Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 20 bài ] 

Ân tình - Lê Duy Phương Thảo

 
Có bài mới 19.07.2014, 10:19
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.03.2014, 16:15
Tuổi: 25 Chưa rõ
Bài viết: 1833
Được thanks: 10945 lần
Điểm: 10.48
Có bài mới [Sưu tầm] Ân tình - Lê Duy Phương Thảo - Điểm: 10
ÂN TÌNH
Tác giả: Lê Duy Phương Thảo
Nguồn: http://tusach.mobi/
Chương 1

Cô bé vẫn đứng nép sau rèm của lặng nghe câu chuyện của người lớn ở phòng khách . Cô lơ mơ hiểu được là cha mẹ mình đang cố gắng xinh hai người khác gia hạn nợ . Chừng như họ không đồng ý, cô bé mủi lòng khi thấy mẹ vừa khóc vừa nói :
- Chị Ngọc ! Xin chị nói với anh Sĩ Đông giùm một tiếng . Ơn nghĩa của chị, vợ chồng chúng tôi suốt đời không bao giờ quên đâu.
Người đàn ông không biểu lộ chút xúc động nào trước vẻ thống khổ của mẹ cô bé . Bà ta lạnh nhạt :
- Chúng tôi làm việc có nguyên tắc của mình và không bao giờ thay đổi . Hai người có nói, có khóc bao nhiều cũng vô dụng mà thôi.
Cô bé nghe thấy giọng nói của người đàn ông, vết sẹo dài vắt ngang cằm ông ta khẽ động đậy :
- Thời hạn cuối cùng là ngày kia, nếu ông ba không trả hết nợ thì buộc lòng chúng tôi sẽ lấy đi công ty Hoàng Gia và cả ngôi nhà này để trừ nợ . Nếu quý vị có khả năng thì một tháng sau tới phòng bán đáu giá mau lại tài sản của mình
Tiếng cha cô :
- Một tháng... chẳng khác gì anh chị đưa vợ chồng chúng tôi vào con đường chết rồi.
- Không cần phải nói dông dài nữa, hai người hãy tự mà thu xếp lấy . - Người đàn ông có vết sẹo dài trên cằm đứng dậy - Ánh Ngọc ! Mình về.
Cô bé thấy mẹ hốt hoảng kêu lên :
- Chị Ngọc ! Xin anh chị...
- Hạ Quyên ! Em không cần phải xin xỏ họ nữa.
- Nhưng mà chúng ta...
- Bọn người đó không có tình cảm đâu, chúng ta có nói nhiều cũng vô ích mà thôi.
Có tiếng xe máy nổ bên ngoài, hai vị khách khó chịu đã ra đi rồi . Thiếu phụ gục trên tiếng khóc nghẹn ngào . Bên trong, cô bé khoát rèm cửa bước ra. Cô rụt rè nhìn mẹ rồi nhìn cha, vẻ thống khổ hằn sâu trên gương mặt hai con người thân yêu ấy
Từ hơn một tháng nay, cô bé cứ thấy cha mẹ âu sầu, thỉnh thoảng lại khóc . Cô không hiểu rõ chuyện gì, nhưng cũng biết rằng có một món nợ cha mẹ buộc lòng phải trả, nếu không thì tình cảnh sẽ bi đát lắm.
- Mẹ ! - Cô bé khẽ khàng nắm lấy tay thiếu phụ - Mặc họ đi ! Mẹ cứ khóc hoài, con... con khóc theo bây giờ
Và cô bé bật khóc thật . Mẹ cô vùng dậy ôm con vào lòng . Cả hai mẹ con cùng khóc, còn người đàn ông thì ngồi im như một pho tượng, gương mặt thống khổ càng thêm thống khổ.
- Anh Thanh ! - Mẹ cô nói khi nước mắt đã rơi thật nhiều - Chúng ta phải làm gì đây ? Còn tương lai của Tiểu Vân nữa, mình đâu thể để mất đi công ty và ngôi nhà này.
- Xin lỗi . - Tiểu Vân thấy cha cô đứng lên - Anh xin lỗi em, Hạ Quyên và cả Tiểu Vân nữa . Hai người đã chọn lầm một người chồng, một người cha.
Sau đó, người đàn ông hãy còn rất trẻ bỏ đi, dáng đi và gương mặt trong phút chốt bỗng già như năm, sáu mươi tuổi
Hạ Quyên chỉ hỏi như vậy thôi chứ bản thân nàng, nàng hiểu rất rõ ràng họ chẳng còn con đường nào khác nữa . Đứa con gái bé bỏng trong vòng tay này khẽ cực cựa rồi nói :
- Mẹ Ơi ! Thật ra là chuyện gì thế mẹ ? Từ xưa tới giờ, đâu có khi nào con thấy ba lạnh lùng như lúc nãy
- Tiểu Vân ! Con không hiểu được đâu.
- Dĩ nhiên rồi . - Con bé phụng phịu - Bởi mẹ có bao giờ nói với con đâu.
Bình thường . Hạ Quyên đã ôm con và cười bởi cái vẻ trách móc ngây thơ kiểu trẻ con ấy rồi, nhưng lúc này thì không thể:
- Mẹ không nói là bởi vì con còn quá nhỏ . Thôi được rồi, bây giờ mẹ đưa con vào ngủ.
- Nhưng còn ba ? Trời tối thế này mà ba còn bỏ đi đâu vậy mẹ ?
- Ba có công việc, mẹ con mình không nên thắc mắc làm gì.
Nói rồi mẹ đứng lên đưa Tiểu Vân vào phòng ngủ . Phải rất lâu sau đó, cô bé mới từ từ khép kín đôi mi.
Trước đó, cô cứ nghĩ miên man xem làm thế nào để cha mẹ trả hết nợ . Cuối cùng cô quyết định ngày mai sẽ lấy tiền từ con heo đất của mình trao cho cha mẹ . Tiểu Vân chỉ ngủ sau khi đã quyết định như thế.
Hạ Quyên ngắm con gái của mình, bất giác nước mắt lại đổ dài trên má :
- Tiểu Vân ơi ! Ánh mây nhỏ của ba mẹ... rồi đây không biết con phải sống ra sao ?
Nàng chợt nhớ tới chồng . Tội nghiệp ! Giờ đây chắc hẳn anh đang đau khổ lắm.
Quyên bắt gặp đốm sáng lập lòe của khói thuốc được cội mai già . Nàng từ từ bước đến bên chồng, khẽ khàng nói :
- Cứ mỗi lần có chuyện gì buồn, anh lại ra đây.
- Bởi vì nơi này lần đầu tiên chúng ta gặp nhau.
- Anh nhớ kỹ đến thế à ?
- Nhớ chứ ! Tất cả những gì thuộc về kỷ niệm của chúng ta, anh đều nhớ . Lần đầu tiên anh đến đây với cương vị một người xin việc làm . Sau đó chúng ta yêu nhau và rồi ba mẹ em đã tin tưởng, giao cho anh đứa con gái duy nhất của mình và cả cơ nghiệp này . Nhưng tiếc thay, hai người đã chọn nhầm kẻ bất tài.
- Có thể trên phương diện doanh nghiệp, anh đã không thành công, nhưng ba mẹ có quyền tự hào vì đã chọn cho con gái của mình một người chồng xứng đáng.
Trong bóng tối, gương mặt Thanh xúc động :
- Cho đến bây giờ, em vẫn còn tin tưởng anh sao ?
Quyên nói bằng giọng chắc nịch :
- Em lúc nào cũng tin và yêu anh, bây giờ và vĩnh viễn.
Thanh ồm chầm lấy vợ vào lòng, khẽ gọi :
- Quyên ơi !
Và lần đầu tiên chàng rơi nước mắt :
- Anh hại chết em và con mất rồi.
Quyên cũng khóc, tiếng nàng hòa lẫn nước mắt :
- Anh Thanh ! Nếu có chết, chúng ta cùng chết.
- Nhưng còn Tiểu Vân ?
- Tiểu Vân ư ?
Họ buông nhau ra. Trong bóng tối, hai gương mặt nhìn nhau bần thần.
Thanh quỳ trước mộ cha mẹ vợ, bên cạnh chàng là Hạ Quyên. Thanh nhìn di ảnh hai con người mà chàng rất quý mến ấy :
- Ba mẹ ! Đứa con bất tài này hôm nay quỳ trước mặt hai người... để tạ tội . Ngày mai đây, người ta sẽ lấy đi sản nghiệp suốt mấy mươi năm khó nhọc gầy dựng của ba mẹ . Và cũng chỉ ngày mai này thôi, dưới suối vàng con sẽ quỳ trước mặt ba mẹ để mà nhận lấy lỗi lầm của mình.
Quyên cũng nói :
- Ba mẹ đã gã con cho anh Thanh, chúng con là vợ chồng của nhau dù sống hay chết, ngày mai này... cả gia đình chúng ta sẽ đoàn tụ.
Sau đó họ đứng lên quay trở về nhà, lòng đã quyết định chọn cho mình một con đường.
Tiểu Vân đếm lại một lần nữa . Cô bé biết rằng mình đang có trong tay 72 nghìn đồng . Cô bé đặt chú heo đất xinh xắn trở lại bàn học, thì thầm :
- Heo con ! Xin lỗi bạn nhạ Bởi vì ba mẹ đang gặp khó khăn, số tiền này ta mượn tạm của bạn, sau này sẽ trả lại
Cô bé đứng lên đi ra phòng khách, cũng vừa lúc cha mẹ cô trở về . Vân nhìn thấy đôi mắt thâm quằng của cha mẹ, cô bối rối :
- Ba mẹ...
Mẹ Ôm cô vào lòng, Tiểu Vân như cảm thấy bàn tay mẹ run rẩy, và cả giọng nói cũng thế, nó run run làm sao ấy :
- Tiểu Vân ! Sao con thứ sớm thế ?
- Ba mẹ còn dậy sớm hơn cả con nữa mà
Thanh đau xót nhìn con, đứa con gái rất xinh đẹp và thông minh của vợ chồng chàng...
- Ba mẹ.
Hạ Quyên dịu dàng hỏi, chính cái vẻ dịu dàng rất ở bất cứ hoàn cảnh nào của nàng đã làm cho Thanh yêu đắm đuối :
- Con có chuyện gì muốn nói với ba mẹ ư ?
- Con... con biết là ba mẹ đang gặp khó khăn. Ngày mai, cái ông mặt sẹo kia sẽ lại tới đây. - Con bé dúi tiền vào tay mẹ - Tiền này con lấy từ con heo đất của mình, mẹ hãy trả nợ cho người ta, mẹ nhé.
Vợ chồng Thanh sững sờ nhìn đứa con gái mười ba tuổi đầu của mình, Hạ Quyên xúc động bật khóc, còn Thanh thì đau khổ quay mặt đi.
Tiểu Vân hốt hoảng :
- Mẹ ! Mẹ làm sao thế ? Hay là con không đúng ?
- Không phải đâu Tiểu Vân. - Quyên siết con vào lòng, nước mắt đổ dài trên má nàng - Con ngoan lắm ! Ba mẹ không trách con đâu.
- Vậy thì mẹ đừng có khóc nữa, cả ba cũng vậy . Nhìn ba mẹ khóc, con... con cứ muốn khóc theo.
Theo đột ngột quay lại, giọng chàng rắn rỏi, bởi trong lòng Thanh đã có một quyết định :
- Tiểu Vân ! Con theo ba.
Ba người đi ra vườn, Thanh dừng lại dưới cội mai già, chàng từ từ nói :
- Con có biết vì sao ba mẹ đặt tên cho con là Tiểu Vân không ?
Cô bé tròn mắt hỏi :
- Con không biết . Thế vì sao vậy ba ?
- Tiểu Vân là áng mây nhỏ . Con là ánh mây nhỏ của ba mẹ . Con nhìn xem, mây thì ở tít trên cao, dịu dàng và thanh khiết . Ba mẹ muốn con sau này cũng vậy, sống một cuộc sống thanh cao như những ánh mây trên trời.
- Nếu ba mẹ đã muốn thì nhất định con sẽ làm được.
- Vậy thì con hãy ghi nhớ những gì ba vừa nói.
- Anh Thanh ! Chúng ta...
- Anh và em không có quyền bóp chết tuổi thơ của con. Hãy để giọt máu của chúng ta lại . Đứa bé thông minh thế này, chắc là không có kết cục bị thảm như cha mẹ nó đâu.
- Nhưng mà con chúng ta còn nhỏ quá, em sợ là nó sẽ khô?
- Còn anh thì tin tưởng Tiểu Vân. Anh tin tưởng con chúng ta sẽ có một tương lai tốt đẹp ngay từ khi đặt tên cho nó.
Tiểu Vân ngơ ngác nhìn cha mẹ nói . Cô bé không hiểu, nhưng cô ghi nhớ tất cả vào lòng.
o00o
Chưa bao giờ Tiểu Vân thấy mẹ làm thức ăn sáng nhiều như thế này . Thế mà mẹ cứ mải ngồi nhìn cha rồi lại nhìn Vân, không màng để ý đến việc ăn uống.
Bữa ăn rồi cũng trôi qua, cha gọi Tiểu Vân ra phòng khách, người nói :
- Con ra phố mua cho 3 cái dao cạo, Tiểu Vân nhé.
- Dao cạo của ba còn mà, nó để trong tủ, để con đi lấy cho ba.
Tiểu Vân nhận tiền từ tay cha, ngạc nhiên khi thấy mẹ rơi lệ.
- Mẹ có sao không mẹ ?
- Ồ không ! Mẹ đâu có sao.
Tiểu Vân ngập ngừng :
- Con đi mua dao cạo cho ba đây.
- Ừ, con đi đi.
Mẹ chợt gọi khi Vân đã ra đến cửa :
- Tiểu Vân ! Lại mẹ dặn nè.
Vân quay lại, mẹ Ôm cô vào lòng, giọng mẹ nghẹn ngào :
- Sau này con phải tự lo cho mình nha.
Tiểu Vân ôm cổ mẹ :
- Có phải là con đã làm gì cho ba mẹ buồn lòng không ?
Hạ Quyên xúc động ôm chặt con vào lòng rồi bật khóc
Giờ phút chia ly này, nàng dù cố gắng vẫn không ngăn được lê . Đức con bé bỏng lại thủ thỉ bên tai nàng :
- Mẹ đừng có khóc nữa . Tiểu Vân hứa từ nay sẽ ngoan ngoãn nghe lời ba mẹ . Nếu con có làm điều gì sai trái, mẹ cứ đánh đòn, Tiểu Vân nhật định là không khóc.
- Con ngoan lắm, nhưng mà...
Cha bỗng chen vào :
- Hạ Quyên ! Em hãy để con đi mua dao cạo cho anh.
Hạ Quyên cố ngăn lệ :
- Cẩn thận nghe con.
Rồi nàng từ từ tháo sợi dây chuyền trên cổ đeo vào cho con. Hạ Quyên vuốt tóc con âu yếm :
- Vật này ông ngoại con cho mẹ lúc mẹ vừa tròn mười tám tuổi . Con hãy giữ nó, có cả ảnh ba mẹ trong cái mặt này.
Dừng lại một chút, mẹ tiếp :
- Còn đây là tiền của ba mẹ cho con, hãy để dành mà mau sắm.
Vân nhận tiền từ con heo đất của mình và còn rất nhiều tiền khác nữa . Cô bé linh cảm như có điều gì khác lạ Ở đây.
- Sao mẹ lại cho con nhiều tiền đến như vậy ?
- Con cứ giữ lấy, đừng có hỏi mẹ nữa.
Quyên ôm con, khẽ hôn lên vầng trán thanh cao của nó
- Thôi, con đi đi.
Cha bỗng bước lại gần, người cũng ôm hôn Vân. Cô bé nhìn thấy điều khác thường hiện rõ trong mắt cha.
Tiểu Vân ngập ngừng bước đi, chợt cô bé quay lại :
- Sao mẹ không để tiền này trả cho ông mặt sẹo ?
Lúc này đây, bất cứ lời nói nào của con cũng có thể làm Quyên bật khóc . Phải cố gắng lắm, nàng mới kiềm chế được :
- Ba mẹ đã có tiền rồi, tiền ấy là để cho con.
- Hay là con gởi mẹ, sau này cần gì, con sẽ xin me.
Quyên quay mặt đi chỗ khác, nàng giấu lệ :
- Con đi đi, về rồi hẵng tính.
Tiểu Vân đi, lần này cô bé đi thật sự, tuy nó ngập ngừng, nhưng rồi bóng cô cũng khuất dần rồi mất hút.
Vợ chồng Hạ Quyên nhìn theo con gái cùng khóc . Hạ Quyên nghẹn ngào gọi tên con
- Tiểu Vân ơi... Anh Thanh ! Em sợ để con lại rồi nó sẽ khổ.
- Em hãy tin anh. Con chúng ta, nó không phảI là đứa trẻ bình thường đâu.
Quyên úp mặt vào ngực chồng nức nở.
oOo
Tiểu Vân không biết mình tỉnh dậy khóc rồi ngất xỉu cho đến lần thứ mấy . Cô chỉ nhớ là cuối cùng cô đã lê gót ra khỏi khu vườn chết chóc của mình, đi một đoạn rồi lại ngất xỉu, mệt nhọc, đói khát . Vân còn nhớ là dường như cô không còn khóc thành tiếng được nữa
Chiếc xe du lịch dừng lại cạnh cô bé . Từ trên xe, một người đàn ông và một người thiếu phụ bước xuống . Họ vội vàng chạy đến, quỳ xuống cạnh cô bé, giọng người thiếu phụ thương cảm :
- Trời ơi ! Sao lại ra nông nỗi này chứ ?
Ông ta ôm xốc Tiểu Vân lên, người vợ vội vàng mở cửa sau rồi giúp chồng đưa cô bé đáng thương vào xe. Trong xe còn một cô bé khác, ăn mặc sang trọng và suýt soát như tuổi Tiểu Vân. cô bé dịch người ra xa, vẻ không hài lòng :
- Ai thế mẹ ?
Thiếu phụ đùa :
- Là em gái con đấy, Thảo Nhi a.
- Con không thích có em.
Chiếc xe lăn bánh, hai con người tốt bụng không để ý giọng nói hằn học của con mình
oOo
Trong bệnh viện, Tiểu Vân lúc này đã được thay đồ và lau rửa cẩn thận . Hai vợ chồng đã cứu cô bé lúc này đang đứng ngắm Tiểu Vân. Người chồng quay sang vợ :
- Em xem, có phải là con bé rất xinh đẹp không ?
Thiếu phụ đồng tình :
- Dạ, nó rất đẹp . Đeo nhiều đồ trang sức và mang theo nhiều tiền thế này, chắc hẳn là con nhà giàu.
Người đàn ông chép miệng :
- Em không còn sinh nở được nữa . Giá như mà có thêm một đứa con dễ thương như thế này thì hay biết mấy.
Thiếu phụ lườm chồng :
- Anh lại tìm cách trách móc em nữa rồi
Người đàn ông xua tay :
- Anh thật lòng mà nói như vậy . Không hề có ý trách em đâu.
Cửa mở, y tá và bác sĩ cùng nhau bước vào . Ông Tùng, người đàn ông đưa Tiểu Vân vào viện nói :
- Nhờ bác sĩ xem xét giùm con bé.
- Dường như hai vị còn một đứa con ở bên ngoài, phải không ? Cô bé đang khóc đấy
- Chết ! Chúng ta quên mất con của mình rồi
Ông Bách Tùng bảo vợ :
- Em ra với Thảo Nhi đi, mình anh ở đâu được rồi.
Ngoài hang lang, Thảo Nhi đang khóc thật . Cô bé giận hờn hất tay mẹ ra khỏi vai mình :
- Ba mẹ lo cho người ta mà hổng có thương con.
- Thôi nào Thảo Nhị Sao con lại ganh tị với người ta ? Cô bé đó mắc nạn, hoàn cảnh đáng thương lắm mà.
- Con không biết . Con không có muốn ba mẹ thương ai ngoài con.
Bích Lâm chiều con :
- Thôi được rồi, dĩ nhiên là ba mẹ chỉ thương có mỗi mình con thôi.
Trong phòng, bác sĩ sẽ khám cho Tiểu Vân. Ông ngẩng lên nói trước có vẻ chờ đợi của Bách Tùng :
- Không sao, con bé chỉ ngất xỉu vì qúa mệt mỏi và đói khát . Ông bà là cha mẹ của cô bé ?
Bách Tùng đáp :
- Cảm ơn bác sĩ . Con bé này, chúng tôi nhặt ở ngoài đường trong lúc nó ngất xỉu.
- Vậy thì chúng ta phải chờ con bé tỉnh dậy để mà hỏi.
- Đành phải vậy thôi.
Họ cùng nhau ra ngoài . Bách Tùng bước đến bên vợ và con.
- Bích Lâm ! Bây giờ chúng ta giao con bé cho bệnh viện hay là chờ nó tỉnh dậy ?
Bích Lâm nhìn chồng, nàng cười :
- Dường như anh vẫn có ý định nhận con nuôi ?
Bách Tùng gật đầu :
- Nếu có thể.
- Vậy chúng ta hãy chờ cho đến khi nó tỉnh lại.
oOo
Cô bé mở mắt nhìn khung cảnh quanh mình . Cô nhận ra đây là bệnh viện, bởi trước đó, ngày cha mẹ còn sống, cô từng bị bệnh và đã tới một nơi tương tự như thế này . Nghĩ đến cha mẹ, Tiểu Vân lại thương tâm bật khóc . cô ngạc nhiên khi thấy tiếng khóc và cả tiếng gọi mẹ của mình tắc nghẹn trong cổ.
Hình ảnh kinh hoàng và cái chết thảm thương của cha mẹ hiện về làm Tiểu Vân hoảng loạn . Cô bé vùng dậy, loạng choạng té quỵ để rồi nhận ra mình qúa yếu đuối . Tiểu Vân ôm mặc khóc, không có tiếng nấc nghẹn nào, chỉ có những giọt lệ long lanh lăn đều trên má.
Cửa mở, vợ chồng Bách Tùng và đứa con gái bước vào . Bích Lâm dịu dàng nói :
- Cháu tỉnh rồi à ?
Tiểu Vân gạt lệ nhìn họ, cô bé mấp máy môi, kinh hoàng khi nhận thấy giọng nói quen thuộc của mình không tài nào thốt ra khỏi cô?
- Sao, cháu muốn nói gì ?
Môi Vân lại mấp mấy, Thảo Nhi đột nhiên nói :
- Nó bị câm, ba mẹ a.
Câm ư ? Tiểu Vân hoảng hốt khi thấy dường như mình không thể nói thành lời được.
- Cháu không thể nói được à ?
Bách Tùng lại hỏi, Tiểu Vân muốn nói là không phải, nhưng cuối cùng cô bé đành lắc đầu để biểu thị ý nghĩ của mình.
- Cháu nói được, vậy cháu tên gì ?
"Tiểu Vân" - Tiếng nói ấy nghẹn trong cổ . Tiểu Vân bắt đầu khóc vì sợ hãi . Bích Lâm nói với chồng :
- Anh đi gọi bác sĩ đi.
Bách Tùng đi, lát sau ông trở về với nhân viên y tế . Người đàn ông mặc áo trắng khám cho Tiểu Vân rồi chăm chú nhìn cô bé, hỏi :
- Tại sao cháu không nói ?
Tiểu Vân chỉ vào cổ hộng mình, mặc hiện rõ nét lo âu.
- Cháu bị bệnh à ?
Tiểu Vân lắc đầu, vị bác sĩ hỏi tiếp :
- Thế cháu có viết được không ?
Cô bé vội vàng gật đầu . Lát sau, giấy bút được đặt trước mặt cô, trên một cái bàn viết . Bác sĩ hỏi :
- Cháu không nói được từ bao giờ ?
Tiểu Vân cầm viết, nước mắt rơi trên má cô :
- Ba mẹ cháu chết cả rồi, hai người chết rất thê thảm.
Vợ chồng Bách Tùng nhìn nhau, có một chút thương cảm trong lòng họ . Bách Tùng đặt câu hỏi :
- Thế cháu không nói được từ bao giờ ?
- Cháu không biết . Cháu chỉ cảm thấy có cái gì nghẹn trong cổ, giọng nói không thể phát ra được.
- Có phải trước đây, lúc ba mẹ còn sống, cháu vẫn nói chuyện bình thường ?
- Dạ, vâng.
Vị bác sĩ đứng lên giải thích với vợ chồng Bách Tùng :
- Cô bé này có thể vì chứng kiến cái chết thương tâm của cha mẹ ruột, kinh hoàng quá độ nên làm thương tổn đến thanh quản hay một hệ thần kinh nào có liên quan đến giọng nói . Vấn đề này, chúng ta cần phải có bác sĩ chuyên khoa. Ông bà nghĩ sao ?
Bách Tùng chưa vội trả lời, ông tiếp tục hỏi Tiểu Vân :
- Cháu có còn thân nhân nào khác không ?
Tiểu Vân lắc đầu, những giọt nước mắt trên má cô bé làm Bích Lâm xúc động . Bà quay sang chồng :
- Có lẽ giờ đây chúng ta là người thân duy nhất của con bé này, anh Tùng a.
Bách Tùng hiểu ý vợ, ông nói với bác sĩ :
- Thôi được, chúng tôi sẽ lo lắng cho nó
Thảo Nhi nắm tay mẹ :
- Mình về đi mẹ, con đói bụng quá đi !
Hai vợ chồng dặn dò Tiểu Vân ở lại bệnh viện nghỉ ngơi. Trước khi về, họ còn trao cho cô bé gói tiền của cô và mấy lưỡi dao cạo, trong đó có một lá thự Tất cả những thứ ấy trở thành kỷ vật thiêng liêng suốt đời của Tiểu Vân cùng với sợt dây chuyền có lồng ảnh của cha và mẹ cô.
Sau buổi ăn tối, Thảo Nhi đã đi ngủ, vợ chồng họ ngồi lại nói chuyện với nhau ở phòng khách . Bách Tùng hỏi vợ :
- Ý em định thế nào, chuyện của con bé Tiểu Vân ấy ?
- Thế còn anh ?
Bách Tùng suy nghĩ một chút rồi nói :
- Thảo Nhi nó chỉ có một mình, em thì không thể sinh được nữa
- Nhưng không thể vì vậy mà chúng ta nhận một đứa con nuôi có khuyết tật.
- Con bé đáng thương quá !
- Đồng ý là nó đáng thương thật . Nhìn nó khóc, em cũng muốn khóc theo vậy
Bách Tùng nắm lấy cơ hội :
- Vậy thì chúng ta hãy nuôi nó, cương vị là một người bạn hay là một người thân để giúp đỡ, săn sóc cho Thảo Nhi của chúng ta và để làm phước nữa . Em cũng thấy đó, Thảo Nhi càng ngày càng tỏ ra cô độc, có con bé làm bạn với nó cũng là một điều tốt
Bích Lâm vẫn còn băn khoăn :
- Em chắc chắn sẽ không phải đối, nếu như...
- Anh thấy rằng Tiểu Vân là một con bé rất thông minh, xinh đẹp và ngoan ngoãn nữa . Bấy nhiêu đó cũng đủ để bù đắp khuyết tật của nó.
Bích Lâm buông xuôi :
- Thế thì em không ngăn cản anh nữa
- Nhưng mà em không hề cảm thấy gượng ép chứ ?
- Anh hỏi vậy là sao ?
- Có nghĩa là sau này... - Ông Tùng ngập ngừng một chút rồi đáp - Em chắc chắn là mình sẽ thương yêu con bé chứ ?
Bích Lâm lườm chồng một cái :
- Anh coi tướng em giống một bà mẹ ghẻ khắc nghiệp lắm sao ?
Bách Tùng cười giòn :
- Cho anh xin lỗi vậy . Bắt đầu từ ngay mai, Tiểu Vân sẽ là thành viên trong gia đình của chúng ta.
Chẳng hiểu sao Bách Tùng cảm thấy rất hứng thú trong chuyện này, có lẽ hoàn cảnh của cô bé làm ông xúc động.
oOo
"Tiểu Vân thương yêu !
Mẹ đoán rằng lúc này đây, con đang khóc vì thương nhớ me cha, vì nỗi trống vắng cô đơn, vì những khó nhọc mà con đang trải qua, có phải không ? "
Nước mắt cô bé rơi theo từng dòng chữ . Mẹ Ơi ! Có một điều mẹ đâu thể nào biết được là con gái của mẹ đã không còn nói được nữa.
Vân đọc tiếp, những dòng chữ thân thương của mẹ :
"... Con có biết vì sao ba mẹ ra đi mà để con ở lại không ? Bởi vì ba thường nói, con là áng mây nhỏ của ba mẹ, là niềm hy vọng, là giọng máu cuối cùng của dòng họ chúng ta.
Ba mẹ biết những ngày tháng sắp tới đối với con sẽ rất là khó nhọc . Nhưng Tiểu Vân thương yêu ! Vì niềm tự hào của ba mẹ, con hãy ngẩng cao đầu mà sống, hãy đoạt lấy tương lai và làm chủ định mệnh của mình . Ba mẹ hoàn toàn tin tưởng ở con, Tiểu Vân a.
Ba mẹ ra đi không để lại tài sản gì cho con bởi vì tất cả sản nghiệp đã bị người ta gán nợ hết rồi . Tiểu Vân ! Xin lỗi con, cả ba và mẹ cùng xin lỗi con... Cầu chúc con gái yêu gặp nhiều may mắn...
Ba và mẹ "
Mẹ Ơi, ba ơi ! Hai người sao không cho con theo với chứ ?
Cô bé ép thư vào ngực khóc thật nhiều, khóc như chưa từng được khóc bao giờ . Chỉ có những giọt nước mắt câm lặng . Nỗi đau khổ tận cùng đã bóp chết giọng nói thơ trẻ của cô mất rồi
Tiểu Vân khóc đến mệt mõi rồi thiếp đi lúc nào không biết . Khi tỉnh dậy, cô thấy hai người đã cứu mình đứng bên giường bệnh . Người đàn ông nhìn cô với ánh mắt dịu hiền:
- Chúng ta đã xem thư của ba mẹ cháu, cháu không giận chứ ?
Vân gật đầu, ánh mắt biểu lộ cho biết là cô không hề giận họ . Người đàn ông từ từ nói tiếp :
- Theo như trong thư thì ba mẹ cháu bị phá sản ?
- Vâng.
Cô bé tiếp tục nói bằng ngôn ngữ của mình...
- Và cháu không còn thân nhân nào khác để nương tựa ?
- Vâng ạ - Mắt cô rướm lệ.
- Đừng khóc nữa, cháu ạ.
- Vậy cháu nghĩ sao nếu chúng tôi đề nghị cháu cùng sống chung ? Cháu có thích làm con nuôi của chúng tôi không ?
Tiểu Vân bất ngờ trước lời đề nghị tốt đẹp này . Thiếu phụ đặt giấy bút vào tay Tiểu Vân :
- Tôi tên là Bích Lâm. Cháu hãy viết những gì mình muốn nói.
Phân vân một chút rồi Tiểu Vân viết :
- Có phải cháu đã câm thật sự rồi ?
Bách Tùng phân vân, ông quyết định phải an ủi cô bé đáng thương này, không nên để cho nó quá tuyệt vọng :
- Vấn đề này chưa chắc chắn, sau này chúng tôi sẽ tìm bác sĩ chạy chữa cho cháu.
- Sao hai bác tốt với cháu như vậy ? Cháu biết rằng hỏi như vậy là không phải, nhưng mà...



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 19.07.2014, 10:25
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.03.2014, 16:15
Tuổi: 25 Chưa rõ
Bài viết: 1833
Được thanks: 10945 lần
Điểm: 10.48
Có bài mới Re: [Sưu tầm] Ân tình - Lê Duy Phương Thảo - Điểm: 10
Chương 2

- Không sao. Cháu thắc mắc cũng đúng thôi. Đơn giản là vì chúng tôi hiếm hoi và thương cảm cho hoàn cảnh của cháu
Nước mắt ứa trên mi cô bé, cô viết :
- Cháu cảm ơn hai bác.
Bách Tùng nhìn vợ như muốn nói rằng :
"Em thấy chưa ? Anh đâu có quyết định sai bao giờ ". Ông cười hiền hòa nói :
- Thế cháu có nhận lời chúng tôi không ?
- Cháu muốn về thăm nhà cũ.
- Được, nhưng cháu cần phải nghĩ ngơi một thời gian nữa . Thế cháu có biết đường về nhà không ?
- Cháu nghĩ là mình sẽ tìm được.
- Vậy thì hai ngày sau, chúng ta sẽ cùng đi.
oOo
Tiểu Vân đứng chết lặng nhìn khung cảnh điêu tàn của gia đình mình . Từng mảnh cháy nham nhở xoáy và lòng cô gái đau buốt, nước mắt rơi lả tả trên má Tiểu Vân. Bên cạnh cô, ông Bách Tùng nói khẽ với vợ :
- Thảo nào cô bé thương tâm đến không nói được nữa
Bích Lâm cũng xúc động :
- Tội nghiệp quá ! - Rồi thiếu phụ bước lên ôm lấy vai cô bé - Con đã khóc nhiều quá rồi, Tiểu Vân ạ . Nếu con bằng lòng thì từ nay có thể gọi chúng ta là ba me.
Cô bé viết vào tấm bảng mà Bách Tùng vừa sắm cho cô :
- Con cảm ơn ba me.
- Bây giờ con theo ba mẹ về nhà mới của mình chứ ?
Cô bé lưu luyến nhìn cảnh cũ một lúc rồi ra xe theo vợ chồng Bách Tùng . Từ đây, cô bắt đầu cuộc đời mới của mình với những con người mới . Phải chăng tất cả đều tốt với cô ?
Xe vừa dừng lại, Thảo Nhi đã từ trong nhà chạy ùa ra . Cô bé ríu rít :
- Ba mẹ về, ba mẹ về rồi . - Cô nắm ngay lấy tay ông Bách Tùng vừa trong xe bước ra - Ba có mua quà cho con không ?
Bách Tùng xoa đầu con gái :
- Ba không có mua, nhưng đem về cho con một món quà vô giá . Thảo Nhi ! Con nhìn xem ai trong xe kìa.
Ánh mắt họ nhìn nhau, ngay lập tức Thảo Nhi khó chịu :
- Ba đem người câm về nhà à ?
- Thảo Nhi ! - Bách Tùng nghiêm khắc - Tại sao con lại ăn nói bừa bãi như vậy chứ ? Tiểu Vân từ nay ở trong gia đình chúng ta và nó sẽ là em của con.
Thảo Nhi giậm chân :
- Nhưng con không thích có em. Con chỉ thích ba mẹ có mỗi mình con và thương một mình con mà thôi.
Tiểu Vân đã cùng mẹ nuôi của mình bước ra xe. Cô bé hý hoáy viết rồi chìa tấm bảng cho Thảo Nhi :
- Chị Thảo Nhi hãy yên tâm. Em không dám tranh giành tình thương của ba mẹ chị đâu.
Thảo Nhi đọc, lừ mắt nhìn Tiểu Vân rồi giậm chân đùng đùng trở vào nhà . Bách Tùng than :
- Bấy lâu nay cưng chiều nó quá rồi hư hỏng . Từ nay có Tiểu Vân, để nó biết không phải chỉ có nó là tuyệt đối
Tiểu Vân chừng như xúc động lắm . Cô bé đâu thể ngờ được trên đời này ngoài tình thương của cha mẹ dành cho cô lại còn có thứ tình cảm bao la, kỳ diệu của những con người không ruột thịt này...
oOo
Ba mẹ nuôi dành cho Tiểu Vân căn phòng rộng và đẹp không thua gì phòng của cô ở nhà cũ . Gia đình còn có thêm một người giúp việc lo nấu nướng và quết dọn trong nhà . Khi đã quen với nết sinh hoạt ở đây, Tiểu Vân ngày ngày thường dành nhiều thời gian chăm sóc vườn hoa, học nấu ăn, may vá và thêu thùa ở ngoài giúp việc thường gọi là chị Hai.
Cô bé vốn hiền lành, nết na và chăm chỉ nên nhanh chóng chiếm được tình cảm của người thành viên trong gia đình . Chỉ có Thảo Nhi là không hài lòng, bởi lẽ từ khi có Tiểu Vân, tình cảm của cha mẹ dành cho Nhi bị san sẻ, cô bé ganh tỵ rồi sinh ra ác cảm với Tiểu Vân.
Ông Bách Tùng là một doanh nghiệp, thường hay vắng nhà đi công tác ở xạ Lần nào cũng vậy, lúc trở về ông luôn có quà cho các con của mình.
Thảo Nhi nhảy hai nấc một xuống thanh lầu, cô bé ôm chầm cổ cha :
- Ba mới về ! Ba có mua quà cho con không ?
- Cái con bé này, không hỏi thăm sức khỏe của ba mà đã vòi vĩnh rồi
Tiểu Vân bước ra, cô bé đặt ly đá lạnh vào tay cha rồi ra dấu bằng taỵ Cô bé đã quen dần với cách nói chuyện bằng cử chỉ của mình.
- Mời ba uống nước
- Sao rồi, ở nhà có vui không Tiểu Vân ?
- Dạ vui, thưa ba.
- Mẹ các con đâu rồi ?
Thảo Nhi đáp :
- Mẹ đi làm tóc rồi ba.
Bách Tùng mở va li lấy ra mấy xấp vải :
- Cái này ba mua cho Tiểu Vân. Con đưa mẹ để mẹ dẫn đi may vài bộ đồ mới mà mặc
Thảo Nhi xịu mặt :
- Còn con, ba không có mua quà cho con à ?
- Có chứ . Phần của con là đĩa băng vidéo để học tiếng Anh đây này.
- Tại sao ba mua quần áo cho Tiểu Vân, còn con lại phải nhận cái của nợ này ?
- Con ăn nói cái gì vậy Thảo Nhi ? Chẳng phải là con đã có quá nhiều quần áo đẹp rồi sao ?
Thảo Nhi hờn giận :
- Con không biết, con chỉ thấy là ba không công bằng mà thôi.
- Thôi được rồi, lần sau ba sẽ mua cho con hai tá vải, tha hồ mà mua sắm
Thảo Nhi vẫn không hài lòng, cô nhìn Tiểu Vân bằng ánh mắt ganh tỵ :
- Con không chịu - Nhi giậm chân - Con muốn có ngay bây giờ.
Tiểu Vân bỗng cầm tay Thảo Nhi, đặt xấp vải của mình cho Nhị Tiểu Vân ra dấu :
- Chị hãy giữ lấy, mấy thứ này em không cần đâu.
Thảo Nhi vớ lấy xấp vải định bỏ đi, ông Tùng gọi lại :
- Thảo Nhi !
Ánh mắt người cha nghiêm khắc :
- Con hãy trả vải cho em con !
Tiểu Vân xua tay, cô bé không muốn làm mất lòng Thảo Nhi.
- Đừng ba, quần áo mẹ đã may cho con rồi . Chị Thảo Nhi thích thì ba cứ để chị ấy may sắm.
- Không được . Con tưởng ba không biết là Thảo Nhi có quá nhiều quần áo rồi sao ?
Thảo Nhi giậm chân rồi khóc :
- Nhưng mà con thích loại vải này.
- Con đừng có viện cớ . Con chỉ là muốn tranh với Tiểu Vân mà thôi. Hãy trả vải lại cho em đi con.
Thảo Nhi khóc lớn hơn :
- Con không trả.
Ông Tùng thét :
- Con dám cãi lời ba sao ?
Thảo Nhi sợ hãi nhìn cha, cô bé cảm thấy tức tối trong lòng . Rõ ràng là ba không còn thương Nhi nữa mà . Ném xấp vải vào ghế xa lông, Nhi chạy nhanh ra ngoài, vứa gặp lúc Bích Lâm trở về, bà giữ lấy con gái :
- Chuyện gì vậy ? Chuyện gì mà khóc tức tuổi thế này, hả Thảo Nhi ?
Được thể, Thảo Nhi khóc lớn hơn :
- Mẹ xem đó, ba không có thương con, ba bênh vực con nhỏ câm ấy rồi mắng con.
- Thảo Nhi ! Im miệng lại !
Bách Tùng hét lớn, ông trừng mắt giận dữ nhìn con gái . Lúc ấy ở góc phòng, Tiểu Vân quay mặt nhìn đi nơi khác, vài giọt nước mắt rơi trên má cô bé.
Bà Bích Lâm nhẹ nhàng hơn :
- Tại sao con lại ăn nói hồ đồ như vậy chứ Thảo Nhi ?
- Mẹ cũng mắng con nữa ư ?
Nhi vùng vằng khỏi tay mẹ:
- Bởi vì con ăn nói hư hỏng quá mà.
Nhi bưng mặt khóc lớn :
- Được rồi, ba mẹ cứ thương người ta đi, mặc kệ con. Từ nay không cần lo cho con nữa.
Sau đó, Thảo Nhi chạy về phòng của mình . Còn lại ba người, ông Bách Tùng thở dài :
- Con cái được nuông chiều thái quá nên đã hư hỏng mất rồi.
Ông nhìn sang đứa con nuôi :
- Con làm sao vậy Tiểu Vân ?
- Không có, bụi bay vào mắt con. Ba vừa mới đi xa về, hãy nghĩ ngơi cho khoẻ, đừng lo cho con.
Vân gom mấy xấp vải lên tay, cúi chào cha mẹ rồi mới trở về phòng riêng. Ông Bách Tùng nhìn vợ :
- Em thấy đó, có muốn cũng không thể nào ghét đứa bé này được.
- Nhưng anh đừng có vì thế mà ghét bỏ con ruột của mình đấy nhé.
- Em nói bậy . Tuy nhiên, chúng ta cần phải dạy dỗ Thảo Nhi trở lại mới được.
- Khó lắm ! Bấy lâu nay chúng ta có mỗi mình Thảo Nhi, bao nhiêu tình thương dành hết cho nó . Bây giờ có thêm Tiểu Vân, chẳng trách gì con mình nó ganh ty.
- Anh sẽ nói chuyện với chúng nó về vấn đề này.
- Chúng ta phải khéo léo xử sự, nếu không thì tai họa sẽ xảy ra đó . Thôi được rồi, anh không cần phải lo lắng nữa, hãy nghe lời đứa con gái nuôi cưng yêu mà đi nghỉ ngơi đi.
Tiểu Vân gõ cửa rồi bước vào phòng . Trên giường, Thảo Nhi đang úp mặt vào gối, giọng cô bé vẫn còn ướt nước . Rõ ràng là Thảo Nhi tức tưởi lắm
- Con không thèm đâu, mẹ đừng có vào đây.
Vân rụt rè bước lại gần, đặt tay lên vai Thảo Nhị Có bé hất ra :
- Mẹ đâu có thương con thì vào đây làm gì
Vân lắc vai mạnh hơn. Thảo Nhi ngạc nhiên quay lại và biết mình đã lầm . Tức giận lẫn xấu hổ, mắt Nhi trợn tròn thét :
- Vào đây làm gì ?
Tiểu Vân đặt tất cả vải vào tay con bé rồi viết lên tấm bảng lúc nào cũng đeo theo bên mình :
- Nếu chị thích thì hãy giữ lấy
Nhi giằng tất cả vào tay mình :
- Vải này là của ba mẹ tôi mua, người ngoài không có quyền giữ lấy - Rồi Nhi ngẩng cao mặt nói - Cô tưởng được ba tôi bênh là tốt lắm sao ? Nói cho cùng, cô cũng chỉ là người dưng khác họ mà thôi.
Đôi mắt tròn đen láy của Tiểu Vân ướt lệ, cô bé lặng lẽ quay bước ra ngoài, dáng buồn thiểu não:
- Nè...
Thảo Nhi bỗng gọi, con bé dường như có một chút hối hận trong lòng khi thấy Tiểu Vân khóc . Thật ra Thảo Nhi đâu có cố ý, chỉ vì nghĩ cha đối xử không công bằng mà thôi.
Nhi chọn một xấp vải rồi ấn vào tay Tiểu Vân :
- Cái này tôi không thích, hãy đem về mà xài đi.
Tiểu Vân mủi lòng, người ta hành động như một sự bố thí . Cuối cùng, cô bé đã không nhận món quà từ "lòng hảo tâm" ấy.
Mọi người chỉ nhận ra Tiểu Vân mất tích khi đến giờ ăn tối mà không thấy cô bé . Ông Bách Tùng hốt hoảng tìm kiếm khắp nơi, trong nhà ngoài vườn nhưng không gặp . Ông càng lo âu hơn khi nghe chị giúp việc nói :
- Lúc năm giờ, tôi còn thấy Tiểu Vân... dường như cô ấy khóc.
- Thôi chết rồi ! Con bé nào có họ hàng gì đâu chứ.
Bich Lâm cũng từ ngoài vườn trở về :
- Sao rồi, có tìm được không anh ?
- Anh không thấy . Còn em ?
Bích Lâm lắc đầu, ánh mắt bà dường như muốn khóc :
- Không lẽ con bé nỡ lòng bỏ mình đi sao chứ ? Tội nghiệp nó ! Một thân một mình trơ trọi, lại tật nguyền nữa, biết làm gì để mà sống chứ ?
- Tất cả chỉ tại con bé Thảo Nhi hư hỏng mà ra. Thảo Nhi đâu rồi ? Ra đây ba bảo coi.
- Đừng anh, đừng làm con nó sợ.
- Em chiều chuộng qúa đáng nên bây giờ con nó hư hỏng mất rồi . Thảo Nhi !
Cô bé bước ra, nhìn cha rụt rè :
- Dạ, ba kêu con.
Nhìn gương mặt sợ hãi của con, giọng Bách Tùng dịu lại, cơn giận cũng vơi đi :
- Bây giờ con có thấy lỗi lầm của mình chưa ?
Thảo Nhi thút thít khóc, sợ hãi, thẹn thùng và cả tức uất nữa . Gía như không có Tiểu Vân thì cô đâu mỗi lúc mỗi bị mắng thế này . Nhưng mà nghĩ lại cũng tội, trời tốt thế này, không biết là Tiểu Vân đi đâu ? Bỗng một ý nghĩ loé lên trong đầu cô bé :
- Sao ba mẹ không đi tìm ở nhà cũ của Tiểu Vân ?
- Ừ nhỉ - Bách Tùng vỡ lẽ - Sao mình lại đãng trí như vậy chứ . Bích Lâm ! Em ở nhà với con, anh đi tìm Tiểu Vân đây.
- Không, em cũng muốn đi nữa . Thảo Nhi ! Con ở nhà với chị hai nhé
Thảo Nhi gật đầu, cô bé mủi lòng đến phát khóc . Khi cha mẹ tất bật ra đi, Thảo Nhi không kềm được lòng :
- Mẹ... con cũng muốn đi nữa
Bích Lâm nhận ra mình thật vô lý khi để con ở nhà một mình, thiếu phụ dang tay đón Thảo Nhi :
- Được rồi . Cả ba chúng ta cùng đi vậy.
Trong người không có tiền, Tiểu Vân phải cuốc bộ hết sức vất vả mới trở về được nhà cũ của mình . Vẫn là khung cảnh hoang tàn sau vụ cháy, và dường như cỏ dại bắt đầu mọc len lỏi vào thế giới đầy ắp kỷ niệm tuổi thơ này của cô bé
Tro tàn của cha mẹ cô đã được đưa vào chùa, ở đây chỉ có gốc mai già là kỷ niệm sống động, là nơi cha cô đã đưa cô ra đó với những lời dặn dò sau cuối . Tiểu Vân vẫn còn nhớ rõ mòn một từng lời của cha.
"Tiểu Vân là áng mây nhỏ . Con là áng mây nhỏ của ba mẹ . Con nhìn xem, mây thì ở tít trên cao, dịu dàng và thanh khiết . Ba mẹ muốn con sau này cũng vậy, sống một cuộc sống thanh cao như những áng mây trên trời...
... Anh và em không có quyền bóp chết tuổi thơ của con... "
Bây giờ thì Tiểu Vân đã hiểu những lời nói của cha lúc ấy rồi . Thì ra cha quyết định ra đi để Tiểu Vân một mình trên cõi đời này ngay từ lúc đó
- Ba ơi, mẹ Ơi ! - Tiểu Vân ôm mặt, nước mắt luồn qua kẽ tay cô bé - Áng mây nhỏ của hai người không biết rồi đây sẽ sống ra sao ? Ở tít mãi trên cao hay rồi sẽ tan như bọt biển
cô nhớ giọng nói của Thảo Nhi :
"Cô tưởng được ba tôi bênh vực là tốt lắm sao ? Nói cho cùng, cô cũng chỉ là người dưng khác họ mà thôi".
Và còn cái cử chỉ bố thí của Thảo Nhi nữa chứ . Tất cả đang là áp lực tâm lý nặng nề bóp nghệt tâm hồn thơ trẻ của cô bé. Tiểu Vân tức uất muốn hét lên thật to, nhưng cuối cùng cô cũng không làm được cái điều đơn giản ấy . Thế mới biết người ta không nói được là khổ sở đến ngần nào
Bây giờ đây, Tiểu Vân chỉ có khóc, những giọt nước mắt không thành tiếng càng làm cô đau khổ hơn gấp ngàn vạn lần của sự đau khổ.
Trăng đã lên cao, vệt sáng kéo dài trên thảm cỏ, loang lổ lổ ở nền nhà điêu tàn, soi lên mặt Tiểu Vân, phản chiếu những giọt lệ lấp lánh như châu ngọc, đẹp đến vô ngần nhưng sao mà thê lương, u uất quá !
Có bàn tay ai đó đặt lên vai Tiểu Vân. Cô bé ngẩng lên nhìn, nhận ra những giọt châu dưới áng trăng :
- Ba mẹ... - Trong thâm tâm Tiểu Vân gọi như thế
Giọng Bích Lâm nghẹn ngào :
- Con làm cho mẹ khóc lây rồi đây này Tiểu Vân. Tại sao lại tới đây ngồi một mình chứ ?
Dưới ánh trăng mờ ảo . Tiểu Vân không thể viết được . Cô bé đành lấy mắt nhìn cha mẹ nuôi.
Bách Tùng nói :
- Có phải con muốn nói xin lỗi ba mẹ không ?
Tiểu Vân gật đầu :
- Con không cần phải áy náy bởi vì ba thành thật nói với con rằng . Ba đã xem con như là đứa con ruột thịt của mình
Tiểu Vân cảm động đến rơi lệ . Phải rồi, chỉ có tình thương sâu đậm và chân thành mới khiến người đọc được ý nghĩ trong mắt cô.
- Cám ơn ba - Vân biểu thị bằng ánh mắt và cử chỉ - con rất đội ơn ba.
- Thôi được rồi - Bích Lâm gạt nước mắt, tươi cười, nói - Chúng ta không nên đứng đây thi gan cùng sương đêm, không khéo ngày mai cả bốn người cùng nhau ngã bệnh nữa đấy.
Trên đường về, Bách Tùng nói :
- Tiểu Vân con xem, Thảo Nhi nó lo lắng cho con và nằng nặc đòi theo cho bằng được đấy
Ánh mắt hai đứa trẻ chạm vào nhau. Dường như cái tình thương chất ngất của cha mẹ nuôi dành cho Vân đã xóa đi sự đố kỵ.
oOo
Mẹ nuôi chăm sóc Vân rất tận tình khi về nhà . Người pha nước nóng cho cô tắm, người chọn áo quần rồi lấy khăn lông đặt vào tận tay cô :
- Con đừng có khóc nữa . Hãy vui vẻ lên để mà sống, con có biết chưa ?
Tiểu Vân chỉ biết cảm động đón nhận tình thương bao la ấy . Cuối cùng, họ quây quần bên bàn ăn tối . Dường như ánh mắt Thảo Nhi nhìn Tiểu Vân đã dịu đi, không còn vẻ hằn học và đố kỵ nữa
Bách Tùng không giấu tình thường của mình, dù là trước mặt Thảo Nhị Ông nói :
- Thảo Nhi, Tiểu Vân ! Các con đâu là những đứa con bé bỏng thương yêu của ba mẹ - Ánh mắt ông nhìn từ đứa này sang đứa khác - Thảo Nhi may mắn sinh ra trong sự đầy đủ vật chất và cả tình thương của ba mẹ nữa, riêng Tiểu Vân thì ngược lại
Dừng một lúc, ông tiếp :
- Vừa rồi đi nước ngoài, ba có trình bày và đưa cả hồ sơ bệnh án của Tiểu Vân cho một bác sĩ nổi tiếng xem xét . Cuối cùng, ông ta nói là trường hợp của con cần phải chờ đợi... một kỳ tích.
Đôi mắt Tiểu Vân cụp xuống, nhưng cô bé không khóc . một bàn tay mẹ nuôi đặt lên vai cô an ỉu, động viên.
Ông Tùng tiếp tục nói :
- Thảo Nhi ! con thấy đó, em con nó có quá nhiều bất hạnh, đến độ không tưởng là Tiểu Vân sẽ chịu đựng được, vậy mà em con nó đã vượt quạ Tuy rằng Tiểu Vân nó có nghị lực, nhưng mà nếu gia đình chúng ta ngược đãi thì chắc chắn là em con nó sẽ vô cùng bất hạnh . thảo Nhi ! Tất cả những lời ba vừa nói là mong muốn con từ nay vì những bất hạnh của Tiểu Vân đã chịu đựng, con, ba và mẹ... ba người chúng ta phải đối xử tốt, thật tốt với Tiểu Vân, không phải vì lòng thương hại mà vì tình thương ruột thịt, con có hiểu không ?
Thảo Nhi cúi đầu, những lời nói của cha làm cho Nhi xúc động . Cô chưa kịp nói gì thì giọng cha lại vang lên :
- Con Tiểu Vân, làm người không nên ảo vọng . Sở dĩ hôm nay ba nói chứng bệnh của con khó chữa là vì ba muốn con nhận thức được sự thật ngay từ bây giờ, lập tức chuẩn bị cho mình một tâm lý để thích ứng với hoàn cảnh của mình . Có thể những điều ba vừa nói, nó cao xa quá với lứa tuổi các con, nhưng rồi một hai năm sau, những lời nói vừa rồi sè giúp ích cho các con.
Gian phòng ngập chìm trong bầu không khí ấm áp của tình thương bao lạ Vợ chồng Bách Tùng nhìn hai đứa con âu yếm, Thảo Nhi cảm thấy ân hận và Tiểu Vân thì xúc động đến rơi lệ . Lúc chia tay, Thảo Nhi bỗng nói :
- Tiểu Vân có muốn vào phòng của chị chơi không ?
Thế rồi hai đứa trẻ nắm tay nhau cùng đi, vẻ thân thương như là chị em ruột thịt . Bích Lâm có vẻ tự hào :
- Anh nhìn xem, thảo Nhi nó cũng ngoan lắm đấy chứ
- Thì ngoan, nhưng mà phải tội hơi ích kỷ, ganh tỵ và dường như có một chút cao ngạo
Khi hai đứa đã ở trong phòng, Thảo Nhi muốn nói một tiê"ng xin lỗi, nhưng không hiểu sao cô bé lặng thinh luôn. Nhi cầm tất cả vải đặt vào tay Tiểu Vân :
- Vân đêm về may sắm đi, bây giờ tôi không thích chúng nữa
Tiểu Vân viết lên bảng :
- Nếu chị thích thì cứ giữ lấy đi.
Thảo Nhi kéo tay Vân đi về phía tủ quần áo của mình, mở cửa ra, cô bé nói :
- Vân thấy không ? Tôi đã có quá nhiều rồi.
Cô bé nghĩ dù cho Tiểu Vân có may hết số vải này cũng không thể nào sánh được với tủ quần áo đồ sộ của mình . Thảo Nhi đóng cửa lại rồi nói :
- Thôi, Vân về nghỉ đi, chắc là đã mệt mỏi lắm rồi
Phải rất lâu sau đó Vân mới chợp mắt được . Trước đó, cô mân mê mặt sợi dây chuyền của mẹ cô, trên đó là hình ảnh của cha và mẹ . Dường như hai người đang nhìn Vân mỉm cười
- Ba mẹ Ơi ! hai người có nhìn thấy con lúc này không ? Tiểu Vân của ba mẹ đang cầu chúc cho hai người ở thế giới xa xôi kia được nhiều hạnh phúc
oOo
Mùa hè
Bởi vì Thảo Nhi học rất kém nên Bách Tùng phải thuê thầy về dạy kèm cho con. Lúc đầu Tiểu Vân chỉ đứng nhìn thôi, nhưng sau đó cô bé tham gia vào lớp học . Ngày xưa Tiểu Vân vốn là một cô học trò thông minh và bây giờ cũng vậy . Vân tỏ ra xuất sắc hơn hẳn Thảo Nhi, mặc dù cô bé không nói được . Kể từ đó, Bách Tùng thuê hẳn một giáo viên ở trường dành cho trẻ khuyết tật về dạy cho Tiểu Vân kiến thức và cử chỉ biểu thị ngôn ngữ của người câm, và Tiểu Vân tỏ ra rất xuất sắt trong việc học
Mùa thu năm sau, Bách Tùng thuê về một thầy giáo dạy đàn cho cả hai đứa, dường như ông trời rất công bằng . Ông đã cướp đi giọng nói thanh tao của Tiểu Vân, bù lại cho cô bé một bộ Óc thông minh tuyệt vời và đôi bàn tay ngà ngọc . Chẳng bao lâu sau đó, Tiểu Vân đã có thể đàn được rất nhiều loại nhạc cũ và đàn rất hay.
Sau đó Tiểu Vân còn tập vẽ . Thấy con mình có khiếu, Bách Tùng khuyên con đi học ở trường mỹ thuật, nhưng vì mặc cảm, Tiểu Vân không đồng ý . Mặc dù vậy, cô bé cũng vẽ khá đẹp . Chân dung của cha mẹ ruột được cô phác họa qua trí nhớ, hình ảnh ấy lúc nào cũng được đặt trên đầu giường ngủ của cô và cả chân dung của cha mẹ nuôi nữa.
Tiểu Vân bây giờ biết thêu, biết may, biết đàn, biết vẽ... và rất đỗi dịu hiền . Giá như mà cô có thể nói được thì có lẽ trên thế gian này không có người phụ nữ nào đẹp hoàn thiện hơn thế nữa
Thảo Nhi lớn lên cũng rất xinh đẹp . Tuy không còn ác cảm với Tiểu Vân một cách rõ rệt nữa, nhưng dường như Thảo Nhi không thích lắm sự có mặt của đứa em nuôi ở bên cạnh mình . Cũng phải thôi, bởi vì Tiểu Vân luôn luôn vượt qua Thảo Nhi về mọi mặt . Nếu như sau này vợ chồng Bách Tùng không khéo léo xử sự, thì có lẽ mọi chuyện đã không êm thắm như cho đến bây giờ
Họ không bao giờ khen Tiểu Vân mà bỏ quên Thảo Nhi, không bao giờ cho Vân món đồ gì mà Nhi không có . Nói tóm lại, trong suốt thời gian sau đó, Thảo Nhi không có cơ hội biểu lộ sự ganh tỵ của mình . Và như thế, cuộc sống cứ bình lặng trôi qua
Có một điều đáng buồn là Tiểu Vân sống rất khép kín, vì mặt cảm khuyết tật của mình, cho nên Vân không bao giờ đi ra ngoài hay tham gia những buổi tiệc trong gia đình
Thời gian sau đó, Bích Lâm thường hay bệnh, hậu quả của lần sinh Thảo Nhi khó khăn và là nguyên nhân sự có mặt của Tiểu Vân trong gia đình này.
Có một điều không thể phủ nhận được là vợ chồng Bách Tùng rất mực thương yêu Tiểu Vân, đứa con nuôi của mình.
oOo
Tội nghiệp cha nuôi, người lúc nào cũng muốn Vân hòa nhập vào thế giới sôi động của loài người . Và Vân, bản thân nàng nào muốn sống cách biệt đâu. Nhưng khổ nổi, ở thế giới tươi đẹp ấy, đâu có ai dùng cử chỉ thay lời nói như nàng.
Hai mươi mốt tuổi, lứa tuổi có rất nhiều ước mơ dệt thành mộng đẹp . Tiểu Vân thèm khát khi thấy bạn bè vây quanh Thảo Nhi, đau khổ khi thấy trong số họ, không ai muốn gần gũi, thân thiện với người con gái câm như nàng.
Dường như mẹ hiểu rất rõ tâm trạng của Tiểu Vân. Có lần người nói :
- Con là niềm tự hào của ba mẹ, ở con có tất cả những ưu điểm mà những cô gái tầm thường không có được . Và không phải ai cũng nhìn thấy ưu điểm của con. Rồi sẽ có lúc con gặp được hoàng.
- Con là niềm tự hào của ba mẹ, ở con có tất cả những ưu điểm mà những cô gái tầm thường không có được . Và không phải ai cũng nhìn thấy ưu điểm của con. Rồi sẽ có lúc con gặp được hoàng tử của mình . Người đến với con chắc chắn sẽ là một chàng trai xuất sắc, bởi vì cậu ta đã nhìn thấy ưu điễm thầm kín của con.
Mẹ quả thật là một người me đáng kính nhất trên đời này . Kể từ đó, Tiểu Vân sống bình lặng . Không còn nhìn bạn bè Thảo Nhi với vẻ thèm khát nữa và phớt lờ khi họ không muốn gần gũi . Nhưng hình như mỗi lúc, Tiểu Vân càng sống khép kín hơn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 19.07.2014, 10:26
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.03.2014, 16:15
Tuổi: 25 Chưa rõ
Bài viết: 1833
Được thanks: 10945 lần
Điểm: 10.48
Có bài mới Re: [Sưu tầm] Ân tình - Lê Duy Phương Thảo - Điểm: 10
Chương 3

Hôm nay, cha nói là cả nhà sẽ dự mừng thọ một người bạn . Cả buổi chiều, ông cố công thuyết phục Tiểu Vân, nhưng nàng vẫn nhất định từ chối, không tham dự . Cho đến khi chuẩn bị ra xe, cha nhìn Tiểu Vân nghiêm túc nói :
- Ba biết con vì mặc cảm nên không muốn xuất hiện trước đám đông. Nhưng mà Tiểu Vân, ba nói cho con biết là ba mẹ sẽ rất lấy làm tự hào nếu như được giới thiệu con với bạn bè . Sở dĩ ba nói như thế là để con hiểu rằng, con hoàn toàn có quyền tự hào về mình
- Con xin lỗi bạ - Tiểu Vân có vẻ rất buồn - Nhưng mà con không biết rằng những con người xa lạ Ở đó, họ có hiểu được khi mà con hươ tay múa chân không ? Hay là họ sẽ cười ầm lên khiến ba mẹ phải xấu hổ vì con ?
- Tại sao con lại tự xem thường mình như vậy chứ ? Con hãy tin ba đi, vẻ đẹp thánh thiện của con khiến người đứng trước mặt sẽ không dám nói, dù là một câu chữ khiếm nhã nào
Thảo Nhi cũng nói :
- Đi đi Tiểu Vân. Tôi không có để cho Tiểu Vân thiệt thòi đâu mà sơ.
Tiểu Vân bối rối, cuối cùng nàng nói :
- Xin cho con khất một lần đi ba ạ.
- Thôi được, ba nghĩ rằng con cần phải chuẩn bị tâm lý . Lần sau con không có quyền khất nữa đâu nhé.
Bích Lâm dặn dò :
- Con ở nhà với chị hai, có mệt thì ngủ trước, không cần phải chờ ba mẹ.
Vân đưa họ ra cửa, ánh mắt nàng nhìn theo thật buồn . Tiểu Vân ước ao biết bao tiếng nói của con người . Thứ tiếng nói mà ngày xưa, Tiểu Vân vẫn còn nhớ rất rõ là nàng thường hay gọi mẹ.
Cô trở vào nhà, nắm tay người gíup việc ra dấu :
- Chị hai dạy em đan nốt chiếc khăn lên cho mẹ quàng cổ, mùa đông sắp đến rồi.
oOo
Đình Kha dịu mẹ ngồi xuống chiếc ghế xa lông dài ở một góc khuất trong phòng, không khí sôi động ở đây làm mẹ chàng không được khỏe . Kha ân cần hỏi :
- Hay là để con đưa mẹ về nghĩ nha mẹ ?
Bà Ngọc Phượng vỗ lên tay con, nhẹ giọng :
- Mẹ không sao đâu. - rồi bà thở dài - Giá như ba con còn sống, hôm nay cũng là thọ lục tuần của ông ấy
Đình Kha nhìn mẹ mỉm cười :
- Con nghĩ mẹ là người vợ chung thủy nhất trên thế gian này, không lúc nào mẹ quên ba cả.
Thiếu phụ thở dài
- Ta không chết theo ba con đã là hành vi phản bội người rồi
- Sao mẹ lại nói vậy ? Không lẽ những người đàn bà chung thuỷ đều phải chết theo chồng hết sao ?
- Con không hiểu đâu, mẹ và ba không thể nào sống thiếu nhau được . Nếu như mà không có con, chắc là mẹ không thiếu sống nữa . Con là hiện thân của Đình Văn ngày xưa đó
Đình Kha cười, nụ cười đôi môi dày gợi cảm và rất đàn ông
- Cũng may là như vậy
Bà Phượng nhìn ra trung tâm của buổi tiệc . Ở đó, các cặp nam nữ đang dìu nhau nhảy, rất sôi động và vui vẽ . Bà bỗng nhớ đến con trai của mình
- Sao con không ra ngoài đó với người ta, Đình Kha ?
Kha đùa :
- Bởi vì con là hiện thân của ba mà . ngày xưa có bao giờ ba bỏ mẹ ngồi một mình đâu, có phải không ?
Bà Ngọc Phượng vẫn không vui :
- Nhưng rồi có lúc con sẽ bỏ ta mà thôi.
- Không bao giờ đâu me.
- Thế con không muốn cưới vợ à ?
Đình Kha bật cười lớn :
- Xem kìa ! Con chỉ là hiện thân của ba thôi đấy nhé . Nhưng mà yên tâm đi, ít ra là trong lúc này, con chưa chọn được cô nào vừa lòng
Dường như bà Phượng rất không vui khi nói về chuyện hôn nhân của con.
- Nhưng rồi cũng đến khi con chọn được người vừa ý
- Người con vừa ý, sẽ là người đầu tiên biết lo lắng và thương yêu mẹ như là con thương mẹ vậy.
Bà Ngọc Phượng thở dài :
- Trên thế gian này, không có chuyện con dâu thương mẹ chồng như ruột thịt đâu con a.
- Để rồi mẹ xem, con sẽ tìm được một người như thế
Câu chuyện của mẹ con họ bị cắt đứt bởi hai người khách - Đó là vợ chồng Bách Tùng, Bích Lâm - Họ nhìn người đàn bà vui vẻ nói :
- Chị Ngọc Phượng ! Lâu quá rồi chúng ta không gặp nhau.
Bà Phượng đứng lên xã giao :
- Phải, lâu lắm rồi . Thế hai người có khoẻ không ?
- Chúng tôi vẫn bình thường . Vị này là...
- Nó là con trai của tôi, tên Đình Khạ Nó thay thế ba nó làm việc ở công ty từ này ông ấy mất
Đình Kha cúi đầu :
- Chào hai bác
Bách Tùng khen :
- Rất giống anh Đình Văn ngày xưa, đẹp trai và phong độ . Hèn gì mấy năm nay công ty Đại Lộc của chị phát triển rất tốt
Bà Ngọc Phượng không giấu vẻ tự hào :
- Nó là niềm tự hào của tôi đấy
Bất giác Bách Tùng nghĩ đến Tiểu Vân cũng là niềm tự hào của ông. Nhưng mà khổ nổi, con bé không vươn lên được vì mặc cảm
Sau đó họ trao đổi với nhau về công việc làm ăn, về kinh nghiệm thương trường . Bách Tùng nhận ra chàng trai 27 buổi trước mình rất thông minh, hiểu biết và khiêm tốn:
- Mong là từ nay, bác Tùng chỉ vẽ cho cháu nhiều hơn.
Ông Tùng quay sang bà Phượng :
- Chị có một đứa con rất là đích đáng đấy chị Phượng a.
Thảo Nhi tách khỏi đám đông chạy về phía họ làm cắt đứt câu chuyệu . Cô gái ăn mặt rất sang trọng và cũng rất đ.p . Giọng Thảo Nhi liến thoắng :
- Ba mẹ không nhảy với nhau một bảN à ?
Bách Tùng nghiêm trang :
- Thảo Nhi ! Con không thấy ba đang bận nói chuyện với người lớn sao ? - Ông quay sang thiếu phụ - Chị Phượng ! Xin lỗi chị, đứa con của tôi nó rất là hời hơt
- Ô ! đâu có sao. Nó xinh đẹp và dễ thưong lắm đấy chứ . Thế cháu tên gì ?
Thảo Nhi nhanh nhảu :
- Dạ, cháu tên là Thảo Nhị Bác biết không ? Ba lúc nào cũng mắng cháu là cháu hư hỏng, thế nhưng cháu thấy mình có hư hỏng gì đâu.
Bà Ngọc Phượng và Đình Kha cùng cười . Lúc này Thảo Nhi mới nhìn thấy Đình Kha, cô sững sờ vì vẻ đẹp quá ư là đàn ông của Khạ Đôi mày rậm, đôi môi dày gợi cả, sống mũi cao, và cái cằm cương nghị, vầng trán thanh thoát biểu lộ sự thông minh và đôi mắt sâu đậm đa tình cảm . Kha đẹp, đẹp hơn bất cứ người bạn nào của Nhi trong đám bạn hàng mấy mươi người
Thảo Nhi đã đọc nhiều tiểu thuyết, và cô biết đây chính là tiếng sét ái tình
- Tôi tên Đình Khạ - chàng trai chìa tay ra vẻ thân thiện - rất hân hạnh được biết cô Thảo Nhi.
Lần đầu tiên Thảo Nhi thấy mình bối rối trước đàn ông. Bàn tay nàng rụt rè bắt lấy tay Khạ Chàng trai tiếp tục nụ cười quyết rũ của mình . Kha thấy Thảo Nhi cũng xinh đẹp lắm
- Cô Thảo Nhi dễ thương và không có hư hỏng chút nào
Nhi trở lại vẻ hồn nhiên của mình :
- Đó ! Ba thấy chưa ? Có mỗi mình ba là bảo con hư hỏng mà thôi.
- Thôi được rồi, được rồi... Con thì không có hư, nhưng mà bây giờ hãy để cho người lớn trò chuyện.
- Ba...
Bích Lâm chen vào :
- Con đừng có mà vòi vĩnh ở đây đó nha, Thảo Nhi.
Đình Kha lên tiếng, giọng nói rất nhã nhặn :
- Xin được mời cô Thảo Nhi bản nhạc này . Ở đây không có đề tài của chúng ta đâu.
Chốt lát sau, họ đã dìu nhau trên sàn nhảy, Thảo Nhi nhận ra chàng trai nhảy điêu luyện như một vũ công vậy . Cô gái thấy mình không còn có thể tự chủ được nữa
Giọng Đình Kha lại êm đềm vang lên :
- Cô Thảo Nhi hiện đang làm gì, hay là còn đi học ?
- Em học ở đại học Kinh tế
- Cô định nối nghiệp cha à ?
- Có lẽ, bởi vì cha mẹ em không có con trai.
- Thế cô...
- Anh có thể bỏ tiếng "cô" ấy được không ? Nghe nó có vẻ tây phương quá
- Được chứ, Thảo Nhi.
Nhi mỉm cười hài lòng . Còn Kha, chàng thấy rằng cô gái này rất dễ thương nhưng có vẻ bồng bột và hơi xốc nổi, hình như có một chút ương bướng nữa . Kha thì thích một thiếu nữ dịu dàng, hiền thục hơn.
- Còn anh ? - Thảo Nhi bước gần đến sự thân thiện - Anh cũng phải nói về mình chứ
- Tôi...
- Khoan đã !
- Chuyện gì vậy Thảo Nhi ?
- Em muốn xin luôn tiếng "tôi" đó của anh, được chứ ?
Kha cười xoà, rồi nghiêm nghị nói :
- Anh đã ra trường và hiện đang làm việc công ty của ba anh.
Nhi cắc cớ hỏi :
- Thế anh làm đến chức gì lận ?
Kha cũng trả lời một cách lập lờ :
- Anh chuyên ký giấy tờ
- Thế ba anh, nhiêm vụ ấy không phải là của người sao ?
- Ba anh đã qua đời rồi
- Xin lỗi... - Nhi bối rối - Em không biết là chuyện đáng buồn như vậy
- Không có gì . Thỉnh thoảng anh cũng muốn có người nhắc đến ba để mà tự hào
Thảo Nhi lập tức tươi tỉnh trở lại, cô gái thấy là chàng trai này ngoài vẻ hào hoa ra, còn có cách nói chuyện rất có duyên và lôi cuốn
Bản nhạc chấm dứt, Nhi còn muốn nhảy nữa, nhưng Đình Kha đã nói :
- Xin lỗi Thảo Nhi, anh phải trở lại, kẻo mẹ anh mong.
Có một chút luyết tiếc trong mắt Nhi, rồi nàng nói :
- Anh có thích đến chơi nha em không ?
Kha bằng lòng :
- Được rồi, anh sẽ sắp xếp thời gian để tới thăm nhà em.
Họ cùng nhau trở lại chỗ cũ . quả thật bà Phượng đang mong con trai của mình, đứa con chưa bao giờ xa bà từ khi chồng cùng hai đứa con lớn chết đi trong một lần tai nạn . Và cũng chưa bao giờ bà nghĩ là nó sẽ xa bà, sẽ san sẽ tình cảm cho bất cứ một con người nào khác, ngoài bà.
Trên đường trở về nhà, bà Phượng có vẻ không vui. Đình Kha ân cần hỏi :
- Mẹ làm sao vậy ? Không được khỏe ư ?
- Không có . - Rồi bà hỏi, làm ra vẻ như vô tình - Con và con bé gì đó, có vẻ hợp nhau lắm hả ?
- Mẹ muốn nói Thảo Nhi ?
- Ừ, Thảo Nhi.
- Chúng con chỉ nhảy với nhau một bản nhạc thôi mà
- Vậy mà mẹ cứ tưởng...
Thiếu phụ giấu tiếng thở dài . Đình Kha tinh ý :
- Mẹ không thích con có bạn gái à ?
- Sao con lại hỏi vậy ?
Thiếu phụ nhíu mày, bà tự hỏi :
"Chẳng lẽ ta không thích thật ư ? Không phải . Ta đâu có ích kỹ như vậy chứ " Bà tự bào chữa :
- Chỉ vì thấy con bé ấy không được đứng đắn lắm
- Nói như vậy thì có vẻ nặng nề quá mẹ ạ . Cô ta chỉ hơi sôi nổi một tí.
Ngọc Phượng thở dài, cảm thấy rằng mình không thể giữ con trai cho riêng mình lâu hơn được nữa.
oOo
Không có gì làm Thảo Nhi vui hơn lúc này . Hình ảnh thần tượng vừa gặp cứ lởn vởn trong đầu nàng không tài nào xót đi được . Con người ta lúc quá vui thì cần phải làm cái gì đó để bộc lộ, san sẻ . Trong lúc này, Thảo Nhi đã tìm đến Tiểu Vân khi thấy đèn trong phòng nàn còn sáng
Vân đang mặc bộ đồ ngủ bằng lụa mỏng mịn màng và rất quyến rũ . Thảo Nhi cũng tự biết mình không đẹp bằng Tiểu Vân. Nhưng trong lúc vui vẻ, Nhi không để ý đến những chuyện hẹp hòi ấy
- Tiểu Vân ! Chưa ngủ à ?
Vân gật đầu . Nhi tiếp, nàng chưa bao xưng hô ngọt ngào với Vân :
- Hôm nay, Vân không đi chơi với chúng tôi, thật là tiếc
- Có gì vui lắm sao, chị Thảo Nhi ?
Tiểu Vân nói bằng cử chỉ của mình, Thảo Nhi háo hức kể :
- Vân có khi nào nghĩ đến thần tượng của mình chưa ?
-...
- Không à ? hôm nay tôi đã gặp được thần tượng . - Đôi mắt Thảo Nhi sáng long lanh, rõ ràng là nàng đã yêu rồi - Anh ấy và tôi đã cùng nhảy với nhau.
- Chắc hẳn là người đó đẹp trai lắm ?
- Còn phải nói nữa, đẹp trai và phong độ . Anh ấy sẽ tới đây chơi, lúc đó tôi giới thiệu cho hai ngưòi biết nhau.
Tiểu Vân lẳng lặng không nói . Nhi hỏi :
- Sao vậy ? Vân không thích à ?
- Liệu người ta sẽ nghĩ sao khi biết chị có một đứa em câm ?
- Nghĩ sao à ? Người ta sẽ khen là Tiểu Vân rất đẹp
- Em không đùa
- Tôi cũng không có đùa . Tiểu Vân thật đẹp mà
Tiểu Vân vẫn không hưởng ứng . Thảo Nhi nói :
- Thôi được rồi, chúng ta sẽ bàn bạc sau. Bây giờ tôi đi ngủ đây.
oOo
Thảo Nhi háo hức đến độ không ngủ được . Thần tượng cứ chập chờn trước mắt nàng và đến cả trong giấc mơ nữa . Sáng hôm sau, Thảo Nhi đi học trong trạng thái lơ lững . Cho đến giờ ăn trưa, cô gái không còn kèm được lòng mình nữa, Nhi bèn hỏi, có một chút ngập ngừng :
- Bà à ! Cái người gặp hồi tối này, quen thế nào vậy ba ?
Bách Tùng ngẩng lên ngạc nhiên hỏi :
- Con muốn hỏi ai ? Hồi tối này chúng ta gặp quá nhiều người, làm sao mà ba biết được
Thảo Nhi đỏ mặt nàng lúng túng :
- Người ấy... Người ấy...
- Là ai ? Sao mà con không nói ?
Nhi quay sang mẹ nũng nịu :
- Mẹ ! Mẹ có biết người đó không ?
Bích Lâm ngơ ngác :
- Mẹ cũng như ba thôi. Làm sao mà biết được.
Tiểu Vân bỗng che miệng cười phì, càng làm cho Bách Tùng ngạc nhiên hơn :
- Con cười cái gì thế, Tiểu Vân ?
Vân càng buồn cười hơn, gương mặt nàng lúc này cũng đỏ không kém gì Thảo Nhi.
Bách Tùng nghi ngờ hỏi :
- Chẳng lẽ con biết người đó là ai sao, Tiểu Vân ?
Tiểu Vân làm dấu :
- Đó là một người con trai rất đẹp, hào hoa và phong đô.
Bích Lâm vỡ lẽ :
- À ! Thì ra là...
Bách Tùng vẫn còn chưa hiểu
- Em muốn nói ai thế, Bích Lâm ?
Bích Lâm nhìn con hài hước :
- Là Đình Kha, có phải không Thảo Nhi tiểu thơ ?
Nhi mắc cỡ đến không dám ngẩng đầu lên.
- Mẹ đã biết rồi, còn hỏi làm gì ?
Bách Tùng vỡ lẽ :
- Thì ra là chàng trai đó
- Có phải là con đã để ý người ta rồi không ?
Giọng Bích Lâm hỏi càng làm cho Thảo Nhi ngượng ngùng hơn. Cô cúi gằm không dám nói lời nào nữa . Bích Lâm quay sang chồng :
- Anh trả lời cho tiểu thơ nhà mình đi, xem chàng trai ấy là ai.
- Anh đâu có biết cậu ta.
Thảo Nhi lập tức ngẩng đầu lên :
- Ba biết mà . Chẳng phải...
Bách Tùng không đợi con gái hết lời, ông đùa :
- Em xem kìa Bích Lâm. Cuối cùng Thảo Nhi của chúng ta cũng không giấu được gương mặt đỏ như hoa hồng của mình
Thảo Nhi biết mình mắc lừa nên giãy nảy :
- Ba xấu quá đi. Bá xí gạt con..
Cả gia đình cùng cười ồ lên. Chợt Bách Tùng nghiêm giọng :
- Kể ra con cũng biết nhìn người lắm . Đình Kha quả thật là một chàng trai xuất sắc . Cách đây hai năm, cha cậu ta và hai người anh trai cùng chết trong một vụ tai nạn . Từ đó, Đình Kha thay lên làm tổng giám đốc Công ty Đại Lộc . Có tài, có hiểu và rất đứng đắn
Bích Lâm nhìn con hỏi :
- Thế con có muốn ba mẹ mời cậu ta về dùng cơm không ?
- Sao mẹ lại hỏi con vậy ?
- Nghĩa là con không có ý kiến ?
- Con không biết
- Thế thì thôi vậy
Nhi nũng nịu :
- Mẹ...
Cả gia đình cùng cười trước vẻ ngượng ngùng của Thảo Nhi làm cô phải bỏ dở bữa ăn.
- Mọi người xấu quá đi, con không có thèm ăn nữa
Bóng Nhi khuất sau cầu thang, cô gái chạy về phòng của mình . Còn lại ba người, Bích Lâm nghiêm nghị hỏi :
- Anh thấy thế nào ?
- Em hỏi thế là sao ?
- Anh còn giả vờ nữa . chẳng lẽ anh hkông biết là con mình nó đã thương người ta.
- Thảo Nhi cón xốc nổi quá . Anh e rằng không có hợp với mẫu người đứng đắn của Đình Kha.
Bích Lâm không đồng ý :
- Anh lại xem thường Thảo Nhi nữa rồi
- Sự thật là như vậy
- Nhưng mà chúng ta cũng nên tạo điều kiện cho chúng nó gặp nhau, biết đâu...
- Thôi được, anh sẽ lấy danh nghĩa của mình mời hai mẹ con họ tới dùng cơm. Làm ra vẻ như là muốn giao dịch làm ăn vậy
Bách Tùng chợt nhìn gương mặt đăm chiêu của Tiểu Vân :
- Con đang nghĩ gì thế, Tiểu Vân ?
Cô gái lắc đầu phủ nhận . Bách Tùng nói :
- Đã đến lúc con cần phải có bạn trai rồi đó, Tiểu Vân a.
Vân đỏ mặt, nàng lắc đầu nguầy nguậy
Bách Tùng thở dài :
- Không biết cho đến bao giờ ba mới xóa bỏ được mặc cảm trong lòng con nữa.
oOo
Chẳng lẽ con người đến lứa tuổi này cần phải có bạn trai mới sống được sao chứ ? Điều đó chỉ đúng với những người bình thường mà thôi. Còn ta, ta là một người câm. Đâu có ai muốn làm bạn với một cô gái như tạ Ta thật sự có những ưu điểm như lời mẹ nói không ? Liệu trên thế gian này có chàng trai xuất sắc ấy và liệu chàng có đến không ?
Tiểu Vân khó nhọc đi vào giấc ngủ . Từ ngày tai họa xảy ra, Tiểu Vân thấy được một điều rằng, nàng có rất ít vận may, trừ một lần ông trời dun dủi cho Vân gặp hai con người tốt bụng và rất đáng kính, đó là cha mẹ nuôi.
OOo
Thảo Nhi hôm nay bận bộ đồ đẹp nhất của mình, dùng loại nước hoa ưa thích nhất . Và con rất nhiều cái nhất nữa nàng dành để đón tiếp thần tượng duy nhất trong lòng mình
Trước đó, Thảo Nhi đã ghé phòng Tiểu Vân bàn bạc :
- Vân thấy tôi bận bộ đồ này có đẹp không ?
Tiểu Vân nghiêng đầu ngắm nghía :
- Đẹp chứ ! Chắc chắn là người ta sẽ lóa mắt
- Thật chứ ?
- Thật một trăm phần trăm
- Thế còn Tiểu Vân ? Vân định mặc bộ đồ nào ?
Tiểu Vân cụp mắt :
- Em sẽ không có mặt
- Sao kỳ vậy ?
Tiểu Vân tiếp tục viết lên bảng :
- Em không muốn tham dư.
- Đừng có bảo thủ như vậy nữa . Tiểu Vân đâu thể nào sống suốt đời trong căn nhà này chứ
- Em không có oán trách số phận
- Như mà...
Tiểu Vân ra dấu ngăn lại :
- Chúng ta không nên nói về vấn đề này nữa
- Thôi được - Thảo Nhi đồng ý - Bây giờ tôi phải về phòng mình đậy - Lúc bước ra tới cửa, Nhi còn quay lại - Vậy mà tôi cứ nghĩ là hôm nay Tiểu Vân sẽ nhìn thần tượng của tôi để cho vài lời nhận xét
Thảo Nhi đi rồi, căn phòng trở lại vắng lặng . Êm ả quá ! Tiểu Vân nghĩ :
- Đúng là không khí vắng lặng của gian sơn một người câm.
Dường như ý nghĩ tủi hổ ấy làm Tiểu Vân xúc động, có vài giọt lệ rơi trên má nàng, óng ánh, long lanh như những hạt châu . Tiểu Vân gỡ sợi dây chuyền trên cổ mình xuống cầm trên tay, ngắm nghía một lúc rồi mở cái nắp ở mặt dây chuyền, hình ảnh tươi cười của cha mẹ hiện ra trước mắt nàng . Tay nàng nhẹ vuốt lên hai hình ảnh thân thương ấy.
- Cha mẹ ! Có nghe lời con nói không ? Phải rồi, cha mẹ làm sao mà nghe được, bởi vì...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 20 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 78, 79, 80

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 450 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Windwanderer: thật ra thấy nó ngọt =.=
Windwanderer: từ lâu tớ luôn thích giọng con gái Huế
cò lười: Giọng con gái Huế rất chi là nhẹ nhàng
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 360 điểm để mua Cỏ ba lá
Windwanderer: tnn toàn báo tin đặt giá mua đồ
Windwanderer: không biết giọng con gái Huế ra sao nhỉ =.=
Windwanderer: năm nay thi miss có ng ở Huế
Nhị Thiếu: có ai ko ạ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 427 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 279 điểm để mua Bút chì
Mía Lao: viewtopic.php?t=406446 bạn vào đây post 1c rồi đợi mod liên lạc :))
Nhị Thiếu: tiền bối nào giúp em đăng truyện với ạ xin hậu tạ
Nhị Thiếu: ad ơi có thể hổ trợ em viết và đăng truyện được không em viết cũng kha khá mà không biết cách đăng
Yajonglee: Q
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn Có Phải Là Dĩnh Hỏa Trùng Chính Hiệu
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Mía Lao: Hi
Ly Mộng: :wave2: muốn tám quá, ko biết d đ có ai onl để làm quen nói chuyện ko   :think: :sweat:
LogOut Bomb: ღsoixam࿐ -> ღsoixam࿐
Lý do: Tự sát
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 264 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 384 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 454 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 392 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 345 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 372 điểm để mua Thỏ đánh đàn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.