Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 20 bài ] 

Nhóc con dễ thương ! Lấy anh nhé !!! - Julie Vương

 
Có bài mới 13.11.2014, 23:54
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 7096 lần
Điểm: 10.26
Có bài mới [Sưu tầm] Nhóc con dễ thương ! Lấy anh nhé !!! - Julie Vương - Điểm: 10
Nhóc Con Dễ Thương! Lấy Anh Nhé !!!

Tác giả:Julie Vương

Thể loại : Tuổi Teen

Tổng Cộng: 20 Chương

Nguồn:http://truyenteenhay.com

Nội Dung Truyện : Nhóc Con Dễ Thương! Lấy Anh Nhé!!!


Trái tim đập mạnh, nhói lên từng hồi, nhắc nhở cho nó vết thương mà ai kia mang lại, nỗi đau mà ai kia trao tặng, cơn đau trỗi dậy trong nó.

Ánh mắt nửa giây trước còn ấm áp giờ chuyển sang lạnh nhạt, nó lạnh lùng bước ngang hắn.

Truyện tình yêu này đến cuối cùng cô là người mang vết thương ra đi. Hắn công tử hào hoa, không quan tấm đến tất thảy chạy lại níu chân cô

Nhưng trái tim này vẫn đang rỉ máu phải làm sao ? Làm sao để thốt lên câu Nhóc Con Dễ Thương! Lấy Anh Nhé!
Chương 1 - Cuộc chạm mặt giữa nhóc con dễ thương và bạch mã hoàng tử

- Ngày mai con sẽ chuyển đến trường mới ! Con đã chuẩn bị tất cả chưa?

- Rồi ạ! - Nó vừa đong đưa chân vừa trả lời câu hỏi của ba.

Nó - Vương Anh Nhi - con của một chủ tịch hội đồng quản trị có địa vị rất lớn trong thị trường kinh tế, chứng khoáng. Khuôn mặt dễ thương cực kì, miệng lúc nào cũng nở nụ cười tỏa nắng cộng thêm tính tình nghịch ngợm, trẻ con, nó đã trở thành một hotgirl chính hiệu. Hơn thế, điều mà cả ba lẫn mẹ nó đều tự hào là chỉ số IQ cao vút trời mây của nó, vì vô cùng thông minh nên nó không chỉ dùng IQ của mình vào việc học mà nó còn dùng vào việc bày vô số trò quậy phá khiến người khác tức điên lên.

Ngày mai, nó sẽ chuyển đến học ở một ngôi trường danh tiếng và quý tộc. Nói thế thì nó cũng biết là ở đó toàn con nhà giàu, nó không biết nó có thể làm bạn với ai ở đó. Nó mong ngày đầu đến trường mới không phải là một ngày xui xẻo.

Nó chào ba rồi bước lên phòng, ngả lưng xuống chiếc giường yêu quý, nó nhắm mắt và dần chìm vào giấc ngủ...

Reng...Reng...Reng...

Cái đồng hồ báo thức kêu inh ỏi, cố gắng gọi nó thức dậy, nhưng chưa kêu dược tiếng thứ tư thì....

< Bốp >

Âm thanh này đã quá quen thuộc, sáng nào cũng thế, không ai có thể nhớ nổi số đồng hồ bị nó quăng vào tường, cứ mỗi khi đánh thức nó là một cái đồng hồ hi sinh anh dũng.

- Cô chủ dậy đi ạ! Đến giờ đi học rồi. - Người hầu của nó cất tiếng gọi nó dậy.

Nó từ từ ngồi dậy và đi làm vệ sinh cá nhân. Theo hình thức thì nó đã dậy rồi, nhưng theo thực tế thì nó đang ngủ, mắt nhắm mắt mở, bước đi mà nó cứ đụng hết cái này đến cái khác, quản gia, người hầu và nhất là ba mẹ nó chỉ biết ngán ngẩm lắc đầu khi thấy nó cứ bày tỏ tình cảm với đồ vật.

Cuối cùng thì nó cũng yên vị trên xe và đang trên đường đến trường.

Keet......

Đến rồi, nó mở cửa và bước xuống xe, đập vào mắt nó là sự hùng tráng của ngôi trường, to đến bất ngờ, chỉ nhìn thôi thì nó cũng biết học sinh trong trường toàn là con của nhà quý tộc. Ngôi trường hùng tráng và đẹp đẽ, nhưng trong mắt nó thì chẳng có gì ngạc nhiên, nếu so ra thì nhà nó còn hoàng tráng hơn thế! Khẽ nhún vai, nó bước vào trong trường, nó vừa vào trường thì ngay lập tức thu hút rất nhiều sự chú ý. Nó nhếch môi cười đắc ý, sau đó, nó nghe tiếng hàng đống thằng con trai đổ rạp, nó khá ngạc nhiên, nó chỉ mới cười thôi mà! Đang bước đi thì.....

< Rầm >

< Bốp >

- Á!!!! - Một phút trước nó còn đang kiêu hãnh thì bây giờ nó đang ngồi dưới đất. Nó vừa đụng trúng một vật gì đó, hay nói đúng hơn là nó đụng trúng một người nào đó.

- Mắt cô dùng làm vật trang trí à ??? - Một giọng nam lạnh lùng, mạnh mẽ và trầm vang lên.

Ngước mặt lên, nó nhìn thấy một người con trai to, cao, và đặc biệt vô cùng đẹp trai. Tuy hắn đẹp nhưng hắn vừa nói gì thế? Hắn nói mắt nó dùng làm vật trang trí à? Mắt hắn mới là vật dùng trang trí, hắn dám động vào nó cơ đấy, hắn vừa làm điều mà chưa một ai dám làm cơ đấy. Được thôi! Hắn sẽ biết nó lợi hại thế nào! Đứng dậy, phủi cát trên người, nó ngước lên nhìn thẳng vào mắt hắn.

- Mắt tôi không phải vật trang trí, nó có thể nhìn rõ và nó vừa thấy anh là một tên đáng ghét không ai ưa đấy!

- Cô vừa nói gì cơ? Tôi nghe không rõ. - Hắn vừa nói vừa kề tai mình gần mặt nó - Cô nói tôi đáng ghét không ai ưa à? Vậy mà tất cả nữ sinh trường này đều đổ trước tôi đấy nhóc con!!!

- Nếu vậy tôi đoán nữ sinh trường không ai sáng mắt, còn nữa, tôi không phải nhóc con!

- Cô gan nhỉ? Dám nói vậy với tôi à? Cô không biết tôi là ai sao?

- Không! Anh là ai thế? Là quái vật ngoài hành tinh hay yêu quái trên núi xuống?

- Cô.... - Hắn giận đến tái mặt, từ khi sinh ra và có mặt trên thế giới này, chưa một ai và không một ai dám nói như thế với hắn - Tôi không phải quái vật càng không phải yêu quái, tôi - Nam Trúc Du - là bạch mã hoàng tử ở trường này, biết chưa???

Hắn áp mặt mình sát vào mặt nó, bây giờ mặt hắn và nó chỉ cách nhau 5cm, nó có thể cảm nhận hơi thở mạnh mẽ của hắn. Nó chăm chú nhìn hắn, hắn đẹp thật. Sống mũi thanh cao, đôi môi đỏ mọng, tuy là con trai nhưng hắn lại có nước da trắng ngần, và nhất là đôi mắt màu nâu ánh lên vẻ kiêu kì, thêm chút lạnh lùng nhưng lại xen lẫn ấm áp. Mái tóc màu hạt dẻ ôm gọn lấy khuôn mặt hắn, phía sau, ánh mắt trời chiếu sáng như tôn lên vẻ đẹp thuyệt vời của hắn. Phải, hắn đẹp như một vị thần.

- Sao thế? Thấy tôi đẹp trai quá nên yêu tôi rồi à?

Câu nói của hắn kéo nó về thực tại. Ok, hắn rất đẹp nhưng điều đó không làm nó quên nó ghét hắn thế nào.

- Xin lỗi nhé! Nếu phải yêu anh thì tôi yêu cái cây còn tốt hơn! - Nó buông ra câu cuối rồi bỏ đi để hắn một mình ở lại, và vì thế nó không biết câu cuối cùng của hắn.

- Nhóc con! Rồi cô sẽ phải yêu tôi thôi! - Hắn cười đắc ý, quay lưng rời khỏi.

Thực ra, khi nãy vì nhìn hắn nên nó không biết một điều: hắn đã nhìn nó và hơn thế hắn bị cuốn vào vẻ đẹp của nó. Lúc nãy, hắn chỉ định quyến rũ nó để nó yêu hắn nhưng không hiểu sao khi nhìn nó, hắn không dứt ánh mắt ra khỏi nó được. Nó có một đôi mắt đen, long lanh, hắn như bị ánh mắt đó thôi miên. Mũi nó nhỏ, nằm gọn gàng giữa đôi mắt, môi nó hồng màu hoa anh đào, nước da nó trắng như bông tuyết, khiến hắn muốn chạm vào nó. Mái tóc màu đen, dài và mượt của nó theo cơn gió chạm vào hắn và có một điều hắn không thể không thấy: nó cực kì dễ thương.

Khi nhớ về nó đột nhiên, miệng hắn cong lên một đường hoàn hảo. Đúng, hắn đang cười, nụ cười thật sự và không có màu giả tạo. Khoan, tại sao hắn lại cười khi nhớ về nó? Tại sao nó lại cuốn hút được hắn? Hắn là người lạnh lùng, vậy tại sao những điều đó lại xảy ra??? Hàng đống câu hỏi tại sao bao vây hắn, và hắn chắc rằng thời gian sẽ giúp hắn trả lời tất cả.



Đã sửa bởi Askim lúc 14.11.2014, 00:51.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 13.11.2014, 23:56
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 7096 lần
Điểm: 10.26
Có bài mới Re: [Sưu tầm] Nhóc con dể thương ! Lấy anh nhé !!! - Julie Vương - Điểm: 10
Chương 2 - Rút ngắn khoảng cách

Tại phòng hiệu trưởng

- Em muốn xem tất cả lý lịch của nữ sinh khối 10. - Hắn ngồi đối diện thầy hiệu trưởng, nói với thanh âm trầm khàn.

- Đây. - Hiệu trưởng đặt trước mặt hắn một chồng hồ sơ.

Hắn cầm từng xấp và xem qua, cuối cùng, hắn dừng lại trước một tệp hồ sơ có chữ " Vương Anh Nhi ". Phải, hắn muốn tìm lý lịch của nó, hắn muốn biết người dám chống đối hắn là ai. Khóe miệng khẽ cong lên, hắn cầm tệp hồ sơ, rời khỏi phòng trước con mắt ngạc nhiên của hiệu trưởng. Tuy vậy nhưng ông đâu thể nói gì, ông không muốn trường gặp rắc rối.

#Ra chơi#

Nó đang ngồi trong căn- tin và dùng bữa trưa.

- Nhóc con! - Âm thanh cất lên, nó vừa ngẩng mặt lên thì khuôn mặt đẹp trai được phóng đại của hắn đang hiện diện trước mặt làm tim nó muốn nhảy ra ngoài.

- Gì? - Nó nhướn mày hỏi hắn.

- Muốn chơi không?

- Chơi gì? - Ánh mắt nó dần sáng lên, trước giờ ngoài ăn và chọc phá người khác nó thích nhất là chơi đùa.

- Cho cô chọn.

Nó chống tay vờ suy nghĩ rồi nó nhìn hắn, sau đó, nó cười nhưng gian vô cùng.

- Tôi và anh ngồi trên hai cái ghế, ai dụ người kia đứng lên trước thì thắng. Người thua phải cõng người thắng đi 3 vòng sân trường. Dám chơi không?

Hắn cười rồi nhìn nó, nó bé thế thì nó cõng hắn đi 3 bước cũng không nổi chứ đừng nói là 3 vòng.

- Được thôi! Bắt đầu!

Nó đẩy cái ghế về phía hắn, hắn ngồi xuống rồi lên tiếng.

- Thầy hiệu trưởng đến kìa! - Hắn mở to mắt, chỉ về phía sau nó.

Hắn nghĩ nó là con nít chắc, trò này nó dùng nhiều lắm rồi, không lẽ nó lại bị trò của mình hại chính mình. Khi bắt đầu chơi thì nó đã nắm chắc phần thắng về mình rồi.

- Không cần lừa tôi bằng cái trò trẻ con ấy. Mà để tôi nói cho anh một bí mật nhé!

- Nói đi!

- Cái ghế anh đang ngối ấy, khi nãy tôi dính kẹo cao su vào đấy. Quần anh rất đẹp nhưng tôi đoán anh vứt nó đi là vừa.

Không ngoài những gì nó đoán, vừa nghe xong hắn lập tức đứng nhanh dậy và kiểm tra, chưa để hắn mở miệng, nó đã cướp lời.

- Anh thua rồi!

Bây giờ hắn mới chú ý, hắn bị nó gạt rồi! Lấy tay dập mạnh vào đầu, hắn tưởng sẽ khiến nó mất mặt, không ngờ người mất mặt là hắn. Đã thế, cái sân trường này đâu phải nhỏ, 1 vòng là thảm rồi, đằng này những 3 vòng, cõng nó xong chắc hắn phải truyền nước biển quá!!!

Hắn khuỵu chân xuống, nó nhanh chóng trèo lên, vòng tay ôm cổ hắn, hắn đứng thẳng dậy và bắt đầu bước đi. Và tất nhiên, cả sân trường vây quanh để xem, hắn là hoàng tử còn nó lại là hotgirl, hắn cõng nó không thu hút sự chú ý mới lạ.

Cõng nó hắn mới biết nó nhẹ hơn hắn tưởng, điều đó làm hắn cảm giác như nó vô cùng nhỏ bé, nó làm hắn muốn bảo vệ nó. Hắn rúc mặt mình vào hai cánh tay thon và trắng ngần của nó, hắn ngửi được hương thơm dịu nhẹ tỏa ra từ cơ thể nó, điều đó làm cho con tim vốn luôn lạnh giá của hắn ấm áp hơn. Hắn cảm nhận được đầu nó tựa vào tấm lưng rộng của hắn. Đúng, nó đang tựa đầu vào lưng hắn, trên lưng hắn, không hiểu sao nó lại có cảm giác an toàn, như chẳng có gì chạm được đến nó ngoài hắn.Cơ thể hắn có mùi hương nam tính và mạnh mẽ, điều đó cuốn hút nó.

Những giọt mồ hôi nóng hổi lướt trên mặt hắn, điều đó làm nó lo lắng, có phải hắn mệt lắm không? Lúc đầu nó muốn chơi hắn nhưng giờ thấy hắn như thế tự nhiên nó lại không nỡ. Bàn tay nhỏ không tự chủ lấy khăn tay lau mặt cho hắn, hắn khá bất ngờ, quay đầu lại nhìn nó, hành động đó làm nó hơi đỏ mặt, ấp úng giải thích:

- Ưmm... tôi...tôi...tại...thấy...anh...mệt....nên....

Hắn phì cười, quay đầu nhìn về phía trước, hắn không phải cười nó, hắn cười vì nó quá dễ thương, đã vậy còn đỏ mặt nên càng thêm đáng yêu.

Cuối cùng thì cũng xong, hắn ngồi xuống ghế, mệt chết được! Tuy nó nhẹ nhưng mà đi đến 3 vòng nên hắn không ổn được.

- Á!!! - Hắn đưa tay lên má rồi nhìn sang bên cạnh, nó áp lon sting lạnh vào mặt hắn nên hắn giật mình.

- Uống đi! - Nó ném lon nước vào người hắn rồi ngồi xuống.

- Hôm nay, tôi rất vui, cho nên tôi tên Vương Anh Nhi, làm bạn nhé!!! - Nó chìa tay trước mặt hắn.

Hắn nhìn tay nó rồi chuyển ánh mắt sang nó, khẽ nở một nụ cười nhẹ, hắn nắm tay nó.

- Ok! - Nó và hắn cùng cười và ngồi cạnh nhau đến hết giờ, nó đâu biết hắn đang nghĩ gì? Tuy ngoài mặt hắn nói đồng ý làm bạn nhưng thực ra, hắn nghĩ:'' Nhóc con, bây giờ là bạn nhưng mai sau em sẽ làm người yêu của Trúc Du này "

Từ hôm đó, khoảng cách giữa hắn và nó được rút ngắn lại.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 13.11.2014, 23:57
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 7096 lần
Điểm: 10.26
Có bài mới Re: [Sưu tầm] Nhóc con dể thương ! Lấy anh nhé !!! - Julie Vương - Điểm: 10
Chương 3 - Cảm xúc hai trái tim

Tại nhà Anh Nhi

- Đi học vui không con? - Mẹ nó quan tâm.

- Vui lắm ạ! - Nó cười với mẹ, rồi không hiểu sao, khuôn mặt hắn lại hiện lên trong đầu nó, cảnh tượng hắn cõng nó đột nhiên quay về. Đôi má nó khẽ ửng hồng, tất nhiên là điều đó không thể lọt được qua mắt của ba mẹ nó.

- Sao mặt con đỏ thế? - Ba nó nói giọng châm chọc.

- Đâu có ạ! - Nó vừa nói vừa đưa tay lên che đôi má đang đỏ lên vì xấu hổ. - Con thấy buồn ngủ rồi, con xin phép lên phòng. - Nó nói rồi đứng lên đi thật nhanh vào phòng.

Ném cơ thể xuống giường, nó nhìn chằm chằm lên trần nhà, và rồi hắn lại hiện lên một lần nữa. Nó thấy nụ cười của hắn, nó thấy ánh mắt ấm áp khi hắn nhìn nó, nó thấy khuôn mặt lạnh lùng lần đầu gặp mặt, nó thấy chiếc khuyên tai có đôi cánh đen lóe lên dưới ánh mặt trời, nó thấy vẻ đẹp hoàn mĩ của hắn. Tất cả lần lượt hiện lên trong đầu nó, như một cuốn album ảnh, từng trang, từng trang một, chúng cứ nối tiếp nhau xuất hiện và vây quanh nó.

Tự nhiên lúc này nó muốn nhìn thấy hắn, không biết vì sao cả? Có lẽ vì cạnh hắn, nó cảm thấy an toàn, cảm thấy vui, một cảm giác nó chưa từng có với bất kì ai. Khoan, có phải nó đang nhớ hắn không? Ừ, nó nhớ hắn, nó nhớ tấm lưng rộng, nó nhớ mùi hương mạnh mẽ của hắn. Mà nó bị sao thế nhỉ? Sao tự nhiên lại nhớ chứ? Không lẽ thần kinh nó có vấn đề à? Nó cốc vào đầu mình, nó điên thật, điên mới nhớ hắn, chính xác. Hôm nay chắc đầu nó gặp vấn đề rồi nên mới cảm thấy như vậy, nó nên ngủ nhỉ? Phải, ngủ một giấc dài, ngày mai thức dậy những cảm xúc này sẽ biến mất hoàn toàn, nó chắc thế. Nghĩ là làm, nó nằm xuống, kéo chăn lên và nhắm mắt lại.

Nó đâu biết, khi nó đang nghĩ vẩn vơ về hắn thì tại phòng khách.

- Anh nghĩ Anh Nhi bị gì thế? - Mẹ nó hỏi ba nó.

- Không chắc, nhưng anh đoán, có lẽ con bé đang bắt đầu yêu. - Ba nó cười nhẹ.

- Gì cơ? Yêu á? Con bé đó mà yêu á? Trời sắp sập hay ngày tận thế sắp đến thế? - Mẹ nó ngạc nhiên hỏi lại, là người sinh ra và nhìn nó lớn lên từng ngày, bà là người hiểu nó rõ nhất. Bà đã tốn công sắp xếp bao nhiêu cuộc hẹn, tìm cho nó rất nhiều bạn trai, người nào cũng tốt, vậy mà chỉ sau một buổi hẹn hò, nó đã bày vô số trò quậy phá khiến họ không dám đến lần thứ hai. Từ trước đến giờ, nó chưa từng thích ai chứ đừng nói đến chữ yêu.

- Không đâu! Trời sẽ không sập và ngày tận thế cũng không đến nhưng anh chắc chắn ngày nó đưa bạn trai về sẽ đến. - Ba nó cười và nói với giọng điệu chắc chắn vô cùng. Tuy mẹ nó hiểu tính tình nó, nhưng về mặt quan sát thì mẹ nó kém lắm, chẳng phải chỉ khi nhớ đền người mình yêu thì mới đỏ mặt sao, trước đây mẹ nó cũng vậy mà.

#Cùng lúc đó, ở một tòa biệt thự sang trọng, nơi căn phòng được phủ một màu đen ảm đạm#

Hắn ngồi trên chiếc salon màu đen, tay cầm một ly vang đỏ, khuôn mặt hắn lạnh lùng, ẩn trong căn phòng tối tăm, chỉ có ánh đèn đường rọi vào ban công. Hắn nhìn lên bầu trời đen thẫm, nơi đó có những ngôi sao lấp lánh như viên kim cương , và mẹ hắn là một trong những vì sao đó, bà vẫn đang dõi theo hắn từng ngày. Hắn biết điều đó, hắn biết mình đã trở thành một con người khác từ ngày mẹ hắn ra đi mãi mãi, hắn biết mẹ không vừa lòng vì điều đó nhưng hắn không thể là hắn của trước đây, vì con tim này của hắn tổn thương quá nhiều. Hắn nhớ mẹ, nhớ về một câu chuyện mẹ đã kể cho hắn nghe, mẹ nói mỗi chàng trai đều có một thiên thần mang đến tình yêu cho chính mình, và sau này hắn cũng thế. Nhưng giờ đây điều đó có quá khó không khi trái tim hắn đã trở nên lạnh lùng.

Bất chợt, hắn nhớ đến nó, hắn nhớ nụ cười tinh nghịch của nó, hắn nhớ đôi má ửng hồng vì ngượng vô cùng đáng yêu của nó, hắn nhớ hương thơm nhẹ thoảng qua cánh mũi hắn, hắn nhớ cả cái lần đầu tiên hắn gặp nó. Lúc nó đụng phải hắn, hắn đã rất giận, hắn định mắng nó nhưng chẳng hiểu sao khi nhìn thấy nó cơn giận của hắn như biến mất hoàn toàn. Tự nhiên hắn muốn châm chọc nó, hắn muốn nhìn thấy khuôn mặt nó nổi giận. Hắn nhớ khi nó dùng khăn tay lau mặt cho hắn khoảnh khắc đó, khuôn mặt hắn đã đỏ lên, cũng may là nó không hề biết. Nghĩ về nó, trái tim của hắn ấm áp hơn hẳn, và hắn chợt nhận ra một điều: Khi đứng trước nó hắn đã không còn là hắn nữa. Vẻ lạnh lùng không còn chiếm ngự trái tim hắn nữa, có ai đó cho hắn biết cảm xúc này là gì không?

Hắn lắc mạnh đầu, có lẽ hắn nên quên tất cả những gì hắn vừa nghĩ, những gì hắn vừa cảm nhận. Hắn đưa ly vang đỏ lên miệng uống cạn, hắn muốn ngủ, ngủ sẽ giúp hắn quên, và biết đâu khi ngủ hắn sẽ gặp được mẹ và mẹ sẽ cho hắn câu trả lời.

Cùng một đêm, ở hai nơi khác nhau, có hai con người đang nhớ về nhau nhưng họ đều muốn xua đuổi cảm xúc của mình với người kia, rồi số phận họ sẽ ra sao??? Đó là câu hỏi vẫn chưa có lời giải đáp.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 20 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 78, 79, 80

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 450 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Windwanderer: thật ra thấy nó ngọt =.=
Windwanderer: từ lâu tớ luôn thích giọng con gái Huế
cò lười: Giọng con gái Huế rất chi là nhẹ nhàng
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 360 điểm để mua Cỏ ba lá
Windwanderer: tnn toàn báo tin đặt giá mua đồ
Windwanderer: không biết giọng con gái Huế ra sao nhỉ =.=
Windwanderer: năm nay thi miss có ng ở Huế
Nhị Thiếu: có ai ko ạ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 427 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 279 điểm để mua Bút chì
Mía Lao: viewtopic.php?t=406446 bạn vào đây post 1c rồi đợi mod liên lạc :))
Nhị Thiếu: tiền bối nào giúp em đăng truyện với ạ xin hậu tạ
Nhị Thiếu: ad ơi có thể hổ trợ em viết và đăng truyện được không em viết cũng kha khá mà không biết cách đăng
Yajonglee: Q
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn Có Phải Là Dĩnh Hỏa Trùng Chính Hiệu
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Mía Lao: Hi
Ly Mộng: :wave2: muốn tám quá, ko biết d đ có ai onl để làm quen nói chuyện ko   :think: :sweat:
LogOut Bomb: ღsoixam࿐ -> ღsoixam࿐
Lý do: Tự sát
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 264 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 384 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 454 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 392 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 345 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 372 điểm để mua Thỏ đánh đàn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.