Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 61 bài ] 

Hạt mưa ngày ấy - Trà Meo

 
Có bài mới 26.11.2014, 17:16
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 20.01.2014, 10:12
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 2234
Được thanks: 2567 lần
Điểm: 8.11
Có bài mới [Sưu tầm] Hạt mưa ngày ấy - Trà Meo - Điểm: 10
Hạt mưa ngày ấy


Tác giả: Trà Meo
Thể loại: Truyện Teen
Số chương: 60
Trạng thái: Đã hoàn thành

Tóm tắt nội dung

Truyện tình yêu câu chuyện muôn thuở của mọi người, yêu thương, hạnh phúc không thể biết trước, liệu tình yêu này cô và anh đến cuối cùng có được hồi đáp, phải bao nhiêu cho đủ. Đọc truyện Hạt Mưa Ngày Ấy như một chút nhắc nhớ tuổi thơ, như một chút xáo động trong lòng, có chút khiến bạn không khỏi băn khoăn.Con người ai mà chẳng mong kiếm tìm được hai chữ “Hạnh Phúc”? Ai mà chẳng mong được một cơ thể lành lặn, được sống trong tình yêu thương của gia đình, bè bạn, những người thân yêu? Nhưng chẳng bao giờ cuộc sống hoàn hảo như thế, vẫn có lúc ánh mặt trời tắt đi để lại màn đêm u tối với cơn mưa dài hoài chẳng dứt.Hận thù, bóng tối, nước mắt, bi kịch quấn lấy, quá khứ ngủ quên lại trở thành âm mưu của hiện tại.

Con người đâu có ai là hoàn hảo, trái tim vẫn có phần nhỏ nhen, ích kỷ, chỉ nghĩ đến bản thân mình, cuối cùng những phần nhỏ nhen ấy lớn dần lên thành tội ác. Làm sao để vượt qua những ngày mưa giông bão? Làm sao để vượt ra khỏi hận thù, đau đớn, để tìm kiếm hạnh phúc nhỏ bé của riêng mình?Hạt Mưa Ngày Ấy – câu chuyện xoay quanh Hương Ly, một cô gái trẻ xinh đẹp, thông minh, được nhiều người yêu mến. Nhưng số phận bi kịch đã lấy đi của cô ánh sáng của con mắt bên phải vào một ngày tai nạn khi cô còn quá nhỏ, để rồi cô lớn lên trong sự mặc cảm, tự ti vì “mù một mắt”.

Vết thương ấy thay đổi số phận cô, nó chia rẽ cả những hạnh phúc nhỏ bé mà cô có được. Bước vào lứa tuổi của những cô thiếu nữ mới lớn, cô chẳng bao giờ có được diễm phúc được làm đẹp, đi chơi, sống một cuộc sống vui vẻ. Hận thù, nước mắt đã khiến cô trở nên lạnh lùng, có phần độc ác, tàn nhẫn. Cuộc đời cô thay đổi vì 5 con người ấy – 5 chàng trai đã đến bên cô, bảo vệ cô, yêu thương cô thật lòng.

Nhờ họ mà cô tìm được ánh sáng cho lối đi, cô biết cười, biết vui, và bắt đầu biết yêu. Mặc dù những âm mưu tàn độc của kẻ hận thù cô vẫn cứ bám lấy cuộc sống của cô, cô vẫn đứng lên, đi tìm hạnh phúc, tìm lại ước mơ, tìm được tình yêu chân chính cho mình.Con người dù cho có là ai thì cũng xứng đáng được thương yêu, được ước mơ…



Đã sửa bởi Tuyết Huệ lúc 26.11.2014, 21:16.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 26.11.2014, 17:17
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 20.01.2014, 10:12
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 2234
Được thanks: 2567 lần
Điểm: 8.11
Có bài mới Re: [Sưu tầm] Hạt mưa ngày ấy- Trà Meo - Điểm: 10
Chương 1: Mở Đầu

Định mệnh nắng, mưa và giọt nước mắt

Người ta thường nói, mưa và nắng tưởng rằng đối lập nhau nhưng thực tình luôn ở bên nhau.

Nắng xuất hiện là cũng sẽ có mưa.

Sáng sớm hôm ấy, một buổi sáng trời nắng thật đẹp. Những ánh nắng chiếu rực rỡ trên bầu trời như muốn mỉm cười cùng với vạn vật. Từng lá cây như được bừng sáng xanh khi nắng chiếu vào, những bông hoa hé nở theo nắng. Nắng chiếu vào một bệnh viện nơi có những tiếng khóc chào đời của các sinh linh bé nhỏ được cất lên.

Một cửa phòng được mở ra bởi cô bác sĩ hiền dịu:

“Ai là người nhà của sản phụ Vũ Thị Ngọc?”

“Là tôi!” – Người đàn ông ăn mặc bảnh bao với gương mặt tràn đầy hạnh phúc đứng lên.

“Chúc mừng anh và cả nhà, chị đã có một bé gái!”

Cả nhà ai nấy đều vui mừng khôn xiết, cuối cùng sinh linh bé bỏng mà họ chờ đợi đã được sinh ra.

Người phụ nữ trẻ bên trong phòng cũng không cầm được nước mắt khi nhìn thấy con mình. Bé gái sinh ra đỏ hỏn, bé xíu nhưng rất xinh xắn, cái nét giống cả bố lẫn mẹ. Tiếng khóc của bé cũng không quá to, chỉ vừa để bé thở, cảm nhận cuộc sống mới. Mẹ bé vô cùng hài lòng và các bác sĩ cũng vậy.

Sản phụ Vũ Ngọc được chuyển về phòng nghỉ. Suốt cả ngày, chồng chị và gia đình cứ túc trực để chăm lo. Ngày nắng đẹp, đứa bé cũng đẹp nữa, khỏi nói gia đình ấy vui đến mức nào. Chỉ có duy nhất một sản phụ cùng phòng với gia đình này thì buồn rười rượi, Vũ Ngọc rất ngạc nhiên vì chị thấy người phụ nữ đó có một bé trai, chỉ nhìn qua thôi cũng thấy bé trai đó rất đáng yêu, khéo lớn lên sẽ cực kỳ đẹp trai tuấn tú, vậy mà người mẹ thì buồn rầu như vậy. Ngạc nhiên hơn là sản phụ đó chẳng có người nhà đến thăm thì phải…

Ngay chiều đó, những đám mây đen kéo đến đầy trời. Gió giật mạnh ngoài cửa sổ, dù đóng cửa kính nhưng ai cũng nhìn thấy gió thổi bụi mù mịt, đường đi đông đúc vì dòng người chạy mưa. Tiếng sấm đì đùng trên trời, báo hiệu một cơn mưa lớn. Em bé gái dù vẫn ngủ ngoan nhưng cũng phải cựa quậy vì thời tiết thay đổi nên mỗi đứa trẻ đều cảm thấy khó chịu.

Và bỗng một tiếng khóc xé không gian vang lên!

Cả căn phòng giật bắn mình nhìn về phía sản phụ có đứa bé trai. Không hiểu tại sao đứa bé trai đó cứ khóc thét lên, đúng là thời tiết có thay đổi nhưng không thể khiến một đứa bé mới sinh như thế khóc to vậy được. Tất nhiên tiếng khóc không khoẻ như đứa trẻ lớn hơn nhưng vẫn đủ để các em bé khác khóc ré lên. Các sản phụ bế dỗ con, người nhà những sản phụ đó thì tức giận quay ra quát mắng người mẹ này. Người mẹ tội nghiệp bế con, đung đưa, dỗ dành, cho sữa đủ kiểu nhưng em bé cứ khóc to hơn. Mưa ngoài kia bắt đầu rơi, càng lúc càng nặng hạt.

Vũ Ngọc thấy không thể để như vậy, lại thương tình cho người mẹ ấy liền nói:

“Chị đưa đây tôi bế cho nào!”

“Không cần đâu…” – Giọng người mẹ đó áy náy.

“Chứ chị muốn nó khóc vậy à? Đừng ngại, cứ đưa đây!”

Người mẹ ấy đành đưa con cho Vũ Ngọc. Vũ Ngọc tuy còn rất trẻ nhưng vì chị là một cô giáo mầm non nên chị rất biết tính trẻ con, đứa bé vừa được chị bế, vỗ về là thôi khóc, chìm vào giấc ngủ. Lúc này em bé lại thật ngoan, nhưng Vũ Ngọc linh cảm đứa trẻ này rất lạ kỳ.

“Nó ngủ rồi, tôi đặt tạm nó ở đây nhé?” – Vũ Ngọc nói.

Người mẹ gật đầu, dù sao cho nó ngủ say đã rồi hẵng bế về với mẹ. Vũ Ngọc đặt đứa trẻ nằm cạnh con gái mình. Bé gái vẫn ngủ rất ngoan, và em bé trai cũng không hề khóc khi nằm ở nơi xa mẹ như vậy.

Vũ Ngọc nhìn hai đứa trẻ ngủ mà hài lòng.

Bỗng nhiên chị giật mình khi thấy có một giọt nước trên khoé mắt bên phải của con gái mình.

Chị nhìn ra cửa sổ chưa đóng, mưa càng lúc một to nên những giọt nước mưa cứ bắn cả vào trong phòng và có lẽ giọt nước kia chính là giọt mưa. Chị vội đóng cửa sổ lại để hai đứa trẻ ngủ ngon hơn, căn phòng cũng thêm yên tĩnh.

Giọt nước ấy…

Là giọt mưa?

Hay là giọt nước mắt…?

——————

“Từ từ thôi nào, ngã bây giờ con!”

Đôi vợ chồng cứ phải chạy theo đứa con gái đang chạy về phía ngôi trường mẫu giáo. Đứa trẻ nào cũng sợ đi học mẫu giáo vì phải rời xa cha mẹ, nhưng cô bé này thì khác. Mới có 3 tuổi mà bé đã nhận thức được nhiều thứ, thấy việc đi học là một điều vui vô cùng.

Trường gần nên ai cũng biết đến gia đình này, thấy vậy bật cười:

“Con nhà tôi nhìn thấy trường là khóc ầm lên, chả bù cho cái Ly!”

“Trông con bé kìa, yêu chết đi mất.”

“Nhà đó sướng thật, đã giàu có rồi còn có con xinh nữa!”

“Xinh đã đành, lại ngoan và tự tin. Tôi chỉ ước có con như nó! Sao tôi thích đôi mắt của nó thế không biết?”

“Soi kỹ thế, mắt nó cũng soi!?”

“Trời ơi các bác chán thật, mắt nó trong veo như pha lê ấy, tôi lúc nào chả lấy làm cảm hứng sáng tác!”

“À quên mất cô là hoạ sĩ, hahahaha!!!!”

Vợ chồng Vũ Ngọc nghe vậy mà cười thầm. Chẳng hiểu con bé Hương Ly này giống ai nữa mà đúng là có một đôi mắt tuyệt đẹp. Chị lúc nào cũng buộc tóc cao cho con để đôi mắt ấy không bị che mất. Chính chị còn thích nhìn vào đôi mắt này, đứa trẻ nào cũng có mắt đẹp cả nhưng mắt của con gái chị lại đặc biệt hơn. Nó trong veo như viên pha lê, nhìn tưởng là bầu trời lấp lánh những ngôi sao đang ở trong đó, trong một đôi mắt ngây thơ, đáng yêu nhưng đặc biệt là ở chỗ lúc nào cũng long lanh như có những giọt nước lúc nào cũng chứa đựng.

“Hương Ly!” – Cô hoạ sĩ hàng xóm đó gọi.

“Kìa con ra gặp cô kìa!” – Mẹ bảo Hương Ly và cô bé ngoan ngoãn đi ra.

“Cô mất mất ngày để vẽ được chân dung con đó nhá, con xinh ơi là xinh ấy, tặng con nè!”

Hương Ly thấy bức tranh mình thì thích lắm, dù cô bé không nghĩ đó là vẽ mình, chỉ biết cứ là tranh vẽ thì thích rồi.

“Cháu “tám” ơn “tô” ạ!” – Bé cám ơn cô rất lễ phép dù rằng vẫn còn nói chưa ra từ, “cám” thì thành “tám”, “cô” thì thành “tô”, nghe thật đáng yêu.

“Ngoan quá, đi học tốt nhé con!” – Cô hoạ sĩ cười.

Hương Ly một tay cứ giữ khư khư bức tranh và tiếp tục đi đến trường thật nhanh. Bé sẽ khoe cô giáo bức tranh này, và cô giáo sẽ cho bé quà, nghĩ thế mà đã vui rồi.

Bỗng nhiên bố mẹ Hương Ly giật mình đứng lại. Trước mặt họ có một người phụ nữ đang đi tới, tay dắt đứa con trai. Vũ Ngọc nhận ra đó chính là người phụ nữ mà ngày sinh Hương Ly chị đã gặp.

“Ơ có phải chị không?”

“Chị là…?”

“Tôi Ngọc đây, chị nhớ tôi không? Nhà chị gần đây à?”

“À vâng đúng rồi, tôi nhớ! Nhà tôi cũng gần đây, tôi đang cho cháu đi học. Lâu lắm mới gặp chị.” – Người phụ nữ cười nhưng không giấu được nét buồn trên khuôn mặt.

Lúc này Vũ Ngọc mới để ý đến đứa trẻ. Bé trai ngày nào giờ mới 3 tuổi nên cũng không thay đổi quá nhiều, chỉ là Vũ Ngọc thấy cậu bé có vẻ rất cứng rắn, lạnh lùng, chẳng nói chẳng rằng gì dù rằng đúng như chị nghĩ, cậu bé nhìn rất đẹp trai. Cậu bé đang mải chơi một cái que gỗ nhọn chắc nhặt được bên đường, trẻ con hay mày mò nhặt nhạnh mà.

“Chào cháu!” – Vũ Ngọc mỉm cười.

Cậu bé chẳng nói gì cả. Hương Ly không hiểu chuyện gì cả cứ kéo tay mẹ đi tiếp.

Và cậu bé nhìn thấy Ly. Tự dưng cậu đi tới. Chẳng nói chẳng rằng gì cậu giật phắt bức tranh trên tay cô bé. Cô bé thấy bị cướp mất thì khóc toáng lên. Người mẹ của cậu bé vội vàng tóm con lại nhưng cậu bé nhất quyết không trả, cứ giữ chặt bức tranh lại. Vũ Ngọc hốt hoảng:

“Cháu, cháu trả cho bạn đi!”

Nhưng cậu bé cứ giấu bức tranh ra đằng sau. Người phụ nữ kia rối rít:

“Tôi xin lỗi, không hiểu sao thằng con tôi từ lúc sinh ra đã bướng bỉnh và bắt nạt những bạn khác như thế này!” – Rồi chị đánh con một cái – “Mày có trả lại cho bạn không?”

Bị đánh quá đau, cậu bé buông bức tranh ra rơi xuống đất, lầm lì không nói gì. Người mẹ bực mình nhìn cậu rồi nhặt bức tranh đem tới trả cho Hương Ly, nhưng…

Cậu bé bỗng chạy tới đẩy Hương Ly ngã xuống đất, lưng cô bé trầy xước. Đau quá bé khóc ầm lên, nhưng cậu bé kia chẳng biết gì cả vì còn quá nhỏ, chẳng biết đến đau đớn của người khác mà cứ thế chạy đến. Cậu chỉ biết là cô bé đã khiến cậu bị đánh, bị mẹ mắng, cậu không chịu như vậy.

Các phụ huynh hốt hoảng chạy tới nhưng cô bé Hương Ly vì quá sợ hãi nên đã quay người bỏ chạy ra phía đường để tránh cậu bé kia. Vũ Ngọc hét lên:

“Hương Ly, đừng chạy ra đấy con ơi!!!!”

Nhưng không kịp nữa rồi, cô bé ấy làm sao biết mình đang chạy đi đâu?

Một chiếc xe ô tô từ đâu lao đến không kịp phanh lại…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 26.11.2014, 17:19
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 20.01.2014, 10:12
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 2234
Được thanks: 2567 lần
Điểm: 8.11
Có bài mới Re: [Sưu tầm] Hạt mưa ngày ấy- Trà Meo - Điểm: 10
Chương 2: Tình Bạn Thuở Ấu Thơ

LỚP MỘT: Khu vườn cổ tích

“Chào buổi sáng, Hương Ly!”

“Cháu chào cô Thảo!”

“Cô đến để xem cháu cô chuẩn bị thế nào rồi. Ơ kìa dậy mà không mặc quần áo đi, không biết hôm nay là ngày gì hả?”

“Ngày gì ạ?”

“Ôi cái con bé này, cô nhắc từ hôm qua rồi mà! Ngày 5/9 là khai giảng đó nghe chưa? Cháu bắt đầu đi học, thế mà đã quên rồi. Này nhé, vì cháu mà cô phải xin dạy Mỹ thuật ở trường cháu đấy, cô muốn dạy Hương Ly vẽ lắm chứ cứ làm hoạ sĩ vẽ Hương Ly thì cô không thích bằng đâu!”

“Nhưng đi học là đi đâu thế ạ?”

“Đi học mẫu giáo thì cũng phải biết là đi đâu chứ?” – Cô Thảo nghe thế liền nói luôn chẳng kịp suy nghĩ.

Bỗng cô giật bắn mình, vội chữa lại:

“À cô nhầm, cháu cứ đi cùng bố mẹ thì sẽ biết được đi học là gì ấy mà! Nào để cô trang điểm cho Hương Ly nhé!”

Cô Thảo vội lấy lược và chải đầu cho Hương Ly, cô bé ngoan ngoãn ngồi đọc truyện, để cho cô chải đầu. Chải mái tóc mượt mà của bé, cô khẽ thở dài. Ban nãy vì cái tính lúc nào cũng vội vã nên cô đã nói “lộ” mất, may là Hương Ly còn nhỏ nên không để ý gì. Cô bé không biết đi học là đi đâu cũng đúng thôi, vì trong suốt 3 năm trời liền là những năm mà các bạn cùng tuổi với cô bé được đi học mẫu giáo thì cô bé phải sống trong bệnh viện, trải qua bao nhiêu phẫu thuật đau đớn, để rồi ngày hôm nay khi đã tròn 6 tuổi thì cô bé mới được ra ngoài và chuẩn bị biết đến lớp học.

“Quay mặt ra đây nào cháu!”

Hương Ly quay mặt ra cho cô. Cô Thảo nhìn bé, lại xót lòng. Bé rất xinh xắn, có mái tóc rất dài và óng mượt, đặc biệt bé để mái tóc chéo che đi cả một nửa mặt bên phải, nhưng trông thế lại rất xinh, như một tiểu thư đài các vậy. Nhưng có ai ngờ rằng mái tóc ấy dùng để che đi con mắt bên phải của cô bé. Tai nạn của bé cách đây 3 năm đã cướp đi một ánh sáng bên mắt phải của Hương Ly, liệu bé có được đối xử tử tế khi đi học hay là bị dị nghị, khinh thường đây? Cô Thảo rất lo lắng về điều đó, cô tự trách mình vì đã tặng bé bức tranh chân dung hôm ấy và bị cái thằng bé nào giằng mất, để rồi xảy ra tai nạn kinh hoàng đã khiến gia đình Hương Ly khổ đau, vất vả bao nhiêu năm để cứu được bé. Giờ cô chỉ muốn chăm sóc cho Hương Ly để phần nào bù đắp lại mọi tổn thương mà cô bé đã chịu đựng.

Không biết bố mẹ đã chuẩn bị từ lúc nào mà Hương Ly được mặc một cái váy gọi là “đồng phục”. Ừm, đồng phục là gì vậy nhỉ? Chỉ biết là có một chiếc áo trắng tinh mặc ở trong và có cái váy bên ngoài. Chiếc váy màu xanh gần như xám, màu có vẻ không được đẹp nhưng trông mặc vào cũng không đến nỗi, khá đáng yêu. Nhìn Hương Ly thật xinh, cô Thảo cũng phải khen:

“Xinh quá đi! Tự hào học sinh tương lai của cô ghê!”

“Học sinh? Học sinh là gì vậy cô?”

“Người đi học được gọi là học sinh hay là học trò đó cháu. Nào đi xuống nhà nhé cô học trò nhỏ!”

Cô Thảo đưa Hương Ly xuống dưới nhà. Vũ Ngọc đã chờ ở đó, chị mỉm cười nhìn con. Cô bé đã khoẻ mạnh hơn nhiều, và đang rất hồi hộp được đi học. Có lẽ chị không phải buồn nữa rồi, con gái chị rồi sẽ được sống một cuộc sống bình yên thôi.

Chị bảo chồng:

“Mau đi thôi kẻo muộn!”

Người chồng gật đầu và đi ra xe ô tô. Hương Ly vào xe cùng bố mẹ và cô Thảo, cô bé rất hồi hộp vì không biết đi học là mình đi đâu. Nơi ấy sẽ là như thế nào nhỉ? Có phải là nơi có một khu vườn cổ tích nơi những nàng tiên hoa hay xuống chơi? Có phải đại dương sâu thẳm có nàng tiên cá xinh đẹp nô đùa trong cả một Thế giới sắc màu? Có phải là một toà lâu đài có một vị vua, một hoàng hậu, một nàng công chúa và một chàng hoàng tử? Biết bao những câu hỏi cứ diễn ra trong đầu cô bé ngây thơ. Hầu như trong suốt những năm qua cô thường được cô Thảo đọc cho những truyện cổ tích.

Thế nhưng, khi đến nơi thì cô bé biết nơi ấy không giống như mình đã nghĩ…

Cô bé ngơ ngác theo mẹ xuống, nhìn xung quanh. Ôi nơi này rộng quá, có toà lâu đài to thật. Toà lâu đài màu trắng (sơn tường trắng ấy mà ^^), mái đỏ, có rất nhiều cánh cửa nhưng chỉ có hai, ba tầng thôi chứ không cao vút như toà lâu đài trong truyện. Ở đây cũng có vườn nhưng không có nàng tiên nào, và tất nhiên lại càng không có đại dương nào hết. Chỉ có ở một bên là một khu vườn nhỏ có những bông hoa màu sắc, không đẹp như trong truyện nhưng đủ để Hương Ly rất thích. Và xung quanh nơi rộng lớn này thì chỉ có cây cối thôi. Có những cây rất cao, có phải cây đậu thần trong truyện “Jack và cây đậu thần” không mà cao thế? Rồi một mùi hương thơm phảng phất khiến cô bé mê đi, nhìn về phía một cây bên phải. Cây ấy không cao lắm nhưng có hoa rất to (bé yêu ơi cây hoa sữa đấy, hoa nó bé lắm nhưng mà xếp thành chùm nên to chứ hoa không to đâu ^^), thơm ngào ngạt vô cùng.

“Mẹ ơi mùi hoa thơm quá! Là hoa của nàng tiên nào vậy ạ?”

“Của nàng tiên Hoa Sữa con ạ!” – Vũ Ngọc đáp, con bé ngây thơ thật – ” “Con cũng từng ngửi thấy hoa này rồi, nhớ không?”

Hương Ly suy nghĩ một lát rồi reo lên:

“Đúng ạ! Hoa này thơm ơi là thơm! Con đã từng ngửi, và giờ con biết hoa đến từ đâu rồi!”

“Thế hoa đến từ đâu nào?”

“Đến từ nơi có toà lâu đài này mẹ ạ!”

Câu trả lời của cô bé khiến mấy phụ huynh cũng đưa con đến khai giảng và thầy cô giáo đi qua đều phải bật cười. Đến bố mẹ và cô Thảo còn phải cười, không phải chê gì cô bé mà là họ đều thích cái câu trả lời ngây ngô ấy.

“Đây không phải toà lâu đài đâu con, đây là trường học đấy! Lúc nào chúng mình về thì lại đi thăm toà lâu đài của công chúa nghe con?”

“Vậy ạ? Thế con nhớ rồi, đây là “lâu đài trường học”, đúng không mẹ?” – Cô bé vẫn cười. (Ôi cha mẹ ơi đáng yêu chết mất)

Các phụ huynh đành bó tay, dắt con vào trong sân trường, vừa đi vừa giảng giải cho cô bé biết thêm một chút. Nào thì nơi con đang đi là sân trường, “toà lâu đài” là lớp học, rồi vườn trường, sân khấu, lá cờ. Hương Ly thích lắm, cô cứ tưởng những nơi trong truyện cổ tích đã vui lắm rồi, hoá ra bên ngoài cô cũng có nơi thích hơn cả thế nữa. Ô kìa sao ồn ào vậy nhỉ? Cô nhìn vào. Có rất nhiều cô cậu bé đang đứng tập trung dưới sân trường, có bạn còn đang bám lấy áo mẹ mà sợ sệt không dám đứng vào hàng lớp mình, có bạn còn khóc khi bố mẹ đi nữa.

Hương Ly thấy vậy liền “hùng dũng” bỏ tay mình ra khỏi tay cô Thảo và bố mẹ, nói:

“Con không như các bạn kia đâu, con không khóc, con đi vào đây!”

“Úi giời Hương Ly anh hùng quá đi! Yên nào để mẹ còn đưa con gặp cô giáo đã rồi mới đứng vào hàng, không lại nhầm lớp đấy.”

“Không con nhớ rồi, cô Thảo bảo con học lớp 1C mà, kia là biển 1C kìa mẹ, con vào luôn đây!” – Cô bé cũng thường được cô Thảo dạy chữ nên biết ngay đâu là “1C”.

Hai vợ chồng Vũ Ngọc và cô Thảo chẳng biết làm thế nào nữa, đành nhìn con gái đang chạy xăng xăng về phía lớp mình. Nhưng một giọng nói cất lên ngay cạnh cô bé:

“Con học lớp nào nhỉ?”

Hương Ly quay lại nhìn. Ôi đây có phải là cô tiên? Cô ấy có mái tóc dài, gương mặt thật xinh đẹp và hiền hậu, giọng nói trầm ấm như lời hát ru mà mẹ hát cho cô bé vậy. Nơi này đúng là khu vườn cổ tích sao?

“Cô…là cô tiên ạ?”

“Ôi con dễ thương ghê, cô không phải cô tiên, cô là cô giáo!”

“Cô giáo là ai ạ?”

Gia đình Hương Ly thấy vậy liền chạy đến. Cô Thảo vì đã xin vào làm giáo viên ở trường nên biết cô giáo này, nói luôn:

“Chị Phương, đây là con bé hàng xóm mà hôm trước em kể cho chị nghe đấy, nó bắt đầu vào trường và đang làm quen với lớp, nhờ chị dạy dỗ và giúp đỡ nó.”

“A có phải là Hương Ly không nhỉ?”

“Vâng, cháu là Vũ Ngọc Hương Ly!” – Vũ Ngọc cẩn thận nói thêm.

“Vậy con đứng vào hàng đi!”

Hương Ly bước vào hàng, vậy là cô bé được đi học rồi…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 61 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 78, 79, 80

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 450 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Windwanderer: thật ra thấy nó ngọt =.=
Windwanderer: từ lâu tớ luôn thích giọng con gái Huế
cò lười: Giọng con gái Huế rất chi là nhẹ nhàng
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 360 điểm để mua Cỏ ba lá
Windwanderer: tnn toàn báo tin đặt giá mua đồ
Windwanderer: không biết giọng con gái Huế ra sao nhỉ =.=
Windwanderer: năm nay thi miss có ng ở Huế
Nhị Thiếu: có ai ko ạ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 427 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 279 điểm để mua Bút chì
Mía Lao: viewtopic.php?t=406446 bạn vào đây post 1c rồi đợi mod liên lạc :))
Nhị Thiếu: tiền bối nào giúp em đăng truyện với ạ xin hậu tạ
Nhị Thiếu: ad ơi có thể hổ trợ em viết và đăng truyện được không em viết cũng kha khá mà không biết cách đăng
Yajonglee: Q
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn Có Phải Là Dĩnh Hỏa Trùng Chính Hiệu
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Mía Lao: Hi
Ly Mộng: :wave2: muốn tám quá, ko biết d đ có ai onl để làm quen nói chuyện ko   :think: :sweat:
LogOut Bomb: ღsoixam࿐ -> ღsoixam࿐
Lý do: Tự sát
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 264 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 384 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 454 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 392 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 345 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 372 điểm để mua Thỏ đánh đàn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.