Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 16 bài ] 

Bông hoa bên hẻm vắng - Mỹ Hạnh

 
Có bài mới 05.04.2015, 21:19
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 18.05.2014, 18:14
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1950
Được thanks: 1698 lần
Điểm: 6.16
Có bài mới [Sưu tầm] Bông hoa bên hẻm vắng - Mỹ Hạnh - Điểm: 10
Bông Hoa Bên Hẻm Vắng

Tác giả : Mỹ Hạnh
Nguồn: truyen.haohanca.com

Khu chợ "đâm hông ngang xương" ấy, thể theo chương trình phát triển đô thị nó hoàn toàn vi phạm luật pháp . Này nhé! Nó "mọc" trắng trợn trên những con đường không phải hải lộ, chưa phải đại lộ, dọc ngang từ đường Đoàn Thị Điểm, Trần Tế Xương, Tăng Bạt Hổ, Phạm Ngũ Lão, "mọc" trước "lỗ mũi" của bao người có trách nhiệm . Yên hùng tồn tại hàng chục năm với cái tên chợ chính thức hẳn hoi "Chợ Tăng Bạt Hổ" .

Mang ơn trên cho "mọc" ra cái chợ, tuy nó làm cản trở lưu thông, thành ổ chứa rác rưởi, tiếng ồn, nhưng nhờ nó, độ trăm hộ dân có cơm ăn ngày 2 bữa ( chưa kể trúng mánh, có xế nổ, nhà lầu như chơi). Và từ cái chợ Tăng Bạt Hổ đó, tôi kể bà con nghe chuyện một "siêu quậy" trưởng thành từ cái chợ với cuộc hành trình dài ... bằng..

Chà chà! Khoan nói . Giờ phải kể từ đầu đến cuối mới được .

Là như ri . Ở đường Đoàn Thị Điểm ( tức là chợ Tăng Bạt Hổ) có hai xóm nhỏ . Một xóm được gọi là xóm Chuối, một xóm có tên là xóm Hồ . Hai cái tên có từ thuở nào chẳng ai buồn tìm hiểu . Duy một điều ai cũng biết, hồ chưa giải phóng, hễ thanh niên đi tới xóm Hồ là thanh niên đàng hoàng, đi tới xóm Chuối là thanh niên không đàng hoàng .

Tại sao ? Chà chà! Điều này thật tế nhị . Tóm lại, chắc bà con hiểu vì sao xóm Chuối toàn thanh niên đến lại bị gọi là không đàng hoàng .

Ty Ty ra đời bởi một thanh niên không đàng hoàng , không lưu lại tuổi tên . Mẹ nó định tống "nó" đi cho khoẻ bụng, ai dè .... giải phóng .

Thế là cô gái "bán hoa" về ở với mẹ . Quen ngủ ngày thức đêm, quen ăn không quen làm, cô Lành với cái tên Mộng Hoa cứ ì ra ngồi nhà, đợi bà mẹ bán khoai lang đem tiền về nuôi chờ ngày sinh nở .

Ngày Ty Ty chào đời, mẹ nó từ giã cuộc đời (vì suốt 9 tháng nằm ườn ăn với ngủ) . Bà Bốn Khoai, ngoại Ty Ty ẵm nó từ nhà thương về, gởi nhờ chị hàng xóm bú đỡ , tất tả thuê xe lam (nhờ tiền lối xóm, kẻ ít người nhiều gom cho) làm xe tang đưa ma con gái .
Ở đời, điều tốt khó học, thói xấu dễ theo, bà Bốn Khoai hiền lành, chất phác, tuy dốt nát nhưng nhân nghĩa hơn người . Cô Lành (tức Mộng Hoa) thì vừa dốt nát lại vừa hư hỏng . Có chút nhan sắc, muốn không làm cũng có ăn, nên con đường vào ... xóm Chuối, Lành đi không chút do dự .

Hồi đó bà Bốn Khoai khóc lóc khuyên con dữ lắm , Lành một mực không nghe, rồi cái uất, cái tức khiến bà Bốn Khoai đánh Lành một trận . Thế là từ gái bao, gái dù con Lành biến thành gái làng chơi sau khi phán với bà mẹ một câu "xanh dờn" .

Thế nhưng con Lành vác bụng về, bà lại ráng bán thêm vài ký khoai buổi chiều để con lành có chút bồi duỡng cái thai . Kết cuộc, nó ra đi trên bàn sinh, trả công lao nuôi dưỡng cho bà , để lại đưa con khóc chào đời ba tiếng rồi ngủ khì .

Từ đó, bà Bốn Khoai làm mẹ lần thứ hai . Bán khoai ngày hai buổi, bà cột Ty Ty sau lưng . Ơn trời, con nhỏ trừ lúc đòi bú là gào lên dậy trời, còn thì chơi, ngủ tì tì, chẳng mè nheo bà ngoại gì ráo . Hồi mới giải phóng, bà Bốn Khoai làm gì mua nổi sữa cho Ty Ty bú . Nó bú toàn nước cháo gạo đổ thêm chút muối, đường, vậy mà cứ lớn tơi tới, căng tròn múp míp, dòm phát mê . Lại còn chơi, cười suốt ngày dù trên lưng bà ngoại hay trong cũi tre khi bà Bốn Khoai nấu chút cơm ăn tối .

Giải phóng về, tệ nạn xóm Chuối chấm hết, cả mấy quán dấm dúi xì ke cũng giải nghệ . Các "em" ở xóm Chuối đưa qua trường xây dựng cuộc sống mới, rồi đi lao động sản xuất . Xóm Chuối mọc lên những mái nhà công dân lương thiện nhưng bà Bốn Khoai cương quyết ở lại xóm Hồ dù mấy chục mét vuông đất ngày xưa của bà Uỷ Ban cho phép cất
nhà .

Xóm Hồ có nhiều hẽm, con hẽm nhỏ nhất, sâu nhất có mái nhà ba miếng tôn là nhà bà Bốn Khoai . Ty Ty lớn lên từ mái tôn ấy , bằng mùi khoai luộc xen mùi khói ướt và từ lúc biết đi, Ty Ty đã cùng dậy với bà (lén thôi, nằm không rục rịch, bà ngoại tưởng Ty Ty ngủ, ai ngờ nó mở mắt láo liên xem trộm ngoại nhen lửa thế nào, bắc nồi lên bếp làm sao) .

Ty Ty nổi tiếng ở xóm Hồ từ lúc 13 tháng, các bạn tin không ? Không tin tôi kể cho nghe .
Năm Ty Ty 13 tháng tuổi, bà ngoại cõng hết nổi . Chèn ơi ! Ăn toàn bột mì , khoai lang, rau, năm thì mười hoạ mới có chút tanh của cá, rứa mà Ty Ty cứ phơn phởn lớn, nở nang, chân tay mình mẩy có khúc có ngấn, đi muốn lún xuống đất xóm Hồ . Bà Bốn Khoai bèn để Ty Ty ở nhà, dặn dò :

- Ty Ty ! Nghe ngoại dặn nè .

Nó đang "đớp" củ sắn chấm muối mè, nuốt vội, tròn xoe mắt, dạ thiệt to.
Bà nói:

- Từ bữa ni, con giữ nhà, đừng cho ai vô . Ngoại bán xong về liền.

Con nhỏ mới mười ba tháng tuổi , nói sõi như ranh:

- Cho Ty đi bán khoai.

- Ty giỏi. Bán xong, ngoại về luộc hột mít con ăn.

Nó có vẻ ngẫm nghĩ rồi dạ thật to. Có cho kẹo bà Bốn Khoai cũng không dè con cháu mười ba tháng tuổi biết ngẫm nghĩ .

Vậy là bà để nó ở nhà, đi vòng quanh xóm bán xong, lần ra sân vận động Chi Lăng.

Ở nhà, Ty Ty ăn hết củ khoai, lúc thức đánh vòng quanh căn nhà ba mét cả chiều ngang lẫn chiều dài, sà vào ca nước bà ngoại để sẵn, nốc một hơi, phởn bụng xong, lăn ra ngủ.
Bà Bốn Khoai khóa ngõ bằng sợi thép cột. Ty Ty mở không được, bèn đàng hoàng nằm xuống bò qua lỗ hổng thép rào, bắt đầu cuộc phiêu lưu như ... Dế Mèn.

Đầu tiên, nó đi ngang qua con đường đất đá lởm chởm, nhà cửa ngoằn ngoèo, mà ngoại nó chưa bao giờ đi là đường xóm Chuối. Nó đi tới con đường cắt ngang, nhìn lên nhìn xuống, tà tà, lum đum băng qua đường đi đến gần chỗ đông người, nhiều xe. Nó mặc cái quần phồng vải bóng xanh, đỏ. Cái yếm lớn hai dây cột. Thấy chỗ quen thuộc lại tà tà qua đường, đi đến sân vận động. Buổi sáng, đường phố tấp nập người đi làm, rứa mà chẳng cặp mắt mô thấy Ty Ty với cuộc phiêu lưu trên đường phố.

Nó vô tuốt sân vận động, đi quanh tìm bà ngoại. Lạ he! Mấy bữa thấy ngoại đưa khoai cho mấy người này, mấy người này đưa ngoại tờ giấy xấu xí, ngoại lại trả mấy miếng sắt tròn tròn (tiền kênh hồi Giải phóng) . Chừ họ ở đây, to đầu còn dành nhau trái tròn tròn, đánh nhau ngã dồn cục, còn ngoại mất tiêu. Ty Ty buồn bã ngồi ở bãi cỏ, chống cằm bằng hai tay, nhìn người ta chạy tới chạy lui la lối. Chừng thấy mệt bèn nằm soài ra cỏ, đánh một giấc, mặc kệ ông mặt trời chói chang.

Khi nó mở mắt, chẳng thấy ai chạy tới chạy lui nữa. Nó nghe khát và con gì cắn bụng.
Theo lối ngoại thường đi, nói ra ngoài, lần theo đường quen thuộc về nhà. Nó băng qua ngã tư Hùng Vương, Ngõ Gia Tự, rẽ Trần Tế Xương vào con hẻm lớn và ngơ ngác khi đông người ùa ra la lớn:


- Nó đây rồi !

- Ty Ty đây !

- Gọi bà Bốn Khoai !

Và nó được ngồi chễm chệ trên vai một anh mập ơi là mập. Ở xóm gọi anh là Chín Mập.

- Ty Ty ! Mày bị bắt cóc hả ? - Anh mập hỏi .

- À ! - Trí tuệ Ty Ty chưa hiểu điều này, nó nói:

- Ty Ty khát nước, bụng kêu ùng ục.

Chín Mập dồn Ty Ty qua xóm Hồ, bà Bốn Khoai và một số người ở xóm đi tìm Ty Ty chưa về. Mọi người ơi ới bảo nhau đi gọi bà Bốn. Có người lăng xăng mở cửa. Chín Mập đưa Ty Ty về nhà. Vừa lúc bà Bốn về, bà ôm cháu ngoại, khóc ồ ồ, khiến Ty Ty ngạc nhiên, lồ
mắt, ngoẻo cổ ngó rồi kêu lên:

- Lêu lêu, ngoại khóc xấu quá.

- Cha mi ! - Bà Bốn nghẹn ngào - Ai đem mi ra ngoài hỉ? Mi đi mô từ sáng chừ?

- Ty Ty đi ... ngoại, không thấy ngoại mô hết.

Mọi người lắc đầu ồ lên. Chín Mập hỏi:

- Răng Ty Ty đi được? Cửa khóa mờ?

Con bé chau mày, cong môi:

- Con vá đi được, Ty Ty đi được.

Hỡi ơi ! Chín Mập ôm đầu, con vá là con chó nhà nó, thường chui qua nhà bà Bốn Khoai nằm ngủ bằng lỗ rào ở cửa. Vậy thủ phạm chính là con vá, nó vẽ đường để Ty Ty chui rào đi... bụi đời làm cả xóm Hồ náo loạn suốt nửa ngày.

Chín Mập cung tay hầm hè đứng dậy. Phải trừng trị con vá về tội vẽ đường cho... hươu chạy.

- Ty Ty đói !


Chín Mập thay mặt con vá xin lỗi bà Bốn bằng nắm khoai ngào đường để trong túi quần xã xệ của nó. Chẳng là mải đi kiếm Ty Ty, Chín Mập quên cả đói, nên mới còn nắm khoai ngào.

Buổi trưa mà, nên cả xóm vây quanh Ty Ty biểu nói kể đi phiêu lưu những đâu, nó vừa nhai nhóc nhách vừa kể:

- Vá bò, Ty Ty bò. Vá đi mất, Ty đi tìm ngoại.

- Ty tìm ở đâu? - Chín Mập hỏi.

Ty Ty nhăn trán, ngẫm nghĩ như bà cụ:

- Chỗ nhiều xe chạy, chỗ đánh lộn dành "tròn" nhiều ghế.

Bà Bốn thổn thức quẹt nước mắt:

- Cha trời ! Nó qua tuốt sân vận động tìm tui.

Ty Ty phụng phịu:

- Ngoại mất tiêu, Ty buồn ngủ một mình.

Cả xóm tặc lưỡi cười ồ. Mỗi con bé trên tay chị Hoa là khóc ngất. Hoa lé, nghề nghiệp chính thức là ở đợ từ năm chín tuổi. Năm nay hai bốn tuổi, nghĩ là chị đi ở đợ thâm niên được mười lăm năm. Sau Giải phóng không ai đi ở đợ, kẻ về quê, người đi kinh tế, không phân biệt giai cấp. Hoa lé không có quê để về, cứ lang thang từ xóm Chuối, qua xóm Hồ, lên xóm Chùa, rồi vạch đến xóm Đường Rầy, tối lên ngủ trong chợ Cồn. Rồi bỗng dưng Hoa lé thành "cháu" của ông Toàn, một cán bộ quân sự về hưu vì thương tật. Thành "chị" con gái ông Toàn, ung dung ăn ở và dọn dẹp nhà cửa, rồi nuôi em Bích, rồi chăm con cho con em Bích. Con em Bích cũng con gái, một tuổi với Ty Ty tên bé Nu. Sở dĩ bé Nu khóc ngất, giẫy đành đạch lên, vì nó thấy Ty Ty ăn mà không cho nó ăn.

Ông anh hàng xóm là Chín Mập biết tỏng, vội quát:

- Bé Nu hư nhỉ. Ăn rồi còn đòi gì nữa?

Bé Nu nói chưa sõi, cứ nẩy ngược ré:

- Cho... oai... đường... cho Nu "choai" đường.

Hoa lé lật đật bồng nó đi. Ty Ty chợt chìa nắm khoai ngào đường:

- Cho mi đó. Đừng khóc... đồ hư.

Con Nu nín khóc liền, đưa cục khoai ngào lên miệng. Còn cả xóm trối trời khi nghe Ty Ty mắng bé Nu đồ hư. Có phải hắn mới mười ba tháng tuổi?

Từ đó, cả xóm Chuối, xóm Hồ gọi Ty Ty là Ty tỷ tỷ. Riêng Chín Mập, khăng khăng đặt tên Ty Ty là "Cún giang hồ". Cũng từ đó, giai thoại Ty tỷ tỷ xóm Hồ ngày một nhiều. Được đem kể nhau nghe để cười rồi lắc đầu với nhau, tặc lưỡi: "Cái con..."



Đã sửa bởi suongsuong1800 lúc 05.04.2015, 22:15.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 05.04.2015, 21:21
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 18.05.2014, 18:14
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1950
Được thanks: 1698 lần
Điểm: 6.16
Có bài mới Re: (sưuu tầm) Bông hoa bên hẻm vắng- Mỹ Hạnh - Điểm: 10

Chương 2

Giai Thoại Ăn:

Càng lớn, Ty Ty càng khoái ăn, nhất là chất ngọt. Có lẽ vì lúc nhỏ thiếu sữa mẹ, nhà có mỗi hũ đường là tài sản đáng giá. Ty Ty thèm lắm, nhưng ngoại nói: "Ăn ngọt nhiều có sạn trong bụng", nên ít cho Ty ăn. Nó mỗi ngày nhìn từng thẻ đường vàng ươm, nước miếng tứa đầy miệng, bèn nghĩ cách... hũ đường biến mất.

Năm đó Ty Ty ba tuổi, có bạn là bé Nu, con cô giáo Bích, bé Mi con cô Nga - nhà hồi xưa bán hàng có cái nhà lầu to nhất bên xóm Hồ. Cả ba sở dĩ quen nhau nhờ Chín Mập. Chín Mập là con thứ chín của bà Hai Cầu Tự, còn là thằng con trai nhất trong chín đứa con, nên nó được cưng chiều lắm. Bà Hai cầu Tự trước G.P. giàu nứt vách, nhưng vì không có con trai nên thường làm phước với xóm giềng, mong trời đấy ngó lại, kẻo mai sau lư hương bát nước lâm cảnh nhang tàn, khói lạnh. Dù gì, ông bà ta có câu "Nhứt nam viết hữu, thập nữ viết vô" mà.

Chẳng biết phải trời phật ngó nghĩ không, năm bảy hai, khi ông Chấn bắt đầu chán bầy con gái, đi sớm về trễ, thì bà Hai Gấm, tự là Cầu Tự đẻ được thằng Mập, nhà họ giết bò, mổ heo đãi khắp mấy mấy xóm suốt ba ngày. Hai Gấp tưởng giữ được chồng, té ra hồi G.P. ông Chấn bỏ đi biệt tích, để mình Hai Gấm nuôi chín đứa con. May là con của ăn của để, thêm mấy đứa con đầu lanh lợi khôn ngoan, nên gả đứa rồi vẫn lại qua nhờ cậy được.

Chín Mập mới vô lớp một, tên khai sinh oách lắm: Trần Tử Thiên. Đi học thì thôi , về tới nhà vứt cặp, Chín Mập lè lẹ chạy tới nhà cô Nga, ẵm bé Mi đi chơi, tạt qua nhà cô Bích rủ dì Hoa lé bồng bé Nu. Đi chơi ở đâu? Là tới nhà Ty Ty thôi. Con ranh đó, mới hai tuổi hơn, trò chơi mô cũng rành. Còn học ở đâu, bắt thiệt ngọt kể chuyện trời ơi đất hỡi, chuyện gì cũng hay. Lạ chưa, Ty Ty đợi Chín Mập qua như mọi chiều khác, lúc ngoại bán khoai chưa về. Y chang, Chín Mập cõng bé Mi qua.

- Ty Ty ở nhà buồn không?

- Bé Nu đâu?

- Chút nữa dì Hoa bồng qua.

Chín Mập để Mi xuống bên Ty Ty, lăm lăm mở bao thuốc lòe mắt Ty Ty.

- Chơi tán, Ty Ty.

- Lấy đường cho Ty.

- Ở đâu?

Ty chỉ lên nóc kệ cao. Chín Mập lấy xuống, Ty để ở gần chỗ chơi. Hai đứa chơi tán bao thuốc. Ngay cú tán đầu tiên, Ty không tán bao thuốc lại tán choảng một phát bể hũ đường. Chín Mập la:

- Chết rồi ! Bà ngoại đánh Ty Ty sưng đít cho coi:

Con nhỏ cười híp mắt:

- Đánh nhẹ thôi. Anh Mập, lượm đường cất.

Hồi đó thẩu thủy tinh chẳng quý báu gì, nhưng biểu bà Bốn bỏ tiền mua thẩu lần nữa, chắc còn... lâu. Chín Mập gói đường vô giấy, bỏ lại kệ tủ. Cả hai lại chơi tán. Rồi chơi trốn tìm tới lúc Hoa lé dắt bé Nu qua. Dù mệt rồi, Ty Ty bày trò chơi mới, đánh tù tì, ai thua phải hát. Cả bốn chơi với nhau tới lúc bà Bốn về.

- Ngoại ơi ! Thẩu đường bể rồi.

- Răng bể?

Ty Ty tỉnh bơ:

- Anh Mập thấy kiến đem phơi, làm bể.

Chín Mập trợn mắt, Ty Ty suỵt suỵt, bà Bốn lấy gạo vo, miệng than:

- Cha trời ! Chừ để đường mô đây, chảy nước hết.

Chín Mập hiến kế:

- Mua hũ khác.

- Bốn đồng bạc lận, tiền mô?

- Bỏ bao ni lông, bà Bốn.

- Kiến chui dữ lắm.

Hết cách, Ty Ty thỏ thẻ:

- Nấu chè ăn nhe ngoại, con thèm quá.

Chín Mập, bé Mi, bé Nu đồng vỗ tay, bà Bốn sao nỡ từ chối.

- Ừ, mai mốt rồi nấu.

- Kiến lắm ngoại, nấu bây giờ đi. Mua một lon đậu thôi mà.

Vậy là bà Bốn đi mua đậu, Ty Ty "thó" liền hai miếng đường chia cho bé Mi, bé Nu, thằng Mập. Phần nó nguyên một miếng. Bà ngoại về thấy la, nó nói:

- Một lon đậu mười thẻ đường, ngoại nói mà.

Đúng ý, còn mười thẻ. Hôm đó Ty Ty ăn chè trừ "sắn công cơm". Bữa ăn ngọt "đã" nhất của nó .

Giai Thoại Ngón Cẩu Quyền:

Bạn bè đi học hết, Mi, Nu đến mẫu giáo. Chín Mập học lớp bốn. Mỗi Ty Ty ở nhà... quậy. Bà Bốn là gì có tiền cho Ty Ty đi học, đành đợi vô lớp một thôi.

Trường mẫu giáo Hoa Phượng Đỏ, có chi nhánh trong xóm Hồ, cách nhà Ty Ty con hẻm, nên chiều nào Ty Ty cũng qua đó đợi Nu, Mi học xong đón bạn về.

Cha trời ! Đi học đã thiệt, có cả sân chơi, nào cầu tuột, nào xích đu, ngựa gỗ, v.v... gần tới giờ tan học cổng trường mở tha hồ Ty Ty chơi đủ trò.

Kẻng vang, Ty Ty phóc xuống đón bạn, ngẩn tò te khi thấy Mi khóc, nước mắt nước mũi tùm lum, cô giáo dỗ không nín. Vừa lúc Chín Mập qua (nó có nhiệm vụ thiêng liêng là đón Mi, Nu mỗi chiều).

- Thưa cô, răng Tâm Minh khóc rứa ? - Chín Mập lễ phép hỏi.

Cô giáo kể, vẻ bối rối:

- Bé Hồng cắn nó, cô phạt rồi, nhưng hỏi, cả hai không nói tại sao.

Bé Nu đi ra, rụt rè nói:

- Bạn Hồng xin kẹo, bạn Mi nói để dành cho Ty Ty, bạn Hồng cắn, nói bạn Mi kiết, còn nói con nhà buôn lậu, bạn Mi tức khóc.

Ty Ty trợn mắt:

- Hồng ở xóm Chuối hả?

Mi gật đầu. Ty Ty đùng đùng chạy đi, Chín Mập gọi:

- Ty Ty !

Nó dông tuốt, tới nhà bé Hồng "kênh":

- Răng dám cắn bạn Ty, còn nói buôn lậu?

Người lớn tưởng chuyện con nít, để mặc. Ty Ty chụp bé Hồng, cắn một phát chảy máu, bỏ chạy về, gặp Chín Mập đứng nhà chờ, nó nói:

- Trả thù cho bé Mi rồi.

- Là răng?

- Cắn lại, chảy máu luôn.

Chín Mập kêu trời, dắt Ty ty chạy ù qua hẻm khác:

- Mập làm chi chạy dễ sợ rứa?

- Trời ơi ! Mấy bà xóm Chuối dữ lắm, nhất là bà Cúc, mẹ bé Hồng, không chạy bả giết Ty cho coi.

Ty Ty đứng lại, tỉnh bơ:

- Vậy mình phải triệu tập "quân sĩ" chống lại.

Nó biến mất qua ngách kẹt khác. Chín Mập chạy tìm rồi dành bỏ dở khi nghe bà Hai Cầu Tự mẹ nó cất giọng "thỏ thẻ" cả xóm đều nghe để gọi Chín Mập về ăn cơm.

Mười phút sau, từ trong nhà, Chín Mập nghe rầm rộ, ồn ào ở cả xóm Hồ. Chín Mập hỡi ơi bỏ chén cơm chạy theo qua, để rồi ngơ ngác. Ở khoảng nhà chật hẹp của bà Bốn, đầy đặc con nít tuổi từ năm đến mười, nghĩa là toàn bộ "tinh hoa" của xóm Hồ. Những mầm non tương lai đất nước, trên tay nào là đá, nào gậy, la ó dậy trời, đứng đầu là Ty Ty chống nạnh, vênh váo như gà con vừa nhổ lông đuôi.

- Đả đảo người xóm Chuối, ăn hiếp con nít xóm Hồ.

- Đả đảo ! - Hàng mấy chục cái miệng hô theo Ty Ty .

- Cương quyết đoàn kết một lòng, bảo vệ cư đàn con nít xóm Hồ trước mọi thế lực đen tối.

- Cương quyết !

- Đả đảo thói vu oan, nói xấu của bé Hồng.

- Đả đảo !

- Đả đảo "cẩu quyền" của bé Hồng.

- Đả đảo !

Thanh niên trật tự tới. Sân chơi trường mẫu giáo Hoa Phượng Đỏ thành phiên tòa phán xử. Anh thanh niên phải điều động thêm đồng sự các khu vực khác tới để giữ gìn trật tự. Anh hỏi:

- Ai dám cầm đầu biểu tình đả đảo?

- Ty Ty. - Hàng mấy chục cái miệng hô lên.

Anh thanh niên nhìn Ty Ty nghi ngại. Nó mới lên năm tuổi, anh biết chứ. Răng biết hô đả đảo hè?

- Ty Ty ! Nghe chú hỏi, răng con biết hô đả đảo.

- Dạ, bà ngoại kể. Hồi chống bọn ác ôn, bảo vệ... a... bảo vệ...

- Những người yêu nước, theo C.M.

- Dạ, đúng rứa. Thì nhân dân tập hợp biểu tình hô đả đảo.

Anh thanh niên bậm môi cố nín cười, làm mặt nghiêm nghị:

- Chừ thời C.M. hết bọn ác ôn, ai cho phép con tụ tập... làm loạn.

- Dạ mô có. Là tại người lớn xóm chuối ăn hiếp con nên con nít xóm Hồ "nổi dậy" bảo vệ.

- Đầu đuôi răng nói nghe, chị Cúc.

Cúc kể lể:

- Dạ tui mô biết chi. Tự nhiên cái hắn chạy tới, cắn con Hồng một phát, chảy máu tùm lum, con nhỏ xíu - Chị Cúc xót con chảy nước mắt - Tụi định qua nói phải quấy với bà ngoại hắn...

- Không phải. Cô Cúc kéo cả xóm Chuối qua định "giết" Ty. Bằng chứng ràng ràng - Ty ong óng.

- Con ranh ! - Tức quá, Cúc rủa - Tao có dao búa chi mà giết mi, con tê?

- Là anh Mập nói. Cô sẽ giết Ty, Ty không muốn chết, bỏ bà ngoại mô.

Chín Mập bị kêu ra làm chứng. Hồi nào tới giờ, Chín Mập là tấm gương sáng cho cả cư dân thiếu nhi hai xóm, lời nó nói có trọng lượng lắm.

Trong mười phút, nó trình bày đầu đuôi câu chuyện , cô Nga dắt bé Mi ra, xăn tay áo lên cho bà con thấy vòng băng thù lù, kèm cặp mắt sưng húp, cô nói:

- Không biết ai bày bé Hồng nói bé Mi là giàu mà kiết, buôn lậu, Mi nó có nghe buôn lậu bị tù, nên sợ khóc miết.

Rõ rồi. Dù sao cũng chuyện trẻ con năm tuổi. Anh thanh niên gọi Ty Ty, nghiêm mặt:

- Đả đảo "cẩu quyền" của bé Hồng, sao lại xài "cẩu quyền" với bé Hồng hả ?

- Dạ, để Hồng biết đau mà chừa cắn bậy.

Mấy chú lắc đầu. Một chú nói:

- Thôi, chuyện trẻ con. Bà con giải tán, từ nay cấm tụ tập gây mất an ninh trật tự. Còn bé Hồng, bé Ty, chúng tôi sẽ tới nhà làm việc.

Giai Thoại Làm Bếp:

Có một điều từ lâu, Ty Ty ấm ức mãi mà chưa làm được. Một điều phát xuất từ lòng thương bà nói mà ra. Đó là mỗi buổi sáng, từ bốn giờ, ngoại nó đã dậy luộc khoai. Từ năm biết nói, Ty Ty luôn dậy theo ngoại. Nhìn ngoại nhen lửa, rửa khoai, bắc bếp ra sao mà ngoại nó không hề biết. Đêm qua, nghe ngoại than đau lưng, Ty Ty châm bẩm, sẽ dậy sớm thay ngoại làm tất.

Mới hai giờ sáng, nó bò dậy, rón rén giở mùng chui ra, mò xuống bếp. Đầu tiên là rửa khoai. Dễ ợt. Bê rổ khoai không nổi thì lượm từng bụm bỏ vô thau, lấy bàn chải chù từng củ sạch sẽ. Hà ! Thì ra rửa hết rổ khoai cực thiệt. Mồ hôi túa ra nhiều hơn chơi đánh tán. Hừ! Rồi cũng hết. Xong rồi, tới phần bê nồi lên bếp. Cha! Cái nồi nặng quá. Nó khệ nệ bắc nồi không, làm hệt như bà Bốn, bỏ gạch, úp rá tre, đổ nước vo xấp xỉ tới rá, xong hốt từng củ khoai bỏ dưới, sắn bỏ trên, có lớp có làng hẳn hòi lắm, điều này ngoại thường kể và nó cũng thấy khi ngoại giở nồi cho khoai ra sàn. Xong. Ôi! Bà ngoại ơi! Thì ra ngoại cực khổ tới rứa.

Chễm chệ lấy đòn ngồi, Ty Ty bắt đầu cho củi vô lò, lấy dăm bào rải quanh ở dưới rồi lấy đèn châm lửa. Lạ he! Ngoại nhen lửa , nó cháy hoài, răng mình nhen, nó cháy một tí lại tắt. Ty Ty lại bỏ dăm bào nhen lại. Cháy hết dăm bào, nó lại tắt. Hai ba lần, con nhỏ tức mình đứng lên lấy chai dầu lửa, một tay lem luốc lọ, quẹt mồ hôi, một tay chế dầu vào bếp. Phừng. Lửa bùng cháy rực, cháy cả chỗ chai dầu. Ty Ty hết hồn quăng đại. Cháy sáng rực, len quầng lửa ra khe ván khiến tốp tự vệ đi bên ngoài chú ý:

- Bà Bốn ơi !

Ty Ty không nghe gọi, nó đang bậm môi, trợn mắt, "chiến đấu" với lửa bằng cái bao cát ướt nước hệt như hồi đi xem phòng cháy chữa cháy. Bên ngoài, đám tự vệ leo cửa ngõ, xông vô, đập cửa la lối:

- Bà Bốn ! Bà Bốn ! Cháy nhà kìa !

Cả xóm lao xao thức dậy. Bên trong bà Bốn mở mắt ra nhình hoảng hồn, luýnh quýnh mãi trong mùng không ra được. Bà nổi la làng:

- Cứu ! Cháy nhà !

Ty Ty vẫn đập lửa, bên phải, bên trái, nhảy nhót như khỉ, cái cửa ván ép bung ra trước sức đạp của năm chàng tự vệ. Cả bọn ùa vào. Chỉ năm phút sau, ngọn lửa tắt ngúm. Mười phút tiếp theo, cả xóm rõ ngọn ngành vì sao. Cả xóm lắc đầu nói với bà Bốn:

- Dì Bốn phạt nặng vô, kẻo có ngày cháy nhà, cháy lây cả xóm.

Người người giản tán, bà Bốn ngồi lơ láo trước bếp lửa tanh banh và nồi khoai. Bà không la mắng Ty Ty, chỉ khóc lặng lẽ. Vậy mà con nhỏ sợ khiếp, tự động quỳ gối, khoanh tay, bệu bạo:

- Ty Ty hứa, từ nay không nấu khoai làm cháy nhà nữa.

Bà Bốn ôm cháu, khóc òa:

- Ngoại biết con hiếu thảo, ngoại không trách con, nhưng con còn nhỏ quá, đừng làm ngoại sợ. Hứa đi Ty Ty.

- Con hứa.

Và cho tới lớn, Ty Ty mới được phép làm bếp.

Giai Thoại Siêu Quậy:

Lúc này Ty Ty học lớp sau Kim Đồng rồi, sắp sang lớp bảy, cùng học với Mi và Nu. Chín Mập học lớp mười sắp lên mười một. Chín Mập giờ bớt mập, nhờ đi đá banh hoài, phát triểu chiều cao trông bảnh ra phết. Tụi nó vẫn là bạn thân thiết của nhau. Ty Ty, Tâm Minh (tức Mi), Hồng Diệp (tức bé Nu) toàn là học sinh giỏi đến tiên tiến, dù cóc đi học thêm bất cứ môn học hóc búa nào với thầy cô, vì có ... Chín Mập kèm đủ năm môn chính. Trong ba đứa, Ty Ty học giỏi nhất. Biết sao được. Đi học xong chiều về, đi đổ nước kèm với xấp vé số, có hôm tối thui còn lang thang ở chợ. Chín Mập thương và xót cho Ty Ty lắm, nhưng bé tỉnh bơ, nhơn nhơn hãnh diện vì... có mấy ai đi "làm" kiếm tiền ăn học được như nó.

Vậy đó, và mỗi chiều về Ty Ty đi qua xóm Chuối, hơi dừng bước trước nhà con Hồng ngắm cây ổi nhà nó, nước miếng tứa tràn miệng. Trời ơi ! Giống ổi gì mà ngon quá xá, to bằng cái chén, ngọt lịm giòn rụm. Cây ổi đang thời xung sức, cho đặc trái, lủng lẳng đung đưa trên cành như chọc tức Ty Ty.

Có ba nguyên nhân để Ty Ty tức : Thứ nhất, cây ổi là tài sản của bà nội con Hồng. Bà là chúa thù vặt. Chuyện cẩu quyền gần bảy năm rồi, bà còn ghim trong lòng. Bà ngoại Ty với Ty mua ổi, nhất định không bán. Thứ hai, bà nội con Hồng không có đạo đức, chỉ ham tiền, dân xóm Chuối, xóm Hồ chẳng ai ăn được ổi nhà bà (bán mắc quá mà). Nhà nào có lầu là bà đem tới. Thứ ba, Ty Ty từng được thưởng thức ổi nhà bà do Tâm Minh đem đến lớp. Trời ơi ! Ăn đã luôn. Và bởi vì ngày nào bà nội con Hồng cũng bắc ghế ra cửa ngồi "hát" vì có kẻ nào dám ăn trộm ổi của bà. Thật ra, cả xóm Chuối biết tỏng, chẳng ai dám làm thế, là mấy con dơi thôi. Nhưng đành nghe bà nội on Hồng "cất tiếng ca" một ngày như mọi ngày.

Ty Ty quyết một trận lấy cả vốn lẫn lời khi tay nghe đầy những lời ca mất ổi.

Đêm tháng mười mưa bão, sấm chớp dậy trời, Ty Ty lẳng lặng chui rào "đi thăm xóm Chuối". Chẳng ai biết Ty Ty làm cách gì dỗ được con chó vàng nhà nhỏ Hồng. Chỉ biết, buổi sáng hôm sau, cơn bão đi qua Quảng Nam Đà Nẵng, bầu trời quang đãng. Còn trong nhà nhỏ Hồng nổi cơn bão tố cuồng phong. Bà nội con Hồng khóc gào đến khan tiếng chỉ vì cây ổi không còn một trái dù là bọc lót kỹ càng. Chưa hết, ba nhánh lớn bị gãy tả tơi nằm trên đất.

Trong khi ấy, thiếu niên nhi đồng xóm Chuối, xóm Hồ đi đến trường, cặp đứa nào cũng có ổi. Thật kỳ lạ, miệng chúng nhóp nhép cả ngày. Thế nhưng ai hỏi chuyện cây ổi nhà con Hồng là chúng câm như hến.

Một tháng sau, cây ổi nhà con Hồng chết, chẳng rõ tại sao. Nhà con Hồng một phen chửi bới, khóc lóc. Chín Mập, tức là Thiên, lúc ấy mới mở miệng hỏi Ty Ty :

- Là em hả ?

- Em cái gì ? - Ty lầu bầu nhìn mãi mấy con số trong bài đại số.

- Cây ổi nhà con Hồng.

Tâm Minh, Hồng Diệp len lén nhìn Ty Ty. Tụi nó vì Ty Ty không chịu tới nhà, đành qua nhà Ty Ty để anh Thiên dạy học. Biết sao được, người nghèo tự trọng không dám trèo cao mà.

Ty Ty có thể quậy phá, đánh lộn, duy có một điều không nói dối với anh Mập bao giờ.

- Cây ổi chết đâu phải lỗi tại em.

- Vậy lỗi tại ai ? - Chín Mập gắt khẽ.

- Em hái ổi thôi, liên hoan hai xóm thoát nạn mù chữ tuổi thiếu niên nhi đồng mờ.

- Nó bị gãy...

- Bị thương đâu phải chết.

- Nó chết rồi.

- Một tháng sau mới chết, liên quan gì tới em ?

Chín Mập tức quá, vụt cục phấn ra cửa đứng. Hồng Diệp nháy Ty Ty, nói nhỏ:

- Xin lỗi anh Mập đi. Ảnh không méc đâu.

Ty Ty trợn mắt, Nu nín tịt. Bà Bốn đem đĩa sắn bốc khói để lên bàn, gọi Thiên :

- Chín à ! Ăn khoai cho ấm bụng con.

Thiên "no" lắm rồi, nhưng sợ bà Bốn buồn. Tuổi mười bảy, bà Bốn làm mẹ rồi, năm ba lăm tuổi, có cháu ngoại.Giờ mới bốn sáu mà như ngoài năm mươi. Lam lũ bán khoai, nuôi Ty ăn học, bà Bốn chỉ hy vọng Ty nên người và trông cậy vào Thiên.

Thiên ăn sắn, hỏi bà Bốn :

- Ngoại à ! Sáng sớm ngoại đi mô rứa ?

Bà Bốn khoe :

- Con Tâm ở Mã Tây rủ bà đi bán chợ trời. Mèn ơi ! Mua bán chút xíu lúc tờ mờ, mà bà lời được mười ngàn.

Ty Ty quan tâm ngay :

- Bán giống gì lời lẹ vậy ngoại ?

- Ôi ! Giống gì con Tâm mua thì ngoại mua. Mà phải đi thiệt sớm, mua rồi bán liền tại chỗ, lời liền tay.

Ty Ty phán liền một câu :

- Mai con đi với ngoại.

Thấy Thiên nhăn trán, bà Bốn lắc đầu :

- Lo học cho giỏi đi, chuyện này để ngoại.

Hết buổi học, Thiên về, Ty Ty lò dò đi theo.

Thiên giờ mới rầy :

- Lên lớp bảy rồi, làm đàn chị khối đứa, còn là thiếu niên tiền phong, em đừng quậy nữa được không ?

Khi không có ai, anh Chín Mập la gì Ty Ty cũng làm thinh.

- Hứa với anh đi.

Ty Ty đưa tay lên cao :

- Ty Ty thề từ nay không phá cây ổi nhà con Hồng.

Thiên ngán ngẩm nhìn con bé. Trời ơi ! Mười ba tháng nó biết quậy rồi, chẳng biết khi thành con gái, nó ra sao đây ?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 05.04.2015, 21:22
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 18.05.2014, 18:14
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1950
Được thanks: 1698 lần
Điểm: 6.16
Có bài mới Re: (sưuu tầm) Bông hoa bên hẻm vắng- Mỹ Hạnh - Điểm: 10

Chương 3

Nhà Ty Ty và một số nhà trong xóm thay đổi vì cái chợ mọc đâm hông có tên Tăng Bạt Hổ. Đầu tiên, Ty Ty vì buồn, lững thững xách ấm trà đá kèm cọc vé số làm một vòng quanh chợ. Xưa nay không bán gần nhà. Một cô gọi giật :

- Nhỏ ! Đổ nước.

Ty lanh lẹ tráng ca nhựa, chế nước, nhận tiền, định thối...

- Khỏi thối, nhỏ. Mi ở mô mà thấy quen ?

- Dạ, con ở xóm Hồ, trong ni. Mời chị mua vé số.

Cô tóc quăn giở chồng số, rút liền cả cặp, đưa tiền, hớp ngụm nước, khen:

- Nước ngon. Mai tới đổ tiếp nghen.

Nó đi một vòng, hết hai ấm nước và cọc vé số. Tối về, nói hỏi bà Bốn :

- Ngoại ơi ! Nếu con học như anh Chín Mập, có được không ?

- Thằng Chín quyết học tới kỹ sư đa, răng con học nổi.

- Có tiền, con học nổi.

Bà Bốn thở ra, bà vẫn ngày hai mẹt khoai.

- Tới đâu hay tới đó.

Ty Ty đâu chịu kiểu an phận của ngoại :

- Ngoại nè ! Xin sạp ở chợ bán ngoại.

- Bán giống gì. Bán khoai à ?

- Cả chiều con xem kỹ rồi, chỉ cần ít vốn, có giấy phép là người ta bỏ hàng thâu tiền từng ngày. Lời ăn vốn trả.

- Mà bán giống gì ? Ngoại đâu biết.

- Không biết rồi cũng biết. Bán đầu mỡ xe hơi, bi cũ, bù loong. Thứ gì bán ráo, lời lắm ngoại.

Ty Ty thúc riết, thêm Hai Tâm hứa mau được hàng đem bán, giới thiệu mối. Bà Bốn rụt rè, đi xin chỗ bán. Chín Mập làm đơn lấy giấy phép kinh doanh hẳn hòi. Độ non tháng, thêm một cư dân xóm Hồ nhập tịch ở chợ trời Tăng Bạt Hổ là bà Bốn Khoai. Với số vốn cố định là cái sạp, ba tấm tôn cũ, vốn lưu động, một mớ tạp nham gồm ốc vít, đinh, bù loong cũ, chai dầu thắng pha chế qua bà lần, mỡ xe (tất cả Ty Ty và bà ngoại đi mua chợ trời sáng).

Bà Bốn ngồi sạp, kèm theo mẹt khoai như thường lệ (thứ này không bị đánh thuế). Dân cư Tăng Bạt Hổ bắt đầu quen mặt ngoại cháu Ty Ty. Đi học về, Ty Ty ra phụ ngoại bán hàng, kèm theo hai ấm trà đá, xấp vé số. Trời thương hay dân cư chợ thương cái nghèo đầy chất phác của bà Bốn, thương gương mặt tròn vạnh lem lém, miệng bằng tay, tay bằng miệng của Ty Ty không biết. Khoai, trà đá, vé số ngày nào cũng hết, dù chưa cư dân nào ở chợ vô được giải hai con.

Ty Ty học rất nhanh, mọi mánh khóe chợ trời, chạy mánh lẹ hơn sao xẹt. Vòng quanh chợ một tháng, chỗ nào bán thứ gì, giá nhẹ hơn chỗ khác bao nhiêu, Ty Ty ghi vào bộ nhớ. Có Ty Ty ngồi sạp, ai hỏi gì, Ty Ty đều nói có, nhiều người biết tỏng con nhỏ chạy mánh, nhưng nhìn nó thương quá, má đỏ au, mồ hôi nhỏ giọt, tóc cụt cỡn, quần xăn lơ lửng, con nhỏ chạy tưng tưng đem hàng về, chỉ ăn chút công đi, ai nỡ không mua ? Còn mối nào mua đồ hiếm, thôi khỏi nói, nó chặt đẹp.

Mới nửa năm, sạp hàng lạc son của bà Bốn khá dần, mua được, bán được, hàng chất có lớp lang, bà Bốn khấm khá hơn, bỗng "nhạy cảm" thêm ra, thứ gì có lãi, đố thoát tay bà. Lại thêm siêng, tờ mờ sáng bà đi chợ rồi, món ngon vơ hết, có khi sang tay đã lời. Hai bà cháu Ty Ty giờ rủng rỉnh đồ mới, với túi tiền kha khá nặng.

o O o

Tăng Bạt Hổ giáp đường Trần Bình Trọng có thằng "ôn thần dịch vật" là thằng Bảy Ngọ, cũng con cầu tự, nhưng Chín Mập tốt bao nhiêu kể không hết, thì nó xấu bao nhiêu kể không hết. Đánh lộn, quậy phá, làm tiền cha mẹ, có khi xách cả dạo rượt ông bà chạy vì tội không đưa tiền nó xài. Công an bắt giáo dục, đưa vô trại cải hóa, ông bà Tốn lại thương, lạy lục xin về. Xong, đâu lại vào đó. Nó tiếp tục hành hung ng, quậy phá v.v...

Bỗng dưng thằng Bảy Ngọ tà tà xuất hiện ngày hai buổi ở khu chợ mọc trước mũi nhà nó, nó ngậm điếu thuốc ở mép môi, mũ lưỡi trai quay ngược, hai tay thọc túi quần, kéo lê đôi giày lính thả dây lòng thòng há họng, đi quanh chợ. Từ hàng đinh bản lề, tới hàng phụ tùng xe đạp, honda vòng về hàng bù loong, ốc vít, đâm qua đám lạc son xe hơi, thẳng hàng bi, dầu, mỡ, đánh luôn một vòng tận Nguyễn Trãi "nghía" mấy hàng ống nước, đồ điện. Cứ thế, nó đi, có khi một mình, có khi thêm vào "ôn con" đệ tử nhếch nhác nhìn mặt tưởng chừng tụi nói vẽ hai chữ du côn ở trán.

Mỗi lần Bảy Ngọ đánh vòng tới đâu, dân chợ ai cũng ngán, bởi nó luôn tìm cơ hội để gây hấn, thượng cẳng tay, hạ cẳng chân. Thật ra, nếu đánh lộn, dân chợ trời Tăng Bạt Hổ chẳng thiếu gì kẻ có máu mặt, có điều mục đích chính của họ ở chợ là... kiếm tiền, đánh lộn cũng phải có nơi và có lý do chính đáng chớ. Nên thôi, kệ nó. Một điều nhịn chín điều lành.

Rồi bỗng dưng chợ đâm hông Tăng Bạt Hổ bị dịch, là dịch mất hàng vì có ai đó đập khóa, mở thùng, hốt hàng. Tà tà ngày nào cũng có, khiến ban quản lý khu chợ "đâm hông" rầu thúi ruột. Chớ sao nữa. Dù là chợ mọc ngang xương, nhưng thuế má thứ nào thứ đó đều đóng đủ, cả tiền bảo vệ, tiền mặt bằng, tiền thuế... rác. Nên hàng mất, ban quản lý chợ phải bồi thường, dù bằng đôi khi chỉ bồi thường một phần ba.

Rứa là cả ban quản lý, công an, ủy ban lẫn cư dân chợ Tăng Bạt Hổ đều hạ quyết tâm bắt trộm. Hỡi ơi ! Quyết tâm cả tháng, thế nhưng vẫn tà tà mất hàng mà không bắt được thằng trộm nào, Ty Ty tức lắm, nó không bị mất, cái hàng lạc xoong đinh ốc nhỏ của nó bọn trộm đâu để mắt, có điều bạn hàng ngồi quanh nói cứ bị cạy thùng mất hàng hoài, Ty Ty bèn hạ quyết tâm bắt trộm. Nó gọi Chín Mập hỏi tưng tửng :

- Nếu đi ngủ lang có bị la không ?

Chín Mập trố mắt, hỏi lại :

- Bộ ngoại định đi đâu xa hả ?

Ty Ty nhăn mũi :

- Hỏi thì trả lời đi.

- Anh đang học thi mờ. Đợi hè đi. Nói ngoại rứa, tới hè, ngoại đi, anh sẽ dọn hàng, coi nhà thay cho.

Con nhỏ nguẩy lưng, xì dài :

- Thi học kỳ mà làm như quan trọng.

Nó đi một mạch, cóc nói thêm tiếng nào với Chín Mập, khiến Mập ta phải "giáng lâm" chợ đâm hông hỏi bà ngoại. Bà Bốn lắc đầu liền :

- Đâu có. Ngoại còn ai là bà con ở xa mô.

Mập ta nghĩ hoài không ra, còn Ty Ty lại âm thầm vạch kế hoạch bắt trộm với đám "đệ tử ruột" thuộc hai xóm Chuối, xóm Hồ. Kế hoạch đâu vào đó, đùng một cái, ngay buổi chiều xảy ra chuyện kinh thiên động địa với Ty Ty.

Cũng chẳng liên quan gì đến cô "cún giang hồ" của gã Chín Mập cả, là do Ty Ty thấy gai mắt mới có chuyện thôi. Lúc ấy, bà Bốn về nhà nấu cơm...

Con nhỏ dọn hàng như mọi bận, vừa dọn vừa líu lo, kể chuyện trời ơi đất hỡi chọc dân chợ trời đâm hông cười nôn ruột. Chợt...

- Đ.M. bà già. Tui thấy giữa đường thì lượm. Ai làm chứng nó của bà ?

Bà già đây là bà Hai Quờn, tuổi ngoài sáu mươi, không con cái ở gần, lụm cụm lết chợ bằng ba thứ linh tinh : búa, kìm, đinh, ốc cũ... Còn kể lớn tiếng chửi bà là Bảy Ngọ, trên tay hắn đang cầm khư khư cái búa nhổ đinh cũ xì, nhưng chính hiệu hàng xịn. Cái búa đó của bà Hai Quờn.

Cả khúc chợ độ gần bốn mươi gian hàng 1x1,2m thế nhưng chỉ độ chục "mống" mon men lại gần xem diễn biến (số còn lại "né" Bảy Ngọ quá xá).

Bà Hai Quờn không vừa (đã ra chợ trời đâu có ai vừa), bà chống nạnh, xỉ tay ong óng liền :

- Mi chửi ai, thằng Bảy Ngựa tê ? Tao già bằng tuổi bà nội mi, mà mi vừa ăn cướp vừa la làng đ.m. tao. Không sợ trời đánh na ?

Mặt thằng ôn thần hầm hè, hắn kỵ nhất bị gọi Bảy Ngựa, có lần say rượu, hắn đã xách dao rượt cả ông bà Tốn vì tội đặt tên hắn là Bảy Ngọ, miệng hí, gầm như... ngựa bị đâm.

- Thiếu chi tên đẹp, nào Hùng, Dũng, Oai, Quyền răng không đặt cho tui, lại đặt tên Ngọ hả ? Đồ già ngu.

Bà Hai Quờn động vào điều tối kỵ, khiến hắn tức điên :

- Đ.M. mụ già ! Muốn chết hả ? Ai ăn cướp của mụ ? Cái búa "ông" mới mua chợ trời sáng, định đem bán cho mụ, mụ lại vừa ăn cướp vừa la làng, có muốn "ông" bẻ nanh, từ nay húp cháo không ?

Rứa đó. Từ lượm giữa đường, qua mua chợ trời sáng thiệt lẹ. Rứa mà không ai lên tiếng phản đối cả.

Bảy Ngựa nhơn nhơn nhe nanh :

- Cút mẹ mụ đi. Liệu hồn đó.

Hắn cầm cái búa dứ dứ, mọi n g vội lùi ra. Bà Hai Quờn uất quá, nhào tới kéo áo hắn la làng :

- Bớ người ta ! Bớ công an ! Ăn cướp ! Ăn cướp !

Gã ôn thần quay lại, dùng tay trái "chơi" luôn một đấm vô bụng bà Hai. Bà ngã lăn quay, cả chợ bất bình quá, nhào vô liền, bất kể hắn là Bảy Ngựa. Người nhào tới trước tiên là Ty Ty. Biệt danh "siêu quậy" chợ "đâm hông ". Bằng cây sắt tròn 12 ly, có hai đầu gai cỡ tám tấc, chuyên dùng cho xe xích lô chở thùng xe, Ty Ty như "Gia Lăng nữ sát tinh ", bay vèo ra, chơi luôn cây sắt vào ống quyển Bảy Ngựa. Hắn đau quá, quỵ xuống gầm lên :

- Đ.M. Con ranh ! Dám chơi tao.

Hắn đứng phắt lên, nhào tới. Mọi người nhào ra. Ôi thôi, cả chợ dồn cục, la ó dậy trời. Vì đàn em Bảy Ngựa vừa kịp tới đánh luôn.

Tự vệ, công an xịch tới, thét còi lanh lảnh, anh Tám, anh Liền, công an khu vực còn kịp thấy Ty Ty nhảy choi choi, cầm thanh sắt, đợi đám Bảy Ngựa sơ hở là quất sụm chân.

Kết thúc, cả hai phe bầm mặt, sưng chân, chảy máu, mỗi Ty Ty chẳng sao. Tất cả lại về đồn công an. Bà Bốn Khoai, Chín Mập hay cớ sự tức tốc ra chợ, thấy gã bạn hàng đã dọn hàng khóa lại, giao chìa khóa, nói vẻ khoái chí :

- Đã lắm bác Bốn. Nó "chơi" thằng Bảy Ngựa mấy cây sắt luôn. Đúng là gà mái thắng gà cồ.

Chín Mập xanh mặt, chở bà Bốn chạy lên đồn công an. Ty Ty đang viết biên bản, mặt tỉnh khô nói :

- Ngoại chờ con chút, sắp xong rồi.

Nhưng đến tám giờ tối, tất cả mới được ra về. Cái búa đưa trả cho bà Hai Quờn. Cách đồn công an chỉ mười thước, Bảy Ngựa và đám đàn em ba đứa chỉ mắt Ty Ty nói :

- Con quỷ ù ! Mi chờ đó, tao sẽ cho mi thành quỷ.

Ty Ty vênh mặt kiểu nghé không sợ cọp :

- Dám thì chơi, ta sợ chi mi, đồ Bảy... Ngựa.

Chín Mập kéo Ty Ty lên xe, chạy một mạch về nhà. Tâm Minh, Hồng Diệp ngồi chờ, thấy về, vội hỏi. Con nhỏ nói :

- Chi mà sợ. Một thằng du đãng côn đồ thôi.

Chín Mập kéo tai con nhỏ thật mạnh, nghiến răng :

- Hạng nớ để chính quyền, công an trị, mắc chi em ? Em giỏi lắm răng ? Rủi hắn lén đâm một dao thì răng ?

Ty Ty la oái, nhón chân theo tay Chín Mập, nhưng nó nín tịt, không dám cãi vì mặt Chín Mập ngầu quá, thêm bà ngoại sụt sịt khóc bên nồi cơm.

- Răng... con... cả gan rứa ? Thằng nớ đâm cha, giết chú, có chừa ai ? Mình là con gái, con đứa... Ôi ! Con muốn chết bỏ ngoại hả Ty ?

Mỗi Chín Mập biết Ty Ty sợ nhất nước mắt bà ngoại. Con nhỏ quì thụp, tự kéo tai mình bằng hai tay bắt chéo, nói lia :

- Con thề với ngoại, từ nay không đánh lộn. Ngoại đừng khóc nữa.

- Thề cá trê chui ống rứa na, mà thề chi nữa chớ ? Thằng Bảy Ngựa không tha cho con mô.

Thấy ngoại cứ khóc, Ty Ty luýnh quýnh, quay sang Chín Mập :

- Ngoại đừng lo, anh Mập học võ siêu lắm, không để hắn trả thù con đâu.

Chín Mập ngớ ra, Ty Ty giật tay, Chín Mập nhăn nhó đành nói :

- Ngoại đừng lo. Có con đây.

Êm liền. Hễ Chín Mập mở lời là bà Bốn tin mười mươi, lạ rứa đó.

Nhưng Mập ta chưa có cơ hội dũa cô "cún giang hồ" thì ngay đêm ấy, lại một sự cố nữa xảy ra. Đầu tiên, nửa đêm, Ty Ty lén ra ngoài, với ba gã đệ tự ruột đang núp sau gốc vông đồng ngay ngã tư. Cả bốn chia ba hướng, men theo các thùng hàng, bắt đầu thức canh. Sau hai lượt tự vệ phường, bảo vệ chợ đi quanh, rồi về tụm một chỗ đấu hót tào lao, ba bóng ng từ con hẻm sát chợ lù lù xuất hiện, chúng đi khá nhanh, sau các thùng hàng là Trực, em Tâm Minh nép theo bén gót, nó nghe gã lớn nói :

- Tụi nó co cụm rồi. Làm lẹ thôi nghe, thùng 26 có mấy chục tấn "rin" mới chất lên, cáu lắm.

- Chơi luôn con ranh, anh Bảy.

- Không được. Tụi công an nghi liền. Đợi đã.

Ba tên rẽ ra trái, thằng Trực vẫn men theo thùng hàng. Tới chỗ hàng phụ tùng honda có Ty Ty núp, nó hào hển :

- Là thằng Bảy Ngựa, thằng Quách xóm Mã Tây với thằng Đợi lùn, tụi nói bẻ khóa thùng 26 của anh Nhân tít kê.

Ty Ty phát lệnh liền :

- Em chạy lên đồn công an, thằng Cu Tịt tới gọi đám tự vệ, thằng An gõ cửa ban quản lý.

- Còn chị ? - Cả ba hỏi.

- Chị tới rình hòng làm nhân chứng, phải có nhân chứng, bằng chứng mới bỏ tù tụi nó được.

Tất cả đều kịp lúc, ngay khi Bảy Ngựa hốt hàng cho vô bao. Ba nhóm ụp tới, ba tên ăn trộm ăn được mấy cú đá của nhóm bảo vệ chợ, bị còng tay liền và đưa về đồn công an. Ty Ty và đệ tử chui rào về nhà.

Sáng hôm sau, ra đồn công an, cả chợ vỡ chuyện, la trời con nhỏ Ty Ty gan cóc tía. Nhóm Bảy Ngựa bị còng đưa qua kho đạn.

Ty Ty thở phào. Hú hồn, cũng ớn....thiệt.

Con nhỏ lại bắt đầu ba hoa, tay chuyển hàng vô thùng nhanh nhẹn.

- Bảy Ngựa, chớ bảy chục ngựa, cũng chẳng ăn nhằm với em. Ty tỷ tỷ mà, đã thề trả thù cho bà Hai .

Chín Mập dừng xe đạp ngay hàng, cập gác lên yên, ngồi xuống cùng dọn, lầu bầu:

- Thì ra rủ anh ngủ bụi để săn ăn trộm, răng không nói ?

- Người ta mắc học thi... lên mười hai mờ .

- Hắn răng rồi ? - Chín Mập nói lảng .

- Đi kho đạn rồi . Tội chồng tội .

Chín Mập thở phào, rù rì:

- Từ bữa ni, dọn sớm chút, học bài trước, tám giờ ba mươi tối anh mới dạy được.

- Vì răng?

- Đi học võ thôi - Chín Mập thở ra - Kẻo ngoại lo .

Ty Ty nhìn Chín Mập không nháy mắt . Cha trời ! Vì mình nói, ảnh mới rứa, hay đã quyết từ trước ? Kệ . Tập võ có lợi, đâu có hại . Con nhỏ nhoẻn miệng cười .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 16 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hankuyng1711 và 122 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 77, 78, 79

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

17 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

18 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37

20 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 318 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 301 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 500 điểm để mua Princess 4
Độc Bá Thiên: Ri
Mộ Tử Vân: Nhìn người ta đấu mà ngậm ngùi nhìn lại số điểm bản thân :cry:
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 646 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Phèn Chua: Cái ca mô :cry2:
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 279 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 614 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 3044 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2898 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 583 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 554 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 526 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 500 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 385 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 365 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 346 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Người đẹp và mô tô
ღsoixam࿐: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nương nào trong truyện kiếm hiệp?
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Tuyền Uri: Sao ko ai vote cho êm =.=
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2759 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2626 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ đánh đàn
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Preiya
Lý do: Hi babe
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Tiêu Tương
Lý do: Tương tương iu dấu nhớ tui ko

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.