Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 15 bài ] 

Em là tất cả của tôi - Zen

 
Có bài mới 15.02.2014, 01:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 17.11.2013, 13:24
Bài viết: 324
Được thanks: 252 lần
Điểm: 8.49
Có bài mới [Sưu tầm - Hiện đại] Em là tất cả của tôi - Zen (Hoàn) - Điểm: 10
Em Là Tất Cả Của Tôi

Tác giả: : Zen (Mikahawa.zenkura)

Thể loại: Truyện Teen, Truyện Tình Cảm, Truyện Tự Sáng Tác

Số chương: 11 chương + 3 ngoại truyện

Tình trạng: Hoàn thành

Nguồn: ???


Tóm tắt truyện:


1. VŨ VŨ THIÊN ANH: 

_Tuổi: 20 tuổi 

_Tính cách: Lạnh lùng, khó gần, không thích tiếp xúc với nhiều người. Cũng là một cô gái bình thường như bao cô gái khác nhưng chỉ bộc lộ tính cách vui vẻ của mình với những ai cô coi là người thân, người quan trọng; thường đặt lợi ích của người khác lên lợi ích của mình nhưng đó là chỉ với những người cô yêu thương còn bình thường cô sống khá vô cảm và lạnh nhạt. 

_Ngoại hình: cao 1m6, tóc ngắn, quần áo thì chỉ có áo phông và quần jean cùng giầy thể thao, chiếc mũ le lụp xụp che khuôn mặt đẹp. Là một tomboy với ánh mắt lạnh và sắc. 

_Gia thế: Không có nhiều người biết về gia đình cô bởi cô sống khá khép kín. Chỉ có một người bạn thân duy nhất hiểu rõ cô mà thôi. 

_Quan điểm sống: không có gì là mãi mãi, nhất là tình yêu. Có thể nói, cô không tin vào tình yêu nên cũng chẳng bao giờ cho một người con trai nào vào mắt mình. 

_Nghề nghiệp: là sinh viên năm thứ hai một trường đại học bình thường, cuộc sống cũng bình thường, ngày qua ngày. Nhưng thực chất sau cuộc sống đó, Thiên Anh là một tác giả nổi tiếng trong cộng đồng teen trên mạng, đã xuất bản sách và được các bạn trẻ hâm mộ với tên gọi là \"Vic\" 

2. NGUYỄN HOÀNG KHÁNH LY 

_Tuổi: 20 tuổi 

_Tính cách: là một cô gái thân thiện, hòa đồng, hay cười và yêu đời. Có thể nói cô trái ngược với cô bạn thân Thiên Anh. Nhưng nếu cần và đặc biệt là đụng tới vấn đề tình cảm cô sẵn sàng biến thành một cô gái lạnh lùng, tàn nhẫn nhất. 

_Gia thế: là tiểu thư con nhà giàu, cha mẹ đều là người có chỗ đứng trong xã hội.Tuy nhiên, gia đình Ly lại không hạnh phúc lắm do không được cha mẹ quan tâm mà chỉ có ép buộc, nên đối với cô, Thiên Anh mới là gia đình thực sự. 

_Quan điểm sống: Chính vì có một gia đình thiếu thốn tình cảm nên với Ly: Tình yêu là thứ không có và không bao giờ xảy ra với cô. 

_Ngoài hình: Tóc dài, đen tuyền, đôi mắt khá to và phong tình, môi đỏ, khuôn mặt giống búp bê nhưng thoảng một nét lạnh lùng cách biệt với người khác. Cao 1m65. Rất thích mặc váy. 

3. VƯƠNG HOÀNG GIA HUÂN 

_Tuổi: 22 tuổi 

_Tính cách: vui vẻ, sống phóng khoáng, trọng bạn bè nên rất được mọi người yêu quý. Đôi lúc cũng lạnh lùng tới mức làm người ta sợ hãi, rất ghét con gái, chính xác thì không phải kẻ thích đùa giỡn với con gái, không quan hệ bừa bãi,… 

_Gia thế: Con trai của một gia đình giàu có, cha mẹ là người có máu mặt trên thế giới. Không những vậy hắn còn là \"đại ca\" của cả một băng nhóm, là \"trưởng nhóm\" của một nhóm nhảy tiếng tăm. Hiện tại hắn học năm cuối trường đại học nghệ thuật, cũng là 1 tay ăn chơi, phá phách có tiếng mà không ai không biết đến, sở hữu 3 chiếc motor phân khối lớn thuộc hàng độc cùng 2 chiếc siêu xe…. 

_Ngoại hình: cao 1m81, da hơi ngăm, khuôn mặt điển trai thu hút con gái, thân hình cao to vạm vỡ do tập nhảy thêm với cách ăn mặc thời thượng hắn trở thành ước mơ của không ít cô gái. 

4. HOÀNG ÂN THÁI LUÂN: 

_Tuổi: 21 tuổi 

_Tính cách: là người không dễ để hiểu nếu chỉ tiếp xúc 1, 2 lần. Nhưng là người sống rất tình nghĩa nếu như đã coi ai đó là bạn tốt. Ngoài mặt có thể vui vẻ nhưng bên trong lại đang tính toán một âm mưu nào đó. 

_Gia thế: là công tử của một gia đình giàu có, là bạn thân của Huân và là người hiểu rõ hắn ta nghĩ gì trong đầu. Là \"anh ba\" trong băng nhóm, là Nhóm phó trong nhóm nhảy. Luân cũng là người mà Huân tin tưởng nhất. Học cùng trường với Huân. 

_Ngoại hình: ăn mặc giản dị vs quần jean và áo sơ mi, cao 1m8, dáng người dong dỏng, gương mặt tuấn tú, ánh mắt thâm tình khó đoán, nụ cười hiền nhưng (bản chất) chứa đầy mưu mô. 

*GIỚI THIỆU: 

2 con người đi ngược hướng nhau liệu có bao giờ chạm mặt? 

2 con người thuộc hoàn cảnh, địa vị xã hội khác nhau liệu có thể hòa hợp? 

... ........ 

Là một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng không thấm đẫm nỗi buồn, cũng không có những chi tiết đấu tranh tàn khốc. Đây đơn giản là một câu chuyện về những con người thuộc lứa tuổi teen, có yêu, có giận, có những cung bậc cảm xúc khác nhau, có sự ghen tị, nhỏ nhen không thể thiếu tiềm ẩn trong con người. 

Zen muốn đưa mọi người đến với thế giới với tình yêu nhẹ nhàng hơn, vui vẻ và thoải mái hơn. Là câu chuyện về một chàng trai đào hoa nhưng lại vướng phải lưới tình của một cô gái bình thường nhưng vô cùng bí ẩn...... Kể về một chàng trai được coi là hot boy khi yêu sẽ si tình như thế nào!=?... ...... ...... ...... .....



Đã sửa bởi thuynguyen123 lúc 15.02.2014, 01:33.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn thuynguyen123 về bài viết trên: DuDu_Q.W.E
     

Có bài mới 15.02.2014, 01:32
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 17.11.2013, 13:24
Bài viết: 324
Được thanks: 252 lần
Điểm: 8.49
Có bài mới Re: Em là tất cả của tôi - Zen (Mikahawa.zenkura) - Điểm: 10
Chương 1



* * * Em là tất cả của tôi - CHAP 1: ĐỊNH MỆNH ĐẾN

Author: Zen (mikahawa.zenkura)

Beta: Coffe (coffe202)

Các bạn có bao giờ nghĩ rằng….

2 con người bước ngược hướng nhau, trên cùng 1 con đường ….

Liệu họ có thể chạm mặt nhau ?

Còn với tôi, họ càng ở 2 thế giới khác nhau thì càng dễ gặp nhau…

Định mệnh đến, họ sẽ là của nhau !!!

Hai con người đi ngược hướng nhưng lại đụng độ nhau… Đấy chính là định mệnh….

\\\"BỐP…\\\"

Tiếng đâm không hề nhỏ, nhẹ chút nào vang lên khiến cho một người ngã lăn xuống, đống đồ trên tay cũng theo đó mà la liệt dưới đất, người còn lại bị đâm vào bất ngờ, giờ vẫn còn choáng váng…..

Nó, lúi húi đứng dậy nhặt đống đồ rơi vung v-ã-i trên đất. Hắn, sau khi bị choáng một chút thì đầu bốc khói nghi ngút vì không biết thằng ngu nào đi đứng kiểu quái gì mà đâm vào hắn….

Hắn nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé, đen đen (dạ, là do nó mặc đồ đen ý =.=~) đang vội vã nhặt đồ đánh rơi, dưới đất là cả một đống sách đủ các thể loại mà hắn nhìn chẳng hiểu gì cả….

_ Người thì bé mà vác cả đống sách, đã thế còn đeo laptop nặng trịch, thảo nào không lớn được _ Hắn nhìn \\\"tên đó\\\" lầm bầm.

RING….RING….RING….

Điện thoại hắn vang lên kéo ánh nhìn soi mói từ chỗ nó vào cái màn hình điện thoại. Nhưng, mới nghe điện thoại chưa đầy 5 phút , quay lại hắn đã chẳng thấy cái dáng đen đen, lùn lùn, trông mọt sách vừa đâm phải mình đâu nữa cả. Còn lại với hắn là con đường người người đi lại mà thôi khiến hắn không khỏi điên tiết….

_YAAAA….. Thằng kia, tao mà tìm được mày thì đừng có trách tao ác…._ Hắn gào ầm lên.

Cái thằng \\\"mọt sách\\\" ấy làm cả ngày đẹp trời của hắn thành ngày không thể u tối hơn được nữa. Rõ ràng là đâm vào hắn cái \\\"rầm\\\" mà một câu \\\"xin lỗi\\\" cũng không nói đã chạy biến mất. Được lắm, cứ đợi đấy, để hắn tìm được thì hắn phải đập cái cái đứa đen sì sì kia một trận tơi bời không thì hắn không mang tên – Vương Hoàng Gia Huân.

Hắn phừng phừng lửa giận nện chân xuống nền đất rất mạnh….

\\\"Bộp..\\\"

Chân hắn dẫm phải cái gì đó. Cúi xuống nhìn, đó là quyển vở bìa ngoài toàn hình mỹ nam manga. Nhíu mày một cái, hắn cuốn tròn quyển vở nhét vô túi quần, bước đi nhưng không quên lẩm bẩm: \\\" Thằng này bị gay thì phải!\\\"

TRƯỜNG ĐẠI HỌC CỦA HẮN:

Hắn ngồi lật đi lật lại quyển vở mình vừa nhặt được của rơi tạm thời đút túi kia mà mặt nhăn mày nhó không hiểu trong quyển vở đó viết cái gì nữa, bởi đây không phải là một quyển nhật ký, cũng càng không phải là một quyển vở viết ghi chép bình thường…. Mà dường như đó là một quyển truyện thì phải….

_Hey! Huân, đọc gì mà nhăn mặt hoài vậy? Có bao giờ thấy cậu chăm chú đọc cái gì vậy đâu?_ Cô gái tóc dài ngang lưng, cao ráo, xinh đẹp, sành điệu bước tới chỗ hắn mỉm cười, tiện tay lấy luôn quyển vở từ tay hắn.

Cô gái ngồi trên mặt bàn, nhìn quyển vở, rồi như nhận ra cái gì đấy liền lật trang đọc rất chăm chú; ánh mắt cô càng ngày càng trở nên ngạc nhiên, không tin vào mắt mình nữa. Và phải đợi khi hắn giằng lại quyển vở, cô mới chịu rời tầm mắt khỏi đó. Cô gái quay lại nhìn hắn, lắp bắp nói:

_Cậu…. cậu… cậu lấy đâu ra… ra cái này vậy???

_Sao? _ Hắn nhíu mày.

_Trời ơi, cậu không biết sao? Quyển vở cậu cầm này viết phần tiếp theo của một bộ tiểu thuyết rất nổi tiếng trên mạng hiện nay đấy. Cậu ấy là tác giả nam cực kỳ nổi tiếng về truyện tình cảm teen trên mạng _ Cô gái nói một tràng dài về sự hiểu biết của mình với truyện của tác giả này.

_Cô biết cậu ta sao? _ Hắn hỏi.

_Chậc, cậu ấy được ngưỡng mộ lắm đấy, không ai đọc truyện chữ mà không biết tới cậu ấy cả. Tên trên mạng người ta gọi cậu ấy là Vic, tên thật là Thái Hoàng Thái Luân, 20 tuổi, nghe nói cậu ấy học trường đại học kinh tế thì phải. Vậy đó…._ Cô gái vô cùng hào hứng nói, liệt kê đầy đủ lý lịch của vị tác giả này.

Cô gái vẫn cứ ngồi huyên thuyên mãi về tác giả này mà chẳng quan tâm xem là hắn có để tâm hay nghe lọt chữ nào vào tai không nữa. Từ khi biết được tên và trường của cái thằng nhóc mà hắn thề phải trả thù đủ, hắn đã chẳng thèm để ý nhỏ ngang nhiên ngồi lên bàn mình nói cái gì nữa. Mà lúc đó, miệng hắn khẽ nhếch lên tạo thành nụ cười cực nham hiểm…

Còn nó, trong lúc này đang lật tung tất cả đống đồ ở lớp đại học của mình lên để tìm quyển vở mà ai kia đã vô tình nhặt được. Giờ nó sắp khóc tới nơi rồi khi không thấy quyển vở đấy đâu nữa. Nó mà làm mất, không có bài gửi cho ông quản lý thì đảm bảo mai ổng giết nó luôn…

Người nó tỏa ra đầy sát khí khiến không ai dám đến gần. Nhưng chỉ duy nhất cô bé xinh đẹp, gương mặt y búp bê, bận trên mình bộ váy tím nhẹ nhàng bước tới chỗ nó mà không hề sợ hãi gì cái \\\"núi lửa\\\" ấy. Cô tiện tay nhặt những quyển sách nó quăng lung tung trên bàn, dưới đất một cách bừa bãi…

_Thiên Anh, cậu đang tìm cái gì vậy?

_Vở truyện, mất rồi!!!_ Nó không cần quay lại cũng biết là ai. Trả lời một cách nhanh gọn nhẹ nhất và tiếp tục sự nghiệp vứt đồ của mình.

_Mất…. HẢ…… CÁI GÌ….. Mất cái quyển đang viết dở á?_ Cô bạn sững lại một chút cho đến khi tiêu hóa hết được lời nó nói, cô ấy hét lên và túm cổ áo nó lắc lia lịa hỏi.

Nó bị túm cổ áo, chán nản thở dài một cái, gật đầu cái \\\"rụp\\\" để cho cô bạn mình chấp nhận sự thật không thể phũ phàng hơn này….

Không nói gì cả, cô bạn kia hất nó qua một bên và bắt đầu lục lọi tìm tòi cái quyển vở có cái bìa đặc biệt đó trong mớ đồ của nó. Nó cũng bắt tay vào tìm cùng trong tuyệt vọng….

Cuối cùng, sau 1 tiếng tìm kiếm hai đứa thở không ra hơi đành ngậm ngùi nhìn nhau, kết luận một câu \\\"Mất thật rồi!!!\\\".

_Haizzz, chắc lúc đâm phải người ta tôi làm rơi rồi _ Nó ngồi phịch xuống ghế, thở dài.

_Hửm, vậy đã quay lại tìm chưa?_ Cô bạn hỏi. _Rồi, nửa giờ luôn mà không thấy mô tê gì cả_ Nó lắc đầu càng chán nản hơn.

Vậy nên không còn cách nào khác, nó đành gọi cho ông quản lý xin gia hạn thời gian nộp bài. Và điều tất yếu là bị ổng \\\"ca\\\" cho một bài cải lương không quên ….

* * *

Tan học, cổng trường mọi khi đã nhốn nháo, hôm nay còn kinh khủng hơn. Mấy đứa con gái bình thường chạy không kịp ra khỏi cổng trường thì hôm nay cứ tíu ta tíu tít điên cuồng gào thét tên thằng dở hơi nào đó. Mấy thằng nào đấy thì dở thói hung hăng, hợm hĩnh tìm thằng xấu số nào đó dại dột đụng vào đám bê tha này… Nó chẳng thèm quan tâm đám ô hợp đó mà kéo nhỏ bạn thân đi thẳng vì hôm nay tâm trạng nó vô cùng xấu nên không có tí hứng thú đi hóng hớt chuyện thiên hạ. Với nó ngày hôm nay không thể tệ hơn được nữa…..

Còn hắn, đang ở nơi được gọi là trung tâm của sự rắc rối đó; cái nơi mà nó gọi là bọn \\\"ô hợp\\\" với tâm trạng cũng không khá hơn. Hắn cực kì khó chịu với đám con gái kia và còn bực mình hơn khi không thể tìm được cái tên \\\"Thái Hoàng Thái Luân\\\" đâu cả. Hắn sắp tức đến mức muốn đạp chết mấy thằng đàn em vô dụng của mình đi rồi. Đúng lúc ấy, bất giác hắn ngẩng lên….. Và đập ngay vào mắt hắn là cái dáng nhỏ, lùn; thân một màu đen kia. Quần đen, áo đen, mũ le đen, giầy đen, vai đeo laptop kia, làm sao hắn có thể nhầm được chứ. Gạt đám quẩn quanh kia ra, hắn bước tới gọi to cái tên đó:

_Thái Hoàng Thái Luân!

Ngược với dự đoán của hắn, chẳng những nó không giật mình, sợ hãi quay lại mà còn dửng dưng, giống như không liên quan gì đến nó. Tức giận, hắn bước thật nhanh kéo giật cái thằng nhóc không coi mình ra kí lô nào quay lại:

_NÀY!!! _ Hắn gắt lên.

Nó bị kéo giật lại không khỏi khó chịu, bực mình và nhất là hắn đụng đúng lúc nó chẳng vui vẻ gì. Nó trừng mắt nhìn cái người vô duyên, lạ mặt này nhưng tuyệt nhiên chẳng nói gì cả.

_Thái Hoàng Thái Luân, mày điếc à mà tao gọi không nghe hả? _ Hắn gọi cái tên đó làm nó hơi sững lại nhưng rồi cũng thở dài ngao ngán, nhìn hắn lạnh lùng hỏi:

_Chuyện gì?

Hắn nhìn thái độ chẳng có tí nào tỏ sợ hãi hay quan tâm tới xem hắn tìm có việc gì của đối phương mà không khỏi tức giận. Hắn rút quyển vở từ túi quần sau ra, giơ lên trước mặt nó, ngạo nghễ nói:

_Thằng nhóc, quên anh rồi sao? Đụng vào anh rồi biến luôn không xin lỗi, anh gọi không thèm thưa… Nhưng may anh tìm được nhóc, còn cần thứ này chứ?

_Đưa đây _ Nó tức giận. Hóa ra cái tên chết bằm nó đâm vào hồi sáng cầm khiến nó khổ sở suốt từ sáng tới giờ….

Nó với tay lên định giật lại quyển vở từ tay hắn thì hắn đã nhanh tay hơn giơ lên rõ cao làm nó giật hụt. Một đứa cao có 1m6 như nó làm sao mà đọ được với một tên hơn 1m8 như hắn chứ; đương nhiên nó đành bất lực rồi. Nó trừng mắt nhìn hắn, còn hắn thì cợt nhả nhìn như thể nó tức giận chẳng liên quan gì đến hắn vậy.

_Nhóc con, muốn lấy lại chứ? Chắc quan trọng với nhóc lắm nhỉ?

_Muốn gì? _ Nó hất mặt hỏi.

_Đâm vào anh không xin lỗi, anh gọi không thèm thưa, nói chuyện với đàn anh thì xấc xược… Nợ mới nợ cũ trả luôn một thể nhé. Làm osin cho anh đi, đánh đứa bé như nhóc thật chẳng bõ tay chút nào, chắc không trụ nổi một đòn. Ok? _ Hắn đắc ý nói.

_Miễn _ Nó tức giận, gạt phắt đi cái ý tưởng vở vẩn của hắn ngay tức khắc.

_Ồ! Vậy ý nhóc là nhóc không lấy cái này hả?_ Hắn nhíu mày nhìn không hài lòng, trước giờ chưa ai dám trái ý hắn. Nhưng hắn không chịu thua, tay vẫn giơ giơ quyển vở trêu tức nó.

Nó cúi gằm mặt, không nói gì xem chừng đang đấu tranh tư tưởng dữ lắm. Nhìn nó, hắn chắc mẩm rằng nó kiểu gì cũng phải đồng ý nhanh thôi thì bất ngờ, nó bật lên giật quyển vở khỏi tay hắn làm hắn cũng như bọn đàn em đứng đằng sau ngớ người. Quay người lại, nó lấy chân đá thẳng vào chân hắn một cái làm hắn đau điếng, ôm lấy ống chân. Nó nắm lấy tay cô bạn xinh đẹp bên cạnh mình đang đứng xem trò hay từ nãy giờ chạy biến luôn và không quên buông một câu lạnh lùng đầy tính khinh miệt : \\\"Đồ điên!\\\"

Hắn giận run người, cái thằng nhóc mắc dịch đó, hắn mà không xử nó hắn sẽ không mang họ Vương nữa. Nhưng có vẻ như chắc hắn phải đổi họ mình thật quá…….

Hắn tức giận, đã không nguôi bớt tí nào mà còn tức hơn, trên đường đi về nhà cùng thằng bạn thân, hắn không ngừng c-h-ử-i nó cho bõ tức. Thằng bạn nhìn cái tướng chẳng khác gì con nít của hắn mà chỉ biết lắc đầu bó tay chịu thua cái thằng thù dai, hay gây sự này. Một lúc lâu sau vẫn thấy thằng bạn c-h-ử-i mãi không thôi và dường như đang có một sự nhầm lẫn ở đây, cậu ta hỏi:

_Này, sao gọi người ta là \\\"thằng nhóc\\\" vậy?

_ Thế chứ gọi gì?_ Hắn quay lại nhìn tên bạn thân của mình, nhăn mặt không hiểu.

_Không nhận ra à? Thằng nhóc mà cậu nói đấy chính là con gái đấy _ Thằng bạn cười cười, mở to mắt \\\"chiêm ngưỡng\\\" cái mặt đang dần thay đổi của ai đó

_Hả…. CON GÁI Á?....._ Hắn đần mặt một lúc rồi nói như hét vào mặt tên bạn thân.

_Phải _ Cậu ta gật đầu chắc chắn.

Lúc đấy, hình ảnh khuôn mặt nó lúc chạm mặt hiện về trong trí nhớ của hắn. Đúng, nó sở hữu đôi mắt khá to long lanh, mặt đúng là bộ dạng non choẹt của một đứa con gái… Giờ hắn mới nhớ ra bởi lúc nói chuyện với nó hắn đang tức nên đâu thèm quan tâm gì đâu chứ. Cứ đinh ninh là con trai bởi nó từ đầu đến chân đâu có chút nữ tính nào đâu lại còn khoác trên người cả cây đen, đội mũ le, quần áo rộng thùng thình….

Hắn vò đầu bứt tai khi nhớ lại gương mắt nó mà miệng không khỏi buông một câu \\\"Chết tiệt\\\", tay đấm mạnh vào tường cái \\\"Rầm\\\" khiến cho người qua đường cũng thấy sợ hãi mà phải né xa hắn mà đi, không sợ hắn giận cá chém thớt thì đúng là mang vạ vào thân. Tên bạn đứng ngoài nhìn điệu bộ và gương mặt thằng bạn cứ chốc chốc lại thay đổi mà trong lòng thầm nghĩ : \\\"Sắp có chuyện thú vị xảy ra rồi đây\\\".

Cười với chính suy nghĩ của mình, tiến lên choàng tay qua vai hắn mà kéo đi, chứ không đợi thêm tí nữa thì người dân ở đây gọi điện báo cảnh sát tống hắn vào trại \\\"tâm thần\\\" thì phiền lắm, mẹ hắn chắc lại khóc hết nước mắt cho coi….


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 17.02.2014, 01:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 17.11.2013, 13:24
Bài viết: 324
Được thanks: 252 lần
Điểm: 8.49
Có bài mới Re: Em là tất cả của tôi - Zen (Mikahawa.zenkura) - Điểm: 10
Chương 3

A A A B
CHƯƠNG 3.1: CƠN LỐC MÀU CAM

Sáng sớm, nó vừa mới lê lết cái thân mình tới cổng trường, còn chưa đặt nổi cái chân qua cổng trường thì nó đã bị nhỏ bạn thân nổi tiếng là xinh đẹp, dịu dàng ở trường giật ngược lại. Cái dáng vẻ thục nữ thường ngày của nhỏ bạn biến mất hoàn toàn mà thay vào đó là cái dáng vừa vội vàng, mừng rỡ cái gì đấy mà nó chẳng hiểu chỉ nghe thấy cô nàng nói một tràng dài lôi khi nó còn đang ngẩn cái mặt ra đã bị lôi tuột đi đâu mất rồi….

CỔNG TRƯỜNG ĐẠI HỌC NGHỆ THUẬT HÀ NỘI:

_STOP _ Nó bị nhỏ bạn lôi sềnh sệch đi và cứ phăm phăm kéo nó vào trường và nó mà không kìm lại chắc bị nhỏ này bán vào các trường này lắm. Nó không hiểu rốt cục là cái thứ gì có thể khiến nhỏ bạn mình hưng phấn tốt cùng rới vậy nữa

Nó nói như hét lên, quyết tâm bám trụ vào cái cổng trường không cho nhỏ bạn nó kéo đi đâu nữa cả….

_Sao vậy? _ Ly quay lại nhíu mày, nhăn mặt nhìn nó

_ Sao cái gì mà sao chứ, mày rốt cục là kéo tao đi đâu vậy cả con kia _ Nó nhăn nhó trả kém con bạn nói

_ Hơ, tao nói từ nãy mà mày không nghe à _ Ly ngẩn người rồi nhìn nó

Còn nó lúc này thì mặt tối sầm lại, mắt bình thường vốn lạnh lùng giờ chuyển sang sắc lém và đầy tức giận nhìn nhỏ bạn. Nó gõ vào đầu nhỏ, phũ phàng nói:

_ Mày nói như bắn súng liên thanh, ai mà hiểu được chứ

_ Ế, hehe, sory tao quên mất _ Ly chợt nhớ ra cái tính mình cứ vội là nói như gió thì làm gì có ai hiểu được chứ. Nhìn nhỏ bạn xoa xoa trỗ đau và đành cười trừ vì Ly biết mình sai mà

_ Hừ, được rồi. Rốt cục mà mày vội cái gì thế nói đi. Không chính đáng thì cứ liệu liệu đây _ Nó bĩu môi lừ mắt với nhỏ bạn

_ A, chính là hôm nay trường đại học nghê thuật cùng trường đại học kinh tế thi đấu đó. Mà mày biết hai trường ý nổi danh kỳ phùng địch thủ về bóng rổ mà. Và…. 5’ nữa là trận đấu bắt đầu rồi _ Ly nói, chỉ vào tấm biển trường rồi chỉ qua đồng hồ mình đang từng chứt rút ngắn từng giây một

Nó đần mặt rồi như nhơ ra gì đó nắm tay nhỏ bạn chạy một mạch, vừa đi vừa quát:

_ Con hâm, cái truyện quan trọng thế giờ mới nói với tao. Tao mà không xem được mày cứ chuẩn bị tinh thân đi

Và thế là bạn Ly nhà ta từ người tốt bụng nhắc nhở thành bị mắng oan. Có phải tại nhỏ đâu cơ chứ, chỉ tại nhỏ nói hơi nhanh chút làm nó không nghe ra truyện gì thôi mà. Tuy nghĩ thì nghĩ vậy chứ nhỏ nào giám nói ra chứ, đảm bảo mất mạng luôn. Động vào ai chứ động vào bóng rổ thì chết với nó, còn chưa kể trận bóng hôm nay còn rất đặc biệt đối với nó nữa….

Và ở một nơi cách không xa lắm trỗ hai đứa nó vừa đứng nói chuyện:

_ Này, có phải nhỏ tomboy và cô bạn thân không thế?

_ Hử, nhóc ta có tới sao? Tôi đâu thấy

_Um, có lẽ nhìn nhầm. ĐI thôi, tới muộn là phiền phức với mấy anh khoa cuối lắm

_Uh

Rồi 2 người đó cùng một tập đoàn mặc đồng phục bóng đổ màu đỏ đằng sau lưng bước đi hướng tới hội trường bên trong đi tới cũng là lúc bắt đầu nữ sinh trong trường điên đảo ….

SÂN BÓNG RỔ:

Cả cái khán đài rộng thênh thang ngày thường thì không có một mống nào vào đây vắng tới mức không thể vắng hơn thì giờ chật tới mức không còn một trỗ trống nào để đứng chứ đừng nói là ngổi. Mọi người, nhất là lũ con gái ở cả hai trường hò hét ầm ỹ kêu gào tên những thằng con trai ở cả hai đội bóng rổ mà mấy nhỏ yêu với ngưỡng mộ điên cuồng… nhưng không thể chạm tới…

Nó với Ly phải chen chúc mãi mới tìm được trỗ đứng ở phía sau bảng rổ nên chỉ nhìn được bảng bên kia còn bảng bên này bóng có vào hay không thì còn nghe tiếng hét của mấy nàng kia thôi. Còn bóng vào như thế nào là thứ nó muốn xem nhất thì lại không xem được…

8h, trọng tài thổi còi tuyên bố trận đấu bắt đầu, năm cầu thủ thuộc đội tuyển chính thức cùng các thành viên dự bị bước ra sân chào hỏi. Trường đại học nghê thuật mang áo màu đỏ còn trường đại học kinh tế khoác trên minh màu áo trắng Các cầu thủ vừa bước ra sân, cả lũ con gái ở 4 phía khán đài lại hét lên ầm ĩ, những tiến vỗ tay, những tiếng trống cổ vũ dồn dập nối tiếp nhau dành cho những anh chàng cầu thủ chuyên nghiệp lại bảnh trai, dễ nhìn trong lòng họ….

_Ầm ĩ quá _ Nó nhăn mặt khó chịu khi lỗ tai mình bị tra tấn

_Hỳ, Thiên Anh à! Toàn những cái tên và bộ mặt quen thuộc nhỉ _ Ly nhìn xuống dưới sân thi đầu cười cười

_Hừ, không giám. Đúng là oan gia mà _ Nó chẳng cảm thấy vui vẻ gì khi đụng những gương mặt trên sân kia và nhất là những tiếng ồn ào quá mức này khiến nó cực kì khó chịu

ĐÚng, những bộ mặt quen thuộc mà Ly nói hay những cái tên mà mấy cô nàng kia hét lên chẳng ai khác người những cái tên: Vương Hoàng Gia Luân, Hoàng Ân Thái Luân. Và cùng với một tên con trai khác cao gần 1m8, da trắng bóc, khuôn mặt non choẹt đầy thư xinh, tóc dài buộc túm đằng sau của bên trường đại học kinh tế kia nữa. Ba tên này chính là ba gương mặt, ba cái tên tiêu biểu được gọi nhiều nhất ở đây. Nhưng khốn nỗi nữa lại là ba con người mà nó vừa quen lại chẳng muốn dính dáng vào chút nào nhất…

Hiệp 1 bắt đầu nhưng trái với mong chờ của tất cả thì ba cái tên được mong đợi, cổ vũ nhiều nhất thì lại đồng loạt ngồi hàng ghế dự bị khiến cho sân đấu giảm mất đi một nửa hưng phấn. Cũng chính vì vậy mà trận đấu ở hiệp một diễn ra cầm chừng, không có biển đổi lớn hay cái gì gọi là đặc sắc cả. Tỷ số cả 2 bên đều cầm chừng, không chênh lệch nhau quá lớn chỉ nghiêng về đội đại học kinh tế một chút

_Chán thế, chủ lực không ra sân thì còn ý nghĩa gì nữa _ Ly bĩu môi, thái độ chán chường nhìn chận đấu

_Chưa đâu, nhanh nhất phải tới hiệp 3 họ mới ra sân _ Nó vẫn chăm chú quan sát trận đấu k rời mắt

_Tại sao? _ Ly nhíu mày

_ Là để thăm dò thực lực đối phương. Trận quyết chiến sẽ diễn ra vào mấy hiệp cuối cơ, họ đảm bảo an toàn lực lượng ý mà _ Nó nhìn diễn biến trận đấu cười thích thú

Đúng như những gì nó dự đoán, cuối trận thứ hai tụi nó mới thấy những con át chủ bài của cả hai đội đứng dậy khởi động làm nóng người. Cũng chính vì vậy sân khấu lại bắt đầu rộn lên những tiếng xôn xao, bàn tán của các bạn nữ sinh….

Vào hiệp ba, vị trí trận đấu thay đổi hoàn toàn. Huân đeo bên tay trái mình chiếc huy hiệu đội trưởng cùng Luân bước ra sân đấu. Huân mang áo sô 11- vị trí hậu vệ ghi điểm, Luân mang áo sô 9 - vị trí hậu vệ dẫn bóng. Bên đội đại học kinh tế thì anh chàng với khuôn mặt baby kia cũng là đội trưởng mang áo số 10 đặc biệt chơi ở vị trí hậu vệ ghi điểm

Ba con người này chỉ cần bước vào sân là bầu không khí đã khác hẳn, trên khán đài nóng rực lên những tiếng ò hét của fan cả hai đội bóng. Trận đấu bây giờ có lẽ mới thực sự bắt đầu cho những màn nẩy lửa…

Đội trưởng cả hai bên bắt đầu tranh bóng, chiều cao và sức bật không chênh nhau mấy kiến cho không ai có thể đoán được hai đội trưởng tài năng này sẽ là anh dành được bóng cùng ưu thế về cho đội của mình…

TUÝT…

Quả bóng màu cam được tung lên, xoay tròn trên không chung cùng lúc hai người cùng nhảy lên. Nhưng nhanh chóng Huân dành được bóng về đội mình bởi đã bật nhảy nhanh hơn đội trưởng bên kia một chút; ở bóng rổ thời gian 1s cũng có thể cho ta tạo nên kỳ tích không ngờ tới. Quả bóng chịu một lực đánh mạnh bay thẳng về phía bảng rổ đội bên kia gần như bỏ trống bởi không ai nghĩ rằng quả bóng sẽ có một lực bay mạnh tới như vậy. Và trước khi mọi người kịp nhận ra kịp phản ứng thì một cái bóng roẹt qua và đón lấy đường chuyền tưởng như không ai đỡ nổi đấy để nhảy lên và úp rổ thành công đã ghi điểm đầu tiên cũng là điểm lợi thế cho mình. Cầu thủ vừa ghi điểm vào và phối hợp cực chuẩn với đội trưởng mình không ai khác chính là Luân – mang sáo số 9

A…..A……….A………

Tiếng hét ầm ỹ của mấy nàng cổ động viên quá khích trước đấy bất chợt lặng thinh đến nín thở nhìn đường chuyền thì giờ hét lên một cách không thể phấn khích hơn khi chứng kiến pha ăn ý của hai cầu thủ nhà mình…

Nhưng ngay sau đó, bên kia - đội trưởng của họ lại đáp trả lại bằng quả một cú nhảy úp rổ cực đẹp ngay tức khắc nên cũng có thể nói rằng hiện tại thực lực cả hai bên đều ngang nhau. Trận đối đang khởi động và những hồi cay cấn của cặp đôi Huân – Luân huyền thoại cùng đội trưởng thiên tài bên kia còn đang chờ ở phía trước…

_Ôi! Thế này mới thực sự là bóng rổ chứ_ Ly hào hứng cùng mọi người vỗ tay không ngừng, gương mặt ánh mắt ánh lên tia rạng ngời cùng vui sướng khó tả

_Cổ vũ bên nào thế? _ Nó quay lại nhìn nhỏ bạn mình cười đầy ẩn ý

_Hi hi, đương nhiên là trường đại học kinh tế cùng đội trưởng Hạo Thiên rồi _ Ly cười tít mắt

_Cái đồ hám trai đẹp _ Nó cười, cốc nhẹ vào đầu Ly

_Ý, ai bảo thế , oan nha. Luân với Huân cũng đẹp trai mà nhưng ta phải cổ vũ người nhả chứ, nhỉ _ Ly cười, nháy mắt với nó đầy ẩn ý khi nói câu cuối

_Hừ, nịnh vừa thôi _ Nó cười, khẽ lắc đầu bó tay với nhỏ bạn bởi nó cũng hiểu rất rõ cái ý nghĩ của nhỏ

_ Thế ủng hộ ai ? Không ủng hộ Hạo Thiên sao? Anh ấy sẽ buồn đó _ Ly nhìn nó ánh mắt vẫn dõi theo hình bóng ai đó nãy giờ

_ Không _ Nó cười – nụ cười chứu đầy ẩn ý và một chút mưu mô cùng một sự chờ mong thú vị phía trước CHƯƠNG 3.2: CƠN LỐC MÀU CAM

_Chậc, thế này là lại cá nhau rồi phải không? _ Ly lắc đầu ngao ngán khi nhìn nụ cười của nó

Nó mỉm cười, nụ cười mang một sự chờ mong thú vị khẽ gật đầu, ánh mắt long lanh hướng về phía sân thi đấu chờ mong những điều thú vị tiếp diễn sảy ra ở phía sau.

Lúc này, không chỉ đơn giản là trận đấu bóng giữa hai đội nữa mà đó là trận đấu 1:1 giữa đội trưởng hai bên trường: Thiên – Huân. Trận đấu được sắp xếp theo chiến thuật 1:1, phòng ngự chính diện. Hai đội trưởng đối đầu nhau ngang sức ngang tài nhưng có thể nhận ra rõ ràng đội đại học nghê thuật vẫn nhỉnh hơn bởi anh được sự trờ giúp của anh chàng mang áo số 9 di chuyển xuất thần, khó nắm bắt làm cho đại học kinh tế phải nhiều phen lao đao vất vả. NHưng những thứ đó chưa đủ làm khó vị đội trưởng trường kinh tế Hạo Thiên - vị đội trưởng thiên tài với chỉ số IQ cao ngất ngưởng 220 nên đã phần nào nhìn ra lối chơi phối hợp đó mà cản phá được….

Luân mang áo số 9 đó luôn tạo ra những đường chuyền bóng đẹp nhất tới trỗ Huân để hắn tạo nên những cú úp rổ tuyệt đẹp hoặc cũng sẽ tự mình ở mọi góc ném cú ném ba điểm cực chuẩn xác vào rổ. Có thể nói bóng rổ giữa Luân và Huân không có khoảng cách, chỉ một ánh mắt một cái liếc qua cũng đủ khiến cho hai người này hiểu được tiếp theo nên làm như thế nào. Đó chính là tình bạn của cả hai cũng như sự hiểu nhau qua bao nhiêu năm chơi với nhau từ hồi còn cời chuồng cùng nhau tắm mưa….

TUÝT…..

Hiệp ba kết thúc tủ số tăng lên khá nhiều so với hai hiệp đầu nhưng cả hai trường vẫn cách nhau chỉ tới hai điểm nên chẳng ai có thể đoạn được cái gì cả. Chỉ trong một hiệp đấu nhưng dường như so với hai hiệp trước cả hai đội đều đã thấm mệt, mồ hôi ướt đẫm chiếc áo đồng phục, những hơi thở gấp cho thấy rõ hiệp vừa rồi thực sự họ đối trọi nhau tới mức nào….

Hạo Thiên vừa về trỗ đã cầm cả trai nước đổ lên đầu rồi ánh mắt lạnh lùng quét qua tên quản lý nói:

_Điện thoại, đưa đây

Tên quản lý nhìn bộ mặt lạnh như tiền của đội trưởng mình không khỏi sợ khiếp vía. Hai tay run run đưa hắn bằng cả hay tay như một học sinh ngoan vậy.

Cùng lúc đó, trên khán đài trỗ nó và Ly thì tiếng chuông điện thoại của nó đang kêu vang rất rõ lên để đàn áp những tiếng ồn ào của cổ động viên báo hiệu cho nó biết có người đang gọi. Rút điện thoại, nhìn vào màn hình nó nghoẻn miệng nở nụ cười đầy thích thú…

_Gọi rồi à? _ Ly nhìn nó cười, cũng đoán ra được là ai có thể gọi nó vào lúc này.

_Ừ, cùng xuống k? _ Nó gật đầu, cười cười nói với Ly. Dường như đây cũng là điều mà nó và Ly dự đoán được từ trước

_Thôi khỏi xuống đi, mắc công trở thành người nổi tiếng. Mà tui xuống, cậu sẽ bị lộ đó _ Ly lắc đầu, ánh mắt liếc qua sân khấu rồi dừng lại ở hai thân hình cao lớn áo đỏ dưới dân kia

Nó hiểu được ý của Ly nên cũng không nói thêm. Đội mũ, đeo kính nó chuẩn bị cho cuộc hóa trang đơn giản rồi nói với Ly:

_Vậy về đợi nhé

* * *

Ở sân bóng, bên hàng ghế cầu thủ kinh tế xuất hiện một bóng áo đen của ai đó mà những người xem không hiểu làm sao người này có thể vào được sân trong khi trận đấu vẫn còn đang tiếp tục nữa. Những bước chân chậm dãi thong dong bước tới phía người con trai đang ngồi đấy, trên tay cầm trai nước lạnh thẳng tay đổ vào đầu cái tên đang ngồi 1 mình một góc đấy trước ánh mắt tròm xoe đầy ngạc nhiên của mọi người…..

_Cái quái gì vậy? _ Hạo Thiên đột ngột bị trai nước lạnh ngắt đổ vào người tức giận quay lại quát

_Gì là cái gì ? _ Người đó bĩu mối rồi nhảy cái \\\"phốc\\\" vào trong ngồi xuống cạnh Hạo Thiên

_Thiệt là… có cần làm vậy không chứ? _ Hạo Thiên nhăn mặt nhìn người đó

_Hừ, thông đầu giúp cho còn nói người ta sao? Mặt mày thế kia sẽ ảnh hưởng tới cả đội đó vị đội trưởng thiên tài à _ người đó hất mặt về phía những đội viên đang lo lắng nhìn hắn

_ Rồi, vậy Thiên Anh đại nhân giúp anh tý chút đi nha _ Hạo Thiên bỗng dương khoác vai nó, mặt mũi từ nãy giờ tăm tối bây giờ lại tươi giác nở nụ cười rất nịnh nót với nó. Gương mặt cũng kề sát mặt nó

Vâng, người đó không ai khác chính là nó – Vũ Vũ Thiên Anh và cũng là một người mà qua cách nói chuyện, ứng sử có thể nói là vô cùng đặc biệt với Hạo Thiên kia. Bởi vì ta có thể thấy ngay rằng Hạo Thiên nhà ta đang hạ mình trước nó để năn nỉ; đó là một điều không bao giờ sảy ra, có đánh chết đội trưởng Hạo Thiên kiêu ngạo cũng không bao giờ làm với bất kỳ ai….. Vậy rốt cục nó làm sao mà để người này hạ mình tới mức đó? Nó suy nghĩ một chút rồi nghiêng đầu nói nhỏ vào tai Hạo Thiên tạo ra một khung cảnh rất mờ ám: \\\" Ngốc, anh quên mất là mình có thể chơi được ở tất cả vị trí à? Thiên tài!!\\\"

Nhìn nó Hạo Thiên bất giác nở một nụ cười thần bí. Ừ, phải rồi …anh quên mất cái biệt danh \\\"Thiên tài\\\" của mình đó, cái biệt danh đó vốn đâu phải chỉ là hư danh chứ. Xao đầu nó anh đứng dậy bước ra sân với một sự tự tin lớn hơn bao giờ hết vì thời gian tiếp theo đây còn là một sự thay đổi lớn nữa.

Hiệp bốn bắt đầu và đây cũng là hiệp cuối cùng của trận đấu để phân biệt ai mới là đội bá chủ thực sự dành chiến thắng. hai đội đều hừng hực khí thế chứng tỏ ý trí quyết thắng của mình.

Ngay từ lúc vào trận đấu đội trưởng Hạo Thiên đã một mình dẫn bóng đột phá vòng vây ghi hai điểm đầu tiên về cho đội mình gỡ hòa cho đội cũng như là một lời thách thức anh chỉ thẳng về phía đội trưởng trường đại học nghê thuật – Huân. Và đấy cũng là lúc bùng nổ ra trận tranh tài bất phân thắng bại của Huân – Luân bộ đôi ăn ý đầy quyền năng này vẫn liên tiếp ghi điểm với chiến thuật tấn công nhanh của Hạo Thiên đang từng bước biến đổi cải tiến. Càng về sau người xem càng nhận rõ được sự di chuyển của Hạo Thiên rất rộng và gần như là toàn sân với cách chơi từ vị trí hậu vệ, trung vệ, tiền vệ,…Cách chơi càng ngày càng biến hóa khiến cho không ai nắm bắt được Hạo Thiên di chuyển ra sao. Kể cả người được mệnh danh có \\\"đôi mắt đại bàng\\\" như Luân cũng bị Hạo Thiên vượt mặt chớp nhoáng không cách nào nắm bắt được….

Cuối trận đấu, thời gian đang đi dần về những phút cuối cùng thì bất ngờ Hạo Thiên đứng ở giữa sân bóng và ném ghi ngay một quả ba điểm về cho đội mình một cách thần kỳ….

A…………A……….A…….

Khán đài òa lên bởi những tiếng hét của tất cả khi chứng kiến pha ghi bàn ngoạn ngục mà không ngờ tới ấy. Dường như không ai có thể tin vào mắt mình cả và nhất là đội bên kia không thể dấu được sự ngạc nhiên khi chứng kiến cú ném đó….

Thời gian càng về cuối trận đấu thì không chỉ có trên sân mà cả khán đài đều nóng lên, mọi người đều nín thở theo từng đường chuyển động của trái bóng màu cam…..

10s cuối…

_Cẩn thận…. _ Nó bật dậy khỏi ghế dự bị hét lên

Tiếng hét của nó đủ để gọi Hạo Thiên đang đứng giữa sân kia tỉnh nhưng mọi thứ qua muộn khi chỉ vì một phút lơ là của Hạo Thiên đã để Luân vượt mặt qua mình ném bóng cho Huân ghi một quả hai điểm vào rổ…. Có lẽ cách chơi của Hạo Thiên phải di chuyển quá nhiều khiến cho anh mất sức và cũng đồng thời mất đi sự minh mẫn, nhanh nhẹn ban đầu….

TUÝT..

Trong tài đồng thời thổi còi kết thúc trận đấu, trường kinh tế thua đại học nghệ thuật với tỷ số 99 – 101… 1 tỷ số sát nút. Tuy là thua nhưng ai cũng có thể thấy được cả hai đội ngang tài ngang sức đặc biệt là hai đội trưởng chơi quá tuyệt vời khiến cho mọi người không uổng công hò hét, cổ vũ….

Hạo Thiên mệt mỏi đi về phía băng ghế ngồi nghỉ, anh giờ mới thấm rõ sự mất sức và mệt, dường như hơi thở cũng không đủ… Cái thấm mệt giờ mới lan rõ từng tấc gia thớ thịt đặc biệt là ở đôi chân kia. Nhưng ngay lúc đó 1 cảm giác lạnh ập đến trên mặt và ngẩng lên anh nhìn thấy nó đang mỉm cười với mình, đưa lon coca lạnh cho mình:

_Thua rồi, tiếc nhỉ?

_Ừ, cũng tiếc nhưng hình như em không phải đang an ủi anh _ Hạo Thiên nhận lấy trai nước từ tay nó ngửa cổ uống

_Không có đâu, em chỉ tới đòi nợ thôi _ Nó cười toe toét, xòe bàn tay đòi thứ gì đó

_Em thật là… anh đang buồn đó không an ủi sao? _ Anh lườm nó

_ Lần sau biết điều để em đấu thay cho thì không đòi. Nhưng đấy là truyện của lần sau còn giờ đưa chìa khóa chiếc xe con cưng của anh ra đây, hehe _ Nó hí hửng nói, hai mắt cười híp lại

_Được rồi, lần sau em đấu thay anh mà thua thì chuyển cả tủ truyện của em cùng em về nhà anh luôn nhé? Chịu k? _ Anh đưa chìa khóa chiếc xe con cưng của mình cho nó đầy xót xa

Nó cười toe toét, nhìn gương mặt anh lúc đó là một người luôn lạnh lùng như nó không khỏi phải mỉm cười. Anh là người duy nhất hiểu rõ nó nhất và luôn mang lại nụ cười cho nó. Nghiêng người cúi xuống hôn vào má của anh một cái, nó nói đầy thách thức:

_Vậy lần sau mang nốt cái siêu xe SSC Ultimate Aero ra cá nhé anh

Nó quay quay cái chìa khóa chiếc xe con cưng của anh đầy chêu ngươi trên tay rồi thong dong bước đi. Anh nhìn nó cũng chỉ biết lắc đầu bó tay luôn. Rõ ràng cùng tuổi mà tính cách háo thắng của nó với anh khác hẳn nhau…

_Hạo Thiên

Tiếng gọi kéo Hạo Thiên ra khỏi suy nghĩ của mình. Ngẩng mặt lên Hạo Thiên bắt gặp ngay hai đối thủ đáng gờn của mình và cũng là bạn của mình. Hạo Thiên đứng dậy vỗ vai Huân nói:

_Hôm nay chơi hay lắm

_Hạo Thiên, người lúc nãy là ai vậy? Nhìn như ninja thế? _ Luân nhìn bóng nó khuất dần mà không khỏi tò mò. Lần này đôi mắt tinh anh của Luân đã không nhìn ra đấy là nó mà chỉ có linh tinh mách bảo rằng anh đã nhìn thấy bóng ý ở đâu đó mà thôi

_ Nhìn thế thôi nhưng là con gái đó. Là người quan trọng nhất trong cuộc đời của tui _ Nghĩ tới nó, Hạo Thiên lại bất giác mỉm cười

Luân khá ngạc nhiên, Thiên với Huân có bản tính khá giống nhau là cực lạnh lùng với con gái thế mà hôm nay lại nói được câu này thì cô gái ninja kia ẩn sau lớp vỏ đó là một người hết sức đặc biệt…. NHìn Hạo Thiên lúc này không hiểu sao Luân lại nhớ tới một người… có nét gì đó giống…. đúng rất giống mà giờ Luân mới nhận ra… Là do Luân nhìn nhầm, nhớ nhầm hay thực sự là như vậy…?

_Hạo Thiên, trận này ngang tài ngang sức lần sau ta đấu một trận khác nhé _ Huân vỗ vai Hạo Thiên vui vẻ nói

_Ok thôi, nhưng lần sau em sẽ mang thêm viện binh tới nhé _ Hạo Thiên khẽ cười

_ Nhất trí thôi, hẹn ngày tái đấu….

Cả hai cùng bắt tay giao hẹn một trận tái đấu còn nảy lửa hơn trận đấu này rất nhiều lần. Nó hội tụ của những âm mưu của cái đầu thiên tài , của sắc, của sự vui vẻ cũng như của những sự thật đang dần hé lộ….

Còn nó, lúc này đó đang cùng nhỏ bạn thân vi vu đón gió trời trên chiếc xe con cưng của Hạo Thiên – chiếc motor phân phối lớn Triumph Daytoma 675R một cách vui vẻ và khoái trí


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 15 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 115, 116, 117

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 83, 84, 85

11 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 19, 20, 21

13 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

15 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

17 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

18 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

19 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

20 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Trà Mii
Trà Mii

Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 404 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 818 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 525 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 862 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 310 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 820 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 747 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 710 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 778 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 383 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 631 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 740 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 279 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 600 điểm để mua Đôi chim non
LogOut Bomb: Nam Cung Vân Điệp -> mèo suni
Lý do: Ta hứa ta bomb hết sẽ không bomb nàng nữa T^T
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 264 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 703 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 280 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 560 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: Trường Âm vừa đặt giá 532 điểm để mua Đôi chim non
Cô Quân: Mọi ng hãy vote cho Quân vé vào trong nào.  Gia đình xin cảm ơn và hậu tạ (sau sau sau này =)))
Hạ Quân Hạc: :lol: vote cho Ri Ri đi nà
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 265 điểm để mua Gà con mới nở
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
thuykute: viewtopic.php?t=411418  Mình rất cảm ơn các bạn đã vote cho mình trong vòng 1 Miss 2018. Rất mong các bạn khác ghé link trên, nếu vừa lòng với nhan sắc của tại hạ thì xin một vote nhé. cảm ơn ạ!
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1222 điểm để mua Hamster vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 458 điểm để mua Chuột ham tiền

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.