Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 50 bài ] 

Luôn Bên Em - Bunti Phương

 
Có bài mới 01.06.2015, 08:38
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 22.05.2015, 16:40
Bài viết: 107
Được thanks: 5 lần
Điểm: 10.05
Có bài mới [Sưu tầm] Luôn Bên Em (Người con gái nắm giữ trái tim của những con quỷ) - Bunti Phương - Điểm: 5
Tên truyện:Luôn Bên Em ( Người con gái nắm giữ trái tim của những con quỷ)

Tác Giả: Bunti Phương

Tình trạng: đã full

Nguồn: Sàn truyện

--- ------ ------ ----Truyện đã được cho phép --- ------ ---------


Nội dung:

Câu chuyện kể về Linh An,một cô gái với thân phận được hoán đổi phải sống một cuộc sống không giàu có nhưng hạnh phúc, trong căn nhà ấy lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười. cuộc sống bình yên đấy đã hoàn toàn bị xáo trộn trong một thời gian ngắn khi mà cô vô tình gặp lại cậu bé tên Win, người mà đã giúp cô trong một lần đi lạc lúc nhỏ nhưng cả hai không hề nhận ra nhau...


--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 01.06.2015, 08:39
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 22.05.2015, 16:40
Bài viết: 107
Được thanks: 5 lần
Điểm: 10.05
Có bài mới Re: [Hiện đại] Luôn Bên Em ( Người con gái nắm giữ trái tim của những con quỷ) - Điểm: 10
Chương 1. Quán cà phê định mệnh

“Sống thì bị chửi rủa, đánh đập đến lúc tự tử thì lại bị nói là ngu ngốc , không có nghị lực sống. Con người ta cũng thật là tàn nhẫn! Cuộc đời thật là bất công quá mà!” tôi có thói quen khá “đàn ông” là ngồi trong quán cà phê đọc báo mạng kênh 24h. Nhưng chẳng hiểu hôm nay làm sao tôi lại vô ý bình luận oang cả quán! Mọi người trong quán đang nhìn  tôi bực dọc  và có một số ánh nhìn thì như đang dò xét. Cũng phải thôi, một  nhóc con 17 tuổi mà ngồi uống cà phê đen và đọc báo kênh 24h thì cũng hiếm. Đã vậy tôi còn làm ồn trong quán nữa chứ!
    
            Nhưng có lẽ tôi sẽ không gây chú ý đến mức này nếu ăn mặc trông nam tính hơn một chút vì với mọi người thì những đứa tomboy mà có những hành động như thế thì cũng không có gì đáng nói, nhưng, với một con bé ăn mặc nữ tính như tôi thì...không ổn cho lắm!

    Họ sẽ thắc mắc về giới tính của tôi. “Con nhỏ đó là trai hay gái nhỉ?” tôi nghĩ là sẽ có ít nhất một người trong quán cà phê này đang nghĩ như vậy.
  
          Mẹ tôi là một người mẹ đặc biệt và bà có tư tưởng khác với những bà mẹ khác hay nói đúng hơn thì phải gọi là trái ngược hoàn toàn khi bà bắt tôi phải ...có người yêu. Mẹ luôn “đuổi” tôi ra đường vào mỗi buổi chiều không phải đến lớp học. Mẹ muốn tôi lang thang ngoài đường để tìm lấy một người đặc biệt. Tôi không thích điều đó và cũng vì vậy tôi chọn quán cà phê này làm điểm dừng chân khi là “ trẻ lang thang” . Sẽ chẳng có một thằng con trai nào vào nơi này cả, nơi chỉ có bán cà phê đen.
    
         Tôi không nghiện cà phê nhưng uống được nó. Quán cà phê này nằm sâu trong một con ngõ nhỏ ở Hà Nội nhưng nó khá là sang trọng chứ không lộn xộn và dân dã như những quán khác. Nơi đây khá yên tĩnh, khách ở đây chủ yếu là người làm kinh doanh, chiều nào cũng ở đây nên tôi biết rất rõ. Hôm trước cũng có một ông nhà văn già mò đến đây để tìm cảm hứng sáng tác hay như hôm nay cũng có một ông nhạc sĩ còn lại thì toàn là mấy ông bác bụng to hơn người làm kinh doanh thôi. Mọi người đến đây chủ yếu là để thư giãn.
  
     Có lẽ vừa rồi tôi đã làm phiền họ! Có vài cái chau mày hướng về phía tôi còn lại cơ bản là mọi người đều đã quay lại công việc của mình.

        Tôi nhấp thêm một chút cà phê trước khi quay lại trang báo đang đọc dở. Mọi thứ vẫn im lặng cho đến khi...

“Xin lỗi nhưng tôi có thể ngồi đây được không? Tôi thực sự không muốn ngồi một mình và càng không muốn ngồi chung với mấy ông bác kia, mà chắc gì họ đã cho tôi ngồi chung.” một lời đề nghị khiến cho người khác không thể từ chối được từ một anh chàng chưa tròn 18 tuổi và vô cùng vô cùng vô cùng đẹp trai.^_^. Tất nhiên là tôi đồng ý cho anh ta ngồi chung không phải vì anh ta đẹp trai mà là vì anh ta có lẽ là một người lịch sự, ngay từ câu nói đầu tiên.

“Vâng!”  vừa nói tôi vừa khẽ gật đầu. Tuy chưa tròn 18 nhưng có lẽ anh ta cũng lớn tuổi hơn tôi. Mà tôi cũng chỉ đoàn mò thôi vì trông anh ta có vẻ vẫn đang là học sinh cấp ba.

     Sau khi phục vụ mang một ly cà phê ra thì anh ta uống một ngụm nhỏ rồi quay sang nhìn tôi, phải, là nhìn tôi.

“Thật vui khi được ngồi chung bàn với một người có sự sống trong cái quán cà phê chết chóc này.” tôi phì cười vì câu nói của người đầu tiên ngồi chung bàn với mình trong cái quán này. Có lẽ, anh ta nói đúng!
  
    Cả hai  cùng im lặng một lát rồi anh ta nói tiếp:

“Rất ít người có thể nói nên suy nghĩ của mình như em.” Tôi biết anh ta muốn nói đến chuyện gì. Chắc đây là lần đầu tiên anh ta được gặp một đứa con gái như tôi.

“À vâng, vì nhiều người trong số họ cũng là những người mà có ít nhất một lần  đã từng chê trách những người xấu số này là ngu hay tế nhị hơn là không biết suy nghĩ... Tôi cũng đã từng có suy nghĩ muốn tự tử, không phải một mà là nhiều lần.”

“Vì sao?” Có lẽ là anh ta muốn biết lí do vì sao mà tôi muốn tự tử. Đúng là nói chuyện này với một người mới quen như anh ta thì hơi kì lạ thật nhưng chẳng hiểu sao tôi lại muốn nói cho anh ta biết. Mọi thứ.

“Đã có vài người bàn tán về giới tính của tôi chỉ vì tôi chưa có người yêu hay đơn giản hơn cũng là vì tôi ít giao tiếp với con trai. Nhưng họ đâu thấy hay nói đúng hơn là vờ như không thấy tôi ít giao tiếp với tất cả mọi người chứ không riêng gì với con trai.”

“Ra là vậy. Tôi thấy em đâu có giống một con les! Những người đó thật là nhiều chuyện!”Anh ta nói xong ngẩng đầu lên nhìn vào mắt tôi rồi nở một nụ cười ma mị. Tôi bị nụ cười đó mê hoặc vài giây, cũng may là tôi kịp thời tỉnh trước khi biến thành một con ngốc trước mặt một người mới quen. Tôi đã từng ghét cay ghét đắng mấy đứa con gái thấy trai đẹp là sáng mắt lên vậy mà hôm nay chính tôi cũng như vậy. Nực cười!
  
    Như thường lệ tôi sẽ về nhà vào lúc 5h30p. Tuy nhà tôi cách quán này một khoảng khá xa nhưng tôi vẫn đi bộ thay vì đi xe bus hay taxi. Tôi thích vừa đi vừa hít thở khí trời hơn là ngồi trong xe ô tô, mặc dù khí trời thành phố cũng chẳng mấy trong lành.
  
    Và hôm nay tôi được đi về cùng một người khác. Người bạn mà tôi tìm được sau hai tháng sống ở Hà Nội, Gia Nguyên hơn tôi 2 tuổi. Như vậy là 19, dự đoán của tôi là sai bét.
***

    Tôi lại đến quán cà phê đó nhưng cái cảm giác tôi có được hôm nay không giống như mọi hôm. Nó giống như là đang chờ đợi điều gì vậy.Tôi uống nhiều cà phê hơn và vẫn đọc 24h nhưng đầu óc tôi lại chẳng tiếp thu được gì cả. Mắt thì nhìn vào màn hình ipad nhưng khi không kìm được tôi lại nhìn ra phía cửa ra vào. Cánh cửa kính vẫn đóng im lìm, không một cái nhúc nhích. Có chút thất vọng ùa vào tâm trí và thoáng cô đơn... tôi đang chờ đợi cái gì chứ? Phải chăng là Nguyên? Tôi thích anh rồi sao?

      Tôi đã cố ở lại đến 6h chiều nhưng Nguyên vẫn không đến. Cái cảm giác thất vọng xen chút buồn man mát khiến cho tôi càng muốn gặp anh hơn. Tiết trời se lạnh của mùa thu Hà Nội càng khiến tôi cảm thấy cô đơn. Vậy là anh đã không tới. Có lẽ với anh tôi chẳng là gì...
***
        Buổi chiều dạo bước trên đường phố Hà Nội khiến tôi cảm thấy bình an hơn nhưng không phải là hôm nay. Đôi chân tôi bước đi mà lòng nặng trĩu nỗi buồn.Tôi thật điên khi thích một người gần như là xa lạ nhỉ? Tôi đã từng không tin vào cái gọi là tiếng sét ái tình...

“Con về rồi đây!” tôi chán nản bước vào nhà.

“Sao giờ mới về? Nguyên nó đợi con lâu lắm rồi đấy! Nó đang trên...” Nguyên nào ở đây chứ? Không phải là thế chứ? Nghe mẹ nói chưa hết câu tôi đã vội vã chạy lên nhà.

Lên đến nơi thì đúng thật là tôi đang nhìn thấy Gia Nguyên bằng xương bằng thịt đang đứng trong phòng mình, không phải hoang tưởng.

“Xin lỗi nha! Anh không cố ý vào phòng em đâu nhưng cô nói anh lên đây để cô dọn nhà cho đỡ vướng tay vướng chân...”

“ Sao anh biết nhà em?” tôi cố giữ thái độ bình tĩnh nhất có thể, tôi không thể bốc hỏa trước mặt anh được. Sao mẹ tôi lại có thể cho anh đặt chân vào cái chuồng heo này được chứ? Bất kì ai cũng sẽ có cảm giác như tôi thôi vì tôi thích anh ấy mà... Tôi thấy rõ thái độ lúng túng của anh, rất đáng yêu. Chắc là tôi làm anh ấy khó xử mất rồi. Nguyên đỏ mặt và đưa tay lên gãi đầu, anh ấy đáng yêu thật đấy.

“Anh không biết rõ nhà em ở đâu nên hồi chiều anh tính đứng đợi em ở đầu phố nhưng mãi vẫn không thấy em đâu. Đoán là em không định đến quán cà phê đó nữa nên anh định quay về nhưng gặp mẹ em...” Không cần anh nói hết tôi cũng đoán ra những gì xảy ra tiếp theo. Mẹ làm tôi xấu hổ quá đi mất.
    
         Nhớ một lần tôi đã bị mẹ làm cho bẽ mặt trước một người hoàn toàn xa lạ khi tưởng nhầm anh ta là người yêu của tôi trong khi anh ta chỉ là muồn hỏi giờ tôi thôi. Tôi vẫn nhớ như in từng câu từng chữ mẹ nói “Con có phải là đứa lang thang đầu đường xó chợ gì đâu mà lại đi yêu cái thằng xấu hơn cả đười ươi thế này?”. Kể từ lần đó tôi ít giao tiếp với người khác vì sợ sự việc sẽ tái diễn.
      
         Nguyên ở lại nhà tôi ăn tối, cũng may là bố không có ở nhà nếu không thì chắc anh ấy sẽ sợ đến già mất. Bố mẹ luôn quan tâm một cách thái quá tới “ấy ơi” của tôi. Nghĩ đến vẻ mặt lúc bị bố mẹ tôi tra khảo tôi bật cười khanh khách. Đúng là hơi vô duyên thật nhưng mà nếu không có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra thì 3 phút sau tôi mới có thể ngưng cười được. Tuy tôi đã cố ngưng lại rồi nhưng  chốc chốc không nhịn được tôi lại bật cười thành tiếng.

“Con gái phải biết giữ ý giữ tứ chứ!” Mẹ tôi nhắc khéo rồi liếc mắt sang Nguyên, tôi hiểu ý mẹ nhưng vẫn không nhịn được. Chắc mẹ sợ anh thấy tôi điên điên thế này sẽ xách dép mà chạy mất tiêu.

“Thì tại tự nhiên con buồn cười thôi. Cười nhiều tốt mà mẹ”

       Sau đó anh có điện thoại, nghe máy xong thì anh nói có việc rồi về luôn. Tôi thấy hụt hẫng kinh khủng. Anh đi mà không cả thèm quay lại nhìn tôi lấy nửa cái .Cứ thế tôi bật khóc nức nở...Có lẽ là do tôi mau nước mắt quá. Đã lâu rồi tôi mới khóc...
***

    Lần đầu tiên tôi thất tình...

      Tôi đã thầm thích một cậu bạn cùng khối 2 năm liền. Khi đó tôi mới chỉ là một con nhóc 15 tuổi- không quá nhỏ mà cũng chưa phải là đã lớn, vừa trẻ con lại vừa người lớn, nói chung là dở dở ương ương...

     Cậu ấy tên Nhật Minh và chính mẹ đã giúp tôi làm quen với Minh. Khi mà chúng tôi chính thức công khai quan hệ là vào mùa hè năm học lớp 10, công khai ở đây không có nghĩa là cho mọi người biết mối quan hệ của chúng tôi mà là cho người kia biết được vị trí của họ trong trái tim mình. Minh nói yêu tôi và tôi cũng nói yêu cậu, nhưng chỉ là yêu thôi chứ không nói rằng đã yêu từ rất lâu rồi...

Cho đến một ngày ...

“Chị ơi! Chị có phải là Linh An không ạ?” một nhỏ kém tuổi tôi( tại tôi học chung trường cấp hai với nó nên cũng biết mặt nhưng không quen) gọi tôi khi tôi đang trên đường tới cô nhi viện làm tình nguyện. Trông con bé khá xinh và chẳng nhỏ hơn tôi tẹo nào mặc cho nó kém tuổi tôi, nó già hơn tuổi.

       Nó hẹn tôi vào một quán nước gần đó để nói chuyện quan trọng. Thật khó hiểu. Giữa tôi và nó thì có chuyện gì đế nói với nhau chứ nhỉ? Đã vậy còn là chuyện quan trọng nữa chứ.

     Con bé kéo ghế và ngồi xuống một cách tiểu thư còn tôi thì... chẳng thể nào kéo ghế từ từ và ngồi xuống cũng từ từ đến chậm chạp như nó được. Với tôi thì mọi hành động chỉ cần không thô tục là được. Sau khi uống một ngụm nước nhỏ trong ly nước cam phục vụ vừa mang ra con bé lấy một ít khăn giấy trong túi chéo ra lau miệng, nó bắt đầu câu chuyện:

“Thấy chị có vẻ tò mò nên em cũng nói luôn. Đối với anh Minh thì chị cũng chỉ là món đồ chơi rẻ tiền đầy rẫy ngoài xã hội mà thôi! Anh ấy qua lại với chị thì chẳng qua cũng chỉ là tò mò về một món đồ tầm thường. Nhưng với em thì khác, cho dù có là đồ chơi thì em cũng là một món đồ chơi cao cấp. Anh ấy không dành cho chị. Anh ấy và chị không cùng thuộc một thế giới. Mặc dù chị không đến nỗi nghèo hèn nhưng còn lâu mới đủ cao sang để có tư cách làm bạn gái anh ấy... có lẽ nói đến đây cũng đủ cho chị hiểu rồi nhỉ? Em xin phép về.” Con bé nói liền một mạch từ đầu đến cuối như trả lời kiểm tra miệng đầu giờ vậy, không để tôi có cơ hội nói một lời nào dù cho nó có để tôi nói thì tôi cũng chẳng thể nói được gì vì cổ họng tôi đã nghẹn ứ lại rồi. Tôi chẳng thể suy nghĩ được gì nữa cũng chẳng thể gọi cho Minh để xác nhận lại những gì con bé nói...

        Trái tim tôi như bị một bàn tay nào đó bóp nghẹt mà cũng giống như bị vài mũi dao sắc nhọn xuyên thủng, đau vô cùng. Tôi biết đó vẫn chưa phải là cảm giác đau đớn nhất khi yêu nhưng dù sao thì vẫn đau và chẳng cái đau nào giống cái đau nào. Có nỗi đau thất vọng và chán nản khi yêu mà không dám nói hay là có lí do ngăn cản nên không thể nói được. Có nỗi đau được sinh ra từ sự phản bội của chính người mà mình yêu thương và tin tưởng nhất. Cũng có những nỗi đau chẳng thể diễn tả lại được bằng lời, đơn giản là không còn biết dùng từ ngữ gì để nói lên cái cảm giác đó nữa. Chỉ biết là đau thôi...

         Tôi đã không trả lời điện thoại của Minh vài ngày sau đó. Hơn 500 tin nhắn và gần 300 cuộc gọi nhỡ, tất cả đều mang tên Minh, tôi không dám đọc tin nhắn. Tôi sợ cậu ấy sẽ xin lỗi tôi vì điều đó chứng tỏ rằng tất cả những điều cô bé kia nói là đúng, như vậy thì người tổn thương nhất vẫn sẽ là tôi thôi.

      Cũng từ đợt đó gia đình tôi lại chuyển nhà, Đà Nẵng ra Hà Nội, lại quay về rồi.
                                                     ***

       Tôi đã khóc rất nhiều trên cả đoạn đường dài gần 2/3 đất nước. Tôi nhớ lại những buổi trưa tranh đồ ăn của Minh. Nhớ những buổi chiều vòi Minh đưa đi ăn kem và ăn đủ thứ linh tinh nữa. Nhớ những lần khóc lóc gọi cho Minh vì bị điểm kém. Và nhớ cả nhưng lần Minh đứng đợi tôi ở cổng trường khi tan học, trông cậu ấy lúc đó có vẻ mệt mỏi nhưng vẫn kiên nhẫn đứng đợi tôi không chút bực bội và tôi cảm thấy cuộc đời này thật hạnh phúc.

     Tôi sẽ không giận Minh đâu vì cậu ấy đã cho tôi biết thế nào là yêu và biết cách tự đứng dậy khi vấp ngã. Cảm ơn cậu- mối tình không trọn vẹn của mình...?
                                                     ***

        Mọi khi thì tôi vẫn có thói quen đi học sớm nhưng hôm nay ngoại lệ vì tối qua tôi ngủ muộn. Bây giờ phải đi xe bus , ngồi trên xe mà mắt tôi cứ lờ đờ. Buồn ngủ quá. Mở mắt ra tôi lại phải nhắm mắt vào mà nhắm vào rồi lại phải mở mắt ra, cứ như thế...

        “Bạn buồn ngủ lắm hả? Hay bạn cứ ngủ một lát đi, tới trường mình sẽ kêu bạn dậy, mình học chung trường mà.” thì ra con heo mập ngồi cạnh tôi từ nãy đến giờ học chung trường với tôi. Thôi , kệ đi, ngủ trước đã.

     Sau khi chợp mắt được vài phút tôi có vẻ tỉnh táo hơn chút ít và thấy vô cùng ân hận khi đã gọi cô bạn vừa gọi tôi dậy trên xe bus là con heo mập, bình thường thì tôi không có như vậy đâu.

    “A!” Trời ơi, mất mặt quá! Không cẩn thận tôi tông phải cổng trường trước vài trăm con mắt. Ngay lập tức tôi thành trò cười đầu buổi sáng và là đối tượng cần xem xét lại của vài con mọt sách, có lẽ chúng đang muốn biết tôi là người bình thường hay bị cận mà quên kính ở nhà. Tôi có cảm giác mặt mình đang nóng lên vì ngượng. Tôi vờ như không có chuyện gì xảy ra và cố đi thật nhanh về lớp, mong là trong lớp không ai trông thấy cảnh tương vừa nãy.

        Ơ! Gia Nguyên? Sao anh ấy lại ở trường tôi nhỉ? Đã vậy anh ấy còn đang đi theo thầy hiệu phó nữa chứ. Không thể nhầm người được. Tôi thậm chí còn có thể mang tính mạng của mình ra đặt cược, nếu người đi theo thầy hiệu phó không phải anh ấy thì tôi lập tức sẽ bị thiên thạch  rơi trúng đầu luôn.

     Nguyên là học sinh cũ của trường à? Hay anh ấy là người nhà của thầy hiệu phó? Hay ...

“Đẹp trai không?” tôi giật mình quay lại thì thấy cô bạn vừa nãy ngồi cạnh tôi trên xe bus nhưng điều làm tôi ngạc nhiên nhất là những gì Minh Anh( vừa ngó được bảng tên) nói ngay sau đó:

“Đó là anh trai của em. Đẹp trai lắm phải không? Anh ấy là hotboy đấy!” ớ, anh trai á? Có nhầm lẫn chỗ nào không vậy? Nhưng cũng phải công nhận là cũng giống nhau thật, mặc dù con bé có hơi mập một chút nhưng nó cũng khá là xinh.              

          Sau khi nghe tôi kể lại mọi chuyện (không bao gồm việc tôi thích Nguyên) nó cứ  gọi là...mừng ra mặt, nó nói tôi cố duyên với anh em nhà nó. Quên nữa là nó cũng vừa mới ngó được bảng tên và biết tôi hơn tuổi.

“Chị làm chị dâu của em đi, anh chị yêu nhau đi, anh em chưa có người yêu đâu.”  được vậy thì còn gì bằng nữa nhưng mà sao anh ấy có thể thích tôi được chứ? Tôi vừa không xinh lại không đáng yêu như vậy thì sao xứng với anh ấy? Tôi không nói gì thêm, con bé cũng đã lên lớp nhưng tôi vẫn lòng vòng ở sân trường vì muốn “tình cờ” gặp anh, nhưng rồi chuông vào lớp vang lên, tôi chợt nhận ra mình thật hoang tưởng, anh đâu còn muốn gặp tôi nữa...

            Giờ học hôm nay thật buồn, tôi chẳng thể tiếp thu được cái gì, chẳng hiểu gì. Từng giây từng phút trôi qua thật chậm! Tôi muốn hết giờ thật nhanh để có thể đến quán cà phê đó, chỉ ở đó tôi mới cảm thấy thoải mái hơn.
  
   Hôm nay thời tiết lạnh hơn hôm qua một chút và tôi cũng cô đơn hơn hôm qua một chút, buồn hơn hôm qua một chút.

     Những người đến quán ngày một ít vì trời đã lạnh rồi (chắc chỉ lạnh hôm nay thôi vì bây giờ vẫn còn là mùa thu) mà quán lại không có điều hòa, trong quán giờ này chỉ còn lại một mình tôi bơ vơ.

      Tôi gọi ra hai cốc cà phê đen không đường, đặt sang phía đối diện một cốc. Có lẽ đây là một kiểu tự kỉ khùng điên nhất mà chỉ tôi mới nghĩ ra. Nhấp một chút cà phê tôi cảm nhận được vị đắng của nó thật mạnh mẽ, tôi có cảm giác cái vị đắng ngắt và lạnh tanh này được truyền đến từng tế bào trong cơ thể mình. Lần hai tôi uống một ngụng nhỏ và có cảm giác như mình đang uống một thứ thuốc đắng gì đó chứ không phải cà phê. Sau khi uống vào rồi thì cái vị đắng của nó vẫn còn đọng lại trên môi. Đến lần thứ ba tôi uống cạn cả cốc cà phê và không còn cảm nhận được vị đắng của nó nữa. Có lẽ vị giác của tôi đã bị tê liệt mất rồi.

“Uống cà phê đen mà không cho đường lại còn ngồi khóc như vậy thì hẳn là đang thất tình rồi. Em khóc vì chủ nhân của ly cà phê này không đến?” lại một người con trai, nhưng có vẻ không tử tế được như Nguyên. Anh ta nhuộm tóc và ăn mặc như một tên bụi đời thật sự. Anh ta đẹp nhưng khác với Nguyên, vẻ đẹp của anh ta là vẻ đẹp của sự hoang dã, đôi mắt sâu và đen kết hợp với cặp lông mày rậm khiến cho người khác khó mà biết được anh ta đang nghĩ cái gì. Nói chung là nguy hiểm.
  
“Ly cà phê đó chẳng cho ai cả” tôi nói một câu chán nản , anh ta khẽ cười rồi kéo ghế ngồi đối diện với tôi.

“ Nghe cách em trả lời thì có vẻ em không tin tưởng vào anh nhỉ? Em nghĩ anh là một thằng hư hỏng hay một tên bụi đời chăng hoa?”

“Cả hai.” tôi không ngần ngại trả lời câu hỏi của anh ta. Mà chẳng hiểu sao vừa rồi tôi lại khóc nữa. Có lẽ cũng vì thế mà anh ta nghĩ tôi dễ tiếp cận. Xem ra xã hội này ngày càng nguy hiểm rồi...

      Tôi thật sự chẳng muốn nói thêm lời nào với anh ta nữa cho tới khi chị nhân viên tiến lại gần và đưa cho anh ta một xấp tài liệu gì đó.

“Đây là báo cáo doanh thu tháng này và kế hoạch tháng tới của quán.”, sao chứ? Sao lại phải khai báo với anh ta? Anh ta là chủ quán sao, không đâu, sao có thể chứ? Anh ta đang định nói cái gì đó với tôi thì có điện thoại , nghe máy xong thì anh ta bỏ đi luôn, có vẻ rất vội. Thậm chí anh ta còn bỏ cả bản báo cáo lại bàn, vì tò mò xem một tháng quán này kiếm được bao nhiêu khi mà khách chẳng có mấy nên nhân lúc chị nhân viên không để ý tôi nén mở tập tài liệu kia ra xem. Không nhầm chứ? 7 quán cà phê nổi tiếng nhất Hà Nội đều là của anh ta sao? Mới trẻ như vầy thôi mà đã kinh doanh nhiều như vậy rồi, đúng là không thể tin nổi mà... tôi vẫn cứ ngồi thẫn thờ trước tập tài liệu vì quá bất ngờ, quên luôn cả việc mình đang làm là sai trái.

“Win giỏi đúng không? Năm nay cậu ấy mới chỉ 19 tuổi thôi nhá!” tôi giật mình quay lại thì thấy chị nhân viên đang nhìn tôi, luống cuống tôi đặt tập tài liệu về chỗ cũ.

“Em xin lỗi! Em không cố ý xem trộm đâu. Chỉ là anh ta đi mà để ở đây nên em cũng chỉ tiện tay mở ra xem một chút thôi chứ thực ra nhìn em cũng chẳng hiểu gì đâu. Em không phải gián điệp hay cái gì đại loại thế đâu. Em nói thật đấy. Chị đừng báo cảnh sát. Em...” tôi lắp ba lắp bắp cầu xin chị nhân viên bỏ qua cho mình lần này, tôi không muốn phải ngồi tù đâu, tôi còn đang đi học mà, còn cả bố mẹ nữa nếu biết chuyện này thì sao mà họ chịu đựng nổi đây...

“Không sao đâu. Cũng chẳng có gì quan trọng, Win làm việc vốn cẩn thận nên nếu như không muốn để em thấy thì cậu ấy sẽ chẳng bao giờ sơ xuất như vừa rồi đâu, dù cho có việc gì đi chăng nữa. Chắc cậu ấy không muốn em hiểu lầm cậu ấy là người xấu mà lại không có thói quen giải thích ấy mà. Nhưng cũng lạ thật đấy!” chẳng lẽ anh ta lại không phải người xấu. Mà Win hay Wind nhỉ? Chắc là Win(chiến thắng) nhỉ vì anh ta đâu có điểm nào giống gió đâu chứ. Nhưng chị nhân viên nói vậy là sao nhỉ?

“Lạ chỗ nào ạ?”

“Thường thì từ trước đến nay cậu ấy chưa bao giờ quan tâm xem người khác nghĩ gì về mình và cũng chẳng bao giờ sợ người khác hiểu lầm vậy mà với em lại...”

       Tất cả những gì chiều nay tôi được nghe về anh ta từ chị nhân viên của quán khiến cho tôi cảm thấy vô cùng tò mò về con người đó, chẳng lẽ anh ta lại là người như thế( ý tôi là cố tỏ ra xấu xa nhưng thực chất lại vô cùng tốt bụng ). Còn việc quyết định cho đóng cửa quán từ hai tháng trước nhưng rồi đột nhiên lại thay đổi một cách đầy bất thường. Cũng may là anh ta không cho đóng cửa quán cà phê này vì tôi rất yêu nó. Kể ra thì cũng trùng hợp thật khi mà hai tháng trước cũng là thời điểm mà gia đình tôi chuyển về đây và cũng là lúc tôi biết đến quán này...
                                                           ***
      
            Hôm nay tự nhiên tôi lại không muốn về nhà sớm nữa mà lại cũng không muốn ngồi thêm ở quán nên tôi quyết định sẽ rẽ vào một hiệu sách trên đường.

         Phải thú thật là tôi rất thích đọc sách nhưng không phải sách nào tôi cũng đọc, thường thì tôi chỉ đọc tiểu thuyết ngôn tình, truyện ngắn, truyện tranh hay là truyện trinh thám thôi. Nhưng mẹ lại hạn chế việc đọc sách của tôi chỉ vì lo tôi sẽ phải dùng đến kính cận, mẹ nói nhìn mấy đứa con gái bị cận chẳng xinh tẹo nào trong khi tôi lại thấy mấy đứa con gái bị cận khá là bí ẩn và cuốn hút.

        Người ta nói sẽ rất khó để có thể đoán được suy nghĩ của một người bị cận vì đôi mắt của họ đang ẩn sau màn kính, tôi thì không hiểu câu này lắm , chỉ biết là tôi rất sợ mấy thầy cô giáo đeo kính khi dạy học thôi vì chẳng biết mấy thầy cô ấy đang nhìn đi đâu cả.

    Tên hiệu sách này là Dâu, nghe qua thì chắc chủ hiệu là một cô nàng ngọt ngào và lãng mạn, nhưng không, chủ hiệu sách này là một bác già U50 rồi. Theo như quan sát của tôi thì ông chủ có vẻ là một tên 2phai . Tôi thì chẳng có ý kì thị gì những người như thế đâu nhưng mà phải thú thực là tôi rất ghét cái kiểu mê trai của ông này, ông ta “trọng nam khinh nữ” một cách kinh khủng luôn, ông ta không thích con gái và chỉ thích con trai thôi. Có vài thằng đẹp trai mua sách ở đây ông ta chẳng bao giờ lấy tiền cả, còn thuê sách thì “cứ cầm về mà đọc, tiền nong không cần thiết, bao giờ trả sách cũng được mà không trả cũng không sao đâu bé đẹp trai à” nghe mà tôi còn thấy ớn chứ nói gì đến mấy anh đó, chắc lần sau chẳng dám vào đây nữa.

        Hôm nay có vẻ vắng khách nhưng ông chủ lại cứ ngồi cười tủm tỉm từ nãy đến giờ, đúng là ngược đời mà! Mà hình như ông ta đang ngồi nhìn cái gì thì phải. Tôi lướt mắt một vòng quanh hiệu và dừng lại chỗ tủ sách có cái đầu đang nhấp nhô ở đấy. Nhìn qua cái đầu thôi là biết đẹp trai rồi thảo nào trông ông ta phấn khích như thế. Mà sao nhìn quả đầu này cứ quen quen nhỉ? Là ai nhỉ? Tôi bỗng dưng tò mò về chủ của mái tóc kia. Càng tiến lại gần thì tôi càng cảm thấy người này rất quen. Là ai nhỉ? Và rồi...tôi đứng đơ ra như trời trồng khi nhìn thấy người con trai ấy. Người ấy mỉm cười khi nhìn thấy tôi. Một nụ cười tỏa ra hàng trăm ánh nắng ấm áp.

“Em cũng mua sách à?” phải rồi, người đó là Nguyên, anh ấy vừa cười với tôi- một nụ cười ấm vô cùng...

“E hèm, người ta đang hỏi kìa!” lão già từ đâu đi ngang qua hất mặt lườm tôi một cái và quay sang mỉm cười với Nguyên, ớn luôn.

“Vâng! Anh cũng mua sách à?” vì không biết phải nói gì nữa nên tôi hỏi ngược lại .

“Vào hiệu sách không mua sách thì làm gì? Coi cọp chắc? Người ta đâu có điên như ai kia đâu!” cái giọng choe chóe choe chóe lại vang lên từ bên kia giá sách. Đúng là cái đồ thần kinh mà, già rồi mà còn... Ý ông ta chẳng phải nói tôi vào đây chỉ là để coi cọp sách sao? Ối trời, ông ta nghĩ mình là ai mà dám coi thường người khác chứ. Tôi tức đến xì khói nhưng khi thấy Nguyên bật cười thì chẳng biết cơn tức giận của tôi trốn đi đâu mất tiêu rồi. Chọn xong sách cho anh tôi quay sang lấy đại một quyển truyện ngắn cho mình. Đến khi thanh toán tôi mới phát hiện mình để quên ví ở quán cà phê của Win, tôi nhìn sang anh đầy đau khổ, mất mặt quá mà... anh nhìn tôi như vậy thì cười

“Không sao đâu! Cứ để anh trả cho anh cũng hay bị quên tiền ở nhà như em mà.” anh ấy thật ga-lăng đã vậy còn giỏi đoán suy nghĩ của người khác nữa chứ. Không biết là anh ấy có đoán ra tôi thích anh ấy không nhỉ? Tôi đã muốn từ bỏ anh nhưng xem ra là không thể rồi vì anh thực sự rất đáng yêu. <3

        Anh nói sẽ đưa tôi về nhà vì trời tối rồi nên không muốn để tôi đi một mình, nguy hiểm, anh đã nói vậy rồi thì tôi đâu có điên gì mà lại đi từ chối. Đi bên anh tôi có cảm giác an toàn và ấm áp đến lạ. Cái cảm giác này tôi chư từng có trước đây, ngay cả khi bên cạnh Minh.

“Hôm nay em mời anh ăn tối nha! Coi như là trả công anh đưa em về đi. Anh hứa anh đảm bảo là anh sẽ không bỏ về như lần trước nữa đâu.” sao anh lúc nào cũng đáng yêu như vậy chứ. Anh cứ đáng yêu như vậy thì bảo tôi phải sống sao đây?

        Tôi và anh đã im lặng một lúc lâu trước khi mẹ tôi từ trong nhà đi ra và lôi anh ấy vào nhà.

“Lâu lắm rồi không thấy con đến. Chắc bận lắm hả? Mà đói chưa? Đợi lát cô dọn cơm ra cùng ăn!” mẹ lại gạt tôi sang một bên nhưng mà tôi vẫn thấy vui vì có anh. Tôi và anh chỉ biết nhìn nhau mà cười, không biết phải nói gì nữa...

     Liếc qua tủ đựng cốc đĩa bỗng ánh mắt của tôi dừng lại bên cốc cà phê, chợt nghĩ đến Win-một con người bí ẩn và không hề tầm thường, anh ta chung thành với phong cách bụi bặm và sở hữu một bộ não chằng chịt nếp nhăn (tôi đoán vậy thôi). Mà không biết chiều nay có việc gì mà anh ta lại có vẻ vội vã như vậy nhỉ? Tự nhiên tôi lại thấy tò mò về con người này.

“Làm gì mà ngẩn người ra thế con?” mẹ làm cho ánh mắt của tôi chuyển từ cốc cà phê sang Nguyên. Anh ấy đang nhìn tôi với ánh mắt chứa toàn dấu hỏi chấm. Mẹ và anh đã ngồi cả vào bàn và có lẽ họ đã gọi cho tôi rất nhiều lần rồi.

“Không có gì ạ. Chà, ngon quá điiiiiiiiii! Con ăn đây!” tôi đang định đưa đũa ra gắp thức ăn nhưng bị mẹ gõ cho một cái rõ đau vào tay vì cái tội ăn mà không biết mời ai, đâu phải tôi không biết mời ai đâu chứ chỉ là tôi quên thôi mà . Cứ tưởng anh sẽ ghét tôi cơ ai ngờ anh ấy lại cười với tôi. Thích quá đi!  Anh ấy còn khen tôi đáng yêu nữa cơ.... tối mất ngủ rồi...<3
***

        Đang định đi ngủ thì có tin nhắn, không biết ai nhỉ? Tôi với tay lấy cái điện thoại trên bàn học , chắc lại tin nhắn của tổng đài thôi vì bố tôi chẳng bao giờ nhắn tin cả. Nhưng mà không phải “chị ơi anh trai em có ở nhà chị không? Giờ này mà anh ấy vẫn chưa về.”

        Không kịp suy nghĩ gì thêm tôi kéo vội cái áo khoác mỏng rồi lao như bay ra đường, không biết là anh đang ở đâu trong cái thành phố rộng lớn này nữa. Đôi chân của tôi chỉ biết chạy theo linh tính của mình mà thôi.

         Đến khi dừng lại thì tôi bắt đầu cảm thấy sợ khi nghĩ rằng mình đã đi lạc mất rồi. Vừa lo cho Nguyên vừa lo cho mình khiến cho tôi rơi tõm vào một vùng sợ hãi. Mọi suy nghĩ bao chùm lấy tôi, chỉ muốn khóc thét lên để ai đó có thể đến giúp mình. Tôi quên mang theo điên thoại, chẳng hiểu sao tôi lại nghĩ đến Win ...

        Từng cơn gió của màn đêm lạnh buốt đang dần bao chùm và len lỏi qua từng kẽ hở trên cơ thể tôi. Cái áo len mỏng khoác ngoài chiếc váy ngủ chẳng thể làm cho tôi ấm thêm chút nào dù là chút ít.

        Mọi thứ xung quanh tôi lúc này là hoàn toàn xa lạ, không một thứ gì khiến tôi có cảm giác thân quen. Cảm giác sợ hãi đang ngày một dày đặc và nó chèn ép khiến cho con tim tôi có cảm giác chật chội, gần như là không thể đập nữa...

       Gần như là có cảm giác tuyệt vọng, tôi nghĩ đến Nguyên, mọi suy nghĩ của tôi bây giờ chỉ có hình ảnh của Nguyên nhưng đến khi tôi bất chợt gọi tên một người thì đó lại là...

“Win!” tôi sắp khóc. Bỗng có một thứ ánh sáng khiến cho mắt tôi không thể nhìn thấy cái gì nữa, theo phản xạ tự nhiên vô điều khiện tôi đưa tay lên che mắt nhưng vẫn cố mở mắt ra nhìn. Đó là ánh sáng từ đèn một chiếc xe hơi.

“Tôi cứ tưởng em là là đứa con gái được rèn dũa trong một gia đình tử tế cơ, vì những lời em nói với tôi hồi chiều. Nhưng không ngờ em cũng chỉ là một đứa con gái hư hỏng như vậy thôi” là Win, nhưng, anh ta đang nói cái gì vậy chứ? Chẳng lẽ anh ta lại nghĩ tôi là loại con gái đó? Điên thật rồi mà! Nhưng nhìn tôi bây giờ thì cũng khó có thể trách anh ta được. Tất cả cũng chỉ vì tôi ăn mặc quá mỏng manh và tôi còn đang lang thang một mình trên đường vào giờ này nữa chứ...

        Mặc kệ anh ta nghĩ gì về mình vì đối với tôi bây giờ điều đó là không quan trọng, tôi tự động leo lên xe của anh ta vì đơn giản là tôi đang rất lạnh. Anh ta cũng theo tôi lên xe và ngồi vào vị trí lái. Anh ta nhìn về phía trước rồi nói với tôi một câu lạnh tanh:

“Tôi không mang đủ tiền để trả cho em đâu!” nói thật là tôi không muốn cãi nhau với anh ta lúc này (một phần là do tâm trạng còn chín phần là do sợ bị anh ta đá ra khỏi xe .)

“Tôi sẽ trả tiền cho anh! Còn bây giờ việc anh phải làm là đưa tôi về thành phố vì tôi đang có việc quan trọng”

     Anh ta cười nhẹ rồi khởi động xe, khi xe bắt đầu lăn bánh anh ta thở dài một cái khó hiểu rồi nói:

“Thứ nhất, đây không phải ngoại thành. Thứ hai, đưa em về không phải việc tôi phải làm. Thứ ba, Gia Nguyên đang ở gần đây.” câu cuối cùng anh ta nói làm tôi sững sờ mất vài giây. Sao anh ta biết Nguyên? Và điều quan trọng nhất là sao anh ta biết được tôi đang muốn tìm Nguyên???

“Em không cần ngạc nhiên như vậy đâu vì tôi là người cái gì cũng biết. Tôi còn biết là em đang thích nó nữa kia... nó không đơn giản như vẻ ngoài của mình đâu...” tôi chỉ biết ngồi im nghe anh ta nói. Win đúng là một người khó hiểu hay đúng hơn là không thể hiểu nổi. Nhưng tai sao anh ta lại nói Nguyên không đơn giản như vẻ ngoài của anh ấy chứ? Tóm lại là hai người họ có liên quan gì đến nhau và tại sao Nguyên lại có thể quen một người như Win được chứ?

“Em đừng thắc mắc tại sao nó lại quen một thằng như tôi. Em đừng tưởng là mình đã hiểu hết được con người nó.” Sao mà ai cũng có thể biết được tôi đang nghĩ gì như vậy chứ, cả Nguyên và Win, là do họ cao siêu hay do tôi quá tầm thường?

“Nhưng tại sao?...” Tôi vừa dứt câu hỏi thì Win dừng xe, nhìn ra bên ngoài tôi dám chắc đây không phải nhà của mình, cũng không phải nơi nào đó gần nhà mà là một nơi hoàn toàn xa lạ với tôi. Anh ta mở cửa xe và lôi tôi ra ngoài, từ đây tôi có thể nghe thấy tiếng nhạc khà mạnh được phát ra từ quán phía trước mặt. Tôi không đủ quê mùa để có thể không biết đây là một quán bar. Có một dự cảm chẳng lành ập tới. Sao Win lại đưa tôi đến đây? Chẳng lẽ Nguyên đang ở đây?

      Bước theo anh ta mà người tôi cứ run lên bần bật, vì lạnh và vì ...sợ. Bây giờ mà tôi đi theo anh ta vào trong đó thì chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa. Còn nữa, tôi ăn mặc như thế này thì làm sao mà vào đây được?!!! Nghĩ đến đây tôi dừng bước.

“Sao vậy? Không muốn biết Gia Nguyên của em đang làm gì à?” giọng nói của Win trở lên lạnh tanh, bình thường đã lạnh rồi bây giờ còn lạnh hơn.

“Nhưng tôi ăn mặc như thế này thì làm sao mà vào trong được?”

“Thì ra là vì cái váy mỏng như váy ngủ này hả? Không sao đâu mà! Đi theo tôi.” cái gì mà “mỏng như váy ngủ” chứ? Nó vốn đã là váy ngủ rồi mà. Chẳng hiểu tôi nghĩ cái gì trong đầu mà lại ngoan ngoãn đi theo anh ta vào trong đó nữa?

        Khi hai tên canh cửa to cao , đằm đằm sát khí vừa mở cửa ra thì ngay lập tức tai tôi bị ù đi bởi tiếng nhạc quá mạnh của quán. Vừa trông thấy Win thì một anh phục vụ ngay lập tức chạy tới và chúng tôi đi theo anh ta. Đến một căn phòng cửa gỗ cuối hành lang thì anh phục vụ dừng lại mở cửa, không thèm liếc nhìn anh phục vụ đến nửa cái anh ta lôi tôi vào trong, cánh cửa dần đóng lại sau lưng tôi...

        Mọi thứ đang diễn ra trươc mắt tôi thật là đáng sợ, hơn bất cứ điều gì tôi nghĩ... Tôi đã thấy Nguyên và anh ấy hoàn toàn ổn. Nhưng tôi lại chẳng thể nở lấy một nụ cười vì ngay lúc này đây, Nguyên chẳng còn là Nguyên nữa. Anh đang ngồi và xung quanh anh là một đám con gái hư hỏng, trên bàn là vài chục chai bia đã cạn và 4,5 trai rượu Tây cũng đã cạn...

        Khi thấy Win đưa tôi vào mặt anh biến sắc nhưng rất nhanh sau đó mọi thứ lại trở về bình thường. Anh đưa tay ra ôm vai chị gái đang ngồi sát cạnh mình rồi đưa tay ra với lấy chai bia còn một nửa trên bàn nhưng không uống.

“Sao em lại đến đây làm gì?” tôi biết anh đang hỏi tôi nhưng lại chẳng thể cất lời được, cổ họng tôi đang nghẹn ứ. Mọi thứ trong tôi đang dần chết đi, từ từ và đau đớn.

“Có người đang ngủ mà nghe nói cậu chưa về nhà đã bật dậy bất chấp hết mọi thứ để đi tìm cậu đấy! Nhìn là biết mà!” Win trả lời câu hỏi của Nguyên thay cho tôi đang đứng chết lặng trước Nguyên bây giờ.

       Nguyên không nói gì, anh cười nhẹ rồi đưa chai bia lên và đổ xuống... chị gái đang được Nguyên ôm nhìn anh đầy sợ hãi, người chị ta ướt sũng bia...

“Chị có lạnh không?” anh quay sang hỏi chị đó với giọng điệu đều đều vô cảm, chị ta chỉ biết nhìn anh với anh mắt sợ hãi, cả căn phòng trở lên yên lặng lạ thường. Anh nhắc lại câu hỏi một lần nữa và không quên khuyến mãi thêm một nụ cười, nụ cười này của anh không còn ấm nữa mà thay vào đó là cái giả tạo lạnh đến thấu xương...

“Không, chị không thấy lạnh!” chị ta rõ ràng là đang rất lạnh nhưng lại không dám nói thật với  Nguyên. Tại sao vậy? Và anh làm như vậy là có ý gì chứ? Win nói đúng, Nguyên không đơn giản như vẻ ngoài của anh ấy. Mọi thứ anh ấy làm tối nay,à không, đêm nay khiến cho tôi hoang mang...

“Chị không thấy lạnh nhưng bạn em thì lạnh lắm chị à!” vừa dứt lời anh đứng dậy kéo tôi ra ngoài. Khi đi qua Win anh đứng lại nói nhanh một câu rồi kéo tôi đi tiếp. Anh nói:

“Có thể cậu luôn thắng nhưng mà điều đó không có nghĩa là tôi sẽ mãi m&ati


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 01.06.2015, 08:41
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 22.05.2015, 16:40
Bài viết: 107
Được thanks: 5 lần
Điểm: 10.05
Có bài mới Re: [Hiện đại] Luôn Bên Em ( Người con gái nắm giữ trái tim của những con quỷ) - Điểm: 10
Chương 2. Anh, là ác quỷ hay thiên thần (phần 1)

        Nguyên đưa tôi về nhà, tất nhiên là hai đứa chúng tôi phải đi bộ một đọan khá xa vì không thể để mẹ thấy anh lái xe được. Vừa về đến cửa mẹ tôi đã nước mắt ngắn nước mắt dài chạy ra từ phòng khách còn sáng đèn.
        Có lẽ mẹ đã phải đợi tôi rất lâu trong lo lắng vì tôi ra khỏi nhà giữa đêm khuya mà không nói một lời nào, đơn giản vì đầu óc tôi lúc đó hoàn toàn trống rỗng. Nhìn mẹ khóc tôi cũng thút thít khóc theo...

“Con đi đâu thế?”

“Con xin lỗi cô! Là lỗi của con cả! Cũng tại con lúc tối để quên cái USB có dữ liệu quan trọng cho buổi học ngày mai nên mới nhờ An mang ra cửa để con qua lấy, nhưng mà đang nói chuyện thì con làm rơi điên thoại... chắc An tưởng con bị tai nạn nên mới...” nghe anh nói dối không bị vấp một từ nào khiến tôi chợt lạnh người. Liệu có khi nào anh nói dối tôi mà tôi lại không hề hay biết? Hay có khi nào mà từ trước tời giờ mọi thừ anh nói với tôi chỉ là một lời nói dối ngọt ngào mà ẩn sau đó là  một cái gì đó sẽ làm cho tôi đau?
  
  Tôi sợ một ngày mình biết hết mọi thứ về anh

Mẹ tôi ngừng khóc...

“Thế có làm sao không con? Lần sau đi đường thì đùng có nghe điện thoại nha! Thế con đi bộ à? Hay để cô lấy xe đưa con về nha?” anh đã dễ dàng lừa được mẹ tôi chỉ bằng vài câu nói trong khi tôi chưa bao giờ làm được điều đó ngay cả khi đã cố gắng lên kế hoặc và tập duyệt trước đó hàng tuần rồi. Một lời nói dối hoàn hảo. Nhưng tôi không quan tâm anh có à người như thế nào vì dù cho anh có xấu xa đến đâu thì tôi vẫn yêu anh...

       Người ta vẫn hay bảo những người đang yêu là những người có thể làm những việc ngu ngốc nhất. Nhưng, có lẽ tôi vẫn chưa đến mức ngu ngốc, dù sao đi chăng nữa và xét theo góc độ nào đi chăng nữa thì anh nói dối cũng chỉ vì tôi thôi mà!

    Nhưng sao tôi vẫn có cảm giác buồn và thất vọng đến vậy?

“Dạ thôi ạ! Con về với bạn được rồi cô đưa An vào nhà đi không ngoài này lạnh lắm, thôi con về đây ạ”

        Mãi đến khi nằm gọn trong chăn tôi mới biết là mình sống. Và rồi những hình ảnh đó lại hiện lên, cái cảnh mà anh ngồi mà xung quanh là một đám con gái hư hỏng. Chẳng hiểu sao Win bỗng dưng lại chen vào suy nghĩ của tôi.

Đôi mắt ấy, sao mà buồn quá vậy... Win ơi, tại sao anh lại làm tôi tò mò đến vậy?

Và cả Nguyên nữa! Đâu mới là con người thật của anh đây?

  Nhưng rồi tôi nhanh chóng bị cái ấm trong chăn mê hoặc và chìm vào giấc ngủ một cách nhanh chóng...

Hình như là đang có một nụ cười vương trên môi...
    ***
  Có một người con trai đang ngồi thu mình trong một góc nhỏ ở quán cà phê. Hơn 2h sáng và trời tối mịt, Win không bật điện mà ngồi trong bóng tối với cốc cà phê đen không một hạt đường và điếu thuốc đang cháy dở được kẹp giữa hai ngón tay.

  Anh nở một nụ cười nhẹ và nước mắt cứ theo đó mà rớt xuống. Lần đầu tiên Win khóc...

  Cốc cà phê nguội lạnh được hòa thêm vài giọt nước mắt cũng lạnh tanh của anh...

  Chính anh cũng không biết là mình đã yêu nó từ khi nào. Chỉ biết là anh yêu nó rất nhiều thôi. Nhưng, Win đã đến chậm một bước rồi. Có thể Win gặp nó và yêu nó trước Nguyên nhưng Nguyên lại nhanh tay hơn anh.

  Đây cũng là lần đầu tiên anh bị thằng bạn của mình hạ gục. Đúng là đau thật! Chắc tên đó đang rất là hả hê!

  Win gạt nhanh vài giọt nước mắt rồi bỏ đi, không quên bỏ lại điếu thuốc đã cháy hết từ lâu tại sàn nhà...

  Win lang thang trên con phố duy nhất thưa xe qua lại trong thành phố, thỉnh thoảng mới có vài ba cái ô tô lướt qua...Win bước đi từng bước thật chậm, thật chậm, thả ánh nhìn vào khoảng không cô đơn, từng hơi thở của anh cũng trở lên nặng nọc hơn, buồn hơn...

Thực ra Win không buồn vì thua Nguyên như anh ấy vẫn nghĩ mà buồn vì tình yêu của mình không được đáp trả, ngay cả khi chưa thổ lộ với nó thì anh cũng có đủ thông minh để biết được câu trả lời mình sẽ nhận được rồi. Anh không muốn bị nó từ chối vì anh biết là mình sẽ đau, đau lắm...
  Anh nở một nụ cười chua xót...
    ***

  Trong một căn phòng sang trọng và rộng lớn, Nguyên đang đứng nhìn ra bên ngoài khung cửa kính lớn, trên tay là một ly vang đỏ. Anh nhấm nháp ly rượu của mình và mỉm cười đầy mãn nguyện, một nụ cười quá đỗi xa lạ...

“Cậu! Thua rồi Win ạ!”
  ***

5h30 sáng

“tít tít tít”

Tôi vồ ngay lấy cái điện thoại ngay sau khi nghe âm báo tin nhắn. Nguyên là người gửi, tôi mỉm cười và cố mở mắt thật to để đọc...

“ An ơi anh nhớ! An ơi anh rất nhớ! Chẳng hiếu sao anh lại nhớ em đến mức này nữa. À mà tình yêu của anh đã dậy chưa? Chắc chưa đâu nhỉ? Hôm qua em ngủ muộn thế cơ mà” tôi tỉnh hẳn ngủ và cố gắng đọc đi đọc lại tin nhắn để chắc rằng mình không đọc nhầm chỗ nào. Có lẽ tôi vẫn chư dám tin những gì đang diễn ra là sự thật, mãi sau khi đã chắc chắn tôi mới trả lời: “Không đâu, em dậy rồi! Thế tình yêu của em đang làm gì đấy? Mà em cũng nhớ anh lắm!”  mặt tôi nóng bừng lên và chắc là nó cũng đang đỏ ửng nữa. Đây là lần đầu tiên tôi đọc và nhắn nhưng tin sến súa kiểu như thế này, nhưng mà có cái gì đó khiến cho tôi không được tự nhiên cho lắm!

  Tôi dám cá là Win sẽ chẳng bao giờ nhắn được mấy tin nhắn làm xiêu lòng con gái như thế này! Mà sao tự nhiên tôi lại nhắc đến anh ta nhỉ? Đáng ra tôi không nên quen một con người cục cằn và thô lỗ như anh ta mới phải.

“Anh đang chờ để đưa em đi học đây, anh đang ở trước nhà em. Nhanh lên đi anh đợi, nhưng nếu em không nhanh thì... anh vẫn đợi.  ” ngay lập tức tôi chui ra khỏi giường mở cửa ban công và nhìn xuống dưới nhà. Anh đang ngồi trên xe đạp và hôm nay anh ấy mặc đồng phục, nhìn đẹp miễn chê luôn, anh cũng đang nhìn tôi, bất giác cả hai mỉm cười. Tôi ra hiệu cho anh đợi tôi thêm một lát nữa thôi rồi nhanh chóng đi thay đò sau khi  nhận được cái gật đầu của anh.
  ***

  “Mẹ ơi, con đi học đây!”

“Ừ, hai đứa nhớ phải ăn sáng đấy nhá” mẹ tôi nói vọng ra từ trong bếp, tôi ơ lên một tiếng vì quá ngạc nhiên.

“Thôi đi nhanh lên không nó đợi lâu”

“Vâng!”

Đúng là chẳng giấu nổi mẹ tôi chuyện gì.
  ***

  Đây là lần đầu tiên tôi được thấy anh mặc đồng phục. Đúng là người đẹp có khác, bộ đồng phục rẻ tiền kia chẳng thể nào che giấu hay kìm hãm được vẻ đẹp trai của anh. Với khuôn mặt lúc nào cũng rạng rỡ anh có thể dễ dàng khiến bất kì ai cũng phải xao xuyến. Đồng ý yêu anh là đồng nghĩa với việc bị đua ra so sánh với anh rồi bị người này người kia soi mói đủ thứ
sau lưng nhưng tôi chẳng quan tâm đâu...

Yêu anh lắm!

“Sao em lại đứng đờ ra ở đó mãi thế? Anh gọi cũng không cả thèm thưa nữa” anh đã sang đường và đứng cạnh tôi từ lúc nào không biết. Bất chợt, tôi trở lên lúng túng và chẳng biết làm gì, nói gì cả. Mãi sau tôi mới ấp úng được một câu:

“Em, à không, anh làm em bất ngờ quá. Chẳng biết phải nói gì luôn”

“Lên xe anh đưa đi học nào!” anh lại mỉm cười với tôi...

“Anh luôn muốn mọi chuyện phải thật bất ngờ. Mọi người sẽ không thể nào biết được anh đang định làm cái gì. Nhất là đối với em vì anh thấy như thế sẽ lãng mạn hơn, nhỉ?”  cảm xúc của tôi lúc này đây đúng thật là rất khó có thể tả được thành lời, hình như vừa vui lại vừa buồn, tôi thích anh lãng mạn như thế nhưng tôi lại chỉ muốn anh lãng mạn như thế là vì tôi thôi chứ không muốn đó là tính cách của anh rồi. Bởi vì nếu đó đã là tính cách của anh rồi thì chẳng phải anh sẽ lãng mạn với tất cả mọi người sao? Tôi không thích điều đó chút nào...

  Anh như hiểu tôi đang nghĩ gì nên đã đáp lại ý nghĩ của tôi bằng một nụ cười, tuy không nhìn thấy vì đang ngồi sau lưng anh nhưng tôi biết nó ấm áp và ngọt ngào lắm...

  Những tia nắng sớm yếu ớt ngày đầu đông vẫn đang cố len lỏi qua những tán lá của hàng cây hoa sưa được trồng dọc hai bên đường. Có vài tia nắng ấm áp rơi nhẹ lên vai Nguyên, cả tôi nữa. Nắng nhẹ nhàng đặt lên má tôi một nụ hơn ngọt ngào, ấm...

  Cả hai im lặng, không phải là không biết nói gì mà chỉ đơn giản là im lặng như vậy để cả hai cảm nhận được rõ hơi thở và nhịp đập trái tim của đối phương một cách trọn vẹn nhất.

  Những tiếng ồn ào trên đường thường ngày hôm nay không biết đã trốn đi đâu mất. Lượng người đi vẫn vậy mà sao những âm thang đinh tai nhức óc lại không còn khiến tôi  cảm thấy nó khó chịu nữa, hôm nay những âm thanh đó như một bản nhạc ru dương theo từng đoạn đường chúng tôi đi...

  Lãng mạn quá cũng khó hiểu.

“Em đang nghĩ gì thế?” Anh là người kéo “tấm rèm im lặng” lên để bắt đầu cuộc trò chuyện. Nhưng hình như anh đang hỏi tôi, phải trả lời sao đây nhỉ?

“Em đang đón nắng, đón gió và đón cả nhưng yêu thương vào lòng...” tôi vu vơ hát một câu hát vừa mới xuất hiện trong đầu thay cho câu trả lời. Thế mà anh áy lại chặt đứt cái không gian lãng mạn này bằng một câu nói vô cùng tàn nhẫn với tôi:

“Em thì sướng thế đấy! Chẳng bù cho anh đang phải đón hết cả khói bụi, còi xe. Em ngồi sau lưng anh nên chẳng phải chịu gì cả”
Theo phản xạ tôi lấy tay đám nhẹ vào lưng và nhéo thêm một cái cũng nhẹ (thì tôi có thấy đau đâu mà chả nhẹ) vào cạnh sườn Nguyên.

“Á! Em làm gì mà đánh anh đau thế?!”

“Em có bắt anh phải đèo em đi học đâu mà anh lại kêu ca kiểu đấy?!” rõ ràng là tôi đang cảm thấy bức xúc mà...

“Thì anh đã nói hết câu đâu. Anh muốn nói tiếp là: “nhưng vì có em ngồi đằng sau xe nên anh chẳng thấy khó chịu tẹo nào. Em là tiên thần nhỏ bé, xinh xắn, đáng yêu, dễ thương nhất nhất của anh!”  nghe xong tôi bật cười, anh cũng cười nhưng không cười nhiều như tôi. Tôi cười suốt cả đường đi. Mãi đến khi anh dừng xe tôi mới giật mình nhận ra là đã đến trường. Bước xuống xe mà tôi lại có cảm giác tiếc đến đứt ruột, thật chẳng muốn xuống chút nào, tôi muốn con đường này nó cứ dài mai không thôi cơ.

  Anh nhìn tôi đứng ở cổng trường, lại cười, anh cũng đi luôn sau đó. Tại sao lúc nào anh cũng có thể cười được nhỉ? Bòng anh nhoe dần, nhỏ dần rồi mất hẳn trên đườn phố đông đúc. Tràn ngập trong tôi lúc này là một cảm giác trống trải và hụt hẫng đến lạ lùng...

“Vào học đi! Đừng có mà đứng đó như con ngố như thế, nhìn thấy ghét lắm. Nó cũng phải đi học chứ đâu thể đứng đấy cũng em mãi được. Yêu kiểu của em dễ tổn thương lắm!!!” một số máy lạ gửi tin nhắn cho tôi. Ban đầu thì tôi nghĩ người ta nhầm máy nhưng sau rồi mới nhận ra hình như người ta gửi cho mình thật vì đúng là tôi đang như thế mà. Tôi đưa con mắt đi tìm một cái gì đó cũng chưa rõ. Ngay lúc đó, một chiếc Ford lao vụt đi, trong đầu tôi bất chợt hiện lên một cái tên: Win...

  Nếu đúng là Win thì anh ta quả thật là khó hiểu và bằng cách nào anh ta lại có thể biết được số điện thoại của tôi cơ chứ? Còn việc tôi yêu thế nào thì có liên quan gì đến anh ta?

  Vào học thôi, đứng đay mãi thì công nhận là cũng điên điên thật.
  ***

      Chiếc Ford đen đã đi theo hai đứa nó từ lâu lắm rồi, ngay từ nhà nó cơ, có lẽ vì quá chìm đắm trong cái không gian lãng mạn kia mà nó không nhận ra sự xuất hiện của một người thứ ba,nhưng, người đi cùng nó thì biết rõ...
Nó đâu biết khi nhìn thấy nó cười hạnh phúc bên Nguyên thì trái tim của người ngồi trong xe như bị ai đó bóp nghẹt, đau như là đang chảy máu vậy. Không thể nói gì và cũng chẳng thể lấy quyền gì ra để mà nói. Bạn của Nguyên (kẻ thù thì đúng hơn) hay là người đang yêu thầm nó? Cả hai đều không được vì như vậy thì nực cười quá!

  Win chỉ có thể cười một nụ cười nhạt nhòa đầy chua xót...

     Anh gửi tin nhắn ấy cho nó trong vô thức và khi nó nhìn vào chiếc Ford đen, cái giây phút tưởng chưng như hai ánh mắt đã chạm vào nhau nhưng hóa lại không, chỉ mình anh có thể nhìn thấy nó thôi. Nếu tấm kính trên cửa chiếc xe được kéo xuống thì chắc chắn hai ánh mắt sẽ chạm nhau nhưng Win đã không có đủ can đảm để làm điều đó, anh chỉ còn biết giục tài xế lái xe đi...
  ***

“Chị Linh An!” tôi nghe tiếng Minh Anh, con bé chạy từ dãy nhà phía Tây ( dãy nhà của học sinh khối B, tôi ở dãy phía Đông-dành cho học sinh khối A)

“Chị với anh trai em yêu nhau rồi à? Ôi, hay quá! Chị dâu tương lai, tối nào chị vào nhà em ăn cơm nha? Ôi, em yêu chị quá. Vui quá!” con bé nhảy lên ôm chầm lấy tôi và...kiss liên hoàn vào má của tôi. Ôi trời, đáng yêu thật nhưng hình như vừa rồi con bé la lên hơi lớn và có thái độ hơi thái quá thì phải. Mọi người đang có thái độ như dò xét chúng tôi.

Vài cái liếc xéo

Bàn tán

Xì xào

Vài tiếng “ô” “èo” “thế cơ á”...

          Tôi nói con bé đi lên lớp để cuối giờ học hai chị em sẽ nói chuyện tiếp nếu không ở đây mãi kiểu gì cũng tức chết với cái kiểu thích xen vào chuyện của người khác của mấy người xung quanh mất. Tôi cũng đi về lớp ở dãy nhà phía Đông, lúc mới chuyển đến trường này tôi được ưu tiên cho được chọn khối học A hay B (là khối học sinh giỏi-A và học sinh khá-B. Cứ nói vậy thôi chứ vừa vào học một thời gian tôi đã nhận ra là chia theo kiểu giàu nghèo rồi chứ khá giỏi cái gì chứ). Tôi chọn học tại khối B nhưng sau do không để ý nên đã bị mẹ sửa lại trong đơn đăng kí là học khối A, tại mẹ tôi nói là học sinh khối A sẽ ưu tú hơn, tôi học ở đó sẽ tốt hơn là học ở khối B.

      Vâng, học sinh khối A ưu tú lắm ạ, tốt lắm ạ. Ưu tú đến lỗi mà tôi bị đá ra một xó như con mèo hoang bẩn thỉu không có một chút giá trị nào.

Ban đầu thì tôi cũng thấy hơi chông chênh một chút...

     Sau rồi là hơi nản nản và thậm chí là còn không muốn tiếp tục đi học nữa cơ. Làm sao mà tôi có thể chịu được cái kiểu hôm nào đi học cũng bị liếc xéo đầy khinh bỉ, rồi thì bữa trưa của tôi hôm nào cũng được chan nước ngọt. Có những lần chúng nó còn quá đáng tới mức là đổ nước mắm vào giày thể dục của tôi để tôi bị phạt nữa chứ, thầy giáo không tin lời tôi nói và còn nghĩ tôi lấy cớ để không bị phạt nữa chứ. Cả lần chúng nó đổ keo dán ra ghế của giáo viên rồi đổ hết tội lỗi lên đầu của tôi nữa chứ. Thực sự thì còn rất nhiều trò nữa mà tôi vẫn cảm thấy rợn người mỗi khi nghĩ đến...

Nhưng đến bây giờ thì chúng nó đã chán trêu chọc tôi rồi vì tôi đã không còn có phản ứng với mấy cái trò đùa ác ý của chúng nó nữa rồi, vì thế mà chúng nó thấy chán và buông tha cho tôi.

“Linh An!” đang đi về chỗ ngồi thì cái giọng khàn khàn ấm ấm gọi tên tôi, chưa quay lại thì tôi cũng biết người gọi tôi là ai rồi. Trong cái lớp này chỉ có Hùng gọi tôi như vầy thôi còn đa số đều gọi tôi là học sinh mới dù cho tôi đã học ở đây đước hơn 2 tháng rồi. Hùng là lớp phó của 11a3, cậu ấy rất thân thiện và hành xử vô cùng chững chạc, cậu ấy không bao giờ tham gia vào mấy cái trò đùa nghịch vớ vẩn và còn bênh vực tôi nữa cơ. Tôi mỉm cười quay lại:

“Có chuyện gì không Hùng? À mà Hùng đã làm bài tập môn hóa chưa chỉ An với? Có vài chỗ An không làm được”

“Chỗ nào không làm được? Đưa đây Hùng chỉ cho!”

Hùng nói là thích nghe giọng của tôi lắm. Cái giọng của một đứa con gái gốc Hà Nội nhưng lại có đến 8 năm sống ở Sài Gòn và gần 3 năm sống ở Đà Nẵng. Cậu ấy nói cái giọng được rèn qua nhiều vùng miền của tôi nghe rất ngọt và rất đặc biệt, trầm trầm lại ấm ấm, nghe rất dịu chứ không lanh lảnh như những đứa con gái khác... tôi chỉ biết mỉm cười thôi .

“Đâu? An thấy khó hiểu chỗ nào ?”

“Đây này phần cuối cùng câu 3 ý”

“Kiến thức phần này năng cao nên An thấy khó hiểu cũng phải thôi”
...

“Được hot boy giảng bài cho có khác hiệu quả hơn hẳn lào già hói đầu” cả tôi và hùng đang làm nốt bài tập thì phải quay ra, là lâm anh –nàng hot girl chảnh chọe luôn tìm cớ để gây chuyện với tôi mỗi khi rảnh rỗi. Nghe phong phanh thì tôi được biết rằng lâm anh thích hùng mà hùng thì lại thân với tôi quá khiên cho lâm anh ghen( nghe đồn vậy thôi chứ thực hư thế nào tôi không biết)

“Sao ăn nói khó nghe vậy lâm anh ?” hùng cau mày nhìn cô nàng.

Sau chút có vẻ như là sợ hải lâm anh nhanh chóng “vênh” mặt trở lại:

“ừ thì tôi có bao giờ ăn nói dễ nghe đâu, chỉ có nó nói là dễ nghe thôi, tôi có là gì đối với cậu đâu... chẳng là gì cả...” nói xong lâm anh bỏ đi, nhìn từ đằng sau tôi biết nó đang khóc...

        Tôi sững sờ nhìn nó, bóng dáng của nó tràn ngập nỗi cô đơn... Một đức con gái tưởng như không thiếu thốn cái gì như lâm anh lại là một người cô đơn đến vậy sao? Lúc này tôi cảm thấy thương, thay vì ghét nó. Nhìn sang hùng tôi nhận ra cậu cũng đang nhìn theo bóng lâm anh khuất dần dưới sân trường, ánh mắt buồn khó hiểu.

        Tôi giật mình nhận ra hùng cũng thích lâm anh lắm, nhưng lí do gì khiến cho cậu ấy giấu kín tình cảm của mình và thậm chí là giạt bỏ tình cảm của lâm anh một cách tàn nhần như vậy? Chẳng lẽ vì lí do “môn đăng hộ đối” sao? Không đâu, cả hai gia đình nhà họ đều giàu có mà, đâu có ai là không xứng với ai đâu chứ nhỉ???

          Lại thêm một người nữa khó hiểu, sao càng ngày tôi càng nhận thấy những thứ xung quanh mình cái gì cũng khó hiểu như vậy chứ? Ai cũng có bí mật cho riêng mình... Win thì đã đành rồi nhưng đến cả Nguyên và Hùng cũng vậy nữa thì bảo tôi phải sống sao trong cái xã hội này đây?

“Đừng có ngẩn người ra như thế mà thay vào đó hãy đi về chỗ của mình đi!” hùng lên tiếng gọi kéo tôi ra khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn của mình.

  Tại sao mọi vấn đề luôn có hai mặt? Sáng, tối. Mặt sáng thì đơn giản, đẹp đẽ còn mặt tối thì luôn ẩn chứa một sự thật tàn nhân mà ta luôn muốn vứt bỏ ra khỏi cuộc đời của mình...

  Mà thôi có lẽ là tôi nên đi về chỗ ngồi của mình thì tốt hơn. Vào tiết đầu rồi mà vẫn không thấy lâm anh đâu, để ý kĩ thì có thể dễ dàng thấy được hùng vẫn thỉnh thoảng nhìn chăm chăm lên chỗ trống bàn trên và vương ánh nhìn lo âu. Có lẽ cậu ấy đang hỏi vì sao lâm anh vẫn chư về lớp học và lâm anh đang ở đâu, đang làm gì, có an toàn không...? chắc là sẽ có nhiều câu hỏi hơn...

  Bên ngoài lớp học bầu trời vẫn xanh, nắng vẫn trong và ấm áp, gió vẫn nhẹ nhàng và dịu êm nhưng lại có hai con người mà trái tim của họ đang hướng về nhau nhưng lại chẳng thể nào chạm vào nhau được. Hùng và lâm anh...

“linh an! Linh an!” tôi nghe đang có tiếng ai đó gọi mình đảo mắt một vòng quanh lớp thì tôi thấy hùng đang gọi mình. Ngay lập tức tôi ném cho cậu một dấu chấm hỏi to đùng. Liếc mắt lên bục giảng thất thầy không để ý cậu nhanh chóng ném cho tôi một mẩu giấy vo tròn, thứ mà người ta gọi là hình thức thư tín thông dụng và phổ biến nhất trong mọi cấp trường học nhưng tôi thấy lạ khi trong trường này mà cũng có người dùng đến cách này khi mà học sinh trong giờ có thể sử dụng điện thoại trước mặt giáo viên mà chẳng làm sao...

“An sao vậy? Từ đầu đến giờ hùng toàn thấy An mơ màng nhìn ra cửa sổ rồi thở dài mãi thôi. Chắc thấy giáo giảng bài chán quá đúng không?” suy nghĩ một lát tôi quyết định trả lời hùng... nhưng ai mà tưởng tượng ra được khi mà bức thư tôi ném trả cho hùng lại hạ cách êm ru xuống đất sau khi đã phi vèo không thương tiếc vào trán của thầy...

        Không ngoài dự kiến thầy nhặt mẩu giấy lên rồi đeo kính đọc to từng chữ cho cả lớp nghe, đọc rõ cả câu hỏi lẫn câu trả lời

“ không,  thấy giảng chán chỉ là một phần thôi chủ yếu là do thời tiết hôm nay đẹp quá thôi...”

  Cũng chẳng có gì là lạ lẫm lắm khi cả lớp không một ai cười vì đơn giản họ chẳng bao giờ quan tâm đến mấy việc vớ vẩn như này cả, việc mà họ quan tâm sẽ là thị trường chứng khoán hôm nay như thế nào, nên mua vào chứng khoán của công ty nào sẽ sinh lời, công ty nào sắp phá sản, và cô, cậu chủ của gia đình tài phiệt nào chưa đính hôn mà thôi. Mấy câu chuyện mà họ quan tâm đối với tôi là quá nhàm chán và xa xôi quá. Tôi thì làm gì biết chứng khoán là gì rồi công ty nào phá sản thì có liên quan gì đến tôi.

           Thực ra thì cũng có một tập đoàn mà tôi có hứng thú và quan tâm đến nhưng quan tâm không phải vì thích thú mà vì căm hận, ghét bỏ... tôi thì biết gì nhưng mà ngày nào tôi cũng nghe mấy đứa trong lớp bàn ra tán vào mấy chuyện xoay quanh RED. Nào là lại mới có công ty bị RED phá bỏ vì công ty đó có ý dối đồi lại với tập đoàn của họ, nhưng điều thảm thương mà tôi quan tâm là tất cả mọi người thân của chủ công ty đó sẽ biến mất mãi, sự vắng mặt đó sẽ được công bố với báo giới là gia đình họ đi định cư nước ngoài nhưng trong giới kinh doanh thì ai ai cũng biết là họ đã đi sang thế giới bên kia một cách đầy đau đớn và uất hận. Dạo gần đây lại đang rộ lên tin cậu chủ tập đoàn, người mà sẽ thay ông chủ bây giờ tiếp quản tập đoàn. Ai cũng nói cậu chủ ấy là một người máu lạnh và còn độc ác hơn cả bố của mình nữa, gần đây mới có một bài báo ngầm mà chỉ có những người có tiếng mới có thể đọc ( lớp này ngoại trừ tôi ra thì ai mà chẳng có tiếng nên tôi có thể nghe lỏm được khá nhiều). Bài báo ấy nói rằng nếu ông chủ hiện chỉ cần 3s để tiến một người sang thế giới bên kia thì con trai của ông ấy lại ngược lại. Cậu ta sẽ đẩy đối tượng vào sự sợ hãi và đau đớn đế tột cùng trước khi ban cho người đó cái chết như một sự ban ơn, cậu ta sẽ khiến cho người đó phải cầu xin được chết...

Một cảm giác rùng rợn chạy khắp sống lưng tôi trong khi tất cả con gái trong lớp đều thốt lên nhưng câu đại loại như

“Mình thích anh ấy!”

“Anh ấy thật tuyệt vời!”
  ***

  “Sao trông mặt em lại thảm hại thế này? Khuôn mặt đáng thương đấy à?” Nguyên đưa hai tay lên áp vào má tôi. Tôi bật cười vì anh quá đáng yêu...
tôi yêu anh...

“Chẳng lẽ anh định đứng đây làm cái trò con bò này đến tối à? Em còn phải về nhà ăn cơm nữa chứ...”

    Anh buông tay ra rồi cười một điệu cười vô cùng đáng ghét. Sau khi ngồi lên xe anh kéo hai tay tôi đặt vào ngang hông anh, tôi giật ình rồi thấy ngại, mặt nóng bừng lên nhưng vẫn để im tay ở đó cũng chỉ vì tôi không biết phải như thế nào thôi, rụt tay lại thì chắc anh sẽ buồn lắm...

   Cứ như là một giấc mơ vậy! Nhưng nếu là mơ thật thì tôi xin được mơ đến hết cuộc đời này, không bao giờ tỉnh dậy nữa cũng được, nhé?!

  ***


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 50 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 77, 78, 79

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

17 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

18 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37

20 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2898 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 583 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 554 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 526 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 500 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 385 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 365 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 346 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Người đẹp và mô tô
ღsoixam࿐: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nương nào trong truyện kiếm hiệp?
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Tuyền Uri: Sao ko ai vote cho êm =.=
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2759 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2626 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ đánh đàn
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Preiya
Lý do: Hi babe
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Tiêu Tương
Lý do: Tương tương iu dấu nhớ tui ko
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Niệm Vũ
Lý do: Hi vũ iu
Như Song: Có ai des bìa không des hộ Song với :<
Sunlia: =))))
Đường Thất Công Tử: con đấy :dance:
Sunlia: gái đâu, gái đâu
Đường Thất Công Tử: ==
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Gái bảo dẫn đi. Gái bảo dẫn đi :D2
Sunlia: ai đi hồng lâu, cho Sun đi theo vớiiiii
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Gái nhỏ gái nhỏ, alo alo thử máy alo :speaker: :speaker: đi lầu hồng ko rủ ta :cry2:
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 427 điểm để mua Cơm phần
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 328 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 2365 điểm để mua Ngọc xanh 6

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.