Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 175 bài ] 

Tha thứ - Phạm Tiểu Vân

 
Có bài mới 27.06.2013, 05:08
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 07.02.2013, 16:57
Bài viết: 1884
Được thanks: 562 lần
Điểm: 10.95
Có bài mới [Sưu tầm] Tha thứ - Phạm Tiểu Vân - Điểm: 10
images

Tên tác phẩm: Tha Thứ
Tác giả: Phạm Tiểu Vân
Đánh giá truyện theo độ tuổi: 13+
Thể loại: điều tra, thần kỳ, tình cảm
Nguồn: http://truyenthanky.blogspot.com/
Tình trạng truyện: Hoàn nguyên bản gốc, đang trong quá trình tu chỉnh
Cảnh cáo về nội dung: Mọi hình thức sao chép không thông qua sự đồng ý của tác giả đều xem như ăn cắp


GIỚI THIỆU NỘI DUNG


Có bao giờ bạn tự hỏi, thế giới này tồn tại một nơi nằm ở giữa thiên đường và địa ngục? Có bao giờ bạn tưởng tượng, ngoài cuộc sống ồn ào náo nhiệt, vẫn còn chỗ bao la chuyện thế thái nhân tình?

Ai trong đời mà chẳng có một lần phạm lỗi hoặc khiến người khác bị thương tổn…Nhưng nhiều tội lỗi và sự thương tổn mãi mãi cũng không thể biến mất. Chúng đơn giản chỉ hằn sâu vào tim thành những vết rạn, suốt đời không ngừng rỉ máu…

Chỉ một đêm mà vật đổi sao dời, cuộc đời như được lật sang trang mới. Những chuyện lúc trước không thể làm rõ, hãy cứ để thời gian từng chút bóc trần…


QUY MÔ TÁC PHẨM


Toàn truyện gồm bốn phần (172 tập). Phần Một (58 tập), Phần Hai (40 tập), Phần Ba (61 tập) và Phần Bốn (13 tập)

images
images
images
images

ĐÔI LỜI CỦA TÁC GIẢ

Nếu đã từng đọc qua những tác phẩm khác của tôi, bạn sẽ biết thần kỳ là phong cách mà Tiểu Vân rất ưa chuộng. Thế giới do tôi tạo ra dù khác lạ nhưng vẫn gần gũi với đời sống thật của mọi người.

Vì Tha Thứ là một tác phẩm khá dài nên những ai không đủ kiên nhẫn theo dõi thì xin đừng đọc tiếp kể từ sau dòng chữ này. Đừng hối thúc tôi đăng tập mới vì Tiểu Vân hiện đang là sinh viên năm tư, có rất nhiều công việc và bài vở cần giải quyết.

Những commet đóng góp chân tình và những thắc mắc (không nằm trong chủ đích gây tò mò của mạch truyện) sẽ được tôi trả lời và vô cùng cảm tạ. Đừng biến chỗ này thành nơi để bạn quản cáo fic (vì đây cũng là một trong những hành vi bị forum xem là phạm luật – spam).

Nếu cảm thấy không hài lòng về nội dung tác phẩm, bạn chỉ việc “tắt màn hình” chứ đừng ở đây mà nói những lời làm ảnh hưởng đến tâm trạng người khác. Tiểu Vân sẽ vô cùng cảm kích.

Khi muốn mang truyện của tôi đi đâu đó, cảm phiền bạn thông báo và để lại link trong bài viết này. Mọi hành vi sao chép tác phẩm của tôi mà không thông qua sự đồng ý của tác giả (Tiêu Vân) đều bị xem như ăn cắp.

Cuối cùng, mang tâm trạng như tất cả tác giả khác, tôi cũng mong nhận được sự ủng hộ và những comment khích lệ từ mọi người.

Chân thành biết ơn các độc giả yêu quý đã đọc và thực hiện những yêu cầu này!




LỜI CẢM ƠN

Tha Thứ là sản phẩm được ra đời sau cả năm ròng “vất vả” chiến đấu. Tiểu Vân muốn gửi lời cảm ơn đến những độc giả trung thành – những người liên tục “đốc thúc”, “nhắc nhở”, “ỉ ôi”, “khủng bố” mình cho đến tận hôm nay. Sự chờ đợi và ủng hộ từ các bạn là nguồn động lực lớn giúp tôi hoàn thành tác phẩm này. Hy vọng nó sẽ không khiến ai phải thất vọng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 27.06.2013, 07:14
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 07.02.2013, 16:57
Bài viết: 1884
Được thanks: 562 lần
Điểm: 10.95
Có bài mới Re: [Huyền Huyễn] Tha Thứ - Phạm Tiểu Vân - Điểm: 10
Phần Một - Sao đổi Ngôi - Tập1

images

TẬP 1

"Hắn dịu dàng vòng tay ôm lấy nàng. Hai đôi môi triền miên cùng dây dưa một chỗ. Không khí trong phòng phút chốc trở nên ngột ngạt. Một cảnh xuân nóng bỏng chầm chậm diễn ra giữa làn sóng tình mỗi lúc một cuồn cuộn…”

Yên Nhi thích thú mỉm cười, tay nhấp chuột để đọc tiếp những dòng bên dưới. Gã vương gia bá đạo cuối cùng cũng bị Hồng Tiêu chinh phục. Những bức bối do hắn gây ra trước đây đang dần được những giây phút tình cảm giải tỏa phần nào.

Trần Tuyết Vinh viết truyện xuyên không thật hay không thể tả. Yên Nhi đã đọc ba bộ của cô ấy rồi. Hiện tại, đây là bộ thứ tư. Cảm giác lôi cuốn và hấp dẫn chẳng những không giảm đi mà còn tăng lên rõ rệt.

Giá Yên Nhi cũng giống như các cô gái trong tiểu thuyết của Tuyết Vinh, có thể thoát khỏi thời đại của mình, lội ngược dòng về quá khứ. Sau đó, cô sẽ gặp một gã hoàng thượng hay vương gia lạnh lùng nào đấy, chinh phục hắn ta, khiến hắn phải vì cô mà hồn siêu phách lạc.

Ái chà, hẳn sẽ có rất nhiều chuyện hay ho, rất nhiều “khúc tình cảm”.

- Nhi, ra ngoài mua cho ba gói thuốc!

- Dạ?

Giờ này còn đi mua thuốc? Người ta đang đọc truyện hay mà!

Yên Nhi uể oải nhấc người khỏi cái ghế nóng hổi, chân lê lết nhận lấy tờ hai chục ngàn từ tay ba.

- Mặc thêm cái áo. Con gái con lứa, ra đường phải ý tứ chứ. - Mẹ cô ngồi đọc báo trên ghế bỗng ngước mắt nhắc nhở.

Lại còn thay áo! Cửa hàng tạp hóa chẳng phải chỉ ở đầu đường thôi sao? Bây giờ thay, lát nữa về lại phải cởi. Phiền chết được!

Yên Nhi hậm hực quay vào phòng, liếc mắt nhìn nhỏ em đang giả vờ cặm cụi rồi với tay lấy cái áo khoác bằng jean quàng lên người. Coi như đã có một lớp áo giáp.

- Bán con gói con mèo…

Lơ đãng phóng tầm mắt ra đường, cô chợt nghe bên tai vang lên một giọng nói:

- Còn nhỏ như vậy đã hút thuốc. Lại là con gái nữa!

- Ơ, thầy…

Gọi là thầy nhưng Cảnh Huy thật ra chỉ là trợ giảng cho bà cô dạy Ngữ Pháp ở lớp Yên Nhi. Bữa nào cô giảng thì không sao. Nhưng chỉ cần tới phiên anh ta cho bài tập là lại y như rằng cái tên Yên Nhi không thể không được kêu réo.

Trong các môn, cô học yếu nhất vẫn là thứ ngữ pháp khó tiêu ấy. Có lẽ vì mất căn bản ngay từ mấy năm cấp một nên bây giờ mới khổ. Đã vậy còn gặp bà cô khó tính cùng ngài trợ giảng khắc tinh như vậy. Yên Nhi thật không biết phải làm sao mới qua được năm chỉ môn đó nữa.

- Của con đây. – Người phụ nữ bán hàng đưa gói thuốc cùng ít tiền thừa về phía cô.

- Em xin phép về trước. – Yên Nhi vội vã quay bước.

Bộ đồ bộ làm cô thấy hơi ngượng. Thật không ngờ lại có thể gặp Cảnh Huy ở chỗ này. Nhưng chẳng lẽ nhà anh ta cũng nằm trong khu vực?

Nhanh chân bước ra khỏi tiệm bách hóa, Nhi vẫn có thể cảm nhận được một ánh mắt trêu chọc đang dán vào lưng mình. Cái anh chàng trợ giảng đáng ghét!

Rời khỏi mặt đường sáng ánh đèn vàng, cô nhanh chóng rẽ vào con hẻm nhỏ. Cảm giác lành lạnh sau gáy còn chưa tan khiến Yên Nhi bắt đầu thấy lo ngại. Chắc không phải thầy Huy đang đi theo cô chứ?

Nhi bất ngờ dừng lại rồi quay phắt ra sau. Con hẻm quá tối nên chỉ thấy một bóng người đang đứng cách mình rất gần. Hơi thở nặng nhọc truyền tới làm nỗi lo lắng trong lòng cô càng như lửa cháy lan đồng cỏ.

- Thầy…?

“Binh”

Cơn đau bất ngờ thấu vào sâu trong óc. Một dòng máu nóng hổi lăn khỏi trán Yên Nhi trước khi cô chìm vào trạng thái mê man, bất tỉnh…

--o--0--o--

Bàn tay điên cuồng sờ soạng, lục lọi trên người bất ngờ lôi cô gái trẻ khỏi cơn mê loạn.

Thứ đầu tiên cô cảm nhận được chính là đôi môi đau rát và hơi rượu nồng đang xộc thẳng vào mũi. Một người đàn ông trung niên đang nằm trên người cô, hấp tấp cởi hết quần áo của Yên Nhi xuống.

- Tránh… - Cô còn chưa kịp vùng vẫy đã bị hắn dùng một đấm làm cho ngã nhào trở lại mặt đất ẩm ướt - Cứu… - Yên Nhi cố gắng quơ quào và hét lên.

“Bộp”

Cú đấm thứ hai khiến cô cắn trúng da thịt. Mùi máu tanh lập tức tràn ngập khoang miệng.

Đau quá!

Nước mắt Nhi không biết từ lúc nào đã ứa ra. Từng cơn gió lạnh liên tục quấn quanh cơ thể cho thấy quần áo trên người cô đang từ từ bị người ta xé nát.

“Đùng”

Tiếng sấm kinh thiên động địa bất ngờ vang lên, kèm theo tia chớp vừa lóe sáng trên bầu trời. Vòng xoáy vô hình từ đâu hút lấy Nhi và xoay tròn cô trong nỗi sợ hãi.

Luồng khí lạnh bất thình lình chui vào mũi khiến Nhi giật mình mở bừng mắt. Trước mặt lập tức hiện ra gương mặt mờ ảo của một gã đàn ông đang say sưa hôn mình. Mang theo sự khiếp đảm của người đang bị cưỡng hiếp, cô không suy nghĩ liền vung tay tát mạnh.

- Ai da. - Bất ngờ bị vợ mới cưới đánh vào mặt, Thần Tuyên không chịu nổi liền ngồi bật dậy - Tại sao em lại đánh anh?

Nhi không trả lời mà chỉ biết dùng ánh mắt hốt hoảng nhìn quanh. Quần áo trên người chẳng biết từ lúc nào đã chuyển thành loại vải lụa mềm mại. Dưới lưng cũng không hiểu vì sao lại có cảm giác êm ái như đang nằm trên chăn đệm.

- Tuyết Vinh, chuyện gì xảy ra với em vậy? – Người đàn ông lo lắng chồm tới, hai tay ôm lấy vai của cô – Mau nói cho anh biết.

- Tránh ra! - Nhi vừa vung tay định đánh anh ta lần thứ hai thì bị bắt được.

Lực nắm rất chặt, mang theo sức mạnh của nỗi lo âu cùng tức giận.

- Cứu tôi! – Cô lại bắt đầu gào thét - Cứu tôi với!

- Nín! – Tuyên vội vã kéo Nhi vào lòng, dùng một tay để bịt miệng – Em muốn kẻ hầu người hạ đều cho rằng anh đang cưỡng hiếp em sao?

Trên người kẻ này không hề mang mùi rượu mà chỉ có một hương thơm rất lạ. Hai cánh tay lớn của hắn quấn chặt lấy Nhi, triệt để ngăn không cho cô giãy giụa. Nhưng vì quá sợ hãi, cô đã hấp tấp thụi cùi chỏ về phía sau với tất cả sức lực.

- A! – Anh đau đớn kêu lên một tiếng

Hai bàn tay vừa được buông lỏng, cô đã lập tức thừa cơ vùng chạy. Thật không ngờ, phía trước mặt lại thấp hơn vị trí hiện tại khiến cả cơ thể kéo theo cái mền cùng rơi thẳng xuống đất.

- Tuyết Vinh…Tuyết Vinh…

Ánh sáng bỗng từ đâu tỏa ra khắp căn phòng, làm hiện ra trước mắt Yên Nhi một khung cảnh hết sức tráng lệ. Trần nhà bằng kính trong suốt, hiện hữu hình ảnh của bầu trời đầy sao. Các bức tường lấp lánh như được dát kim cương khiến cô càng thêm lóa mắt.

Thần Tuyên lúc này đã ăn mặc chỉnh tề, chân bước nhanh khỏi gường. Trong mắt anh chỉ thấy sự kinh ngạc xen lẫn ngơ ngác. Người đang nằm dưới đất kia quả thật trông rất giống Tuyết Vinh nhưng trên mặt lại đầy vẻ hoảng hốt và xa lạ.

- Em...em có sao không?

- Đừng đụng vào tôi – Yên Nhi lập tức lùi ra xa – Mau tránh ra.

- Tuyết Vinh, có phải anh đã làm gì khiến cho em hoảng sợ?

- Câm miệng, tôi không phải là Tuyết Vinh. – Lời lẽ của cô hung dữ chưa từng có.

Thần Tuyên vì nhất thời choáng váng mà chẳng nói được câu nào.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 27.06.2013, 07:16
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 07.02.2013, 16:57
Bài viết: 1884
Được thanks: 562 lần
Điểm: 10.95
Có bài mới Re: [Huyền Huyễn] Tha Thứ - Phạm Tiểu Vân - Điểm: 10

PHẦN MỘT - SAO ĐỔI NGÔI

TÁC GIẢ: PHẠM TIỂU VÂN

TẬP 2



Tại con hẻm tối, Tuyết Vinh bị những cử chỉ “âu yếm” quá đỗi thô bạo làm cho rất khó chịu, vội mở bừng cả hai mắt. Trước mặt cô không phải là Thần Tuyên khôi ngô tuấn tú mà chỉ có một gã đàn ông râu ria lún phún, cả người ngập trong mùi rượu đang làm càng. Sự lạnh lẽo từ không gian truyền đến khiến đầu óc Tuyết Vinh lập tỉnh táo.

- Bỏ tay ra! – Cô bất ngờ dùng chân đá mạnh vào chỗ hiểm lão yêu râu xanh trước mặt.

- Úi! – Tiếng kêu đau đớn xen lẫn tức giận liền vang lên

Trong lúc quờ quạng đã tóm được chiếc áo khoác bằng jean của ai đó đánh rơi trên mặt đất, Tuyết Vinh liền hấp tấp chụp lên bộ đồ bộ sớm đã bị rách tưa rồi tìm cách tháo chạy. Nhưng còn chưa kịp đứng lên thẳng thớm đã bị gã đàn ông đang nằm dưới đất nắm lấy cổ chân.

Vinh mất đà nên ngã nhào xuống mặt đất lạnh lẽo. Kẻ ở phía sau không chút nhượng bộ liền kéo lê cô trở về chỗ hắn, khiến đất đá liên tiếp đâm vào mặt.

- Không! – Tuyết Vinh giận dữ hét lên, chân không quên đá về sau một cú như trời giáng.

Sự chống trả quyết liện này thật khác xa lúc đầu. Làm gã đàn ông do khinh xuất mà vô tình hứng trọn cú đá vào mặt.

- Con khốn, tao nhất định phải dạy cho mày một bài học.

- Cứu tôi, có ai không…- Tuyết Vinh quật cường đứng dậy, vừa kêu la vừa tìm cách bỏ chạy – Cứu tôi!

- Đứng lại đó!

Chuyện gì đang xảy ra? Mới khi nãy, cô còn đang cùng người chồng mới cưới của mình trải qua những giây phút ân ái. Vì sao vừa mở mắt dậy đã trở thành thế này?

Tiếng bước chân và những lời lẽ hăm dọa phía sau càng khiến tâm tình hoảng sợ của Tuyết Vinh trở nên bấn loạn. Con hẻm nhỏ tối tăm hình như không một bóng người. Mặc cho cô có kêu la khản cổ thì cũng chẳng thấy ai xuất hiện.

Những kẻ sống trong các căn nhà xung quanh đây đều đã chết rồi hay sao? Chỉ còn ánh đèn ở phía xa là dấu hiệu duy nhất dẫn Vinh đến đường lớn.

- Con nhóc kia, mau đứng lại! – Gã đàn ông bất thình lình lại túm tóc cô, giật ngược.

- Á! – Tuyết Vinh cảm thấy da đầu mình như sắp tróc – Đau quá! Buông…

Tấm lưng nhỏ của cô bị thô bạo xô vào tường, đầu đập mạnh kêu cái “cốp”.

- Xem mày chạy đằng nào. – Người đàn ông cuồng bạo hôn lên môi Vinh như một con dã thú.

- Tránh…Không… - Cô gồng mình kháng cự.

Hắn dường như rút kinh nghiệm lần trước nên sử dụng rất nhiều sức mạnh để khống chế. Tuyết Vinh không thoát được liền dùng răng cắn mạnh cho môi hắn suýt chút nữa là đứt thành hai mẩu. Máu tươi xịt ra, dính vào lưỡi cô một mùi tanh tưởi.

- Mẹ kiếp!

Hắn vừa lơi tay, Tuyết Vinh đã nhanh chóng vùng chạy, trên mặt ướt đẫm nước mắt.

- Thần Tuyên, cứu em…

Ánh sáng vàng rực từ phía trước rọi tới khiến cô cứ ngỡ ông trời đã nghe thấy lời kêu cứu của mình.

- Không được chạy. – Gã cầm thú tiếp tục chụp lấy Tuyết Vinh từ phía sau, các ngón tay như muốn cắm sâu vào da thịt mềm mại.

- Cứu tôi…Cứu tôi…

- Nín! – Bàn tay hôi mùi dầu nhớt lập tức bịt lấy miệng cô, lôi đi – Không được la!

Nước mắt Tuyết Vinh không ngừng rơi xuống khi cô ra sức giãy giụa. Từng giọt, từng giọt lấp lánh như châu sa. Cuộc đời tưởng tươi đẹp của cô lại có thể kết thúc trong đen tối và nhục nhã như thế này ư?

Tiếng nổ của động cơ vang lên mỗi lúc một lớn, hòa cùng nhịp đập vội vã của trái tim đang run lên vì khiếp sợ.

Két !!!!!!!!!

Ánh sáng chói lòa đập vào mắt cô làm mờ mọi cảnh vật.

- Bỏ cô ấy ra – Giọng nói lạnh lùng cất lên kèm theo vẻ hăm dọa.

Thần Tuyên thật sự đã đến cứu Vinh hay sao? Cô nhất thời không thể phân định rõ.

Chỉ nhớ giọng anh ấy hình như ôn hòa hơn tiếng nói vừa rồi.

- Tôi nhắc lại, mau bỏ cô ấy ra. Cảnh sát sẽ đến trong vài phút nữa.

- Cảnh sát?

Bàn tay đang túm tóc và bịt miệng Vinh lập tức buông ra. Cơ thể căng cứng bất ngờ được thả lỏng khiến Tuyết Vinh rơi xuống đất như một tảng đá.

- Yên Nhi, Yên Nhi! – Người đàn ông vừa xuất hiện hấp tấp đưa tay đỡ lấy cô, đem thân thể đang run lẩy bẩy ôm vào lòng.

Một chiếc áo vest lớn lập tức được phủ lên người Tuyết Vinh, bảo vệ cô khỏi cơn gió đêm giá lạnh. Hương thơm nửa quen nửa lạ phảng phất trong không khí làm cô thấy thần trí càng thêm mơ màng, bất ổn.

Vì sao còn chưa biết người đàn ông này là ai đã có cảm giác rất quen thuộc? Phản ứng chống trả không biết vì lí do gì cũng lập tức bị xóa bỏ.



Cái đầu đau như búa bổ không ngừng tra tấn Tuyết Vinh. Cảm giác tê râm ran đang lan theo từng sợi cơ trên cơ thể. Cô khẽ mím môi rồi trở mình nhè nhẹ.

- Em tỉnh rồi? – Bàn tay lớn nhanh chóng áp vào trán Vinh để đo nhiệt độ.

- Anh là ai? – Cô mơ màng mở mắt nhìn ra, trong trí nhớ đã bắt đầu khôi phục lại những kí ức đáng sợ - Đây là nơi nào?

- Nhà anh – Cảnh Huy lật đật giải thích – Vì em ngất, anh chưa hỏi được địa chỉ nhà.

- Tôi muốn gặp Thần Tuyên. Làm ơn đưa tôi đến chỗ anh ấy.

Vừa ý thức được tình hình, Tuyết Vinh đã hốt hoảng nhảy xuống giường. Nhưng cái mền khổng lồ khiến cô suýt ngã nhào xuống đất.

- Thần Tuyên? – Huy lật đật đưa tay chụp lấy thân thể yếu ớt đang tìm cách trốn chạy – Ai là Thần Tuyên?

Đến cái tên nghe cũng chẳng giống người Việt Nam chút nào.

- Thần Tuyên mà anh cũng không biết sao? Anh ấy cai quản cả nơi này.

- Cai quản? – Người đàn ông dịu dàng mang Tuyết Vinh đặt trở lại giường – Đây là nhà anh. Ngoài anh ra, không ai có quyền làm chủ.

Cô gái trẻ vừa nghe xong đã hốt hoảng nhìn quanh, vẻ mặt đầy sửng sốt khi nhận ra cách bài trí ở đây chẳng giống gì với nơi cô sinh sống.

- Đây là hạ giới?

Câu hỏi của Tuyết Vinh khiến hàng lông mày Cảnh Huy bất giác nhíu lại. Chẳng lẽ cú sốc ấy làm thần kinh cô có vấn đề? Vết thương trên đầu, anh đã kiểm tra và băng lại rồi. Không có gì nghiêm trọng.

Yên Nhi của Huy hẳn là quá hoảng sợ nên mới ăn nói loạn xạ như thế.

- Đáng ra anh nên đưa em đến bệnh viện.

- Bệnh viện? – Tuyết Vinh ngây ngốc hỏi lại

Chỗ này có bệnh viện? Vậy chắc chắn không phải là quê nhà của cô. Nơi cô ở làm gì có bệnh viện.

Bằng cái đầu của một tiểu thuyết gia nổi tiếng, Tuyết Vinh lập tức đoán được việc đang xảy ra với mình. Nhưng cô thật không dám tin. Chẳng lẽ đây là cách ông trời trừng phạt cô vì đã viết về thể loại xuyên không cực kỳ ăn khách đó?

- Yên Nhi – Cảnh Huy khẽ lay vai của Tuyết Vinh – Em không sao chứ?

- Tôi không phải là Yên Nhi. – Cô giật mình lùi sát vào vách – Tên của tôi là Tuyết Vinh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 175 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 78, 79, 80

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 450 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Windwanderer: thật ra thấy nó ngọt =.=
Windwanderer: từ lâu tớ luôn thích giọng con gái Huế
cò lười: Giọng con gái Huế rất chi là nhẹ nhàng
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 360 điểm để mua Cỏ ba lá
Windwanderer: tnn toàn báo tin đặt giá mua đồ
Windwanderer: không biết giọng con gái Huế ra sao nhỉ =.=
Windwanderer: năm nay thi miss có ng ở Huế
Nhị Thiếu: có ai ko ạ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 427 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 279 điểm để mua Bút chì
Mía Lao: viewtopic.php?t=406446 bạn vào đây post 1c rồi đợi mod liên lạc :))
Nhị Thiếu: tiền bối nào giúp em đăng truyện với ạ xin hậu tạ
Nhị Thiếu: ad ơi có thể hổ trợ em viết và đăng truyện được không em viết cũng kha khá mà không biết cách đăng
Yajonglee: Q
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn Có Phải Là Dĩnh Hỏa Trùng Chính Hiệu
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Mía Lao: Hi
Ly Mộng: :wave2: muốn tám quá, ko biết d đ có ai onl để làm quen nói chuyện ko   :think: :sweat:
LogOut Bomb: ღsoixam࿐ -> ღsoixam࿐
Lý do: Tự sát
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 264 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 384 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 454 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 392 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 345 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 372 điểm để mua Thỏ đánh đàn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.