Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 6 bài ] 

Gom nắng cho em - Chúy

 
Có bài mới 05.11.2013, 14:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 25.03.2011, 12:29
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 49
Được thanks: 58 lần
Điểm: 6.39
Có bài mới [Xuất bản - Hiện đại] Gom nắng cho em - Chúy (Hoàn) - Điểm: 10
images

Gom nắng cho em

Tác giả: Chúy

Giá bìa: 49.000 ₫

Công ty phát hành: Alphabooks

Nhà xuất bản: NXB Lao Động

Kích thước: 12 x 20 cm

Số trang: 84

Ngày xuất bản: 12-04-2013


Giới thiệu

"Gom nắng cho em" là tác phẩm đầu tay của tác giả trẻ có bút danh khá ngộ nghĩnh: Chúy (tên thật Diệu Thúy). Câu chuyện được lấy cảm hứng từ tâm sự của một bà mẹ trẻ trên diễn đàn dành cho phụ nữ. Đây được coi như cuốn truyện nhỏ nhắn gửi gắm những thông điệp thú vị, chân thành về cuộc sống hôn nhân gia đình cho những phụ nữ trẻ. Truyện đã được Al¬pha Books phát hành tại Hà Nội 2/4/2013 và trên toàn quốc ngày 12/4/2013.

"Gom nắng cho em được kể như những lời tâm sự, giãi bày của một bà mẹ trẻ mới chỉ 25 tuổi, có một cô bé con tên Hải Vy. Gia đình nhỏ bé ấm áp của bố mẹ "trẻ con" không hẳn đẹp đẽ và giản đơn như chị đã mơ và mong đợi. Anh chồng sau một thời gi¬an chung sống đã có nhân tình.

"Bao lâu rồi?"

"Gần hai tháng."

"Bạn cùng chỗ làm à?"

"Ừ!"

"Cầm tay cầm chân ôm hôn gì chưa?"

"Chưa…"

"Thật không?"

"À, rồi…"

"Đến đâu rồi? Ngủ với nhau chưa?"

"Rồi, anh xin lỗi"

"Ơ, ngủ với nhau thật à? Ơ, sao nhanh thế, mới quen mà?!"

"Không biết tại sao, anh cũng không muốn, lúc đầu chỉ nghĩ là vui bạn bè thôi, trêu đùa tí, ai ngờ lại thành thế này…"

"Anh có yêu không?"

"Không biết nữa nhưng không thể nói là không được"

Dù thực thà về thú nhận với vợ, nhưng vì có quá nhiều bất đồng và anh thì vẫn không quyết tâm dứt bỏ nhân tình, nên niềm tin về hạnh phúc gia đình của chị đã hoàn toàn sụp đổ. Người đàn ông mà chị nguyện gắn bó cả đời nay đã không còn như xưa nữa. Cái quan trọng nhất cuộc đời người phụ nữ là đứa con, chị nhìn vào Hải Vy mà sống. Cô bé láu lỉnh, đáng yêu là động lực lớn lao và ấm áp giúp chị vượt qua hết thảy mọi khó khăn trong cuộc sống…

Truyện được minh họa bằng những bức tranh ngộ nghĩnh.

Câu chuyện nhỏ nhắn, chân thực của Diệu Thúy sẽ cho bạn đọc hiểu được thứ hạnh phúc giản đơn rằng: "Hạnh phúc không phải là có một mái nhà, mà là sống trong một tổ ấm."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 05.11.2013, 21:38
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 25.03.2011, 12:29
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 49
Được thanks: 58 lần
Điểm: 6.39
Có bài mới Re: Gom nắng cho em - Điểm: 10


Chương 1

"Em này, em thật chậm chạp trong việc phân biệt tay phải và tay trái, nên anh muốn đeo vào tay em một chiếc nhẫn được không?"

Chiều cuối tháng ba, đê sông Hồng lộng gió, rừng tre bát độ xào xạc phía sau lưng, người đàn ông mà tôi hay gọi đùa là "túi thơm" vì mùi nước hoa CK One chàng dùng hai năm qua làm tôi mê mẩn, đã vừa cầu hôn tôi.

***

Tháng tư, đường phố ngập hoa loa kèn, nắng đầu mùa chẳng khi nào đẹp hơn thế, chúng tôi góp tiền đi mua nhẫn. Đàn ông 24 và đàn bà 20 quyết định gắn kết cuộc đời với nhau bằng hai vòng tròn trị giá 2,3 triệu đồng có khắc tên mỗi người.

Tôi đã nhận lời tỏ tình của chàng vào một đêm Noel lạnh cóng. Hai đứa lang thang khắp đường phố Hà Nội, ngắm những thứ lung linh rực rỡ và hứa rằng, Noel năm nay hay nhiều năm sau nữa, bàn tay cũng sẽ luôn nắm chặt. Chàng nói rằng, từ bây giờ, em có thể yên tâm nhìn cuộc sống đằng sau đôi vai anh, cứ ngồi sau xe anh như này mãi mãi nhé!

Chúng tôi yêu nhau vội vàng và gấp gáp như thể những đứa trẻ tranh thủ cúp cua tiết học cùng chúng bạn tụ tập la cà. Hồi ấy tôi vừa chớm sang tuổi hai mươi, tình yêu chúng tôi giản dị và ngọt ngào quá đỗi, nhưng sao tôi thấy tình yêu này rõ ràng làm mình héo hon quá thể.
Ngày ngày, lọ mọ từ Láng vào tận Phùng Khoang, tẩm bổ nắng và gió Hà Nội, chàng đến đón tôi đi học trong trạng thái hai mắt đỏ hoe vì thức đêm không ngủ. Hỏi sao anh không ngủ thì chàng làu bàu bằng cái giọng như trẻ con bị mắng oan: "Mấy lần ngủ dậy muộn, em bị muộn học lại cáu với anh. Nên từ giờ hôm nào đến đón vợ đi học anh sẽ quyết tâm không ngủ, canh đúng giờ đi." Trưa hết tiết học cuối cùng ở giảng đường, bước ra cổng trường đã thấy chàng đứng đợi. Hồi đó, ở lớp chỉ vài đứa có người yêu, và cái việc ngày nào cũng hai buổi đợi ở cổng trường thì chỉ mình người yêu tôi làm được thì phải. Chạy một mạch ra cổng trường, rồi leo lên xe, ôm eo chàng thật chặt đã trở thành một niềm tự hào rất lớn của tôi những năm đại học. Chiều tôi ở nhà học bài hoặc đi học tiếng Anh, chàng thì lăn ra ngủ vì đã thức làm việc cả đêm dài. Giờ giấc sinh hoạt của hai đứa cứ như Việt Nam và Cu Ba vậy, chênh nhau cả nửa ngày cho mọi lúc ăn ngủ.

Vậy mà, số buổi tối chúng tôi không gặp nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay… Một ngày cả trăm tin nhắn cũng không thôi nỗi nhớ. Đêm về lại gọi điện triền miên cho đến lúc… ngủ quên đi mất.

Tôi còn nhớ như in nét mặt buồn thiu của chàng mỗi lần đưa tôi ra bến xe về quê những lúc được nghỉ học. Nhớ mà không dám giữ, giận mà không dám nói… Và đó, quả thật là những ngày dài nhất trong cuộc sống của chúng tôi khi không được gặp nhau.

Vì vậy, cái giải pháp kết hôn này không thể chí lý hợp tình hơn được nữa, nhất định chúng tôi làm đám cưới!

Chúng tôi về thuyết phục bố mẹ hai bên rằng chúng tôi thật sự đã tìm được người chung đường những năm tháng tiếp theo của cuộc đời, chàng có cửa hàng in¬ter¬net, tôi sẽ học xong đại học, không phải lo chỗ ăn ở và không lo một thân một mình. Không ai phản đối, không có lý do gì để phản đối ngoài việc chúng tôi còn quá trẻ, nhưng hai đứa đều "ngoan ngoãn hiền lành" theo lời của mẹ tôi, sớm muộn chúng tôi cũng cưới nhau, nên đây cũng không phải là một đòi hỏi hoang đường. Cả hai bên gia đình đều đã đồng ý. Và tiếp tục những ngày yêu đương liên miên, chụp ảnh cưới, ăn hỏi, đám cưới… cuộc sống như một giấc mơ với hai con người trẻ tuổi khi ấy. Chúng tôi nghĩ chuyện tình của mình thật đặc biệt, chúng tôi nghĩ mình yêu nhau nhiều hơn tất thảy những con người ngoài kia, chúng tôi có nhiều dự tính cho tương lai và đinh ninh rằng sẽ nắm chặt tay nhau đi hết đoạn đường này.

Đám cưới của tôi được tổ chức vào cái năm lạnh nhất của miền Bắc. Tôi trẻ con chẳng biết gì, nên mọi thứ đều được người lớn lo, từ việc đi thuê áo dài và áo cưới. Tôi không còn nhớ kiểu dáng chiếc váy tôi mặc ngày về nhà chồng, chỉ nhớ tôi đã rét run khi chàng đón tôi từ trong phòng ra tiếp khách hai họ. Soa-rê trắng rời khỏi căn ngõ nhỏ từ lúc 6h sáng để lên Hà Nội tổ chức ở nhà chồng.

Có lẽ tình yêu của chúng tôi đặc biệt thật, chúng tôi đều không biết người kia thích ăn món gì, thích màu gì, thích làm gì khi rảnh rỗi, thích đến những đâu khi buồn. Chúng tôi không có bài hát chung, không có một địa điểm quen thuộc để cả hai cùng nghĩ ra ngay nếu muốn tìm người kia, chúng tôi mâu thuẫn trong việc chọn quần áo, chọn đồ ăn sáng, chọn đi đâu cho mỗi buổi tối. Chúng tôi khác nhau. Nhưng chúng tôi cần nhau trong cuộc sống này.

Cuộc sống vợ chồng son êm đềm qua ngày, tôi đi học, chàng đi làm. Vợ chồng trẻ con nên mọi vấn đề của cuộc sống lúc này đều rất đơn giản, những đứa trẻ thường ít khi thấy được sự phức tạp của cuộc sống.

Một năm sau, cô con gái đầu lòng chào đời. Bé sinh vào mùa hè, nên việc học của tôi cũng không bị ảnh hưởng gì, ngoại trừ việc kiêng cữ. Vừa đi học, vừa nuôi con, tôi vẫn cảm thấy cuộc sống lúc đó là một điều kỳ diệu. Những buổi trưa vội vã, tranh thủ cho con bú no, để con ngủ với bố nó rồi tôi đi học. Đi học hai tiếng về, thấy "hai đứa" vẫn lăn ra ngủ ngon lành, tôi ngồi ngắm cái bức tranh hạnh phúc ấy hàng giờ không biết chán. Con gái thường quấy khóc vào đêm, mỗi lần dậy cho con ăn mà tôi gà gật vì thèm ngủ đến phát điên. Thấy vợ lục sục ngồi không yên, chồng lại trở mình, kéo tôi lại: "Tựa vào anh cho đỡ mỏi lưng đi mình." Đêm nào cũng vậy, một đứa nằm ngủ nghiêng hàng giờ, một đứa ngồi tựa, một đứa cứ bú mớm no căng rồi quay ra quấy khóc. Căn phòng lúc nào cũng im lặng như tờ vào 5h sáng lúc tôi lừa đặt con được xuống giường, tranh thủ chợp mắt một lúc đợi trời sáng. Lúc đó mệt, nhưng nghe tiếng thở nhẹ nhẹ đều đều hai bên, tiếng con bé khóc mơ khe khẽ và tiếng chép miệng quen thuộc của chồng trong lúc ngủ, sao tôi thấy yêu cuộc sống này đến thế. Giá mà có thể mang "hai đứa" ấy, đến nơi nào đó, mà một đứa sẽ chẳng già đi, và một đứa cứ bé nhỏ mãi như thế. Ở đâu nhỉ?

Nhớ thời gi¬an ở cữ, tôi được mọi người mang thức ăn lên tận phòng những ngày đầu tiên. Chồng tôi ngồi thổi từng thìa canh, xé thịt gà vào bát vì biết tôi sẽ lười gặm bẩn tay. Rồi những đêm muộn chàng vẫn phải làm việc, nhờ người trông cửa hàng được một lúc chàng tranh thủ phóng xe đi mua cho vợ hộp gà tần. Đêm mùa thu, bố của con gái tôi trở về với hai túi áo nóng hổi vì gà tần và hạt dẻ nướng.

Tôi tin rằng, cuộc sống ấy là bất tận.

Thời gi¬an trôi đi, và vì người ta vẫn còn quá trẻ, nên người ta nghĩ nó vẫn chưa trôi qua quá nhanh để thấy cuộc sống đổi thay quá nhiều.

Con gái tròn một tuổi, tôi ra trường và bắt đầu đi làm. Đúng lúc này công việc của chồng tôi gặp khó khăn. Cuộc sống không còn dễ dàng với bố mẹ trẻ con nữa. Chúng tôi phải thực sự bước ra khỏi sự bao bọc của bố mẹ hai bên để chăm lo cho gia đình nhỏ của mình. Tôi mới đi làm, chàng thì lỡ dở với bao nhiêu công việc vụn vặt, công việc nào cũng không vừa ý và để trôi qua. Chúng tôi cãi vã, yêu nhau, chửi nhau, mâu thuẫn mẹ con, mâu thuẫn vợ chồng, vẫn yêu nhau, rồi lại cãi nhau, đi làm, rồi nghỉ làm, rồi lại đi làm. Vy cai sữa, Vy đi học, vợ trách chồng, chồng phàn nàn, ông bà buồn chán, Vy lớn như thổi, tiếp tục cãi nhau, chán nhau, cắn cấu nhau…

Rồi tôi cũng nhận ra rằng tình yêu có đặc biệt đến đâu, thì những cuộc hôn nhân đều phải na ná giống nhau, vẫn có một vài điều kiện cần và đủ để duy trì. Nếu người ta không thể soạn thảo bộ luật về tình yêu, và lý giải tại sao con người ta yêu nhau, thì lại có hẳn một bộ luật tỉ mỉ cụ thể gọi là "Luật hôn nhân – gia đình" và ai cũng đọc được vanh vách lý do mình bỏ vợ hoặc chồng. Đấy, tình yêu và hôn nhân khác nhau chỉ ở chỗ một cái người ta chẳng nắm bắt được, còn một cái người ta cụ thể ra từng điều khoản và chi tiết.

Vy được gần 2 tuổi, chồng ở nhà hơn một năm trời, không tìm được việc làm, vì một chút mâu thuẫn và tự ái mà chàng lại dang dở. Chồng tôi sống những tháng ngày trầm uất và buồn chán: chơi game, bè bạn… và những cuộc vui chắc để quên đi sự bế tắc của mình trong cuộc sống.

Hai vợ chồng ở cùng bố mẹ chồng. Họ nghĩ tôi không biết cách bảo ban chồng làm ăn. Thiết nghĩ, hơn ai hết chính bản thân tôi mới là người mong chồng đi làm lo cho vợ con. Nhưng tôi cũng thấy mình kém cỏi khi không nói được chồng, hoặc cách nói của mình chưa đạt đến cảnh giới để chồng nghe theo. Chàng vẫn hồn nhiên đi chơi đêm hôm chẳng cần nói với vợ một tiếng, vẫn những trận liên đấu ảo cả đêm, những lần trở về trong mùi rượu và thuốc lá.

Từng ấy thứ trong năm năm qua đã đẩy gia đình của đàn ông 29 và đàn bà 25 đến một ngã ba đường mà mỗi người đang nhìn về một hướng.

Chồng chán nản bất cần vì gặp khó khăn trong công việc, vợ mệt mỏi vì cứ một mình lầm lũi lo cho con. Họ trách nhau rằng không biết cảm thông chia sẻ, động viên an ủi và xót xa. Họ nghĩ rằng tình yêu đã hết, ở với nhau chỉ vì trách nhiệm với cục vàng đang ngày càng khôn lớn.

***

Và một con đường mới…

Cơ hội cho công việc của chồng mở ra, cũng là công việc chàng rất thích, được làm những chiếc bánh, những thứ mà chàng vẫn tự hào là chàng nấu ăn giỏi và rất khéo tay.

Chồng tôi đi làm được hai tháng. Tháng đầu rất ok, thường xuyên mang đồ ăn hay gì đó về cho vợ, kể về công việc ở chỗ làm vui vẻ và hào hứng.

Sang tháng thứ hai, chồng lấy lý do công việc phải ở lại muộn, 11h mới về được, tôi tin chồng nên cũng ok, về muộn được một thời gi¬an, chồng lại lý do về muộn thế mà sáng 5h đã phải đi thì mệt lắm nên hôm nào muộn quá anh ngủ luôn chỗ làm nhé. Ừ thì cũng ok.

Khổ, ai nói tôi ngu cũng được chứ từ trước đến giờ bị bệnh tin chồng, không bao giờ nghĩ rằng có chuyện nọ chuyện kia, dù không phải tôi không nghi ngờ.

Rồi chuyện gì đến cũng đến, con đường mới ấy đang dẫn chúng tôi ra biển…

Chồng tôi bị phát hiện ngoại tình sau vụ xô xát với người yêu cũ của cô nhân tình bé bỏng, làm cùng chỗ với chồng tôi.

Lúc đầu thấy mấy vết bầm tím trên mặt chồng, tôi còn tưởng chàng đi gây thù chuốc oán với hội chơi điện tử nào đấy, chồng bảo "bị đánh ghen đấy" tôi cười phá lên không tin. Xong ngẫm một lúc tôi bảo:

"Ừ thế thì mong là bị đánh ghen, chứ nếu bị hội nào thù ghét oánh cho thì khổ cả đời vì chúng nó chả để mình yên đâu."

Chồng giật mình.

"Sao tốt với anh thế, đến lúc này vẫn nghĩ cho anh à?"

"Ừ, vợ chồng mà!"

"Nhưng anh đã lừa dối em, những lần trước em nghi ngờ là oan cho anh đấy, nhưng lần này là thật."

"Thật hả anh?"

"Ừ!"

"Bao lâu rồi?"

"Gần 2 tháng."

"Bạn cùng chỗ làm à?"

"Ừ!"

"Cầm tay cầm chân hay ôm hôn gì chưa?"

"Chưa…"

"Thật không?"

"À, rồi…"

"Đến đâu rồi? Ngủ với nhau chưa?"

"Rồi, anh xin lỗi!"

"Ơ, ngủ với nhau thật à? Ơ, sao nhanh thế, mới quen mà!?"

"Không biết tại sao, anh cũng không muốn, lúc đầu chỉ nghĩ là vui vẻ bạn bè thôi, trêu đùa tý, ai ngờ lại thành thế này…"

"Anh có yêu không?"

"Không biết nữa nhưng không thể nói là không được."

Và rồi từ đó tôi tìm được sợi dây kết nối mọi thứ lại với nhau. Tự nhiên một tháng gần đây chồng không về nhà thường xuyên, cách ly hẳn với vợ, thường xuyên trách móc tôi không biết cách sống với nhà chồng, không khéo léo, không khí gia đình căng thẳng nên không muốn về nhà.

Chồng tôi nói đúng.

Tôi ương bướng và ăn thua trẻ con, việc gia đình không thể nói ai đúng ai sai được, phải biết nhịn và khôn khéo nhưng tôi lại làm không nổi. Tôi cũng tự ngụy biện cho mình rằng gần hai năm vật lộn một mình nuôi con, chồng thì sờ sờ bên cạnh, nhiều lúc nó làm tôi phát điên.
Không phải tôi không biết chồng đang chán. Đang được chồng yêu thương nhường nhịn, giờ quay ra lạnh lùng hắt hủi mình, phụ nữ có tự cao đến mấy lúc này cũng thấy tủi thân lắm. Nhận thấy mình sai một nửa trong cơ sự này, tôi cố gắng thay đổi, sống hòa hợp hơn với nhà chồng, tôi thật lòng làm vậy và tôi đã làm được.

Tưởng mình thay đổi thì chồng sẽ tốt hơn, vậy mà chồng vẫn đi biền biệt, tự nhủ là vì công việc, chồng ở nhà lâu quá nên đi làm thấy vui nên ham mê cũng tốt.

Ai ngờ, hai từ tôi chỉ toàn nghe người ta nói, giờ chính mình thốt lên mới thấy đau.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 05.11.2013, 21:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 25.03.2011, 12:29
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 49
Được thanks: 58 lần
Điểm: 6.39
Có bài mới Re: Gom nắng cho em - Điểm: 10
Chương 2.1

Từ lúc nhận thông tin đó từ chồng, cả chiều cho đến tối, tôi không thể gọi tên được bất kỳ cảm xúc nào đang diễn ra trong mình. Có lẽ là một thứ cảm xúc đặc biệt mà một người sống nội tâm và hay tưởng tượng như tôi cũng không thể hình dung ra được. Tôi thật sự, không thể tin vào điều đó bởi có một niềm tin lớn hơn trong tôi chắc mấy chuyện như thiên tai, chết đột tử, bị cướp tấn công, hay bị phản bội… ông trời sẽ chừa mình ra.

Đầu óc tôi thật sự trống rỗng. Tôi không biết mình nên thể hiện thái độ và cảm xúc như thế nào cho phù hợp với một người phụ nữ vừa bị cắm sừng. Khóc lóc, gào thét, hay cười cay đắng điên dại… Tôi không biết, không biết, không biết…

Còn đang ngồi thừ trong phòng, thì con gái tôi chạy lên í ới đòi mẹ cho ăn cơm sớm. Vội vàng bế con xuống bếp để sắp thức ăn mang lên phòng vừa xem hoạt hình vừa ăn, tôi cố gắng để làm đứt đoạn những suy nghĩ miên man trong đầu mình và tự nhủ tối nay tôi sẽ nói chuyện với chồng về việc này.

Cố gắng làm thật nhanh mọi thứ trong một buổi tối. Cho con ăn, tắm cho con, mẹ ăn cơm, mẹ đi tắm… và tiết mục suy nghĩ năm phút của nó xem tối nay sẽ ngủ với mẹ hay với bà. Chồng tôi vẫn đang ngồi dưới phòng khách, điện thoại tanh tách nhắn tin cả buổi tối. Con bé đòi ngủ cùng mẹ dù tôi đã thuyết phục rằng ngủ với bà thì sẽ được xem hoạt hình. Lại phải mắc màn rồi ru nó ngủ mà lòng thì như lửa đốt muốn gọi chồng lên nói chuyện cho thật nhanh. Tôi cần làm rõ tất cả chuyện này, cần nghe một lời giải thích đằng sau cái thông báo rất rõ ràng chồng nói với tôi rằng đã có người khác.

Con ngủ xong tôi chạy xuống nhà, gọi chồng lên và muốn nói chuyện.

Chồng tôi ngồi nói chuyện điện thoại, và qua vài ba câu thì tôi đoán ra anh ta đang nói chuyện với nhân tình. Qua thái độ thì có vẻ hắn cũng cú vì bị đánh một cách rất lãng xẹt. Tôi nóng mặt quá, đang sốt ruột muốn hỏi cho ra nhẽ mà chúng nó cứ rì rầm trước mặt. Tôi bảo chồng đưa điện thoại cho tôi nói chuyện, chồng đôi co bảo tôi lên phòng trước đi, nhưng thấy tôi nghiêm trọng nói thêm lần nữa thì cũng làm theo.

Tôi nói bằng tông giọng bình thường nhất có thể với người đàn bà tôi chưa từng biết qua:

"Em gái, chị bảo này, giờ muộn rồi đấy, bố mẹ chị đang ngủ, em có chuyện gì thì đến đón chồng chị đi luôn rồi hai người ra ngoài nói chuyện, rì rầm thế này mất ngủ quá."

"Chồng chị muốn nói chuyện với em thì mới nói chuyện nãy giờ, không muốn nói chuyện với em thì đã không nghe máy."

Ừ nhỉ, con này có lý, rõ là chồng mình chả ra làm sao cả. Bảo chồng có gì nói chuyện sau, đêm hôm rồi. Hắn không nghe, lại nói chuyện tiếp, tôi điên quá bảo các người đến đón nhau ngay ra ngoài nói chuyện, đừng trêu ngươi người khác kiểu này.

Chúng vẫn nói chuyện.

Tôi cầm điện thoại đập choang xuống đất. Hắn điên tiết quay sang gầm lên với tôi. Tôi đưa điện thoại của tôi cho hắn:

"Đập đi cho hòa!"

Thôi xong, tưởng nói đùa ai ngờ cơn điên lên hắn làm thật. Tôi lên cơn, chuyển ngay sang tông "mày – tao".

"Tao đã muốn tử tế nhưng mày không để tao tử tế đấy nhé, mày làm tao điên lên rồi đấy!"

"Mày điên lên đi, tao muốn mày điên thế này chứ mày đừng có im lặng và thản nhiên như lúc nãy, thế này mới là bình thường."

Bố mẹ chồng trên nhà chạy xuống. Chắc đã nghe được phong thanh câu chuyện lúc nãy nên hiểu ngay cậu quý tử đi ăn phở, gào thé lên như không tin nổi. Bố chồng tôi rít qua kẽ răng: "Đâu đâu, con khốn nạn ấy đâu?"

Mẹ chồng thì chắp tay lạy ông con giời đánh rồi ngồi gục trên ghế vì không còn đứng vững. Tôi không biết nên làm gì trước cảnh bố mẹ chồng choáng váng, chồng thì loay hoay lắp lại điện thoại tìm cách cho nó hoạt động. Phải mất vài phút tôi mới bình tĩnh lại được, cố gắng thuyết phục ông bà về phòng để vợ chồng tôi nói chuyện. Đợi đến khi nghe được tiếng dập cửa trên tầng, tôi mới bảo chồng:

"Anh lên phòng rồi nói chuyện."

"Đợi một lúc rồi anh sẽ lên."

Bước vào phòng, ánh đèn vàng lờ mờ và cô con gái đang nằm dang chân dang tay ra ngủ. Tôi bần thần như thể Đôre¬mon vừa ở đây, mở cho tôi cánh cửa thần kỳ, bước vào cuộc sống của người khác chứ không phải của tôi vậy. Tôi sắp ngạt thở nếu cứ phải kìm nén mãi thế này nên vừa thấy chồng bước vào và kéo cửa lại tôi đã gấp gáp hỏi:

"Giờ anh định thế nào?"

"Anh không biết, không bao giờ anh có ý định từ bỏ gia đình, anh cũng không biết tại sao mình làm thế, tất cả là lỗi của anh."

"Ngoại tình thì về nói với em một câu, em cho anh đi tìm hạnh phúc, chứ sao về nhà trách móc em không biết sống, không biết cư xử nên anh mới chán không muốn về."

"Đúng là như thế mà, đó cũng một phần lý do khiến anh chán nản và mệt mỏi, anh cố gắng thế nào thì em và gia đình cũng không hòa hợp được, đúng lúc ấy một thứ tình cảm mới đến, anh chẳng biết sao anh lại thế, anh không tưởng tượng được anh lại như thế."

"Ừ thật, chẳng có tiền, lại có vợ và con rồi sao gái nó lại theo nhỉ!"

"Anh sợ về nhà lắm, nhìn em và con là anh lại thấy ghê tởm mình, nhiều hôm anh cứ đi nhưng không biết mình đang đi đâu, anh sợ nhìn thấy em cố gắng vì gia đình, sao em lại không như thế từ nhiều tháng trước, sao bây giờ mới như vậy vì anh?"

"Thế sao thấy em tốt rồi mà anh không dừng lại?"

"Quá muộn rồi!"

"Anh làm em sợ đấy, từ nãy đến giờ sao em chả thấy buồn mà chỉ thấy sợ thôi anh ạ!"

"Em đừng nói nữa..."

"Em đang muốn khóc và cắn cấu anh lắm nhưng chả hiểu sao em cứ thế này thôi, chả cả tức giận được."

"Em bị hâm à!?"

"Ừ, em đang mong hâm thật đi để đỡ phải nghĩ đến việc anh và nó lôi nhau lên giường đấy."

"Em này!"

"Sao?"

"Sao anh lại như thế, anh nhìn lại mình anh còn thấy kinh tởm, anh cảm giác cơ thể anh bẩn thỉu, anh thấy ghê ghê chính mình."

"Ừ nói hay thế nhưng giờ bảo anh chấm dứt hết anh có làm được không?"

Hắn im lặng, hắn sợ, hắn sợ phải đưa ra bất kỳ quyết định nào lúc này.
Còn tôi như bị ma nhập, tôi đang nói nhảm về câu chuyện ngoại tình của ai chứ chẳng phải của mình.

Mặc kệ hắn ngồi tựa cửa, tôi lên giường kéo con bé dịch về phía mình và nhắm mắt lặng im. Thật may là đêm đó tôi không hề mất ngủ.

***

Sáng hôm sau tôi và con gái vẫn có một ngày bình thường, bố mẹ chồng nhìn mình bằng ánh mắt chờ đợi, chờ đợi một cơn thịnh nộ, chờ đợi một hành động gì đó, nhưng tôi không làm nổi, không thể la mắng được.

Xuống giúp ông bà dọn hàng một lúc rồi hai mẹ con đi học đi làm. Chiều về nhà chẳng thấy chồng đâu, mẹ chồng nói hắn đi đâu từ sáng, tôi nghĩ chắc lại đi gặp con kia cũng nên, cũng đoán thế thôi chứ thật lòng vẫn mong là không phải.

Tôi sinh hoạt mọi thứ trong lặng im, không muốn nói chuyện với ai kể cả cô con gái lúc nào cũng véo von bên cạnh. Cả gia đình tôi chìm ngập trong những tiếng thở dài, những cái lắc đầu buồn bã của bố mẹ. Không khí đáng sợ ấy bao trùm lên tất thảy những con người mà mới tuần trước chúng tôi còn vui vẻ bàn luận về việc sau này sẽ mở một cửa hàng bánh cho chồng tôi làm.

9h tối, chồng tôi cạch cửa phòng và bước vào với bộ mặt lầm lì không cảm xúc. Tôi lại vội vàng quay ra chất vấn như thể sợ hắn lại đi mất.

"Anh giải quyết đến đâu rồi?"

"Chưa đến đâu cả, nó muốn anh về với gia đình, muốn xin lỗi mẹ con em, nhưng cứ luôn miệng kiểu Không có em liệu anh có hạnh phúc không?"

Chồng tôi lại mủi lòng hay sao ý.

"Ơ, kệ nó chứ, quan trọng là anh thế nào thôi. Nếu anh không dứt được cũng đánh tiếng với em một câu, anh với em không sống được với nhau thì ít nhất cũng phải có một đứa tìm được hạnh phúc, đã thế anh đừng có mà chia tay vội, cứ để đấy đi, cho em nghĩ mấy hôm nữa, em với anh có khi giải tán đi, em không thể sống mà không yêu được."

"Em hâm à, không sống với em thì anh cũng chẳng ở với ai cả."

"Mà anh đi đâu cả ngày mọi người gọi không được, loạn hết cả nhà lên đấy."

"Đi uống nước loanh quanh thôi."

Tôi ngồi dậy lục trong tủ ra cái hộp đưa cho chồng.

"Cho cái này, cần thì dùng đến, đừng có để hậu quả."

Chồng té ngửa khi thấy vợ đưa cho một hộp bao cao su. Durex dâu thơm lừng.

"Em bị điên rồi, em thế này làm anh sợ đấy! Sao em lại thế, sao không chửi mắng anh?"

"Ơ hay, em mắng anh chửi anh thì anh có yêu em lại như xưa không, anh có cắt đứt mối quan hệ kia không? Bao cao su là em tặng anh đấy, đừng có quan hệ linh tinh mà mang bệnh vào người rồi nhỡ con kia có thai thì ở đấy mà khóc nhé."

Tôi chẳng hiểu mình đang làm gì nữa. Não bộ tôi hình như không hoạt động, hoặc đúng hơn, nó đang lơ là trách nhiệm làm trung ương thần kinh để cho tôi tự nói và hành động như một kẻ điên vậy. Chẳng lẽ, tôi lại đau đến mức khiêu khích hắn, đau đến mức tê liệt cả lý trí và cảm xúc. Hay tôi đang cay cú mà nói ra những điều chua chát ấy.

Chồng tôi ngồi bó gối và vò đầu bứt tóc, nói rằng hãy để hắn được yên, ngay lúc này hắn không biết phải làm gì cả, không biết phải nhìn mặt tôi như nào nữa, cầu xin tôi đừng nói gì, đừng hỏi gì. Và tôi lúc này, cũng không biết phải làm gì…

***

Suốt một tuần sau đó, ban ngày tôi đi làm trong sự đau khổ, trong trạng thái ngơ ngẩn của một con người bị nỗi đau đầy tận lên trời, khóc lóc điên dại những lúc đi ăn trưa với cô bạn thân. Tôi không ăn nổi cái gì, không thiết tha cái gì, nhưng đúng 5h30 tan sở lại giữ trạng thái bình thường nhất để trở về nhà. Vì bố mẹ chồng lúc này chỉ nhìn vào tôi, tôi mà gục, mà bỏ đi thì hai ông bà chắc cũng phát điên mà chết với thằng con ấy. Đã có lúc, tôi mạnh mẽ như vậy.

Họ hàng hết người này đến người khác chửi mắng chồng tôi. Hắn quay cuồng và bấn loạn. Cuộc sống là một đống hỗn độn mà hắn không biết mắc vào từ lúc nào và thoát ra thì phải làm sao.

Rồi chỉ có vợ là không chửi, những lúc như thế chồng tôi bảo chỉ mong đến tối, nói chuyện với vợ, vì chẳng hiểu sao hắn lại có thể kể hết mọi chuyện cho vợ nghe, lúc này mới thấy phục bản lĩnh của vợ mình.

Tôi bảo hắn:

"Em sống bằng tình cảm, nên lúc tình cảm không còn thì chả chuyện gì quan trọng với em nữa cả. Anh cũng vậy. Anh không yêu em nữa thì anh như nào với em cũng không quan trọng."

Tôi nói dối. Tôi hay nói ngược như thế để lấp liếm đi cái điều mình thực sự mong muốn.

"Ai nói rằng anh hết yêu em?"

"Yêu em sao còn làm thế?"

"Anh không biết."

***

Những cuộc nói chuyện như thế ngày này qua ngày khác, và chúng tôi càng lúc càng nhận ra, lối đi này, có lẽ sẽ dẫn ra biển…

Một tuần đó, chồng tôi lên chùa hàng ngày, vì nói rằng muốn lòng thanh thản. Chồng bảo sợ nhất bây giờ là chuyện qua đường ấy để lại hậu quả và chính cô nhân tình kia cũng lằng nhằng không rõ.

Trời đất, chúng nó làm tôi phát điên mất. Chuyện này đã kết thúc, hay mới chỉ là bắt đầu?

Những lúc bế tắc và đầu óc như sắp nổ tung, tôi lại dắt xe rồi lang thang trên đường, để cho gió heo may tháng mười làm mình dịu lại. Tôi nghĩ chồng tôi ra nông nỗi này là do tôi không tạo được không khí gia đình hòa thuận, không khéo léo trong chuyện làm ăn để giúp chồng. Lúc chồng ở nhà không đi làm, tôi cũng chỉ nghĩ đơn giản là mình nuôi chồng, mình chăm chồng chăm con chứ cũng không động viên chồng nhiều, lắm lúc cáu lên còn cục súc nữa. Lúc được yêu thương thì không biết trân trọng, cư xử ngang ngạnh nên chồng mới chán như thế, tôi trách mình nhiều lắm nên cố nhắm mắt và miệng nói cho qua chứ chẳng biết có qua được không.

Không phải tự dưng chồng ngoại tình về mà vợ cứ nhận lấy nhận để mình sai đâu. Có sống với tôi mới biết, chịu được tôi thì chồng tôi đã yêu tôi lắm rồi, nghĩ lại tôi còn chả chịu được mình. Đến ngay cái việc đi mua kem đánh răng hay thay sổ liên lạc cho con tôi cũng làm cho nó bất thường. Tôi có một quyển sổ, ghi một danh sách những người sống quanh tôi, và hàng ngày tôi nghĩ xem, khi họ chết tôi sẽ ghi lên bia mộ họ câu gì? Tôi điên không, đó là một trong nhiều sở thích khác người của tôi như ngồi một mình rồi tưởng tượng cảnh mình là nhân vật trong phim nọ phim kia, cảnh tôi nổi tiếng, tôi gặp tai nạn, nhà cửa tôi bị làm sao… Tôi cư xử như một cỗ máy bị vận hành ngược vậy. Tôi yêu chồng nhưng toàn thể hiện ra sự cáu gắt, bực bội khiến chồng nghĩ rằng vợ nó coi thường mình, không trân trọng mình, chứ thật lòng tôi yêu còn chẳng hết.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 6 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 113, 114, 115

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 79, 80, 81

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
The Wolf
The Wolf

Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 436 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 631 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 714 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Hoàng Thiên vừa đặt giá 327 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 310 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 600 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Hoàng Thiên vừa đặt giá 294 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 279 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 679 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 427 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 310 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 405 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 384 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 364 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 345 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 327 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 279 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 553 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 250 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 645 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 310 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 613 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: tuyền xù vừa đặt giá 525 điểm để mua Bông tuyết

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.