Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 15 bài ] 

Điệu ru mùa hạ - Hoàng Thu Dung

 
Có bài mới 04.11.2014, 17:07
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.03.2014, 16:15
Tuổi: 25 Chưa rõ
Bài viết: 1833
Được thanks: 10945 lần
Điểm: 10.48
Có bài mới [Sưu tầm - Hiện đại] Điệu ru mùa hạ - Hoàng Thu Dung - Điểm: 10
Điệu Ru Mùa Hạ
Tác giả: Hoàng Thu Dung
Nguồn: http://tusach.mobi/

Số chương: 15 chương
Chương 1

Mới sáng mà trời đã mưa. Đúng hơn là mưa suốt từ đêm quạ Và sáng nay vẫn còn bay lất phất. Bầu trời có màu đục, không hứa hẹn nổi một ngày có nắng. Mưa làm cho cây lá trong sân ủ rũ, và không một bóng người đi ra.

Hương Phi ngồi bên cửa sổ, chống cằm nhìn ra ngoài trời. Đôi mắt đầy vẻ mơ mộng. Bên cạnh cô, bé Lam cũng ngồi yên. Thỉnh thoảng con bé mở hé cửa kính, nhoài người nhìn xuống sân. Rồi lại khép cửa ngồi xuống. Cử chỉ của nó làm Hương Phi quay lại:

- Còn ít nhất một giờ nữa, ba em chưa về bây giờ đâu.

- Nhưng giờ này máy bay đã đáp xuống rồi.

- Đúng là đáp xuống, nhưng còn phải làm thủ tục nữa, em quên rồi sao.

Bé Lam thở dài một tiếng, rầu rĩ như người lớn. Nó lại ngồi im. Nhưng chỉ được một lát, con bé bắt đầu ca cẩm:

- Sao mà lâu quá trời.

- Ráng chờ đi em.

- Cô ơi, lần này ba sẽ mua quà gì cho em, cô đoán thử xẹm

- Chắc lại là búp bê - Hương Phi nói một cách thờ ơ.

- Nhưng chơi búp bê hoài chán lắm, em đã có đến chục con rồi. Ba mua thứ khác đi.

- Làm sao mà co bảo được, tuy ba em mua chứ có phải cô yêu cầu đau.

Bé Lam lầm bầm:

- Lạy trời cho ba mua đồ chơi khác. Lạy trời cho ba mua đồ chơi khác.

Hương Phi quay lại nhìn con bé. Nó đang chấp tay trước ngực. Mắt lim dim và miệng lẩm bẩm như thể đang đứng trước bàn thờ. Bất giác cô phì cười. Nhưng cô lập tức nín ngaỵ Nếu cười như vậy chẳng khác nào trêu chọc con bé, cô thấy tội.

Hương Phi chưa thấy ông bố nào vô tâm như ba bé Lam. Ông đi công tác thường xuyên. Khi về nước lại bận rộn với công việc. Sự quan tâm đến con gái duy nhất của ông ta là mua quà cho nó.

Nhưng ngay cả việc nầy ông cũng chẳng tư duy được món quà nào khác hơn là búp bệ Có nhiều con giống nhau đến nỗi bé Lam đâm ra chán. Nó vất một xó, nếu Hương Phi không cất cho nó, chắc con bé cũng không buồn nhìn đến.

Còn quà của Hương Phi thì là gấu. Gấu to gấu nhỏ đủ loại. Và cô chất nó trên đầu giường của mình như một bộ sưu tập. Ban đầu Hương Phi cũng thấy vui vui. Nhưng từ từ cô cũng chẳng còn cảm xúc gì khi cầm gói quà từ tay ông tặng, mà cô đã biết trước trong đó có gì.

Ngoài trời mưa ngớt. Nhưng mặt kiếng vẫn mờ mờ vì nước chảy. Hương Phi áp mũi vào kiếng. Cái mát lạnh làm cô thấy thích thú. Chợt bé Lam kéo tay cô:

- Ba về rồi cô ơi.

Rồi con bé nhảy xuống ghế, chạy ra khỏi phòng. Hương Phi mở hé cửa nhìn xuống sân. Đúng là Tuyên đã về. Chiếc xe đậu trong sân. Người tài xế đang mở cốp xe lấy đồ. Hương Phi thấy bé Lam chạy ào ra ôm lấy bạ Và nó được bồng vào nhà. Cô khép cửa lại rồi đi xuống để chào ông.

Hương Phi gặp ông ở giữa phòng khách. Cô đứng nép một bên, nhỏ nhẹ:

- Ông Chủ mới về.

- Cô giáo khỏe không?

- Dạ bình thường.

Vĩnh Tuyên đặt bé Lam ngồi xuống. Rồi đến mở vali lấy ra một hộp quà:

- Tặng cô.

- Cám ơn ông chủ.

Hương Phi cầm chiếc hộp. Cô thấy bé Lam cũng đang đưa mắt nình mình. Mũi nó khẽ chun lên như bảo "em biết cái đó là gì rồi ", bất giác Hương Phi quay mặt đi để ông chủ không thấy mình đang cười.

Chợt có tính hiệu điện thoại, Vĩnh Tuyên lấy máy ra rồi quay qua bé Lam:

- Con ra ngoài chơi với cô đi, ba nói chuyện một chút.

- Dạ.

Bé Lam xịu mặt xuống. Nó ôm hộp quà đến bên Hương Phi, đặt vào tay cô:

- Em biết trong đó có gì rồi, em không thèm mở ra đâu.

Hương Phi vội dắt con bé lên phòng. Ngồi xuống giường cô loay hoay tháo lớp giấy. Bên cạnh cô, bé Lam ngoảnh mặt đi chỗ khác như không thèm nhìn. Nhưng mắt nó vẫn liếc liếc tò mò. Nó phụng phịu khi thấy một con búp bê hiện ra trong hộp. Con bé cong môi lên:

- Em biết mà, ba chỉ biết mua cái nầy thôi, em không thèm. Em chán lắm rồi.

Con bé chợt nắm búp bê lên, quăn mạnh vào tường.

- Em chán lắm.

Mắt mũi nó đỏ hoe như sắp khóc đến nơi. Hương Phi không lạ gì phản ứng bất ngờ đó. Con bé ngoan rồi dữ, dữ rồi ngoan. Cô đã quen với tính nết bất thường đó rồi.

Cô đến góc tường cầm lấy búp bệ Rồi trở lại giường:

- Em xem nầy, nó khác mấy con lần trước đẹp ghê chưa.

Bé Lam ngoảnh mặt đi:

- Em biết rồi, có một thứ chứ mấy, chỉ có áo nó là khác đi thôi.

- Em không thấy quý quà của ba cho sao Lam?

- Nhưng lần nào về ba cũng cho như vậy, em chán lắm.

Hương Phi dịu dàng kéo nó ngồi sát vào cô, thủ thỉ:

- Tại ba em quá nhiều công việc, và ba nghĩ em thích búp bê, con gái chỉ chơi thứ đó, ba em làm sao biết em thích cái khác.

- Rõ ràng ba không nhớ tới em, ba lười biếng suy nghĩ.

- Nếu không nhớ em thì ba đâu có mua quà, đúng không?

- Nhưng vừa về là ba đã lo nói chuyện không chơi với em. Vậy thì ba đi luôn đi.

Hương Phi ngắc nhứ ngồi im. Nhưng cô ráng tìm cách bào chữa, cô đổi chiến thuật:

- Em thật là vô tâm. Lẽ ra thấy ba làm cực khổ nuôi em, em phải thương ba, đàng này lại chỉ đòi hỏi.

Thấy con bé làm thinh, cô nói tiếp:

- Mỗi lần ba đi xa về, đáng lẽ em phải làm nước cho ba, chứ không phải để dì Năm làm, em có thấy lỗi của em không?

Bé Lam vẫn làm thinh. Hương Phi cũng không nói nữa. Cô chờ phản ứng của con bé. Còn nó thì ngồi im như suy nghĩ. Rồi không hiểu nghĩ thế nào, nó cầm con búp bê lên, nhẹ nhàng đặt lên đầu giường:

- Mai mốt em không giận ba nữa đâu.

Hương Phi thở nhẹ. Thật ra cô cũn không ngờ chiến thuật nầy lại thành công. Đôi lúc phải trách móc để người ta thấy lỗi của mình cái đó có sức thuyệt phục hơn là dỗ dành.

Nhưng đến lượt cô lại thấy mình đã nói dối. Nếu cô là con gái Vĩnh Tuyên, chắc cô sẽ tủi thân ghê gớm.

Ba gì chẳng quan tâm đến con. Tình thương của ông chỉ thể hiện qua món quà đơn điệu, chán ơi là chán. Nếu cô là bé Lam, cô sẽ la làng, chứ không phải giận dỗi yếu xìu như thế.

Có tiếng xe dưới sân, Hương Phi chạy đến cửa sổ nhìn xuống. Ông ta lại đi đâu đó. Cô quay qua nhìn bé Lam. Con bé cũng đang nhin như cô, mắt mũi ỉu xìu. Thấy nó sắp khóc đến nơi, cô vội nói như ra lệnh:

- Đến giờ học rồi đó Lam.

- Vâng.

Con bé thở dài đến ngồi vào bàn. Tự nhiên Hương Phi thấy tội, cô chợt đổi ý:

- Hôm nay mừng ba em về, nếu em muốn mình sẽ đi chơi, em chịu không?

Tất nhiên là con bé không từ chối. Tất cả trẻ con trên trái đất nầy đều khoái chí trước tình huống như thế, trừ những con mọt sách. Hương Phi thừa biết như vậy. Cô xem như đây là món quà cho bé Lam, để đền bù về nỗi buồn mà ba nó vừa gây ra.

Cô đưa con bé đi chơi đến trưa.Vừa về đến nhà. Thì gặp ông Tuyên ngồi ở phòng khách. Vẻ mặt ông ta nghiêm đến phát sợ.

Hương Phi khẽ gật đầu, cô định dắt bé Lam lên lầu thì ông ta đã lên tiếng:

- Từ sáng đến giờ cô đưa nó đi đâu vậy?

Hương Phi đứng lại:

- Dạ tôi đưa nó ra phố.

- Ra phố. Lẽ ra giờ đó nó phải học, chứ không phải đi chơi nhăng nhít như vậy.

Hương Phi nín lặng nhìn xuống gạch. Bên cạnh cô, bé Lam cũng có vẻ sợ, nó không dám lại gần ba nó, chỉ đứng núi tay Hương Phi như cần một sự bảo vệ. Cử chỉ của hai người hình như làm Vĩnh Tuyên thấy bực ông càng nghiêm mặt hơn:

- Tôi giao nó cho cô để cô kìm cặp nó, chứ không phải để tạo điều kiện cho cô đi chơi.

Hương Phi ngước lên:

- Sáng nay nó rất buồn thưa ông.

- Con nít biết gì mà buồn, nó lười học thì bổn phận của cô là dạy dỗ nó. Lần sau tôi không muốn chuyện này tái lại nữa.

Ông ta dừng lại một chút rồi khoát tay:

- Dẫn nó về phòng đi.

- Vâng.

Hương Phi khẽ liếc nhìn ông ta một cái. Con người uy quyền và lạnh lùng này luôn làm cho cô thấy sợ và xa cách. Ông ta còn trẻ nhưng với cô đó là một người lớn tuổi, cách biệt vời vợi. Mà cô không bao giờ có thể bộc lộ hay trao đổi với ông ta ý kiến về bé Lam. Những lời ông ta nói đều là mệnh lệnh. Không có sự gần gũi đồng cảm. Trước đây cô đã từng dạy kèm nhiều nơi. Nhưng không có vị phụ huynh nào khó gần như vị phụ huynh này.

Hình như Vĩnh Tuyên đã thấy cái nhìn bất mãn của cộ Ông ta hơi suy nghĩ một chút. Nhưng rồi vẻ mặt trở lại nét lạnh lùng cố hữu. Hương Phi nhạy cảm hiểu ngay rằng, ông ta chẳng bận tâm những gì đã gây ra cho người khác.

Cô cho bé Lam đi ăn, rồi chuẩn bị cho nó đi học. Đưa nó đến trường xong, cô mới đi qua trường của mình. Bình thường chuyện đó chẳng làm cô khó chịu. Nhưng hôm nay cô cảm thấy ngán ngẩm vai trò gia sư kèm chức bảo mẫu của mình. Vĩnh Tuyên đã gây cho cô một áp lực nặng nề. Chỉ cần ông ta phật ý ngầm, cô cũng đã thấy khó chịu rồi. Đàng này lại răng đe, ông ta không nghĩ người khác cũng biết tự trọng sao?

Buổi chiều xe đến đón cô rồi mới qua trường của bé Lam. Trong số bạn bè chẳng có ai đi học kiểu quý tộc như cộ Thường ngày Hương Phi không nhận ra điều đó. Nhưng hôm nay cô bị ám ánh bởi sự hào nhoáng giả tạo của mình. Và cô đâm ra chán.

Hương Phi vốn không biết giấu cảm xúc của mình. Cô về nhà với vẻ mặt buồn rười rượi. Bé Lam hình như cũng bị ảnh hưởng tâm trạng của cô giáo. Nó cũng trở nên ít nói như người lớn.

Buổi tối bên bàn ăn bình thường chỉ có hai người, bây giờ lại có thêm ông chủ. Không khí có vẻ nghiêm trang và nặng nề hơn. Hương Phi lặng lẽ ăn, vẻ mặt như đưa đám. Bé Lam cũng vậy. Hình như thái độ của bé Lam làm Vĩnh Tuyên chú ý. Ông nhìn nó hơi lâu:

- Con có bệnh không?

Bé Lam ngước lên, ngơ ngác không hiểu tại sao ba nó lại hỏi thế. Nhưng nó chỉ lắc đầu:

- Dạ không có.

- Có chuyện gì xẩy ra với con không? Vô lớp có bị cô mắng không, sao con buồn hiu vậy?

Bé Lam nói một câu làm tim Hương Phi nhẩy thót lên:

- Dạ tại cô buồn nên con buồn.

Hương Phi buông chén xuống bàn nơ ngẩn chưa biết ní gì thì Vĩnh Tuyên đã nhìn cô:

- Cô có chuyện gì buồn?

- Da... Ơ... không tôi rất bình thường.

Trẻ con dễ bị người lớn chi phối nhất là với cô giáo của nó. Vì vậy đừng để tâm trạng của cô làm ảnh hưởng tới nó.

- Vâng.

Vĩnh Tuyên đứng dậy rời bàn, còn lại hai người Hương Phi nhìn nó:

- Cô đâu có buồn sao em lại không vui, Lam?

- Em thấy chiều nay cô buồn lâu lắm, có phải tại lúc trưa ba em mắng cô không?

Hương Phi cười gượng:

- Em là con nít không nên đế ý chuyện người lớn, thôi em ra chơi với ba đi.

- Thế ba có mắng em không cô?

- Không đâu ba thương em lắm đấy, đừng sợ.

Bé Lam đi ra ngoài, Hương Phi đứng dậy phụ dì Năm dọn bàn. Bà nhìn mặt cô:

- Ông chủ rầy chuyện gì vậy cô Phi?

- Tại lúc sáng con đưa bé Lam đi chơi.

- Rầy có nhiều không, sao tui không nghe?

Nói vài câu cũng đủ làm cô khổ sở rồi. Đợi đế quát tháo chắc cô không đủ sức ở lại nhà này. Cô cười gượng:

- Chỉ nhắc sơ sơ thôi. Ông ta bảo không cho đi chơi.

Bà Năm chép miệng:

- Có ông chủ ở nhà cô thận trọng một chút, mai mốt ông đi, cô tha hồ tự dọ Thế tối nay cô có đến nhà dì cô không?

- Da... không. - Hương Phi ngập ngừng.

- Thôi chịu khó và ngày đi. Đợi ổng đi rồi hẳng qua đó. Ổng biết là lôi thôi lắm đó.

- Dạ để con gọi điện cho dì con hay.

Cô thoáng nhìn mặt dì Năm rồi nhẹ nhàng đi ra ngoài. Đứng dựa vào tường, cô nhắm mắt như thư giãn. Mặc dù mọi chuyện như bình thường, nhưng nội tâm cô lại không yên ổn. Cứ phập phòng lo sợ, nỗi lo sợ của một người làm chuyện gian dối. Hết sợ người này đến sợ người kia biết. Nó làm cô triền miên sống trong căng thẳng.

Hương Phi nhẹ nhàng đi ra phòng khách cô ngó quanh quẩn rồi đến bàn bấm số máy của Diệu Lỵ Trong khi chờ nó nhấc máy, cô căng thẳng nhìn lên lầu sợ Vĩnh Tuyên đi xuống. Rất may là không có ai, vừa nghe tiếng Diệu Ly, Hương Phi lập tức nói ngay:

- Tối nay ông chủ về, mày nói với chú Hòa giùm tao nghe.

- Ổng về rồi hả, chừng nào đi?

- Tao không biết.

- Vậy tao nói với chú Hòa mấy ngày đấy, ổng nhăn nhăn tao bực lắm.

- Thì mầy thế giùm tao vài ngay, miễn có người thế thôi. Mấy lần trước ổng có nói gì đâu.

- Thôi được rồi nhưng nếu đến được thì đến liền nghe.

- Ừ ừ dĩ nhiên rồi, thôi tao cúp nghe.

Cô bặm môi bỏ nhẹ gống nghe xuống. Rồi cố tạo dáng điệu bình thản đi lên phòng. Ngang phòng Vĩnh Tuyên cô nghe bé Lam nói chuyện huyên thuyên với ba nó. Cô thấy yên tâm hơn và đi về phòng.

Nhưng chỉ một lát con bé đã về. Hương Phi hỏi ngay:

- Sao em không ở chơi với ba?

- Ba đi nữa rồi, em xin đi theo nhưng ba không cho.

- Em buồn không?

Bé Lam lắc đầu:

- không đi với ba thì em ở nhà chơi với cộ Nhưng tối nay cô có đến nhà dì không?

Mặt Hương Phi thoáng tối đi lo ngại:

- Cô không đi đâu hết. Nhưng em sẽ không nói gì với ba em chứ Lam? Nếu em nói buổi tối cô không ở nhà với em, ba em sẽ đuổi cô đi.

Con bé lộ vẻ hốt hoảng:

- Nghĩa là cô không ở đây với em à? Thế thì em sẽ không nói với ai hết.

- Em hứa nhé, em có thương cô không?

- Em thương cô nhất trên đời, ngày mai em sẽ nói với ba là tối nào cô cũng ở nhà.

- Không, không em đừng nói gì hết, đừng nói về cô trước mặt ba em, em hiểu không?

Bé Lam có vẻ không hiểu tại sao phải làm thế, nhưng nó vẫn gật đầu. Hương Phi nhìn vẻ mặt quan trọng của nó với cảm giác bất an, cô dặn thêm:

- Nếu em nói về cô, ba sẽ đuổi cô đi đấy biết không?

- Em nói em thương cô cũng không được hả cô?

- Cũng không luôn.

Con bé gật đầu một cách thơ ngây. Thái độ của nó làm Hương Phi tự thấy xấu hổ. Riết rồi phải lừa dối cả con nít. Vừa xấu hổ vừa buồn tủi. Tự nhiên cô đứng dậy đến cửa sổ đứng, để con bé đừng thấy mình khóc.

Hôm sau Vĩnh Tuyên vắng mặt suốt ngày đến tôi ông mới về. Với một phụ nữ lạ, lúc đó Hương Phi đang chuẩn bị cho bé Lam đi tắm. Dì Năm lên bảo ông gọi cô, Hương Phi hong mang đi ra. Cô gặp ông ở hành lang, ông hỏi ngắn gọn:

- Bé Lam đâu?

- Dạ Ở trong phòng tôi chuẩn bị cho nó tắm.

- Cô cho nó mặc đồ tươm tất mật chút, rồi dẫn nó xuống phòng khách gặp tôi.

- Dạ.

Hương Phi hơi ngạc nhiên vì lệnh đó nhưng không hỏi. Cô định quay đi thì Vĩnh Tuyên gọi lại:

- Này.

- Dạ Ông chủ còn dặn gì nữa.

Vĩnh Tuyên hơi suy nghĩ một chút rồi giọng ông có vẻ dịu hơn:

- Lát nữa tôi giới thiệu nó với khách, cô hãy dặn trước, con bé hãy ngoan ngoãn, đừng để nó nói năng lung tung.

- Bình thường nói cũng rất ngoan ông ạ.

- Cũng không hẳn vậy đâu. Tôi muốn cô dặn nó trước hay hơn.

- Vâng.

Vĩnh Tuyên có vẻ yên tâm quay đi xuống. Hương Phi thắc mắc nhìn theo. Đợi ông ta đi khuất cô bước đến lan can nhìn xuống salon. Ở đó có một phụ nữ rất đẹp đang ngồi chờ. Chẳng lẽ Vĩnh Tuyên muốn giới thiệu bé Lam với người khách này? Sao ông có vẻ quan tâm thế?

Cô vào sửa soạn cho bé Lam căn dặn những thứ cần thiết. Rồi bảo nó xuống phòng khách, cảm thấy chưa yên tâm, cô đến nép sát vào lan can nhìn xuống theo dõi cử chỉ của con bé.

Ở dưới bé Lam đang đứng trước mặt người phụ nữ dáng nó cứng ngắt như phải gồng mình trước chị ta.

Hương Phi không nhìn rõ mặt Vĩnh Tuyên vì ông ta ngồi quay lưng vào trong. Cô quan sát người phụ nữ một cách tò mò. Chị ta không cách xa Vĩnh Tuyên lắm, còn trẻ và rất đẹp. Ăn mặt thanh lịch nữ trang đầy người.

Chị ta kéo bé Lam ngồi xuống bên mình, mỉm cười và vuốt tóc nó. Còn con bé thì có vẻ sợ nhiều hơn là thích.

Hương Phi lặng lẽ trở vào phòng, cô ngồi xuống giường với vẻ mặt buồn buồn. Linh tính cho cô biết ông chủ đã chọn người thay thế mẹ bé Lam. Nếu người phụ nữ đó trở thành bà chủ ngôi nhà này, cô sẽ không còn lý do gì ở lại đây.

Cũng có thể cô tiếp tục làm gia sư, nhưng sẽ không được tự do gần gũi bé Lam nữa. Hương Phi không biết mình buồn vì lý do đó hay còn một cái gì khác.

Nhưng quả thật cô thấy bất an.

Một lát sau bé Lam đi lên, trên tay là hộp kẹo. Con bé có vẻ hí hửng vì được quà. Nó loay hoay mở hộp và bảo Hương Phi cùng ăn. Nhưng cô chỉ lắc đầu và ngồi yên nhìn nó. Một lát hỏi nhẹ nhàng:

- Lúc nãy em có chào cô ấy không?

- Cô ấy bảo là em ngoan đấy cô, và bảo là ba em dạy em hay quá. Cô ấy còn bảo em hiền nữa, hiền rồi lại dễ thương nữa.

- Thế em có nói gì làm cô ấy không thích không?

- Dạ không.

COn bé ngẫm nghĩ một lát rồi nói như người lớn:

- Dì Huyền đẹp như tiên vậy.

- Em có thích cô ấy không?

- Dạ thích, cô ấy cho em quà mà, cô ấy còn bảo lần sau đến sẽ mang thật nhiều quà nữa. Không biết cô ấy có cho em búp bê không?

- Chắc không đâu, ba cho búp bê thì cô ấy phải cho thứ khác chứ.

Mắt bé Lam sáng rỡ lên:

- Vậy thì em thích lắm. Em thích cô đến nhà mình hoài ngày nào cũng tới.

Đúng là con nít chỉ cần có quà là dụ dỗ rất dễ. Hương Phi mỉm cười vì vẻ thơ ngây của nó. Nhưng không hiểu sao cô lại không vui.

Hôm sau ông Tuyên lại đưa người phụ nữ ấy về. Buổi tối chị Ở lại ăn tối với cha con ông. Bình thường bé Lam ngồi bên Hương Phi, nhưng tối nay vị khách kéo con bé đến ngồi cạnh chị. Ba người nói chuyện với nhau nên Hương Phi đâm ra lạc lõng. Cô ăn thật nhanh rồi rút lên phòng.

Một lát bé Lam đi lên, con bé háo hức đòi thay áo mới để đi chơi với ba và dì Huyền. Hương Phi cột lên tóc nó chiếc nơ và thay chiếc đầm đẹp nhất cho nó. Cô đưa nó xuống sân với một chút hãnh diện vì tối nay con bé thật dễ thương xinh xắn.

Người phụ nữ tên Huyền nắm tay con bé tắm tắc:

- Bé Lam đẹp như cô tiên nhỏ, đi chơi với con dì vui lắm, ước gì con là con gái dì.

Vừa nói chị vừa nhìn Vĩnh Tuyên một cách kín đáo, ông mỉm cười hài lòng. Cái nhìn của ông với chị và bé Lam thật âu yếm. Lần đầu tiên Hương Phi thấy ông tình cảm như vậy.

Rồi họ lên xe Hương Phi đến đóng cổng. Cô lững thững vào nhà, tối nay trong nhà chỉ còn cô với dì Năm. Cô bỗng thấy ngôi nhà như rộng hơn, hoang vắng hơn.

Cô bồn chồn đi tới đi lui trong phòng. Nhớ tới Diệu Ly ở vũ trường chờ mình, cô càng thấy thấy nóng ruột, nhưng đến đó thì không dám.

Tối đó họ đi chơi đến tận khuya, bé Lam ngủ trên xe, dì Huyền phải bồng nó lên lầu. Chị đặt nó xuống giường Hương Phi đến tháo giầy cho nó. Cô tưởng

chị sẽ về nên loay hoay lo dọn giường, nhưng chị vẫn ngồi bên giường im lặng quan sát cô.

Thấy cái nhìn của chị Hương Phi hơi ngỡ ngàng. Cô định nói một cái gì đó thì chị đã lên tiếng:

- Em ở đây lâu chưa?

- Dạ khoảng hai năm.

- Vậy là lúc mẹ bé Lam mất em mới đến à?

- Vâng.

- Chắc anh Tuyên muốn có người chăm sóc con bé thay mẹ nó.

- Dạ, em nghĩ vậy. Ông chủ trả lương khá cao nên em dành thời giờ cho nó nhiều hơn. Không kiếm thêm việc khác.

Nói xong câu đó Hương Phi lại thấy xấu hổ. Cô lại nói dối, chẳng khác nào muốn thanh minh cô lại im lặng. Nhưng Huyền thì không để ý điều đó, chị hỏi như điều tra:

- Em ở đây vừa dạy học vừa săn sóc nó luôn à?

- Vâng.

- Tính nó ngoan không em?

- Dạ tùy lúc, nhiều lúc bị trái ý nó cũng la hét dữ lắm, nhưng biết cách dỗ thì nó ngoan lại.

- Nó có hay nhắc đến mẹ không?

- Dạ ít lắm, con nít dễ quên, vả lại lúc mẹ chết nó còn nhỏ quá.

Huyền lẩm bẩm:

- Nhỏ cũng đỡ, chứ nếu nó nhận thức được, ai vô nhà sống nó cũng so sánh với mẹ thì khổ.

Hương Phi cười lắc đầu:

- Tính nó dễ bảo lắm chị.

Huyền chợt đứng lên. Rồi như nhớ ra chị lại ngồi xuống:

- Nghe anh Tuyên bảo em còn đi học phải không?

- Dạ.

- Em học ở đâu vậy?

- Dạ Ở nhạc viện, năm nay là năm cuối.

- Bao nhiêu tuổi rồi Phi?

- Dạ hai mươi ba.

- Trông em chững chạc lắm.

Hương Phi ngớ ngẩn nhìn chị, không hiểu sao chị lại hỏi như vậy. Cô cũng không khỏi nhận xét về người phụ nữ trước mặt, rồi buột miệng:

- Chị thật là đẹp, bé Lam bảo chị là tiên đấy.

Quả thật Huyền đẹp một cách lộng lẫy, những món nữ trang trên người càng làm cho chị lộng lẫy hơn. Nhưng Hương Phi không thích ai đeo vàng nhiều như vậy. Nhìn quê quệ Cô thích những thứ nữ trang mong manh mà đẹp, như thế làm người đeo thanh lịch hơn.

Nhìn Huyền cô đoán chị sống bằng nghề buôn bán. Cái nhìn trong sáng của cô không làm cho Huyền khó chịu chị mỉm cười, ngọt ngào:

- Già rồi em, còn đẹp nỗi gì nữa. Chị chăm chút dữ lắm mới được vậy đó, nhưng cũng đâu có bằng tuổi trẻ.

Hương Phi nhạy cảm hiểu ra chị ta thích cô khen thêm. Nhưng thấy nói ra có vẻ xã giao quá nên cô im lặng.

Khi chị về rồi cô đến gài cửa rồi quay vào thay áo cho bé Lam. Thấy gói quà để bên cạnh nó cô cầm lên ngắm nghía . Rõ ràng người phụ nữ ấy chinh phụ bé Lam băng những món quà. Không biết sau này chị ta có trở thành mẹ kế của con bé? Và đó là bà mẹ hiền hay dữ đây?

Hương Phi không có ấn tượng gì về chị tạ Nhưng có nhận xét trong vẻ ngọt ngào đó, có một cái gì không thật. Nói thẳng ra là giả tạo.

Mấy hôm nay bé Lam lại chộn rộn chờ chú Tường về. Hương Phi chưa từng gặp người đó nhưng nghe dì Năm bảo anh ta là em của Vĩnh Tuyên, đang sống ở Thụy Điển. Vĩnh Tuyên hình như cũng đang mong gặp chú em nên lần này ông ta ở nhà hơi lâu. Tất cả mọi người đều mong chờ nhân vật ấy. Chỉ có Hương Phi là bồn chồn lo vì có khách về là cô lại làm phiền đến Diệu Ly.

Chiều nay bé Lam tíu tít thay áo mới để theo ba ra sân baỵChỉ có hai cha con đi đón Hương Phi hơi ngạc nhiên vì ông không đưa Diễm Huyền đi. Có lẽ ông chưa tiện giới thiệu chị với em trai mình. Hương Phi vốn hay suy đoán lung tung nên cô nghĩ chú em đó không phải là người dễ tính. Có nghĩa là những ngày tới cuộc sống của cô sẽ gặp nhiều khó khăn.

Chẳng biết làm gì. Hương Phi xuống phòng khách ngồi vào đàn, cô chơi tập trung đến nỗi không nghe tiếng chân của bé Lam chạy vào. Đến khi nó đúng bên cạnh cô mới nhận ra. Vẻ mặt con bé ỉu xìu, không đợi hỏi nó đã nói ngay:

- Chú Tường không có về ba bảo chuyến bay bị hoãn vì thời tiết xấu, thế chừng nào thời tiết mới hết xấu hả cô?

Có trời mới biết được chuyện đó. Hương Phi nghĩ thầm nhưng cô vẫn trả lời với vẻ chắc chắn:

- Không lâu lắm đâu vài ngày nữa nó sẽ bình thường thôi.

Cô quay lại tìm Vĩnh Tuyên ông ta đã đi lên lầu. Không có thái độ gì khác. Không biết ông có buồn như bé Lam. Còn cô thì lại sốt ruột. Nếu cứ ở nhà đón ông em, thì bao giờ ông ta mới đi.

Hinh như trời phù hộ cho Hương Phị Hôm sau lúc cô đưa bé Lam đi học thì thấy ông ngồi ở phòng khách. Bên cạnh là chiếc vali nhỏ gọn gàng. Vừa thấy ông, bé đã chạy lại:

- Ba, ba đi nữa hả ba?

- Ừ bây giờ ba đưa con đến trường rồi ra sân bay ở nhà ngoan nghe con.

- Dạ chừng nào ba về nhớ mua qua cho con nghe ba.

- Tất nhiên rồi, con gái cưng của ba.

Ông ta bồng con bé lên, đi ra sân. Người tài xế đến xách vali cho ông. Hương Phi lững thững đi phía sau. Cô ngồi ở ghế trước vì cha con Vĩnh Tuyên đã lên phía băng sau. Con bé nép vào ba, giọng nó líu lo:

- Chừng nào về ba nhớ mua quà cho con nghe ba.

- Ba nhớ rồi.

- Nhưng đừng mua búp bê nữa nghe bạ Lần nào ba cũng mua cái đó, con có hơn chục con rồi.

Ở băng trước Hương Phi bật cười, cô quay lại người tài xế cũng mỉm cười. Phía sau giọng bé Lam vẫn vô tư:

- Và ba cũng đừng mua gấu cho cô Phi nữa, giường của cô ấy cũng đầy gấu, ba tặng cô ấy thứ khác đi nghe bạ Cô ấy lớn rồi đâu có thích chơi gấu.

Hương Phi giật thót người, cô quay người ra phía sau:

- Không nên nói như vậy Lam.

Vĩnh Tuyên xua tay:

- Cứ để mặc nó nói. Thế nào con, con muốn ba mua cho con cái gì?

- Mua bộ đồ có nấu ăn và chiếc tủ có cái kiếng con sẽ bỏ tiền vào đó. Bạn con ai cũng có tủ đó cả, để danh tiền đó ba.

- Nhất định ba sẽ mua cho con.

- Còn nữa - Nó chợt hỏi lớn - Cô ơi cô thích gì ba sẽ mua cho con.

Mặt Hương Phi đỏ lên ngượng nghiu, cô nói với giọng thiếu tự nhiên:

- Cô không thích gì hết.

- Không phải thích một thứ gì chứ. À đúng rồi cô là người lớn phải có giầy mới, giầy của cô đã hư rồi. Ba mua giầy cho cô nghe ba.

Hương Phi phát hoảng lên:

- Đừng nói bậy Lam.

Nhưng con bé vẫn ngây thơ bắt ba nó phải mua giầy cho cộ Hương Phi phát khóc lên vì không biết làm cách nào để bụm miệng nó. Cô nghe tiếng Vĩnh Tuyên ầm ừ như cho quạ Thá độ của ông càng làm cho cô thấy xấu hổ.

Khi đưa bé Lam vô lớp rồi, Hương Phi đứng bên xe, nghiêng đầu vào nói với Vĩnh Tuyên:

- Đế tôi đón xe đến trường tôi, ông chủ đừng đưa.

- Không sao tôi còn nhiều thời giờ, cô lên xe đi.

Hương Phi ngập ngừng một lát rồi quyết định nói:

- Tôi không xúi giục bé Lam gì cả, những gì nó nói lúc nảy là vô tình, xin ông đừng để ý.

Vĩnh Tuyên như hơi ngạc nhiên nhưng ông chỉ gật đầu:

- Không sao, con nít mà, tôi không quan tâm đâu. Cô lên xe đi.

- Dạ khỏi, cám ơn ông.

Hương Phi đứng thẳng lên, đi thật nhanh về phía trước. Đến một đoạn khá xa cô mới dừng lại đón xe. Cô thấy chiếc xe lướt qua với hình ảnh Vĩnh Tuyên ngồi dựa vào nệm với vẻ mặt trầm ngâm làm cô nhớ suốt trên đường đi.

Hôm sau trời lại mưa, buổi trưa bé Lam ngủ. Hương Phi ngồi một mình bên cửa sổ nhìn trời, một lát sau cô đi xuống phòng khách, giở nắp đàn và ngồi xuống, bắt đầu chơi những bản nhạc mình thích.

Buổi trưa vắng lặng phòng khách rộng thênh thang chỉ có mình Hương Phị Tiếng đàn của cô vang lên một cách nhẹ nhàng, ấm cúng. Cô ngồi một nình với một thế giới riêng, hoàn toàn không nghĩ đến xung quanh.

Hương Phi không thấy từ ngoài cửa, một thanh niên đi vào, anh ta đứng giữa phòng nhìn bao quát. Rồi ra hiệu cho dì Năm đi vào nhà. Anh ta chống hia tay vào túi quần đứng nhìn Hương Phị Rồi nghênh ngang ngồi xuống salon, khoanh tay trước ngực ngồi nghe đàn.

Khá lâu sau Hương Phi mới đứng lên. Cô đậy nắp đàn rồi bước ra khỏi ghế. Vừa quay lại, cô hét nhỏ lên một tiếng, đưa tay chận ngực, giật bắn mình:

- Anh là ai, sao vào nhà không gọi cửa.

Cô lo ngại nhìn lên lầu, rồi đến vén màn nhìn ra sân cử chỉ của cô làm người thanh niên bật cười:

- Đừng sợ, tôi không phải ăn cướp đâu. Cướp bóc đâu có ai ngồi lâu như vậy. Nầy, cô là ai vậy?

Hương Phi nhìn anh ta với vẻ đề phòng. Và không trả lời, cô chưa hết hoảng hồn,và trong đầu cô anh ta là kẻ gian đáng ngại. Cô không nghĩ ra nổi đó là người trong nhà nầy.

Người thanh niên đứng dậy tỉnh bơ đi quanh xem xét trong phòng. Anh ta chợt đứng lại:

- Bé Lam đâu rồi, nãy giờ tôi không thấy nó.

Hương Phi hơi bước tới nhìn anh ta chăm chú rồi dè dặt:

- Có phải anh là chú của bé Lam?

- Vậy nãy giờ cô tưởng tôi là cái gì? Cướp hả?

- Xin lỗi anh. Tôi không biết, mời anh ngồi.

- Khỏi mời tôi ngồi lâu rồi. Giờ muốn biết tôi sẽ ở đâu đây, cô có thể hướng dẫn giùm được không?

- Vâng để tôi đi gọi dì Năm.

Cô đi ra sau tìm nhưng không thấy bà đâu. Trên lầu cũng không thấy. Chú Tường của bé Lam đứng tựa lan can nhìn cô, mắt nhướng lên:

- Cô không thể chỉ giùm phòng tôi được à?

Hương Phi liếm môi:

- Dạ, việc này của Dì Năm sắp xếp, tôi... không biết.

- Có phòng nào trống cũng được, không cần phải chuẩn bị gì cả, tôi mệt lắm rồi. Gần một tuần tôi không được tắm đấy.

Hương Phi hơi dị ứng cách nói chuyện tự nhiên của anh tạ Chuyện đó mà cùng nói với người lạ được sao. Mà lại nói rất tỉnh. Có lẽ anh ta sống ở nước ngoài nên quá tự nhiên. Nghĩ vậy cô cố dẹp cảm giác khó chịu.

- Vậy anh chờ cho một chút,tôi đi xem.

Cô đi đến phòng ở cuối hành lang, đẩy cửa rồi ló đầu vào xem. Thấy không có trải drap trên giường, cô khép cửa lại và quay ra:

- Không phải phòng này, anh lên tầng hai vậy.

Vĩnh Tường nhún vai:

- Giống khách sạn quá, phòng nhiều đến nỗi cô quản lý không hết sao.

Nói thế nhưng anh vẫn đi theo Hương Phi lên tầng trên. Cô bước tới đẩy cửa phòng bên trái, rồi quay lại:

- Dạ Ở đây chuẩn bị sẳn rồi anh vào đi.

Vĩnh Tường đi vào, anh ta chẳng buồn quan sát căn phòng mà mở vali lấy ngay bộ đồ. Rồi biến vào phòng tắm. Hương Phi đứng suy nghĩ xem mình phải làm gì, nhưng cô không nghĩ ra. Chợt nhớ ra, cô đi xuống nhà dưới lấy lon tiger mang lên, đặt trên bàn, rồi đứng lớ ngớ giữa phòng chờ anh ta.

Khá lâu Vĩnh Tường mới bước ra, thấy Hương Phi anh có vẻ ngạc nhiên:

- Cô cần gì?

- Tôi muốn hỏi anh có cần giúp gì không?

Vĩnh Tường chợt à lên một tiếng rồi cười:

- Cô muốn cái gì?

Hương Phi chưa kịp hiểu ý anh ta thì anh ta đã đến mở vali lấy ra một tờ đô la:

- Tặng cô.

Hương Phi mở lớn mắt lùi lại:

- Anh đừng làm vậy, tôi chỉ muốn hỏi anh anh có cần giúp gì, tôi sẽ làm cho anh.

Vĩnh Tường quay hẳn lại, nghiêng đầu nhìn cô với vẻ nghi ngờ rất lạ. Anh ta búng tay một cái tách:

- Không cần thật sao, hay là cô chê ít?

Hương Phi liếm môi:

- Anh lệch lạc quá rồi đó, nếu anh không cần gì, tôi xin phép đi ra.

Cô quay người đi ra cửa. Nhưng anh to chợt gọi:

- Này cô.

Hương Phi đứng lại:

- Anh cần gì?

- Cô biết mát xa không? Đến đây.

- Tôi không biết làm cái đó.

- Thế thì cô biết cái gì?

Hương Phi hấp tấp nói:

- Tôi sẽ gọi dì Năm lên, anh cần gì cứ bảo bà ấy.

- Này cô là cô giáo của bé Lam phải không?

- Vâng.

- Phục vụ tôi cũng là hình thức kiếm thêm vậy.

Hương Phi nghiêm nghi nói nhanh:

- Có lẽ anh quen với nếp sống nước ngoài phương tây. Tôi không biết anh văn minh thế nào, nhưng đây là Việt Nam tôi không buông thả thế đâu.

- Cô nói cái gì?

Có lẽ Hương Phi nói quá nhanh nên anh ta nghe không kịp. Nhưng cô không muốn đứng lâu trong phòng anh tạ Không đợi anh ta hỏi lại cô đi nhanh ra ngoài.

Hương Phi xuống phòng bé Lam con bé đã thức và đang ngồi trên giường một mình. Cô bước đến ngồi cạnh nó nói với vẻ không chút hứng thú:

- Chú Tường của em về rồi đó, em lên với chú đi.

Không đợi cô nói đến câu thứ hai, con bé đã nhẩy xuống giường dọt tuốt ra hành lang. Cô nghe tiếng nó gọi lanh lảnh ở tầng trên. Cách mừng rỡ của nó làm cô thấy lạ. Chú cháu sống xa nhau như vậy, sao nó có vẻ thân thiết vậy?

Hương Phi ngồi thừ người suy nghĩ về hành động của Vĩnh Tường lúc nãy.Có lẽ anh ta nghĩ cô muốn làm thân với anh ta để vòi vĩnh. Công việc ở vũ trường giúp cô hiểu biết về lối sống thực dụng đó. Và cô cũng không ngạc nhiên. Nhưng em của ông chủ cô mà phóng túng đến vậy thì thật đáng ngạc nhiên.

Bé Lam ở trên phòng Vĩnh Tường không lâu. Nó đưa Hương Phi một chiếc áo thun vẽ chữ nỗi đình nỗi đám. Rộng thùng thình. Nó giơ chiếc áo lên ngắm nghía:

- Chú Tường bảo tặng cô.

Hương Phi thờ ơ nhìn chiếc áo, không biết nên trả lại hay im lặng mà nhận. Cô hiểu Vĩnh Tường bị đặt vào tình thế phải tặng quà. Trong khi anh ta không hề chuẩn bị. Anh ta làm cô thấy khó chịu với mối quan hệ bắt buộc này. Cô suy nghĩ một lát, rồi bảo bé Lam:

- Em chạy lên nói với chú là cô cám ơn. Đi đi.

Bé Lam ngoan ngoãn làm theo lời Hương Phị Nó chạy lên một lát rồi lại trở xuống:

- Chú Tường bảo chú xin lỗi vì không chuẩn bị trước và hỏi cô có thích không?

Nếu phải trả lời kiểu này chắc con bé Lam phải chạy lên chạy xuống đến tối. Hương Phi khoát tay:

- Thôi em đừng để ý nữa, em chơi đồ chơi đi.

Bé Lam leo lên giường, bắt đầu tháo mấy hộp đồ chơi. Vẻ mặt con bé say mê thích thú. Không giống như lúc nhận quà của ba nó. Về mặt này, Vĩnh Tường tỏ ra biết rành tâm lý trẻ con hơn. Và quan tâm nhiều hơn Vĩnh Tuyên.

Điều này làm Hương Phi có cảm tình với anh ta hơn, và ấn tượng nặng nề về anh cũng giảm bới chút ít.

Buổi tối ăn uống xong Hương Phi thấy anh gọi điện liên tục. Đến nỗi cô không dám đàn lớn vì sợ Ồn ào. Gọi điện chán, anh ta đến phía cô, đứng tì tay trên thùng đàn:

- Ngày nào cô cũng dạy vào giờ này à?

Không hẳn là vậy. Vì lúc này có Vĩnh Tuyên ở nhà. Rồi anh ta lại về, nên cô không dám đến vũ trường. Và cô thay đổi giờ dạy. Nhưng nghe anh hỏi, cô cũng gật đầu bừa. Cô vờ chăm chú dạy bé Lam, để tránh bị hỏi lôi thôi. Nhưng Vĩnh Tường có vẻ không quan trọng việc học của con bé lắm. Anh ta hơi khom người về phía cô:

- Nầy.

Hương Phi ngước lên:

- Anh muốn hỏi gì?

- Cô có thể hướng dẫn tôi dạo phố không, lâu quá tôi quên đường rồi. Mấy thằng bạn cũng chưa liên lạc được. Đưa tôi đi chơi nhé.

- Nhưng tôi phải...

Vĩnh Tường xua tay:

- Nghỉ một bữa đi, dẫn bé Lam theo luôn. Con có muốn đi chơi không Lam?

Bé Lam gật đầu, cười tít mắt:

- Dạ thích, con đi với chú với cô Phi hả chú?

- Chú chỉ sợ cô giáo không đồng ý.

Bé Lam kéo tay Hương Phi:

- Đi đi nghe cô nghỉ một buổi đi nghe cô, lúc trước giờ này con chơi chứ đâu có học. Hôm nay...

Hương Phi hoảng hồn nhìn Vĩnh Tường may mà anh ta không để ý. Cô vội gật đầu ngay:

- Muốn đi chơi thì phải thay đồ đẹp, em lên phòng thay đồ đã.

- Dạ.

Con bé chạy tuốt lên lầu. Hương Phi đứng dậy đậy nắp đàn. Vĩnh Tường nheo nheo mắt:

- Vậy em có phải thay đồ đẹp không cô?

- Chuyện đó ngòai tầm kiểm soát của tôi.

Hương Phi noi một cách nghiêm trang. Rồi đi ra khỏi ghế. Vĩnh Tường nhịp nhịp tay lên mặt bàn nhìn theo. Anh ta gật gù như hài lòng một điều gì đó. Chợt anh ta gọi lại:

- Này, cô giáo.

Hương Phi quay lại:

- Anh bảo gì?

Vĩnh Tường vẫn đứng yên một chỗ như suy nghĩ cái gì đó rồi nhún vai:

- Không có gì cô đi đi, tôi chờ trong nửa giờ có đủ không?

- Tôi đâu có cần nhiều thời giờ đến vậy?

- Không cần trang điểm sao?

- Không tôi không có nhu cầu đó.

Vĩnh Tường gật gù:

- Tại đi chơi không đúng đối tượng chứ gì. Nhưng tôi chỉ thích đi với mấy cô đẹp. Không chiều tôi được sao?

Hương Phi lắc đầu:

- Tôi đơn giản quen rồi, và không thích làm đẹp. Nếu anh mất hứng thì tôi xin phép không hướng dẫn.

Vĩnh Tường gật đâu:

- Thôi được, không thích thì tôi không ép. Vả lại nhìn cô cũng không đến nỗi tệ. Cô lên thay đồ đi.

"Anh ta là loại người háo sắc" cô vừa đi vừa nghĩ thầm. Cô thấy ngán ngẩm quá sức. Một ông chủ cũng đủ nặng nề. Bây giờ lại thêm một ông chủ khác, mà lại thuộc người không biết tôn trọng kẻ khác. Có lẽ họ nghĩ cô là người giúp việc, với hình thứ cao, nên họ xử dụng phục vụ cho họ với mọi hình thức.

Khi Hương Phi dắt bé Lam xuống. Vĩnh Tường vẫn còn đứng chỗ cây đàn. Anh ta không quan sát bé Lam. Nhưng tia mắt lại lướt một cách tỉ mỉ toàn bộ y phục của Hương Phị Rồi anh ta nhận xét:

- Giản dị quá. Cô không biết làm đẹp gì cả. Phụ nữ bây giờ chăm chút ngoại hình của họ, còn cô thì tự làm cho mình xấu đi. Có người yêu chưa vậy.

Hương Phi đứng giữa phòng không trả lời. Bé Lam ngước lên nhìn cô, thấy vẻ mặt nghiêm nghị của cô nó như ái ngại. Rồi nói như người lớn:

- Cô Phi chưa có người yêu.

Vĩnh Tường bật cười một cách thú vị. Rồi bước tới gần nó cúi xuống:

- Sao con biết?

- Tại con không thấy chú nào đến tìm cô Phi, chị của bạn con có người yêu vì nhiều chú đến tìm lắm.

Vĩnh Tường chợt cười lớn. Hương Phi bặm môi:

- Nó là con nít, anh đừng nói với nó chuyện của người lớn.

Vĩnh Tường nhìn cô khá lâu rồi gật gù:

- Đúng là một cô giáo ngoan quá mô phạm. Con gái đẹp như cô mà chưa có người yêu thì đúng là nề nếp hiếm hoi quá. Anh tôi có thể yên tâm mà giao con bé cho cô.

Hương Phi làm thinh trong bụng ngầm thấy xấu hổ. Cô chợt thở dài một mình, nếu anh ta biết công việc của cô thì... Cô thật sự không dám hình dung nữa.

Cô theo Vĩnh Tường ra xe anh ngồi cùng băng với cộ Bé Lam bị nhét vào giữa. Xe vừa chạy ra khỏi cổng anh ta quay qua nhìn cô:

- Bây giờ mình đi đâu đây?

- Anh muốn đến đâu?

- Ở đây có vũ trường nào nổi tiến nhất?

Tim Hương Phi nhẩy lên một nhịp, đúng là có tật giật mình. Cô cố nói tự nhiên:

- Tôi không biết mấy chỗ đó.

Vĩnh Tường mỉm cười:

- Tôi quên, song cô làm sao biết được mấy chỗ như vậy. Sài Gòn có sòng bạc không nhỉ?

Đúng là dân ăn chơi rồi. Hương Phi thở dài, cô lắc đầu và nói nhẹ nhàng:

- Tối nay có bé Lam anh không đến những chỗ đó, nó là con nít, tôi sợ nó bị ảnh hưởng.

Vĩnh Tường búng tay cái tách:

- OK, vậy không đến mấy chỗ đó. Vậy cô có thể đưa tôi đi đâu đây?

- Tôi chỉ biết chỗ của con nít chơi. Vì thường đưa bé Lam đi, còn thì không biết ở đâu cả. Nhưng nếu anh thích tôi có thể giới thiệu mấy quán kem ngon.

- Trời, ăn kem hả? Chán chết.

- Vậy thì vào quán café.

Vĩnh Tường chận lại:

- Khoan đã đi một vòng Sài Gòn đi, rồi sau đó sẽ tính.

- Trong một buổi tối không thể đi nhiều như anh muốn đâu.

- Cứ đi bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Anh ta nghiêng đầu tới, nói với tài xế. Rồi quay mặt nhìn ra ngoài đường ngắm nghía. Thỉnh thoảng anh ta quay sang Hương Phi, nhận xét:

- Sài Gòn thay đổi nhhiều quá, đẹp hơn nhiều, ở bên đó tôi không hình dung nổi bây giờ nước mình giàu như vậy.

Hương Phi liếc nhìn Vĩnh Tùng, anh ta nói chuyện có vẻ hơi... chính trị, hơi kinh tế. Có vẻ anh ta cũng sâu sắc chứ không phù phiếm như con người anh ta thể hiện. Nhưng cô chỉ im lặng chứ không nói lên nhận xét của mình. Với những ông chủ, cô bị tâm lý xa cách đè nặng, nên không nói chuyện tự nhiên được.

Một lát, bé Lam hình như thấy chán, nó bắt đầu vòi vĩnh:

- Chú Tường ơi con muốn ăn kem.

Vĩnh Tường nhéo mũi nó một cái:

- Thích ăn kem hả, chú sẽ cho ăn tùy thích, ăn đến chừng nào chán thì thôi. Nhưng phải nói với cô Phi xem cô ấy có đồng ý không?

Hương Phi vội lên tiếng:

- Tôi làm sao dám không đồng ý, tùy anh quyết định mà.

- OK, vậy thì sẽ ăn kem, cô hướng dẫn đi.

Hương Phi nghiêng tới chỉ đường rồi lại ngồi tựa ra sau. Chỉ một lát sau xe đã ngừng trước bên đường. Vĩnh Tường đẩy cửa bước xuống anh ta định đi vòng qua mở cửa cho Hương Phi nhưng cô đã tự bước xuống. Tuy nhiên, cô cũng đã thấy sự galăng của anh ta:

- Cám ơn anh.

Vĩnh Tường chỉ cười chứ không trả lời. Vào quán anh ta lại lịch sự kéo ghế cho Hương Phị Rồi nghiêng người tới gần bé Lam:

- Con muốn ăn kem gì?

- Đây là quán kem ý mà chú.

- Thế thì sao?

Hình như nghĩ ra điều đó, anh ta lại cười:

- Con thích ăn bao nhiêu cứ gọi nhé, chú không rành về kem lắm.

Hương Phi thấy bé Lam hơi ngớ ngẩn cô định giải thích. Nhưng lại thôi không hiểu sao khi có mặt Vĩnh Tường, cô lại tiết kiệm lời nói đến vậy.

Vĩnh Tường gọi hai ly kem. Rồi hỏi người chạy bàn:

- Có café không chị?

- Dạ không?

- Vậy có thứ nào khác không?

- Ở đây chỉ có kem và bánh ngọt.

- Thế thì thôi vậy.

Và anh ta lấy thuốc ra hút. Hương Phi buộc miệng:

- Anh không ăn kem sao?

- Tôi chúa ghét những thức ăn ngọt.

Khi kem được mang ra. Anht ta đẩy đến trước mặt Hương Phị Rồi cầm trên tay ly của bé Lam:

- Con tự múc ăn được không?

- Dạ được.

Hương Phi phì cười:

- Nó lớn rồi, bình thường nó cũng tự ăn đấy.

- Vậy sao, vậy mà tôi nghĩ nó chẳng biết gì.

Rồi anh ta hỏi một cách ân cần:

- Cô Phi thích ăn món gì?

Hương Phi lắc đầu:

- Tôi không thích bánh ngọt. Nhưng bé Lam thì thích bánh bông lan ở đây lắm.

- Vậy sao.

Vĩnh Tường gọi thêm bánh cho nó. Rồi lại ngồi hút thuốc. Cử chỉ của anh ta có vẻ thân mật dễ gần hơn lúc trưa rất nhiều. Anh ta có vẻ tình cảm và tôn trọng Hương Phi, chứ không cợt nhả như lúc mới về. Hương Phi có cảm tưởng anh ta thay đổi ý nghĩ về cộ Còn dựa trên cơ sở nào thi cô không biết.

Khuya, về đến nhà thì bé Lam đã ngủ gật trên xe. Vĩnh Tường bế nó lên phòng. Hương Phi nhanh nhẹ dọn giường sẵn anh ta đặt nó xuống rồi đứng lên ngắm nghía con bé:

- Con nít dễ ngủ thật, mới nói chuyện huyên thuyên nó đã ngủ ngon lành. Con bé vô tư quá.

- Vâng.

Hương Phi đứng ở chân giường, chờ anh ta về phòng nhưng anh ta đã bước tới đầu giường:

- Búp bê nhiều quá, không còn đồ chơi nào khác à?

- Cũng có, nhưng ít lắm, chủ yếu là búp bệ Ông chủ đi xa về là mang cái đó cho nó, chẳng có thứ khác.

Vĩnh Tường nhướng mắt:

- Ảnh chỉ mua thứ này thôi à?

- Có lẽ ông chủ nhiều công chuyện quá nên không nhớ.

Vĩnh Tường nhún vai:

- Quan tâm con bằng cách này là không xong rồi, bao nhiêu đó đâu có đủ.

Anh ta chợt đưa mắt nhìn qua giường Hương Phi:

- Chà cô có một bộ sưu tập đầy đủ quá.

- Cái đó cũng là ông chủ mua đấy.

- Qùa cho cô giáo của bé Lam là thế này à?

Vừa nói anh ta vừa bước qua cầm một con gấu lên xem, rồi cười lớn:

- Ông anh của tôi thú vị thật.

Anh ta đến trước mặt Hương Phi, nhìn nhìn:

- Cô không buồn sao?

- Không, tại sao lại buồn?

- Cô không thấy vậy là thiệt thòi à.

- Được tặng quà mà cho là tiệt thòi sao được. Toi không nghĩ gì cả.

- Không, ý tôi muốn nói là, cần phải thiết thực hơn một chút, cô có quyền đòi hỏi mà.

Hương Phi đỏ mặt:

- Tôi đâu có trơ trẽn đến vậy đây là chuyện tế nhị mà. Thậm chí nếu ông chủ tặng quà nhiều quá, tôi sẽ mất tự nhiên, tôi ngại mấy chuyện đó lắm.

Vĩnh Tường nhìn cô chằm chằm. Rồi gục gặt đầu như nghĩ chuyện gì đó không muốn nói ra. Vẻ mặt anh ta dịu dàng tình cảm:

- Khuya rồi cô ngủ đi. Chúc ngủ ngon.

- Cám ơn anh.

Đợi anh ta ra rồi, Hương Phi đến giữa cửa. Cô không ngủ mà cứ đứng dựa vào tường lo lắng. Nếu cứ đưa anh ta đi chơi thế này thì cô mất việc mất.

Sáng hôm sau Hương Phi và bé Lam đến trường như bình thường. Vĩnh Tường vẫn còn ngủ trên phòng. Anh ta ngủ đến lúc cô về vẫn chưa thức. Bé Lam có vẻ bồn chồn muốn lên chơi với anh. Nhưng Hương Phi không chọ Cô bắt nó lên giường ngủ, rồi đi xuống sân ngồi đọc sách.

Khi Hương Phi đứng dậy định vào nhà. Nhưng cô khựng lại khi thấy Vĩnh Tường đang ngồi trên chiếc ghế gần đó. Anh ta tréo chân, đặt quyển sổ trong lòng, cây viết trên tay anh ta lướt thoăn thoắt trên giấy. Thấy cô định bước đi, anh ta chận lại:

- Khoan, đừng đi. Ngồi xuống như lúc nãy đi.

Hương Phi ngồi xuống băng đá. Cô hỏi mà cử chỉ vẫn bất động:

- Anh vẽ tôi hả?

- Ừ.

- Anh là họa sĩ à ?

- Cứ cho là vậy.

- Vẽ cái này lâu không, tôi phải lên xem bé Lam dậy chưa.

- Một chút thôi, tôi xắp xong rồi. Ngồi yên đi.

Hương Phi chờ thêm chút nữa. Cuối cùng Vĩnh Tường đứng dậy:

- Xong rồi.

Anh ta đưa Hương Phi quyển sổ. Cô cầm lên nhìn nhìn bức tranh. Anh ta vẽ cô thật giống nhìn thoáng là biết ngaỵ Cô đưa trả lại anh ta, nói như nhận xét:

- Anh vẽ giống thật.

- Đẹp không?

- Chẳng lẽ tôi khen tôi đẹp?

Vĩnh Tường bật cười:

- Cứ nói thật ý nghĩ của mình đi, theo tôi thì người mẫu rất đẹp.

Hương Phi cười gượng:

- Lần đầu tiên có người nhận xét tôi như vậy đó. Cám ơn anh nghe.

- Này, cô không biết là cô có ngoại hình dễ coi à, có dối lòng không vậy?

- Chắc bé Lam dậy rồi để tôi lên xem.

- Khoan, nó chưa dậy bây giờ đâu, tôi định nói với cô cái này.

- Chuyện gì vậy?

- Bắt đầu ngày mai cô ngồi làm người mẫu cho tôi nhé.

- Hả?

- Không khó lắm đâu, cô chỉ chịu khó ngồi yên một chỗ thôi Lúc nãy nhìn cô, tôi chợt nảy ra ý nghĩ đó. Tôi đang hứng thú vẽ bức tranh mới, đừng từ chối nghe cô giáo.

- Tôi rất thích người khác vẽ mình, nhưng lại không có thời giờ. Anh thông cảm nghe.

- Đâu có sao, cô có thể ngồi mẫu vào buổi tối, hoặc ngoài giờ dạy, bé Lam không làm phiền cô đâu.

"Đằng nào thì mình cũng phải ở nhà, như mình làm thêm việc cho ông chủ thứ hai vậy" - Nghĩ vậy, cô gật đầu một cách phục tùng:

- Vậy khi nào rảnh, tôi sẽ ngồi cho anh vẽ.

- Cô dễ chịu thật.

Hương Phi không biết mình có dễ chịu như anh ta nói không. Cô đang rối bời từng ngày vì sợ mất việc. Diệu Ly còn phải đi chơi với người yêu, nếu cứ làm thay cô thế này, chắc con nhỏ sẽ bị bồ good bye mất. Có lẽ đây là thời gian xui xẻo nhất mà cô không còn cách nào khác hơn là phải chịu.

Ngay buổi tối đo, khi bé Lam đã ngủ, Hương Phi bắt đâu làm nghề người mẫu. Không biết Vĩnh Tường tìm ra bộ áo dài tư lúc nào. Anh ta bảo cô thay bộ áo đó, không cần trang điểm, và xõa tóc ngồi bên cửa sổ ra vẻ cực kỳ mơ mộng. Bình thường Hương Phi cũng hay ngồi như vậy. Nhưng bây giờ cô thấy nó có vẻ tức cười. Và cô cứ cúi mặt cười mãi. Đến nỗi Vĩnh Tường phải ngừng vẽ, đi về phía cô:

- Cái gì vậy cô giáo?

Hương Phi bặm môi cố giữ nét mặt bình thường:

- Không có gì cả.

- Sao cười hoài vậy?

- Tôi không quen ngồi thế này, cảm giác có người nhìn làm tôi xấu hổ.

Vĩnh Tường cũng cười theo cộ Rồi anh ta đứng dựa cửa sổ, khoanh tay trước ngực trầm ngâm:

- Tôi có hứng vẽ cảnh này lắm đấy. Con gái ở nước ngoài tìm một mái tóc thề và vóc dáng yểu điệu không phải là dễ.

- Vậy à?

- Cô có nét đẹp đặc trưng của con gai Việt Nam, cô có nhận ra không?

Hương Phi lắc đầu:

- Tôi không biết, vì tôi không có ai để so sánh.

- Tôi bảo đảm bức tranh này đưa ra nước ngoài sẽ được nhiều người thích. Người Việt ở nước ngoài có tâm lý nhớ nhà, họ thích cái gì có vẻ Việt Nam. Cho nên cô đừng coi thường công việc của mình.

Hương Phi nói nhỏ:

- Xin lỗi, tôi không cười nữa đâu, anh vẽ tiếp đi.

- Cô gắng nghiêm chỉnh nhé.

- Vâng.

Vĩnh Tường đi đến phía giá vẽ, bắt đầu quẹt mầu. Anh ta làm việc một cách nghiêm chỉnh và say mệ Hương Phi không nhìn trực tiếp được anh tạ Nhưng cô hình dung được dáng điệu ấy. Cô đoán anh ta sống bằng nghề này.

Hơn một tuần sau thì bức tranh được vẽ xong. Đó là tranh sơn dầu, màu sắc bàng bạc nhẹ nhàng. Hương Phi không rành về tranh lắm nhưng cô thấy thích nhìn.

Buổi tối hôm đó, khi bé Lam đã ngủ. Hương Phi định đi nằm thì Vĩnh Tường gõ cửa tìm cộ Anh nói ngay khi thấy cô ló đầu ra:

- Cô định ngủ à?

- Anh còn muốn vẽ sao?

- Không. Vẽ xong rồi. Tôi chỉ muốn cô ra uống trà thôi.

- Cũng được. Anh chờ cho một lát.

Hương Phi trở vào thay áo, rồi đi ra ban công. Vĩnh Tường đã đặt trà và bánh ngoài đó. Cô nhìn anh ta với vẻ ngạc nhiên. Sao tối nay anh ta có vẻ mơ mộng thế.

Vĩnh Tường chỉ nói chuyện lan man chứ chẳng đá động gì đến bức tranh. Hương Phi chống cằm ngồi nghe hơn là nói. Anh ta về đây hơn một tuần, tiếp xúc với cô nhiều nhất. Có lẽ anh ta thấy cô là người thân khi ở đây. Nhưng cô thì không thấy được cảm giác đó. Vì trong thâm tâm, cô luôn dè dặt với ý nghĩ anh ta cũng là ông chủ của cô.

Đến khuya thì Hương Phi hết còn nghe nổi. Cô che miệng khẽ ngáp một cách kính đáo. Nhưng Vĩnh Tường vẫn nhận ra. Anh ta cười như có lỗi:

- Mệt rồi hả Hương Phi, nãy giờ tôi làm phiền cô lắm phải không?

- Đâu có, bình thường tôi cũng thức khuya lắm.

- Cô vào ngủ đi.

Hương Phi không khách sáo nữa, cô đứng lên:

- Anh vào bây giờ chưa, để tôi dọn dẹp.

Vĩnh Tường khoát tay:

- Để đó, tôi dẹp được rồi.

Vừa nói anh ta vừa đứng dậy đi về phía Hương Phi, chìa ra một phong bì:

- Đây là tiền người mẫu của cô.

Hương Phi ngạc nhiên:

- Cái này cũng có lương nữa sao. Tôi không nhận đâu, xem như tôi làm việc cho ông chủ vậy mà.

- Đừng ngại, nếu không nhờ cô, tôi cũng phải nhờ người khác, cũng phải trả tiền như thế thôi, không phải tôi cho đâu.

Thấy Hương Phi còn ngập ngừng, anh ta ấn phong bì vào tay cô:

- Tôi nhắc lại nhé, đây là tiền công của cô, chứ không phải tôi cho, không giống như lần trước đâu.

- Rất cám ơn.

Và cô đi về phòng Vĩnh Tường nói với theo giọng thân mật:

- Chúc ngủ ngon.

Hương Phi quay lại mỉm cười:

- Cám ơn, anh cũng vậy nghe.

Cô thấy Vĩnh Tường nhìn theo cô và cười. Cử chỉ dễ mến của anh ta làm cô vui vẻ trong lòng. Nhưng còn một điều khác làm cô nhẹ gánh hơn, đó là món tiền mới có được. Dù sao thì cô cũng phải lo vì nửa tháng mất việc ở vũ trường.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 04.11.2014, 17:08
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.03.2014, 16:15
Tuổi: 25 Chưa rõ
Bài viết: 1833
Được thanks: 10945 lần
Điểm: 10.48
Có bài mới Re: [Sưu tầm - Hiện đại] Điệu ru mùa hạ - Hoàng Thu Dung - Điểm: 10
Chương 2


Quan hệ dễ chịu giữa cô và Vĩnh Tường kéo dài thêm hai ngày thì Vĩnh Tuyên về. Buổi trưa cô và bé Lam ở trường về thì thấy hai người đang ngồi trong phòng khách. Có cả người phụ nữ tên Huyền. Thấy ba, bé Lam mừng rỡ chạy ào đến ông. Hương Phi chào khách rồi rút lên phòng mình.

Một lát bé Lam đi lên hớn hở mở quà ra xem. Hương Phi nhìn nó một cách tư lự . Cô đoán món quà đắt tiền đó là của Diễm Huyền chọ Vì Vĩnh Tuyên chắc không tư duy nhiều về chuyện quà như thế, trừ búp bê.

Quả nhiên, bé Lam ngước lên nói như khoe:

- Của dì Huyền cho đó cô, em thích dì ấy quá.

- Nếu dì Huyền đến hoài, và ở chung với mình em có thích không?

- Thích chứ, dì Huyền đẹp như tiên, mà lại thương em nữa, dì ấy hay bảo em dễ thương lắm.

Hương Phi lặp lại:

- Nếu cô không ở đây mà là dì Huyền ở với em, em chịu không?

- Dạ chịu.

Tự nhiên Hương Phi thấy buồn cảm giác như bị nhói. Con bé nói vô tư chứ không giận dỗi. Chính vì nói vô tư nên cô càng buồn. Cô có cảm giác tình cảm của mình bị phủ nhận. Mà suy cho cùng, cô chỉ là một người dạy kèm, một người làm công trong gia đình này. Sao lại mơ tưởng những chuyện xa xôi rồi tự mình làm mình buồn.

Khi xuống phòng ăn. Bé Lam lại quên bẵng Hương Phi, nó lại ngồi bên cạnh dì Huyền dễ thương của nó. Diễm Huyền và nó thân mật như hai mẹ con. Hương Phi kín đáo nhìn Vĩnh Tuyên. Cô thấy ông chủ trẻ của mình nhìn họ một cách âu yếm. Đây là lần đầu tiên ông có vẻ tình cảm như vậy. Đối với cô thì điều này rất mới lạ.

Có khách rồi, cả Vĩnh Tường cũng quên mất cộ Anh ta có vẻ nể trọng bà chị dâu tương lai. Bốn người trong gia đình nói chuyện với nhau, làm Hương Phi thấy sự có mặt của mình có vẻ thừa. Sợ làm mọi người khó chịu cô bỏ dở bữa ăn và rút lên phòng.

Chiều đó mọi người đi Vũng Tàu. Hương Phi chuẩn bị mọi thứ cho bé Lam. Rồi đứng bên cửa sổ nhìn xuống sân. Thấy con bé ríu rít ngồi vào xe, cô hiểu nó mê tít cuộc du lịch này. Và chẳng nghĩ gì đến cô nữa.

Hương Phi vội vã thay đồ đến tìm Diệu Lỵ Khi cô xuống nhà tìm dì Năm, bà hỏi trước:

- Cô phi đến phụ với dì hả?

- Da.

- Ông chủ đi rồi cô cứ thoải mái, để tôi coi nhà chọ Mà cô biết chừng nào họ về không?

- Dạ chắc vài ngày.

- Nếu cần cô cứ ở lâu nhà dì cô, chừng nào ông chủ về cô hẵng về.

- Dạ để con đến đó xem sao.

Không đợi bà nói gì thêm, Hương Phi vội vã đi ra. Khi cô đến thì Diệu Ly cũng chuẩn bị đi đâu đó. Thấy Hương Phi, cô nàng nhăn nhó:

- Trời ơi, biến đâu mà kỹ quá ? Mấy lần gọi điện cho mày đều gặp ông nào cầm máy, thế là tao im luôn.

- Có chuyện gì không?

- Thì tao hỏi xem mày có gì không?

- Hết ông chủ ở nhà rồi tới em ổng ở nước ngoài về, tao chẳng dám đi đâu. Biết mày chờ tao sốt ruột chạy tới liền, họ đi rồi.

- Đi đâu?

- Đi chơi, vài ngày mới về.

- Vậy tối nay mày tới đó hả?

- Ừ.

- Ông toàn có nói gì tao không?

- Không ! Với lại có người thế rồi, còn nói gì nữa.

Hương Phi cảm thấy yên tâm. Cô nhìn đồng hồ, rồi đứng lên, Diệu Ly cản lại:

- Còn sớm mà, ngồi chơi chút nữa đi, tao có nhiều chuyện cần nói lắm.

Nhưng Hương Phi không còn đầu óc nào để nói chuyện. Cô vội đi đến vũ trường. Từ nhà Diệu Ly đạp xe qua đó mất gần một tiếng. Cô gặp ông Toàn ngay quầy thu ngân, ông ta có vẻ ngạc nhiên khi thấy cô:

- Chưa đến giờ mà, cô đến sớm vậy? Tôi nghĩ hôm nay cô chưa đi làm đâu?

- Dạ hôm này ông chủ vắng nhà nên tôi tranh thủ đến.

Hương Phi định đi thay đồ thì ông ta cản lại:

- Khoan đã, cô Phi, tôi có chuyện muốn nói với cô.

Ông ta ra hiệu đi về phía bàn, Hương Phi tò mò đi theo. Cô vừa ngồi xuống, ông Toàn đã vào đề ngay:

- Tôi rất thông cảm với hoàn cảnh của cộ Cô là người do mẹ Diệu Ly giới thiệu, nên tôi rất ưu đãi đối với cộ Nhưng công việc thì không thể nay làm mai vắng được, cho nên tôi buộc phải nhận người khác thế cô.

Hương Phi ngồi lặng đi:

- Ông đã nhận người khác rồi à.

- Hôm nay thì chưa,nhưng tuần sau cổ bắt đầu vào làm. Cô ấy cũng còn đi học như cô, nhưng cổ chỉ làm chỗ này thôi.

Hương Phi nói khẽ:

- Tôi biết nghỉ hoài không hay, nhưng những lúc ấy, tôi đã nhờ Diệu Ly thế, cho nên...

Ông Toàn cười cắt ngang:

- Cô Diệu Ly còn mê chơi lắm, đàn một buổi thì lặn hết nửa buổi. Cổ hay xin tôi về sớm để đi chơi với người yêu, tôi vị tình đồng ý, nhưng kéo dài thế này hoài không được.

Hương Phi ngớ người ngồi yên. Đúng là cô lo sợ không sai. Nhưng cô không thể trách Diệu Ly được, thật là dở khóc dở cười. Cô chưa biết nói thế nào thì ông Toàn đã nói tiếp:

- Tôi thấy thế này, nếu cô không thể làm việc liên tục được, thì có thể đổi công việc khác, dù sau cô cũng không mất thu nhập.

Mắt Hương Phi sáng lên:

- Ông muốn nói chuuyện gì, tôi sẽ không từ chối đâu. Miễn đừng cho tôi nghỉ thì thôi.

- Cô có biết nhảy không?

- Ông muốn tôi ra tiếp khách à? - Hương Phi hỏi với vẻ hoảng sợ.

- Làm vũ nữ đâu phải là cái gì ghê gớm. Với tôi đó chỉ là một công việc, nó giống như công việc chạy bàn, có trượt dốc hay không là do mình thôi. Nếu cô bản lĩnh cô sẽ không bị sa đà.

Hương Phi cười gượng:

- Tôi không cho chuyện đó là xấu đâu. Đến giờ rồi, để tôi vào thay đồ.

- Cô về suy nghĩ đi, tôi thấy làm đó cô không phải tìm người thế, không sợ mất việc, thời gian chủ động hơn.

- Dạ để tôi tính lại

Hương Phi nói một cách miễn cưỡng. Cô đứng dậy đi vào phòng thay đồ. Rồi đến ngồi vào dàn dương cầm. Suốt buổi tối cô chơi đàn bằng tâm trạng ray rứt buồn bã. Cuộc sống luôn đưa cô đến những ngõ cụt. Cô không trách Diệu Ly hay bất cứ ai trong gia đình ông Vĩnh Tuyên. Nhưng giờ này ngồi đàn. Rồi hình dung cuộc sống vương giả của họ, cô thấy chán chường cho mình.

Hương Phi không biết mai mốt mình có đủ can đảm ra sàn nhảy không. Nhưng bây giờ cô tự an ủi rằng hãy còn một tuần nữa. Rồi sau đó hy vọng sẽ có cái gì đó thay đổi.

Cô tưởng đến vài ngày gia đình Vĩnh Tuyên mới về. Nhưng mới chỉ hôm sau họ đã có mặt ở nhà khuya cô về đến thì thấy đèn phòng khách còn bật sáng. Cô dẫn xe vào nhà, và tái mặt khi thấy Vĩnh Tuyên đúng nói chyện với Vĩnh Tường trước thềm. Thấy cô, Vĩnh Tuyên lên tiếng trước:

- Cô đi đâu về vây. Cô Phi?

Hương Phi thấy tim đập loạn trong lồng ngưc. Cô nói như hụt hơi:

- Dạ, tôi về thăm dì tôi.

- Có chuyện gì không?

- Da... có bà ấy bị bệnh.

- Vậy à, có nặng lắm không?

- Dạ không.

- Thôi được, cô lên với bé Lam đi.

- Vâng.

Hương Phi cất xe rồi đi vòng vào nhà. Cô vừa lên lầu cầu thang thì thấy bé Lam chạy xuống:

- Cô.

- Sao giờ này em chưa ngủ?

- Em chờ cô, tại em nhớ cô.

Sợ con bé sẽ nói lôi thôi. Hương Phi đưa nó vào phòng. Đến lúc nằm xuống giường rồi, cô vẫn chưa hết hồi hộp. Nếu mà Vĩnh Tuyên phát hiện ra bấy lâu nay cô gian dối thì cô còn mặt mũi nào ở lại nhà này.

Sang hôm sau khi Hương Phi và bé Lam xuống sân thì Vĩnh Tường đi theo:

- Này cô giáo.

Hương Phi quay lại. Cô chưa kịp hỏi thì anh ta đã chìa ra một chiếc hộp gói giấy hoa:

- Tặng cô.

Hương Phi ngỡ ngàng:

- Sao anh lại tặng quà cho tôi?

- Hôm qua đi dạo trên bãi biển, thấy cái này đẹp, tôi liền nghĩ tới cô.

- Cám ơn anh nha.

- Không có gì, chúc đi học vui vẻ.

Hương Phi cho hộp quà vào giỏ. Rồi đến ngồi vào xe. Cử chỉ của Vĩnh Tường làm cô thấy cảm động, và bớt có ấn tượng về sự ngăn cách địa vị giữa cô với anh tạ Giá như Vĩnh Tuyên cũng cởi mở như vậy, cô sẽ thấy thoải mái hơn.

Nhưng mối quan hệ dễ chịu giữa cô và anh ta không còn duy trì như lúc trước nữa. Một phần vì anht ta đi chơi liên tục với bạn bè. Một phần vì có Vĩnh Tuyên ở nhà. Mà có ông chủ thì ông ta lại đưa Diễm Huyền về. Sự vắng lặng yên tĩnh không còn nữa. Và cô lại có tâm trạng ngột ngạt mất tự do.

Sáng nay chủ nhật, Diễm Huyền lại đưa bé Lam về nhà chị chơi. Đích thân chị lên phòng soạn quần áo cho nó. Hương Phi đứng ở góc bàn nhìn cả hai quấn quít với nhau. Giọng Diễm Huyền đầy chiều chuộng ngọt ngào:

- Con có thích bộ này không, đem bộ này theo há.

- Da.

- Còn bộ này?

- Dạ thích. Dì Huyền ơi, cho con mang đồ chơi theo không?

- Được, con thích gì cứ mang. Nhưng mang ít thôi, chiều nay dì đưa con đi chơi mình sẽ mua thêm, con chịu không?

- Dạ chịu, mua bộ ly và máy xay sinh tố dì nhé. Bạn con có nguyên bộ đẹp lắm.

- Ừ.

- Mua thêm bộ câu cá nữa, con chưa có cái đó.

- Vậy hả, chiều nay mình đi lựa, thấy cái nào đẹp thì mua, con chịu không? Mua đồ chơi xong mình sẽ đi ăn kem, thích không nè?

- Dạ thích.

- Xong rồi, thay bộ này ra đi con, đi chơi phải mặc đồ đẹp. Nhớ không?

- Dạ nhớ.

Hương Phi định đến thay đồ cho bé Lam. Nhưng thấy Diễm Huyền làm chuyện đó. Nên cô lại thôi. Diễm Huyền rất biết cách chăm sóc con nít. Chị đến tủ lấy chiếc nơ kẹp lên tóc nó. Và lôi hộp phấn trong xắc tay thoa lên mặt nó một lớp mỏng, xong xuôi, chi nắm tay nó ngắm nghía:

- Con đẹp quá, dễ thương quá, ngoan ghê là ngoan.

Chị đứng lên, dắt tay nó xuống nhà dưới. Thân mật như mẹ con. Khi cả hai đi rồi, Hương Phi đến cài cửa lại. Bất giác cô ngồi xuống rơi nước mắt.

Mãi đến khi bé Lam mới về. Thái độ của nó thật lạ lùng. Hoàn toàn trái hẳn vơi lúc sáng. Lúc bước xuống xe, nó vùng vằnng hất tay Diễm Huyền ra khi chị nắm tay cho nó xuống. Hấp tấp thế nào mà con bé ngã lăn dưới đất. Diễm Huyền đỡ nó lên thì nó phủi chị ra:

- Mặc kệ con.

- Con làm sao vậy Lam, té đau nên giận dì hả con?

Bé Lam không trả lời. Vĩnh Tuyên nghiêm giọng:

- Nãy giờ con hỗn với dì nhiều lắm rồi ba không bỏ qua cho con được nữa. Xin lỗi dì mau.

Con bé cúi gằm mặt xuống, không phản đối. Nhưng không phục tùng ngoan ngoãn. Vĩnh Tuyên bực ra mặt:

- Con có xin lỗi dì Huyền không?

Mặt con bé vẫn bướng bỉnh im lìm. Thấy vậy, Diễm Huyền cúi xuống giọng dỗ dành:

- Con làm sao vậy, có chuyện gì vậy, nói cho dì nghe đi con.

Vĩnh Tuyên cũng nén giận cúi xuống hỏi nó. Nhưng con bé vẫn im lặng một cách lì lợm. CUối cùng Vĩnh Tuyên quát lên:

- Con nói không, tại sao kỳ cục như vậy?

Diễm Huyền vội can Vĩnh Tuyên:

- Đừng rầy như vậy anh, nó sợ.

- Con cái bướng bỉnh, mất dạy, anh thật là thất vọng về nó. Trước đây anh tưởng nó ngoan lắm.

Nghe nói câu đó, môi bé Lam càng mím lại, lì lợm hơn. Hết VĩnhTuyên quát tháo đến Diễm Huyền ngọt ngào dỗ dành, con bé vẫn một mực không nói.

Hương Phi đứng trước thềm nhà nhìn. Cô rất muốn biết có chuyện gì với bé Lam. Nhưng không tiện bước đến hỏi. Chợt thấy cô, con bé bỗng òa lên khóc, rồi chạy lại ôm chầm như tìm một nơi che chở.

Hương Phi ngại ngùng nhìn hai người lớn. Rồi vội cúi xuống sát mặt nó:

- Sao khóc vậy Lam, ba hỏi sao em không nói?

Con bé vẫn dụi mặt trong áo cô, khóc nức nở. Vĩnh Tuyên bước tới dằn nó ra:

- Con oan ức cái gì, nói mau !

Hương Phi nóng ruột muốn ôm nó lại nhưng không dám. Cô phập phòng sợ Vĩnh Tuyên đánh nó. Giọng cô dịu dàng năn nỉ:

- Nói đi Lam, đừng chọc giận ba em, nói với ba là chuyện gì đi.

Vẫn không dỗ được. Thậm chí con bé còn dám xô Vĩnh Tuyên ra. Ông vung tay tát cho nó một cái:

- Thật là mất dạy.

Không cần dè dặt nữa, Hương Phi kéo nó lại phía cộ Mặt cô đỏ lên. Nhưng vẫn mềm mỏng:

- Ông chủ để tôi hỏi nó sau, xin ông đừng đánh nó.

Vĩnh Tuyên hầm hầm quay mặt chỗ khác. Rồi khàn giọng:

- Cô dạy dỗ nó như thế nào vậy. Hỗn hào với cha mẹ, vậy mà tôi tin tưởng cô lắm đưa nó về phòng đi.

Hương Phi không đợi quát đến câu thứ hai. Cô vội dắt nó vào nhà. Tắm rửa rồi cho nó ngồi chơi. COn bé đã dịu lại. Nhưng vẫn làm như tức chuyện gì đó. Nó lầm lì ngồi im. Đây là lần đầu tiên Hương Phi thấy nó giận như người lớn. Nghĩ là rất lâu và ngồi một chỗ mà nghiền ngẫm những ý nghĩ trong đầu. Buổi tối đưa nó lên giường, Hương Phi thủ thỉ với nó đủ thứ chuyện. Con bé im lặng nghe. Rồi chợt bật lên:

- Con ghét dì Huyền, bà ta là bà phù thủy, chuyên môn nói gạt.

Bé Lam có vẻ rất tức, nhưng không nói cụ thể được. Nó chỉ lặp lại mãi một câu:

- Chuyên môn nói gạt.

- Dì Huyền gạt không mua đồ chơi cho em hả?

Con bé đáp đạp hai chân lên gối:

- Không phải không phải.

- Thế chuyện gì?

Hương Phi khổ sở cố nghĩ ra. Nhưng không nghĩ nổi. Chợt con bé nói một cách ấm ức:

- Ba hôn dì Huyền, rồi dì ấy hôn lại ba con, con thấy hết.

Hương Phi vụt hiểu ra. Cô nhìn sững bé Lam . Cảm giác đầu tiên của cô là đau nhói tim. Dù chuyện đó tất nhiên là sẽ xẩy ra. Nhưng thà cô đừng biết gì hết.

Hương Phi chợt thở dài cô hiểu tại sao bé Lam cứ bảo bị gạt. Nó cứ thấy trước mắt là dì Huyền thương nó. Và chẳng bận tâm lý dọ Đến khi nhận ra ba nó thương người phụ nữ kia. Và vì vậy mới lấy lòng nó. Nhận thức đó àm nó thấy bị gạt gẫm. Nhưng vốn không diễn tả được như người lớn, nên nó phản ứng hung dữ như vậy.

Hương Phi không biết phải dỗ nó ra sao. Cô im lặng mân mê những ngón tay nhỏ xíu của nó. Chợt thấy tội, con nít mất mẹ rồi, sẽ không tìm được mẹ nào thương vô tư như mẹ nó. Nếu có bất hạnh, nó cũng chỉ biết chịu, ngay cả tự bảo vệ mình nó cũng không làm nổi, lần đầu tiên cô thấy thương nó sâu sắc.

Bé Lam chợt ngồi lên, chuồi vào người Hương Phi:

- Cô ơi, vậy là ba thương dì Huyền hơn em hả cô?

- Không đời đời nào, trên đời này ba em thương em nhất.

Con bé hình như vẫn băn khoăn. Nó ngước đôi mắt đen láy nhìn cô:

- Nhưng ba cũng thương dì Huyền, thế nào mai mốt ba cũng cưới dì ấy.

- Nếu vậy thì em có mẹ, và được tới hai người thương, em không thích sao.

- Không, dì Huyền làm bộ thương đó. Không phải đâu.

Hương Phi không biết nói sao. Cô bèn nói sang chuyện khác:

- Sáng mai phải đi học rồi, bây giờ em ngủ đi.

- Mai mốt em không chơi với dì Huyền nữa đâu.

- Được rồi, đế mai mốt tính, bây giờ ngủ đi cưng.

Hương Phi xoa trán cho nó khá lâu. Khi con bé ngủ rồi, cô vẫn ngồi một bên suy nghĩ. Nhớ lại thái độ giận dữ của Vĩnh Tuyên, cô thấy bất mãn. Chẳng lẽ vì sợ Diễm Huyền buồn mà ông ta nổi nóng với con gái. hình dung cuộc sống sau này của bé Lam, cô thấy nó không tránh khỏi sự bất hạnh.

Hương Phi dẫn chị Vân Trinh ra ngoài hành lang. Rồi đi dọc theo con đường nhỏ trải sỏi. Hai chị em đi bộ chậm chậm, thỉnh thoảng Hương Phi nhìn mặt Vân Trinh như quan sát. Người bệnh vẫn hiền khô, nhưng nét mặt dại dại không có chút gì là ánh sáng của sự nhận thức tỉnh táo. Trên tay chị vẫn ôm khư khư con búp bê như sợ mất. Ngoài cử chỉ đó ra, chị hoàn toàn không có vẻ gì là nhận thức thế giới chung quanh

Hương Phi kéo Vân Trinh ngồi trên ghế đá bên lối đi. Rồi lấy bánh đưa vào tận tay chị. Vân Trinh ăn một cách vô hồn. Thỉnh thoảng chị lại cười, nhưng chỉ là cái cười của thế giớ tinh thần mù mờ. Nó không biểu hiệu được cảm xúc gì rõ rệt.

Hương Phi dịu dàng nhìn chị, cô đã quen với hoàn cảnh này từ hai năm naỵ Mỗi tháng cô vào đây thăm chị, đóng tiền. Rồi ra về. Ban đầu cô còn mãnh liệt hy vọng. Nhưng ngày tháng lê thê qua đi, sự hy vọng đó không còn nữa. Và cô chỉ làm theo bản năng, là cày để kiếm tiền. Một phần đi học một phần đóng viện phí.

Trước đây chị Vân Trinh là chỗ dựa duy nhất của cộ Nhưng rồi người anh rể bị tai nạn chết. Vài tháng sau đứa con gái nhỏ của chị cũng bị tai nạn như ba nó. Chị Vân Trinh điên loạn. Cuộc sống của Hương Phi cũng đảo lộn. May mắn là cô tìm được việc làm khá tốt. Cô xem đó là sự an ủi những mất mát của mình.

Hương Phi về đến nhà thì đã gần trưa. Cô thay đồ rồi lo cho bé Lam ăn uống. Khi nó ngủ cô cũng ngả người xuống giường của mình, ngủ một cách mê mệt.

Đã hai hôm naỵ Hương Phi chuyển qua làm việc khác. Vẫn ở vũ trường. Nhưng phải tiếp khách. Cô giới hạn tối đa mọi quan hệ. Chỉ nhảy khi có khách mời, chứ không chủ động. Cô chưa quen với việc đó. Và cũng không còn nhận thức nào khác ngoài việc làm để lãnh lương, đóng viện phí. Cuộc sống bận rộn và mệt mỏi. Nhất là phải thức đêm, làm cô vắt kiệt sức.

Hương Phi ngủ đến tận chiều. Đến lúc dì năm gọi cô mới choàng dậy. Lại hối hả chăm só bé Lam. Dạy nó học. Đến tôi lại đến vũ trường.

Tối nay cô đang nhảy với một người khách thì chợt nhận ra Vĩnh Tường đi vào. Anh ta và mấy người bạn vô tình ngồi ngay chiếc bàn cạnh lối đi. Hương Phi đứng ngay tầm mắt của anh tạ Cô sợ nhói tim. Đầu óc rối loạn không biết làm thế nào. Bản năng làm cô cúi thấp đầu, cố tình nép vào người bạn nhẩy. Cô sợ anh ta trông thấy.

Hương Phi định nhẩy xong bản này sẽ lẻn ra cửa hông về. Nhưng không kịp nữa, Vĩnh Tường đã nhìn thấy cộ Ban đầu anh ta chỉ lướt mắt quạ Nhưng hình dáng quen làm anh ta nhìn kỹ hơn. Mặt anh ta lồ lộ một vẻ ngạc nhiên. Ngạc nhiên kinh khủng. Đến mức anh ta chồm người tới nhìn cho rõ. Rồi buông người xuống, nhíu mày suy nghĩ.

Hương Phi mở hé mắt theo dõi cử chỉ của anh tạ Càng lúc cô càng thấy điếng người. Hết bản nhạc, cô định lủi đi thì anh ta đã lách người đi đến trước mặt cô:

Hương Phi mở hé mắt theo dõi cử chỉ của anh tạ Càng lúc cô càng thấy điếng người. Hết bản nhạc, cô định lủi đi thì anh ta đã lách người đi đến trước mặt cô:

- Không nhờ giờ này cô ở đây, lại bàn đi.

Hương Phi không dám cãi lệnh. Cô thở dài đi theo Vĩnh Tường. Anh ta ngồi qua bàn khách để tránh mấy người bạn. Đôi mắt anh ta quan sát Hương Phi không giấu giếm. Anh ta cố ý nhìn bộ đồ màu mè của cô thật lâu. Đối với Hương Phi, sự im lặng đúng là một một cực hình. Cô hồi hộp chờ phản ứng của anh tạ Cô có cảm giác máu trong người đông cứng lại. Nhưng không dám làm gì để thoát khỏi trạng thái này.

- Cô ở đây, còn bé Lam thì sao, bỏ nó ở nhà một mình à?

Cổ họng Hương Phi se thắt lại, cô nói với vẻ mất bình tĩnh rõ rệt:

- Nó ở nhà với dì Năm.

- Cô hay đi chơi thế này lắm sao?

Hương Phi thu hết can đảm:

- Không, tôi không đến chơi, tôi làm ở đây.

- Sao?

Vĩnh Tường ngạc nhiên tột độ. Anh ta hơi nghiêng người qua cô, hỏi lại:

- Cô bảo là cô làm thêm ở đây?

- Vâng.

- Vậy là buổi tối cô bỏ mặc đứa cháu của tôi thật không thể ngờ, đó giống như một sự lừa gạt, vậy mà anh tôi không phát hiện ra. Và tôi về đây khá lâu mà cũng không biết.

Hương Phi khổ sở ngồi im. Mắt cô dán chặt xuống bàn, không dám ngẩng lên lên. Vĩnh Tường hình như cũng quá đột ngột, nên không biết nói gì hơn. Anh ta cứ im lặng kéo dài. Cuối cùng anh ta khoát tay:

- Cô ra làm việc đi, về nhà sẽ nói chuyện.

Thấy Hương Phi ngồi im, anh ta cười khẩy:

- Đừng ngại, cứ làm cho hết giờ đi, cô đã bỏ bé Lam nhiều đêm rồi, thêm lần nữa cũng không sao.

Anh ta đứng lên, đưa mắt tìm mấy người bạn. Nhưng tất cả đã ra sàn nhảy. Anh ta chợt quay lại Hương Phi:

- Vậy thì cô tiếp tôi bản này, tôi không tìm được ai, cô nhảy với tôi cũng như với khách thôi.

Hương Phi không còn tinh thần nào tiếp anh tạ Cô ngước mắt lên, định từ chối. Nhưng Vĩnh Tường đã ngang nhiên kéo cô đứng lên:

- Quên tôi là em ông chủ cô đi, tối nay cứ coi tôi là khách, cô chiều khách thế nào thì cứ thế mà làm với tôi.

Và anh ta ôm ngang người cô, kéo sát vào người với một vẻ nhả cợt, không tôn trọng. Hương Phi không dám né ra, chỉ cố ngửa ra sao để đừng chạm vào người anh tạ Nhạc đang chơi điệu slow nên có thừa thời giờ để nói chuyện. Và Vĩnh Tường có vẻ không muốn giữ một sự im lặng lãng mạn. Anh ta hỏi như nhận xét:

- Ăn mặc thế này, cô đẹp lắm. Tôi phát hiện ra cô đủ tiêu chuẩn làm một giai nhân đấy.

Hương Phi cụp mắt xuống, làm thinh. Nhưng anh ta vẫn cứ tỉnh bơ nói tiếp:

- Bình thường cô có vẻ giản dị quá, đúng phong cách của một cô bảo mẫu, ai mới nhìn thì chán chết.

Hương Phi vẫn không dám trả lời. Sự sợ hãi làm cô đờ đẫn. Ý nghĩ mình sắp mất việc đã tước hết mọi phản ứng cúa cộ Cô biết mình đang nhu nhược. Nhưng không dám làm gì để bảo vệ mình.

Vĩnh Tường chép miệng một cái, đang nhảy mà anh ta cũng nhún vai:

- Con gái Việt Nam bây giờ ghê thật, khó phân biệt được trắng đen, chỉ tiếp sơ sơ thì lầm chết.

Hương Phi thoáng mím môi. Nhưng vẫn lặng thinh. Vĩnh Tường khẽ kéo mặt cô lên:

- Cũng như cô vậy . Ban đầu cô theo vào phòng tôi, tôi nghĩ cô vòi tiền. Sau đó thấy cô phản ứng đoan trang quá, tôi hơi hối hận vì thành kiến với cộ Và tôi thật sự nể trọng cô, với tư cách là một cô giáo.

- Anh có thể miệt thị tôi, tôi không biện hộ gì cả.

Vĩnh Tường có vẻ không quan tâm nghe, anh ta chỉ nói ý nghĩ của mình:

- Tôi không hiểu nổi tại sao, một cô gái mới lớn như cô, lại có bản lĩnh đóng kịch đến vậy. Cô có cuộc sống hai mặt, rất đối nghịch nhau, cô làm người mô phạm cũng được, làm dân chơi cũng rất thành công. Điển hình là tôi rất thích cô, với tư cách là một vũ nữ.

Đầu óc Hương Phi hoàn toàn mù mờ. Nỗi lo bị bất việc làm cô không còn sáng suốt để đối phó với tình huống và cô cứ lặng thinh nghe anh ta nói.

Suốt buổi tối, Vĩnh Tường khư khư giữ cô nhảy với anh tạ Thỉnh thoảng lại nói chuyện với nhau. Và trong những câu trao đổi đó, có lúc anh ta hỏi sống sượng:

- Những bộ đồ này ở đâu cô có?

- Tôi tự muạ - Hương Phi trả lời miễn cưỡng.

- Vậy còn những lúc bình thường, cô cố ý đơn giản hay là không biết cách ăn mặc?

Hương Phi chợt ngước lên khổ sở:

- Tôi biết tôi có lỗi với gia đình anh, anh có thể trách mắng tôi bao nhiêu cũng được. Nhưng xin đừng hạch hỏi về cách ăn mặc của tôi, nó không liên quan gì tới bé Lam cả.

- Dĩ nhiên là không liên quan, nhưng tôi muốn kiểm tra đạo đức cô giáo của cháu tôi, xem có thể yên tâm giao nó cho cô không.

Hương Phi lạnh người vô tình cô đứng lại:

- Anh sẽ đuổi tôi phải không?

Vĩnh Tường kéo cô đi theo điệu nhạc:

- Tôi không có quyền đó, người đuổi là anh tôi, và còn phải xem lại, xem bé Lam có cần cô không? Nếu có thì giải quyết vấn đề như thế nào?

Hương Phi hiểu mình có nguy cơ bị mất việc. Cô muốn năn nỉ van xin anh tạ Nhưng không sao mở miệng được. Lòng tự trọng không cho phép cô làm vậy. Nhưng nếu anh ta cho cô một sự lựa chọn, cô sẽ ngàn lần biết ơn anh ta.

Đến khuya Vĩnh Tường mới chán cuộc vui. Anh ta trở lại bàn. Hương Phi vào thay đồ rồi ra về. Trong đêm khuya, cô đạp xe trong trạng thái mệt mỏi đờ đấn. nhưng điều đó không làm cô buồn rầu bằng lo sợ tai họa sẽ xảy ra với mình.

Mất một việc làm. Điều đó đâu có gì ghê gớm, đâu có gì vậy mà không sống nổi. Nhưng tình cảm của cô với bé Lam. Tình yêu thầm lặng đối với ông chủ trẻ làm cô không muốn xa rời họ.

Hương Phi dắt xe theo cửa sau vào nhà. Cô vừa lên hết cầu thang thì bị Vĩnh Tường chận lại:

- Về lâu vậy sao?

- Vâng.

- Không hiểu sao đêm nay tôi khó ngủ quá, cô lên phòng tôi đi.

Hương Phi hoảng sợ nhìn anh ta, giọng cô lạc đi:

- Chi vậy?

- Cứ lên rồi sẽ biết, tôi không để cô thiệt thòi đâu.

- Có lẽ anh nghĩ quá xa rồi, tôi không làm những chuyện như vậy đâu.

- Rồi cũng đi tới mức đó thôi, chỉ một đêm phục vụ tôi, cô cũng thu nhập gần bằng một tháng lương đấy. Tính tôi không keo kiệt đâu.

Sự mệt mỏi và tức giận không làm Hương Phi đủ kềm chế nữa, cô đẩy anh qua một bên, rồi chạy vụt vào phòng, khóa trái cửa lại.

Cô đứng dựa cửa, cố trấn tĩnh lại. Và căng thẳng chờ xem anh ta có gõ cửa không. Nhưng xung quanh hoàn toàn im lặng và cô thấy thần kinh dịu lại.

Tự nhiên cô muốn ngủ chung với bé Lam. Trong bóng tối cô choàng tay ôm lấy nó. Trong nhà này cô và bé Lam có chung một số phận. Nghĩa là sắp đối diện bới nỗi bất hạnh của mình, ý nghĩ đó làm cô thấy tủi thân hơn và cứ thao thức trong bóng tối.

Sáng hôm sau mắt Hương Phi thâm quầng, vẻ mặt phờ phác vì mệt mỏi. Cô ráng dậy để lo cho bé Lam. Nghĩ đến chuyện sẽ gặp Vĩnh TƯờng trong ngày nay,vẻ mặt u ám đến nỗi bé Lam cũng cảm nhận được. Và nó cũng lặng lẽ không nói thái độ cũng giống như thái độ của cô giáo.

Cả hai đang ăn sáng thì Vĩnh Tường đi vào. Anh ta thoải mái ngồi xuống phía đối diện. Hết nhìn cô rồi đến nhìn cháu. Thấy vẻ mắt ỉu xìu của bé Lam anh nhíu mày:

- Sao buồn vậy Lam, con có chuyện gì không?

- Dạ không.

- Chắc chắn là có, mọi hôm con nói chuyện không ngớt miệng, nói cho chú nghe đi, có chuyện gì vậy?

Bé Lam quay qua nhìn Hương Phi, rồi thú nhận:

- Tại cô buồn nên con buồn.

Vĩnh Tường nhíu mày, giống hệt cử chỉ của Vĩnh Tuyên khi không vừa ý:

- Tới mức như vậy sao?

Hương Phi đã có kinh nghiệm lần trước, nên không bị lúng túng nữa. Cô nhìn Vĩnh Tường, lắc đầu:

- Nó nhớ ba nó đây, nhưng khi có ai hỏi thì lại nói như vậy.

- Vậy buổi tối ở nhà một mình, con nhớ cô không?

- Dạ con buồn lắm.

Hương Phi thở dài, không dám nhìn lên nữa. Nếu anh ta cứ luôn miệng khủng bố cô bằng cách này, có lẽ cô sẽ tự nghỉ mà không đợi đuổi.

Buổi trưa khi bé Lam ngủ. Hương Phi gài cửa trốn trong phòng. Nhưng như thế cũng không xong. Vĩnh Tường đứng ở ngoài vừa gõ cửa vừa nói vọng vào:

- Ra tôi bảo một chút Hương Phi.

Không nghe cô trả lời, anh ta gằn giọng:

- Cô nghĩ sẽ tránh mặt tôi hoài được sao, ra đây đi.

Không thể chống lại lệnh của anh tạ Hương Phi bặm môi gom hết tinh thần đến mở cửa, cô nhìn Vĩnh Tường bằng cái nhìn của một con chim bị trúng tên, chờ tên thợ săn. Rầu rĩ và có chút năn nỉ. Nhưng anh ta không thấy tội. Ngược lại có vẻ khoan khoái vì khống chế được cô.

Anh ta nựng cằm cô một cái:

- Nhìn cô khi sợ thật là đẹp. Ra đây.

Và anh ta choàng tay qua vai Hương Phi đi qua phòng khách nhỏ. Anh ta làm cô vừa sợ vừa ghệ Nhưng vẫn thụ động như xem chuyện đó rât bình thường.

Vĩnh Tường đến đóng cửa lại. Rồi ngồi xuống sát vào người cô:

- Hôm qua tôi suy nghĩ rồi, đuổi cô đi kể cũng tội. Với lại bé Lam nó cũng cần cô, cho nên tôi sẽ im lặng như không biết gì hết.

- Cám ơn anh.

- Khỏi cần cám ơn, tôi không tốt bụng như cô tưởng đâu, đừng hy vọng. Này, dì Năm có biết chuyện này không?

- Không.

- Thế mỗi khi đi đêm, cô giải thích ra sao với bà ấy?

Hương Phi quay mặt chỗ khác. Từ đi đêm của anh ta làm cô thấy đau. Cô biết chính vì coi thường cô, nên anh ta dùng từ như vậy, dù không cố ý.

Thấy Hương Phi không trả lời Vĩnh Tường nhắc:

- Cô giải thích sao với bà ấy?

- Tôi bảo đến phụ bán quán với dì tôi . Dì ấy thông cảm nên...

- Biết rồi, biết rồi, nên đồng lõa với cô để dối gạt anh tôi. Cả bé Lam cũng bao che cho cô, cô thu phục nhân tâm hay lắm.

Anh ta lặng thinh một lát, rồi chợt cười:

- Cô sợ mất việc lắm phải không, vậy thì bù lại, cô cũng phải chịu mất một cái gì đó với tôi.

Hương Phi tái mặt:

- Anh muốn gì ở tôi?

- Cô sẽ phục vụ khi tôi về đây, cô hiểu đúng nghĩa từ đó chứ?

Hương Phi rất hiểu anh ta muốn gì. Cảm giác kinh sợ biến thành cái đau thể chất. Không kềm giữ nổi, cô ngồi ngay ra xa anh tạ Cổ cuồn cuộn cảm giác muốn nôn mửa. Cô thấy Vĩnh Tường là tên đàn ông với tất cả sự trần tục xấu xạ Không giống như mấy ngày trước cô đã mến anh ta.

Vĩnh Tường cau mặt nhìn cô:

- Cô phản ứng như con gái nhà nề nếp ấy, đừng có đóng kịch, tôi ghét nhất là giả bộ, cô cứ hiện nguyên hình gái làm tiền, tôi lại thích hơn.

- Tôi không thể và cũng không phải phải là người như anh tưởng đâu, đừng khống chế kiểu đo, tôi xin anh.

- Vậy cô muốn nghỉ việc ở đây lắm chắc, đúng rồi, làm thuần nghề kia dễ kiếm tiền hơn.

- Không phải như vậy.

- Cô chọn đi, một là ở lại đây, làm tình nhâncủa tôi khi tôi về Việt Nam, hai là để anh tôi biết.

- Anh vô lương tâm lắm, làm vậy anh không sợ ảnh hưởng tới bé Lam sao. Nếu không muốn nói tôi làm ở vũ trường thì tôi sẽ nghỉ, tôi thề sẽ lo cho bé Lam chu đáo hơn.

- Khó tin lắm, vậy lúc tôi đi ai sẽ kiểm soát cô.

Như nghĩ ra điều gì, anh ta lại đổi ý:

- Thôi được, cô cứ ở vũ trường đi. Tôi sẽ chu cấp hàng tháng cho cô, với điều kiện cô sống với tôi, dĩ nhiên là lén lút, tôi không thích có trách nhiệm với ai cả. Vợ tôi biết thì phiền lắm.

Vừa nói anh ta vừa nhào về phía Hương Phi, dằn ngửa cô ra . Hương Phi sợ đến phát điên, cô cố vùng vẫy và hất được anh ta ngã ra gạch. Nhanh như con sóc, cô ngồi dậy, chạy ra mở cửa và xuống nhà dưới với dì Năm.

Hương Phi thở hổn hển vì chạy nhanh và vì sợ. Cô kể chuyện vừa xảy ra với dì Năm. Trong góc bếp của ngôi nhà lộng lẩy giàu có, cô và người phụ nữ nghèo khổ này nương dựa tinh thần vào nhau. Và nghĩ đến chuyện đối mặt với Vĩnh Tường cô hãy còn run lên từng cơn.

Hương Phi ngồi chơi với bé Lam ngoài sân thì Diễm Huyền đến, vừa thấy chị mặt con bé sầm lại, phụng phịu quay chỗ khác, Hương Phi ái ngại nói nhỏ:

- Em đừng làm vậy, thưa dì Huyền đi.

- Không thưa để bả về đi.

Hương Phi hoảng hồn đưa ngón tay lên miệng con bé. Nhưng Diễm Huyền đã nghe hết. Khuôn mặt chị hơi sượng sùng nhưng chỉ thoáng quạ Rồi chị tạo vẻ tự nhiên, đi về phía hai người:

- Hai cô trò ngồi chơi hả?

- Vâng, chị mới tới, chị vào nhà đi.

- Thôi chị ngồi đây chơi được rồi. Thế nào, bé Lam hôm nay có ngoan không con?

Mặt con bé lầm lì không trả lời. Hương Phi dỗ dành:

- Chào dì đi em, không được vô lễ như vậy.

Diễm Huyền khoát tay:

- Không sao, đừng mắng nó em.

Chị lấy trong giỏ ra bộ đồ chơi đưa đến trước mặt nó:

- Dì cho con nè, thích không?

Bé Lam chỉ nhìn thoáng qua món quà. Rồi lại nguẩy đầu chỗ khác. Hương Phi ngại thật sự, cô nghiêm mặt:

- Em nhận quà rồi cám ơn dì đi. Nếu không cô sẽ không chơi với em nữa.

Bé Lam im lìm không trả lời. Bất ngờ nó đứng bật dậy vùng vằng bỏ vào nhà. Hương Phi lúng túng nhìn theo con bé. Rồi quay lại Diễm Huyền, cô cười gượng:

- Chị đừng để ý, lúc này nó trái tính lắm, có khi giận không thèm nói chuyện với em nữa.

Diễm Huyền nói như băn khoăn:

- Chị không hiểu sa tự nhiên nó kỳ vậy. Lúc trước nó dễ thương lắm mà. Để dỗ nó từ từ xem.

Hương Phi làm thinh, cô không dám nói sự thật với chị. Rằng sẽ khó dỗ từ từ như chị nghĩ. Vì từ lúc bắt gặp chị và Vĩnh Tuyên âu yếm nhau. Nó đã có thành kiến và bản năng trẻ con mách bảo nó rằng, người phụ nữ này sẽ tranh giành ba của nó. Không có cách gì chị chinh phục nó cho được dù là quà có chất hàng núi, chỉ sợ chị không kiên nhẫn mà thôi.

Diễm Huyền có vẻ buồn:

- Em làm cách nào thân với nó được, chỉ chị đi. Chị đã làm mọi cách để gần gũi nó chỉ thiếu nước van xin nữa thôi, thế mà con bé...

Chị im lặng thở dài, Hương Phi nhìn một cách ái ngại. Quả thật Diễm Huyền đã kiên nhẫn vô cùng trong việc lấy tình cảm bé Lam. Dù không có Vĩnh Tuyên ở nhà, chị vẫn hay đến thăm con bé. Mỗi lần đến là mang một món quà. Rồi lại tìm mọi cách gần gũi, thế mà con bé vẫn phản ứng quyết liệt. Đến nỗi Hương Phi cũng ngạc nhiên vì tính nết của nó.

Diễm Huyền ngồi một lát rồi về. Chị để bộ đồ chơi lại. Hương Phi mang vào nhà tìm bé Lam. Con bé đang ngồi trước đàn dương cầm. Môi cong lên. Mắt liếc ra ngoài đầy bực tức. Hương Phi lại gần đưa nó món quà:

- Dì Huyền về rồi, và gởi cái này cho em đấy.

- Em không thèm, làm bộ, thấy ghét.

- Dì Huyền đâu có làm bộ gì đâu, dì ấy thương em thật mà.

- Không phải, thương ba chư không phải thương em, làm bộ thương em đặng hôn ba.

Hương Phi thấy đã đến lúc cần phải nói chuyện nghiêm chỉnh với nó. Cô ôm con bé dịu dàng:

- Em đừng ghét dì Huyền nữa, tội nghiệp dì ấy lắm. Mai mốt dì ấy sè là mẹ em, rồi chăm sóc em, như mẹ em vậy đó.

- Có săn sóc ba em không?

- Có chứ, như thế em vừa có ba vừa có mẹ, em mà ghét dì Huyền hoài, làm sao dì ấy thương em được.

- Mai mốt dì ấy làm mẹ em, rồi ở đâu?

- Dĩ nhiên là ở nhà này, và săn sóc em, vui lắm.

- Thế lúc đó cô có ở đây không?

- Cô chưa biết.

Bé Lam ngồi lặng thinh, như suy nghĩ cái gì đó. Hương Phi không biết cái đầu bé bỏng của nó đang nghĩ gì, cô cảm thấy không yên tâm.

- Gì vậy Lam?

- Mai mốt dì Huyền là mẹ ghẻ giống như mẹ của cô Tấm, sẽ bắt con làm công việc và đánh em, không cho em đi chơi.

Hương Phi bàng hoàng nhìn nó. Cô phủ nhận ngay:

- Tầm bậy, không có.

- Có có. Em biết rồi, dì ghẻ thì không thể thương con chồng được, chỉ thương ba thôi.

Hương Phi sửng sốt thật sự. Cô không tưởng tượng nổi con bé hiểu được những chuyện như thế. Nó lớn thật rồi. Chứ không thơ ngây như cô tưởng.

Và Hương Phi không ngờ rằng cách người lớn chưa đến nơi đến chốn của nó đã hại cô làm đảo lộn mối quan hệ tốt đẹp của cô với Diễm Huyền.

Chuyện xảy ra khi Vĩnh Tuyên về. Buổi tối Diễm Huyền đến ăn tối với cả nhà. Bé Lam một mực không chịu ngồi gần khi chị kéo nó xuống bên cạnh. Mà đi vòng qua người với Hương Phị Vĩnh Tuyên cau mặt nhìn nó, nhưng không nói gì chuyện đó rồi cũng qua, ai cũng cố gắng lờ đi như không có gì. Nhưng đến lúc Diễm Huyền gắp thức ăn cho nó, thì nó chống đũa ngồi im rồi thình lình hất tung miếng thịt ra khỏi chén.

Mặt Diễm Huyền tái đi nhưng cũng cố mỉm cười:

- Con không thích ăn thịt hả?

Không ai nghe được tiếng chị, vì Vĩnh Tuyên đã nghiêm mặt nhìn nó gằn giọng:

- Con làm như vậy thật hỗn láo, bước qua xin lỗi dì mau.

Bé Lam vẫn chống đũa ngồi im, Diễm Huyền vội can thiệp:

- Thôi đi anh đừng ép nó, con nít không biết gì đâu.

- Con nít càng phải dạy hơn nữa, ba bảo con qua xin lỗi dì nghe không?

Hương Phi dỗ dành:

- Nghe lời ba đi em, qua xin lỗi dì đi.

Mặc cho Vĩnh Tuyên giận dữ và Diễm Huyền nói ngọt, con bé vẫn ngồi yên. Vĩnh Tuyên nói như quát:

- Tại sao con lì quá vậy. Ba phạt con quỳ gối từ bây giờ tới chiều, tối thứ bảy không được đi chơi, bây giờ lên phòng ngay.

Ngoài sức tưởng tượng của Hương Phi con bé bỏ ngay đũa xuống. Mím môi xô ghế đứng dậy. Cử chỉ của nó gằm gằm và gai góc khó khuất phục. Nó mới rời bàn thì Diễm Huyền đã vội bước ra giữ nó lại.

- Ở lại ăn cho xong đi con, ba con nói vậy chứ không phạt con đâu.

Con bé không trả lời đôi mắt nó chiếu thẳng vào mặt Diễm Huyền, hằn học và thù nghịch, đến nỗi Hương Phi ngỡ ngàng như khám phá ra bản chất mới của nó. Cái nhìn đó cũng làm Diễm Huyền chùng lại. Nhưng chị vẫn dịu dàng với một cố gắng phi thường:

- Đừng giận ba nữa, để dì xin ba chọ Vào bàn ăn tiếp đi con.

Chị định ôm nó nhưng con bé đã đẩy mạnh một cái làm chị té ngửa, Vĩnh Tuyên hầm hầm bước tới dằn nó ra, lắc mạnh tay nó:

- Qúa quắt lắm, không kỷ luật con là không được, tại sao con dám xô dì, nói mau.

Tim Hương Phi đập như trống đánh, sợ bé Lam bị đòn, cô liều lĩnh kéo nó về phía mình:

- Xin ông đừng đánh nó tôi hứa sẽ dạy nó ngoan lại, rồi nó sẽ tự động xin lỗi chị Huyền.

Thật bất ngờ bé Lam la lên, giọng lanh lảnh:

- Con không xin lỗi.

Hương Phi hoảng hốt bịt miệng nó lại:

- Đừng có bướng Lam.

Vĩnh Tuyên giận đỏ mặt. Nhưng cũng cố kiềm chế, ông nói băng giọng bình tĩnh:

- Tại sao con ghét dì Huyền nói ba nghe đi.

- Tại dì ấy làm bộ, làm bộ cho quà đặng dụ con nít. Cô Phi bảo dì ấy muốn làm mẹ con, làm bộ thương con. Con ghét người lớn gạt con nít.

- Cái gì? - Vĩnh Tuyên nhíu mày.

- Còn nữa, con không thương dì Huyền, con thương cô Phi con thích cô Phi làm mẹ hơn.

- Hả?

Hương Phi kêu lên một tiếng buông vội nó ra. Lời tuyên bố của con bé như một tiếng sấm nổ, là mấy người lớn chấn động, sững sờ. Diễm Huyền chợt bụm mặt bật khóc rồi chạy nhanh ra khỏi phòng. Vinh Tuyên vội đuổi theo:

- Đứng lại đi Huyền, nghe anh nói đã.

Nhưng Diễm Huyền vẫn một mực chạy đi, Vĩnh Tuyên cũng theo chị ra phòng khách. Còn lại ba người trong phòng Hương Phi đứng dựa bàn lạc giọng:

- Tại sao em nói với ba như vậy, cô không ngờ em suy nghĩ kỳ cục như vậy, ai dạy em vậy Lam.

Nãy giờ Vĩnh Tường một mực ngồi im theo dõi câu chuyện. Anh ta chợt đứng lên đến bên cạnh Hương Phi:

- Thì ra cô có mộng cao quá muốn là bà chủ, làm vợ chính thứ chứ không muốn là tình nhân, vì cô thấy làm bà chủ thì tương lai bảo đảm hơn.

Hương Phi quay phắt lại:

- Anh nói cái gì ?

- Tôi nói là cô biết nhìn xa và khôn vượt lứa tuổi của cộ Cô biết lợi dụng đứa con nít để chiếm ưu thế lắm.

- Anh...

Hương Phi nghẹn giọng không nói được. Cô trừng trừng nhhìn Vĩnh Tường. Cái nhìn oán ghét thâm sâu. Nhưng anh ta không quan tâm thái độ của cộ Anh ta kéo bé Lam lại gần:

- Con là con nít phải biết nghe lời người lớn, con phải thương dì Huyền vì đó mới là người thương con và ba con. Hiểu không?

- Không phải dì Huyền thương ba, cô Phi mới thương con.

- Không, cô Phi đánh lừa con chỉ để lợi dụng, nghe lời chú đi.

Hương Phi chợt phẫn nộ ghê gớm:

- Đừng nhồi nhét vào đầu óc con nít chuyện của người lớn. Tội nghiệp nó lắm nó không biết gì đâu.

Vĩnh Tường quay lại:

- Nói nghe hay thật trong khi cô thì thủ thỉ dạy nó ghét người ta, cô chia rẻ tình cảm tốt đẹp của nó với chị Huyền. Cô đáng sợ lắm.

Hương Phi không biết trả lời như thế nào vừa thấy nhục vừa thấy đắng cay cho sự hèn nhát của mình. Cả người cô lạnh toát run run mà cô không nhận ra nổi. Vĩnh Tường nói thẳng vào mặt cô:

- Hãy chấm dứt trò dụ dỗ con nít đi, nếu không sẽ chính tôi sẽ đuổi việc cô đó tôi làm vậy để bảo vệ hạnh phúc của anh tôi. Chị Huyền là người đàng hoàng cô không chen chân nổi đâu.

Anh ta cười đầy vẻ khinh bỉ rồi bỏ đi ra. Hương Phi mím môi đứng yên, cô chợt bật khóc tức tưởi. Cô đứng dựa bên bàn nất từng lúc, bé Lam buồn buồn kéo tay cô:

- Cô nín đi, chú Tường thấy ghét, cô đừng khóc nữa cô.

Chợt có tiếng dì Năm bên cạnh:

- Mấy người nhà giàu họ nhìn mình kỳ cục lắm, họ sợ mình nhào vô lấy của. Người ta nói gì thì nói. Miễn mình không có thì thôi đừng thèm để ý cô ạ.

Bé Lam cũng nói họa theo :

- Phải đó, mấy người nhà giầu kỳ cục lắm đừng thèm để ý cô ạ.

Dì Năm và Hương Phi đều quay lại nhìn con bé, rồi bật cười. Sự thơ ngây của con bé làm Hương Phi thấy nhẹ nhàng một chút. Có điều cô không hiểu nổi một con bé thơ ngây như vậy sao lại có những ý nghĩ người lớn? Trẻ con có những đột phá không thể ngờ được.

Dì Năm kéo tay Hương Phi:

- Nãy giờ cô có ăn gì đâu, ráng ăn một chút để đói cô Phi.

- Dạ thôi con không muốn ăn.

Cô thẫn thờ dắt bé Lam lên phòng, một lát chợt nhớ ra đến giờ học cô đưa nó xuống phòng khách, mở nắp đàn:

- Em ôn lại bài hôm qua đi.

Bé Lam ngoan ngoãn ngồi xuống đàn, Hương Phi ngồi một bên đăm đăm nhìn vào một điểm. Đầu óc cô quay cuồng nghĩ về chuyện lúc nãy. Tối nay cô không sao tập trung được. Chuyện này rồi đến chuyện kia, làm thành sức ép khiến tinh thần cô căng thẳng.

Hương Phi đắm mình trong suy nghĩ, đến nỗi không hay tiến xe đổ ngoài sân. Và ông chủ đã về, ông đi về phía chiếc đàn, vẻ mặt nghiêm nghị:

- Dạy xong cô lên gặp tôi.

Tiếng của ông làm Hương Phi giật bắn mình, cô đưa tay lên chận ngực nhìn ông như không hiểu. Vĩnh Tuyên càng nghiêm hơn:

- Trong giờ dạy cô hay lơ đãng như vậy sao?

- Xin lỗi ông, tôi sẽ tập trung hơn.

Vĩnh Tuyên nhắc lại:

- Dạy xong cô lên gặp tôi.

- Vâng.

Vĩnh Tuyên đi lên lầu, Hương Phi quay lại nhìn bé Lam. Con bé nhìn theo ba rồi thì thầm như bí mật:

- Có phải ba mắng cô vì chuyện lúc nãy không, giống như chú Tường vậy đó.

Hương Phi nhìn kỹ con bé, bây giờ cô hiểu rằng không nên nghĩ nó hoàn toàn thơ ngây nữa. Nó cũng có nhận thức, cũng biết chuyện. Có điều nhận thức theo cách trẻ con, nó làm cô dở khóc dở cười hơn là được an ủi.

Hết giờ học Hương Phi thấy Vĩnh Tuyên chờ cô ở phòng khách nhỏ. Cô bảo bé Lam về phòng rồi một mình đi đến trước mặt Vĩnh Tuyên. Ông chủ bỏ ngay tờ báo xuống khi thấy cô:

- Cô ngồi đi.

Hương Phi ngồi xuống với tâm trạng phập phòng, qua nhiên Vĩnh Tuyên vào đề một cách thẳng thắn:

- Nói về chuyện lúc nảy tôi muốn biết cô đã dạy con gái tôi thế nào? Tại sao nó lại có ý nghĩ đó?

Hương Phi liếm môi nói một cách khó khăn:

- Nãy giờ tôi cũng tự hỏi tại sao nó lại nghĩ như vậy. Tôi thề là không dạy nó cái gì lệch lạc, còn ý nghĩ chủ quan của nó thì tôi không kiểm soát được.

Vĩnh Tuyên có vẻ không tin, nhưng ông ta phản ứng nhẹ nhàng lịch sư hơn Vĩnh Tường. Ông ta làm ra vẻ rất tự tin.

- Tôi không nghĩ cô dạy nó tư tưởng xấu, có điều đầu óc con nít rất trong sáng. Người lớn dạy nó thế nào thì nó hiểu thế ấy. Cho nên cô hãy cẩn thận khi nói chuyện.

Hương Phi gục mặt nhìn xuống tay mình, cô thừa biết Vĩnh Tuyên nghĩ cô thích ông và mượn bé Lam để leo lên địa vị bà chủ. Ông ta tế nhị không nói ra điều đó. Nhưng thà nói trắng ra lại hay hơn. Vì cô còn có vẻ thanh mình đằng này...

Vĩnh Tuyên nói tiếp rất lịch sự, nhưng vẻ mặt nghiêm nghị và xa vời. Như không cho phép cô vượt qua ranh giới ông chủ và cô gia sư.

- Tôi đã chọn đưọc mẹ kế cho nó, cô ấy đáng được tôi và con gái tôi trân trọng. Mong rằng cô đừng nói gì để vẩn đục tình cảm của nó. Lúc trước con bé rất thích cô ấy, tôi không hiểu sao bỗng nhiên nó thay đổi. Tôi hy vọng cô là một cô giáo cao quý.

Mặt Hương Phi đỏ bừng nhục nhã, cô hiểu câu nói đó theo nghĩa thế này "tôi chọn cho con gái tôi người mẹ có địa vị có học thứ, và tôi hoàn toàn không có ý nghĩ đưa một cô giáo dạy kèm vào gia đình này ."

Thấy Hương Phi cứ nhìn xuống gạch dáng điệu lặng lẽ khó hiểu, Vĩnh Tuyên nói lớn hơn:

- Cô nghĩ thế nào về lời tôi nói.

- Tôi hiểu có lẽ tôi dạy học trò chưa kỹ, tôi hứa sẽ cố gắng hơn.

Mình đã nói chuyện y như sách vở, Hương Phi tự thấy như vậy. Nỗi sợ cố định giữa chủ tớ khiến cô không dám bộc lộ suy nghĩ thật của mình. Và cô phản ứng theo sự phục tùng để đừng bị đuổi việc. Cô nghĩ như vậy sẽ được yên thân.

Vĩnh Tuyên vẫn nghiêm nghị:

- Tôi hy vọng từ đây về sau con gái tôi sẽ không có ác cảm với Diễm Huyền nữa. Và tất cả những ý nghĩ lệch lạc của nó sẽ được điều chỉnh lại.

Nếu là Vĩnh Tường thì anh ta sẽ nói một câu này "cô đừng có gieo vào đầu óc con bé sự thù nghịch, đừng có lợi dụng nó để được làm vợ Ông chủ". Vĩnh TUyên tế nhị hơn ông em nên không nói ra. Vậy mà lại làm cô đau lòng hơn mười câu đay nghiến của Vĩnh Tường.

Hương Phi chớp chớp mắt cố nén để nó đừng rơi thành nước mắt nhưng mắt cô đỏ hoẹ Vĩnh Tuyên hình như hơi bất ngờ. Ông khoát tay:

- Thôi cô ra ngoài đi.

Hương Phi đứng lên đi ra, cô thấy bé Lam đứng lấp ló ở cửa. Hình như nó đứng rình nảy giờ. Vẻ mặt nó ão não như chính nó vừa bị mắng. Nó im lặng đi theo Hương Phi về phòng.

Vừa cài cửa Hương Phi thả sức khóc một trận, bé Lam lay cô giọng nó buồn bã:

- Cô ơi, có phải ba em mắng nên cô khóc không? Hết chú Tường mắng rồi đến bạ Sao ai cũng không thương cô vậy hở cô?

Chợt nhớ đến hậu quả nếu cứ khóc, Hương Phi vội vàng lau nước mắt:

- Không phải ba mắng đâu, ba khen em học giỏi đấy.

- Vậy sao cô khóc?

- Tại cô bị nhức đầu.

- Không phải đâu, em biết nè, tại ba mắng cô.

Nó lặng thinh một lát, rồi hằn học:

- Tại dì Huyền nên ba và chú Tường mắng cô, em ghét bà ấy, em ghét bà ấy nhất trên đời.

- Mai mốt em đừng ghét dì Huyền nữa, nghe không, nếu ghét dì ấy thì ba và chú Tường không thương em đâu.

- Em ghét luôn ba và chú Tường.

Hương Phi làm thinh. Bị bên đây đá qua, bên kia đá lại, cô thấy thần kinh như nhão đi. Cô quá mệt mỏi rồi, và tự nhủ cứ mặc kệ tất cả. Ngày mai tỉnh táo lại, cô sẽ nói chuyện với nó sau.

Nhưng Hương Phi chưa kịp uốn nắn con bé thì nó lại gây ra chuyện khác, làm cô còn điêu đứng hơn. Sáng nay chúa nhật. Khi ăn sáng, ông Vĩnh Tuyên nói chuyện với bé Lam rất dịu dàng như không có chuyện gì xảy ra:

- Hôm nay con gái có đi chơi với ba không ?

Bé Lam hỏi dè dặt:

- Thế, có đi với dì Huyền không ?

Vĩnh Tuyên hơi lúng túng một chút, rồi gật đầu:

- Hôm nay ba và dì Huyền sẽ đưa con đi Suối Tiên, ở đó có nhiều trò chơi lắm.

Nhưng bé Lam khôgn quan tâm đến trò chơi, nó lập tức lắc đầu:

- Con không thích đi chơi

- Sao vậy con ?

- Con thích cô Phi đưa con đi ăn kem hơn.

- Thế thì ba và dì Huyền sẽ cho con ăn kem.

- Không, con thích đi với cô Phi hơn, ba đưa cô Phi theo con mới đi.

Hương Phi hoảng hốt kêu lên:

- Không được nói như vậy, Lam.

Vĩnh Tuyên khẽ lắc đầu một cái, rồi cố kiên nhẫn giải thích:

- Cô Phi phải ở nhà trông nhà, chỉ một mình con đi thôi.

- Thế thì con ở nhà với cô Phi.

Vĩnh Tuyên nghiêm nghị:

- Con muốn vậy cũng được.

Ông đứng dậy, rời bàn ăn. Bé Lam xụ mặt, mắt đỏ hoe như muốn khóc. Nó giận dỗi bỏ đi ra. Vừa đi vừa dậm chân bình bịch. Và xô đẩy tất cả những thứ nó gặp trên đường đi.

Tiếng ghế ngã, tiếng màn cửa rớt nghe thật ồn. Nhưng Vĩnh Tuyên vẫn làm ngơ như không nghe. Có lẽ ông muốn dạy dỗ con bé theo cách của ông.

Nghe tiếng xe chạy dưới sân, bé Lam càng tức dữ. Nó chỉ định ngúng nguẩy để bắt ba chìu ý. Không ngờ ông bỏ mặc xác nó. Con bé hầm hầm ngồi phịch trong ghế khóc tức tưởi.

Hương Phi dỗ mãi nó mới nín. Cô bày đồ chơi ra cho nó. Thấy con bé có vẻ dịu, cô yên tâm vào phòng đọc sách.

Một lát Hương Phi ra tìm thì con bé đâu mất. Cô chạy xuống sân cũng không thấy. Ngay lúc đó Vĩnh Tuyên về tới. Hương Phi hoang mang đứng nép sau cây cột to chờ ông đi lên rồi tiếp tục tìm kiếm Lam.

Nhưng cô không cần kiếm lâu. Vì tiếng quát của Vĩnh Tuyên vẳng xuống. Cô giật mình chạy lên lầu. Tiếng quát vẳng ra từ phòng Vĩnh Tuyên. Hương Phi chưa bao giờ bén mảng đến khu vực đó. Nhưng bây giờ cô không nghĩ gì nữa, cô chỉ lo sợ chạy nhanh lên tầng trên.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 04.11.2014, 17:09
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.03.2014, 16:15
Tuổi: 25 Chưa rõ
Bài viết: 1833
Được thanks: 10945 lần
Điểm: 10.48
Có bài mới Re: [Sưu tầm - Hiện đại] Điệu ru mùa hạ - Hoàng Thu Dung - Điểm: 10
Chương 3

Cửa không đóng, Hương Phi thấy dưới gạch lổn ngổn những mảnh vụn của giấy. Bé Lam đứng trước mặt Vĩnh Tuyên, nước mắt giọt vắn giọt dài. Còn ông thì mặt đỏ bừng:

- Tại sao con xé hình dì Huyền, nói mau ?

-...

- Con thật là cứng đầu, hỗn láo. Hôm nay ba phải đánh cho con bỏ tật hung dữ. Lên giường quỳ gối cho ba.

Vừa nói Vĩnh Tuyên vừa đứng dậy đến bàn lấy cây thước ông đi trở lại phía nó:

- Lên giường quỳ gối mau!

Bé Lam vẫn đứng trơ một chỗ, môi nó bậm lại một cách lì lợm. Mặc cho ba nó lập lại câu đó đến năm lần, nó vẫn không nhúc nhích. Cuối cùng, Vĩnh Tuyên thẳng tay quất vào mông con bé, nó khóc thét lên, xoa chỗ đau, rồi ngồi bẹp xuống gạch giãy giụa.

Vĩnh Tuyên kéo nó lên, quát lớn:

- Qùy gối lên, đồ lì lợm.

Con bé vẫn đạp hai chân loi choi. Và tiếp tục gào rống. Thế là những làn roi tới tấp quất vào nó. Chịu hết nổi, Hương Phi liều lĩnh xông vào che con bé lại:

- Ông đừng đánh nó.

- Cô tránh ra cho tôi dạy con, tôi không cho phép cô xen vào việc của tôi.

Hương Phi đứng dậy, nhưng rồi thấy con bé tiếp tục bị đòn, cô lại nhào vô kéo nó ra. Cây thước quất trúng tay cô, đau rát điếng người. Không biết ma hay quỷ nhập, Hương Phi chợt quay phắt lại, quắc mắt:

- Ông là một người vô lương tâm, không có cha nào đánh con như thế cả!

Vĩnh Tuyên có vẻ kinh ngạc trước phản ứng của cộ Ông nghiêm mặt:

- Cô vượt quá giới hạn rồi đó!

Nhưng Hương Phi đang mất bình tĩnh. Cô nói như thét:

- Ông thử bị một roi thôi, xem có chịu nổi không. Tôi là người lớn mà còn cảm thấy đau, huống gì là con nít. Ông thử vạch chân nó ra xem.

Vừa nói, cô vừa cúi xuống, vén áo đầm con bé lên. Mông và hai chân nó bị những lằn đỏ ngang dọc. Nhìn thấy như thế, Vĩnh Tuyên quăng cây thước vào góc phòng:

- Dẫn nó về phòng xoa dầu cho nó đi.

- Xoa rồi có hết đau không. Lần này đánh được thì chắc chắn sẽ xảy ra nhiều nữa. Ông cứ nghĩ như vậy sẽ làm nó sợ. Nhưng chính cách đó làm nó ghét chị ấy. Thế rồi ông quay lại đổ lỗi cho tôi, bảo tôi đầu độc con nít. Rồi lại đánh nó vì lì. Ông chẳng hiểu gì cả!

Vĩnh Tuyên nhíu mày nhìn cộ Đây là lần đầu tiên cô gia sư dám đối đầu quát tháo với ông chủ. Cô ta liều thật.

Vĩnh Tuyên nghiêm mặt:

- Cô hãy biết cách ngừng lại, và đưa nó về phòng đi.

Nhưng Hương Phi vẫn đỏ mặt tía tai:

- Tôi biết rõ thân phận của tôi. Nhưng không phải vì thế mà tôi im lặng, để sau này ông tiếp tục đánh nó. Ông hãy nhìn lại mình đi, ông có thật sự là cha nó không ?

- Cô nói cái gì đó, thật là quá lắm.

- Tôi cứ việc nói, rồi sau đó ông không đuổi tự tôi cũng sẽ nghỉ việc. Vì không nói thì chẳng bao giờ ông nhìn ra. Ông chỉ thương con bé bằng miệng thôi, còn thì chẳng bao giờ quan tâm đến ý thích của nó cả.

- Ý thích gì ?

- Lấy một chuyện đơn giản thôi, ông hãy nhìn lại tủ đồ chơi của nó xem. Mỗi lần đi xa về, quà cho nó chỉ có mỗi loại búp bê, điều đó chứng tỏ ông chẳng chăm chút đến ý thích con gái ông.

Vĩnh Tuyên có vẻ bị bất ngờ:

- Còn chuyện đó nữa sao ?

- Còn nữa, hôm nay tôi nói cho hết. Ông có biết vì sao bé Lam bỗng trở mặt ghét chị Huyền không, vì... vì...

Mặt Hương Phi chợt đỏ bừng lên, xấu hổ. Cô đang nhớ lần bé Lam bảo ba nó và dì Huyền hôn nhau. Nhưng không thể diễn đạt trần trụi như thế được. Cô cũng đang lúng túng thì Vĩnh Tuyên hỏi với vẻ chăm chú:

- Lý do gì ? Cô nói đi!

Hương Phi buông thỏng:

- Vì nó phát hiện ông với chị ấy yêu nhau. Tôi chỉ nói thế thôi, chắc ông sẽ hiểu nhiều hơn.

Vĩnh Tuyên hình như bàng hoàng, ông ta nhíu mày. Hương Phi biết ông ta hiểu cô ám chỉ cái gì. Cô nói tiếp:

- Đó là lý do chính. Ông có hiểu tâm lý này không, con nít thơ ngây lắm. Nó cứ tưởng chị ấy thương nó. Nhưng khi biết chính vì ông mà chị ấy thích nó, thì nó đâm ra có cảm giác bị gạt, và đề phòng. Còn sau đó thì ông đã thấy.

Cô dừng lại, nói giọng ấm ức:

- Chính hai người làm cho nó bị ác cảm, rồi quay ra mắng tôi không biết dạy, hết người này đến người kia mắng. Tôi im lặng nhịn vì không muốn mất chỗ làm, bây giờ thì tôi bất chấp tất cả. Ông đừng nghĩ người nghèo không biết tự ái. Tôi cũng là con người mà.

Cô đứng thẳng lên, đầy vẻ liều lĩnh:

- Hôm nay tôi dám nói thì dám nhận hậu quả, ông có thể đuổi việc tôi, cũng chẳng sao. Nước mạnh thì phải vỡ đê thôi.

Nói xong cô đứng im. Biết rằng mình đã tự hại mình. Nhưng khi nổi giận, cô bất chấp tất cả. Và bây giờ chuyển sang cảm giác lì lợm chờ hậu quả.

Vĩnh Tuyên không có phản ứng gay gắt nào, ngoài cử chỉ trầm lặng như suy nghĩ. Rồi ông quay lại, khoát tay:

- Đưa nó về phòng đi, và xoa dầu cho nó.

Hương Phi chỉ liếc nhìn ông một cái rồi dẫn bé Lam xuống phòng. Cô vạch áo đầm nó lên xem xét. May mà phần trên không có gì. Nhưng hai chân thì đầy những lằn đỏ. Không hiểu Vĩnh Tuyên có điên không mà đánh con kiểu như vậy. Cô không thể nào nghĩ được. Một người trầm tính, có lúc lại mất bình tĩnh như vậy.

Xoa dầu cho nó xong, Hương Phi dỗ nó nằm im. Rồi hỏi khẽ:

- Sao em xé hình dì Huyền vậy ?

- Ai bảo bà ấy xúi ba không cho em đi chơi.

- Em nghĩ sai rồi, dì Huyền muốn em đi mà, tại em không chịu đi chớ.

- Nhưng em ghét đi với dì Huyền, chỉ muốn đi với ba thôi.

Hương Phi hiểu rồi. Thì ra lúc sáng nó làm ngúng làm nguẩy để bắt ba chiều chuộng, nhưng ông ta trừng phạt bằng cách cho nó ở nhà. Và nó trả thù Diễm Huyền bằng cách xé hình chị tạ Thật ra không thể trách nó hỗn hào được. Nếu con nít mà biết kềm chế cảm xúc như người lớn thì thật là nguy hiểm.

Nghĩ tới nghĩ lui, Hương Phi lại nghĩ sang chuyện của mình. Lúc nãy cô liều lĩnh đối đầu với Vĩnh Tuyên. Cô không hối hận vì lãnh hậu quả, nhưng vẫn không khỏi thấy buồn rầu.

Chợt có tiếng gõ cửa, Hương Phi bước ra mở. Vĩnh Tuyên không nhìn đến cộ Chỉ đẩy cửa bước vào phòng. Bé Lam đã ngủ. Ông ta vạch áo con bé lên xem. Hương Phi có cảm tưởng ông ta hối hận và nóng ruột, dù ông ta không bộc lộ chút cảm xúc nào.

Thấy Hương Phi chiếu cặp mắt ác cảm về phía mình, ông hơi thoáng cau mày. Rồi nói như ra lệnh:

- Cô tắm cho nó nhẹ tay một chút, chịu khó xoa dầu thường cho nó mau hết.

- Còn tôi, ông sẽ giải quyết thế nào ?

- Cô muốn hỏi gì ?

- Tôi muốn biết ông có đuổi việc tôi không ?

Vĩnh Tuyên nhíu mày:

- Tôi không giải quyết tùy tiện theo ý muốn của tôi, mong là cô chịu khó dạy nó hơn.

Hương Phi bỗng thấy như trút một gánh nặng. Cô thở nhẹ:

- Trước đây tôi không hề xúi nó chống đối ông, thì bây giờ vẫn vậy.

- Tốt!

Vĩnh Tuyên nói một tiếng ngắn gọn. Không biết là lời khen hay lời châm biếm. Ông ta kéo áo bé Lam xuống, rồi đi ra ngoài.

Hương Phi ngồi phịch xuống giường, nhưng không phải chán nản. Cảm giác nhẹ bỗng pha lẫn sung sướng làm cô thấy bao nhiêu chuyện dồn nén bỗng được giải toả. Cô có thể yên tâm là mình không bị mất việc.

Nhưng cô yên tâm không được lâu với Vĩnh Tường. Tối nay anh ta nhậu say về và lại tìm đến quậy cộ Lúc đó khá khuya. Dì Năm và bé Lam đã ngủ. Vĩnh Tuyên đi với Diễm Huyền cả ngày vẫn chưa về. Cô đang đọc sách thì nghe tiếng chuông dưới cổng. Tiếng dì Năm chạy xuống mở cửa, sau đó tiếng nói lè nhè vọng lên lầu.

Hương Phi buông quyển sách xuống, lo sợ. Mỗi lần Vĩnh Tường say sưa, y như rằng anh ta lại đòi hỏi cô phục vụ. Những lần đó không nhiều, và cô luôn thoát được anh tạ Tối nay nghĩ đến việc đó, cô lại chán ngán nhũn cả người.

Một lát không lâu, Hương Phi nghe tiếng đập cửa, sợ bé Lam thức, cô vội đi ra. Và đến đứng phía lan can nói nhỏ:

- Khuya rồi, xin anh đừng làm ồn, sợ bé Lam nó thức.

- Nếu sợ làm ồn thì cô hãy lên phòng tôi đi.

- Không thể được!

- Cô nói câu này mấy lần rồi, xem ra cô không hề biết sợ tôi là gì. Cái giá cho sự im lặng của tôi là vậy à ?

Giọng Hương Phi thật thấp như năn nỉ:

- Nhưng tôi đã nghỉ việc ở đó rồi, anh thừa biết chuyện đó mà.

- Tôi biết, tôi biết. Nhưng sau khi tôi đi, lấy gì bảo đảm cô sẽ không trở lại đó. Và lại tiếp tục bỏ bê cháu của tôi.

- Tôi xin hứa chuyện này, anh hãy yên tâm

Vĩnh Tường đứng thật sát vào cộ Mùi rượu từ người anh ta tỏa ra làm Hương Phi thấy tởm. Cô nghiêng đầu qua một bên tránh né. Cử chỉ của cô làm Vĩnh Tường bị khiêu khích. Anh ta kéo mặt cô lại:

- Cô ghê tôi lắm phải không ? Vậy còn để bọn khác ôm trong tay, chắc cô thích hơn chứ gì ?

Cách nói của anh ta càng làm cho Hương Phi kinh sợ không chịu nổi. Cô mím môi làm thinh. Vĩnh Tường lè nhè:

- Ngày mai tôi đi rồi, tôi muốn có một đêm vui vẻ với cộ Lên phòng tôi đi, anh Tuyên không biết đâu.

- Không, tôi không thể.

- Cô biết điều này không, tôi rất thích cộ Cũng chẳng hiểu tại sao như vậy. Nhưng mà thích, làm nhân tình của tôi đi. Tôi sẽ mua nhà khác cho cô, cô chỉ việc chờ lâu lâu tôi về sống chung với tôi, không sướng hơn sao ?

Hương Phi nhìn anh ta một cái, cô biết anh ta thích cộ Nhưng theo cách khác lúc trước, lúc trước cô chỉ là một cô giáo dạy kèm, anh ta thích kiểu tôn trọng. Nhưng khi biết cô là vũ nữ, thì tình cảm đó chuyển sang khinh thường, bỡn cợt. Và anh ta muốn chiếm đoạt như một món đồ. Con người anh ta không có nền tảng nào cả. Điều này làm cô thấy ghét anh tạ Không kềm được, cô xẵng giọng:

- Anh tưởng tiền của anh có thể mua được tôi sao ?

Vĩnh Tường cười lớn:

- Cô thật sự không thèm khát tiền không ? Nếu vậy thì cuốn gói khỏi đây đi. Cô chọn đi, một là mua sự im lặng ở tôi, hai là ra khỏi nhà này.

Hương Phi chưa kịp trả lời thì có tiếng nói vang lên phía sau, trầm trầm và nghiêm khắc:

- Có chuyện gì vậy ?

Hương Phi giật bắn mình quay lại. Cô thấy Vĩnh Tuyên đang đứng ở bậc thang cuối. Cô tái mặt nhìn Vĩnh Tường. Anh ta cười đắc thắng, đểu giả:

- Có ba người ở đây rồi, hay thật, sẵn đây cô có muốn tôi tuyên bố luôn không ?

Hương Phi sợ nhói tim, cô đứng lặng câm. Cử chỉ của cô càng làm Vĩnh Tuyên chú ý. Ông hỏi một cách nghiêm khắc hơn:

- Tại sao hai người ở đây vào giờ này. Tôi vừa nghe cả hai nói chuyện gì đó, nói ra đi, tại sao cô phải mua sự im lặng ?

Ánh mắt Vĩnh Tường đầy vẻ giễu cợt ác độc:

- Thế nào cô giáo, bằng lòng không ? Trả giá đi!

Sự đểu giả của anh ta làm máu nóng trong người Hương Phi sôi lên. Cô quyết định không lùi bước nữa. Môi cô mím lại như một vẻ quyết tâm:

- Anh đừng tưởng như vậy sẽ ấn tôi vào tường. Tôi không dễ khuất phục đâu, không cần anh phải nói, tự tôi sẽ nói ra đây.

Cô quay lại Vĩnh Tuyên, nói một mạch:

- Vâng, tôi đã từng lừa gạt ông chủ. Ngoài công việc này ra, tôi còn là một cô vũ nữ. Đã từng làm việc về đêm, từng để con gái ông ở nhà một mình với dì bếp, tôi đã lặng lẽ lừa gạt ông suốt hai năm quạ Và bây giờ ông đã biết, tùy ông phán xét.

Vĩnh Tường chợt cười khẩy:

- Dũng cảm quá, đồ ngu!

Rồi anh ta bỏ đi.

Còn lại hai người, Hương Phi thu hết can đảm nhìn vào mặt Vĩnh Tuyên. Cô nhận ra một vẻ mặt tự chủ cao độ. Rõ ràng là Vĩnh Tuyên kinh ngạc và tức giận ghê gớm. Với cơn giận đó, người khác có lẽ đã quát mắng dữ dội, thậm chí có thể hành hung. Nhưng ông ta thì vẫn lặng thinh. Cuối cùng, ông ta nói một cách trầm tĩnh:

- Tôi không ngờ đã đưa loại người như cô vào nhà. Càng thấy sơ xuất khi giao con gái tôi cho cộ Tôi sẽ cho cô một tháng lương nghỉ việc. Và ngay sáng ngày mai cô phải rời khỏi đây, trước khi con gái tôi thức dậy.

Hương Phi nghe như một tiếng sấm nổ tung trong đầu. Vĩnh Tuyên nói chuyện nhẹ nhàng quá. Nhưng đó mới thật chết người. Cô vịn vào chấn song, nhìn cái dánh đĩnh đạc của ông ta khi đi lên tầng trên.

Bây giờ cô mới hiểu hết con người quyết đoán của Vĩnh Tuyên. Và càng kính nể lẫn sợ hãi.

Hương Phi trở vào phòng, lặng lẽ thu dọn đồ đạc. Vừa xếp đồ, cô vừa nghĩ về con người đầy đểu cáng của Vĩnh Tường. Giờ này chắc anh ta ngủ say rồi. Chẳng còn tỉnh táo để thưởng thức chiến thắng của mình đâu.

Anh ta từ nước ngoài về để quậy tung làm đảo lộn cuộc sống của cộ Rồi thanh thản rũ áo ra đi. Còn cô thì rơi vào cuộc sống khốn đốn. Cô không hận ghét vì bị mất việc, mà ghét một con người vô liêm sỉ.

Sáng hôm sau khi trời còn tờ mờ, Hương Phi xách vali xuống phòng dì Năm lấy chìa khóa. Cô muốn đi sớm trước khi mọi người thức dậy, để tránh cuộc chia tay nặng nề.

Khi đi ra ngoài đường, khá lâu Hương Phi còn quay lại nhìn. Cô thấy dì Năm đứng trước cổng nhìn mãi theo cộ Hình ảnh đó thật buồn. Không biết khi thức dậy không có cô, bé Lam sẽ như thế nào. Và cả những ngày tới nữa sẽ ra sao ?

Rồi nó cũng sẽ quên cô, và thương người có điều kiện chăm sóc nó. Chỉ có cô là không giữ được gì. Ngoài sự buồn tủi thất vọng.

oOo

Diệu Ly nghiêng người qua tắt đèn. Rồi ngã xuống gối một cách thoải mái . Bên cạnh cô, Hương Phi vẫn ngồi bó gối ủ rũ . Diệu Ly kéo mạnh tay cô:

- Ngủ đi, buồn thì được gì . Mất chỗ làm chứ có phải trời sập . Làm gì thê lương vậy ?

Hương Phi trầm ngâm:

- Không biết giờ này bé Lam nó ngủ chưa ?

Diệu Ly ngáp dài:

- Con nít không thức khuya thế đâu. Lo mày đi.

Nói rồi nó nhắm mắt, lim dim ngủ . Và chỉ lát sau đã thở đều đều, Hương Phi nằm xuống, nhưng cô trằn trọc mãi . Cuối cùng cô bước xuống giường, và ngồi dưới gạch mà nghĩ lan man.

Một tuần lễ từ khi ra khỏi nhà Vĩnh Tuyên, là một tuần cô sống với tâm trạng buồn nhớ quay quắt . Ban ngày chạy xuôi ngược tìm kiếm việc làm và chỗ ở . Ban đêm lại thao thức vì tình cảm ngổn ngang, cô cũng không ngờ mình có thể buồn rũ người như thế.

Mãi đến nửa đêm Hương Phi mới bắt đầu ngủ . Nhưng là giấc ngủ nặng nề, đầy mộng mị chiêm bao . Bé Lam và Vĩnh Tuyên thường xuyên có mặt trong giấc mơ của cô . Mà toàn là những hình ảnh buồn . Đến nỗi khi đã thức rồi, cô còn thấy ám ảnh chập chờn.

Trưa nay Hương Phi rời nhạc viện thì thấy dì Năm và bé Lam đứng ngay cổng. Ban đầu cô không tin vào mắt mình, nhưng bé Lam đã thấy cô và chạy ào đến ôm ngang người cô:

- Cô ơi, em va bà Năm đến thăm cô nè.

Khi ngồi trong quán nước, bé Lam dựa sát vào Hương Phị Nó không nói gì, nhưng khóc thút thít kiểu tủi thân.

Hương Phi cũng im lặng ôm lấy nó . Cảnh đó nhìn có cái gì đó như tức cười . Nhưng người trong cuộc thì lại cảm động . Dì Năm như chỉ chờ có dịp để nói cho Hương Phi biết:

- Hôm sáng lúc cô đi, thức dậy nó chạy kiếm cô cùng nhà, ba nó mới nói cô nghỉ dạy nó, và cô không trở lại nữa, con nhỏ làm dữ lên, không chịu ăn, không chịu đi học luôn.

Hương Phi mở lớn mắt, kéo mặt bé Lam lên nhìn nó:

- Vậy em nghỉ học à ?

Rồi cô quay sang dì Năm:

- Ông chủ chịu cho nó nghỉ à ? Rồi có đánh nó không ?

- Ổng chỉ dỗ chứ không đánh . Cậu Tường nói con nít dễ quên, ít ngày là nó không nhớ gì đâu.

- Anh ta đi chưa dì Năm ?

- Đi rồi cô, cái hôm sáng cô đi là trưa cậu ta ra sân bay đó.

- Mấy hôm nay chị Huyền có đến không ?

- Có, tội nghiệp cô Huyền, cổ dỗ đủ cách nhưng con nhỏ không chịu. Thấy ông chủ buồn lắm.

Hương Phi tò mò:

- Dì dẫn nó đi như vậy, ông chủ biết không ?

- Không, tui dặn cậu tài xế đừng nói, chắc không sao đâu. Tội nghiệp con nhỏ lắm cô, tối ngày thơ thẩn chơi một mình, mặt mày buồn hiu, nó nhớ cô đó.

Hương Phi ôm đầu nó vào ngực:

- Sao em không chơi với dì Huyền, làm vậy ba buồn lắm, dì Huyền thương em thật mà.

Bé Lam giãy nảy:

- Không có thương, làm bộ đó.

Lại thế! Con bé cứ có ấn tượng Diễm Huyền giả vờ để lấy lòng nó. Như thế này sẽ khó xử cho Vĩnh Tuyên, mà cuối cùng nó sẽ chẳng được gì. Tự nhiên cô thở dài:

- Mai mốt em ở chung với dì Huyền, nếu em ghét dì ấy hoài, dì ấy sẽ hết thương em đó.

- Kệ, kệ, em không cần, em chỉ cần cô thương thôi!

- Nhưng cô đâu có ở chung nhà với em, cô là người ngoài mà.

Bé Lam lặng thinh . Mắt nó mở to nhìn Hương Phị Nó chợt méo miệng như sắp khóc:

- Nếu ba em đưa dì Huyền về nhà, em sẽ đi bụi đời.

- Cái gì ?

Hương Phi sửng sốt nhìn nó, cô lặp lại :

- Em nói cái gì ? Ai dạy cho em chuyện đó vậy ?

- Trong phim chiếu như vậy mà! Có bạn đó bị ba thương dì ghẻ nên đánh bạn, thế là bạn xếp đồ bỏ vào giỏ đi bụi đời luôn, mai mốt ba đánh em, em sẽ làm như vậy.

Hương Phi bần thần nhìn nó . Dì Năm nói như rầy:

- Đừng nói bậy con . Con nít mà đi bậy người ta bắt chết.

Bé Lam có vẻ nổi loạn:

- Con đi cho vừa lòng ba, cho ba ở nhà thương dì Huyền đi.

Bà Năm nói qua chuyện khác:

- Từ lúc đi tới giờ, cô ở đâu ?

- Con ở nhà nhỏ bạn, ít ngày nữa con chuyển qua nhà trọ.

- Rồi đủ tiền sống không cô ?

- Dạ cũng đủ.

- Cô ở đâu nhớ gọi điện thoại chỉ nhà cho tôi, để tôi dẫn bé Lam đi thăm cô.

Hương Phi dè dặt:

- Thôi dì Năm à, lỡ lần này thôi, đi tới đi lui ông chủ biết thì phiền lắm . Coi chừng bé Lam bị đòn đấy.

Bé Lam hăng hái xen vào:

- Không sao đâu cô, đợi lúc ba em đi thì em chạy đến cô.

Hương Phi cảm động ngồi im . Một lát sau cô bảo dì Năm đưa nó về, rồi cô cũng một mình trở lại lấy xe.

Đêm đó cô lại thức với những vui buồn lẫn lộn . Cuộc gặp với bé Lam xoa dịu nỗi nhớ của cô, nhưng nó lại làm cô nhớ đến Vĩnh Tuyên hơn . Hình ảnh ông chủ trẻ ít nói, lạnh lùng cứ ám ảnh lấy cô . Bây giờ cô hiểu mình không còn hy vọng gì gặp ông nữa.

Chỉ mong thời gian giúp mình quên từ từ mà thôi.

Thế là cứ vài ngày, bé Lam lại đến thăm cô một lần . Thậm chí có lúc nó ngủ lại nhà trọ . Rồi sáng hôm sau Hương Phi đưa nó về sớm . Cả dì Năm và anh tài xế đều lén lút giúp cô trò gặp nhau kiểu đó . Ban đầu Hương Phi thấy hồi hộp . Nhưng dần dần cô đâm ra quen.

Chỉ một tháng sau, cô lại chuyển qua việc cũ . Đó là đàn dương cầm cho vũ trường, nơi mà mẹ Diệu Ly giới thiệu . Và một chỗ thứ hai là dạy kèm tư gia . Hương Phi thấy mình làm như có số làm gia sư, cho nên khi xin việc như thế, cô rất dễ được nhận.

Tối nay Hương Phi đi làm như mọi ngày . Cô thay đồ xong rồi trở ra, đến ngồi vào đàn . Nhưng vừa ngồi xuống thì cô đã thấy Vĩnh Tuyên ngồi ở bàn gần đó . Ngay trong tầm mắt của cô.

Vừa thấy ông ta, Hương Phi nghĩ ngay đến bé Lam . Mặt cô tái đi . Cô linh cảm Vĩnh Tuyên đã phát hiện ra những cuộc gặp gỡ lén lút của bé Lam, và ông ta tới đây để ngăn chặn việc đó.

Hương Phi cúi mặt nhìn xuống bàn phím . Cố trấn tĩnh mình . Cô xem như đó chỉ là một người khách bình thường . Nhưng cô vừa đàn xong một bản thì người chạy bàn đã đến gần cô :

- Có một ông yêu cầu được gặp cô, cái ông ngồi một mình ở bàn trước mặt đó, cô thấy chưa ?

- Ông ta gặp tôi có chuyện gì không ?

- Tôi không biết, nhưng khách yêu cầu thì cô ra đi để có chuyện lôi thôi đấy.

Hương Phi thở dài đứng lên . Cô đi về phía bàn mà hai chân run như đi không muốn vững . Còn tim thì đập như trống đánh . Chính tình yêu lặng câm và mãnh liệt làm cô có cảm giác đó . Nhưng Vĩnh Tuyên sẽ không khi nào nhận ra được.

Cô đến trước mặt ông, nhỏ nhẹ:

- Chào ông chủ, có phải ông yêu cầu tôi đến đây không ?

Vĩnh Tuyên nhìn cô một thoáng, rồi gật đầu:

- Cô ngồi đi.

Hương Phi khép hai vạt áo, ngồi xuống phía đối diện . Cô ngôi thẳng lưng, hai tay đặt hờ trên bàn . Cô không dám nhìn Vĩnh Tuyên, chỉ dán mắt xuống tấm thảm trải bàn . Vĩnh Tuyên gọi chô cô ly nước, rồi hỏi một cách thẳng thắn:

- Cô mới chuyển qua làm việc này à ?

- Không, trước giờ tôi vẫn đàn cho vũ trường . Thưa ông.

- Vĩnh Tường bảo với tôi cô làm vũ nữ.

Hai tiếng đó làm mặt Hương Phi thấy nóng lên, ngượng ngùng . Cô gật đầu rất thẳng thắn, đúng như phong cách của ông:

- Vâng, có một thời gian tôi ra tiếp khách, vì lúc đó tôi nghỉ làm hoài, nên ông quản lý kiếm người khác thay, bây giờ người đó nghỉ nên tôi đàn trở lại.

- Ngoài chuyện này ra, cô còn làm ở đâu nữa không ?

- Một chỗ khác, cũng là dạy kèm đàn dương cầm.

Vĩnh Tuyên lặng thinh . Và ông nhìn Hương Phi không hề giấu giếm . Cái nhìn như quan sát, đánh giá một món đồ mà mình sắp sử dụng.

Hương Phi hơi cúi mặt nhìn xuống, tránh cái nhìn của ông ta . Cô biết chắc chắn đó không phải là một kiểu người đàn ông nhìn say đắm một phụ nữ mà ông ta yêu . Nhưng vẫn không khỏi ngượng . Và tiếp tục im lặng chờ ông ta quan sát cho xong.

Vĩnh Tường chợt lên tiếng:

- Nhìn cô, tôi không đánh giá cô là người lừa lọc, và tôi nghĩ trước đây cô cũng không có ý lợi dụng sự tin tưởng của tôi.

Hương Phi ngước lên nhìn ông, mở to mắt im lặng . Cô chưa hiểu ý Vĩnh Tuyên, ông ta nói tiếp:

- Cô không thanh minh gì sao ?

- Tôi nghĩ... nhưng gì tôi làm, đứng về phía người chủ, thì khó mà tha thứ được . Nhưng xin thề với ông là tôi không muốn như thế . Làm việc lén lút như vậy không ai sung sướng gì đâu.

- Tôi nghĩ cô cần tiền cho cuộc sống của cô, điều đó tôi có thể thông cảm . Nhưng mỗi khi nhớ lại con gái tôi ở nhà một mình, tôi lại không còn tin tưởng cô.

Hương Phi làm thinh . Chuyện đó hiển nhiên quá rồi, cô còn có thể bào chữa gì được nữa . Cô nói một câu mà tự mình cũng cảm thấy thừa:

- Tôi không thể nói gì hơn là xin lỗi ông.

Vĩnh Tuyên nhếch môi một cái, không hiểu là cười hay châm biếm, nhưng Hương Phi không tin ông ta có thể châm biếm . Ông ta không phải loại người như vậy.

Cô liếm môi nói tiếp:

- Xin ông tin là... tôi không muốn lén lút như vậy . Những đêm đi làm, tôi rất khổ tâm khi giao bé Lam cho dì Năm, và... tôi luôn sống trong tâm trạng lo sợ, hối hận.

Vĩnh Tuyên cắt ngang:

- Lo sợ hối hận mà vẫn tiếp tục làm được à ?

Hương Phi buông thõng:

- Tôi không được quyền chọn lựa, vì tôi cần tiền.

Nói xong câu đó, cô đột ngột im lặng . Vĩnh Tuyên cũng không nói gì . Hình như ông ta xem chuyện đó là hiển nhiên . Và ông ta không lên án cô.

Hương Phi chớp mắt, cố trấn tĩnh mình . Cô nhẹ nhàng uống ngụm nước, rồi hỏi thẳng:

- Nhưng tại sao ông chủ đến tìm tôi ạ ?

- Theo cô thì tại sao ?

"Ông ta có biết chuyện bé Lam đến mình không đây ?" Hương Phi lo lắng nghĩ thầm . Cuối cùng cô quyết định nói thẳng:

- Tôi nghĩ ông đã biết chuyện con gái ông đến thăm tôi và ông muốn ngăn chặn.

- Tôi không ngờ cô lại tiếp tục lừa tôi lần thứ hai.

Hương Phi lập tức phản ứng:

- Không đúng vậy, thưa ông chủ, tình cảm không thể gọi là lừa lọc . Con gái ông có quyền tìm đến người nào nó quyến luyến . Và tôi thì không tìm cách dụ dỗ, nhưng không thể đuổi nó.

- Tôi không kết luận là cô dụ dỗ.

- Thế ông đến đây làm gì ? - Hương Phi hỏi một cách hoang mang.

- Tôi không thể dùng quyền hành áp đặt con gái tôi . Vì vậy mà tôi tìm đến cô.

- Xin ông chủ nói rõ hơn.

Vĩnh Tuyên nói điềm đạm:

- Có thể cô là người thực dụng xảo quyệt . Đó là chuyện của cô . Nếu là tôi thì tôi không sử dụng những người như cô . Nhưng mặt khác, tôi vẫn thừa nhận cô là một nhà mô phạm đối với con gái tôi.

Hương Phi nhìn ông ta chăm chăm . Tự ái và bị xúc phạm . Dù ông ta nói chuyện lịch sự, nhưng không giấu được sự coi thường . Đó là cách coi thường theo bản năng của những người chủ đối với người làm thuê . Mà chính ông ta cũngkhông nhận ra.

Tự nhiên cô quay mặt đi nhìn chỗ khác . Lặng thinh.

Vĩnh Tuyên thấy cử chỉ bất mãn đó của cô, ông ta hơi ngạc nhiên:

- Cô đang nghĩ gì vậy ?

Hương Phi quay mặt lại :

- Tôi không nghĩ gì hết, thưa ông, ông cứ tiếp đi.

- Chúng ta nói chuyện thẳng thắn với nhau nhé! Có thể những gì tôi nói đã làm cô mất lòng . Nhưng sự thật vẫn là sự thật . Dựa vào sự thật mà giải quyết vấn đề vẫn hay hơn không ?

- Vâng, ông cứ nói.

- Khi phát hiện ra con gái tôi lén tôi đi gặp cô, tất nhiên là tôi không hài lòng . Nhưng tôi cũng không phải là nhà độc tài, điều đó chỉ làm khổ con tôi.

- Bé Lam may mắn khi có ba như ông, tôi nghĩ đó là hạnh phúc còn sót lại của nó.

- Cô lầm rồi, khi một đứa con nít mất mẹ, không có hạnh phúc nào đền nổi cho nó đâu.

- Tôi hiểu điều đó hơn những gì ông nói . Đó là bất hạnh lớn nhất của nó . Nhưng dù sao cũng đỡ tệ hại hơn là nó phải có thêm người cha cứng nhắc.

Vĩnh Tuyên có vẻ đồng tình với lập luận của cô . Nhưng có lẽ cô không phải là đối tượng xứng đáng, nên ông không hạ mình bộc lộ cử chỉ đó . Ông ta nói tiếp với vẻ quyền uy, dù không cố ý:

- Tôi sẽ nhận cô trở lại . Với điều kiện cô không làm gì khác, ngoài việc chăm sóc con gái tôi . Tôi vẫn đồng ý để cô học tới lúc ra trường . Và ngoài giờ đó ra, cô phải dành toàn bộ thời gian cho con gái tôi.

Hương Phi nhìn Vĩnh Tuyên một cách lặng lẽ . Trong cô, sự vui sướng pha lẫn tự ái thật khó tả . Cô yêu bé Lam và có nhu cầu được gần gũi nó . Nhưng bên cạnh đó, tình yêu thầm lặng với Vĩnh Tuyên vừa là hạnh phúc, vừa là đau khổ . Nửa muốn ở gần để được nhìn thấy . Nửa muốn đừng gặp để mà quên.

Mà trên hết là cô không chịu nổi là ông khi xem cô là người làm công.

Vĩnh Tuyênv vẫn không hiểu những mâu thuẫn trong lòng Hương Phi ông nói tiếp, có vẻ bao dung hơn:

- Tôi nghĩ cô có nhu cầu sống riêng, và tôi cũng không ích kỷ để bắt cô sống mình cho con gái tôi mà không được đền bù . Cô cần bao nhiêu lương một tháng ?

Thấy Hương Phi đăm đăm nhìn chỗ khác mà không nói, ông dịu giọng;

- Thôi được, tôi sẽ trả gấp ba số lương trước đây của cô, cô thấy đủ không ?

Hương Phi vẫn không quay lại . Cô ngó đăm đăm ra ngoài . Hai hàng mi khẽ lay động, biểu hiện của một nội tâm xôn xao . Cuối cùng cô nói mà mắt vẫn nhìn chỗ khác:

- Tôi muốn suy nghĩ lại, tôi cần kiểm tra xem tôi muốn cái gì ? Nếu tôi trở lại nhà ông, lúc đó ông có thể yên tâm hoàn toàn về tôi. Còn nếu một tuần sau tôi không đến, thì ông cũng không cần trao đổi hay nâng lương gì cả . Hãy dành mức lương đó cho người nào xứng đáng với con gái ông.

- Cô có thể nói lý do, nếu cô từ chối ?

- Chỉ là những chuyện về tinh thần.

Cô chợt đứng lên như muốn chấm dứt câu chuyện:

- Nếu tuần sau tôi đến, thì ông sẽ có một người chăm sóc con gái ông hoàn mỹ . Xin chào ông.

Không đợi Vĩnh Tuyên trả lời , cô bước ra khỏi ghế và lầm lũi bước về phía chiếc đàn bắt đầu chơi nhạc.

Vĩnh Tuyên ngồi yên ở bàn khá lâu, ông ta nhìn Hương phi với ánh mắt khó hiểu . Thỉnh thoảng cô ngước lên và bắt gặp ánh mắt của ông ta . Cô lại cúi xuống nhìn phím đàn.

Trong lòng cô bây giờ, trong giờ phút này, là một sự lãng mạn đầy vay mượn, tưởng tượng . Cô đang tưởng tưỢng ông chủ trẻ đẹp trai kia là của cô . Và tối nay ông ta đến đây để ngắm nhìn cô . Như một người si tình . Sự tưởng tượng đó dù là ảo vọng, nhưng nó làm cho cuộc sống vốn khô khan của cô được thi vị hơn.

Và cô không muốn phải trở lại thực tế , để đối diện với công việc đời thường.

Nhưng Vĩnh Tuyên không hiểu điều đó . Chắc chắn không bao giờ ông ta hình dung được có một tình yêu thiên thần như thế . Nếu đoán ra, hẳn ông ta đã tội nghiệp cô mà ngồi lại thêm chút nữa . Chính vì hoàn toàn vô tâm nên ông ta đứng lên ra về.

Hương Phi thất vọng nhìn theo . Thiên đường của cô bỗng vỡ tan tác . Mờ ảo như mây . Và cô trở lại thực tế với một tâm trạng ngao ngán . Đến nỗi cô thấy âm nhạc trở nên vô duyên lạc điệu . Bởi vì cuộc sống bao giờ cũng trần trụi.

Khuya ra về một mình, Hương Phi bỗng nhận ra những bước đi của mình thật lẻ loi . Và cô thấy mình thật sự sợ hãi, yếu đuối.

Lúc nãy cô đã nói lấp lửng với Vĩnh Tuyên . Bây giờ lại hối hận . Cô biết mình không đủ sức rứt khỏi gia đình đó . Và cô chấp nhận đau khổ để còn được bé Lam . Hơn là mất hết cả hai.

Một tuần sau, Hương Phi trở lại ngôi nhà quí tộc ấy . Cô đến vào buổi trưa . Khi trong nhà hoàn toàn vắng lặng . Chỉ có dì Năm là người đón cô một cách nhiệt tình . Không kể con chó trong nhà vốn dã quen với cô . Chỉ có hai sự nồng nhiệt đó dành cho cô . Còn thì tất cả đều yên ắng dửng dưng, không khí trong nhà vốn là thế nên Hương Phi không thấy hụt hẫng . Cô biết nếu có chủ nhân ở nhà, thì bản thân ông ta, cũng chẳng bao giờ vui mừng đón cô.

Hương Phi nhẹ nhàng lên phòng . Bé Lam đang ngủ . Cô đứng ở chân giường nhìn nó . Rồi nhìn quanh trong phòng . Mọi thứ vẫn không có gì thay đổi . Nó gợi cho cô cảm giác mình trở về nhà, nơi yên ổn của mình.

Hương Phi khom xuống sửa lại tư thế nằm cho bé Lam . Cô chợt thấy khung hình của cô ló ra, cô bước tới cầm lên . Thì ra con bé ôm hình cô mà ngủ . Bất giác cô xúc động chảy cả nước mắt.

Có lẽ hành động này của con bé đã làm Vĩnh Tuyên động lòng mà chấp nhận cô.

Hương Phi còn đang mủi lòng khóc, thì chợt có tiếng đẩy cửa . Rồi Vĩnh Tuyên bước vào . Cô vội lau mặt đứng lên:

- Tôi đã đến, xin chào ông.

Vĩnh Tuyên khựng lại bất ngờ . Ông ta thật sự ngạc nhiên . Nhưng chỉ biểu lộ một cách nhẹ nhàng:

- Tôi không biết cô đã đến . Tôi chỉ định vào thăm chừng con gái tôi . Dù sao tôi cũng hài lòng vì cô trở lại.

- Vâng!

Thấy khung hình còn nằm trên giường giọng Vĩnh Tuyên thoáng như đau lòng:

- Nó hay ôm khung hình đó ngủ, tôi không biết tình cảm của nó đối với cô nhiều như vậy . Mong là cô không bỏ bê nó như trước kia nữa.

Vĩnh Tuyên đi ra, Hương Phi thoáng thấy nét mặt thư thái của ông ta . Hình như ông ta thật sự yên tâm khi có cô . Điều đó cũng làm cô hiểu rằng ông ta đã tức giận thế nào khi biết việc làm của cô trước đây.

oOo

Tiếng nức nở từ trong phòng vẳng ra . Tiếp theo đó, giọng nói của Diễm Huyền ráo hoảnh, đầy vẻ khô khan :

- Em chịu đựng như thế là đủ rồi , nếu thấy không thể giải quyết được thì chia tay đi . Em không thể tiếp tục hạ mình nữa đâu.

- Em có ý nghĩ đó từ lúc nào vậy, Huyền ?

- Từ lâu rồi, nhưng em cứ lần lựa mãi, nói ra tức là chọn cách đổ vỡ . Nhưng em hết cách rồi.

Giọng Vĩnh Tuyền trầm xuống, vẻ buồn day dứt:

- Anh không muốn mất em,trong đời có hai người mà anh cần nhất, em với con gái anh . Điều đau khổ nhất là anh không bao giờ kết hợp được cả hai.

- Anh muốn kết hợp em với con bé, mà lại đưa cô giáo của nó về . Trong khi anh thừa biết nó muốn cô giáo nó làm mẹ . Đó, anh kết hợp em với nó bằng hình thức đó đó.

- Thông cảm cho anh, Huyền . Nó quấn quýt với cô giáo, anh không nỡ cắt đứt tình cảm của nó.

- Thế còn em ? Sao anh cắt đứt tình cảm của nó với em ?

- Anh không hề làm chuyện đó, lúc trước anh làm hết sức để nó thương em . Nhưng cuối cùng lại như vậy, em có biết anh khổ tâm thế nào không ?

Giọng Diễm Huyền chùng xuống, buồn rầu :

- Em không khẳng định cô giáo nó nói ra nói vào, nhưng biết đâu đấy, biết đâu cô ta gợi ý cho nó.

- Anh nghĩ cô ta không dám, nhìn cô ta không đến nỗi mưu mô, điều đó làm anh yên tâm giao bé Lam cho cô ta.

Diễm Huyền thở dài:

- Có lẽ đến lúc nào đó, em trở thành thừa thãi đối với cha con anh . Và dần dần cô giáo của nó sẽ thay thế em trong lòng anh.

Tiếng Vĩnh Tuyên vang lên, nghiêm khắc:

- Em nói vậy là coi thường anh, hãy bỏ ý nghĩ nghi ngờ ấy đi, dù là chỉ thoáng qua trong đầu em.

Diễm Huyền vẫn khăng khăng ý nghĩ buồn rầu:

- Chuyện đó có thể xảy ra lắm chứ . Cô ta cũng xứng đáng làm mẹ bé Lam lắm, và cũng rất xinh đẹp, có học thức nghề nghiệp cũng hay.

Vĩnh Tuyên cắt ngang:

- Đối với anh, đó chỉ là cô giáo dạy kèm, không hơn không kém . Và anh chưa bao giờ quan tâm đến bản thân cô ta . Bé Lam đã sai lầm rồi, đến lượt em còn đẩy anh vào đường cùng nữa sao ?

- Nhưng rồi chuyện sẽ đi về đâu, em mệt mỏi lắm rồi . Gần hai năm quen nhau, em chẳng được gì ngoài hy vọng hão huyền.

Diễm Huyền im lặng hơi lâu . Rồi giọng đầy trách móc :

- Lẽ ra anh không nên nhận cô ta trở lại , như thế em sẽ không còn cách nào lại gần con gái anh.

- Em có biết sự nhẫn nại đó làm anh thương em hơn không ?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 15 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 77, 78, 79

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

17 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

18 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37

20 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2898 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 583 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 554 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 526 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 500 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 385 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 365 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 346 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Người đẹp và mô tô
ღsoixam࿐: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nương nào trong truyện kiếm hiệp?
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Tuyền Uri: Sao ko ai vote cho êm =.=
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2759 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2626 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ đánh đàn
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Preiya
Lý do: Hi babe
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Tiêu Tương
Lý do: Tương tương iu dấu nhớ tui ko
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Niệm Vũ
Lý do: Hi vũ iu
Như Song: Có ai des bìa không des hộ Song với :<
Sunlia: =))))
Đường Thất Công Tử: con đấy :dance:
Sunlia: gái đâu, gái đâu
Đường Thất Công Tử: ==
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Gái bảo dẫn đi. Gái bảo dẫn đi :D2
Sunlia: ai đi hồng lâu, cho Sun đi theo vớiiiii
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Gái nhỏ gái nhỏ, alo alo thử máy alo :speaker: :speaker: đi lầu hồng ko rủ ta :cry2:
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 427 điểm để mua Cơm phần
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 328 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 2365 điểm để mua Ngọc xanh 6

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.