Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 43 bài ] 

Thái Giám Đại Quan - Fressia Phan

 
Có bài mới 09.07.2013, 18:43
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 07.02.2013, 16:57
Bài viết: 1884
Được thanks: 562 lần
Điểm: 10.95
Có bài mới [Cổ Đại] Thái Giám Đại Quan - Fressia Phan - Điểm: 10
Thái giám đại quan

Thể loại: Cổ đại

Tác giả: Freesia Phan

Nguồn : https://freesiaphan.wordpress.com/


Lời tựa: Không phải PHƯỢNG HOÀNG, em chỉ là chim sẻ…

images

PHẦN 1: MỘC HỒ CHÌM BIỂN LỬA

Trích đoạn:

“Sự gắn kết giữa nam và nữ mang tên “tình yêu” dường như là thứ gì mong manh lắm. Lăng Lam chớp mắt, cảm nhận tiếng thở đều đều của Càn Long đang nằm bên cạnh mình. Hắn ôm chặt nàng trong vòng tay cho dù đã thiếp ngủ say, dường như hắn sợ nàng sẽ lại chạy trốn khỏi vòng tay hắn, nàng sẽ lại bay nhảy nơi phương trời nào đó mà có lẽ sẽ chẳng bao giờ hắn có thể tìm thấy được. Giang sơn của hắn rộng lớn tới nhường ấy mà người con gái hắn yêu lại nhỏ bé tới nhường này…

Nàng dùng ngón tay chạm lên bờ mi đang khẽ rung của Càn Long. Hắn ngủ dường như không ngon giấc, thỉnh thoảng lại mở mắt, thấy nàng vẫn kề bên mới yên tâm tiếp tục say giấc nồng. Lăng Lam không tin tưởng vào tình yêu của nam nhân. Dường như đối với họ, tình yêu là thứ quá dễ để trao gửi… và cũng quá chóng tàn lụi. Cũng như phụ thân vứt bỏ mẫu thân chỉ vì vài vạn lượng bạc, cũng như Càn Long vứt bỏ các cung phi khác để đến với một thái giám giả trang như nàng… Rồi cũng sẽ có ngày hắn vứt bỏ nàng, tới bên một đoá phù dung khác. Nam nhân cũng chỉ như những chú ong đi hút mật, ong đâu có chung thuỷ với riêng một bông hoa nào…

Canh bạc này nàng chắc chắn thua, nàng hiến dâng mình để có thể dựa vào đôi vai vững chắc của hắn. Nàng đã quá mệt mỏi bởi những năm tháng không sống đúng với bản thân, đã kiệt sức bởi những toan tính để có thể giết hắn,… vậy mà cuối cùng nàng lại ngã vào vòng tay hắn. Không do dự nhiều và cũng chẳng lưỡng lự, nàng trao gửi hắn bản thân mình… Giờ nàng không còn muốn ám sát hắn nữa, ý định đó dường như quá xa vời với năng lực của nàng… Lăng Lam không yêu hắn, nàng chỉ đơn giản trao thân cho hắn, nếu nàng đã cho Càn Long cái hắn muốn, hắn có lẽ sẽ buông tha nàng… cho nàng tự do rời khỏi Tử Cấm Thành, cho nàng tung cánh vút bay rời khỏi chốn ngột ngạt đáng sợ này…

Vòng tay ôm của Càn Long khẽ siết chặt hơn khiến Lăng Lam rùng mình, nàng co người lại…

Liệu có thật nàng sẽ được thoát khỏi nơi đây??”


“ Là nàng tự đẩy hắn ra xa mình hay đó là chuyện sớm muộn sẽ xảy ra? Lăng Lam nhếch mép cười khinh thường, cái thứ mà nam nhân gọi là “tình yêu” luôn là thế: Chóng tàn như tốc độ mà nó tới. Nàng đã đoán trước được rằng chuyện này sẽ xảy ra. Hắn là hoàng thượng, hắn sẽ chẳng lưu luyến gì một nữ nhân trọc trán như nàng, vây quanh hắn luôn là các đại mĩ nhân, nhất là nàng Hà Tam Cô luôn kè kè, hắn quên nàng là phải thôi.

Lăng Lam không trách cứ, nàng chấp nhận chuyện đó như lẽ thường của tạo hoá, như việc Mặt trời có mọc và cũng có lặn, nước biển dâng rồi lại rút,… vậy thôi. “



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn colleneal về bài viết trên: Tocdothuhut, ongbjrak198
     

Có bài mới 10.07.2013, 19:09
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 07.02.2013, 16:57
Bài viết: 1884
Được thanks: 562 lần
Điểm: 10.95
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Thái Giám Đại Quan - Fressia Phan - Điểm: 10
PHẦN I: MỘC HỒ CHÌM BIỂN LỬA

CHƯƠNG 1


Hắn kiêu ngạo bước vào thanh lâu, ánh nhìn phong lưu quét mọi ngóc ngách. Nhận ra miếng ngọc bội đắt giá đang khẽ đung đưa theo từng bước đi của hắn, vị tú bà đầy kinh nghiệm vội vàng đả đưa dẫn tới hai cô nương khi thấy Lăng Lam và hắn đi cùng nhau.

- Gọi mười cô nương đẹp nhất tới! Vị huynh đệ ta hiện đang rất cần nữ nhân!- Hắn cười gian xảo, nháy mắt với nàng.

Dáng điệu mệt mỏi, Lăng Lam khẽ thở dài:

- Người đừng trêu nô tài nữa. Người thừa biết tiểu nhân thuộc cái dạng gì…

Tiếng cười hắn sang sảng vang vọng khắp thanh lâu, rồi hắn thì thầm gì đó với tú bà mà nàng chẳng thèm để tâm, chỉ đảo mắt ngắm nhìn mê mẩn những nữ tử phục sức sặc sỡ đang tiếp khách nhân.

Tú bà dẫn cả hai tới một phòng rộng sực nức nước hoa, ngọn nến cháy đỏ cho dù đang giữa thanh thiên bạch nhật, bà ta phe phẩy chiếc khăn tay thêu diêm dúa:

- Hai vị đại gia xin hãy đợi một lát, các cô nương sẽ tới hầu hạ ngay.- Tiếp tới liền nở một nụ cười choét môi đỏ khiến Lăng Lam không khỏi kinh hãi. Tại sao dung nhan cỡ này lại là chủ thanh lâu bậc nhất Kinh Thành được nhỉ?

Hắn quàng tay qua vai nàng, ánh mắt giễu cợt, cười tới nghiêng ngả:

- Ngươi đúng là số đen đủi. Chưa kịp nếm mùi hồng trần đã bị “xoẹt” đi mất.

- Hoàng thượng.- Lăng Lam cười đểu.- Nô tài tự biết phận mình thái giám là khổ, khỏi cần Ngài nhắc nhở. Nhưng mà Ngài hay tới thanh lâu như vậy, đêm đêm lại có các nương nương thị tẩm, chỉ sợ dù Hoàng thượng ngài chưa bị “xoẹt” như tiểu nhân thì cũng sớm muộn bất lực không dùng nổi.

- Ô.- Mắt hắn sáng lên.- Miệng lưỡi tiểu tử ngươi thật không vừa! Đúng là được ta đào tạo từ nhỏ có khác!

Nàng liếc nhìn hắn, vứt cánh tay đang quàng trên vai mình xuống, ngồi xuống rót chén trà cho bản thân, giọng điềm đạm nhưng trong lòng chỉ muốn chém hắn một nhát:

- Cái đó chẳng biết Ngài dạy nô tài hay nô tài dạy ngài?

Hắn đang định mở miệng nói tiếp thì cửa phòng mở vội vã, ùa vào là những nữ nhân xinh đẹp tự động xếp hàng cho hai người chọn.

Vừa nhìn thấy tướng mạo của Hoằng Lịch, khuôn mặt các cô nương đã đỏ ửng, tay túng quẫn vo vê chiếc khăn lụa, mắt lúng liếng ngước lên nhìn hắn một cái, thấy hắn đang nhìn mình cười thì hồn đã siêu, phách đã lạc, mặt ngu ngơ như vừa trúng phải mê hồn hương.

Trong đám đó, nàng nhận ra một nửa non cũng đang mình nhìn với loại ánh mắt thèm thuồng, chỉ hận không thể lao ngay tới chồm lên chiếm lĩnh nàng khiến Lăng Lam giật mình thảng thốt, vội vã tránh né ánh mắt của họ, lúi húi lấy khăn tay ra chấm mồ hôi hột.

- Cô nương nào thích ta thì tới ngồi vào lòng ta, còn ưng hắn thì cứ tới mà xâu xé.- Giọng hắn gian tà, liếc Lăng Lam đầy nét cười giảo hoạt.

Lập tức, một lực lượng hùng hậu các cô nương lao tới phía hắn và nàng. Nhanh như cắt, một cô nương mạnh bạo ngồi lên đùi nàng rồi châm tửu, chuốc li rượu nồng. Nàng khóc không ra nước mắt, thầm oán sao nữ tử thanh lâu lại mạnh bạo đến thế, chẳng lẽ tướng nàng giả trang giống tiểu thư sinh yếu ớt nên khiến các cô nương ấy thấy mới lạ, liền nổi hứng thú?

Thấy bộ dạng như gặp phải cọp của Lăng Lam, Càn Long cười càng khoái trá, vừa ôm mỹ nhân trong tay vừa liếc nàng kiểu như xem tuồng miễn phí giải khuây vậy.

Bên cạnh đó, những cô nương mạnh dạn đang dò tay vào gáy, cổ,… thậm chí có người bạo hơn đang nhắm tới tới cạp quần của nàng. Hoảng loạn, Lăng Lam đứng bật dậy, làm đổ cái ghế gỗ ra đất, khuôn mặt nàng đỏ bừng, vội vàng chạy khỏi căn phòng toàn xuân sắc. Quyết không để nàng thoát thân một cách dễ dàng, các cô nương vội vã đuổi theo, vươn vuốt muốn tóm nàng. Chiếc áo ngoài của Lăng Lam bị họ túm, lột ra nhanh chóng, đai lưng cũng nhanh chóng bị lột. Cho dù Lăng Lam có giãy dụa thế nào cũng làm sao đọ nổi với sức lực mười cô nương đang hừng hực? Nàng bấu móng tay vào thành cửa bám chắc, lệ thầm rơi trong lòng, ước ao tự do ngoài kia, trên thân chỉ còn bộ quần áo trắng dài mặc bên trong.

Có vẻ đã hết hứng xem vở kịch nàng đang diễn, Càn Long mới cất giọng:

- Các mỹ nhân thôi hãy tha cho y. Ra đây đại lão gia ta sẽ chiều tất cả!

Tiếp theo là tiếng cộp một nhát. Một thỏi vàng kim đặt lên bàn. Các cô nương thấy rõ ràng hắn sẵn sàng chi tiền hơn nàng liền ùa về hắn, ngậm ngùi buông tha Lăng Lam.

Hốt hoảng và cũng thêm phần bất ngờ vì được tha, Lăng Lam nhanh chóng khoác áo ngoài, cài thắt lưng rồi chuồn thẳng. Lòng tấm tức rủa hắn lao lực về chầu tiên tổ luôn cho hoàng triều này tuyệt tôn!

Ngồi ở cửa thanh lâu thưởng trà chờ cho hắn “xong việc”, nàng kéo cái mũ lữ khách sụp xuống thêm chút nữa khi nhận ra tấp nập nơi này chính là những mệnh quan triều đình. Thật là thú vị, trên dưới Thanh triều đều tới Vạn Hoa lâu này, mà mỹ nhân đệ nhất thì chỉ có duy nhất một nữ tử tên Hà Tam Cô. Từ hoàng thượng cho tới quan tam phẩm đều dùng chung một người đàn bà. Quả nhiên là một nét đặc sắc được lưu giữ từ thời cổ chí kim!

Đang ngồi mân mê chén trà, đột nhiên nàng thấy người mình bứt rứt, nóng hừng hực, ánh mắt vô thức lướt trên thân thể những tráng sĩ đang phi ngựa trên đường…

Xuân dược! Lăng Lam hoảng hốt. Tại sao nàng lại không nghĩ tới việc ấy? Trong trà của thanh lâu chẳng khi nào thiếu thứ ấy! Trời hỡi!!!!

Lăng Lam thở hổn hển, muốn khóc nhưng lại không ra nước mắt, cố cầm cự, run lẩy bẩy tới y quán gần nhất. Nhìn thấy nàng, thầy lang hừ một tiếng khinh miệt nhưng vì ngân lượng nên vẫn miễn cưỡng đưa thuốc giải. Vơ lấy như gặp vàng, nàng nhai nhai đám thuốc bốc mùi trong miệng. Tác dụng giải dược rất rõ, Lăng Lam từ từ thấy tâm trí mình bình ổn lại. Nàng thở phào nhẹ nhõm, lả người ngồi trượt xuống ghế, thân thể không còn chút sức lực. Tên hoàng thượng chết tiệt! Đã không được hưởng xuân sắc thì chớ, hắn lại còn hại nàng nông nỗi này!

Sau khi phục hồi, Lăng Lam trở về quán ăn đối diện thanh lâu chờ hắn, miệng lẩm bẩm tiếp tục rủa xả.

Cuối cùng, sau chục cuộc thác loạn diễn ra trong hàng tá canh giờ, Càn Long cũng xộc xệch rời khỏi phòng, ra cửa nhìn Lăng Lam cười toe như kẻ ngốc.

- Ngài chắc thỏa mãn lắm rồi?- Nàng tươi tỉnh nói, tay cần mẫn chỉnh lại quần áo cho hắn.

- Hiển nhiên.- Hắn sảng khoái nói, rồi bất chợt nhìn nàng thở dài giễu cợt.- Còn ngươi chắc đau đớn lắm. Muốn mà không được?!

- Nô tài khác Người, hoàng thượng ạ.- Nàng nói nhỏ chỉ đủ để Càn Long nghe thấy.- Vì đã “xoẹt” nên chẳng còn cái ham muốn ấy nữa. Mục đích của việc “xoẹt” là vậy mà.- Dứt lời liền khuyến mãi cho hắn thêm một cái nháy mắt.

- Ôi, thật tội nghiệp cho ngươi.- Giọng hắn vờ thương cảm nhưng ánh mắt rõ ràng là đang cười trên nỗi đau của kẻ khác.

Nhếch nửa miệng, Lăng Lam mở lời:

- Nếu Người đã đau xót cho nàng tới thế, hay ngài cũng “xoẹt” đi để chúng ta cùng đồng cảm?

Càn Long trợn tròn mắt nhìn nàng khiến Lăng Lam bừng tỉnh, tay đang dừng trên khuy áo của hắn lập tức run run. Không hiểu nàng ăn phải gan hùm phổi báo gì mà lại rủa quân vương một nước thành hoạn quan… Quyền sinh quyền sát với vận mệnh nào đều nằm trong tay hắn cơ mà, giờ thì hay rồi, chẳng biết có được thấy bình minh ngày mai?

Thực ra thì đây không phải lần đầu Lăng Lam có ý nghĩ ấy, nhưng hôm nay là lần duy nhất nàng lỡ miệng nói thẳng vào mặt hắn như vậy…

- Làm theo lời ngươi… thì nguy lắm.- Hắn có vẻ đăm chiêu, mày nhíu hẳn lại, những ngón tay dài đưa lên vuốt ve cái cằm trơn mịn. Lắm lúc nàng vẫn tự hỏi tại sao hắn như vậy mà cằm lại không lởm chởm râu dê nhỉ?- Vậy thì ta không thể giải tỏa nỗi lòng được nữa… – giọng hắn buồn bã như hắn đang tưởng tượng cái viễn cảnh ấy vào tương lai thật vậy.

Lăng Lam thở phào, nhẹ cả người. Hóa ra Càn Long không hề chấp nhặt với một thái giám nhỏ bé như mình. Lấy lại dũng khí, nàng lại tiếp tục:

- Nỗi lòng của ngài chỉ là chuyện chăn gối thôi sao?

- Giang san Trẫm trăm họ ấm no, đâu khiến kẻ làm nàng tớ cho dân như Trẫm cần phiền lòng. Việc nguy cấp chính là thái hậu cứ thúc giục lập hoàng tôn trong khi ngôi vị lục cung hiện nay vẫn còn trống. Hoàng hậu thứ hai của ta thật là yểu mệnh quá, mới được có mấy năm vậy mà.

Hắn thở dài, nàng thấy thương thương bèn khuyên nhủ:

- Nô tài thấy người cũng nên chọn một quý phi mà lập hoàng hậu đi thôi…

- Cái đó khó!- Hắn nhíu mày, giọng nghiêm trọng.- Mấy phi tần ấy nông cạn lắm, sao có thể là mẫu nghi thiên hạ?

- Hoàng thượng…- Tới phiên nàng bất bình thay cho các vị nương, cũng nên nói tốt vào câu vì dù sao nàng cũng từng được họ thưởng cho không ít ngân lượng. Cái này gọi là “có đi có lại mới vừa lòng nhau”.- Người nói vậy có hơi quá đáng không? Các nương nương đều là con cháu Bát Kì, lại được tuyển chọn kĩ lưỡng, xuất thân vốn là tiểu thư của quan lại triều đình. Cớ gì mà lại nông cạn? Vả lại Người cứ gọi họ thị tẩm xong thì lại đuổi về, chẳng khi nào chịu tìm hiểu tâm tư suy nghĩ họ, vậy nói họ nông cạn có phải hơi hấp tấp?

- Tiểu tử ngu muội này!- Hắn kí vào đầu Lăng Lam một nhát khiến nàng phải đưa tay lên ôm cái trán trọc, mắt phiếm hồng vì đau. – Ngươi quên mất đại nội mật thám của Trẫm rồi sao?

- Người phái đại nội mật thám giám sát các nương nương?- Nàng mở lớn hai tròng mắt nhìn hắn. Vậy… Càn Long có cho người đi điều tra nàng không?

- Vậy ngươi nghĩ bọn chúng nhàn rỗi lắm chắc?- Nụ cười hắn nhếch lên, gian xảo không tả. Ôi, sao nhìn tiên hoàng ngày trước đều thấy sự tinh anh sáng ngời, còn hắn là con trai Ngài lại chỉ phát quang độc chữ “Gian”? Cái gì là “hổ phụ sinh hổ tử” kia chứ?

- Hồi cung thôi!- Tiếng hắn sảng khoái vang lên bên tai. Lăng Lam cúi người “dạ” nhỏ một tiếng rồi lẽo đẽo theo hắn, đầu mông lung suy nghĩ không ngừng.

–o0o—

- Lăng ca ca!!!!

Châu cách cách nhảy chồm tới ôm chầm lấy Lăng Lam từ phía sau khiến người nàng nghiên ngả, chiếc mũ thái giám trên đầu liền rơi xuống đất. Lăng Lam quay đầu lại, cười hiền với nàng:

- Cách cách, Người tới thăm hoàng thượng sao?

- Ôi trời, huynh ấy thì cần gì thăm. Muội tới thăm Lăng ca kìa.

Nàng nở nụ cười xinh đẹp như tiên nữ, ẩn dưới hàng mi dày là một đáy mắt không vướng chút bụi phàm. Châu cách cách nhìn Lăng Lam với vẻ mặt say sưa, với tay lấy táo gặm hồn nhiên trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh.

Xoạch. Càn Long thu quạt lại, gõ gõ vài nhịp xuống chiếc bàn đá, chân nọ vắt lên chân kia, trêu ghẹo muội muội mình:

- Ngọc Châu à, ta nghĩ nếu Lăng công công không phải thái giám, chắc muội đã tuyển y thành phò mã của mình rồi?

Châu cách cách đỏ bừng hai má. Trong phút chốc lấy lại tự tin, ngước đôi mắt tơ nhìn Lăng Lam rồi thở dài phán:

- Nhìn huynh có ở góc độ nào… cũng không giống một hoạn quan…

Lăng Lam giật mình, cố gắng không để sự sợ hãi lộ ra trong mắt, khuôn mặt thản nhiên không không trả lời câu cảm thán của Châu cách cách.

Quả nhiên, Càn Long liếc mắt nhìn nàng. Đôi mắt hắn lướt ngang dọc dò xét trong đáy mắt nàng, trên từng đường nét nhỏ của cơ thể Lăng Lam. Được một lúc, hắn đưa chén trà lên miệng, nhấp một ngụm nhỏ rồi vui vẻ ôn lại chuyện xưa:

- Nhớ ngày trước Trẫm gặp ngươi lần đầu tiên ở chợ nô lệ. Ngươi rách rưới bẩn thỉu, lại còn bị xích trông chẳng có chút tự tôn, vậy mà lại dám trừng mắt nhìn Trẫm.

- A ha ha…- Nàng cười chữa ngượng.- Chẳng phải vì vậy nên Người mới đem tiểu nhân về Tử Cấm Thành sao?

- Tiểu tử ngày ấy đã lớn tới từng này rồi…- Hắn vỗ vỗ vai nàng lẩm bẩm.- Mới đó mà đã sáu năm rồi…À, ngươi nói tại sao lại lưu lạc tới chốn ấy đó nhỉ?

- Người quên rồi sao? Phụ mẫu nô tài vốn là nông dân, bị cường hào cướp đất rồi phải đi làm thuê, tiếp đến lại bị bảo kê phá quán, mẫu thân ốm nặng, phụ thân đau khổ, chẳng mấy chốc mà cả hai lâm chung. Tiểu nhân hồi đó mới là một tiểu tử hơn mười tuổi, vì đói bụng mà ăn trộm một chiếc bánh bao. Bị chủ quán bắt được, đánh đập rồi xích lại đem tới chợ người bán. Vậy là nô tài gặp người.

Lăng Lam thuật lại sự tình cho hắn, trong giọng cố bỏ chút chua xót kiểu như nhập tâm vào quá khứ. Thấy biểu hiện thương xót của Châu cách cách, nàng đắc ý nghĩ mình đã diễn đại thành công!

- Lăng ca…- Châu cách cách nói, đưa tay chạm vào má Lăng Lam, đôi mắt đã hơi mọng nước-… huynh thật khổ sở quá…

Tránh né những ngón tay mượt mà của nàng, Lăng Lam cười trừ:

- Nhưng nay đã khá hơn rồi…

Hơi ngượng vì bị Lăng Lam tránh, nàng rụt tay lại, ngại ngùng nói:

- Vậy thì tốt…

- Hắn không thích động chạm nữ nhân, hoàng muội của ta à.- Tên hoàng đế nhắc nhở, cười thích thú. Lăng Lam trong lòng thầm khó chịu, Càn Long lại còn cười nhạo chính muội muội ruột thịt của mình!

Đứng dậy chậm rãi, Ngọc Châu hơi tái mặt, cáo từ rồi trở về cung của mình, nàng bước nhanh khỏi những khóm hoa xinh đẹp đang nở rộ khoe sắc, đưa khăn tay lên chấm nơi khoé mắt. Trước khi bóng nàng khuất hẳn, tên hoàng đế nhẫn tâm còn nói vọng theo:

- Hoàng muội, chuyện kén phò mã, hãy quyết định nhanh lên nhé!

Từ đằng xa, Lăng Lam cũng có thể nhận thấy nàng giật mình đứng lại, đánh rơi khăn tay rồi bước thật nhanh muốn thoát xa khỏi hắn như trốn khỏi ma quỷ…

Gió thổi hiu hiu lay động vài chiếc lá, Càn Long đột nhiên thở dài, nhấp trà rồi lời thoát khỏi đôi môi ngọc ngà:

- Giá như ngươi không phải thái giám thì hay biết mấy…

Lăng Lam cười nhạt, mắt hướng tới những bông mẫu đơn kiều diễm trong Ngự hoa viên rồi hạ mắt nhìn vài khóm hoa dại lẩn khuất dưới chân loài hoa kiêu sa ấy. Một cơn gió lớn nổi lên, cánh hoa dại mỏng manh bị bứt ra, xơ xác bị gió cuốn đi…

Hừ, không phải vì hắn, nàng đã không phải làm thái giám…

Rốt cục là hoa đã đến lúc tàn hay hoa tàn vì gió??


Chú thích:

- Mộc hồ: Tượng hồ li bằng gỗ.

- Càn Long đã lập hoàng hậu một năm sau khi lên ngôi là Phú Sát Thị (kém Càn Long 5 tuổi, kết duyên khi bà mới mười một). Càn Long có hai hoàng hậu, sau khi cả hai đều mất sớm đã không phong vị hoàng hậu cho người nào nữa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn colleneal về bài viết trên: muatuon
Có bài mới 10.07.2013, 19:10
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 07.02.2013, 16:57
Bài viết: 1884
Được thanks: 562 lần
Điểm: 10.95
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Thái Giám Đại Quan - Fressia Phan - Điểm: 10
CHƯƠNG 2

Lăng Lam thư thái đứng cạnh Huệ phi dưới bóng của hòn giả sơn kín đáo. Phi tử này dúi cho nàng một gói bạc nặng trịch rồi nói thêm:

-Trăm sự vạn sự xin nhờ cậy công công. Nếu được hoàng thượng cho phép mang long thai thì xin tôn ngài làm nghĩa phụ của hài tử.

Dứt lời, vị phi này vội vã quỳ xuống có ý định dập đầu vái lạy nhưng nàng ngăn lại, cất giọng giảo hoạt của mình:

-Ấy chớ ấy chớ nương nương đừng như vậy, Người làm nô tài tổn thọ mất. Đâu nào có ý gì muốn làm nghĩa phụ của hoàng tử. Chỉ mong Người chiếu cố, thỉnh thoảng cung ứng cho nô tài chút ngân lượng để lo liệu khi về già.

Lăng Lam nói vậy là trắng trợn lắm rồi. Ai cần gì mấy cái dập đầu hay cái danh hời hợt kia, đưa bạc ra đây là tốt nhất. Chắng có thứ gì cứng rắn vững chắc hơn ngân lượng cả.

Huệ phi này có vẻ cũng là kẻ biết điều, tuy mắt hơi rơm rớm nhưng cũng đành tháo thêm chiếc vòng ngọc ra dâng. Ánh mắt nàng lập tức sáng lên vì hám của. Chà chà, mang cái này ra ngoài chợ bán thì tha hồ hốt bạc!

-Khà khà, vậy mọi chuyện nương nương cứ để nô tài lo liệu, Người cứ về tẩm cung trước đi. Vậy nhé!

Nàng cười xuề xoà rồi dứt cánh tay mình ra khỏi bàn tay đang víu chặt của Huệ phi, bước nhanh. Đi xa rồi mà vẫn nghe thấy tiếng khóc rấm rứt liên hồi. Hừ, khóc là phải. Ngày trước được hoàng thượng sủng ái thế, nay lại thê thảm bị bỏ bê. Nữ nhân trong Tử Cấm Thành đều vậy. Nhan sắc còn thì đời còn rôm rả, tuổi tác tới thì ôi thôi vĩnh biệt gấm nhung. Haizzz…

- Lại trấn lột được của vị cung phi nào thế?

Đang mân mê chiếc vòng ngọc trong niềm sung sướng vô hạn, một tiếng nói vang lên làm Lăng Lam giật nảy mình, chiếc vòng rơi xuống đất vỡ làm đôi.

Ngước mắt nhìn lên đầy đau đớn, nhận ra ngay khuôn mặt chim ưng của tên chết tiệt Cự Dã. 7 là mật thám của tên hoàng thượng gian xảo, chuyên đi săm soi chuyện của người khác rồi mách lại với Hoằng Lịch.

-Đền cái vòng mới cho ta đi!!- Mắt nàng toé lửa, sắp nhảy bổ tới tên này tới nơi.

-Ô hay, chẳng lẽ ta làm rơi vỡ nó chăng?

-Tại ngươi nên nó mới vỡ!!!

-A ha! Sao tự dưng lại chua ngoa như đàn bà thế! Quân tử ai lại chấp nhau cái vòng hủi bao giờ!

-Hơ, cái loại lúc nào cũng chỉ đi rình mò người khác như hái hoa đạo tặc như ngươi thì ngàn đời không mua nổi cái “vòng hủi” này!

Nộ khí xung thiên nhưng biết thừa tên bủn xỉn như y sẽ không bao giờ chịu cấu véo ngân lượng của mình đền vòng cho mình mà nói với y nhiều chỉ mất thì giờ, Lăng Lam phất vạt áo đi thẳng, không muốn dính líu gì tới y nữa.

-Ấy sao công công vội vã thế?- Y khinh công chặn trước đón đầu nàng, tay dang ra chắn đường, cử chỉ đầy tao nhã, ánh mắt có chút vẻ khoe mẽ ta đây đệ nhất võ nghệ. Lăng Lam tự nhủ bản thân kiềm nộ khí lại, không khéo lại hỏng việc.

-Hừ, đại nội mật thám có gì chỉ bảo? Phải chăng định giáo huấn nô tài này một phen? Tiểu nhân chỉ là phận thái giám hèn mọn, có gì đắc tội, đại nhân xin cứ giơ cao đánh khẽ kẻo cái mạng còm này không giữ nổi.

Nghe nàng nói, mắt y sáng lên như sao sa, cái đầu quỷ quyệt có vẻ như vừa nghĩ ra điều gì thú vị:

-Lam nhi à…- giọng y mượt mà ngọt ngào khiến Lăng Lam rùng mình sởn da gà. Tên này vốn biến thái, ngày trước từng có tin đồn y từng đưa mấy tiểu thái giám… lên giường. Hay là lần này y định…?- Da Lam nhi mịn màng quá…- y đưa tay chạm lên má nàng, ánh mắt tà mị định dụ dỗ. Ôi cái vẻ anh tuấn của y thật là… hơ hơ, thảo nào…- ta muốn vuốt ve làn da này quá…

Lăng Lam lập tức bỏ mũ xuống, kéo bàn tay ngỗ nghịch của tên biến thái này lên nửa đầu cạo nhẵn thín của mình:

-Đây nè. Ngài muốn vuốt ve thì nên sờ nắn chỗ này thì hơn. Nó trơn láng mịn màng hơn những nơi khác trên thân thể nàng nhiều.

-Lam nhi kinh dị quá!- Y rụt tay, thối lui mấy bước. Đôi mắt phượng nhăn nhó.

-Vậy Ngài còn điều gì cần nô tài hầu hạ không? Nếu hết thì tiểu nhân xin về cung Càn Thanh…

-Ừ ừ.- y gật đầu, biểu hiện khuôn mặt thì có vẻ thấy nàng ghê ghê nhưng đáy mắt lại chan chứa niềm nuối tiếc.- Vậy Lam nhi đi nha, gửi lời tới hoàng thượng là ta nhớ Người chết được! Bảo Người đừng quên bổng lộc của ta nữa!

Không đợi y nói hết câu, Lăng Lam đã vội rảo bước biến cho thật lẹ. Ở thêm chút nữa, y thay đổi ý định mà lột sạch xiêm y trên người nàng thì hết đường chống cự! Mỹ nam thế cơ mà… hơ hơ.

—o0o—

Đợi khi bóng Lăng Lam khuất được một lúc, bay vèo xuống từ mái nhà là một bóng dáng có khuôn mặt giống Cự Dã y hệt. Y tiến gần tới nơi Lăng Lam vừa đứng, quỳ xuống:

-Thánh thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.

-Bình thân.- Nam nhân cất giọng trầm khác hẳn lúc y trò chuyện với Lăng Lam lúc trước rồi đưa tay lột bỏ mặt nạ.

-Người cứ đóng giả thần rồi làm chuyện bậy bạ hoài, tiểu thái giám ấy sẽ nghĩ thần là kẻ biến thái chuộng nam nhân…- Giọng tên Cự Dã thật này có phần không đồng tình.

-Ngươi không vừa lòng sao?- Càn Long ngồi xuống chiếc bàn đá, giọng nói lạnh lùng không chút cảm xúc, rút chiếc quạt vẽ rồng giấu trong ống tay áo ra phe phẩy. Cự Dã vội vã quỳ lạy, kinh sợ:

-Vi thần đâu dám!

-Phải chăng ngươi nghĩ ta cũng sẽ dễ dãi với ngươi như với Lăng Lam?- sự uy nghi tràn qua giọng nói, con mắt phượng sắc sảo liếc xuống người đang quỳ dưới chân mình.

-Mong hoàng thượng tha tội!

-Hừ.

Càn Long đứng dậy, bỏ lại Cự Dã quỳ ở đó rồi đi.

Đêm xuống, sương giăng lạnh buốt. Đến cả những đài sen ngợp hồ còn phải run rẩy. Gió thổi tung tấm rèm trắng muốt trong đêm thâu. Khung cảnh tĩnh lặng, không có lấy một bóng người bỗng vang lên một tiếng hắt xì.

Cự Dã đưa tay gãi mũi, y cảm lạnh tới nơi rồi. Kẻ gần vua thật khổ, thánh thượng không bình thân thì có kẻ nào dám đứng dậy? Y đã phải quỳ từ chiều tới giờ, không biết bao canh giờ đã trôi qua rồi…

Cự Dã đưa mắt nhìn vầng trăng sáng vằng vặc trên cao, than thầm. Rồi lại nhìn bóng trăng in xuống mặt nước đen kịt, than tiếp.

Ở nơi quạnh hiu này, liệu có ai hiểu nỗi lòng ta?

-Cái này vẫn thường được cổ nhân ví là báo ứng đó.

Xuất hiện cùng tiếng nói là dáng người nhỏ bé của Lăng Lam.

-Thái giám như ngươi đêm hôm khuya khoắt tới đây làm gì? Tính làm điều xằng bậy gì?

Y quắc mắt nhìn nàng, người ngoài nhìn vào khéo lại hiểu lầm Lăng Lam cướp nữ nhân của y. Nén thở dài, nàng khoác cho y cái mền:

-Tiếng hắt hơi của ngươi vang tới tận cung Càn Thanh khiến ta đang ngủ gà ngủ gật cũng giật mình thức giấc, suy đi tính lại bèn mang cái giẻ lau chân tới đây cho ngươi để bản thân còn được say giấc nồng một chút. Ngươi cứ hắt hơi hoài chắc ta mất ngủ mà ốm mất.

Lăng Lam khoanh tay, vênh mặt lên, cố tỏ vẻ không quan tâm chút gì tới y.
Nhưng có vẻ tên này đã có chút cảm động, y cất giọng lí nhí:

-Cảm ơn…

-Thôi khỏi.- Nàng xua tay đầy hào hiệp.- Ta về đây, còn phải chuẩn bị để hoàng thượng lên triều…

-Huệ phi…- giọng y vang lên buồn bã làm hẫng bước chân nàng.- mong ngươi đã nhận bạc thì hãy giúp nàng ấy… ta sẽ đền chiếc vòng cho ngươi…

Nàng không trả lời, bước thẳng. Tên ngốc tử này, vẫn còn vương vấn Huệ phi sao? Chẳng phải nàng ta đã ham vinh quang phú quý mà rời bỏ y hay sao? Cớ gì y vẫn cứ ngu ngốc như thế? Nói giúp nàng ta thì y được gì? Hừ. Mà thứ tình cảm này của y, nếu chẳng may bị Càn Long phát hiện, chẳng chỉ riêng y mà cả Huệ phi cũng sẽ mất mạng!

Khi Lăng Lam dậm chân về tới điện Dưỡng Tâm thì cũng đúng lúc cung nữ vừa được thị tẩm được các thái giám vác ra ngoài. Bọn chúng có vẻ hơi khó nhọc hơn mọi khi, vai trĩu cả xuống vì nặng khiến nàng nảy sinh chút nghi ngờ. Tò mò liếc về phía người cung nhân đang trên vai các thái giám. Khuôn mặt nàng ta có hơi hé ra ngoài tấm vải bọc, trông có vẻ… hơi là lạ. Đường nét của nàng ta… hơi thô. Nam nhân? Giờ Hoằng Lịch còn có cả nam sủng???

Vừa đi vừa ngó theo bóng nàng ta trân trân khiến chân Lăng Lam vấp vào bậc thềm, ngã dúi dụi. Tên hoàng thượng gian tà đang phơi thây trên long sàng chẳng hiểu sao lại khinh công ngay tới đỡ nàng dậy, lo lắng:

-Có làm sao không?

Lăng Lam phủi bụi trên quần áo, cảm nhận rõ máu đầu gối đang chảy rồi liếc nhìn sàn nhà đầy rẫy những mảnh vỡ của chiếc bình tuyệt mĩ mới được An Nam tiến cống mà sáng nay mình vẫn còn mải mê ngắm nhìn vẻ đẹp của nó. Ôi thật là tiếc quá, chiếc bình ấy mà lúc nào không ai để ý chôm được thì phải được vạn lạng!

-Ngươi bị mảnh vỡ đâm rồi kìa!- Tiếng Hoằng Lịch làm nàng sực tỉnh. Ôi thôi, đúng là máu chảy nhiều quá!! Hắn đỡ Lăng Lam ngồi xuống ghế rồi lớn tiếng gọi thái y làm các thị vệ ngoài cửa ngỡ hắn bị thích khách, kéo lũ lượt vào dàn trận. Hắn quát mắng họ một trận rồi lại da diết kêu thái y. Chỉ vài giây sau đã thấy một vị thái y săm săm tiến tới.

-Phiền công công kéo ống quần lên.- Thái y từ tốn khi thấy Lăng Lam cứ giữ khư khư không chịu hợp tác.

-Hắn bảo ngươi thì làm đi! Mất máu chết bây giờ!- Nghe tiếng Hoằng Lịch giận dữ, nàng giật mình rồi cùng ngoan ngoãn nghe lời. Mảnh vỡ cỡ lớn, lúc thái y gắp nó ra, máu phun ồ ạt nhìn cực đáng sợ làm nàng xém chút bất tỉnh. Không còn từ gì để diễn tả sự kinh dị lúc này khi máu cứ dòng dòng chảy nhuộm đỏ bắp chân. Ông trời hỡi, phải chăng Lăng Lam nàng sắp về với mẫu thân?

Tới khi mọi thứ xong xuôi, thái y cùng cận vệ, thái giám và cung nữ rút đi cả, chỉ còn Hoằng Lịch đang xót xa nhìn vết thương trên chân nàng.

-Người thác loạn quá đà, báo hại nô tài chắc phải què gần tháng.- Lăng Lam phụng phịu, kéo ống quần che đi bắp chân rồi xỏ ủng vào, định đứng dậy về nơi nghỉ của thái giám nhưng cơn nhức từ đầu gối bốc lên khiến nàng lụy khụy chực ngã, không đứng nổi.

-Ngươi như vậy thì còn muốn đi đâu?- Hoằng Lịch gắt gỏng rồi bất chợt bế thốc nàng lên.

-Người làm gì vậy??? Hoàng thượng, Người có đang tỉnh táo không đấy???

Càn Long đặt Lăng Lam lên long sàng, ấn nàng nằm xuống:

-Ngủ đi. Ngươi nghĩ cái gì trong đầu đấy? Ta còn phải thiết triều bây giờ.

Nàng bẽn lẽn cúi mặt, hai tay bứt rứt:

-Tại vừa rồi nô tài thấy Người sủng hạnh nam nhân…

Mặt Hoằng Lịch đơ một lúc rồi hắn mới nhíu mày. Hôm nay biểu hiện của hắn thật lạ, chằng còn gì nét cợt nhả, đểu giả như thường ngày. Hôm nay trông hắn… giống với tiên hoàng…

-Ngươi đâu phải nam, cũng chẳng phải nữ! Vậy là an toàn rồi. Thôi đừng băn khoăn nhiều nữa, nghỉ ngơi đi.

Hắn quay lưng, tiến về phía long bào, nàng hấp tấp hỏi:

-Người đi đâu thế?

-Thiết triều.- hắn quay đầu nhìn, nét mặt lại tà như mọi khi.- Sao? Muốn ta ở đây cùng ngươi à?

-Thôi khỏi.- Nàng vội vã xua tay.- Người cứ đi cho sớm là hay nhất đấy ạ.

-Hừ.- Hắn lại gần, nhéo má Lăng Lam.- Ngươi đúng là khiến người ta mất hứng. Chút nữa ta sẽ quay lại, phải ngoan đấy.- Hắn xoa đầu nàng rồi mới rời đi. Lăng Lam nhíu mày, hình như Càn Long cư xử với nàng như chó cưng của hắn? Tên này đã bước tới đâu trên chặng đường thành biến thái rồi??? Ôi, càng lúc càng thấy nguy cho tương lai Đại Thanh vì hắn…

Lăn lộn trên long sàng vài canh giờ nhưng mãi không ngủ được, bất chợt một ý nghĩ xoẹt qua đầu làm nàng giật mình ngồi bật dậy. Trời, số ngân lượng Huệ phi mới cống nàng vẫn vứt bừa trên bàn, chẳng may có tên tiểu thái giám nào chăm chỉ đột xuất vào quét dọn phòng là coi như nàng mất trắng. Mà đây lại là của hối lộ nên không có kêu mất trộm được! Hỏng, thế là không được!

Nghĩ tới đấy, Lăng Lam lật đật ngồi dậy, gọi người tới dìu mình đi. Nhưng vừa mới được vài bước, lại va ngay phải một nam nhân mặc giáp phục khiến cái trán đáng thương đỏ ửng lên, xước mất miếng da. Đúng là một ngày đại hạn, hết què chân lại thủng óc!

Nàng từ từ ngước lên nhìn hắn rồi tưởng chừng như mình hoa mắt, nam nhân trước mặt này cao kinh khủng! Ánh mắt nàng từ từ dò khắp khuôn mặt hắn. Đôi mày, con mắt, cái mũi… trông giống một tướng quân dày dạn kinh nghiệm! Tuy nhiên, đường nét khuôn mặt này có hơi… quen quen.

-Nam sủng!!- Nàng hét lên, chỉ thẳng vào mặt hắn. Tên này chính là nam sủng của Hoằng Lịch mới được gọi thị tẩm hôm qua đây mà!

-Lăng công công có ý gì?- HắN cất giọng trầm khàn, có chút đe doạ khiến nàng rụt vai lại, cười hì hì hòng cứu vãn tình thế:

-Haha, nô tài nhận lầm người…- Lăng Lam khẽ ngước mắt lên nhìn hắn dò thái độ, đôi mày hắn vẫn nhíu lại. Ôi, cũng phải, trên đời này có ai thích bị gọi là nam sủng kể cả hắn có thật là nam sủng đi chăng nữa? Tự dưng thấy hắn tội tội, chẳng biết là tình nguyện hay bị Hoằng Lịch ép buộc nữa. Có lẽ hắn bị tên hoàng đế xảo quyệt kia đe doạ tới tính mạng phụ thân chẳng hạn, ôi đời người thật ngang trái…

Lăng Lam nhìn hắn với ánh mắt thông cảm rồi cất giọng:

-Tướng quân thật đáng thương… Thôi…- nàng thối lui khỏi hắn mấy bước, lấy lại tư thế.-. Nô tài còn có việc chủ nhân đã sai bảo, xin lui. Chúc tướng quân may mắn.

Nàng đi, bỏ mặc hắn tại điện Dưỡng Tâm trừng trừng nhìn theo mình. Ôi… hắn quả thật là đáng thương mà…

—o0o—

-Người có biết hắn vừa nhìn thấy thần đã hét lên gì không?- Phúc Khang An bực dọc kể với Càn Long.

-Sao?

-“Nam sủng”!!! Hắn gọi thần là nam sủng!!!- Hắn bực tức đập tay xuống bàn.- Tên thái giám hỗn xược đó!

-Ha ha.- Càn Long chỉ còn thiếu mức cười lăn bò càng.- Lam nhi nhìn thấy ngươi đêm qua được “thị tẩm” nên mới nghĩ như thế.

Phúc Khang An bức xúc quắc mắt nhìn cái bình phong, được một lúc, hình như đã trút hết thịnh nộ vô cái bình nên hắn lấy lại bình tĩnh, nói với Càn Long:

-Người định để Lăng Lam bên cạnh tới bao giờ?

Càn Long cười tà, phê chữ “tử” vào bản tấu trước mặt, đưa lên cao nhìn nét mực đen còn lấp lánh rồi đặt bút lông xuống:

-Đến khi nào nàng ta ngán thì thôi.

-Nhỡ không có ngày Lăng Lam ngán thì sao?- mắt Phúc Khang An hơi nheo lại. Hắn chẳng có thích thú gì tới việc để mối hoạ ngay cạnh thánh thượng.

-Chỉ là một chú chim nhỏ, có thể làm gì kia chứ?- Nhìn thấy biểu hiện của Phúc Khang An, Càn Long chỉ đáp lại vài lời đơn giản.

-Chú chim ấy không biết chừng có thể lấy mạng Người…

Gió đột nhiên thổi mạnh làm ngọn lửa của cây nến xiêu viêu muốn tắt, Càn Long khum khum tay che chắn cho ngọn lửa nhỏ giúp nó hồi phục ánh sáng, hắn mỉm cười hiền hoà rồi những ngón tay dài chợt bóp sợi bấc đang cháy khiến chính ngọn lửa ấy tắt ngúm, nhả ra những sợi khói thê lương, tàn của sợi bấc tan ra rơi xuống mặt bàn, vấy lên tấm lụa thêu long phượng những vẩn than đen…

Phúc Khang An thở dài, xin cáo lui về phủ. Trong đầu hắn cứ dập dờn hình ảnh thánh thượng vì sợi bấc mà ngón tay bỏng đỏ…

Chú thích:

-Theo lịch sử, Phúc Khang An chính là con rơi của Càn Long với Phó Thị (vợ của viên quan Phó Hoàn). Trong truyện, tác giả cho tuổi tác hai người này gần bằng nhau và tất nhiên không có chuyện Phúc Khang An là con của Càn Long.^^

-Trong phim ảnh vẫn thường thấy nhắc tới tên cung Càn Thanh. Theo lệ, đó là nơi được xây cho vua ở nhưng từ thời Ung Chính thì đã chuyển sang ở điện Dưỡng Tâm. Càn Long cũng theo đó, không rời về cung Càn Thanh khi đã lên ngôi. Còn vì sao Ung Chính lại không chịu ở cung Càn Thanh thì thấy thiên hạ đồn rằng vì ông ta… sợ ma =))). Một số sử gia nói rằng Ung Chính đã dùng cách “không chính thống” để có được vương vị nên không dám ở cung Càn Thanh vì sợ Khang Hy sẽ… “hỏi tội”. Còn về việc làm thế nào Khang Hy lại hỏi tội được Ung Chính trong khi ông ta đã chết thì việc này chỉ có Trời biết, Đất biết và… Khang Hy biết. =))


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 43 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 113, 114, 115

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 79, 80, 81

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
The Wolf
The Wolf

Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 436 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 631 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 714 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Hoàng Thiên vừa đặt giá 327 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 310 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 600 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Hoàng Thiên vừa đặt giá 294 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 279 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 679 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 427 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 310 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 405 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 384 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 364 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 345 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 327 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 279 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 553 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 250 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 645 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 310 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 613 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: tuyền xù vừa đặt giá 525 điểm để mua Bông tuyết

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.