Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 

Hay là anh cưới em đi - Nhím Quỳnh

 
Có bài mới 28.01.2015, 13:45
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 7096 lần
Điểm: 10.26
Có bài mới [Sưu tầm] Hay là anh cưới em đi - Nhím Quỳnh - Điểm: 10
Hay Là Anh Cưới Em Đi

Tác Giả : Nhím Quỳnh

Thể loại : Truyện Teen

Tổng Cộng : 27 Chương 8 PN ( Nhiều chương dài chia đôi)

Giới Thiệu


Hắn thoát khỏi vẻ uy nghiêm của một công tử nhà giàu ban nãy, khoác vào một vẻ phong trần, mái tóc hắn lại bồng bềnh trong gió đêm, đôi môi khẽ mím nhẹ và đôi mắt đượm buồn. Cô không biết mình có cảm nhận đúng hay không, nhưng hắn lúc này quả thật là như vậy. Không còn nụ cười nhếch mép bá đạo, không còn khí thế bức người, không còn những câu nói làm người khác phải á khẩu mà hắn chỉ là hắn với sự cô đơn và âm thầm như bóng đêm.

Mênh mang, vô tận.

Suy nghĩ của cô vẩn vơ. Cô bỗng ý thức được hạnh phúc gia đình. Cô muốn cùng một người tìm hiểu, cùng người đó kết hôn, cùng người đó xây dựng một gia đình, sống và chăm sóc những đứa trẻ…Bỗng nhiên hình ảnh Hoàng Phong hiện lên trong đầu cô với vẻ mặt cười vui vẻ, và ánh mắt trìu mến của gia đình cô nhìn hắn làm cho cô bất giác mỉm cười.

Một hoàng tử lang thang, một kẻ may mắn muốn chối bỏ hào quang của một người may mắn.

Bỗng nhiên, cô muốn bảo vệ người đàn ông này. Dùng cả tấm thân mình để bảo vệ anh ta. Dù anh ta đang dùng cô chỉ để qua cửa ải hay để trêu tức người con gái ban nãy cũng được. Vì cô chỉ cảm thấy bảo vệ anh ta giống như bảo vệ chính bản thân cô vậy.

Giữa màn đêm hôm đó, cô nói với hắn:

“Hay là…anh cưới tôi đi!”

Và mọi chuyện bắt đầu:

Mặc váy cưới là điều thiêng liêng nhất đối với một người con gái. Đã rất nhiều lần cô đi qua những cửa hàng đồ cưới và nhìn vào, ao ước, mợ mộng, nhìn những chiếc váy cưới lấp lánh cô khao khát có một ngày cô được mặc một chiếc váy thật đẹp, thật sang trọng, thật hạnh phúc khoác tay người cô yêu tiến vào lễ đường hai bên đầy hoa hồng trắng. Chú rể của cô sẽ không là ai khác mà sẽ là người mà cô luôn thương nhớ. Những mơ ước ấy đẹp quá, cô mong nó đến thật nhanh, cũng như cô muốn thổ lộ tất cả tâm tư của mình cho người cô yêu, cô muốn anh hiểu cô, yêu cô và sẽ mang lại cho cô thật nhiều hạnh phúc. Bất giác cô thấy ghen tị với những người con gái đang thử váy cưới trong cửa hàng đồ cưới đắt nhất, sang trọng nhất – đồ cưới Estermir.

Giờ đây, cô đang ngồi trong phòng chờ của một lễ đường sang trọng, trên người mặc chiếc váy cưới khiến nhiều cô gái giống như cô trước kia phải ghen tị – áo cưới Estermir. Chiếc váy lộng lẫy, ôm sát người tôn lên vóc dáng người mặc, phần chân váy xòe rộng và một chiếc đuôi kéo dài. Trang điểm trang nhã, mái tóc buông lơi với vòng hoa hồng trắng trên đầu. Tất cả lễ đường đều màu trắng, hoa hồng trắng tràn ngập. Tất cả mọi thứ đều tuyệt vời, nếu không phải nói là hoàn hảo.

Nhưng lòng cô ưu tư tràn ngập. Kim đồng hồ tiến dần đến thời điểm 8:00, thời điểm cô sẽ không còn là một người con gái nữa, mà trở thành người phụ nữ có gia đình. Và người trở thành chồng cô là Hoàng Phong – tổng giám đốc Estermir…mãi về sau này cô vẫn chưa tin được vào điều ấy.

Tíc tắc…

Tíc tắc…

Chương 1: Ngày xui xẻo


Thiên An, một cái tên quá quen thuộc của công ty áo cưới Estermir. Một phó giám đốc Marketting tài giỏi, năng nổ, tận tụy vì công việc. Từ trên xuống dưới ai cũng phải nể phục vì những thành tựu mà cô gặt hái trong công việc đặc biệt là việc cô biến thương hiệu áo cưới Estermir thành một trong những thương hiệu đứng đầu ngành công nghiệp thời trang quốc gia.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, bởi lẽ là người quá cầu toàn, khắt khe trong công việc nên cô không mấy khi giao lưu qua lại với đồng nghiệp, đối với đồng nghiệp, cô luôn như một ẩn số. Cũng có nhiều đồng nghiệp nam từ các bộ phận khác lân la làm quen vì thấy cô cũng khá xinh đẹp, giỏi dang, có vẻ cô điển, nhìn rất có dáng của một người phụ nữ của gia đình (?!?!), nhưng chỉ cần những chàng này lân la hỏi thăm cô là sẽ bị cô ném cho một cái quắc mắt sắc lẹm để mà ngậm ngùi rút lui. Có những kẻ gan lỳ hơn một chút, cố gắng mời cô đi ăn, đi xem phim, đi dạo để có thể tìm hiểu nhau và thỏa cái tính cách thích chinh phục của các chàng. Sau nhiều lần mời nàng đi chơi, nàng cũng lịch sự nhận lời. Đến điểm hẹn, mặc cho chàng bảnh bao đẹp đẽ bao nhiêu thì nàng vẫn luôn trung thành với bộ vest công sở, tóc búi cao, mặt vô hồn, và chỉ trả lời những câu hỏi của chàng mà không nói thêm bất cứ một lời nào nữa. Và hôm sau, dù chàng có cười nói vui vẻ khi gặp nàng ở công ty thế nào, nàng cũng chỉ nhìn chàng và mặt không hề có nét biểu cảm nào gọi là quen biết chứ đừng nói đến chuyện đã từng hẹn hò. Thế là, dù có gan lỳ và thích chinh phục thế nào thì cũng không chàng nào đủ dũng khí mời nàng thêm một lần nào nữa.

Thiên An chẳng coi đó là vấn đề quan trọng cho lắm, trong khi cả công ty đều đã xì xào bàn tán, người thì nói cô kiêu kì, người thì bảo cô kén chọn, kẻ khác lại nói cô …không phải là phụ nữ… Thật ồn ào nhưng Thiên An vẫn để ngoài tai tất cả những lời nói đó, đối với Thiên An, công việc luôn được ưu tiên hàng đầu, ngoài ra, tất cả đều là chuyện phiếm.

Những ngày này, câu chuyện về giới tính của Thiên An được tạm gác sang một bên, thay vào đó là những lời bàn ra tán vào về cái ghế giám đốc Marketting đã để trống quá lâu. Ai ai cũng chắc như đinh đóng cột là cái bảng đặt trên bàn giám đốc Marketting này sẽ ghi tên Phạm Thiên An và có lẽ ngay cả Thiên An cũng cho rằng người ngồi vào cái vị trí lớn nhất trong bộ phận Marketting này không ai xứng đáng hơn mình. Ngày bổ nhiệm càng đến gần, không khí trong công ty lại càng nóng hơn bao giờ hết.

Và cái ngày đó cũng đến, nhưng tất cả mọi người trong công ty ai cũng phải há hốc kinh ngạc, bởi lẽ, người mà ai cũng nghĩ là sẽ được bổ nhiệm lại vẫn ngậm ngùi tại chức phó giám đốc, mặt khác, cái người được bổ nhiệm là một tay mơ, chỉ vừa tu nghiệp ở nước ngoài về và chưa có một chút kinh nghiêm thực tế thương trường nào, đấy là chưa kể, ngày đầu tiên hắn ta đi làm cũng chỉ đứng để nghe cái người được gọi là trợ lý của Tổng giám đốc công bố anh Hoàng Phong được bổ nhiệm làm giám đốc bộ phận Marketting của Estermir và ngay khi trợ lý của Tổng giám đốc quay về cũng là lúc hắn ta vui vẻ rời công ty vì không có việc gì để làm.

Thiên An vốn không chấp nhận được nhân viên của mình lười biếng, nhưng giờ bỗng nhiên có một cấp trên lười biếng, cô cảm thấy như bị trêu ngươi, không thể chịu đựng được. Ban đầu, cô còn nể phục vì hắn ta đã tu nghiệp ở Úc về với cái bằng xuất sắc, nhưng ngay sau đó, cô thất vọng toàn tập vì thái độ làm việc của hắn ta. Có lẽ cô ít việc quá nên ông trời cho thêm cô một cục nợ nữa.

Sau một tháng làm việc thì cô không thể nào chịu đựng được. Có thêm một giám đốc nhưng cô còn bận rộn hơn cả lúc chưa có giám đốc. Cũng tại vì, trong vòng 30 ngày thì số ngày hắn ta có mặt tại công ty không tới 10 ngày, nhưng mỗi ngày hắn ta ở công ty thì cũng chỉ được khoảng 1 – 2 tiếng, sau đó hắn ta sẽ kiếm lý do này, lý do khác để giao công việc cho các nhân viên khác và đánh bài chuồn.

Thật sự cô không thể hiểu nổi, nếu đã không thích làm việc thì tại sao hắn ta lại còn ngồi vào cái ghế có trách nhiệm lớn đến vậy để gây ra một mớ hỗn độn và những kẻ như cô, những kẻ phải ngậm ngùi đứng sau hắn ta, là những người phải đi giải quyết hậu quả mà hắn ta để lại. Có thể thấy rõ nhất đó là những văn bản cần phải thông qua, những hợp đồng cần phải ký kết, hắn ta nói với thư ký là cứ để lên bàn, hắn ta sẽ ký sau, nhưng ngày này qua tháng khác, với cái thái độ ngồi trong phòng giám đốc và chơi game trên smart phone như hắn ta thì tất cả văn bản đều dồn ứ, khách hàng và đối tác lên tiếng, thư ký cầm văn bản chạy khắp công ty tìm hắn ta thì hắn ta lại ở tận đẩu tận đâu. Và rồi, thư ký lại phải mang đống văn bản chứng từ đó đến chỗ Thiên An. Cô đã phải hai hôm liền ở lại công ty suốt đêm để xem xét lại tập văn bản này. Đến ngày thứ ba thì cô không thể nào chịu đựng được thêm nữa, cô tức tối cầm tập văn bản, gom lại mở tóc đang bù xù trên đầu sang một bên, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ lên thẳng phòng giám đốc. Thật may, hôm nay hắn ta đang ở văn phòng.

Cô ném mạnh tập văn bản xuống trước mặt hắn ta. Hắn ta mắt vẫn không rời khỏi cái smart phone, tay vẫn nhiệt tình di chuyển trên màn hình, hắn ta nhẹ nhàng nói trong vô thức:

“Cứ để đó!”. Tay vẫn miệt mài, không thèm ngẩng đầu nhìn.

Thiên An không thể nào chấp nhận được nữa. Cô gọi bằng giọng hậm hực: “Giám đốc!”

“Cứ để đó!”

Thiên An nói như muốn hét lên: “GIÁM ĐỐC!!!!”

Lúc này có lẽ hắn ta mới nghe được thái độ của người nói, ngẩng đầu lên nhìn và có lẽ hơi giật mình trước nhân ảnh trước mặt. Xong lấy lại điềm tĩnh, hắn ta lại nói: “Cứ để đó tôi sẽ ký, cô đi trang điểm lại đi! Thư ký mà để tình trạng như hôm nay thì không được tốt cho lắm…” nói đoạn hắn ta lại quay lại với cái điện thoại của mình.

Lúc này Thiên An không còn nghe được bất cứ thứ gì hắn ta nói nữa, tất cả các xung thần kinh còn hoạt động được cũng đã tê liệt vì câu nói vừa rồi. Hắn ta còn không biết cô là phó giám đốc bộ phận này, hắn còn nghĩ cô là thư ký? Còn nói cái gì mà tình trạng không tốt này nọ. Hắn đang khi dễ cô hay sao? Hắn ta coi thường cô à? Cái việc mà ở cái công ty này chưa ai dám làm với cô?

Hừ, không thể chịu đựng như thế này được, cô phải cho hắn ta một bài học để hắn ta thôi cái thói lười nhác, ngông cuồng, lộng ngôn, xong nhất định cô sẽ kiến nghị lên Tổng giám đốc để cho hắn ta thôi việc. Nhưng đó là tất cả những gì cô nghĩ sau khi ra khỏi căn phòng đó, còn lúc này, bằng tất cả sức lực còn lại sau hai ngày hai đêm bị vắt kiệt để cho hắn ta một bài.

“Nay anh, tôi thấy anh làm việc như vậy là không được. Tôi không biết anh đã được giáo dục và đào tạo như thế nào, nhưng tôi thấy anh không khác gì một tên ăn bám ở cái bộ phận này”.

Có lẽ cái con người kia cũng đã bắt được tín hiệu từ câu nói của cô, hắn ta hơi cau mày và ngẩng đầu lên nhìn cô, vẻ khó hiểu: “Ăn bám???”

“Đúng vậy, một kẻ ăn bám trắng trợn và lười nhác!!!”

Hắn ta nói, tay đặt cái điện thoại xuống bàn, còn không quên nhếch mép lên cười một nụ cười ranh mãnh: “Cô là ai?”

“Tôi là Phạm Thiên An, phó giám đốc của bộ phận này!”

Hắn ta đẩy người ra phía sau, chiếc ghế giám đốc di chuyển lùi lại và đứng lên, hắn ta đi ra phía trước bạn giám đốc và dựa vào, vắt chéo chân nhìn cô, xong lại phì cười rồi “À” một tiếng như là ngạc nhiên lắm.

À? Được lắm, muốn gây sự với cô đây mà?

Nhưng định thần lại một chút, hình như hắn muốn làm cô tức tối, Cô đâu phải là người dễ dàng mắc lừa hắn như vậy. Cô lấy lại uy phong của mình, cái uy phong mà cô làm cho đối thủ cạnh tranh phải bạt vía, làm cho nhân viên của mình phải vâng lời tăm tắp, cô nhìn thẳng vào hắn ta cười nói.

“Thật là có lỗi khi để anh thấy tôi trong tình trạng này, nhưng người khiến tôi phải thành ra thế này là một kẻ đã lười biếng đùn đẩy hết trách nhiệm đã không những mặt dày ngồi ở một vị trí không xứng đáng lại không biết cách cư xử, anh thấy kẻ đó có đáng trách không?” Cô cười, nhưng nhìn còn kinh khủng hơn là lúc tức giận đùng đùng ban nãy.

Hoàng Phong thấy vậy nét mắt thoáng hiện lên vẻ bất ngờ, mắt hắn bỗng nhiên hiện lên tia sắc bén. Hắn đột nhiên tiến lại gần cô, giật lấy cánh tay cô, kéo cô dựa vào bàn giám đốc, mái tóc ban nãy buộc không chắc xổ tung ra. Thiên An chỉ vừa kịp kêu lên một tiếng thì hoảng hốt vì bị kéo mạnh đập lưng vào cái bàn gỗ, một số thứ trên bàn bị xô đẩy xộc xệch, nhưng khi nhìn lên thì cô nín bặt. Phủ phục trước mặt cô là gương mặt của hắn ta, hắn ta chống hai tay xuống bàn, đưa mặt ngày càng gần mặt cô. Theo phản xạ tự nhiên, cô nghiêng người tránh né, và khi không thể nghiêng mặt được nữa, cô bèn quay mặt đi, lẩn tránh ánh mắt của hắn ta, ấp úng: “Anh…anh làm…gì vậy?”

Hắn ta vẫn giữ dáng đứng như vậy, nhếch mép, thì thầm vào tai cô, với bộ mặt không thể đắc ý hơn: “Có một kẻ như vậy sao?”. Nói rồi, hắn ta đưa hai ngón tay lên xoa xoa trước sống mũi chỗ hai long mày, tiếp: “Nhưng sao tôi thấy hình như Phó Giám đốc khá hứng thú với tôi nhỉ?”

Hơ, hắn ta nghĩ cái quái gì trong đầu vậy, hắn nghĩ cô nói như vậy la vì cô hứng thú với hắn sao? Thực sự cô không còn từ ngữ nào để nói về cái con người này nữa. Cô nhếch mép cười, quay lại nhìn thẳng vào mặt hắn ta, lúc này không còn nể nang gì nữa: “Này anh, anh nhàn rỗi quá hóa hoang tưởng rồi à? Tôi có điên cũng không có hứng thú với loại người như anh đâu?”

“Loại người?….Ly tưởng như tôi sao?” Mặt hắn nhìn rất bình thản.

Tới mức độ này thật sự hắn ta hết thuốc chữa rồi. Cô không rảnh mà đôi co với những loại người như hắn ta. Cô đẩy hắn ta ra, nói thẳng vào mặt hắn ta:

“Tôi không rảnh rỗi mà nói chuyện với những kẻ vô công rỗi nghề như anh, anh làm giám đốc thì phải có trách nhiệm, không thi đừng bao giờ ngồi vào cái vị trí đó, hãy để cho người xứng đáng hơn làm đi. Đừng coi mình là trung tâm vũ trụ, nghĩ lại tôi thấy tôi nghiệp cho anh, chẳng qua chỉ là một tên nhóc với cái mẽ bảnh bao, nhưng có bảnh bao bao nhiêu cũng không che lâp đi cái bất tài vô dụng của mình đâu, còn đây” cô vừa nói vừa đưa tay đập đập vào chồng tài liệu cô đã mang đến lúc nãy đang nằm trên bàn, “Đây là những gì anh để tôi phải làm thay anh vì sự tắc trách của anh, vì lỗi của bản thân anh, anh đẩy đồng nghiệp của

mình vào cảnh khó khăn. Tôi nghĩ anh nên xem xét lại sự ích kỷ của bản thân đi!”

Cô nói rồi, liếc hắn một cái bỏ ra ngoài, không để ý trên mặt Hoàng Phong khẽ có chút thất thần, hắn ta vẫn đứng yên cái tư thế lúc cô đẩy hắn ta ra. Nhưng lúc cô định đẩy cửa bước ra khỏi phòng thì hắn ta lại cất tiếng nói với theo: “Ê! Chính cô cũng nói là tôi đẹp mà! Cô thua rồi!” Hắn ta nói nhưng vẫn không quay lại nhìn cô.

Nghe thấy vậy cô chẳng còn chút cảm xúc cảm giác gì để đôi co với loại người như hắn ta nữa. Cô bước thẳng ra ngoài và đi về vị trí của mình. Nhưng cô cứ suy nghĩ mãi về ánh mắt khi Hoàng Phong nhìn cô, có chút thân quen, xong nhanh chóng gạt mọi suy nghĩ đó ra khỏi đầu. Phải, cô đâu rảnh rỗi để suy nghĩ về những con người vô vị như vậy, cô ghét hắn! Cô còn phải làm việc. Đúng, quay lại với công việc, quên đi cái ngày xui xẻo hôm nay.



Đã sửa bởi Askim lúc 28.01.2015, 16:32, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 28.01.2015, 13:49
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 7096 lần
Điểm: 10.26
Có bài mới Re: [ Sưu tầm] Hay là anh cưới em đi - Nhím Quỳnh - Điểm: 10
Chương 2: Chuỗi ngày xui xẻo

Một điều lạ lùng là sau cái ngày cô lên thẳng phòng giám đốc để gây sự với hắn ta thì hắn ta lại hăng hái đi làm hơn trước, tuy không phải lúc nào cũng chăm chỉ nhưng những chứng từ thư ký mang cho cô xử lý đúng với cấp độ của cô hơn và người thư ký ấy không phải vất vả chạy loạn khắp bộ phận để tìm giám đốc nữa. Cô tưởng chừng như đã trách nhầm hắn ta, rằng hắn ta là người mới nên có phần chưa quen, giờ đã quen được thì tự nhiên sẽ đâu vào đấy.

Những tin đồn về Thiên An trong công ty cũng dần được thay thế bằng chủ đề vẻ đẹp trai của Hoàng Phong, cô thật sự không biết hắn ta đã làm những gì để nhân viên nữ từ những người còn độc thân đến những người có gia đình đều phải trầm trồ trước vẻ đẹp “nam thần” của hắn ta. Có khi cô nghe được một số cuộc chuyện phiếm của các nhân viên nữ khen hắn ta nức lời, nào là galant, lãng tử, dễ mến…

Còn những đồng nghiệp nam thì đầy ghen tỵ, có kẻ nói những tên con trai bóng bẩy như hắn ta thì phần đa là “bóng”, cô cũng có chút thích thú với bình luận này, song không tỏ thái độ gì nhiều. Cô còn nghe loáng thoáng về gia cảnh kếch xù nhà hắn ta. Cũng đúng thôi, du học Úc, tự nhiên được cất nhắc vào một vị trí tốt như vậy không phải là do thế lực gia đình thì cũng phải có tiền tài gì đó hơn người.

Nghĩ lại, cô cũng có chút lo lắng, rằng hôm trước cô đã vô lễ trước mặt hắn ta, không biết hắn ta có dùng thủ đoạn của bọn nhà giàu để “giải quyết” cô hay không, nhưng cô cũng chỉ để trong lòng thôi, bởi lẽ bề ngoài cô vẫn là một phó giám đốc vô cảm, với lại, hắn ta có làm gì cô thì chưa chắc cô đã sợ, mà dù có sợ cô cũng sẽ tỏ ra không sợ. Cô vốn là người như thế!

Những ngày này, bộ phận của cô đang ráo riết chuẩn bị một kế hoạch quảng bá sản phẩm mới ùa cưới sắp tới. Mọi người ai nấy đều tất bật công việc của mình, cô cũng không ngoại lệ, cô muốn kế hoạch cho lần này phải thật hoàn hảo, để Tổng giám đốc có thể nhìn nhận lại một lần nữa năng lực của cô và để chứng tỏ cô không hề thua kém bất cứ một ai ở cái công ty này, kể cả người có bằng xuất sắc ở Úc về kia nữa.

Chính vì thế dù đã đến giờ tan ca rồi nhưng cô vẫn nán lại để xem xét lại một lần nữa kế hoạch của mình trước cuộc họp toàn bộ phận vào tuần sau. Đang mải mê với công việc, cô không để ý có một bóng người bước đến trước bàn làm việc của mình, để đến khi hắn ta cất tiếng, cô mới giật mình ngẩng lên. Hắn ta gọi:

“Ê!”

Hơi bất giác, xong cô lấy nhanh lại vẻ điềm tĩnh, vẫn chăm chú nhìn vào bản kế hoạch của mình, phớt lờ hắn ta nói:

“Giám đốc, có chuyện gì cần căn dặn ạ?”

Hắn ta không chút nể nang, ngồi thẳng lên bàn làm việc của cô, vắt chéo chân, hơi xoay người, tay nghịch nghịch hộp đựng bút đặt trên bàn của cô nói bâng quơ.

“Chăm chỉ là tốt, nhưng kết quả mới là tất cả!” Vẫn nghịch ngợm hộp bút.

“Ý anh là gì?” Nghe hắn ta nói như vậy, cô cũng ý thức được hắn ta muốn nói gì đó với cô, nhưng là gì mới được, hay hắn ta lại muốn gây sự, hắn ta thấy những ngày vừa rồi quá yên ổn chẳng?

“Không có gì, chỉ là tôi muốn cá cược với cô một vụ thôi!”

Cô cười khẩy, hắn tiếp:

“Xem ai sẽ dành được quyền thực hiện kế hoạch mùa cưới này!”

Thì ra hắn vấn còn tức cô việc lần trước cô mắng hắn, đã không có kinh nghiệm thực tế mà vẫn muốn thi với cô à? Mà cũng vừa hay, cô cũng muốn chứng tỏ cô chẳng thua kém gì hắn mà. Cơ hội từ trên trời rơi xuống, nhưng cá cược thì, hắn muốn cá cược cái gì?

“Tại sao tôi phải cá cược với anh?” Cô hỏi đầy nghi ngờ.

Hắn vẫn ngồi đó, chỉ hơi nhích người quay lại phía cô nhếch mép: “Vì danh dự!”.

Hắn ta lại là người có thể nói ra được câu vì danh dự ư? Cô có nghe nhầm không, đang mải suy nghĩ, cô nghe thấy hắn tiếp:

“Có vẻ như cô không phục vì tôi ngồi vào cái ghê giám đốc này cho lắm, nên nếu cô có thể dành được quyền thực hiện kế hoạch mùa cưới thì tôi sẽ đề nghị Tổng giám đốc nhường cho cô cái ghế này, ngược lại cô phải….”

“Phải từ chức?” cô sửng sốt.

“Không, cô phải mất tôi một lời hứa!” Mặt hắn gian xảo.

Cô thấy có chút nghi ngờ, hắn ta muốn gì ở cô, tại sao hắn ta lại muốn một lời hứa của cô và để làm gì. Có thể tin được con người hắn ta hay không.

Đang bị quấn theo những suy nghĩ vẩn vơ ấy thì cô nghe thấy hắn nói: “Không tự tin à?”

“Ai nói thế nào?” Cô bất giác trả lời.

“Vậy nhé! Tôi lấy cây bút này làm vật chứng!” Hắn ta nói rồi giật thoắt lấy cây bút trong tay cô, cô chưa kịp phản ứng gì thì hắn ta đã bước nhanh ra khỏi cửa phòng, tay vấn giơ cây bút lên huơ huơ như tạm biệt cô.

Cô ngồi đó một lúc sau vẫn chưa hiểu việc gì vừa diễn ra trong chớp nhoáng như vậy, cô vẫn chưa hiểu được tại sao mình lại đồng ý cá cược với loại người điên rồ như hắn ta. Xong suy nghĩ kĩ càng hơn một chút, điều kiện cá cược cũng không tồi, nếu thắng cô sẽ được ngồi vào vị trí giám đốc danh dự kia, có nhiều tiền hơn, lúc này cô đang cần rất nhiều tiền, rất nhiều tiền. Ngược lại, nếu có thua thì cô cũng chẳng có gì để mất cho hắn ta. Đúng vậy, có lợi nhiều hơn có hại. Với lại kế hoạch của cô đã chuẩn bị cho lần này hoàn hảo không tì vết. Cô tự tin rằng mình sẽ thắng. Điều băn khoăn duy nhất của cô đó là liệu hắn có giữ lời hay không.

Nhưng cô quên mất một điều rằng, lúc này hắn đang là giám đốc của bộ phận này. Hôm sau hắn ta dùng cái danh đó thâu tóm hết tất cả nhân viên luôn làm việc cho cô trước nay về phía hắn trong sự căm phẫn và tức tối của cô. Vậy là cái kế hoạch cô đã dày công xây dựng, mặc nhiên giờ hắn cũng đã biết, nếu không muốn nói là chi tiết và tỉ mỉ hơn bản thảo mà cô đang cầm gấp nhiều lần. Cô bắt đầu hiểu hơn âm mưu của hắn ta, hắn ta muốn cô lập cô, muốn cô phải bỏ cuộc, phải chịu thua đây mà.

Trong hơn 27 năm sống trên cuộc đời thì hắn thuộc cái loại người mà cô ghét nhất! Sao lại có loại người thích cản đường người khác, thích gây khó dễ cho người khác, thìch dùng quyền lực để đè bẹp người khác, lười biếng, phách lối như hắn chứ.

Cô ghét hắn!! Rất ghét!

Nhưng khái niệm của cô không có từ “bỏ cuộc” hay “chịu thua”, vậy là mặc kệ hắn ta với sự giúp sức của bao nhiêu người chuyên nghiệp đi nữa, cô cũng tạo ra ình một bản kế hoạch hoàn toàn mới với ý tưởng hoàn toàn mới.

Ngày báo cáo kết quả cũng đến, ngồi nghe nhóm của hắn ta báo cáo kế hoạch trước của mình, có chút chỉnh sửa và sáng tạo, xong nó vẫn là kế hoạch của cô trước đây thôi, cô không khỏi tức tối liếc nhìn hắn ta một cái. Hắn ta lại không tỏ vẻ gì áy náy, hổ thẹn mà chỉ nhìn cô nhếch mép cười.

Đáng ghét! Cô cảm thấy được máu trong người đang dần nóng lên.

Bình tĩnh lại nào! Bình tĩnh lại nào! Không chấp với hắn làm gì! Cô phải tự nhủ với mình không biết bao nhiêu lần như vậy. Rồi đến lượt cô lên báo cáo kế hoạch của nhóm mình. Nói là nhóm nhưng thực chất chỉ có một mình cô. Cô chậm rãi tiến lên và thuyết trình ý tưởng của mình. Lúc trình bày, thỉnh thoảng cô cũng đưa mắt nhìn hắn, hắn cũng khá kinh ngạc trước việc cô có một kế hoạch hoàn toàn mới trong thời gian ngắn như vậy, xong hắn lại nhìn cô cười, mắt lấp lánh. Điều này cô vẫn không thể hiểu được lý do tại sao. Tên này trúng thực rồi chắc?

Xong phần thuyết trình, Tổng giám đốc muốn có thêm hai ngày để có thể cân nhắc đưa ra quyết định của mình. Cô cũng không biết làm cách nào khác, đành phải chờ đợi thôi. Trên đường đi ra khỏi phòng họp, đồng nghiệp nào cũng nhìn cô với con mắt thán phục vì mình cô có thể làm một kế hoạch cụ thể và sáng tạo như vậy. Vẫn giữ dáng bộ lạnh lùng như cũ, cô chỉ khẽ cười, nhưng trong ánh mắt đầy vẻ đắc ý, cô tìm kiếm hắn ta để cho hắn ta thấy vẻ đắc ý của mình và để cho hắn ta biết không thể đánh bại cô như vậy được đâu. Nhưng cô chẳng thấy hắn ta đâu cả. Có chút thất vọng vì không được nhìn thấy vẻ bẽ bàng của hắn. Ôm chồng tài liệu cô bước vào văn phòng của mình, đến bên bàn làm việc, cô thấy cô một mảnh giấy nhỏ ghi vuông vắn dòng chữ: ” Được!”

Được? Cái gì được? Hừ, nghe cái ngữ điệu này không nghĩ cô cũng biết là ai viết câu này. Hắn ta sợ cô sẽ lên mặt với hắn ta nên hắn đã nhanh chóng lẩn đi một chỗ nào đó và để lại cái mảnh giấy này. Vò mảnh giấy trong tay, vứt vèo nó vào sọt rác, cô cười mãn nguyện. Hà hà, làm cho hắn ta phải sợ rồi! Thế mới đúng là Thiên An chứ. Giỏi lắm! Giỏi lắm! Cô tự khen mình.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 28.01.2015, 13:51
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 7096 lần
Điểm: 10.26
Có bài mới Re: [ Sưu tầm] Hay là anh cưới em đi - Nhím Quỳnh - Điểm: 10
Chương 3: Gặp lại

Cô đang đợi anh!

Cô đang đợi anh đến đón cô.

Một ngày thực sự không còn gì tuyệt vời hơn. Một ngày cô đã chờ đợi từ rất lâu rồi. Anh đã trở về, trở về bên cô. Cô thấy trái tim mình rạo rực, thấy như có lửa đốt trong tâm hồn. Giờ cô đã xứng đáng với anh rồi, cô không còn là cô gái ngốc nghếch ngày nào nữa, đã giỏi dang, xinh đẹp, đã giữ được lời hứa chờ được anh trở về.

Còn nhớ sáng sớm hôm nay, khi cô đang lờ mờ đánh răng thì chuông điện thoại báo có tin nhắn mới, chỉ đơn giản là: “Nhóc! Anh đón em lúc 18:00″, nhưng khi đọc được dòng tin này cô xúc động suýt khóc và mém chút nữa nuốt hết đống kem đánh răng trong miệng.

Cô nhớ anh! Nhớ anh không tả xiết!

Những chuỗi ngày đằng đẵng chờ đợi đã kết thức, giờ là thời điểm để tình yêu đâm chồi nảy lộc. Thời điểm cô đã mòn mỏi chờ đợi tận 6 năm dài.

Trang điểm thật đẹp, bỗng cô nhận ra mình không có bộ đồ nào đẹp để mặc cho ra hồn. Nhưng không, cô sẽ tạo cho anh một ấn tượng, để khi chỉ cần nhìn thấy cô là anh có thể nhận ra cô ngay, cô sẽ mặc cái váy màu xanh biển ngày đó đã tiễn anh ở sân bay. Cô như đang bay, cô nghĩ mình sắp đám cưới đến nơi. Nghĩ tới những chiếc váy cưới Estermir cô vẫn lén để ý, nghĩ tới nhẫn, nghĩ tới hoa hồng, lễ đường, tuần trăng mật…Anh sẽ yêu cô chứ? Anh sẽ cầu hôn cô chứ? Ôi! Cô cảm giác như không chờ đợi được thêm nữa.

Đứng đây chờ anh, trông cô thật nữ tính, thật khác với Thiên An của những ngày trước đây. Cô đã che dấu cảm xúc của mình lâu đến như vậy, che dấu con người của mình lâu đến như vậy có lẽ cũng là để chờ ngày này. Ngắm lại bản thân mình một lần nữa cho yên tâm, cô mìm cười ngồi chờ ở một ghế đá tại công viên gần nhà cô, nơi mà anh hẹn sẽ đến đón cô ngày anh trở về. Hạnh phúc, có lẽ thế này là hạnh phúc.

“Ê!”

Cô nghe thấy một giọng khá hoảng hốt, quay sang thì ra lại là hắn, Hoàng Phong. Sao lại gặp hắn vào lúc này chứ. Không, không thể để hắn làm cô kích động. Bình tĩnh nào!

“Chào!” cô cười nói với hắn đầy thái độ.

Hắn không nói gì chỉ nhìn cô từ trên xuống dưới rồi hơi nhếch mép.

Cô nhìn lại bản thân mình. Có gì mà cười. Cái tên này, sao lại cười. Cô biết là cô khác với mọi ngày, nhưng hắn ta cười như vậy làm cô thấy xấu hổ. Đang ngại ngùng không biết nói gì thì cô thấy hắn nói.

“Trông cô rất…được!”

Được? Lại được? Hắn ta là ai mà có thể phán xét cô này nọ. Cô biết thừa cái ngữ điệu của hắn có ý gì. Nhưng lúc này không phải là lúc đôi co với hắn. Đúng, cô không đôi co với kẻ thích chơi đểu cô, mà cũng chẳng cần phải nổi giận để hóng mất một ngày đẹp như hôm nay. Nhưng thực sự là cô ghét hắn, ghét cái cảm giác hắn muốn biến cô thành trò cười trước mặt hắn, để hắn nhếch mép tiêu khiển.

“Cảm ơn vì đã khen, tôi thây anh nên tập trung rèn luyện thân thể để tăng cường khả năng trí óc của mình thì hơn!” Cô nói vậy vì cô để ý thấy hắn đang mặc một bộ trang phục tập thể dục.

Hắn ta nhìn cô nghi hoặc, định nói gì xong lại thôi không nói nữa, cô cũng không thèm nhìn hắn. Hắn nhếch mép rồi chạy qua cô, cô không biết hắn có để ý thấy lời mỉa mai cô vừa nói với hắn hay không. Ơ, không, không quan tâm cơ mà. Cô mặc kệ hắn bỏ đi, và quay lại tập trung vào việc chờ đợi của mình. Bỗng cô nghe thấy tiếng hắn nói với lại:

“Ê, hẹn hò vui vẻ nhé!” hắn vừa nói, tuy không quay lại nhưng vẫn vẫy vẫy tay chào tạm biệt cô bằng cái kiểu hắn vẫn hay làm.

Cô đỏ mặt, hai từ hẹn hò làm cô cảm thấy ngại ngùng. Nhưng có lẽ cũng đúng, hôm nay cô đi hẹn hò.

Cô sẽ gặp lại người cô yêu!

***

Lúc này, cô đang ngồi trong một quán café kiểu Âu, đồ uống đã được mang ra, cô đang ngồi cùng anh, nhưng không phải chỉ một mình anh, mà còn 2 người nữa. Tâm trí của cô vẫn như đang ở chỗ hẹn khi nãy.

Lúc Hoàng Phong chạy đi được khoảng 10 phút, cô thấy một chiếc xe hơi màu đỏ đậu trước mặt cô, cô càng cảm thấy rộn rã trong lòng, càng vui vẻ hơn khi thấy anh bước ra từ xe hơi, cô vui vẻ cất tiếng gọi.

“Anh hai!”

Nhìn thấy cô, anh tiến lại gần cô, nở nụ cười ấm áp, nụ cười đã lâu lắm cô chưa được nhìn thấy, nụ cười ẩn hiện trong những giấc mơ của cô. Niềm hạnh phúc dâng đầy.

Nhưng chỉ một giây sau, sự hạnh phúc ấy chuyển thành sự nghi hoặc rồi tiếp đó là nỗi đau đớn và tuyệt vọng khi cô thấy một cô gái bước ra từ cửa xe còn lại cũng vui vẻ tươi cười đến bên khoác lấy tay anh.

“Nhóc, em càng lớn càng xinh đẹp nhỉ?” Anh tươi cười nhìn cô, cô chỉ cảm thấy nụ cười trên miệng cô lúc này như cứng đơ, anh sực nhớ và giới thiệu: “À, đây là Bảo Hân, chị hai của em”.

Chị hai?

Vợ của anh?

Cô như sét đánh ngang tai.

Anh lấy vợ từ khi nào?

Người con gái này là vợ anh?

Vậy những gì anh đối xử với cô từ trước tới nay là gì?

Những tình cảm của cô dành cho anh là gì đối với anh?

Hàng loạt các câu hỏi đặt ra trong đầu cô. Cô bỗng thấy mình tội nghiệp và nực cười, cô trang điểm đẹp đẽ như thế này chỉ để đi gặp anh, mà giờ lại còn được gặp cả vợ của anh. Tai cô ù đi, nhưng vẫn tỏ vẻ bình thản cười nói bắt tay với “chị hai” của mình. Cô chỉ đang cứu giữ lấy chút thể diện cuối cùng của mình. Không được khóc, không được khóc ở đây, cô thầm nhủ.

“Khải Hưng!” Có người vừa cất tiếng gọi anh.

Là hắn.

Xong cô thấy hai người con trai vội chạy lại gần ôm lấy nhau nói những câu gì mà lâu không gặp, cậu về nước rồi à, sao không liên lạc với tôi. Cô đứng nhìn trong vô thức. Cô nghe thấy có tiếng nói truyền tới.

“Chị nghe anh Hưng nói về em nhiều rồi! Rất vui được gặp em!” Bảo Hân cười rạng rỡ với cô.

Cô nhìn người con gái đang đứng trước mặt cô, một mái tóc xoăn bồng bềnh, nước da trắng mịn màng, một chiếc má lúm xinh xắn làm nở rộ nụ cười duyên dáng. Nàng càng trở nên thánh thiện trong chiếc váy màu vàng nhạt. Cô tự thấy nàng thực sự xứng đáng với anh. Nàng xinh đẹp quá.

“Chào chị!” Cô cũng khó khăn nở nụ cười với Bảo Hân, người con gái này quả hơn cô rất nhiều thứ, đến cái khí chất cao quý kia cũng là thứ cô không thể nào có được. Nếu cô chỉ như một ngôi sao bé nhỏ thì nàng là cả một mặt trăng tròn đầy. Bất giác cô cảm thấy tự ti.

Hai người con trai tiến gần lại chỗ bọn họ đang đứng. Nghe được tiếng nói của anh vang lên:

“Gặp cả Phong ở đây thật là vui quá, Phong là bạn tốt của anh khi còn du học tại Úc, không ngờ mọi người đều quen nhau, hay chúng ta đi đâu đó ngồi nói chuyện nhé!”

Chắc trong những lời nói chuyện của hai người con trai ấy khi nãy anh cũng biết được cô và Hoàng Phong có chút quen biết. Nên cô cũng không còn để ý lắm đến chuyện đi đâu, và hắn ta có đi chung hay không. Cô gật đầu. Mọi người cùng nhau đi đến một quán cafe gần đó. Hai người con trai vừa đi vừa nói chuyện, cô và Bảo Hân khoác tay nhau đi như đã thân quen từ lâu.

Thực sự lúc này cô muốn quay sang tát cho Bảo Hân vài cái vào mặt, chửi rủa nàng ta thật thậm tệ, hỏi cô ta tại sao lại quyến rũ anh, tại sao lại cướp người cô yêu. Nhưng làm vậy có đáng không, làm vậy thì ngay cả thể diện của cô cũng không còn và anh sẽ ghét cô nhỉ? Nhìn ánh mắt anh nhìn Bảo Hân yêu thương như vậy, anh mắt ấy cô muốn thấy anh nhìn mình, và giờ thì phải nhìn anh dùng ánh mắt đó để biểu hiện sự yêu thương ột người còn con gái khác.

Lạc trong suy nghĩ của mình, cô mặc cho Bảo Hân khoác tay mình, nàng kể lể những chuyện vụn vặt và hỏi han cô, cô trả lời theo phản xạ, không ý thức được mình nói những gì.

Ngồi trong quán café. Câu chuyện của họ râm ran, cô chỉ cố cười thật tươi, nhưng thực ra cô không nghe được gì cả. Tất cả lý trí của cô đang tập trung vào việc kìm nén cảm xúc.

“Ê!” Cô nghe thấy tiếng của Hoàng Phong và cái húc tay của hắn vào khuỷu tay cô, cô giật mình hoàn hồn. Cô không biết vừa rồi bọn họ đã nói gì.

“Gì ạ?”

“Thật sao?” Cô thấy anh nhìn cô chăm chú, có chút vui vẻ, kì vọng trong đáy mắt.

“Thật mà, vừa nãy em hỏi Thiên An, Thiên An đã nói vậy mà!” Bảo Hân tươi cười nhìn cô.

Cô không hiểu bọn họ đang nói về vấn đề gì, cô quay sang nhìn Hoàng Phong, bắt gặp hắn ta cũng đang chăm chú nhìn cô, nhếch mép.

“Cảm ơn em! Bọn anh đang không biết tìm ai làm phù dâu trong đám cưới, nhà Bảo Hân ở Úc nên bạn bè ở Việt Nam chẳng có bao nhiêu, nếu em đồng ý giúp bọn anh thì tốt quá! Bọn anh định tổ chức rồi vào ngày 28/12.”

“Tức là 2 tháng sau đó, hôm đó là kỉ niệm 6 năm ngày bọn mình gặp nhau!” Bảo Hân cười vui vẻ nói theo.

Sắp tổ chức đám cưới sao?

28/12?

6 năm?

Hơ, đó không phải là ngày cô tiễn anh đi du học sao? Họ đã gặp nhau vào ngày ấy sao?

Hay thật, giờ thì cô đã đồng ý làm cái quái gì thế này, cô đã mất người yêu và giờ thì lại làm phù dâu cho đám cưới của họ.

Cô không muốn!

Cô cũng không phải là người mụ mị không biết chấp nhận sự thật. Cô cũng không thể tự lừa dối bản thân rằng đây không phải là sự thật. Cô không đủ mạnh mẽ để chôn sâu nỗi đau và tình cảm của mình, cũng không đủ rộng lượng để chúc phúc cho anh và người con gái khác. Sự cố gắng để không làm ầm ỹ lên và bỏ chạy từ lúc gặp gỡ đến giờ đã là quá đáng đối với sự chịu đựng của cô rồi. Cái cuối cùng cô muốn níu giữ chỉ là sĩ diện của bản thân. Nhưng lúc nãy cô đã vô thức đồng ý với Bảo Hân rồi sao. Tự nhiên cô ghét cái tật suy nghĩ lung tung rồi thả hồn trên mây của mình kinh khủng. Nhưng giờ cô không biết từ chối như thế nào, làm sao để mở miệng từ chối bây giờ, đang rối ren trong những suy nghĩ thì cô nghe thấy cô giọng nói vang lên bên tai.

“Ồ, vậy thì chắc không được rồi!”

“Sao vậy?”

Khải Hưng và Bảo Hân quay sang nhìn cái người vừa mới cất tiếng nói vừa rồi, là Hoàng Phong, ngay cả cô cũng kinh ngạc nhìn hắn. Xong thấy hắn từ từ đặt tay lên cầm lấy bàn tay cô đang để trên bàn, nhếch mép cười với cô, ánh mắt ấm áp, âu yếm. Cô bỗng thấy hồi hộp.

“Vì lúc ấy Thiên An đã là vợ mình rồi!”

Khải Hưng và Bảo Hân kinh ngạc, cô cũng há miệng kinh ngạc.

“Hai người…hai người…” Anh lắp bắp không nói nên lời.

Cô thì kinh ngạc đến không biết nói gì, sóng não cô làm việc hết công suất nhưng không thể lý giải nổi là làm thế nào mà từ 2 con người ghét nhau cay đắng mà chưa đến một tháng sau đã là vợ chồng cho được. Chưa biết phải làm gì thì nghe thấy tiếng của Hoàng Phong tiếp tục vang lên.

“Ừ, chúng tôi sắp kết hôn, có lẽ còn sớm hơn 2 người nữa, nên em ấy không thể nào làm phù dâu cho đám cưới của hai n

gười được, đúng là tiếc thật phải không em!” Hắn nói rồi quay sang nhìn cô, ánh mắt vẫn ôn nhu như trước, khiến cô bất giác gật đầu.

“Nhóc à, không ngờ em còn khiến anh bất ngờ hơn nữa đấy! Hai người quen nhau như thế nào vậy?” Khải Hưng hơi sững người, nhưng có lẽ chỉ là bất ngờ thôi, anh nói với cô, ánh mắt lại vui vẻ ngập tràn.

Thì ra khi nghe thấy cô sắp lấy chồng anh lại vui đến vậy. Trước đây cổ bị ảo tưởng quá rồi chăng. Anh đã bao giờ yêu cô chưa? Những gì trong quá khứ thật ra là gì? Trí tưởng tượng của cô phong phú quá rồi hay sao?

Cô chỉ còn nghe thấy tiếng nói chuyện của bọn họ, nói về cô và anh quen nhau ở công ty, hẹn hò rồi quyết định đi đến hôn nhân, gia đình hai bên đã nói chuyện về đám cưới và cái đám cưới đó được dự định tổ chức trong tháng 11. Cô không tham gia chỉ ngồi trầm tư và thỉnh thoảng gật đầu phụ họa. Nói cho cùng thì chỉ là một lời nói dối thôi mà, chỉ cần không phải làm phù dâu cho đám cưới của anh là được rồi. Cô không thể tưởng tượng được bản thân mình đau khổ mà vẫn còn phải cười tươi đi bên cô dâu của anh, tươi cười chúc phúc cho anh, cô yêu anh nhưng không thể tự ngược đãi bản tâm cảm của mình được. Cô không muốn chứng kiến cảnh anh thuộc về người khác. Thế nên cứ để cho Hoàng Phong nói dối giúp cho cô qua cửa ải này đi.

Nói chuyện một lúc thì trời đã tối mịt, Khải Hưng định rủ Hoàng Phong và cô đi ăn tối nhưng cô khéo léo từ chối rằng còn có hẹn nên họ chia tay nhau trước cửa quán cafe. Khải Hưng không quên nhắc nhở “hai vợ chồng” cô dù không làm phù dâu cho đám cưới nhưng vẫn phải đến dự đám cưới của họ, họ nói cũng gửi thiệp mời. Cô chỉ gật đầu nhận lấy theo bản năng.

Cô lê từng bước trên vỉa hè, đèn đường đã sáng rồi. Đường phố hối hả quá, mọi người tất nập sao chỉ có riêng mình cô tịch mịch. Mắt mờ đi, nước mắt cô giàn dụa từ lúc nào cô cũng không biết. Chỉ là không kìm lại được nước mắt, nó cứ mặc nhiên chảy xuống. Ừ, không cần giả vờ không sao nữa, có ai quen biết cô đâu, cô muốn khóc cho hết những buồn tủi trong lòng. Những ngày tháng quá khứ ẩn hiện, nhưng năm tháng chờ đợi đằng đẵng, những tình cảm chất chứa không thể nói ra cứ theo nước mắt mà tràn ra.

“…Dường như nắng đã làm má em thêm hồng, làn mây bay đã yêu tóc em

Trộm nhìn anh khẽ cười khiến em thẹn thùng, áo trắng em giờ tan trường

Người ngẩn ngơ đứng nhìn đánh rơi nụ cười, rồi em xao xuyến, chợt nghe vu vơ…”

Nụ cười, hình dáng anh vẫn đó nhưng sao xa xăm không níu giữ được.

“Nhóc của anh là thiếu nữ rồi nhỉ?”

“Chờ anh nhé! Nhóc!”

Thật buồn cười. Thì ra tất cả những cảm xúc ấy đều do cô mộng tưởng mà ra.

Hình bóng ấy chỉ mình cô ôm nhung nhớ. Lời hứa ấy chỉ mình cô ngu ngốc một mình thành lập và một mình gìn giữ. Nó chưa bao giờ, chưa một lần tồn tại trong anh.

Sáu năm của cô, sống trong chờ đợi, sống trong khắc khoải, nỗ lực để chờ anh về. Và đó lại trở thành sau năm hạnh phúc của anh bên người con gái khác.

Đôi lần cô cũng tự hỏi tại sao anh học xong lại không trở về nước, nhưng rồi lại tự gạt đi vì nghĩ anh muốn tạo dựng sự nghiệp, nhưng thì ra không phải vậy. Cô thật quá ngu ngốc rồi.

Cảm giác bị bỏ rơi, cảm giác đơn côi, thất vọng, đau khổ. À, thì ra thế này là thất tình. Mà không, cô đã bao giờ có anh đâu, chỉ là những gì mà cô ảo tưởng ra mà thôi.

Ước vọng hạnh phúc vỡ nát trước mắt.

Tình đơn phương.

Đau thật!

Đến lúc bước chân không thể đi tiếp được nữa, cô ngồi xuống một ghế đá ở công viên gần nhà thì cũng là lúc trời đổ mưa. Ông trời cũng ưu ái cô thật, muốn cho cô khóc thỏa thích đây mà.

Đang hả hê ngồi trong cơn mưa, bỗng cô thấy có một cái ô trên đầu, ngẩng đầu nhìn lên, giật mình phát hiện ra đó là Hoàng Phong. Nhớ lại, lúc ra khỏi quán café cô chỉ lẳng lặng bước thẳng một mình, không còn tâm trí để ý đến hắn đã đi đâu nữa, cô không biết hắn từ đâu lại xuất hiện che mưa cho cô, hắn thương hại cô à?

Cô cười khẩy, hắn muốn nhìn thấy bộ dạng thảm hại của cô sao? Chắc từ lúc hắn nhìn thấy cảnh tượng cô gặp Khải Hưng, rồi lúc hắn giúp cô nói dối thì hắn đã hiểu được chuyện của cô rồi. Nghĩ tới đây cô càng thấy mình thảm hại, người cuối cùng ở bên cạnh cô là người mà cô ghét nhất, người mà cô ghét nhất ấy lại nhìn thấy sự thảm hại của cô, thứ mà chưa ai từng thấy.

“Đi đi!” Cô khẽ nói.

Hắn vẫn đứng đó, dường như không nghe thấy những lời cô vừa nói, tay vẫn cầm ô che cho cô.

Hừ, muốn che thì để cho hắn che.

Để mặc hắn đứng đó, cô ngồi như người mất hồn.

Không biết đã bao lâu trôi qua, mưa vẫn nặng hạt, đường phố đã ngớt bóng xe cộ. Quần áo cô chỉ hơi ẩm ướt do dính chút ít hạt mưa ban đầu, còn về sau vì có chiếc ô kia mà không còn dính hạt mưa nào nữa. Cái ước muốn cuối cùng là được khóc trong mưa cũng bị cái kẻ này cắt đứt.

“Anh…”

Cô đang định lên tiếng đuổi cái kẻ này về. Cô vừa nói vừa ngẩng lên nhìn hắn, tưởng như sẽ bắt gặp ánh mắt tội nghiệp của hắn nhìn cô, nhưng không, những gì hiện lên trong ánh mắt đó là sự đồng cảm. Và càng sửng sốt hơn khi cái kẻ ấy chỉ cầm ô che cho cô trong khi toàn thân hắn lại đang đứng trong cơn mưa xối xả, người ướt sũng từ đầu đến chân. Nên lời vừa lên đến vừa miệng thì bị nghẹn lại.

“Ê, đi về được chưa?” Hắn nói thều thào, môi tím tái.

Cô trợn tròn mắt kinh ngạc khi thấy hắn trong bộ dạng này, liền gật đầu.

Thế là hai con người che chung một ô đi trên con đường nhỏ về đến căn hộ chung cư của cô. Cô định nói lời chia tay với hắn thì lại thấy hắn lên tiếng.

“Tôi… vào trong một chút được không?” Hắn nói nhỏ.

Nhìn bộ dạng thảm thương của hắn, bất giác thương xót, cô mời hắn vào nhà. Cô lục tìm trong tủ lấy ra một bộ quần áo nam bảo hắn đi thay, hắn trợn tròn mắt nhìn bộ quần áo trên tay, cô trấn an hắn đây là quần áo của em trai đã đi du học của cô, hắn mới như thở ra và đi vào trong nhà vệ sinh để thay đồ. Cô cũng đi vào phòng để thay bộ quần áo. Lúc bước ra đã thấy hắn ngồi trên sô-pha. Cô bước lại hỏi:

“Sao anh không che ình nữa mà chỉ che cho tôi?”

“Vốn định tắm mưa!” Hắn nói.

“Sao muốn tắm mưa mà lại để lạnh tới mức như thế này!” Cô bắt bẻ.

“Không biết có người sẽ ngồi lâu đến vậy!”

Cô bất giác nhìn đồng hồ, đã qua 11 giờ rồi. Cô cũng không ngờ thời gian trôi nhanh đến vậy, cô cũng không ngờ mình thả trôi cảm xúc của mình lâu đến như vậy, cũng không ngờ cái con người này lại đứng đó lâu đến như vậy để giờ nhìn thảm hai như thế này. Cô cảm thấy buồn cười, cũng bỗng cảm thấy ấm áp.

“Anh ngồi chờ tôi đi lấy cho anh ly nước ấm!”

Cô đi vào nhà bếp, nước nóng đã hết, cô phải cắm một bình nước khác. Vừa đứng chờ nước sôi cô vừa cảm thấy cái con người đang ngồi ngoài kia có chút gì đó khác với mọi ngày, nhưng không hiểu được sự khác biệt đó là gì.

Lúc mang nước ấm ra thì hắn đã nằm trên sô-pha, khoanh tròn hai tay, mắt nhắm nghiền. Cô bước đến bên cạnh, khẽ lay hắn, nhưng hắn không nhúc nhích chút nào. Cô lo lắng đặt tay lên trán, nóng quá, cái tên này bệnh rồi.

Đúng là không biết lượng sức mình, đã không khỏe mạnh thì đừng có học đòi tắm mưa, giờ bệnh rồi. Nhìn hắn nằm đó miệng hé mở, hơi thở mệt mỏi, cô đành phải thờ dài vào lấy nốt chỗ nước còn lại để làm khăn ấm đắp trán cho hắn, chăm sóc hắn cả một đêm. Đã thất tình đau khổ tình thần, lại còn bị hành hạ thể xác suốt một đêm dài. Số cô đúng là khổ.

Sáng hôm sau hắn tỉnh dậy, có chút kinh ngạc khi thấy vẫn ở trong nhà cô, thấy cô hắn liền hỏi mấy giờ rồi. Cô trả lời cho hắn là đã sáng rồi, gương mặt hắn vẫn hơi tái, nhưng đã hết sốt rồi. Cô gọi hắn lại bàn ăn cháo cô đã nấu và bảo hắn uống viên thuốc cảm cô đã lấy sẵn. Trong bữa ăn cô hỏi hắn lấy ô ở đâu.

“Mua!” Hắn đáp cụt lủn, tay uể oải khuấy cháo trong bát.

“Thế sao không mua hai cái!” Cô hỏi hắn.

“Đang vội!” Mặt hắn thoáng bối rối.

Hắn vội cái gì chứ? Không phải hắn đến để che mưa cho cô thôi, chẳng lẽ hắn…Không phải! Cô gạt nhanh chóng suy nghĩ trong đầu. Tên này không thể nào lại có tình cảm với cô được, có chăng thì hắn đang có ý đồ gì khác đây mà.

“Coi như cô nợ tôi một lần, nhớ trả!” Hắn thấy cô có chút kinh ngạc nên nói ngay, tay vẫn múc cháo cho vào miệng, biểu hiện bình thản vô cùng.

Cô biết ngay mà, hắn ta không phải là loại người tốt đẹp như vậy. Cô phải học cách khống chế trí tưởng tượng của mình thôi, một lần với Khải Hưng đã đủ rồi, không thể mới đó mà lại mắc vào một vụ nữa.

“Anh nhầm rồi nhỉ? Tôi cho anh ở trong nhà, cho anh ăn cháo, đêm qua còn chăm sóc anh như vậy mà giờ anh chỉ nói là tôi nợ anh là sao? Chúng ta huề!”

Hắn ta nghe thấy cô nói đêm qua đã chắm sóc thì thoáng dừng lại, rồi lại nói:

“Vậy mới nói là một lần!”

Cô bỗng nhận ra cái ân huệ mà hắn nói không phải là che mưa cho cô mà là việc hắn giúp cô không phải làm phù dâu cho đám cưới của người yêu cô với người con gái khác. Nghĩ đến đây cô bỗng không biết nói gì, đúng là hắn ta giúp cô thật, nhưng cô đâu mượn hắn phải giúp cô.

“Cái đó đâu mượn anh giúp!”

Hắn nhếch mép, lại cái kiểu nhếch mép quen thuộc ấy, nhưng sao hôm nay lời nói của hắn ngắn hơn so với cô biết. Có vẻ lạnh lùng chứ không như lần đầu cô gặp, cái vẻ phóng khoáng ban đầu thay vào một chút bá đạo.

“Vậy tôi có thể gọi điện cho Khải Hưng nói cô vẫn thích làm phù dâu!” Hắn vẫn không ngẩng lên.

“Ừ! Tôi nợ anh!” Cô đáp.

Không biết cô có bị hoa mắt không, nhưng hình như lúc cô đang nhăn nhó vì bị người khác nắm thóp thì hắn môi hắn hơi hiện lên nét cười.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 78, 79, 80

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 450 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Windwanderer: thật ra thấy nó ngọt =.=
Windwanderer: từ lâu tớ luôn thích giọng con gái Huế
cò lười: Giọng con gái Huế rất chi là nhẹ nhàng
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 360 điểm để mua Cỏ ba lá
Windwanderer: tnn toàn báo tin đặt giá mua đồ
Windwanderer: không biết giọng con gái Huế ra sao nhỉ =.=
Windwanderer: năm nay thi miss có ng ở Huế
Nhị Thiếu: có ai ko ạ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 427 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 279 điểm để mua Bút chì
Mía Lao: viewtopic.php?t=406446 bạn vào đây post 1c rồi đợi mod liên lạc :))
Nhị Thiếu: tiền bối nào giúp em đăng truyện với ạ xin hậu tạ
Nhị Thiếu: ad ơi có thể hổ trợ em viết và đăng truyện được không em viết cũng kha khá mà không biết cách đăng
Yajonglee: Q
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn Có Phải Là Dĩnh Hỏa Trùng Chính Hiệu
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Mía Lao: Hi
Ly Mộng: :wave2: muốn tám quá, ko biết d đ có ai onl để làm quen nói chuyện ko   :think: :sweat:
LogOut Bomb: ღsoixam࿐ -> ღsoixam࿐
Lý do: Tự sát
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 264 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 384 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 454 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 392 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 345 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 372 điểm để mua Thỏ đánh đàn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.