Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 13 bài ] 

Có em bên đời - Trần Thị Bảo Châu

 
Có bài mới 04.11.2011, 14:08
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 04.11.2011, 13:22
Bài viết: 44
Được thanks: 2 lần
Điểm: 9.93
Có bài mới [Sưu tầm] Có em bên đời - Trần Thị Bảo Châu - Điểm: 10
Nghe chuông gọi cổng vang lên, Hợp Phố ba chân bốn cẳng phóng ra sân.
    Mặt cô xìu xuống thi thấy Trác. Vừa mở chốt cửa, Phố vừa càu nhàu:
    - Làm người ta tưởng...
    Vọt xe vào, Trác ngoác mồm:
    - Tưởng thằng Nhím hả? Giờ này nó bận lắm, dẹp cái... tưởng của em vô tủ, sau đó khóa kỹ lại là vừạ Anh bảo đảm nó xù rồị
    Hợp Phố nói:
    - Ảnh hứa với em chứ bộ.
    - Xời ! Lời nói thoảng gió bay, hơi đâu em tin nó. Vào nhà dọn cơm cho anh ăn rồi anh chở em đi còn sướng hơn...
    Mặc kệ ông anh quý của mình lải nhải, Hợp Phố ngồi xuống thềm nhà, mắt ngóng ra đường.
    Hừ ! Cái lão... lởm chởm này dám cho cô leo câỵ Nếu biết vậy lúc nãy cô đạp xe đi cho xong. Đưa chân đá mạnh vào chiếc balô con cóc. Phố tiếp tục rủạ Nhưng chưa thêm được mấy câu thì nghe tiếng xe dừng ngoài cổng.
    Cô bé ôm ba lô ào ào bước ra, giọng hầm hừ:
    - Làm gì tới chễ dữ vậy... cụ Nhím?
    Vẫn thái độ trầm trầm nhưng nghịch ngầm, Ngạn bảo:
    - Trễ đâu mà trễ, tại... người ta ham làm sư phụ quá nên mới thấy như vậỵ
    Ngồi sau lưng Ngạn, Hợp Phố dẩu môi:
    - Xì ! Ai thèm ham làm sư phụ chứ !
    Ngạn lơ lửng:
    - Ai thì người đó biết.
    Phố phân bua:
    - Dầu gì cũng là lần đầu được hướng dẫn nhóm em vẫn thích đi sớm. Mà em hỏi thật, sao anh tới trễ vậy?
    Ngạn ậm ự:
    - Anh bận tí chuyện riêng, miễn sao đưa em tới câu lạc bộ đúng giờ thôị Làm ơn đừng tra hỏi nữa OK?
    Giọng Hợp Phố ngang ngạnh:
    - Biết phiền anh như vậy, em đã đi một mình rồị
    - Xời ơi ! anh có nói gì đâu cơ chứ ! Giỏi giận quá, hèn chi...
    - Hèn chi cái gì?
    Ngạn tủm tỉm:
    - Hèn chi không có tài xế riêng, phải đi nhờ xe anh.
    Hợp Phố nuốt nghẹn xuống. Cô hùng hồn tuyên bố:
    - Bắt đầu ngày mai, anh không phải chở nữạ
    Ngạn xuýt xoa:
    - Khỏẹ
    Hợp Phố mím môi nhảy xuống đường, dầu phải còn cả cây số nữa mới tới nơị
    Cô xốc ba lô, xăm xăm đi mặc xác Ngạn tấp xe vô lề, kè kè theo một bên.
    Anh chép miệng:
    - Con nhà võ sao lòng dạ hẹp hòi quá ! Anh đùa mà.
    Phố Nghiến răng:
    - Ai hẹp hòi người đó biết !
    Ngạn nhăn nhó:
    - Này ! Anh đếm tới ba, không lên xe là anh chạy luôn nghen.
    Hợp Phố cắm đầu bước đi, không thèm trả lờị Ngạn rồ ga chạy trước. Tự dưng ngực cô nặng trịch. Cô không hiểu sao chiều nay mình lại gây với lão Nhím chuyện không đâụ Có phải vì tâm lý căng thẳng không? Phố bỗng tủi thân vì lão Nhím chả thèm năn nỉ cô lấy một câu, đã vậy còn ra lệnh từ một tới ba cô phải trở lên xẹ Hừ ! Với cô, lão Nhím lúc nào cũng cộc lốc, quyền hành. Lão ỷ từng là sư phụ của Phố nên mới vênh váo thế kiạ Trái lại khi nói chuyện với những người con gái khác, lão ngọt hơn đường cát, mát hơn đường phèn. Suy cho cùng, điều đó là lẽ thường tình, vì anh Trác cũng cùng hội cùng thuyền với lão Nhím. Với em út trong nhà, ảnh lúc nào cũng như sát thủ, nhưng với các cô nàng kết nghĩa huynh muội, ảnh cứ nam hiệp Triển Chiêụ Lão Nhím xem Phố khác nào một thằng con trai, cần gì phải ga lăng cơ chứ. Lão để hào hoa dành cho các tiểu thư yểu điệu kìạ
    Nuốt chút xót xa vào lòng, Phố bước nhanh hơn. Tới câu lạc bộ thể thao, cô vào phòng thay võ phục. Khi ra sân, Phố đã thấy Ngạn đứng chắp tay sau lưng, nghiêm trang nhìn lũ nhóc đai trắng khởi động. Đây sẽ là nhóm... đệ tử đầu tiên của cô, và lão Nhím đang... dợt bọn chúng để lấy uy thì phảị
    - Chị Hợp Phố sẽ phụ trách nhóm của các em. Phải nghe lời chị Phố, và học cho thật tốt nghe không?
    Mấy chục cái miệng đồng loạt dạ rân trờị Hợp Phố chợ lúng túng khi bao nhiêu là đôi mắt đang hướng về phía mình.
    Kéo lại cái đai cho ngay ngắn, Phố cúi uống chào và dõng dạc hô hiệu lệnh rồi làm động tác cơ bản cho cả nhóm làm theọ
    Liếc Ngạn một cái, cô thấy anh quay đi giấu nụ cười tủm tỉm lúc nào cũng dễ ghét. Chút giận dỗi trẻ con lại dâng trào, Hợp Phố quyết định một lát ra về, sẽ gọi xe ôm, chớ nhất định không thèm... cho Ngạn chở. Thử xem sư huynh có theo năn nỉ sư muội không cho biết !
    Nhưng chưa hết buổi tập, Ngạn đã đến gần Phố dặn dò bằng giọng điệu như giữa hai người chưa hề xảy ra chuyện gì:
    - Chờ anh ở cổng nghen.
    Phố hất mặt lên:
    - Hông chờ.
    Ngạn cười cầu tài:
    - Thôi mà ! Anh đói lắm ! Mình đi ăn phở.
    Hợp Phố vờ vĩnh:
    - Phọc-môn không hà, em sợ bị ướp xác lắm.
    Ngạn đổi ý nhanh hơn chuyển đài bằng rờ-mốt:
    - Nếu thế thì cháo vậy?
    Phố nghi ngờ:
    - Sao anh tốt thế? Định nhờ vả gì em hả?
    Ngạn gãi đầu đinh lởm chởm:
    - Ơ` ! Thì cũng nhờ tí chút.
    Hợp Phố nhịp tay:
    - Chuyện gì cũng được, miễn đừng liên quan, dính líu tới Nhã Thị Em không quen con nhỏ đó đâụ
    Mặt Ngạn dài ra:
    - Sao lại thế. Thi cùng xóm với em mà !
    Giọng cô tỉnh queo:
    - Nhưng em đâu có chơi với dân nhà giàụ Berger nhà nó mấy con lận. Tuy đai đen nhưng em hãi bọn chó lắm. Anh cần gì cứ nhờ ông Trác ấy !
    Ngạn kêu lên:
    - Đừng làm khó anh nữa mà bé Phố...
    Hợp Phố chanh chua:
    - Bé Phố ! Eo ơi ! ngọt hơn kẹo caraman nữạ Ai là bé của anh chớ ! nói chuyện với ông Trác, anh toàn gọi người ta là con nhỏ, là nó không mà. Bây giờ nhờ vả, mới chuyển tong ngọt ngàọ Trễ đò rồi Nhím ơi !
    Dứt lời, cô bé chắp tay sau... đít, mặt hất lên trời, nghênh nghênh nhìn bọn hậu sinh đi quyền xuống tấn.
    Ngạn ấm ức quay sang quát nhóm... đệ tử của mình và thừa biết con nhỏ nha đầu kia đang cười khoái trá.
    Nằm dang tay dang chân trên giường, mắt mở thao láo nhìn hai con thằn lằn chí chóc đuổi nhau, Ngạn ư ử rên:
    "Thi ơi Thi, Thi biết không Thị Khi con tim yêu đương lịm chết với đau thương"
    Ngạn chưa dứt câu, hai con thằn lằn rơi cái bịch xuống sàn khiến mộng làm ca sĩ của anh tắt ngấm. Ngạn cau có mắng:
    - Đồ... đồ máu trắng lạnh tanh. Đồ... không tặc hèn hạ chuyên môn thả bom lén lên tập vở, bàn học của người tạ Đồ... trơ trẽn, giỏi trò yêu nhau trước mắt thiên hạ. Đồ...
    Chưa kịp kể thêm tội giống hậu duệ của khủng long, Ngạn nghe mẹ gọị
    - Điện thoại... Nhím !
    Lăn một vòng như võ sĩ lăn trên tapi, Ngạn lộn người đứng bật dậy rồi nhảy ba bốn bậc thang xuống nhà.
    Giọng Trác vang lên đểu giả:
    - Ê... thằng kia ! tao muốn bán cho mày một tin về em Nhã Thị Có mua không thì bảo?
    Ngạn vội vã:
    - Mua, mua chứ.
    - Một chầu cafê Trung Nguyên à nghen?
    - OK.
    Trác khục khặc ho:
    - Quân tử nhất ngôn há?
    - Ngạn gắt:
    - Ơ`. Mà... tin gì... bán đại cho rồi?
    Trác cười hề hề vào máy:
    - Con nhỏ học thêm ở hội Việt - Mỹ, sáu giờ là tan trường. Nếu muốn trồng cây, cứ đứng đợi ngoài cổng.
    Ngạn xìu xuống:
    - Vậy mà tuởng gì...
    - Tưởng gì là tưởng gì? Giả bộ chê để nuốt lời hả... thằng kia?
    Ngạn lầu bầu:
    - Tao cũng biết nhỏ Thi học thêm ở đó. Nhưng làm cây si, tao không thích.
    Trác ra giọng thầy đời:
    - Yêu nhau mấy núi cũng trèọ Mầy ngại thì đứa khác sẽ xí chỗ đó.
    Máu nóng bốc lên, ngạn hỏi tới:
    - Đứa nào vậy?
    Trác ậm ự:
    _ Nói tên hổng tiện, nhưng tao biết chắc, ngoài mày ra còn chán vạn thằng ngốc khoái theo nhỏ Thị Tao nghĩ thằng nào... đẹp trai chai mặt nhất sẽ trúng tuyển. Lì đòn như mày chẳng lẽ không dám chai mặt vì tình?
    Ngạn làm thinh. Anh không dễ bị khích, nhưng cứ bồn chồn vì những lời thằng bạn thân vừa nóị
    Nhã Thi của Ngạn nổi tiếng hoa khôi, hiếm thằng con trai nào làm ngơ với cái đẹp, Ngạn cũng thế thôị Bởi vậy lần đầu gặp Thi, anh đã ngẩn ngơ như mát hồn. Số là cách đây một tuần, Thi đi học về bị bọn côn đồ chận đường trêu trọc. Ngạn đã ra tay hào hiệp đưa cô nhỏ về tận nhà. Học võ mười mấy năm, lần đầu tiên Ngạn mới có đất dụng. Khi kể lại cho Trác nghe, thằng bạn vàng gật gù khen:
    - Mầy cứ như lúc Vân Tiên cứu Kiều Nguyệt Nga ấỵ Lãng mạn đến mức tao phát ghen lên đấỵ
    Hôm đó Ngạn đã quả quyết:
    - Nhất định tao sẽ chinh phục... em cho bằng được.
    Và Trác đã đốc vào:
    - Trai tài luôn xứng với gái sắc. Cố lên... Nhím ! Tao ủng hộ mày hết mình.
    Ngạn ngần ngừ một chút rồi hạ giọng:
    - Mày nói với nhỏ Phố chiều nay tao không tập, nó quản lý giùm luôn nhóm của taọ
    Trác chép miệng:
    - OK ! Tao sẽ bảọ Cứ an tâm trồng cây ! Ngày mai chiêu đãi tao cà phê là được rồi ! Stop hỉ?
    Ngạn nhìn đồng hồ rồi chạy vào nhà tắm, tắm vội tắm vàng. Anh chọn chiếc áo sơ mi Việt Tiến sọc ca rô đúng model, chiếc quần jean Armani bà dì vừa gởi về rồi đứng săm soi trước gương. Đây đúng là trái với thói quen của anh, nhưng đi... tán gái mà, phải chịu khó một chút chứ.
    Ngắm nghía mãi, Ngạn mỉm cười hài lòng. Với bộ dạng này, đi... cua đào cũng không đến nỗi tệ. Tự tin như một võ sĩ sắp thượng đài, Ngạn lên xẹ
    Tới cổng trường vừa đúng giờ tan học, Ngạn chong mắt tìm và nghe trái tim nhảy một điệu rộn ràng khi thấy dáng hoa khôi của Nhã Thi trên chiếc Dream lùn.
    Điệu nghệ như một tay chơi thứ thiệt, anh vọt xe tới sát bên Thi, giọng thật vui:
    - Chào !
    Cô bé sửng sốt khi nhận ra kẻ kè theo mình là Ngạn. Nhưng thay vì bồn vã chào như anh, Nhã Thi chỉ mỉm cười đáp lạị
    Ngạn vờ vịt:
    - Không ngờ gặp lại em. Vẫn khoẻ chứ bé?
    Nhã Thi dè dặt gật đầu rồi tăng gạ Rõ ràng cô bé không muốn bắt chuyện với Ngạn, dù anh từng là... ân nhân của Thị
    Ngạn kiên trì bám theo một bên. Tới ngã tư, Thi cho xe rẽ phải, anh cũng tà tà thả theọ
    Giọng cô bé khó chịu:
    - Xin anh đừng kè theo tôi như vậy?
    Ngạn tỉnh bơ:
    - Chúng ta chung đường ấy chứ !
    - Nếu thế anh chạy trước hoặc sau tôi, chớ sao song song thế nàỵ Tôi không thích.
    Ngạn mềm mỏng:
    - Tôi sẽ chạy... xê ra một chút nhưng khoảng cách đủ để có thể ngắm nhìn em. Đồng ý chứ Nhã Thi?
    Thi có vẻ ngạc nhiên khi nghe Ngạn gọi đúng tên mình. Nhưng vốn là tiểu thư, cô đâu thích kiểu tán tỉnh ngoài đường đày bụi bặm nàỵ Thi khinh khỉnh không thèm hé môi trả lời mà lại phóng nhanh hơn.
    Ngạn thản nhiên bám theọ Anh huýt sáo liên tục. Dù đang bực bội, Thi cũng phải thầm khen gã ân nhân ngoài phố này huýt sáo thật haỵ Ngoài đường đông đúc, ồn ào nhưng những âm thanh trầm bổng ấy cứ khiến cô chú ý nghe và thấy thích thích mới lạ.
    Bất ngờ Ngạn im bặt khiến Nhã Thi hơi hẫng. Cô quay sang nhìn và bắt găp nụ cười tự tin lẫn quyến rũ của gã.
    Chỉ đợi phút giây hiếm có này, Ngạn liền ngỏ ý:
    - Tôi muốn là bạn em !
    Nhã Thi nhếch môi vì lời đề nghị táo bạo của Ngạn. Cô ném trả lại một cái nhìn cảnh cáo, nhưng anh phớt lờ và tự giới thiệu:
    - Tôi là Ngạn.
    Lạnh lùng giữ chặt tay lái, Thi chăm chú nhìn đường. Thái độ dửng dưng của Nhã Thi không làm Ngạn chùn bước. Anh dõng dạc:
    - Tôi muốn đưa em về.
    Nhã Thi nói:
    - Anh... muốn nhiều quá, rất tiếc tôi không đáp ứng được những cái muốn của anh.
    Ngạn ma mãnh:
    - Em chỉ cần như nãy giờ là đã đáp ứng tốt rồị Chúng ta chung đường thật mà !
    Không đợi Thi nói thêm lời nào, Ngạn chu môi huýt gió: "Dù đường xa ướt mưa, anh hứa anh đưa em về...".
    Nhã Thi ngắt ngang điệu... hót du dương của Ngạn bằng một câu sấm sét:
    - Làm ơn đừng khiến môi trường ô nhiễm thêm vì giọng côn trùng rỉ rả của anh nữạ Chán chết !
    - Tôi đâu thích... rỉ rả giọng côn trùng. Tôi chỉ thích làm gạc-đờ-co cho bé và thích nghe cô bé nói
    Nheo nheo mắt thật nghịch ngợm, Ngạn hạ giọng:
    - Chúng ta đã là bạn, đúng không?
    Nhã Thi nhấn mạnh:
    - Tôi không có thói quen kết bạn với mấy người tào lao ngoài phố. Anh đừng tán nữạ Hôm trước tôi đã... chân thành cảm tạ anh rồi còn gì? Đừng nghĩ đưa tôi về tận nhà một lần thì đã là bạn nhạ
    Mặt Ngạn... chai lỳ:
    - Dầu bé phủ nhận tình bạn này, tôi vẫn thấy mình có bổn phận đưa bé về tận nhà mỗi ngàỵ Dễ yêu như bé luôn là mục tiêu của những tên hảo ngọt. Hiểu không?
    "Đồ con trai mồm mép" Thi hậm hực rủa thầm. Cô bối rối vì không biết làm sao để cắt cái đuôi dai nhách này trước khi về đến nhà. Ba Thi rất khó trong việc quan hệ bạn bè. Lần đó ba đã mắng cô ngốc khi... cho gã ân nhân bá vơ đưa tới tận cổng. Ông bảo: "Để thứ nghĩa hiệp ngoài đường ấy đưa về tới đầu ngõ là quá lắm rồi, cho ngữ đó biết nhà, sớm muộn gì cũng sẽ gặp phiền phức".
    Nhã Thi đã ấm ức nghĩ thầm sao ba quá đa nghi, nhưng xem ra ba đúng. Lúc này cô đang gặp phiền phức đây !
    Dừng xe ngay đầu ngõ, Nhã Thi nghiêm nghị:
    - Không được theo tôi nữa đó !
    Ngạn cũng ngừng xe lại, giọng giả ngây:
    - Tôi đưa em về chớ không phải theo em. Rõ ràng nảy giờ chúng ta song đôi mà !
    Thấy bọn con nít cùng xóm nhìn mình đầy tò mò, Nhã Thi gắt:
    - Anh đi đi mà...
    Nhã Thi buột miệng:
    - Không !
    Nhưng đôi mắt cô lại tỏ vẻ đồng ý. Ngạn hít vào một hơi dài và nhìn theo dáng cô chạy vào hẻm. Thế là anh có quyền hy vọng rồi !
    Thằng Trác có lý khi dạy... "Đứa nào đẹp trai chai mặt nhất sẽ thắng". Chắc Ngạn chưa phải là đứa chai mặt nhất, dầu anh cũng khá đẹp traị Nhưng có sao đâu? Anh sẽ tiếp tục bám theo mục tiêu di động mỗi buổi nàng tan trường. Mưa dầm thấm đất. Ngạn tin mình sẽ chiếm được trái tim non của Nhã Thi một ngày thật gần.
    Nhìn đồng hồ, đúng năm phút sau, Ngạn mới... dám phóng xe vào hẻm. Dừng trước nhà Trác, anh bấm chuông và khoái chí nghe nó kêu kinh kong.
    Vừa mở cổng, Trác vừa rối rít hỏi:
    - Thế nào rồi... thằng kia?
    Dựng xe, ngã lăn đùng xuống bậc tam cấp, Ngạn hớn hở:
    - Trên cả tuyệt vời ! Yé...
    Trác kêu lên:
    - Cá cắn câu rồi hả?
    Ngạn gắt:
    - Nhã Thi không phải là cá.
    Trác hì hì:
    - Ý quên ! Nàng tiên cá mắc cạn rồi hở?
    Ngạn tự tin:
    - Chưa ! Nhưng chắc chắn tao sẽ tán được em. Tao muốn mày cung cấp them thông tin về Nhã Thị
    Trác so vai:
    - Chịu thua ! Con bé ấy kín cổng cao tường. Mang tiếng cùng xóm nhưng chưa bao giờ nó cười với taọ Ra đường, khẩu trang, kiếng mát kín mít, tao có thấy gì, biết gì đâu mà cung cấp cho màỵ
    - Sao mày biết Thi học ở hội Việt - Mỹ?
    - Nhờ Phố đi dò hỏị Nó bảo làm phước cho màỵ
    Ngạn chép miệng:
    - Hơi bị thừa vì hôm trước tao cứu nguy cho nàng ngay cổng trường mà ! Anh em nhà mày bán tin cũ, ai thèm mua !
    Trác nổi cáu:
    _ Cái thằng xỏ lá. Đừng hòng lấy nhà tao là điểm đáp sau một chuyến đưa em về nhạ
    Ngạn cười:
    - Tao đùạ Làm gì lên gân vậy? Mà chả lẽ mày không biết chút nào gia đình của Nhã Thi?
    Trác run đùi:
    - Tao có phải tổ trưởng tổ dân phố đâu mà biết về gia đình người này người nọ, nếu có biết, tin của tao cũng cũ xí, chả giá trị đâu !
    Ngạn nhăn nhó:
    - Mày vừa hứa sẽ ủng hộ tao hết mình. Sao giờ lại giở quẻ hở thằng ôn con?
    Trác xoa cằm:
    - Sự thật là vậy mà.
    Ngạn khoát tay:
    - Tin cũ xì cũng được. Tất cả những gì liên quan tới Nhã Thi tao đều thích nghẹ
    Trác nhìn Ngạn trân trối:
    - Chẳng lẽ mày lậm thật rồi?
    Ngạn tựa lưng vào cột, giọng ngập ngừng:
    - Không biết ! Nhưng từ hôm gặp Nhã Thi tới nay, lúc nào tao cũng nghĩ tới con bé. Nằm mơ, tao cũng thấy mỗi Nhã Thị
    Trác chém vào:
    - Thế thì mày tiêu tùng rồị Con bé không dễ... vô đâụ
    Tim Ngạn nhói lên, anh buộc miệng:
    - Sao vậy?
    - Gia đình nó thuộc hạng trung lưụ Ba Nhã Thi là phó giám đốc công ty phát triển khu giải trí phía Đông. Chỉ có cách mày làm cận vệ cho ổng mới họa may được ở gần mà nhìn con bé, chớ còn chuyện làm quen, kết bạn coi bộ không tưởng quá !
    Ngạn quả quyết:
    - Bất cứ khó khăn nào, tao cũng quyết vượt quạ
    Trác cười khẩy:
    - Nếu khó khăn đó là Nhã Thi thì sao?
    Ngạn hơi khựng lại vì câu hỏi độc của Trác, nhưng liền tức thời anh bác bỏ:
    - Tao tin Nhã Thi có cảm tình với taọ
    - Con bé đã nói điều đó với mày à?
    - Chưa ! Nhưng tình cảm ấy chứa đầy trong ánh mắt Thi và tao đã cảm nhận được.
    Trác kêu lên:
    - Chúa ơi ! Mày xứng là thi sĩ hơn là võ sĩ. Mày nên tập làm thơ chớ không nên tập Taekwondo nữa... thằng kiạ
    Ngạn mộng mơ:
    - Tao tập võ để bảo vệ em, tập làm thơ để nói lời yêu em. Văn võ song toàn vẫn hơn.
    Trác lắc đầu:
    - Nghe... phô quá, Nhím.
    - Ai đang yêu mà không phô. Nè ! Làm ơn nói về Nhã Thi nữa đi Trác.
    Hất mặt về phía cổng, Trác bảo:
    - Nhỏ Phố về rồi kìạ Mày hỏi nó ấy !
    Ngạn chưa kịp mở lời đã vội nín thinh vì bộ mặt xã hội đen của Hợp Phố. Cô bé vứt chiếc xe leo núi vào góc sân, xốc chiếc ba lô trên vai lên rồi lạnh lùng bước vào nhà như vào chốn không ngườị
    Ngạn ngơ ngác:
    - Này ! Nó làm sao vậy?
    Trác thản nhiên:
    - Nó là như vậy, chớ có sao đâu !
    - Chắc Phố giận vì hồi chiều tao không chở nó chớ gì?
    Trác gạt ngang:
    - Không phải đâu ! Dạo này nhỏ Phố thất thường lắm. Chắc nó có thằng nhóc nào...
    Bỗng dưng Ngạn khó chịu:
    - Sao mày biết?
    - Thì đoán vậy mà. Chỉ có ai đang yêu mới pô. Chả phải mày nói vậy sao?
    Ngạn nghi ngờ:
    - Nó như thằng con trai, chỉ biết quậy phá chớ làm gì biết yêụ
    Trác lơ lửng:
    - Thì nó yêu theo cách con trai của nó
    Ngạn bật cười:
    - Nếu thế thằng nhóc bồ nó chắc ẻo lả như con gáị
    - Điều đó chưa chắc.
    - Sao lại không chắc? tình yêu thường phát triển theo luật bù trừ mà !
    Trác mỉa mai:
    - Chà ! Mày làm như có kinh nghiệm nhiều lắm không bằng.
    Hợp Phố bước ra với một dĩa sa pô chê gọt sẵn và một ly bơ xay trộn đá, đường, sữa trông thật ngon lành.
    Đặt dĩa sa pô chê xuống, Phố cộc lốc:
    - Ngon lắm nhưng ông Nhím không nên ăn
    Ngạn kêu lên:
    - Sao bất công với anh vậy?
    Chụm môi vào ống hút, Phố thản nhiên thưởng thức bơ, xong xuôi mới lên giọng:
    - Vì đây là sa pô chê. Bộ anh muốn nhỏ Thi vừa chê vừa xa anh hả?
    Ngạn cầm nĩa ghim một miếng to cho vào miệng:
    - Vẽ chuyện ! Anh có phải gã ngốc đâu mà tin lời em. Nè ! Hôm nay sao đệ tử em có ngoan không? Sao về nhà mặt mày xã hội đen thế?
    Hợp Phố vuốt mái tóc ngắn cũn:
    - Mặt em lúc nào chẳng vậỵ
    Nói dứt lời, Phố chợt tủi thân. Sao thời gian này cô hay tủi thân đến thế nhỉ. Giá như trước mặt cô là cái gương, cô sẽ soi ngay vào để xem mặt xã hội đen của mình ra làm saọ
    Nhưng không soi gương Phố cũng nhìn ra mình rồị
    Thế này nhé: một mái tóc siêu ngắn kiểu Thanh Lam, Mỹ Linh, Trần Thu Hà cộng lại chia đôi để chẳng cuồng phong giông tố nào thổi bay được. Một trán dồ bướng bỉnh nhưng được nước thông minh, một cái mũi hếch lên thách thức. Còn nội dung thì thêm một chút ngang bướng, bất cần mà đứa con gái út nào cũng hay có, một chút lãng mạng tuổi mới lớn, một chút nghịch ngợm vì ảnh hưởng bởi hai ông anh trai... Tất cả những cái một chút đã tạo nên một Hợp Phố nghịch như quỷ, hiếu động hơn các anh gấp hai ba lần, và nhạy cảm hơn nhiều lần. Nhưng đó là thời điểm trước kia nữa, còn bây giờ Hợp Phố đã đằm tính lại rồị Dẫu sao cô cũng đã hai mươi tuổi, cô không muốn suốt ngày bị mẹ mắng, hai ông anh cộc như tướng cướp dứ dứ tay dọa dẫm. Song chả mấy ai thấy sự thay đổi của Phố. Đây cũng là một nguyên nhân mà hợp Phố hay tủi thân.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 04.11.2011, 14:09
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 04.11.2011, 13:22
Bài viết: 44
Được thanks: 2 lần
Điểm: 9.93
Có bài mới Re: Có Em Bên Đời - Trần Thị Bảo Châu - Điểm: 10
Giọng Ngạn trêu chọc:
    - Có lúc khác chứ ! Thí dụ như bây giờ nè, ăn nhỏ nhẹ, uốn tí tí như mèo trông nét lắm, dễ yêu lắm chớ bộ ...
    Hợp Phố thản nhiên:
    _ Em chưa lấy hột sa phô chê ra đâu, coi chừng mắc cổ đó ... Nhím.
    Ngạn nghiêng đầu nhìn gương mặt ngổ ngáo của cô:
    - Còn em, coi chừng sặc đó !
    Đáp lại lời anh, Hợp Phố bưng ly bơ lên, chúm môi hút cạn. Trác khều em gái:
    - Khỏe chưa ?
    Cô bé cảnh giác:
    - Chưa ! Định sai biểu em gì đây ?
    Hất mặt về phía Ngạn, Trác hấp háy mắt:
    - Nhím muốn bao anh em mình một chầu cà phê Trung Nguyên. Em nghĩ sao ?
    Khịt khịt mũi vì uống nhiều đá lạnh, Phố bĩu môi:
    - Bảo đảm lão Nhím có ý đồ. Lại nhà Nhã Thi chớ gì. Em đã nói không biết chút xíu nào hết mà.
    Ngạn cười ruồi:
    - Nhưng em sẽ tìm hiểu hộ anh, đúng không ?
    Hợp Phố xoay cái ống hút trong ly:
    - Làm thế em sẽ được cái gì, ngoài chầu cà phê anh ... muốn chiêu đãi ?
    Ngạn có vẻ suy nghĩ:
    - Em ... thích gì nào ?
    Hợp Phố lửng lơ:
    - Chưa biết ! Cứ xem như anh nợ em một lời hứạ OK ?
    Ngạn kêu lên:
    - Đừng có láu cá, nhóc con.
    - Vậy thì thôị Em cũng chả cần lời hứa đó.
    Đứng dậy đi vào nhà, Phó lôi ra cái ba lô. Cô vứt xuống chỗ Ngạn ngồi:
    - Đồ tập của anh đã giặt xong rồi đó. Mang về cất vào tủ, khóa lai và nhớ cho nhiều long nãọ Từ giờ trở đi em không giữ hộ nữạ
    Ngạn nhìn Phố:
    - Sao lại thế ?
    Giọng Phố chua loét:
    - Anh không đi tập nữa, để ở ngoài tổ cho chuột làm ổ !
    Ngạn cau mặt:
    - Vớ vẩn ! Ai bảo là anh nghỉ tập ?
    Hợp Phố khoanh tay trước ngực:
    - Cần gì ai bảọ Nhìn tình hình là đoán được diễn biến ngay, bởi vậy em ngại giữ ba lô cho anh lắm.
    Nhơ’ lúc nãy Trác nói là Phố có ... thằng nhóc nào, Ngạn liền bảo:
    - Nếu em thấy ngại vì giữ đồ tập hộ anh thì nói thẳng ra, cần chi phải tìm cớ quanh cọ Anh thừa hiểu vì sao em không muốn anh chở, không thích giữ ba lô hộ anh mà. Nhưng nếu vì chút tình cảm riêng tư nào đó, em đối xử với anh thế này thì anh buồn lắm !
    Hợp Phố nhìn Ngạn trân trối, mặt cô bé đỏ bừng lên:
    - Tình cảm riêng tư nào ? Anh nói gì em không hiểụ
    Dứt lời, Phố chạy vội vào nhà. Ngạn ôm ba lô vào lòng ngồi thừ rạ Trác lắc đầu:
    - Cả hai đứa bây đều điên hết rồi !
    Vừa hô hiệu lệnh cho bọn nhỏ nghỉ, Hợp Phố đã nghe tiếng thầy Để gọi mình.
    Ông hất hàm:
    - Sao Ngạn nghỉ tập hoài vậy Phố ?
    Cô liếm môi nói đại:
    - Dạ ... dạo này ảnh bận tập trung thi tốt nghiệp ạ !
    Thầy Để xua tay:
    - Lý do không chính đáng. Em bảo với Ngạn thầy yêu cầu nó trở lại sân tập. Mỗi ngày một tiếng đồng hồ, chẳng lẽ ráng không nổi ?
    Hợp Phố ngập ngừng:
    - Dạ ... em sẽ chuyển yêu cầu của thầỵ
    Còn lại một mình trong phòng tập vắng hoe, Hợp Phố chợt buồn quá chừng. Cô hít vào một hơi dài, đi lại thật nhuyển bài quyền Kea - Back nhưng chẳng thấy chút xíu nào khí thế. Chán nản, cô ngồi bệch xuống sàn.
    Vậy là hơn tuần nay Ngạn bỏ tập. Thế mà Phố tưởng anh chuyển sang ngày lẻ cùng với anh Trác không thôị Đã mấy lần cô định hỏi, nhưng sợ ông anh suy diễn nên đành ngậm tăm.
    Nay thì rõ rồi ! Teakwondo không giữ được chân Ngạn. Anh đang chấp cánh bay theo tình. Và Phố vu vơ buồn vì chả ai thèm quan tâm tới mình, một sư muội thích gây sự.
    Kể từ hôm đó cô, Ngạn luôn nghinh nhau dù tối tối, rúc vào phòng, Hợp Phố vẫn nghe tiếng anh Trác và Ngạn trò chuyện ngoài sân.
    Không rõ hai ông tướng nói gì, nhưng cô chắc mẻm đề tài cũng quanh quẩn Nhã Thi, con bé hoa khôi quản trị công nghiệp ấy đã cuốn mất ba hồn bảy vía của Ngạn rồị Không khéo anh rớt tốt nghiệp lẫn rớt lên đai vì nó.
    Ngạn ... già rồi chớ còn nhỏ nhít gì đâu, sao cô phải lo cho anh nhỉ ? Có sức ... yêu có sức chịụ Mà dám Ngạn vì yêu chiu thi rớt lắm đấy !
    Hợp Phố ngồi bó gốị Sao cô ghét Nhã Thi đến thế ! con bé đã cướp mất sư huynh của Phố, hơn nữa nó sắp khiến anh ấy tàn đời vì thất tình. Chắc cô phải làm gì đó để giúp sư huynh thôị Mà làm gì bây giờ ? Dạo này Ngạn đâu cần đến cô nữạ
    Thay quần áo, Hợp Phố lủi thủi đạp xe về. Khác với những cô gái chân yếu tay mềm, Phố không sợ chút nào những bọn gọi nôm na là côn đồ đường phố, cô luôn tự tin, manh dạn trước mọi đấng nam nhị
    Nhỏ Cẩm Tuyền, đứa bạn gái thân nhất với Phố từng bảo:
    - Mày sống mãnh liệt quá, bọn con trai nó sợ ...
    Hợp Phố đã đốp chát lại:
    - Tao không ... mãnh liệt lấy ai làm vệ sĩ cho màỵ
    Tội nghiệp con bé ... gầy guộc nhỏ như cách vạc của Trịnh Công Sơn, Tuyền giỏi nói nhưng nhát như cáỵ Nó chỉ vẽ cho Phố rất nhiều điệu để bọn con trai thích, nhưng cô chả làm điệu được vì thấy kỳ kỳ thế nào ấy !
    Ngang nhà mình, Phô’ không vào mà đạp tới nhà nhỏ Tuyền luôn. Nhà Cẩm Tuyền rất gần nhà Nhã Thị Trước đây thỉnh thoảng Tuyền vẫn ... nhiều chuyện về nhỏ Thi cho Phố nghe, nhưng cô không ... mặn mà lắm. Nay thì phải khai thác con bé tối đa thôị
    Vừa ngừng xe ngay hàng rào, Phố đã thấy Tuyền đong đưa trên xích đụ Trong cái váy trắng tóc xõa dài, Cẩm Tuyền cứ y như các cô công chúa trong chuyện thần thoạị
    Con bé đỏng đảnh ra mở cửa cho Phố:
    - Lúc nãy tao điện thoại, ông Trác bảo mày chưa về.
    Phố ngạc nhiên:
    - Có chuyện gì à ?
    Ngồi xuống xích đu, Tuyền hạ giọng:
    - Tao vừa phát hiện chuyện sốt dẻo muốn cho mày biết ngaỵ
    Ngồi xuống kế bên Tuyền, Phố tò mò:
    - Chuyện gì ?
    Cẩm Tuyền vuốt mái tóc dài qua một bên:
    - Tao thấy sư huynh mày bám theo em Nhã Thi từ cổng Hội Việt - Mỹ về tới đầu ngõ nhà mình. Bộ ổng tính làm vệ sĩ cho nó hả ?
    Hợp Phố cố ra vẻ thản nhiên nhưng vẫn nghe giọng mình lạ hoắc:
    - Chuyện này có gì đâu sốt dẻọ Ngạn đang kết con nhỏ mà.
    Tuyền bất mãn ra mặt:
    - Xời ! Vậy mà tao cứ tưởng ...
    Hợp Phố vờ không nghe Tuyền nói, cô từ tốn:
    - Ngạn cứ hỏi thăm tao về Nhã Thi, nhưng tao có biết gì về nó đâu !
    Cẩm Tuyền bĩu môi:
    - Chả có gì đặc biệt. Thời buổi này hoa khôi ... mọc dại đầy đường, chớ đâu chỉ mình nó.
    - Nói như mày không sợ người ta bảo ganh tỵ à ?
    Cẩm Tuyền nhún vai:
    - Cả xóm này đều nói thế chớ đâu phải mình tao mà sợ.
    Phố gân cổ:
    - Xạo ! Tao chưa bao giờ có ý nghĩ đó !
    Tuyền tủm tỉm cười:
    - Nếu nó đăng quang đệ nhất võ sĩ, chắc mày sẽ nghĩ ... Nói thật nghe, mày học võ bấy nhiêu là đủ phòng thân rồi, học lên vài ba đẳng nữa sẽ "ê sắc" đấỵ Con trai chỉ thích con gái liễu yếu tơ đào để nó làm anh hùng hào hiệp bảo vệ nàng, chớ đâu dám thích "cô gái đồ long" như màỵ
    Hợp Phố xụ mặt:
    - Kệ tao !
    Cẩm Tuyền hất hàm:
    - Không kệ ... tủ gì hết. Nhất định tao phải lột xác mày mới được.
    Vung tay lên, Hợp Phố tuyên bố:
    - Mày chỉ làm được chuyện đó khi kéo tay ... ăn taọ
    Cẩm Tuyền nhấn mạnh:
    - Tao là con gái mà, ai lại chơi trò sức mạnh của những tên vai u thịt bắp.
    Hợp Phố cười toe:
    - Vậy thì dẹp ý nghĩ biến tao thành đứa khác đị Ba mẹ sanh tao, trời sanh tánh. Khó ai thay đổi được tao lắm mày ơi ! Cẩm Tuyền nói:
    - Tại chưa gặp đối tượng thôị Sợ tới lúc yêu rồi mày mắt xanh mỏ đỏ, váy túm váy xòe chớ không còn đầu húi, quần đùi chạy lung tung khắp xóm giống thằng lưu manh như hiện giờ ấy chứ !
    Hợp Phố kêu lên:
    - Chời ! Có vụ đó nữa sao ? Mắt xanh mỏ đỏ hở ? Không bao ... vờ.
    Tuyền so vai:
    - Đời còn dàị Để rồi xem.
    Phố chuyển đề tài:
    - Lão Nhím, bảo nếu tao cung cấp thông tin về Nhã Thi cho lão, lão sẽ ... đền ơn một món quà xịn.
    - Xịn cỡ nào ?
    - Lão bảo ... thích gì chìu nấỵ Mày kể cho tao nghe về con nhỏ đó đị
    Cẩm Tuyền làm khó:
    - Trước đây tao nói về nó, mày bảo nhiều chuyện, sao bây giờ lại yêu cầu ?
    Phố lém lỉnh:
    - Nếu biến cái sự nhiều chuyện của mày thành món hàng để trao đổi thì cũng tốt chứ sao ! Tụi mình sẽ chia hai, chịu không ?
    Cẩm Tuyền dài giọng:
    - Quà của sư huynh mày ai dám chia haị
    Hợp Phố nháy mắt:
    - Chia ... vô tư. Tao vốn rộng rãi mà !
    Cẩm Tuyền hất hàm:
    - Mày muốn biết gì về Nhã Thi nào ?
    Phố cong môi:
    - Tất cả.
    - Hơi ... bị tham. Nhưng tao vẫn dư sức đáp ứng những tin mày cần ... truy cập.
    - Chà ! Chả lẽ mày hơn mạng Internet.
    Cẩm Tuyền đắc ý:
    - Đương nhiên, vì nhỏ Thi chả là cái đinh gì để được lên mạng.
    Phố thúc hối:
    - Vậy thì nói đi ...
    Cẩm Tuyền đong đưa xích đu:
    - Chuyện bắt đầu từ dì Mườị Dì ấy với bà giúp việc nhà Nhã Thi là chị em bạn tình như thủ túc nên hay tâm sự với nhaụ Trưa trưa rảnh việc dì Chín thường "vượt biên" sang nhà tao để đấu láọ Dì Chín rất khoái ... đấu về nhỏ Thị Dì ấy gọi nó là công chúa Xương Rồng.
    - Sao kỳ vậy ?
    Tuyền cười:
    - Vì tính cách gai góc, khô khan của nó chớ sao nữạ
    Hợp Phố thắc mắc:
    - Nó dịu dàng, mềm mại, lại là hoa khôi, sao lại gai góc, khô khan chứ ?
    Cẩm Tuyền bảo:
    - Ý tao muốn nói về mặt tâm hồn kìạ Nhã Thi chả quan tâm với ai ngoài bản thân nó ...
    Phố ngắt lời Cẩm Tuyền:
    - Nghĩa là nó rất ích kỷ ?
    Cẩm Tuyền nhân thêm:
    - Hẹp hòi và nhỏ nhặt lẫn tự cao, kiêu ngạo nữạ
    Phố chống tay dưới cằm:
    - Sao toàn những thói xấu thế ! Tao không tin đâu ! Chắc dì Chín có ác cảm nên mới nói xấu chủ.
    Cẩm Tuyền nhún vai hỏi:
    - Mày có nghe nữa không ?
    - Nghe, nghe nữa chứ !
    - Nhưng cũng chẳng có gì tốt hơn đâu ! Dì Chín còn cho biết, Nhã Thi quen toàn những tay giàu có được bố nó ... tuyển hẳn hoị
    - Chà ! Nếu vậy lão Nhím khổ rồi !
    - Biết đâu chừng nó lại cảm lão Nhím thật ? Chuyện yêu đương khó đoán lắm. Nếu có phước được Nhã Thi yêu, Ngạn sẽ ... lên đời vì có bồ hoa khôi kiêm người mẫu, còn vô phúc, Nhã Thi không yêu, nó sẽ chơi trò tình vờ để lợi dụng lão Nhím.
    Hợp Phố thắc mắc:
    - Ngạn có lắm tiền lắm của đâu để nó lợi dụng ?
    Cẩm Tuyền cao giọng:
    - Xời ! Thiếu gì cách lợi dụng. Sư huynh mày có võ, nó sẽ bắt đưa đón như cận vệ riêng cũng đủ mệt đừ rồi ...
    Phố ậm ự:
    - Ờ há ! Nhưng chưa chắc Ngạn không mệt đừ đâụ Dạo này lão đang đeo đuổi thì khó khăn nào lại không vượt qua để chiếm giữ trái tim nàng. Còn gì nữa, mày kể tiếp đị
    - Những gì tao kể ra nhắm mày nói lại với lão Nhím được không khi đó toàn là những điểm xấu ? Chắc gì Ngạn đã tin màỵ Tốt nhất nghe để biết mà thôi !
    Hợp Phố thắc thỏm:
    - Vậy tao phải làm gì đây ? Ngoài việc mong Nhã Thi thật lòng yêu Ngạn và xù đẹp hết những gã nó từng quen ? Chắc tao phải tích cực giúp đỡ để Ngạn không bị thất tình quá !
    Cẩm Tuyền chăm chú nhìn Phố, khiến cô phải gắt:
    - Gì thế con nhóc ?
    Cẩm Tuyền ậm ự:
    - Không.
    Rồi con bé tấm tắc:
    - Mày thật ... chì khi nói thế.
    Hợp Phố chớp mắt. Cô gượng gạo bảo:
    _ Kể tiếp đi !
    Tuyền chưa kịp mở miệng thì có tiếng xe ngừng trước cổng. Đạo, anh con bác của Tuyền bước vàọ
    Anh ta cười chào Phố rồi hỏi:
    - Dĩa "Trái tim mộng mơ" xem xong chưa Tuyền ?
    Cẩm Tuyền nhìn Phố:
    - Xong rồi ! Nhưng không có ở nhà ...
    Đạo thất vọng:
    - Xời ! Mất công anh lên đây ...
    - Đành là vậỵ Nhưng anh hứa cho Nhật Lệ mượn ...
    Hợp Phố mau mắn:
    - Dĩa ấy đang ở nhà em, để em về mang tới trả anh.
    Đạo giả vờ bải bui:
    - Mất công em quá !
    Cẩm Tuyền lên tiếng:
    - Sợ mất công thì anh tới nhà Phố lấy rồi về luôn cho tiện.
    Đạo cự nự:
    - Làm gì như muốn đuổi anh vậy ?
    - Không hề đuổị Nhìn bộ dang nhấp nhổm của anh là biết anh đang vội vã tới nhà nàng rồị
    Hợp Phố lịch sự:
    - Em về mang trả cho anh ngaỵ
    Đạo cười thật tươi:
    - Mất công lắm ! Anh đi với em để rút ngắn thời gian.
    Cẩm Tuyền chép miệng:
    _ Phải mỗi lần chở bác gái đi khui hụi, anh đều xông xáo như vậy thì đỡ biết mấỵ
    Cốc nhẹ vào đầu Tuyền, Đạo gắt:
    - Nhiều chuyện ! Anh đi với Phố đây !
    Đợi Phố dắt xe ra, Tuyền mới bỏ nhỏ:
    - Chuyện còn dài, mai tiếp nhá ?
    Phố gật đầu, lòng không buồn, không vui nhưng vô cùng trống trảị
    Giọng Đạo vang lên trêu chọc:
    - Có Phố kế bên, anh không sợ ăn cướp.
    - Nhưng em lại thấy sợ anh ...
    - Sao thế cô gái đồ long ?
    Hợp Phố kêu lên:
    - À ! Thì ra anh là người gán cho em biệt hiệu này! Ghê thật !
    Đạo chối:
    - Nhỏ Tuyền chớ không phải anh. Nhưng biệt hiệu ấy rất ấn tượng, phù hợp với nghề võ của Phố.
    Hợp Phố nói:
    - Anh giỏi mồm quá bảo sao em không sợ. Dừng xe trước nhà, Phố chưa rung chuông cửa đã mở. Anh Trác và Ngạn nhìn cô kinh ngạc, trong khi Đạo ngượng ngập khẽ gật đầu chàọ
    Hai ... ông tướng đáp lễ, Trác vồn vã mở rộng cửa:
    - Mời bạn vào nhà đi Phố.
    Đạo vội vã từ chối:
    - Dạ cám ơn ... Tôi đúng đây được rồi ạ !
    Ngạn đẩy đua:
    - Như vậy coi sao được.
    Hợp Phố liền nói thêm vào:
    - Ảnh phải đi ngay mà !
    Nhìn Đạo, Phố chợt ngọt ơi là ngọt:
    - Chịu khó chờ em một chút nha ...
    Chạy biến vào nhà, Phố lấy dĩa nhạc dúi vào tay Đạo, giọng dài ra nũng nịu:
    - Không có em kế bên, đi cẩn thận đó !
    Đạo ngoan ngoãn gật đầụ Chỉ đợi anh vọt xe đi là Ngạn đã lặp lại lời Phố vừa nói, kèm theo lời bình:
    - Với chàng, nhỏ Phố dịu dàng ra phết ấy chứ !
    Định đính chánh mối quan hệ giữa mình và Đạo, nhưng không hiểu sao Phố lại làm thinh.
    Ngạn lại hỏi tiếp:
    - Anh chàng là nguyên nhân khiến em thích đi xe đạp hơn thích anh chở đúng không ?
    Hợp Phố thản nhiên:
    - Em đi xe đạp vì không muốn quấy rầy anh, chớ không vì nguyên nhân nào khác. À ! Lúc này thầy Để hỏi em sao anh nghỉ hoàị
    - Thế em bảo sao ?
    Hơp Phố láu cá:
    - Đố anh đó ?
    Trác bật cười khiến Ngạn nhăn nhó:
    - Có trời mới biết em trả lời thế nàọ
    Phố nói:
    - Thầy nhờ em chuyển lời tới anh rằng: thầy yêu cầu anh trở lại sân tập, mỗi ngày một tiếng đồng hồ cũng được nữạ
    Dứt lời Phố bước vào nhà, giọng Ngạn ấm ức đuổi theo:
    - Em vẫn chưa trả lời anh mà.
    Phố nói vọng ra:
    - Chừng nào vào tập, thầy sẽ nói cho anh nghe, chớ em quên khuấy rồi !
    Đang cười khoái trá, Phố chợt thấy chiếc Win bám đầy đất đỏ dựng ở góc phòng, cô reo lên:
    _ Anh Đạt về ....
    Chạy ào vào bếp, cô hỏi mẹ:
    _ Anh Đạt đâu mẹ ?
    Đang rửa chén, bà Trang trả lời:
    - Đằng sau sân thượng với lại ...
    Không đợi mẹ nói dứt câu, Phố ba chân bốn cẳng chạy vội lên cầu thang. Bản chất nghịch ngợm lại trỗi dậy, tới ngưỡng cửa dẫn ra sân thượng phía sau nhà, nơi ba Phố làm một giàn phủ lưới, treo lùng lẳng cả trăm giỏ lan, Phố rón rén nhón chân. Cô phải làm anh Hai giật mình mới được. Vừa mới về nhà, đã trèo lên sân thượng ngồi với điếu thuốc trên tay, trông ... bịnh quá. Phố phải chọc anh Hai cười cho vui cửa vui nhà.
    Nhẹ và nhanh như thỏ, Hợp Phố bước thật nhẹ tới sau lưng anh Hai, Vỗ mạnh tay xuống vai anh:
    - Hù ! ...
    Anh giật mình quay lại, Hợp Phố chưa kịp cười đã bụm miệng khi bắt gặp một gương mặt lạ hoắc. Gương mặt ấy cũng đang hướng về phía cô đầy ngạc nhiên.
    Dưới ánh vàng của cái đèn vuông treo ở vách tường Phô’ không nhìn rõ xem ai, cô chỉ biết mình đang choáng vì một đôi mắt rất sáng. Đôi mắt ấy đang ngắm nghía cô với một vẻ hóm hỉnh.
    Hợp Phố nuốt nghẹn xuống, cô ấp úng:
    - Xin lỗi ...
    Cô định quay xuống, nhưng gã lạ mặt đã cất giọng thật ấm:
    - Nhỏ là Hợp Phố phải không ?
    Phố bối rối, điểm này thật khác so với tính cách của cô:
    - Sao anh biết ?
    Gạ lạ mặt cười:
    - Anh vẫn nghe Đạt nhắc đến cô em út cưng và những trò nghịch ngợm của cô bé.
    Đôi mắt sáng hơi nheo lại một chút, gã gật gù:
    - Đúng là danh bất hư truyền. Lần gặp đầu tiên nhỏ đã khiến tim anh suýt rơi ra ngoàị
    Hợp Phố nghinh nghinh:
    - Nhìn anh lại không có vẻ gì như thế hết.
    Gã búng điếu thuốc vào gạt tàn:
    - Cũng nhờ anh có nội công thâm hậu đó chứ !
    Phố chưa kịp nói thêm lời nào, đã nghe giọng anh Đạt:
    - Nè ! Mày định dùng nội công thâm hậu để ăn hiếp em út tao đấy à Lữ ?
    Lữ bật cười:
    - Tao cũng muốn thế mà không được, đã vậy vừa rồi tao còn ... bị đón tiếp bằng một đòn "Ngũ âm bạch cốt trảo" tím cả vaị
    Phố giậm chân:
    - Cái gì mà Ngũ âm bạch cốt trảo ? Bộ anh muốn nói em là Mai Siêu Phong độc ác hở ?
    Lữ xua tay:
    - Anh đâu dám. Vì nếu em là Mai Siêu Phong, anh đã lủng ... mỏ ác mất rồị
    Hợp Phố ấm ức làm thinh. Cô không muốn ăn miếng trả miếng với người mới gặp lần đầu, hơn nữa người đó là bạn của anh Haị
    Đạt mỉm cười:
    - Đã quen bạn anh chưa ?
    Phố phụng phịu:
    - Chưa !
    - Vậy thì làm quen nhé !
    Liếc Lữ một cái bén hơn lưỡi lan siêu mỏng Gillette, Hợp Phố cong môi lên:
    - Bạn anh thấy ghét ! Ai thèm quen.
    Phố chạy ào xuống nhà giữa tiếng cười của anh Đạt và của cả ... thằng cha Lữ mồm mép ấy nữạ
    Về tới phòng, Hợp Phố mới chợt nhớ ra cô vẫn chưa vòi anh Đạt quà của mình. Nhưng chẳng sao, chắc chắn quà vẫn còn nằm ngoan trong túi xách của anh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 04.11.2011, 14:11
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 04.11.2011, 13:22
Bài viết: 44
Được thanks: 2 lần
Điểm: 9.93
Có bài mới Re: Có Em Bên Đời - Trần Thị Bảo Châu - Điểm: 10
Một mình trong phòng khách, Phố nhịp chận trên salon, miệng hát:
    - Nothing's gonna charge my love for you ...
    Bà Trang từ dưới bếp bước ra càu nhàu
    - Mẹ đã bảo nhà có khách, con gái phải ý tứ một chút kia mà.
    Hợp Phố gân cổ:
    _ Con chỉ hát như thường ngày chớ có làm gì vô ý tứ đâu ạ !
    Bà Trang phật ý:
    - Đành là vậy, nhưng tự nhiên quá người ta cười chọ
    - Ai cười hở mười cái răng.
    Bà Trang lừ mắt:
    - Lại cãi bướng hả ranh con ?
    Hợp Phố lầu bầu:
    - Tự nhiên ở đâu xuất hiện làm chi cho người ta vừa mất tự do vừa bị mắng suốt ngày hổng biết nữạ
    Bà Trang nói:
    - Cằn nhằn gì đó ? Ở không tưới lan cho mẹ đị
    Hợp Phố lười biếng đứng dậy:
    _ Tuân lệnh mẫu hậu ạ.
    Nhảy chân sáo lên lầụ Ra tới giàn lan, nơi mẹ sẽ không nghe, không thấy, Phố tiếp tục gào lên:
    - You ought to know by now how much I love you ...
    Vừa hát vô vừa chỉnh cái phun nước cho nó xòe rộng ra những hạt li li như mưa bụị Đang lúc hát say sưa nhất, Phố chợt có cảm giác xốn xang. Cô quay phắt ra sau và thấy Lữ đang nhìn mình với nụ cười nửa miệng.
    Như vô tình, Phố lia vòi phun, tia nước mạnh bắn ra tận chỗ Lữ đứng, anh ta né không kịp bị nước loi ngoi trông thật tộị
    Cố nén tiếng cười khoái trí, Phố vội xuýt xoa:
    - Em xin lỗi vì không hề thấy anh. Trời ơi ! Ướt như ... chuột lột rồi ...
    Lữ bình thản vuốt mái tóc khá bồng đã xẹp xuống vì nước:
    - Anh đường đường một ... đống như vầy mà bị em tưởng là giỏ phong lan. Thật thú vị ! Nào, mỏi tay chưa, anh phụ chọ
    Hợp Phố lắc đầu:
    - Không dám đâu ! Mẹ thấy là em bị mắng ngaỵ Ai dám nhờ khách quý cơ chứ !
    Rồi cô ra vẻ quan tâm:
    - Anh thay áo đi kẻo bị cảm lạnh đó.
    Nhìn Phố, Lữ cười cười:
    - Anh đang cảm đây, nhưng không phải cảm lạnh.
    Hợp Phố chớp mắt, cô chợt rối vì cách nói chuyện lửng lơ con cá vàng của Lữ. Cô tiếp tục tưới lan, và suy ngĩ xem sẽ ứng phó sao với gã mồm mép nàỵ
    Lữ nói tiếp:
    - Khi nghe Đạt kể về đứa em gái út, anh tưởng tượng Phố rất khác ...
    - Khác là sao chứ ?
    Lữ nheo mắt sáng:
    - Là rất xấu xí ... Ai ngờ gặp ...
    Thấy Lữ không nói tiếp, Phố hỏi tới:
    - Khi gặp thì thế nào ?
    - Thì còn hơn cả xấu xí nữạ
    Môi mím lại, Phố vờ tuột tay, cái vòi nước trợt ngay về phía Lữ. Dường như có chuẩn bị, anh nhảy sang một bên tránh được.
    Phố kêu lên như thật:
    - Xin lỗi ! Em thấy anh, nhưng lại vuột taỵ Khổ ghê !
    Lữ tủm tỉm:
    - Trúng anh thì không sao, chỉ sợ em làm dập lan hết. Đây là công việc hàng ngày của em hở ... vịt con ?
    Hợp Phố bất bình:
    - Cái gì ? Vịt con hả ?
    Lữ khoanh tay trước ngực:
    - Đúng vậy ! Người ta thường đem thiên nga và vịt ra để thí dụ về sự tương phản và anh thấy từ "vịt" con thích hợp với em.
    Hợp Phố tức lắm. Cô không biết phải trả miếng thế nào cho Lữ đau mà cô không mang tiếng.
    Giọng Lữ lại vang lên thật khó ưa:
    _ Giận anh hay sao mà im lặng vậy ?
    Phố không thèm trả lờị Lữ nói tiếp:
    - Phố biết chuyện vịt con xấu xí một ngày kia bỗng xoải cánh biến thành thiên nga trắng tuyệt đẹp không ?
    Hợp Phố cong môi lên:
    - Hông thèm biết !
    - Nghĩa là đã từng biết phải không ?
    Phố nhìn những tia nước li ti trên những lá lan xanh bóng:
    - Vịt con là vịt con, thiên nga là thiên ngạ Em chả hiểu sao một ngày kia vịt con lại xoải cánh biến thành thiên nga, dù thừa biết vịt con chính là thiên nga đi lạc khi còn trong trứng nước.
    Lữ nhấn mạnh:
    - Vì vịt con xấu xí nào cũng mơ thành thiên nga cả nhỏ ạ.
    Phố chợt nghĩ ngay tới Nhã Thị Con nhỏ đúng là thiên nga trắng xinh đẹp. Chút ganh tỵ đặc trưng con gái trỗi lên, cô nói:
    - Điều đó thì chưa chắc !
    Dẹp vòi nước, Hợp Phố nhìn đồng hồ:
    - Tới giờ em đi tập rồị Hôm khác sẽ nói tiếp về chuyện ... le le với vịt trời nhé !
    Xuống nhà, cô vác ba lô lên vai, dắt xe ra cổng thì Ngạn tớị
    Anh nói vọng vào:
    - Lên anh chở.
    Mặt Phố lạnh tanh:
    - Cám ơn ! Đạp xe cũng là một cách rèn luyện thân thể.
    Ngạn giữ ghi đông lại:
    - Thôi mà ! Hai đứa đi chung cho vuị
    Hợp Phố dài giọng:
    - Anh năn nỉ đó nghe, mai mốt đừng vu khống là em nhờ vả à ...
    Ngạn hạ giọng:
    - Hôm trước anh đùa mà !
    Thảy cái ba lô cho Ngạn, Phố dắt xe đạp vào nhà. Ngồi sau lưng anh, cô chợt náo nức như đây là lần đầu được chở bằng xe máỵ
    Ngước mặt lên Phố thấy Lữ đứng ngoài balcon. Anh mỉm cười vẫy tay với cô, Phố cũng đưa tay vẫy lạị
    Ngồi đằng trước, Ngạn không nhìn nhưng thấy hết. Ngó gương mặt tươi rói của Phố trong kính chiếu hậu, anh chợt ấm ức.
    Ngạn hỏi trỏng:
    - Nè ! Bạn anh Đạt tên gì vậy ?
    - Tên Lữ.
    - Anh ta ở nhà em bao lâu ?
    - Sáu bảy tháng hay một năm gì đó.
    - Chi vậy ?
    - Anh Đạt và ảnh được công ty cử đi học, anh Đạt mời Lữ về nhà ở cho có bạn
    Ngạn khịt mũi:
    - Anh ta lịch sự ghê !
    Hợp Phố ngạc nhiên:
    - Sao anh nói vậy ?
    Ngạn cười nửa miệng:
    - Em chỉ đi tập thôi mà anh ta vẫy tay tạm biệt một cách lưu luyến y như đưa em sang Mỹ, không lịch sự thì là gì ?
    - Cũng đâu liên quan tới anh. Thắc mắc làm chi !
    Rồi cô châm chọc:
    - Anh đi tập, ai sẽ làm vệ sĩ cho Nhã Thi nhỉ ?
    - Vẫn là anh, sư huynh của em chớ aị Bắt đầu tuần sau Nhã Thi đổi giờ học rồị Anh tha hồ đưa đón mà chả ảnh hưởng gì tới việc tập.
    - Thế còn giờ học ở trường thì sao ? Chẳng lẽ không trùng à ?
    Ngạn ngập ngừng:
    - Có trùng chút chút, nhưng anh vi vu được. Anh Trác của em sẵn sàng cho anh mượn vở để photo mà.
    Hợp Phố nhắc nhở:
    - Năm nay thi tốt nghiệp đó !
    - Biết rồi ! Sư huynh không rớt đâụ
    Phố xa xôi:
    _ Động lực của tình yêu mạnh hơn xe một trăm năm mươi phân khốị Nó đẩy con người ta bay lên tận chín tầng mâỵ Nhưng khi rơi xuống chỉ sợ đậu phải cành mềm. Nghe đồn nhỏ Thi kén chọn lắm, học lèng èng đừng hòng lọt vào mắt xanh của nó.
    Ngạn ưỡn ngực:
    - Anh mà học lèng èng à ? Bách khoa tin học đâu phải dễ thi vàọ
    - Và càng khó hơn khi thi rạ Anh ráng bò lên cao học đi sư huynh ạ. Thế mới xứng với câu "Trai tài gái sắc".
    Ngạn gật gù:
    - Lời khuyên chí lí. Em lúc nào cũng là sư muội sáng suốt, là quân sư, là trợ thủ đắc lực nhất của anh. Sau này gã nào ăn hiếp em, anh sẽ không tha cho ... nó.
    Hợp Phố se sắt:
    - Gã nào mà dám ăn hiếp con nhà võ chứ ! Anh khéo lo !
    - Cái gã bữa hổm đâu ?
    Phố ngơ ngác:
    - Gã nào ?
    Ngạc chắc lưỡi:
    - Gã đưa em về tận nhà đó !
    Hợp Phố ậm ự:
    - Thì vẫn lẩn khuất đâu đấỵ
    Ngạn ồ lên:
    - Lẩn khuất à ! Dùng từ nghe lạ tai ghê !
    Hợp Phố làm thinh. Cô ấm ức nghe Ngạn hỏi:
    - Gã ... lẩn khuất ấy tên gì vậy ?
    - Đạo !
    - Tên cũng lạ hơn người ta, thảo nào được lọt vào mắt xanh của em.
    Phố hâm hực:
    - Anh khéo suy diễn bậy bạ thật.
    Ngạn cười cười:
    - Em có bạn, anh mừng cho em, sao lại nói anh bậy bạ nhỉ ?
    - Cám ơn ! Em chả cần anh mừng.
    - Thì thôi vậy ! Khó chịu quá, ai chìu cho nổị
    Hợp Phố cáu lên:
    - Chìu Nhã Thi chớ chìu em làm gì.
    Ngạn làm thinh tăng tốc. Anh lơ mơ đoán giữa nhỏ Phố và gã Đạo đó chắc có nhiều điều buồn vui, nhưng không tiện hỏi tới khi thấy Phố quạu quọ thất thường quá.
    Tới cậu lạc bộ, hai người lặng lẽ làm công việc của một trợ lý huấn luyện viên.
    Phố dõng dạc hô:
    - Sambo tearyon chunbi ...
    Liếc về phía nhóm của Ngạn, cô nghe anh hét:
    - Si-jak !
    Đám môn sinh râm rấp tập tam thế đối luyện.
    Thầy Để gọi Phố và Ngạn ra một góc phòng tập. Ông cho biết sẽ cử Phố thay thế vị trí của Ngạn hiện nay để anh chuẩn bị tranh giải khu vực. Bắt đầu từ ngày hôm nay Ngạn sẽ song đấu thường xuyên và thầy sẽ kiểm tra bất ngờ, liên tục, bởi vậy nếu anh ham chơi, thầy sẽ phạt thẳng taỵ
    Mặt Ngạn trĩu xuống, đăm chiêu, còn Phố thì thấy lọ Đi tranh giải khu vực đâu phải chuyện nhỏ. Trách nhiệm, danh dự đang đè nặng lên vai của Ngạn dù Phố biết câu lạc bộ đề cử những mươi người chớ không chỉ riêng anh
    Đợi thầy đi khuất, Phố mới lên tiếng:
    - Nhã Thi rất thích những người có tài, có tiếng. Đây là dịp anh khẳng định mình đấỵ
    Ngạn nhíu mày:
    - Nói như em, nếu anh thất bại, Nhã Thi sẽ không thích anh nữa sao ?
    Hợp Phố phân bua:
    - Ý em không phải vậỵ Nhưng nếu anh có được chiếc huy chương vàng, Nhã Thi sẽ hãnh diện biết baọ
    Ngạn vẫn trầm ngâm, Phố không hiểu anh đang nghĩ gì. Cô không kịp hỏi vì phải trở lại bãi tập.
    Tới giờ về, hai người vẫn không nói với nhau lời nàọ Ngồi sau lưng Ngạn, Phố đâm bực vì sự im lặng bất thường của anh.
    Cô thắc mắc:
    - Anh nghĩ gì mà quên cả em đang ngồi sau vậy ? Bộ anh bị áp lực tâm lý vì chuyện đi tranh giải hả ?
    Ngạn thở dài:
    - Anh đang sắp xếp lại lịch học tập, kiểu này chắc không còn thời gian đưa đón Nhã Thị
    Hợp Phố tò mò:
    - Hai người tới giai đoạn nào rồi ?
    Ngạn chép miệng:
    - Thì giống như Bảo Quốc tấu hài: "Anh thương em mà chưa dám nóị Xách cây dù đi tới đi lui ..." Chỉ theo Thi ngoài đường, chớ đã tới đâu đâụ
    Phố hỏi:
    - Sao anh không vào nhà chơị Mình danh chánh ngôn thuận, sợ gì ai cơ chứ !
    - Bố Nhã Thi, khó tánh lắm !
    - Anh cũng biết điều này nữa à ?
    Ngạn ngập ngừng:
    - Biết chớ ! Lần đầu tiên ... giải vây cho Thi, đưa cô bé về tận nhà, anh đã thấy ngán rồị
    Hợp Phố cắc cớ:
    - Anh ngán về phương diện nào ? Nhà cửa người ta đồ sộ ? Bố người ta có chức có quền, hay ngán mấy con berger mỗi ngày xơi cả ký thịt bò ?
    - Dĩ nhiên anh ngán ông bố rồị Ông cứ nhìn anh chằm chằm với vẻ đề phòng, đối phó như anh là kẻ cướp không bằng.
    - Ông bố nào có con gái đẹp chả thế.
    Ngạn buột mệng:
    - Bác Công có thế đâu nào !
    Phố nói ngay:
    - Vì em không phải con gái đẹp, đã vậy còn ngang tàng. Ba cần gì đề phòng, đối phó với bọn con traị
    Ngạn cao giọng:
    - Ai bảo là em không đẹp ? Ai bảo là em ngang tàng ? Chỉ ngại một nỗi em nghịch ngợm như con trai nên ... nên ...
    Hợp Phố gạt ngang:
    - Đừng nói tới em nữạ Nói thêm về Nhã Thi của anh đị
    Ngạn trầm ngâm:
    - Cái anh đang cần hiện giờ là thời gian. Không có thời gian thì chả có gì hết, kể cả có Nhã Thị Với anh lúc này cô bé là quan trọng nhất, anh muốn dành tất cả cho Thị
    Phố nuốt đắng cay vào lòng:
    _ Anh nên giải thích với Thị Con bé hiểu ra vấn đề, thế nào cũng quay sang động viên anh, biết đâu anh sẽ đạt huy chương vàng kỳ thi nàỵ
    Ngạn ậm ự:
    - Hy vọng là vậy !
    Im lặng một lát, Phố nói một hơi:
    - Nhã Thi thích hoa hồng vàng, khoái Mỹ Linh hát, mê thời trang, mộng làm nữ giám đốc doanh nghiệp tư nhân chuyên về mỹ phẩm. Con bé không có chút khái niệm nào về võ thuật, bởi vậy anh phải cố gắng tập luyện, lấy thành tích, tạo ấn tượng cho Nhã Thị
    Ngạn thốt lên:
    - Sao em biết hay vậy ?
    Phố nói nhỏ:
    - Em vì anh thôi !
    Ngạn cười:
    - Cám ơn sư muội ! Em thật tuyệt ! Xem như anh nợ em một yêu cầụ
    Ngang nhà Nhã Thi, Ngạn cho xe chạy thật chậm. Anh ngong ngóng lên ô cửa sổ che màn màu xanh hoa ý với hy vọng trông thấy cô bé, nhưng Ngạn đành thất vọng.
    Ngừng trước cổng cho Phố xuống. Anh nói:
    - Anh về đây ! Nhắn Trác sáng mai vào câu lạc bộ tập với anh cho có khí thế.
    - Nhỡ anh Ba không đi thì sao ?
    _ Thì ... oải chớ sao !
    Dứt lời Ngạn rồ gạ Phố lê từng bước vào nhà. Cô đang buồn nhưng không thể gào lên cho mọi người biết, bởi vậy nỗi buồn như được nhân đôi, nhân bạ
    Tới phòng khách, Phố ngạc nhiên khi thấy ba mẹ, anh Đạt, anh Trác có mặt đầy đủ.
    - Em sao vậy Phố ?
    Phố gượng gạo:
    - Có sao đâu ?
    Đạt nhìn cô chăm chú:
    - Trông em kìa ! Cứ như người bị ốm !
    Bà Trang góp vào:
    - Ờ ! Mặt mày bí xị khác với mọi ngàỵ
    Đưa tay xoa tóc, Phố nói cho qua chuyện:
    - Chắc tại con đói quá !
    Ông Công càu nhàu:
    - Cứ để bụng đói đi tập thế này mãi không khéo suy nhược đấy ! Đã bảo phải ăn nhẹ trước mà không bao giờ chịu nghẹ Lúc nào cũng ngang bướng. Học võ chừng đó đủ phòng thân rồị Bây giờ lo học nữ công gia chánh là vừạ
    Trác cười ha hả:
    - Chời ! Nó mà học nữ công gia chánh, chắc chẳng chỗ nào chịu nhận dạỵ Ba bảo nó đi học đá banh hợp hơn.
    Ông Công lừ mắt:
    - Lúc nào cũng bắc cầu cho nó leo, ba chưa nói tới con đâụ
    Đạt lên tiếng cứu nguy cho Phố:
    - Lo cơm nước đi, còn đứng đó làm gì nữa, xỉu bây giờ.
    Nhìn Đạt ngầm biết ơn, Phố bước vội ra saụ Tắm xong cô ngồi vào bàn. Mẹ làm toàn những món Phố thích sao cô ăn chẳng vô.
    Ăn qua loa, Phố đậy lồng bàn, mở tủ lạnh ... thó hộp sữa tươi rồi biến lên sân thượng.
    Ở nơi này, cô tha hồ buồn, tha hồ nghêu ngao mà chả lo ai nghe thấy ngoài những chậu lan đong đưa theo gió.
    Bỗng dưng Phố buột miệng:
    - Nothing's gonna charge my love for yoụ You ought to know by now how much I love yoụ
    "Không gì thay đổi được tình yêu của em dành cho anh. Anh phải hiểu rằng em yêu anh nhiều lắm ..."
    Lời đoạn nhạc nghĩa là như thế. Sao tự nhiên Phố lại hát khi nghĩ tới Ngạn nhỉ ? Chả lẽ cô yêu anh ?
    Xoa lên đôi má bừng bừng nóng. Phố đứng nhìn xuống đường, cô xóa vội điều vừa thoáng qua trong đầu bằng cách hút hết hộp sữạ
    Đời nào có chuyện yêu đương bậy bạ vậy ? Chẳng qua cô ganh tỵ, cô tủi thân vì bị cho ra rìa thôị Nếu Ngạn là anh hai, anh ba, Phố cũng sẽ có cảm giác khó chịu này kia mà !
    Khổ nỗi Ngạn không phải là anh hai, anh ba nên Phố mới nhức nhối buồn.
    Giọng Lữ vang lên làm Phố giật mình
    - Sao lại đứng buồn hiu vậy vịt con ?
    Mặt Phố hất lên:
    - Ai bảo anh em buồn hiu ?
    Lữ nheo nheo mắt:
    - Khi vui chả ai một mình thế nàỵ
    Bước tới cạnh Phố, Lữ khẽ đọc:
    "Khi buồn.
    Hãy ngước tìm một vì saọ
    Để thấy mình không cô đơn nữa ..."
    Chống tay dưới cằm, Hợp Phố ngạc nhiên:
    - Anh làm thơ à ?
    Lữ lắc đầu:
    - Đâu có ! Anh đang tặng em một lời khuyên ấy chứ !
    - Nhưng đã bảo em không buồn mà !
    - Vậy chắc anh buồn nên thấy ... cảnh có vui đâu bao giờ.
    Phố mỉm cười, cô bỗng thích cách nói chuyện của Lữ.
    Cô hỏi:
    - Khi buồn anh làm gì ?
    - Làm như anh vừa khuyên em.
    Phố ngước mắt lên cao:
    - Tìm cho mình một ngôi sao à ? Để làm chi nhỉ ?
    Lữ trả lời:
    - Để thấy nó nhấp nhấp một nỗi buồn như mình.
    Hợp Phố khịt mũi:
    - Anh văn chương thật ! Nhưng ở đây ánh đèn nhiều quá, khó tìm thấy sao lắm !
    Lữ hạ giọng:
    - Vậy anh sẽ đọc một bài thơ nói về những ngôi saọ Nghe không vịt con ?
    Phố kêu lên:
    - Nghe chứ ! Từ bé đến giờ có ai đọc thơ cho em nghe đâụ
    Lữ hóm hỉnh:
    - Nếu thế, anh xung phong mở hàng.
    Bỗng dưng Phố thấy hồi hộp, cô nôn nóng chờ nghe anh cất lời:
    "Có chú giun tương tư vì sao
    Nó rời khỏi chỗ đi tìm
    Rồi bị giẫy trên cát
    Trong cơn hấp hối
    Nó lặng im
    Nghe cát xoáy vào từng vết xéo oằn trên lưng mình
    Ơ? chỗ vĩnh hằng
    Nó với được vì sao
    Nhưng vì sao đã sa xuống trần
    Đoạn kết của một câu chuyện huyễn hoặc kể rằng
    Có vì sao lạc
    Rơi xuống chỗ chú giun rời bỏ khi xưa ..."
    Hợp Phố đứng lặng thinh. Một lát sau cô hỏi:
    _ Thơ anh làm à ?
    Lữ nói:
    - Không ! Tôi đọc trên báọ Đây là bài thơ được giải trong một cuộc thi thơ. Hay chứ hả ?
    Phố nhún vai:
    - Em chả hiểu ... nó muốn nói gì.
    Lữ bật cười:
    - Thật hay đùa đấy vịt con ?
    - Thật ! Tại sao vì sao lại sa xuống trần khi kẻ tương tư mình đã bỏ đi rồi ?
    Lữ nhìn Phố:
    - Em đã yêu chưa ?
    Hợp Phố cứng họng vì câu hòi bất ngờ của Lữ, cô cố ra vẻ tự nhiên:
    - Chưa hề !
    - Thảo nào không hiểu bài thơ. Đó là tình yêu đấỵ
    Cô hất cái trán dồ bướng bỉnh lên:
    - Vậy anh yêu chưa ?
    Lữ khoanh tay với một chút gì khiêu khích:
    - Đã nhiều lần ...
    Phố lém lỉnh:
    - Có lần nào phải khốn khổ như chú giun và ngôi sao ấy không ?
    Lữ gật gù:
    - Một câu hỏi thú vị, nhưng để em thắc mắc vẫn hay hơn anh trả lờị
    Hợp Phố nhịp tay trên balcon:
    - Em chỉ tò mò chút chút thôi, chớ đâu thắc mắc làm gì chuyện tình nhiều tập của anh.
    Lữ hỏi:
    - Thế có anh chàng nào từ bị thương tới chết vì em chưa ?
    Hợp Phố vờ hiểu sai ý của Lữ:
    - Chết thì chưa, nhưng bị thương thì nhiều vì mỗi lần song đấu, em ra đòn mạnh lắm.
    Mắt lóe lên tinh quái, Lữ bảo:
    - Chắc chắn những anh chàng ấy nhường em rồị
    - Lên sàn tập, làm gì có chuyện nhường.
    - Vì các chàng muốn chết dưới tay em.
    Hợp Phố khịt mũi:
    - Lãng mạng nhỉ ? Tiếc rằng đó là điều anh tưởng tượng.
    Dứt lời Phố lặng lẽ chống tay nhìn xuống con hẻm vắng vàng vọt dưới ngọn đèn cao áp làm cô muốn được một mình.
    Dường như đọc được suy nghĩ của Phố, Lữ ngọt ngào:
    - Nè nhỏ ! Cố gắng tìm ngôi sao của mình đi nhé. Chúc ngủ ngon và mơ giữa những vì tinh tú.
    Hợp Phố mỉm cườị Cô lẩm bẩm lặp lại lời chúc ngủ ngon của Lữ và thấy mình đang đi vào những ý nghĩ quẩn quanh, những mớ chuyện không đầu không đuôi của riêng mình, rồi buồn ....


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 13 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 78, 79, 80

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Ngọc Nguyệt: Đường Thất vẫn chăm chỉ như thế.
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 310 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 335 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 318 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 301 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 500 điểm để mua Princess 4
Độc Bá Thiên: Ri
Mộ Tử Vân: Nhìn người ta đấu mà ngậm ngùi nhìn lại số điểm bản thân :cry:
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 646 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Phèn Chua: Cái ca mô :cry2:
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 279 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 614 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 3044 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2898 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 583 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 554 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 526 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 500 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 385 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 365 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 346 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Người đẹp và mô tô
ღsoixam࿐: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nương nào trong truyện kiếm hiệp?
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Người đẹp và mô tô

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.