Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 53 bài ] 

Sẽ còn nắng đợi nơi chân trời - Trà Meo

 
Có bài mới 12.01.2015, 18:06
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 7099 lần
Điểm: 10.26
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [ Sưu tầm] Sẽ còn nắng đợi nơi chân trời - Trà Meo - Điểm: 10
Chương 41 - Đứng sau chỉ vì là người đến trước

Thanh Linh sững sờ trước lời nói choáng váng của Khánh Quang, tất cả những người xung quanh kể cả là đệ tử của hắn cũng phải bất ngờ. Không thể tin Khánh Quang có thể ra cái điều kiện đó, coi như Thanh Linh có thông minh cỡ nào cũng không thoát khỏi sự gian ngoa và xảo quyệt của một gã đàn ông vô lại. Gương mặt lạnh lùng của Thanh Linh hiện rõ sự tức giận và có phần rối trí, tuy nhiên cô không dễ bị đánh bại nhanh:

"Vậy mày có chứng cớ gì để nói người đàn bà kia là mẹ tao?"

"Ái chà, chưa chịu tin sao? Mày nhìn cái gì ở chân bà ta kia!"

Thanh Linh ngẩng lên. Ở chân người đàn bà còn một vết sẹo dài.

Lại một mảnh ký ức nữa hiện về trong tâm trí. Ngày đó, cha cô bị giết, còn mẹ cô bị bắt cóc đi. Vì mẹ cô la hét, giãy giụa, không chịu đi, Khánh Quang đã chém một vết vào chân bà để bà quỵ xuống. Cô không thể quên được hình ảnh đó! Không bao giờ quên!

"Thanh Linh...Thanh Linh..." - Người đàn bà bị treo ngất xỉu nhưng vẫn mê man gọi tên cô vô thức.

Ánh mắt cô đau đớn, người cô run rẩy lùi lại một bước. Mẹ cô, sau bao nhiêu năm trời mất tích vô vọng, cuối cùng lại tìm thấy trong hoàn cảnh quá trớ trêu này!

"Thế nào, Thanh Linh? Mày chọn đi! Tao sẽ để một trong hai người được sống. Hoặc là giết bà mẹ đã bị điên loạn của mày. Hoặc là giết thằng con trai mà mày yêu hơn mọi thứ. Hoặc là trừ khử con bé đã cướp đi trái tim người mày yêu!"

Phương Nhi phẫn nộ nhìn hắn, định nói câu gì đó thì Thanh Linh đã quay lại nhìn cô. Phương Nhi giật mình, cô linh cảm chuyện chẳng lành. Lần nào cũng thế, dù có cố giấu cảm xúc thì Thanh Linh không giấu được gì qua đôi mắt. Lúc thì lạnh lẽo, lúc thì buồn thẳm, lúc thì đau đớn, và giờ đây là một ánh mắt tức giận xen lẫn giày vò.

"Linh...Linh định giết mình ư...?"

Thanh Linh không nói gì, chỉ giơ tay ra phía Khánh Quang. Hắn ta cười hiểu ý cô, đặt vào tay cô cây súng.

"Mày khôn lắm, cũng biết chọn người để giết. Thế là vừa có được mẹ, vừa có được người yêu, diệt khẩu con bé phá đám."

"Im đi!" - Phương Nhi hét lên - "Lão già kia, mày sẽ phải trả giá!"

"Tao nói không đúng sao? Nếu không phải do mày, tao nghĩ là khi gặp lại nhau, Thanh Linh và Mạnh Bảo không còn phải đứng xa nhau với một khoảng cách nhất định như vậy. Nếu không phải vì mày, Mạnh Bảo đã có thể chạy tới bên Thanh Linh, vì người yêu của Mạnh Bảo là Thanh Linh, do mày đã làm lung lay, không đúng sao?"

"Mày câm đi!!" - Mạnh Bảo lấy hết sức hét lớn - "Lỗi không phải của Phương Nhi! Thanh Linh, em không thể làm như thế được! Thanh Linh, dừng lại đi!"

Thanh Linh vẫn lạnh lùng cầm cây súng tiến về phía Phương Nhi.

"Thanh Linh, em đừng giả vờ nữa! Anh biết em nghe anh nói! Anh xin em, đừng giết Phương Nhi! Tất cả là do lỗi của anh, nếu muốn, em hãy bắn anh đi!"

Thanh Linh quay lại:

"Nếu bắt em bắn anh, thế thì em tự bắn chính mình còn hơn."

"Hả?" - Mạnh Bảo sững sờ.

"Anh lo cho cô ấy đến vậy sao? Anh dám hy sinh vì cô ấy, chết thay cô ấy cho dù là chết dưới tay em sao?" - Giọng Thanh Linh đầy đau đớn.

"Thanh Linh..."

"Anh từng nói sẽ đợi em, sẽ yêu em, nhưng đã bao giờ anh nói sẽ chết thay em, nguyện bảo vệ em bằng cả tính mạng của anh chưa?"

"..."

Từ đau buồn chuyển sang căm hận, Thanh Linh nói trong tắc nghẹn:

"Tôi là một con ngu ngốc thì mới yêu anh đến nhường ấy! Biết là ngốc, mà tôi không quên được anh! Thế để tôi giết cô ta, rồi chiếm lấy anh về riêng cho tôi, thà thế còn hơn là tôi phải đứng ngoài làm một kẻ phía sau. Trong khi anh là của tôi, không phải là của cô ta! Tôi mới là người đến trước, tôi mới là người anh yêu, tại sao anh dám quên điều đó!!??"

Rồi cô quay đi, nhưng...

"Anh không quên!"

"..."

"Anh chưa bao giờ quên em! Thực sự anh ghét chính mình. Giá như anh quên đi em, anh có thể tàn nhẫn mà nói với em rằng: em không còn là ai trong cuộc đời anh nữa, có lẽ mọi thứ đã tốt hơn. Anh có thể dứt bỏ em thì em cũng sẽ chẳng còn phải bị giày vò như vậy."

"..."

"Phải, anh là thằng ngu ngốc, anh làm tổn thương cả em, cả Phương Nhi! Em có thể cho rằng anh là một kẻ phản bội, gian dối hoặc thế nào cũng được. Em có thể cho rằng anh đã chà đạp lên trái tim và tình yêu của em, không sao hết! Vì anh đáng để nhận như thế. Em lạnh lùng, phớt lờ là để che giấu đi những nỗi đau, em nghĩ anh không biết sao? Nhìn lúc em cười nhạt, lúc em tỏ ra như người xa lạ với anh, anh quá biết em nghĩ gì. Vậy mà anh hèn nhát, anh không còn dám đến bên để ôm em, che chở cho em, bảo vệ em nữa. Anh không đủ can đảm. Anh sợ sẽ lại làm Phương Nhi đau khổ. Anh sợ làm cả hai người đau khổ. Cả hai đều là những cô gái tốt, anh không muốn làm tổn thương ai, mặc dù sự không quyết đoán của anh đã làm tổn thương cả hai biết bao nhiêu lần."

"..." - Thanh Linh vẫn im lặng. Còn Phương Nhi chỉ biết nhìn anh bằng ánh nhìn đau đớn. Cả ba người, có ai là không đau?

"Anh không biết em đã giấu anh chuyện gì, nhưng anh biết em đang giấu những nỗi đau của riêng em. Kẻ gây ra nỗi đau đó, là anh! Vậy thì cớ gì mà em không giết anh đi, vì nếu giết anh, cả em và Phương Nhi không phải đau vì một người nữa. Nếu như bây giờ, anh mà là em, anh cũng phải lựa chọn phải giết em hoặc giết Phương Nhi, anh cũng sẽ tự giết mình. Vì anh không lựa chọn được. Anh là thằng tồi tệ như thế đấy, Thanh Linh, em để anh chết đi, để em được hạnh phúc! Em chịu khổ quá nhiều rồi!"

Thanh Linh không quay lại nhìn anh, chỉ cười:

"Người đời ai cũng bảo ghét những kẻ không biết lựa chọn, nhưng đâu phải cái gì cũng lựa chọn được một cách dễ dàng."

"Thanh Linh..."

"Được, vậy tôi sẽ giết anh - kẻ đã làm tổn thương tôi, kẻ đã chà đạp lên tình yêu của tôi!" - Thanh Linh quay người, nhìn Mạnh Bảo bằng ánh mắt căm hận nhưng thực tình đau khổ tột cùng.

Thanh Linh tiến lại về phía Mạnh Bảo. Cô nhìn anh. Anh nhìn cô. Bất giác anh cười:

"Em vẫn thế, Thanh Linh."

Nụ cười của anh, dịu dàng, chan chứa yêu thương như ngày ấy. Như ngày mà cô đã rung động vì anh. Và từ ngày đó, trái tim cô dành cho anh, không thể yêu được một ai nữa. Cho dù là hai năm sau, cô đã nhìn thấy anh bên người con gái khác, nhưng chỉ càng trái tim đã tan nát này thêm thổn thức vì tình yêu không tài nào đổi thay của cô dành cho anh.

"Em chưa bao giờ gục ngã, kể cả ngày xưa và ngày hôm nay. Em không bao giờ thay đổi, vì em vẫn là chính em. Đó là lý do tôi yêu em."

Cây súng trên tay cô chĩa thẳng về phía anh. Nó sẽ giết chết anh. Anh sẽ chết. Dưới bàn tay cô.

"Tại sao không giết tôi?" - Giọng nói ấy bỗng ngăn lại Thanh Linh.

"Phương Nhi..." - Ai nấy quay lại phía phòng giam.

"Tôi bị bệnh nặng thế này, trước sau tôi cũng chết, vậy sao còn để tôi sống làm gì?"

"..."

"Thanh Linh, Linh biết tôi yêu anh ấy. Có thể tình yêu của tôi không bằng tình yêu của Linh, nhưng tôi cũng yêu và chỉ yêu một mình anh ấy. Linh giết anh ấy, thì Linh có thể thoát khỏi sự giày vò, vậy còn tôi nữa, Linh không nghĩ đến tôi sao?"

"Sao phải nghĩ?" - Thanh Linh lạnh nhạt.

"Tôi biết tôi không có tư cách để Linh lo lắng cho tôi. Phải, anh ấy đã không phải anh ấy của trước kia, cũng là do tôi. Là do tôi mà anh ấy không dứt khoát được, không lựa chọn được để có thể vẹn toàn hạnh phúc bên Linh. Vậy sao Linh lại giết anh ấy mà không giết tôi? Linh đừng tỏ ra mình cao thượng, vì tôi biết trái tim ai cũng muốn có người mình yêu. Linh không ngoại lệ. Linh cũng muốn có anh ấy, muốn được ở bên người mình yêu mãi mãi."

Thanh Linh cố nuốt cái gì đó cay đắng.

"Giết anh ấy, tôi hỏi Linh có thể quên được anh ấy không? Cả đời cũng không bao giờ quên được! Vì anh ấy là người Linh yêu! Người mình yêu mà mình ra tay sát hại, tôi đố Linh quên nổi đấy, trừ phi Linh mất sạch cảm xúc rồi. Cả tôi cũng thế! Tôi sống thế nào trong quãng đời ngắn ngủi còn lại!? Tôi chết đến nơi rồi, Linh biết không? Nếu không có anh ấy, căn bệnh này đã giết tôi từ khi nào rồi, Linh biết điều đó mà!!"

"..."

"Xin Linh đó! Giết tôi đi! Tôi chết thì anh ấy sẽ chọn Linh. Yên tâm đi, anh ấy không quên Linh đâu, chỉ cần không còn tôi là anh ấy sẽ về với Linh. Chịu đau khổ suốt bao năm ròng, chẳng lẽ Linh muốn tiếp tục cô đơn đau đớn đến nhường ấy!?"

Bàn tay Thanh Linh run rẩy. Cô lúc này như đang bị chia làm đôi!

"Phương Nhi, em nói cái gì thế!?" - Mạnh Bảo hét lên - "Thanh Linh, cô ấy không thể chết, cô ấy cũng chịu quá nhiều đau khổ. Cô ấy cần sống. Giết anh đi!"

"Hai người còn bênh nhau trước mặt tôi làm gì nữa!??" - Thanh Linh không chịu nổi, át hết đi.

"Thanh Linh..."

"Hai người cần nhau. Hai người không thiếu được nhau. Chỉ có tôi phải nhìn hai người bảo vệ cho nhau thôi! Tại sao người đến trước phải làm kẻ đứng nhìn!?" - Giọng Thanh Linh nghẹn ngào, đau đớn đầy xót xa.

Không khí ảm đạm não nề. Lựa chọn là cái gì mà khó khăn đến thế? Tình yêu là gì mà đau khổ đến thế? "Đứng sau chỉ vì là người đến trước", ai hiểu được đây? Ai thấu được đây?

"Tình hình căng thẳng quá đó bố, cô ta sẽ bắn ai đây?" - Khánh Vinh bắt đầu sốt ruột, nói nhỏ với cha.

"Haha, bố mong cô ta bắn cả hai đứa đó...hoặc là...tự bắn chính mình!"

"Ôi bố..."

"Dù cô ta có bắn ai đi nữa, còn lâu bố mới thực hiện lời hứa cho hai đứa còn lại sống. Cả lũ sẽ phải chết hết. Con bé Thanh Linh quá ngu ngốc so với chúng ta!" - Khánh Quang cười độc ác, rồi bước ra phía Thanh Linh - "Thế nào cô gái, không biết bắn ai à?"

Cô vẫn đứng yên đó, không cử động. Khánh Quang nghĩ chắc cô đang rối loạn, tiến lại gần cô hơn. Cái cảm giác ghê tởm ấy, lại một lần nữa quay về. Ngày hôm đó, mười năm trước, quá khứ kinh hoàng...

"Trả lại mẹ cho tôi, trả lại mẹ cho tôi..."

"Lại đây nào, cô bé. Nghe lời chú, rồi chú sẽ trả lại mẹ cho. Ngoan nào."

"Không! Không! Trả lại mẹ cho tôi! Trả lại cha cho tôi! Ông đã giết cha tôi! Là ông!"

"Mày có lại đây không!? Nếu không nghe lời tao, tao sẽ giết nốt mẹ của mày, và giết mày luôn. Còn nếu nghe, tao sẽ thả mẹ về cho mày!"

"Ông..."

Tay cô nắm chặt cây súng, đôi mắt lạnh lùng ánh lên tia nhìn giận dữ hận thù đến tột độ! Tuổi thơ đen kịt vì bị cưỡng hiếp, rồi cuối cùng cũng không nhận được gì mà phải chịu nỗi đau mất cha, không gặp được mẹ. Cô hận! Hận đến khôn cùng! Hận không tả xiết gã vô nhân tính đang đứng đằng sau mình! Là hắn. Bi kịch này, do hắn mà ra!

"Mất thời gian quá, nếu cô không bắn thì xin lỗi nhé..." - Khánh Quang cười, định đưa tay bảo đệ tử mình lấy súng.

"Khốn nạn..." - Bỗng cô rít lên, tiếng nhỏ nhưng làm cả gian phòng lạnh gáy.

"Hả? Cô nói gì?" - Khánh Quang giật mình quay lại.

"Tao nói mày đó, đồ khốn nạn!!" - Cô hét lên, quay người và...

ĐOÀNG! Súng nổ, viên đạn xé gió lao đi. Khánh Quang hốt hoảng tránh, nhưng hắn nhanh sao bằng viên đạn? Nó lao thẳng và đâm vào bụng hắn, máu trào ra, hắn quỵ xuống trong sự kinh ngạc của mọi người. Khánh Vinh vội vã lao đến chỗ cha, Thanh Linh lạnh lùng bắn tiếp. ĐOÀNG! Một viên đạn tiếp tục lao vào chân Khánh Vinh. Hắn cũng quỵ xuống, bọn đệ tử quên mất nhiệm vụ phải chiến đấu với Thanh Linh, thấy chủ bất ổn là cũng náo loạn. Thanh Linh giơ súng lên cao, bắn vào dây đang treo Mạnh Bảo và bà Thanh Thảo. Cú bắn cực chuẩn xác đã làm dây đứt, hai người rơi xuống sàn.

"Mạnh Bảo, lo mấy thằng kia đi!" - Thanh Linh nói đoạn rồi chạy ra chỗ Phương Nhi và bà Ngân, cởi trói cho họ trong sự ngỡ ngàng không thể tin được của hai mẹ con Phương Nhi.

Mạnh Bảo hiểu ý cô, đi ra chỗ bè lũ Khánh Quang. Tụi đệ tử thấy vậy chặn anh lại, nhưng tất nhiên sức chúng không thể làm gì được anh. Bằng những cú đấm đá, Mạnh Bảo hạ gần hết bọn chúng, giải thoát được Minh Thiên, Vân Trang, Minh Phú. Anh quay lại định xử lý nốt lũ đang bảo vệ cho Khánh Vinh, Khánh Quang và Thanh Chi nhưng Thanh Linh đã gọi:

"Chạy nhanh đi!"

Lời của Thanh Linh bao giờ cũng ngắn gọn nhưng chỉ cần thế cũng đủ để Mạnh Bảo hiểu tình thế đang bất lợi. Anh kéo Vân Trang đi, Minh Thiên, Minh Phú cũng chạy theo sau. Thanh Linh dìu Vĩnh Sơn, còn Phương Nhi giúp dìu bà Thanh Thảo. Mọi người tẩu thoát ra ngoài qua cửa sau của hầm. Khánh Quang đang bị thương nhưng hắn cũng cố gượng dậy:

"Khánh Vinh...chặn chúng lại..."

"Bố yên tâm!" - Khánh Vinh bị bắn vào chân nên thương tích không quá nặng, hắn rút trong túi một cái điều khiển và bấm nút.

Cái nút đó gần như là cái chuông báo động. Chỉ sau những tiếng chuông, hàng loạt các tên sát thủ áo đen bịt mặt từ trong căn hộ của Khánh Quang chạy xuống bao vây nhóm Mạnh Bảo trước khi họ kịp rời đi. Khánh Quang có xã hội đen ngay trong nhà sao? Hay là hắn biết hôm nay thế nào cũng có chuyện nên gọi những kẻ này đến trực ở nhà? Cả nhóm lùi lại, Mạnh Bảo và Minh Thiên phải gắng che chắn cho tất cả (toàn đàn bà con gái mà, bạn Phú còn nhỏ không tính :))

"Thanh Linh, mày được lắm, mày có thể bắn được chúng tao nhưng mày không bắn được hết chỗ sát thủ kia đâu!" - Khánh Vinh cười hô hố.

Thanh Linh quay sang mọi người:

"Dù có khỏe mạnh cỡ nào cũng không đánh được chúng đâu, nguy hiểm rồi."

Ai nấy đều gật gù. Lũ sát thủ bao vây quá đông. Nhóm giờ khá bất lợi, Minh Thiên không biết nhiều về võ, Phương Nhi sức mạnh chẳng thiếu nhưng sức khỏe lại tệ, cô không đủ sức để đánh bại dù chỉ là một tên, chỉ còn Mạnh Bảo và Thanh Linh là có thể đánh võ nhưng có đánh nổi lũ này hay không? Dĩ nhiên là không! Sức khỏe của một tên đã đáng gờm chứ đừng nói cả đống như thế này.

"Phải liều thôi! Anh, em có ý này." - Bỗng Vân Trang lên tiếng.

"Nói đi!"

"Anh có để ý cái taxi bên lề đường đằng kia không, chắc lão tài xế đang ngủ. Giờ anh và chị Linh chỉ cần "dẹp" mấy đứa đang chắn hướng cái taxi, sau đó sẽ bỏ chạy đến chỗ cái taxi đó. Làm sao để chúng nó hỗn loạn, rồi chạy thật nhanh kẻo sẽ bị đuổi theo tóm được mất. Lúc đó đành phải thất lễ với ông tài xế, "mượn" cái xe vậy." - Vân Trang nói nhỏ.

"Chắc không em?"

"Không chắc! Có thể sẽ thất bại thì không biết thế nào đâu, chúng nó còn có súng kia kìa. Nhưng phải liều, không còn cách nào khác."

Kế hoạch của Vân Trang, nghe qua thì có vẻ khó, nhưng biết đâu được. Quan trọng giờ là Thanh Linh và Mạnh Bảo liệu có "dẹp đường" được hay không? Vân Trang thực sự khá lo, vì hai người đó vừa có nhiều mâu thuẫn về tình cảm, phối hợp ăn ý thì khó...Nhưng mọi thứ khác hẳnVân Trang nghĩ. Mạnh Bảo quay ra Thanh Linh. Cô nhìn anh, gật đầu hiểu ý anh. Không nói gì cả. Chỉ nhìn nhau, nhưng nghe được nhau nói những gì. Lúc này đây, cô không nghĩ tới anh nữa. Anh cũng không nghĩ tới cô. Không nghĩ tới đau khổ, vì có những thứ quan trọng hơn.

"Tiến lên đi."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 12.01.2015, 18:07
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 7099 lần
Điểm: 10.26
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [ Sưu tầm] Sẽ còn nắng đợi nơi chân trời - Trà Meo - Điểm: 10
Chương 42 - Mưa đắng

Thanh Linh và Mạnh Bảo nhanh chóng tiến về phía chiếc xe taxi. Những tên sát thủ đang chặn ở hướng đó liền lao tới hai người. Không chần chừ, cả hai xông lên giáng cho chúng những đòn đánh quyết liệt. Sự bình tĩnh của Thanh Linh cùng sức khỏe của Mạnh Bảo đã đẩy lùi được bọn chúng. Tuy nhiên, tên này bại thì lại có tên khác ứng cứu, khỏe đến mấy thì hai người cũng không thể đánh hết được, chưa kể chúng bắt đầu lăm le rút súng. Tình thế cấp bách, đột nhiên Phương Nhi nghĩ ra một kế. Cô quay lại Minh Thiên:

"Có bật lửa không?"

"Có đây!"

Phương Nhi bật lửa rồi ném rất nhanh về phía một cái cây trước cổng căn hộ. Cây bén lửa, khói bốc mù mịt. Cô hét lên:

"Cháy kìa!"

Lũ sát thủ ngửi mùi khói, giật mình quay lại. Thế là nhanh như chớp, Thanh Linh và Mạnh Bảo đạp cho mỗi đứa đang chắn đường một phát rồi cả bọn chạy rất nhanh ra chỗ cái taxi. Lão tài xế chẳng hiểu đầu đuôi gì đã bị lôi ra ngoài, tất cả ngồi vào và Minh Thiên lái xe. Bè lũ đầu trâu mặt ngựa cũng lên xe đuổi theo.

"Bây giờ đi đâu? Tôi không thể quay lại được vì sẽ bị tóm. Nhưng không còn đường khác để quay về đâu! Phương Nhi, cô biết đường khác không?" - Minh Thiên hỏi.

"Ở đây ngoài việc quay lại làm sao mà còn đường khác nữa. Mà phía trước là đường đến núi rừng, nguy hiểm đấy!"

"Nguy hiểm có còn hơn không là quay lại chui đầu vào miệng cọp. Chúng ta cứ đi thẳng đi, thoát được chúng nó sẽ quay lại sau." - Thanh Linh nói.

Nghe Thanh Linh nói đúng, Minh Thiên tăng tốc độ phóng thật nhanh về phía trước. Chiếc xe đằng sau cũng đuổi rất nhanh, hai chiếc xe với tốc độ khủng khiếp khiến người đi đường đều hoảng sợ. Đường chân núi gồ ghề khó đi, mọi thứ đang dần như vào ngõ cụt vậy. Vắng vẻ và thưa thớt người dần khiến những kẻ độc ác có nhiều lợi thế.

"Chúng mày đừng hòng thoát!" - Tiếng gã trai vang lên.

"Là Khánh Vinh! Bị thương mà hắn vẫn đuổi theo chúng ta nữa sao?" - Vân Trang kinh ngạc.

Cô chưa kịp nói dứt câu, một tiếng ĐOÀNG vang lên! Viên đạn từ khẩu súng của Khánh Vinh lao thẳng vào thân xe phía sau. Tuy nó không đủ mạnh để thủng xe nhưng đủ để Vân Trang nhận ra chuyện gì không lành:

"Minh Thiên, chạy nhanh đi! Thật nhanh vào! Xa bọn chúng vào!"

"Sợ bị bắn à? Có thủng xe đâu!"

"Giời ơi!! Hắn sẽ không ngu bắn vào xe!!!"

Đến lúc mọi người hiểu ra thì đã muộn. ĐOÀNG! Tiếng nổ vang lên và viên đạn được bắn từ cú bắn cực kỳ chuẩn xác của Khánh Vinh đã xé gió đâm vào lốp xe. Chiếc xe khựng lại. Một viên đạn nữa lao vào bánh xe tiếp theo. Chiếc xe hoàn toàn không thể di chuyển được. Tình hình cấp bách, Mạnh Bảo lên tiếng:

"Chỉ còn cách là chạy thôi!"

"Không được! Ra ngoài là ăn đạn đó!" - Phương Nhi hoảng hốt ngăn anh lại.

"Còn hơn là chui đầu vào miệng cọp!"

"Anh ấy nói đúng đấy." - Thanh Linh lên tiếng - "Anh cầm lấy cái súng này và bắn hắn đi, để hắn phân tâm không kịp bắn chúng ta. Còn chúng ta phải nhanh chóng chạy đi."

Mạnh Bảo cầm lấy khẩu súng. Lần này phải thoát được, không thể rơi vào tay tên khốn đó lần nữa! Anh mở cửa bước ra khỏi xe, nhưng lại chỉ ló đầu và chân ra. Theo phản xạ, Khánh Vinh lại đang đắc thắng nữa nên không đề phòng mà ngó đầu khỏi cửa kính xe, bóp cò bắn luôn. Mạnh Bảo nhanh chóng lùi người lại tránh viên đạn, và giơ súng bắn một phát về phía hắn đồng thời hét:

"Một quả vào chân rồi, giờ mày sẽ mù mắt!!"

Khánh Vinh nhớ tới vết thương bị Thanh Linh bắn, tưởng Mạnh Bảo nói thật thì cuống cuồng chui đầu vào xe. Ngay lập tức, cả nhóm ra khỏi xe chạy vào trong rừng núi. Nhận ra bị trúng kế, Khánh Vinh điên tiết xuống xe, tập tà tập tễnh chạy đuổi theo cùng đồng bọn. Nhóm Mạnh Bảo dù có Vĩnh Sơn bị thương, bà Thanh Thảo đang ngất hơi khó di chuyển nhưng nhờ ai cũng thông minh nên đã biết leo núi theo đường ngắn và nhanh. Lũ đồng bọn Khánh Vinh định trèo núi theo thì hắn đã mệt lử nói:

"Chân cẳng thế này tao leo thế nào được, con Thanh Linh chết tiệt, nó bắn rất hiểm làm chân tao tê cứng rồi. Tao thề tao sẽ bắt mày trả giá!" - Hắn quay lại một tên đệ tử - "Lấy chỗ thuốc nổ ra đây!"

Tiếng hắn rất to đã vang tới tai nhóm Mạnh Bảo. Ai nấy thất kinh, Khánh Vinh định cho nổ ư? Muốn chạy cũng không xong nổi với hắn! Thanh Linh nói:

"Chạy cùng nhau thế này kiểu gì cũng chết! Chia nhau ra chạy, nhanh!"

"Ý kiến được đấy!" - Vân Trang hưởng ứng - "Nhưng ai chạy cùng ai?"

"Ai mà chẳng được! Tôi sẽ đưa Vĩnh Sơn đi, anh ấy đang bị thương. Vân Trang chạy cùng Minh Thiên, Minh Phú!" - Thanh Linh nhìn sang Phương Nhi và bà Ngân đang dìu bà Thanh Thảo - "Ba người đi cùng nhau được không?"

"Được! Còn anh, Mạnh Bảo?" - Phương Nhi hỏi.

"Cứ chạy đi, không phải lo cho anh. Anh ở đây đánh lạc hướng đứa mang thuốc nổ lên. Khánh Vinh không dại gì cho nổ dưới đó kẻo hắn ta cũng chết theo, thế nào cũng cho một thằng đặt thuốc nổ gần chỗ chúng ta."

"Anh, anh phải an toàn đấy!" - Vân Trang lo lắng.

"Đi đi!"

Mọi người mỗi nhóm nhỏ chạy một hướng. Nhưng bỗng Minh Phú vấp ngã:

"Chị Trang, anh Thiên, giúp em với!"

"Trời đất, sao đấy?" - Minh Thiên, Vân Trang giật mình khi nhận ra Minh Phú bị bỏ lại một quãng khá xa.

"Hai người đi mau đi, tôi sẽ lo cho Phú!" - Đúng lúc đó một cánh tay nhấc Minh Phú dậy. Là Phương Nhi. Cô đã liều mình quay lại, dẫu sao cô chạy chưa xa.

Minh Thiên, Vân Trang nhìn Phương Nhi dìu Minh Phú đi mới yên tâm chạy tiếp. Mạnh Bảo thì chạy đi hướng khác cố tình để tên đệ tử cầm thuốc nổ nhìn thấy. Trông thấy anh, hắn cũng chạy theo. Nhưng khốn khổ, mọi thứ không như anh nghĩ. Tên đệ tử mà Khánh Vinh chọn mang thuốc nổ lại rất thông minh, nhận thấy anh chạy một mình thì biết ngay đang bị đánh lạc hướng. Hắn không chạy nữa, đặt thuốc nổ xuống, châm lửa rồi vắt chân lên cổ chạy xuống núi (coi chừng ngã tan xác ông ơi).

"Hỏng bét rồi!" - Mạnh Bảo quay lại, nhìn ngọn lửa đang cháy xèn xẹt...

Giờ anh không thể nhảy xuống đâu được vì đường quá cheo leo hiểm trở, cũng không thể chạy theo đường mà tên kia đã xuống bởi thuốc sắp nổ. Anh vội chạy tới định nấp sau tảng đá nhưng...

BÙM!!!!!!!!!!

Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, cả khoảng núi trong phút chốc rung chuyển khiến người dân dưới chân núi hoảng hốt chạy tán loạn vì tưởng động đất. Đất đá bắn tung lên cao, Mạnh Bảo cố bám vào phiến đá để không bị bắn tung theo. Nhưng cây cối bắt đầu đổ rạp, đất đá rơi xuống vùi lấp anh. RẦM! Một thân cây đổ xuống người anh! Không phải cây lớn nhưng đủ để anh không thoát được ra. Khói bụi mù mịt. Đôi mắt vô vọng tìm hư vô...

Cô khẽ mở mắt. Ánh nắng chiều rọi thẳng vào mắt cô chói loá. Bụi vẫn mù mịt xen từng tia nắng. Đầu cô đau như búa bổ. Cô dần nhớ lại chuyện gì xảy ra. Phải rồi, thuốc nổ! Tiếng nổ ấy vang lên ầm ầm và cô đã bị bắn tung đi.

Phương Nhi gắng ngồi dậy. Mọi thứ xung quanh hoang tàn. Cây đổ hết. Xơ xác. Bụi mù. Càng nhìn càng chóng mặt. Người cô đau nhức, không muốn di chuyển. Cơ mà phải đi tìm mọi người! Cô gắng gượng lấy lại sức và bước đi. Tìm ai đây? Đúng rồi, Minh Phú! Cậu bé đi cạnh cô nãy giờ.

"Phú, em đâu rồi?" "Em ở đây..." - Có tiếng đáp.

Phương Nhi đi vội về hướng có tiếng nói. Minh Phú đang lồm cồm bò dậy, lá rụng phủ đầy lên người cậu. Trông cả hai cùng thê thảm, tên Khánh Vinh ác quá mà.

"Chị Nhi, anh Thiên, anh Bảo, chị Linh, chị Trang,...đâu cả rồi?"

"Chúng ta sẽ đi tìm họ. Em có sao không, đứng lên đi."

"Em không sao, mau đi tìm họ nhanh đi chị!"

Phương Nhi gật đầu, cùng Minh Phú đi. Nhưng đi được mấy bước, cô lại khuỵu xuống vì đau. Đau không chỉ vì vết thương và còn vì căn bệnh...

"Trời ơi chị Nhi, sức khỏe của chị không tốt..."

Ho vài tiếng, Phương Nhi quay lại cười:

"Không tốt nhưng vẫn dư sức lo cho nhóc đó, cậu bé ạ!"

"Em phải bảo vệ chị mới đúng, tội chị quá!"

"Nhóc à, đừng có làm như chị đáng thương lắm vậy. Chị còn sức để tỉnh có nghĩa vẫn còn sức để đấm nhóc một quả bay răng rồi."

"Ế em sợ chị rồi, chị đừng làm vậy!"

"Đùa tí chứ ai làm thật. Đi thôi!" - Phương Nhi mỉm cười. Nụ cười dịu dàng đến lạ.

Nhưng hai người vừa định đi tiếp thì bỗng có tiếng hét:

"Đứng lại! Bắt được chúng mày rồi!"

Một người đàn ông đứng tuổi, nhìn có vẻ là nông dân khỏe mạnh, gương mặt sạm đen hầm hầm vác gậy tới chỗ Phương Nhi và Minh Phú.

"Này bác, bác làm gì vậy?" - Minh Phú hoảng hốt.

"Là chúng mày gây ra vụ nổ phải không? Tan tác bao nhiêu thứ rồi, gây hại bao nhiêu thứ rồi! Tao đánh chết chúng mày!!" - Bác nông dân giơ gậy định đánh.

Nhưng PẶP! Phương Nhi đã lao tới giữ cây gậy lại. Sức cô yếu nhưng với kỹ thuật đánh võ có thừa thì vẫn đủ trình để giữ được cây gậy. Ánh mắt tức giận đầy mạnh mẽ khiến bác nông dân chùn bước.

"Chưa tìm hiểu rõ đầu đuôi đã đòi đánh người, ông nhìn chúng tôi thế này mà bảo chúng tôi gây ra vụ nổ sao?"

"Cô..."

"Bỏ cái gậy xuống trước khi tôi đánh bật nó về phía ông!"

Bác nông dân vô cùng ngạc nhiên trước cô gái có vẻ dữ dằn như vậy, bỏ cây gậy xuống. Lấy lại bình tĩnh, bác nhìn hai người rồi nói:

"Hình như hai người là nạn nhân?"

"Cứ cho là như thế! Tôi biết kẻ gây ra vụ nổ, nhưng hắn đã trốn. Hắn chỉ có trong thành phố này thôi."

"Trời ơi là trời!!" - Bác nông dân ôm đầu - "Là đứa nào? Đứa nào dám nổ cả một vùng núi xanh tươi xinh đẹp này!!?? Bao cây cối tôi trồng thế là đi đời hết!!"

"Núi rừng toàn cây thiên nhiên, ông cũng trồng cây sao?"

"Tôi trồng khá nhiều ở đây cùng với các cây rừng khác vì đất ở đây khá tốt. Còn chỗ tôi sống là ở vùng núi đằng kia."

"À xin hỏi, thế bác có nhìn thấy những người khác cũng bị thương vì vụ nổ này không ạ?" - Minh Phú hỏi.

"Tôi mới gặp hai người phụ nữ và đưa họ về nhà rồi."

"Tôi đến đó được không!? Họ là người quen của chúng tôi!" - Phương Nhi giật mình nhận ra đó là ai.

"Nhưng cô..." - Bác nông dân ngờ ngợ.

"Bác đừng lo, chị ấy là một võ sĩ nên tính tình khá nóng nảy nhưng chị ấy rất tốt bụng đó ạ." - Minh Phú đỡ lời.

Nghe Minh Phú nói thế thì bác nông dân mới yên tâm dẫn Phương Nhi và Minh Phú về nhà. Nhà bác nông dân nằm ở cạnh một ruộng bậc thang rộng lớn, ngút ngàn, phong cảnh đẹp thơ mộng. Vừa bước vào Phương Nhi đã thấy mẹ mình và bà Thanh Thảo ngồi cạnh vợ bác nông dân.

"Mẹ! Đúng là mẹ rồi!"

"Phương Nhi!" - Bà Ngân lao đến ôm chầm lấy con. - "Con không sao chứ? Sao trông con xơ xác thế này? Khổ thân con!"

"Không sao mẹ, mẹ không sao là được rồi."

Vợ bác nông dân cảm động, nói:

"Mọi người cứ ở lại đây một hôm rồi đi về cũng được. Khổ, may là không ai nguy hiểm đến tính mạng. Cô gái, cô đi tắm đi cho sạch sẽ."

"Cảm ơn bác! Minh Phú, trông em thảm hại quá, tắm trước đi."

"Không, chị..."

"Ơ hay, đi ngay!" - Phương Nhi lừ mắt.

Minh Phú bó tay, đành đi tắm trước. Phương Nhi ngồi lại đó cùng mẹ và bà Thanh Thảo. Đúng rồi, bà Thanh Thảo tỉnh rồi sao? Cô quay ra, thấy người đàn bà im lặng ngồi đó. Cô linh cảm điều gì không hay.

Hoàng hôn đã tắt những ánh nắng cuối cùng, nhường chỗ cho một bầu trời buổi tối âm u. Mưa trút xuống rào rào và rất lạnh. Nhà bác nông dân có vẻ ấm áp vui vẻ hơn khi có nhiều khách. Bác trai thì rất thích tính cách chăm chỉ, hay giúp đỡ người khác của Minh Phú. Còn bác gái lại thích cô gái xinh đẹp, tốt bụng Phương Nhi, cô chăm chỉ ra giúp bà nấu cơm, làm lụng rất nhanh nhẹn. Dường như ngoài Minh Phú, không ai biết cô đang mắc bệnh. Bà Ngân cũng vui vẻ ra giúp đỡ mọi người, chỉ có Thanh Thảo vẫn cứ ngồi đó lặng im.

"Để bác gọi bà ấy ra ăn cơm!" - Vợ bác nông dân định gọi Thanh Thảo.

"Bác cứ để cháu gọi cho!"

Phương Nhi đi vào trong phòng nơi bà Thanh Thảo ngồi. Thấy cô, bà ngẩng lên nhìn. Nhìn chằm chằm. Phương Nhi ngờ ngợ:

"Làm gì mà nhìn kỹ vậy?"

"Thật xinh đẹp..." - Giọng bà vang lên lạ lùng.

"Hả? Bà khen thật hay khen đùa vậy?"

"Xinh đẹp có hơn con gái ta không?"

Phương Nhi sững người. Người đàn bà này nói gì vậy?

"Bà...bà không bị điên ư?"

"Ta giả vờ để có thể qua mặt tên Khánh Quang khốn nạn đó." - Thanh Thảo cười nhìn cô - "Ta đã luôn theo dõi con gái mình. Không ngờ, nó chẳng bao giờ thua ai cái gì vậy mà phải thua một đứa con gái như cô!"

"Bà nói gì?"

"Cô đừng nghĩ là ta không biết chuyện gì. Ta biết con gái ta yêu thằng nhóc Mạnh Bảo ấy. Vậy mà cô trơ trẽn ghê nhỉ, lúc hai đứa còn đang rời xa nhau, chưa tìm được nhau, cô ngang nhiên nhảy vào cướp đi người Thanh Linh yêu đó. Có lẽ không phải là thằng bé đó yêu cô, mà là cô cứ quá bám dai lấy nó buộc nó phải yêu cô."

"Bà...bà đang trút giận cho con gái bà đó hả?" - Phương Nhi hằn rõ sự tức giận trên đôi mắt.

"Ta đã chứng kiến, đã nghe mọi thứ lúc con gái ta bị ép buộc phải bắn một trong ba người. Ta nghe mọi lời nói của nó! Ta cảm thấy đau xót cho nó! Ta thấy cô trơ trẽn vô cùng! Cô còn nói muốn con gái ta nghĩ đến cô! Tại sao nó phải nghĩ? Nó có quyền được yêu chứ! Còn cô? Cô là gì? Một kẻ thứ ba không hơn không kém! Không phải con hát mẹ khen hay nhưng cô hơn gì con gái ta? Xinh đẹp? Cô chẳng bằng một góc vẻ đẹp diễm lệ có thể làm say lòng người của nó! Thông minh? Cô xách dép! Giỏi võ? Còn lâu cô mới vượt qua nó! Vậy mà cô còn trơ mặt vượt qua nó để nó tổn thương sao!?" - Người đàn bà đay nghiến chì chiết.

Phương Nhi rực lửa giận:

"Bà đang đau xót cho cô ta hay là đang muốn tôn cô ta lên đấy?"

"Cô..."

"Tôi đã từng ghét Thanh Linh, nhưng khi tiếp xúc, tôi thấy cô ấy rất tốt. Quá tốt. Cái gì con gái mơ ước cô ấy cũng có. Cô ấy giống cha mình, người đàn ông mạnh mẽ và nhân hậu, để lại danh tiếng mãi về sau cho những người yêu võ thuật. Cơ mà tôi không ngờ em gái của cô ấy thì chẳng ra gì! Rồi đến mẹ cô ta cũng thế!"

"Cô dám...!"

"Sao không dám? Bà cho rằng tôi ích kỷ hèn mọn, tôi trơ trẽn? Vậy bà có yêu ai chưa? Tình yêu là phải ích kỷ mà. Tôi đã chấp nhận cái thứ gọi là "tình yêu đơn phương", đến khi ngỡ có được tình yêu bên cạnh những phút giây cuối đời vậy mà người xưa lại quay trở về. Cô ấy cũng khổ, cô ấy cũng đau, oán trách sao được cô ấy? Ừ thì trách tôi, vì tôi làm kẻ thứ ba xen giữa người khác. Tôi cứ muốn người ta nghĩ cho cảm giác của mình. Cứ trách đi, tôi có lỗi, tôi biết! Tôi bám dai, tôi cứ níu kéo, tôi biết! Nhưng lẽ nào ai cũng cao thượng được sao? Tôi không làm được! Tôi thà có tội, còn hơn lừa dối bản thân tôi!" - Phương Nhi hét lên đầy căm giận.

"Cô...cô..." - Thanh Thảo run sợ trước sự giận dữ tột cùng xen lẫn khổ đau của cô.

"Nguyễn Hoàng Phương Nhi này cuộc đời không dài, nhưng sẽ sống vì thứ mình muốn. Không phải tranh giành, mà là sống vì điều đó. Hãy ghét tôi nếu bà thấy tôi làm tổn thương con gái bà! Tôi sẽ không trách. Chỉ cần tôi là chính tôi, tôi không ân hận đâu. Tôi cũng không cần ai hiểu cho tôi làm gì! Rồi bà sẽ thấy, ai tổn thương hơn ai!"

Nói rồi cô quay người bước thẳng ra phía cửa. Nhưng vừa ra đến bếp thì đầu óc choáng váng. Mũi cô chảy máu. Cô cố quệt đi nhưng lại càng chảy ra nhiều hơn. Cô quỵ xuống, ngất đi.

"Chị Nhi!!"

"Nhi, con sao thế!!??"

Mưa ngoài trời vẫn không dứt. Mưa rơi vào lòng người đắng ngắt.

"Anh ở đâu, Mạnh Bảo?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 12.01.2015, 18:09
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.06.2013, 23:42
Bài viết: 13697
Được thanks: 7099 lần
Điểm: 10.26
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [ Sưu tầm] Sẽ còn nắng đợi nơi chân trời - Trà Meo - Điểm: 10
Chương 43 - "Vẫn biết yêu là mơ sao ta còn mơ?"

Màn đêm mịt mù vần vũ những đám mây. Sét đánh ầm ầm, nước mưa tuôn như trút. Tiếng mưa đã làm Vĩnh Sơn tỉnh dậy. Mọi thứ xung quanh tối om dày đặc mưa khiến anh không nhìn thấy gì hết. Mưa rơi vào những vết thương rất xót. Anh dần nhớ mọi thứ.

Anh đi theo Khánh Quang, Khánh Vinh đến căn hộ nhưng bất ngờ bị chúng đánh thê thảm. Rồi anh lên đây cùng với nhóm Mạnh Bảo, nhưng Khánh Vinh dùng thuốc nổ khiến mọi người biến mất trong phút chốc. Anh đã ngất ở đây từ chiều đến đêm sao? Anh sực nhớ: anh có chạy cùng Thanh Linh! Vậy cô đâu rồi? Trời mưa quá to không nhìn thấy gì nữa, anh biết tìm cô ở đâu?

Anh gắng đứng dậy, quyết phải tìm thấy cô bằng được. Đường núi rất trơn có thể nguy hiểm, nhưng giờ phải liều thôi. Đúng lúc đó một ánh chớp lóe lên sáng rực cả ngọn núi. Trong khoảnh khắc tích tắc ấy, anh đã nhìn thấy ai đang nằm dưới đất ở đằng kia, đất đá, mưa rơi ướt bẩn hết người. Anh vội vàng chạy đến. Thanh Linh nằm đó, ướt sũng mưa, mái tóc rất dài che hết cả mặt cô.

"Thanh Linh, tỉnh lại đi, Thanh Linh!" - Vĩnh Sơn nâng cô dậy.

"Vĩnh Sơn..." - Cô dần tỉnh lại, giọng yếu hẳn.

"Em có sao không? Có bị thương ở đâu không?"

"Không sao..." - Cô gắng ngồi dậy.

Ngọn núi cứ như nghiêng ngả vì cơn mưa lớn. Mưa ào ào. Sấm đùng đùng trên trời. Nếu cứ ngồi ở đây, có khi sét làm đổ cây mất. Thanh Linh và Vĩnh Sơn đứng lên, gắng dò đường bằng những ánh chớp sáng lóe liên hồi. May mắn thay, họ phát hiện có một cái hang động bằng đá ngay gần đó. Cả hai vội chạy vào và thấy vẫn còn đống lửa sắp tàn bên trong. Nhìn quanh thì có một vài dụng cụ, đồ đạc.

"Đây là đồ của những người leo núi hoặc đi thám thính vụ nổ chiều nay. Cơn mưa lớn khiến họ phải trú vào đây." - Thanh Linh nói.

"Vậy họ đi đâu rồi?"

"Mưa thế này chắc họ phải gọi người lên cứu, hoặc người ta tự cứu họ. Bởi vì đồ đạc chỉ sót lại rất ít chứng tỏ khi đang đi, trong mưa bão họ đánh rơi đồ đạc rồi. Có thể có người đã dùng máy bay trực thăng hoặc có cách khác đưa họ xuống núi. Cũng chưa lâu vì lửa chưa tắt mà."

Vĩnh Sơn kinh ngạc trước phỏng đoán như thần của Thanh Linh:

"Em thông minh thật đấy!"

"Ngồi xuống đây cho ấm đi." - Cô vẫn lạnh lùng như thế.

Cả hai ngồi quây quanh đống lửa đang cháy rừng rực, tuy nhiên ngọn lửa không đủ xua đi cái lạnh vì cả hai đã thấm nước mưa. Vĩnh Sơn thoáng chốc ngẩng lên nhìn Thanh Linh, trong ánh lửa vàng, vẫn là gương mặt xinh đẹp đến nao lòng người và ánh mắt lạnh lẽo ấy. Cô cứ mải lấy cái que vun củi, vun lá lại cho lửa cháy mà không để ý người mình đang run bần bật, môi tái vì lạnh, mái tóc, quần áo ướt còn rỏ nước. Anh ngó xung quanh cái hang động, mừng rơn vì thấy có một tấm vải vứt lăn lóc ở đấy. Chắc của những người leo núi bỏ lại, tấm vải kia không dày lắm nhưng cũng kha khá để thành cái chăn hoặc cái áo khoác. Anh đi tới lấy tấm vải, quàng nó vào người cô. Cô ngạc nhiên:

"Thôi bỏ ra đi, quàng nó vào lại càng ẩm người thêm. Người đã ướt sũng rồi."

"Còn hơn là run bần bật như vậy, được ít nào hay ít đấy."

Cô không nói gì. Quả thật, cô thực sự đang rất lạnh. Quàng thêm một tấm vải cũng ấm hơn chút nhưng chẳng hiểu sao một lúc là lại run lên. Vĩnh Sơn nhận ra điều đó, người cô tái cả đi rồi. Anh nói:

"Để anh ôm em."

"Hả? Cái gì cơ?" - Cô quay lại.

"Anh không có ý gì đâu! Chỉ là anh thấy em lạnh, nếu ôm thì hơi ấm người biết đâu sẽ dễ chịu hơn hơi lửa và cái áo mỏng manh này. Được chứ? Anh hứa anh không có ý gì cả."

Cô không nói gì, lặng thinh quay đi. Anh biết cô không có ý phản đối, liền ngồi sát cô, ôm cô từ sau lưng. Khi người anh dựa vào lưng cô, hai cánh tay anh quàng qua người cô và hơi ấm của anh lan tỏa, cô thấy dâng trào một cảm xúc. Cảm xúc rất đỗi thân quen. Hình như trước đây, chưa bao giờ anh ôm cô, hay đúng hơn là chưa có người con trai nào ôm cô, trừ người ấy...Tự dưng cô nhớ vòng tay người ấy.

Nhớ vô cùng! Nhớ muốn phát điên! Giá như trong lúc lạnh lẽo, khổ cực này, người ấy mà ôm cô đầy yêu thương như ngày xưa, chắc chắn cô sẽ không lạnh, không bao giờ lạnh! Còn bây giờ, Vĩnh Sơn ôm ấm thật đấy, nhưng trái tim thì chẳng ấm được nữa rồi.

"Anh chàng Mạnh Bảo đó...là người em yêu phải không?" - Bỗng Vĩnh Sơn lên tiếng.

"..." - Cô không đáp.

"Cuối cùng sau hai năm, cậu ta cũng tìm thấy em. Nhưng hình như cô gái Phương Nhi..."

"Phương Nhi là bạn gái của anh ấy, có vấn đề gì không?" - Cô lạnh lẽo đến kinh ngạc.

"Em...Em không ghét bỏ cậu ta sao? Hai người đó đến với nhau và em không phải là người duy nhất nữa."

"Nhưng anh ấy là người duy nhất đối với tôi." - Cô quay người lại nhìn anh.

Đôi mắt cô đẹp như ánh sao, nhưng lúc nào cũng buồn thẳm khiến anh đau lòng.

"Sao em phải mù quáng như vậy? Yêu làm gì để đau khổ? Người ta đã không còn yêu em rồi, thì em yêu để làm gì nữa. Còn anh, hai năm qua, anh đã luôn muốn đến gần em, có được tình yêu của em mà em chỉ coi anh như một tên bác sĩ đã cứu mạng em chứ không còn ý nghĩ gì khác về anh?" - Vĩnh Sơn không thể nén được cảm xúc nữa.

"Phải, anh là một ân nhân tốt của tôi, anh rất tốt, nhưng..."

"Nếu trên đời này không có Mạnh Bảo, em sẽ yêu anh chứ?" - Anh hỏi khiến cô sững lại.

Trong lòng anh có gì đó vui. Anh hy vọng giống như những bộ phim anh đã xem, cô sẽ trả lời câu hỏi đó là "Có". Dù biết cái "Có" ấy không diễn ra nhưng ít nhiều anh cũng sẽ có một vị trí trong cô, anh có thể thay thế được Mạnh Bảo nếu Mạnh Bảo hoàn toàn được xóa sạch trong lòng cô. Anh chờ đợi. Nhìn đôi mắt buồn vời vợi...nhưng lạnh lẽo vô cảm với tình yêu của bất cứ kẻ khác dành cho mình...

"Nếu trên đời này không có Mạnh Bảo, sẽ không có Thanh Linh!"

Anh ngỡ ngàng.

Cô lại quay người đi, không nhìn anh. Và ánh mắt đó cũng chưa bao giờ hướng về anh. Lần nhìn thấy Mạnh Bảo và Thanh Linh gặp trong bệnh viện (lúc đưa Phương Nhi đến gặp Vĩnh Sơn), anh đã thấy ánh mắt cô nhìn Mạnh Bảo khác hẳn: dịu dàng, chan chứa yêu thương. Cô yêu chàng trai đó thật sự, yêu quá nhiều.

"Đừng nhắc đến anh ấy nữa. Tôi ghét đau!" - Cô nói, ánh mắt nhìn ra ngoài màn mưa.

"Ừ anh biết rồi..." - Anh nói mà giọng như tắc nghẹn.

"Sáng mai tạnh mưa thì xuống núi, tôi phải đi tìm người luôn."

"Anh gì ơi, chị ấy tỉnh rồi này!" - Tiếng cô bé con lanh lảnh trong đêm.

Chàng trai đang gà gật bên cửa sổ nghe thấy vậy liền chạy vào phòng. Cô gái nằm trên giường, ho vài tiếng. Anh nâng cô dậy:

"Vân Trang, may quá em tỉnh rồi."

"Anh Minh Thiên...Chúng ta đang ở đâu đây?" - Cô mở mắt nhìn mọi thứ xung quanh. Họ đang ở trong một căn nhà nhỏ.

"Chị đang ở nhà em ạ!"

Vân Trang quay lại, nhìn thấy một cô bé chừng 5, 6 tuổi. Một người phụ nữ bước vào:

"Lệ Vy, đi vào phòng ngủ đi con. Cô gái, cháu tỉnh rồi à?"

"Dạ vâng, cô là..."

"Tên cô là Lệ, cháu cứ gọi là cô Lệ đi."

Minh Thiên vội quay ra nói với Vân Trang:

"Vụ nổ đó khiến em bị thương và ngất tới bây giờ, anh bị thương nhẹ không có gì đáng lo ngại nên đưa em đi mong gặp được người giúp. Cô Lệ đã lên núi xem hậu quả của vụ nổ và đưa chúng ta về nhà cô dưới chân núi đây. Chồng cô đi công tác rồi, nhà cô có cô và con gái."

"Ra là thế. Nhưng anh trai em đâu? Chị Linh, chị Nhi, Minh Phú..."

"Mai chúng ta sẽ tìm những người khác, giờ cháu chưa hồi phục, ở tạm tại đây đi."

"Không, cháu phải đi tìm..."

"Vân Trang, đừng nóng vội! Mưa to lắm, lên đó là nguy hiểm đấy. Người ta đã cứu rất nhiều người leo núi rồi, họ không chỉ bị mắc kẹt vì vụ nổ mà còn vì mưa bão."

"Vậy sao chưa cứu được anh Mạnh Bảo và những người khác? Họ làm sao thì sao? Mưa nguy hiểm như thế, tai nạn cũng nguy hiểm, thế thì họ có chịu nổi qua đêm nay không? Để em đi đi!!"

"Vân Trang!!!" - Minh Thiên nói to khiến cô sững lại không nói được gì - "Em lên đó thì có giải quyết được gì không!? Ai mà chẳng lo lắng, nhưng em phải bình tĩnh thì mới có cách chứ!"

Vân Trang im lặng, quay người đi. Sao lúc này cô lại bất lực như vậy chứ? Mưa ngoài kia vẫn rào rào, ở dưới chân núi còn thấy nguy hiểm chứ đừng nói là trên đỉnh núi kia.

Cô Lệ đưa con gái về phòng. Chỉ còn Minh Thiên ngồi đó, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ ngước lên đỉnh núi đang chìm trong cơn mưa. Bình tĩnh thế thôi, nhưng thực sự anh lo vô cùng. Lo cho em trai anh. Lo cho người con gái anh yêu...

"Minh Phú đi cùng chị Nhi, chắc không sao đâu." - Tình thế thay đổi, Vân Trang lại quay ra an ủi Minh Thiên.

"Anh chỉ sợ Phương Nhi đang bị bệnh, khổ cho cô ấy..."

"Anh nghĩ chị Nhi là ai chứ? Chị ấy rất mạnh mẽ, không biết khổ là gì đâu!"

"Vậy Thanh Linh có mạnh mẽ không?"

Vân Trang ngẩn người. Giọng anh khá nghẹn ngào xen lẫn gì đó oán trách. Chắc anh đang trách cô vì cô đã mắng Thanh Linh "hèn nhát". Đến bây giờ cô vẫn không khỏi ghét mình đã mắng Thanh Linh như thế. Không chỉ có lỗi với Thanh Linh, cô thấy có lỗi với cả Minh Thiên. Cô biết Minh Thiên rất yêu Thanh Linh, nhưng trong lúc đó, cô lại cư xử như thế với người mà anh yêu...Người anh yêu...

"Anh đã từng lập mưu muốn Mạnh Bảo và Phương Nhi đến với nhau, cũng chỉ vì anh thấy thằng đó chẳng xứng đáng gì với Thanh Linh!"

"Anh..."

"Mà cho dù anh chẳng tác động gì thêm, hắn và Phương Nhi cũng tự yêu nhau rồi. Anh thấy bất công cho Thanh Linh! Thanh Linh cũng đau, cũng khổ, và cũng phải mạnh mẽ để chiến đấu với chính mình."

"...."

Minh Thiên chợt quay lại:

"Xin lỗi, anh không muốn trách anh trai em trước mặt em. Anh không có ác ý gì với em đâu."

"Tại sao vậy? Anh ghét anh trai em, vậy sao không ghét em luôn đi?"

"Vì em là một cô gái tốt. Hai năm về trước, khi anh suýt nữa thì chết ngạt vì bị lũ Khánh Vinh dìm nước, em đã ở bên anh chăm lo cho anh. Anh luôn cảm kích em. Em lại không bao giờ oán trách anh trai mình, luôn thấu hiểu anh ta, một người như em làm sao anh ghét được?"

Vân Trang thấy nghẹn đắng, suýt nữa bật ra câu nói: "Sao anh cứ phải tốt với em? Sao không ghét em luôn đi? Chính vì anh tốt với em nên em mới không quên đi anh được!" Nhưng chẳng hiểu sao, cô không can đảm để nói. Nếu là Phương Nhi thì thế nào cũng sẽ nói, còn cô không thể như Phương Nhi. Cô ước mình như Phương Nhi, dẫu là ích kỷ cũng dám nói lên tình yêu của bản thân. Còn cô, chỉ biết cay đắng mà nhìn Minh Thiên mãi nhìn về Thanh Linh - người con gái có trái tim sắt đá không bao giờ dành tình yêu cho một ai ngoài anh trai cô.

Vân Trang cười chua chát:

"Nếu như chúng ta có một cái kết tốt đẹp, rằng anh Bảo sẽ yêu chị Nhi, còn chị Linh có thể quên anh Bảo và đến với anh Thiên, thì tuyệt vời biết bao nhỉ?"

"Vân Trang..." - Minh Thiên nhìn cô, ánh mắt trong veo của Vân Trang giờ buồn không kém Thanh Linh.

"Giá chị Linh quên được anh Bảo nhỉ? Anh Thiên tốt lắm mà, ít nhất là tốt với chị ấy."

"Anh cũng sẽ tốt với em."

"Hai cái "tốt" khác hẳn nhau." - Vân Trang vẫn cười xót xa - "Nhưng chỉ cần anh không ghét em là được rồi. May mắn là anh đưa em xuống núi, chăm lo cho em, nếu không em đã chết trên núi thì không ai biết được."

"Vậy em còn đau ở đâu không?"

Minh Thiên ngồi sát lại bên giường Vân Trang, đúng lúc đó cô nhào ra ôm lấy anh.

"Không đau, chỉ lạnh thôi..."

"Em...Lạnh thật à?"

"Sao thế? Anh ước người lao vào ôm anh không phải em mà là chị Linh đúng không?"

"À không!" - Minh Thiên ngập ngừng một chút, rồi cũng ôm lấy Vân Trang. Người cô rất lạnh.

Cô khẽ mỉm cười. Lặng thầm yêu một người, nhưng rồi được ôm người đó, còn điều gì vui bằng nữa? Một đêm nhiều lo lắng, mà cũng nhiều hạnh phúc. Mặc dù hạnh phúc chỉ là của một người, không phải người bên cạnh...

"Vẫn biết yêu là mơ đã biết thế sao ta còn mơ...?" (Vẫn biết thế - Hải Băng)

Sáng hôm sau. Trời quang mây tạnh. Vân Trang đã hồi phục kha khá. Cô ngồi dậy phụ giúp cô Lệ nấu ăn vì cô Lệ phải đưa con gái đi học. Minh Thiên cười nhìn cô:

"Trưa nay được ăn món của Vân Trang rồi, ngon điếc lưỡi."

"Nịnh nọt! Tí ăn trưa rồi sẽ lên núi tìm mọi người, không có chậm trễ đâu."

"Em chưa bình phục đâu đấy."

"Nếu chưa bình phục, anh phải cõng em lên đó. Anh bị thương nhẹ nên giờ chắc khỏi rồi chứ gè." - Cô cười lém lỉnh.

"Ai bảo thế? Cũng đau gần chết! Này em xem này, xước hết chân tay."

"Ôi giời xước tí mà đau, cứ như giẫm phải gai mùng tơi không bằng haha!"

Đúng lúc đó có tiếng ai bên ngoài:

"Ai cười nghe như Vân Trang vậy?"

Vân Trang và Minh Thiên giật mình chạy ra, không tin vào mắt mình:

"Chị Linh!"

"Trang, không ngờ hai người ở dưới chân núi." - Thanh Linh nói.

"Anh này là...À bác sĩ Vĩnh Sơn." - Minh Thiên nhìn người bên cạnh Thanh Linh.

"Chị Linh, sao trông hai người luộm thuộm quá vậy? Mau vào nhà đi."

Vào nhà, Vân Trang đánh bạo lấy tạm một bộ quần áo của cô Lệ đưa cho Thanh Linh. Có vẻ hơi già nhưng không sao, Thanh Linh vẫn mặc được. Dẫu sao với cô, quần áo bây giờ chẳng quan trọng.

"Chị Linh, anh Sơn, chỉ có hai người xuống núi thôi sao?"

"Ừ, chị trú mưa trên núi, hửng sáng tạnh mưa thì đi xuống luôn. Chị chưa thấy tung tích của ai cả."

"Vậy phải làm thế nào? Tí nữa chúng ta lên núi đi tìm đi!"

"Em, Minh Thiên hãy đi tìm đi. Cả anh nữa, Vĩnh Sơn, nếu sức khỏe anh tốt rồi thì anh đi cùng họ cũng được. Còn nếu không anh tự bắt xe ôm hoặc taxi trở về thì cái đó là tùy anh."

"Thanh Linh, vậy em đi đâu?" - Cả Minh Thiên và Vĩnh Sơn cùng đồng thanh hỏi.

"Tôi đi tìm người."

"Tìm ai? Khánh Vinh, Khánh Quang ư? Hay là Thanh Chi?"

"Không, tôi tìm người khác! Giờ tôi đang rất vội, hẹn gặp mọi người sau."

Thanh Linh đứng lên, đi nhanh ra ngoài cửa. Nhưng cô bỗng dừng lại, quay về phía Vân Trang:

"Nếu gặp Mạnh Bảo, nói với anh ấy là chị không sao. Chị chưa về thì đừng đi tìm chị."

"Ơ chị Linh..."

"Nhớ đấy!" - Nói rồi Thanh Linh chạy đi rất nhanh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 53 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 115, 116, 117

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 83, 84, 85

11 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 19, 20, 21

13 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

15 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

17 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

18 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

19 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

20 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Trà Mii
Trà Mii

Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 404 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 818 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 525 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 862 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 310 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 820 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 747 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 710 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 778 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 383 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 631 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 740 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 279 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 600 điểm để mua Đôi chim non
LogOut Bomb: Nam Cung Vân Điệp -> mèo suni
Lý do: Ta hứa ta bomb hết sẽ không bomb nàng nữa T^T
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 264 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 703 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 280 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 560 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: Trường Âm vừa đặt giá 532 điểm để mua Đôi chim non
Cô Quân: Mọi ng hãy vote cho Quân vé vào trong nào.  Gia đình xin cảm ơn và hậu tạ (sau sau sau này =)))
Hạ Quân Hạc: :lol: vote cho Ri Ri đi nà
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 265 điểm để mua Gà con mới nở
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
thuykute: viewtopic.php?t=411418  Mình rất cảm ơn các bạn đã vote cho mình trong vòng 1 Miss 2018. Rất mong các bạn khác ghé link trên, nếu vừa lòng với nhan sắc của tại hạ thì xin một vote nhé. cảm ơn ạ!
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1222 điểm để mua Hamster vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 458 điểm để mua Chuột ham tiền

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.