Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 58 bài ] 

Bức vẽ của Gió! - Windy

 
 26.05.2014, 20:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 09.03.2014, 16:41
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 2346
Được thanks: 4945 lần
Điểm: 11.98
 [Sưu tầm] Bức vẽ của Gió! - Windy - Điểm: 8
Bức vẽ của Gió

images

Tên tác giả: Windy

Thể loại: Tình cảm, học đường.

Rating: 15+

Post: Truyen4u.mobi

Nguồn: http://www.truyenteen.vn/doc-truyen/buc-ve-cua-gio/

Một cô gái mù lòa nhưng thánh thiện từ khuôn mặt đến tâm hồn.Cô khát khao một thứ ánh sáng….ánh sáng của tình yêu bất diệt.

Một chàng trai chỉ dùng hai từ "Tuyệt vời"để nói đến.Người mà tất cả các cô gái "xin được chết"ngay từ cái nhìn đầu tiên.Ở anh, có một thứ ánh sáng mà bóng đêm không bao giờ vụt tắt được.

Và Gió sẽ mang họ đến với nhau…vẽ lên cuộc đời họ những nét vẽ đầy màu sắc.Bức vẽ ấy hoàn thiện hay lấm lem? Tất cả được quyết định bởi Gió!

Em cần lắm thứ ánh sáng ấm áp….vì cuộc sống của em là một màn đêm lạnh lẽo.

Anh không nghĩ trên thế gian này còn điều gì khiến sự "tồn tại" của anh trở thành "sự sống".Nhưng…anh tìm thấy rồi.

Chính là thứ ánh sáng từ người con trai đó…Nhưng xa xôi quá…đến cuối cùng vẫn một mình em bước đi trong bóng đêm.

Cô gái nhỏ ạ! Anh đứng ngay sau lưng em đấy thôi…sao không bao giờ em quay lại!Chỉ một lần thôi,có được không?



Đã sửa bởi angel.remix lúc 02.06.2014, 21:28.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 26.05.2014, 20:55
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 09.03.2014, 16:41
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 2346
Được thanks: 4945 lần
Điểm: 11.98
Có bài mới Re: [Sưu tầm] Bức vẽ của Gió! - Điểm: 10
Cháp 1:Nụ cười của Bình Minh

Dưới bóng cây, thứ ánh sáng của nụ cười khi nãy lại bừng lên.Nhưng lần này không phải của cô gái nhỏ mà là một dáng người dong dỏng cao.

Tiếng đồng hồ báo thức vẫn vang lên như thường lệ.Hơi nắng ấm của một buổi sáng trong lành vương *** khắp căn phòng.Trên chiếc giường trắng tinh tươm, cô gái nhỏ nhíu mày.Không phải vì nắng chiếu vào mắt mà vì cơn đau đầu bỗng ập đến….

Tất cả là tại Rain, mối hỗn độn về mấy cô bạn gái của anh bao giờ cũng lôi ra "thuyết trình" với cô em gái này.Dù mắt có mù lòa,nhưng tai vẫn hoạt động tốt đấy thôi.Đó là lý do tại sao mãi đến một giờ sáng Rain mới cho cô về phòng trước khi buông một câu : "Vân Linh à! Có mang tặng anh 10 cô chân dài cũng không bằng đứa em gái yêu quý này đâu!"

Biết là anh thương cô, nhưng cái tật "Tán gái" chuyên nghiệp vẫn không bỏ,lại mang cô so sánh với mấy nàng chân dài.Hazz…thật không nói nổi.

Lấy tay day day thái dương, Vân Linh chầm chậm bước xuống giường.Vì quá quen thuộc với căn phòng của mình nên cô không cần phải mò mẫm vất vả để tìm lối đi.Không ai ngoài anh trai và bố cô biết được, tuy mắt không nhìn thấy nhưng Vân Linh có một trí nhớ rất tốt.Chỉ cần nghe qua một lần thì bất kể giọng nói, câu nói nào cô đều nhớ không sai một chi tiết nhỏ.

Thế nên mọi người luôn nghi vấn rằng vì sao cô gái mù lòa như Vân Linh luôn đạt được thành tích xuất sắc nhất trong học tập và chính thức trở thành Sinh Viên ưu tú của Học Viện Richard.Họ cho là cô nhờ vào thế lực của gia đình.Vì ba cô,ông Hạ Vĩnh là Giám đốc của KT-Tập đoàn Kinh Tế lớn mạnh trong khu vực.Nhưng mặc kệ, hơn ai hết Vân Linh hiểu rõ chứng tỏ cho họ thấy mình giỏi cũng chẳng ích lợi gì.Cứ sống vì bản thân, quan tâm chuyện khác chỉ phí chất xám.

Thu lại suy nghĩ, cô đưa tay vuốt lấy mái tóc của mình.Cứ những lúc làm thế này, cô lại nhớ tới mẹ.Ngày trước mẹ cũng hay làm như vậy.Nhưng….kể từ ngày ấy.Cái ngày định mệnh cướp mẹ khỏi cuộc đời cô, nhẫn tâm lấy đi thứ ánh sáng quý giá ấy.Biến cô thành đứa trẻ mất mẹ , mù lòa.Vân Linh đau, rất đau.Nhưng nước mắt không mang về mẹ cho cô, không trả lại đôi mắt sáng long lanh ngày nào.Thế nên cô không khóc,không một ai thấy cô khóc kể từ ngày đó.

Sau khi chắc rằng mái tóc xoăn tự nhiên của mình đã được gọn gàng với mấy cái vuốt nhẹ.Linh chọn cho mình một chiếc váy.Có lẽ đây là chiếc váy mà Rain tặng vào sinh nhật 17 tuổi của cô ,vì lần đầu cô mặc cũng có cảm giác mát lạnh này.Rain nói đây là chiếc váy màu trắng đơn giản, rất phù hợp với làn da trắng sáng của cô .

Rain là kiến trúc sư có tài, được mọi người ngưỡng mộ đặc biệt là các cô gái.Tên thật của Rain là Hạ Anh Du,nhưng chỉ riêng cô mới được gọi anh là Rain.Cô tin vào mắt thẩm mĩ của ông anh "đại tài" nên rất thích mặc chiếc váy này.

Có lần côhỏi Rain : "Rain ơi! Em bây giờ trông có xấu xí lắm không?Em chẳng nhớ khuôn mặt mình thế nào nữa rồi!".Chỉ nghe một tiếng cười rất khẽ, rồi anh nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Vân Linh đặt lên mắt,mũi, môi và cuối cùng là mái tóc cô: "Em gái ạ! Mắt em to lắm, xanh biếc cả một vùng trời.Chiếc mũi thẳng nhỏ xinh.Cái môi trái tim đỏ hồng cười rất đẹp.Ôi, yêu nhất là mái tóc xoăn tự nhiên này đây".

Nghe Rain tả mình đẹp như thiên thần, Vân Linh phì cười.Rain lại bồi thêm: "Anh dám chắc em mà cười, có cả khối thằng xin nhập viện chứ chẳng chơi.Chỉ tại lúc nào em cũng mang bộ mặt lạnh đến đóng băng trước người khác thôi!".Anh Rain bảo thế cũng có phần đúng, cô không bao giờ nhếch môi chứ chẳng nói tới cười khi ra ngoài.Vì thế bố cũng bảo:" Vân Linh của bố đẹp lắm!Con rất giống mẹ…Mẹ cười…bố còn phải ngất đấy!"

Cả ba bố con cười giòn sau câu nói đùa của bố,nhưng cô biết bố đang buồn khi nhắc tới mẹ. Vân Linh tìm cách lãng sang chuyện khác khi hỏi Rain : "Vậy anh trai yêu quý của em trông thế nào nhỉ?".Cô cười lém lỉnh.Nhưng Rain lại cười to hơn ra chiều đắc thắng: "Thế mà cũng hỏi! Anh là chuẩn men.Đẹp trai, có tài, lại ga lăng chả trách con gái lằng nhằng bám mãi !Hazz chỉ trách ông trời thôi".

Cắt đứt màn tự PR bản thân của Rain là tràng cười ngặt nghoẻo của cô và bố : "Anh/Con tự sướng vừa thôi chứ!".

Đấy gia đình ba người của cô là thế, luôn tràng ngập tiếng cười.Nhưng từ một góc khuất nào đó trong tim mỗi người biết rằng niềm vui chưa thực sự trọn vẹn khi không có mẹ…

Bắt đầu một ngày mới mà cô nghĩ sẽ tốt lành,Vân Linh xuống phòng khách chào bố và Rain rồi đến trường.Ra tới cổng còn nghe tiếng Rain gọi với : "Vân Linh ,đợi anh chở đi,không nghe lời anh đánh đòn đấy…!"Lại cái giọng xem cô như con nít ấy rồi.Năm nay cô 17 tuổi và cũng gần 2 tháng để cô ghi nhớ đường đến trường, từ khi vào học viện.Cô muốn mình tự bước đi trên chính đôi chân của mình, không phải dựa dẫm bất cứ ai.

Tin vào sự thông minh và suy nghĩ chính chắn của con gái.Bố đồng ý cho cô tự đến trường nhưng ông vẫn âm thầm cử người bảo vệ Vân Linh 24/24.Trên đường là vệ sĩ, ở trường là các thầy cô đặc biệt được ông nhờ chú ý đến cô.Có thể nói chỉ số an toàn của cô là 100%.Do vậy dù có khiếm khuyết về đôi mắt nhưng bạn bè không ai dám trêu chọc bắt nạt Vân Linh.Và một phần vì vẻ thánh thiện, thuần khiết của cô làm tất cả mọi người xao động.Họ yêu quý Vân Linh và mặc kệ tính cách lạnh lùng của cô.

Vậy mà ông anh "tự sướng" cộng "tự đại" kia suốt ngày một "nhóc con", hai " em gái bé bỏng" lại còn "em chưa lớn đâu!".Cô chỉ mong trời thương mình, cho xuất hiện một cô gái nào đó trói chặc Rain lại để thế giới bớt đi những phần tử "náo loạn"….

Đang đi, bỗng Vân Linh bị một bàn tay nhỏ bé nắm chặt.Khiến cô khựng lại.Là giọng nói của một bé gái :

-Chị ơi! Chị giúp em tìm mẹ được không? Mẹ bảo em ở đây chờ mẹ… nhưng mãi chẳng thấy mẹ đâu?".

Thì ra là bị lạc mẹ.Đứa trẻ khóc ngày càng lớn hơn.Nhưng với đôi mắt mù lòa, làm sao cô tìm được mẹ cho em bây giờ.Khom thấp người xuống, Vân Linh để tay mình chạm lên khuôn má nóng hổi lấm lem nước mắt của đứa trẻ.Nở một nụ cười thuần khiết nhất:

-Bé ngoan nín đi nào! Chị sẽ tìm mẹ cho em….

Ánh nắng từ đâu kéo về ngày nhiều hơn, hắt lên đôi mắt trong veo của cô gái trẻ. Nụ cười như thu trọn tất cả những tia nắng để rồi tỏa ra thứ ánh sáng lấp lánh cho cả một vùng trời.Đứa bé nín bặt, bất động nhìn vào Vân Linh. Một lúc sau mới cất tiếng nói trong trẻo :

-Chị ơi! Bình minh lại xuất hiện rồi kìa…

Vân Linh khó hiểu, chẳng phải bình minh đã qua rồi sau.Nếu không nhầm lúc cô ra khỏi nhà thì đồng hồ đã điểm 6 giờ.Suy nghĩ chưa ra cái nguyên do của câu nói vừa rồi.Đứa trẻ bỗng đưa tay chạm vào má cô rồi cười khúc khích:

-Chị ơi! Bình minh xuất hiện trên mặtchị đấy!Khi chị cười…em nhìn thấy có thứ gì đó vụt sáng..rất đẹp.

Ôi đứa trẻ này! Thật là….cô cười mà bảo là bình minh.Nhưng dễ thương đấy chứ!Đúng là trẻ con…Chợt một tiếng gọi vang lên kèm theo đó là sự hốt hoảng:

-Na Na! Con ở đây rồi thật may quá! Mẹ xin lỗi…mẹ xin lỗi vì để lạc con….

Giọng nói có phần tự trách của người phụ nữ.Chắc là mẹ của đứa bé này.Vân Linh thật sự vui.Vì nếu mẹ bé không đến tìm cô cũng chẳng biết phải làm sao.

-Mẹ ơi! Na Na không sao! Có chị gái xinh đẹp này giúp con rồi! Lúc nãy con sợ lắm nhưng gặp chị rồi còn không sợ nữa.Chị ấy là thiên thần phải không mẹ?

Người mẹ cười xòa trước câu nói ngây ngô của con mình.Lúc này bà mới đưa mắt nhìn cô gái trước mặt…Đúng là một thiên thần! Nhưng đôi mắt trong veo ấy hình như vô hồn…không lẽ:

- Cô gái! Cám ơn vì đã giúp con tôi nhưng mắt cô…

- Vâng.Mắt tôi không nhìn thấy…Vân Linh khẽ cười.

Thật ra cô cũng đã quen với việc người khác nói về mắt mình.Coi thường có, đồng cảm có nhưng cô chẳng mấy quan tâm.Cũng không còn cảm giác tự ti hay buồn tủi nữa.Vả lại ,không phải lúc nào những người sáng mắt cũng tỏ tường mọi thứ.Có những góc khuất mà mắt có sáng tới đâu cũng chẳng bao giờ nhìn thấy được.

Sau khi tạm biệt cô bé dễ thương kia.Vân Linh nở một nụ cười thật tươi, đây là phần thưởng cô tự dành cho bản thân vì đã làm được một việc tốt.Phải tiếp tục con đường đến học viện Richard thôi…chắc là trễ giờ mất.

Một cơn Gió từ đâu thổi tới, cuốn đi những chiếc lá khô trên vỉa hè, như dọn lối cho bóng dáng nhỏ nhắn ấy bước đi.Mùi gió rất đặc biệt, là mùi Cỏ may nhưng rất lạnh.Cái lạnh làm tan cả một góc nắng.Dưới bóng cây, thứ ánh sáng của nụ cười khi nãy lại bừng lên.Nhưng lần này không phải của cô gái nhỏ mà là một dáng người dong dỏng cao:

- Chờ nhé cô gái nhỏ! Anh sẽ mang đến ánh sáng cho em!

Nét vẽ đầu tiên của gió là hai nụ cười.Hai thứ màu sắc làm Bình minh xuất hiện trong cùng một khoảng thời gian.Đó là nụ cười của Bình minh hay nụ cười của định mệnh?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 26.05.2014, 21:01
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 09.03.2014, 16:41
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 2346
Được thanks: 4945 lần
Điểm: 11.98
Có bài mới Re: [Sưu tầm] Bức vẽ của Gió! - Điểm: 10
Cháp 2: Gió lạnh!

Chính là mùi vị ấy, rất ngọt của Cỏ may, lạnh và thật nhẹ nhàng.

Đi được khoảng hai mươi phút, Vân Linh đã nghe thấy tiếng cười giòn tan, tiếng động cơ êm tai của những chiếc ô tô đắt tiền.Vậy là đến trường rồi! Đặc điểm để nhận biết Richard cũng khá dễ đấy chứ!

Ban đầu, lúc mới vào học viện…Cô còn lạ lẫm lắm với cái không khí Thượng lưu nơi đây.

Dù không nhìn thấy gì,nhưng qua tai và mũi ,cô cũng biết được đây là Thánh địa của các "Hoàng tử", "Công chúa".Toàn mùi nước hoa, son phấn nồng nặc và cả những cuộc "diễn thuyết" về một mẫu thời trang mới ra nào đó.

Thật là khổ cho tai và mũi cô mà!

Đổi lấy những nhận thức phiền toái này, Vân Linh cũng đã chịu không ít những trò đùa lố lăng của bọn học viên nơi đây mà đa số là "nói móc".

Trích dẫn một vài câu nói kinh điển mà cô đã được nghe trong số đó:

-Trời ơi !Đẹp thế mà bị mù.

-Con nhỏ mù khó ưa! Nghĩ sao mà vào đây học chứ…

-Nếu em không bị mù.Anh sẽ suy nghĩ cho em làm bạn gái đấy….

Thật trẻ con!Không biết bọn người này vào đây bằng cách nào khi Học Viện Richard nổi tiếng chỉ nhận nhân tài vào học.Chắc là cái cách "truyền thống" nhưng "hiệu quả" : đút lót đây mà!

Nhưng mọi việc sớm chấm dứt vào ngày thứ hai Vân Linh đến trường.Vì bố và anh trai cô.

Nghe thiên hạ kháo nhau: "Ông Hạ Vĩnh đã yêu cầu Hiệu trưởng của Học viện đuổi học 30 học viên dám động vào cô con gái cưng của ông ấy!".

Và đây chỉ mới là phần nhỏ trong số đó khi Rain ra mặt.Chỉ với một câu nói đã khiến tất cả các học viên của Richard không bệnh mà nhập viện:

"Từ giờ phút này! Kẻ nào dám động đến Hạ Vân Linh…Làm phiền hãy đến tập đoàn Kiến trúc của Hạ Anh Du này nhận vé vào nhà xác do chính tôi thiết kế! ".

Sau đó là nụ cười nhếch môi mà theo các cô gái có mặt tạiđó thì: "Em nguyện hy sinh cả tính mạng này để bảo vệ em gái của chúng ta".Đe dọa mà cũng "sát được gái" thì độc nhất chỉ có Rain.

Thế là hoà bình đã được lập lại trong suốt hai tháng tính đến hôm nay!

Mỗi khi dáng người nhỏ nhắn ấy bước đi trên hành lang, trên sân trường, trong lớp học.Không khí nơi đó đảm bảo im lặng đến lạnh người…mọi hoạt động được dừng lại theo quán tính.

Và hôm nay cũng không ngoại lệ.Tiếng cười nói bắt đầu thưa dần khi Vân Linh tiến vào cổng trường và thật sự im phăng phắt khi cô gái nhỏ vẫn lầm lũi đi đến phòng học.

-Vân Linh… đây này!

Tiếp sau lời gọi là cái nắm tay thật ấm áp…Lại nữa rồi.Sau người này giống Rain thế không biết.Luôn xem cô là trẻ con và cái hành động nắm tay cô dìu đi,đang là minh chứng sống cho nhận định đó.

- Nhã Nhi! Đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi.Tớ có phải con nít đâu.Tớ nhớ đường vào lớp mà…sao cậu cứ cuốn mãi lên thế?

- Tớ chỉ lo cho cậu thôi mà.Mắt cậu không nhìn thấy nên cẩn thận vẫn tốt hơn…

- Rồi…tớ biết rồi!Cậu đúng là con bạn ngốc của tớ!

Cả hai cô gái cười vang….Mà không biết rằng những cánh hoa xinh xắn chưa kịp nở bên bậu cửa đã phải rũ lại cánh vì một cơn gió.

Chính là mùi vị ấy, rất ngọt của Cỏ may, lạnh và thật nhẹ nhàng.Vân Linh khẽ run người, cái hương vị này bắt đầu từ lúc chào tạm biệt đứa trẻ kia.

Cô thầm nghĩ chắc là gió đông sắp về, rồi bước theo Nhã Nhi đến bàn học.

Ngoài sân trường, những chiếc bóng đổ dài đang co ro ,mặc dù nắng sớm rất ấm áp.Có lẽ vì một tin tức chấn động: "Đình….Đình Hàn… Hàn Phong đã trở về!".Môi ai nấy mím chặt, đôi mắt ánh lên những tia phức tạp.

Thật không biết con người này thế nào mà làm tâm lý họ bất ổn như thế.

Nhưng đâu đó ,nơi những cơn gió lạnh đóng băng thứ ánh sáng ấm áp của mặt trời, con người ấy lại cười.Lãnh đạm. "Đừng sợ.Tôi chỉ là một cơn gió lạnh thôi mà!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 58 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 77, 78, 79

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

17 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

18 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37

20 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2898 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 583 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 554 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 526 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 500 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 385 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 365 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 346 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Người đẹp và mô tô
ღsoixam࿐: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nương nào trong truyện kiếm hiệp?
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Tuyền Uri: Sao ko ai vote cho êm =.=
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2759 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2626 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ đánh đàn
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Preiya
Lý do: Hi babe
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Tiêu Tương
Lý do: Tương tương iu dấu nhớ tui ko
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Niệm Vũ
Lý do: Hi vũ iu
Như Song: Có ai des bìa không des hộ Song với :<
Sunlia: =))))
Đường Thất Công Tử: con đấy :dance:
Sunlia: gái đâu, gái đâu
Đường Thất Công Tử: ==
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Gái bảo dẫn đi. Gái bảo dẫn đi :D2
Sunlia: ai đi hồng lâu, cho Sun đi theo vớiiiii
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Gái nhỏ gái nhỏ, alo alo thử máy alo :speaker: :speaker: đi lầu hồng ko rủ ta :cry2:
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 427 điểm để mua Cơm phần
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 328 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 2365 điểm để mua Ngọc xanh 6

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.