Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 22 bài ] 

Nếu như chưa từng gặp anh - Thủy Anna

 
Có bài mới 20.04.2014, 12:55
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 07.01.2014, 23:44
Bài viết: 3128
Được thanks: 7069 lần
Điểm: 11.87
Có bài mới [Xuất bản] Nếu như chưa từng gặp anh - Thủy Anna - Điểm: 9
NẾU NHƯ CHƯA TỪNG GẶP ANH


images


Tác giả: Thủy Anna
Giá bìa: 55.000 ₫
Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Công ty phát hành: Limbooks
Trọng lượng vận chuyển: 350 grams
Kích thước: 10 x 19 cm
Ngày xuất bản: 03/2014


images


Nỗi nhớ đông đặc


Im lặng giữa chiều đông
Không hồi âm
Em đếm ngược nhịp đập tim mình
Thấy xót xa thật khẽ


Anh vẫn thế
Như dòng sông chẳng hiểu nổi mình
Cứ cuộng chảy những lời run rẫy bạc màu
Đã thuộc về hôm qua…


Đã không thuộc về Anh
Đã không thuộc về Em
Những đợi chờ làm đau quá khứ
Vỡ vụn hiện tại
Khước từ hai đứa mình…

Em cô bé Ngốc
Vẫn cần mẫn nhắn gửi anh – chàng trai
Đừng xiết chặt trái tim mình
Hãy khép lại Ngày Hôm Qua
Bằng nhúm cảm xúc run rẩy thở
Bằng Anh…
Bằng Em…


Tất cả những điề bắt nguồn từ tình yêu đều đẹp
Dù đó chỉ là yêu đơn phương



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn SunniePham về bài viết trên: Kinomoto touya, Leyna, Ngáo Ộp, Tịnh Du, nhunghippy
     

Có bài mới 21.04.2014, 11:52
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 07.01.2014, 23:44
Bài viết: 3128
Được thanks: 7069 lần
Điểm: 11.87
Có bài mới Re: [Xuất bản] Nếu như chưa từng gặp anh - Thủy Anna - Điểm: 10
Lời nói đầu


Tôi trong cuốn sách này, là để cảm ơn tuổi trẻ và những tháng năm thanh xuân đầy ý nghĩa, đã nhắc tôi về yêu thương! Tuổi trẻ là mầm cây, yêu thương là mưa xuân. Có mối tình nào trở thành đại thụ mà không từng là những mầm cây bé xíu, yếu ớt, run rẩy bật lên từ đất ấm?

M, P trong trái tim tôi, rồi sẽ có trong trái tim mỗi người đã cầm cuốn sách này. Bởi tôi mong muốn rằng trong chúng ta, những ai đã có những năm tháng thanh xuân tươi đẹp, sẽ có thể gặp M, gặp P và ngả đầu vào vai người đàn ông mình tin cậy, chỉ để khóc! Bởi vì là con gái, việc tìm được một bời vai cho mình dựa vào và khóc, thật hạnh phúc biết bao!

Khi 12 tuổi, tôi không hề biết sau này, có một người đàn ông sẽ kéo dầu mình dựa vào vai Anh, và nói: “Ngoan nào! Đừng khóc nữa!” Những câu từ ấm như thảm nắng ấy, lại có thể khiến cho mọi nỗi sợ hãi tan đi. Thế nên, cô bé ngốc như tôi đã sống đơn độc, vô vọng suốt nhiều năm sau đó.

Ngày tôi gặp P, mối tình đầu của tôi, là một khoảnh khắc đẹp và sâu đến khó tả. P khiến tôi tin rằng: Tôi là một cô bé lọ lem xinh đẹp và tốt bụng. Niềm tin giản đơn ấy giống như chiếc kẹo, tôi đã đem theo bên mình suốt nhiều năm thanh xuân. Những lúc nhớ P, nhớ tuổi trẻ nồng ấm của mình, tôi lại cuống cuồng lục tìm kỷ niệm: “P ở đâu? Những nồng ấm chân thành năm xưa đâu? Sự giản đơn như viên kẹo đâu?”

Tôi từng nghĩ sẽ không thể thấy ai có thể tốt đẹp hơn P, không thể rung động thêm một lần nào nữa. Thanh xuân là thứ trôi đi, chỉ biết trôi đi chứ không hề dừng lại. Nước mắt không thể níu giữ được kỷ niệm đã hóa đá thời gian. P đã tạc lên phiến đá thời gian của tôi, là một hình ảnh chàng hoàng tử đẹp trai kẹo ngọt, có má lúm đồng tiền và hàm răng trắng đều tăm tắp. Mỗi lần P cười, cả sân trường như ngập tràn ánh nắng ban mai. Thế nên, tôi cứ sao lòng, cả khi P đã là một ký ức không thể tái sinh hay làm lại dù chỉ một lần.

Bạn thử nghĩ mà xem? Cuộc sống sẽ thế nào nếu trái tim bạn không còn biết rung động trước tình yêu nữa? Tôi đã phung phí tuổi trẻ của mình trong khói thuốc Esse đắng nghét, trong rượu men Nga cay xè, tôi đã uống và hút tất thấy sự cô đơn của mình, nỗi cô đơn của cô bé lọ lem khi chứng kiến mối tình đầu rời khỏi thế giới tươi đẹp này như một vị thiên sứ, với đôi cánh lấp lánh bạc. Hồn nhiên, P đã ở một thế giới tươi đẹp hơn, tôi vẫn tin như thế khi cố ngăn những dòng nước mắt đau đến thắt lòng. P vẫn ở trong trái tim tôi, gan lì và vĩnh cửu, sự gan lì của ký ước tươi đẹp, không chịu rời khỏi tôi để tái sinh thành một ký ức khác!

Trong cuốn sách này, không có nổi đau, chỉ có sự co đơn, cô đơn cả khi được yêu thương. Chắc bạn ngạc nhiên lắm phải không?

Rồi M đến. Cái ngày M đến, là ngày đặc biệt tới khó tin. Tôi có thể ngảy đầu vào vai M kể cho anh nghe những nổi buồn không ngừng rỉ máu trong lòng mình. Nỗi buồn như có cái kiếp lai sinh, chẳng thể nào dứt ra được. Điều kỳ lạ, tôi đã tình nguyện chui ra khỏi vỏ ốc và những tháng ngày trầm cảm trong âm nhạc, trong khói thuốc, trong mem rượu, để nói với M rằng: “M này! Giá như gặp anh sớm hơn. Bởi nếu như chưa từng gặp anh, em sẽ không biết tiêu hoang sự cô đơn và buồn tẻ của tuổi trẻ vào đâu nữa. Rượu, thuốc lá, chỉ là những độc dược vô hình, lúc tính say, tan khói thuốc, cô đơn lại lạnh lòng. Mà M này, sao bờ vai anh ấm thế?”

Tôi chỉ là một cô gái, không ước muốn gì nhiều cho bản thân, chỉ mong có người đàn ông tin cậy, cho tôi cất giùm viên đá cuội dưới lòng suối trong vắt – viên đá cuội tên là nỗi cô đơn, bất an và mong manh dễ sợ. Cảm ơn M, cảm ơn P, đã gieo an yên và thương thiết vào tâm hồn tôi.

Nếu không thế, tuổi thanh xuân của tôi còn gì lưu lại?

Phải không?

Thủy Anna


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 22.04.2014, 12:39
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 07.01.2014, 23:44
Bài viết: 3128
Được thanks: 7069 lần
Điểm: 11.87
Có bài mới Re: [Xuất bản] Nếu như chưa từng gặp anh - Thủy Anna - Điểm: 11
MỘT NGÀY RUN RẨY NẮNG…



Đây không phải là lần đầu tiên em rung động. Không phải lần đầu tiên em tin rằng trái tim có thể rời khỏi lồng ngực của mình và rớt xuống bãi cỏ, nếu không kịp giữ nó lại. Thế nhưng, sự rung động của tuổi trưởng thành, thường rung lên những hồi ức rất khác, khi rời xa…

Sự rung động đến rồi à? Em đưa tay gõ nhẹ vào lồng ngực để đếm nhịp lỗi của trái tim, cảm xúc mơ hồ chợt đến ru ri như lời thì thầm của một ánh sao đêm đi lạc trên bầu trời
Em gặp anh trong cảm giác rất yên nhiên, không mang theo bất kỳ tiếng sét nào từ buổi gặp gỡ lần đầu tiên, lần thứ hai… nhưng đến lần thứ n thì em nhận ra, tim mình bỗng nhưng bối rối, nhịp đập dường như không còn vang lên từ lồng ngực bên trái. Em ương bướng chống lại những xao động chưa kịp đặt tên: Chỉ là một cơn gió chở những đám mây màu ngọc bích đi qua, em mỉn cười, ơ kìa! Những đám mây chỉ có trong giấc mơ siêu nhiên bí ẩn…

Anh. M của cảm xúc vô tội, đã là một cái tên có thật trong cuộc đời này chứ không phải sản phẩm của trí tưởng tượng. Em còn nhớ, lần đầu tiên phỏng vấn anh, tất cả gói gọn trong mắt em là một chữ: Rất rỗi bình thường. Vẫn là anh, vẫn con người ấy, em đã có thêm vài cuộc tiếp xúc nữa. Và vẫn không thể ngọt hơn, lời nhận xét về anh cũng chỉ gói gọn trong: Chỉ đến thế mà thôi.

Nhưng rồi, chỉ một lần duy nhất, em gặp anh trong một cảm giác đời thường nhất. Không phải vẻ tận tụy trong bộ đồ blouse trắng, không phải nét mặt lúc nào cũng như sợi dây đàn với vần tráng ướt đẫm mồ hôi, căng thẳng, rồi vỡ òa sung sướng sau mỗi ca mổ thành công. Anh của đời thường, anh giữa đám đông, em thấy nụ cười của anh, hàm răng trắng đều tăm tắp, rất dỗi ngọt ngào. Có thể, khi đặt anh giữa đám đông, em mới thấy sự khác thường chăng?

Em cuối mặt xuống, để giấu đi cảm nhận khác thường đó, để tiếp tục kêu ngạo dối lòng, đó chỉ là trò đùa của cảm xúc. Một trò đùa sẽ kết thúc và người chủ động là em, sẽ phết chút bối rối như lát bơ mỏng lên chiếc bánh mì, bữa điểm tâm buổi sáng.

Một ngày rung rẫy nắng, run rẩy những cơn giông bất chợt. Anh không xuất hiện trước đám đông nữa, mà đứng trước mặt em, một chàng trai tầm thước, đôi mắt sáng và ánh nhìn xa xăm. Không biết, anh có năng lực siêu nhiên để đọc được cảm xúc của em, hay anh là gã trai nhút nhát biết giấu mình trong vỏ ốc. Ở bên em, anh im lặng, thầm kín và thiếu đi sự hồn nhiên cần thiết của một chàng trai độc thân. Em đã phải chủ động phá vỡ không khí có phần trang nghiêm ấy, bằng một câu đưa đẩy, rất chọn lọc: “Anh đã có người yêu chưa?” Ơ kìa! Tại sao em không hỏi bố mẹ anh khỏe không? Anh sống ở đâu? Vì sao chọn nghề bác sĩ?  Mà câu đầu tiên, em lại quan tâm đến tình cảm riêng tư của anh nhỉ? Sự quan tâm này, đến sự ích kỷ hay chân thành? Đồ mèo ngốc! Em tinh quái mỉm cười, chờ đợi. Rồi lại nhìn vào gương mặt của anh, một gương mặt có tới 90% dễ mến, và 10% của những nét cực dễ mến. Tại sao, lần gặp mặt đầu tiên, lần gặp mặt thứ hai… em không nhận ra điều ấy nhỉ?

Anh vẫn chưa có người yêu, em thở phào. Cho dù anh nói dối, thì lời nói dối ấy cũng có giá trị bằng ngàn vạn lời nói thật với em lúc này. Em tự cho mình điểm 10 về sự cả tin, đồ mèo ngốc say nắng! Em bắt đầu buông lỏng cơ mặt, để nụ cười bớt vẻ xả giao. Lúc đó, em đã gặng hỏi anh: “Này M, sao anh lại thích nghề y vậy?” Thực sự nghề của anh và nghề của em, giống như mặt trăng và mặt trời. Vì nghê báo hay phanh phui những tiêu cực của ngành y, và ngành y luôn cho rằng người làm báo phản ánh chưa trung thực! Em còn nhớ, ở giữa đám đông một mình em đón nhận mưa bão chỉ trích, phê phán nghề báo từ đồng nghiệp của anh. Em dường như bị dồn đến chân tường, mắt sắp rớm nước. Trong đám đông ấy, chỉ duy nhất có anh là im lặng. Vì anh đồng tình hay phản đối, em không rõ. Nhưng ít ra, em cũng có thêm 1.001 lý do để quý và tin cậy anh hơn.

Từ cuộc gặp gỡ “face to face” ấy, em bắt đầu nới lỏng những cảm xúc của bản thân. Em thấy anh đẹp cả khi anh mặt bộ blouse trắng, nét mặt cương nghị. Em thích anh nhiều hơn! Nhưng sự ương bướng còn sót lại trong em, lại nổ lực phủ nhận điều ấy.

Em nhẫn nại ngồi viết nhật ký, ghi lại cảm xúc của mình, có đoạn: “M à, con mèo ngốc ương bướng, lì lợm, ngang tàng và cao ngạo này còn lâu mới thừa nhận cảm xúc của mình nhé! Hãy đợi đấy! Nếu phải nhảy từ tháp đôi xuống và tỏ tình với anh, em sẽ…” Cơ mà, em bắt đầu run rẫy, nắng cũng rung rẩy, nếu thực sự phải lựa chọn, giữa nhảy từ tháp đôi xuống, và tỏ tình với anh, em sẽ chọn phương án nào nhỉ? Đồ mèo nhát gan! Đồ sợ bị trọng thương! Ôi Kualalumpua! Cam đảm lên nào!

“M ơi, anh đã đốn tim con mèo ương bướng rồi!” Em đã viết lên bưu thiếp bằng tất cả sự ngọt ngào. Rồi lại vội vàng xóa đi, vì sợ anh sẽ đọc được. Rồi lại thấy tiếc, vì giá như em không xóa, mà gửi cho anh, một buổi sáng run rẩy nắng… Cuối cùng, em đã chú thích thêm ở dưới dòng chữ tỏ tình ấy, bằng cảm xúc cao ngạo, sự cao ngạo là bản tín vốn có của em mà, em viết: “Lời tỏ tình này, đến từ sản phẩm của trí tưởng tượng. Ai nhận được, sẽ ăn dư bở.”

Nhưng anh sẽ không bao giờ đọc được cảm xúc của em đâu, đồ mèo ngố, tất cả các chàng trai cung Bảo Bình trên thế gian này, cứ 1.000 người thì có tới 999 người ham thích tự do và sợ bị ràng buộc trong tình cảm lứa đôi. Thế nên đến giờ vẫn độc thân dấy thôi. Mà chỉ còn một người cung Bảo Bình duy nhất trên thế gian này. Sắp được đưa lên vũ trụ để lập ấp rồi. Là anh đấy, bác sĩ M ạ. Em nghĩ đến đó, lại muốn cười tóe miệng. Phải làm thế nào để em vẫn là em. Một là nhảy từ tháp đôi xuống, hai là tỏ tình với anh, ba là vừa nhảy từ tháp đôi xuống vừa tỏ tình với anh… Lại một ngày run rẩy nắng.
Lại một ngày run rẩy nắng…

Em trang điểm nhẹ nhàng, thắt lưng, sơ vin và buông tóc xuống để bớt nét ngổ ngáo. Phải dịu dàng mới thuyết phục được đám đông, còn ngổ ngáo, nhìn rất manly, và cho dù anh có giàu sức tưởng tượng đến mấy, cũng không thể tin được, trong tâm hồn của cô gái có gương mặt nam tính kia, đang có một dòng nước mang tên anh, âm ỉ chảy. Đồ mèo độc thân ngốc nghếch. Em vẽ icon cười toét miệng.

Em đến dự một buổi truyền hình trực tuyết ca mổ tim nhân đạo. Qua màn hình trực tuyến, em thấy anh, trong bộ blouse phòng mổ, khẩu trang bịt kín như ninja. Bằng tất cả sự nhạy cảm, em vẫn nhận ra anh, M ạ. Anh đeo kính, đứng thứ hai từ trái sang, nhìn ưu tư cả khi đang làm việc. Anh đến đây làm gì nhỉ? Anh đâu phải bác sĩ làm việc ở bệnh viện này? Em ngây người suy nghĩ, và chợt nhận ra mình đã “đứng tim” hơn một phút trước hình ảnh đẹp ngỡ ngàng này.

“Chàng bác sĩ, anh hãy yên nhiên nhé. Hãy cứ đẹp trong mắt em thế này mãi nhé. Dù nét đẹp ấy chỉ trong khoảng khắc thôi, nhưng ấn tượng sẽ được lưu đến vĩnh hằng.” Em tự thú! Nhìn ra ngoài trời, một ngày run rẩy nắng…

Một ngày run rẩy nắng…

Em quyết định sẽ nhảy từ tháp đôi xuống, bởi làm đều ấy còn dễ hơn khi nói với anh những điều trái tim còn đang bỏng rát lời run rẩy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn SunniePham về bài viết trên: Tịnh Du
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 22 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 78, 79, 80

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 450 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Windwanderer: thật ra thấy nó ngọt =.=
Windwanderer: từ lâu tớ luôn thích giọng con gái Huế
cò lười: Giọng con gái Huế rất chi là nhẹ nhàng
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 360 điểm để mua Cỏ ba lá
Windwanderer: tnn toàn báo tin đặt giá mua đồ
Windwanderer: không biết giọng con gái Huế ra sao nhỉ =.=
Windwanderer: năm nay thi miss có ng ở Huế
Nhị Thiếu: có ai ko ạ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 427 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 279 điểm để mua Bút chì
Mía Lao: viewtopic.php?t=406446 bạn vào đây post 1c rồi đợi mod liên lạc :))
Nhị Thiếu: tiền bối nào giúp em đăng truyện với ạ xin hậu tạ
Nhị Thiếu: ad ơi có thể hổ trợ em viết và đăng truyện được không em viết cũng kha khá mà không biết cách đăng
Yajonglee: Q
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn Có Phải Là Dĩnh Hỏa Trùng Chính Hiệu
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Mía Lao: Hi
Ly Mộng: :wave2: muốn tám quá, ko biết d đ có ai onl để làm quen nói chuyện ko   :think: :sweat:
LogOut Bomb: ღsoixam࿐ -> ღsoixam࿐
Lý do: Tự sát
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 264 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 384 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 454 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 392 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 345 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 372 điểm để mua Thỏ đánh đàn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.