Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 15 bài ] 

Đêm dạ vũ - Hoàng Thu Dung

 
Có bài mới 30.06.2013, 16:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 25.06.2013, 20:02
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 256
Được thanks: 354 lần
Điểm: 8.43
Có bài mới [Sưu tầm] Đêm dạ vũ - Hoàng Thu Dung - Điểm: 10
Đêm Dạ Vũ

Tác giả: Hoàng Thu Dung
Thể loại: Tiểu Thuyết


Chương 1:







Nhất Phương và Bảo Trâm ngồi trước hai ly kem đã không còn miếng nào. Cả hai không ngớt nhìn ra đường, hơi nóng ruột. Nhưng mỗi người lại đợi theo một cách khác nhau. Nhất là Phương , cô nỗi sùng vì đây là lần đầu tiên Thường Sơn "dám" trễ hẹn với cô. Mà lại lần đầu cô giới thiệu anh với bạn cô chứ. Thật tức chịu không nỗi.

Hai mắt cô cứ ngó nghiêng ra đường. Tay vô tình đã quét sạch ly kem cho vào miệng. Bảo Trâm cười cười:

- Thôi Phương , kem hết rồi kìa.

Nhất Phương vội bỏ muỗng xuống, cô hơi quê, bèn chống chế:

- Mình thử coi muỗng có lạnh không chứ bộ.

- Thế nào, lạnh không?

- Mát mát.

Bảo Trâm cười trầm tĩnh:

- Phương đừng nóng ruột nữa, tối nay không gặp thì tối mai.

- Không không, nhất định ảnh phải tới mới được, mình không chịu bị leo cây đâu.

- Sao Phương khó quá vậy, rủi ảnh bị xe hay bận đột ngột thì sao?

Nhất Phương cong môi lên:

- Hẹn với mình mà bận gì. Mình không đồng ý đâu. Từ đó giờ...

Cô chợt im bặt . Nụ cười nửa giận nửa mừng làm cô thật trẻ con.

Ở ngoài đường Thường Sơn đang vội vã dắt xe vào quán , tìm kiếm dáo dát . Thấy cô , anh đi về phía bàn cuối cười như biết lỗi:

- Chờ anh có lâu không? Quay về phía BT, Thường Sơn giơ tay làm một cử chỉ như chào:

- Vậy đây là Bảo Trâm ? Xin chào nghe. Lần đầu biết mặt nhau mà để cho hai cô chờ, thật là bậy. Nhưng anh có lý do chính đáng... Anh...

- Không thèm nghe giải thích.

Nhất Phương ngắt lời rồi ngoảnh mặt ra ngoài sông. Qua lúc mừngrồi cô thấy tức ấm ức. Để cho người ta chờ gần cả tiếng. Đến nỗi hai ly kem chảy thành sữa và chui vàobụng thật lâu, mới thấy bộ mặt đáng ghét của anh xuất hiện. Đã không biết lỗi mà còn ngồi đó huyên thuyên,đúng là khó ưa.

Thấy Nhất Phương cứ lầm lì ngó chỗ khác. Bảo Trâm khẻ đá chân cô dưới gầm bàn. Rồi nói nhỏ nhẹ:

- Anh Sơn đừng ngại , tụi này chờ không lâu đâu.

Nhất Phương ngắt lời:

- Ở đó mà không lâu. Gần cả tiếng mà bảo là không lâu. Thật là tức chết được.

Quay qua Thường Sơn cô nói một tràng:

- Anh có biết hôm nay em sẽ giới thiệu Bảo Trâm với anh không? Vậy mà bắt người ta chờ mỏi cả mắt, dài cả cổ. Anh thật là bất lịch sự. Mai mốt em không thèm hẹn với anh nữa. Anh thích công chuyện hơn đến đây với em mà.

- Đừng giận như vậy mà Phương, để anh Sơn giải thích đi.

- Cám ơn nghe Trâm.

Thường Sơn cười như được giải thích. Anh nháy mắt với Bảo Trâm một cái rồi quay sang Nhất Phương:

- Chưa khi nào anh khổ sở như lúc này cả, em không tội nghiệp còn giận thật oan dễ sợ. Lúc nãy đi học đường xe hư. Làm anh phải dắt bộ gần cây số mới có chỗ sữa. Anh nóng ruột quá phải nhào vô phụ với ông sữa xe. Tay còn lắm lem này.

Bảo Trâm che miệng cười:

- Anh gấp chi cho cực vậy. Không gặp lần này tụi em để lần khác, em với Nhất Phương ở chung phòng mà.

- Vậy hả?

Bảo Trâm quay qua Nhất Phương:

- Phương giới thiệu mình với anh Sơn đi.

Nhất Phương miễn cưỡng quay lại:

- Hôm qua em có nói với anh rồi. Đây là Bảo Trâm học khoa triết. Tụi em ở chung phòng đấy.

- Hy vọng mai mốt hai cô sẽ là bạn thân. - Thường Sơn nói ngọt ngào.

Không thấy nụ cười kín đáo của BT. Nhất Phương nói tiếp:

- Trâm nó mới viết một bài báo hay lắm. Nó không biết gởi ở đâu. Vậy anh gởi ở tòa soạn chỗ anh nhé.

- Cho anh đọc sơ được không?

Bảo Trâm thong thả rút trong giỏ ra cuộn giấy đặt trước mặt Sơn.

Anh đọc lướt qua rồi búng tay cái tách:

- OK. Số báo tới sẽ có bài của em.

- Cái gì?

Nhất Phương và Bảo Trâm đồng thanh kêu lên, vì ngạc nhiên. Bảo Trâm tròn mắt:

- Sao dễ quá vậy anh Sơn, có gạt em không?

- Không hề . Không hề.

Nhưng em nghĩ nó chưa hoàn chỉnh lắm. Em định nhờ anh chỉnh lại giùm.

- Dĩ nhiên anh sẽ chỉnh. Có gì đâu, dễ ợt.

Bảo Trâm hoang mang:

- Sao dễ vậy?

Thường Sơn xua tay:

- Gởi dâng một bài báo thì có gì lớn lao đâu. Đừng lo. Tháng sau lãnh nhuận bút nhớ cho anh ăn chia là được rồi.

- Không phải chỉ có chia, mà anh muốn ăn gì cũng được.

Hứa là nhớ đó nghe. À ! Trâm học gì nhỉ?

- Em học triết.

- Triết hả? Học ngành đó hiếm đấy. Sau này em sẽ làm ở những cơ quan lãnh đạo.

Nhất Phương phì cười:

- Anh chọc bạn em đó hả? Làm như lãnh đạo dễ lắm vậy?

Thường Sơn tỉnh bơ:

- Có gì đâu mà khó. Nếu không thân thế, em có thể có một người chồng dìu dắt.

Con trai muốn thành đạt thì phải phấn đấu. Nhưng con gái dễ ợt. Chỉ cần nhờ vào chồng thì lập tức biến thành phu nhân ngay.

Nhất Phương và Bảo Trâm cười khúc khích, Sơn tán thêm:

- Với lại Bảo Trâm có ngoại hình đẹp, trầm tỉnh và sâu sắc. Đúng phong cách nhà lãnh đạo quá rồi.

Nhất Phương hí hửng:

- Vậy thì em cũng sẽ tìm một người chồng cao cấp để thành vị phu nhân. Cho vui, há Trâm?
Sơn khoát tay, lắc đầu nguầy nguậy:

- Em thì không được tìm ai nữa. Phải tu lại để làm vợ anh.

- Không thèm. Làm vợ anh để cho bị leo cây dài dài hả?

Bảo Trâm nhìn Nhất Phương:

- Công nhận Phương thù dai dễ sợ.

Thường Sơn nheo mắt:

- Thấy chưa Phương bạn em còn tội nghiệp anh đó mà. Làm người yêu của em, anh cũng tơi tả đâu có ít.

- Hứ ! Lẽo mép.

Cô nhìn đồng hồ, rồi giựt mình:

- Trời ơi ! Khuya rồi Trâm, đến giờ ký túc xá đóng cửa rồi.

- Nhanh vậy , anh mới tới có chút xíu mà.

Nhất Phương lườm anh, nói mỉa mai:

- Thì hẹn bảy giờ, đến mười giờ anh mới tới nên thấy có " chút xíu " đó.

- Lại kể tội nữa khổ quá.

Thường Sơn nhăn nhó nhìn Nhất Phương. Rồi gọi tính tiền.Khi cả ba ra ngoài đường anh kéo tay cô lại:

- Ngày mai anh qua đón em tới nhà anh. Chờ anh nghe.

- Chi vậy?

- Mai anh không đi đâu,ở nhà viết bài. Anh thích có em bên cạnh.

Nhất Phương hỉnh mũi:

- Để em suy nghĩ lại đã. Bây giờ anh về đi. Khỏi cần đưa em.

- Hình như em thích cô bạn này lắm. Có bạn mới rồi không thèm anh phải không?

Mắt Nhất Phương lấp lánh lên:

- Anh thấy nhỏ Trâm ra sao? Có dễ thương không? Nó đẹp đấy chứ.

- Đẹp tương đương với em.

- Tụi em hợp nhau lắm nhé. Chuyển đến phòng một tuần, là tụi em phát hiện ra là hai đứa rất hợp rơ. Đêm nào cũng thức nói chuyện đến khuya.

- Xin chúc mừng.

- Thôi anh về đi. Nhỏ Trâm chờ em kìa.

- Không cho anh đưa về hả?

- Không. Good bye.

Nhất Phương phì cười khi thấy vẻ nhăn nhó của Sơn. Cô nhìn quanh . Nhéo vai anh một cái rồi cười khúc khích, đi về phía BT.

Ngồi phía sau,cô hơi nghiêng người phía trước:

- Trâm thấy anh Sơn ra sao?

Nhìn tướng thì biết nhà báo hoặc nhà thơ liền.

- Sao vậy?

- Hình như mấy ông nhà báo, ông nào cũng nói nhiều và xã giao giỏi. Mình nói có đúng không? Sao Phương dám quen với nhà báo vậy?

- Anh mình làm mai đó. Với lại nghe tán tỉnh mãi cũng xiêu lòng.

- Mình thấy anh Sơn hay hay. Không đẹp trai lắm. Nhưng có vẻ trí thức, lãng tử và dễ thu hút người khác - Cô cười khúc khích - Đặt biệt là nói nhiều. Trời ơi, mới gặp nhau có lần đầu mà ảnh nói quá trời. Nhưng nhờ vậy mình đở gượng. Lúc đầu nghe Phương giới thiệu, mình đã chuẩn bị tinh thần. Nhưng gặp rồi không có gì, ảnh chắc vui tính lắm nhỉ?

- Ừ ! Ảnh vui lắm. Mỗi lần đi chơi là ảnh kể chuyện tiếu lâm cho mình nghe, cười muốn chết được.

- Vậy là hợp với Phương quá rồi. Tính Phương thì thích quậy, còn ảnh lại phóng khoáng. Thật là một đôi tiên đồng ngọc nữ.

- Không dám tiên đâu. Làm đám quỉ thì có. Đi tới đâu , ầm ỉ tới đó. Không ai chịu nỗi.

- Như vậy mới vui. Chứ trầm trầm như mình chán lắm. Ai cũng bảo mình là bà cụ.

Nhất Phương chưa kịp trả lời là đã kêu "oái" lên một tiếng. Có ai đó đập mạnh lên vai cô cái chát. Đau muốn chảy nước mắt. Nhất Phương quay mặt lại định "nổ" cho tên láo xượt nào đó một trận. Nhưng miệng cô vừa mở đã vội ngậm lại, hai mắt láo liên ngó tên con trai đang nhởn nhơ chạy trước mặt mình. Cô buột miệng định kêu lên, thì hắn đã cười ngọt xớt:

- Xin lỗi nhe Phương, anh cứ tưởng gặp nhỏ em trong nhà nên hơi mạnh tay một chút. Đau không em?

- Đau con khỉ.

Nhất Phương tức mình giục Bảo Trâm chay nhanh qua mặt tên con trai đáng ghét kia. Nhưng hắn đã nhấn ga vọt tới trước rồi biến mất, sau khi đã ném lại một câu hết sức nhủn nhận:

- Anh xin lỗi nhe bé Phương.

Nhất Phương vừa xoa chỗ đau vừa lầm bầm nguyền rủa gã con trai trời đánh.

Bảo Trâm tò mò:

- Ai vậy Phương?

- Anh Nguyên, học cùng lớp với mình.

Cùng lớp mà lớn dữ, chắc đi làm rồi hả?

- Hình như đi làm rồi. Ảnh học lớp Pháp văn chung với mình chứ không học chung trường.

- Cố ý chứ vô tình gì. Ổng muốn trị mình đó, con trai gì nhỏ mọn dễ sợ.

Bảo Trâm tò mò:

- Phương làm gì mà đến nỗi người ta phải "trị" vậy?

Nhất Phương xuôi xị:

- Thì vô lớp mình hay chọc ảnh chứ có làm gì đâu.

- Chọc cái gì?

Nhất Phương nói miễn cưỡng:

- Cũng không có gì. Có lần mình gạt chân cho ảnh té và mấy lần giấu kín của ảnh... chắc mình không nhớ hết.

- Chọc người ta đến nỗi không nhớ hết, mà bảo không có gì, sợ Phương luôn.

Nhất Phương lẫm bẩm:

- Trâm mà không bảo sợ thì minh là đồ vứt đi rồi. Không hiểu mình làm gì mà ai gặp cũng bảo sợ. Làm như mình quậy lắm vậy.

Bảo Trâm phì cười:

- Không biết mai mốt mình có là nạn nhân của Phương không đây? Chơi với Phương mình cũng hồi hộp lắm.

- Đừng lo, mình không phá Trâm đâu. Anh mình bảo con gái phải thùy mị dịu dàng. Mình đang tập làm thục nữ đây.

- Thục nữ?

Bảo Trâm bụm miệng cố nín cười. Như nghe một chuyện khôi hài. Tuy không học cùng khoa, nhưng cô biết tiếng Nhất Phương ngay từ năm thứ nhất. Nhất Phương chỉ chơi được với con trai và quậy không thua bất cứ đấng mài râu nào. Nghịch có tiếng mà lười học cũng có tiếng. Vào lớp không khi nào chịu chép bài vì trong lớp luôn có bọn con trai tình nguyện chép giùm. Đi học thì trong giỏ bánh kẹo nhiều hơn là sách vở. Đặc biệt là suốt ngày không thấy mặt cô trong phòng. Chỉ khi nào đến mùa thi mới thấy cô chịu ngồi một chỗ ôm quyển tập... ngủ.
Vậy mà cô không bao giờ bị thi lại. Thậm chí điểm luôn cao nhất lớp. Thầy cô trong khoa biết cô thông minh, nên sẵn sàng lờ đi những trò quỷ sứ cô bày ra trong lớp.

Bảo Trâm thì khác, tính cô trầm lặng, kín đáo và chẳng có gì nỗi bật. Cô rất dị ứng với mẫu con gái nghịcg ngợm như Nhất Phương. Vậy mà trời xui khiến hai người lại ở cùng phòng và thân nhau được. Bảo Trâm phát hiện ra một điều là Bảo Trâm tuy quậy nhưng lại rất nữ tính, rất mau nước mắt và dễ giận. Nói chung đó là mẫu người phức tạp mà cô không biết đâu là bản chất. Nhưng chơi với Nhất Phương rõ ràng là rất thú vị.

Khi cả hai về phòng thì chẳng thấy ai. Chỉ có Thu Mai đang hí hoáy chép bài. Thấy Nhất Phương loay hoay mở dây giầy, nó cười ngạc nhiên:

- Sao tối nay chị Phương về sớm vậy?





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 30.06.2013, 16:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 25.06.2013, 20:02
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 256
Được thanks: 354 lần
Điểm: 8.43
Có bài mới Re: [ Hiện đại ] Đêm Dạ Vũ - Hoàng Thu Dung - Điểm: 10
Chương 2:


- Gần 11 giờ rồi . Về trễ để bị nhốt hả.

Cô bé tròn xoe mắt :

- Ủa , chưa 10 giờ mà !

Nhất Phương và Bảo Trâm không hẹn đều giơ đồng hồ lên xem . Mới 9:30 . Cả hai cười phá lên. Nhất Phương nằm lăn ra giường đập đập tay :

- Sao mình nghễnh ngãng vậy hở trời

Bảo Trâm chép miệng :

- Làm tụi mình đuổi anh Sơn về . Phải chi ở lại nói chuyện cho vui.

Nhất Phương ngồi dậy , lấy kem quẹt vào bàn chải :

- Thôi , sẵn dịp đi ngủ sớm xem nó ra làm sao.

Thu Mai buông cây viết xuống , che miệng cười :

- Lần đầu tiên em thấy chị Phương ở phòng giờ này . Chắc tối nay mưa qúa . Hi . . Hí . ..

Nhất Phương lườm con bé một cái

- Bộ lạ lắm ha?

Bảo Trâm lên tiếng :

- Chứ gì nữa mà không lạ . Phương đi lông nhông suốt ngày quen rồi . Bảo Trâm lát nữa tụi nó về thấy Phương , sẽ không dám vô phòng đâu.

- Sao vậy ?

- Sợ trời sập chứ sao.

Mặt Bảo Trâm tỉnh bơ . Nhưng Thu Mai thì chúi mặt vô gối rúc rích . Nhất Phương "hứ" một tiếng rồi dọt vào phòng tắm . Vừa đi vừa hát léo nhéo một bài dân ca cúa Thái mà chỉ có cô mới nghe được

Khi cô trở ra thì thấy Thu Mai đang ngồi trên giường đung đưa chân , mắt nhìn cô chằm chằ. Báo Trân cũng ngồi im . Cô nhìn lại Thu Mai :

- Làm gì mà chiếu tướng chị dữ vậy ? Hay là Mai phát hiện chị có chiếc mũi giống Cliopatre.

- "khiêm tốn" dễ sơ.

- Ừ , mình vừa đẹp vừa khiêm tốn từ đó giờ . Nhưng sao hai vị nhìn tui dữ vậy ?

Thu Mai hơi nhăn mặt :

- Chị hát hoài , em chép bài không được

- Bộ chị làm ồn lắm hả ?

- Không phải , ôn thi em quen rồi . Nhưng chị hát , làm em cứ lắng nghe không tập trung được
Bảo Trâm phụ hoa. thêm :

- Có Phương về là phòng bắt đầu ồn . Mình không làm được gì hết

Nhất Phương cười hí hí :

- Xin lỗi nghe . Mình cố ý chứ không vô tình đâu.

Cả Bảo Trâm lẫn Thu Mai đều không nín cười được , cả hai phì cười . Rất may là Nhất Phương ít về phòng , chứ nếu cô có mặt liên tục chắc cả phòng chỉ có nước nằm chơi vì chịu không nối sự náo nghiệt của cô.

Hôm sau Nhất Phương theo Thường Sơn đi lấy tin ở Biên Hoà , đến chiều mới về . Cô chỉ kịp tắm và ăn qua loa rồi phóng xe đến trung tâm ngoại ngữ . Khi cô đến nơi thì đã trễ mất nửa tiếng . Cô gởi xe rồi đi chầm chậm lên lầu . Nửa muốn vào lớp , nửa muốn trở về . Chưa từng thấy ai đi trể kiểu như vậy . Cô mắc cở dễ sợ . Nhưng về thì không chừng còn quê hơn . Thế là cô cứ đứng loay xoay trên hành lang . Về thì dở mà ở cũng không xong.

Thấy một cậu bé đi ngang , Nhất Phương tóm lại ngay . Giọng cô ngọt hơn cả mía :

- Em bé này , cho chị nhơ chút nghe . Em đến lớp cuối hành lang đấy , thấy chưa

Cậu bé nhìn cô một cái , rồi gật đầu :

- Thấy rồi

- Ừ , em đến lớp đó nói rằng anh nào tên Nguyên ra ngoài có người nhà tìm . Giúp giùm chị chút nha cưng.

Giọng nói ngọt lim của cô làm cậu bé ngoan ngoãn đi ngay . Lát sau Triệu Nguyên đi ra . Anh ngó dáo dác như tìm kiếm . Rồi đi xuống sân . Cuối cùng trở lên cầu thang . Nhất Phương làm ra vẻ vô tình nhìn thấy anh . Cô đi phía sau anh vô lớp . Và trước những cặp mắt ngạc nhiên ngó theo , cô tỉnh bơ đi về chỗ của mình . Cô bạn ngồi bên cạnh bấm tay cô :

- Đây là vụ đi trễ có một không hai trong lịch sử . Gần giữa buổi học mới vô . Ta mà như mi ta về mất tiêu rồi

Nhất Phương cười khì không trả lời . Cô thò tay vào ngăn tủ lấy tập ra . Không biết kéo thế nào mà quyển tập của Triệu Nguyên rơi bịch xuống đất , Nhất Phương rối rít nói nhỏ :

- Im sorry . Tui không cố ý đâu.

Triệu Nguyên không trả lời , lẳng lặng cúi xuống lượm quyển tập . Nhỏ bạn bên cạnh cô bụm miệng cười :

- Mi đi tới đâu là có chuyện tới đó . Xin lỗi làm chi mất công . Ngày nào mi không có chuyện để xin lỗi thiên ha.

Nhất Phương quay lại , le lưỡi nhát cô ta một cái . Rồi lui cui mở tập ra . Cô không thấy ngãy giờ thầy liên tục ngó xuống chỗ cô , rồi bất ngờ gọi :

- Cô Phương . Cô hãy dịch câu trên bảng và đọc lớn lên.

Nhất Phương nhìn trên bảng , đọc lẩm nhẩm :

- "Ông ta là kế toán của công ty X . Ông ta đã ở tù vi thâm lạm công quỷ"

Cô chưa kịp dịch qua tiếng pháp thì thầy đã giục :

- Nhanh lên chứ

Nhất Phương giương mắt nhìn thấy phát rối lên . Nãy giờ cô loi choi ở dưới đâu để ý thầy viết gì lên bảng . Thấy cả lớp quay lại nhìn mình , cô càng rối . Ngay lúc ấy , Triệu Nguyên đẩy mảng giấy về phía cô . Như vớ được chiếc phao , cô đọc luôn một tràng . Rồi đứng im chờ
Giọng thầy nghiêm nghị :

- Cô hãy viết câu đó lên bảng

Nhất Phương cầm tờ giấy của Triệu Nguyên lên bảng . Cô lờ mờ nhận ra câu trúc ngữ Pháp có gì đó không ổn . Nhưng không còn thời giờ để kiểm tra . Cô viết nhanh rồi đi về chỗ của mình
Thấy đọc to lên rồi hơi cười :

- Cô đặt câu như vậy thì sẽ dịch như thế nào nhỉ Cả công ty đều ở tù vì tham lam công quỷ à? Từ đó giờ tôi mới thấy có một vụ án lớn như vậy

Cả lớp cười rần lên . Nhất Phương đỏ bừng mặt ngồi im . Cô bạn bên cạnh bấm tay cô :

- Cho mi bỏ cái tật đáo đác

Ngay lúc đó . Triệu Nguyên đẩy mảnh giấy về phía cô . Nhất Phương cúi xuống đọc . Ông ta viết y nguyên câu nói lúc nãy của cô.

"Im sorry . Tui không cố ý".

Nhất Phương biết ngay con người lừa đảo này muốn chơi mình một cú . Cô liếc Triệu Nguyên , hứ một cái . Mặt hắn vẫn trầm ngâm , bình thản như không có chuyện gì xảy ra . Cô tức lắm nhưng chỉ có thể liếc hay tưng bừng cho đỡ tức . Và tự an ủi bằng cách doa. thầm một câu . Hãy đợi đấy !

Khi ra về . Triệu Nguyên lững thững đi bên cạnh cô . Hắn nói một cách bình thản như nói chuyện trời mây :

- Có phải lúc nãy cô dụ tôi ra để đưa cô vào lớp không ?

Nhất Phương giật mình ngó hắn lấm lét . Nhưng cố nói cứng :

- Anh tưởng tượng cái gì vậy . Tự nhiên đi ra rồi đổ thừa tôi . Anh muốn kiếm chuyện hả ?

Triệu Nguyên quay lại nhìn cô . . . . cười một cái :

- Vậy hả ? Có lẽ tôi hiểu lầm thật . Tôi nghe cô đi trễ nên không dám vào lớp . Cô bèn giở trò con nít đó để vô lớp có người đỡ đạn - Hắn khẽ nhún vai - Hóa ra tôi nghĩ oan cho cô . Xin lỗi nha - Và hắn nói lại câu y như lúc nãy - Im sorry . Tui không cố ý đâu.

Nói xong hắn tỉnh bơ bỏ đi . Nhất Phương hầm hầm nhìn theo . Thái độ của hắn làm cô thấy tức tức . Và ngán hắn nữa . Hình như cô giở trò gì hắn cũng biết . Hắn không phản đối chí chóe hoặc kể tội cô như những người khác . Mà cứ trầm ngâm im lặng và chơi cho cô nhiều cú ra trò . Càng ngày cô càng thấy hắn và nhận ra mình có đối thủ đáng gờm . Hình như hắn là người duy nhất có thể trị được cô . Vậy mà không biết trời xui khiến gì cho cô cứ va vào hắn.

Nhưng không sao . Lấy xong bằng B thì cô có thể biến khỏi hắn được rồi.

Nhất Phương lơ thơ đi xuống sân . Cô gặp Triệu Nguyên ở chỗ lấy xe . Hắn cười với cô một cái. Cô chợt nhận ra hắn có nụ cười rất đẹp . Hình như hắn là người đẹp trai nhất lớp và "gan" cùng mình . Mấy tên con trai yếu bóng vía lúc đầu thích ngồi gần cô , sau vài lần bị cô hù nhiều trò đã tìm cách "di dân" chỗ khác . Chỉ có hắn là vẩn thản nhiên giữ yên vị trí . Thậm chí xem cô như con mèo nhỏ hay quẩn chân . Chẳng đáng để hắn ngán.

Và Nhất Phương thì cũng không hiểu tại sao mình thích tấn công hắn đến vậy . Hình như tại vì hắn là đối thủ vừa sức với cô . Hôm nay cô chợt nhận ra mình đã gây cấn với mọi người nhiều qúa . Có lần Bảo Trâm nói cô sẽ làm bọn con trai bớt sợ hơn nếu cô thùy mị thì . . Nhất Phương thở dài biết rằng mình khó làm nổi cái việc qúa sức đó.

Sáng chúa nhật . Nhất Phương và Bảo Trâm định xuống dưới đường thì Thường Sơn tới . Trên tay là một tờ báo . Anh chìa trước mặt Nhất Phương :

- Có bài của bạn em rồi đó . Đọc thử xem

Nhất Phương nhảy cảng lên mừng rỡ :

- Í , mới đây mà đăng rồi hả ? Lẹ qúa vậy.

Cô chạy vào phòng , tíu tít :

- Trâm ơi , có bài rồi nè . Mà được đăng ở trang nhất nữa nhé . Trời ơi mừng quá . Tuyệt quá . Đọc đi.

Không ồn ào như Nhất Phương . Bảo Trâm đón lấy tờ báo . Cười mím và đọc lướt qua . Cuối cùng cô xếp no lại :

- Mình sẽ cất kỹ làm kỷ niệm . Bài viết đầu tay mà . Thật như mơ vậy . Mình đâu có ngờ được đăng dễ như vậy.

- Nhưng Trâm có mừng không ?

- Mừng chết đi được.

- Mừng mà sao Trâm tỉnh bơ vậy ?

Bảo Trâm nháy mắt :

- Chứ đâu có nhảy nhót như Phương vậy . Con nít dễ sợ.

- Hừm . ..

Bảo Trâm kéo tay Nhất Phương , phì cười :

- Anh Sơn đâu rồi . Mình phải cám ơn ảnh mới được.

Cả hai đi ra hành lang . Thường Sơn vẫn còn đứng đó . Anh dựa tường hút thuốc như chuẩn bị tinh thần chờ Nhất Phương đến nữa ngày . Thấy cả hai đi ra , anh ngẩng đầu lên :

- Ra sớm vậy sao ! Anh tưởng quên anh rồi chứ . Mỗi lần có chuyện vui là bị em bỏ quên riết anh quên luôn.

Bảo Trâm nghiêng đầu cười duyên dáng :

- Nó quên thật , em phải kéo nó ra cho anh Sơn đó . Em phải nói gì để cám ơn đây nhỉ ?

Thường Sơn xua tay :

- Khỏi cám ơn . Miễn hai cô vui là anh chịu rồi . Nhưng này . Sáng giờ hai cô ăn gì chưa ?

Nhất Phương xoa bụng :

- Em đói muốn chết . Kiếm gì ăn đi anh.

Nói rồi cô kéo tay Thường Sơn , lôi anh chạy ào xuống cầu thang , Bảo Trâm khoan thai đi theo xuống dưới cổng . Nhất Phương đề nghị :

- Bây giờ mình mua bánh mì , rồi chui vào quán cà phê nói chuyện đến trưa . OK ?

Thường Sơn khoát tay :

- Khỏi mau bánh mì , cũng đừng vào quán . Bây giờ đến nhà anh chơi , chiều anh đưa về . Anh chuẩn bị cho em nhiều bánh lắm , tha hồ ăn . Chịu không ?

Mắt Nhất Phương sáng lên :

- Bánh hả ? Em chịu ngay . Vậy thì đi.

Bảo Trâm dịu dàng :

- Vậy chờ mình lấy xe ha?

Cô quay vào nhà xe . Nhất Phương ngồi lên phía sau Sơn . Bắt đầu điều tra :

- Anh mua bánh gì cho em vậy ?

- Vài thứ mà em thích . Bảo đảm em chịu ngay mà . Và yaout trái cây nữa . À quên , có táo nữa.

- Còn gì nữa không ?

Thường Sơn cười lớn :

- Nếu em thấy thiếu , anh sẽ mang cả cái cho về nhà , chịu chưa.

- Tạm được

Nhất Phương hỉnh mũi , nghênh mặt lên cười với Sơn . Anh nhéo mũi cô định nói thì Bảo Trâm ra . Cô nhỏ nhẹ :

- Anh Sơn chạy chậm nha . Em sợ theo không kịp

Nhất Phương nhảy phóc xuống xe . Đến vịn tay tái xe Bảo Trâm :

- Trâm qua anh Sơn chở đi , để mình chạy cho

- Nhưng mà . ..

- Không nhưng gì hết . Lệnh đó . Nhanh lên.

Nói rồi cô ngồi lên xe . Nhấn ga dọt tuốt lên phía trước , Bảo Trâm đành đến ngồi phía sau Sơn. Anh quay lại , hơi cười :

- Cẩn thận nghe . Anh đuổi theo Nhất Phương đó . Cô này mà lên xe là phóng như tên lửa . Không dễ gì theo kịp đâu.

Đúng như Sơn nói , anh phóng xe với tốc độ chóng cả mặt . Ban đầu Bảo Trâm còn giữ kẽ vịt yên xe . Nhưng cuối cùng sợ quá. Cô ôm cứng eo Sơn , nhắm kín mắt không dám nhìn đi đâu . Cô định bảo anh chạy chậm thì xe đã ngừng lại . Bảo Trâm mở mắt ra nhìn . Mặt xanh mét , cô thấy Nhất Phương ngồi trên yên xe , cười giòn giả :

- Coi mặt Trăm kìa . Sợ rồi phải không . Nhát như bầy thỏ . . . Hí . . . hí . ..

Bảo Trâm chống chế :

- Mình đâu có nhát dữ vậy . Tại anh Sơn đuổi theo Phương nên chạy nhanh quá trời . Mình sợ muốn xỉu luôn.

- Hì . . . hì vậy mà không chịu nhát

Thường Sơn loay xoay mở khóa , rồi mở rộng cửa :

- Mời vào

Nhất Phương chạy ào vô nhà . Miệng tíu rít :

- Bánh đâu , trái câu đâu . Mau hiện ra đây đi . Ta đói lắm rồi

- Từ từ đã nhỏ . Chờ anh lấy ra cho.

- Khỏi cần , để em tự kiếm

Cô lăng xăng chạy vào bếp . Lôi mấy thứ thức ăn chất ra đĩa . Rồi mang ra phòng khách , láu lỉnh :

- Quý vị cứ tự nhiên nói chuyện nha , chuyện ăn uống không nên quan tâm.

- Để mình Phương xử trí mấy món này hả ? Không dám đâu.

Bảo Trâm vừa nói vừa giật ổ bánh mì trên tay Nhất Phương , cô la oái một tiếng rồi nhào tới định giật lại , nhưng Sơn đã chìa cho cô một ổ bánh khác , nheo mắt chế giễu :

- Từ từ đi Phương , bình tĩnh mà . Phải bình tĩnh chuyện ăn uống mới có hiệu quả.

- Hừ , nể anh Sơn là chỗ "quen biết " tha cho Trâm đó.

Cả ba vừa ăn bánh mì kẹp thịt vừa nói chuyện không ngớt . Xong món thứ nhất , Nhất Phương hương táy máy gỡ hộp bánh nhân mứt . Mắt cô sáng rỡ :

- Í , em thích ăn bánh này lắm.

Bảo Trâm châm chọc :

- Mình thấy thứ gì Phương cũng thích cả.

- Hừ , nói chuyện thấy ghét , không cho ăn.

Thường Sơn dàn hòa :

- Bảo Trâm lỡ dại nói "đúng" , í nói bậy . Tha cho bạn đi mà Phương . Ăn nhiều coi chừng mất eo đó cưng.

Nhất Phương tỉnh bơ cắn miếng bánh :

- Bình thường em đã có vòng eo lý tưởng rồi , thêm vài cái bánh cũng chả sao . Với lại ăn dùm nhỏ Trâm mà.

Nói rồi cô tỉnh bơ nhai bánh trước cái nhìn hăm doa. của Bảo Trâm . Cuối cùng cô phá lên cười:

- Trời ơi , phải ăn trước cặp mắt mang hình viên đạn sao thấy sợ quá . Mình đâu thể vì cái bánh mà để mất tình đoàn kết . Xin mời.

Cô chồm dậy , nhét cái bánh vào miệng Bảo Trâm . Cô cười khúc khích rồi cắn thêm miếng mứt to tướng.

Thấy Thường Sơn sắp xếp chồng sách , Bảo Trâm tò mò hỏi :

- Khi viết , anh Sơn lấy bút danh gì vậy ?

Thường Sơn đến ngồi vào bàn vi tính :

- Vẫn Thường Sơn thôi.

Nhất Phương đang gọt táo , bèn xen vào :

- Thường Sơn là được rồi , con trai cần chi màu mè

Bảo Trâm lắc đầu :

- Phương nói vậy sao được . bản chất con người lúc nào cũng có hai mặt . Cuộc sống bên ngoài cũng vậy , viết báo là một mặt , con người bình thường lại là một mặt . Bởi vậy , mình nghĩ anh Sơn nên chọn một bút danh . Cái tên đó là biểu hiện bản chất thứ hai tồn tại trong một con người

- Nữa nữa , lại triết lý nữa

- Chứ sao . Khổng Tử nói rồi "khôn chết , dại chết , biết sống" . Cho nên con ngưo8`i phải tìm cách điều hoà triết lý sống của mình để tồn tại

Nhất Phương nghĩ nghĩ một lát , hình như câu này không phải của Khổng Tử , cô cãi :

- Mình nhớ không lầm thì Khổng Tử không nghĩ ra câu đó đâu.

- Đừng có cãi , sư phụ mình mà mình không biết sao được

- Thi thôi , không nói nữa . Anh Sơn tiếp nhỏ Trâm giùm em nha , em đọc cái này một chút
Nhất Phương lôi ra một chồng báo . Chui vào góc phòng đọc say sưa.

Bảo Trâm kéo ghế đến cạnh Thường Sơn , cô chăm chú nhìn lên màn hình :

- Anh Sơn viết bài hả ?

- Không , anh đang biên tập

- Ủa , anh làm biên tập nữa hả ? Vậy thời gian đâu anh đi lấy tin.

- Thì sắp xếp cũng xong thôi , ăn thua mình mà.

Bảo Trâm chắc lưỡi trầm trò :

- Anh Sơn hay thật , vừa làm biên tập , vừa viết báo , vừa lo chiều nhỏ Phương . Sao anh phải chia đồng đều hay vậy

- Ê , không được nói xấu người tốt bụng đó nghe - Nhất Phương lên tiếng

Thường Sơn không để ý lới Nhất Phương , anh mĩm cười :

- Thì như lúc nãy em nói vậy đó . Con người cần phải điều hoà cách sống để tồn tại mà

- Mà anh Sơn thấy em nói đúng không . Em thấy nhiều người có quan niệm rất là kỳ cục . Sống mà cứ muốn mình phải hơn người khác không

- Em còn đang đi học mà đã cảm nhận được điều đó rồi à ?

- Sao lại không . Em thấy xã hội này cần phải cải tạo lại . Con người cứ làm cho nó rối tung lên vì những tham vọng của cá nhân . Phải chi Khổng Tử mà sống lại , em nghĩ thế giới này sẽ tốt hơn nhiều

Nhất Phương ngóc đầu lên :

- Đó đó . Vậy là Trâm có đối tượng để triết rồi đó . Anh Sơn cùng hay giảnh cho mình nghe lắm
Bảo Trâm cưo8`i kiêu hãnh mà chính cô cũng không biết :

- Mình nghĩ với cái đầu triết lý học của mình thì chỉ có tranh luận chứ không phải nghe anh Sơn giảng đâu.

- Vậy thì chúc mừng anh Sơn . Anh có đối tượng để triết lý rồi đó . hai đệ tử Khổng Tử cứ tự nhiên bàn về triết học Đông phương . Tui tiếp xúc với văn hoá phương Tây đây.

Nói rồi cô loay hoay tìm một băng nhặc ngoại ấn vào cassette , rồi hát một cách hứng thú
"No more champagne and the five work are thought . Here we are , me and you . . . "

Bảo Trâm nhăn mặt :

- Ồn quá Phương.

Nhất Phương vặn nhỏ volume :

- Thì đó , tranh luận tiếp đi.

- Phương phải khép cái mỏ lại để người lớn nói chuyện.

- Vâng ạ.

Thường Sơn nói tiếp như nãy giờ không bị Nhất Phương hương làm gián đoạn :

- Những gì em nói chỉ là em mới cảm nhận . Đến lúc đi làm em sẽ thấy cuộc sống khắc nghiệt hơn , người ta "xử lý" nhau không thương tiếc đâu.

Bảo Trâm gật đầu :

- Em biết rồi , ngay trong môi trường sinh viên cũng vậy thôi , và em chủ trương đứng ngoài những mâu thuẫn đó . Với em chỉ cần sự tồn tại của chính bản thân mình , còn xung quanh thì em không để mình bị chi phối.

Nhất Phương hương giương mắt nhìn hai người trò chuyện . Đúng là cá nước gặp nhau . Họ nói một cách thao thao như rất tâm đầu ý hợp , cô có muốn chen vào cũng không được . Cô che miệng ngáp rồi ngả đầu vào ghế ngủ ngon lành.

Nhất Phương ương đạp xe về ký túc xá , chân mỏi nhừ và cả người mệt mỏi rã rời . Tuần tới , khoa Đông Phương tổ chức lễ hội , Nhất Phương hương được lớp cử vào đội múa và đội tỉa rau củ , cô phải đi tập mỗi ngày sau giờ học . Tính cô ham vui nên tham gia rất hăng , có điều mệt thì cô không gượng lại được.

Đã vậy chiều nay còn khai giảng lớp tiếng Nhật . Nhất Phương hương đã lấy xong bằng B Pháp Văn và tiếp tục học ngoại ngữ mới . Chiều nay tập múa về mệt đờ người , nghĩ đến chuyện đạp xe đến trung tâm ngoại ngữ cô ngán tận cổ . Nhưng đây là ngày khai giảng , bỏ thì không được.

Sơn , bảo anh đến đưa cô đi học . Rồi ráng lê bước lên ba tầng lầu về phòng

Trong phòng chỉ có mình Bảo Trâm . Cô đang hí hoáy viết thiệp bướm . Nhất Phương tò mò :

- Viết thiệp cho ai vậy ? Có tặng mình không , đưa luôn đi.

Bảo Trâm ngồi dậy , chìa hai tấm thiệp ra :

- một cái của Phương , một cái của anh Sơn . Sinh nhật mình đó . Chỉ mời hai người thôi.

- Sao ít quá vậy ?

- Thì hai người là bạn tâm đầy ý hợp . Mời bao nhiêu đó có ý nghĩa rồi , mình không thích nhiều bạn ồn ào ?

- Hình thức ?

- Vào một quán cà phê thích hợp . Ớ đó chơi đến khuya . Dĩ nhiên có cả ăn , yên tâm chưa ?

- Yên tâm rồi . Gì chứ chuyện ăn uống thì phải hàng đầu . À . Anh Sơn mà biết Trâm coi ảnh là bạn thân chắc ảnh cảm động lắm

- Mình thích anh Sơn của Phương lắm , ảnh nói chuyện sâu sắc và tế nhị ghê.

Nhất Phương che miệng cười :

- Và hay triết lý nữa chứ . hai người triết ly hợp ghê . hai ngưo8`i nói thì hai người hiểu . Mình cóc hiểu gì hết

- Tại Phương chỉ thích đùa . Nói chuyện nghiêm chỉnh Phương chán là phải rồi

Nhất Phương thả mình cái rầm xuống giường . Cô chợt "ới" lên một tiếng , đau nhừ cả người . Cô nhăn nhỏ xuýt xoa , ai mà ngờ lại đau thế này . Thấy cô xoa xoa vai , Bảo Trâm cười khúc khích

- Sợ chưa . Cho bỏ tật nghịch ngợm . Sẵn đây mình nói luôn nghe . Nếu Phương chịu đi đứng khoai thai và cứ chỉ bớt loi choi , Phương sẽ được bầu làm hoa hậu của ký túc xá đó
Nhất Phương vẫn nhăn mặt :

- Đau muốn chết được . Cái giường mắc toi . Thật là đáng ghét , đáng ghét . Chết nè
Nói rồi cô đấm xuống giường một cái , nghe một tiếng rầm . Cử chỉ của cô làm Bảo Trâm ôm bụng cười như nắc nẻ . Ngay lúc đó có tiếng gõ cửa phòng , ban đầu rất nhỏ . Rồi sau thì lớn dần . Bảo Trâm nín cười , nghiêng đầu lắng nghe.

- Ai vậy kìa ?

Cô chạy ra mở cửa . Rồi mắt sáng lên , cô reo nho?

- Anh Sơn.

- Phương có nhà không Trâm ?

- Dạ có , anh vô đi.

Nhất Phương đứng dậy lấy đồ , khập khễnh bước vào nhà tắm :

- Chờ em chút nha.

Thường Sơn nhìn cô , lo ngại :

- Chân em sao vậy ?

- Đâu có sao , hơi đau chút thôi , một lát sẽ hết ngay.

Bảo Trân mách lẻo :

- Không dám hơi đau đâu anh Sơn . Nó nhảy một cái muốn sập cả giường , không gãy chân là may đó

Thường Sơn lắc đầu :

- Vẫn chứng nào tật đấy . Quen nhảy nhót loi choi không chừa

Nhất Phương vận cho nước chảy mạnh , vừa tắm vừa hát veo von , không thấy ở phòng ngoài Bảo Trăm nhăn mặt nói như mắng vốn :

- Anh biết không , mỗi lần nó về phòng là y như có cả một phái đoàn đi theo , ồn kinh khủng
Thường Sơn không nói gì chỉ cười cười . Anh giơ tay nhìn đồng hồ . Nếu Nhất Phương cứ lo hát thì có lẽ cô sẽ đến trễ khoảng . . . . hai tiếng

Rồi cô cũng đi ra . Xinh xắn và gọn gàng trong bộ đồ jean và sơ mi . Phải công nhận cô rất biết cách ăn mặt . Hầu như cô không biết bị xấu hoặc lôi thôi bao giờ . Đó là một ưu điểm không phải cô gái nào cũng có được

Ngồi phía sau Thương Sơn . Nhất Phương thông báo với anh thiệp sinh nhật của Bảo Trâm . Cô nhận xét hóm hỉnh :

- Anh với nó đúng là có chung sư phụ . Vừa gặp nhau đã hợp gu . Nó còn khen anh sâu sắc nữa đấy . Còn anh , có thấy nó sâu sắc không ?

Thường Sơn quay lại cười :

- Bạn em đúng là mẫu phụ nữ Việt Nam . Dịu dàng thùy mi , lại thích nấu ăn phục vu chồng con . Tâm hồn thì như giếng sâu . Ai tu mới gặp được cô ấy đấy . Sao em không làm mai cô ấy cho anh mình

- Ừ hả , em không nghĩ ra . Đúng rồi , tính anh hai trầm ngâm như ông cụ . Gặp nhỏ Trăm thì cũng không khác bà cụ bao nhiêu . Hôm nào em sẽ dẫn nó về nhà ra mắt anh hai ..

- Nhưng trước khi lo làm mai cho họ , em phải chịu khó yêu anh nhiều một chút . Càng ngày em càng bỏ anh "lạc lõng" đó

- Hí hí , anh mà lạc lõng

Nhất Phương phá lên cười . Cô úp mặt vào lưng anh :

- Anh nói chuyện nghe vui ghê.

Thường Sơn không trả lời . Dừng xe trước cổng trường . Nhất Phương bước xuống , đứng vịn tay lái nheo mắt

- 7 kém 15 đón , nhớ chưa ?

Thường Sơn xua tay :

- Khỏi sợ quên , anh ngồi quán cà phê chờ luôn chịu chưa ?

- Chịu . Bái bai nhé

Cô vừa quay đi thì thấy Triệu Nguyên dắt xe vào . Cô hơi cười , chào . Triệu Nguyên cũng mỉm cười với cô . Rồi mạnh ai nấy đi . Đi một đoạn cô mới nhận ra có một sự trùng hợp . Vậy là cô lại gặp con người đáng gờm đó . Không biết hắn ghi danh học lớp nào nhỉ.

Nhất Phương khoác giỏ trên vai , lững thững đi vào lớp . Cô chọn một bàn ở cuối lớp , ngồi ngay trong góc . Cô thích ngồi ở bàn cuối để dễ quậy . Với lại mấy bàn trên đã bị chiếm hết . Chỉ còn mỗi một bàn . Không thích ngồi thì chỉ còn chỗ lý tưởng là . . . . bàn giáo viên.

Nhất Phương còn loay hoay phủi bụi thì Triệu Nguyên đi vào . Hắn nhìn bao quát tìm kiếm .

Cuối cùng đi xuống bàn cuối . Thấy hắn Nhất Phương tròn xoe mắt nhìn . Thì ra hắn cũng ghi danh học tiếng Nhật . Và trời lại xúi khiến hắn ngồi gần cô . Quả đất không phải hình elíp , mà là hình tròn thật rồi

Cô chống cằm , quay mặt về phía hắn :

- Anh cũng học tiếng Nhật nữa hả ?

Triệu Nguyên im lặng hơi lâu . Vào lúc Nhất Phương nghĩ hắn sợ cô quá nên líu lưỡi thì hắn lên tiếng , giọng trầm trầm :

- Tiếng Nhật là cái gì mà tôi không học được ?

- Ờ . . . . đâu có gì , chỉ tại tôi thấy ngạc nhiên.

Mắt cô chợt lóe lên tinh quái :

- Anh không sợ ngồi gần tôi sao ?

Triệu Nguyên nghiêm nghị hỏi lại :

- Vậy cô không sợ ngồi gần tôi sao ?

- Sợ quá trời đi chứ

Nhất Phương buột miệng nói . Rồi vội im bặt . Đúng là đồ ngốc . Sợ hắn thì sợ . Nhưng nói ra làm gì cho hắn lên mặt . Cô bèn hếch mũi.

- Nói đùa thôi chứ tại sao tôi phải ngán anh . Tôi chả biết sợ ai ca?

- Dũng cảm vậy sao ? Hy vọng tôi không nghe lầm

Giọng châm biến kín đáo của hắn làm Nhất Phương hơi ớn . Cô len lén nhìn hắn . Nụ cười nửa miệng làm khuôn mặt hắn có một vẻ chế giễu đặt biệt . Có trời mới biết hắn đang nghĩ gì . Đúng là một con ngưo8`i khó hiểu

Nhất Phương chống cằm nhìn lên bảng . Nghĩ đông nghĩ tây . một lát cô chợt phát hiện một điều khá ngộ nghĩnh về nhân vật ngồi bên cạnh . Đúng là một mối quan hệ đặt biệt . Lạ không lạ mà quen cũng không quen , không là bạn nhưng cũng không hoàn toàn xa lạ . Ngộ ghê mà lâu nay cô không nghĩ ra.

Mà hắn lại là người đặt biết nữa chứ . Nhìn bề ngoài hắn rất trầm tĩnh , ít nói và có vẻ phớt lờ mọi thứ . Hắn làm ngưO8`i ta có cảm tưởng mọi người chỉ là củ khoai trong mắt hắn . Vậy nhưng mấy lần hắn phản công Nhất Phương thì cô đau ra trò . Nếu không phải là ngưòi tinh nghịch thì ắt không nghĩ ra được mấy trò như vậy bao giờ

Không hiểu ma xui quỷ khiến gì mà cứ gặp hắn hoài

Chưa khi nào Nhất Phương học nghiêm chỉnh như hôm nay . Cô không quay tới quay lui , cũng không "vô tình" làm rơi tập dưới chần Triệu Nguyên . Bây giờ thì cô thật sự ngán hắn . Trêu vào hắn thì chỉ tố thiệt thân.

Thật ra cô chỉ nghĩ tới Triệu Nguyên thì gặp hắn , tan học ra cô quên hắn ngay . Cô có qúa nhiều việc bận rộn , lu bu cả đầu óc . Nhớ tới hắn làm gì

Mới đó mà đã đến sinh nhật Bảo Trâm . Buổi tối ba người vào một quán ăn khá sang trọng . Phía sau nhìn ra sông . Cả ba chọn một bàn khuất góc quán ngó ra bờ sông yên tĩnh . Vừa ăn vừa nói chuyện thật vui . Nhưng sang phần tráng miệng thì hầu như Nhất Phương không tham gia câu chuyện , chỉ có Thường Sơn và Bảo Trâm là tâm đắc nói mãi . Bảo Trâm say sưa nói về những tư tưởng vĩ đại của Khổng Tử . Rồi kết luật :

- Anh có thấy xã hội bây giờ thực dụng quá không . Hầu như những giá trị đạo đức đều bị xem nhẹ . Càng nghĩ em càng thấy chán ghê.

- Dù sao em cũng còn trẻ . Bi quan sớm vậy.

Bảo Trâm trầm ngầm :

- Bây giờ người ta cứ đua nhau học mấy ngành thời thượng để ra làm giàu . Như khóa của em nè , có ai dám học đâu . Học triết là để biết cách xử sự cho ra vẻ người có học . Con người chứ dâu phải con vật mà chà đạp lẩn nhau.

Nhất Phương gương mắt nhìn Bảo Trâm :

- Gì mà nặng lời dữ vậy Trâm . Thì con người chẳng qua chỉ là một loài vật cao cấp thôi mà

- Chính vì cao cấp nên phải sống cao thượng chứ

- Bảo Trâm nói đúng đó Phương . Dù sao thì nên tăng căn bản của con người vẫn là tư tưởng triết học

Nhất Phương cười khì :

- hì hì , trong đầu em chả có tí triết lý nào cả . Vậy mà em vẫn sống nhăn.

- Bởi vậy Phương cần phải cải tạo lại tư tưởng mới được - Bảo Trâm tư lư.

Nhất Phương che miệng cười :

- Ừ , mình cũng ráng chờ cho cái đầu triết ly cúa Trâm hấp thu hết tư tưởng của mấy nhà triết lý xong thì mình sẽ cải tạo

Bảo Trâm nói một cách chắc chắn :

- Triết học là nền tảng của tư duy con người . Không có triết thì xã hội con người không thể tồn tại

- Vậy sao , vậy chắc hồi đó Khổng Tử sống bằng không khí để xây dựng nền tảng xã hội quá . Nhưng mình thì khác . Mình phải ăn xong mới hoạt động được

Nói rồi cô kéo đĩa trái cây về phía mình . Bóc trái nho cắn giữa hàm rằng . Bảo Trâm nhìn Thường Sơn :

- Anh thấy nó chứng minh hùng hồn chưa . Đúng là sống để ăn . Chúc Phương ngon miệng

- Cám ơn.

Nhất Phương lại chúi mũi xuống đĩa trái cây . Để mặt cho Sơn và Bảo Trâm tiếp tục tranh luận.Cô nghe Sơn hỏi :

- Mai mốt ra trường em làm gì ?

- Em chưa biết . Nhưng em biết chắc là em sẽ làm lãnh đạo hay đứng đầu một cơ quan nào đó. Phải có những người được trang bị lý luận như tụi em mới có thể lãnh đạo chứ

Nhất Phương không nhịn được , cô phá ra cười :

- Đúng đó Trâm . Đợi công ty nào làm ăn thua lỗ Trâm tới đó lãnh đạo người ta giải thế là bảo đảm thành công.

Thường Sơn mỉm cười :

- Em hay châm chích Bảo Trâm lắm hả Phương ?

- Đâu có tại hôm nay nói chuyện với anh nên nhỏ Trâm mới triết vậy chứ . Bình thường tụi em hợp rơ lắm . Em đã nhất quyết không xen vào rồi mà nó cứ nói triết hoài em chịu không được . Thì thôi , em ăn tiếp đây.

Thường Sơn và Bảo Trâm tiếp tục câu chuyện :

- Đúng là học bên xã hội thì khả năng lý luận rất vững . Nhưng em cũng phải thấy là xã hội bây giờ cạnh tranh rất nhiều . Mình phải thật sự có khả năng thì mới đứng nổi

- Em biết chứ . Nhưng em tin là em sẽ không thua ai . Anh Sơn biết không , thầy em bảo em là học trò duy nhất nắm vững lý luận đấy

Nhất Phương che miệng ngáp dài . Câu chuyện lằng nhằng của hai người làm cô chán muốn chết được . Cô cảm thấy cả hai có chút gàn gàn dở dở . Vậy mà họ nói say sưa , quên bẵng có cô ngồi bên cạnh

Nhất Phương loay hoay trên ghế , eo tới ẹo lui vỉ mỏi lưng . Cuối cùng chịu hết nổi , cô lên tiếng :

- Về nghe quý vị . Buồn ngủ quá .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 01.07.2013, 11:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 25.06.2013, 20:02
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 256
Được thanks: 354 lần
Điểm: 8.43
Có bài mới Re: [ Hiện đại ] Đêm Dạ Vũ - Hoàng Thu Dung - Điểm: 10
Chương 3:

Mặc cho cô than thở , Thường Sơn và Bảo Trâm vẫn không dứt nổi câu chuyện . Nhất Phương nói mãi đến lúc cô nổi giận thật sự và cương quyết đòi về , Thường Sơn mới miễn cưỡng chiều ý cô.

Đối với Bảo Trâm và Thường Sơn thì đây là buổi đi chơi thú vị . Nhưng Nhất Phương thì chán chết được . Cô tự hứa sẽ không đi chơi thế này nữa . Toàn là làm nhân vật thứ ba thứ thái . Lần đầu tiên cô thấy Thường Sơn nói chuyện một cách tâm đắc say sưa như vậy . Cô với anh yêu nhau như chứ chả bao giờ nói nhiều với nhau . Hình như anh hợp với Bảo Trâm hơn cô.
Hình như không hiểu Nhất Phương đang giận , Thường Sơn vô tình :

- Bạn em nói chuyện hay lắm đó Phương . Anh chưa thấy cô gái nào sâu xấu như vậy . Xã hội bây giờ con gái hay chạy theo lối sống thực dụng . Còn cổ thì vẫn giữ được sự khiêm tốn , bình dị hay đó chứ

"nó mà khiêm tốn . Nói chuyện kiêu hãnh không chịu được mà anh bảo khiêm tốn" . Nhất Phương nghĩ thầm . Nhưng chỗ chỉ im lặng . Hình như cô bắt đầu nhận ra khía cạnh mới trong tính cách của Bảo Trâm . Nó làm cô không thích lắm . Nhưng không thể nói ra.

Cô đã tự hứa sẽ không có cuộc đi chơi tay ba nữa . Nhưng có muốn tránh cũng không khỏi .

Vì chính Bảo Trâm và Thường Sơn đặt cô vào tình trạng tiến không muốn mà thoái cũng không
xong.

Chiều nay về phòng thì đã thấy Thường Sơn đang nói chuyện với Bảo Trâm . Thấy cô đẩy cửa bước vào , anh mỉm cười :

- Tối nay toà soạn tổ chức buổi giao lưu với diễn viên . Anh biết em mê mục này lắm . Sửa soạn đi cưng , Bảo Trâm cũng đi nữa

Nhất Phương hơi ngần ngừ . Dĩ nhiên là cô sẵn lòng đi chơi rồi . Tới chỗ đông đúc vui nhộn là cô chịu lắm . Nhưng Sơn lại rủ cả Bảo Trâm . Có khi nào họ bỏ mặt cô một mình để chuyện trò với nhau không . Bị bỏ rơi hai lần là cô bị dị ứng lắm rồi

Thấy cô đứng suy nghĩ , Nhất Phương giục :

- Anh phải tới sớm để chuẩn bị nữa . Nhanh đi nho ?

Bảo Trâm cũng hoa. theo :

- Anh Sơn chờ Phương cả tiếng đồng hồ rồi đó . Lẹ lẹ đi.

Nhất Phương khẽ nhún vai , rồi lấy đồ đi vào phòng tắm . Cô không đi vì bị hối thúc , mà vì ý thích của chính mình . Vả lại ở chỗ ồn ào như vậy , hai người ngồi rủ rỉ triết lý thì ai coi cho.
Đúng như cô nghĩ , cả buổi tối Thường Sơn bận chạy lui trong hội trường . Thỉnh thoảng anh xuống ngồi bên cô . Rồi lại đi . Hầu như anh không nói với Trâm câu nào.

Nhưng lúc ra về . Bảo Trâm chủ động rủ đi uống cà phệ Nhất Phương lắc đầu :

- Thôi về , tối rồi.

- Mình ngồi chơi chút chứ có lâu đâu mà sợ trễ . Nhất Phương định phản đối tiếp thì Thường Sơn đã lên tiếng :

- Hay là mình ghé uống nước chút nghe em.

- Thôi , tối rồi

Bảo Trâm chạy sát vào xe Thường sơn :

- Đến chỗ quán hôm trước đi anh Sơn.

- OK . Thường Sơn gật đầu

Nhất Phương im lặng . Cô không muốn phản ứng quyết liệt vì như vậy thi tạo thêm ấn tượng cho cả hai . Cô đi vào quán mà trong bụng giận ứ hơi . Đúng như cô nghĩ . Thường Sơn và Bảo Trâm nói chuyện mưa nắng với cô một lát rồi bỏ mặc cô ngồi đó . Tiếp tục đề tài hứng thú của mình

Nhất Phương im lặng ngồi nhìn vẩn vơ ra đường . Cô không mang đồng hồ nên không biết là mấy giờ . Nhưng nhìn các cặp tình nhân cứ lần lượt rời khỏi quán , cô biết là khuya lắm rồi. Cô sốt ruột :

- Về thôi quý vị . Coi chừng ký túc xá đống cửa

Nhưng lời nói của cô như mưa rơi trên lá . Chẳng ai để ý nghe . Thường Sơn đang thao thao bất tận về một đề tài nhân sinh . Còn Bảo Trâm thì chăm chú nghe. Thỉnh thoảng lại phụ họa vài câu đồng tình . Nhất Phương thấy mình lố bịch vô cùng . Cô ngồi im chịu đựng

Đến lúc cô chủ quán đến nhắc , họ mới chịu chấm dứt câu chuyện . Và trên đường về cả hai lại tiếp tục đề tài củ . Nhất Phương ngồi phía sau Thường Sơn . Cố kiềm chế cơn giận và tự hứa đây là lần đi chơi cuối cùng

Và đến nơi thì ký túc xá đóng cửa . Cả ba bối rối đứng im nghĩ cách gọi người mở cổng . Nhất Phương giận run lên . Nước mắt cô ứa ra rồi khóc tấm tức . Bảo Trâm xuýt xoa :

- Mình mê nói chuyện quá . Đâu ngờ khuya dữ vậy.

Thường Sơn cười như biết lỗi :

- Đừng giận anh nghe Phương , sao lúc nãy em không nhắc.

"Tôi nhắc mà hai người có chịu nghe đâu" Nhất Phương tức tối nghĩ thầm . Nhưng không thèm nói . Chỉ đứng khóc thút thít . Thường Sơn quýnh lên :

- Đừng khóc Phương , anh xin lỗi . Mai mốt anh không để chuyện này xảy ra lần nữa đâu.

- Không bao giờ có lần sau nữa đâu . Tôi ghét hai người lắm . Bây giờ làm sao mà cô đây . ..

Thường Sơn suy nghĩ một lát :

- Hay tối nay về nhà anh ngủ đỡ . Xem như em với Bảo Trâm về nhà đi

Đúng là không còn cách giải quyết nào khác . Nhất Phương đành gật đầu . Thế là cả ba kéo đến nhà Thường Sơn . Dọc đường mặc cho anh năn nỉ , cô một mực lặng thinh . Thật ra chuyện về trễ không làm cô giận lắm . Nhưng sự thân mật giữa hai người thì cô không chịu nổi.
Đến nhà Thường Sơn thì đã 12 giờ . Nhất Phương chỉ muốn đi ngủ . Nhưng Thường Sơn không hiểu . Anh đến cassette lựa một băng nhạc mà cô thích . Rồi pha cà phê bày ra bàn . Trên bàn còn có đĩa bánh mà cô thích . ba người ngồi nhấm nháp cà phê và nghe nhạc . một lát sau thì Nhất Phương quên khuấy đi sự giận hờn . Cô nhịp chân hát khẽ theo bản nhạc . Rồi vui vẻ đứng lên kéo tay Thường Sơn :

- Nhảy bản này đi anh.

Thường Sơn cười bối rối :

- Anh không biết nhảy . Em biết tính anh rồi mà

- Chán anh quá
Nhất Phương vừa nhún chân , vừa đẩy Thường Sơn ra . Cô quay tròn theo điệu nhạc , quay vòng một cách hứng phấn . Nhìn cô sôi nổi trễ trung và tràn đầy sức sống
.
- Anh có thấy nhỏ Phương sống theo thời thượng quá không ? Hầu như nó không có thời giờ để dừng lại suy nghĩ , chỉ lao tới mà thôi.

Thường Sơn xoay xoay ly cà phê , cười trầm tư :

- Tính cổ là vậy . Sống hết mình và tận dụng thời giờ để hoạt động . Nhiều lúc anh cũng buồn vì thấy mình bị bỏ quên . Nhưng bù lại , gặp cổ lúc nào anh cũng thấy vui.

- Đúng rồi tính nó vui nhộn , lại gần nó không thấy chán . Em thì khác . Em thích đứng riêng mình một góc , nhìn và quan sát người ta sống , từ đó rút ra cho mình những kinh nghiệm

- Em còn nhỏ mà chín chắn thật . Lấy thất hại của người khác làm bài học cho mình . Em hay đấy

Bảo Trâm cười khiêm tốn :

- em đâu có gì hay , chỉ tại em thích nghiêng về nội tâm mà thôi.

- Anh cũng vậy , anh quan niệm con gái thì tâm hồn phải như giếng sâu . Dò hoài không thấy đâu là tận cùng

Ngay lúc đó Nhất Phương đến ngồi phịch xuống ghế , thở dốc :

- Ới , mệt quá trời

Bảo Trâm đấy ly trà về phía cô :

- Uống đi cho đỡ mệt - Cô nói như nhận xét - Phương lúc nào cũng ồn ào . Chẳng chịu ngồi yên bao giờ . Hình như tay chân Phương có gần lò xe sao ấy

Nhất Phương nhăn mũi :

- Ngồi yên chán chết , như bà cụ ấy

- thì mình cũng hay ngồi suy nghĩ một mình đấy , cô thấy chán đâu.

- Trâm giống bà già thấy mồ . Tối ngày cứ ngồi đó tâm ngâm nhưng tư tưởng cao siêu của Khổng Tử . Mình thấy như vậy cũng hay . Nhưng thời bây giờ khác như vậy cũng hay . Năng động là thượng sách . Khỏi sợ bị lạc hậu.

Bảo Trâm phản đối :

- Mình thấy Phương sống thời thượng quá . Học thì chọn khoa Đông Nam Á , hết lấy bằng Pháp văn rồi đến tiếng Nhật . Thấy Phương sống hiện đại mà mình phát chóng mặt . Coi chừng ế đó.

Nhất Phương hếch mặt :

- Không dám ế đâu . Như Trâm mới là sợ ế đó . Tối ngày cứ chẳng làm gì , chỉ suy nghĩ , triết lý . Mai mốt ra trường Trâm không thể biến tư duy đó thành vật chất đâu . Lúc đó Trâm sẽ thấy mình lặc lõng và sinh ra chán đời . Mình đã thấy trước viễn ảnh đó rồi.

Bảo Trâm nói kiểu hãnh :

- Mình sinh ra để làm chức năng lãnh đạo . Không việc gì phải bon chen . Mình không thèm làm như vậy , tầm thường lắm.

Nhất Phương nhăn mặt :

- Trâm cứ sống trên mây và tự huyền hoặc mình không à . Trâm tưởng tượng mình như một nữ thánh không thèm dấn thân vào cuộc sống bon chen . Nhưng thật ra là Trâm không đủ bản lĩnh và tài năng , lúc nào cũng tự giấu mình , lừa dối bản thân mình

Thường Sơn khoát tay :

- Em không nên đánh giá Bảo Trâm như vậy . Cổ có cái hay riêng của mình Phương à
Bảo Trâm hình như bị tự ái . Cô nói gằn :

- Anh Sơn không cần bênh em . Còn Phương nữa . Phương cứ cho rằng sống hiện đại là haỵ Nhưng Phương đã đánh mất nền tảng căn bản của con gái . Đó là đời sống nội tâm , trí tuệ và sự sâu sắc.

Nhất Phương hỉnh mũi :

- Nếu ngồi đó huênh hoang về tư tưởng cao cả để thể hiện nội tâm , thì mình có thể nói ngày này qua ngày kia. Nhưng mình thì khác . Đời sống tinh thần của mình thể hiện qua hoạt động . Trâm có thấy ai bảo mình vô vị nhạt nhẽo chưa nào . Đâu phải nói nhiều mới là người sâu sắc
Thường Sơn mĩm cười :

- Em nói vậy không đúng . Nói nhiều thì không thể đánh giá là có nội tâm , chủ yếu là lời nói có giá trị , thông qua những gì mình nói để người ta nhận ra cái đẹp của tâm hồn . Đó mới thật sự là sâu sắc.

Nhất Phương cũng bị chạm tự ái . Rõ là Thường Sơn đang bênh vực Bảo Trâm . Cô hếch mặt lên châm chọc :

- Nói chung ai hay triết lý gàn dở hợp với anh , thì đó là người có tâm hồn chứ gì

- một phần thôi. Nhưng anh thấy em đừng nên xem thường những gì Bảo Trâm nói . Em sống thời thượng quá . Cứ mãi mê theo đuổi cái hào nhoáng , anh sợ có ngày em thất bại
Bảo Trâm họa theo :

- Anh Sơn nói đúng đó . Mình nhớ danh ngôn có câu đại khái thế này . Tôi tìm hạnh phúc cho mình bằng cách kiềm chế những tham vọng , chứ không phải làm thỏa mãn nó . Phương nhiều tham vọng quá , sợ có ngày sẽ nhận ra mình đánh mất chân giá trị của cuộc sống

Hết Thường Sơn rồi đến Bảo Trâm thay phiên nhau phê phán cộ Mỗi người có một cách nói . Nhưng cả hai tỏ ra rất hợp nhau. Cả hai làm cho Nhất Phương nghĩ rằng mình là người bỏ đi rồi . Điều đó làm cho Nhất Phương bị xúc phạm , tự ái đùng đùng

Cô muốn hét lên , muốn bảo hai người hãy cút đi. Nhưng cô cố kìm cơn giận . Ghen tuông lúc này chỉ chứng tỏ mình là người tầm thường . Đó là một cách tự hạ thấp mình . Nhất Phương sống vô tư vui vẻ . Nhưng đâu phải là thiếu bản lĩnh . Cô chỉ nhướng mắt :

- Không ai giương thuyền ra biển khi đang có sóng . Mình thấy bọn mình đang giận vì bất đồng quan điểm . Có lẽ nên ngưng trang luận vậy . OK ?

Bảo Trâm không hiểu ý , vẫn ngoan cố lấn tới :

- Nhưng vậy là Phương thừa nhận quan điểm của Phương là sai rồi . Đúng không ?

Nhất Phương im lặng . Giọng Bảo Trâm đầy vẻ tự hào :

- Anh Sơn thấy không , cuối cùng thì ý kiến của em cũng là chân lý . Không thể phủ nhận nó được bằng chứng là nho ? Phương nói không qua nổi em đấy

Thấy nụ cười trên môi Thường Sơn , Nhất Phương cười nhạt . Ngay cả anh cũng không hiểu cộ Vậy mà cả hai tự hào mình là người sâu sắc , tinh tế và hiểu thấu lòng người . Cô đứng dậy , nói một cách vô cảm :

- Đâu phải chỉ có người hùng biện mới thuyết phục được người ta đồng quan điểm với mình bằng sự im lặng . Mà ngay cả những người vô duyên vẫn có khả năng làm cho người khác không muốn nói - Cô nhìn hết người này đến người kia , cười lạnh lùng - Tôi nói như vậy qúi vị thấy có triết lý không . Có thể hiện nội tâm sâu sắc và trí tuệ không ?

Thường Sơn hiểu cô đang giận , anh nói như dỗ dành :

- Anh đâu có phê phán em điều gì đâu. Lúc nào em cũng dễ thương trong mắt anh . Đừng giận như vậy , Phương Nhất Phương quay mặt chỗ khác :

- Em có thể ngủ được chưa ?

Cô theo Thường Sơn vào phòng ngủ . một mực không trả lời những câu hỏi của anh . Thường Sơn giăng màn cho cô rồi cúi xuống hơn cô . Nhưng Nhất Phương né đầu tránh . Anh đành nói nhỏ :

- Chúc em ngủ ngon

Cô chờ cho anh đi ra mới nằm xuống giường . Ngoài phòng khách im lặng một lát . Rồi tiếng Bảo Trâm nói như giận dỗi . Hình như Thường Sơn năn nỉ thuyết phục cô . Nhất Phương cắn răng , vùi mặt vào gối . Cô cảm thấy một sự đổ vỡ đang diễn ra trong cộ Và một mối quan hệ mật thiết đã hình thành giữa Thường Sơn và Bảo Trâm . Có ngăn cản được họ hay không ? Điều đó cô thật sự không dám tin chắc nữa

Nhớ lại lúc mình đã nặng lời với hai người . Nhưng cô không hối hận . Bảo Trâm đã bắt cô phải cư xử như vậy . Làm sao cô có thể im lặng để bị khích bác chứ . Cô cảm nhận tình bạn giữa hai người bắt đầu rạn nứt . Nhưng không có ý định hàn gắn.

Nằm im nghe Bảo Trâm và Thường Sơn nói chuyện ngoài phòng khách . Cơn giận của cô mỗi lúc một tăng . Và biết mình sẽ không tha thứ cho sự thân mật đó

Mấy ngày sau , hông những chi ? Nhất Phương , mà ca ? Bảo Trâm cũng cảm nhận sự rạn vỡ trong tình bạn . Cả hai vẫn cố nói chuyện bình thường . Nhưng tuyệt đói không nhắn đến Thường Sơn và cái đêm ở nhà anh . Nhưng tránh một ấn tượng khó chịu

Sáng chúa nhật , Nhất Phương đạp xe lang thang ra đường . Cô cố tình tránh mặt Thường Sơn . Mỗi lần nghĩ đến anh , cô chỉ có cảm giác buồn và giận . một nổi giận hờn hông sao giải thích được , vì mọi việt đều rất mơ hồ

di ngang qua một biệt thự có giàn hoa tím . Nhất Phương dừng lại , ngắm nghía những cụm hoa phơn phớt tím . Cô không biết đó là hoa gì . Nhưng rất thích nhìn nó . Thành phố này có đến triệu triệu ngôi nhà đẹp . Nhưng tìm đâu ra được một nhà có trồng hoa đẹp như thế
Ngắm nghía một lát , cô ngó nghiêng vào nhà thăm dò , rồi dựng xe bên bờ tường , bạo dạn nhón chân ngắt nhanh một cụm hoa

Nhưng cô chưa kịp bé nhánh hoa , đã nghe tiếng nhấn kèn inh ỏi . Cô giật mình quay lại . một chiếc du lịch đang lăn bánh ra đường . Cánh cổng mở toang . Cô hết hồn vội dắt xe , đạp thật nhanh rẽ vào một ngã tự Tim đập thình thịch vì hồi hợp

"Nhát như thỏ" Nhất Phương nghĩ thầm , rồi bật cười một mình . Qua phút hết hồn rồi , k cô thấy mình ngớ ngẩn không thể tưởng tượng . Hái trôm một cụm hoa thì đã sao chứ . Không lẽ chủ nhân ngôi biệt thự đó ăn thịt được cô

Nhất Phương định quay trở lại bẻ một nhánh về cắm vào bình hoa . Nhưng cô đã đi một đoạn xa q ua . Trở lại thì làm biếng . Để mai vậy

Nhưng một việc không ngờ nhất đến với cô . Y như chuyện thần thoại . Buổi chiều đến trung tâm ngoại ngữ . Nhất Phương thấy chỗ ngồi của mình có một bó hoa tím . Giống hệt loại hoa ở biệt thự cô đi ngang lúc sáng . Nhất Phương loay hoay vạch bó hoa tìm xem có mảnh giấy phép trong đó không . Nhưng tuyệt đối không một dòng chữ . Không một lời để tặng . Ai thế nhỉ ?

Cô đưa mắt nhìn trong lớp . Cố đoán xem ai có thể là chủ nhân bó hoa. Nhưng cô không đoán được ai ca ?

Cô len lén nhìn Triệu Nguyên . Hy vọng tìm thấy một cử chỉ khác lạ của hắn . Hắn ngồi kế bên cộ Có thể là chủ nhân bó hoa lắm chứ . Nhưng mặt hắn vẫn thản nhiên như mọi ngày . Thậm chí không hề ngó bó hoa của cô hay buông một lời bình phẩm . Vậy thì chắc chắn không phải của hắn rồi

Buổi tối về phòng , Nhất Phương hí hửng cắm mấy cành hoa vào bình đặt ở kệ sách . Giá mà ngày nào cũng có hoa để ngắm thì thích thật

Cách một buổi chiều , chiều hôm sau nữa cô đi học ngoại ngữ , vẫn thấy một phép lạ như thế  Chỗ bàn của cô có một hoa tím không ghi lời tặng . Nhất Phương thấy mình giống cô Tấm quá. Chỉ ao ước là được mãn nguyện ngay

Liên tiếp mấy ngày sau cũng vậy . Cứ mỗi lần đến lớp ngoại ngữ là có hoa. Ban đầu Nhất Phương không nghĩ gì ngoài ngạc nhiên . Nhưng từ từ cũng đâm ra nghĩ . Nếu nói không khiêm tốn thì rõ ràng có một cây si đang thầm chinh phục cô . Nhưng không biết đến chừng nào nhân vật đó mới xuất đầu lộ diện

Tối này thầy đến hơi muộn , lớp học nó chuyện nhao nhao. Ngồi yên mà không có ai nói chuyện cũng buồn

Nhất Phương bèn lấy cây thước khều tay Triệu Nguyên , khi hắn quay lại , cô chìa bó hoa ra :

- Anh thấy hoa của tôi có đẹp không ?

Triệu Nguyên im lặng chán chê , rồi buông một câu :

- Đẹp

- Này , mấy lần anh vào trước tôi , anh có thấy ai đặt nó ở đây không vậy ?

- Tôi không biết

Hắn nhìn ngón tay cô mân mê cánh hoa , rồi hỏi một cách quan tâm :

- Cô thật sự không biết chủ nhân của nó à ? Cũng không đoán được à ?

- Làm sao tôi đoán được . Ai mà giấu mình kỳ ghê , không biết họ nghĩ gì nữa

Mắt cô chợp lấp lánh vẻ tinh nghịch . Cô cười láu lỉnh :

- Chắc có ai thấy tôi đẹp nên thích tặng hoa. Tôi đoán đúng chứ hả . Này , thế anh có thấy tôi xinh không ?

Triệu Nguyên nhướng mắt nhìn cô , như chế giễu . Rồi nói vừa nghiêm chỉnh , vừa hài hước :
- Cô giống Sophia Macau , chỉ khác có khuôn mặt

Nhất Phương vẫn ngoan cố mũi cô hếch lên :

- Nhưng anh phải thấy là tôi xinh chứ . Không biết mắt mũi anh để đâu mà không thấy là tôi đẹp . Rõ là anh ganh tị với tôi

Cô chúi đầu vào tay , cười khúc khích . Triệu Nguyên không nói gì . Chỉ lắc đầu như chịu thua . Rồi nhìn đồng hồ . Thầy đến trễ 10 phút rồi

Nhất Phương chống cằm nhìn mọi người một cách chán chê , rồi chép miệng :

- Ngồi không chán ơi là chán . Chơi carô không anh Nguyên

Không đợi hắn đồng ý hay không . Nhất Phương tinh nghịch thò tay lấy quyển tạp của hắn . Dứt ra đôi giấy ở trang giữa rồi đi trước một nước cờ . Triệu Nguyên đủng đỉnh rút cây viết trong túi áo , gạch dấu x tiếp theo chữ o của cộ . Chỉ loáng một cái . Cả hai đã chơi xong một nước . Nhất Phương phấn khởi và khoái chí lắm . Cô thắng hắn một lượt ba bàn . Nhưng liên tiếp mấy bàn sau thì cô thua tí bi ?

Cô nổi sùng liếc hắn tơi bời . Nhưng hắn vẫn tỉnh bơ , thắng hết bàn này đến bàn khác . Thậm chí còn nói như trêu tức cô :

- Thật tình là tôi không muốn thắng . Nhưng cô cứ thua hoài thì tôi biết làm sao

- Hứ

- Bàn này cô "chịu khó" thắng đi vậy.

Nếu không có thầy vào lớp chấm dứt giờ rảnh rổi , thì chắc Nhất Phương sẽ còn thua thêm mấy bàn nữa . Cô mở tập ra mà trong bụng cứ ấm ức . Tên Triệu Nguyên này thật là đáng ghét . Làm cô cụt cả hứng . Từ đó giờ cô là vua chơi cờ carô . Chơi với ai cũng chỉ có thắng . Kể cả Thường Sơn . Vậy mà cô lại thua Triệu Nguyên . Thua một hơi cả chục bàn . Không nổi sùng sao được.

Nhất Phương nhất định sẽ chơi cho hắn một cú đau ra trò . Nhưng nghĩ hoài không ra . Cuối cùng cô đành tự an ủi bằng cách hứa với lòng sẽ đợi một dịp nào đó.

Chiều nay đang giờ học . Nhất Phương chợt nghe tín hiệu phát ra bên cạnh . Cô chưa biết đó là gì đã thấy Triệu Nguyên rút phonelink trong túi áo ra . Đọc lướt dòng nhắn tin trong máy rồi bỏ nó vào túi . Cô nhìn hắn một cách thắc mắc . Thì ra Triệu Nguyên đã đi làm . Mà lại làm gì đó ở vị trí khá cao . Chứ nếu còn đi học thì hắn dùng phonelink làm gì.

Một ý nghĩ chợt lóe trong đầu . Cô nói như tò mò :

- Anh có máy gì vậy ? Cho tôi xem với.

Triệu Nguyên rút máy đưa cho Nhất Phương . Cô cầm lên ngắm nghía :

- Tôi chỉ thấy người ta quảng cáo trên báo chứ chưa xử dụng bao giờ . Máy này số mấy vậy ?
Triệu Nguyên không nói lẳng lặng ghi số máy vào góc tập của cô . Không thấy nụ cười tinh quái trên môi cô . Nhất Phương nhìn lướt qua , rồi xếp tập như rất lơ đãng . Chẳng qua cô bắt buột phải hỏi vì lịch sự thôi.

Một tuần sau , đang chuẩn bị đến lớp ngoại ngữ thì Triệu Nguyên nhận được lời nhắn trong máy của Hạnh Phương.

" Thầy Trí đang nằm bệnh viện . Lớp tập họp ở cổng sau lúc sáu giờ . Đến đó ngay lớp chờ . Hạnh Phương . "

Nhất Phương đến lớp hơi sớm . Hồi hộp chờ tác dụng của tin nhắn do cô đạo diễn . Quả thật chiều nay Triệu Nguyên không đến lớp học . Hình dung vẻ ngỡ ngàng của hắn khi đứng trước cổng bệnh viện . Cô cứ cười mím một mình . Chưa khi nào chọc ai mà cô khoái chí hơn thế . Nhất là người đó là Triệu Nguyên , vui dễ sợ.

Giờ học sau , Nhất Phương đi hơi sớm . Cô hồi hộp chờ phản ứng của hắn . Triệu Nguyên vẫn giữ thái độ tỉnh bơ . Hắn không tỏ vẻ gì là nghi ngờ hay muốn hỏi tội cô . Nhất Phương giả vờ cầm bó hoa như ngắm nghía . Nhưng mắt lại không ngờ quan sát hắn . Cuối cùng cô tin chắc hắn không nghi ngờ gì cô cả . Tin đó là do Hạnh Phương nhắn kia mà . Hắn có tức quá thì đến hỏi tội Hạnh Phương , mắc gì đến cô.

Vào lúc Nhất Phương yên trí mình hoàn toàn yên ổn thì Triệu Nguyên chợt chìa qua cho cô một bức tranh . Hắn mỉm cười :

- Đẹp không ?

Nhất Phương cầm lên ngắm . Có mù đến đâu cô cũng nhận ra mình trong đó . Hắn vẽ theo lối ký họa khuôn mặt cô với đôi mắt tròn xoe sợ hãi , bên cạnh là con mèo giơ con chuột lơ lửng trước mắt cô . Phía dưới nữa là dòng chữ thật to HÃY ĐỀ PHÒNG.

Đúng là dọa con nít . Nhất Phương hiểu ngay thâm ý của hắn . Cô quay lại , le lưỡi nháy hắn :

- Dọa con nít hả ? Anh sợ chuột thì có . Hôm nào tôi mang vài con đem vô thì đừng năn nỉ tôi tha nhé . Xì , chuột mà cũng dọa , tức cười ghê.

Triệu Nguyên không trả lời . Chỉ khẽ nhướng mắt như bảo "rất hân hạnh" . Rồi hắn cười cười , nụ cười có vẻ vô hại . Nhưng đối với cô thì dễ ngán vô cùng.

Đúng là Triệu Nguyên chơi đòn tâm lý còn "dã man" hơn cả trò con nít của Nhất Phương . Vì mấy ngày sau đó cô bắt đầu ngán thực sự . Vào lớp mà cô cứ hồi hộp sợ một chú chuột nào đó từ trên trời rơi xuống . Hoặc xuất hiện đột ngột trong ngăn bàn với tiếng kêu chít chít .

Nghĩ đến đó cô đã thấy lạnh người . Bị đe dọa tinh thần kiểu đó thì học gì nổi mà học.
Ban đầu Nhất Phương định đấu trí với hắn tới cùng . Nhưng cuối cùng sợ quá cô hết lì nổi . Tối nay tan giờ học , cô đuổi theo Triệu Nguyên trên hành lang !

- Anh Nguyên . Tôi hiểu anh muốn dọa tôi cái gì rồi . Nhưng tôi không có đùa đâu . Anh mà đem chuột vô nhát tôi thì thôi sẽ la toáng lên cho thầy biết đó.

Triệu Nguyên làm ra vẻ ngạc nhiên :

- Cái gì mà đem chuột vào lớp . Bộ tôi rảnh lắm sao mà làm chuyện đó . Cô tưởng tượng gì vậy ?

Nhất Phương bậm môi , nói một hơi :

- Tôi không tưởng tượng , tôi mà không hiểu anh thì ai hiểu . Anh ác lắm , anh biết bị tôi lừa nhưng không thèm nói . Mà dùng cách hù dọa tôi . Để cho tôi một án treo lơ lửng . Ác vừa vừa thôi chứ.

Triệu Nguyên đứng hẳn lại , nhìn vào tận mắt cô:

- Cuối cùng thì cô cũng tự thú nhận . Có thể chứ . Vậy thì hãy khai thật . Tại sao cô bày ra trò đó để gạt tôi . Hừm , lúc cho cô số phonelink tôi không nghĩ ra . Ai ngờ cô . ..

- Tôi đùa thôi mà.

- không phải đùa , cô muốn trị tôi về tội đã dám chơi cờ thắng cô.

Đúng là chưa có ai hiểu cô hơn hắn . Nhất Phương nhấp nháy mắt :

- Đúng là có . Nhưng tôi chỉ làm anh quê một chút . Còn anh thì làm tôi hồi hộp dài dài . Sao anh ác quá vậy.

Triệu Nguyên nói như lơ đãng :

- Hôm đó cô nói rất hùng hồn rằng cô không hề sợ chuột . Tôi cũng đồng ý như vậy . Chuột là cái gì mà phải sợ chứ.

Biết là có chối cũng không xong , Nhất Phương đành thú nhận :

- Đúng là tôi có sợ . Rất sợ . Và sợ quá nên tôi nói cứng thế thôi . Anh biết vậy rồi thì đừng nhát tôi nhé . Hứa nhé.

Triệu Nguyên quay lại , nheo mắt :

- Tôi đâu có ác với con gái đến vậy . Nam nhi đại trượng phu mà.

"Đại trượng phu con khỉ" Nhất Phương quay lưng đi . Bụng thầm rủa hắn không ngớt . Hắn mà không ác thì ai ác hơn . Chơi kiểu tra tấn tinh thần người ta như vậy còn bảo là không ác . Xí .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 15 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 78, 79, 80

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 450 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Windwanderer: thật ra thấy nó ngọt =.=
Windwanderer: từ lâu tớ luôn thích giọng con gái Huế
cò lười: Giọng con gái Huế rất chi là nhẹ nhàng
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 360 điểm để mua Cỏ ba lá
Windwanderer: tnn toàn báo tin đặt giá mua đồ
Windwanderer: không biết giọng con gái Huế ra sao nhỉ =.=
Windwanderer: năm nay thi miss có ng ở Huế
Nhị Thiếu: có ai ko ạ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 427 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 279 điểm để mua Bút chì
Mía Lao: viewtopic.php?t=406446 bạn vào đây post 1c rồi đợi mod liên lạc :))
Nhị Thiếu: tiền bối nào giúp em đăng truyện với ạ xin hậu tạ
Nhị Thiếu: ad ơi có thể hổ trợ em viết và đăng truyện được không em viết cũng kha khá mà không biết cách đăng
Yajonglee: Q
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn Có Phải Là Dĩnh Hỏa Trùng Chính Hiệu
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Mía Lao: Hi
Ly Mộng: :wave2: muốn tám quá, ko biết d đ có ai onl để làm quen nói chuyện ko   :think: :sweat:
LogOut Bomb: ღsoixam࿐ -> ღsoixam࿐
Lý do: Tự sát
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 264 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 384 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 454 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 392 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 345 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 372 điểm để mua Thỏ đánh đàn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.