Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 20 bài ] 

Mùa lá rơi - Hoàng Thu Dung

 
 12.01.2015, 12:49
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 22.04.2014, 16:15
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 197
Được thanks: 84 lần
Điểm: 8.18
 [Sưu tầm] Mùa lá rơi - Hoàng Thu Dung - Điểm: 10
Mùa lá rơi



Tác giả: Hoàng Thu Dung

Nguồn: http://hoangthudung.com


Chương 1

Đêm chìm vào khuya . Quán rượu Phương Đông khách đã vắng . Những người chạy bàn uể oải dọn dẹp bàn ghế . Vậy nhưng trong góc phòng , một người thanh niên cứ ngồi mãi . Trước mặt anh ta là mấy chiếc ly đặt lộn xộn . Anh ta như mụ mị , đờ đẫn vì uống quá nhiều . Trong chiếc sơ mi xốc xếch , nút bung xuống tận ngực , với cái đầu bù xù, nhìn anh thật nhàu nát chán đời.

Thy Mai đứng sau quầy nhìn anh , lưỡng lự. Mấy hôm nay cô đã chú ý vẻ khác lạ của người khách này . Cứ chiều là anh ta đến đây , chọn một bàn trong góc và gọi rượu . Anh ta uống một cách lặng lẽ , uống đến lúc say khướt mới chịu về.

Hôm nay cũng vậy . Anh lại đến một mình , lẳng lặng gọi hết ly này đến ly khác . Đã đến giờ đóng cửa mà anh ta vẫn ngồi đó . Hình như không có ý định ra về.

Thy Mai rời quầy . Cô đến đứng trước mặt anh ta:

- Xin lỗi anh, đến giờ quán đóng cửa rồi . Phiền anh ngày mai trở lại.

Người thanh niên ngước lên . Cặp mắt lờ đờ của anh nhìn cô chăm chăm như không hiểu cô muốn nói gì . Thy Mai nhỏ nhẹ nhắc lại , rồi gom mấy chiếc ly . Cô chờ anh đứng dậy thanh toán tiền . Nhưng anh vẫn ngồi yên , lưng dựa vào tường và đầu ngoẹo một bên như đã ngủ. Thy Mai bối rối đập đập cái bàn.

- Anh ơi ! Quán đến giờ đóng cửa rồi.

Cặp mắt anh ta lại mở lớn nhìn cô . Nhưng lại là cái nhìn của rượu . Thy Mai nói lớn hơn:

- Phiền anh về giùm , chúng tôi phải đóng cửa rồi.

- Nhưng tôi chưa muốn về . Cô mang thêm một ly ra đây cho tôi - Anh ta chợt nói nhừa nhựa.

- Không được . Anh say quá rồi , uống nữa làm sao mà về.

- Say đâu mà say.

Nói xong , anh ta gục xuống bàn ngủ khò . Thy Mai bất lực nhìn anh ta rồi nhìn xung quanh . Giờ này hai người chạy bàn đã về . Cô Tuyết chắc đã ngủ rồi . Quán rượu chỉ còn mình cô chờ đóng cửa . Thật phiền phức quá . Thy Mai rầu rĩ nhìn anh ta . Chợt có tiếng chân đi xuống . Thy Mai quay lại , cô Tuyết đang đứng ở cầu thang , khoanh tay nhìn người thanh niên.

- Cậu ta về không nổi hả?

- Dạ.

- Uống chi cho lắm thế không biết . Lúc tối nhìn cậu ta uống , cô cứ nghĩ cậu ta uống lần cuối kẻo ngày mai lại hết rượu . Khách thế này thật phiền quá.

Thy Mai buột miệng:

- Chắc ảnh có chuyện buồn.

- Buồn thì cũng phải về nhà , ngủ ở đây sao được . Con lấy xe cô đưa cậu ta về đi.

Thy Mai miễn cưỡng cầm lấy chìa khóa . Đưa một tên con trai lạ hoắc lại say rượu về trong đêm thế này , cô thấy sợ vô cùng . Như hiểu ý cô , cô Tuyết trấn an:

- Đừng sợ . Cậu ta say thế này thì không làm gì được con đâu.

Thy Mai dạ nhỏ, rồi đi qua nhà xe . Cô lái xe ra đường rồi trở vào nhà giúp cô Tuyết dìu người thanh niên đi ra . Phải chật vật lắm cả hai mới đặt được anh ngồi vào trong.

Đi một đoạn , Thy Mai mới nhớ là mình không biết nhà anh ta . Thậm chí cái tên cũng không biết . Cô thắng xe bên đường , ngồi thừ người nghĩ ngợi . Không hiểu sao cô có thể đãng trí đến mức quên cả chuyện quan trọng như vầy . Bây giờ biết làm sao đây . Thật dở khóc dở cười với anh ta.

Cô lắc lắc tay anh ta:

- Anh ơi , dậy đi . Nhà anh ở đâu vậy ?

Anh ta vẫn nằm ngoẹo đầu trong góc xe , ngủ say sưa . Bị kéo tay thật mạnh mà anh ta cũng không hay biết . Thy Mai cắn môi , phát khóc lên vì tức . Cô nhéo anh ta một cái . Không ép phê tí nào . Con người say rượu vẫn chìm trong hơi men quên trời quên đất . Quên cả việc đã làm phiền một cô gái không hề quen biết.

Thy Mai nhìn anh ta một cách bất lực . Tức quá chịu không nổi , cô ngắt tay anh một cái thật đau nữa . Vậy mà anh ta chỉ khẽ nhúc nhích một chút rồi thôi . Thật quá lắm.

Không còn cách nào hơn , Thy Mai thò tay vào túi anh ta tìm chiếc bóp . Hộp danh thiếp rơi ra . Thy Mai mở hộp lẩm nhẩm đọc . Anh ta tên Huỳnh Nhiên , giám đốc một công ty thương mại tổng hợp . Cô quay lại nhìn anh ngao ngán . Một giám đốc mà lại bê bối thế này sao ? Nhìn dáng bên ngoài , cô nghĩ anh ta là một gã bụi đời thì đúng hơn.

Cô mở bóp tìm giấy tờ , rất may là số nhà anh ta có trong chứng minh . Cô cất mọi thứ trả lại túi áo , rồi bật công tắc cho xe lướt đi.

Thy Mai dừng xe trước một ngôi nhà khá lớn rất đẹp , cô nhẩm lại địa chỉ rồi bước tới bấm chuông . Vài phút sau , mọi người trong nhà túa ra . Thy Mai nói với người phụ nữ lớn tuổi mà cô đoán là mẹ anh ta:

- Thưa bác , anh ấy đến quán rượu của con từ chiều đến giờ . Ảnh say quá nên bà chủ bảo con đưa về.

Người phụ nữ chưa kịp trả lời thì một cô gái đã lanh chanh:

- Con biết ngay là ảnh đi uống rượu mà . Vậy mà mẹ cứ lo cuống lên.

Một thanh niên bước tới mở cửa xe , dìu Huỳnh Nhiên vào nhà . Anh ta noi lè nhè gì đó trong cổ họng . Thy Mai nhìn điệu bộ khấp khểnh của anh ta . Cô khẽ rùng mình . Rồi quay qua người phụ nữ.

- Thưa bác con về.

- Khoan . Cháu khoan về.

Thy Mai đứng lại , hơi ngạc nhiên . Cô nghĩ bà ta sẽ cám ơn cô . Nhưng không , bà ta nhìn cô hơi lâu , rồi dịu dàng:

- Cháu quen với nó bao lâu rồi ?

Thy Mai mở lớn mắt:

- Dạ, cháu đâu có quen với ảnh . Tại thấy ảnh say quá nên bà chủ bảo con đưa ảnh về đấy.

Người phụ nữ có vẻ thất vọng , bà mỉm cười:

- Vậy thì cám ơn cháu quá . Thế nó có hay đến chỗ của cháu không ?

Cô nói thành thật:

- Con thấy ảnh đến quán mấy hôm nay . Nhưng tối nay thì ở mãi không chịu về . Cho nên...

- Bác biết rồi , cám ơn cháu nghe . Con gái đi một mình với người say như vậy , cháu có sợ không.

Thy Mai nhìn xuống đất , nói khẽ:

- Con sợ lắm , nhưng bà chủ bảo thì không thể cãi.

- Vậy à ? Vậy con làm gì ở quán đó vậy ?

- Dạ, con làm thu ngân.

- Cháu tên gì vậy ?

- Dạ, Thy Mai ạ.

- Mai này , nếu mai mốt nói đến quán , cháu chịu khó đừng để nó uống nhiều giùm bác nhé . Cháu đừng bán , được không ?

- Dạ được.

Thấy không còn gì để nói . Thy Mai chào bà rồi đi ra đường . Cô có cảm tưởng ánh mắt quan sát của bà vẫn bám theo cô . Không hiểu bà nhìn gì.

Hôm sau cô từ trường đến quán hơi muộn . Đi ngang qua góc phòng , cô đã thấy Huỳnh Nhiên ngồi ở đó , anh ta còn tỉnh táo và điệu bộ tươm tất hơn hôm qua . Anh ta lầm lì uống mà mắt vẫn không ngừng nhìn về phía quầy . Cái nhìn làm Thy Mai lúng túng đi chỗ khác , cô tránh để ánh mắt không hướng về bàn của anh ta.

Hôm nay Huỳnh Nhiên uống rất ít . Đến tối rồi mà anh vẫn còn tỉnh táo . Không phải pha rượu cho anh , Thy Mai nhẹ bỗng cả người . Cô sợ vai trò làm tài xế như hôm qua lắm rồi.

Lúc vắng khách , Huỳnh Nhiên đứng lên đi về phía quầy . Anh ta ngồi ở chiếc ghế trước quầy . Nhìn Thy Mai đăm đăm đến nỗi cô tự nhiên giơ tay lên sờ mặt mình . Huỳnh Nhiên nói rất tỉnh táo:

- Xin lỗi . Có phải hôm qua cô đã đưa tôi về không ?

- Vâng.

- Hôm nay tôi đến để cám ơn cô

- Dạ, không có chi.

Cô nói thêm:

- Chỉ cần anh đừng say như hôm qua là đủ . Còn thì không cần phải cám ơn gì cả.

Huỳnh Nhiên cười khẽ:

- Cần lắm chứ . Cô tốt với tôi như vậy mà.

Khuôn mặt anh ta đột ngột thay đổi . Một bên mắt nheo lại láu lỉnh , tinh quái:

- Này , sao cô dám đi một mình với tôi lúc khuya vậy ? Mà tôi lại say nữa ? Cô không sợ tôi sao ?

Thy Mai trầm tĩnh nhìn vào mắt anh:

- Lúc đầu tôi sợ ghê lắm , nhưng sau đó tôi biết anh không có khả năng làm hại ai trong tình trạng say khướt như vậy.

- Cho nên, để trả thù , cô đã như thế này với tôi phải không ?

Vừa nói Huỳnh Nhiên vừa kéo tay áo lên . Trên tay anh in rõ năm dấu "lưỡi liềm" còn trầy sướt . Anh nhìn Thy Mai như hỏi tội . Cô cũng tròn mắt nhìn mấy dấu tay của mình . Cô nhớ hôm qua , cô cấu vào anh rất nhẹ mà.

Thy Mai buột miệng:

- Sao bị trầy dữ vậy ? Tôi chỉ nhéo chút xíu thôi mà.

Huỳnh Nhiên nghiêng nghiêng đầu nhìn cô nháy mắt một cái:

- Nhìn dáng điệu hiền như masoeur , ai ngơ tính nết lại dữ quá.

- Vậy tối nay anh đến để hỏi tội tôi đó hả?

- Không hề . Chỉ muốn biết xem lương tâm cô có bị cắn rứt không ?

- Không hề.

- Tại sao ?

- Tại anh có lỗi với tôi trước . Tôi thấy nhéo là hãy còn nhẹ lắm.

- Bộ con gái nào cũng thích sử dụng bộ móng của mình làm vũ khí hết sao ? Thật là lợi hại đó Thy Mai.

- Tôi chỉ sử dụng đúng đối tượng thôi . Ai bảo anh làm khó tôi trước . Tối qua thật là khổ sở đối với tôi . Hy vọng tối nay và mai mốt tôi sẽ không phải khốn đốn vì anh nữa.

- Nhất định tôi sẽ không gây ra chuyện gì cho cô nữa đâu . Này rót cho tôi thêm ly nữa đi.

Thy Mai nhìn qua mấy chiếc ly ở bàn anh lúc nãy , lẩm nhẩm đếm , rồi quay lại

- Anh uống nhiều rồi đó . Hôm qua mẹ anh dặn nếu anh uống nhiều quá thì đừng bán nữa . Tôi không dám cãi lời mẹ anh đâu.

Huỳnh Nhiên khoanh tay trên quầy , nhướng mắt nhìn cô , tia mắt lấp lánh sự tinh quái như lúc nãy . Rồi anh buông một nhận xét nửa đùa nửa thật:

- Chà , ngoan quá . Nếu có một đứa con như cô , chắc mẹ tôi hài lòng lắm.

Thấy Thy Mai làm thinh , anh nói tiếp như để khỏa lấp:

- Cứ rót cho tôi đi , bảo đảm với cô là chỉ một ly này nữa thôi.

Thy Mai miễn cưỡng đồng ý . Cô đi về phía kệ lấy chiếc ly , vừa cầm chai whisky lên thì Huỳnh Nhiên đã nhắc:

- Đầy nghe , cấm ăn gian đó.

Thy Mai nhìn anh ta một cái rồi rót rượu . Cô đẩy ly về phía anh:

- Ly cuối.

- Đồng ý . Ly cuối của tối nay . Tôi còn phải tỉnh táo để nói chuyện với cô nữa chứ . Để cô như hôm qua thì kỳ lắm.

Anh ngừng lại , quan sát cô một lát:

- Này , cô nghĩ sao nếu tôi nói là tôi rất xấu hổ về chuyện hôm qua.

- Tôi chẳng nghĩ gì cả. À có , có mừng chứ . Anh xấu hổ như vậy có nghĩa là sẽ không có lần thứ hai.

Huỳnh Nhiên bật cười:

- Không ngờ cô sợ tôi đến vậy . Để một cô gái dễ thương như cô sợ mình , tôi thấy mất điểm quá.

"Tán tỉnh" - Thy Mai nghĩ thầm , nhưng vẫn thản nhiên như không . Cô đặt tay trên mặt quầy , những ngón tay đan vào nhau hờ hững . Cô nhìn ra ngoài không để ý ánh mắt quan sát của Huỳnh Nhiên . Anh ta vừa nhấm nháp rượu , vừa nhìn cô qua thành ly , rồi nói đột ngột:

- Cô có vẻ đẹp thánh thiện của đức mẹ Maria.

Thy Mai quay lại . Thấy cái nhìn của anh , cô nhìn lại một cách trong sáng:

- Cám ơn anh đã khen tôi.

- Chỉ là cám ơn thôi sao ?

Huỳnh Nhiên chợt nhiên phá ra cười:

- Cô không biết làm điệu gì cả. Tôi đã từng khen nhiều cô gái , họ phản ứng hay lắm chứ không như cô . Sao cô không chớp mắt thẹn thùng , hay cười duyên dáng nguýt tôi một cái . Hoặc là mặt đỏ au lên mà tỏ vẻ mắc cỡ . Cô làm tôi mất cả hứng.

Thy Mai thản nhiên:

- Nếu anh muốn xem đóng kịch thì... xin lỗi , tôi không làm được.

Huỳnh Nhiên hơi nghiêng người tới trước:

- Cô đặc biệt lắm.

Thy Mai hỏi kháy:

- Thế tôi có cần phải chớp mắt thẹn thùng khi nghe câu này không ?

Huỳnh Nhiên cười lớn , có vẻ thú vị:

- Thôi khỏi . Cô cứ hồn nhiên như thế này là được rồi . Tôi sợ mấy cô gái màu mè lắm.

Thy Mai nhìn anh ta một cái rồi lấy quyển sổ bắt đầu làm việc , tay cô thoăn thoắt bấm trên máy tính . Được một lát , nhận ra nãy giờ Huỳnh Nhiên vẫn không ngừng quan sát mình , cô lên tiếng:

- Anh nhìn gì vậy , khuya rồi đó.

- Tối nay tôi sẽ đưa cô về.

- Cám ơn anh . Tôi đâu có say.

Huỳnh Nhiên nghiêm chỉnh:

- Cô không nên về khuya một mình , như vậy không tốt đâu.

- Cám ơn anh , tôi quen rồi.

- Cô đừng cám ơn tôi hoài vậy , người cám ơn lẽ ra phải là tôi mà . Ngày nào cô cũng thế này à ?

- Ý anh muốn hỏi gì ?

- Tôi muốn hỏi có phải ngày nào cô cũng ở đây đến khuya như thế này không ?

- Vâng , tối nào tôi cũng đến đây phụ cô tôi - Thy Mai trả lời , mắt vẫn dán vào những con số.

- Thế công việc chính của cô là gì ?

Thy Mai lại ngước nhìn Huỳnh Nhiên với ánh mắt nghi ngại , không biết anh ta có đang say hay không . Thấy vậy , Huỳnh Nhiên bật cười:

- Tôi không có say đâu , đừng nghi ngờ như vậy . Vậy ban ngày cô làm gì ?

- Tôi đi học.

- Cô học lớp mấy , 10 hay 11 ?

Thy Mai tròn xoe mắt:

- Anh nói gì vậy , tôi thế này mà còn học cấp III à ?

- Vậy hả?

Huỳnh Nhiên cười lớn xoay xoay cái cốc trong tay nhìn Thy Mai với ánh mắt trêu chọc . Nhận ra mình bị lừa cô khẽ dậm chân:

- Nếu anh nói chuyện kiểu đó , tôi sẽ không nói chuyện với anh đâu.

- Tôi nói thật đấy , trông cô giống một cô học sinh cấp III hơn là một sinh viên . Tôi cứ tưởng cô còn quàng cả khăn đỏ nữa kìa.

Huỳnh Nhiên lại tiếp tục cười . Thy Mai khẽ nguýt anh ta một cái , cô ghi nhanh dãy số cuối cùng vào sổ để ra về , tránh con người rắc rối này càng nhanh càng tốt . Khi anh ta không bị say thì lại quấy rầy cô theo cách khác , thật là phiền quá đi mất.

Thy Mai cầm lấy áo khoác rồi đi nhanh ra cửa , Huỳnh Nhiên nãy giờ vẫn đi phía sau chợt lên tiếng:

- Cô đi với tôi đi . Tôi sẽ đưa cô về mà.

- Anh đừng có lẵng nhẵng theo tôi như vậy , tôi không thích đâu - Thy Mai khẽ nhăn mặt.

- Tôi nói thật , tôi chỉ muốn đưa cô về nhà một cách để trả ơn.

Thy Mai ngẫm nghĩ , rồi lẳng lặng đến ngồi và xe của Huỳnh Nhiên , đó là cách tốt nhất để tránh sự quấy rầy của anh ta . Huỳnh Nhiên cũng nhanh chóng ngồi vào chỗ của mình rồi lái xe đi . Được một lát , lên tiếng:

- Tôi vẫn chưa biết nhà cô ở đâu.

Thy Mai nói địa chỉ nhà mình rồi tiếp tục nhìn ra đường , không biết Huỳnh Nhiên đang sửa lại tấm kính chiếu hậu để nhìn rõ cô hơn:

- Chắc là cô phiền tôi lắm.

- "Anh biết rồi đó ?" - Thy Mai vẫn im lặng.

- Tôi đưa cô về thế này có ai khó chịu không ?

- Có.

- Ai vậy , người yêu của cô hả?

"Lại một cách điều tra đấy" - Thy Mai nhìn vào mắt Huỳnh Nhiên:

- Anh không nghĩ là tôi à ?

Huỳnh Nhiên bật cười , cho xe chạy chầm chậm rồi dừng trước nhà cô.

- Cám ơn anh nghe.

Nói rồi Thy Mai tự mở cửa xe bước xuống đi nhanh vào nhà . Trước khi đóng cửa , cô nhận ra Huỳnh Nhiên vẫn đang đứng ở đầu xe . Anh gật đầu chào cô thật nghiêm chỉnh . Bất giác cô mỉm cười và đưa tay vẫy chào anh ta.



Đã sửa bởi chibinguyen1412 lúc 12.01.2015, 13:26.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 12.01.2015, 12:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 22.04.2014, 16:15
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 197
Được thanks: 84 lần
Điểm: 8.18
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mùa lá rơi - Hoàng Thu Dung - Điểm: 10
Chương 2

Thy Mai chống cằm nhìn vẩn vơ mấy người khách đang ra vào quán . Đột nhiên cô chợt nghĩ tới Huỳnh Nhiên . Từ hôm đưa cô về đến nay , đã lâu không thấy anh ta đến nữa . Thy Mai cũng không để ý lắm , nhưng hôm nay có một người khách rất giống anh ta vừa bước vào quán . Người khách này lại có vẻ sôi nổi ồn ào chứ không trầm lặng như Huỳnh Nhiên.

- Xin chào , đã lâu không gặp , cô chưa quên tôi chứ ?

Thy Mai vẫn chống cằm , mắt tròn xoe nhìn Huỳnh Nhiên , bất giác đưa mắt nhìn về phía ông khách nọ xem anh ta có còn ngồi ở đó không ? Cô ngạc nhiên vì sự trùng hợp giữa ý nghĩ và thực tế hơn là sự gặp lại Huỳnh Nhiên . Sự xuất hiện đột ngột của anh ta làm cô bất ngờ đến nỗi không biết phải làm gì.

Huỳnh Nhiên hơi chồm người qua quầy:

- Cô làm sao vậy , ngạc nhiên lắm à ?

Thy Mai lắc đầu không trả lời . Chẳng lẽ nói với anh ta rằng mình vừa nghĩ đến anh ta ?

- Hôm nay anh đến đây uống nữa hả? Quán sắp đóng cửa rồi đó.

Huỳnh Nhiên ngừng lại một chút rồi nói:

- Tôi muốn bàn với cô một việc.

- Bàn công việc ? Với tôi ? Sao kỳ vậy ?

Huỳnh Nhiên nói với vẻ trấn an:

- Đúng hơn là tôi có một đề nghị với cô.

Vẻ hốt hoảng hiện rõ trên khuôn mặt của Thy Mai . Cô liếc vội những nữ tiếp viên đang phục vụ rồi mím môi ngồi im , cố kìm nén cơn sóng giận dữ đang dâng lên trong lòng . Vậy ra anh ta đánh giá cô thấp đến vậy sao ?

Thy Mai không nói nữa , cô ngồi im . Anh ta dường như không hiểu . Vẫn đứng nhìn cô với vẻ vô tội của kẻ không biết mình vừa nói gì . Thật không có gì ngạc nhiên khi khuôn mặt đẹp trai ấy lại có cái đầu chứa những tư tưởng đen ngòm . Cô không thấy lạ về việc đó , báo chí đã viết đầy chuyện đó rồi mà . Cô chỉ ngạc nhiên rằng tại sao mình cũng rơi vào trường hợp như thế này.

Huỳnh Nhiên lặp lại:

- Cô thấy thế nào , sau giờ đóng cửa cô có thể dành cho tôi vài phút được không ?

- Anh... - Thy Mai định hét lên nhưng chợt nhớ ra , cô vội kìm lại . Đối với những loại người như vậy thì cần phải giữ bình tĩnh mới được . Thy Mai lạnh lùng - Xin lỗi , tôi không rảnh.

- Tôi không làm mất thời gian của cô đâu , chỉ ít phút thôi.

Thật là lì lợm , Thy Mai mím môi:

- Tôi không đồng ý.

Khuôn mặt Huỳnh Nhiên lộ vẻ thất vọng , anh nói như tâm sự:

- Cô biết không , tôi đã suy nghĩ rất kỹ trước khi chọn cô . Không ngờ cô lại từ chối . Cô làm tôi thất vọng quá.

- Đó là việc của anh . Xin lỗi , nếu không uống thì phiền anh tránh qua giùm.

Huỳnh Nhiên né sang góc bên , lẳng lặng châm điếu thuốc rồi thong thả nhìn Thy Mai pha rượu . Cô cũng giả vờ như không nhìn thấy anh ta vẫn còn đứng đó . Mải loay hoay với công việc , được một lát , cô quên bẵng chuyện vừa rồi . Đến giờ đóng cửa , cô kết toán sổ sách rồi nhanh chóng ra về . Ngang qua cửa , tiếng Huỳnh Nhiên làm cô giật mình.

- Thy Mai , chờ tôi với.

Thy Mai quay phắt lại:

- Tôi đã trả lời anh rồi mà , sao anh cứ làm phiền tôi hoài vậy.

- Mai này , thật tình tôi rất muốn mời cô , tôi đã chờ cô mấy tiếng đồng hồ rồi . Cô không thấy đó là thiện chí của tôi sao ?

- Đó là việc của anh , tôi không biết.

Huỳnh Nhiên bước vội tới chắn trước mặt Thy Mai:

- Cô nghe tôi nói đã , thật ra công việc rất nhẹ nhàng . Cô không tốn nhiều thời gian đâu.

Thy Mai hơi lùi lại , cố trấn áp sự sợ hãi:

- Anh làm gì vậy , nếu anh không tránh ra , tôi sẽ gọi công an đó.

- Chỉ vài phút thôi mà , Thy Mai - Huỳnh Nhiên vẫn nài nỉ.

Tức muốn khóc , Thy Mai hét lên:

- Anh thật là quá đáng , tôi đã làm gì mà anh lại đáng giá tôi thấp đến vậy chứ ?

Huỳnh Nhiên nhìn sững vào Thy Mai khi thấy những giọt nước mắt lăn xuống trên má cô . Anh có vẻ bất ngờ:

- Cô làm sao vậy , Thy Mai . Tôi... có lẽ cô hiểu lầm tôi rồi , tôi định nói là...

- Tôi không hiểu lầm gì cả. Thì ra anh cũng không có gì thanh cao như những người đàn ông khác.

Thy Mai quay đi tránh Huỳnh Nhiên rồi tìm chiếc khăn trong giỏ, chợt nhớ ra cô đã bỏ quên ở nhà lúc chiều . Thấy cô loay hoay tìm kiếm , Huỳnh Nhiên rụt rè bước tới đưa khăn của anh cho cô , vẻ bối rối làm anh hơi mất tự tin:

- Tôi nghĩ là chúng ta đã hiểu lầm nhau rồi , tôi không có ý định đó đâu , tôi chỉ muốn mời cô nhận lời quảng cáo cho sản phẩm mới cho công ty chúng tôi.

- Cái gì ? - Thy Mai đứng lặng vì bất ngờ , cô không dám quay lại nhìn Huỳnh Nhiên , cũng không biết phải nói gì cho đỡ ngượng . Thì ra... sao cô lại hấp tấp đến vậy để bây giờ bị quê thế này.

- Thy Mai , cô có thể giúp chúng tôi được không ?

-...

- Hay là cô không đồng ý ?

- Tôi chưa bao giờ làm công việc đó cả.

Thy Mai không hay sau lưng mình , Huỳnh Nhiên đang thở ra nhè nhẹ như đã trút được gánh nặng . Có lẽ anh cũng không ngờ gặp phải tình huống như thế này nên đã không chuẩn bị trước.

- Không sao đâu , chỉ cần cô đồng ý là được rồi . Những việc còn lại không khó lắm đâu.

- Nhưng tôi...

Sự phấn khởi đã làm Huỳnh Nhiên quên mất mình là ai , anh cũng quên mất luôn tình huống vừa rồi . Anh bước tới nắm lấy tay Thy Mai , siết thật mạnh , thậm chí lắc đầu:

- Cám ơn cô rất nhiều . Thật là may cho tôi.

Thy Mai rụt vội tay lại , nhìn Huỳnh Nhiên đề phòng . Anh ta có vẻ loi choi quá . Thật hay giả vờ vậy ?

- Anh làm gì vậy ? Bây giờ tôi về được chưa ?

- Xin lỗi cô , tôi quên mất . Hay là cô để xe lại đây , tôi sẽ đưa cô về.

Thy Mai gật đầu đồng ý rồi thong thả bước lên lề đứng chờ . Quay phim quảng cáo , nghe lạ quá nhỉ! Từ trước đến giờ đối với cô , công việc đó khá xa vời và có lẽ không bao giờ liên quan đến mình . Vậy mà bây giờ... không biết những cô người mẫu ngày đầu mới vào nghề có tâm trạng như thế nào nhỉ, tự nhiên cô cũng thấy hồi hộp lạ.

Mải suy nghĩ Thy Mai không hay mình đang thả bộ dọc trên đường . Đằng sau cô , Huỳnh Nhiên cũng cho xe chạy theo chầm chập . Đi hết con đường , anh ta mới bấm kèn báo hiệu làm Thy Mai giật mình . Chờ Huỳnh Nhiên mở cửa , cô chui vào xe và mỉm cười như thanh minh:

- Sao anh không gọi . Tối nào tôi cũng đi bộ như vậy nên quên.

- Cô đi một mình buổi tối , không sợ à ?

- Tôi quen rồi . Tôi thích như vậy lắm , ban đêm thành phố yên tĩnh khác xa với ban ngày , ồn không chịu được.

Huỳnh Nhiên mỉm cười , đề nghị:

- Hay là tôi chở cô đi vài vòng nhé ? Cô không sợ tôi chứ ?

Thy Mai mỉm cười đồng ý , cô thừa biết anh ta có ý nhắc lại chuyện lúc nãy nhưng không nói gì . Dù sao cách xử sự tế nhị của anh cũng đã làm cô không cảm thấy quê nhiều lắm.

- Cô không muốn biết về công việc sắp tới của mình sao , Thy Mai ?

Bị hỏi bất ngờ:

- Tôi chờ anh tự giới thiệu đó chứ.

Huỳnh Nhiên có vẻ thú vị trước cách ứng phó lanh lẹ của Thy Mai . Anh bỗng đưa ra lời nhật xét mà có nằm mơ cô cũng không ngờ nói dành cho mình.

- Tôi chưa bao giờ gặp một cô gái nào như cô cả, vừa đẹp dễ thương và rất thông minh . Cô đặc biệt lắm đó , Thy Mai.

- Cám ơn lời khen . Thế tôi có phải chớp chớp mắt và cúi xuống cho có vẻ đang thẹn thùng không ?

- Cô nhớ dai quá nhỉ. Thật sự là tôi không hề tâng bốc cô đâu , tôi nói thật lòng đó.

Thy Mai quay mặt chỗ khác . Anh chàng này lạ thật , khi thì có vẻ rất tự tin bản lĩnh , khi cứ như thật thà đến là ngớ ngẩn . Có nhiều cái để khen lắm chứ , đâu phải cứ khen như vậy làm người khác vui lòng . Bộ con gái bây giờ không biết ngượng rồi hay sao vậy ?

Thy Mai vẫn tỏ vẻ tự nhiên như thể những lời vừa rồi không tác động đến mình . Huỳnh Nhiên tiếp tục "ngớ ngẩn":

- Cô mắc cỡ như vậy càng dễ thương đó Thy Mai . Cô không giống những cô gái khác.

- Tôi cũng thấy anh không giống ai cả.

- Vậy à , vậy ra tôi khác người lắm sao ?

- Anh biết rồi đó.

Ngang tượng Trần Hưng Đạo , Huỳnh Nhiên chợt hỏi:

- Cô có biết vì sao cụ lại chỉ tay xuống không ?

Thy Mai ngơ ngác:

- Anh nói ai vậy ?

- Cụ Trần Hưng Đạo đang đứng đấy , cô không để ý à ?

- Có chứ , sao vậy ?

- À, không có gì . Hồi còn đi học tụi tôi hay đố nhau tại sao tượng này lại chỉ tay xuống.

- Sao vậy ? - Thy Mai tò mò.

- Cô không biết thật à, là vì ông cụ ngao ngán bảo "con cháu bây giờ sao ăn chơi quá".

Thy Mai vẫn chưa hiểu . Cô chờ Huỳnh Nhiên giải thích thêm , anh ta vẫn lặng im như không có ý định đó . Khá lâu , cô chợt hiểu ra và phì cười một mình đến suýt mắc nghẹn . Khuôn mặt Huỳnh Nhiên vẫn tỉnh bơ như không . Ra anh ta cũng có đầu óc khôi hài quá nhỉ.

Huỳnh Nhiên chợt dừng xe cạnh bờ sông rồi quay sang nhìn Thy Mai:

- Cô thấy chỗ này thế nào ?

Thy Mai đáp gọn:

- Rất thích . Những lúc rảnh rỗi tụi tôi cũng thường ra đây chơi lắm.

- "Tụi tôi" là mấy người , từ ba trở lên hay ít hơn ?

- Bây giờ tôi mới biết anh có cách nói chuyện thật là rắc rối đó anh Nhiên.

- Cô vẫn chưa trả lời tôi mà.

Huỳnh Nhiên vừa mở cửa xe cho Mai vừa nói , khuôn mặt anh có vẻ hơi nghiêm làm Thy Mai tự dưng hơi sợ và không dám nói đùa . Cô ngoan ngoãn trả lời:

- Nhóm tụi tôi là "tứ quái" đấy.

Giọng Huỳnh Nhiên có vẻ quan tâm:

- Vậy à , vậy có nghĩa là cô chưa có người yêu ?

Thy Mai nhìn anh:

- Anh hỏi để làm gì ?

Huỳnh Nhiên bỗng cúi xuống nhìn sâu vào mắt cô:

- Cô mà thuộc về một ai đó rồi thì sẽ có bao nhiêu người thất vọng , cô biết không ?

Thy Mai đứng im , ánh mắt và giọng nói êm nhẹ của Huỳnh Nhiên làm cô bỗng thấy chao đảo . Hơi bối rối vì là lần đầu tiên , không thể che giấu cảm xúc của mình . Thy Mai cụp mắt xuống . Rất tự nhiên , Huỳnh Nhiên đưa tay choàng qua vai cô và đi về phía bờ sông . Thy Mai mở lớn mắt , cô quay nhìn bàn tay đang đặt trên vai mình rồi ngước lên khuôn mặt anh ta . Không có dấu hiệu của sự sàm sỡ . Hình như Huỳnh Nhiên đã quên mất giới tính của mình rồi thì phải . Giọng anh trầm xuống như tâm sự:

- Cô biết không , lần đầu tiên gặp cô , tôi nghĩ là giữa cô và tôi sẽ có mối quan hệ rất đẹp . Cô có nghĩ vậy không ?

- Tôi không biết - Thy Mai trả lời máy móc . Cô vẫn còn loay hoay với ý nghĩ làm sao để thoát khỏi bàn tay thân thiện kia.

Đến bờ lan can , Huỳnh Nhiên lẳng lặng rút tay về để châm điếu thuốc rồi trầm ngâm nhìn mặt sông . Bỗng nhiên anh cúi xuống nhặt viên đá ném xuống dòng nước rồi vươn người làm động tác thư giãn , không thấy bên cạnh Thy Mai đang tròn mắt đứng nhìn . Cô đã quen với một phong cách điềm tĩnh và không có động tác thừa ở anh , vậy mà... Có lẽ cô đã khắt khe quá chăng ?

Thy Mai hỏi nhỏ:

- Ở công ty anh có thường như vậy không ?

Huỳnh Nhiên không hỏi:

- Ý cô muốn hỏi gì ?

- Nghĩa là anh có thư giãn như kiểu vừa rồi không ?

- Tôi cũng không để ý nữa, nhưng chắc là không.

- Sao vậy ?

- Khi làm việc văn phòng , tác phong phải khác chứ . Ăn mặc nghiêm chỉnh thì không thể cho phép mình quá thoải mái được.

- Nhưng theo tôi lúc này anh cũng đâu có lôi thôi.

Huỳnh Nhiên ngước lên nhướng mắt nhìn Thy Mai:

- Tất nhiên , nhưng đâu không phải là văn phòng.

Thy Mai cười nhẹ rồi nhìn ra mặt sông . Nhìn những bản đèn quảng cáo bên kia sông cứ nhấp nháy , đổi màu liên tục , cô chợt liên tưởng đến Huỳnh Nhiên . Lẽ dĩ nhiên ai cũng có thể có nhiều phong cách , nhưng kiểu như Huỳnh Nhiên thì cô chưa gặp bao giờ , giống như cách đổi màu của dãy đèn quảng cáo kia vậy.

Như để chứng minh thêm , Huỳnh Nhiên ngồi lên thành lan can , quay lưng về phía mặt sông rồi vừa đu đưa chân vừa hỏi:

- Cô có muốn ngồi như tôi không ?

- Không . Tôi không muốn bị rớt xuống dưới.

Huỳnh Nhiên hăng hái:

- Không sao đâu , tôi sẽ chỉ cách cho cô bảo đảm cô không bị té.

Tất nhiên rồi , mấy chú khỉ có bao giờ bị té đâu - Thy Mai nghĩ thầm.

- Cô cười gì vậy ?

- Anh muốn biết không ?

- Muốn chứ , cô nói đi.

Thy Mai im lặng , nếu nói thật những suy nghĩ của mình , không biết anh ta sẽ phản ứng thế nào nhỉ? Cô rất tò mò muốn biết thái độ của anh ta khi nghe cô nhận xét nhưng Thy Mai không dám . Cô nhìn đồng hồ:

- Về đi anh Nhiên . Khuya rồi.

- Thì về.

Huỳnh Nhiên nhảy xuống đất , tuy rằng không cần làm thế anh cũng có thể đứng dậy nhẹ nhàng . Nhưng dù sao con người trẻ con kia vẫn còn lại một ít phong độ galant , anh đi chầm chập chờ Thy Mai . Ngang qua cành cậy lòa xòa , Huỳnh Nhiên giơ tay hái một bông hoa ngang tầm với.

- Tặng cô nè . Hoa này thơm lắm đó.

- Cám ơn anh nghe . Sao anh biết nó thơm ?

- Hồi nhỏ tôi hay hái nói để trên bàn học lắm.

- Vậy hả , anh lạ thật.

Huỳnh Nhiên vẫn vô tư vừa đi vừa huýt sáo , vô tư đến nỗi không để ý đến lời nhận xét lạ lùng của Thy Mai dành cho mình . Nếu anh ta quan tâm , Thy Mai không biết mình có dám nói ra không nữa . Sao mà anh lại trẻ con đến vậy không biết.

Giờ giải lao , Thy Mai đứng trên hành lang đọc thông báo , chợt một giọng nữ nhỏ nhẹ vang lên đằng sau.

- Xin lỗi , có phải bạn là Thy Mai không ?

Thy Mai quay lại và e dè gật đầu . Cô gái chìa ra một bức thư:

- Bạn có thư . Có người nhờ tôi đưa cho bạn.

Thy Mai cầm lấy , vừa kịp cảm ơn thì cô gái cũng vừa quay đi . Cô cầm phong bì , thắc mắc không biết ai gởi cho mình , nhìn hàng chữ thì lạ hoắc . Cảm giác hơi hoang mang bỗng biến thành sự sợ hãi đến muốn đứng tim khi mắt cô dừng lại ở hàng chữ trên góc trái . Hội nhà báo Việt Nam - Báo Công An.

Thy Mai chạy vội vào lớp tìm con dao rọc giấy rồi hấp tấp cắt thư . Cô lôi ra một tờ giấy khổ lớn , chuyên dùng trong cơ quan , với đầy đủ hình thức của giấy tờ công văn , lại chỉ vọn vẻn mấy chữ:

"Gởi Mai,

Chúng tôi đã lên lịch làm việc xong , thứ năm tuần này sẽ bắt đầu thực hiện . Hy vọng cô thu xếp công việc để không bị ảnh hưởng đến việc học của mình"

Chữ ký thật cầu kỳ bay bướm , Thy Mai không đoán được của ai , nhưng cô cũng thở phào nhè nhõm . Hóa ra không dính dáng gì tới công an . Không hiểu tại sao cô lại sợ đến mất hồn khi tưởng có gì dính líu tới công an . Mà như vậy là sao nhỉ , nội dung lá thư không liên quan gì đến cô cả , ngoài cái tên.

Suốt buổi học còn lại , Thy Mai không thể tập trung được , cứ hoang mang nghĩ ngợi rồi suy đoán lung tung , nhưng không hiểu chuyện gì đã xảy ra với mình . Đến khi hết giờ , cô vội xếp tập ra về và quyết tâm không để bị chi phối nữa . Mặc kệ , nếu có ai đó muốn hù dọa thì... Ờ , dù sao bây giờ cô cũng đã không còn sợ nữa . Còn nếu có nhầm lẫn thì cũng không sao , đó không phải là ý muốn của cô . Vả lại , nội dung cũng không có gì quan trọng.

Buổi tối , lúc Thy Mai đang khá bận rộn thì Huỳnh Nhiên đến . Dường như theo thói quen , anh đến khá trễ và đi thẳng tới quầy nhìn cô một cách vui vẻ.

- Chào cô , hôm nay cô có gì lạ không ?

- Vẫn bình thường như mọi ngày thôi.

Huỳnh Nhiên cau trán lại:

- Vậy à , vậy là không có ai gởi gì cho cô sao ?

- Trời ơi , vậy ra là anh , vậy mà tôi không nghĩ ra.

Thy Mai kêu lên khi chợt nhớ đến bức thư ở trường lúc sáng . Cô nhìn sững Huỳnh Nhiên . Không biết có nên giận anh hay không ?

- Nghĩa là cô đã nhận được rồi chứ gì ? Cô không sợ chứ ?

Giọng anh hơi nhanh như nôn nóng muốn biết thái độ của Thy Mai , nhìn trẻ con không chịu được . Bất giác cô lườm anh một cái:

- Anh thật là trẻ con dó anh Nhiên.

- Nhưng cô có sợ không ? - Huỳnh Nhiên gặng hỏi , đôi mắt sáng lên háo hức như đứa trẻ đang muốn được nghe kể chuyện cổ tích . Thy Mai phì cười , đúng là không thể giận một người như thế được.

- Sao không , mới đầu tôi cũng sợ hết hồn đó chứ.

Như chỉ chờ có vậy , lời thú nhận của cô làm anh ta có vẻ khoái chí:

- Tôi biết ngay mà , tôi muốn thử xem tinh thần cô vững tới đâu . Thế nào , trò này hay đó chứ?

Thy Mai nói mát:

- Thì hay , nhưng nếu là người lớn thì không ai nghĩ ra đâu . Anh hay thật.

- Sao . Cô muốn ám chỉ gì vậy ?

Thy Mai không trả lời . Thật cũng không biết anh ta là người như thế nào nữa , sao lại mâu thuẫn đến vậy , khi thì trầm ngâm điềm tĩnh , khi thì như con nít , loi choi không thể tưởng.

Cô pha ly rượu rồi đưa cho anh , Huỳnh Nhiên cầm lấy rồi chợt giữ luôn tay Thy Mai , gặng hỏi:

- Cô trả lời đi chứ . Sao cười hoài vậy ?

Thy Mai rụt vội tay về:

- Anh này lạ ghê . Anh muốn làm tôi sợ thì tôi đã sợ rồi đó.

- Không phải . Ý tôi muốn biết tại sao cô nói hay , "hay" là sao ? - Huỳnh Nhiên gần như đứng tựa hẳn người lên mặt quầy và đổi chân liên tục , cử chỉ lộ vẻ nôn nóng.

Thy Mai đánh trống lảng:

- Tôi đang làm phiếu tính tiền , anh hỏi hoài như vậy làm sao tôi tập trung được.

- Thôi được , tôi sẽ chờ cô một lát vậy.

Huỳnh Nhiên cầm ly rượu của mình rời khỏi quầy sau khi không quên nháy mắt với cô . Khi ngồi một mình , vẻ lăng xăng không còn nữa , Huỳnh Nhiên trầm ngâm ngồi nhìn bức ảnh trên tường với phong cách điềm tĩnh vốn có làm Thy Mai nghi ngờ , quan sát anh một lúc khá lâu mới thôi.

Khi quán sắp đến giờ đóng cửa , anh lẳng lặng đến trước mặt Thy Mai:

- Cô cần tôi giúp không ? Tôi biết cách làm sổ sách đó.

- Vậy thì xin mời.

Thy Mai đưa cuốn sổ cho anh rồi quay sang dọn dẹp xung quanh , chưa kịp làm xong thì Huỳnh Nhiên đã lên tiếng:

- Xong rồi , cô kiểm tra lại xem.

Cô quay lại , ngạc nhiên:

- Thật không , bộ trong công ty anh làm kế toán hả?

- Không, tôi làm lãnh đạo - Huỳnh Nhiên nửa đùa nửa thật.

Thy Mai lật lật cuốn sổ rồi nhìn anh thán phục:

- Cám ơn nhiều nghe , không có anh chắc hôm nay tôi về khuya lắm.

- Vậy cô không nhớ đã hứa với tôi điều gì sao ? Ngày mai là thứ năm rồi.

- Tôi biết rồi , vậy tôi sẽ đến công ty của anh hả, ở đâu ?

- Ngày mai tôi sẽ đến đón cô , lúc 7:45.

- Tôi có cần ăn mặc khác đi không , hay trang điểm một chút ?

Huỳnh Nhiên mỉm cười:

- Không cần đâu , trông cô như thế này cũng đã rất ăn ảnh rồi - Anh đưa mắt nhìn lướt qua Thy Mai một cách ngưỡng mộ như để chứng minh thêm lời mình vừa nói . Xong lại nheo mắt chồm người qua quầy:

- Đã có ai nói với cô rằng cô rất đẹp chưa , Thy Mai ?

Thy Mai cững không vừa , cô giấu sự bối rối của mình bằng cách hỏi đầy tự tin:

- Có phải anh định nói là anh đang khen tôi không đấy . Điều đó tôi biết lâu rồi.

Huỳnh Nhiên gật gù:

- Cô bản lĩnh lắm . Được rồi , để xem...

Anh bỏ lửng câu nói , vòng ra sau quầy giúp Thy Mai dọn dẹp rồi đưa cô về nhà . Trên đường đi , Huỳnh Nhiên rất nghiêm nghị , vẻ mặt anh kín bưng xa cách . Dường như anh đang chứng minh với cô rằng anh là người của công việc , nhưng chỉ có công việc mà thôi.

Nếu như ai có muốn chế tạo một người máy với đầy đủ tính cách thất thường của một con người , có lẽ Thy Mai sẽ giới thiệu Huỳnh Nhiên với anh ta , bởi anh là người tập trung mâu thuẫn điển hình nhất . Thy Mai nghĩ thầm khi liếc nhìn sang Huỳnh Nhiên . Anh đang chăm chú lái xe như thể trên đời này đó là việc quan trọng nhất.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 12.01.2015, 12:52
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 22.04.2014, 16:15
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 197
Được thanks: 84 lần
Điểm: 8.18
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mùa lá rơi - Hoàng Thu Dung - Điểm: 10
Chương 3

Hôm sau , Huỳnh Nhiên đến nhà cô vừa lúc đồng hồ chỉ ngay con số 7:45 . Cũng may cô đã chuẩn bị xong nên không để anh phải chờ . Bước vào xe , cô thay lời chào bằng câu nhận xét:

- Anh đúng giờ ghê . Tôi cứ tưởng phải hơn 8 giờ anh mới đến.

Huỳnh Nhiên nghiêm nghị:

- Tôi không bao giờ cho phép mình trễ giờ . Cô ăn sáng rồi đó chứ ?

Thấy Thy Mai gật đầu , anh nói tiếp:

- Vậy thì tốt , nếu không tôi sợ là cô không còn thời gian cho nó nữa.

Thy Mai e dè ngước nhìn Huỳnh Nhiên , có phải công việc cần phải quan trọng thế không ? Cô khoanh tay ngồi im , cô giấu sự hồi hộp của mình.

Đến công ty , Huỳnh Nhiên cho xe chạy thẳng xuống tầng hầm . Thy Mai có vẻ ngơ ngác nhìn bãi xe rộng mênh mông , không ngờ công ty Huỳnh Nhiên lại qui mô đến vậy . Anh mở cửa xe rồi nhìn cô mỉm cười như khuyến khích:

- Trông cô có vẻ hồi hộp nhỉ. Thật ra không có gì đáng sợ đâu , người ta sẽ hướng dẫn cho cô , đừng lo . Mình đi đi.

Anh đưa tay choàng qua vai cô một cách thân mật . Đến thang máy , nhìn Huỳnh Nhiên bấm số lầu chín , Thy Mai tò mò hỏi:

- Công ty anh sao lớn thế vậy , tòa nhà này bao nhiêu tầng ?

- Mười hai . Ở đây có nhiều công ty thuê để mở văn phòng lắm chứ không phải chí có một.

- Vậy hả, trong công ty anh làm gì , anh Nhiên ?

Huỳnh Nhiên mỉm cười:

- Thì tôi đã nói rồi , tôi làm lãnh đạo.

- Hứ , vậy cũng trả lời . Anh không nói cũng biết như vậy rồi.

- Tại sao ?

- Tôi thấy nhiều người chào anh một cách tôn trọng nên tôi đoán.

- Vậy à ?

Huỳnh Nhiên trở lại vẻ trầm ngâm cố hữu . Anh đưa cô vào một căn phòng không lớn lắm , nhưng lại ngổn ngang máy móc và đang ồn ào kinh khủng vì mọi người đang đùa giỡn . Thấy anh , tất cả đồng loạt đứng dậy hỏi lao xao:

- Xin chào giám đốc.

- Chào anh Nhiên . Anh đúng giờ quá.

- Chào anh.

-...

Huỳnh Nhiên bước đến bàn:

- Xin chào mọi người . Tất cả đã có mặt đầy đủ chưa ?

- Dạ đủ hết rồi ạ - Một cô gái có khuôn mặt khá xinh với mái tóc thắt bím lên tiếng . Cô bước đến cầm tay Thy Mai với vẻ thân thiện.

- Có phải đây là người mà giám đốc đã nói với chúng tôi không ạ?

Huỳnh Nhiên gật đầu:

- Vâng . Tôi xin giới thiệu với các bạn - Anh đưa tay về phía Thy Mai - Đây là Thy Mai cổ sẽ cùng làm việc với chúng ta ngày hôm nay . Còn đây là...

Cô gái nọ vội cắt lời Huỳnh Nhiên:

- Giám đốc không cần giới thiệu chúng tôi , chị Mai không nhớ nổi đâu , để từ từ rồi sẽ làmg quen , phải không chị . Chị ngồi vào đây đi , lát nữa em sẽ hóa trang cho . Chị đẹp ghê , đúng là anh Nhiên không nói ngoa.

Cô gái nói một hơi bằng một giọng hơi nhanh . Hình như cô là nữ duy nhất trong phòng nên có vẻ rất được cưng chiều . Cô quay sang một người khác đứng tuổi có đuôi tóc dài như con gái:

- Chú Thuyên , đưa giùm cháu cuốn kịch bản đi.

Người đàn ông tên Thuyên lẳng lặng đưa cho cô gái xấp giấy trên tay trong khi vẫn không ngừng quan sát Thy Mai . Cô nghĩ chắc ông ta là đạo diễn và đang nhìn cô bằng ánh mắt nghề nghiệp nên càng lúng túng hơn.

- Đây này , chị đọc kịch bản trước đi . Mà khoan , để em tự giới thiệu nha . Em là Uyên , Thái Uyên , còn chú Thuyên là đạo diễn , đây là anh Phong , quay phim . Hai người kia là chuyên viên ánh sáng , tên Hiển và Tài , anh đang đứng chỗ cửa sổ...

Anh chàng tên Phong bỗng phì cười , giả vờ bước đến đứng sau lưng Thái Uyên để nhìn Thy Mai dễ hơn:

- Thôi đừng giới thiệu nữa Uyên , nghe em nói anh còn thấy rối huống gì cô ấy , phải không Thy Mai ?

Thy Mai chỉ mỉm cười . Ai cũng vui vẻ thế này nhưng sao cô vẫn thấy sợ sợ thế nào . Cô đưa mắt tìm kiếm , Huỳnh Nhiên biến đâu mất rồi nhỉ?

Thấy Thy Mai nhìn nhìn , Thái Uyên tinh ý vội nói:

- Chị tìm anh Nhiên hả , ảnh đang ở trong kia kìa - Cô đưa tay chỉ về phía sau rồi nói tiếp - Anh Nhiên bận lắm , hôm nay ảnh ở đây vậy là nhiều đó.

Vừa lúc đó Huỳnh Nhiên xuất hiện ở cửa , theo sau là vài ba người nữa . Họ có vẻ vội , anh bước về phía Thy Mai đang ngồi:

- Cô ở đây nhé , Thái Uyên sẽ hướng dẫn cho cô . Đừng lo , lát nữa tôi sẽ quay lại . Chú Thuyên , bắt đầu được rồi đó.

Thy Mai nhìn theo Huỳnh Nhiên , ở công ty anh có vẻ bận rộn và uy quyền , mệnh lệnh của anh được mọi người thực hiện một cách nghiêm túc . Đúng rồi , anh ta là giám đốc mà , vậy sao có lúc loi choi như con nít vậy nhỉ?

Khá lâu sau Thy Mai bắt đầu làm quen với công việc và không còn cảm giác hồi hộp nữa . Cô diễn xuất thật tự nhiên đến nỗi ông đạo diễn Thuyên cứ hết lời khen làm cô phát ngượng . Cô không quen phong cách khen chê thẳng thừng của ông ấy . Nhưng nói là quyền của ông ta mà , cô làm sao cản cho được.

Huỳnh Nhiên bước vào phòng từ lúc nào . Khi Thy Mai xong cảnh quay , anh bước đến ngồi bên cô:

- Cô diễn hay ghê và lại rất tự nhiên . Nghe cô quảng cáo mà tôi còn muốn mua , huống hồ gì khách hàng.

Thy Mai mỉm cười , không giấu được cảm giác sung sướng:

- Thật không . Sao tôi thấy run quá.

Anh gật đầu quả quyết:

- Thật chứ , quả là tôi không nhìn lầm . Đoạn phim này chắc chắn có kết quả rất tốt.

Thy Mai ngồi im , Huỳnh Nhiên làm cô hơi thất vọng. Vậy là anh chỉ khen cô với cái nhìn của một nhà kinh doanh chứ không phải vì khả năng của cô , cũng không phải vì tình cảm anh dành cho cộ Thy Mai buông một câu:

- Anh cũng vậy , trên thương trường chắc thành công lắm.

Huỳnh Nhiên nhướng mắt:

- Tại sao ?

Vừa lúc đó , ông đạo diễn yêu cầu quay lại một cảnh , Thy Mai đứng dậy:

- Xin lỗi , ngồi một mình nha , giám đốc.

Huỳnh Nhiên lại nhướng mắt lên lần nữa , có vẻ ngạc nhiên khi nghe cách xưng hô của cô nhưng không nói gì . Anh bấm điện thoại gọi đi đâu đó rồi ngồi im nhìn Thy Mai . Tự nhiên cô đâm ra lúng túng và không diễn được nữa , phải quay tới quay lui vẫn chưa đạt yêu cầu . Chú Thuyên bắt đầu nhăn nhó , chợt Thái Uyên quay lại nhìn Huỳnh Nhiên:

- Hay tại có mặt giám đốc nên chị Mai không diễn được , đề nghị giám đốc ra ngoài đi.

Cách nói thẳng của cô dường như mọi người đã quen , Huỳnh Nhiên đứng dậy:

- Cũng sắp đến giờ nghỉ trưa rồi , hay là chúng ta ngưng lại đi anh Thuyên , chiều quay tiếp.

Ông đạo diễn gật đầu , mọi người thu dọn đồ đạc rồi tản ra khỏi phòng . Huỳnh Nhiên nhìn Thy Mai và Thái Uyên:

- Mời hai cô ăn trưa với tôi nhé.

Thái Uyên lắc đầu:

- Chị Mai đi một mình đi nha , hôm nay em có hẹn rồi.

Nhìn thái độ của mọi người , Thy Mai cảm thấy lời mời của Huỳnh Nhiên là một điều khác thường nhưng không còn cách nào khác hơn đành gật đầu . Vào căn tin , dường như ai cũng quay lại nhìn làm cô ngài ngại:

- Tôi đi với anh thế này có sao không ?

- Sao cô lại hỏi vậy ?

- Thái Uyên nói là anh bận lắm , tôi không muốn làm phiền anh.

- Cô nghĩ vậy à? Hay Thái Uyên đã nói gì với cô ?

- Anh có sợ người ta nói sau lưng mình không ?

Huỳnh Nhiên thẳng thắn:

- Tôi không quan trọng về việc người ta đã nói gì . Nhưng tôi có bổn phận phải biết người ta nói về mình như thế nào.

- Bằng cách nào , đặt máy nghe lén hả?

- Nếu đó là cách tốt nhất.

Huỳnh Nhiên có vẻ không muốn nói chuyện nữa bằng cách chăm chú với phần ăn của mình trong khi Thy Mai cứ vừa ăn vừa quay nhìn xung quanh . Được một lúc , Huỳnh Nhiên chợt lên tiếng vẻ đắn đo:

- Thy Mai này , những lúc cô rảnh cô thường làm gì ?

- Tôi cũng không nhớ nữa , đâu phải lúc nào thời gian rảnh cũng giống nhau . Anh hỏi chi vậy ?

- Tuần sau mẹ tôi tổ chức một buổi tiệc , tôi muốn mời cô đến dự.

- Thôi . Không được đâu , mẹ anh có biết tôi là ai đâu - Thy Mai vội vàng từ chối.

- Mẹ tôi biết cô đấy . Cô không nhớ có lần cô đã đưa tôi về nhà sao ?

- Ừ nhỉ, tôi quên mất , nhưng tôi không quen gặp người lạ.

Huỳnh Nhiên nói như ra lệnh:

- Phải tập làm quen đi chứ , cô đã lớn rồi mà.

Thy Mai bướng bỉnh:

- Thì đã sao . Anh có vẻ độc đoán quá nhỉ?

- Cô nói đúng , ở vị trí tôi thì cần phải vậy , tối thứ hai cô xin nghỉ một buổi đi , buổi chiều tôi sẽ đến đón cô lúc năm giờ.

- Nhưng tôi có nói là tôi sẽ đi đâu

- Cô không được từ chối . Nếu chỉ vì sợ gặp người lạ thì cô càng phải đi.

Thy Mai mở lớn mắt nhìn Huỳnh Nhiên , anh ta thật kỳ lạ, như vậy hóa ra anh ta ra lệnh cho cô rồi còn gì , cứ như là một nhà độc tài không bằng . Cô đẩy phần ăn của mình sang một bên rồi rút khăn tay lau mặt.

- Anh có biết nhân vật độc tài nào không ?

- Không , chi vậy ?

Thy Mai mỉm cười tinh quái:

- Anh không biết cũng được . Ít ai biết rõ mình là người thế nào lắm.

Huỳnh Nhiên cũng không kém:

- Tôi hiểu ý cô rồi , thế cô có bị nhân vật độc tài đó thu hút không ?

- Không hề , ngược lại thì có.

Huỳnh Nhiên gật đầu ra vẻ thông cảm:

- Vậy à , tại sao các cô gái luôn nói ngược lại những suy nghĩ của mình không vậy , Thy Mai ?

- Anh đi mà hỏi họ ấy.

Thy Mai ấm ức trả lời , không ngờ có người lại cao tay ấn hơn mình.

Rời căn tin , Huỳnh Nhiên đưa cô trở lại văn phòng lúc nãy rồi dừng lại ở cửa.

- Cô nghỉ trưa đi nhé , bây giờ tôi bận rồi , chiều nay không thể ủng hộ tinh thần cô được.

- Cám ơn anh , tôi tự lo được mà.

Thy Mai lách người qua cánh cửa , Huỳnh Nhiên đã mở sẵn . Cô khẽ gật đầu chào anh rồi xuống salon, lắng nghe tiếng cửa đóng và tiếng chân Huỳnh Nhiên đi xa dần . Cô không cảm thấy mệt mỏi như đã tưởng , thật ra công việc cũng nhẹ nhàng chứ có gì là ghê gớm lắm đâu , vậy mà làm cô lo lắng đủ thứ.

Sau đó bẵng đi mấy ngày không gặp Huỳnh Nhiên , việc anh bỗng xuất hiện ở nhà cô một cách bất ngờ làm Thy Mai ngạc nhiên.

- Anh đi đâu giờ này vậy , tôi đang chuẩn bị đi làm mà.

- Cô không nhớ đã hứa gì sao , hôm nay là thứ hai - Huỳnh Nhiên điềm tĩnh ngồi nhìn Thy Mai đang đứng tròn mắt nhìn anh.

- Thì sao , tôi có hứa gì với anh đâu.

- Thật à , cô mau quên quá nhỉ?

Thy Mai hơi hoang mang , cô nhìn nhìn Huỳnh Nhiên đang rất nghiêm chỉnh trong chiếc sơ mi trắng dài tay . Có lẽ anh vừa rời khỏi văn phòng . Thấy thái độ của cô , Huỳnh Nhiên đành nhắc:

- Hôm nay tôi đến đưa cô đến nhà tôi . Mẹ tôi muốn cám ơn cô vì việc đã đưa tôi về lần trước . Hy vọng là cô không để mẹ tôi bị thất vọng chứ?

Không ngờ Huỳnh Nhiên lại có cách rào đón khéo đến vậy , Thy Mai chưa tìm được cách nào để từ chối dù đã nhớ ra mình không hề nhận lời bao giờ . Cô đứng im phân vân , Huỳnh Nhiên nhướng mắt:

- Thế nào , tôi đang chờ cô chuẩn bị đấy . Cô gọi điện xin nghỉ hôm nay đi.

Như cái máy , Thy Mai răm rắp làm theo lời Huỳnh Nhiên mặc dù thấy ấm ức vô cùng . Khi ngồi vào xe , cô không quên liếc anh một cái:

- Anh đúng là nhà độc tài.

Huỳnh Nhiên nhún vai như thể không hề phủ nhận làm Thy Mai càng tức , cô xụ mặt xuống , ngồi im nhìn ra đường phố đang lướt qua . Huỳnh Nhiên quay sang cô nhìn rồi cười cười:

- Cô không định mang bộ mặt như vậy đến nhà tôi chứ ? Nói thật nha , không đẹp đâu.

- Hứ , không cần anh nhận xét.

- Đến giờ tôi mới thấy mình đã nhận xét đúng , thật ra cô vẫn còn là một cô bé . Cô có khai thêm tuổi không vậy , Thy Mai ?

Anh phá ra cười một cách vui vẻ như rất thích thú về lời nói của mình . Thy Mai ngồi im không thèm trả lời dù rất muốn làm một cái gì đó cho đỡ tức . Nhưng những lời chọc tức của anh dù sao cũng giúp cô quên mất cảm giác hồi hộp cố hữu mỗi khi đến một nơi không quen biết . Cô lờ mờ cảm thấy dường như đó là cách anh đang ngầm giúp cô lấy lại tự tin.

Xe vừa đến nhà , một cô bé chạy ào ra khỏi cửa rồi lăng xăng nắm tay Thy Mai khi cô vừa xuống xe:

- Chị là chị Mai phải không ? Em thấy chị trên phim quảng cáo rồi . Phim đẹp lắm , chị xem chưa ?

Thy Mai ra ý hỏi khi mắt nhìn sang Huỳnh Nhiên . Anh giải thích:

- Phim mới làm xong , anh Thuyên vừa đưa tôi xem lại . Vài ngày nữa chúng tôi sẽ tặng cô một cuốn.

Anh hướng dẫn cô vào phòng khách , Thy Mai thấy lúng túng khi có cảm giác mình khá nhỏ bé so với căn phòng rộng thênh thang . Cô nhận ra người phụ nữ đã gặp lần trước đang ngồi trên salon . Bà nhìn cô cười thân mật:

- Cháu ngồi đây đi Thy Mai . Đừng ngại nhé , không có khách khứa nào đâu , chỉ có người trong nhà thôi.

Vừa lúc đó , một thanh niên khá giống Huỳnh Nhiên bước vào , trên tay là ổ bánh bông kem khá lớn . Không biết là có khách lạ, anh ta oang oang từ ngoài cửa:

- Mẹ Ơi , xem ổ bánh của mẹ có đẹp không , kiểu mới nhất đó.

Thy Mai đứng bật dậy , bối rối:

- Cháu vô ý quá , cháu không biết hôm nay là sinh nhật bác.

Mẹ Huỳnh Nhiên nắm tay cô:

- Đừng lo , bác dặn Huỳnh Nhiên không nói với cháu đó chứ . Cứ tự nhiên đi cháu

- Đúng đó chị Mai , sinh nhật mẹ em chưa bao giờ mời khách hết , chị là trường hợp đặc biệt nên mẹ em coi chị như người trong nhà vậy.

Bị mẹ nhìn một cái , cô bé biết mình lỡ lời nên vội im bặt rồi khỏa lấp bằng cách chạy vội đi:

- Để con vào xem ổ bánh nha mẹ.

Một lát sau khi ngồi quanh bàn ăn , mọi người hầu như ai cũng tập trung vào Thy Mai , như thể cô mới là nhân vật chính của buổi tiệc . Sự quan tâm quá nhiệt tình làm cô càng ngại và bối rối , mặt cứ đỏ bừng lên . Cô nhìn Huỳnh Nhiên cầu cứu nhưng anh chỉ mỉm cười khuyến khích:

- Đừng ngại , nhà tôi thích cô lắm , tự nhiên đi.

Cô bé út lanh chanh xen vào:

- Đúng đó chị Mai , chị đẹp mà hiền hơn chị Diễm nhiều . Em kết chị hơn.

Ánh mắt đe dọa của bà Hương lập tức hướng về phía cô . Cô bé lấm lét ngồi im . Khuôn mặt Huỳnh Nhiên cau lại , Thy Mai không thấy những cử chỉ đó , cô ngước lên cười với cô bé hỏi vì lịch sự.

- Chị Diễm là ai vậy em ?

Cô bé lúng túng ngồi im . Bà Hương vội đỡ lời:

- Diễm là con của người bạn làm ăn với bác , cũng trạc tuổi cháu vậy đó . Kìa , sao nãy giờ cháu không ăn gì hết vậy . Nhiên rót thêm nước cho bạn đi con.

Huỳnh Nhiên nghiêng người qua bàn lấy thêm nước đá cho Thy Mai . Anh có vẻ lầm lì hơn lúc nãy và trở nên ít nói hơn . Nhưng Thy Mai không có thời giờ nhận ra điều đó , cô bận trả lời những câu hỏi của bà Hương . Bằng sự cảm nhận riêng , cô cảm thấy bà có vẻ thích phong cách của cô , thích thật sự chớ không phải thái độ lịch thiệp xã giao . Điều đó cô thấy nhẹ nhõm và có thiện cảm với bà hơn , yên tâm hơn . Đến nỗi cô không hề hối hận vì bị Huỳnh Nhiên "cưỡng... bức" tới một nơi xa lạ với mình.

Huỳnh Nhiên đưa cô về khi trời khá khuya . Anh im lặng lái xe , vẻ mặt trầm ngâm suy nghĩ chuyện gì đó . Thy Mai nhìn anh , buột miệng:

- Này , sao anh không nói với tôi hôm nay là sinh nhật bác gái ?

- Cô không hỏi thì làm sao tôi trả lời.

Thy Mai cứng họng ngồi im . Nhưng cô vẫn ngoan cố:

- Lẽ ra bổn phận của anh là phải nói . Làm sao tôi biết mà hỏi chứ . Rõ ràng anh cố tình gây khó xử cho tôi.

Huỳnh Nhiên lầm lì nhìn cô rồi không nói gì . Lần đầu tiên cô thấy anh ta không đôi co với mình , chắc là anh ta đã biết lỗi của mình , thừa nhận dễ vậy sao ?

Xe dừng trước cửa , Huỳnh Nhiên mở cửa rồi khoanh tay đứng chờ . Anh bỗng cười với cô đe dọa:

- Cô đừng tưởng có thể kết tội đủ thứ khi tôi không trả lời nhé . Sự im lặng không có nghĩa là đồng ý đâu.

Thái độ bất thường của Huỳnh Nhiên làm Thy Mai hơi sợ. Theo phản xạ , cô lùi vội vào xe:

- Nhưng tôi có nói gì đâu.

- Cô tưởng tôi không hiểu cô nghĩ gì à ? Cô đang đắc ý vì cho rằng tôi đã không thể trả lời cô - Anh chợt mím môi cười gằn - Tất cả các cô gái đều thích đổ tội cho người khác . Cô cũng không nằm ngoài số đó đâu . Dẹp cái tính đó đi.

Thy Mai ngồi im trên xe không dám bước xuống . Cô không hiểu chuyện gì xảy ra với Huỳnh Nhiên mà bỗng nhiên anh trở nên hằn học với cô như vậy.

Huỳnh Nhiên hơi khom người xuống để nhìn Thy Mai , giọng nói không lấy gì làm thân thiện:

- Cô không vào nhà à , định ngồi trong xe tôi đến bao giờ ?

Thy Mai nhảy vội xuống đường , chưa kịp cám ơn thì Huỳnh Nhiên đã vọt xe đi . Cô ngơ ngẩn đứng nhìn theo cho đến khi chiếc xe mất dạng , anh làm cô không hiểu gì hết . Cô vào nhà mà cảm thấy tức muốn khóc . Anh ta đối xử với cô như con rối vậy . Vui thì nồng nhiệt , buồn thì gay gắt , hằn học . Cô đáng bị như vậy lắm sao ?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 20 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 113, 114, 115

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 79, 80, 81

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
The Wolf
The Wolf

Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 436 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 631 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 714 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Hoàng Thiên vừa đặt giá 327 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 310 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 600 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Hoàng Thiên vừa đặt giá 294 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 279 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 679 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 427 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 310 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 405 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 384 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 364 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 345 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 327 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 279 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 553 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 250 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 645 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 310 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 613 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: tuyền xù vừa đặt giá 525 điểm để mua Bông tuyết

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.