Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 16 bài ] 

Hoa Linh Lan - Gào

 
Có bài mới 12.06.2014, 20:52
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 27.09.2013, 08:07
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 373
Được thanks: 1053 lần
Điểm: 12.04
Có bài mới [Xuất bản] Hoa Linh Lan - Gào - Điểm: 1
images

Giá bìa: 69.000 ₫

Công ty phát hành: Limbooks

Nhà xuất bản: NXB Văn Học

Kích thước: 12 x 20 cm
Số trang: 144
Ngày xuất bản: 05/2014


Trích dẫn:
Tôi đã từng rất hoang mang với thời đại của mình. Thời đại của những con người cô đơn được giấu trong hình hải nhỏ bé. Thời đại huyên náo của đám đông, đầy ắp những cá nhân lặng lẽ. À, cô đơn, hóa ra ai cũng đã từng có cái cảm giác buồn cười như thế: Một mình giữa mọi người.

Hoa Linh Lan, được viết vào đầu năm 2008, khi cảm giác lúng túng tìm lối ra trong thời đại ấy, kiểm soát tâm trí tôi - một cô gái ngày ấy mời bước vào tuổi hai mươi, chưa biết làm chủ cuộc đời mình thế nào mới đúng? Đã gần sáu năm trôi qua, tôi - giờ đây đã là một bà mẹ. Không còn thấy thời đại này xa lạ như khi mới bỡ ngỡ bước vào đời. Tôi bắt đầu viết tiếp cái kết cho câu chuyện ấy trong một buổi chiều trưởng thành, sau nhiều năm dang dở.

Sáu năm, có nhiểu thứ thay đổi hơn ta tưởng. Suy nghĩ ngày hôm qua, cùng với thời gian, hôm nay, cũng đã khác xưa nhiều. Đọc Hoa Linh Lan và kiên nhẫn với nó, bạn sẽ thấy đâu đó trong những dòng tâm sự, trải nghiệm từng nhận vật: một chút hy vọng, một chút trưởng thành và cả một chút mong manh trong vô vàn cứng rắn.

Cảm giác bắt gặp lại mình nơi quá khứ bi thương, nhưng tràn trề hy vọng. Cảm thấy nhắm mắt, có thể với tới trời xanh lạc lõng.
                                             Gào/2008 - 2014


          ***

Cánh cửa mở ra rồi đóng lại.

Chiếc xe đẩy anh vào phòng mổ, mất hút trong hành lang.

Tôi vẫn ở đây, chờ anh ấy trở về với tình yêu của tọi, của chúng tôi.

Tôi có một niềm tin mãnh liệt rằng, tình yêu sẽ trở thành động lực giúp anh ấy chiến đấu trong từng phút giây sinh tử. Ranh giời giữa sự sống và cái chết đôi khi rất mong manh, được nối với nhau bởi một sợi chỉ mảnh, mang tên: Hy vọng.

Cuộc đời rất công bằng phải không? Những nỗi đau mà anh ấy đi qua, chỉ cần vượt qua ngày hôm nay, sẽ trôi xa mãi mãi...



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn p3_huyen_246 về bài viết trên: SunniePham
     

Có bài mới 12.06.2014, 20:53
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 27.09.2013, 08:07
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 373
Được thanks: 1053 lần
Điểm: 12.04
Có bài mới Re: [Xuất bản] Hoa Linh Lan - Gào - Điểm: 11
Chương 1 - Cuộc đời lạ

Cuộc sống có rất nhiều thứ "Lạ". Lạ đến nỗi nhiều người không thể hiểu nổi tại sao nó lại "Lạ" đến như vậy.

Khi xem một bộ phim, bạn sẽ thấy cuộc đời mỗi nhân vật trôi chảy theo một thứ logic kỳ quặc. Có những chuyện xảy ra như thể tất cả đã được an bài từ trước. Phim được an bài bởi một biên kịch và đạo diễn. Thế có bao giờ, bạn nhìn lại cuộc đời mình một cách tỉ mỉ? Xâu chuỗi lại các sự kiện mà mình đã đi qua, rồi bỗng thốt lên: "Thật lạ." Để rồi, bỗng chốc bạn chẳng thể tin được những điều ấy đã xảy ra với chính bạn không? "Nó" thì luôn xâu chuỗi, thói quen xâu chuỗi đã khiến cuộc đới nó sao mà trở nên lạ quá chừng.

Liệu ai đã từng trải qua cuộc đời như nó?

Lạ như nó?

Ảo như nó?

Và... Điên khùng như nó?

Ngay từ khi sinh ra, nó đã là một thiếu sót của tạo hóa, nếu không muốn nói là thiếu sót "quá-trầm-trọng".

Như một sự sắp đặt oái oăm của số phận, mẹ nó bị ngã khi đang cố gắng đi bộ băng qua đường để về nhà nấu cơm, kịp cho bố nó đi làm tăng ca.

Chỉ là một cú ngã thôi, có gì nhiều để nói.

Có ai ngờ được một lần vấp ngã ở đời, có thể thay đổi cuộc đời của biết bao nhiêu con người sau đó?

Một cú ngã chẳng đầu chẳng cuối, chẳng sắp đặt, chẳng phải có ý sỗ sàng nhưng để lại hậu quả nghiêm trọng khiến mẹ nó bị sinh non. Đứa trẻ đã chẳng được sinh đủ tháng đủ ngày ... Trên con đường định mệnh của người mẹ ấy, từng vết máu, theo năm tháng cũng sẽ phai màu. Nhưng nỗi đau thì lại chỉ mới chớm hình thành thôi... hôi tanh và đeo đẳng.

sự cố sinh non, kéo theo cho nó vô vàn rắc rối. Nó mắc chứng dị tật tinh hoàn ngay từ khi mới sinh.

Chưa đầy ba tuổi, nó đã phải tham gia hàng loạt các xét nghiệm, kéo theo đó là việc chữa trị. Người ta nói, đó là độ tuổi lý tưởng để tiến hành phẫu thuật đối với một bé trai chẳng may dị tật tinh hoàn. Bởi ở tuổi đó, nhận thức giới tính của trẻ nhỏ chưa được hình thành rõ ràng. Nên nếu phẫu thuật sớm như vậy, lớn lên, đứa trẻ ấy sẽ không còn nhớ hay biết gì về chuyện đã qua hay ca phẫu thuật nữa.

Ca phẫu thuật ấy đúng là đã diễn ra. Nó không còn nhớ và đã quên tất cả.

Mọi việc đã qua đúng như bác sĩ nói, những thứ không đáng nhớ thì không cần nhớ làm gì. Nhưng bản thân nó không nhớ, không có nghĩa là những người khác sẽ quên. Nhất là trong một xã hội mà người ta luôn tìm cái người khác muốn quen để nhắc đi nhắc lại đầy đay nghiến. Thật tức cười, khi có đôi người lấy nỗi đau của người khác làm thú vui cho mình. Khi một người ngã anh cười người ta ngốc. Thấy ai đó yếu hơn mình thì nhảy bổ vào bắt nạt. Không phải đám dông nào cũng xấu. Nhưng gia đình nó không may mắn sống giữa một xã hội rất xấu, có những đám đông cực kỳ xấu. Khi trò đùa của bạn làm người khác tức thì có lẽ vẫn còn là đùa cho vui lòng bạn. Nhưng khi nó vượt tới mức quá đáng tới người ta buồn và tổn thương thì chắc chắn bạn là kẻ độc ác! Có rất nhiều kẻ ác ở đây.

Những ngày tháng sau này, tưởng như nó sẽ lớn lên và phát triển bình thường như bao đứa trẻ khác. Có cha, có mẹ, ở bên gia đình của mình, ngày nối ngày hưởng thụ sự trưởng thành tuyệt vời. Những ký ức tuổi thơ về bệnh tật, về những cơn đau sẽ như một làn gió thổi, phôi pha và trôi mau theo thời gian.

Song, cuộc đời quả thực đã không cho nó đi trên những con đường dễ dàng. Thằng bé lớn lên không phải trong gió thổi vu vi, trôi nhè nhẹ, lướt qua làn tóc... Không lớn lên bên những cơn gió hiền hòa... Mà vô tình, cuộc đời nó bị cuốn vào trong lòng bão.

Nó đã lớn lên như thế nào? À ừ, không cha và vô vàn sỉ vả. Sự hắt hủi tới nhẫn tâm của những con người nó xem là ruột thịt - sự không công nhận của gia đình nhà nội. Nỗi đau cô đơn của một đứa bé vô tôi, bị người lớn đội vào tâm hồn non nớt biết bao nhiêu là vết xước.

Gia đình nhà nội sùng bái một tôn giáo kỳ lạ. Sự tôn súng lệch lạc, khiến suy nghĩ nó của người ta trở nên méo mó. Đó không chỉ là tôn giáo, mà đã trở thành một thứ mê tín bệnh hoạn. Cha nó cũng có một niềm tin được di truyền như thế. Rằng trên bầu trời cao rất caokia, có một ai đang ở đó. Đưa ra những thông điệp vô lý xuống dười mặt đất này.

Việc thằng bé bị dị tật tinh hoàn cũng vậy. Ông không tin vào khoa học, ông cho rằng đó là một sự trừng phạt với gia đình ông. Đau đớn thay, vì tin con mình là quỷ, nên cha nó thậm chí còn có ý định giết chính đứa con đẻ của mình, trong sự cổ vũ  và tán dương của bà nội nó. Ông luôn cho rằng, ông đã phạm sai lầm gì đó với bề trên, sự hiện diện của nó trên cuộc đời này, chắc chắn là một bản án.

Thật may mắn, câu chuyện cuộc đời nó tàn khốc đến thế nào, thì cũng không kết thúc bi thương bằng cái chết ấy. Cha nó được đưa đến trại tâm thần,vì những gì ông nói và những việc ông làm ngày trở nên nguy hiểm cho xã hội. Bà nội nó đem mối hận này trút lên người con dâu và đứa cháu trai mà bà chưa bao giờ thừa nhận. Sự ghê lạnh không chỉ tồn tại trong lời nói xúc phạm, mà con hiện diện trong cả những hành động dã man.

Một đứa trẻ sinh ra không được vẹn toàn, là tội lỗi, la sai lầm, la thứ đáng kinh tởm... Đó là tất cả những gí ngươig ta đã và đang nói. Những gì nó đã luôn phải nghe trong suốt khoảng thời gian dài đằng đẵng tưởng chừng như không bao giờ kết thúc.

...

Khi lấy cha nó bước chân vào một gia đình cổ hủ, sùng đạo, với quá nhiều quy tắc, nề nếp, mẹ nó đã phải chịu đựng rất nhiều. Niềm an ủi duy nhất giúp bà chống chọi với nhà chồng, là tình yêu bà dành cho ông - người đàn ông của bà. Người chồng mà bà hy vọng có thề che chở và bảo vệ cho bà suốt cuộc đời này.

Bố nó là con trưởng trong gia đình. Cuộc sống của ông chỉ có thể gói trọn trong hai chữ "Áp lực". Ông có áp lực kế thừa truyền thống sùng đạo và cống hiến những thế hệ tiếp theo cho gia tộc. Đáng ra, mẹ nó đã có thể tự hào, khi sinh cho dòng tộc đó một đứa con trai, là nó. Những hỡi ơi, cuộc đời nhiều khi chẳng đơn giản như những gì người ta nghĩ.

Dẫu vậy.

Dù số phận có đẩy người mẹ đi xa tới nhường nào, nhấn chìm bà xuống vực sâu bao nhiêu, thì tình yêu dành cho đứa con bè bỏng vẫn chiến thắng tất cả.

Suốt nhưng năm tháng đầu đời của nó, mặc cho những lời soi mói tới nhói lòng, những hành động vô tâm vứt bỏ nó của hai bên gia đình, mẹ vẫn hiên ngang như một tấm khiên, che chắn muôn vàn mũi tên hướng về nó. Bà không chỉ mang tới cho nó isnh mạng, mà còn là người tái sinh cuộc đời cho con trai mình.

Bà cùng con chiến đấu với bệnh tật, đẩy lùi những thiếu sót. Cùng các bác sĩ, bà đem đến cho con một cơ thể lành lặn. Mọi người mẹ đều vĩ đại. Và mê nó, là một trong số đó. Mãi mãi về sau, sẽ vẫn luôn như thế.

Từng ngày, từng ngày nó lớn lên, không cha. Bỡ ngỡ mỗi khi nhìn vào một kẻ nữa người nửa quỷ điên loạn, nó ngớ ngẩn trong khung cửa sắt trại tâm thần. Nó được mẹ dạy cách nhận thức rằng, người đó là cha mình và phải hết lòng kính trọng ông. Còn cha nó, dù ngày ngày, người ta dạy ông rằng, nó là con trai mình, thì ông cũng không thể nào nhận ra điều đó. Ông đang sám hối, ông vơ hết tội lỗi vào mình trong tấm thân tàn tạ, xác xơ. Mặc cho những cái nhìn đau đớn của vợ con ong vẫn đau đáu đó.

...

Người ta vẫn luôn bảo rằng, cha mẹ và môi trường sống có ảnh hưởng rất lớn tới nhân cách của một đứa trẻ. Nếu đứa trẻ ấy sống trong một môi trường buôn chuyện và có những người cha, người mẹ vô trách nhiệm thì chúng sẽ học được những lời nói sắc như sao đâm và cái thói xà tâm sẵn sàng đâm để làm đau người khác.

Hành động của người lớn, đôi khi chẳng có ác ý gì, chỉ đơn giản là thỏa mãn thói tò mò và tật thích đong đưa buôn chuyện của họ. Nhưng từ những việc "không ác ý" ấy lại dặt nền móng cho những thứ đầy độc địa mà chẳng ai hay.

Đám trẻ con cùng khu phố được truyền nhiễm từ "ác khẩu" của cha mẹ chúng. Bọn trẻ không gọi nó bằng tên mà đặt cho nó biệt danh là "thằng không chim".

trẻ con thì biết gì mà dặt tên như thế? Trẻ con thì nghĩ gì khi tẩy chay bạn bè? Trẻ con sẽ chẳng biết làm điều xấu nếu người lớn không dạy chúng!

Ban đầu, cũng chỉ là việc người lớn truyền tai nhau lý do vì sao ông chồng nhà kia "mất tích"? Từ hồi bà vợ sinh con, không bao lâu ngày ngày người phụ nữ ôm con ra khỏi nhà, đều đặn suốt nhiều năm ròng mà chẳng tỉ tê gì cho hàng xóm biết. Họ đồ rằng nhà này có biến cố lớn lắm. Rối họ "điều tra" và phát hiện ra ông chồng nhà đó bị tâm thần.

Miệng lưỡi người đời nào ai quản nổi, họ nói những gỉ họ thích và làm những điều họ muốn, chẳng bao giờ quan tâm tới những nạm nhân của "thú vui" ấy, rồi sẽ sống như thế nào đây? Đám hàng xóm tiếp tục"tìm hiểu" một cách kỹ càng hơn về gia đình nó. Chẳng hiểu tin lan truyền trế nào, một truyền thuyết được bắt đầu từ đây: "Ra là thằng con trai sinh ra là con trai mà bị dị tật ở "chỗ ấy". con trai kiểu gì mà "không có chim", cũng không phải con gái. Chẳng phải như vậy là quái thai sao?"

Những tháng ngày xưa cũ ấy, tư tưởng của đa số người dân còn mang rất nhiều lề thói cổ hủ. việc thằng bé mắc căn bệnh lạ đời, chưa ai nghe bao giờ, rõ ràng là điểu "to lớn" lắm. Họ giải thích là cái nhà đó bị ếm bùa, chơi ngải, bị trời phat4 cho tan cửa nát nhà, thằng cha thì tâm thần, thằng con thì không chim. Chỉ có đường tuyệt tử, tuyệt tôn. Lại cũng có tin đồn rằng, gia đình này làm nhiều việc thất đức, nên bị quả báo như vậy. Tóm lại, sự kỳ thị phủ từ đầu làng cho tới cuối xóm. Khắp khu phố, ai cũng nhìn mẹ con nó với ánh mắt e dè, khinh ghét, tránh như tránh tà. Ai muốn chơi với cái nhà chứa quỷ?

Lỗi lớn nhất của mẹ nó là gì nhỉ? Có khi nào, là: bà quá tuyệt vời khi làm một người phụ nữ. Những ngày tháng trôi qua, chịu bao nhiêu nhẫn nhịn với mẹ chồng. Ngay cả khi chồng bị tâm thần mà muốn giết con mình, bà chưa bao giờ oán hận ông. Ngày nối ngày trong suốt bao nhiêu năm, bà nói chỉ cần ông còn sống, ông vẫn là chồng của bà. Bà vẫn còng lưng kiềm từng đồng nuôi ông trong trại tâm thần mà không một lời trách móc.

Đấu tranh với cuộc sống mưu sinh, tấm thân người phụ nữ ấy gầy rộc đi vì chồng, vì con. Bà đã không còn thời gian để lắng nghe dăm ba câu chuyện lan man của những người cùng chung khu phố. Bà càng không có tâm trí để ý những ánh nhìn miệt thị của họ dành cho mình. Thế là, mẹ nó không mảy may hay biết, đằng sau lưng mình, có bao nhiêu kẻ đang mải miết gièm pha.

Hơn ai hết, bà luôn tin rằng, con trai bà là một đứa trẻ thông minh, đáng yêu và hoàn toàn bình thường.

Thằng bé cũng chẳng bao giờ kể hết với mẹ về chuyện bị bạn bè tẩy chay. Nó sợ mẹ buồn. Nó sợ làm mẹ bận tâm. Nhà chỉ có hai mẹ con cứ dựa nhau mà sống. Từ bé đến lớn, bầu trời trong mắt nó là tình yêu ấm áp của mẹ. Nó không muốn mẹ biết, mẹ nghe thấy, mẹ nhìn thấy bất kỳ điều gì mà những kẻ xung quanh đang làm với nó.

Kệ cho việc, khi đến trường, biệt danh "thằng không chim" vẫn bị đám bạn bè cùng khu phố rêu rao và đem ra đùa cợt.

Bản năng của người mẹ là thứ ánh sáng dẫn đường cho tình yêu thương vô hạn, sự bảo vệ vô điều kiện họ dành cho con cái mình. Bản năng đó d94 khiến mẹ nó, vào một ngày nọ, bỗng nhian65ra bức tranh đen tối đang ám ảnh đứa con trai duy nhất của bà.

Bà đau lòng nhận ra nó không hề có bạn, nó ăn rất ít, ánh mắt luôn đượm buồn. Chợt một điề gì đó thôi thúc khiến nước mắt bà trao tuôn. Chao ôi, biết bao nhiêu ngày qua, vì miếng ăn cho chúng ta mà mẹ đã quên tâm sự với con mỗi tối, để biết hôm nay con đến trường thế nào? Có chuyện gì vui, có chuyện gì buồn, hay tâm trạng con ra sao?

Khi tìm hiểu những câu hỏi ấy, bà biết được sự thật rằng con trai mình đang cô đơn giữa một bầy rắn độc. Bao nhiêu ăn năn, bao nhiêu cay đắng, bao nhiêu tủi nhục, chất chứa đầy oán hận như muốn trào tuôn, vỡ òa ngay lúc ấy.

Con trai của mẹ thta65 cô đơn.

Con trai cảu mẹ không có bạn.

Con trai cảu mẹ bị tẩy chay.

Người lớn dạy con họ, đem nỗi đau người khác ra đùa vui.

Người lớn dạy con họ, khu quá khứ ra trêu đùa, hành hạ bạn bè.

Ô hay, chúng ta đều là người lớn, là tấm gương cho cuộc đời con cái chúng ta sau này. Sao lại nỡ lòng nào làm vậy? Đập vỡ chính mình, để con cái nhìn vào, cho sự trưởng thành thêm méo mó hay sao?

Họ cũng yêu thương con mình bằng cả trái tim và tấm lòng nhười mẹ, sao họ lại thiếu đi sự cảm thông tối thiểu với một đứa trẻ thiệt thòi và một bà mẹ đơn độc như bà? Ôi cái cuộc đời này! Ôi những con người ấy khiến bà rơi nước mắt. Tình yêu thương giữa con người với con người thôi, sao đã quá khó để kiếm tìm?

Ngay lập tức những ngày sau đó, bà quyết định tìm lại một cuốc mới cho hai mẹ con. Sẽ không còn những người hàng xóm ác ý và những đứa trẻ gieo rắc thị phi. Sẽ không còn một cuộc sống kỳ thị đẩy con bà ra khỏi số phận của nó -  một người bình thường đến hoàn hảo.

Trong thoáng chốc, bà nghĩ về thần thánh, về "bề trên". Bỗng dưng, bà có cảm giác thật chua chát. "Đấng tối cao" của chồng bà đã khiến ông trở nên điên loạn. Thánh thần của những người hàng xóm kia đã khiến họ có những suy nghĩ hoang đường, mê tín, cổ hủ và ngu ngốc, ác độc.

Rổi bà tự hỏi mình rằng thực sự thì "bọn họ" có tồn tại không? Nếu họ tồn tại thì chẳng phải họ đã rất tàn nhẫn tâm khi đối xử với mẹ con bà như vậy sao?

Bà ngước lên bầu trời cao xanh thăm thẳm, nhìn những đám mây mà người ta nói đó là nơi thánh thần ngự trị và... bà hét lên: "Tôi thách các người đấy!!!" Kể tử ngày hôm đó, bà và con trai trở thành người "vô đạo". Bà nói với con trai mình rằng: "Chúng ta không tôn thờ ai hết. Không ai có thể tạo ra số phận của chúng ta, bởi chính chúng ta mới là người quyết định nó. Con phải luôn nhớ điều đó!"

Bà quyết định bán căn nhà hai vợ chòng đã cùng nhau gây dựng, căn nhà đầy ắp những kỉ niệm buồn thương. Căn nhà ừ hạnh phúc đến bi thương chỉ cách nhau chưa đầy milimet. Phải bán nó đi thôi, cho trôi xa những ngày sầu đau ấy.

Nhưng cuộc sống đâu đơn giản chỉ là vài ba lần giao dịch. Khi bà chuẩn bị bán căn nah2, thì bà nội cũa nó bỗng dưng xuất hiện. Lại những lời tục tĩu, cay độc, lại những cái tát trời giáng, ại những sự phỉ báng đến tột cùng.... Bà nội nói mẹ là quân cướp ngày? Hại đời con tao, sinh ra cái giống súc sinh, rồi lại muốn cướp nhà của nó sao?

Mẹ nó lặng im không nói. Dù sai đó cũng là mẹ chồng, người àm hắt bát canh nóng vào mặt bà, bà cũng phải im lặng không nói. Người mà có cầm sao đâm vào tim bà, bà cũng phải đứng im mà chờ đợi. Phải, mẹ chồng, cũng như mẹ mình. Nếu không có mẹ chồng, sao có chồng? Không có chống sao có đứa on này chứ?

Có trách, cũng chỉ trách mẹ nó suy nghĩ quá bảo thủ, tôn trọng mãi cái người chưa từng tôn trọng mình. Để rồi lặng lẽ đi khỏi căn nhà mà không mang theo một đồng nào cả. Thật giống như, một người phụ nữ xứng đáng được dựng tượng đài.

Với số tiền ít ỏi kiềm được nhờ việc lao động miệt mài vì tương lai con trai mình, mẹ nó cũng chỉ có thể thuê nhà, chứ chẳng lẽ mua được một căn nhà nào dù chật chội nhất. Bằng bản lĩnh của một người phụ nữ cung Bọ Cạp, mạnh mẽ và kiên cường, mẹ nó đã đứng vững theo thời gian và hình thành cho con mình cuộc sống mới, không miệt thị, không bon chen, không phải thu mình trong không gian cô đơn quá hẹp.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn p3_huyen_246 về bài viết trên: HuyềnCơ
Có bài mới 13.06.2014, 10:58
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 27.09.2013, 08:07
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 373
Được thanks: 1053 lần
Điểm: 12.04
Có bài mới Re: [Xuất bản] Hoa Linh Lan - Gào - Điểm: 11
Chương 2 - Thằng không chim.

Biệt danh "thằng không chim" cứ mãi đeo đuổi nó suốt quãng thời gian dài đằng đẳng. Một đứa trẻ không suy nghĩ được nhiều điều. Nhưng bất cứ việc gì bị lặp đi lặp lại quá nhiều, thì đều sẽ ăn sâu vào tiềm thức, sớm muộn cũng trở thành nỗi ám ảnh khôn nguôi.

Đối với một đứa trẻ như nó, cụm từ "thằng không chim" chỉ nói lên mệt điều dễ hiểu: Nó là quái vật. Không nam, cũng chẳng nữ, là một sự thiếu sót, không ai mong muốn có trên đời. Nhiều lần, nó còn vạch quần để kiểm tra sự thật, nhìn ngắm chính thân thể lành lặn của mình, nhưng vẫn không có câu trả lời cho nguồn gốc của biệt danh đáng sợ ấy. Nó kinh hãi lắm, cái cảm giác không chắc chắn, sợ lắm một ngày nào đó, nó phát hiện ra mình quả thực không phải đàn ông, rốt cuộc là một thằng không chim thực thụ.

Nhưng một đứa trẻ làm sao biết được, người đàn ông thực thụ thì phải như thế nào? Nhất là một đừa trẻ có quá nhiều vết xước như nó. Nó không có cha khi lớn lên, nó không có ai để hỏi. Những thắc mắc vẫn cứ mòn mỏi chờ đợi đáp án.

Vì không tài nào biết được câu trả lời nên nó chỉ có thể làm những điều nó cho là đùng đắn. Nó luôn cố gắng trở thành một người đàn ông, theo mọi cách mà nó nghĩ giống đàn ông nhất. Ở trường, nó xông xáo hơn ai hết. Nó không từ chối giúp đỡ bất cứ một người nào, bởi nó sợ hãi đến tím tái khi nghe ai đó vô tình hay cố ý trêu đùa, mỉa mai: "Thế mà cũng không làm được à? Mày có phải là đàn ông nữa không?"

Vậy nên, nó luôn là thằng chằng thằng con trai nào ưa nổi. Nó khó kết bạn, nhưng lại luôn cô độc một cách rất xuất sắc. Ở đâu ra một thằng có thể xông xao làm mọi việc, không quản ngại thiệt hơn? Ghét nhất thói, làm cái gì là hơn người cái đó, học giỏi hơn, hoạt động năng nổ hơn. Nó cứ như một cậu bé hoàn hảo, thấy cô thì cưng chiều đám con gái thì mệ mệt. Trong xã hội mà chúng ta đang sống, dị biệt bị cô lập. Và, xuất sắc cũng được xem như một dạng dị biệt, lại càng bị cô lập.

Thế là, một lần nữa, ở môi trướng mới, nó lại rôi vào tình cảnh bị tẩy chay àm nó không sao hiểu nổi. Với tính cách đơn thuần, nó không thể tìm ra lý do nào có lý khiến bọn con trau trong trường cư xử với nó khác biệt đến vậy? Sau nhiều ngày suy nghĩ, nó bất chợt "nhận ra" một chân lý rằng: Tất cả thằng con trai đề nghĩ mình là "thằng không chim". Đây gọi là "không có tật mà cũng cảm thấy giật mình". Đối với sự ám ảnh của nó, thì chỉ có thể do nó không phải đàn ông, không giống đàn ông nên mới bị đám con trai ghét bỏ? Người ta chẳng phải thường không ưa những kẻ chẳng giống mình đó sao?

Dĩ nhiên, điều đó hoàn toàn là do nó tưởng tượng ra. Ám ảnh về những nma8 tháng sống trong ký thị, ích kỷ của nhưng kẻ thiều suy nghĩ, đã khiến nó luôn lo lắng về những điều không tồn tại. Rất tiếc rằng, lúc ấy, chẳng có ai có khả năng giúp nó nhận ra lý do thực sự: Nó bị ghét, đơn giàn chỉ vì nó "quá đàn ông". Đàn ông hơn cái tuổi nó đang có, so với những thằng nhóc ham chơi ấy, nó đã sống rất trưởng thành, đầy trách nhiệ. Và, nó còn bị ghét bởi, nó luôn là kẻ cô độc. Cuộc sống này, ở bất kỳ nơi đâu cũng thế, hiếm ai có thể sống thiếu "đồng minh".

Những lúc như thế, nó chẳng có nơi náo để tìm về. Trong tâm trí chỉ hiện lên khát khao, giá như có cha bên cạnh. Hẳn, cha sẽ dạy cho nó rất nhiều điều. Nói cho nó biết, người đàn ông cần phải làm gì để cân bằng cuộc sống của họ, để chống chọi giữa những nỗi lo lắng và cô đơn.

"Cha ơi, cha có biết, con muốn cha ở bên mỗi ngày nhiều như thế nào không?" - Nó nói với cha mỗi khi đến thăm ông. Nhưng buồn bã thay, ngày nối ngày, ông vẫn thế, là một kẻ điên, chẳng hiểu được bất kỳ điều gì con trai mình cố công bày tỏ.

Đã có những lúc, nó muốn khóc thật lớn. Nhưng nó không làm được. Vì nó phải làm đàn ông. Chẳng phải người ta nói, đàn ông không được khóc bao giờ đó sao?

Năm mười bốn tuổi, nó bắt đầu có những biến chuyển lớn trong cơ thể. Đôi khi, nó cảm thấy đau ở chỗ đó. Đôi khi, nó lại thấy "cái đó" không như ngày thường. Đôi khi, ngủ dậy, nó thấy quần mình ướt. Điều đó làm nó hoảng sợ vô cùng. Thời buổi đó không có nhiều sách báo như bây giờ, thấy cô cũng ngại ngùng khi dạy dỗ về những chuyện thầm kín của tụi nhỏ. Có lẽ, với một đứa trẻ bình thường, không phải chịu nhiều áp lực trong giai đoạn tuổi thơ, thì việc đó cũng không có gì trầm trọng lắm. Nhưng, nó khác mà, rất khác. Ám ảnh vẫn luôn còn đó, nó lớn lên, đã có gì đó rất không bình thường, trong nhiều năm, rất nhiều năm.

Nó đã nhốt mình trong nhà và nhịn ăn suốt ahi ngày, nghỉ học mất một tuần. Vì nó sợ, mình sắp biến thành "thằng không chim" thật rồi. Nó sợ hãi chẳng dám giãi bày cùng ai. Sợ mọi người biết sẽ lại tiếp tục cười cợt lên nỗi đau của nó. Còn mẹ nó, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra với con trai mình. Tất nhiên, bà cũng chỉ là một người phụ nữ, dù giỏi giang tới đâu cũng khó lòng bao quát khắp thế giới.

Một đứa trẻ không cha quả thật rất tội nghiệp. Không có cha ở bên khi trưởng thành, chỉ cho nó biết việc gì đang, đã và sẽ phải diễn ra trong cuộc sống. Sự thay đổi  nào là cần, dĩ nhiên và tất yếu phải diễn ra.

Thế là.

Nó đã trải qua giai đoạn dậy thì đầy khó khăn như thế đấy!

Sợ hãi.

Cô đơn.

Một mình.

Và cuồi cùng vẫn là sợ hãi.

Thật khó tưởng tượng được, nó đã trưởng thành như thế nào? Nó đã vượt qua những ngày mười bốn tuổi khó ra sao? Rồi cả mười lăm, mười sáu, mười bảy, mười tám và đôi mươi nữa chứ... Vậy mà, nó vẫn lớn lên. Sự lo sợ không làm ai chết đi. Nhưng nó đeo đẳng, không chỉ như một cơn đói, chỉ cần ăn đủ no là sẽ tan biến. Sự lo sợ khiến cho tâm hồn tan tác trong một thể xác vẹn toàn.

Quay trở lại năm mười bốn tuổi, nó đã tìm đến... Chúa! Cánh cửa tâm linh luôn có sức mạnh cứu rỗi những tâm hồn non yếu.

Ngày đầu tiên sau một tuần tự giam cầm trong nhà, nó bước ra ngoài và tiến thẳng về phía nhà thờ. Nó quỳ xuống sám hối và cầu xin. Nó xin Chú rộng lượng và hãy buông tha nó, hãy cứu nó ra khỏi số phận này.

"Xin Ngài hãy buông tha cho con!" - Đó là điều mà nó nói... trước khi mẹ nó tới, tát nó và kéo nó ra khỏi đó.

Đó là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất trong đời, bà đánh con trai mình. Bà đau đớn lắm. Mỗi bước đi như một mũi kim đâm sâu, khiến cho những vết thường lâu nay trong lòng bà bỗng dưng chảy máu. Bà lôi nó, bước vội vã ra phía cổng chính rồi lao ra ngoài. Còn anh mắt nó vẫn hướng về tượng Chúa... lẩm bẩm: "Xin Ngài hãy tha thứ cho cả mạ của con nữa."

Mẹ nó bật khóc và ôm lấy nó.

- Mẹ đã nói, chúng ta không bao giớ cầu xin ai cả. Trước đây, bây giờ, và cả sau này nữa, mẹ muốn con đừng cầu xin ai. Mẹ cầu xin con, đừng cầu xin gì nữa... Chúng ta đã phải trả giá vì sự cầu xin. Con không nhìn thấy bố con sao? Con muốn cuộc đời con, sau này sống với niềm tin mà quáng mà phát điên như ông ấy ư???

Tiếng khóc của mẹ nó như cứa từng vết vào trái tim nó. Vì lo sợ cho bản thân mình trong những năm tháng bỡ ngỡ vào đời, mà nó đã làm mẹ khóc sao? Không, nó không được làm mẹ khóc. Nó phải bảo vệ mẹ, như cách mà mẹ vẫn lun6 bảo vệ nó.

Ngày hôm ấy, nó đã nhìn ra bộ mặt thật của tín ngưỡng. Ra là vậy, vì đức tin mù quáng, cha nó đã bị điên. Vậy chẳng phải chính niềm tin ấy đã cướp đi của nó một gia đình đầy đủ sao? Rồi còn gì đáng tin ở "họ" nữa đây? Ngay cả khi, bầu trời cao xanh kia, có ai đang ngự trị, thì cũng đã gieo rắc xuống cuộc đời này, rất lắm bi thương. Mười bốn tuổi, nó có bài học đầu tiên là bắt đầu tự chiến đầu với tuổi dậy thì đầy vất vả của mình mà không cần phải tới "gặp" Chúa để "xin" thêm một lần nào nữa.

Nó đã chuyển trường rất nhiều lần trong suốt thời gian đi học. Lần đầu tiên, là do mẹ và nó chuyển nhà tới nơi mới, tránh xa đám dân cư kỳ thị trong khu phố cũ. Lần thứ hai, là do đánh nhau và bị đuổi học. Do đó, sau này, dù có bị đánh, nó cũng không bao giờ chống trả nữa. Và còn rất nhiều lần trời ơi đất hỡi sau đó, với những lý do đủ kiểu khác nhau. Việc chuyển trường liên tục trong một thời gian ngắn, mang lại cho mẹ và nó không ít khó khăn. Mẹ chẳng trách móc gì nó, kể cả việc nó đánh người ta hay bị người ta đánh. Ngay cả việc bị đuổi học, bà cũng chưa bao giờ tức giân mà rầy la.

Khi chuyển trường lần cuối cho con, bà nói: "Năm sau, con phải đi du học thôi."

Nó không thắc mắc và cũng không phản đối, chỉ quay sang nhìn mẹ và nói: "Mẹ lại phải ở một mình rồi."

Đối với nó, quyết định của mẹ, không hẳn lúc nào cũng đúng. Nhưng, bà luôn tỉnh táo và sáng suốt với tình thương của mình. Nó cần phải nghe theo lời mẹ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn p3_huyen_246 về bài viết trên: SunniePham
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 16 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 78, 79, 80

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 450 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Windwanderer: thật ra thấy nó ngọt =.=
Windwanderer: từ lâu tớ luôn thích giọng con gái Huế
cò lười: Giọng con gái Huế rất chi là nhẹ nhàng
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 360 điểm để mua Cỏ ba lá
Windwanderer: tnn toàn báo tin đặt giá mua đồ
Windwanderer: không biết giọng con gái Huế ra sao nhỉ =.=
Windwanderer: năm nay thi miss có ng ở Huế
Nhị Thiếu: có ai ko ạ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 427 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 279 điểm để mua Bút chì
Mía Lao: viewtopic.php?t=406446 bạn vào đây post 1c rồi đợi mod liên lạc :))
Nhị Thiếu: tiền bối nào giúp em đăng truyện với ạ xin hậu tạ
Nhị Thiếu: ad ơi có thể hổ trợ em viết và đăng truyện được không em viết cũng kha khá mà không biết cách đăng
Yajonglee: Q
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn Có Phải Là Dĩnh Hỏa Trùng Chính Hiệu
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Mía Lao: Hi
Ly Mộng: :wave2: muốn tám quá, ko biết d đ có ai onl để làm quen nói chuyện ko   :think: :sweat:
LogOut Bomb: ღsoixam࿐ -> ღsoixam࿐
Lý do: Tự sát
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 264 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 384 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 454 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 392 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 345 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 372 điểm để mua Thỏ đánh đàn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.