Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 20 bài ] 

Giống như là tình yêu - Quỳnh Thy

 
Có bài mới 26.04.2014, 11:27
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 07.01.2014, 23:44
Bài viết: 3128
Được thanks: 7068 lần
Điểm: 11.87
Có bài mới [Xuất bản] Giống như là tình yêu - Quỳnh Thy - Điểm: 1
GIỐNG NHƯ LÀ TÌNH YÊU


images


Giá bìa: 69.000đ
Công ty phát hành: Limbooks
Nhà xuất bản: NXB Thời Đại
Kích thước:12 x 20 cm
Số trang: 208
Ngày xuất bản:03/2014


Tác giả đã viết:
“Giống như là tình yêu” là một câu chuyện tình nhẹ nhàng, nó giản dị đến mức bạn có thể bắt gặp đâu đó ngay ngoài kia, thế giới xung quanh đầy những màu sắc và tràn trề nhiệt huyết sống của những người trẻ.

Câu chuyện này, tôi viết dành tặng cho thời sinh viên của mình, dành tặng cho những ai đang sống trong đoạn tháng ngày trôi vô vọng với những nỗi buồn không lối thoát, mà mỗi người trong chúng ta có những lúc bước chân không đủ mạnh mẽ để theo đuổi đam mê, càng không đủ tự tin để tiến đến trước mặt người mình thích để nói một câu yêu sâu thẳm từ cõi lòng. Tìm thấy người mình yêu đã khó, nói ra lời yêu lại càng không dễ dàng.

Những trạng thái của tình yêu đôi khi lãng đãng như mây trời, vấn vương như sương đêm và dai dẳng như những cơn mưa xuân lấm tấm trên những chồi non nảy lộc. Ta cũng chẳng thể hiểu tại sao ta lại yêu mãi người này mà không hề dành tình cảm cho người kia. Càng không thể hiểu, thế giới rộng lớn là thế, mà mãi mãi chỉ có một người coi ta là cả thế giới! Tôi vẫn tin, tình yêu có lí lẽ riêng của nó. Chỉ cần bạn cảm nhận, chỉ cần lắng nghe những cảm xúc rất thật của bản thân, bạn sẽ tìm thấy khoảnh khắc con tim nhận ra nơi nó vốn dĩ thuộc về.

MỜI CÁC BẠN ĐÓN ĐỌC



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn SunniePham về bài viết trên: Mia Leo
     

Có bài mới 26.04.2014, 12:10
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 07.01.2014, 23:44
Bài viết: 3128
Được thanks: 7068 lần
Điểm: 11.87
Có bài mới Re: [Xuất bản] Giống như là tình yêu - Quỳnh Thy - Điểm: 10
CHƯƠNG 1

“Feel the rain on your skin. No one else can feel it for you.Only you can let it in.No one else, no one else”

San thức giấc vì tiếng chuông điện thoại. “Unwritten” hẳn là như thế rồi, bài hát yêu thích của San. Cái điện thoại phiền phức cực độ khi rung bần bật và réo ing ỏi sáng sớm, khó chịu cực kỳ với âm thanh phá bĩnh giấc ngủ ngon lành, San cố tình không chịu mở mắt ra nhìn xem nó ở đâu mà vẫn cố kiết lấy chăn đắp kín đầu với hi vọng mong manh rằng người gọi kia đầu dây kia có thể chịu đầu hàng.

Thế nhưng rốt cục, kẻ phá đám giấc ngủ của San cũng không chịu buông tha cô,  San cáu bẳn bò dậy, liếc nhìn đồng hồ lúc này là 8.10 am. San chép miệng tiếc rẻ vì còn quá sớm đúng như cô dự đoán.

Mắt nhắm mắt mở vớ lấy cái điện thoại đang rung bần bật, San cất giọng ngái ngủ, tay cào cào mớ tóc rối tung trên đầu bẳn bó.

-           “Alôooo”

-           “Chị đây, dậy nhanh đi, chị nhờ việc này”

-           “Trời ơi, hôm qua em ngủ có 2 tiếng thôi, việc gì để sau đi”

-           “Gấp lắm, mang cho chị cái máy ghi âm lên hội thảo, sáng nay chị để quên, đi phỏng vấn mà không mang theo máy thì làm sao được, giúp chị đi cưng. về ngủ bù”

-           “AAAAAAAAAAAAAAAAA, thế hội thảo mấy giờ bắt đầu?” San chỉ còn nước duy nhất là gào lên.

Vật vờ lên xe buýt với tâm trí vẫn còn đang ở trên giường, chen lấn mãi San mới chọn được một chỗ trên bên cạnh cửa sổ khá thoải mái. Xe buýt, phương tiện cô lựa chọn đi học suốt những ngày tháng sinh viên, mặc dù bố mẹ có ngỏ ý mua xe nhưng San vẫn từ chối vì muốn đi xe buýt đi học cho giống… Tây, dù hôm nào cũng phải chen lấn ngột ngạt đến khó thở.

San nhắm mắt, cơn buồn ngủ lại kéo đến. Tối qua San  thức muộn chat chit với mấy đứa bạn cũ rồi lại chúi đầu vào game online nên giờ đầu óc giờ có cảm tưởng như đang đi trên mây. Ngủ ngày thức đêm là thói quen hàng ngày của San, mà không phải đó là thói quen của hầu hết những đứa sinh viên nhàn rỗi có cả đống thời gian không biết để làm gì. Sau khi thoát khỏi địa ngục là những ngày cấp 3 mài mông quần trên ghế nhà trường thì đại học quả thực là thiên đường để lũ sinh viên như San tung hoành, có thể ăn ngủ vô độ, muốn đi đâu làm gì tuỳ thích, bố mẹ ở xa hoặc ở gần nhưng nghĩ rằng đã qua 18 tuổi nên chẳng còn để ý nữa. Có lẽ thế mà những tháng ngày mắt thâm đen vì thức khuya xem phim và đến giảng đường để lăn ra ngủ chẳng còn xa lạ gì nữa với San hay bất kỳ sinh viên nào.

“Kít”Xe bus phanh gấp dừng bến, San mở mắt vì tiếng người soát vé sang sảng.

-           Lên nhanh lên cụ ơi, gớm già thế này còn đi xe bus, sao cụ không bảo con cháu nó đèo.

-           Tôi tự đi được, con cháu chúng nó bận hết rồi.

San hé mắt nhìn cụ già đón chừng bà tầm tuổi bà nội mình, bà cụ dò dẫm từng bước một lên xe buýt, tài xế nhẫn nại nhìn cụ lên xe rồi mới cho xe chuyển bánh, tay bà cụ nắm chắc vào ghế phía trên gần sát cô. Đám người xung quanh chẳng mảy may chú ý đến cụ, San quay sang bên phải mình, gã trai bảnh bao chăm chú vào cái laptop, liếc nhanh bà cụ một cách vô cảm rồi lại chúi mũi vào bấm bấm, xoá xoá. San lườm gã trai một cái rõ dài, đủ để hắn cảm nhận thấy thái độ tức giận đến cực độ, gã trai quay sang nhìn San rồi lại chúi mặt vào màn hình, nhưng vẫn nhìn bà cụ coi như không hề có trách nhiệm phải nhường ghế. San thở dài, thất vọng.

“Mình chỉ muốn đấm vào cái mặt gã tay cho bõ tức”. San thầm nghĩ rồi đứng dậỵ, lấy tay đỡ bà cụ rồi tươi cười bảo

-           Bà ngồi ghế này đi.

-           Cảm ơn cháu, cháu cũng ngồi vào chỗ cạnh bà này này, hai bà cháu mình cùng ngồi.

-           Bà cứ ngồi cho thoải mái, cháu đứng được rồi.

San tựa người vào cái cột gần cửa sổ, mặc dù người đang lâng lâng và chân đang muốn rời ra thành từng khúc nhưng San cũng vẫn nhường ghế cho bà cụ vì đó là một phép tắc lịch sự tối thiểu phải biết ở những nơi công cộng chứ không vô văn hoá và ti tiện như gã trai bảnh bao bên cạnh. San nhắm mắt vẫn lim dim, cơn buồn ngủ lại kéo đến muốn sụp hai mí lại, xe buýt đầy người chen lấn ồn ào.

Mơ màng, mơ màng…San choàng tỉnh: “hình như có cái gì đó đang chạm vào….mông mình”. San giật nảy mình, cảm giác lạnh người. San quay mặt lại, gã trai đứng bên cạnh đang lợi dụng đông người định giở trò với San ngay trên xe buýt công cộng. Khuôn mặt gã biểu hiện đầy sự đê hèn bẩn thỉu.

“Bốp !” Một cái tát như trời giáng. San không suy nghĩ nhiều, chỉ hành động theo cảm tính.

-           Bỏ ngay cái tay thô bỉ ra khỏi người tôi, định giở trò à? San giận dữ hét lên.

Đám người trên xe bus quay lại nhìn San và gã, mọi người lên tiếng trì trích và xì xào, những ánh nhìn khinh bỉ hướng vào gã. Gã cụp mặt xuống, lấm lét và sợ hãi, mặt gã tái nhợt cảm giác như không còn một giọt máu.

-           Đúng là đồ không biết xấu hổ.

-          Sàm sỡ người ta loại ấy đánh cho là phải

-           Đời bây giờ cũng lắm kẻ bệnh hoạn quá !

-           Anh kia, yêu cầu anh rời khỏi xe bus ngay !

Tiếng người soát vé cất lên phẫn nộ, tài xế nhìn qua gương rồi đỗ xịch lại, đuổi cổ hắn xuống mặc dù chưa đến bến. San lòng hả hê ra mặt, mặc dù vẫn còn tiếc vì cái tát chưa đủ độ mạnh cho lắm. Nhưng cũng chỉ hỉ hả được vài phút, San thấy hơi lạnh người, cái ý nghĩ sợ hãi bỗng dưng loé lên, nhỡ đâu... hắn ta muốn đến trả thù thì có phải là.. San tiêu đời rồi không. Cô thở phào trấn tĩnh, cắn chặt môi, lấy tay lau mồ hôi lấm tấm trên trán, dù sao, đó cũng là một hành động nên làm. Đứng trước tình cảnh như  San có lẽ nhiều cô gái sẽ hành động khác, họ lựa chọn im lặng. Có lẽ vì thế mà những vụ bạo lực hay tấn công tình dục những kẻ có tội vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Dù có hơi sợ những San cũng phần nào hài lòng với hành động của mình, nếu được lựa chọn, cô chắc chắn vẫn không nương tay.

Sau khi gã kia xuống khỏi xe, San chờ 2 bến nữa rồi xuống đúng chỗ địa điểm cần tới, đi bộ khoảng 200m là đứng trước cửa khách sạn Lotus Hotel, cô lấy máy gọi cho chị gái rồi nhìn xung quanh, khách sạn lớn được thiết kế theo kiến trúc Pháp và đẹp đến mê người, bình thường San chỉ đi qua chứ chưa một lần có cơ hộ bước vào, tất cả kiến trúc bên ngoài và mọi thứ đều ánh lên thứ ánh sáng lấp lánh từ những thứ nhỏ nhặt nhất. Chị gái bảo San đợi San nắm tay mạnh, hít một hơi, ngó nghiêng xung quanh, rồi dừng lại tấm biển ghi thông tin về hội thảo hai giây sau San ngừng lại, mắt San sáng lên “ A ha, món susi yêu thích của mình và còn cực nhiều món… miễn phía khác nữa " San suýt nữa reo lên.

-           Máy ghi âm của chị đâu? Chị gái chìa tay đòi món đồ của mình.

-           Khoan đã, đưa máy xong cho chị là em phải về à? San rụt tay lại có máy ghi âm.

-           Chứ sao nữa, chị bận rồi. Chị gái lắc đầu nghiêm nghị.

-           Này, em bảo, cho em vào đây với chị nhé. San cầm tờ menu rồi giơ ra trước mặt, chị San bắt đầu hiểu được vấn đề.

-           Ăn mặc quần bò, giầy thể thao thế này ai cho vào chứ.

San xịu mặt lại, làm vẻ năn nỉ.

-                      Thôi được rồi, vào đây cấm chạy lung tung đấy.

-                      Vâng ạ ! Hí hí.

San hí hửng vì yêu cầu đã được chấp nhận. Chị gái San cuối cùng cũng phải xuống nước gật đầu với yêu cầu mà San đưa ra khiến cho San suýt nữa nhảy cẫng lên, bình thường chị chẳng mấy khi ở nhà, càng ít thời gian đưa cô đi chơi. Từ ngày lên học đại học cùng với chị, bữa cơm ăn cùng chị còn hiếm khi chứ chẳng nói là thời gian cho hai chị em đi chơi riêng. San hí hửng vì giống như được đi chơi cùng với chị, mặc dù thực chất đây là công việc, nhưng mặc kệ, được như vậy là tốt lắm rồi. Chị gái miễn cưỡng dẫn San vào cùng, cô hơi run nhưng rồi yên chí vì đi cạnh chị gái mình chắc chắn sẽ không bị đuổi ra.

-           Chị đi mấy người ạ. Nhân viên lễ tân hỏi chị gái San.

-           Hai người, đây là giấy giới thiệu của toà soạn.

-           Cảm ơn chị, mời hai chị đi lối này.  Nhân viên lễ tân đọc xong tờ giấy chị gái San đưa cho, bỏ ngay cái thái độ dò xét với San vui vẻ chỉ dẫn và nở nụ cười thân thiện.

-           Khiếp, cái bà lúc nãy nhìn em đến cháy cả quần áo.

-           Đến những chỗ như thế này, ai ăn mặc như cô mà người ta chả nhìn.

-           Hé hé, kệ chứ, mà em không biết là đi hội thảo cùng chị em cũng được phong bì nhá, lần sau cho em đi nữa, vừa được ăn miễn phí mà lại được phong bì đem về.

-           Không có lần sau đâu đấy, chị đi làm việc chứ đi chơi đâu.

San vênh mặt, liếc xéo yêu chị một cái rồi đi vào. Hội thảo lớn, toàn quan khách sang trọng và những vị có máu mặt. San tí ngất vì chưa bao giờ chứng kiến một cảnh hệt như trong phim thế này, toàn những doanh nhân, những người giàu có, thậm chí tên tuổi của và công ty của họ thỉnh thoảng vào đọc báo San đã từng nghe đến. Và họ đang có mặt ở đây, San ở đây, rất gần với những con người đầy quyền lực ấy. San bỗng thấy chân tay mình run rẩy, nhìn lại bộ đồ, hơi có cảm giác xấu hổ. Có lẽ chị đã đúng khi không muốn cô theo vào cùng.

-           Đứng ở đây đừng có đi đâu đấy.

Như không nghe thấy chị San nói gì, San tặc lưỡi, bỏ qua suy nghĩ xấu hổ vừa rồi và bắt đầu đi ngó nghiêng, cái bản tính tò mò của San từ trước vẫn vậy. Mọi người chuẩn bị vào thuyết trình để bắt đầu phần đầu tiên của hội thảo, khoảng 12 giờ mới đến tiệc Buffet mà còn chờ những hai tiếng nữa, sau đó đến chiều lại tiếp tục chương trình hội thảo. San bắt đầu có cảm giác chán nản và nảy ra một số ý tưởng để giết thời gian. San tìm phòng vệ sinh, cười với ý nghĩ “những khách sạn như thế này phòng vệ sinh cũng đẹp đến kinh người”. Qủa thực không ngoài dự đoán, San ngắm vuốt mình trong tấm gương sáng choang, lấy tay nghịch vòi nước tự động, chu môi chụp mấy kiểu ảnh để hí hửng up lên FB cho lũ bạn vào commet và không quên check in mình đang ở khách sạn nổi tiếng Lotus Hotel để khoe độ sang chảnh.

Vừa bước khỏi phòng vệ sinh San đã bị một người nào đó đâm thẳng vào mình rồi khiến cô ngã nhào ra nền nhà, lồm cồm bò dậy chưa định thần được người đó là ai và tại sao lại đâm vào mình San chỉ nghe thấy tiếng người kia vội vã  nói “xin lỗi, tôi đang vội quá”.

“Hừ, ngày hôm nay đen kiểu gì ấy” San lẩm bẩm. Đứng dậy chỉnh trang lại mọi thứ cho khỏi xộc xệch, nền nhà khách sạn bóng loáng nên San cũng chẳng lo sợ bẩn, nhìn xuống chân định buộc lại dây giày, một vật nhỏ như cái USB đang nằm ngay dưới chân San.

“Chắc của người lúc nãy va vào mình”. San đoán thế rồi nhặt lên cầm trên tay.

San nhún vai, anh ta đi nhanh quá, hình như đang vội lắm thì phải.

Cô ngó vào phòng hội thảo, thấy mọi người đang chú ý lắng nghe một cách cực độ, cố giương mắt tìm mãi mà chẳng thấy chị San ở đâu.Vài người đang chuẩn bị lên thuyết trình, màn hình rộng đã được chuẩn bị kĩ lưỡng, từng người sẽ lên nói về sản phẩm, dự án của tổ chức và công ty mình, cô cũng chẳng biết đến chủ đề của hội thảo hôm nay là gì nữa, mới chỉ đọc mỗi phần buffet là gây chú ý nhất với San. Cô bắt đầu thấy nhàm chán, bụng bắt đầu sôi lên, chờ mãi vẫn chưa đến buffe để được ăn món susi yêu thích.

San nhún vai tỏ vẻ không quan tâm rồi đưa cái USB vừa nhặt được cho chị lễ tân, nếu nó quan trọng chắc có ai đó sẽ tìm nó. Biết đâu, nó lại quan trọng với người khác.

San ra ngoài ngồi ở ghế bên ngoài đợi, bụng bắt đầu réo lên từng hồi, mà bây giờ San mới nhớ ra hình như cô chưa ăn gì từ …trưa hôm qua. Sáng nay bò dậy lên thẳng đây đã kịp nhét gì vào bụng. San bắt đầu thấy hối hận, biết thế không chờ món susi mà về ngay từ sáng rồi đi ăn có phải hơn hay không. Chẳng lẽ giờ này lại ra về ư? San không đành, với cả tự dưng San lại có cảm giác sợ xe bus, nhỡ đâu tự đi về gã bệnh hoạn kia lại lên một chuyến xe khác và vô tình gặp gã ở đó thì có phải San tiêu đời rồi không. San nhất định chờ chị, chờ tiệc Buffe và chờ về cùng chị gái cho an toàn. Cơn buồn ngủ lại kéo đến, thôi ngủ một giấc, còn hơn là thức để nghe cái bụng đói nó biểu tình !

Tiệc buffet. Cuối cùng San cũng chờ được đến lúc này, sau khi đã ngủ một giấc ngon lành.

-           Đợi lâu không, chị nói là về đi mà không về !

-           Về là về thế nào, món susi này em mà đi ăn cũng mất ít nhất hơn 100k, ở đây ăn miễn phí tội gì không ăn.

-           Này, ăn từ tốn và lịch sự một tý, đừng có làm mất mặt chị.

Lịch sự làm sao được khi cái bụng đang biểu tình dữ dội như thế này. Mọi người rất nhỏ nhẹ, thức ăn bày ê hề bày đẹp mắt trên bàn nhưng chẳng thấy ai động, hình như họ chỉ dùng cho phải phép và mấy câu chuyện của họ quan trọng hơn việc ăn thì phải. San nếm hết món này đến món khác, món Susi thì là món tủ rồi nhưng San còn nhận ra là còn bao nhiêu món ngon khác. Đồ ăn của khách sạn nổi tiếng đúng là tuyệt vời. San ăn kiểu như bị bỏ đói lâu ngày, mà đúng thật, bỏ đói từ hôm qua còn gì nữa, mấy người khách có vẻ hơi khó chịu nhưng kệ, cốt San chỉ muốn làm đầy cái dạ dày đang kêu ầm ĩ. Sinh viên thì chỗ nào tiết kiệm mà miễn phí là cứ tận dụng thôi, sao phải đề ý chuyện này hay chuyện khác người ta nhìn vào chứ.

“Ôi, có cả susi cá ngừ mà từ nãy giờ không biết” San định gắp vào đĩa cho mình thì từ đâu đấy cũng có một người đang định lấy đĩa susi ấy về phần mình. San nhanh tay gắp vào đĩa mình hết, người con trai đứng bênh cạnh bật cười điệu bộ ham ăn trẻ con của San.

“Ăn từ từ thôi cô bé, không là nghẹn đấy”. Anh ta tiến đến và nói thầm vào tai San.

“Hự, hự..hự”

….

“Hix, mình bị nghẹn thật rồi ! Nước !”

San đấm đấm vào ngực, miệng mím chặt vì đầy thức ăn không thể nói được, anh ta vội rót cho San một cốc nước, vẫn không ổn, San bỏ đĩa thức ăn xuống bàn chạy ngay vào nhà vệ sinh mong để tống khứ những thứ trong miệng ra.

-           Đáng chết, San nắm tay đấm mạnh, anh ta nghĩ đang đùa với ai chứ.

San quay trở lại, anh ta vẫn đứng đó, hình như có ý đợi, San với tay lấy một ly vang từ tay người phục vụ…

Ly rượu vang đỏ hiện tại đã trở thành một vệt dài trên áo của kẻ đáng ghét đã làm San nghẹn.”

“ Cô…cô…” Anh ta lắp bắp và không nói được thêm câu gì, San đưa cho vài tờ khăn giấy và cười rất khiêu khích. San tiến lại gần thì thầm vào tai “lần sau nhớ là đừng có làm cho người khác bị nghẹn nữa nghe chưa”. Anh ta nhìn San tức giận, San nhanh chóng biến ra chỗ khác tìm chị. Một lúc sau đứng phía xa, San vẫn hỉ hả vì anh chàng đang phải rối rít làm sạch áo. Anh ta đưa mắt nhìn xung quanh như tìm kiếm, San nép sau lưng chị để tránh đi. Bụng vui sướng vì đã cho anh chàng một trận vì tội dám trêu chọc.

Tiệc tan, San theo chị về đến nhà mà không đợi hội thảo diễn ra buổi chiều nữa. Lôi đống susi lấy từ tiệc buffet trong túi ra cô nhìn sung sướng và hí hửng. San đưa lên trước mặt khoe với chị gái với, tất nhiên là đáp lại San với kiểu như chẳng quan tâm vì hành động ấy luôn bị cho là trẻ con. San định kể cho chị gái nghe chuyện xảy ra nhưng rồi thôi, nếu kể ra thì có lẽ sẽ bị mắng mỏ nên San cũng chẳng dám hé răng. San chỉ cười một mình đắc thắng. San cất đống susi vào tủ lạnh, leo lên giường, lôi cái phong bì ở hội thảo biếu chị và được chị cho San ra hôn “chụt” một cái rồi cứ thế cười một mình, đi hội thảo vừa được ăn miễn phí lại vừa được tiền, đúng là lời quá, không bõ công buổi sáng sớm San phải dậy sớm và chen lấn trên xe buýt, nghĩ lại cảnh cốc rượu vang đỏ và khuôn mặt của anh chàng ở hội thảo mới buồn cười làm sao. San cười rúc rích, chị gái thỉnh thoảng quay ra nhìn, lắc đầu.

“Haizzz ! em đi ngủ đây, chiều chị nấu cơm nhá”

Giấc ngủ đến với San nhanh và sâu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 26.04.2014, 12:13
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 07.01.2014, 23:44
Bài viết: 3128
Được thanks: 7068 lần
Điểm: 11.87
Có bài mới Re: [Xuất bản] Giống như là tình yêu - Quỳnh Thy - Điểm: 10
CHƯƠNG 2



Chủ nhật, trời nắng và đẹp.

Tuần này San không về quê thăm bố mẹ, định đợi đến tuần sau chị San được nghỉ hai ngày rồi cùng về. Hai chị em San sống ở Hà Nội, chị gái suốt ngày bận rộn với nghề báo, San học đại học năm thứ ba, căn nhà thuê trống trải cả ngày ngoài giờ đi học cũng chỉ có San ở nhà và ôm mặt với cái máy tính. San đã từng có ý định đi làm gì đó nhưng rồi bố mẹ phản đối, họ đưa ra lí do rằng chỉ cần San học tốt, chỉ cần cô ngoan ngoãn chăm chỉ là sinh viên gương mẫu thì chuyện tiền bạc đừng lo lắng, họ sẽ chu cấp đầy đủ. Gia đình San không đến nỗi vất vả không thể lo cho cô được. San cũng từ đó mà thôi không dám nhắc đến ý tưởng xin đi làm thêm ấy lần nào nữa, cũng như rất nhiều lần khác, cô muốn làm việc này, thích việc này nhưng họ lại muốn cô làm việc kia. Ví dụ như hồi bé cô muốn đi học vẽ nhưng bố nhất định muốn cô đến lớp võ. San vẫn còn nhớ những ngày tháng kinh hoàng ấy khi cô khóc thét sợ hãi trước những cú đòn của đối thủ, chân tay thâm tím vì những cú đánh. Bố muốn cô mạnh mẽ và không uỷ mị. Sau nhiều năm lớn lên, San tuân thủ những định hướng mà bố đưa ra cho mình, không tranh cãi, không kháng cự. Cả những ước mơ của cô, cả những dự định cô ấp ủ nhưng rồi cũng đành bỏ mặc để làm theo ý bố. Mẹ bảo, bố yêu cô và muốn cô được đi con đường tốt nhất, con đường an toàn nhất chứ không phải là những con đường gập ghềnh. Trong đầu San chẳng biết những con đường nhiều sỏi đá sẽ thế nào, nhưng cô đã từng nghĩ, nếu là điều cô đáng để theo đuổi thì tại sao họ chưa một lần nghĩ cảm giác của cô sẽ thế nào. San tự đưa cho mình lí do đó là bố mẹ muốn thế để không hối tiếc với những ước mơ đã không thể thực hiện. Với tình yêu của bố mẹ, cô làm theo họ, họ vui, cô vui hay không cần biết. Một đứa con ngoan là như vậy, San mặc định cô như vậy.

San đã từng có ước mơ của mình, cô đã từng khao khát được học và được làm những gì mình thích. Ngôi trường đại học này, chuyên ngành này chưa bao giờ khiến San vui khi phải đối diện với nó. Gia đình San là một gia đình làm kinh doanh đã 3 đời nay, sau suốt một thời gian dài từ đời ông bà gây dựng nên cơ nghiệp từ hai bàn tay trắng, nghiệp buôn bán giống như một nền tảng vững chắc để con cháu phát triển. Nơi San sống, mọi người nhìn vào gia đình San như một gia đình truyền thống mà bất kể ai từ khi lọt lòng đã biết kinh doanh, đã biến bán cái nọ, đổi cái kia để kiếm lời. San nhìn bố mẹ, các bác, cô chú đều suốt ngày dấn thân vào thương trường, mở miệng ra là nói đến tiền với hào hứng và lãnh cảm với mọi thứ xung quanh. Đồng tiền đối với họ quan trọng nhiều đến mức những đứa con chỉ cần đưa tiền cho rồi muốn làm gì thì làm họ không cần biết, học hành có thể giỏi giang hoặc không, công việc hay đam mê không quan trọng, chỉ cần biết giúp gia đình tiếp quản sự nghiệp. Bố San cũng có cái suy nghĩ ấy, ông muốn chị gái học báo chí, hiểu luật tinh tường để không ai có thể qua mặt được gia đình, ông bắt San phải học chuyên ngành tài chính với hy vọng sau này San có thể giúp ông trong công việc ở công ty và mọi thứ sau này có thể là một phần San được thừa hưởng.

Với San, con đường được định hướng sẵn, ra trường nếu không làm ngoài có thể về làm ở công ty của bố. Chỉ là, mất bao nhiêu lâu nữa để cô có thể ra trường, để cầm tấm bằng bố mẹ mong muốn. Con đường đã đợi sẵn và chỉ cần San bước, cớ sao, từng bước cô vẫn cảm giác nặng nề trĩu nặng thế này chứ!

Tuổi trẻ không có ước mơ, không có mục đích, không có một niềm vui thích với những công việc mình làm. Tuổi trẻ ấy, San đang như một con thú hoang bị nhốt trong chiếc lồng sắt đen ngòm đáng sợ, bên ngoài là hàng ngàn mũi đao mũi giáo đâm vào nếu như muốn thoát ra. San buông. Không muốn làm tổn thương bố mẹ. Cũng không muốn làm tổn thương chính mình!

Nhiều khi San cảm giác mình giống như một cái xác không hồn. Giá như, cô có đủ nghị lực, có đủ mạnh mẽ để bứt phá. Có đủ dũng khí để không phải làm hài lòng bất cứ ai.

Những kí ức cũ xa xôi và chứa chan nước mắt. San gạt đi, cố quên. Cố nhồi nhét những thú vui để mong nguôi ngoai.

Ước mơ và đam mê của cô. Mọi thứ đã úa màu, gói ghém cất đi trong những khoảng trống không thể nào lấp đầy. San sẽ trở thành ai, sẽ trở thành người như thế nào San không nghĩ nữa. Cuộc sống của San cứ nhạt nhoà như thế, giá như có thêm một chút gia vị cho cảm xúc.

Những ngày tháng không màu không vị cứ thế trôi đi. San ước, giá như cô có đủ sức để làm mặt hồ đang yên ả kia dậy sóng. Gía như có đủ sức mạnh để quay lưng với mọi thứ, giá như, cô đủ mạnh để xù lông bảo vệ chính mình…

“Em đi tình nguyện trung tâm trẻ mồ côi với bạn, tối em về nhé”

San nhắn tin cho chị gái, cũng không thấy reply lại, San biết chị chắc chẳng có thời gian mà đọc tin nhắn nữa. San cũng không hề muốn chị lo lắng về mình, bởi San biết chị còn công việc, rồi cả những áp lực nữa nên những việc của mình San cố gắng tự giải quyết một mình. San với chị khác xa nhau, trong suy nghĩ và tính cách, trong cả cách lựa chọn những cơ hội đến với bản thân mình. Chị gái San đầy lí trí và mạnh mẽ, với San, mẹ cô vẫn bảo: “Nếu không có gia đình San sẽ dại dột đi vào con đường chết”

San không biết những gì trước kia cô muốn theo đuổi nực cười đến thế nào. Nhưng chắc chắn không thể là con đường chết được. Nếu cô vui trên từng bước đi, thì không thể nào cuối con đường là vực thẳm được.

8 giờ sáng. Mạnh chờ dưới nhà, nháy máy kiểu ra hiệu xuống nhà đi đã đến tới nơi rồi. San nhanh chóng đóng cửa sổ rồi khoá cửa chính chạy xuống nhà không quên cầm theo cái mũ bảo hiểm. San biết thừa tính của Mạnh, chỉ bị đợi lâu là kiểu gì cũng nhặng cả lên.

Mạnh học cùng lớp đại học, cũng không phải thân thiết với San lắm nhưng luôn là người xuất hiện khi cần, Mạnh thích hoạt động xã hội, San cũng thế, biết San cũng thích mấy hoạt động này nên Mạnh lôi kéo đi cùng. Mạnh tham gia hội tình nguyện hơn một năm, còn San mới tập toẹ được vài tháng. San thích đi tình nguyện, đó cũng là một lí do, nhưng hơn nữa cô cũng muốn cô bớt đi thời gian rảnh rỗi và làm được một việc gì cho có ích là thả trôi ngày tháng thanh xuân của mình bằng những việc vô nghĩa như Facebook hay phim online.

Hầu hết những đứa bạn của San và cả cô thường có nhiều thời gian rảnh rỗi, khi mà không hề phải lo lắng về tiền bạc bởi bố mẹ đều chu cấp đầy và hầu hết những câu trả lời về những việc để làm cho qua ngày là nghe nhạc, online thâu đêm, chơi game và đa số thời gian là ngủ. San nhận ra được sự nhàm chán trong những chuỗi ngày cứ lặp đi lặp lại mãi như thế, dường như tuổi trẻ cứ bị kéo chìm xuống một cái hố đen ngòm không lối thoát…Và để trốn chạy khỏi sự nhàm chán ấy San cũng chọn cho mình một điều gì đó để làm như việc đi tình nguyện sau khi đã bỏ quên ước mơ của mình…

Ước mơ của San, đam mê của cô, đáng lý ra cô phải đủ mạnh mẽ để bảo vệ nó. Chứ không để nó tuột khỏi tay và đắp lên nó một đám cỏ xanh đầy màu tang tóc như thế…

San vẫn nhớ những ngày đầu mới tham gia, cả một hội tình nguyện lớn San không quen ai khác ngoài Mạnh, một đám người đã hoạt động với nhau từ rất lâu nên cũng khá khó để hoà đồng với mọi người cho những người mới đến như San. Mặc dù có cảm giác lạc lõng ở một nơi mà họ đã gắn kết thân tình với nhau nhưng San cũng cố gắng tự nhiên nhất để mình không đơn độc, những công việc nhỏ nhặt này hoá ra lại có thể đem lại nhiều ích lợi cho những người kém may mắn hơn mình đến thế. Quả thực, những việc làm này hay hơn việc cô chỉ là một đứa sinh viên mọt sách chỉ biết đến giảng đường hay là một đứa chôn vùi ngày tháng vào màn mình máy tính.

Những ngày đầu tiên, San lúng túng với những mớ câu hỏi của bọn trẻ, vụng về với những công việc trang trí và sắp xếp đồ, lóng nga lóng ngóng sắp xếp mọi thứ nhưng cuối cùng San cũng hoàn thành, cũng không quá tồi cho một người mới đến. San khá vui, mặc dù thấm mệt. Những ngày như thế, San tìm thấy niềm vui cho mình, tự chôn chặt nỗi cô đơn và khao khát từ lâu giờ đã như đám cỏ bị cháy lụi.

San đến trại trẻ mồ côi cách trung tâm thành phố khoảng 10km, vừa xuống đến nơi cô nhanh bắt tay vào làm những công việc như nhổ cỏ, trồng rau cùng cả hội. Sau đó tất bật chuẩn bị nấu nướng và lau dọn phòng cho lũ trẻ. Công việc không nặng nề nhưng khá nhiều. Một ngày trôi qua không dài như San vẫn nghĩ.

-           Chị tên là gì. Một đứa bé cầm lấy tay San rồi hỏi.

-           Chị tên San, thế cô bé tên gì nào?

-           Em là Tuệ Tâm.

-           Thế Tuệ Tâm đang làm gì thế?

-           Em đang viết, anh Lâm hứa nếu em viết được thì sau này sẽ cho xuất bản sách của em, em muốn tặng cho mẹ cuốn sách do em viết.

-           Ôi thế hả, bật mí nhé, chị cũng đang mơ ước trở thành nhà văn đấy, ngoắc tay cố gắng nào, cô bé! San vui vẻ nói.

Như nhìn thấy sự hồn nhiên của mình trước kia San trải lòng, bật ra ước mơ trước kia đã từng bị chôn vùi của mình. Từ trước đến giờ, chưa bao giờ cô nói ra điều đó với bất cứ ai. Càng không để những người xa lạ hiểu, cô sợ nếu nói ra, họ sẽ cười chê bởi những suy nghĩ hão huyền không đáng có, những gì cô mơ đến quá xa vời. Ngay cả gia đình cũng là những người quay lưng lại với cô, những người tưởng chừng yêu thương và đủ tin tưởng nhất cũng vậy thì chắc gì những người chưa hề biết cô là ai sẽ hiểu.

Ánh mắt bé con ánh lên những tia sáng đầy niềm tin. Cô xoa đầu cô bé, chun mũi làm mặt xấu.

-         Vậy bao giờ chị sẽ trở thành nhà văn? Cô bé ngước lên hỏi lại

-           À, đó là ước mơ của chị, còn hiện tại thì…San ấp úng.

-           Vâng, cùng cố gắng nhé chị SanSan. Cô bé không để San nói hết câu.

-           …

-           Tuệ Tâm nói chuyện gì mà vui thế.

Bỗng dưng San thấy một người con trai với cái dáng cao lớn đứng bên cạnh và nở một nụ cười trìu mến với San và cô bé kia.

-           Anh Lâm, chị San San, đây là anh Lâm mà em kể với chị đấy.

-           “…..”

San im bặt, bỗng dưng bắt gặp một nụ cười, một khuôn mặt tuấn tú từ một người con trai lạ, San còn chưa định thần được cảm giác bối rối bỗng dưng xuất hiện và càng không biết đó là ai. Vẻ dịu dàng từ người con trai ấy toát lên ấm áp lấn át mọi thứ trước mặt.

-           Chào em, anh là Lâm phụ trách đội này, anh có thể gọi em là San San chứ?

San như bị đơ vào giây rồi bối rối đưa tay ra, mắc cỡ chẳng nói nên lời, lí nhí giới thiệu về mình. San ngước nhìn lên, một khuôn mặt sáng sủa, thông minh, đôi mắt nâu dịu dàng và nhất là….nụ cười, nụ cười có sức lan toả đến cả trái tim non nớt của San.

“SanSan…lâu lắm rồi không có ai gọi cô như thế!”

Lâm bày trò chơi với đám trẻ con, San chẳng biết phải nghĩ ra chuyện gì thêm để trò chuyện thêm giữa hai người. San bỗng thấy má đỏ bừng, không dám đưa mắt nhìn Lâm. Một đám trẻ con khác lại chạy đến ríu rít với Lâm, San đứng lặng phía sau mà không biết phải làm gì.

Sau bữa cơm ở trại trẻ, giờ nghỉ trưa San lân la dò hỏi Mạnh về Lâm, những thông tin đáng lẽ ra nếu là một người khôn khéo giao tiếp San có thể hỏi trực tiếp từ Lâm nhưng San chẳng đủ can đảm.  Mạnh lém lỉnh cười tỏ vẻ không mấy ngạc nhiên và cũng không phải lần đầu tiên có người hỏi về chàng trai đó, San được biết Lâm là một bác sĩ trẻ rất giỏi, anh mồ côi từ nhỏ được bố mẹ nuôi đón về nuôi dậy trưởng thành, theo nghề y và gắn bó với trại trẻ mồ côi này. San cũng chẳng hiểu nổi mình tại sao lại đi tìm hiểu thông tin về một người mới gặp như thế, choán cả tâm trí cô là hình ảnh Lâm, một chàng trai có nụ cười như là… nắng ấy.

San khẽ thấy tim mình rung lên những cung bậc cảm xúc khó tả. Lần đầu tiên, cô thấy tim mình đập nhanh như thế và cũng lần đầu tiên cô không thể nào rời mắt khỏi một chàng trai.

Tối về nhà, ôm mặt với máy tính, San tìm facebook trong đống bạn bè của Mạnh để tìm kết bạn với Lâm, nhìn số người theo dõi khá khủng, có vẻ Lâm nhận được khá nhiều quan tâm từ mọi người, những bức ảnh Lâm đăng lên, cộng với số lượt bình luận lúc nào cũng tầm mấy trăm bình luận khiến cho San chóng cả mặt, cô chẳng hy vọng mình sẽ được Lâm chấp nhận lời mời. San thở dài ấn nút follow, vài phút sau, có một chút bất ngờ khi San nhận thông báo Lâm đã chấp nhận lời kết bạn với cô.

-          Hey hey, San San, em cũng dùng facebook hả? Lâm inbox cho San

Tiếng “ting” thông báo khiến San giật mình khi đang mò mẫm vào facebook của Lâm để xem ảnh trên tường của anh.

-          Em có dùng, nhưng ít khi lên thôi.

-          Hoá ra thế, anh tìm mãi tên mà không có để add vào nhóm. Có công việc gì của nhóm tình nguyện mọi người sẽ thông báo cho dễ. Em chăm chỉ cập nhật thông tin của nhóm nha.

-          Vâng ạ.

-          Thôi anh ngủ đây, hôm nay khá mệt. Chúc em ngủ ngon San San.

-          Chúc anh ngủ ngon.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 20 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 77, 78, 79

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

17 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

18 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37

20 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Phèn Chua
Phèn Chua

Tuyền Uri: Sao ko ai vote cho êm =.=
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2759 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2626 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ đánh đàn
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Preiya
Lý do: Hi babe
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Tiêu Tương
Lý do: Tương tương iu dấu nhớ tui ko
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Niệm Vũ
Lý do: Hi vũ iu
Như Song: Có ai des bìa không des hộ Song với :<
Sunlia: =))))
Đường Thất Công Tử: con đấy :dance:
Sunlia: gái đâu, gái đâu
Đường Thất Công Tử: ==
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Gái bảo dẫn đi. Gái bảo dẫn đi :D2
Sunlia: ai đi hồng lâu, cho Sun đi theo vớiiiii
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Gái nhỏ gái nhỏ, alo alo thử máy alo :speaker: :speaker: đi lầu hồng ko rủ ta :cry2:
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 427 điểm để mua Cơm phần
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 328 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 2365 điểm để mua Ngọc xanh 6
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 311 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 295 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2500 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Lạc Nhi vừa đặt giá 311 điểm để mua Đôi cá
meoancamam: Kì IX của Game Word Jumble Race với nhiều ưu tiên hấp dẫn đây! Nhanh nhanh tham gia nào mọi người!
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 532 điểm để mua Cute Ghost
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 295 điểm để mua Đôi cá
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 280 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 280 điểm để mua Đôi cá
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Đường Thất Công Tử: (っ´ω`)っ [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.