Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 15 bài ] 

110 m/s - Người qua đường A

 
Có bài mới 29.11.2013, 18:16
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 24.05.2013, 18:54
Bài viết: 368
Được thanks: 2434 lần
Điểm: 19.98
Có bài mới [Sưu tầm - Hiện đại] 110 m/s - Người qua đường A (Hoàn) - Điểm: 7
110 m/s

Tác giả: Người qua đường A

Thể loại: Hiện đại

Tổng số chương: 14 chương

Tình trạng: Hoàn thành

Nguồn: ???




--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ---------
Tốc độ 110m/s tương đương 400km/h, là giới hạn cao nhất hiện nay ở các đường đua F1.

Câu chuyện là sự gặp gỡ tình cờ của hai người dường như sống ở hai thế giới khác nhau. Một người đàn ông đang lái xe trên đường, còn cô gái thì đột nhiên lao vào đầu xe của anh ta. Chuyện gì sẽ phát sinh giữa họ đây khi phía sau là hàng chục tên xã hội đen mang súng bắn ầm ầm về chiếc xe tội nghiệp.

Chuyện diễn tiến nhanh như một bộ phim hành động. Nghẹt thở với những pha đua xe, đạn bắn vùn vụt sát rạt bên người, âm mưu và kẻ xấu luôn lẩn quẩn xung quanh, cháy nổ có thể xảy ra bất cứ lúc nào ... Và trên hết là một chút lãng mạn trong những tình huống khó ngờ nhất.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 29.11.2013, 18:18
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 24.05.2013, 18:54
Bài viết: 368
Được thanks: 2434 lần
Điểm: 19.98
Có bài mới Re: 110 m/s - Điểm: 10
Chương 1: Trốn chạy

tác giả: Người qua đường A
nguồn: truyenstore.com

Đêm tối đang dần buông xuống thành phố Gangland. Đây chính là thời điểm mà thế giới ngầm bắt đầu trỗi dậy. Ai mà không biết, đây là thành phố của bọn xã hội đen và buôn ma tuý cơ chứ. Các hộp đêm ầm ầm nhạc sống. Bọn ma cô, lũ du thủ du thực tập trung đầy trong các hẻm tối. Đám bảo kê thân mình xăm vằn vện, đứng như những pho tượng trước các cánh cửa đóng im. Chúng vừa có tác dụng như những con chó canh gác, vừa giống như một cột đèn tín hiệu, để những người khác biết ‘thiên đường’ đã bắt đầu mở cửa hoạt động.

Khu phía đông, nơi ánh sáng tắt sớm nhất trong thành phố, là địa bàn của hai băng Rồng Xanh và Sói Hoang. Nếu Rồng Xanh là tổ chức xã hội đen lâu đời, do một ông trùm châu á lãnh đạo, thì Sói Hoang lại là một băng đảng mới nổi do tên gangster châu mỹ cầm đầu. Băng Rồng Xanh hoạt động theo cách làm im ả, đầy tính truyền thống. Trên miệng các thành viên lúc nào cũng là đạo nghĩa giang hồ. Ngược lại, băng Sói Hoang là tập hợp toàn bộ những thứ cặn bã của đáy xã hội. Bọn chúng ồn ả như những con thú hoang, tàn nhẫn và dường như không biết sợ là gì. Những cuộc đụng độ, thanh trừng đẫm máu và các cuộc bạo loạn ... chín phần mười đều do Sói Hoang gây ra. Chúng mua bán thuốc phiện, bảo kê vũ trường, buôn vũ khí, buôn người trái phép ... không hề từ chối bất cứ hành động phi đạo đức nào.

Chiếc xế hộp màu đen đột nhiên xuất hiện ở phía cuối đường, như được tạo nên từ bóng đêm tăm tối của khu phố vậy. Hầu hết đèn đường của khu vực này đều đã bị bọn côn đồ lấy đá ném vỡ hết rồi. Màu đen mới thích hợp với cuộc sống của lũ chuột bọ. Chiếc xe đậu lại trước cánh cửa có hai tên hung thần xăm mình đứng canh. Nhận ra người chủ chiếc xe, bọn chúng chạy ra mở cửa, như những con chó vẫy đuôi mừng chủ.

Một gã trung niên to cao, cùng với bộ ria mép vĩ đại, đang ngậm lấy điếu xì gà nhai nhai như con vật gậm nhấm. Trên má gã có một vết sẹo khủng kiếp, khiến gã trở nên nổi tiếng và dễ nhận ra trong giới giang hồ. Đó là Hồng gia, một trong bốn đương gia của băng Sói Hoang trong thành phố.

Phía sau gã, một cô nàng hấp dẫn nóng bỏng cũng vừa bước xuống. Hồng gia vồ lấy cô nàng váy ngắn, khiến đám đàn em không khỏi nuốt mấy ngụm nước miếng. Một con hàng quá ngon với mái tóc vàng dợn sóng, đôi mắt kẻ đen và hàng mi giả dầy cộm. Đôi chân thon dài của nàng đẹp như mấy đứa người mẫu trên tạp chí thiếu vải. Đôi quả lê dường như đang mời gọi bất cứ gã đàn ông nào cũng nên đặt tay lên. Bọn họ cần phải biết đó chính xác là cúp D hay cúp E.

Hồng gia liếc mắt nhìn đám đàn em trừng trừng. Lũ vô lại, dám nhìn đào của gã một cách trắng trợn vậy sao? Đám du côn ngay lập tức hiểu được ánh nhìn đe doạ ấy có nghĩa là gì, chúng cụp mắt xuống, khúm nhúm như mấy con chuột sợ hãi. Hồng gia chụp lấy cái eo thon của ả cave, lôi sát vào người mình để khẳng định quyền sở hữu. Rất may mắn là gã đã tới ‘động’ để thẩm định lô hàng hàng mới chuyển về. Ngay lập tức cô nàng nóng bỏng này lọt vào mắt xanh của gã.

“Hàng tốt dĩ nhiên là dâng lên cho Hồng gia thưởng thức trước rồi!” Tên mặt rô của ‘động’ đó đã cười đầy nịnh nọt.

Hồng gia lôi con nhỏ tóc vàng vào trong văn phòng. Thứ con gái hừng hực như lửa thế này khiến gã không sao kềm chế được. Nếu không phải trong động đang phải kiểm hàng, ồn ào nháo nhào, thì gã đã làm ngay tại chỗ rồi, cần gì phải kiềm nén như thế này. Hồng gia quyết định trở về văn phòng, để có thể nhấm nháp ngay món ăn nóng bỏng này.

Cô nàng cave sải đi những bước dài trên đôi giày gót nhọn gần cả tấc. Chiếc váy của ả không hẳn là váy, mà giống như một cái miếng vải quấn ngang rộng chưa tới một gang tay. Đám đàn em trong văn phòng liếm mép, khi mỗi sải chân của cô nàng đều lộ ra cái quần chíp nhỏ màu đỏ rực. Thật là một con yêu quái hại người. Không biết sau khi Hồng gia ‘sử dụng’ thì bọn họ có thể tìm được ả ở đâu nữa.

Văn phòng của Hồng gia cũng giống như nhiều văn phòng bình thường khác, nằm trong một toà nhà cao tầng. Nhưng dĩ nhiên là toà nhà này thuộc sở hữu của hắc đạo, và chẳng có mấy người lương thiện nào dám bước vào, ngoại trừ mấy con nợ vay lãi cao bị bọn đàn em của gã bắt về tra tấn.

Hồng gia không bao giờ đi vào bằng cửa trước, mà thường đi bằng lối thoát hiểm ở cửa sau. Gã đâu có ngu mà để bọn cảnh sát mật vụ theo dõi. Hoạt động của Hồng gia làm sao có thể dễ dàng bị người khác nắm giữ. Phía trước và phía sau đều có bọn đàn em bảo vệ kỹ càng. Bọn họ đã bấm thang máy chờ sẵn, và sau đó chọn tầng 9, nơi có đặt văn phòng riêng của Hồng gia.

    - Bọn bây đứng bên ngoài canh gác! – Hồng gia phất tay cho bọn đàn em lùi lại.

Gã ôm lấy con điếm kéo về phòng. Khi cánh cửa đóng sầm lại, cũng là lúc bọn vệ sĩ liếc mắt nhìn nhau cười gian. Bọn họ luôn thích thú đứng canh gác cho Hồng gia mây mưa. Con mẹ nó, lão già khốn khiếp này là một tên nghiện bạo dâm. Thể nào trong chốc lát nữa cũng sẽ nghe được tiếng la hét, rên rỉ và đập phá đồ lung tung cho coi. Không như những đương gia khác, Hồng gia chẳng có con đào ruột. Không đứa nào chịu nổi quá ba ngày với Hồng gia.

Đúng như dự đoán, chỉ lát sau trong phòng vang lên tiếng đổ vỡ của thuỷ tinh. Đám canh giữ bên ngoài đang định cá cược với nhau lần này là trên bàn làm việc hay trong toa lét. Tiếng bình hoa đổ vỡ và sau đó là tiếng chiếc ghế đập ầm vô cửa. Có lẽ lâu rồi mới tìm được một cô nàng nóng bỏng như thế, nên Hồng gia mới hưng phấn quá độ chăng?

^_^

Cô nàng ghê tởm dùng mũi giày hất mặt gã râu mép nằm dưới sàn để kiểm tra. Gã đã thật sự mất ý thức hẳn rồi. Mandy tung thêm một cú đá vào bên hông gã. “Cho chừa cái tật nãy giờ sờ soạn bà nè!” Nhưng rồi bỗng sực nhớ đến việc chính, cô bỏ qua cho gã xấu số, bắt đầu lục lọi quanh văn phòng.

Đối với một người đột nhập thì dụng cụ chẳng thể giấu trong túi xách, chỗ đó thể nào cũng bị bọn họ lục xét qua. Giấu trong áo ngực và quần lót ư? Chỗ đó càng bị sờ nắn và kiểm tra còn kỹ càng hơn nữa. Cô cũng không bao giờ đi giầy bốt để khiến cho đám vệ sĩ căng thẳng nghi ngờ xem bên trong đó có thể giấu được những thứ gì. Mandy đi một đôi giày gót nhọn với những sợi dây mảnh chằng chịt. Cả thiên hạ đều có thể nhìn vào và khằng định cô chẳng thể giấu được bất cứ thứ gì trong đó.

Mandy cho tay vào bên dưới mái tóc giả, rút ra chiếc chìa khoá vạn năng và bắt đầu cậy tủ. Tất cả mọi gã đàn ông đều biết cô gái bên cạnh mình đội tóc giả. Nhưng họ chỉ nghĩ rằng đó là do phụ nữ thích làm đẹp, chứ chẳng hề nghi ngờ gì mái tóc giả này có thể giấu được rất nhiều thứ. Trong tủ có đựng rất nhiều hồ sơ tạp nhạp mà Mandy không có thời gian để có thể lục lọi cho bằng hết được. Cô cần thứ gì đó nhỏ gọn, chứa được nhiều thứ mà có thể dễ dàng tiếp cận.

Chiếc kệ kỳ quái đặt sát vách tường thu hút sự chú ý của Mandy. Đó là một chiếc tủ kính chứa những vật sưu tầm nho nhỏ, rất dễ thương nếu đặt trong phòng khách của một gia đình bình thường. Nhưng không phải ở chỗ này, trong văn phòng của một băng nhóm xã hội đen. Mandy kiểm tra kỹ lưỡng cho đến khi phát hiện ra nút bấm bí mật. Cô mở ra chiếc máy tính với màn hình to, bàn phím sáng lấp lánh. Cả bộ máy tính trượt ra khỏi vách tường một cách êm ái. Đây mới chính là thứ Mandy tìm kiếm.

Bốn phút ba mươi giây, cô liếc nhìn đồng hồ. “Quá lâu cho giai đoạn tìm kiếm”. Mandy lại lấy ra từ bộ tóc giả một chiếc thẻ nhớ, cô đút vào máy và ra gõ lệnh giải mã. Tài liệu trong thẻ nhớ chỉ có thể mở ra bởi hệ thống máy trong tổ chức. Nếu bất cứ ai cố tình bẻ khoá bằng máy tính khác, thì toàn bộ thông tin sẽ bị xoá. Lần trước họ đã xém làm mất số dữ liệu quý giá này khi cố gắng mở nó ra. Thanh trạng thái lười nhát chạy, trong khi các thông số nhảy ào ào như điệu dancing.

Bên ngoài đã có những tiếng gõ cửa lịch sự. Sáu phút, bọn vệ sĩ đã bắt đầu cảm nhận được sự bất thường. Tiếng đập cửa ngày càng dồn dập hơn và đám vệ sĩ bắt đầu la lớn, khẩn trương hỏi.

    - Đại ca, mọi việc vẫn ổn chứ?
    - Đại ca, có chuyện gì vậy?

Thanh trạng thái vẫn chậm chạp bò lên. Chỉ mới giải mã được 32% thôi. Mandy chạy tới kiểm tra gã mặt sẹo đang nằm dưới sàn. Trong người gã quả nhiên có mang theo súng. Mandy chẳng hề muốn đụng độ với lũ vệ sĩ tý nào. Nhưng chạm mặt chúng mà không có vũ khí trong tay thì càng tệ hơn. Thời gian đã lố quá dự tính của cô rồi. Lỗi hoàn toàn là do chiếc máy tính cỗ lỗ sĩ chậm chạm này.

Thanh trạng thái báo 38% khi đám đàn em của Hồng gia phá cửa xông vào. Mandy ngay lập tức bắn hai phát cảnh cáo về phía cửa để doạ bọn chúng lui lại. Nhưng người của băng Sói Hoang không phải là lũ cừu non, có thể dễ dàng bị hù doạ như thế. Chúng ào ào bắn trả trong khi Mandy núp sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ xoan đào dầy cộm. Cô chẳng cần phải lú đầu ra cho nguy hiểm làm gì. Mandy chỉ thỉnh thoảng bắn ra vài phát vu vơ để kềm chân bọn chúng lại thôi. Trên màn hình, thanh trạng thái chỉ 46%. Bàn phím bị bắn văng mất hai nút bấm. Dĩ nhiên việc này không làm ảnh hưởng đến hệ điều hành bị giấu trong hốc tường là bao.

Mandy lấy trong túi xách tay một chiếc hộp phấn nhỏ. Cô bật ra và dùng chiếc gương để nhìn tình hình phía sau bàn. Được đồng đội yểm trợ, có ba tên đã lọt vào được trong phòng. Một tên trốn ở quầy bar, một tên núp sau bộ sô pha, một tên lấp ló sau cánh cửa phòng vệ sinh. Mandy hít thở thật sâu mà thầm tính toán. Cô đột nhiên vụt người đứng dậy.

Phát đầu tiên, Mandy bắn vào tủ ly của quầy bar. Thuỷ tinh ào ào trút xuống làm tên vệ sĩ núp trong quầy kêu la lên thảm thiết. Cô không muốn nhìn thấy tình trạng của hắn lúc này chút nào. Phát thứ hai là nhắm vào chiếc đèn chùm gắn trên trần. Chiếc đèn rơi xuống trúng đầu, khiến tên núp sau ghế sô pha bất tỉnh ngay. Thanh trạng thái báo đã giải mã được 61%

Vấn đề nan giải nhất là tên núp trong nhà vệ sinh. Vị trí của hắn rất khuất và hoàn toàn được cánh cửa che chắn. Mandy bắn vỡ một góc tường và chỉ hù doạ được hắn rút đầu vào phía bên trong phòng thủ. Một bàn tay cầm súng ló ra, bắn vu vơ để yểm trợ cho thêm vào tên đồng bọn khác xông vào. Cô nhắm ngay vào bàn tay đó. Một tiếng la hét vang trời, cánh tay đầm đìa máu đánh rơi khẩu súng và vội vàng rút vào. Mandy cũng ngồi xuống nấp. Loạt đạn như mưa bắt đầu bắn tới tấp về phía cô. Mandy thầm mỉm cười khi nghe được tiếng chửi rủa, bằng tất thảy những gì tục tĩu nhất mà tên núp trong nhà vệ sinh có thể nghĩ ra được.

66%, vẫn vô cùng lâu quá.

Cô liếc nhìn đồng hồ trong khi những tay súng kia lại bắn thêm vài phát đáp trả. Đã gần mười phút trôi qua, cơ hội thoát thân của Mandy càng lúc càng thu hẹp lại. Chắc chắn bọn chúng đã gọi thêm nhiều tiếp viện đến nơi này rồi. Một viên đạn lạc bắn trúng màn hình và khiến nó tắt ngóm ngay tại lúc 71%. Mandy biết chắc hệ điều hành vẫn còn đang hoạt động và sẽ tự động thoát ra ngay sau khi giải mã xong. Nhưng tệ nhất là Mandy không theo dõi được đó là lúc nào nữa. Nếu rút chiếc thẻ ra qua sớm thì toàn bộ dữ liệu sẽ bị xoá sạch. Nếu rút ra trễ quá ... cô không biết mình còn có thể cầm cự đến bao lâu.

Chiếc gương nhỏ trong hộp phấn cho Mandy thấy được có thêm sáu gã đã tiến vào trong phòng. Vòng vây đã bị khép chặt và khẩu súng trên tay cô không còn bao nhiêu đạn nữa. Mandy thầm tính toán thời gian từ lúc chiếc máy giải mã và cột mốc phần trăm mà nãy giờ cô quan sát được. Có lẽ là cần khoảng hai phút nữa thôi. Mandy kiểm tra cây súng. Với chỉ sáu viên đạn, hai phút là quá lâu.

Cô đột nhiên lao ra khỏi chỗ nấp, chỉ với một phát đạn đã hạ gục ngay gã ở tiến gần đến chỗ mình nhất. Cô dùng năm viên còn lại để bắn càn khiến đám còn lại vội núp vào hết. Mandy lộn người về phía gã trọc đầu mà mình vừa hạ gục, chộp ngay khẩu súng của gã.

Điều tốt hơn, bây giờ Mandy có thêm khoảng hai mươi lăm phát đạn nữa. Điều xấu hơn, cô đang đứng vào một góc chết, không có lối thoát thân và cách khá xa chiếc máy tính.

Vừa bắn hạ những tên đến gần, vừa lẩm nhẫm tính toán số thời gian còn lại. 99% rồi 100%, và sau đó thêm sáu giây để coppy dữ liệu trở ngược về thể nhớ. Bingô, hoàn thành. Mandy dùng năm viên đạn cuối cùng để thoát khỏi góc khuất, và lao mình về phía chiếc thẻ nhớ.

Cô thấy nhói ở vùng bụng bên trái một chút. Thật ăn hại, cô đã bị trúng một phát đạn rồi. Mandy dùng tay nhấn vào vết thương, để ngăn máu chảy ra nhiều thêm, thế nhưng thứ chất lỏng ướt ướt, ấm ấm vẫn tràn ra dính đầy vào tay cô. Mandy rút lấy cái thẻ nhớ bỏ vào trong áo ngực. Cô chộp lấy cái túi xách tay của mình, rồi trốn đằng sau cái bàn làm việc bằng gỗ dầy. Chỉ có một cánh cửa đi ra ngoài và hiện nay đã bị bọn vệ sĩ chiếm giữ. Đạn vẫn được bắn ào ào về phía cô và bọn chúng chỉ đang chần chừ vì không biết Mandy Chĩ còn đúng một viên đạn thôi.

Cô tự đếm thầm trong miệng mình. “Một hai ba!” Mandy bắn vào tấm kính khổng lồ phía sau bàn làm việc, lao mình ra khoảng không rộng mở trước mặt. Từ chỗ đó có thể nhìn ra quang cảnh thành phố Gangland lấp lánh về đêm vô cùng huyền ảo. Từ lâu, rất lâu rồi, thành phố này đã là thế giới của bọn xã hội đen và lũ tội phạm. Mỗi năm có hằng trăm vụ thanh trừng đẫm máu và mỗi đêm cư dân thành phố đều có thể nghe được tiếng súng bắn giết của người trong thế giới ngầm. Đêm nay lại là một đêm bình thường của Gangland.

^_^

Thật sự rất là đau khi đâm sầm vào tấm kính cường lực như thế. Nhưng rất may loại kính này sẽ chỉ vỡ vụn thành viên tròn và không hề gây thương thích cho Mandy chút nào. Vấn đề quan trọng là cô đang ở tầng chín, không có gì đảm bảo an toàn cho Mandy. Trong tay cô chỉ có một cái túi xách. Nhưng với Mandy, chỉ cần cái túi xách này là đủ.

Quai túi xách bị móc vào cây cột cờ chìa ra của toà nhà, Mandy hai tay ôm lấy thân túi và cảm nhận lò xo trong đó kêu lục cục khi cuộn dây quai túi được kéo dài, kéo dài ra thêm. Tốc độ rơi của Mandy chậm lại và khi đến mặt đất, cô đã có thể đáp xuống an toàn. Mandy buông chiếc túi ra, dây quai lại bị cuộn ngược vào trong, và chiếc túi bị rút lên, dính trên cột cờ như một món đồ tầm thường, nhưng bị đặt sai chỗ. Có lẽ người của tổ chức sẽ nghĩ cách thu hồi nó sau.

Lũ người đuổi giết theo cô cũng đã tiến ra ngoài mép chỗ tấm kính vỡ. Vài phát đạn được bắn xuống đường, lệch khỏi chỗ đứng của Mandy đến vài mét. Khoảng cách quá xa cộng với khả năng ngắm không chính xác khiến đường đạn đi trật mục tiêu. Thế nhưng bọn chúng có rất nhiều tay súng, nếu cô cứ đứng yên một chỗ thì ắc cũng có lúc bọn chúng bắn trúng được ngay.

Mandy bắt đầu lao người bỏ chạy. Nhưng vết thương trên bụng cộng với đôi giày cao gót cản trở cô rất nhiều. Mandy chạy ra ngoài đường, ngay đầu một chiếc xe xanh đen đang trờ tới gần toà nhà. Lái xe thắng gấp đột ngột, còn Mandy thì tưởng chừng mình sắp bị tông văng lên trời rồi chứ. Nhưng cô lấy lại bình tình rất nhanh, chạy về phía cánh cửa xe, nhìn vào đó van xin.

    - Làm ơn, tôi bị bọn họ đuổi giết!

Có lẽ gương mặt cô quá đổi biểu cảm, hay tình trạng của cô thật sự chật vật nên kiếng xe hạ xuống. Người đàn ông trong xe nói.

    - Vào đi!

Và thế là Mandy mở cửa xe, nhanh chóng leo vào vị trí bên cạnh tài xế.

    - Tôi chở cô đến cảnh sát nhé!

Nhưng Mandy chưa kịp trả lời, tấm kính phía sau xe vỡ tan cắt đứt lời nói của cô. Từ đằng xa, một chiếc xe SUV đen điên cuồng phóng về phía họ. Hai bên hông xe cho tới nóc xe, những tay súng lú đầu ra bắn tới tấp về phía bọn họ.

    - Chạy mau, chạy nhanh đi! – Mandy hoảng hồn la to.

Bọn Sói Hoang đã đuổi theo tới nơi rồi.

Chẳng cần Mandy phải nói nhiều, phát đạn đó đã làm người chủ xe hiểu rằng anh phải ngay lập tức biến khỏi chỗ này. Chiếc xe rồ lên, bánh xe xoay tít rồi sau đó vọt đi nhanh cấp kỳ. Gấp đến nỗi Mandy bật người dựa vào ghế. Quả nhiên bị đuổi giết khiến một người bình thường nhất cũng có thể biến thành tay đua xuất sắc.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.11.2013, 18:20
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 24.05.2013, 18:54
Bài viết: 368
Được thanks: 2434 lần
Điểm: 19.98
Có bài mới Re: 110 m/s - Điểm: 10
Chương 2: Rượt đuổi

Tác giả: Người qua đường A
Nguồn: truyenstore.com

Ánh sáng đèn pha ô tô xé tan bóng tối trong khu vực quận 9. Một chiếc Cardavi xanh đen chạy phía trước và đuổi theo sát nhíp là chiếc SUV màu đen. Để cho cuộc rượt đuổi thêm phần gây cấn thì bọn người ngồi trên xe SUV được trang bị súng và có được khá nhiều đạn. Nhưng ngoại trừ phát duy nhất bắn trúng kính sau khi chiếc Cardavi đang đậu, thì bọn họ chẳng thể bắn trúng được thêm phát nào.

    - Cài dây an toàn vào! – Người chủ xe Cardavi nhắc nhở.

Mandy lui người, không ngoái đầu ra đằng sau nữa mà ngồi yên trong vị trí của mình, ngoan ngoãn cài dây an toàn vào. Khi thấy vị hành khách đã yên vị, người tài xế lại nhấn mạnh ga, và chiếc xe lại lao đi nhanh hơn.

“Điên rồ!” Lẽ nào Mandy đã lên nhầm xe của một tên điên hay sao? Ngay cả đang lái xe trong thành phố mà anh ta vẫn vọt đi với vận tốc khoảng 120km/h. Và dường như tốc độ còn có chiều hướng tăng lên nữa. Mandy cảm nhận nhà cửa hai bên đường đang lao vùn vụt về phía sau lưng mình. Chiếc xe đuổi theo phía sau vẫn đeo bám khá quyết liệt.

Đột nhiên trước mặt họ xuất hiện một chiếc xe tải chở hàng đang de ra. Bây giờ đang nửa đêm, trời tối, đường vắng nên có lẽ người ta khá coi thường các quy định về an toàn giao thông. Với vận tốc của xe Cardavi, Mandy chắc mẫm mình sẽ đâm sầm vào chiếc xe tải. Cô đã sống sót qua rất nhiều nhiệm vụ khắc nghiệt, bị đạn bắn trúng biết bao nhiều lần, hết nhảy xuống các nhà cao tầng rồi đến lao mình ra khỏi trực thăng. Ấy vậy mà cô sắp chết như một người bình thường, vì tai-nạn-giao-thông. Một cái chết thật đáng hổ thẹn!?

Mandy không kềm được thét lên khi người lái xe sử dụng đến thắng tay. Chiếc ô tô xoay vòng gấp thật đột ngột, và chạm vào chiếc xe tải. Kịch nhẹ một tiếng, thậm chí cô còn chẳng cảm nhận được bất cứ va chạm gì. Người tài xế lắc đầu.

    - Tôi nghĩ bên hông xe sẽ có một vết trầy.

Thật nực cười, lời nói đùa chẳng đúng lúc chút nào. Bọn họ xém chết và anh ta chỉ lo lắng vì một vết trầy bên hông xe.

Chiếc Cardavi đang xoay ngang đường, vị trí của người tài xế ở phía ngoài nên có thể nhìn trực diện hai chiếc SUV đen lao về phía họ. Thì ra là có đến hai chiếc xe đuổi theo. Mandy lo lắng, nếu bây giờ bọn họ nổ súng có lẽ người tài xế sẽ bị trúng đạn trước tiên. Anh ta là dân thường và Mandy không mong anh ta sẽ vì mình mà liên luỵ vào cuộc thanh trừng trong giới hắc đạo.

Trước khi Mandy kịp mở miệng nói thứ gì đó. Anh ta đã chặn lời trước.

    - Cẩn thận, kẻo cắn trúng lưỡi nhé!

Cô cảm nhận được động cơ của chiếc xe hơi gầm rú, bốn bánh xoay tít tại chỗ. Chiếc xe hơi rùng rùng trượt đi một góc chín mươi độ. Bây giờ cả hai người đã đối mắt với những kẻ truy đuổi họ.

Con đường chỉ rộng hai làn xe, và hai chiếc SUV đã nghênh ngang chiếm hết lối. Phía sau là chiếc xe tải cản đường. Bọn họ đã trở thành vật ở trong rọ. Người chủ xe bên cạnh Mandy nhả thắng tay ra, và chiếc Cardavi vọt đi như tên bắn. Trước khi Mandy kịp chửi lên “Anh điên ...” thì cô đã thấy hai chiếc SUV lù lù trước mắt mình. Cuộc va chạm có thể rất thảm khốc và khiến bọn họ nổ tung như pháo hoa. Tuy nhiên, nó lại không xảy ra. Tài xế của hai chiếc SUV có vẻ như còn yêu đời hơn chủ nhân chiếc Cardavi nhiều. Bọn chúng tách ra, lao đầu lên lề đường tránh né. Như một đoạn phim chiếu chậm, Mandy có thể nhìn thấy được thân xe Cardavi trượt qua khoảng hở hẹp, mong manh giữa hai chiếc SUV như thế nào.

Cardavi điên khùng đã có thể bỏ xa hai chiếc SUV. Mandy ngoái người nhìn lại đám người trong hai chiếc SUV đen túa ra, giận dữ bắn vài phát đạn về phía họ. Đầu hai chiếc SUV đâm vào cột đèn và nhà dân, bẹp dúm. Và có lẽ còn lâu mới có thể đuổi kịp Cardavi.

Cô muốn bật cười, thế nhưng vết đạn trên bụng lại làm Mandy đau muốn nhín thở. Cô hít mạnh một hơi để ngăn mình không la lên. Tay trái vẫn đè chặt trên vết thương để ngăn máu ngừng chảy.

    - Tôi sẽ chở cô đến bệnh viện!

Người đàn ông lái chiếc Cardavi lên tiếng. Giọng anh ta trầm ổn chứ không phấn khích như vừa trải qua một cuộc chiến sinh tử chút nào. Anh ta vẫn nhìn về phía trước khi lái xe, thỉnh thoảng chỉ đảo mắt nhìn qua vệt máu bên hông Mandy.

    - Không, đừng. Làm ơn!

Cô hoảng hồn năng nỉ. Nếu đem một vết thương bị đạn bắn đến bệnh viện, chắc chắc sẽ kinh động đến cảnh sát. Mà cô thì lại không muốn bị bọn họ điều tra ra danh tính chút nào.

    - Nhưng cô đang chảy máu! – Người đàn ông đó nói.
    - Không sao, chỉ là một vết thương nhỏ thôi. Tôi có thể xử lý được. Đúng rồi, hãy đưa tôi đến một khách sạn nào đó là được rồi. Làm ơn, tôi không thể dính tới các rắc rối với cảnh sát được.

Đến được khách sạn thì cô có thể liên lạc với người của tổ chức, mọi việc có thể giải quyết được dễ dàng ngay. Người đàn ông liếc nhìn cô, như cân nhắc và suy nghĩ điều gì đó. Sau đó anh ta nhấn ga, chiếc xe lại phóng vọt đi. Trước khi Mandy lả đi vì mất sức, cô có thể nhìn thấy kim đo tốc độ đã vọt lên đến 160km/h. Cô đã lên nhầm xe của một gã điên rồi.

^_^

    - Này tỉnh dậy đi!

Mandy nghe được tiếng gọi và mặt của cô bị người ta vỗ nhẹ.

    - Tôi nghĩ cô nên đến bệnh viện!
    - Không!

Ngay lập tức Mandy tỉnh hẳn. Cô dáo dát nhìn ngó xung quanh. Bọn họ đang ở trong một hầm đậu xe. Có logo của khách sạn Vinh Quang dọc theo bức tường. Như vậy là anh ta đã nghe lời cô mà không đi đến một bệnh viện.

    - Cô còn có thể đi được không? – Anh ta lo lắng hỏi.
    - Tôi nghĩ là có thể được. – Tay trái của Mandy vẫn còn đè chặt bên hông. Và cô nghĩ rằng số máu đó đã bắt đầu khô lại. Làm bàn tay cô dính chặt vào vết thương.
    - Tốt, vì chắc chắn tôi sẽ không thể giúp đỡ nếu cô đi không nổi.

Người chủ xe quay ra phía băng ghế sau, rút ra một câu nạng chống tay. Sau một hồi loay hoay anh ta cũng có thể bước ra khỏi xe được. Lần đầu tiên Mandy mới có thể nhìn rõ người đàn ông này. Cao ráo, tóc nâu dợn sóng, gương mặt rất trẻ và điển trai. Anh ta mặc một bộ vest đen. Toàn bộ ống quần phía bên phải đều rỗng không. Anh ta chỉ đứng trên một chân và tựa người vào cây nạng tay bên phải. Thật đáng tiếc, bởi vì ngoại hình của anh ta gần như là hoàn hảo đến như vậy.

À mà, anh ta đã xoay sở như thế nào khi lái xe vậy? Cùng ngồi trên chiếc Cardavi, Mandy có thể khẳng định ngay cả một người bình thường cũng chẳng thể nào lái tốt hơn anh ta được. Không muốn tỏ ra luống cuống, Mandy thôi không nhìn chằm chằm vào chân người tài xế. Lúc đó anh ta cũng đã đi vòng về phía bên này mở cửa cho Mandy.

    - Xin chào, tôi là Joshua. Cô có thể gọi tôi là Josh cũng được.
    - Tôi là Jasmine. Tôi nghĩ anh cứ gọi là Jasmine, chứ đừng gọi là Jas. – Mandy nhẹ nhàng nói. Đó dĩ nhiên không phải là tên cô, mà chỉ là tên của cái lốt này thôi.
    - Jamine? – Anh ta nở một nụ cười thân thiện, sau đó lập tức nhớ đến một thứ quan trọng hơn. – Cô chắc về việc không cần đến bệnh viện chứ?
    - Anh đã hỏi tôi việc ấy đến ba lần rồi. Dĩ nhiên, tôi rất biết ơn anh vì đã quan tâm. Nhưng câu trả lời là ‘không’. Tôi không muốn dính đến các rắc rối với cảnh sát.

Joshua hơi khựng lại suy nghĩ một chút, sau đó anh ta mở cửa sau xe, lấy ra một cái áo măng tô dài.

    - Khoát vào. Nếu không cô sẽ làm người bảo vệ khách sạn hoảng sợ mất.

Mandy mỉm cười yếu ớt. Cô chui ra khỏi xe, khoát chiếc áo vào. Hơi rộng. Dĩ nhiên, đó là size nam mà. Chính xác hơn là size của Josh.
Anh ta đóng hết các cánh cửa xe lại, tiếc nuối kiểm tra vết trầy nhỏ xíu trên cánh cửa phía Mandy ngồi. Vậy mà lúc đó, Mandy tưởng rằng gần như cô đã bị ép lại dẹp lép vì cú va chạm kinh hoàng với xe tải.

    - Làm sao anh làm được điều đó? Ý tôi là cách lái xe đó. – Mandy lấp lửng, không muốn nói về cái chân đã mất của anh ta.
    - Tôi là một tay đua xe công thức một mà. – Anh ta cười rạng rỡ trả lời.

Hờ hờ, được rồi, đùa chẳng vui tý nào. Josh có biết là những câu đùa của anh ta nhạt nhẽo lắm không.

    - Trời ơi, có lẽ sáng mai sẽ bận rộn lắm đây. – Anh ta nhìn vào tấm kính sau xe đã bị đạn bắn thành mảnh vụn.
    - Tôi sẽ đền. – Mandy vọt miệng. – Chi phí sau khi sửa xe tôi sẽ thanh toán hết cho anh.
    - Không cần đâu. Chỉ cần cô đền cho tôi một nụ hôn là được. – Josh mỉm cười. – Đùa thôi! Tôi có đám bạn làm ở ga ra xe, bọn họ sẽ sửa miễn phí cho tôi. Bây giờ tôi nghĩ cô cần phải nghỉ ngơi một chút. Trông cô xanh xao quá.
    - Đến được khách sạn rồi, thật cảm ơn anh. Bây giờ tôi có thể một mình đi vào đó.
    - Cô có mang theo giấy tờ để đăng ký phòng chứ? – Josh hỏi.

Khi đó Mandy mới sực nhớ, ngoài bộ đồ mặc trên người thì cô chẳng còn thứ gì nữa hết. Không giấy tờ, không tiền bạc, không điện thoại di động. Sau này có lẽ cô nên yêu cầu tổ chức cấp cho mình một số giấy tờ cần thiết để sử dụng trong các trường hợp trốn chạy như thế này. Còn đội hỗ trợ nữa, khi mình cần thì bọn họ ở đâu chứ?

Nhìn thấy dáng vẻ thất vọng và khổ sở của Mandy, Josh đột nhiên lên tiếng.

    - Có lẽ tôi có thể giúp cô về vấn đề này một chút.
    - Được rồi! Tôi nợ anh thêm một lần nữa. Sau này tôi chắc chắn sẽ cảm tạ anh vậy.
    - Vậy thì thưa cô, mời đi lối này.

Josh mỉm cười và chống nạng bước đi trước, Mandy thất thiểu đi theo đằng sau như một cái đuôi. Phía bên ngoài bãi đậu xe là một cái trạm gác của bảo vệ. Josh dừng lại và nhìn cô vẫn đang lẻo đẽo đi phía sau mình. Mandy đã mặc vào chiếc áo mang tô của Josh, bởi vì vết thương nên cô không thể buông tay trái xuống được. Chỉ có thể nhấn chặt vào mới có có thể giúp cô lê bước đi được. Nhưng như vậy lại khiến Mandy trông đáng ngờ vô cùng.

    - Jasmine, xin lỗi, cô có thể cho phép tôi ... – Josh nói và mở rộng cánh tay trái ra như chào đón cô.

Mandy ngay lập tức hiểu được ý định của anh ta là gì. Cô bước vào trong vòng tay của Josh. Anh ta vòng tay trái qua hông cô, đặt tay lên bàn tay cô. Bọn họ giống như một đôi tình nhân đang âu yếm, chứ không còn giống một cô ả đáng ngờ bị bắn vào bụng nữa. Thậm chí cả tốc độ đi của Josh cũng rất vừa phải với Mandy lúc này. Mỗi bước chân của cô đều chạm đến vết thương, đau đớn. Vì vậy Mandy không thể bước nhanh được.

Người bảo vệ ngước đầu lên nhìn hai người vừa đi khỏi bãi giữ xe. Ông ta nhìn chằm chằm vào Mandy. Một cô gái tóc vàng xoăn, trang điểm đậm như gái bán hoa, khoát trên người chiếc áo măng tô quá khổ của đàn ông. Người bảo vệ quay sang nhìn Josh.

    - Xin chào, hôm nay mang bạn về chơi hả?
    - Đúng vậy, Hargis. Thôi bọn tôi lên trước đây! – Joshua trả lời, kèm theo một nụ cười lịch sự.

Sau đó người bảo vệ lại cúi xuống tiếp tục đọc báo. Khi họ đi khuất qua khỏi ngã rẽ, Mandy quay qua hỏi anh ta.

    - Anh quen người đó hả?
    - Ừ, thì đi qua đi lại nhiều lần nên ông ta nhận ra mặt tôi thôi.
    - Anh thường xuyên ra vào khách sạn này?

Mandy nhìn anh ta một cách đầy nghi ngờ. Khi Josh nhận ra câu nói đó có ý nghĩa là gì, anh bật cười.

    - Tôi trọ dài hạn ở đây. Công ty quản lý của tôi đối xử với nhân viên khá tốt phải không? Mà này, cô không thường xuyên xem tin tức phải không? – Josh đột nhiên quay lại hỏi, bọn họ đã đi đến trước cửa thang máy rồi.
    - Dĩ nhiên là có thường xuyên theo dõi rồi. - Mandy gân cổ cãi lại.
    “Ý anh ta là gì? Chê mình thiếu cập nhật thông tin sao?”

Đúng là Mandy ít xem tin tức trên ti vi và đọc báo thật. Cái cô quan tâm chỉ là tình hình tranh giành địa bàn giữa các bang phái mà thôi. Lần này đến lượt Josh nhướng mày nghi ngờ. Anh bỏ tay trái khỏi eo cô, nhấn vào bảng chờ thang máy. Cánh cửa mở trượt ngang qua để chỗ cho bọn họ bước vào. Josh bấm vào nút điều khiển đi đến tầng 20.

    - Ý tôi là cô chắc rất ít theo dõi các tin tức thể thao.
    - Anh đoán xem tôi làm nghề gì? – Mandy hỏi vặc lại. – Nghề của chúng tôi không thường xuyên có giờ rãnh cho lắm.

Josh đột nhiên im bặt, không hiểu rằng anh đang định cho cô làm nghề gì. Cave, kẻ phản bội, tình nhân của ông trùm ... mấy thứ đó đều xứng đáng để cho bọn xã hội đen truy sát.

Cửa thang máy mở ra và bọn họ bước ra ngoài. Trái với dự đoán của Mandy, bọn họ không bước ra một hành lang dài thăm thẳm với muôn vàn cánh cửa của khách sạn. Trước mặt cô là một căn phòng khách rộng mênh mông, với chiếc ghế da to đùng, sàn lót thảm lông, lò sưởi tự động bật cháy khi cảm ứng chủ nhà đã về.

Rõ ràng căn hộ của Josh chiếm luôn toàn bộ một tầng của khách sạn Vinh Quang danh giá. Mandy không thể tưởng tượng được giá thuê của căn hộ này mỗi ngày đắt cỡ bao nhiêu. Cô đã không chỉ gặp được một tên điên, mà còn là một tên điên rất giàu có.

Nhìn thấy chiếc ghế sô pha bọc da to đùng, Mandy rất muốn ngồi xuống. Thế nhưng Josh lại gọi cô đi theo anh ta. Chẳng lẽ cô không được coi như một vị khách để ngồi xuống sao? “Có lẽ anh ta quyết định rằng mình chỉ đáng được ở ngoài ban công.”

Josh lại dẫn Mandy xuống bếp. Được rồi, có lẽ không nên coi thường nhau đến như thế. Cô không định rằng suốt cả tối mình sẽ nằm co ro dưới sàn nhà bếp đâu nha. Cô đang bị thương và mất máu. Sự sáng suốt sắp rời bỏ Mandy rồi. Cô không biết nếu mình mê sảng thì có vô tình giết chết Josh đi không nữa.

Có loại nghề nghiệp gì mà trong vô thức lại đi giết người như vậy không cơ chứ? Xin thưa là, hoàn toàn có loại nghề nghiệp như vậy đó.

Josh kéo chiếc ghế trong bộ bàn ăn ra chờ đợi Mandy. Cô bước tới và mệt mỏi ngồi xuống. Tuy không to như chiếc ghế da nhưng ngồi lên cũng êm ái, dựa vào cũng thoải mái. Suýt chút nữa là Mandy đã rên lên một tiếng sung sướng.

    - Cô đợi ở đây một chút nhé!

Vừa nói xong là Josh đã ngay lập lức rời đi. Nhìn bóng dáng anh ta khó nhọc dựa hết vào cây nạng, Mandy âm thầm tình toán. Tuy cô không còn nhiều sức lực, nhưng vẫn có thể chế trụ được người đàn ông này. Đầu tiên là giật nạng của anh ta, xô ngã xuống đất. Trong nhà bếp này có rất nhiều dao, chỉ còn chọn một cây nhỏ thôi, nhưng lưỡi bén một chút. Lia nhẹ qua cổ họng là ngay lập tức anh ta sẽ im ngay. Và bọn Sói Hoang sẽ không thể nào phát hiện được tung tích của cô được nữa.

Mandy cảm thấy trước mắt hoa lên, bên tai văng vẳng tiếng cây nạng lộc cộc của Josh. Cô lẩm nhẩm ôn lại mấy bước giết người mình đã vạch ra. Giật nạng, chế trụ, và dùng dao cắt cổ họng. Chết tiệt, cô còn chưa kịp tìm được con dao nào nữa. Thế là Mandy ngất đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 15 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 115, 116, 117

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 83, 84, 85

11 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 19, 20, 21

13 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

15 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

17 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

18 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

19 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

20 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Trà Mii
Trà Mii

Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 404 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 818 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 525 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 862 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 310 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 820 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 747 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 710 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 778 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 383 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 631 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 740 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 279 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 600 điểm để mua Đôi chim non
LogOut Bomb: Nam Cung Vân Điệp -> mèo suni
Lý do: Ta hứa ta bomb hết sẽ không bomb nàng nữa T^T
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 264 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 703 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 280 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 560 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: Trường Âm vừa đặt giá 532 điểm để mua Đôi chim non
Cô Quân: Mọi ng hãy vote cho Quân vé vào trong nào.  Gia đình xin cảm ơn và hậu tạ (sau sau sau này =)))
Hạ Quân Hạc: :lol: vote cho Ri Ri đi nà
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 265 điểm để mua Gà con mới nở
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
thuykute: viewtopic.php?t=411418  Mình rất cảm ơn các bạn đã vote cho mình trong vòng 1 Miss 2018. Rất mong các bạn khác ghé link trên, nếu vừa lòng với nhan sắc của tại hạ thì xin một vote nhé. cảm ơn ạ!
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1222 điểm để mua Hamster vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 458 điểm để mua Chuột ham tiền

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.