Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 

Những ngăn hồng trong tim - Trần Thị Bảo Châu

 
Có bài mới 01.05.2015, 17:03
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 07.01.2014, 23:44
Bài viết: 3128
Được thanks: 7069 lần
Điểm: 11.87
Có bài mới [Sưu tầm] Những ngăn hồng trong tim - Trần Thị Bảo Châu - Điểm: 10
Những ngăn hồng trong tim
Trần Thị Bảo Châu
Nguồn: Sưu tầm


Chương 1

Doanh Doanh ! Doanh Doanh ơi !… Con nhóc, lai trốn đâu mất rồi !. Doanh Doanh ơi..

Doanh Doanh vừa thu người trên ngọn khế vừa cười khoái trá một mình trước cơn giận đùng đùng của cậu Luận Lúc nghe tiếng xe quen thuộc rú ga ngoài cống, cô đã từ trong nhà lẹ làng phóng ra ngoài vườn rồi trèo tót lên cậy

Doanh Doanh biết ông cậu Út của mình đang "sùng bố" nhưng không sao, bà ngoại có ở nhà và cậu Út sẽ không dám đụng đên.. một sợi tóc của cộ. Tuy biết vậy, nhưng dầu sao ngồi trên cây vẫn an toàn hơn đứng dưới đật

Cắn mộit trái khế vàng ngọt mát cả miêng. Doanh Doanh lắng tai nghe bà ngoại:

Làm gì hùng hùng hổ hổ vậy ! Nó lẩn quẩn không trong nhà thì ngoài vườn chớ ở đâu mà về tới nhà là la hẹt

Giọng Luân hậm hực:

Con gái gì phá hơn qủy sứ . Học thì không lo... mẹ cứ cưng chiều nó cho lắm vào

Mà nó phá chuyện gì mới được chứ ?

Doanh Doanh lại cượi Cô vứt cái cùi khế xuống đất, rồi chờ nghe câu trả lời cua cậu Út

Nó .. Nó .. giở đủ tro... Con làm sao kể cho mẹ nghe hết được

Hừ ! vậy không hà ! Con cằn nhằn nó, nhưng hễ hỏi tới thì trả lời lấy lửng, rồi trách sao mẹ không rầy lạ Tao có biết nó làm gì đâu mà rầy . Còn mầy, trưa nay sao không về ăn cởm Đi suốt tới tận giờ này còn làm hùng làm hô?

Nghe tới đây Doanh Doanh buột miệng cười ra tiếng âm thanh trong trẻo của tiếng cười vang vang giữa khu vườn nghe là lạ . Cô biết mình đã thắng cậu Út, vì không đời nào cậu lại kể ra chuyện cô đã phá cậu ra sao với bà ngoại

Dõi mắt nhìn vào vòm lá lay động vì gió Doanh Doanh tìm những trái khế chín nằm ẩn trong màu xanh dịu mắt . Cô chuyền cành trèo lên cao hơn và nhận ra cậu Luân đã ra đến góc vườn.

Cậu Út không ra đây một mình, mà kế bên còn một thanh niên khác

Cô yên lặng nhìn xuống đất, đám cỏ đã giấu dùm Doanh Doanh đôi dẹp

Doanh Doanh ơi ! Ra cậu bảo !

"ái chà ! giở giọnng đường mật ra để dụ chắc ! Ngu sao mà leo xuống cho ông ấy cốc vào đầu".

Chờ hai người đi qua, cô tiếp tục hái khế . Doanh cột hai vạt áo trước bụng lai rồi dồn những trái khế chín vào đó.

Con khỉ này trốn đâu mất rồi ta !

Doanh chợt nghe một gịong nam rất trầm tiếp theo giọng Luân vang len ở phía cuối vườn.

Cháu của mày có khoá làm đệ tử Tề Thiên không ? Coi chừng con bé ấy đang là khỉ trên cây

Bất giác Doanh Doanh quay lại nhìn kẻ vừa ác miệng đóan già đóan non kia cô lầm bầm:

Đàn ông gì mà lă"m chuyên...

Luân nghe anh ta nói vậy liền gật gù:

Chắc nó ở trên cây thật rồi . Mà Viễn này ! con Doanh Doanh bướng lắm, mầy sẽ vất vả khi nhận dạy nó đó !

ViễN cười tự tin:

Bướng hay lì cũng phải xem mặt chứ !

Tao đâu phải ông cậu, bà dì trong nhà đâu mà làm nũng làm nịu . mầy đừng lo !

Doanh Doanh bặm môi rầu rĩ:

Gì nữa đây "lại một ông thày mới toanh à ! cậu út xệ này thật dễ ghét . Tối ngày cứ bắt mình học mãi . Mình đâu còn phải là hoc sinh trung học nữa đâu...

Luân nhún vai:

Tao cũng mong mày khiển được nó . Trước mầy cũng có ba người rồi, họ xin nghỉ hết vì bực mình, vì tự ái.

Doanh ấm ức:

"Tự dưng khai tùm lum... "

Cô chưa tiếp dòng nghĩ thì đã nghe cái giọng trầm ấm vang lên thật to:

Có kẻ nghe lén chuyện của người lớn kìa Luân !

Bối rối chưa biết sao, Doanh Doanh đứng trên ngọn khế nhìn hai người trân trân.

Leao xuống chưa Doanh Doanh ! ớ trên đó nãy giờ, cậu kêu khen cổ mà im thin thít nha !

Ở trên đây mát hơn ! Doanh không xuống đâu

Ủa ! chưa chi đã sợ Oai thầy rồi sao ? Xuống đây đi Doanh Doanh, chẳng ai an thịt ăn cá gì đâu mà ngại

Sợ à ! Doanh Doanh mà sợ à ! Chủ quan khi nói vậy đó "anh" thầy lốc chốc, chưa chi đã tán dóc để làm oai rồi.

Quên là dang mang một bụng khế, Doanh Doanh ào ào leo trở xuống, đứng chống tay vào eo cô kênh kênh:

Câu Út ơi ! Doanh nghe nói Trường sư phạm mẫu giáo mấy năm nay có nhận cả nam giáo sinh vào học để ra dạy mẫu giáo . Ông thầy này chắc mới tốt nghiệp trường đó chớ gì !

Doanh thấy đôi mắt Viễn hơi nheo lại, anh ta vừa nhìn cô một cách chăm chú như soi mói vừa như diễu cợt cười đùa và như đang cố nhớ điều chi.

Sai rồi bé ơi ! Anh tốti nghiệp Trường sơ cấp nuôi dạy trẻ ấy chớ ! có vậy anh mới dám đến đây dạy bé.

Độti nhiên cả hai cùng im lặng nhình ngẩn vào nhau Doanh Doanh như bị một cú choánh cô có thể cảm thấy tim mình đập lên dữ dội, bất ngờ đến váng vất, khó chịu, Vien mỉm cười nói trước:

À ! Té ra là cô bé quái x'ê...

Hất cái đuôi tóc cột cao ra phía sau, Doanh Doanh đã trấn tĩng lại, cô run giọng như thách thức:

Là tôi thì đã sao nảo

Thì đúng là trái đất có hơi méo... chớ chẳng được tròn, vì méo nên chúng ta mới phải va vào nhau lần nữa.

Luân nhíu mày thích thú:

Bô... hai người từng gặp nhau rồi à ?

Liếc vội về phía Viễn, Doanh Doanh thấy hă"n ta vờ vịt nhìn lên những ngọn cây miệng tủm tỉm, cô hơi lo... Qủa là Doanh Doanh đã đụng độ hắn ta một lần rồi, đã nói là đụng độ, dĩ nhien chuyện xảy ra không ho gì, chỉ cần hắn lắm điều, hé môi một chút thôi, Doanh Doanh bảo đảm sẽ bị mội trận lôi đình của ông bà ngoại . Chắc chết !

Cắn môi cô nghĩ ngợi . Vừa rồi cái miệng rộng của hắn đã buông ra từ "quái xế" . Cái từ ác nghiệt ấy làm Doanh chột dạ, vì chuyện đụng độ với Viễn và do một cơn bốc đồng ngu dại mãi đến tận hôm nay Doanh vẫn còn sợ khi nhớ lại

Hôm đó, Doanh và Thy Hà đến nhà Bích Ty dự sinh nhật, ở đây cô được giới thiệu làm quen một đám trai gái con nhà rất giàu, mà Thy Hà đã rỉ tai Doanh bằng một giộng nể vì và Khâm phục, qua miệng Thy Hà, Doanh biết đám bạn của Bích Ty tòan là con ông cháu cha, tiểU thơ công tử quý tộc thời đại

Doanh Doanh nhanh chóng được các chàng trai săn đón . Vĩnh Tùng, chành quý tộc có họ với ông Hoàng Bảo Đại đeo cô suốt buổi, với chiết răng khểnh có duyên được cảm tình của Doanh.

Cuối buổi sinh nhật, sẵn chất men trong người một kẻ xướng lên "lạng xe vài vòng quanh thành phố để ghi nhớ ngày hôm nay" được cả bọn hưởng ứng . Doanh ngần ngừ... Cô chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ tham dự trò đùa nguy hiểm nạy Chưa tìm cách thoái thác cho đừng bị chê là nhát gan, thì Vĩng Tùng đã đến kế bên . Giọng anh rất dễ thương :

Doanh DoanhDi với Tùnh nhe ! Đùa cho vui thôi chẳng có gì nguy đâu . Đường ở thành phố xe đông, đâu phóng nhanh được mà Doanh ngại

Chịu thôi, Doanh nh'at lắm

Nhát càng nên tham gia cho dạn hơn . Lúc nãy Doanh nhấm nháp chút rượu Doanh thấy thế nảo

Doanh ấp úng:

Lần đầu Doanh uống rượu , có hơi sợ nhưng sau đó thích thích

Doanh Doanh còn lưỡng lự thì Bích Ty và Thy Hà đã đến kế bên . Bích Ty nói như ra lệnh:

Sinh nhật của Ty sẽ kết thúc bằng một vòng xe diễu hành quanh thành phố . Tất cả các bạn phải tham gia nhe . Ai bỏ cuộc là Ty nghỉ chơi luôn đó.

Thy Hà lách chách:

Mau lên chớ ! Tao đang hăng đây . Doanh đi với Tùnh di, Tao khoái vọt một mình hà !

À ! ra là vậy . Thy hà và cả Bích Ty thân nhau ở chổ hai đứa cùng có hai chiếc xe Dream để cùng đua xe với các qúy tộc . Còn cô thì không, Doanh từ lâu vẫn an phận với chiếc Babetta cũ kỹ . Chưa chi con bé Hà đã xua cô như xua một gánh nặng . Xem chừng ý nó chê cô nhà quê, không xứng ngồi sau lưng nó trong cuộc "diễu hành" này !

Quay sang Vĩng Tùng, Doanh vờ chớp mắt ngu ngơ:

Tùnh đừng phóng quáy nhanh nhé, Doanh chưa quen với tốt độ đâu !

Vĩng Tùng cười thích thú, rồi nịnh đầm:

Xin tuân lịnh cô gái có mái tóc dài nhất trong dạ tiệc . Đúng là câu hát "ôi" ! Tóc em dài đêm thần thoại " chỉ có ấn tượng sâu sắc với Tùng khi được biết Doanh Doanh

Vừa lúc đó Viết Hồ, nguoi yêu của Bích Ty cầm một chai rượu giơ lên cao:

Mỗi nguòi sẽ cạn một ly rồi chúng ta mới bắt đầu cuộc diễn hành.

Vĩng Tùng nhanh nhẹn lấn tới rót đầy hai ly rượu, đưa cho Doanh một ly, anh ta ân cần:

Uống di Doanh, rượu trái cây mà !

Doanh Doanh chớp mắt nhìn Viễn một lần nữa, hắn ta đang chỉ trỏ gì đó với cậu Luân . Cô thở dài, sao đêm ấy trời xui đất khiến chi cho cô gặp Viễn.

Số là sau khi đập hết các ly cốc uống rượu cả bọn đã lao lên xe phóng như gió ra phố . Ngồi sau lưng Vĩng Tùng, Doanh Doanh cũng thích vì lúc đầu anh ta chạy hơi chậm, xe hai người bao giờ cũNg cách xa cả bọn một đoạn đường dài.

Bất chợt Tùng bảo Doanh ôm anh ta cho chặt . Doanh chưa kip phản đối thì BThảo đã vận ga rú đi như tên bắn, cô hoảng cả hồn vía, mắt nhắm kín ôm cứng eo Tùng . Anh chàng khoái trá cười ha hả , giở ngay giọng cớt nhả :

-Thích không bé ! Anh sẻ đưa em về giang sơn của anh sau vòng đua thứ hai . Ở đó em sẽ thấy anh sống không thua gì Bảo Đại đâu vì dầu sao anh cũng đồng vai vế với ông ta, Vĩnh Th.uy, Vĩnh Tùng mà !

Chiếc CB 125 CC của Tùnh lồng lên như ngựa chứng, đường phố đông người, xe dạt vào hai bên cho đoàn xe của bọn Bích Ty phóng ào ào bất chấp mọi thứ . Doanh Doanh hoảng loạn bởi tiếng động cơ và tiếng hét la vì kích động của bè bạn . Cô la to:

-Ngừng lại ! Ngừng lại cho tôi xuống !

- Đâu được ! Ngồi cho ngoan, không thì té chết đấy bé cưng !

Doanh kinh hoàng khi nha6.n ra phía trước mặt cô là một đống lù lù, chiếc xe của kẻ nào trong bọn đổ kềnh ra đường và người lái đã nằm ngay đó bất động . Tùng khéo léo lách xe tránh chướng ngại vật rồi phóng chạy tiếp . Doanh đấm thình thịch vào lưng hắn, cô sợ điếng người :

-Cho tôi xuống ! Cho tôi xuống !

T`unh làm thinh phóng xe như điện Tóc Doanh bay dài che tối cả gương mặt cô . Nước mắt bắt đầu trào ra, Doanh hét lên vì tức:

-Không ngừng tôi nhảy xuống đại à ! Ngừng không !

Tên qúy tộc dòng dõi vương tôn buông ra một câu hạ cấp, hắn vừa giảm ga là Doanh Doanh đã nhảy xuống ngay . Trớn xe hắn vọt di bất ngờ làm Doanh té chúi vao lề đường . Cô ê ẩm và hốt hoảng không ngồi dậy nổi.

Chích vừa lúc ấy xe của Viễn trờ tới . Doanh còn nhớ rõ gương mặt đep trai và đôi mắt tóe lửa của hắn nhìn như dội bao nhieu nóng nảy bực dọc vào cô:

-Sao tiểu thơ ! Bộ sợ chết à !Hừ ! Đúng là ngu ngốt với bản thân và độc ác với mọi người . Tôi sẽ giữ cô lại chờ giao cho công an để tuy tố cả bọn . Đụng người ta rồi chạy thoát hết, thật la vô lương tâm.

Nghe hắn nói như vậy Doanh toát cả mồ hôi, nước măt cô bỗng dưng ráo hoảnh, đầu óc choáng váng vì lo lắng :

-phải đối phó với hắn ta.

Đó là ý nghĩ đầu tiên khi Doanh Doanh đã trấn tĩnh lại . Lúc này cô mới nhận thấy hai đầu gối mình rất bỏng và ê nhức . Gượng đứng dậy . Doanh nhỏ nhẹ năn nỉ :

-Anh lầm rồi ! Tôi chỉ bị bắt buộc theo chụng Tôi chẳng biết gì đâu, anh cho tôi về, ở nhà đang trông tôi lắm.

Rồi cô lại thút thít, có lẽ những giọt lệ, mái tóc rất dài và gương mặt trẻ con ngây thơ của Doanh đã khiến Viễn động lòng hay sao ấy . Anh ta hỏi :

-Tai sao cô lại cho chúng nó chở ?

-À !... Tôi dự sinh nhật bạn... anh ta đưa tôi về, tôi đâu ngờ hắn đua xe ghê dữ vậy !

-Hừ ! Tạm tin là như thế ! Cô về đi và nhớ đừng bao giờ ngu ngốc ngồi sau lưng những kẻ coi thường nhân mạng nữa nhé !

Dứt lời Viễn vọt đi mất . hai , 3 tháng rồi, chuyện đua xe lần ấy cũng vừa lắng xuống để Doanh không bị ám ảnh nửa thi cô lại gặp hắn ta . Quả thật là trái đất méo như lời Viễn nói.

Luân nghiêm trang nhìn Doanh:

Đoanh ! Cậu Viễn là bạn của cậu, cậu Viễn sẽ giúp Doanh ôn bài thi lại đại học . Đó là ý của ông bà ngoại . Doanh không thể ăn ở không rồi chơi dài dài được . Phải cố gắng , vì đâu còn mấy tháng nữa là tới ngày thi rồi.

Nhác trông thấy Viễn cười, Doanh bỗng nổi nóng, cô tròn mắt ngạc nhiên một cách rất kịch:

-Ủa ! Doanh đã ghi danh ở các trung tâm luyện thi rồi . Cậu Út nhõ Câu.. Viễn thật mất công, Doanh đâu còn thời gian nào trống nữa để nhồi nhét thêm kiến thức . Bắt đầu thứ hai thời khoá biểu của Doanh đặc kín hết luôn.

Luân trợn mắt lắc đầu:

- Không tin được ! Và Doanh cũng không được cãi lời người lớn . Phải có người kèm tại nhà.

Doanh bĩu môi:

Đoanh đau phải là trẻ mẩu giáo . Nhất định Doanh không học đâu

- Và tôi cũng không nhận dạy . Chẳng phải vì sĩ diện khi nghe "bị" phản đối nãy giờ, củng chảng phải vì sợ gặp học trò ngang bướng chống đối từ đầu, mà vì lý do khác.

Nhìn Doanh, Vien cười hơi mỉa mai:

-Có lẽ Doanh Doanh hiểu ý lo ấy rồi !

Bối rối cô nhìn Luân, đúng la mặt cậu Út cô đang ngơ ngác:

-Là sao ? Tao chẳNg hiểu nổi hả Viễn ?

hai người coi bộ có bí mật gì riêng à ? Hay lại là trò của con Doanh ? nó đã từng phá mày phải không ?

- không ! Doanh chưa hề quen biết gi cậu Viễn cả !

Vừa lắc đầu liên tục, Doanh vừa đi lui về phía cửa nhà . Cô định chuồn cho xong chuyện thi Luân đa gắt gỏng:

Đoanh Doanh ! Chưa dứt khoát đâu đó, sao bỏ đi ha?

-Thôi Luân ! cô bé sợ Oai... Cậu Viễn rồi ! Để cho Doanh Doanh vào nhà đi !

Doanh Doanh dừng lại . Cô trừng mắt nhìn kẻ vừa tốt lời "coi thường" kia, trong ngôi nhà đồ sộ vườn trộng , tường cao này, người được chiều chuộng và có quyền làm mình mẩy nhất là Nguyễn Doanh Doanh , cháu ngoại cua Bác sĩ Nghiêm HỒng Phát một bác sĩ giàu kinh nghiệm có lương tâm nổi tiếng ở thành phố này . Doanh Doanh chưa biết sợ ai, cô chỉ yêu thương kính mến những người trong gia đình và những người cô cho rằng đáng nể với những lý do, tiêu chuẩn nào đó do cô đề ra . Và dĩ nhiên không có tiêu chuẩn nào dành cho một người cô cần thiết phải lánh mặt như Viễn.

Nhưng đâu phải vì có lần hắn để cô thoát khỏi cái trò đua xe ấy mà lên mặt với cô, một con bé lúc cần sẽ rất liều mạng . Bây giờ chất liều mạng ấy đang ùn ùn nổi dậy . Hừ ! Thử xem hă"n ta cỡ nào mà dám khích bác Doanh Doanh, cái vòng quay ra gió này sắp phát những tiếng rít chói tai rồi đây.

Bước trở lại trước mặt Luân và Viễn, Doanh hết sức nhỏ nhẹ :

-Cậu Út, con muốn nói chuyện riêng với cậu Viễn một chút đế quyết định sẽ học hay không ?

Luân phì cười:

- Lúc nào củng khó khăn và lắm trò nhí nhố . Có cần phải thử tài sư phụ trước khi nhập môn không hả khỉ ?

Viễn cười, bất chợt Doanh phát hiện ra má bên phải anh ta có một lúm đồn tiền . Khi cô còn đang ngạc nhiên, thú vị với khám phá mới của mình thì Viễn đã nói :

-Ta cũng cần kiểm tra chỉ số thông minh của người mình sẽ nhận làm học trò, tìm hiểu trước khi làm việc chung, tốt thôi.

Luân nhún vai:

-vậy hai người cứ tự nhiên, miễn sao đừng sai mục đích đã đề ra.

Đợi Luân khuất ở cuối vườn, Doanh hầm hừ trước:

-Này nhé ! Doanh cấm... cậu hó hé chuyện đua xe đêm ấy . Có nói tôi cũng chối và chẳng ai tin cậu đâu.

Vẫn tươi cười và tỉnh bơ, Viễn khoanh tay:

-Sao coi thường người khác dữ vậy Doanh Doanh . THì ra cô hậm hự gầm gừ như con... Kinô nãy giờ là vì chuyện mà tôi đã quên từ lâu rồi.

Bĩu đôi môi con gái hồng hồng . Doanh nói :

-Quên từ lâu mà vừa gặp đã độc mồm nói con người ta là quái xế.

Mắt Viễn dừng lại trên gương mặt còn ấm ức của Doanh Doanh:

- Đó là cách kiểm tra trí nhớ của mình và lòng thành thật của kẻ khác . Cả hai điều tốt phải không Doanh?

-C'ai gì tốt mới được chứ ?

-Trí nhớ và sự thành thật

Liếc một cái rõ sắc về phía Viễn . Doanh nuốt sự bực bội vào lòng . Hừ ! anh ta muốn cô lọt vào vòng lẩN quẩn đế anh ta dễ khiến đây ! Vừa mới tức thời Doanh tuyên bố cô sẽ... chối và chẳng ai... tin viễn . Bây giờ anh ta đưa ra chuyện thành tha6.t với thành giả để ràng buộc cô . Rõ là già tay đấy ! Nhưng Doanh Doanh không ngốc đâu . Cô ranh mãnh nói trớ đi :

-Trí nhớ của Doanh và anh... à.. xin lỗi .. và cậu đều rất tốt, còn sự thành thật ấy hả , Doanh đang nghĩ về nó đấy . Ai dám "trông mặt mà bắt hình dong" vào thời buổi sử dụng siêu âm vẫn còn bị lầm lẫn . Nên việc tin người khác là thành thật sau một vài câu nói chắc là điều khó đó.

Viễn gật gù :

-Biết nghi ngờ như vậy thì tốt nhưng đa nghi kiểu Tào THáo thì không tốt đâu.

RỒi anh hất hàm:

-bây giờ ta vào vấn đề chính được chư"?

Tròn mắt ngạn nhiên Doanh vờ vĩnh:

-Vần đề chính gì ? À !... À !... Việc nhận cậu Viễn làm sư phụ ấy hả ? chắc không có đâu ! Doanh rất ghét bị kềm hẹp, học ở trường lớp, có bạn thích hơn một thầy một trò.

Giọng Viễn đều đều mai mỉa:

- Đến lúc trượt vỏ chuối củng có nhóm, có hội đỡ buồn hơn chỉ một thầy , một trò

Doanh dẩu môi:

- Đàn ông gì mà chua hơn chanh giấy , cậu chu8a bao giờ nói điều lành cho người khác hay sao ấy ?

-Tôi quen nói điều ác và làm điều lành . Mình nói những lòi khó nghe người ta sẽ nhớ dai, cũng như làm việc thiện đúng lúc, người ta sẻ biết ơn mình nhiêu hơn.

-Làm việc thiện cốt để người ta biết ơn à ! tính toán kỹ đấy chớ ! Rất may là ở đây, chẳng có ai... gặp khó khăn để cậu Viễn có dịp bỏ công ra làm điều tốt . THeo như ý Doanh hiểu, chắc làm gia sư kiếm thêm ít tiền dằn túi cũng là một việc làm ơn làm phúc đối với những con bé kém thông minh lở thi trượt một lần.

Viễn bật cười thành tiếng :

-sao lại tự ty mặc cảm làm vậy cô bé . Chẳng lẻ đó là lý do khiến Doanh Doanh không muốn học đế thi lần thứ 2?

Gật đầu một cách bướng bỉnh, Doanh gằn giọng:

- Đúng vậy ! và cuộc nói chuye6n riêng chấm dứt... Doanh có thể giúp cậu Viễn bằng cách giới thiệu một số bạn đang cần thầy dạy kèm . Dĩ nhiên, đây không phải là Doanh làm điều lành, nhưng giúp người khác có việc làm, Doanh nghĩ cũNg vui vui...

-Không dám đâu ! Cám ơn cái vui vui ấy của Doanh. Cuộc nói chuyện thật sự chấm dứt, em có thể vào bết thanh toán ba mớ khế giầu trong... áo kia đi !

Sực nhớ, Doanh đưa tay rờ trước bụng, rõ ràng những tái khế ngọt vấn còn nằm trong hai vạt áo cột lại . Cô bặm môi đứng nhìn Viễn vừa tủm tỉm cười vừa lững thửng bước đi, thán nhiên như đang đi dạo trong khi vườn chiều vắng ngắt.

Cô ấm ức:

-Tại sao và từ đâu cậu Luân lại có để mà tha về một tên bạn vô duyên bất lịch sự cực kỳ như cái tên "gia sư này nhỉ ?Bộ cậu Luân nghĩ chắc mình ngốc dữ lắm hay sao mà rước thầy về kèm cặp

Doanh khe khẽ thở dài . Có ai biết năm vừa rồi cô đã khổ vô cùng vì phải thi vào y khoa . Cô thi vào đó vì chiều theo ý ông bà ngoại thoi, đế lúc làm bài cô lại chiều ý trái tim mình, làm sai gần hết... Cô rớt và ông ngoại rất buồn . Doanh Doanh không thể theo nghề của ông ngoại , của cậu Luân được . Lúc nào cô cũng sơ... bác sĩ cùng với cây kim chích nhọn hoắt.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 01.05.2015, 17:04
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 07.01.2014, 23:44
Bài viết: 3128
Được thanks: 7069 lần
Điểm: 11.87
Có bài mới Re: [Sưu tầm] Những ngăn hồng trong tim - Trần Thị Bảo Châu - Điểm: 10

Chương 2

Nhìn Doanh Doanh ngồi ăn khế ngon lành, dì Năm rùng mình:

-Con nhỏ này ! Thấy con nhai mà ê răng . Một lát đừng than xót ruột nhé !

-Ngọt chớ đâu có chua dì Năm ! Ăn với con.

Lắc đầu quầy quậy, dì năm nuốt nước miếng :

-Thôi Thôi ! Dì không thèm, Doanh nè . Con chọc phá gì cậu Út vậy ? Hồi nãy dì nghe cậu ấy la om sòm với bà ngoại, may nhờ cậu có bạn nên con "tai qua nạn khỏi" đó !

So vai lại, Doanh cười khúc khích:

-Cậu Út chỉ giỏi la hét chớ có dám làm gì Doanh Doanh đâu !

-Lại nói phét . Chớ không phải mổi lần nghe cậu Út hét là con lo trốn.

Chun mũi, cắn thêm miếng khế, Doanh thản nhiên:

-Cháu .. nhịn .. cậu là có hiếu, đâu có gì gọi là xấu hổ . Tại cậu Út chưa nhìn ra vấn đề nên cậu Út tưởng Doanh Doanh theo chọc phá cậu ấy . Dì Năm đã từng đồng ý với con là chị Thu Thẻo... Ý quên Thu Thảo đâu tốt lành gì, đáng giá chi để cậu Út phải ôm khối tình si phải không ?

Nhìn đôi mày tỏ vẻ nghi ngờ . Dì Năm ngần ngại :

-Ờ ! Mà .. con nhắc lại, rồi "câu" dì vào vụ này nhằm mục đích gì ? Tao không có tham gia mấy trò của mày đâu nhe !

-Con có "câu" gì đâu . Con chỉ hỏi để kiểm tra lại xem tư tưởng dì Năm có dao động không vậy mà !

Đĩ nhiên cái nhìn của dì luôn luôn chính xác, không hề dao động... Rồi sao ?

-Thì "điệp viên" của con cho biết chị Thu "Thẻo" hẹn với bồ trong Kỳ Hòa, con bèn giả bộ nói vo8'i cậu Út là chị ấy hẹn cậu ấy sáng nay cũng trong công viên đó, ngay cânh chiếc đu quay tròn ba trăm sáu mươi độ . Hì ! Hì ! Chắc một bà, hai ông đụng độ ì đùng . Bây giờ rõ mặt đôi ta rồi không biết trút giận cho ai, cậu Út về nạt nộ con cho bớt tức chớ gì . Có vậy ổng mới tin bà Thảo là đồ dỏm, không thì ông còn làm thêm răm bài thơ con... chàng hiu nữa mà tặng bả, để bả đọc bả cười cho.

Dì Năm chắc lưỡi:

-Cậu Út nghĩ cũng buồn cười, vài năm nữa cũng ra bác sĩ như ai, sao trong chuyện bồ bịch, dì thấy cậu ấy khờ ghê ! Nữa rồi chắc vợ xỏ mũi dắt đi khơi khơi qúa !

Doanh tinh qúai nheo mắt:

- Đó là truyền thống của dòng họ Nhiêm mà dì Năm.

Cô chớt nhỏ giọng lại :

-Này nhé ! Ông ngoại hơi... nể bà ngoại, cậu Hai rất sợ mợ Hai, thì cậu Út dĩ nhiên phải tiếp bước cha, anh thôi !

- Đồ qủy ! Con không tha bất cứ ai hết sao Doanh !

-Ôi ! Sao lại rủa con ! Sự thật phủ phàng ! Con chỉ nói sự thật thôi mà !

Doanh bỗng nghiêm trang đầy cố ý:

-Nhưng mà con, Nguyễn Doanh doanh, cháu ngoại đích .. tôn duy nhất, người không trong họ Nghiêm, nguyện sẽ theo gương bà ngoại . Con sẽ xỏ mũi anh chàng nào .. mà... mà...

Dì Năm gắt lên:

- Đừng nói chuyện điên khùng nữa . DÌ vừa nghe một tin quan trong đây.

Doanh vểnh mặt cảnh giác:

-Chuyện hòc hành của con phải không ? Dì Năm nè ! Cậu Út tha về một anh thầy mặt búng ra sữa, trông vô duyên đến thế cớ chứ !

-Chuyện đó thì dì không biết.

-Ủa ! Vậy chớ tin gì hả dì Năm ?

Nhìn về phía cửa bếp để xem có ai không, dì Năm thì thầm bí mật:

-Cậu Hai có vợ bé.

Doanh trợn mắt muốn tét cả mí mắt có bờ mi cong vút:

-Th..ậ ..t... kh.. Ông... ? Cậu hai cả gan vậy sao ?

Rồi gương mặt vớn lúc nào cũng lém lỉnh của Doanh chợt bừng lên chút gì hả hê, cô vỗ tay vào nhau:

-Vậy là cậu hai con dám vùng lên rồi, quá đã , quá đã !

Dì Năm xụ mặt:

-Ăn với nói ! Chuyện người lớn con biết gì mà... qúa đã, với đã quá !

Doanh nhịp chân:

-Con biết một điều là con không ưa mợ hai . Và từ lâu rồi con cứ tức khi nghĩ tại sao cậu hai lại sợ, lại yêu bả dữ vây. Hí ! Bây giờ thì... chân lý thuộc về con . Đáng thật !

Chẳng biết hôm rày mợ ấy lên mấy chục cơn đau tim giả nữa rồi !

Nhìn Doanh với đôi mắt không bằng lòng, dì Năm trách:

-Lúc nào con cũng độc miệng, nói toàn điều ác.

-Vì nói những lời khó nghe người ta sẽ nhớ dai... Mà mình lại dễ nói.

Tư nhiên Doanh đưa tay ngang miêng. Quái ! Tại sao mình đi nhắc lại gần như nguyên văn lời hắn vậy kìa . Chẳng lẻ anh chàng đáng mặt làm sư phụ đến mức mới nói chuyện dăm ba câu mà Doanh Doanh đã học được "lời hay ý đẹp"

Cô còn đang mơ mơ thì dì Năm đã phán một câu:

-Nè ! Ghét của nào trời trao của ấy . Dì nghe đâu nay mai gì đây mợ hai và con Ngọc Uyển về nhà nầy ở luôn.

Trời đất ! Về nhà này làm gì ?

Giọng dì Năm vẫn bình thản như Doanh đã nhạn ra chút mai mỉa ẩn bên trong:

-Về đặng làm bà chủ... Dầu gì mợ ấy cũng là dâu trưởng mà.

-Con vẫn chưa hiểu đầu đuôi gì cả ! Bộ cậu hai bỏ mợ hai thật rồi sao ?

-Ai mà biết . Hôm qua lúc ăn cơm, dì nghe ông đốc nói với bà đốc là mợ hai viết thơ vào méc cậu hai bồ bịch lăng nhăng, mợ ấy và con Uyển khổ qúa chịu không nổi cứ lên cơn đau tim hoài . hai mẹ con sẽ vào đây ở cho quên buồn, sẵn tiên ông đốc trị bệnh cho hai người luôn.

- Ý bà ngoại con thế nào ?

- Bà đốc nói từ từ hẵng hay . Biết có phải cậu hai có mèo không, hay lâu lâu mợ hai lại kiếm chuyện.

Doanh lại hỏi tới:

-Rồi ông ngoại con bảo sao ?

-im lạng chớ còn bảo sao nửa

Doanh nhún vai . Cô rầu rĩ khi nghĩ đến lúc mợ hai và cô tiểu thơ nhỏng nhanh Ngọc Uyển về ở chung nhà với mình . Doanh chép miệng:

-Không thể nào hợp được !

-Cùng phải ráng con à ! ăn thì nhiều chớ ở bao nhiêu . Ai cũng có phòng riêng, cứ phận mình giữ . Lo gì ?

Chớp đôi mi cong, Doanh bỗng chạnh lòng . Dầu được ông bà ngoại hết mức cưng chiều, cô cũng chỉ là cô bé mồ côi, chưa bao giờ biết thế nào là tình mẫu tử . Người mẹ cũng chính là bà ngoại cô, còn gần gũi và hiểu cô nhất có lẽ là dì 5, người giúp việc thân tín từ mây mươi năm trong gia đình nầy . Từ nhỏ Doanh đã nhận ra từ tia nhìn, câu nói của mợ hai luôn có sự ganh tỵ và ghen ghét dành cho cô . Nên mỗi lần cậu hai đưa vợ con về thăm ông bà là mỗi lần tự nhiên Doanh phải sống trong khó chịu . Cậu hai hiền lắm, Doanh thương cậu hai nên bao giờ cô cũng đối xử hết sức dịu dàng và ân cần với Ngọc Uyển, con gái cưng như vàng như ngọc của cậu.

Thở dài, Doanh tiết rẻ : "Sao Uyển không giống tính cậu hai nhỉ ? Nếu giống tính cậu hai thì Uyển đã là một cô gái rất tuyệt"

Đoanh ! Ra cậu bảo !

-Con bận rửa chén !

- Để chén đó chút rửa . Ra đây cái đã

Le lưỡi nhìn dì năm, doanh bước đến ghế đá ngoài sân chỗ Luân đang ngồi:

-Chuyện gì mà quan trọng hơn cả chuyện rửa chén vậy cậu Út ?

không đùa nữa ! Ngồi xuống

Mặt Luân cậu lại . Anh chờ Doanh Doanh ngồi kế bên mới bắt đầu lên tiếng:

-Con nghĩ thế nào mà không muốn cậu Viễn dạy kèm để thi đại học ?

Doanh bướng bỉnh:

-Con không nghĩ gì ca?

-Hừ ! Năm nay Doanh 19 tuổi rồi, lớn hay nho?

Đạ ! Nhỏ... hơn cậu sáu tuổi...

-Hừm ! không đùa đâu nhe ! Tại sao không muốn thi đại hoc ! Doanh thấy đó . Mọi người ai cũng lo lắng, thương yêu con hết, nhưng tương lai và cuộc đời mình, mình phải có trách nhiệm chứ ! Chẳng lẽ Doanh không tự quyết định tương lai mình.

Doanh thẳng thắn:

-HÌnh như Doanh chưa có quyền tự quyết định tương lai mình bao giờ

Luân hơi sững lại, anh nhăn mặt:

-Sao lại nói vẩy

-Tại vì người lớn giành hết mọi quyền quyết định rồi ! Ngay cả quyền định quan trọng nhất đời là thi vào đại học để chọn nghề, con cũng phải tuân theo ý kiến của mọi người.

Luận ngạc nhiên, té ra lâu nay Doanh có những nỗi niềm riêng của nó, mà cả nhà ai cũng nghĩ nó còn bé bỏng nên cứ như áp đặt lo lắng, lựa chọn cả nghề nghiệp cho nó...

-Con không thích y khoa, con không thể làm bác sĩ dù là bác sĩ thẩm mỹ như dì Tu đã gợi ý:

Luận lộ vẻ bất bình:

-Trước chính con từng mơ như vậy chớ có ai bắt buộc đâu.

Giọng Doanh cay đắng:

-Phải ! Doanh đã từng mơ như vậy, nhưng con chỉ mơ giấc mơ của người khác . Doanh nhớ, lâu lắm rồi, từ hồi còn học mẫu giáo kìa, ông ngoại, bà ngoại và cả cô giáo đều dỗ dành rằng ráng hoc, ráng ăn cho mau lớn, rồi làm bác sĩ cứu mọi người, lúc ấy Doanh thích lắm . Lớn lên một chút, biết mẹ chết vì ung thư, Doanh lại mơ mình sẽ là ng trị được bệnh này . Ở nhà mình ai cũng theo nghề y . Cậu hai là nha sĩ . Dì Tư bác sĩ, cậu Út cũng sẽ là bác sĩ nay mai . Có phải vì sống trong gia đình có sự hãnh diện về nghề nghiệp mà Doanh đã ép mình mơ thành bác sĩ không ? để đến lúc vào lớp 10, Doanh bỗng ngán và thấy rõ mình không thể là bác sĩ được

-Vậy sao không chịu nói.

-Con sợ mọi người buồn, nhất là ông ngoại, dù con biết mình thi cũng chẳng đậu vào y nổi đâu.

Luận nhẹ nhàng:

-Tóm lại ý con ra sao . Không thi y thì thi vao đâu ?

Doanh đắn đo, cô thở dài rồi lắc đầu:

-Con chưa biết cậu Út à !

Luân tằng hắng, anh hơi khó khăn khi nói tiếp:

-Bây giờ qua chuyện khác . Tại sao dám gạt cậu ? Hừ ! Mấy công cậu ngồi chờ mấy tiếng đồng hồ mà chẳng thấy Thảo đâu cả . Cứ nhìn quay tròn đưa lên đưa xuống bao nhiêu vòng thời gian là cậu nóng gan bấy nhiêu.

Doanh bối rối:

-Ủa ! chị Thảo không đến thật sao ! Kỳ vậy kìa.

Luận nạt ngang:

-Kỳ cái gì mà kỳ . cấm xía vô chuyện người kh'ac . bao giờ Thảo có thơ tao mới tin, ranh con phá giỏi hơn học . Lo nghĩ cho kỹ rồi trả lời với ông ngoại sẽ thi vào trường nào . bây giờ vao rửa chén đi.

Doanh phì cười, chạy ùa vào nhà . Tới ngưỡng cửa, cô quay lại:

-Cậu Út !

-Gì !

-... Cậu Viễn cùng học chung với cậu ha ?

- Ừ, nhưng chung hồi phổ thông . Hắn ta giống Doanh ở chỗ không thích làm bác sĩ.

-Á ! vậy chắc ông ta là giáo sư !

-Không, Viễn đang học mỹ thuật . Ê ! chê người ta chưa xứng làm sư phụ sao còn thắc mắc gì vậy nhỏ ! Mà hai người có biết nhau rồi phải không ?

Doanh ấp úng:

Đạ ! lần con bị tông xe t'e lả đầu gối đó !

-Ủa , vậy thằng chậy ẩu là Viễn sao ?

Doanh bặm môi gật đầu bừa cho xong . Cô nghe cậu Luân vỗ đùi:

-Hèn gì cậu bảo sao biết Doanh Doanh, nó cứ lảng sang chuyện khác mà không trả lời . Chắc nó quê.

Rút nhanh vào bết, Doanh xấu hổ với ý nghĩ "mình đã nói dối" . Nhớ tới chiếc lúm đồng tiền rất dễ yêu của Viễn, cô lại nao lòng.

-mà thôi, nghĩ tới làm gì . Tự mình đã không muốn cơ mà .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 01.05.2015, 17:05
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 07.01.2014, 23:44
Bài viết: 3128
Được thanks: 7069 lần
Điểm: 11.87
Có bài mới Re: [Sưu tầm] Những ngăn hồng trong tim - Trần Thị Bảo Châu - Điểm: 10
Chương 3

Doanh Doanh chăm chú cắm những đoá hoa hồng vàng còn hàm tiếu vào chiết lọ cổ cao bằng pha lê màu tím nhạt . Cô dùng kéo tỉa bớt những lá úa rồi thích thú hít hít chiếc mũi thanh thanh đón lấy hương hoa hồng ngọt thơm đang lan khắp phòng.

Ngôi biệt thự hôm nay ngập hoa Đà Lạt . Mợ hai và Ngọc Uyển đã vào với một xe tải đồ lỉnh kỉnh và bao nhiêu là hoa . Sáng nay dưới sự chỉ đạo của bà ngoại, cô đã đem biếu bớt cho mọi người, dưới sự "chỉ đạo của cậu Út, cô cũng chọn ra một chục hồng hàm tiếu tuyệt đẹp gói giấy, thắt ru băng cẩn thận để cậu đem tặng người đẹp . Số hoa còn lại, Doanh đem cắm ở thư viện, phòng ông ngoại, phòng cậu Út, bàn thờ mẹ, nhà bế, phòng khách mà vẫn còn thừa.

Doanh chợt nghe giọng mợ hai ngọt ngào vang lên ngòai hành lanh:

-Ý con muốn đưa Ngọc Uyển vào đây là nó có điều kiện ôn thi vào y khoa, được theo nghề của ông nội, cô chú là một vinh dự lớn của bé Uyển đó ba.

Ông ngoại Doanh cười sảng khoái:

-Ha ! Ha ! Còn bệnh của con thì sao ?

-Ôi ba ơi ! Con thì cứ rề rề hoài, vô đây với con Uyển cho có mẹ có con, chữa bệnh cũng phần nào thôi, chủ yếu chăm sóc bé Uyển động viên nó ham học hơn.

-Vậy chuyện chồng bây thì sao ? có hay không ?

Mợ hai lơ lửng:

- Đàn ông mà ba ! đôi khi cũng ham vui, con khuyên ảnh rồi, chắc thương con thì phải nghĩ đến vợ, không dám buông thả nữa đâu, con vào đây cũng để thử lòng ảnh thôi

-Vậy mà bay viết thơ nghe đâu như chồng bỏ đến nơi . Thật hết nói ! Rồi tính con Uyển học thêm ở đâu chưa hả Tuyền ?

Đạ ! Con có nghe chú út nó nói tới mấy trung tâm luyện thi . Ý con muốn ngoài việc học ở trung tâm phải ôn thêm ở nhà nữa

-Va6.y thi cần bồi dưỡng cho nó có sức khỏe, ba thấy nó gầy quá, cần chú ý chế độ ăn ngủ.

Hai người đã bước tới phòng khác, Doanh mỉm cười chào bà Lam Tuyền, cái tên nghe rất đài c'ac cúa mợ hai mà cô vừa nghe ông Phát, ngoại của cô gọi . Doanh đon đả gợi chuyện:

-Ngọc Uyển đâu rồi mợ 2?

Bà Lam Tuyền liếc đôi mắt sắc nhìn gương mặt rất đẹp của Doanh rồi cao giọng:

-Bé Uyển còn ngủ Doanh à ! con bé có thói quen ngủ trưa . Con có ngủ trưa không Doanh ?

Đạ, con chỉ nghỉ một chút chừng nữa tiếng là dậy

Bà Lam Tuyền chắc lưỡi thương hại:

-Tội nghiệp ! Số cơ, số cực là vậy đó, có ở không củng lục... c chứ chẳng ngủ được

Doanh Doanh nhấp nháy đôi mắt đen:

-Không ngủ trưa thì mình có thời gian đế làm bao chuyện mình thích, có gì đâu mà số cực với số sướng hả mợ ! Con lại thích thức buổi trưa mới kỳ chứ ! Chắc là con bị câu ca dao "đò8i người nhắn tựa gang tay . Ai ham ngủ ngày còn có nửa gang" ám ảnh quá !

Nét cười trên môi Lam Tuyền lặn ngay vào trong, bà hơi khó chịu trước cách quen tự do ăn nói ngang ngang của Doanh Doanh. Chưa bao giờ bà có cảm tình với Doanh, con bé được bố mẹ chồng bà cưng quý đến mức gần như quên đứa cháu nội, cô con gái tuyệt vời của bà . Bao giờ Lam Tuyền cũng muốn nhắc khéo cho Doanh nhớ thân phận côi cút của cô . Bao giờ Lam Tuyền cũng ranh ma và khôn ngoan làm khổ tinh thần của Doanh bằng những lời nói thương hại và bằng cách bày tỏ lòng lo lắng yêu thương chăm sóc của bà đối với Ngọc Uyển trước mặt cô . Bà biết ông bà Phát có khả năng cho cháu ngoại côi cút của mình nhiều thứ, nhưng tình mẩu tử thì không cách nào cho được

Tình .e con là cái Doanh Doanh không có được, con bé luôn bối rối và bực dọc mỗi khi thấy Lam Tuyền tíu tít săn sóc Ngọc Uyển . Đôi mắt đen có rèm mi dài của nó cụp hẳn xuống không hể chống đỡ nỗi muộn phiền đã theo nó từ thuở chưa biết đi.

Nhìn Doanh mạnh mẽ, hiếu động và yêu đời với những bài hát, điệu huýt gió luôn có ở mồm, bà Lam Tuyền càng ghét cô hơn . Linh cảm báo cho bà biết con bé sẽ là khắc tinh của Ngọc Uyển, còn vì đâu, tại sao, bà vẫn chưa hiểu ra . Bất chợt Lam Tuyền nhớ lại:

Thời con gái, Lam Tuyền và Diễm Quỳnh học chung trường, chung khối, cả hai đều là hoa khôi nên chẳng mấy ưa nhau . Oái oăm hay Ngọc Vũ, anh trai Diễm Quỳnh lại si mê Lam Tuyền, thế là Diễm Quỳnh theo nói cho anh trai mình biết tính tình của Lam Tuyền, cô gái đẹp nhưng ích kỷ, nhỏ mọn, thù vặt và thù dai vô cùng . Ngờ đâu Ngọc Vũ sa vào vòng mê đắm, nghe người yêu chứ không nghe bất cứ ai, nhất là những người nói không hay về nữ hoàng của lòng . Anh chàng khù khờ dại dột kể lại em gái mình nói cho người yêu nghe . Thế là trong lòng Lam Tuyền mối thù bắt đầu mọc rễ, đâm chồi . Về làm dâu nhà họ Nghiêm là chị dâu của Diễm Quỳnh, mối thù không tan mà ngày càng sâu đậm hơn.

Tính Diễm Quỳnh cũng bướng, nên cảnh chị dâu em chồng trong gia đình trí thức xảy ra lắm cái thâm thúy vô cùng . may là Diễm Quỳnh cũng lấy chồng sau khi anh mình cưới vợ không lâu . hai cô hoa khôi cùng có thai và cùng sanh hai cô con gái, nhưng số phận cay nghiệt khiến Diễm Quỳnh lìa đời lúc Doanh Doanh đựơc tròn thôi nôi . Mối thù vặt vãnh khi xưa không tan, để tận bây giờ nhìn thấy con gái Diễm Quỳnh, Lâm Tuyền vẫn còn sôi nguyên sự căm ghét.

Ngẩng cao gương mặt đẹp nhưng lạnh lùng của mình Lam Tuyền dịu dàng:

-Con còn quá nhỏ để hiểu về số mạng . ngày xưa mẹ con và mợ đây chung tuổi, có chồng cùng một năm, hai ông chồng cũng cùng một tuổi . Đến khi sanh hai đứa con gái cũng cùng một lượt . Thế nhưng số của hai người hoàn toàn khác nhau.

Ông Phát nhiéu vầng trán rộng đã có nhiều nếp nhăn:

-Sao lại đi nói với trẻ con ba cái trò dị đoan vớ vẩn mà ba ghét nhất trên đời chi vậy hả ! Có ăn học như bây cũng tin hay sao ?

Doanh Doanh nhỏ nhẹ:

-Mợ hai đâu có tin dị đoan, ý mợ muốn cho con hiểu rằng, có những con người nếu đem so sánh từng đôi một, thì thấy có nhiều ngẫu nhiên giống nhau, nhưng mỗi người vẫn là mỗi người . Như con và Ngọc Uyển vậy mà, phải không mợ ?

Lam Tuyền ậm ự:

-Con thông minh y như mẹ con ngày xưa

Quay sang nhìn ông ngoại, Doanh Doanh cong đôi môi nghịch ngợm:

-Con nghe bà ngoại nói mẹ con giống ông ngoại nhất nhà . Chắc trong mấy đứa cháu, Doanh cũng giống ông ngoại nhất quá !

-Giống ông ngoại thì năm nay dứt khoát phải thi đậu vào y khoa với Ngọc Uyển . Con đồng ý không ?

Bị hỏi bí bất ngờ , Doanh chi biết cười trừ, cô lí lắc nói trớ đi:

-Con cố gắng hết sức mình ông ngoại à, đại học nào cũng là đại hoc, sao phải là y khoa hả ông ngoại ? Con sợ làm bác sĩ lắm

Lam Tuyền chúm chím:

-Biết sợ là tốt đấy con ! Xem ra đâu phải ai cũng làm bác sĩ được, phải có tay phục dược chớ chơi sao ! Ba biết không, con bé Uyển coi vậy mà mát tay lắm đó . Mỗi lần con bệnh nó mua thuốc, cho uống thuốc là con đỡ liền, trong khi đó anh Vũ cho thuốc con cứ nằm rề rề hoài . Bởi vậy thấy bé Uyển mê theo nghề ông nội con mừng lắm.

Nhìn chiếc miệng bao giỡ cũng sẵn nụ cười của bà mợ đẩy đưa khoe khoang cô tiểu thơ cưng quý của bà ta Doanh vừa khoái chí vừa bực mình . Cô khoái chí nghĩ rằng con người như vậy cô ghét là đúng là phải, cô bực mình vì phải... ng độ dài với người cô ghét.

Cúi xuống nhặt ba mớ hồng úa, Doanh cầm cây kéo lững thững bước ra vườn . Cô chum môi huýt gió gọi con kinô . Con chó Nhật lông xù trắng tinh trong nhà phóng ra nhảY chồm chồm lên người Doanh. Cô gắt yêu:

-Hừ vừa thôi ! Nằm xuống mau !

Con kinô nép người dưới chân Doanh miệng rên ư ứ nghe thật buồn cười . Cô nhặt một khúc cây ngắn vứt ra xa rồi huýt gió, con kinô phóng vội đi tìm khúc cây tha trở về cho Doanh.

Làm được vài lần cả người lẫn vật coi bộ đã chán trò chơi trên, nên Doanh đi sâu vào trong . Khu vườn nhà cô buổi trưa vắng vẻ và yên tĩnh đến não lòng . Trong nhà ngoài Doanh ra ít ai quan tâm và để ý đến nó . Với Doanh, chẳng gốc cây nào cô không biết, và bao giờ Doanh cũng là người phát hiện ra những quả chín trên cành để leo lên hái xuống, hí hửng đem khoe mọi người.

Khu vườn chỉ bắt đầu dọc hai bên nhà và chạy dài bao quanh cả phái sau thôi . Còn phái trước là vườn hoa kiểng của ông Phát . Ở đây có đủ loại hoa mà ông chăm sóc rất kỹ . Vậy mà có lần Ngọc Uyển đã cả gan bỉu môi .. chê không bằng một góc vườn nhà nó trên đất hoa Đà Lạt.

Doanh dừng lại dưới bóng cây ngước lên tìm xem từ nhánh nào đã vang ra tiếng lảnh lót của chim chìa vôi . Mùa này chim về đầy vườn chúng làm nơi đây có nhạc điệu dễ yêu: tiếng xào xạc của cành, rào rào của lá khô và bổng trầm của ve sầu.

Doanh lắng nghe mọi âm thanh và mỉm cười . Dường như cây trong vườn có một ngôn ngữ riêng . Bao giờ cô ra chúng cũng reo lên mừng rỡ.

Con kinô gừ lên khó chịu làm Doanh quay lại . Trước mặt cô là Ngọc Uyển xinh đẹp mê hồn trong bộ đồ đầm màu trắng . Phải nói tất cả những nét đặc sắc của bà mẹ đều tập trung ở cô con gái . Ngọc Uyển có nét đẹp lạnh, kiêu sa đài các của các tiểu thơ con nhà quyền qúy . Cử chỉ và lời nói của Uyển thường được chau chuốt và tập tành điệu đàng đến mức lố bịch trông thật khó chịu . Doanh và Uyển rõ là hai thái cực, giống như ngày xưa Lam Tuyền và Diễm Quỳnh đã là hai thái cực

Ngọc Uyển cười rất tươi khiến Doanh ngây ra nhìn đôi gò má hồng hồng của cô gái Đà Lạc:

Đoanh làm gì có một mình ngoài vườn vậy ? Không ngủ trừa à ?

-Em .. À .. Em tìm trái chín, nhiều lắm, tối hom qua em nghe dơi kêu ngòi gốc nhãn, thế nào cũng có nhãn chín . Đi với em chị Uyển !

2 người bằng tuổi nhau nhưng Doanh luôn giữ phận làm em, cô một thưa hai chị xưng em, điều đó chẳng biết có vừa lòng Ngọc Uyển không mà cô ta chỉ cười cười mỗi bận nghe như vậy.

-Mình không có thói quen phải tự tìm cho mình đồ ăn thức uống . Bao giờ mẹ cũng lo sẵn, những thứ đó ê hề không ăn hết . Doanh hay thật đó, biết treo cây nữa, thấy Doanh trèo thích ghê, mà đâu dám

Tự nhiên như chẳng hề hiểu thâm ý khoa khoang để hạ kẻ khác ủa Uyển, Doanh vừa bước đi trước vừa nói:

-Tự mình cho mình những thứ mình cần là trách nhiệm đối với bản thân . Doanh thích tự lập nên nghĩ, càng ít làm phiền mọn người chừng nào càng tốt chừng nấy . Mình lớn rồi chứ có phải đứa trẻ lên 3 đâu.

Liếc Uyển một cái, Doanh tiếp:

-Chị Uyển chưa trèo cây nên thấy sợ, chớ trèo cây thú lắm

Bĩu môi đầy vẻ hợm hĩnh , Uyển cố ý :

-Như người rừng chớ cò gì đâu mà thú . Uyển không thích cảm giác mạnh như leo trèo, phá phách, hay lang trang trong vườn vì ba mớ trái cây bị chim ăn như dân nhà quê . Thời gian đó để thả hồn theo tiếng nhạc phải sang không ? Đôi tay của mình đâu làm việc nặng như trèo cây, cuốc đất, cần giữ cho thật mềm mại, dẻo dai, đâu phải tay ai cũng đủ dài để có thể lướt nhanh trên những phím dương cầm bằng ngà.

-Và đâu phải ai cũng có được bàn tay phục dược như bàn tay của nghệ sĩ dương cầm Ngọc Uyển . Chị định thi vào y khoa thật à ?

Tròn đôi mắt, Ngọc uyển kinh ngạc:

-Sao lại không thật, đó là hoài bão của cả dòng họ chứ có phải riêng của Uyển đâu, Doanh hỏi nghe lạ ghê !

"Hoài bão của cả dòng họ" cái gì nghe đao tó, búa lớn thế . Doanh trèo lên cây nhãn lồng đầy cay đắng . Vẫn biết nói ra những lời kênh kiệu tự cao như mẹ con Ngọc Uyển không phải khó khăn gì, nhưng sao Doanh vẫn chẳng thể nói được . Cô có thể bày trò châm chọc, phá phách, thậm chí... gậy sự kẻ khác nhưng nói kiểu như Ngọc Uyển thì chưa từng bao giờ . Với cô nói những lời khó nghe kiểu như vậy là không dễ dù nếu nói ra người nghe chắc phải nhớ đời.

Mùi nhã chín thơm ngọt cả cây . Doanh hái một chùm ngồi đonh đưa trên chạc ba ăn ngon lành, cô chẳng thèm bãi bôi mời Uyển . Tối lời vô ích ! Thứ tiểu thơ đài c'ac cao sang như nó làm gì có cái thú ăn quả trên cây, tự nhiên thoải mái như Doanh Doanh . Cứ để cô ả lượn lờ bên dưới với con kinô . Mà con kinô xem chừng chẳng ưa gì Ngọc Uyển, nó cứ gầm gừ và "canh chừng" cô như thế người gian, Doanh vứt chiếc hột nhã nâu bóng xuống ngay con chó, miệng khẻ huýt gió, con chó rời mắt khỏi Uyển một c'ach tiếc rẻ, nó rên vài tiếng rồi chạy thật nhanh vào bếp, thoáng chốc kinô trở ra miệng cắp cái rổ nhựa màu đỏ, thả rổ dưới gốc cây, chú ta lại kêu "ăng ẳng"

Doanh cười

-Mày giỏi lắm Kinô !

Cô thả những chùm nhã chín vừa hái cho chúng rơi vào rổ . Mặc lời nói êm êm ngọt ngào như đường của Uyển vang lên:

-Hay thật ! không ngờ Doanh biết nói cả tiếng... chó

Sững người lại Doanh tự nhủ: "BÌnh tĩnh Doanh Doanh, nhịn là tốt nhất !" Rồi cô lại uất úc: "tại sao lại nhịn ? Không khéo nó cho là mình ngu, mình sợ vì mình là con mồ côi, không cha, không mẹ . Mợ hai và nó coi mình như một cái gai hay sao ấy ! mà mình đã làm gì để họ ghét chứ ?

Doanh vờ không nghe câu Uyển vừa nói, cô tiếp tục kiếm những chùm nhãn khác, Uyển chẳng buông tha, cô tiếp tục trêu đầy ác ý:

-Sao không trả lời . Ai dạy Doanh tiếng chó vậy ?

Tức điên lên Doanh hầm hầm phản pháo:

-Chị mới vừa dạy chớ ai, những lời chị nói và những cách nghĩ trong đầu cúa chị giống y cách tru của chó sói lúc tranh mòi

Uyển tái mặt, cô ngước lên nhìn Doanh đứng trên cao, một tay chống nạnh một tay chỉ lên . Uyển lắp bắp:

Đoanh Doanh, mầy, mầy dám nói thế hả dồ mất dạy !

-Cái gì ! Chị vừa... vừa sủa gì vậy ?

Doanh lẹ làng từ cây tuột xuống, nhưng Uyển còn nhanh hơn, cô vung chân đá tung rổ nhãn rồi bỏ chạy vào nhà . Con kinô sủa "ăng ẳng" đuổi theo, Doanh té bịch trên cỏ, ngực đau buốc vì tức, vì lo, con yêu tinh ấy vào nhà sẽ khóc lóc, ón thót với ông bà ngoại . Doanh sẽ bị rầy và bà ngoại có thương Doanh tới đâu cũng tỏ ra nghiêm khắc, bà không muốn con dâu nói sau lưng rằng bà bênh cháu ngoại, bỏ cháu nội như lúc còn nhỏ . Doanh và uyến chơi đùa rồi tự cãi với nhau, mợ hai đã giận dỗi rấm rứt khóc đưa con trở về Đà Lạt với lời trách cứ bà yều cháu không đồng đều.

Nằm xoài trên cỏ, Doanh ngắm những tàn lá nhãn đong đưa . Cô thầm trách mình nóng nảy, chuyện không đáng lại làm to, tính ra mẹ con Ngọc Uyển mới về ở được hai ngày, chưa hết thời gian làm điệu, làm bộ, làm màu làm mè với nhau mà đã hùng hổ gầm gừ nhau như thù từ kiếp trước.

Khẽ giật mình, Doanh nhăn mặt với ý nghĩ vừa thoáng qua rồi cô trề môi đầy vẻ buống bỉnh . Không thể dối lòng được ! Từ hồi còn nhỏ Doanh đã chẳng ưa con bé lúc nào cũng sạch bong như mới được lau bóng, ăn mặc như bà công chúa, chưa bao giờ dám ngồi xuống đất vì sợ lem quần áo, còn cách nói chuyện dễ ghét nhất trên đời, trổng không, chẳng xưng tôi, xưng em hay con, cháu gì ráo, cứ đỏng đảnh như kẻ trên quyền hành đang nói những lời như truyền lệnh cho người dưới . Chỉ có mẹ Uyển là cười trả lời, vuốt đuôi con mình còn ông bà ngoại, cậu Út lẫn dì Năm đều khó chịu, đến nỗi có một lần bà Phát nửa đùa, nửa thật đả bảo:

-Con bé Uyển như con búp bê, chưng nó trong tủ kính thì đẹp tuyệt và hay hơn để ở ngoài nghe nó nói, nhìn nó đùa...

Thoạt đầu nghe vậy, Lam Tuyền cười thích thu, đến dứt câu, mắt bà sa sầm xuống, đôi mắt lạnh như dao ấy liếc ngay Doanh Doanh, đôi môi mỏng có thoa tí son hồng khẽ mím lại và nhẹ nhàng buông lời:

-Vâng ! Thưa mẹ con biết bé Uyển rất vụng về, vì từ bé xíu đến nay vợ chồng con vẫn chưa bao giờ thả rong nó giữa người khác như con nhà .. thiếu cha, thiếu mẹ . Bọn đó thì giữa đám đông bao giờ cũng nhôn như con rối đang làm trò khi?

Vừa nhác thấy bà Phát nhíu mày, ông Phát đã nói lảng qua chuyện khác, nhưng Doanh đâu phải là đứa trẻ khờ khạo, cô hiểu mợ hai muốn ám chỉ gì để mãi mãi đến bây giờ và có lẽ suốt đời cô vẫn đau đớn khi nhớ đến phận mình.

Lớn lên tính tình của mỗi người có khác đi, ngọt ngào hơn, đỏnh đảnh hơn, chanh chua hơn, hay ngổ ngáo hơn, nhưng vẫn không thể nào gần nhau hơn . Mỗi lần hai mẹ con Uyển vào thăm Doanh đều cố giữ mối quan hệ chừng mực cho tốt đến lúc chia tay . Bao năm rồi mối quan hệ ấy dầu sao vẫn khả quan kia mà sao năm nay chưa chi đã bùng nổ kỳ quặc thế !

Lăn một vòng trên cỏ Doanh vớ phải chùm nhản còn được mấy trái, cô ngắt một qủa cho vào miệng cắn . Mùi thơm và vị ngọt làm lòng Doanh mềm lại . Rõ là, cô đố kỵ, cô ganh tị với Uyển vì cô thua nó rất nhiều thứ, nhưng còn Uyển, nó hơn cô tất cả mọi thứ sao nó lại ghét cô ra mặt đến thế.

Bao giờ Doanh cũng la kẻ độc miệng "khẩu xà" nhưng "tâm" Doanh lúc nào cũng coi Uyểng là chị mình, người mất mẹ xa cha nào cũng rất cần tình huyết thống họ hạng, thế nhưng Ngọc Uyển xem chừng thích "an nước lã " hơn "giọt máu đào".

Doanh Doanh xót xa, dầu sao mình cũng bậy quá . Phải biết nhường nhịn để ông bà ngoại vui lòng chứ Doanh Doanh ! Phải hứa với lòng nhé, còn bây giờ thì...

Đứng phắt dậy, cô thầm thì . Bắt đầu ngày mai ta sẽ lao vào việc hoc, không thi vào y khoa nhưng sẽ thi vào tổng hợp khoa Anh Văn . Ai nỡ ép khi Doanh Doanh không có "bàn tay phục dược" . Ai nỡ ngăn cản khi Doanh rất mê làm hướng dẫn viên du lịch.

Doanh buồn cười, không ai nỡ ngăn cản ý muốn của cô đau, dầu sao tốt nghiệp đại học để sau đó phải xin vào làm hướng dẫn viên ở các công ty du lịch vẫn không bao giờ là hoài bão của bất cứ người nào mang dòng họ Nghiêm . Bác sĩ mới cao quý, còn hướng dẫn viên du lịch thì coi chừng ! Phải cần xem lại đó ! Vì khối người chẳng cần đại học mà vẫn làm rất ngon nghề này.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hankuyng1711 và 145 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 77, 78, 79

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

17 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

18 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37

20 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 318 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 301 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 500 điểm để mua Princess 4
Độc Bá Thiên: Ri
Mộ Tử Vân: Nhìn người ta đấu mà ngậm ngùi nhìn lại số điểm bản thân :cry:
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 646 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Phèn Chua: Cái ca mô :cry2:
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 279 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 614 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 3044 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2898 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 583 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 554 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 526 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 500 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 385 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 365 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 346 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Người đẹp và mô tô
ღsoixam࿐: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nương nào trong truyện kiếm hiệp?
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Tuyền Uri: Sao ko ai vote cho êm =.=
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2759 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2626 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ đánh đàn
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Preiya
Lý do: Hi babe
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Tiêu Tương
Lý do: Tương tương iu dấu nhớ tui ko

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.