân của mình hay khôngt?

Hạnh Kiều lắc đầu, hai hàng lệ lăn dài trên má.

- Em lên đây chỉ có một mình, em không muốn thân nhân lo lắng.

- Vậy em tính làm sao đây? Có trở về nhà bạn em hay không?

- Đâu ai tin em nữa mà về, bác sĩ? Bây giờ em còn chưa biết phải đi đâu? Bác sĩ à, tiền vi phí của em…

Bác sĩ Kim Giao khoát tay:

- Em không cần phải lo chuyện đó, không tính toán với em đâu. Em có thể nghỉ lại đây vài ngày cho ổn định tinh thần rồi từ từ hãy tính.

Đọc được vẻ ngạc nhiên trong ánh mắt Hạnh Kiều, Kim Giao giải thích luôn:

- Người suýt đụng em là người nhà của tôi. Vì thế tôi có bổn phận phải săn sóc sức khỏe cho em. Yên tâm đi, tôi có thể lo cho em được. Bây giờ em uống hết chỗ thuốc này đi, lát nữa y tá mang phần cơm trưa cho em. Nhớ cố gắng ngủ nhiều một chút, sắc mặt em còn xanh xao lắm!

- Dạ, cám ơn bác sĩ!

Bác sĩ Kim Giao nở nụ cười hiền, vỗ nhẹ vào vai bệnh nhân rồi quay lưng bước ra. Hạnh Kiều thở phào nhẹ nhõm, không ngờ trong cái rủi, cô vẫn còn gặp được vận may.

* * *

Có nằm mơ Hạnh Kiều cũng không dám nghĩ rằng mình được về nhà bác sĩ Giao! May mắn đến với cô ngoài sức tưởng tượng. Cô cứ ngỡ mình sẽ phải về quê cùng với đôi tay trắng, với niềm thất vọng não nề.

Không ngờ… bác sĩ Kim Giao đã đưa cô về nhà, còn hứa sẽ tìm cho cô một chỗ làm tốt. Tạm thời bây giờ, cô phụ giúp việc nhà và được hưởng lương. Mọi người trong gia đình nữ bác sĩ nhân ái này đối xử với Hạnh Kiều rất tốt. Cô được phép gọi bác sĩ Kim Giao bằng “cô”, gọi hai người cháu của bác sĩ bằng “anh” - Điều bất ngờ thú vị nhất đối với Hạnh Kiều là cô được dịp quen biết nam diễn viên điện ảnh Chấn Phong. Một tài năng trẻ đang được khán giả hâm mộ và cũng từng là “thần tượng: của cô về mặt điện ảnh kịch trường.

Không hiểu Diệu Lê sẽ nghĩ sao nếu biết chuyện này nhỉ? Người bạn này có chung một sở thích với Hạnh Kiều - cả hai đều rất mê xem phim, nhất là loại tình cảm xã hội. Đặc biệt với Diệu Lê, nam diễn viên điện ảnh Chấn Phong đã trở thành thần tượng trong trái tim đa cảm của cô.

Hạnh Kiều có lần đã chọc Diệu Lê:

- Nè, bồ si mê thần tượng của mình như vậy, nếu có dịp gặp “chàng” bồ sẽ làm sao đây? Có dám nói là mình “thầm yêu trộm nhớ”?

Lúc đó Diệu Lê đã giẫy nẩy lên như đỉa phải vôi:

- Thôi đi nha, đừng ở đó chọc ghẹo người ta. Mình chỉ có thể gặp Chấn Phong trên màn ảnh, làm gì có chuyện gặp người đời.

- Biết đâu được chứ! Anh ta ở cùng một nước với mình mà, có xa xôi gì đâu mà không thể gặp mặt. Nhưng vừa rồi mình chỉ nói ví dụ thôi, bồ cũng không trả lời được hay sao?

Diệu Lê ngây thơ:

- “Ví dụ” thôi hả? Để mình suy nghĩ coi… Ờ, nếu như gặp Chấn Phong, mình sẽ không bao giờ nói là mình thích ảnh, mà chỉ xin ảnh một tấm hình, một chữ ký… rồi sau đó… sau đó sẽ khéo léo bày tỏ lòng ngưỡng mộ… Nếu như ảnh có thể chấp nhận, mình sẽ tìm cách để làm thân!

- Còn nếu không?

- Nếu không thì… mình sẽ ôm lấy thất vọng, nhưng mình sẽ không trách “chàng” đâu.

- Tại sao?

- Chuyện đó Hạnh Kiều cũng biết rồi… Diễn viên là “người của đám đông”, muốn… họ là của riêng mình là một điều không thể có…

Hạnh Kiều khuyên bạn:

- Đã biết là chuyện không thể có, bồ còn ôm ấp ảo mộng làm gì? Còn nhiều người khác kìa mà. Họ không là diễn viên điện ảnh thôi, chứ không phải là không tốt đâu.

- Mình biết vậy, nhưng tìm chưa ra?

- Chỉ tại Diệu Lê quá kén chọn chứ gì?

- Không phải! Mình muốn quen người nào có nét giống tương tự Chấn Phong, hoặc giống như tính cách nhân vật anh ấy đóng trên phim vậy đó.

- Chuyện đó chắc hơi khó à nha! Diệu Lê có biết rằng đàn ông họ không thích làm cái bóng người khác? Mỗi người đều có một tính cách riêng, không thể bắt chước được!

Diệu Lê chỉ cười không nói gì, nhưng Hạnh Kiều biết trong lòng bạn vẫn còn tơ vương… Những lúc đó, cô và Diệu Lê rất thân mật bên nhau, có tâm sự gì, cả hai đều nói cho nhau nghe hết… Vậy mà bây giờ… chỉ vì hành vi không tốt của chị Diệu Lê, hai người bạn phải xa nhau mãi mãi. Hạnh Kiều bỏ đi không một lời từ giã, không biết Diệu Lê sẽ nghĩ như thế nào về cô đây.

- Hạnh Kiều!

Tiếng gọi bất ngờ từ phía sau cắt ngang dòng suy nghĩ của Hạnh Kiều. Cô quay lại, mỉm cười chào Trường Minh.

- Anh Minh mới đi làm về hả?

- Phải đó! Em ở nhà có một mình sao? Anh Phong đâu?

- Anh ấy đang xem truyền hình ở trên phòng.

- Vậy à? Em đang làm gì?

- Dạ… thấy rảnh rỗi nên em lau dọn và sắp xếp lại đồ đạc trong tủ “bủp phê” này, anh nhìn xem, co vừa ý hay không?

Trường Minh đứng ngắm hồi lâu rồi bất chợt mỉm cười làm Hạnh Kiều ngạc nhiên:

- Anh cười gì vậy? Có phải là… em chưng bày không được đẹp phải không?

Trường Minh lắc đầu:

- Không phải! Em làm việc có thẩm mỹ lắm, anh nhìn là thích ngay.

- Vậy tại sao anh cười?

- Hạnh Kiều, em đừng có hiểu lầm. Nhìn em lui cui bên chiếc tủ, anh chợt nghĩ nếu như có một bức ảnh của em đạt vào bên trong thì đẹp lắm đó.

Hạnh Kiều ửng hồng đôi má:

- Anh Minh ngạo em hoài. Em mà được vậy sao?

- Không tin à? Vậy thì hỏi anh Phong đi! Em thực ra, cũng dễ thương và xinh đẹp…

Hạnh Kiều nghe trong lòng reo vui. Đây là lần thứ ba Trường Minh khen cô kể từ lúc cô theo bác sĩ Kim Giao về nhà. Điều đó ít nhiều cũng gây được thiện cảm trong lòng người con gái tha hương. Hạnh Kiều vừa định ngỏ lời cảm ơn Trường Minh thì Chấn Phong từ trên lầu đi xuống, tới giữa cầu thang anh khẽ gọi cô:

- Hạnh Kiều,l em có bạn tên là Diệu Lê không?

Hạnh Kiều gật đầu, lòng đầy hoang mang:

- Có. Tại sao anh biết vậy?

Chấn Phong chậm rãi nói:

- Anh vừa mới xem mục nhắn tin trên tivi. Bạn Diệu Lê nói rằng muốn em trở về, bạn ấy đã hiểu và thông cảm.

Hạnh Kiều bàng hoàng:

- Thật sao?

Cô vừa dứt lời, Trường Minh đã lên tiếng can ngăn:

- Hạnh Kiều, em đừng có trở về. Người ta sỉ nhục em như vậy, tình bạn khó có thể nào hàn gắn. Đó là chưa kể đến người đàn bà ghen tuông kia, liệu bà ta có giống như Diệu Lê, chịu bỏ qua chuyện hiểu lầm này không?

Chấn Phong rầy em trai:

- Trường Minh em đừng có nói bậy. Em biết gì về gia đinh Diệu Lê mà dám đánh giá người ta thế này, thế nọ chứ? Hãy để cho Hạnh Kiều tự quyết định hay hơn. Kiều à, ý của em bậy giờ ra sao?

Hạnh Kiều lắc đầu:

- Chuyện đã đến nông nỗi như vậy, em cũng không muốn về đó làm gì. Nhưng bây giờ Diệu Lê nhắn tin, em không thể không gặp lại cổ. Gặp nhau rồi, không biết nói gì đây? Vả lại, em còn để đồ đạc ở nhà của Diệu Lê, trong đó có giấy tờ tùy thân. Dù muốn dù không, em cũng phải gặp cổ một lần, rồi sau đó mới quyết định được.

- Nhưng em hứa sẽ quay về đây chứ!

Trường Minh hỏi với vẻ nông nóng. Chấn Phong cau mày nhìn em:

- Trường Minh, em lại hỏi xen vào chuyện riêng của người ta nữa rồi. Đi hay ở là do Hạnh Kiều tự chọn. Em hỏi vẫy có khác gì ép cô ấy trở về đây. Có khi em vô tình làm cổ phải mất đi tình bạn đó.

- Vậy ý anh thì sao? Anh không muốn Hạnh Kiều sống chung mình à? Người con gái tốt như thế, lẽ nào anh không thấy quyến luyến?

- Trường Minh, anh thấy em đi càng lúc càng xa. Hạnh Kiều đã ở đây một tuần, cảm tình giữa cô ấy với gia đình rất tốt, nhưng nếu đem so với người bạn đã giúp cổ trước đây thì không sánh bằng đâu! Em đừng nên ích kỷ như vậy. Phải tôn trọng quyết định của Hạnh Kiều, cố muốn sao thì tùy ý cổ đi.

Trường Minh nhìn cô gái:

- Anh Phong đã nói thế, còn ý em thì sao?

- Em… em muốn tối nay sẽ đi gặp Diệu Lê, nhưng… em thấy hơi ngại…

Trường Minh mau miệng nói:

- Hay là… anh đi chung với em nha?

Hạnh Kiều lộ vẻ mừng:

- Vậy thì tốt lắm, nhưng… như vậy có làm phiền anh không?

- Mình sống cùng một mái nhà, nếu không là anh em thì là bạn, cô của anh từng nói vậy mà, em còn ngại hay sao? Bây giờ anh tính vầy nhé: Sau bữa cơm chiều, anh sẽ đưa em đến nhà bạn Diệu Lê?

- Như vậy không tiện đâu? Anh hẹn cổ ra quán gặp em coi bộ tốt hơn đó.

- Nhưng anh đâu có biết nhà bạn em?

- Đừng lo, em sẽ chỉ cho anh.

Câu chuyện đến đây bị ngưng ngay vì có tiếng chuông điện thoại reo. Chấn Phong đến nhắc máy, lát sau anh quay lại nói với hai người:

- Cô Giao gọi điện về nói là cổ bận việc không dùng cơm bữa chiều. Chúng ta sẽ ăn trước. lát tối cô mới về được.

Trường Minh nhìn đồng hồ:

- Thời gian trôi nhanh quá, mới đây đã gần sáu giờ rồi. Kiều à, em đi dọn cơm đi. Ăn xong rồi chúng ta sẽ đi sớm.

Hạnh Kiều dạ nhỏ rồi đứng lên làm theo lời Trường Minh. Trong lúc cô xuống bếp dọn cơm, Chấn Phong nói chuyện với em trai:

- Minh à, anh coi bộ em sốt sắng với Hạnh Kiều lắm đó. Thật ra… trong lòng em cổ là cái gì đây?

- Anh hỏi vậy là muốn ám chỉ gì? Cô út tốt với Hạnh Kiều như thế, bộ anh không coi cổ là người nhà sao?

- Anh coi Hạnh Kiều như một cô em gái hoàn toàn với tình anh em trong sáng. Còn em thì có vẻ như… tình cảm đó ở trên mức bình thường. Lúc đầu em gán ghép cổ cho anh, nhưng bây giờ… anh nghĩ là em phải tự xét lại mình đó.

Trường Minh gạt ngang:

- Làm gì có! Anh quá đa nghi thôi. Cảm tình em đối với Hạnh Kiều rất bình thường, có điều em galang một chút vì người ta là con gái đó mà. Bộ vậy không được sao anh hai?

- Anh không cản em làm như vậy, nhưng có lẽ em đã quên mất một điều. Người con gái bao giờ cũng nhạy cảm và mềm yếu, có khi nào em nghĩ rằng sự quan tâm quá mức của mình sẽ gây ra hiểu lầm ở Hạnh Kiều hay không?

- Anh muốn nói…

- Phải! Anh muốn nói những cử chỉ thân mật của em có thể sẽ làm Hạnh Kiều ngộ nhận đó là tình yêu, và như vậy cổ sẽ đau khổ. Em đừng quên là em đã yêu người khác, anh muốn em thận trọng để không gặp rắc rối sau này mà thôi.

- Em biết rồi, anh hai! Anh yên tâm đi, em có thể bảo đảm với anh là em dừng lại đúng giới hạn, Hạnh Kiều sẽ không hiểu lầm đâu!

Chấn Phong gật đầu:

- Em nói chắc như vậy thì anh tin em.

Nói xong, Chấn Phong quay người bước trở lên cầu thang. Mới lên được ba bậc, Trường Minh đã gọi anh đứng lại:

- Anh hai à…

- Chuyện gì nữa đây? Nói rồi hối hận sao?

- Không phải. Em muốn hỏi, thật ra anh có cảm tình với Hạnh Kiều hay không?

- Làm gì có. Một mình Mỹ Trân là anh đã mệt rồi, em đừng suy bụng ta ra bụng người, như vậy không nên.

Trường Minh búng tay đánh “tách” một tiếng.

- Là anh nói đó nha! Sau này anh làm sao em không bỏ qua cho anh đâu.

Có tiếng Hạnh Kiều từ nhà sau vọng lên:

- Em dọn xong rồi, Mời hai anh xuống dùng cơm đi!

Trường Minh nheo mắt nhìn anh. Chấn Phong lắc đầu cười rồi lại quay trở xuống…

* * *

Xách hai valy đồ trên tay, Diệu Lê bước vào quán sinh tố Cát Nguyên. Cái quán này, chiếu thứ bảy nào cô với Hạnh Kiều cũng ghé để uống nước và tâm sự. Tuần rồi cô chỉ đến một mình. Bây giờ Kiều hẹn cô ra đây và ngồi đợi cô ở chiếc bàn quen thuộc cũ.

Diệu Lê bước nhanh tới, Hạnh Kiều đón cô với một nụ cười nhưng cô biết nụ cười đó đầy gượng gạo:

- Diệu Lê, tới rồi hả? Ngồi xuống đi, bồ uống gì, để mình gọi…

Diệu Lê nhìn thẳng vào gương mặt buồn bã của Hạnh Kiều:

- Hôm nay bồ sao vậy? Khách sáo đến mức đó à? Xa nhau một tuần, bồ đã thật sự quên sở thích của người bạn thân này rồi ư?

Hạnh Kiều không trả lời, cô vẫy tay gọi chủ quán đem thêm một ly rau má nữa tới bàn của Diệu Lê. Đôi bạn ngồi bên nhau trong im lặng. Hạnh Kiều cứ bẻ mãi những ngón tay thon của mình, Diệu Lê thì chống cằm suy tư. Khi nước rau má đã vơi quá nửa, Diệu Lê cất tiếng hỏi:

- Bồ hẹn mình tới đây chỉ để nhìn nhau im lặng vầy sao? Chuyện vừa qua… cho mình lỗi. Hạnh Kiều giận mình lắm phải không?

- Không gịận, nhưng rất buồn. Buồn vì mình chỉ có một người bạn thân, người bạn đó lại không tin ở mình… Nhiều lúc tự nghĩ… tại sao Diệu Lê lại hoài nghi? Có phải vì đạo đức của mình quá tệ? Hay bạn cho rằng mình quá ham tiền?

Diệu Lê lúng túng phân bua:

- Mình thật sự không dám nghĩ như thế nhưng mà… tình cảm lúc đó… không thể khác được.

- Thế sao bây giờ bồ lại nghĩ khác đi?

- Xin lỗi nghe Hạnh Kiều, mình đã lén xem nhật ký của bạn, sau đó đưa cho mẹ mình nhưng bà vẫn cố chấp, không chịu tin đó là sự thật. Sau đó mẹ mình còn giật quyển nhật ký xé nát đi…

Hạnh Kiều nghe tê tái cõi lòng nhưng ngoài mặt vẫn cố gắng bình tĩnh.

- Vậy bồ nhắn tin cho mình làm chi? Minh đâu thể quay về nhà bồ được nữa.

- Mình biết, nhưng mình muốn gặp Hạnh Kiều một lần để nói lời xin lỗi… Những ngày qua, bồ đã đi đâu và sống ra sao?

Hạnh Kiều im lặng suy nghĩ. Cô không biết mình có nên nói địa chỉ nơi đang ở cho Diệu Lê nghe hay không, vì có liên quan đến một người, một người mà chắc chắn Diệu Lê rất muốn gặp. Chuyện này chắc phải hỏi ý kiến Chấn Phong, nếu không anh sẽ trách cô là nhiều chuyện. Hạnh Kiều biết rõ với một diễn viên đang có tiếng như anh sẽ rất hạn chế về mặt gặp gỡ với số đông khán giả hâm mộ, bởi vì…. chuyện này đôi khi cũng gây phiền phức cho anh. Hầu hết các diễn viên điện ảnh đều gặp gỡ khán giả ở phim trường hoặc các cuộc họp báo về tạp chí điện ảnh, hoặc lúc đoàn làm phim khởi quay tại một điạ phương nào… còn chuyện gặp ở nhà riêng thì không thể tùy tiện được… Diệu Lê sẽ thế nào nếu tình cờ ghé chỗ ở của cô và gặp được ngay thần tượng của lòng mình? Vấn đề này thật không đơn giản chút nào nhất là khi Hạnh Kiều được Trường Minh cho biết Chấn Phong đã có bạn gái từ trước khi anh nổi tiếng, mối tình này đang ngấp nghé bên ngưỡng cửa hôn nhân.

- Hạnh Kiều!

Diệu Lê đập mạnh vào cánh tay để trên bàn của Hạnh Kiều làm cô giật bắn người:

- Làm gì vậy? Khi không rồi la lớn làm người ta mất cả hồn vía.

- Tại sao bồ không trả lời câu hỏi của tôi. Bồ đang nghĩ đến điều gì vậy? Có phải là muốn giấu tôi về nơi ở hiện tại hay không? Bộ không thích gặp lại nhau nữa hả?

- Không phải đâu Diệu Lê, bồ đừng vội hiểu lầm. Thật ra tôi đang ở nhờ nhà của một bác sĩ trẻ. Cô ấy rất là tốt với tôi, nhưng vì chưa hỏi người ta, tôi không dám tự tiện nói ra cho bồ biết, sợ cô ấy trách là tôi nhiều chuyện mà thôi.

Diệu Lê mím môi:

- Về chuyện này, tôi có thể thông cảm được, nhưng chắc Kiều không ngại nói với tôi về nguyên do của sự hạnh ngộ này chứ, phải không?

- Chuyện đó thì không sao? Chắc Diệu Lê còn nhớ lúc mình rời khỏi nhà bồ, trời đổ mưa tầm tã. Tâm trạng mình lúc đó… không ổn được chút nào. Dầm mưa suốt buổi tối như vậy, cơ thê mình rất yếu, suýt chút nữa thì bị một chiếc xe hơi đụng phải vì sự bất cần của mình lúc qua đường, sau đó mình ngất đi, chủ xe vì nhân đạo đã đưa mình vào bệnh viện. Khi tỉnh lại, mình được bác sĩ chủ nhiệm khoa cấp cứu thông cảm hoàn cảnh nên đưa về nhà luôn…

- Ồ! Số phận bồ may mắn vậy sao? À, không xin lỗi nghe Kiều, ý mình chỉ muốn nói… bố có phước nên gặp người nhân hậu…

“Nếu bồ biết được mình ở chung với ai thì chắc chắn sẽ càng sửng sốt hơn” – Hạnh Kiều nghĩ như thế mà không dám nói ra. Diệu Lê trao valy tận tay cho bạn:

- Đồ đạc của bồ còn nguyên trong này. Còn đây là địa chỉ nơi làm việc mới của mình. Một tuần qua mình được chuyển công tác nhưng bồ bỏ đi nên không cho hay được. Mình có ghi cả số điện thoại trong đó, khi nào bồ cảm thấy có thể gặp mình thì cứ liên lạc theo địa chỉ trong đây!

Hạnh Kiều nhận valy, nhận cả mảnh giấy nhỏ trong tay Diệu Lê. Cô mỉm cười với bạn:

- Bây giờ chia tay được rồi chứ?

- Chưa đâu! Hạnh Kiều còn phải hứa với mình là sẽ giữ lại tình bạn này mãi mãi không được phai nhạt, có hứa được không?

- Được! Mình hứa. Tạm biệt nhé, Diệu Lê!

Hạnh Kiều xách valy bước ra khỏi quán. Trường Minh đợi cô ngay phía bên kia đường. Thấy cô ra, anh nổ máy xe băng qua lộ.

- Mọi chuyện êm đẹp chứ, Hạnh Kiều?

Hạnh Kiều gật đầu:

- Phải! Cảm ơn anh nha, anh Minh?

- Anh không muốn nghe lời khách sáo đó! Lên xe đi, anh sẽ chở em tới chỗ này…

Chiếc xe phóng vút đi với tốc độ khá nhanh. Hạnh Kiều nhìn những đoạn đường lạ lẫm, ngạc nhiên hỏi Trường Minh:

- Anh không đưa em về nhà sao? Anh đi đâu nữa vậy?

Tiếng Trường Minh cười giòn tan trong gió:

- Đừng có quá nôn nóng cô bé ơi. Một lát tới nơi, cô sẽ biết thôi mà.

Vậy là Hạnh Kiều ngồi lặng thinh.

Lòng cô chợt thoáng niềm bâng khuâng xao lãng. Sao Trường Minh tốt với cô đến thế? Dường như anh dành rất nhiều thời gian cho cô. Đôi lúc Hạnh Kiều lấy làm lạ? Người đưa cô đến với gia đình này là Chấn Phong, dù anh không cố ý, nhưng người gần gũi với cô nhất lại là Trường Minh.

- Hạnh Kiều.

- Dạ!

- Dạ với anh ư? Cô bé ngoan đến thế cơ à? Em đang nghĩ gì vậy?

- Không có. Sao anh biết là em đang suy nghĩ?

- Hỏi thế có nghĩ là… anh đoán đúng phải không? Chỉ cần sự im lặng của em, anh có thể đoán được… Nói cho anh biết đi, có phải là em đang nghĩ đến… ai?

Hạnh Kiều thoáng giật mình:

- Anh nói là em nghĩ đến ai?

- Thì… thì người trong mộng, trong trái tim mình, chẳng lẽ em không có?

- Chuyện đó… em không có thật mà.

Trường Minh thoáng nở nụ cười:

- Chẳng lẽ em… chưa từng yêu ai sao? Năm nay em hăm mấy tuổi rồi, đâu phải là trẻ con. Ai như em người ta đã có gia đình rồi đấy.

- Người ta khác, em khác anh à!

- Khác chỗ nào?

- Hoàn cảnh chưa cho phép em nghĩ tới vấn đề riêng tư đó.

- Em mặc cảm thân phận chứ gì? Em là con gái, đâu cần phải quan tâm chuyện đó. Tương lai sự nghiệp là chuyện của đàn ông, phụ nữ như em chỉ cần có nhan sắc, lại biết nói chuyện ngọt ngào là sẽ có tình yêu và hạnh phúc.

- Anh nói nghe dễ quá, cứ như là chuyện giõn chơi. Em chưa từng cảm thấy mình hạnh phúc.

- Đó là tại vì em chưa yêu. Nè, có cần anh “làm mai” không vậy?

- Anh định sẽ “làm mai” em cho ai?

Trường Minh lại cười:

- Cho ai ư? Tạm thời bây giờ anh chưa có nghĩ ra, nhưng mà bạn bè anh nhiều lắm, phần đông đều là con nhà giàu, địa vị xã hội cao. Quen với họ, em sẽ có rất nhiều thuận lợi…

- Thôi, em không dám nghĩ vậy đâu. Nếu lỡ bạn anh chê em thì sao hả?

- Thì… thì ông mai đây sẽ bắt đền cho em! Sao hả, có chịu không?

Hạnh Kiều thẹn đỏ mặt:

- Cái anh này… đừng có chọc quê em…

- Tới nơi rồi! Xuống xe đi, cô nhỏ!

Trường Minh thắng xe lại trước một công viên thật rộng lớn, bên trong là cây cảnh lạ và đẹp vô cùng. Hạnh Kiều thấy có rất nhiều bồn hoa đủ loại, đủ màu sắc, nhiều nhất lại là hoa hồng nhung. Một loài hoa đắt tiền, quý hiếm, chúng được trồng thành từng khóm nhỏ, chen chúc giữa cỏ xanh tươi làm nổi bật thêm sắc hồng rực. Hạnh Kiều ngắm cảnh đẹp mà cảm thấy tâm hồn ngất ngây.

Gởi xe xong, Trường Minh trở lại nắm tay cô:

- Vào đây chơi một lát rồi về, Kiều nhé.

Hạnh Kiều ngoan ngoãn đi theo sự hướng dẫn của Trường Minh. Để yên tay mình trong tay anh, Hạnh Kiều nghe trái tim mình thoáng có niềm rung động. Cô thích anh rồi ư? Không phải vậy đâu.

- Kiều à… sao bàn tay của em lạnh vậy.

Trường Minh bóp nhẹ mấy ngón tay thon nhỏ, cất tiếng hỏi đầm ấm. Hạnh Kiều hoảng sợ rút tay về.

- Đâu có. Chắc tại gió đêm làm cho anh cảm giác vậy thôi. Hay là mình về đi anh Minh.

- Coi em đó! Mới bước chân vào tới đã đòi về, bộ chưa đi chơi bao giờ sao hả? Em chưa thấy hết cảnh vật ở đây mà. Phía trong kia còn nhiều chỗ đẹp lắm, mình về sớm cũng đâu có gì làm, đừng bắt chước ông anh hai, ngủ như gà vậy nhé!

- Anh Phong đóng phim mệt nên ngủ sớm là hợp lý thôi.

- Vậy bô anh đi làm thì không mệt hay sao? Người ta nhiệt tình với em, em còn quá vô tình như vậy nữa…

Lời trách cứ của Trường Minh tuy nhẹ nhàng nhưng vẫn làm Hạnh Kiều cảm thấy mình có lỗi. Cô bối rối đan hai tay vào nhau.

- Xin lỗi nghe anh Minh, ý em không phải vậy.

- Thì anh đâu có trách gì em đâu, anh chỉ nói thế thôi, em không cần lo lắng. À, Hạnh Kiều, em có tới chỗ này lần nào chưa?

- Chưa. Cảnh ở đây thật đẹp và thơ mộng. Ở đây gọi là công viên gì vậy anh?

- À, công viên này không có tên gọi, nhưng phần đông thanh niên đều rất thích đến đây để xem hoa, chụp ảnh. Kiều à, em có muốn chụp hình không?

Hạnh Kiều cười:

- Để lúc khác đi anh! Bây giờ trời đã tối, em lại ăn mặc lem luốc thế này…

- Thế bộ em không nhớ cô lọ lem hay sao. Người đẹp thì mặc thế nào cũng đẹp, nếu mà không đẹp, có trang điểm cũng chỉ là vô ích mà thôi. Hay là mình chụp đại đi nha, em với hoa hồng và cảnh đều đẹp lắm.

Hạnh Kiều vẫn lắc đầu. Cô nhận thấy hôm nay dường như Trường Minh hoạt bát hơn thường ngày, anh nói nhiều, câu nào cũng làm đẹp cô. Vì vậy mà cô đã theo anh đến nơi này, một nơi chốn chỉ thích hợp cho những người đang yêu. Trường Minh đưa Hạnh Kiều đi dạo rất nhiều nơi trong công viên, anh giữ tay cô trong tay mình rất đỗi thân mật. Hạnh Kiều nghe tim mình rung động và cảm tình đồi với Trường Minh càng lúc càng lên. Có phải là cô đã bước vào yêu?



Đã sửa bởi suongsuong1800 lúc 20.06.2015, 00:00.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn suongsuong1800 về bài viết trên: song giang
     

Có bài mới 19.06.2015, 23:13
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 18.05.2014, 18:14
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1950
Được thanks: 1698 lần
Điểm: 6.16
Có bài mới Re: (sưu tầm) Đừng đánh mất tình yêu - Uyên Nhi - Điểm: 11

Chương 2

Kim Giao ngồi một mình bên chiếc bàn nhỏ trong vũ trường Ly Ly, kiên nhẫn chờ đợi. Ly cam vắt đã vơi đi hai phần ba, nhưng nỗi buồn trong cô không bao giờ vơi được. Bắt buộc phải vào đây, Kim Giao đã thấy phiền. Thời gian chờ đơi kéo dài càng làm cô thấy phiền muộn hơn. Nơi này không phải dành cho cô, cô cảm thấy không thích hợp với bầu không khí của nó, nhưng dù sao cũng phải đến một lần. Nếu không thì vấn đề sẽ không được giải quyết, áp lực này đối với Kim Giao quá nặng nề, cô không thể chịu được lâu hơn…

Rồi giây phút chờ đợi cũng kết thúc khi bản nhạc chấm dứt và Sơn Nam trở về bàn với một người con gái còn rất trẻ, vóc dáng đẹp nhưng gương mặt đày dạn nét phong trần. Kim Giao đứng lên, rời khỏi chỗ ngồi, cô bước thẳng tới bàn đối diện:

- Sơn Nam! Tôi có chuyện muốn nói với anh.

Sơn Nam ngẩng lên, biến sắc mặt khi nhận ra người vợ của mình. Ông vội ra hiệu cho cô ngồi chung bàn:

- Xuân Đào, em vào trong đi, anh có việc riêng, khi nào cần anh sẽ gọi.

Cô gái tên Xuân Đào ngoan ngoãn làm theo lời ông Nam.

Kim Giao nói nhanh với chồng:

- Chúng ta ra ngoài đi! Chỗ này không thích hợp với tôi!

Sơn Nam gật đầu. Hai người qua quán cả phê đối diện vũ trường. Sơn Nam gọi một tách cà phê đen cho mình và một ly sữa nóng cho vợ. Ông nhìn Kim Giao hồi lâu rồi hỏi bằng giọng ngập ngừng:

- Em… sao em biết anh ở trong đó vậy?

Kim Giao cười nhạt:

- Chuyện gì tôi cố ý muốn biết thì sẽ biết được thôi. Anh tới chỗ này bao nhiêu lần rồi? Quen với cô vũ nữ đó bao lâu rồi hà?

- Đó là chuyện qua đường của đàn ông thôi, em quan tâm làm gì?

- “Qua đường” thôi sao? Vậy xin hỏi anh đã “qua đường” như thế bao nhiêu lần rồi hả?

- Chỉ mới đây thôi. Kim Giao à, anh xin lỗi, tại vì buồn chán nên ảnh mới muốn tìm vui đôi chút thôi mà. Nếu như em không thích, anh sẽ không tới những chỗ này nữa.

Kim Giao hậm hực:

- Từ ngày đầu sống chung, anh đã biết rằng tôi không thích những chuyện dơ bẩn như vầy rồi. Anh cố ý làm vậy, anh có coi tôi ra gì đâu. Anh tới những chỗ này, chẳng những hạ thấp mình mà còn làm cho tôi xấu hổ lây.

- Tại sao em lại nói như vậy? Em cho rằng vũ trường là chỗ xấu hay sao? Người ta mở có giấy phép đàng hoàng đó…

- Tôi không nói vũ trường là xấu, mục đích của nó chỉ là để vui chơi giải trí, chỉ có những hạng người đầu óc không lành mạnh như anh mới biến nó thành xấu mà thôi. Đừng trợn mắt nhìn tôi như vậy, anh đừng tưởng tôi bận rộn suốt ngày rồi không biết gì anh. Bệnh nhân của tôi có những người nhìn thấy anh cùng với cô vũ nữ đó đi khách sạn, sau đó còn đi rong ngoài phố với nhau. Anh làm vậy với mục đích gì?

- Anh nói thật với em rồi, đó chỉ là vui chơi của đàn ông, em tra cứu làm chi kỹ thế. Miễn là anh không bỏ bê gia đinh thì thôi.

- Nói nghe dễ lắm! Tôi không chấp nhận kiểu làm chồng như vậy, anh nghe rõ chưa?

- Em không chịu thì anh sẽ bỏ. Thật ra anh có muốn vậy đâu. Nhưng em phải hiểu rằng… buồn chán anh mới làm như vậy! Tụi mình sống với nhau đã mười năm không có lấy một đứa con, ai nấy cũng chỉ biết công việc của mình. Ngoài giờ làm việc ở bệnh viện em lại còn mở phòng mạch khám ngoài giờ đến tối mịt mới về, thời gian đó anh biết làm gì đây chứ? Lúc đầu định theo bạn bè chơi cho vui thôi, dần dần thành thói quen không thể thiếu được.

- Vậy thì dễ thôi, anh có thể lựa chọn kia mà. Nếu cảm thấy ở bên ngoài anh tìm được sự vui thú, còn gia đình thì lạnh nhạt chỉ cần anh lên tiếng, Kim Giao này có thể giúp cho anh toại nguyện ngay, đâu cần phải lén lút như vậy! Anh không nghĩ bản thân thì cũng nghĩ đến danh tiếng của vợ mình, có đâu lại hành động quá tệ đến thế. Nói thật nha, lấy anh rồi, càng lúc tôi càn cảm thấy hối hận đó.

Sơn Nam đứng phắt dậy, một tay ông đập… lên mặt bàn làm nước cà phê văng cả ra ngoài, nét mặt ông trông thật dữ tợn.

- Đủ rồi nha! Tôi vì thấy có lỗi nên mới phải nhường em một bước, đừng thấy vậy lấn lướt tôi là không có được đâu.

Thái độ hung hăng của Sơn Nam không làm Kim Giao chùn bước, cô bình thản ngồi yên và cất giọng lạnh tanh:

- Tôi không hề lấn lướt ai cả. Người làm chuyện xấu hổ là anh, trách anh như vậy tôi e quá nhẹ!

- Vậy ý cô muốn sao?

- Anh đã hỏi thì tôi không ngại nói. Hay mình ly dị đi nha!

Sơn Nam trợn tròn mắt:

- Ly dị ư? Vì lý do gì?

- Điều đó anh biết rõ hơn tôi.

- Hoang đường! Chẳng lẽ chỉ vì tôi có những phút vui riêng mà gia đình tan vỡ hay sao? Bây giờ cô tìm tới đây thì tôi đồng ý bỏ tất cả để làm lại người chồng tốt… Không lẽ như vậy cô không chịu bỏ qua sao?

Kim Giao lắc đầu:

- Thật ra lỗi của anh không lớn lắm, nhưng tôi đã quá nhàm chán với cuộc hôn nhân này rồi. Tôi lấy anh không có tình yêu, tôi lại không sinh con cho anh được, vậy thì còn níu kéo làm gì? Mười năm chưa đủ để anh hối hận sao hả? Tôi nghĩ… ngoài chuyện chia tay nhau, chúng ta không còn cách cứu vãn đâu.

- Kim Giao, em điên rồi. Người phải chịu thiệt thòi là anh, anh không muốn đổ vỡ thì tại sao em lại muốn chứ? Hay là em hy vọng sẽ gặp người đàn ông khác tốt hơn?

- Tôi không có mong muốn gì cả. Tôi thà là chịu suốt đời cô độc chứ không muốn có người chồng như anh. Thật không thể tưởng tượng, chồng của một bác sĩ lại đêm đêm đến chốn sa đọa này. Một ngày nào đó anh bị lập biên bản quả tang tại trận, tôi còn mặt mũi nào nhìn ai?

- A… nghe cách nói của cô tôi đã hiểu rồi, có là loại đàn bà ích kỷ, chỉ biết danh vọng và sự nghiệp mà thôi, trái tim cô khô lạnh không có tình cảm. Được! Nếu cô thích, tôi sẽ làm cho cô vừa ý, nhưng mà để trách cho đôi bên có sự ân hận về sau này, chúng ta nên tạm thời ly thân.

- Không cần đâu! Tôi muốn ly dị hẳn.

- Không được! Kim Giao à, cô đừng quyết định quá vội vã, chưa chắc gì cô không có sự lầm. Thôi vầy đi, tôi sẽ dọn ra ở riêng một thời gian. Năm sau, đúng vào ngày tháng này, nếu cô vẫn cảm thấy không thay đổi quyết định đôi bên sẽ ra tòa ly dị… Ở bên nhau đã được mười năm, chỉ một năm thử thách thôi, lẽ nào em không chịu đựng nổi?

Nghe sự giải thích hợp tình hợp lý của Sơn Nam, Kim Giao khẽ gật đầu:

- Được! Tôi bằng lòng với đề nghị của anh.

Dứt lời, cô đứng lên đi thẳng ra khỏi quán mà không nói với chồng một lời từ giã. Sơn Nam ngồi lặng người suy nghĩ. Nhiều lúc ông không hiểu nổi vợ mình. Ông xử sự tốt với cô như vậy, sao cô cứ không tự bằng lòng với hạnh phúc của mình. Từ lúc biết mình không thể sinh con, Kim Giao đã thay đổi thấy rõ. Cô làm việc bất kể giờ giấc, không còn dành thời gian về với gia đình bên cạnh người chồng đã yêu cô suốt mười năm. Sơn Nam ra ngoài vui chơi vì không muốn bị ức chế, không ngờ Kim Giao lại dựa vào lý do này đòi ly dị với ông. Sơn Nam thở dài. Đàn bà như vợ ông quả thật là khó hiểu.

o O o

Đang say sưa ngồi đọc kịch bản bộ phim mới, Chấn Phong chợt nghe tiếng ho của cô Giao trong phòng riêng. Mới đầu chỉ là một vài tiếng, sau đó từng tràng một kéo dài. Chấn Phong vội đặt xấp giấy mỏng xuống bàn, đi lên gõ cửa phòng cô Giao:

- Ai đó?

Tiếng Kim Giao từ bên trong vọng ra. Chấn Phong khẽ đáp:

- Là cháu, Chấn Phong đây cô ạ.

- Cháu vào đi.

Kim Giao vẫn tiếp tục cơn ho.

Chấn Phong đến bên giường, anh nhìn cô không giấu nổi xót xa:

- Cô bị bệnh như thế này, bên cạnh không có ai chăm sóc phải chi có dượng út ở đây…

Kim Giao khoát tay:

- Cháu đừng nhắc tới con người đó nữa. Cô thật sự không muốn nghe…

- Cô à, lỗi của dượng đâu có gì nghiêm trọng, tại sao hai người lại phải sống xa nhau. Cô hành hạ bản thân làm gì, cháu biết dượng còn yêu cô lắm đó. Nếu như cô cho phép, cháu chỉ cần nói với dượng một tiếng, dượng sẽ về chăm sóc cô ngay.

- Chấn Phong! Cháu nói chuyện gì vậy. Cô là cô ruột của hai cháu, không lẽ hai anh em không ai có thể săn sóc cô lúc đau yếu hay sao? Nhờ các cháu không được sao mà phài nhờ… người khác?

- Cô út, cô đừng giận, bình tĩnh nghe cháu bày tỏ nguồn cơn rồi cô sẽ nghĩ lại thôi. Đành rằng cháu và Trường Minh không ai bỏ rơi cô lúc bệnh, nhưng tụi cháu lo cho cô thì cũng không thể sánh với tình thương của một người chồng, không bằng sự chăm sóc của tình chồng vợ, ốm mạnh có nhau. Tại sao đòi hỏi quá cao nên tự phá rỡ hạnh phúc của mình thôi, cháu khuyên cô nên suy nghĩ lại! Kim Giao đưa tay chận ngực, nhìn trân trối vào đứa cháu trai.

- Chấn Phong! Bộ cháu cảm thấy cô đòi hỏi cao lắm hay sao?

- Phải! Cô út, cô thử nghĩ đi! Dượng út đã yêu cô như vậy, sống chung với cô đã mười năm, biết là cô không thể sanh con dượng ấy cũng không một lời oán trách, than phiền. Lẽ ra cô phải hiểu và thương dượng nhiều hơn, không ngờ cô chỉ biết tìm quên nỗi đâu trong công việc, dượng cô đơn, nhàm chán thì đương nhiên là phải tự tìm vui. Khi cô biết, dượng hứa sẽ từ bỏ tất cả, coi như dượng vẫn biết nâng niu hạnh phúc, sao cô còn cố chấp làm gì?

Kim Giao cười nhạt:

- Tại cháu cũng là đàn ông nên bênh vực cho ông ấy mà thôi. Nếu Sơn Nam yêu cô thì không thể nào ôm ấp người đàn bà khác trong tay được! Ông ta quan hệ với loại đàn bà bán phấn buôn hương, đối với địa vị của cô thì hành động đó là một sự sỉ nhục. Cô chịu đựng không nổi chuyện này, cháu biết hay không hả?

- Cháu rất hiểu tâm trạng của cô, song khi cô nói đi rồi vẫn nên nghĩ lại, bởi vì dượng là người biết sửa sai. Chuyện gì cô không bằng lòng vợ chồng cứ thẳng thắn trao đổi, cô đừng quá đặt nặngt danh tiếng, nếu không chuyện đổ vỡ không thể nào tránh khỏi. Liệu cô có thể chịu đựng cảnh cô đơn suốt cuộc đời này không?

- Cô nghĩ rằng cô sẽ vượt qua được…

Chấn Phong nhìn sững cô… rồi bất chợt buông tiếng thở dài:

- Nếu cô đã quyết định như vậy… thì cháu không còn gì để nói. Dù sao cô cũng lớn tuổi hơn lại có kinh nghiệm đường đời, cô thấy biện pháp nào tốt nhất thì cô nên làm đi.

Kim Giao xua tay:

- Thôi không nhắc tời vấn đề này nữa, nó làm cho cô cháu mình mất vui. Bây giờ hỏi tới chuyện của cháu nha, cháu với Mỹ Trân lúc này sao? Hai đứa hết giận nhau chưa hở?

Chấn Phong chép miệng:

- Vẫn vậy thôi cô à, kể từ hôm đến đây khóc lóc với cháu, Mỹ Trân về bên ngoại ở luôn. Đến bữa nay vẫn chưa có tin tức gì hết.

- Cháu không tới đó tìm cô ta hay sao?

- Dạ có, cháu có tới một lần nhưng Mỹ Trân đi vắng. Sau đó công việc ở phim trường đã chiếm hết thời gian của cháu, Mỹ Trân lại chẳng chịu về đây, cháu làm sao mà có cơ hội gặp gỡ cô ấy chứ.

Kim Giao mỉm cười:

- Là tại cháu nói vậy thôi, cháu muốn gắp thì sẽ gặp được. Hai tuần nay cháu rảnh lắm mà. Nói thật đi, dành thời cho Huyền Vy phải không? Cô thấy cháu thân với người ta lắm nhé. Đừng chơi trò bắt cá hai tay, coi chừng sẽ vuột hết đó Phong à.

Chấn Phong tròn mắt nhìn cô rồi cất giọng buồn buồn:

- Cô là người trong nhà mà lại còn đánh giá cháu như vậy, hèn gì Mỹ Trân nghi ngờ cháu cũng phải thôi. Cháu thật sự không có tình ý gì với Huyền Vy hết. Một mình Mỹ Trân thôi cháu cũng đủ khổ rồi.

- Nhưng cô vẫn cảm thấy… cháu chưa thật lòng yêu Mỹ Trân. Thật không thể tưởng là cháu xa người ta hơn hai tháng rồi mà vẫn không gì nôn nóng, nếu đúng là tình yêu, người ta đã tìm nhau.

- Cô nói vậy cũng phải, nhưng về phía Mỹ Trân thì sao? Cổ cũng đâu có đi tìm… cháu…

- Người ta là con gái đó mà… chẳng lẽ hạ mình xin lỗi trước hay sao?

- Cô nói vậy nghe không được rồi. Theo cách nghĩ của cháu thì… trai hay gái gì cũng vậy thôi ai có lỗi thì người đó phải xin lỗi trước. Biết nhận lỗi đâu phải là tự hạ thấp mình đâu. Rõ ràng là Mỹ Trân có lỗi với cháu trước chứ bộ!

- Cháu lại trách Mỹ Trân về chuyện nó tự ý cắt hợp đồng của cháu với đạo diễn Ân Bình phải không? Dù sao… chuyện cũng đã lỡ rồi, đàn ông gì mà giận dai thế?

- Không phải cháu giận dai đâu cô, chỉ tại cháu không thích để người khác quyết định giùm mình. Muốn làm việc gì, cô ấy phải hỏi ý cháu chứ. Cháu không tiếc tiền “cát-sê” trong vai diễn đó, nhưng cháu giận Mỹ Trân đã chứng tỏ quyền hành không đúng chỗ, đúng nơi, cổ làm như cháu là một đứa trẻ vậy.

- Đó là vì Mỹ Trân quá yêu cháu đấy thôi. Cổ không muốn thấy cháu vất vả.

- Chính vì sự lo lắng thái quá đó mà cháu cảm thấy mình bị mất tự do. Nghề nghiệp của cháu là vậy, nếu không có gian nan thì đâu có vinh quang, Mỹ Trân đã sớm biết chuyện đó rồi mà, cô ấy lại thay mặt cháu để từ chối hợp đồng phim mà không cho cháu biết, như vậy không phải là có lỗi hay sao?

- Thôi được, cô không cãi lý với cháu nữa, cô nói không có lại cháu đâu, bỏ qua luôn chuyện này đi Phong… À, hình như bên dưới có tiếng chuông cửa…

Chấn Phong lắng nghe rồi gật đầu:

- Phải đó! Chắc Trường Minh và Hạnh Kiều về tới, để cháu xuống mở cửa cho họ…

Khi cánh cửa đưọc mở rộng, Chấn Phong phải một bất ngờ. Người đứng trước mặt anh không phải Trường Minh hoặc Hạnh Kiều mà lại là Mỹ Trân, bạn gái của anh.

Mỹ Trân ngả vào lòng anh bật khóc:

- Nhớ anh quá, Chấn Phong ơi!

Chấn Phong ôm bờ vai mềm mại của người tình, anh dịu dàng lên tiếng:

- Vào nhà đi em, em làm anh bất ngờ thật đó. Nín đi, đừng mít ướt như vậy nữa mà.

Mỹ Trân bước vào nhà trong vòng tay dìu dắt của người yêu. Chấn Phong nói khi Mỹ Trân đã ngồi yên trên ghế nệm.

- Cô út và anh vừa mới nhắc đến em. Em ngồi chơi, để anh báo cho cô út biết, chắc là cô mừng lắm…

Chấn Phong vừa nhổm lên thì Mỹ Trân đã níu lấy áo chàng:

- Khoan đã anh, không cần gấp vậy đâu. Bây giờ em chỉ muốn gặp anh trước. Một mình anh ở đây là quá tốt rồi. Em có nhiều chuyện để cùng anh tâm sự đó…

- Vậy để anh đi lấy nước cho em…

- Khỏi đi, anh Phong! Em không thấy khát đâu. Anh ngồi lại đây với em đi.

Chấn Phong ngồi bên cạnh Mỹ Trân. Cô vòng tay ôm lấy cổ anh ra chiều âu yếm:

- Anh Phong! Anh còn giận em không? Thời gian chia xa… anh có nhớ đến em không hả?

Chấn Phong muốn trả lời “không có” nhưng nhìn nét mặt của Mỹ Trân anh không nỡ làm cô buồn nên phải gật đầu:

- Đôi lúc anh cũng nghĩ đến em, nhưng vẫn giận em, nhiều lắm…

- Thôi đi nào! Em xin lỗi, mai mốt sẽ không làm vậy nữa… bỏ qua cho em đi anh Phong.

Nhìn đôi mắt ngăn ngấn nước của người yêu, Chấn Phong thấy mềm lòng, anh đưa tay nâng chiếc cằm xinh xinh khẽ nói:

- Đây là lần cuối cùng nghe Trân. Mai mốt em phải nhờ không được quyết định giùm anh bất cứ chuyện gì, nhất là có liên quan đến nghề nghiệp của anh, em hiểu chứ?

Mỹ Trân gật đầu:

- Em hiểu rồi. Tất cả vì em yêu anh thôi.

Nói đoạn Mỹ Trân lại tựa đầu vào vai Chấn Phong. Anh vuốt nhẹ mái tóc đen mượt mà của cô, anh dịu dàng:

- Mấy tháng nay em làm gì hả Trân? Anh có xuống tìm em một lần, có ai nói với em không hả?

- Có! Em có nghe ngoại nói, hôm đó em đi chơi với người bạn mới quen. Đó là anh bạn trai hay bạn gái?

- Nghe em đố như vậy, chắc chắn là bạn gái rồi, anh đoán đúng không hả?

- Anh giỏi thật. Cô bạn đó tên là Quế Phương nhà giàu lắm anh à. Ba mẹ cổ đều là người Hoa. Cổ có một người cậu đang lập nghiệp ở Nam Triều Tiên, là một ông chủ lớn của một công ty địa ốc nổi tiếng bên đó. Quế Phương đang muốn giới thiệu em cho cậu của cổ, cổ đã nói chuyện này với bà ngoại và mẹ em rồi. Xem ra họ vui mừng lắm đó?

Mỹ Trân vừa nói vừa quan sát nét mặt của Chấn Phong, thấy anh không tỏ thái độ gì, cô giận dữ nhéo vào tay anh đau điếng:

- Úi da! Em làm cái gì vậy Mỹ Trân? Khi không rồi nhéo anh đau gần chết…

Mỹ Trân phụng phịu:

- Cho anh chết luôn đi! Đàn ông giàm mà… mà quá đỗi vô tình. Người ta muốn “làm mai: em cho kẻ khác, bộ anh không ghen sao? Anh không sợ mất em sao hả?

Chấn Phong phì cười:

- Thì ra là vậy! Em đừng trẻ con quá có được không Trân? Ai thích em là tùy ý họ, gia đình em muốn sao anh cũng không lo, quan trọng là ý của em kìa! Nếu em cũng giống như họ ham gia tài ông chú lớn thì anh đành phải chịu lỡ duyên thôi?

- Cái gì! - Mỹ Trân bật dậy, rời khỏi vòng tay của Chấn Phong – anh nói như thế có nghĩa là em quyết định thế nào anh cũng chịu, kể cả việc em quen người khác, anh cũng không có ý kiến gì sao? Chấn Phong à, trái tim anh không có vấn đề gì chứ? Anh không biết ghen với tình cảm của kẻ khác dành cho em hay sao? Anh làm em tức muốn phát khóc. Chấn Phong, anh nói đi, anh yêu em theo kiểu cách gì đây? Xa không nhớ, giận không buồn, bây giờ em có nói lấy chồng anh cũng không hề trách móc, đó gọi là tình yêu sao anh?

Chấn Phong khoanh hai tay trước ngực, cất giọng trầm tĩnh:

- Vậy em muốn anh phải làm sao? Mọi việc đều do em quyết định kia mà! Nếu như em cảm thấy nương tựa người đàn ông khác tốt hơn anh có tình cảm hơn anh và em có thể xa anh đưọc thì anh còn biết phải làm gì hơn? Khóc lóc ư? Hèn yếu và ủy mị lắm Trân à, không phải tính cách của đàn ông, chẳng lẽ anh mắng chửi tình địch? Hành động đó mang tính chất côn đồ, còn van xin gia đình em thì quả là nhu nhược. Anh không làm những việc đó đâu. Mỹ Trân! Nếu em thật lòng yêu và muốn có một ngày mình kết tên trên thiệp cưới thi em phải tin anh và chờ đợi nơi anh. Còn nếu em không có lòng tin… thì anh xin lỗi vậy.

Mỹ Trân nghẹn ngào:

- Em yêu anh thật lòng mà anh Phong. Em không muốn làm vợ người khác. Hay là anh hỏi cưới em đi anh Phong. Làm vợ anh rồi, em sẽ không sợ mình sa ngã. Em sẽ có sự ràng buộc hôn nhân và không ai thay đổi được lương duyên của chúng mình. Chớ bây giờ… em cảm thấy sợ lắm Phong ơi! Em sợ chịu không nổi áp lực của gia đình. sợ tình cảm của mình thay đổi. Chấn Phong, chiều em một lần này đi anh… Em muốn tụi mình làm lễ cưới.

Chấn Phong đặt tay mình lên vai Mỹ Trân, giọng anh ôn hòa:

- Bình tĩnh nghe anh nói nè Mỹ Trân, anh sẽ hỏi cưới em vào một thời điểm thích hợp, khi chúng mình thật lòng yêu nhau.

- Vậy bây giờ… anh chưa thật lòng sao? Hay là anh nghi ngờ tình em hả?

- Không phải vậy đâu Trân? Hôn nhân là vấn đề hệ trọng, trước khi quyết định anh cần có thời gian để tự vấn lòng mình. Em cũng vậy đó, lúc nãy em có nói sợ bản thân mình sa ngã như vậy là trong tình yêu hiện tại em vẫn chưa có niềm tin. Anh muốn cuộc hôn nhân của chúng mình dựa trên nền tảng tình yêu vững chắc để sau này không ai có thể nói rằng mình hối hận, em có hiểu không?

Mỹ Trân gật nhẹ:

- Em yêu anh thành thật mà Phong! Anh muốn sao, em sẽ nghe vậy, miễn là làm anh vui.

Chấn Phong búng nhẹ tay lên sống mũi người yêu:

- Yêu đậm quá coi chứng biến mình thành kẻ si tình mù quáng đó nha cô bé.

Mỹ Trân dỗi hờn:

- Hứ, người ta yêu anh và làm tất cả vì anh, bộ anh như vậy cũng là sai hay sao?

- Không có! Anh nói đùa thôi mà! Coi cái mặt kìa, giận dỗi trông đáng ghét ghê! Thôi để anh hôn đền cho em nghe.

Chấn Phong vừa nói vừa chồm tới đặt nụ hôn trên bờ môi thắm đỏ màu son của Mỹ Trân. Đúng lúc đó, hai bóng người bước vào, Mỹ Trân la “ái” lên một tiếng và hất tay Chấn Phong ra, gương mặt cô đỏ lựng và xấu hổ:

- Chết chưa? Em trai anh nhìn thấy rồi kìa!

Trường Minh vừa bước vào với Hạnh Kiều, nghe thấy câu nói của Mỹ Trân, Minh vội xua tay:

- Tôi không có nhìn thấy gì đâu nha, chị đừng trách anh Phong tội lắm! Chị Trân à, chị về từ lúc nào vậy hở?

Mỹ Trân cười, sắc mặt đỏ hồng:

- Tôi vừa về đã chạy qua đây ngay. Minh à, cô này là… bạn gái mới của cậu đó hả?

Trường Minh lắc đầu:

- Chị đừng có suy đoán bậy bạ, để tôi giới thiệu nha: Đây là Hạnh Kiều, thành viên mới trong gia đình tôi đó. Cô út tôi đưa Hạnh Kiều về, cho cổ làm em út trong nhà. Chị thấy được không hả? À, quên nữa, Hạnh Kiều à, đây là Mỹ Trân, chị dâu tương lai của tụi mình đó. Em hãy tới… ra mắt chị hai đi.

Hạnh Kiều bước tới trước mặt Mỹ Trân nhưng mắt cô lại liếc về phía Chấn Phong:

- Xưng hô thế nào đây, ông anh?

Chấn Phong nheo mắt cười:

- Gọi cô ấy bằng tên được rồi, chưa cưới hỏi gì kêu bậy bạ làm người ta mất duyên. Em đừng nghe lời Trường Minh xui ẩu.

Hạnh Kiều cúi đầu trước Mỹ Trân:

- Em hân hạnh được làm quên với chị!

Mỹ Trân đưa tay ra bắt tay Hạnh Kiều với thân mật, cô chú ý quan sát kỹ người con gái đối diện và buột miệng khen:

- Hạnh Kiều đẹp quá nhỉ! Nhà này có hai người đàn ông độc thân bên cạnh cô, đẹp như cô tôi thật chẳng yên tâm chút nào…

Hạnh Kiều phì cười:

- Chị nói đùa vậy thôi, em mà đẹp nỗi gì? Chị yên tâm đi, anh Phong của chị bận rộn suốt ngày, gặp mặt ảnh còn khó nữa huống hồ gì là gần gũi. Những lúc rảnh, em chỉ đi đây đó với anh Minh thôi, chị khỏi phải lo.

Mỹ Trân dễ dãi:

- Vậy hả? Bộ cô không có đi làm sao?

Chấn Phong đột ngột lên tiếng:

- Hạnh Kiều chưa tìm được việc làm, em có thể giúp cổ không Mỹ Trân?

- Em ư? Để em nghĩ lại coi… Hạnh Kiều, cô thích làm gì hả?

- Dạ, em cũng đâu dám chọn lựa gì, nếu như chị có thể giúp đỡ thì… việc gì em thấy đủ khả năng, em không từ chối đâu… Em chỉ mới học hết phổ thông, không có bằng đại học, đi xin việc bây giờ rất khó, em đâu dám có yêu cầu gì… Miễn tìm được việc làm ổn định là quá tốt rồi.

Mỹ Trân nhìn Hạnh Kiều bằng ánh mắt thán phục:

- Ồ! Cô gái này… ăn nói thiệt là khéo léo quá! Vậy chắc cô đào hoa lắm hả? Có duyên ăn nói thế này thì đâu có thiếu bạn trai.

Hạnh Kiều đỏ mặt:

- Chị lại ngạo em rồi, thân em còn lo chưa xong, đâu dám nghĩ đến cảm tình trai gái.

Chấn Phong xen vào câu chuyện:

- Thôi đừng đi quá xa vấn đề nghe! Trân này, em liệu có thể giúp đỡ gì được cho Hạnh Kiều không?

- Chuyện đó… hơi bất ngờ, em không dám hứa trước, sợ rằng mình thất tín. Em có một người bạn, chị cô ấy là hiệu trưởng trường mẫu giáo bán trú, để em gâp cổ hỏi thăm xem nơi đó nhận người không? Nhưng mà… nói trước nha, làm ở đó giống như là nhà trẻ vậy, các cháu chỉ ở đó tuổi từ ba đến năm thôi, còn ngây thơ và nghịch ngợm dữ lắm. Đảm nhận công việc này phải có lòng yêu trẻ mới được. Hạnh Kiều à, cô có thích trẻ con hay không?

Hạnh Kiều phân vân một lúc rồi đáp:

- Em chưa tiếp xúc với thế giới trẻ thơ, nhưng em nghĩ mình có thể gần gũi với bạn trẻ được! Con nít thường rất ngoan và dễ bảo, em hy vọng sẽ làm được việc này…

- Nếu là vậy để tôi hỏi giùm cho. Thôi, bây giờ tôi phải về. Tạm biệt Hạnh Kiều và Trường Minh nhé.

Quay sang Chấn Phong, Mỹ Trân ngọt ngào:

- Anh đưa em về nhà được không?

Chấn Phong gật đầu rồi đứng lên. Đợi hai người đi khuất, Hạnh Kiều mới hỏi nhỏ bên tai Trường Minh:

- Chị Trân là người yêu của anh Phong thật hả? Chị ấy có phải là diễn viên điện ảnh không anh?

Trường Minh cười đáp:

- Hỏi một câu như vậy có nghĩa là em ít khi theo dõi phim ảnh lắm, phải không? Mỹ Trân chưa bao giờ đóng phim. Cô ấy là người ngoài giới, quên với anh Phong đã sáu năm rồi, từ khi anh ấy mới tập tễnh vào nghề, chưa nổi tiếng.

Hạnh Kiều xuýt xoa đầy vẻ thán phục.

- Dữ vậy ư? Mối tình của anh Phong kéo dài những ngần ấy năm trời, vậy sao hô không làm đám cưới?

- Tại anh hai còn đam mê sự nghiệp, ảnh chưa muốn vướng vận chuyện gia đình. Hơn nữa, Mỹ Trân chưa chắc là người anh ấy chọn để kết hôn.

Hạnh Kiều ngơ ngác:

- Anh nói vậy là sao? Bộ anh Phong… ảnh nhiều bồ lắm hả? Ngoài chị Trân ra, còn người khác nữa sao?

Trường Minh thân mật xỉ nhẹ tay lên vầng trán Hạnh Kiều:

- Em có nhiều câu hỏi quá ngây thơ! Một diễn viên nổi tiếng như anh hai, vừa có tài lại vừa đẹp trai thì đương nhiên là đắt bồ rồi. Các cô hâm mộ ảnh thì ảnh không kể đến, chỉ nội diễn viên thôi cũng đủ mệt rồi, chắc em biết Huyền Vy chứ?

Hạnh Kiều gật đầu:

- Em biết! Cô ấy là diễn viên nổi tiếng, xinh đẹp đa tài, vừa đoạt huy chương vàng năm trước, có phải không?

- Phải! Huyền Vy đóng chung với anh Phong hai phim rồi, nhưng họ ở hai vai trò đối nghịch nhau. Huyền Vy đóng chính, còn anh Phong ở vai phản diện và ngược lại. Vậy mà cha cổ đã đặc biệt nâng đỡ ảnh. Nghe nói sắp tới đây ông ấy sẽ khỏi quay bộ phim dài bốn tập và để anh Chấn Phong thủ vai nam chính, đóng cặp với Huyền Vy… vai diễn này có rất nhiều hy vọng sẽ đưa tên tuổi anh mình lên đỉnh cao…

- Vậy… anh Phong có cảm tình với cô Huyền Vy không hả?

- Chuyện đó… làm sao anh biết được chứ? Có hay không cũng là ở phim trường, chưa từng thấy Huyền Vy đến đây! Làm rộn anh ấy nhất chỉ có một Mỹ Trân mà thôi, vừa rồi họ giận nhau mới hòa đó chứ…

- Vậy à? Tình cảm anh Phong cũng phức tạp ghê ha! Em có một cô bạn rất thích xem những phim ảnh đóng. Nếu mà em giới thiệu anh Phong cho cổ biết, chắc chắn cổ không bỏ qua cơ hội làm quen và thu phục cảm tình của ảnh, nhưng theo anh nói thì… có lẽ em nên giấu kín chuyện này tốt hơn, yêu một người đào hoa như vậy sẽ khổ tâm nhiều hơn là hạnh phúc.

Trường Minh cười:

- Tại em nghĩ vậy thôi, anh Phong chưa có sự lựa chọn rõ ràng… em nên cho bạn mình cơ hội, biết đâu lại là nợ duyên của cổ thì sao?

- Thôi đi, em không dám! Lúc nãy anh không nghe chị Trân nói sao? Xem ra chị ấy rất yêu anh Phong và luôn muốn bảo vệ hạnh phúc. Em không muốn chị ấy trách mình…

- Ha! Con người em coi vậy mà trân trọng đạo đức quá, thật là đáng khen! Kỳ này anh sẽ nói chị Trân giúp cho em một việc làm tốt, bởi em tốt với chị quá đi…

- Vậy còn anh thì sao? Chắc anh thích đùa với tình yêu lắm hả?

- Anh không có à nha! Cho em hay…Trường Minh của em yêu rất là nghiêm chỉnh, chỉ có một mảnh tình mà có rớt lên rớt xuống nữa là…

Hạnh Kiều chột dạ:

- Anh đã có tình yêu rồi sao? Cô gái đó là ai, sao tới bây giờ em vẫn chưa thấy vậy?

Trường Minh nheo mắt:

- Ngạc nhiên lắm hả? Trước sau gì rồi em cũng biết mà.

Trường Minh nói xong vội bỏ đi, để lại lòng Hạnh Kiều bao nỗi bân khuân. Anh ấy đã yêu ai? Người đó là cô, hay làm một người con gái khác? Chắc không có lý nào… nếu Trường Minh có bạn gái, thì cô ấy đã đến đây rồi… Hay anh chỉ muốn chọc đùa cô thôi? Cử chỉ hằng ngày của Trường Minh đối với cô quá ư thân mật, rõ ràng anh có ý với cô, chỉ vì lời yêu chưa tiện ngỏ, nhưng Hạnh Kiều đã cảm thấy trái tim mình lung lay. Cô không dám tưởng tượng rằng Trường Minh đã yêu thương người khác, nếu như lời anh nói là sự thật, cô không biết lúc đó mình sẽ ra sao? Có lẽ là cô phải âm thầm nhỏ lệ, khóc cho chuyện tình đầu sớm nhận chịu bẽ bàng… nhưng mà… căn cứ vào thái độ của Trường Minh, Hạnh Kiều không thể tin là mình thất vọng. Nếu không là tình yêu, Trường Minh đâu cần phải tốn thời gian với cô như vậy chứ? Với bao nỗi buồn lo lẫn lộn, Hạnh Kiều sống trong tâm trạng bàng hoàng. Cô rất nôn nóng muốn biết Trường Minh yêu ai và cô mong mình sẽ biết sớm. Có thể là một ngày gần đây anh ấy nói yêu cô thì sao? Chỉ nhắm mắt mơ tưởng như vậy thôi, Hạnh Kiều cũng đủ thấy mình hạnh phúc.

- Thúy ơi! Em quyết định ra đi thật sao?

- Phải! Em đã suy nghĩ kỹ lắm rồi anh Minh à, anh đừng tốn công khuyên em nữa. Lên thành phố em mới có đủ điều kiện để phát triển cơ nghiệp, chứ còn ở chốn quê nghèo này… một nơi em không có danh tiếng gì đâu.

- Em thật sự cần danh tiếng lắm sao Thủy? Là một bác sĩ thì phải nhớ rõ câu “Lương y từ mẫu”, bổn phận của em là cứu người, đẩy mọi bệnh tật, thì cho dù là ở đâu cũng giống nhau thôi. Hơn nữa, chốn quê nghèo này người ta cần bác sĩ hơn em ạ, em làm việc ở đây tuy không giàu vật chất, nhưng cô bác sẽ dành cho em tình thương, bộ tình cảm không đáng quý hơn tất cả sao Thủy?

- Anh Minh, em nói hoài mà anh vẫn không hiểu. Em lên thành phố để tạo dựng sự nghiệp, khi có đầy đủ rồi em nhất định sẽ trở về làng quê để phục vụ bà con. Em còn có người yêu ở chốn này, còn họ hàng thân tộc, không lẽ em bỏ học đưọc sao mà anh lo. Minh à, anh cứ để cho em đi đi, em hứa sẽ không làm anh thất vọng.

- Thủy, anh tin em. Đừng quên buổi chia tay này và những gì em đã nói đó nghe.

- Em nhất định sẽ không quên đâu. Anh Minh, khuya nay em đi sớm, anh không cần đưa tiễn. Em chúc anh ở lại bình anh và may mắn.

- Anh cũng vậy! Chúc cho Thủy gặt hái được nhiều thành tựu trên bước công dang…

- Anh không hôn từ biệt em sao?

- Thủy…

Chàng trai kéo cô gái lại gần mình. Họ quấn quýt lấy nhau như không nỡ rời xa…

Đúng lúc đó tiếng đạo diễn hô lớn “cắt”. Đoạn phim được dừng ở đây.

Chấn Phong thoát khỏi vai diễn, anh phóng người lên bờ và đưa tay kéo Huyền Vy lên, bỏ lại chiếc xuống con tròng trành trên sóng nước, cạnh mấy bông hoa súng đỏ tươi… Huy Cường vỗ mạnh vào vai Chấn Phong:

- Diễn xuất của cậu rất khá, cậu Phong à. Trông y như là một chàng trai chơn chất miền nước mặn vậy! Tốt, tốt lắm!

Chấn Phong chỉ cười, lấy khăn tay lau sạch khuôn mặt, để lộ ra một vẻ thư sinh nho nhã khác hẳn làn da màu đồng bóng lưỡng của anh lúc nãy trong vai diễn. Huyền Vy bật cười:

- Lâu lâu phải bôi đen như vậy, chắc là anh khó chịu lắm hả?

Chấn Phong lắc đầu:

- Đâu có! Thật ra diễn vai nào cũng vậy quan trọng nhất là phải thành công. Nói thật nha nếu cho anh đóng vai thầy chùa, anh nhất định sẽ cạo đầu mà không hề luyến tiếc…

Huyền Vy nhố mắt nhìn anh:

- Anh nói thật vậy sao?

- Thật! Anh không thích giả tạo. Cái gì có chân thật sẽ dễ giúp cho mình thành công hơn.

- Vậy anh có cần ở lại đây vài tháng cho anh tắm nắng để hóa thân thành nông dân không hả?

- Nếu như đạo diễn có yêu cầu, anh cũng không ngại chuyện này đâu.

Huyền Vy nhún vai:

- Em sợ anh luôn! Yêu cầu gì cũng dám làm hết, lại không cho người đóng thế vai, muốn nổi tiếng cũng đâu cần làm vậy?

Chấn Phong nhăn mặt:

- Huyền Vy! Em lầm rồi! Anh không phải làm vậy để nổi tiếng, anh chỉ muốn nhập vai cho đúng thôi mà.

Huy Cường cười chen vào:

- Chấn Phong nói phải đó Huyền Vy, con đừng châm chọc người ta nữa. Phải nhìn nhận rằng Chấn Phong vào vai diễn rất đạt, không hề biết lộ sự giả tạo gượng ép trong vai trò của mình, kể cả cử chỉ và con người đều rất thật, nhờ vào đó mà cậu ấy luôn gặt hái thành công.

Huyền Vy bỗng trở nên dịu dàng:

- Con chỉ nói chơi thôi, ai dám phê phán gì ảnh đâu mà ba bênh dữ vậy? Coi bộ ba xem trọng người ngoài hơn con gái mình rồi.

Huy Cường cười độ lượng:

- Con gái lớn rồi, ăn nói phải biết suy nghĩ một chút, con không sợ Chấn Phong cười sao. Ba nhận xét công bằng lắm đó. Tài năng một diễn viên được đánh giá dựa trên cách diễn đạt nội tâm của họ, chứ không phải dựa vào quan hện thâm tình đâu con.

- Con biết rồi! Bây giờ nghỉ trưa được chứ?

- Ờ! Hai đứa đi dùng cơm đi, ba thì chẳng có rảnh được đâu.

Huy Cường nói xong bỏ đi ngay.

Huyền Vy tự nhiên nắm tay Chấn Phong:

- Mình ra quán ăn trưa nghe anh!

Chấn Phong lắc đầu:

- Anh muốn ăn chung với đoàn làm phim. Đi riêng lẻ như vậy bất tiện lắm.

Huyền Vy tự ái:

- Đi với em anh bị ảnh hưởng à?

- Ý anh không phải vậy. Em cũng hiểu đó, chúng ta đi chung đoàn thì phải thể hiện sự hòa đồng. Anh không muốn các đồng nghiệp nghĩ rằng mình làm cao.

- Nói như thế, có nghĩa là anh tự nhận mình ngang hàng với diễn viên phụ và các vai quần chúng khác.

- Trong lòng anh không hề có sự phân biệt này. Đã là diễn viên thì ai cũng như nhau, đều một lòng phục vụ nghệ thuật. Bất cứ diễn viên nào, trước khi được nổi tiếng cũng đều phải có những bước gian truân.

- Anh nói đúng, có những diễn viên đã từng phải đóng vai quần chúng, sau đó là vai diễn phụ thường, vai phụ chính rồi mới đến vai chính diện nhưng cũng chưa chắc gì họ đuợc nổi tiếng ngay trong vai diễn của mình đâu. Còn anh thì sao? Anh quá ư là may mắn. Số phận đã mỉm cười với anh. Ngay vai diễn đầu tiên, anh đã gặp được sự chú ý nơi ba em. Ba em nói sau vai diễn đó, khán giả rất có ấn tượng với cái tên Chấn Phong, vì vậy ba em đã không ngần ngại gieo anh thủ những vai biểu hiện nội tâm để đưa anh tới thành công mỹ mãn. Em biết anh luôn luôn khiêm tốn khi nói về mình nhưng anh cũng đừng tự đặt mình quá thấp như vậy. Còn nữa, lúc nãy ba em khen anh diễn đạt, nhưng em thấy không đúng như vậy đâu. Diễn với em, anh có vẻ giả tạo. Nói thật đi, Chấn Phong, em làm anh khó chịu lắm sao?

- Đâu có! Tại sao em lại nghĩ vậy chứ? Anh đâu có giả tạo với em đâu.

- Em nói có là có, anh đừng cãi! Như lúc nãy đó, nụ hôn của nhân vật Ninh dành cho cô gái bộ không phải là gượng gạo hay sao? Anh làm như là miễn cưỡng lắm vậy?

Chấn Phong trố mắt nhìn người bạn diễn của mình, giọng anh không giấu được vẻ ngạc nhiên:

- Em hiểu sai vấn đề rồi Vy ơi! Anh chàng Ninh là chàng trai miền thôn dã, cách biểu hiện tình cảm với người yêu phải thật thà, mộc mạc như chính tấm lòng chân thành của họ chứ đâu phải cuồng nhiệt, say đắm nhu dân thành thị. Nếu… nếu Ninh hôn Thủy một cách sành sỏi và táo bạo thì tình yêu của họ sẽ không giống là mối tình quê.

Đã nghe ra lý lẽ của Chấn Phong, song Huyền Vy vẫn nũng nịu dỗi hờn:

- Anh chỉ giởi có tài biện luận, thật ra là anh muốn tránh né tình cảm với em thôi.

- Huyền Vy, chuyện trong phim và chuyện ngoài đời hoàn toàn khác nhau, có gì đâu mà em nổi giận? Nếu mà em nghĩ là khi đóng phm người ta diễn đạt tình yêu với nhau thế nào thì ngoài cuộc sống cũng yêu nhau như vậy, thử hỏi em mỗi diễn viên của chúng ta sẽ có bao nhiêu mối tình? Yêu nhiều quá thì làm sao phân biệt được đâu là tình cảm thật và đâu là cảm giác? Em là diễn viên kỷ cựu hơn anh, lễ ra em phải biết rõ điều này, cớ sao em lại trách hờn anh?

- Anh không hiểu thật, hay là cố tình không muốn hiểu? Em là con gái, không lẽ anh bắt em phải nói ra tình cảm của mình ư? Chấn Phong anh thật là đáng ghét.

Chấn Phong nhìn đăm đam vào khuôn mặt xinh đẹp của Huyền Vy. Cô càng giận trông càng đẹp hơn. Người con gái này đã làm xao xuyến không biết bao nhiêu người đàn ông, trong đó bao gồm cả đồng nghiệp và giới hâm mộ. Khi Chấn Phong còn chưa nổi tiếng, Huyền Vy đã từng là bạn gái Hoàng Thông, diễn viên bậc đàn anh của Chấn Phong. Hiện giờ mối quan hệ của họ vẫn còn, nhưng Huyền Vy lại để ý đến Chấn Phong và muốn dành tình cảm cho anh. Thật ra Chấn Phong đâu có khờ đến nỗi không nhận ra tình cảm của người con gái đẹp này, nhưng anh không muốn mang tiênế là con người lợi dụng - Bởi vì cha của Huyền Vy đang nâng đỡ anh trên con đường nghệ thuật, Hoàng Thông là người truyền đạt kinh nghiệm cho anh hoàn thành vai diễn (mất hai trang 80-81)

Không có sự đồng cảm với mọi người có chiều sâu tâm hồn như anh. Cô ấy có vẻ coi anh như sở hữu của mình, chiều chuộng săn sóc anh như… xin lỗi nha anh Phong, như là đứa trẻ vậy. Em thấy sao nói vậy, anh đừng giận em!

Nhận xét của Huyền Vy làm Chấn Phong phải đỏ mặt vì ngượng, nhưng anh không có ý cãi với cô, bởi vì với cái nhìn tinh tế của Huyền Vy, nhận xét đó không phải là không đúng. Mỹ Trân đã ở cạnh anh thời gian dài sáu năm, nhưng những gì diễn ra trong anh cô vẫn chưa hiểu hết. Đôi lúc Chấn Phong vẫn lấy làm khó chịu vì sự quan tâm quá mức của Mỹ Trân đối với cuộc sống nghệ thuật mà anh đã chọn. Mỹ Trân đã nhiều lần có ý muốn lèo lái cuộc đời anh theo những gì cô thích, nếu như Chấn Phong không phản kháng quyết liệt, có lẽ đời sống anh phải lệ thuộc vào sự khống chế của Mỹ Trân. Mà Chấn Phong thì không thích ai đặt áp lực cho mình, anh thích được độc lập trong ý nghĩ và quyết định. Đó cũng chính là lý do tại sao anh vẫn chưa có ý kết hôn với Mỹ Trân. Nhưng như vậy cũng không có nghiã là anh thay lòng đổi dạ, bằng cớ là có Huyền Vy bên cạnh, anh cũng chưa hề xao lãng tình cảm với Mỹ Trân. Anh biết Huyền Vy không bỏ cuộc và cô sẽ chứng tỏ được khả năng chinh phục tình cảm của mình bằng cách từ từ loại dần hình bóng Mỹ Trân ra khỏi trái tim anh…

Thấy Chấn Phong đứng thừ người yên lặng Huyền Vy nghĩ rằng anh giận cô. Đan hai tay vào nhau, cô hạ thấp giọng:

- Anh Phong à, cô đã xin lỗi rồi, anh còn giận em sao?

Chấn Phong sực tỉnh phút suy tư, anh lắc đầu nhè nhẹ:

- Không! Không có! Anh không giận em đây Vy, nhưng mà… chuyện tình cảm riêng tư mình bỏ qua đừng có nhắc đến nữa Vy nhé.

Huyền Vy mỉm cười, cô biết mình đã nói trúng tâm trạng của Chấn Phong, anh tránh vì anh sợ sự thật, nhưng bao nhiêu đó đã cho cô đặt niềm tin và hy vọng, cũng không nên phân tích vấn đề đó vào lúc này.

Để làm đẹp lòng Chấn Phong, Huyền Vy bèn lảng sang chuyện khác:

- Anh Phong à, anh không chịu đi dùng bữa riêng với em, vậy thì em… sẽ cùng anh ăn cơm chung với đoàn làm phim, nhưng bây giờ mình đi uống nước cái đã, anh không ngại chuyện này chứ?

Chấn Phong đồng ý ngay. Hai người nắm tay nhau rời khỏi con đê nhỏ. Nơi góc quán xa xa, Huy Cường nhìn theo họ với nụ cười mãn nguyện.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn suongsuong1800 về bài viết trên: song giang
Có bài mới 19.06.2015, 23:15
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 18.05.2014, 18:14
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1950
Được thanks: 1698 lần
Điểm: 6.16
Có bài mới Re: (sưu tầm) Đừng đánh mất tình yêu - Uyên Nhi - Điểm: 11
Chương 3

Bước chân ra khỏi cổng trường mẫu giáo, Mỹ Trân vui vẻ bắt tay Hạnh Kiều:

--Vậy là ổn rồi nhá! Chúc mừng cô từ nay có một việc làm tốt...

Hạnh Kiều siết chặt tay Mỹ Trân:

--Cũng là nhờ chị thôi. Nếu chị không lên tiếng giúp đỡ, em làm sao vào được chỗ này. Em phải cám ơn chị nhiều đó, chị Trân.

--Cô đừng có nói cảm ơn tôi? Thật ra tôi đâu có tốt như cô tưởng, tôi chỉ làm theo ý muốn của anh Phong mà thôi. Cô phải cảm ơn ảnh mới đúng! Thành thật mà nói, cũng tại tánh của tôi đa nghi. Thấy cô còn trẻ, lại có duyên, tôi không muốn cô ăn không ngồi rồi lỡ sinh chuyện... để ý bạn trai tôi thì kẹt lắm. Thà là giới thiệu cho cô việc làm, tôi thấy yên tâm hơn.

Mỹ Trân nói xong phá ra cười. Giọng cười của cô thật trong trẻo vô tư. Lúc đầu Hạnh Kiều có hơi ngơ ngác, nhưng khi hiểu ra chuyện cô cũng cười theo:

--Cái chị Trân này, chị thật là vui tính. Giá mà chị không cười, em còn tưởng là chị ghen thật đi chứ... Làm em hết hồn luôn!

--Không có gì thì sao lại hết hồn? Nói thì nói vậy thôi, Chấn Phong là diễn viên điện ảnh, tôi có muốn ghen cũng đành chịu, người ta đóng phim mà, mình ghen quá làm sao chịu đựng được chứ phải không?

--Ờ, phải há! Anh Phong thật tốt phước khi có được người bạn gái như chị. Nếu là em, em sẽ không rộng lượng vậy đâu.

Mỹ Trân thoáng buồn:

--Điều đó đâu có gì là khó. Nếu mình cảm thấy không thể chấp nhận được thì đừng yêu người ta. Khi đã lựa chọn rồi thì không nên đòi hỏi người ta phải theo mình Kiều ạ.

--Vậy... chị thích có bạn trai đóng phim lắm hả?

--Hạnh Kiều đoán sai rồi, ngược lại thì có. Tôi rất ghét người yêu mình là "người của đám đông" được quá nhiều người ái mộ. Cũng như người ta nói, tình yêu thường hay có sự ích kỷ. Tôi muốn ám chỉ là của riêng mình tôi thôi.

--Vậy tại sao chị lại chọn anh Phong?

--Tôi chỉ nghĩ đó là duyên cớ. Hạnh Kiều biết không, tôi yêu ảnh khi ảnh chưa là diễn viên điện ảnh lận kìa! Lúc biết ảnh chọn làm tài tử tôi rất buồn nhưng không dám cản ngăn. Tôi làm anh ấy bất mãn. Lần đầu ảnh đóng phim, tôi khóc hết nước mắt khi thấy người ta giao cho ảnh diễn những vai vất vả, không có danh phận.... Tới khi ảnh nổi tiếng, tôi cũng khóc lặng lẽ khi thấy những cảnh ảnh ôm người khác... Ban đầu thì vậy, dần dần tôi cũng quen và bây giờ thì xem mọi chuyện như không có gì.

Hạnh Kiều buột miệng khen:

--Mỹ Trân! Chị thật là người có bản lĩnh, biết hy sinh cho tình yêu của mình. Vậy chắc là Chấn Phong yêu chị lắm.

--Điều này là tôi không dám khẳng định. Con người của Chấn Phong rất khó hiểu, lúc gần gũi, khi lại rất xa xôi, lúc cởi mở nồng nàn, khi hững hờ lạnh nhạt. Nói tóm lại, con người của ảnh lạ lùng lắm Kiều à.

--Chắc là chị nói đúng, em cũng cảm thấy anh Phong thế nào ấy, nghiêm nghị lạnh lùng.. nhưng xem ra ảnh có vẻ đứng đắn... Chị có thể yên tâm tin tưởng vào tình yêu của ảnh, như vậy cũng tốt mà.

--Hạnh Kiều!

Tiếng gọi của Diệu Lê làm Hạnh Kiều ngưng ngay cuộc nói chuyện với Mỹ Trân, cô đưa mắt nhìn quanh, cuối cùng nhận ra Diệu Lê từ phía sau đang sải chân thật nhanh để tới chỗ cô.

Mỹ Trân hỏi Hạnh Kiều:

--Cô đó là ai vậy?

--Bạn cũ của em.

--Em có cần nói chuyện với cô ta hay không?

--Có lẽ phải tâm sự một lát đó chị. Tụi em đã khá lâu không gặp nhau.

--Vậy chị Trân về trước được không? Chị phải gặp anh Phong bàn chuyện...

Hạnh Kiều gật đầu:

--Chị cứ về trước đi, lát nữa em sẽ về sau với bạn. Cảm ơn chị rất nhiều.

--Vậy chị đi nghe! Bye, bye!

Mỹ Trân băng qua bãi lấy xe cũng vừa lúc Diệu Lê đi tới gần Hạnh Kiều, giọng Diệu Lê có lẽ hờn trách:

--Gặp bồ ở đây thật là may, tôi tưởng là không bao giờ có cơ hội gặp lại nữa chứ!

Hạnh Kiều vỗ vai bạn:

--Bồ có trách thì tôi đành chịu, biết làm sao được bây giờ. bấy lâu nay tôi vẫn thất nghiệp nên ngại gặp bồ lắm.

--Tại sao vậy? Không coi tôi là bạn bè sao? Hay là... bồ trở lại cây xăng làm đi, tại sao lại phải bỏ luôn công việc chứ.

--Diệu Lê à, tôi cám ơn bồ đã quan tâm tôi. Nhưng hôm nay tôi xin việc được rồi. Cái chị lúc nãy đó, xin cho tôi phụ trách nấu ăn ở trường Mẫu giáo.

--Vậy hả? Chúc mừng bồ nha! Bộ đồ ở nhà chị ấy đó hả?

--Không phải, tôi ở nhà người khác, nhưng gia đình họ quen với chị Mỹ Trân nên nhờ chỉ xin việc cho tôi.

--Vậy bây giờ bồ có thể cho tôi biết chỗ ở của bồ rồi chứ? Tôi ghé lại đó chơi có được không?

Câu hỏi của Diệu Lê làm Hạnh Kiều đâm ra lúng túng, cô không biết phải xử sự thế nào và cũng không nghĩ ra được lý do để từ chối Diệu Lê. Hình như Diệu Lê cũng nhận ra thái độ bất thường của Hạnh Kiều, cô nhìn bạn với vẻ hoài nghi.

--Hạnh Kiều, tại sao bồ có vẻ bối rối quá vậy? Bồ không thích gặp lại tôi có phải không?

--Không phải vậy đâu Lê à. Tôi... ơ... tôi... tôi sẽ viết cho bồ địa chỉ, nhưng bồ không thể đến bữa nay đâu, vì nhà người ta đang có khách.

Diệu Lê phì cười:

--Vậy thì không sao. Tôi còn tưởng là chuyện gì lớn lắm. Bồ cứ đưa địa chỉ cho tôi, không hôm nay thì là lúc khác, chúng ta còn thiếu gì dịp gặp nhau.

Không thể từ chối được, Hạnh Kiều đành lấy giấy viết trong túi xách ra ghi địa chỉ cho Diệu Lê. Kiều vừa đưa mảnh giấy cho bạn vừa dặn dò:

--Tốt nhất là bồ nên đợi điện thoại của tôi khi nào tiện tôi sẽ hẹn bồ tới. Dù sao tôi cũng là kẻ ăn nhờ ở đậu, làm việc gì cũng không thể tùy tiện được đâu. Mong bồ hãy hiểu và thông cảm.

Diệu Lê gật đầu:

--Tôi hiểu rồi. Thôi tôi đi nha, hẹn khi khác gặp nhau sẽ tâm sự nhiều hơn.

Hạnh Kiều ngạc nhiên:

--Bồ không đi uống nước với tôi sao?

--Hôm khác đi nghe Kiều, bữa nay mình có hẹn.

--Với bạn trai phải không?

Hạnh Kiều chỉ dự tính hỏi đùa, không ngờ Diệu Lê lại gật đầu:

--Phải đó! Mình quên nói cho bồ biết, mình vừa quen được một người con trai bằng tuổi, do bạn của mẹ mình giới thiệu. Bà ấy muốn mình là con dâu.

--Vậy sao? Anh ta thế nào hả?

--Bề ngoài coi cũng được, nhưng tánh tình chưa biết ra sao, mình còn đang tìm hiểu...

--Nếu có dịp nhớ giới thiệu cho mình biết với nha! Đám cưới thì phải cho mình làm phù dâu đó, biết chưa?

Diệu Lê cười:

--Cái đó không dám nói trước! Chưa chắc gì đã hợp nhau đâu, nhưng bồ đừng lo. Tôi đã có địa chỉ để liên lạc thì làm sao mà quên bồ được chứ!

Đưa tay nhìn đồng hồ, Diệu Lê khẽ kêu lên:

--Ấy chết! Mải lo nói chuyện mà tới giờ không hay. Thôi mình đi nghe Kiều...

Nhìn theo cái dáng dấp vội vã của Diệu Lê, Hạnh Kiều chợt mỉm cười. Rốt cuộc rồi người bạn thân của cô cũng tìm được một hình bóng của riêng mình. Còn cô thì sao? Hạnh Kiều lại nghĩ đến Trường Minh và âm thầm dệt mộng.

--Mỹ Trân! Em lại tính làm gì nữa đây? Lúc nãy hãng bột giặt Á Đông gọi điện tới hẹn giờ anh đi quay phim quảng cáo. Họ nói đã có trao đổi với em rồi, chuyện này là sao đây?

Vừa gặp mặt Mỹ Trân, Chấn Phong đã nói ngay bằng giọng nói mang đầy bực bội. Biết anh không hài lòng, Mỹ Trân ngọt ngào:

--À, suýt chút nữa là em quên... Hãng bột giặt đó có nhã ý mời anh quảng cáo sản phẩm cho họ, chỉ chút xíu thôi hà, anh chỉ cần xuất hiện trên màn ảnh không quá ba phút, số tiền thù lao sẽ là...

--Thôi đủ rồi! - Chấn Phong gắt lên - Anh không cần biết là họ trả bao nhiêu, nhưng anh nhất quyết không nhận hợp đồng này.

Mỹ Trân ngạc nhiên:

--Sao vậy anh? Diễn viên điện ảnh quảng cáo cho sản phẩm thị trường cũng là chuyện thường tình thôi mà, anh cũng thấy rồi đó, có biết bao nhiêu người trong giới nghệ thuật tham dự chương trình này, ca sĩ có nè, kịch sĩ có nè, minh tinh cũng có nè, nghệ sĩ cải lương cũng có nữa. Đây là một công việc nhẹ nhàng và minh bạch nữa, có gì xấu đâu, không lẽ anh lại sợ mất đi danh tiếng?

--Anh có bảo chuyện này xấu hồi nào? Và nó không hề làm người ta ảnh hưởng danh tiếng, anh là cái gì mà làm cao như vậy, anh đâu dám cho mình là người có tiếng tăm như em nghĩ chứ. Anh không bằng lòng làm việc này là vì cá nhân anh mà thôi. Anh không thích như vậy.

--Chấn Phong à, em không nghĩ là anh phản đối, cho nên em mới hứa với người ta. Dù sao cũng lỡ rồi mà anh, mình chỉ nhận một hợp đồng này thôi nha.

--Mỹ Trân, em không nhớ em đã hứa gì sao? Đây là lần thứ mấy em vi phạm lời hứa rồi, em đếm được không hả? Tuy rằng đây không phải chuyện lớn, nhưng làm người thì phải có nguyên tắc của mình chứ. Em không được tự tiện quyết định giùm cho anh như vậy, anh nói hoài sao em không chịu nghe? Trước đó đã có bao nhiêu hãng đề nghị anh tham dự vào hợp đồng quảng cáo này, và anh đã từ chối họ một cách thẳng thừng. Anh từng nói với họ, ngoài những vai diễn ở phim trường, anh không làm việc khác, trừ phi anh không còn là diễn viên. Em thử nghĩ giùm cho anh xem nếu như anh từ chối những hợp đồng trước mà lại nhận hợp đồng này thì họ sẽ coi anh ra gì chứ? Anh không làm sai nguyên tắc của chính mình đâu.

--Anh Phong....

--Đừng nói nhiều nữa. Anh đã bảo không là không! Mỹ Trân, anh cảnh cáo em nha! Lần sau còn hứa ẩu vậy nữa là anh giận luôn em đó.

--Vậy lần này...

--Anh cố gắng bỏ qua, em tự mình đi xin lỗi người ta đi!

--Chấn Phong, em muốn anh thực hiện quảng cáo, anh không thể chiều em được sao?

--Không được!

--Anh nhắc lại một lần nữa xem...

--Sao? Em nghe chưa rõ à? Anh nói là anh không thể chiều em theo cái kiểu này, anh không muốn chịu sự điều khiển của đàn bà, em hiểu chưa?

Lần này thì Mỹ Trân không tỏ vẻ nhún nhường nữa. Cô nổi giận thật sự, sắc mặt cô từ từ đỏ lên và giọng cô hằn học:

--Được! Chuyện gì em cũng nghĩ cho anh mà anh lại không coi em ra cái gì hết, vậy thì thôi từ nay em mặc kệ anh muốn làm gì thì làm, em không đếm xỉa tới đâu. Anh... đáng ghét lắm.

Dứt lời, Mỹ Trân chụp lấy túi xách ở ghế salon vùng vằng bỏ ra xe phóng đi.

Trường Minh vừa đi làm về, thấy nét mặt giận dữ của Mỹ Trân, anh liền hỏi Chấn Phong:

--Anh hai à, xảy ra chuyện gì vậy? Hai người lại gây gổ với nhau à?

Chấn Phong gật đầu rồi lặng lẽ đốt thuốc, Trường Minh ngồi xuống bên cạnh anh:

--Anh không nhịn Mỹ Trân được sao? Quen nhau đã sáu năm, cãi hoài không biết chán hả anh hai?

Chấn Phong chép miệng:

--Thì cổ đó... chứng nào tật nấy, luôn luôn thích chen vào chuyện của anh. Quen sáu năm mà có kéo dài đến mười năm thì cũng vậy thôi, anh nghĩ không thay đổi được gì hết.

--Nếu là vậy, sao anh không chịu kết thúc sớm đi? Để nhùng nhằng mãi có ích gì đâu chứ.

--Em nói nghe dễ lắm. Đôi khi chuyện tình cảm không thể dùng lý trí mà phán đoán được đâu Minh.

Trường Minh so vai:

--Về vấn đề này thì em khác với anh. Em quen ai mà cảm thấy yêu được họ thì em sẽ rút ngắn giai đoạn, tiến tới hôn nhân, còn nếu không được thì em không bao giờ để lãng phí thời gian.

--Vậy à? Chuyện của em với Phụng Nhu tới đâu rồi? Có bao giờ nghĩ tới đám cưới chưa?

--Em thì có nghĩ qua, còn cổ thì không biết thế nào? Mới tuần rồi cổ lại đi du lịch Thái Lan. Em định đợi cổ về nói sẽ cùng bàn bạc...

--À.. thì ra người yêu đi vắng! Hèn gì dạo này thấy em chịu khó đưa đón Hạnh Kiều dữ há. Tính bắt cá hai tay, không sợ vuột hay sao?

Trường Minh cau mày nhìn anh:

--Anh hai, anh lại nghĩ tới đâu nữa rồi? Bộ anh tưởng em có tình ý với Hạnh Kiều sao hả?

--Không có gì thì đừng có tối ngày đi chung với người ta. Tại em không để ý đấy thôi, chứ anh thấy dạo này Hạnh Kiều hay suy tư lắm. Những lúc cổ ngồi một mình đăm chiêu nghĩ ngợi, vẻ mặt thật buồn, vậy mà khi trông thấy em về là cổ vui lên ngay... Anh nghi ngờ Hạnh Kiều dành tình cảm cho em đó...

--Cha! Coi bộ anh hai để ý kỹ quá ta! Anh bắt đầu quan tâm tới Hạnh Kiều từ bao giờ vậy?

--Anh không đùa với em đâu nghe!

--Thì em cũng đâu đùa với anh đâu, anh hai. Em nói thật nha: nếu coi bộ Mỹ Trân không hợp, hay là anh quen với Hạnh Kiều cho xong.

Chấn Phong nghiêm giọng:

--Đừng ăn nói bừa bãi vậy nghe Minh. Tình cảm không phải chuyện giỡn chơi, em đừng có một chút là cáp đôi anh với người này người nọ. Anh chỉ xem Hạnh Kiều là em gái trong nhà, chỉ có em mới dây dưa với cổ thôi. Đừng nói là anh không nhắc nhở em, nếu để Phụng Nhu biết, em sẽ phải gánh chịu hậu quả!

--Anh hai, bộ anh định hù dọa em đó hả? Em đâu có làm gì có lỗi với Phụng Nhu đâu. Em chưa hề tỏ tình với Hạnh Kiều, nếu cổ nghĩ sai về tình cảm anh em thì đó là do nơi cổ, anh không thể đổ thừa cho em được.

--Nếu như em không có ý nghĩ đó, thì nên tránh gần gũi với người ta, đừng để xảy ra chuyện hiểu lầm tai hại.

--Được, em sẽ tìm cách làm theo lời dạy của anh. Chuyện này coi như bỏ qua nhé.

--Trường Minh này...

--Lại chuyện gì nữa đó, anh hai?

--Tuần sau anh phải xuống Tắc Vân để quay tiếp đoạn phim còn lại, mỗi ngày em nên về sớm để chăm sóc cô út nghe, đừng có đi chơi nhiều, nên để ý đến cô mình một chút. Dạo này không có dượng bên cạnh, sức khỏe cô lại yếu hẳn đi, mình là cháu thì cũng như con, không thể lơ là được.

Trường Minh thở hắt ra:

--Anh làm như em là con nít không bằng, trước lúc đi đâu xa anh lại dặn dò đủ chuyện. Tại anh lo đóng phim nên không biết đấy thôi, giờ này cô út đã có người đàn ông khác rồi, cần gì anh lo chứ.

Chấn Phong sững sờ, anh là người trong nhà tại sao cô của anh có bạn mới mà anh không biết. Chấn Phong hỏi em:

--Em không đùa đấy chứ, Trường Minh? Cô út với dượng Nam còn chưa ly dị, làm sao mà có bạn trai mới được chứ?

--Chuyện đó anh phải hỏi cô út chứ sau hỏi em?

--Em phát hiện từ lúc nào, sao không ngăn cô ấy?

--Ngăn ư? Anh hai à, bộ anh tưởng cô của anh còn nhỏ lắm hay sao? Chuyện riêng tư của cổ, chúng ta phải tôn trọng, để cho cổ tự mình quyết định.

Hai anh em đang nói chuyện thì bên ngoài tiếng xe dừng lại, Trường Minh nhìn ra cửa và đưa tay vẫy Chấn Phong:

--Anh hai, anh tới đây coi nè...

Chấn Phong nhìn theo hướng tay của em, anh thấy bác sĩ Kim Giao vừa bước khỏi chiếc xe hơi màu trắng, đưa tay vẫy chào người đàn ông trong đó với một nụ cười rồi mới đi vào nhà. Trường Minh khều vai anh:

--Anh nói chuyện với cổ đi nha. Em về phòng trước, mất công cổ lại trách em nhiều chuyện nói với anh nghe.

Vừa dứt lời, Trường Minh biến đi thật nhanh. Chấn Phong quay lại, sửa tư thế ngồi của mình cho thật nghiêm chỉnh vừa lúc Kim Giao bước vào. Anh gật đầu chào cô:

--Cô út! Cô mới đi làm về hả?

Kim Giao vui vẻ:

--Ờ phải! Hà! Bữa nay cháu không đi chơi với Mỹ Trân sao? Tối qua cổ khoe với cô là chiều nay sẽ đi chụp hình với cháu kia mà...

Chấn Phong lộ vẻ buồn:

--Lẽ ra là như vậy, nhưng tụi cháu vừa mới cãi nhau xong. Mỹ Trân nổi giận bỏ về rồi cô ạ.

--Chấn Phong! Hai đứa mới hòa lại đó thôi. Bây giờ lại giận nữa, sao cháu hay chọc giận Mỹ Trân vậy hả? Nhường nhịn nhau một chút có chết đâu. Cháu thiệt là...

--Cô khuyên cháu như vậy, còn cô thì sao? Cho cháu được phép hỏi: Trong đời sống vợ chồng, cô có nhường nhịn dượng Nam không hở?

Đang vui, Kim Giao bỗng sa sầm nét mặt:

--Cháu đừng nhắc tên người đó nữa vì cô không muốn cháu gợi lại chuyện cũ.

--Tại vì cô đã có người khác phải không? Người đàn ông vừa đưa cô về nhà... cô đã thay ông ta vào chỗ dượng à?

--Chấn Phong! Đó là chuyện riêng cuộc đời của cô, cháu không có quyền hỏi cô như thế.

--Cô út à, cháu thì cũng như con, quan tâm đến cô nên cháu hỏi vậy thôi. Cô và dượng còn chưa dứt khoát, cô không thể làm vậy được đâu. Dượng Nam vẫn còn nghĩ đến cô, dượng mong cô tha thứ để có thể trở về cùng nhau gây dựng lại hạnh phúc. Lẽ nào... lẽ nào cô nhẫn tâm đoạn tuyệt thật sao?

--cháu tiếc giùm cho ổng đấy à? Nào có phải cô muốn vậy đâu?

--Nhưng dượng đã nhận lỗi rồi mà, chỉ tại cô cố chấp mà thôi. Dượng đã đến đây hai lần đều không được cô tiếp đón, bây giờ cô lại quen người đàn ông khác, thật ra là cô muốn gì đây? Cô út à, cô làm cho cháu có cảm tưởng là cô chờ đợi điều này từ lâu và bây giờ đã có cơ hội để cho cô thay đổi tình cảm....

Kim Giao mở to mắt nhìn Chấn Phong:

--Cháu nói cái gì? Ha... người đáng trách thì không nghe cháu trách, lại còn đổ lỗi cho cô thay đổi nữa à? Mười năm qua sống bên anh Sơn Nam, cô có được gì chứ? Chỉ có công việc và tiền, ngoài ra cô đâu có hạnh phúc.

--Cô thật sự không có sao? Một người chồng đã cho cô vui lòng, quan tâm cô từng bữa ăn giấc ngủ... nhưng chính cô... chính cô hững hờ xa lạ với dượng ấy, điều đó cháu cũng có thể nhìn thấy được mà. Đàn ông mà bị vợ lạnh nhạt trong khi mình không hề có lỗi thì thử hỏi ai lại không cảm thấy nản lòng. Dượng tìm vui nơi chốn sa đà chỉ một vài lần, khi cô biết, dượng đã hứa sẽ bỏ mà cô cũng khăng khăng bắt tội, cháu nghĩ là cô cũng muốn vậy để chia tay. Tưởng là cô sẽ sống một mình, bây giờ lại có người bạn mới, vậy sao cô không chịu nhận sự trở về của dượng, như vậy tốt cho cô hơn mà!

--Chấn Phong! Cháu thật sự không biết gì cả. Sơn Nam tuy đối xử tốt với cô, nhưng trong lòng ông ấy lại vô cùng đau khổ vì cô không sinh con được. Cái buồn của ổng đã trở thành nỗi ám ảnh trong cô, đến nỗi cứ mỗi lần gặp mặt ổng, cô lại tự dằn vặt lấy mình với cái cảm giác mình là người có lỗi, không đem lại hạnh phúc cho chồng. Cháu nghĩ coi, làm vợ chồng mà gặp nhau cảm thấy khó chịu như vậy làm sao chung sống được. Cô rất chán nản nhưng cứ hễ đặt vấn đề ly dị là Sơn Nam lại khước từ, ông ấy nói không có lý do gì để mà chia tay nhau. Cuối cùng thì ông cũng đi tìm gái đẹp bên ngoài. Vậy thì giữ ổng lại làm gì? Đời sống vợ chồng còn ý nghĩa gì nữa? Thà xa nhau còn hơn....

--Cô nghĩ được như vậy, tại sao còn quen thêm người khác? Cô đã biết mình không thể sinh con thì sống với ai cũng là cái cảm giác đau buồn thôi. Chồng cô chấp nhận được sự thiệt thòi này, còn đàn ông khác thì chưa chắc họ sẽ chấp nhận, cháu xin cô đừng quá chủ quan.

Kim Giao mỉm cười:

--Chấn Phong, cô rất hiểu ý cháu, cháu yên tâm đi, vị bác sĩ này đã biết rõ trường hợp của cô. Ông ta bảo không có vấn đề gì bởi vì ông cũng đã có hai đứa con rồi. Một cô gái tám tuổi và một bé trai sáu tuổi. Ông ấy không cần cô sinh con, lại không có mặc cảm thua thiệt, cô cũng có thể xem hai đứa bé đó như con ruột của mình. Như thế cũng tốt lắm.

--Vậy còn vợ ông ấy?

--Vợ của ông đã chết cách đây hai năm. Cháu biết không, ông ấy là một bác sĩ giỏi, lại có phòng mạch tư rất đông khách hàng. Sau này cô định sẽ nghĩ việc ở bệnh viện về làm chung với ổng, thời gian làm việc chỉ một buổi thôi còn một buổi thì... làm nội trợ và chăm sóc hai đứa trẻ... chắc lúc đó sẽ thú vị lắm Phong à.

Chấn Phong chép miệng:

--Nghe cô nói có vẻ như là hai người sắp làm đám cưới vậy! Cô chắc chắn mình sẽ thoát khỏi cảm giác đơn độc và tìm thấy hạnh phúc chứ gì? Vậy... cô có nghĩ đến cảm giác của dượng Nam nếu biết chuyện này hay không? Dượng chắc chắn sẽ buồn và đau khổ lắm... Cô liệu có thể vui sướng được trên nỗi đau của người khác hay không? Còn nữa, cô có nghĩ đến hai đứa con riêng của bạn mình không? Liệu bọn trẻ có thể chấp nhận cô làm mẹ của chúng? Hay chúng sẽ nghĩ rằng cô san sẻ bớt tình thương của người cha đối với chúng, và chúng đâm ra đố kỵ với cô. Mấy chuyện này không có dễ đâu, cô nên suy nghĩ kỹ đi, cô Út!

Những lời phân trần thiệt hơn của Chấn Phong làm Kim Giao thừ người suy nghĩ. Quả thật cô không nghĩ tới những vấn đề Chấn Phong vừa nêu ra. Hai đứa bé con của Khiết Tài cô đã gặp một lần, đúng là chúng không thích cô cho lắm. Nhưng không sao, thời gian sẽ giúp cho chúng hiểu cô và chấp nhận cô. Kim Giao vốn rất yêu trẻ con, cô không tin là mình thất bại trong việc thu phục cảm tình của bọn trẻ. Về tâm trạng của người chồng cũ, Kim Giao thật chưa từng nghĩ qua. Cô cứ cho rằng Sơn Nam đã làm ra chuyện có lỗi thì chính ông phải gánh chịu hậu quả, ông không được quyền trách móc cô. Bây giờ Chấn Phong lại phân tích rõ ràng tình lý, xem ra vấn đề này cô phải tính lại thôi...

Khẽ thở dài một tiếng, Kim Giao hạ thấp giọng:

--Thôi được rồi, cô sẽ suy nghĩ lại chuyện này. Có gì cô cháu mình sẽ cùng bàn bạc. Thôi cô lên phòng trước nghe Phong.

Kim Giao nói xong vội vàng bỏ đi, dường như cô sợ sẽ bị Chấn Phong hỏi thêm càng phiền phức. Chấn Phong ngồi yên lặng, tiếp tục đốt thuốc. Mỗi người trong nhà này đều có tình cảm và hạnh phúc riêng, chỉ còn lại có anh, sao Chấn Phong nghe trống vắng vô cùng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn suongsuong1800 về bài viết trên: song giang
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 13 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 77, 78, 79

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

17 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

18 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37

20 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Phèn Chua
Phèn Chua

Tuyền Uri: Sao ko ai vote cho êm =.=
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2759 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2626 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ đánh đàn
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Preiya
Lý do: Hi babe
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Tiêu Tương
Lý do: Tương tương iu dấu nhớ tui ko
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Niệm Vũ
Lý do: Hi vũ iu
Như Song: Có ai des bìa không des hộ Song với :<
Sunlia: =))))
Đường Thất Công Tử: con đấy :dance:
Sunlia: gái đâu, gái đâu
Đường Thất Công Tử: ==
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Gái bảo dẫn đi. Gái bảo dẫn đi :D2
Sunlia: ai đi hồng lâu, cho Sun đi theo vớiiiii
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Gái nhỏ gái nhỏ, alo alo thử máy alo :speaker: :speaker: đi lầu hồng ko rủ ta :cry2:
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 427 điểm để mua Cơm phần
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 328 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 2365 điểm để mua Ngọc xanh 6
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 311 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 295 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2500 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Lạc Nhi vừa đặt giá 311 điểm để mua Đôi cá
meoancamam: Kì IX của Game Word Jumble Race với nhiều ưu tiên hấp dẫn đây! Nhanh nhanh tham gia nào mọi người!
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 532 điểm để mua Cute Ghost
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 295 điểm để mua Đôi cá
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 280 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 280 điểm để mua Đôi cá
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Đường Thất Công Tử: (っ´ω`)っ [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.