Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 74 bài ] 

Bán tình yêu: Hận là cách tôi chiếm đoạt em - Bạc Lương Trà

 
Có bài mới 15.07.2013, 20:22
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 05.04.2006, 20:24
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 682
Được thanks: 4413 lần
Điểm: 9.3
Có bài mới [Hiện đại] Bán tình yêu: Hận là cách tôi chiếm đoạt em - Bạc Lương Trà - Điểm: 6
images


Bán tình yêu: Hận là cách tôi chiếm đoạt em

Tác giả: Bạc Lương Trà

Thể loại: chiếm đoạt, ngôn tình, HE

Convert: ngocquynh520

Edit: cereniti + Quinn Dun

Beta: Quinn Dun

Truyện chỉ được đăng tại: http://diendanlequydon.com


Giới thiệu:

Gặp được anh vào thời điểm đẹp nhất, là may mắn nhất của em

—— Lương Ngân

Lần gặp đầu tiên là vô tình chạm mặt,

Song, hận thù của bọn họ đã được sắp đặt trước,

Tình yêu của hai người khởi nguồn từ thù hận,

Câu chuyện của bọn họ là một câu truyện cổ tích.

Lời giới thiệu của editor:

Vài chương đầu, tốc độ diễn biến có chút chậm, nhưng đừng lo, mình dám chắc bạn sẽ hài lòng với những chương sau cũng như tình cảm của nam chính dành cho nữ chính.


images



Đã sửa bởi cereniti lúc 22.09.2013, 03:02, lần sửa thứ 12.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 15.07.2013, 20:39
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 05.04.2006, 20:24
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 682
Được thanks: 4413 lần
Điểm: 9.3
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bán tình yêu: Hận là cách tôi chiếm đoạt em - Điểm: 10
Chương 1: Lúc tỉnh mộng
Edit: cereniti

"Đau. . . ưm. . ." Trực giác duy nhất của Lương Ngân lúc này là, cả người đều đau. Thật sự chịu không được, cô phát ra âm thanh rên rỉ. Tiếp theo từ từ mở mắt.

Ánh đèn màu vàng  phản chiếu thành màu hoàng hôn rọi trên trần nhà, đèn treo trần khảm kim cương kiểu cách Châu Âu thật chói mắt, như muốn thoát khỏi cảm giác đau  Lương Ngân theo bản năng nắm chặt thứ bên cạnh, thoáng nhìn xung quanh, rèm cửa sổ làm bằng bông vải thật dày, không một cơn gió có thể lọt qua, nhưng giữa hai tấm rèm có một khe hở tạo thành cột sáng chiếu vào phòng, thậm chí có thể thấy được lẫn bên trong cột sáng là những hạt bụi đang khiêu vũ rào thét trong gió.
Nếu cô đoán không lầm, đây chính là căn phòng “dành cho tổng thống” của khách sạn  trong lời đồn.

Một lúc sau Lương Ngân mới phát giác được lưng có chút lạnh, vừa muốn nâng eo lên, khắp tứ chi cô đều đau nhức, cô đau kêu thành tiếng. Cuối cùng vẫn chậm rãi di động người, lật chăn, cô liền phát hiện người mình không hề có một mảnh vải.

Lương Ngân cũng bất chấp đau đớn, đầu óc cô như thiếu máu, nhưng vẫn muốn xoay người ngồi dậy, lật chăn lên nhìn, quả nhiên, cả người đầy những vết bầm tím chói mắt. Dưới thân thể, trên giường đôi, còn có một vệt máu lớn giống như một ngôi sao sáng nói rõ trận cuồng hoan đêm qua.

Cô cố trấn tỉnh bản thân, xem kỹ gian phòng này lần nữa, trong phòng chỉ có một mình cô, nhưng quần áo xốc xếch trên nền đất thật không hợp với khung cảnh, lòng  cô đột nhiên có chút hốt hoảng, tại sao chỉ có một mình cô, Mộ Nghĩa đâu? Cô thử kêu Mộ Nghĩa hai tiếng, nhưng vẫn không có người đáp lại.

Đầu đau như nứt, Lương Ngân quàng chăn mỏng cầm quần áo lên, lê thân thể đau đớn của mình đến phòng tắm nước nóng, suy nghĩ mình nên về trường đại học. Trở về trường học xem Mộ Nghĩa đã đi đâu? Tại sao anh không xuất hiện, thậm chí có chút hoài nghi người đàn ông tối qua có thật là anh chăng, Lương Ngân có chút thấp thỏm, nếu đó không phải Mộ Nghĩa? Cô phải giải thích thế nào khi bị tên đàn ông khác cường bạo, hơn nữa cô còn không biết người đàn ông kia là ai.

Lần đầu tiên của cô phải cho người đàn ông cô yêu, người đó phải là Mộ Nghĩa, đúng, cô âm thầm nhắc nhở tăng niềm tin cho bản thân.

Mãi suy tư, chuông di động chợt vang lên, Lương Ngân hoảng hốt, người gọi là Tiểu Vũ.

"Ngân Ngân a! Cậu ở đâu thế? Sao tối qua không về? Mình vừa gặp Mộ Nghĩa, anh ta nói anh ta lập tức về ngay, cậu đang ở đâu?" Giọng Tang Vũ từ trong điện thoại truyền đến, có chút gấp gáp cùng nóng nảy.

"Tiểu Vũ. . . Mình cũng không biết mình ở đâu? Ừm. . . Mình ra ngoài chút nữa sẽ gọi lại cho cậu!" Lương Ngân cúp điện thoại đi ra ngoài. Hành lang tráng lệ xa xỉ, thậm chí không thấy  nhân viên phục vụ.

Cho đến khi tới quầy tiếp tân, Lương Ngân mới biết nơi này là “Duyệt Hải”, sản nghiệp của nhà họ Vệ quý tộc thành phố B. Mấy năm nay, ai nấy tại thành phố B đều biết, có thể đi vào đây đều là con dân nhà quyền quý, cũng có thể nói chỉ có các thành viên trong hội, chẳng lẽ Mộ Nghĩa cũng là con nhà quý tộc, nhưng, tại sao chưa nghe anh nói qua? Mang đầy bụng nghi ngờ, Lương Ngân ra khỏi cửa chính “Duyệt Hải”.

Lương Ngân ở ven đường nhắn tin báo cho Tang Vũ biết địa điểm, Tang Vũ vô cùng lo lắng đón xe taxi đi đến đây.

Trong thời gian này, Lương Ngân trong đầu chỉ có một suy nghĩ, sau khi gặp Mộ Nghĩa cô nên đối mặt với anh thế nào. Nơi này không mấy xa, nên xe tới tương đối mau.

"Ngân Ngân! Bên này!" Tang Vũ cách cô 200 mét ngoắc cô tới, Lương Ngân bước nhanh, hạ thân có chút đau, nhưng so với lúc đầu, đã tốt hơn nhiều.

"Ngân Ngân, sao cậu lại ở đây? Cậu và Mộ Nghĩa, tối hôm qua. . . Tối hôm qua không phải xảy ra chuyện gì chứ?" Tang Vũ không dám trực tiếp hỏi Lương Ngân, cô cũng là một cô gái nhỏ biết xấu hổ.

"Tiểu Vũ, mình. . . mình cũng không biết, mình không nhớ rõ, nhưng mình chắc chắn. . . Ừm, trên người mình có dấu vết, nhưng, nhưng mình không chắc chắn đó có phải là . . Mộ Nghĩa không!" Lương Ngân đỏ mặt, âm điệu câu sau mỗi lúc một nhỏ, mặc dù cô hy vọng đấy là Mộ Nghĩa, nhưng, Mộ Nghĩa không có lý do gì phải bỏ đi để cô lại một mình.

"Cái gì? Cậu không chắc đó là anh ấy? Có ý gì?" Tang Vũ không hiểu lời của Lương Ngân.

"Chúng ta trở về rồi hãy nói!" Mặt Lương Ngân đỏ như phát sốt. Cô cũng khó mở miệng để kể về loại chuyện như vậy, cho dù, cô hiện tại rất muốn làm rõ chuyện này, rất muốn bày tỏ với người khác, nhưng, cô không thể tại hoàn cảnh và địa điểm xấu hổ mà bày tỏ.

Chân Lương Ngân có chút mềm, hạ thân còn có chút đau, Tang Vũ bắt một xe taxi, trên đường đi hai người không nói gì, nhưng Tang Vũ vẫn luôn nắm bàn tay đang khẽ ra  mồ hôi của Lương Ngân, mang tâm sự nặng nề trở về kí túc xá.

Trong ký túc xá rất yên tĩnh, bởi vì hai nữ sinh kia không cùng khoa với cô, họ không mấy khi trở về phòng ngủ, vậy nên mỗi ngày hầu như chỉ có Lương Ngân cùng Tang Vũ ở đây.

"Sáng nay khi cậu tỉnh lại . . .   người thật sự trần truồng nằm trong căn phòng kia! Cậu hoàn toàn không có ấn tượng gì về người đàn ông đó?" Tang Vũ có chút nóng lòng hỏi.

"Mình chỉ nhớ, tối hôm qua Mộ Nghĩa uống hơi nhiều, anh ấy muốn đi toilet, sau đó mình cảm thấy mí mắt thật nặng, đi ngủ, chuyện về sau, mình không nhớ rõ."

"Đúng rồi, hôm nay không phải cậu sẽ gặp lại anh ta sao! Anh ta biết cậu sẽ về nhanh thôi, như vậy không phải đồng nghĩa với việc thừa nhận người tối hôm qua là anh ta sao!" Lương Ngân phỏng đoán .

"Ừ, Đúng vậy, mình sẽ gặp anh ấy, nhưng, anh ấy. . . "

"Ai, thôi, chúng ta đi tìm Mộ Nghĩa hỏi, gan của tên đàn ông xấu hổ này nhỏ quá, ăn sạch cậu xong liền bỏ đi, quá đáng rồi." Tang Vũ mặc dù có chút nghi ngờ, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều, cô vui thay cho bạn tốt, cô biết Lương Ngân vẫn luôn rất thích người đó đến không kiềm chế được, xong, người con trai kia lại có cá tính như một đứa bé con. Bạn thân đã giao chính mình cho người đàn ông cậu ấy thích nhất, Tang Vũ hy vọng Mộ Nghĩa cũng sẽ giống như Lương Ngân, thích đối phương.

Sau khi nói hết tình huống với Tang Vũ, Lương Ngân liền cầm điện thoại gọi cho Mộ Nghĩa, cô biết hắn bình thường rất bận, lại tương đối vội vàng, dưới tình huống này căn bản sẽ không chủ động liên lạc với cô, nhưng từ tối qua, cô vẫn chưa thấy mặt hắn, cô hơi có chút nhớ nhung, cô không biết Mộ Nghĩa lại xấu hổ đến thế.

Điện thoại vẫn vang lên tiếng "bíp. . . bíp . . .", không ai bắt máy, cuối cùng vẫn chỉ là tiếng của tổng đài viên, báo người nghe tạm thời không nhận cuộc gọi.

Lương Ngân lại thử gọi điện thoại đến phòng kí túc hắn, vẫn đồng dạng là tiếng “píp” dài.

Tiếng “píp” dài làm tâm trí Lương Ngân rối loạn, cũng khiến Tang Vũ phải suy nghĩ.

Lúc Đại Sơn đến đây chỉ thấy Mộ Nghĩa mãi duy trì một tư thế dựa bên cửa sổ hút thuốc, từng điếu từng điếu một, nền đất ngập tràn tàn thuốc lá, có một điếu vẫn kiên cường cháy lửa, ngọn lửa màu vàng cam như ánh sao sáng, muốn thiêu đốt bản thân mình đến khi tàn lụi.

"Này, anh em, cậu làm sao thế? Tự nhiên lại hút thuốc" Đại Sơn nhìn vẻ mặt Mộ Nghĩa đang ngồi bên ánh đèn có chút tái nhợt cùng buồn bực.

"Không có việc gì, các cậu cứ đi trước đi! Tôi ở đây một lát." Mãi đến lúc này Mộ Nghĩa mới lên tiếng nói một câu, nhưng đôi mắt vẫn như cũ không có giương lên nhìn Đại Sơn. Vẫn cúi đầu, không mấy hứng thú với câu chuyện.

"Ừ, cái này cho cậu, nó réo nãy giờ, có thể là Tiểu Hoa nương tử thích xấu hổ kia gọi đấy!" Hắn cười cợt đưa di động cho Mộ Nghĩa.

Tiểu Hoa nương tử, Lương Ngân, đây là tên đặc biệt mà những cậu bạn cùng phòng của Mộ Nghĩa gọi cô, Lương Ngân là hoa khôi của khoa ngoại ngữ, cho nên bọn họ gọi cô là Tiểu Hoa nương tử.

Nhận lấy điện thoại di động, Mộ Nghĩa liền nhấn nút tắt máy, không cho nó có cơ hội lại vang lên. Vẻ mặt Đại Sơn rét lạnh, nhưng vẫn thức thời mở cửa ra ngoài.

Hắn đang lẩm bẩm trong lòng "Lương Ngân, Lương Ngân. . ." Hàng ngàn hàng trăm lần, cô gái nhỏ xinh đẹp luôn thích quấn lấy hắn nhưng lại bị hắn cự tuyệt, hắn thật có lỗi với cô.

Hắn đang nói trong lòng "Lương Ngân, Ngân Ngân, tôi đang xin lỗi em, em có nghe được không?" Loáng thoáng có thể thấy được, trên mu bàn tay ngăm đen có một vệt nước từ nơi đâu rớt xuống.


Đã sửa bởi Quinn Dun lúc 18.09.2015, 23:38, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 25.07.2013, 23:18
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 05.04.2006, 20:24
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 682
Được thanks: 4413 lần
Điểm: 9.3
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bán tình yêu: Hận là cách tôi chiếm đoạt em - Bạc Lương Trà - Điểm: 10
Chương 2: Lúc mới gặp
     
Trên thế giới, điều kỳ diệu nhất chính là không hẹn mà gặp.

———— Lương Ngân

Giống như những cô gái thuộc chòm sao Song Ngư,Lương Ngân là một người thích lãng mạn, thích xem những quyển tiểu thuyết tình cảm, đôi lúc cô cũng sẽ tưởng tượng mình thành nhân vật nữ chính trong đó, cô cũng hi vọng mình sẽ gặp được một Bạch Mã hoàng tử mạnh mẽ, người đó không cần giàu có, không cần đẹp trai, chỉ cần người đó dám bước tới, thương cô, yêu cô  là đủ rồi.

Vì thế sau khi tốt nghiệp trung học, cô kiên quyết điền nguyện vọng vào đại học B, nơi tràn đầy sắc văn hóa, sân trường lãng mạn, cô len lén vào một trang wed bói tình yêu, nội dung bói cô không nhớ rõ, chỉ nhớ rõ kết quả, có nói rằng cô sẽ vô tình gặp chân mệnh thiên tử của mình, hơn nữa, người chân mệnh thiên tử đó là một người đàn ông lãng mạn đúng kiểu. Vì vậy cô liền suy nghĩ đây không phải đúng như cô mong muốn sao!

Cô sớm đã lên kế hoạch cho tất cả, khi lên đại học, rời khỏi sự bó ép của gia đình, rời khỏi quy luật sinh sống hơn chục năm, điều tiếp theo cô phải có là một khung trời tự do cho chính cô. Cô nghĩ thế giới của cô quá nhỏ, đồng thời cô cũng muốn thế giới mình thêm phần phong phú.

Tang Vũ vẫn cảm thấy Lương Ngân là một cô gái nhỏ, một bé con nhỏ hơn chính cô, Lương Ngân chỉ vì một câu nói: "Cậu quá mập." của một người bạn mà quyết định giảm cân, mấy ngày không ăn cơm, cuối cùng ra vẻ đáng thương xin khoai tây chiên và bánh mì của cô ăn, hơn nữa, cũng sẽ bởi vì một câu không mấy ý nghĩa và nhàm chán mà đau lòng cả ngày. Tang Vũ luôn gọi cô là Lâm Đại Ngọc* phiên bản hiện đại.

(*): Lâm Đại Ngọc một nhân vật nữ hay mau nước mắt, yếu đuối trong Hồng Lâu Mộng

Nhưng Lương Ngân luôn cười híp mắt nói mình là một con người rất tình cảm, xác thực, rất tình cảm!

Lương Ngân cảm thấy, cả đời này gặp được “nấm lùn” Tang Vũ là may mắn lớn nhất đời cô, Tang Vũ đối xử với cô rất tốt, vì vậy cô luôn nói hết tâm sự của mình cho Tang Vũ nghe.

Ví dụ như Mộ Nghĩa.

Đậu vào khoa Thương mại quốc tế, vào ngày Lương Ngân nhập học, Mộ Nghĩa bởi vì đồng ý với cậu tình nguyện viên cùng phòng rằng sẽ giúp một tay, nên anh đã bỏ qua một trận đấu bóng rỗ, chủ động chỉ đường mang hành lý cho đàn em, dĩ nhiên, Lương Ngân chính là một trong những cô em khóa dưới mà anh đã giúp.

Hôm đó, thời tiết không quá nóng, Lương Ngân ngăn cản cha đưa cô vào trường, mang theo vui mừng cùng tò mò bước vào đại học B.

Khi đó Mộ Nghĩa vừa giúp một cậu em khóa dưới xách hành lí cùng dàn xếp chỗ ở xong, sau đó liền vội vã chạy về cổng trường đón sinh viên mới,chưa kịp hớp một ngụm nước anh liền bị một giọng nói mềm mại rụt rè gọi lại: "Xin hỏi, anh có biết nơi tập trung ở đâu không?"

Mộ Nghĩa quay đầu lại,nhìn thấy một thân hình không cao không thấp, dáng vẻ mảnh mai, mặc váy áo trắng, tóc thắt đuôi ngựa, Lưu Hải có chút thích gò má hồng hồng của cô sinh viên, híp mắt đứng sau lưng anh, trong đầu đột nhiên thì thầm một câu " Đẹp quá". Chính hắn cũng bất ngờ không kiềm chế được.

Sau đó anh nói: "Em gọi tôi?"

"Đúng ạ, em muốn hỏi anh, nơi tập trung là ở đâu ạ?" Lương Ngân nhìn cậu con trai đầm đìa mồ hôi, nhưng mắt to mày rậm, dáng người cao to, đột nhiên cảm thấy nhịp tim có chút nhanh, cô xoắn xoắn ngón tay, có chút xấu hổ cùng thấp thỏm.

"À, đi theo tôi! Tôi dẫn em đi!" Nói xong, Mộ Nghĩa liền mang giúp cô hành lý, rương hành lý ở bên tay phải hắn, còn cô thì đứng phía bên kia.

Ngày hôm đó ánh mặt trời ấm áp chiếu rọi lên người hai người, Mộ Nghĩa giới thiệu khái quát trường học cho Lương Ngân, anh nghiêng đầu nói cho cô nghe, cô cũng quay đầu nghe anh nói, ánh mặt trời bao quanh anh làm anh có chút mờ ảo, giọng của anh tuy không dịu dàng, nhưng lọt vào lỗ tai Lương Ngân lại trở nên rất thư thái, từng câu từng chữ đều khiến nhịp tim cô tăng nhanh.

Hôm đó, Lương Ngân biết, người hướng dẫn cô chính là nam sinh viên khoa thương mại quốc tế 1 Mộ Nghĩa, và cũng chính là hội trưởng của cô. Mặc dù không phải là hội trưởng cùng khóa, nhưng bọn họ học chung một thầy giáo tiếng Anh.

Từ từ, Lương Ngân nổi bật trong lớp, nhờ sự thông minh của mình, cô được thầy giáo để ý tới, cũng dần dần quen thân với Mộ Nghĩa, với tư cách là đàn anh đàn em.

Thích một người, chỉ cần trong nháy mắt, Lương Ngân sau mấy lần gặp mặt nói chuyện cùng Mộ Nghĩa, liền hiểu rằng người mình thích mình thích Mộ Nghĩa, cảm giác đó không cách nào nói nên lời. Cô len lén nghĩ, phải chăng đây chính là tình yêu mà ông trời định cho cô?

Sau này, Lương Ngân luôn đuổi theo bước chân của Mộ Nghĩa, căn bản là thu thập mọi thông tin về anh. Nghe nói anh là cầu thủ chủ chốt trong đội bóng rổ, nhưng lại không chịu làm đội trưởng. Nghe nói anh là trợ giảng của giáo sư. Nghe nói anh là . . . .

Tóm lại, chỉ cần là chuyện về anh, Lương Ngân hầu như đều tham gia, cô hi vọng những nơi có anh cũng sẽ có cô. Cho dù là yêu đơn phương hay thầm mến, cô đều sẽ yên lặng chú ý đến anh

Đồng thời, Lương Ngân tham dự rất nhiều hoạt động, rèn luyện cho mình trở nên năng nổ. Hơn nữa cộng thêm bề ngoài mỹ lệ, thành tích học tập khá tốt, cô nhanh chóng trở thành mục tiêu của các nam sinh viên.

Thời gian trong lúc lơ đãng vội vã trôi đi.

Chỉ chớp mắt, hai học kỳ đã trôi qua, cuộc sống của Lương Ngân vẫn rất đặc sắc, mỗi ngày đều đi với Tiểu Tang, hoạt động phong phú, cô luôn không kịp ngơi tay, cô không muốn bị bỏ rơi phía sau anh, luôn đuổi theo phía sau anh,không rời một bước.

"Ngân Ngân, hôm nay có trận đấu bóng rổ của hội trưởng Mộ, cậu có muốn đi xem không?" Tang Vũ cố ý đùa Lương Ngân.

"Đi, đương nhiên là phải đi rồi!" Lương Ngân đang làm một bài trắc nghiệm tình yêu, nghe Tang Vũ nói, cô có chút hưng phấn.

Vốn là không thích những loại hoạt động kia, nhưng vì Mộ Nghĩa, cô có đi xem vài trận, lý do chỉ vậy, nhưng, lại phát hiện bóng rỗ rất thú vị, rất đặc sắc.

"A, sợ rằng không được, hôm nay có giờ “extinct”, cậu không sợ bị bắt?" Tang Vũ làu bàu, vẫn muốn trêu chọc cô.

"Đúng vậy, làm thế nào đây? Nhưng, mình rất muốn xem!" Lương Ngân cũng làu bàu .

"Tiểu Vũ, bằng không, chúng ta cúp cua đi! Thử một lần xem?" Lương Ngân "vọt" nhảy lên giường Tang Vũ, chiếc giường nhỏ cứ như vậy lung lay.

"Bà nội cô tôi ơi, giường của mình sẽ sập mất!" Tang Vũ có chút sợ giường sập thật.

"Có được hay không sao? Tiểu Vũ —- xin cậu đấy!" Lương Ngân làm nũng.

"Được, được rồi, sợ cậu quá rồi, mình sẽ nói một tiếng với lớp trưởng, bảo cậu ta điểm danh cho cậu"

Lương Ngân cũng biết, Tang Vũ sợ cô làm nũng nhất, cho nên một chiêu này đã đủ.

Hai người liền lén lút đi tới sân thể dục.Thật không bình thường, khán giả hôm nay cực kỳ nhiều, nhiều đến mức bọn họ nghĩ tìm không được chỗ trống.

"Đó, đó, số 16, người tình trong mộng của cậu đó!” Tang Vũ chỉ cho Lương Ngân nhìn, do Lương Ngân bị cận nhưng hôm nay cô lại quên không mang kính,  do đó cô liền híp mắt liều mạng nhìn, mới thấy rõ cầu thủ mang áo  màu xanh số 16.
Bóng lưng của anh rất đẹp mắt, sắc thái có thần, gương mặt tuấn tú, không khỏi làm cho người ta mê mẩn.

Thời gian thi đấu chỉ còn 5 phút, các cầu thủ trên sân đều nóng đến rả người, Tang Vũ mua về hai chai hồng trà đá tại một quán nhỏ gần đó cho Lương Ngân.
Lương Ngân cười híp mắt nhìn Tang Vũ, giọng ngọt dịu nói một câu: "Cám ơn Tiểu Vũ."

Cả người Tang Vũ không khỏi nổi da gà, sau nói: "Cậu cứ nói như vậy, đoán chừng tất cả mọi người sẽ hết nóng ngay." Nói xong, cô run người, hai bàn tay ma sát cánh tay mình.

Lương Ngân đánh cô một cái, tiếp tục chú ý trận đấu, không ai có thể ngăn cản tầm mắt cô chăm chú theo dõi trận đấu, hay nói đúng hơn là một cầu thủ trên sân.



Đã sửa bởi Quinn Dun lúc 31.10.2015, 22:20, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn cereniti về bài viết trên: Dạ Hàn Nguyệt, Tifany Tang, Tthuy_2203, YenMysg, conluanho, gabong_208, phonglinhcat, snowflake_95, susu2012, tiểu.kỳ, tử tù vô ưu
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 74 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: _Smily_, comuathu511, keochjpchjp, kittykittydep, Lih's Anh, Linh Trần, Meo1233, Nhoxbonita, puccakute, Quyên bấy bì, Thupham999, Ti Mặp, To Phuong Nhu, Trà Hoa Nữ 88, 小小英 và 2418 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

4 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 164, 165, 166

8 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

9 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

10 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 1/12]

1 ... 52, 53, 54

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

12 • [Hiện đại] Nếu em nở rộ gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái

1 ... 14, 15, 16

13 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trở về lúc ba tuổi rưỡi - Giai Nhân Chuyển Chuyển

1 ... 45, 46, 47

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

18 • [Hiện đại] Khinh Ngữ - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 22, 23, 24

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

20 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134


Thành viên nổi bật 
Thư Niệm
Thư Niệm
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
MarisMiu
MarisMiu

Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 260 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Thư Niệm: Kao cảm thấy thế giới sắp sụp đỗ :no5: đau nòng
__Phan__: Dạ viết ạ.
Hoa Lan Nhỏ: nếu tự sáng tác thì bạn vào mục truyện Việt có thể tự tạo topic không cần đợi duyệt
Hoa Lan Nhỏ: Phan tự viết truyện hay edit truyện vậy?
__Phan__: Ư ư, sao âuu vậy :'((
Seung Ri: Đợi mod kiểm tra tầm 2-3 ngày
__Phan__: Đăng bài thì khi nào mới được duyệt mn nhỉ?
Lãng Nhược Y: Đã thấy rồi, iu nàng quá, cảm ơn Yang a :kiss5:
Angelina Yang: Y Y : mở cửa sổ nữa xem tin nhắn đi nàng
Ngọc Nguyệt: -_- Tự dưng nhớ đến Deep web...
Lãng Nhược Y: Ta muốn học lập trình, quản trị mạng
Ngọc Nguyệt: Thôi lặn.
Thư Niệm: Mới đây đã 12h con chưa làm gì mà :cry2:
Angelina Yang: giờ có nhiều start-up về tin học lắm, nhưng đa phần đánh giá sai view tương lai
Angelina Yang: tin của nàng là ở mảng nào?
Angelina Yang: thế thì nàng phải mất công làm bản trình bày lắm, nhỡ bọn họ gạt đi lại thấy uổng sức
Lãng Nhược Y: ta học tin với thời trang
Lãng Nhược Y: Yang, nàng nhầm người rồi
Nguyễn Khai Quốc: Cả nhà ủng hộ truyện của Quốc nhé.
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3299575#p3299575
Angelina Yang: Hic, sao hôm trước nàng bảo học dược
Lãng Nhược Y: TT^TT
Lãng Nhược Y: Ta ở miền nam
Lãng Nhược Y: Bậy
Angelina Yang: mà nàng ở hà nội nên dễ đến gặp bọn họ
Angelina Yang: nghe ổn ổn thì tớ mách địa chỉ cho nàng, cứ đến gặp mấy anh chị ấy mà thử sức
Angelina Yang: Y Y : nàng có ý tưởng gì thì nghĩ thật kĩ về cách triển khai đi, để họ gạt đi 1 lần còn được, gạt mãi họ chán đấy
Lãng Nhược Y: Phan, nàng off bom đi, tránh bị dính đạn vô tội vạ :no3:
Angelina Yang: Ahihi, Phan: nàng viết ra word ý rùi hãy vào diễn đàn để tránh vụ này

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.