Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 28 bài ] 

Mắt em người Sài Gòn - Chu Sa Lan

 
Có bài mới 06.11.2011, 14:48
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 27.04.2011, 20:14
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 3250
Được thanks: 577 lần
Điểm: 11.62
Có bài mới [Sưu tầm] Mắt em người Sài Gòn - Chu Sa Lan - Điểm: 10
Mắt em người Sài Gòn
Tác giả: Chu Sa Lan


images


Chương 1


"Anh có chắc là anh thích ngôi nhà này không? "

Jane, nhân viên của hãng địa ốc Century 21 hỏi lại lần nữa trong lúc dẫn Nhật Yên đi vòng quanh ngôi nhà cũ nằm trơ vơ giữa khu rừng.

" Jane đừng có lo... Tôi biết ngôi nhà cần phải sửa chữa nhiều chỗ lắm, tuy nhiên tôi thích sự yên tịnh của nó... "

Ngừng lại, ngước nhìn tàng cây Norway Maple cao ngất tỏa bóng mát rời rợi Nhật Yên tiếp.

" ... Tôi đã đi nhiều khu vực trong thành phố mà không tìm ra một ngôi nhà vừa ý mình trừ ngôi nhà này dù nó ở vào vùng ngoại ô vắng vẻ. Đúng ra thời mảnh đất có giá trị nhiều hơn ngôi nhà…

Jane mỉm cười phụ họa.

" Anh nói đúng... Mấy mẫu đất này sẽ có giá trị lắm nếu...

Ngừng nói, Jane cười với người thanh niên Việt Nam đang đứng bên cạnh mình.

"... Nếu anh không sợ ma… "


Jane không nói hết câu nhưng Nhật Yên hiểu ý. Ngoài cái vẻ cổ kính, liêu trai; ngôi nhà còn nằm khuất trong khu rừng cây cối rậm rạp nhất là xa cách với các ngôi nhà lân cận. Từ chỗ họ đứng ra tới con lộ nhỏ có tráng nhựa cũng gần trăm bước. Rồi từ con lộ nhỏ họ phải đi hơn nửa dặm mới gặp đường lớn. Suốt con lộ nhỏ hẹp này chỉ có ba bốn ngôi nhà nằm rải rác. Vẻ cũ kỹ và điêu tàn cộng thêm không khí u tịch và hoang vắng tạo cho ngôi nhà một nét gì lạ lùng gần như là liêu trai, ma quái khiến cho Jane cảm thấy sờ sợ. Vì thế mà nàng mới nói ra câu trên. Nhìn Jane Nhật Yên cũng cười đùa lại.

" Tôi chưa thấy ma lần nào... Tuy nhiên nếu có may mắn được gặp, tôi hy vọng sẽ gặp được một cô ma xinh xắn và dễ thương…

Jane bật lên tiếng cười vui vẻ vì lời nói đùa của người bạn học cùng trường trung học và đại học với mình. Dừng lại ở chính giữa sân trước, đứng ngắm ngôi nhà cổ lần nữa Nhật Yên chắc giọng.

" Bây giờ chúng ta trở lại văn phòng của Jane để làm thủ tục. Tôi muốn dọn vào càng sớm càng tốt… "

Nhìn Jane anh nói tiếp với giọng nghiêm nghị.

" Tôi sẽ trả bằng tiền mặt. "

Chàng thanh niên Việt Nam hơi mỉm cười khi thấy cô bạn gái mở to " blue eyes " nhìn mình và kêu lên với giọng sửng sốt.

" Tiền mặt... Anh trả một trăm tám mươi lăm ngàn bằng tiền mặt...

Nhật Yên gật đầu cười chúm chiếm.

" Phải... Chỉ có cách đó mới rút ngắn thời giờ và giấy tờ lôi thôi phiền phức.

Jane mỉm cười lắc lắc mái tóc vàng óng ả của mình.

" Jane quên mất là anh có tiền, có thể có bạc triệu... Làm nghề " freelance writer " như anh...

Nhật Yên quay qua nhìn cô bạn gái ngày xưa học cùng trường với mình.

" Sao Jane biết?

" Jane có đọc tiểu thuyết của anh. Từ cuốn đầu tay tới cuốn thứ ba. Tất cả là " best seller " mà...

Giọng nói của Jane nghe thật dịu dàng, âu yếm pha lẫn thán phục và ngưỡng mộ người bạn cùng trường mà không cùng lớp. Nhật Yên cười nhẹ.

" Cám ơn Jane… Không ngờ tôi lại có một đọc giả dễ thương và xinh đẹp…

Cười thành tiếng thánh thót Jane đùa.

" Vậy hả... Anh làm gì để cám ơn cô độc giả trung thành của anh.

Nhật Yên cũng cười đùa lại.

" Tôi sẽ mời Jane đi ăn tối nay sau khi mình làm xong giấy tờ.

Vừa nói anh vừa mở cửa xe ngồi vào ghế phía bên hành khách. Jane từ từ lái xe trên con đường mòn dẫn ra lộ chính trong lúc Nhật Yên quay nhìn ngôi nhà thấp thoáng sau khu rừng cây lá xanh um.

Đang ngồi xem tivi Jane liếc đồng hồ khi nghe tiếng gõ cửa. Bảy giờ. Nhật Yên đúng hẹn tới đón nàng đi ăn cơm tối. Mở cửa nàng thấy người thanh niên Việt đứng với nụ cười vui. Nhìn Jane giây lát Nhật Yên nói chậm và nhỏ.

" Xa nhau một thời gian tôi thấy Jane khác hơn xưa nhiều... Đẹp và quyến rũ hơn.

Jane cũng cười nói nửa đùa nửa thực.

" Anh cũng vậy... Chững chạc hơn, đẹp trai hơn và " hot " hơn…

Nhật Yên nheo mắt nhìn cô bạn học.

" Lần đầu tiên tôi thấy Jane diện... Đẹp lắm.

" Cám ơn anh... Jane ít khi diện.

Nhật Yên mỉm cười. Câu nói của Jane cho anh hiểu rằng anh là người bạn đặc biệt cho nên nàng mới diện đẹp. Hai người song song ra xe. Ngồi vào ghế nhưng chưa vội nổ máy Nhật Yên hỏi nhỏ.

" Jane thích ăn gì. Nhật, Tàu, Thái, Ý hay Việt Nam?

" Mỹ, Tàu với Ý thời Jane không dám đụng tới vì sợ mập còn Nhật thời Jane không thích lắm.

Nhật Yên cười cười.

" Như vậy chỉ còn Thái và Việt Nam.

Jane nhún vai cười nhẹ.

" Tùy anh.

Dù đã hơn bảy giờ nhưng nắng vẫn còn chói chang và nóng hừng hực. Mấy chùm hoa màu trắng, đỏ hay tím lung lay trong gió nơi khuôn viên của Northgate Mall. Xe chạy trên cây cầu cao bắt qua hồ nước mênh mông một màu xanh. Dăm chiếc thuyền trôi dật dờ. Hàng thông xanh cao ngất che bóng mát rời rợi. Dưới gốc cây thông người ta đặt những cái bàn bằng cây và lò nướng thịt. Bãi tắm đông nghẹt người.

Xe chạy xuống tới đầu cầu Nhật Yên chợt lên tiếng.

" Mùi thịt nướng thơm quá.

Cười im lặng Jane liếc người bạn trai đang lái xe. Lúc còn ở trung học nàng biết Nhật Yên nhưng vì khác lớp do đó nàng không có dịp may làm quen với người học sinh Việt Nam hiền từ và dễ thương này. Nàng càng thêm mến mộ khi tình cờ chứng kiến cuộc ấu đả giữa Nhật Yên và Jack, một cầu thủ football nổi tiếng nhất của trường. Cao lớn, dềnh dàng, nặng gần ba trăm cân, Jack được mọi người đặt cho biệt danh là KingKong. Ỷ vào sức mạnh và sự nổi tiếng của mình Jack hay chọc phá nhiều người. Chuyện đó cũng không có gì đáng nói cho tới một buổi chiều thứ bảy ở sân quần vợt của trường. Đứng nơi sân cỏ Jane mục kích Jack cùng với hai người bạn trong đội football chọc phá Nhật Yên và Adam đang chơi quần vợt với nhau. Binh vực bạn và cũng vì tự vệ anh đã đương đầu với KingKong. Trái với sự lo sợ của Jane và mọi người, cũng như không ai biết bằng cách nào, Việt petite đã “ knockout “ một đối thủ có trọng lượng nặng hơn anh hai lần. Chuyện hi hữu này được Jane và bạn gái đồn ầm lên và chẳng bao lâu mọi học sinh đều biết. Từ đó Việt petite đều được mọi người nể phục. Jane muốn làm quen với Nhật Yên nhưng do ở tính tình rụt rè và nhút nhát nên nàng bỏ lở dịp may. Lên đại học, vì ngành học khác nhau vả lại trường đông tới hai ba chục ngàn sinh viên cho nên nàng hầu như không gặp lại Nhật Yên. Bẵng đi thời gian dài nàng mới gặp lại khi anh gọi điện thoại tới văn phòng địa ốc nơi nàng làm việc. Mừng còn hơn bắt được vàng, Jane vồn vả trò chuyện rồi sau đó lãnh phần đưa Nhật Yên đi khắp nơi để tìm mua căn nhà. Nhờ vậy mà hai người có dịp gần gụi với nhau nhiều hơn và đâm ra thân thiết hơn.

" Jane có tới đây lần nào chưa?

Nhật Yên hỏi trong lúc quẹo xe vào Sweet Basil, một nhà hàng Thái nổi tiếng trong thành phố.

" Jane có tới đây hai lần… Lần đầu là ngày sinh nhật thứ 21 và lần thứ nhì khi ra trường.

" Jane đi với ai… Bạn gái hay boy friend?

Nhật Yên hỏi câu này trong khi quay đầu sang nhìn cô bạn học của ngày xưa. Im lặng nhìn bạn giây lát Jane mới cười trả lời.

" Đi với ba má và anh chị… Jane không có bạn trai.

Nhật Yên cười cười im lặng. Dường như nghĩ người bạn cùng trường không tin vào lời nói của mình, Jane cất giọng nghiêm nghị pha chút buồn rầu.

" Từ nhỏ cho tới bây giờ Jane không có quen ai… không có boyfiend…

" Thật ư.

Nhật Yên kêu lên hai tiếng như nửa tin nửa ngờ khiến cho Jane quay nhìn anh.

" Anh có quyền không tin nhưng đó là sự thực… Hai mươi lăm tuổi rồi mà Jane chưa hề có " sex " với ai.



Cô gái hơi mỉm cười khi thấy người bạn học ngày xưa trợn đôi mắt sáng long lanh nhìn mình. Nhật Yên cũng mỉm cười vì sự ngây thơ và thành thật của Jane. Dù đã hai mươi mấy tuổi song nàng vẫn còn giữ được ít nhiều tính chất ngây thơ và hồn nhiên.

" Tôi tin Jane… Đó là điều rất hiếm và rất quý… Thời buổi bây giờ…

Nhật Yên bỏ lững câu nói nhưng cô bạn gái của anh hiểu.

" Cám ơn anh… Anh không cười Jane hả?

Đậu xe vào bãi đậu xe, tắt máy xe xong Nhật Yên đi vòng qua phía bên kia mở cửa cho cô bạn học rồi cười vu vơ.

" Tại sao tôi lại cười Jane… Tôi còn phục Jane đằng khác.

Hai người đi bên nhau vào nhà hàng. Họ được đưa tới một bàn nằm trong góc. Trong suốt bữa ăn họ nói chuyện rất nhiều. Họ ôn lại những ngày còn ở trung học. Nhắc tên những người bạn. Cười vui về những kỷ niệm khó quên. Càng nói chuyện nhiều chừng nào họ càng thân mật và hiểu nhau nhiều hơn. Nhật Yên tỏ ra quý mến và săn sóc trong lúc Jane cũng biểu lộ một cách kín đáo cho người bạn ngày xưa biết là nàng rất có cảm tình và nhất là muốn trở thành một người bạn thân thiết để tình cảm của hai người có thể tiến thêm một bước nữa.

Đợi cho Nhật Yên ký giấy tờ rồi lấy chìa khóa xong Jane mới bắt tay anh.

" Jane xin chúc mừng anh... Chừng nào sửa xong ngôi nhà anh…

Hiểu ý cô bạn gái Nhật Yên gật đầu cười.

" Khi nào xong tôi sẽ điện thoại mời Jane một bữa cơm tối tại nhà.


Hết chương 1



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 06.11.2011, 14:49
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 27.04.2011, 20:14
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 3250
Được thanks: 577 lần
Điểm: 11.62
Có bài mới Re: Mắt em người Sài Gòn - Chu Sa Lan - Điểm: 10
Chương 2




Chiếc xe van ngừng ngay trước cửa sau khi Khanh vừa rời khỏi nhà chừng nửa giờ. Một người đàn ông trong bộ đồng phục của hãng sửa chữa máy điều hòa không khí bước xuống xe mang theo một thùng đồ nghề nhỏ. Hắn gõ cửa chính ba lần. Không có ai trả lời. Lẩm bẩm mấy lời hắn rút trong người ra xâu chìa khóa. Chỉ cần mấy giây đồng hồ hắn mở cửa bước vào phòng khách rộng và vắng. Đứng nhìn quanh quất giây lát hắn bước nhanh tới chỗ tủ sách quan sát đoạn mở thùng đồ nghề lấy ra một vật tròn nhỏ giống như cái nút áo. Tuy chỉ bằng cái nút áo nhưng đó là cái mike " có sức ghi âm cực mạnh, có thể thu nhận bất cứ âm thanh nào xa hơn mười mét. Lôi mấy cuốn sách ra hắn gắn cái nút áo vào vách tường xong đặt mấy cuốn sách trở về lại chỗ cũ. Đi vòng vòng quanh nhà hắn còn gắn thêm một cái mike ở dưới bàn ăn và một cái trong phòng ngủ của Khanh. Đi ngang qua thấy cái laptop để nơi sofa hắn mỉm cười gật đầu tỏ vẻ thích thú. Chỉ cần giây lát hắn đọc hết các email của Khanh. Mười lăm phút sau hắn khép cửa chính và khóa lại cẩn thận xong mới trở ra xe.

Đậu xe bên lề đường giây lát Vinh mới xuống xe. Đứng nhìn ngôi nhà nhỏ, tồi tàn và lụp xụp nằm dưới tàn cây rườm ra hắn lẩm bẩm mấy lời rồi bước đi. Chỉ cần ba bước hắn đã đứng trước cánh cửa sơn màu xanh đậm. Không ngần ngại hắn gõ cửa. Đầu tiên hắn gõ một tiếng dài, hai tiếng ngắn rồi một tiếng dài. Cánh cửa mở ra rồi đóng sầm lại sau khi Vinh bước vào.
" Tôi là George. Mời ông ngồi
George đưa tay ra bắt tay Vinh. Thong thả ngồi xuống ghế Vinh ngầm quan sát George, kẻ đang đứng đầu danh sách của America s Most Wanted . Riêng George cũng âm thầm suy tính và tìm hiểu vì lý do nào mà một undercover agent của sở cảnh sát Houston lại tìm gặp mình để thương lượng.
" Chúng ta không có nhiều thời giờ...
George lên tiếng như thúc giục. Hiểu ý Vinh mở lời.
" Mục đích của tôi là muốn thương lượng với ông một chuyện. Đó là chuyện đối phó với Khanh...
George hơi cau mày khi nghe nói tới tên kẻ thù của mình. Vinh mỉm cười thong thả tiếp.
" Ông thù Khanh còn tôi cũng thù hận nàng không kém gì ông. Ông muốn giết chết nàng, phần tôi lại không muốn Khanh chết...
George nhìn người đàn ông nhỏ thó, gầy gò đang ngồi trước mặt mình. Dường như hắn chưa hiểu được cái ý trong câu nói của Vinh nên chỉ buông một câu.
" Mời ông cho nghe tiếp...
" Tôi biết mối thù của ông đối với Khanh sâu xa lắm cho nên ông mới tìm cách giết chết nàng. Tôi yêu nàng nhưng tôi cũng hận nàng vô cùng. Tôi yêu nàng nhưng không được nàng yêu lại. Điều đó khiến cho tôi khổ sở và đau buồn. Gần đây tôi khám phá ra một chuyện khiến cho tôi ghét nàng, hận nàng và thù nàng. Nàng có bồ...
George chầm chậm gật đầu.
" Tôi biết chuyện này. Tôi đã thấy ông bồ của Khanh. Hai người có vẻ xứng đôi lắm...
George cười ha hả nhưng hắn chợt ngưng bặt tiếng cười khi thấy ánh mắt của Vinh sáng lên nét giận dữ, tàn độc và thù hận. Ánh mắt của Vinh giống như ánh mắt của con chó sói đang bị người ta dồn vào đường cùn.
" Khanh đã làm cho tôi đau khổ và nàng sẽ phải trả giá cho hành động của mình...
" Ông định giết nàng?
George hỏi gọn và Vinh chầm chậm lắc đầu.
" Tôi thù Khanh nhưng tôi sẽ không giết Khanh. Ông và tôi khác nhau ở điểm đó mặc dù chúng ta cùng mục đích là trả thù Khanh. Tôi nghĩ giết chết Khanh cũng không làm nổi đau đớn trong lòng tôi thuyên giảm. Tôi muốn Khanh sống để chịu đớn đau, sầu khổ như tôi đang chịu đựng. Giết chết nàng là tiện nghi cho nàng nhiều quá, là làm cho nàng sung sướng. Ông có nghĩ như thế không? "

George im lặng. Tuy không nói nhưng hắn thầm công nhận Vinh có lý. Giết Khanh chết thời dễ dàng cho nàng quá. Chết, nàng sẽ hết lo âu, sầu khổ, đớn đau. Chi bằng để nàng sống mà ôm lấy thương đau suốt đời.
" Tôi đồng ý với ông. Ông có cách nào hay hơn là giết chết Khanh?
Giọng nói của Vinh rít lên qua hai hàm răng cắn chặt, vọng ra âm u như tiếng con chó sói tru giữa đêm trăng.
" Tôi không giết Khanh mà tôi giết thằng bồ của Khanh. Tôi sẽ bắn vào đầu thằng Châu. Tôi sẽ giết chết hạnh phúc của Khanh. Tôi sẽ để cho nàng sống mà gặm nhắm khổ đau vì mất người yêu...
George nhìn sững Vinh. Hắn bắt đầu hiểu ra lối trả thù thâm độc của gã cảnh sát Việt Nam, thoạt trông không có vẻ gì đặc biệt nhưng lại có cách trả thù tàn nhẫn và độc địa không ai ngờ.
" Tôi sẽ cho Khanh chết dần, chết mòn, chết khô vì héo hon sầu muộn. Tôi sẽ làm cho nàng âu lo, sợ hãi, mang nặng ám ảnh là mình sẽ chết, sắp chết nhưng lại không chết cho tới lúc kẻ thù cho phép nàng chết...
Ngừng lại Vinh nhìn George. Kẻ được liệt vào hàng đầu của America s Most Wanted rùng mình, cảm thấy lạnh sống lưng khi chạm phải ánh mắt băng lạnh của Vinh.
" Đó là lý do khiến cho tôi gặp ông. Tôi và ông sẽ hợp tác với nhau giết sống Khanh, hù cho nàng và thằng bồ của nàng không có được giây phút bình yên để âu yếm, tình tự với nhau, để cho hai đứa nó sợ sệt, ăn không ngon và ngủ không yên...
George mỉm cười thích thú. Tự dưng hắn có một partner lý tưởng cho cuộc trả thù mà bấy lâu nay hắn đã tốn nhiều công sức mà vẫn chưa thực hiện được.
" Ông có ý kiến gì tôi xin nghe
Vinh nở nụ cười khi nghe George mở lời.
" Trước khi tới đây tôi nghĩ ông là một kẻ cộng tác khôn khéo. Bây giờ điều tôi nghĩ không sai lắm. Đây là kế hoạch của tôi...
Vinh thấp giọng nói. Hắn nói tới đâu George gật đầu tới đó. Khi trời xâm xẩm tối George mới mở cửa đưa Vinh ra tận xe.
Đang sắp sửa đi về Khanh vội ngước lên khi nghe tiếng gõ cửa rồi Adam bước vào.
" Tôi đã tìm ra chủ nhân chiếc Impala đã theo dõi bà. Nó đã bị ăn cắp cách đây tuần lễ... Ngoài ra tôi còn tìm ra chỗ ngụ của thằng George...
Khanh hơi nhỏm người khi nghe câu nói cuối cùng của Adam.
" Tuy nhiên khi mình tới nơi thời nó đã đi trước. Thằng này khôn dàn trời. Nó làm sạch tang chứng trước khi dọn đi...
Khanh gật đầu cười.
" Muốn bỏ tù thằng George mình phải kiên nhẫn và khéo léo. Cứ theo sát nó cho tới khi nào mình có đủ tang chứng...
Nói xong Khanh đứng lên. Hiểu ý Adam cười thốt.
" Chúc bà một weekend vui vẻ
" Ông cũng vậy. Đi nghỉ hè ở Denver nhớ mua quà cho tôi nghe...
Cười ha hả Adam nói đùa.
" Bà đâu cần quà của tôi. Bà cần ông Châu hơn...
Khanh cười vui vì Adam nói đúng ý của mình. Khép hờ cửa, tay xách bóp nàng theo Adam ra khỏi phòng. Bước chầm chậm trên hành lang dài theo bãi đậu xe nàng ước một điều mà nàng biết sẽ không xảy ra chiều nay. Châu tới đón nàng đi ăn xong ra biển hóng gió. Châu bây giờ ở cách xa nàng cả ngàn cây số.
" Anh ơi... Em nhớ anh...
Vừa ngồi vào ghế, chưa kịp mở máy xe Khanh nghe điện thoại reo. Nhìn vào màn ảnh nàng hơi cau mày khi thấy chữ " unknown .
" Hello
" Xin lỗi có phải bà đại úy Khanh Trần không ạ?
Khanh do dự không trả lời. Nàng tự hỏi người trong điện thoại là ai, quen hay lạ mà lại biết tên mình, nhất là số điện thoại riêng của mình.
" Xin lỗi ông là ai?
" Tôi là người quen của bà. Tôi biết bà mà bà lại không biết tôi. Sao bà mau quên vậy...
Khanh đi từ thắc mắc này tới thắc mắc nọ. Giọng nói của kẻ lạ trong điện thoại nghe như giọng của robot . Dường như kẻ lạ đã giả giọng bằng cách cho giọng nói của mình đi xuyên qua một dụng cụ lọc âm trước khi truyền qua điện thoại.
" Xin lỗi ông tên chi?
Khanh cau mày khi nghe tiếng cười của người lạ.
" Thưa bà đại úy... Bà ăn tối chưa?
" Mỗi ngày tôi chỉ ăn có một bữa thôi...
" Chắc bà ăn ít để giữ eo?
Khanh khó chịu vì câu hỏi có vẻ sàm sỡ của người lạ. Nàng chưa kịp nói gì người lạ nói một câu mà khi nghe đoạn đầu Khanh giật mình vì kinh ngạc.
" Không những giữ eo mà tôi đoán bà còn giữ cả thân hình trẻ như gái đang xuân... Phải không bà đại úy dễ thương của tôi... hà... hà... hà...
Tiếng cười của người lạ như trêu chọc khiến cho Khanh ứa gan. Nàng chưa kịp cắt điện thoại giọng nói eo éo lại vang lên.
" Muốn biết tôi là ai bà hãy tới nhà hàng Hương Giang đúng 7 giờ tối nay. Chào bà... "

Người lạ đã cúp điện thoại mà Khanh vẫn còn ngồi thừ ra nghĩ ngợi mông lung. Người lạ là ai? Liên hệ như thế nào với mình? Hắn phải là người quen thân lắm mới biết được số điện thoại riêng của mình? Làm thế nào mà hắn biết được số điện thoại? Nàng cố gắng nhớ lại tên tuổi của những người đã có số cell của nàng. Không nhiều mà cũng không ít đâu. Châu, bốn đứa con, ông chồng cũ, gia đình của anh chị em, mấy người bạn thân... Kể ra có tới mấy chục người. Kẻ lạ mặt có thể là một trong số những người vừa kể trên hoặc hắn biết được nhờ những người đó. Suy nghĩ rất lâu Khanh gọi cho Adam và thuật lại vắn tắt câu chuyện.
" Bà cứ tới chỗ hẹn đi. Tôi sẽ phái nhân viên của mình theo dõi hắn. Có thể hắn là partner của thằng George... Tuy nhiên tôi nghĩ là hắn sẽ không chường mặt ra đâu. Không có ai ngu dại gì mà đi hẹn như thế... "

Khanh cũng cùng ý nghĩ với Adam. Kẻ lạ sẽ không dám chường mặt ra vì biết chắc là nàng sẽ không tới chỗ hẹn một mình. Tuy nhiên nàng vẫn phải tới bởi vì nàng không muốn bị hắn cười là chết nhác hay lạnh cẳng. Bàn chuyện với Adam giây lát nàng lái xe trở về nhà. Sửa soạn xong thấy chưa tới giờ nàng gọi Châu để thuật cho anh biết về cuộc hẹn với người lạ. Nàng hy vọng người bạn tình của mình sẽ có ý kiến về chuyện này nhưng Châu không trả lời. Hơi thất vọng nàng vội rời nhà. Trước khi khép cửa nàng còn mở bóp kiểm soát lại khẩu súng đang nằm trong đó.

Đúng năm phút trước bảy giờ Khanh quẹo xe vào bãi đậu xe của nhà hàng Hương Giang. Tất cả đều không có vẻ gì khác lạ. Dù biết người lạ sẽ không tới nhưng Khanh cũng cảm thấy chút hồi hộp. Nàng mong hắn xuất hiện để tóm cổ và nhận diện xem hắn là ai. Nhà hàng khá đông người vì nhằm vào giờ người ta đi ăn. Khách Mỹ, Việt ngồi rải rác khắp nơi. Theo chân người hầu bàn Khanh vừa đi vừa liếc nhanh một vòng. Nàng an tâm khi thấy một nhân viên của mình hóa trang thành khách ăn đang ngồi đọc báo nơi cái bàn trong góc. Gọi tách trà nóng nàng chợt nhớ tới Châu. Anh rất thích uống trà xanh. Nàng mỉm cười khi nghĩ tới cái tật xấu dễ thương của người yêu. Châu thích uống trà thật đậm và cà phê cũng thật đậm bởi vậy tình yêu của Châu cũng đậm đà, cũng nồng cháy và nóng bỏng tới độ làm mềm trái tim, làm sôi máu nóng và tan chảy tâm hồn của nàng. Nhạc trỗi lên chơi vơi, mơ hồ như tiếng thì thầm, lời tình tự của Châu trong ca khúc...

- Anh đến thăm em đêm 30
còn đêm nào vui bằng đêm 30
anh nói với người phu quét đường
xin chiếc lá vàng làm bằng chứng yêu em...

Khanh nhớ lại có lần nàng hỏi đùa Châu là anh sẽ mua cái gì để làm quà cầu hôn nàng. Châu trả lời một câu mà mỗi khi nhớ lại nàng đều bật cười và thương anh nhiều hơn.
" Anh đã email cho ông tơ bà nguyệt và họ hứa sẽ gởi cho anh một cuộn dây tơ hồng. Anh sẽ đi nhặt những chiếc lá phong màu vàng đẹp nhất vào mùa thu và tự tay anh may cho em chiếc áo cưới để làm quà cầu hôn em...
Mặc dù biết Châu xạo mà nàng cũng rưng rưng nước mắt vì cảm động trước món quà hiếm có và lãng mạn của người yêu.
- Tay em lạnh để cho tình mình ấm
môi em mềm cho giấc ngủ anh thơm
sao Giao Thừa xanh trong đôi mắt mòn
trời sắp Tết hay lòng mình đang Tết

Tháng ngày đã trôi qua
tình đã phôi pha
người khuất xa
chỉ còn chút hương xưa
rồi cũng phong ba
rụng cùng mùa

Dòng sông đêm
hồn đen sâu thao thức
ngàn vì sao mọc
hay lệ khóc nhau
đá buồn chết theo sau
ngày vực sâu
rớt hoài xuống hư không
cuộc tình đau...

Khanh chợt thở dài hắt hiu. Khoảng hai tuần lễ nữa là Giáng Sinh. Nàng cảm thấy trơ trọi và buồn rầu vào những ngày cuối năm. Mùa đông năm nay đến sớm hơn thường lệ. Lá vàng rơi. Gió lất lây. Nàng muốn gọi Châu. Muốn được nghe giọng nói trầm ấm, thiết tha. Muốn được nghe lời tình tự dịu dàng và lãng mạn. Tuy nhiên nàng ráng dằn vì đang ở nơi công cộng và nhất là đang ở chỗ hẹn với gian phi. Châu gọi một dĩa bánh cuốn để ăn phân nửa còn phân nửa dành cho bữa ăn trưa ngày mai. 7 giờ 30 tới. Đúng như lời Adam đoán, kẻ lạ không xuất hiện. 8 giờ. Khanh kín đáo gật đầu chào từ giã nhân viên của mình khi anh ta đi ngang qua bàn. Uống cạn tách trà nóng nàng gọi tính tiền rồi thong thả ra khỏi nhà hàng. Trời đêm lấm tấm sao. Gió lành lạnh. Người đi lơ thơ trên lối đi bộ. Đang đi về chỗ đậu xe của mình Khanh hơi chậm bước.. Tự nhiên nàng muốn gọi cho Châu. Mở bóp nàng ngừng lại lục tìm cái cell của mình. Vừa đưa cái điện thoại lên nàng thoáng thấy ánh lửa phựt sáng kèm theo tiếng nổ khủng khiếp. Khanh cảm thấy có sức lực vô hình đẩy thân thể của mình bay trong không khí và nàng chìm vào trong cơn mê thiếp.

Đang ngồi đọc lại truyện dài vừa viết xong để sửa lỗi chính tả và dấu hỏi ngã Châu cảm thấy hồi hộp và lo âu. Cảm giác lo âu và hồi hộp này lớn dần lên khiến cho tay chân của anh run rẩy và mồ hôi vả ra trên trán. Anh chợt nghĩ tới Khanh. Nàng đang làm gì? Ở đâu? Có bị chuyện gì không? Hồi tưởng lại chuyện chiếc xe lạ theo dõi mình ở Baton Rouge Châu càng thêm lo âu. Không chịu được anh gọi cho Khanh. Điện thoại bị đứt liên lạc. Điều đó khiến cho anh càng thêm sợ hãi. Thường thường nếu Khanh có bận chuyện không trả lời được thời chuông vẫn reo và voice mail phát ra để cho anh nhắn lại. Đàng này là im lặng. Hoàn toàn im lặng. Thứ im lặng nặng nề báo hiệu việc gì xảy ra cho Khanh. Nhìn đồng hồ đã hơn 12 giờ đêm Châu thở dài. Phải đợi tới sáng mai anh mới có thể gọi sở cảnh sát ở Pearland để hỏi thăm. Sau một đêm trằn trọc, tới sở làm anh gọi thẳng vào văn phòng của Khanh ở Pearland.
Hello...
Châu nghe tiếng đàn ông trả lời.
Thưa ông tôi tên Châu, bạn của Khanh...
Oh... Ông Châu... Cám ơn ông gọi. Tôi định gọi cho ông mà bận quá. Tôi là Adam...
Linh cảm có chuyện chẳng lành cho người bạn Châu hấp tấp lên tiếng.
Adam... Chuyệng gì vậy?
Xe của Khanh bị đặt mìn... May là Khanh chưa có ngồi trong xe...
Khanh có bị gì không?
Khanh bị ngất xỉu... Mới tỉnh lại hồi sáng... Ông đang ở đâu?
Atlanta... Tôi sẽ có mặt ở bên đó chiều nay...
Ok... See you soon...
Adam ngưng nói. Ngồi thừ giây lát Châu gọi người quen làm ở một công ty du lịch. 11 giờ sáng anh lên phi cơ đi Houston.
Khanh mở mắt sau giấc ngủ trưa. Nàng mỉm cười vui sướng khi thấy đôi mắt lá răm đang âu yếm nhìn mình.
Em khỏe?
Nhiều lắm sau khi thấy anh...
Nhẹ hôn lên môi bạn Châu thì thầm vào tai.
Em đau ở đâu chỉ cho anh biết. Anh hôn lên chỗ đau là em sẽ hết liền...
Bật lên tiếng cười nhỏ Khanh nhõng nhẽo.
Chỗ nào cũng đau hết... Anh...
Châu cúi xuống hôn lên trán, má, mắt môi và mái tóc thoang thoảng hương hoa hoàng lan của bạn. Khanh thì thầm.
Em cám ơn anh đã qua thăm...
Châu cau mày.
Em không cần cám ơn. Anh tình nguyện mà. Anh sẽ ở lại đây một tuần...
Thấy Khanh mở miệng định hỏi anh tiếp liền.
Anh đã xin phép hãng rồi. Anh cũng gọi cho Hạnh biết. Chừng nào em mới xuất viện?
Không biết... Bác sĩ nói cần scan cái đầu của em để xem có gì trục trặc rồi sau đó ông ta mới cho em về nhà...
Cười cười Châu đùa.
Chụp hình cái đầu của em bác sĩ sẽ thấy cục đá bự thật bự ở trong đó. Cục đá nó làm cho cái đầu này bướng và lì...
Vừa nói Châu vừa xỉa vào trán khiến cho Khanh cười hắc hắc.
Em đâu có bướng, có lì với anh...
Ở đó mà không bướng... Ở đó mà không lì... Người ta năn nỉ thiếu điều gãy cái lưỡi mà tỉnh bơ...
Khanh nhìn người yêu.
Ráng đi... Chừng nào anh gãy cái lưỡi lúc đó em sẽ xiêu lòng...
Châu lè lưỡi ra thật dài khiến cho Khanh phải lấy hai tay che mặt và cười hắc hắc. Hơi lắc lắc đầu Châu cười hỏi.
Em đói bụng?
Khanh lên giọng nhõng nhẽo.
Đói muốn xỉu nè...
Em ăn gì anh đi mua cho. Phở, bún bò Huế, bánh cuốn...
Khanh chép miệng.
Phở... Em thèm ăn phở...
Châu cười.
Anh mua đem về đây rồi anh đút cho em ăn nghe...
Khanh thì thầm.
Đưa cái mặt đây hôn một chút. Nhớ anh muốn đứt hơi...

Châu cười chìa má cho người yêu hôn xong bước nhanh ra khỏi phòng. Nửa tiếng sau anh trở lại với một gói thức ăn. Mùi phở bốc lên khiến cho Khanh nuốt nước bọt. Nàng cảm thấy phở ngon hơn khi được Châu đút cho mình ăn.

Bước vào phòng Adam cười ha hả nói đùa khi thấy Châu đang ngồi đút cho Khanh ăn phở.
" Bà may mắn lắm mới có một helper như ông Châu...
Vừa nói ông ta vừa bắt tay Châu.
" Tôi đã hỏi bác sĩ và ông ta nói ngày mai bà sẽ về nhà. Nhưng bà phải tịnh dưỡng ít nhất nửa tháng...
Khanh cười.
" Nằm nhà nửa tháng buồn chết...
Châu vọt miệng.
" Anh sẽ ở bên em...
Adam cũng nói theo.
" Khanh cần ông ở bên cạnh. Có ông săn sóc Khanh sẽ mau lành bệnh hơn...
Khanh hơi đỏ mặt khi nghe câu nói của Adam. Cười vui vẻ Châu nhìn người yêu.
" Thấy chưa. Adam nói đúng đó. Phải có anh bên cạnh em mới mau hết bịnh...
" Em đâu có cấm anh đâu...

Khanh muốn nói nhiều hơn nhưng vì có Adam đứng đó nên nàng chỉ nói có mấy tiếng rồi nín luôn. Trò chuyện giây lát Adam cáo từ. Châu đưa ông ta ra tận cửa. Nàng thấy hai người đứng ngoài hành lang nói chuyện khá lâu.

Khanh thở hơi dài nhẹ nhỏm khi ngồi vào ghế xe. Đợi cho Châu seatbelt mình xong xuôi nàng mới lên tiếng.

" Cực anh chưa... Bây giờ anh còn ham nuôi bệnh em nữa không...
Hôn nhẹ lên má người yêu Châu cười.
" Còn... Còn ham dài dài... Anh còn muốn ở bên em để nuôi em lúc già nua nữa...
Khanh cười hắc hắc.
" Anh nuôi em hay là em nuôi anh. Lúc em già thời anh lụm cụm rồi anh ơi...

Châu bật thành tiếng cười trong lúc lái xe ra khỏi bệnh viện. Dưới sự chỉ đường của Khanh anh lái xe chầm chậm trên xa lộ rồi quẹo vào con đường nhỏ. Qua hai lần quẹo nữa anh mới thấy ngôi nhà của Khanh hiện ra. Đậu xe vào nhà chứa xe xong anh mở cửa dìu người yêu vào tận phòng ngủ mới trở ra xe mang các thứ lặt vặt vào nhà. Có lẽ mệt mỏi nên Khanh ngủ liền sau khi nằm lên giường. Phần Châu ra nhà bếp để nấu bữa cơm chiều.
" Anh nấu cái gì mà thơm vậy anh?
Châu mỉm cười quay lại khi Khanh vừa ôm mình vừa hỏi.
" Cháo cá... Anh nấu cháo cá cho em ăn...
Ngả đầu lên vai người yêu Khanh thì thầm.
" Em thương anh...
Xoay người lại Châu vòng tay ôm lấy người bạn tình của mình. Nhìn sâu vào đôi mắt nâu chứa chan tình cảm anh nói bằng giọng dịu dàng.
" Anh cám ơn em đã thương anh. Tình thương của em làm cho đời sống của anh nhiều ý nghĩa hơn... Anh hạnh phúc bên em...
Nói xong Châu hôn lên mắt của người bạn tình. Khanh mỉm cười vòng tay quanh cổ. Hiểu ý Châu lắc đầu.
" Em còn mệt... Bây giờ em ngồi xuống đi... Anh lấy cháo cho em ăn...
Hai người vừa húp cháo nóng vừa thủ thỉ tâm tình với nhau xong kéo ra phòng khách. Vừa ngồi xuống sofa Châu lên tiếng.
" Anh thích nghe nhạc...
Khanh mỉm cười. Nàng không hiểu tại sao Châu lại thích nghe nhạc mỗi khi ngồi ở tại phòng khách nhà nàng. Tuy thắc mắc nhiều lần song nàng chưa có dịp để hỏi. Mãi cho tới hôm nay nàng mới cười hỏi.
" Tại sao anh thích nghe nhạc mỗi khi ngồi ở phòng khách nhà em?
Châu cười cười.
" Có ba lý do chính. Thứ nhất là sự yên tịnh. Mình không thể thưởng thức âm nhạc ở một nơi ồn ào huyên náo. Thứ nhì là phong cảnh. Phòng khách nhà em có cửa sổ nhìn ra khung trời rộng để mình có thể tưởng tượng và mơ mộng. Thứ ba là dàn stereo của em hay ở chỗ không cũ quá mà cũng không mới quá. Nhiều người tưởng surround sound hay chứ thật ra nó lại làm biến đổi tính trung thực của âm thanh...
Khanh cười chưa kịp nói Châu tiếp liền.
" Còn một lý do quan trọng nhất mà anh chưa đề cập là em...
Hơi tựa đầu vào vai người bạn tình Khanh thì thầm.
" Em thời sao?
" Em là người biết thưởng thức nhạc...
Khanh ngả ngửa vào lòng người yêu.
" Em cũng là người biết thưởng thức anh nữa...

Châu gật đầu khi nghe Khanh nói đùa. Nhìn xuống anh thấy đôi mắt nâu long lanh. Đôi môi ướt hé mở. Khuôn mặt trắng xanh hơi có vẻ mỏi mệt nhưng vô cùng quyến rũ ở nét hơi có vẻ mệt mỏi vì vừa qua cơn chấn động của sự chết hụt. Có lẽ cái cảm tưởng mình vừa chết hụt khiến cho nàng cảm thấy yêu đời và yêu người hơn.
" Anh ơi...
Giống như con mèo con làm nũng Khanh rút vào lòng người bạn tình để tìm lấy sự che chở và hơi thở nồng nàn của tình yêu. Châu cúi xuống. Hai khuôn mặt thật gần. Hơi thở rộn ràng. Nụ hôn đến trong sự hòa hợp dịu dàng và cảm thông tuyệt vời.

1 giờ trưa. Nằm dài trên sofa Châu nhìn ra khung cửa sổ. Nắng vàng hực. Trời xanh. Nhạc thật buồn. Lời ca như thở than của một người mải mê tìm lại quá khứ êm đềm.

- Ta gặp nhau một chiều nắng quê hương
Áo em vàng như màu nắng sân trường
Ta mang nắng nhốt vào lớp học
Lúc tan trường thả nắng tung tăng

Nắng ở đây lai màu Mỹ lai Tây
Áo ai vàng theo màu nắng phương này
Ta thao thức thấy là mơ ngủ
Nắng lên rồi sao lòng giá băng thay

Hỡi anh em ai nhớ màu nắng cũ
Nhấp cùng ta vài ngụm đắng đổi thay
Ta kiên nhẫn ngồi bên bờ thất vọng
Vẫn chờ trông ngày thấy nắng Việt Nam

Thôi từ đây thôi đành tắt trong nhau
Nắng sân trường êm đềm phút ban đầu
Bay theo hướng gió nào xa lạ
Trái tim người nhẹ hẫng như mây

Ta gặp nhau một chiều nắng Cali
Nắng khô tan em từng lá nhu mì
Ta chua xót đứng nhìn rơi rụng
Nắng phai lòng hay lòng cố phôi phai...

Thở dài Châu bỏ quyển sách xuống. Anh nghe lòng mình chùng xuống vì những lời than đó. Đứng dậy đi lanh quanh trong phòng khách anh dừng lại trước tủ sách bằng gỗ đỏ của Khanh. Anh hơi cau mày khi thấy bụi bám đầy trên kệ và các cuốn sách nằm ngổn ngang không đúng theo thứ tự. Lôi hết các quyển sách đặt xuống thảm xong anh vào nhà bếp nhúng nước ướt cái khăn lau rồi bắt đầu lau từng ngăn một. Đang lau đột nhiên một vật đập vào mắt Châu. Đó là vật gì màu đen nhỏ bằng cái nút áo nằm trên tường. Tò mò và ngạc nhiên anh cầm lấy mới biết nó được gắn dính vào vách tường. Sở dĩ không ai thấy vì nó bị các quyển sách che kín. Mân mê vật lạ trong tay giây lát anh đem lại để trên mặt bàn kính để khi nào Khanh thức dậy sẽ hỏi nàng cho biết.
" Hi anh... Anh làm gì vậy?
" Anh lau tủ sách cho em. Bụi lắm...
" Tội anh quá... Anh làm chi cho cực...
Cười cười Châu tới ngồi cạnh người yêu nơi sofa.
" Anh có pha nước đá chanh. Anh lấy cho em một ly...
Khanh gật đầu. Nàng có vẻ tươi tỉnh và khỏe khoắn hơn ngày hôm qua. Đặt ly nước đá chanh trước mặt người yêu, ngồi xuống cạnh nàng Châu hỏi nhỏ.
" Em còn mệt?
Hớp ngụm đá chanh Khanh lắc đầu.
" Em cảm thấy khỏe nhiều... Nhờ anh đó...
Châu cười. Cầm vật lạ lên anh đưa ra trước mặt Khanh.
" Anh lau tủ sách và anh thấy cái này gắn trên tường. Anh không biết nó là cái gì nên tính hỏi em...
Khanh cầm cái vật lạ nhỏ bằng nút áo lên ngắm nghía rồi cau mày nghĩ ngợi. Một ý tưởng bừng sáng trong óc khiến cho nàng hấp tấp nhấc điện thoại. Châu nghe nàng thì thầm với người ở đầu dây bên kia một câu thật gọn.
" Hi Adam... Nhà của tôi đã bị nghe lén...
Gác điện thoại về chỗ cũ Khanh kéo Châu vào góc phòng xa xa.
" Vật mà anh thấy là cái máy mike nhỏ xíu mà kẻ nào đó gắn vào tường để nghe lén...
Châu trợn mắt.
" Như vậy mình nói chuyện là hắn nghe hết...
Khanh gật đầu thật nhanh.
" Em đã gọi cho Adam. Ông ta sẽ có mặt với Jim và Bob. Họ là hai chuyên viên của sở cảnh sát...

Chừng hai mươi phút sau Adam, Jim và Bob xuất hiện. Cả ba đều mặc thường phục. Khanh thì thầm với ba nhân viên của mình. Châu thấy Jim và Bob lấy ra một cái máy nho nhỏ rồi họ bắt đầu đi vòng vòng quanh phòng khách. Lát sau họ vào nhà bếp. Khi họ tới gần chiếc bàn ăn thời cái nút màu xanh chợt nhấp nháy liên tục và tiếng bíp bíp vang lên lớn hơn và nhanh hơn. Jim khom người nhìn xuống dưới gầm bàn rồi đưa cho Khanh cái mike giống như cái mà Châu đã lấy được. Trong lúc Jim và Bob đi khắp mọi nơi trong nhà Adam gọi điện thoại cho về sở xếp đặt một cuộc truy tìm ra chỗ mà gian phi đặt máy móc để nghe lén. Bob và Jim còn tìm ra một cái mike thứ ba đặt trong phòng ngủ của Khanh. Đứng nói chuyện với Khanh hồi lâu Adam cùng Jim và Bob mới ra về. Trở lại phòng khách Khanh cười nói với Châu.
" Đưa cái mặt của anh đây cho em thưởng. Nhờ anh mà họ mới tìm ra...
" Họ có bắt được gian phi chưa?
" Adam đang xếp đặt để tóm cổ hắn. Hắn phải đậu xe gần đây thời mới có thể thu nhận tín hiệu của mấy cái máy thu âm phát ra...
" Em nghĩ ai là thủ phạm?
" Em không biết nhưng em đoán người đặt máy nghe lén có liên hệ với người gọi điện thoại cho em bởi vậy nó mới nghe hết những gì anh và em nói chuyện với nhau. Hắn còn biết chuyện em ăn mỗi ngày một bữa để giữ eo cho thân hình trẻ như gái còn xuân nữa...
Châu im lìm như suy nghĩ chuyện gì. Thấy thế Khanh hỏi nhỏ.
" Anh suy nghĩ chuyện gì?
Nhìn người yêu giây lát Châu từ từ thốt.
" Trước khi gặp anh em có quen người nào không?
Khanh cau mày khi nghe Châu hỏi.
" Quen thời cũng có quen nhưng... Anh ghen à?
Châu lắc đầu.
" Anh không có ghen nhưng anh cần hỏi cho biết bởi vì anh nghĩ người đặt máy nghe lén trong nhà em phải là một trong những người quen của em. Hắn cũng là người phải nói được tiếng Việt. Hắn là người Việt...""

Khanh gật đầu. Nàng nghĩ Châu có lý. Phải là người Việt thời hắn mới nghe được những lời nàng trò chuyện với Châu. Đồng thời người đặt máy nghe lén với người gọi điện thoại hẹn gặp nàng ở nhà hàng Hương Giang cũng là một người. Ngoài ra kẻ đặt mìn trong xe của nàng cũng có thể là hắn hoặc đồng lõa của hắn. Ai là người quen của mình lại đột nhập vào nhà mình để đặt máy nghe lén? Hắn làm chuyện đó với mục đích gì? Hắn có liên hệ như thế nào với George?

Đang suy nghĩ Khanh ngước lên và thấy Châu đang nhìn mình tủm tỉm cười.
" Hắn nói đúng đó. Em trông còn trẻ và xinh như gái còn xuân...
Nghe người bạn tình diễu Khanh đỏ mặt. Nàng chưa kịp nói gì Châu cười lớn.
" Tối nay anh phải đo cái eo của em xem nó có giống như gái còn xuân...
Châu rũ ra cười khiến cho Khanh đỏ mặt ngoe nguẩy đi vào phòng. Không tha Châu bước theo sau lưng.
" Anh đi theo em làm chi?
" Để nhìn cái eo như gái còn xuân của em...
" Em già rồi...
Châu cười hắc hắc.
" Em không nghe ông bà mình nói sao. Trai ba mươi tuổi thời già. Gái bao nhiêu tuổi mặn mà bấy nhiêu...
Không nhịn được Khanh ré lên cười.
" Anh xạo ơi là xạo... Em chỉ nghe người xưa nói câu là " Trai ba mươi tuổi vẫn còn son. Gái ba mươi tuổi đã toan về già
Vòng tay ôm eo ếch của người bạn tình Châu nói trong tiếng cười.
" Chỉ nhìn cái eo của em là anh biết em còn mặn mà...
Ré lên cười hắc hắc Khanh lắc đầu.
" Không được... Bác sĩ dặn em là phải kiêng cữ cái vụ ấy một tháng...
" Xạo... Anh đâu có nghe bác sĩ dặn...
" Thiệt mà... Em nói thiệt đó... Anh ráng nhịn đi...
Buông mình xuống nệm Châu cười chúm chiếm.
" Em thưởng anh đi rồi anh sẽ giúp em tìm ra ai là người đã đặt máy nghe lén trong nhà em...
Khanh nhìn người yêu đăm đăm.
" Không... Anh nói trước đi... Anh nói cho em nghe đi... Please...
Khanh kéo dài tiếng p...lea...se... khiến cho Châu bật cười.
" Trong số những người quen có người nào si, mê em nhất. Em ráng nhớ tên...
Khanh vặn.
" Chuyện mấy người si em, mê em có mắc mớ gì tới chuyện nghe lén hay đặt mìn...
Ngừng lại giây lát Khanh đùa.
" Anh nên nhớ trong số những người si em, mê em có anh nữa...
Khanh cười hắc hắc. Châu gật đầu.
" Đúng. Em phải kể tên anh luôn. Em từng là nhân viên của ban truy tầm chắc em biết một phương pháp cổ điển nhưng tới bây giờ người ta vẫn còn áp dụng trong các cơ quan như cảnh sát, công an và tình báo vì nó chính xác và hiệu quả. Đó là phương pháp chọn lọc, phân tích và loại trừ. Đúng không?
Chầm chậm gật đầu Khanh cười nhẹ như muốn khuyến khích cho Châu nói tiếp.
" Đầu tiên người ta lập ra một danh sách ghi tên tất cả ai được tình nghi là thủ phạm. Sau khi hoàn tất danh sách này người ta mới bắt đầu tìm kiếm manh mối về vụ án như tang chứng, nhân chứng, giờ giấc của các nghi can... Khi có đủ mọi thứ người ta mới bắt đầu giai đoạn phân tích các dữ kiện để đi tới chuyện loại trừ dần dần các nghi phạm. Người nào còn lại cuối cùng trong danh sách thời kẻ đó được xem như là thủ phạm...
Khanh cúi xuống hôn lên trán người yêu. Châu cười hà hà.
" Em còn nhớ anh nói với em anh là nhân viên an ninh tình báo trong quân đội. Ngoài ra anh còn là một người viết văn. Anh đọc nhiều truyện loại mystery của Mỹ...
Đợi cho Châu dứt lời Khanh mới cười nói như ra lệnh mà cũng như cợt đùa.
" Đưa cái mặt đây...
" Chi vậy?
" Em thưởng cho anh...
Châu lắc lắc đầu.
" Không cần em thưởng bởi vì những sự việc xảy ra làm cho anh cảm thấy hứng thú muốn tìm ra hung thủ. Ai là người si mê em nhất trong số những người quen biết với em. Cố gắng nhớ lại đi...
Khanh từ từ ngồi xuống giường. Lát sau nàng chầm chậm lên tiếng.
" Hồi còn là nhân viên trong ban truy tầm của sở cảnh sát Houston em có quen một người. Hắn tên Vinh, là undercover agent . Hắn rất thích em. Nhiều lần hắn mời em đi ăn trưa, ăn tối và đi chơi với nhau. Mới đầu em đi vì nghĩ hắn cũng là người Việt như mình. Nhưng có một lần ăn tối xong hắn tỏ tình nói hắn thương em. Em trả lời là em xem hắn như bạn thôi chứ thương yêu thời không có thương yêu. Từ đó em từ chối không đi ăn với hắn nữa. Tuy vậy hắn vẫn còn theo đuổi em. Hắn mua quà sinh nhật, giáng sinh cho em và sau này vẫn gọi điện thoại nói chuyện và tán tỉnh em hoài...
Châu cười hỏi.
" Tại sao em không thương hắn?
Khanh lườm người yêu khi nghe câu hỏi này.
" Ai mà biết. Có người mình mới gặp một lần là mình có cảm tình rồi thời cũng có người dù gặp mặt hàng ngày mà mình cũng không thương...
Ngừng lại mỉm cười Khanh xỉa ngón tay trỏ vào trán Châu.
" Như trường hợp anh vậy đó. Mới nhìn cái bản mặt thấy ghét của anh là em có cảm tình liền. Bởi vậy em mới kiếm cớ hẹn anh...
Châu cười ngất.
" Em nói hơi lạ. Nhìn cái bản mặt thấy ghét của anh mà em lại có cảm tình liền. Thôi trở lại chuyện mấy người mê em. Còn người nào nữa không?
" Còn... Ông này bằng tuổi với em. Ổng thích em lắm. Ổng tốt và giúp đỡ em nhiều lắm. Mới đây ông ta bỏ Houston để lên Denver ở gần con cái...
" Còn ai nữa?
" Còn hai ba người nhưng em nghĩ họ thích em chứ không si mê em. Họ thích vì tính em vui vẻ, thân thiện và hay giúp đỡ đồng hương mỗi khi họ có điều gì cần giúp đỡ...
Châu gật gù.
" Như vậy chỉ có một người đáng nghi ngờ là Vinh. Hắn đang làm gì và ở đâu?
" Hắn vẫn còn làm cảnh sát ở Houston. Còn nhà thời lâu quá em không có liên lạc nên không biết nhưng em có thể tìm ra...
Trầm ngâm suy nghĩ thật lâu Châu mới từ từ nói với người yêu.
" Vinh là undercover agent cho nên hắn biết cách thức làm việc của cảnh sát. Hắn biết cách xóa bỏ manh mối và vết tích. Ba yếu tố sau đây khiến cho anh nghĩ Vinh có thể là thủ phạm. Thứ nhất Vinh là người si mê em bởi vậy hắn mới đặt máy nghe lén. Hắn muốn nghe giọng nói của em...
Châu nhấn mạnh ở câu cuối cùng. Khanh rùng mình vì sợ cũng có mà xấu hổ cũng có. Cứ nghĩ tới chuyện bị người khác nghe được những gì riêng tư và thầm kín nhất nàng cảm thấy ghét Vinh vô cùng.
" Thứ nhì hắn là cảnh sát. Phải là kẻ trong nghề hắn mới biết rõ đường lối hoạt động, cách thức điều tra để tìm cách xóa bỏ vết tích và manh mối... Thứ ba Vinh là người Việt. Chỉ có Vinh mới nghe và hiểu những gì chúng mình nói chuyện với nhau để sau này hắn chọc ghẹo em bằng cách lập lại nguyên văn câu nói của em...
Nói tới đây Châu bỗng nhiên cười rộ lên khiến cho Khanh ngạc nhiên.
" Sao tự nhiên anh cười? Anh cười cái gì?
" Anh cười vì câu nói của em. Cho anh xem cái eo con gái còn xuân của em đi. Please...
Châu kéo dài chữ pl...ea...se... khiến cho Khanh đỏ mặt ngồi làm thinh.
" Ngày mai em sẽ gặp Adam để trình bày với ông ta về ý kiến của anh. Bây giờ... Bây giờ...
Châu đỡ lời người yêu.
" Bây giờ em thưởng anh phải không. Tự nãy giờ anh suy nghĩ nhức cả đầu...

Cười hắc hắc Khanh vòng tay ôm lấy người yêu. Căn phòng chìm vào im lặng ngoại trừ tiếng cười ngập tràn hạnh phúc của Khanh.


Hết chương 2


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.11.2011, 14:51
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 27.04.2011, 20:14
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 3250
Được thanks: 577 lần
Điểm: 11.62
Có bài mới Re: Mắt em người Sài Gòn - Chu Sa Lan - Điểm: 10
Chương 3




Vừa ra tới cửa Jane hơi dừng lại khi nghe tiếng chuông điện thoại reo trong phòng làm việc của mình. Hơi lưỡng lự nhưng rồi nàng cũng quay trở vào.
Hello...
Bên kia đầu dây vang vang tiếng cười của Nhật Yên.
Em đang làm gì đó?
Dạ em đang đi về. Vừa ra tới cửa thời anh gọi...
Jane có làm gì weekend này không?
Dạ không...
Em có muốn đi chơi xa với anh không?
Muốn... Mà đi đâu hả anh?
Atlanta... Chị Tú Anh muốn gặp em.
Em cũng muốn gặp chị Tú Anh.
Em xin nghỉ hai ngày thứ năm và thứ sáu được không?
Nhìn lên tấm lịch treo trên tường rồi Jane cười đùa.
Anh tính bắt cóc em hả?
Hỏi xong nàng nghe tiếng Nhật Yên cười bên kia đầu dây.
Ừ… Chiều thứ tư anh sẽ tới nhà Jane rồi mình đi xuống Atlanta. Mình sẽ ở nhà chị Tú Anh hai ngày. Mình có thể đi Six Flags và White Water.
Ok... Em sẽ gặp anh chiều mốt...

Đặt điện thoại về chỗ cũ Jane chầm chậm bước ra cửa. Nàng thấy bãi đậu xe chỉ còn lại hai chiếc xe của mình và Holly, giám đốc của hãng địa ốc. Đó là hai người về trễ nhất trong số mười mấy nhân viên. Ngồi vào ghế Jane thở hơi dài chưa vội mở máy xe. Nàng thầm cám ơn bạn trai đã mời mình đi chơi xa. Kể từ lần gặp nhau ở nhà Nhật Yên, nàng với Viet petite đó còn gặp nhau nhiều lần rồi thời gian sau yêu nhau thắm thiết. Nàng đưa Nhật Yên về nhà giới thiệu với ba má và anh chị. Tất cả mọi người đều vui mừng khi biết nàng đã tìm được một ý trung nhân dễ thương và có nghề nghiệp vững chắc. Riêng chị Liz và anh Frank còn tỏ ra mến mộ hơn khi biết ông bồ của em gái là một người viết văn. Nhiều lần Nhật Yên mời gia đình của Jane tới nhà mình dùng cơm tối, cơm trưa khiến cho tình thân giữa hai bên càng thêm thân thiết. Ba má của Jane hay nói đùa với Nhật Yên là họ rất hãnh diện và vui mừng có một đứa con rể như anh.
Nghe có tiếng gõ vào cửa kính Jane ngước đầu lên. Holly cười hỏi.
Nhớ chàng hay sao mà ngồi đây?
Jane cười thánh thót.
Em xin chị nghỉ hai ngày thứ năm và thứ sáu tuần này. Em và Nhật Yên sẽ đi Atlanta...
Holly cười hiền hậu.
Em muốn nghỉ bao lâu cũng được... Chị thấy em cũng cần phải xả hơi...

Sau khi từ giã Holly Jane lái xe chầm chậm trên đường trở về nhà. Trời cuối hạ nhưng vẫn còn nóng và nhiều nắng. Con đường về nhà ba má của nàng đầy cây lá xanh um. Những cây oak lớn và cao ngất tỏa bóng mát rời rợi. Nàng nhớ tới những buổi trưa mùa hè khi còn học lớp 10. Một mình lang thang trên con đường vắng rồi sau đó ngồi dưới gốc cây nghỉ mệt. Đọc sách và mơ mộng. Ở vào tuổi mười sáu mà nàng lại không có nhiều bạn gái và nhất là bạn trai. Điều đó khiến cho anh chị và ba má ngạc nhiên lẫn thắc mắc. Họ tự hỏi có điều gì kỳ lạ trong tâm hồn đứa con gái mới lớn. Chỉ riêng nàng biết là không có điều gì kỳ lạ hết. Nàng vẫn bình thường. Chỉ có điều khác thường là nàng không tìm ra một kẻ đồng điệu trong số những người bạn trai cùng trường. Họ không có tâm hồn lãng mạn, mơ mộng và đam mê như nàng. Họ thích những trò chơi thô bạo, chơi game, thích cắm đầu vào computer, thích xe, rượu, thuốc lá và sex. Trong lúc nàng lại thích đọc sách, làm thơ, viết văn, mãi mê chạy đuổi theo vùng trời thật xa lạ, thật cổ xưa của quá khứ. Nàng chạy theo Jack London để khám phá những điều kỳ diệu của vùng Alaska hoang vu bí hiểm. Nàng thích ngồi trên chiếc thuyền câu của Hemingway để cảm thấy mình nhỏ bé và cô đơn trước đại dương bao la. Nàng khóc sướt mướt cho tình yêu trong Farwell To Arms. Nàng để đèn suốt đêm để đọc Gone With The Wind, War & Peace...

Ngừng xe nơi driveway Jane hối hả đi vào nhà bếp bằng lối cửa hông. Má của nàng đang lui cui nấu cơm còn ba đang xem tivi. Chào hỏi ba má mấy câu xong nàng đi vào phòng riêng thay quần áo rồi trở ra bếp để giúp má nấu bữa cơm tối. Lát sau gia đình ba người ngồi quây quần quanh chiếc bàn ăn rộng.
Con sẽ đi chơi với anh Nhật Yên...
Jane nói với ba má. Liếc nhanh chồng bà Carol vui vẻ cười hỏi.
Hai đứa đi nghỉ hè ở đâu?
Dạ Atlanta... Ảnh sẽ tới nhà bắt cóc con chiều thứ tư. Tụi con sẽ ở nhà chị của ảnh...
Ba má Jane bật cười vì hai chữ " bắt cóc " của đứa con gái út. Ông Mark cười hỏi.
Đi chơi hay có chuyện gì không?

Jane liếc nhanh cha của mình khi nghe ông hỏi. Nàng hiểu ông muốn nói điều gì. Hai ba tuần trước ba má nàng có bàn về chuyện tình thân của nàng với Nhật Yên và khuyên nàng nên kín đáo thăm dò anh về chuyện lập gia đình. Dù không nói ra nhưng Jane không đồng ý với ba má mình về chuyện thúc hối Nhật Yên phải hứa hôn hay cưới nàng. Nàng nghĩ chuyện đó hoàn toàn là hành động tự nguyện. Nếu yêu nàng anh sẽ nghĩ tới chuyện đó. Nàng không muốn hai đứa sống chung với nhau vì sự bắt buộc nào đó, vì lý do nào đó hơn là tình yêu lứa đôi. Không yêu mà lấy nhau khổ lắm. Hôn nhân sẽ dễ dàng tan vỡ khi hai người không thực sự yêu nhau.
Dạ tụi con chỉ muốn gần nhau, có nhiều kỷ niệm với nhau và hy vọng từ đó...
Jane không nói hết câu song mẹ của nàng hiểu. Bà cười nói với con gái.
Cứ thong thả. Hôn nhân là chuyện quan trọng của đời một người nhất là con gái. Việc gì tới sẽ tới. Nếu thật sự yêu thương con thời Nhật Yên sẽ nghĩ tới hôn nhân...
Dạ con cũng nghĩ như vậy nên con không có hối ảnh...

Ăn cơm tối xong Jane lặng lẽ rút vào phòng riêng của mình. Trong căn phòng yên tịnh nàng cắm cúi viết văn. Nàng bắt chước Nhật Yên viết tiểu thuyết và sẽ đưa cho người yêu xem khi hai đứa gặp nhau. Nàng muốn làm cho người yêu ngạc nhiên. Cũng vì ý nghĩ đó mà hơn hai tháng nay ngoài giờ đi chơi với người yêu nàng cặm cụi viết. Càng viết nàng càng khám phá ra điều mới lạ và say mê viết. Nhiều khi nàng ham viết tới nửa đêm mới đi ngủ. Ngồi vào cái ghế quen thuộc, đặt mười ngón tay vào bàn gõ nàng bật thành tiếng cười vui vẻ khi ý tưởng " viết văn là làm cho Nhật Yên thất nghiệp ". Đang ngồi mơ tưởng Jane nghe tiếng chuông điện thoại cầm tay của mình reo lên điệu nhạc.
Hello.
Giọng nói ấm dịu và chậm của người yêu khiến cho Jane mỉm cười.
Anh đang làm gì vậy?
Đang viết. Còn em?
Cũng đang viết...
Jane trả lời một cách vô thức. Nhưng tới chữ cuối cùng nàng kịp ngừng lại. Nhật Yên hỏi dồn.
Em viết... Viết cái gì? Tiểu thuyết hả?
Nghe giọng hỏi dồn dập của người yêu Jane biết Nhật Yên ngạc nhiên và sẽ tò mò hỏi tiếp. Như để dấu bí mật nàng cười khẽ lên tiếng.
Đâu có... Em viết nhật ký.
Vậy hả... Cho anh xem được không?
Jane lắc đầu như đang ngồi trước mặt người yêu.
Không... Anh cười em chết…
Anh hứa không cười.
Thôi để mai mốt... Chừng nào mình…
Ok anh chờ... Anh gọi nhắc cho em nhớ mang theo máy chụp hình.
Cám ơn anh nhắc. Em sẽ nhớ.
Ok. Chúc em ngủ ngon.
Dạ... Em cũng chúc anh nhiều mộng đẹp.
Jane nghe tiếng cười của Nhật Yên vang vang.
Anh thấy Jane trong mộng của anh.
Tú Anh ôm choàng lấy Jane một cách thân thiết và vui mừng. Khi hai người rời nhau Tú Anh lùi lại một bước nhìn Jane cười nói đùa.
Nào... Em đứng im cho chị xem em như thế nào mà ông văn sĩ cưng của chị mê em muốn chết...
Tú Anh nói bằng tiếng Anh nên Jane hiểu và nàng cười thánh thót.
Em xấu nhưng Nhật Yên nói xấu đẹp gì ảnh cũng yêu...
Câu trả lời của Jane khiến cho Trang, chồng Tú Anh phì cười.
Jane nói đúng đó. Tú Anh xấu như ma mà anh cũng yêu, cũng mê...
Háy chồng Tú Anh đùa.
Xạo... Anh nói ai mà dám tin anh...
Nói xong câu nói đùa bằng tiếng Việt với chồng Tú Anh phải dịch sang tiếng Anh cho Jane nghe rồi kéo Jane vào phòng khách nói chuyện trong lúc Nhật Yên và Trang lo mang hành lý vào nhà. Đặt ly nước cam trước mặt Jane Tú Anh cười vui nói bằng tiếng Anh.
Em xinh hơn trong hình. Nhật Yên khen em lắm.
Nhìn quanh thấy không có ai Tú Anh cười với Jane.
Chị xúi nó cưới em.
Thật ư. Em đâu có nghe ảnh nói gì.
Tú Anh cười cười.
Nó kín miệng lắm... Nó mà không chịu nói thời lấy kềm bẻ răng nó cũng không nói.
Jane bật cười hắc hắc vì lời nói đùa của Tú Anh. Họ ngưng cười nói khi thấy hai người đàn ông bước vào phòng khách. Thấy cử chỉ đó Nhật Yên vặn.
Chị và Jane nói gì về em?
Nháy mắt với Jane Tú Anh chối phăng.
Đâu có... Chị hỏi thăm về gia đình của Jane. Mai mốt Jane sẽ là người trong gia đình nên chị cần biết để dễ nói chuyện.
Nhật Yên gật đầu cười nói với người yêu.
Anh mang va ly của em vào phòng rồi...
Hai đứa tính đi đâu?
Trang hỏi. Nhật Yên chưa kịp trả lời Jane đáp trước.
Ảnh tới nhà bắt cóc em đi... Ảnh hăm là đi White Water ảnh sẽ trấn nước em đó chị…
Jane cười nói đùa và Tú Anh cười nhìn em trai của mình.
Jane đừng có lo. Nó có biết lội đâu mà hăm trấn nước em.
Jane cười hắc hắc khi biết được tẩy của Nhật Yên. Nghe tiếng bíp bíp nơi nhà bếp Tú Anh nói với chồng.
Chắc con gà đút lò của em chín rồi… Anh và Nhật Yên khui rượu và dọn bàn…
Quay sang Jane nàng cười nói tiếp.
Chị nấu gà đút lò ăn với bánh ướt để cho em thử…
Hai chị em vào trong bếp. Mùi thịt gà quay thơm lừng khiến cho Jane phải la lên.
Trời ơi thơm quá. Em phải học chị món này để nấu cho anh Nhật Yên ăn.
Tú Anh cười mở lò nướng. Con gà được lấy ra chín vàng và thơm phức khiến cho Jane hít hà luôn miệng. Con gà nóng được bày lên bàn ăn. Không giống như nhiều người khác Jane lại thích các món ăn lạ. Thấy Tú Anh ăn thịt gà với rau thơm như húng lủi, húng cây, tía tô, kinh giới và rau răm nàng bắt chước ăn theo và khen ngon nức nở. Thứ mà nàng hẩu nhất chính là nước mắm ớt thật cay. Nhật Yên cười chế nhạo khi thấy Jane, mặt đỏ au, đổ mồ hôi hột và hít hà vì cay nhưng vẫn tiếp tục cắn từng miếng ớt hiểm.
Em phải học chị cách pha nước mắm. Chị pha ngon hơn anh Nhật Yên…
Nhật Yên cười hắc hắc nhìn Tú Anh.
Chị Tú Anh dạy anh nấu các món ăn Việt Nam mà. Chỉ không dạy cho anh cách pha nước mắm mà anh học lén thành ra không ngon bằng chỉ…
Trang phụ họa vào câu chuyện.
Anh thì anh chỉ biết ăn và rửa chén thôi. Nấu ăn và sửa xe là hai thứ mà anh không ham…


Hết chương 3


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 28 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 77, 78, 79

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

17 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

18 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37

20 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Phèn Chua
Phèn Chua

Tuyền Uri: Sao ko ai vote cho êm =.=
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2759 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2626 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ đánh đàn
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Preiya
Lý do: Hi babe
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Tiêu Tương
Lý do: Tương tương iu dấu nhớ tui ko
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Niệm Vũ
Lý do: Hi vũ iu
Như Song: Có ai des bìa không des hộ Song với :<
Sunlia: =))))
Đường Thất Công Tử: con đấy :dance:
Sunlia: gái đâu, gái đâu
Đường Thất Công Tử: ==
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Gái bảo dẫn đi. Gái bảo dẫn đi :D2
Sunlia: ai đi hồng lâu, cho Sun đi theo vớiiiii
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Gái nhỏ gái nhỏ, alo alo thử máy alo :speaker: :speaker: đi lầu hồng ko rủ ta :cry2:
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 427 điểm để mua Cơm phần
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 328 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 2365 điểm để mua Ngọc xanh 6
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 311 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 295 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2500 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Lạc Nhi vừa đặt giá 311 điểm để mua Đôi cá
meoancamam: Kì IX của Game Word Jumble Race với nhiều ưu tiên hấp dẫn đây! Nhanh nhanh tham gia nào mọi người!
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 532 điểm để mua Cute Ghost
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 295 điểm để mua Đôi cá
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 280 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 280 điểm để mua Đôi cá
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Đường Thất Công Tử: (っ´ω`)っ [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.