Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 11 bài ] 

Hoa Hồng Trên Cát - Nhật Hạ

 
Có bài mới 26.06.2013, 19:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 25.06.2013, 20:02
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 256
Được thanks: 354 lần
Điểm: 8.43
Có bài mới [Sưu tầm - Hiện đại] Hoa Hồng Trên Cát - Nhật Hạ (Hoàn) - Điểm: 10
Hoa Hồng Trên Cát

Tác giả: Nhật Hạ
Thể loại : Tiểu thuyết

Giới thiệu :
Như cánh hoa hồng trên đồi cát
Gió thổi tung bay những hạt vàng



Chương 1:

- Cũng tại ông hết . Thành phố có bao nhiêu đường mà không chạy, lại nhào vô đây . Chắc ông hả hê lắm khi gây tai nạn cho kẻ khác ?

Giọng điệu chanh chua của cô gái làm Đông Phong ngán ngẩm . Anh định bỏ đi, nhưng cái than thở của cô nàng làm anh thoáng chùng bước.

Ngó Tiểu Băng với đôi mắt dịu hơn, Đông Phong nói :

- Cô tìm chỗ gởi xe , tôi cho cô quá giang vậy.

Hậm hực đỡ chiếc xe đạp lên, Tiểu Băng chu môi cự nự :

- Xì ! Ông đừng tưởng bở . Có mà điên mới đi chung với ông . Tôi cảnh cáo ông nhá . Tôi không phải là con nai vàng ngơ ngác đâu, ông đừng phí công phỉnh phờ.

Đông Phong thở hắt ra, ý tốt của anh bị cô ta hiểu lầm một cách tai hại . Cô ta thật quá quắt, dám cho anh là một tên dê sồm . Hừ ! Bộ ngon lắm sao ? Anh mà thèm tán tỉnh tư ? Còn khuya mới có chuyện đó . Chằn như cô ả... có cho không anh cũng chả thèm, ở đó mà lên giọng làm cao.

Nhún vai, Đông Phong đáp tỉnh :

- Không đi thì thôi, xưa nay tôi rất ghét bị con gái làm phiền . Nhất là những cô mồm mép chanh chua, nói ra câu nào cũng phang ngang như bửa củi.

Nghiến chặt hàm răng nhỏ xíu, Tiểu Băng cáu kỉnh phán :

- Phải rồi, cô gái nào xui tận mạng mới dây vào ông . Hy vọng trên đời chỉ duy nhất xót lại một tên mồm mép cỡ ông là cùng . Nếu không , mọi người phải đến khổ vì bộ mặt khó ưa của ông.

- Vậy sao? Nhưng có lẽ cô nhầm . Các cô gái rất thích được tôi tán tỉnh, chắc cô cũng không ngoại lệ.

Tức điên vì bị gã đàn ông miệng lưỡi trả treo, Tiểu Băng phùng má nói một hơi :

- Hứ ! Ông đừng nằm mơ giữa ban ngày . Cho dù tôi có vô duyên đến độ không ai theo đuổi, thì cũng không đến lượt ông đâu . Tôi cho ông hay, trong mắt tôi, ông chẳng là gì cả.

Nhìn gương mặt đỏ bừng vì tức của cô, Đông Phong mỉm cười thích thú . Anh bồi thêm :

- Giả vờ té vào xe của tôi để được làm quen với tôi, đúng không ? Cái chiêu này xưa lắm rồi, tôi chắng khờ để bị cô dụ khị.

Tiểu Băng tức nghẹn, không thốt nên lời . Hắn là cái thá gì mà cô phải vờ vịt kết thân ? Bộ Hắn không thấy những vết trầy xước rướm máu trên người cô sao ư ? Con người ngang ngược của hắn không đáng để cô đôi co.

Lầm lũi ngồi lên yên , Tiểu Băng nén đau chạy đi sau khi ném lại một câu :

- Coi như hôm nay ông hên, nhưng đừng để tôi gặp lại bộ mặt của ông lần nữa . Lúc đó, ông sẽ không may mắn như lần này đâu.

Đông Phong khinh khỉnh nhìn theo, anh thật hả hê khi chọc tức cô bé . Chỉ có đốp chút như vậy mới mong cô bé bỏ đi . Anh thật "thông minh " mới nghĩ ra chiêu này.

Một cơn gió tạt qua, có cái gì đó vướng vào chân Đông Phong . Anh cúi xuống... thì ra là một chiếc khăn.

Đông Phong nhặt lên và ngắm nghía . Nó cũng không có gì là đặc biệt cả, nhưng trên góc của chiếc khăn có thêu đôi chim phượng và một cái tên làm anh chú ý . Anh lẩm bẩm :

- Hoàng Lê Tiểu Băng . Chắc là tên cô bé đanh đá ban nãy . Người đẹp mà tên cũng đẹp, duy chỉ có mồm mép là kinh khủng.

Đông Phong chợt nghĩ :

- Nếu cô gái ấy là bạn gái của mình thì sao nhỉ ? Ôi! khi đó chắc phải đến khổ vì tuyệt vọng . Hy vọng ông trời sẽ không đánh đồng số phận ông vào những cô dữ dằn, đanh đá.

Lơ đãng nhét chiếc khăn vào túi, Đông Phong lên xe chạy đi . Rất nhiều việc đang chờ anh giải quyết ở công ty . Thời gian đối với Đông Phong thật quý . Anh chẳng dễ chịu gì khi để nó trôi qua một cách vô ích.

Tạm thời cứ giữ lại chiếc khăn trắng trẻo, nếu lần sao gặp lại, anh sẽ chọc cho cô bé tức chết mới thôi.

Tiểu Băng bỏ đi với vẻ hậm hực . Cô tự xỉ vả mình, ngày thường cô lách chách là thế, đến khi gặp chuyện thì mụ mị hẳn, chẳng nói được câu nào cho ra hồn.

Rồi cô tự an ủi mình, nếu không gì là công việc thì cô đã cho hắn biết thế nào là lễ độ, hắn đừng tưởng cô khờ mà hiếp đáp.

Dựng chiếc xe đạp khiêm tốn của mình vào một góc, Tiểu Băng bước vào phòng tổ chức.
Cả phòng nhìn cô như một sinh vật lạ . Tiểu Băng cúi gằm mặt, cô tưởng nếu đất có thể nức ra, cô sẽ chui tọt xuống để phải khỏi Chiu đựng những ánh mắt tò mò.

Lấy hết can đảm, Tiểu Băng nói :

- Xin lỗi, khi vừa đến khúc quanh đến đây thì bị xe toẹt . Về nhà thay đồ thì không kịp, xin mọi người thông cảm cho em.

Ông Khôi - trưởng phòng - đỡ lời :

- Ồ ! không sao . Đây là giấy giới thiệu . Cô cầm giấy này xuống phòng kinh doanh, cô Ngọc sẽ sắp xếp công việc cho cô.

Cầm tờ giấy từ tay ông Khôi, Tiểu Băng cảm ơn rồi lui ra . Thoát được ra ngoài thật dễ chịu . Cô không còn là trung tâm để mọi người dòm ngó.

Tiểu Băng đến trước phòng kinh danh, cô thở ra mệch mỏi, vừa thoát khỏi cảnh khổ này lại đến tai nạn khác . Cô phải diễn thuyết thêm một lần nữa về tai nạn mình gặp với cả phòng . Ôi ! Thật là khổ cho cái thân của cô.

Hít một hơi thật sâu, Tiểu Băng gõ cửa, tiếng đàn ông vang lên :

- Xin mời vào !

Tiểu Băng bình tỉnh bước vào, hơi lạnh vả vào thật dễ chịu . Cô đảo mắt nhìn quanh, căn phòng thật lớn và nhiều dãy bàn san sát, nhưng lạ một cái là phong thật vắng.

Tiếng người đàn ông lúc nãy tiếp :

- Cô cần gì ạ ?

Bước về phía chỗ anh ta ngồi, cô rụt rè nói :

- Tôi có giấy giới thiệu của phòng tổ chức, họ nói tôi xuống đây nhận việc.

Cầm tờ giấy liếc sơ qua, anh ta gọi lớn :

- Chị Ngọc ! Chị có lính mới này . Mau ra nhận người đi.

Ngọc rời mắt khỏi màn hình vi tính , cô đứng lên tiến về phía Tiểu Băng, giọng vui vẻ :

- Em tên gì ?

- Dạ, Tiểu Băng.

- Tên em dễ thương quá . Chị tên Mỹ Ngọc , còn cậu này là Trọng Kiệt . Sau này, chị sẽ giới thiệu em với mọi. người. Bây giờ, em làm quen với cậu Kiệt trước đi.

Trọng Kiệt xen vào :

- Rất vui khi làm việc với Tiểu Băng . Cô sẽ là hoa khôi của phòng kinh danh đấy, Tiểu Băng.
Tiểu Băng thẹn đỏ cả mặt, cô đánh trống lảng :

- Mọi người đi đâu cả rồi, chị Ngọc ?

- À ! Họ đi công tác . Ngày mai họp phòng, mọi người sẽ về đông đủ . Khi đó, chị báo họ biết phòng có người mới.

Nháy mắt với Mỹ Ngọc . Trọng Kiệt đùa :

- Cô Tiểu Băng dễ thương ghê, hy vọng tôi sẽ có dịp hợp tác với cô.

Anh ta quay qua Mỹ Ngọc :

- Chị Ngọc ! Tổ em đang thiếu người, chị nhất định ưu tiên cho Tiểu Băng về chỗ bọn em nghen . Cô Tiểu Băng! Cô đồng ý không ?

Tiểu Băng cười hiền :

- Dạ, anh chị sắp sếp ở đâu cũng được, em không dám đòi hỏi gì cả.

Trọng Kiệt kêu lên :

- Cô ấy nói vậy, còn chị thì sao hả, chị Ngọc ?

Khẽ lườm Trọng Kiệt, Mỹ Ngọc nghiêm giọng :

- Tự tôi biết phải làm gì rồi, cậu đừng lanh quá - Quay sang Tiểu Băng, Mỹ Ngọc chợt nói - Tay em bị gì vậy, Tiểu Băng ?

- Dạ, em bị té xe . Chỉ bị trầy chút đỉnh thôi, chị đừng bận tâm.

Kéo tay áo của Tiểu Băng lên, Mỹ Ngọc nói :

- Máu thấm cả ra áo kìa . Thôi bây giờ em về nhà tha thuốc cẩn thận, mai vào làm cũng được.
Tiểu Băng mỉm cười :

- Dạ, em cảm ơn chị . Nhưng không hề gì, em chịu được mà.

Mỹ Ngọc nhăn mặt :

- Không được . Nếu để bị nhiễm trùng thì nguy lắm . Em về đi, chị không bắt lỗi đâu.

Hơi ngập ngừng định từ chối, nhưng thấy Mỹ Ngọc cương quyết quá, Tiểu Băng đành nói :

- Vậy, em xin phép về . Ngày đầu đi làm đả làm phiền chị, em thật áy náy.

Trọng Kiệt cũng nói :

- Chị Ngọc nói đúng đó. Đã vào đây thì đều là người trong nhà . Tiểu Băng đừng ngại, chị Ngọc có vẻ khiêm khắc, nhưng rất là thương bọn anh . Hay là vầy, để anh đưa em về.

Tiểu Băng vội xua tay :

- Dạ thôi, em có xe rồi . Em tự về một mình được mà.

Trọng Kiệt tiu nghỉu nói :

- Vậy à ? Thôi, để anh đưa em ra cổng cũng được.

Mỹ Ngọc véo tai Kiệt, cô lườm anh :

- Cậu lo phần việc của mình đi . Ngày mai tới lượt cậu báo cáo, cậu liệu mà coi chừng . Để tôi đưa Tiểu Băng đi được rồi.

Mặt Kiệt như bong bóng xì hơi :

- Dạ, em nghe rồi.

Kéo tay Tiểu Băng đi, Mỹ Ngọc cười hiền :

- Kiệt nó vui tánh lắm, miệng nói vậy nhưng không nghĩ gì đâu, em đừng phiền nghen Băng.

- Dạ, không có đâu chị.

- Ừ, vậy thì em về, mai bắt đầu làm việc.

Tiểu Băng dạ nhỏ . Cô khập khểnh dắt xe ra cổng, bây giờ cô mới nghe nhức nhối ở mình.

Nghĩ tới tên đàn ông gay tạn nạn cho mình, Tiểu Băng giận kinh khủng . Nếu không bị hắn làm té, cô đã có một buổi sáng tuyệt vời, không phải khổ sởn như bây giờ . Nếu xui xẻo hắn để cô gặp lại, cô sẽ cho hắn biết tay.

o0o

Đông Phong ngả người ra ghế thở phào khoan khoái . Xấp hồ sơ cao nghệu trước mặt đả được anh xem tí mỉ đến từng chi tiết thật nhỏ . Anh cảm thấy rất vui khi lệ nhuận thu về càng ngày tăng lên đáng kể.

Đốt điếu thuốc và rít một hơi, anh lim dim mắt . Công ty chuyên về kinh danh bất động sản mang tên Sao Việt đã có một chỗ đứng khá đứng vẫn trên thương trường là cả một công sức và tâm huyết của Đông Phong . Anh đã bỏ biết bao sức lực và kinh nghiệm mới có được ngày hôm nay . Và anh không quên những ngày thành lập, với biết bao khó khăn và thử thách mà anh phải đương đầu . Nếu không là một người có tài và năng động trong mọi lĩnh vực, công ty của anh đã bị các công ty lớn nuốc chững từ lâu.

Hoàng Nguyên đẩy cửa bước vào , để tập giấy lên bàn, anh nhìn Đông Phong nói :

- Sao thế ? Hôm nay giám đốc nhà ta có gì mà coi bộ suy tư giữ thế ?

Đông Phong ngồi ngay lại, anh tưng tửng nói :

- Đang chán đời đấy . Định tìm ông nhờ chỉ cho vài chiêu để quên buồn vì cái cảnh phòng không chiếc bóng.

Bước đến bên bạn, Hoàng Nguyên cười nửa miệng :

- Lại nhớ đến cô bé bị cậu làm té lăn cù mèo, phải không ?

Đông Phong nhướng mày :

- Sao ông biết là tôi nhớ con bé đó ? Đoán mò à ?

Hoàng Nguyên khẽ gật đầu, Đông Phong nhún vai tiếp :

- Chỉ là một cô bé bình thường, tớ chẳng có ấn tượng gì . Có lẽ... tớ đã quên mất . Nhưng sao tự nhiên cậu lại nhắc đến cô ta ? Tình cảm của cậu động đậy à ?

Hoàng Nguyên rùng vai :

- Tớ có ba đầu sáu tay cũng không dám . Mỹ Ngọc sẽ không tha nếu tớ để lòng đi hoang . Cậu đừng ác thế, lỡ tới tai cô ấy thì nguy cho tớ.

Đông Phong phì cười :

- Gớm nhỉ ? Chưa gì cậu đã sợ như vậy . Mai này cưới rồi, chắc cậu tệ hại hơn nữa.
Giọng nguyên tỉnh bơ :

- Sau này cậu cũng giống tớ thôi, có khi lại còn tệ hại hơn nữa đấy . Tất cả phụ nữ thật là dễ thương và thật là đáng yêu . Cậu thử tìm một cô xem nào.

- Ôi dào ! Dây vào con gái có lắm chuyện phiền toái, tớ không đủ kiên nhẫn dỗ dành . Mỗi lần cãi vã thì ra sức làm khổ bọn đàn ông . Cứ như cậu ấy , tớ đã thấy hơi hoảng rồi.

Chỉ vào ngực, Hoàng Nguyên tỏ vẻ khó hiểu :

- Cậu nói sao ? Mình chưa thông lắm.

Đông Phong cười cười :

- Sao cậu chậm tiêu thế ? Là vầy , mỗi lần Mỹ Ngọc giận, tớ trông cậu quýnh quáng như gà mắc tóc, tớ nghĩ mà tội cho cái thân khốn khổ của cậu . Nào là tíu tít mua quà, rồi còn vắt óc tìm lời dỗ ngọt sao cho thật khéo để nàng vừa bụng . Thoạt trông tới đó, tớ đã sởn tóc gáy, còn hồn vía đâu mà thương với yêu nữa chứ.

Hoàng Nguyên cười tít mắt :

- Tình yêu là phải có giận hờn, cãi vã mới thật sự là yêu . Cậu nghĩ đi, nếu cậu và bạn gái giận hờn, cậu sẽ cảm thấy bức rứt không yên, hễ đụng đâu thì hư đó, Có điều, khi giải tỏa được búc xúc, nàng sẽ tự ngả đầu vào vai cậu và trở nên ngoan ngoãn như con mèo nhỏ rất đáng yêu . Khi đó, cậu nói gì thì nàng cũng vâng lời.

- Nếu yêu mà phải hành xác nhau thì yêu để làm gì ? Thà cứ một mình cho khỏe.

- Nói như cậu, không lẽ hai người yêu nhau, gặp nhau và không biết gì ? Ngày qua ngày hẹn hò chỉ để nhăn răng cười rồi ai về nhà nấy . Cậu cố thông minh lên cho tớ nhờ, tình yêu mà không hỉ nộ ái ố thì không có tí nào thú vị . Không khéo thôi cứ lặng lẽ trôi thì nó trớ thành nhạt như nước ốc ấy, cậu hiểu ra chưa ?

Đông Phong bật cười khanh khách với kiểu giải thích của Hoàng Nguyên . Anh nghĩ bụng : " Có lẽ hắn nói đúng . Anh đã ba mươi rồi còn gì . Cũng phải kiếm một cô để mà nâng khăn, sửa túi chứ . "

Kéo Nguyên ra cửa, Đông Phong thở ra :

- Được rồi, tớ sẽ nghe lời cậu, ráng tìm một cô để mà cãi vã, để không cậu lại cho tớ lạc hậu.
Hoàng Nguyên hất mặt :

- Tốt ! Tớ sẽ tìm vài em cho cậu chọn . Tớ bảo đảm cậu sẽ ngất ngây cho xem.

Đông Phong kê nhẹ :

- Các em đó chưa từng là bồ nhí của cậu, phải không ? Cậu đừng tốt kiểu cà chớn đó với tớ nhá, tớ sẽ méc lại với Mỹ Ngọc đó.

Hoàng Nguyên nhăn mặt :

- Cậu đa nghi như tào tháo ấy . Nếu có, tớ chẳng dại gì chừa phần cho cậu.

Đông Phong nheo đuôi mắt :

- Khỉ thật ! Thế mà lại luôn mồm bảo là bạn tốt . Tớ thật thất vọng khi có thằng bạn láu cá như cậu.

Ngửa mặt cười lớn, Hoàng Nguyên vỗ vai Phong :

- Tớ nói nghiêm túc nhá . Tớ sẽ kiếm cho cậu một cô mới ra lò, trái tim còn hoàn toàn chưa mở ngõ, cậu mặc sức mà trổ tài . Ai thì tớ còn chưa tin lắm, nhưng với cậu thì số dzách . Vừa đẹp trai lại nho nhã, thư sinh... Tớ dám chắc có rất nhiều tiểu thư khuê các ngã gục dưới ánh mắt đa tình và quyến rũ của cậu.

Đông Phong thở ra :

- À ! Cậu này, tớ đã nghe ở đâu thì phải . - Anh vỗ trán kêu lên . - Đúng rồi, trong phim dã sử vô hiệp của Hồng Kông . Nó được lặp lại rất nhiều lần.

Hoàng Nguyên đáp tỉnh :

- Vậy à ? Nhưng có hề gì . Bọn họ nói được thì tớ cũng nói được . Quan trọng là giúp cậu đủ đôi đủ cặp không còn phải "sô lô " nhìn tớ rồi tủi thân.

Lắc đầu, Đông Phong chấp tay xá dài :

- Cậu cho tớ xin . Tớ không tệ đến nỗi ế ẩm lắm . Cậu có lòng nghĩ đến tớ, tớ vô cùng cảm động.

Hoàng Nguyên nhướng mày, đáp :

- Tớ không khách sáo đâu . Dù sao chúng ta cũng là bạn tốt mà lị.

- Vậy tớ mời bạn tốt một ly cà phê, được không ?

- Ối ! Dĩ nhiên là rất tiệc.

Hai người đàn ông nhìn nhau rồi cười khắp phòng, rồi bá vai nhau bước xuống căn tin.
Thoáng thấy dáng Mỹ Ngọc từ xa, Hoàng Nguyên lôi Đông Phong đến chỗ cô ngồi . Anh kêu lên :

- Mỹ Ngọc ! Em đi một mình à ?

Nhận ra tiếng người yêu, Mỹ Ngọc quay lại , giọng cô reo vui :

- Ỗ , anh Nguyên ! Có cả giám đốc nữa à ? Mời hai anh ngồi.

Đông Phong khoát tay :

- Em khỏi cần khách sáo , bọn anh tự nhiên lắm . Đứng lâu thấy mỏi chân thì tự động ngồi liền.
Mỹ Ngọc cười khẽ :

- Anh Phong vui tính ghê.

Hoàng Nguyên ngồi xuống, anh trề môi :

- Nhờ ở gần anh nên hắn có đôi chút tiến bộ . Nếu không, hắn đã biến thành ông cụ non từ lâu.

Mỹ Ngọc tròn mắt :

- Anh có nói lộn không đó ? Không sợ anh Phong giận ư ?

Hoàng Nguyên ra vẻ phách lối :

- Hắn mà dám giận anh ? Em nên nghĩ điều ngược lại thì có . Một thằng bạn hoàn toàn tốt từ A đến Z như anh, hắn dễ gì tìm được.

Thản nhiên nhìn Hoàng Nguyên, Đông Phong nghĩ bụng :

- "Cứ nổ cho đã đi, tí nữa về phòng, tớ sẽ cho cậu biết thến nào là lễ độ ."

Ngạc nhiên nhìn Đông Phong, Mỹ Ngọc không thấy anh phản ứng gì hết, cô bĩu môi :

- Xì ! Nói nghe hay lắm . Cái tật xấu của anh làm anh Phong bị ảnh hưởng theo thì có.

Hoàng Nguyên trợn mắt :

- Em nói quá lời . Từ ngày yêu em, anh chưa từng phạm một lỗi dù rất nhỏ, như vậy anh đã chứng tỏ cho em thấy anh hoàn toàn trong sạch . Đông Phong phải noi gương anh mới đúng.
Mỹ Ngọc nhăn mặt :

- Vậy sao ? Thế hôm bữa, ai điện thoại nói với em là bận việc, sau đó lại cặp kè với cô khác vào nhà hàng dùng cơm . Lần đó không bị em bắt gặp tại trận , chắc anh lại ngựa quen đường cũ chứ gì ?

Hoàng Nguyên thở ra :

- Chuyện xưa như trái đất mà em nhắc hoài . Cô gái đó là thư ký của bên đối tác, chuyện dùng cơm với khác là chuyện công tá xã giao thôi . Em đã từng tiếp khách như anh, đúng không ?

- Nhưng cũng đâu đến nỗi thân mật phải mua hoa tặng người ta . Anh đừng già mồm chối tội.
Khẽ liếc Đông Phong , Hoàng Nguyên nói nhỏ :

- Dưới mắt anh, ngoài em ra, các cô gái còn lại đều vô cùng xấu xí . Em đừng tố khổ anh nữa, thằng Phong nghe được nó cười anh.

Có dịp trả thù, Đông Phong vờ vô tình trả lời nói :

- Mỹ Ngọc nói cái cô dễ thương hôm nọ, phải không ? Cô ấy vẫn điện thoại qua liên tục, và luôn miệng khen công ty mình nhiệt tình... nhất là khâu xã giao.

Mỹ Ngọc truy tới :

- Cổ điện cho anh hay ai, hả anh Phong ?

Không để ý tới ánh mắt đe dọa của Hoàng Nguyên, Đông Phong tỉnh bơ tiếp :

- Đôi khi gặp anh... nhưng thằng Nguyên bắt máy nhiều hơn . Em hỏi hắn thì rõ.

Quay qua nhìn Hoàng Nguyên với đôi mắt ngân ngấn nước, Mỹ Ngọc sụt sịt :

- Thấy chưa, em nói đâu có sai đâu . Thì ra anh vẫn còn qua lại lén lút với cô ta . Anh Phong không nói, em làm sao mà nghĩ ra . Chắc là hẹn hò cô ấy chứ gì ? Được rồi, em cho anh đi luôn, anh đừng nhìn mặt em nữa.

Đông Phong khẽ nháy mắt với Hoàng Nguyên, anh tủm tỉm nói :

- Cậu ngồi đây với Mỹ Ngọc, tớ vào trong gọi nước uống.

Nói rồi anh bỏ đi một nước, Hoàng Nguyên hét nhỏ :

- Đông Phong ! Cậu đứng lại . Cậu phải giải thích rỏ mọi chuyện rồi mới đi.

Vờ không nghe, Đông Phong rảo bước thật nhanh . Cho đáng đời, ráng mà dỗ cô ấy đi, thắng láu cá .




Đã sửa bởi Đường Nhã lúc 26.06.2013, 19:43, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đường Nhã về bài viết trên: colleneal
     

Có bài mới 26.06.2013, 19:42
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 25.06.2013, 20:02
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 256
Được thanks: 354 lần
Điểm: 8.43
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hoa Hồng Trên Cát Sửa - Điểm: 10
Chương 2 :


Tiểu Băng khê khay nước với vẻ mặt thật hí hửng . Cô đã vào quầy và tự pha hai ly nước trái cây thật ngon . Vì là khách quen thường xuyên nên mấy chị coi quay căn tin điều vui vẻ khi gặp cô . Tiểu Băng có thể tự mình vào trong chọn nước uống tùy thích.

Cười thật tươi với mọi người, Tiểu Băng nói :

- Chào nhá, cảm ơn tất cả vì hai ly nước.

Một chị vẫy tay :

- Không có gì . Mai nhớ xuống nha, Tiểu Băng.

Ngoái đầu lại, cô dạ lớn :

- Vâng, chắn chắn sẽ còn làm phiền mấy chị hoài . Thôi, em đi nha.

Cúi xuống nhìn tác phẩm của mình, Tiểu Băng lẩm bẩm :

- Ái dà ! Chắc chị Ngọc khát lắm rồi . Uống ly nước của mình, hẳn chị ấy thích mê cho coi.
Tiểu Băng đi như chạy ra ngoài . Vừa lúc một bóng người lướt tới, Tiểu Băng không kịp né, cô và khay nước đổ ập vào người ấy.

Tiểu Băng hét lên :

- Á ! Chết tui...

Mất đà, cô ngã dụi xuống đất . Đông Phong chỉ kịp kéo cô về phía mình, những mảnh thủy tinh nhọn ở dưới đất làm anh rùng mình.

Một mảnh thủy tinh nhỏ khứa vào tay đau buốt, Tiểu Băng hoàng hồn sau cú va chạm.

Chợt nhận ra mình đang nằm gọn trong vòng tay của Đông Phong, cô vội vã đứng lên, mặt đỏ hồng vì thẹn.

Đông Phong ngồi dậy . Nhìn bộ đồ nhiễu nhão từng vệt nước đủ màu, anh lắc đầu ngán ngẩm.
Ngước nhìn cô gái anh hỏi :

- Cô không sao chớ ?

Tiểu Băng mếu máo nhìn vết thương :

- Tui hổng biết, chỉ đau ở bàn tay . Nó chảy máu hoài, chắc là đứt sâu lắm . Nó làm tôi chết mất.

Đông Phong vội rút chiếc khan mùi soa của mình và nói :

- Bị đứt gần mạch máu, chắc cũng không nguy hiểm lắm, để tôi băng bó tạm thời sẽ không sao.

Tiểu Băng sụt sịt . Từ nhỏ, điều làm cô sợ nhất là máu . Đã bao lần cô bị ngoại mắn vì cái tội chết gan , luôn mồm la hoảng mỗi khi thấy máu.

Giọng nói rung rung có vẻ mau nước mắt làm Đông Phong buồn cười . Đúng là con gái, mới đau tí xíu là đã nhè, cứ như vừa gặp chuyện động trời không bằng.

- Xong rồi, vết thương sẽ không chảy máu nữa, nhưng cô đến phòng y tế để họ kiểm tra lại . Phòng y vụ của công ty ở tầng trệt kia kìa.

Tiểu Băng ngước lên :

- Cám... Ơ... Ơ...

Tròn xoe mắt nhìn Đông Phong, cả anh và Tiểu Băng đều chưng hửng . Đúng là oan gia ngõ hẹp, mỗi lần đụng nhau là sẽ có tai nạn liền sau đó.

Thay vào câu cảm ơn là cái trừng mắt thật dữ dội, Tiểu Băng cao giọng :

- Cũng lại là ông . Đừng nói là vô tình nghen . Đường rộng mênh mông sao ông chẳng đi, cớ gì ông cứ làm kỳ đà cản mũi tôi hoài vậy ?

Đông Phong kêu khổ trong bụng, ông trời cứ đưa đẩy gặp con nhỏ khó ưa này hoài . Chỉ mới hai lần đụng độ , cô ả gây cho anh biết bao phiền toái.

Nheo mắt nhìn Tiểu Băng, Đông Phong trầm giọng :

- Lần này cũng tại cô nhảy vào mình tôi kia mà . Bộ đồ trên mình tôi đã bị cô làm lắm lem cả rồi . Cô là người có lỗi, cớ sao quay qua cự lại tôi?

Tiểu Băngbặm môi nói :

- Hừ ! Bộ Ông không thấy tôi bê khay nước à ? Lý ra ông phải là người tránh trước mới đúng, ông đừng nói mình là người cận thị nha.

Đông Phong nhún vai:

- Tại cô nhiều chuyện thôi . Ra tới ngoài này, mà còn chỏ mỏ vào trong . - Đông Phong chỉ vào căn tin . - Bớt nhiều chuyện thì đâu đến nỗi va vào tôi.

Tiểu Băng tức cành hông khi nhìn vẻ mặt khó ưa của Đông Phong . Hắn còn mắng cô là đồ nhiều chuyện nữa chứ . Ôi ! Nếu cô có phép , cô sẽ biến hắn thành con quạ đen lắm lời thật xấu xí, cô mới vừa bụng.

Hất mái tóc dài óng mượt ra sau, Tiểu Băng cau mặt cự nự :

- Ai nhiều chuyện ? Tôi hay ông ? Nghe lén người ta nói chuyện mà không biết xấu hổ . Xem ra ông mới là kẻ lắm mồm hơn tôi.

Nhìn Đông Phong bằng nửa con mắt , Tiểu Băng tiếp :

- Ông đền khay nước cho tôi, mau ! Nếu không, tôi không tha cho ông như lần trước đâu.
Đông Phong kêu lên :

- Ái chà ! Có chuyện đó nữa ư ? - Anh búng tay - Được, vậy cô theo tôi về nhà giặt đồ . Sau đó, tôi sẽ đền cho cô bốn ly nước luôn.

- Ông... Ông...

Đông Phong cướp lời cô :

- Sao, chưa chịu à ? Cô thiệt là rắc rối, tôi tính như vậy xem ra thì cô lời rồi còn gì.

Mím môi giận giỗi, Tiểu Băng dài giọng :

- Hứ ! Tôi không rảnh rảnh để đối đáp với hạng người mồm mép như ông . Ông làm ơn đi chỗ khác cho tôi nhờ . Đúng là khắc tinh, đáng ghét.

Đông Phong hả hê, anh trêu già :

- Cô còn phải mang ơn tôi kìa . Tôi không nhanh tay ôm cô lại, thì cô đã vào bệnh viện với khuôn mặt biếng dạng vì té vô đống miểng này rồi.

Phớt lờ với ánh mắt giận dữ của Tiểu Băng, Đông Phong tiếp :

- Tệ hơn là bỏ mạng nếu không được tôi cầm máu dùm . Tôi nói vậy đúng không cô hai ?

- Đúng cái gì, tôi mà thèm để ông ban ơn. Cái khăn của ông chắc gì thơm tho sạch sẽ, có cả tấn vi trùng trong đó . Tôi đã dại dột khi để ông cột vào vết thương.

Tiểu Băng đưa tay còn lại để mà mở nút khăn :

- Ông đừng ngon tôi trả nó lại cho ông nè.

Sợ cô nàng làm thật , Đông Phong dọa :

- Này ! Cô mở ra là máu tuôn xối xả ngay . Chưa kịp tới bệnh viện đã... "NGHẺO" rồi . Cô đừng để tôi thấy chết mà không cứu.

Câu nói của hắn làm Tiểu Băng rợn người . Máu mà chảy nửa chắc cô chết mất vì sợ.

Bặm môi Tiểu Băng nghĩ bụng :

- "Kệ hắn và nụ cưỜi quái quỷ của hắn . Dù gì hắn cũng đã băng dùm vết thương , cô và hắn là hai người xa lạ có ăn thua đủ với hắn cũng chẳng có ích gì ."

Nghiêng đầu nhìn Đông Phong, Tiểu Băng cáu kỉnh phán :

- Không phải tôi sợ đau nhá, chỉ vì tôi chắng muốn làm bẩn căn tin . Có điều từ đây về sau, ông làm ơn tránh xa tôi giùm . Tôi không muốn nhìn bản mặt khó ưa của ông chút nào, con người xui xẻo chuyên đem tai họa cho tôi.

Đông Phong cười hóm hỉnh với câu trả lời đầy hém hỉnh của cô nàng . Anh nhướng mày đáp tỉnh :

- Cô em ơi ! Ghét của nào trời trao của đó . Biết đâu hai chúng ta là trời sinh một cặp đấy.
Tiểu Băng đỏ mặt vì giận, cô ngoe nguẩy bỏ đi.

- Hứ! Người gì mà vô duyên hết chỗ nói.

Đông Phong cười vang thích thú khi đã chọc giận được cô nàng xảnh xe. . Nhìn xuống bộ đồ có một không hai của mình, anh ngán ngẩm lắc đầu bước vào nhà vệ sinh.

Cuộc chạm chán bất ngờ của anh và Tiểu Băng đầy chất bi kịch, nhưng sao anh không nghe giận cô nàng . Trái lại anh chợt thấy trong người có cảm giác thật rung động , và trái tim có hơi chao đảo khi nhìn vào đôi mắt tuyệt đẹp của cô nàng.

Đông Phong linh cảm anh và Tiểu Băng sẽ còn gặp nhau, và sẽ hứa hẹn rất nhiều điều lý thú sẽ xảy ra.

Mỹ Ngọc bước vào phòng, để tập hồ sơ lên bàn, cô vẫy tay cho mọi người chú ý :

- Nào, các bạn ! Chúng ta lại có nhiệm vụ mới đây.

Trọng Kiệt nhanh miệng hỏi :

- Phòng mình được mời dự tiệc nữa, hả chị ? Phải nói nha, từ ngày có Tiểu Băng về đầu quân, phòng ta có lộc liên miên, thật là sướng miệng . Hôm nay hộ mời mình dùng cơm ở đâu vậy chị ?

Lắc đầu nhìn Trọng Kiệt, Mỹ Ngọc nhăn mặt :

- Cậu lúc nào cũng nghĩ tới ăn uống . Công việc chất đống ra đó kìa, lo mà làm cho xong đi.
Diễm Quyên xen vào :

- Mắng ảnh nhiều nhiều đi chị . Người gì mà lúc nào trong đầu cũng ăn với nhậu . Đúng là cái hủ hèm di động.

Câu nói của Diễm Quyên làm mọi người bật cười nghiêng ngả, mọi cặp mắt đều dồn về phía Trọng Kiệt.

Cố làm mặt tỉnh, Trọng Kiệt nhìn mọi người :

- Có gì đáng để mà cười . Con bé Diễn Quyên chỉ giỏi đặt chuyện . Một người phong độ như tôi, thì sao giống hủ hèm, mọi người nghĩ có đúng không ?

Trọng Kiệt nhìn quanh với vẻ mặt hơi kênh kệu chờ nghe mọi người bày tỏ sự đồng tình, nhưng không một ai lên tiếng phản hồi, ngoài một tràng cười rộ lên to hơn.

Hơi quê, Trọng Kiệt vội quay sang Tiểu Băng, anh xuống giọng :

- Ở đây chỉ có anh em mình là hiểu nhau nhiều nhất . Tiểu Băng ! Em nói với họ một tiếng giùm anh . Đừng để mọi người hiểu lầm . Tin nóng hỏi này mà lan ra ngoài... thì chết anh mất.
Cố nén cười, Tiểu Băng hắng giọng :

- Xin mọi ngưỜi chú ý . Anh Trọng Kiệt chỉ là một con sâu rượu chứ chưa đến độ là hủ hèm . Mọi người đừng tiết lộ ra ngoài, chỉ nên rủ tai cho mọi người trong phòng nghe là đủ.
Trọng Kiệt trợn mắt, hét :

- Ối trời ! Em nói gì thế Tiểu Băng ? Em hùa với nhỏ Quyên để ăn hiếp anh, phải không ?

Tiểu Băng vội đáp:

- Dạ, đâu có . Em thanh minh giùm anh mà.

- Ối giời ! Thanh minh với thanh nga... Em hại anh thì có.

Lại một tràng cười vang lên nắc nẻ, chí riêng Trọng Kiệt ngồi vò đầu với vẻ mặt bí xị thật khó coi.

Chờ tiếng cười lắng xuống, Mỹ Ngọc nghiêm giọng nói :

- Đủ rồi, chúng ta không đùa nữa . Mọi người hãy nghe tôi nói . - Nhìn một lượt khắp phòng, Mỹ Ngọc tiếp - Như thường lệ, hôm nay sẽ có đoàn kiểm tra xuống nghiệm thu các công trình . Mọi người hãy chia nhau phần việc của mình, cố gắng làm cho tốt . Riêng phần báo cáo riêng vơi giám đốc, Tiểu Băng sẽ đảm nhiệm.

Mở mắt lớn nhìn Mỹ Ngọc, Tiểu Băng nói :

- Chị Ơi! Cử người khác thay em, được không? Từ nào giờ em chưa gặp giám đốc, em sợ không làm được tốt lắm.

Vỗ nhẹ vai Tiểu Băng, Mỹ Ngọc khuyến khích:

- Khoảng này do em phụ trách thì đổi cho ai được. Em yên tâm, chị sẽ cùng đi với em. Vài lần rồi em quen ngay.

Tiểu Băng mừng húm, cô reo lên:

- Thiệt hả chị? Ôi! Có chị thì em đỡ lo hơn.

- Chị theo em lần này thôi, sau này em tự đi lên đó, chị còn nhiều việc khác nữa.

- Dạ, em biết rồi.

Mỹ Ngọc quay qua nói:

- Nào ! Tất cả hãy chuẩn bị đi, họ sắp xuống tới rồi.

Mọi người lục tục kéo nhau về chỗ, Mỹ Ngọc hỏi Tiểu Băng :

- Em chuẩn bị số liệu khớp hết rồi chứ ?

Tiểu Băng gật đầu :

- Xong cả rồi, chị ạ.

- Tốt ! Chúng ta đi thôi.

- Đi đâu hả, chị Ngọc ?

Trợn mắt nhìn Tiểu Băng, Mỹ Ngọc kêu lên :

- Ơ hay ! Con bé này bữa nay lạ ghê . Đi lên phòng giám đốc chứ đi đâu . Em hỏi gì ngớ ngẩn vậy Tiểu Băng ?

Chợt hiểu ra, Tiểu Băng cười khúc khích :

- Lần đầu diện kiến giám đốc, nên em khớp, chị thông cảm giùm em.

Cốc nhẹ lên đầu Tiểu Băng, Mỹ Ngọc cười xoà :

- Có chuyện đó nữa sao ? Vậy mà chị cứ tưởng sẽ không có việc gì khiến cho một cô bé ngổ ngáo như Tiểu Băng phải xếp càng.

Tiểu Băng chớp mi, khúc khích :

- Chị lại trêu em . Báo cáo với giám đốc là chuyện quan trọng và hết sức mới mẻ . Em mà ăn nói lơ mơ, biết đâu ổng cho em nghỉ việc rồi sao ? Chị Ngọc không thương giùm em, cứ ngạo hoài làm em run phát sốt luôn.

Vẻ căng thẳng hiện lên trong khóe mắt Tiểu Băng . Tuy vào làm đã hơn hai tháng, nhưng cô chưa lần nào tiếp xúc với giám đốc, nên cô hơi mất bình tĩnh đôi chút.

Mỹ Ngọc dịu dàng nhìn Tiểu Băng, khuyến khích :

- Giám đốc là người tình cảm, không làm khó dễ gì đâu . Em cứ báo cáo như mọi lần, phần còn lại có gì gút mắc, chị sẽ đỡ cho . Mình đi thôi Tiểu Băng, đừng để giám đốc chờ đợi chúng ta.

- Vâng ạ.

Tiểu Băng kiểm tra lại hồ sơ lần cuối rồi bưo8 c theo Mỹ Ngọc ra ngoài, trong bụng cô đánh lô tô vì hồi hộp.

Đông Phong bỏ cây viết xuống, anh đằng hắng :

- Hoàng Nguyên ! Cái cô nàng Tiểu Băng lóc chóc là lính mới của Mỹ Ngọc, phải không ? Ai đưa cô ấy vào đây vậy ?

Trợn mắt nhìn Đông Phong, Hoàng Nguyên kêu lên :

- Ối trời ! Là cậu chứ còn ai.

Chỉ vào người, Đông Phong cũng ngạc nhiên không kém :

- Cậu có lộn không đấy ? Mình nhớ cả năm nay, mình chưa lần nào tuyển nhân viên mới kia mà.
Hoàng Nguyên dựa ngửa ra ghế, mắt nhìn lom lom vào Đông Phong, anh nghĩ bụng :

- "Quái ! Thằng này lại lên cơn mát rồi . Chính miệng hắn bảo anh tuyển người, bây giờ lại nói năng ngược ngạo như thế, hắn làm cho anh đến phải ngơ ngẩn mất ."

Hoàng Nguyên chép miệng :

- Cậu vẫn tỉnh đấy chứ ? Đầu óc không có gì đáng lo ngại, đúng không ?

- Cậu này lạ, mình vẫm bình thường như mọi ngày, có cậu điên thì có.Hoàng Nguyên hở hắt ra :
- Đúng đấy ! Ở gần người mưa nắng thất thường như cậu , tớ cũng chuẩn bị điên lên đây này.
Đông Phong lắc đầu :

- Hay nhỉ ! Tớ hỏi cậu một đường, cậu trả lời một nẻo , cậu làm tớ chẳng hiểu gì cả . Đơn giản là cậu nói cho mình biết, ai là người trức tiếp nhận cô ấy , cậu hiểu ra rồi phải không ?

- Dạ, thưa ông... con xin trình bày đầu đuôi ngọn nguồn cho ông đây . - Hoàng Nguyên khoanh tay vờ khúm núm - Hôm trước, ông về Đà Lạt thăm bà cụ, cùng lúc phòng kinh doanh xin thêm người vì công việc quá tải . Ông đã đồng ý và ủy quyền cho con tuyển người . Con đã lục tung tất cả trường đại học danh tiếng mới tìm được người ưng ý, và đã quyết địnnh nhận người ta . Lúc ông về, con cũng đã trình bày sơ qua, ông cũng đã gật đầu rồi kia mà, bây giờ ông hỏi ngược lại, con làm sao đỡ nổi . Ông nhớ lại rồi chớ, ngài giám đốc đáng kính ?
Đông Phong suy nghĩ một lúc rồi vỗ trán kêu lên :

- Ừ nhỉ . Vậy mà tới quên biến đi mất . Tớ xin lỗi cậu, ngàn lần xin lỗi cậu . Cậu đừng gọi tớ bằng ông, tớ tổ thọ mất.

Hoàng Nguyên chấp tay xá dài :

- Cậu làm ơn đi Phong . Cậu đừng quên cái kiểu chết người như thế . Cứ cái đà này, không khéo chừng vài lần nữa, cậu lại quên béng và chẳng nhận ra tớ thì thật khổ cho đời tớ.
Đông Phong cười vang :

- Ồ không ! Tớ sẽ không cho phép mình quên một người bạn chí cốt thân như cậu.

Hoàng Nguyên nhún vai, thở ra :

- Cậu nên đến bác sĩ để kiểm tra lại "bộ nhớ" cho chắc ăn . Tớ nghĩ cái đầu của cậu hơi rắc rối . Mà này ! Sao cậu lại hỏi về vấn đề này ? Tớ đả bao lần thay cậu tuyển nhân viên, không phải một mà là rất nhiều người, nhưng chưa lần nào tớ nghe cậu hỏi . Cô bé Tiểu Băng mới vào làm hơn hai tháng đã bị cậu "chiếu tướng"... - Hoàng Nguyên nháy mắt, hỏi - Cô bé đẹp quá xá, cậu bị trúng sét rồi à ?

Đông Phong trề môi :

- Trúng gì ! Tớ thấy mình trúng gió đúng hơn.

- Sao thế ?

- Cậu nhớ có lần tớ kể cậu nghe vụ một con bé tự ủi vào xe tớ không ?

- Nhớ . Rồi sao ?

Đông Phong thở dài, tiếp :

- Và cái lần tớ bước ra khỏi căn tin với bộ đồ đủ màu như cây kẹo kéo trước bao cặp mắt nhìn theo khiếp đảm nữa, lúc đó tớ chỉ muốn chui xuống đất vì xấu hổ.

- Nhưng những chuyện đó thì ăn nhằm gì tới Tiểu Băng ?

- Sao lại không ? Sản phẩm khủng khiếp trên người tớ là do cô ả tặng cho . Hai lần tớ đụng độ đều bị cô ả làm cho thương tích đầy người . Tớ hỏi câu ấy vì lẽ đó . Được một nhân viên cỡ Tiểu Băng, chắc là tớ phải lên cơn đau tim kinh niên là cái chắc.

Hoàng Nguyên cười khoái trá :

- Cậu nói thật đấy chứ ?

Đông Phong xua tay :

- Phải . Chính một tay cô ả gây ra cho tớ.

Hoàng Nguyên vỗ đùi, kêu lên :

- Ôi ! Chuyện hi hữu như vậy mà cũng có . Nhắc lại mà mới nhơ, cậu "phát ngôn bừa bãi" với Mỹ Ngọc, báo hại hôm đó tớ năn nỉ muốn gãy lưỡi, cô ấy mới tin . Cho đáng đời cậu, ác mồm ác miệng cho lắm rồi cũng bị quả báo . Hôm đó nhìn bộ dạng thiểu não của cậu với bộ đồ "hiệu" có một không hai, tớ cười muốn nôn cả ruột . Chỉ tội những người có mặt ngày hôm đó . Họ cố nhịn cười vì phật lòng cậu . Lúc cậu đi khuất, tớ và bọn họ được một trận cười quá đã.
Đông Phong trợn mắt :

- Cứ cười cho sướng miệng, có ngày cậu cũng sẽ trở thành nạn nhân của cô ta cho mà xem.
Hoàng Nguyên đáp :

- Phong ! Cậu xem xó lạ không ? Biết đâu đó là duyên trời định cho cậu và Tiểu Băng . Cậu nên mừng vì gặp được một công nàng xinh xắn và giỏi kinh doanh như cô ấy.

- Hừ ! Đúng là dị đoan, nhưng tớ không thích những cô dữ dằn như vậy.

- Nè ! Cử nhân xuất sắc đại học kinh tế hẳn hoi đấy . Cậu không thích cũng được, nhưng đừng trù đạp bằng cách đì cô ấy nghen, tớ không khoanh tay đứng nhìn đâu . Mỹ Ngọc đã nhận cô ấy làm em gái, nghĩa là Tiểu Băng cũng sẽ là... em vợ tương lai của tớ.

- Rõ rồi, thưa ngài trợ lý . Ngài còn gì để nói chứ . Tôi có thể ra ngoài một chút, được không ạ ?

Hoàng Nguyên khoát tay, giọng tỉnh rụi :

- Cứ tự nhiên, nhưng chỉ được năm phút thôi đấy . Tí nữa, cậu còn phải nghe phòng kinh danh báo cáo tiến bộ công việc của họ.

Đông Phong cau mày :

- Cậu oai lắm, dám ra lệnh cho giám đốc của cậu . Không sợ tớ giận cho câu ngồi chơi xơi nước à ?

- Một trợ lý năn nổ như tớ có khối người mời cộng tác,tớ biết chẳng bao giờ dám sa thải tớ.

- Tự tin gớm nhỉ . Thế ngài có cần tôi mời đi làm cốc nước không nào ?

- Thôi khỏi tớ còn nhiều công việc để làm . Cậu đi một mình đi.

Đông Phong tủm tỉm :

- Tớ biết tỏng bụng cậu đang nghĩ gì . Tranh thủ gặp Mỹ Ngọc, đúng không ? Tình yêu của cậu thật lạ, cứ dính nhau như sam ấy . Mới vắng có một chút đã rối lên, điện thoại chho nhau í ới cả . Cậu làm tớ phải tủi thân mất.

Hoàng Nguyên cười khì :

- Cậu yêu đi rồi khắc biết, tình yêu nó tuyệt vời thế nào.

Đông Phong không đáp, anh khẽ lắc đầu bước ra ngoài, để mặc Hoàng Nguyên đang "phát sóng" chuyện tình yêu của hắn.

Hoàng Nguyên đang chăm chú vào đóng hồ sơ thì có tiếng gõ cửa . Anh hắng giọng :

- Xin mời vào !

Đông Phong nhếch môi cười. Gương mặt ngơ ngác của Tiêu Băng làm anh thấy tội. Đêm nay, thế nào cô nàng cũng mất ngủ vì lo âu.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 26.06.2013, 20:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 25.06.2013, 20:02
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 256
Được thanks: 354 lần
Điểm: 8.43
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hoa Hồng Trên Cát - Nhật Hạ - Điểm: 10
Chương 3 :

Tiểu Băng lười biếng nằm dài trên giường, khuôn mặt lộ vẻ ưu tư, ủ dột. Nét hồn nhiên vui vẻ ngày thường biến mất, thay vào đó là cả bầu tâm sự.

Sáng nay, cô không còn thiết gì đến sở làm, không khéo lại mất mặt với mọi người. Thằng cha giám đốc hắc ám thế nào cũng trù dập cô cho bỏ ghét, vì ngày hôm qua cô đã mắng mỏ hắn quá trời.

Bà Năm chậm rãi đi vào. Nhìn thấy Tiểu Băng, bà chưng hửng:

- Su Si! Sao còn chưa đi làm? Ngoại tưởng con đi rồi. Trong người không khoẻ hả con?

Bà bước đến đưa bàn tay nhăn nheo ấp lên trán Tiểu Băng, bà nghĩ cô cháu gái bị Ốm. Tối qua, nó chỉ ăn qua loa vài miếng cơm rồi vào phòng ngủ sớm. Bộ dạng bứt rứt có hơi thất thường làm bà lo trong bụng.

Tiểu Băng cầm tay ngoại, cố nở nụ cười, cô nói:

- Ngoại! Tiệm hoa của mình dạo này có đắt không ngoại?

- Cũng như mọi lần. Các mối quen vẫn đến ủng hộ nên không hôm nào bị ế.

Tiểu Băng khịt mũi:

- Bắt đầu từ mai, con sẽ trông tiệm cho ngoại.

Bà Năm ngạc nhiên hỏi:

- Còn công việc của con thì sao? Con không đùa chứ Su Si?

Mặt Tiểu Băng ỉu xìu như bánh tráng nhúng nước:

- Con nói thật đấy, ngoại đừng buồn con nghen ngoại.

- Nhưng sao lại thế? Con không đến công ty đó nữa ư?

- Đến đó làm gì nữa? - Tiểu Băng hạ giọng – Mà họ có cần con đâu mà tới.

- Lúc trước, con nói với ngoại, công ty đó rất hợp với con, bây giờ lại đổi ý nhanh vậy.

Tiểu Băng cười như mếu:

- Không phải con đổi ý, mà con gặp “sự cố” nho nhỏ ngoài ý muốn nên tự ý xin nghỉ thôi.

Bà Năm lắc đầu khó hiểu:

- Con nói là gặp sự cố, nhưng sự cố gì vậy? Có lớn lắm không mà tự ý thôi việc?

Lấy hết cam đảm, Tiểu Băng nói nhanh:

- Chuyện dài lắm. Nói hơi gọn một chút là con đã mắng ông dám đốc và kết quả ra sao thì ngoại đã biết.

Bà năm muốn ngã ngửa. Con bé này không biêt trời cao đất rộng là gì. Đến giám đốc mà nó cũng không từ. Bà hỏi cô:

- Ông ấy cho con nghỉ việc phải không?

- Ông ta vẫn chưa có động tĩnh gì, nhưng con nghỉ trước cho chắc. Chờ đến lúc ông trả đũa thì quê lắm.

Thở dài, bà năm nhỏ giọng:

- Cái tính bướng bỉnh muôn thuở không bỏ được. Chuyện đã đến nước này, con cũng đừng buồn nữa. Không làm ở đó cũng tiếc, con nên đến công ty xem ông ta có thái độ như thế nào. Đừng để họ nói mình sống vô tổ chức, mai này khó có cơ hội xin chỗ khác.

Ngẫm nghĩ thấy ngoại nói cũng đúng, Tiểu Băng đứng lên:

- Dù sao cũng bị mất việc, con nên chào chị em trong phòng một tiếng rồi nghỉ cũng không muộn. Con đi nha ngoại.

Bà năm im lặng gật đầu. Nhìn Tiểu Băng lên xe, bà thương đứt ruột. Cha mẹ chẳng may mất sớm lúc nó còn ẵm trên taỵ Vất vả lắm, bà mới nuôi nó khôn lớn. Không bà con họ hàng thân thích, chỉ một bà, một cháu nương tựa nhau mà sống.

Bà năm luôn ước Tiểu Băng sẽ có cuộc sống khá hơn lúc trưởng thành để con bé không còn tủi thân với bạn bè.

Ngày nó đi làm, lòng bà vui khấp khởi. Miệng lúc nào cũng líu lo về công việc, ai ngờ lại xảy ra chuyện. Phải bắt đầu lại từ con số không, nghĩ mà tội nghiệp con bé.

Bà năm với lấy cái giỏ, bà định bụng hôm nay đi chợ nấu cho Tiểu Băng một nồi canh chua thật ngon, thay vì nói những lời an ủi khiến con bé buồn thêm.

Tiểu Băng xách giỏ, lững thững bước vào chỗ làm của mình. Hít một hơi thật sâu lấy lại vẻ tươi tình thường ngày, cô cười toe rôm rả chào cả phòng. Cô muốn trước khi rời khỏi đây phải để lại ấn tượng thật tốt với mọi người.

Ai cũng ngạc nhiên khi hôm nay Tiểu Băng nói nhiều và cũng cười nhiều hơn. Chỉ có Mỹ Ngọc là biết rõ tâm sự của cô bé.

Kéo Tiểu Băng vào phòng, Mỹ Ngọc ái ngại hỏi:

- Em làm vậy là có ý gì vậy Tiểu Băng?

Khẽ thở ra, cô chun mũi đáp:

- Có gì đâu chị. Em chỉ chào mọi người thôi mà.

- Nhưng đâu cần phải ồn ào như vậy. Nói đi, em định xin nghỉ phải không?

Tiểu Băng khịt mũi:

- Chị đoán đúng. Em đến để từ giã mọi người. Ngày mai, em không đi làm nữa.

Mỹ Ngọc nhăn mặt:

- Vì chuyện cãi vả với giám đốc à? Chị vẫn chưa nghe anh Phong nói gì cơ mà. Vả lại, còn anh Nguyên đó chi, dễ gì dễ gì ảnh để anh Phong cho em thôi việc.

Tiểu Băng nhún vai:

- Em không muốn vì mình mà liên luỵ đến anh Nguyên. Thà em nghỉ trước cho chắc, chứ còn ngồi đợi sự ban ơn của ông ta thì ê mặt lắm.

Mỹ Ngọc thoáng ưu tự Cô biết rõ Đông Phong là người rất nghiêm khắc. Biết đâu anh ấy tự ái và có quyết định ấy thật đối với Tiểu Băng. Cô thật sự không thể nào đoán nổi những ý nghĩ trong đầu cô ta.

Mỹ Ngọc xem Tiểu Băng như một cô em nhỏ. Cái nạn mà Tiểu Băng gặp phải, cô rất muốn chia sẻ với con bé.

Mỹ Ngọc nhẹ nhàng nói:

- Em đừng có vì chút tự ái cỏn con mà làm hỏng việc. Anh Phòng là người hiểu chuyện, chị tin anh ấy không nhỏ mọn như vậy. Nếu như xảy ra trường hợp xấu nhất, chị sẽ đích thân gặp giám đốc yêu cầu giữ em lại. Trước mắt, em đừng có bi quan, cứ làm việc bình thường. Chờ xem thái độ của giám đốc ra sao.

Tiểu Băng lẳng lặng gật đầu. Mỹ Ngọc tiếp:

- Em đã nói chuyện này với ngoại chưa.

- Dạ, rồi.

- Chuyện chưa có gì nghiêm trọng mà em cứ làm như sắp chết đên nơi. Ngoại sẽ buồn và lo lắng cho coi. Em thật là hư đó Băng.

Như trút được nỗi lòng, Tiểu Băng cười chúm chím:

- Em sorry, cũng vì tính hiếu thắng mà mọi người phải rối lên vì em. Lần này em công nhận là mình có lỗi.

Khẽ lườm Tiểu Băng, Mỹ Ngọc cười:

- Vậy thì ra ngoài làm việc cho tốt. Hy vọng là sau cơn mưa trời lại sáng.

Tiểu Băng trở về chỗ ngồi. Cô cắm cúi chăm chú vào màn hình, chuyên đi hay ở đối với cô chẳng còn quan trọng. Trước mắt phải làm tốt công việc thường nhật, những viêc còn lại sẽ tính sau. Chuyện gì tới thì tự khắc tới, lo lắng làm gì cho ốm cả người.

Liên tiếp nhiều tuần sau đó, Tiểu Băng vẫn không nghe giám đốc đả động gì tới chuyện hôm nọ. Cô có vẻ yên tâm và tự tin hơn.

Tiểu Băng nghĩ thầm: “Nếu Đông Phong trả đũa bằng cách cho cô nghỉ việc, cô sẽ không phục anh tạ Và trước khi bỏ đi, cô sẽ làm công tác tư tưởng giùm anh tạ Nhìn anh ta bằng nửa con mắt, nói huỵch toẹt rằng đàn ông không nên ích kỷ, sống phải biết người biết tạ”

Nhưng may mắn là điều đó vẫn chưa xảy ra. Vì vậy Tiểu Băng cũng dần quên khuấy đi mất.
Mỗi sáng vẫn đều đặn đến công ty làm. Chiều về phụ ngoại coi tiệm hoa. Cô và Đông Phong chưa có cơ hội cham trán. Tạm thời Tiểu Băng xem như không có gì xảy ra.

Nhẹ nhàng sắp xếp lại mấy chậu hoa cho đẹp, Tiểu Băng nghiêng đầu ngắm nghía và lẩm bẩm:

- Giờ thì tuyệt rồi. Bất cứ cái gì mà có bàn tay Tiểu Băng nhúng vào đều trở nên dễ thương và sáng đẹp hơn. Ngoại thật lẩm cẩm khi cắm hoa lộn tùng phèo cả, nhìn không có thẩm mỹ chút nào, chán ơi là chán.

Gom mớ lá úa cho vào giỏ rác, Tiểu Băng thở phải khoan khoái. Sáng nay, ngoại cùng mấy bà bạn đi lễ chùa, Tiểu Băng được ngoại ưu cái giao nhiệm vụ trộng coi tiệm hoa.

Cô vui vẻ gật đầu mà không 1 lời phàn nàn. Mong ước duy nhất của cô là ngoại luôn khoẻ mạnh và ở mãi bên cô.

Với lấy cây kéo và cuộn ruy – băng, Tiểu Băng tỉ mỉ kết một giỏ hoa hồng bạch.

Chỉ còn vài phút nữa khách sẽ đến lấy giỏ hoa, Tiểu Băng nghĩ mình phải nhanh tay hơn một chút. Cô không ngờ công việc dọn dẹp lặt vặt lại tốn nhiều time đến vậy.

Chọn những cành hồng còn búp và chỉ hơi hé nhuỵ, tay Tiểu Băng thoăn thoắt kết hoa vào giỏ. Loáng cái, cô đã có 1 giỏ hoa vừa sang trọng, vừa quý phái.

Ngắm nghía thêm 1 lúc lâu, Tiểu Băng mới vừa ý với tác phẩm của mình. Cô cẩn thận đặt nó lên kệ, miệng hát líu lo một bài ca vui nhộn.

- Cô ơi! Bán cho tôi bó hoa.

Tiểu Băng giật mình quay lai. Cô nghĩ bụng:

- “Vừa mở cửa đã có hai, ba người mua hoa. Chắc hôm nay đắt hàng cho xem.”

Cô vui vẻ nói:

- Dạ. Anh mua loại hoa nào ạ?

- Thứ nào cũng được. Cô cứ lấy đại giùm tôi mốt bó.

Tiếng nói hơi quen làm Tiểu Băng ngờ ngợ. Cô quay hẳn người lại và thật bất ngờ khi nhận ra Đông Phong:

- Giám… giám… đốc

Đông Phong cũng kêu lên:

- Ồ, Tiểu Băng! Là cô à? Cô làm gì ở đây thế?

Lấy lại bình tĩnh, Tiểu Băng khẽ đáp:

- Hôm nay là ngày nghỉ, nên tôi ra trông hàng cho ngoại.

Đông Phong cười cười:

- Nhà Tiểu Băng ở đây à?

- Vâng.

- Cô giỏi nhỉ! Vừa làm việc, vừa phụ ngoại bán hoa nữa đấy.

Tiểu Băng nhún vai:

- Có gì lạ, thưa giám đốc. Ngoại tôi đã gì nên tôi nghĩ mình có bổn phận giúp đỡ phầ nào công việc, vậy thôi.

Đông Phong nheo đuôi mắt:

- Tiểu Băng bây giờ có vẻ ngoan hơn so với lúc ở company.

Hơi đỏ mặt, nhưng Tiểu Băng vẫn đáp bằng giọng tỉnh queo:

- Giám đốc thấy vậy à? Riêng tôi, tôi thấy mình bình thường như mọi hôm.

Đông Phong nhún vai, cô nàng lại chuẩn bị gây hấn nữa đây. Anh phải dè chừng cái mồm có đôi môi hồng quyến rũ, nhưng toàn thốt ra những điều chua ngoa chết người.

Đông Phong hỏi bằng giọng quan tâm:

- Cô vẫn đi làm bình thường chứ? Công việc ở công ty hợp với cô không?

Khẽ gật đầu, Tiểu Băng cười khoe hai má lúm đồng tiền. Cô vui vẻ đáp:

- Rất hợp nữa kìa. Hiện tại không có gì làm tôi thích thú bằng công việc tôi đang phụ trách.
Một sinh viên vừa ra trường như tôi, tìm được một chỗ làm đúng với khả năng của mình rất hiếm. Tôi là người may mắn trong số đó.

Đông Phong đùa:

- Cô có nghĩ ràng mình có quý nhân giúp đỡ không?

Tiểu Băng hồn nhiên nói:

- Làm gì có chuyện đó. Giám đốc mà cũng tin những chuyện có vẻ thần bí ư?

Nhướng mày, Đông Phong đáp tỉnh rụi:

- Tin chứ. Không những một mà tới hai quý nhân theo ủng hộ cô nữa đấy. Một ở sát bên cạnh tôi, còn một thì cùng phòng với cô.

Tiểu Băng tròn mắt hỏi:

- Ai thế nhỉ? Sao tôi không biết vậy kìa?

Nhìn vẻ ngơ ngác của cô, Đông Phong phì cười, anh nói:

- Tôi nhắc giùm cô nhé. Chuyện hiểu lầm hôm nọ ở phòng tôi đấy, cô nhớ chưa?

Nghe Đông Phong nhắc lại, Tiểu Băng đỏ mặt. Cô lí nhí:

- Tôi vẫn chưa quên cảm giác bất ngờ hôm đó thưa giám đốc.

- Cũng vì chuyện đó mà tôi liên tiếp bị “khủng bố tinh thần”. Nghĩ lại mà ớn lạnh xương sống.

- Ý giám đốc là…

Đông Phong khoát tay nói luôn:

- Thằng Nguyên nó tưởng tôi tự ái sẽ cho cô thôi việc. Thế là cả tuần sau đó, nó cứ đeo theo ca cẩm lẫn như dỗ ngọt tôi như con trẻ. Hắn bảo tôi thông cảm cho cô, đừng vì chuyện nhỏ mà xé ra tọ Kế đó lại là Mỹ Ngọc gọi điện thoại tới hăm dọa tùm lum. Cô có 2 hậu thuẫn thật dễ nể ghê.

Vỡ lẽ, Tiểu Băng cười khúc khích. Cô dẩu đôi môi hồng, phán:

- Lỗi cũng do giám đốc một phần. Ai biểu ông không nói sớm hơn một tí.

Đông Phong vờ rùn vai:

- Nhờ vậy tôi mới thấy hết bản lĩnh của cô. Vả lại lúc đó, tôi có ý định nói cho cô hiểu, nhưng ngặt nỗi cô có chừa cho tôi tí ti cơ hội nào đâu. Hoàn cảnh lú đó dở khóc, dở cười… đành phải ngồi yên chịu trận cho cô hài tôi.

Cúi mặt mâm mê chéo áo, Tiểu Băng làm thinh không nói gì.

Nhìn cử chỉ lóng ngóng tội nghiệp của Tiểu Băng, Đông Phong nhún vai nói tiếp:

- Những chuyện cỏn con ấy với tôi không có gì quan trọng cả. Tiểu Băng đừng ngại, tôi không nhỏ mọn đến độ cho cô thôi việc đâu.

Nghe anh ta nói, Tiểu Băng thở phào khoan khoái. Cô nhỏ nhẹ đáp:

- Cũng là do tôi bộp chộp. Giám đốc đừng để bụng, xem như hôm nay tôi xin lỗi ông vậy.

Đông Phong hóm hỉnh:
- Tôi không còn nhớ gì cả. Tiểu Băng đừng khách sáo. – Nhìn vào đôi mắt đẹp của cô anh tiếp

– Công việc ở phòng kinh doanh rất cực, cô không bị áp lực đấy chứ?

Tiểu Băng lắc đầu:
- Ồ không! Tuy hơi cực vì phải thường xuyên tiếp xúc với khách, nhưng công việc thì vui lắm– Cô chúm chúm môi đùa – Tôi chỉ thất buồn và thất vọng khi không còn làm ở đó nữa.

- Giờ thì yên tâm rồi chứ, cô bé?

Tiểu Băng cúi mặt trán tia mắt ấm áp của Đông Phong. Ở gần anh ta, cô như bị đôi mắt đẹp ấy thu hút.

Tiểu Băng nghĩ bụng: “Đông Phong cũng dễ mến quá chứ. Nhất là chuyện anh ta không chấp lỗi cô vì vệc hôm nọ”

Đông Phong vờ rên rỉ:

- Cô chủ! Khách đến cả buổi mà không được mời ngồi một tí, cặp giò của tôi mỏi rã rời cả rồi.

Tiểu Băng giật mình. Cô thật đoảng khi chuyện tế nhị như vậy mà cô cũng không làm được.
Vội kéo cái ghế nhựa, cô cười biết lỗi:
- Giám đốc ngồi nghỉ đi, ông muốn tôi gói loại hoa nào?

Đông Phong nheo mắt:
- Cô thấy thích loại hoa nào thì gói. Nói thật, tôi không để ý lắm vào ý nghĩa của nó.

Tiểu Băng kêu lên:
- Nhưng tôi phải biết ông tặng ai để còn chọn chứ.

- Phiền phức thế à?

Tiểu Băng im lặng gật đầu. Đông Phong nhún vai nói:
- 1 cô gái và 1 ông già, chỉ thế thôi.

Tiểu Băng với lấy cây kéo và chọn những cành hoa thật đẹp. Cô khéo léo kết thành hai bó.
Đông Phong chăm chú nhìn vào gương mặt trắng hồng của Tiểu Băng. Với bộ đồ lụa mặc nhà thật đơn sơ, mái tóc được cô cột cao lên bằng sợi dây thun, vậy mà Đông Phong cảm thấy cô đẹp hơn lên, đẹp một cách tinh khiết.
Sau một lúc cặm cúi với hao và bao kiếng, Tiểu Băng đã kết thành 2 bó hoa khá dễ thương.

Cô đứng lên và nói:
- Xong rồi. Ông vừa ý chứ, ông giám đốc.

Đông Phong lơ đễnh nói:
- Đẹp lắm.

Bắt gặp ánh mắt lạ lâm của Đông Phong, Tiểu Băng đỏ mặt cúi xuống. Cử chỉ dễ thương rất nữ tính làm tim Đông Phong đập sai một nhịp.

Tiểu Băng bặm môi:
- Hai bó hoa này, tôi xin tặng giám đốc. Hy vọng nó sẽ làm bạn gái ông hài lòng.

Đông Phong sực tỉnh. Anh móc túi lấy tờ giấy bạc, nhẹ nhàng để vào tay Tiểu Băng và bóp nhẹ, giọng ấm áp:
- Bán hoa mà không lấy tiền, thế nào cũng bị đánh đòn đấy, cô bé. – Anh cười tươi nửa đùa, nửa thật. – Tôi sẽ nhận hoa của Tiểu Băng vào một dịp khác mà phải thật ý nghĩa nữa kìa. Còn bây giờ thì chưa phải lúc.

Ôm 2 bó hoa trên tay, Đông Phong quay lưng bước đi. Ra tới ngoài, anh nói vọng vào:
- Đừng gọi tôi một cũng giám đốc, mà hai cũng giám đốc, nghe có vẻ xa lạ quá. Còn nữa, tôi chưa già lắm đê nhận tiếng… ông.

Nói rồi anh lên xe vọt đi mất để một chút xíu xuyến xao trong tim Tiểu Băng qua lời nói đầy ẩn ý lúc nãy.

Ông Quang xốc lại túi du lịch trên vai, móc lấy cặp kính đen to bản đeo vào, ông hắng giọng:
- Thuỷ Tiên! Em chuẩn bị mọi thứ chu đáo rồi chứ? Thằng Phong sắp tới rồi đấy.

Cô gái hờ hững quay lại, giọng cô lạnh nhạt:
- Tới thì đã sao? Anh làm gì mà khẩn trương thế?

Ông Quang tặc lưỡi:
- Dặn em trước cho chắc ăn. Nhớ tí nữa nó tới em nhớ nhập vai cho thật khá. Đừng để lộ mối qua hệ thân mật của mình cho nó biết. Thằng Phong nó tinh ý lắm đấy.

Thuỷ Tiên cău mặt phán:
- Hiểu rồi. Khổ lắm… nói mãi. Từ hôm qua tới giờ, anh cứ “nhai” hoài cái điệp khúc này, em nghe đầy lỗ tai rồi.

Ông Quang cười đểu:
- Gì mà khó chịu hả cưng? Quan trọng là phải vượt qua cửa ải này. Thằng Phong không nghi ngờ thì tụi mình mới có tiền mà vung vít chứ cưng.

Đôi mắt sắc lẻm của Thuỷ Tiên tia nhìn dữ dội:
- Anh điều tra kỹ chưa? Có thật hắn giàu không, hay chỉ là thùng rỗng kêu to?

Ông Quang búng tay:
- Em yên trí! Anh điều tra cả rồi. Nếu thành công vụ này, gia tài đồ sộ của nó đủ để cho mình hưởng thụ cả đời. Thằng Phong là giám đốc công ty cớ bự, tiền bạc dư dả là cái chắc.

Nghe Quang háo hức kể về người cháu làm giám đốc của mình, Thuỷ Tiên cũng nôn nóng nhìn tận mắt cơ ngơi của Đông Phong. Nói thật, chỉ mới nghe ông Quang ba hoa thì cô không tin nổi. Bởi cái tính trăng hao và miệng lưỡi của ông Quang, cô không lạ gì cho lắm. Phải nói là chán phèo nữa kìa, chuyện gì đến tai ông ta thì một tấc sẽ lên đến trời cho coi.

Thuỷ Tiên là một cô gái đẹp kiêu kì, nhan sắc của cô đã đánh gục rất nhiều đàn ông. Thậm chí có kẻ phải tán gia bại sản, sự nghiệp tiêu tan vì cái liếc mắt đưa tình và những lời thỏ thẻ ngọt ngào của cô.

Thuỷ Tiên coi khinh tất cả bọn đàn ông. Với cô, họ trở nên tầm thường và đơn điệu, tẻ nhạt. Bọn đàn ông không là đích ngắm của cô, vì chỉ cần cô gật đầu đồng ý sẽ có vô số người thủ phục dưới chân.

Thú vui duy nhất của cô là tiền. Đối với một cô gái ăn chơi nổi tiếng như cô, chỉ có tiền là trên hết. Thuỷ Tiên rất thực dụng, trong cái đầu ma mãnh của cô, quan niệm chỉ có tiền mới có tất cả.

Ông Quang tuy hơi già và mồm mép thuộc hàng cao thủ, không có vẻ trí thức, nhưng bù lại, túi ông ta rủng rỉnh tiền. Ông ta biết cách làm cho Thủy Tiên thoa? mãn những đòi hỏi mà cánh thanh niên choai choai không đáp ứng nổi.

Thuỷ Tiên có thân hình gợi cảm khiến ông Quang phải thèm khát và ngược lại. Thuỷ Tiên cũng rất mê những tờ giấy bạc của ông ta. Vì vậy mà cả hai lệ thuộc nhau, bám víu nhau mà sống. Một cuộc trao đổi khá sòng phẳng. Một kẻ cần tình và 1 kẻ cần tiền thế thôi.

Thuỷ Tiên thừa biết những phi vụ làm ăn bất chính của ông Quang, kể cả ma tuý, nhưng cô giả lơ không thèm đếm xỉa đến. Những tờ $ ông ta cho cô có 1 ma lức rất lớn. Nó làm cô thích thú lẫn hồi hộp. Cô bị dòng xoáy của tiền cuốn lấy và cô dần trở thành cánh tay đắc lực của ông Quang trong những phi vụ làm ăn quan trọng.

Hôm nãy cũng thế, ông Quang lại dựng lên 1 màn kịch mới nhằm moi tiền của Đông Phong, thằng cháu nửa vời của ông.

Thuỷ Tiên che miệng ngáp:
- Còn thuốc không? Mồi cho em 1 điếu. Đứng đợi dài cả cổ mà hắn vẫn chưa tới, mồm em nhạt thếch rồi.

Rút thỏi kẹo cao su đưa cho cô, ông Quang khịt mũi:
- Nhai đỡ đi, vào vai con gái nhà lành ai lại hút thuốc. Cố nhịn đi cưng, mai mốt kiếm được số vốn, anh cho em hút thả cửa.

Thuỷ Tiên xụ mặt làu bàu:
- Hừ! Chán bỏ xừ. Coi chừng hắn cho chúng ta leo cây đó. Chờ với chả đợi, mệt cả người.

Vẻ mặt khó chịu của Thuỷ Tiên làm ông Quang sốt ruột. Đưa tay nhìn đồng hồ, ông thở ra:
- Quái! Thằng này nó nói tới liền mà mãi vẫn không thấy tăm hơi. Không biết có chuyện gì nữa không?

Ông Quang nhìn ra cổng sân bay, mắt vụt sáng lên khi nhìn thấy Đông Phong.

Mừng rỡ, ông reo to:
- Tới rồi, tới rồi. Em nhìn thấy nó chứ, Thuỷ Tiên?

Giọng Thuỷ Tiên gắt gỏng:
- Thấy cái con khỉ. Hắn có phải là cháu tôi đâu mà tôi nhận mặt. Anh làm gì mà cứ như gà mắc tóc thế?

Ông Quang không để ý vào lời nói của Thuỷ Tiên, ông cười tít mắt:
- Đó, đó! Cái thằng mặc bộ com – lê màu cà phê đó. Mình tới chỗ nó đi. Anh nóng ruột quá rồi.
Không đợi Thuỷ Tiên phản ứng, ông Quang lôi tuột cô đi. Tay ông vẫy vẫy. miệng kêu to:

- Đông Phong! Chú ở đây nè.

Đông Phong đang ngơ ngác nhìn quanh, nghe có ai gọi tên mình, anh quay lại. Ông Quang và 1 cô gái vẫy tay chào anh, họ đứng không xa chỗ anh lắm:

Đông Phong mỉm cười, sải bước. Trên tay anh là 2 bó hoa thật đẹp, anh tiến đến chỗ ông Quang:
- Chào chú. Chú đợi cháu có lâu lắm không? Trên đường tới đây bị kẹt xe, cháu định liên lạc với chú, nhưng lại không có số phone của chú.

Ông Quang phẩy tay:
- Ôi! Nhằm nhò gì cháu. Ở nước ngoài, chú vẫn bị như vậy liên tục hà. – Ông chỉ vào Thuỷ Tiên, giọng giả lả - Giới thiệu với cháu, cô bé này là Thuỷ Tiên, con của một người bạn thân. Nghe chú về nước, nó tháp tùng đi theo. Hai đứa làm quen đi.

Trao cho Thuỷ Tiên bó hoa, Đông Phong nghiêng người chào:
- Rất vui được kết bạn cùng cô.

Thuỷ Tiên hơi choáng trước một Đông Phong cao lớn, chững chạc, gương mặt đẹp góc cạnh đầy nam tính.

Nở nụ cười thật tươi, cô õng ẹo đáp:

- Hân hạn vô cùng khi anh chiếu cố. Về Việt Nam lần này cái gì cũng mới mẻ. Anh không ngại khi bị Thuỷ Tiên làm phiền chứ?

- Cô đừng khách sáo. Nếu chú Quang coi cô như người nhà, tôi có bổn phận đón tiếp thật chu đáo mới phải.

Ông Quang xen vào:
- À, Phong! Nhà cháu rộng rãi chứ? Có thể cho Thuỷ Tiên ở cùng được chứ? Để con bé ở hotel chú không yên tâm chút nào.

Đông Phong vui vẻ đáp:
- Dạ được. Nhưng cháu chỉ sợ cô Thuỷ Tiên ngại thôi. Vả lại, cháu cũng đi làm suốt, ít khi có ở nhà. Nếu cô ấy ở lại cũng tốt.

Thuỷ Tiên chớp mi, dịu dàng nói:
- Anh nói thật không đó? Đừng vì chú Quang mà miễn cưỡng nha.

- Không đâu. Tôi nói thật mà, tùy cô quyết định thôi.

Vuốt tóc làm dáng, Thuỷ Tiên thăm dò:
- Còn bạn gái của anh nữa. Cô ấy có thông cảm được không hả, anh Phong?
Đông Phong vô tình nói:

- Tôi vẫn chưa có người yêu. Cô khỏi lo có chuyện hiểu lầm này nọ.

Thuỷ Tiên cười nắc nẻ, cô nửa đùa nửa thật:
- Anh không có bạn gái, Thuỷ Tiên cũng chưa có bạn trai… Hay tụi mình sáp lại đi. Biết đâu lại tâm đầu ý hợp.

Đông Phong hơi ngỡ ngàng trước lời nói có vẻ bạo miệng của Thuỷ Tiên. Anh nghĩ bụng “Cô gái này chắc cũng không hiền gì”.

Ông Quang khẽ lừ mắt với Thuỷ Tiên, ông xởi lời:
- Mình về nhà đi Phong. Mây giờ liền ngồi máy bay, chú cảm thấy hơi mệt trong người.

Thuỷ Tiên cũng giả lả:
- À! Phải đó mình đi thôi, anh Phong. Em cũng nghe bức rứt lắm rồi.

-Vậy mời chú và cô ra xe, ta về nhà dùng cơm luôn thể.

Ngồi trên nệm xe êm như nhung, máy lạnh toa? ra mát rượi, Thuỷ Tiên khoái trá nghiêng đầu ngắm Đông Phong. Anh chàng đẹp trai như tài tử màn bạc. Trong đầu cô chợt nảy ra ý tưởng so sánh.

Với Đông Phong hoà hoa lịch lãm, ông Quang chẳng là cái gì. Thuỷ Tiên ước gì mình gặp Đông Phong sớm hơn, ít ra cô cũng làm cho anh mê sắc đẹp ma quái của mình. Và biết đâu chừng anh ta cũng đang tơ tưởng đến cô.

Ông Quang bực bội ngó Thuỷ Tiên, ông đang ghen với Đông Phong.

Cô vợ hờ của ông đã phải lòng Đông Phong. Ông thật sự khó chịu khi Thuỷ Tiên cố tình quên đi sự có mặt của ông.

Khẽ đá vào chân Thuỷ Tiên, ông trừng mắt ra hiệu, cố ý đe dọa Thuỷ Tiên.

Hơi giật mình, Thuỷ Tiên quay lại. Nhận được “tín hiệu” của ông Quang, cô bĩu môi hất mặt ra cửa xe. Sự có mặt của ông Quang lúc này như một rào cản, nó không cho cô thực hiện ý đố chiếm Đông Phong làm người tình của riêng cô.

Nhưng lo gì, cô sẽ có cách nếu ông Quang có ý định phản đối. Nói tới thủ đoạn, chưa chắc ông Quang đã qua mặt được cô. Cứ chờ đấy rồi xem.

Diễm Quyên đưa tay nhìn đồng hồ, thời gia hôm nay trôi đi thật chậm, chờ mãi giờ này vẫn chưa đến giờ tan sở.

Cô lẩm bẩm 1 mình:
- Chán ghê! Mày làm ơn chạy nhanh giùm tao một chút, tao sốt ruột quá chừng nè.

Tiểu Băng vô tình đi qua và cũng vô tình nghe Diễm Quyên cằn nhằn. Cô mỉm cười dừng lại chúm môi, hỏi:
- Diễm Quyên! Quyên bữa nay lạ nha. Bồ làm gì mà nhấp nha nhấp nhổm vậy?

Giật mình, Quyên lấy tay chặn ngực. Cô háy khẽ:
- Là bạn hả?Làm mình hết cả hồn.

Tiểu Băng tinh nghich:
- Đang tơ tưởng chàng nào phải không? Mọi lần Diễm Quyên đâu có giống như bây giờ, gương mặt ngơ ngơ ngẩn ngẩn đến tội.

Diễm Quyên đỏ măt. Cô kéo Tiểu Băng đến gần, ấn cô ngồi xuống và nói:
- Mình nói cho Băng nghe chuyện bí mật này, nhưng nhớ đừng cho ai biết mình xấu hổ lắm.

Điệu bộ thấp thỏm của Diễm Quyên làm Tiểu Băng tò mò. Cô nhỏ giọng:
- Yên trí! Mình hứa sẽ giữ kín. Cứ nói đi.

Nhìn quanh một vòng, thấy trong phòng không có ai để ý đến hai cô, Diễm Quyên mở bóp lấy tờ giấy gấp tự Cô đưa cho Tiểu Băng, miệng lí nhí:
- Nè! Tiểu Băng đọc đi.

Tiểu Băng từ từ mở ra xem. Nội dung là 1 cuộc hẹn hò thơ mộng. Thảo nào mà Diễm Quyên cứ liếc mắt xem đồng hồ.

Cô thì thầm vào tai Diễm Quyên:
- Gã nào thế?

- Bồ nhìn chứ ký thì biết?

Tiểu Băng cúi xuống chăm chú nhìn. Nhưng cô lắc đầu chịu thuạ Chứ ký quá bay bướm, lại không đề rõ tên, cô không tài nào nhớ ra.

Cô lẩm bẩm:
- Ngộ quá! Chứ ký dài loằng ngoằng như con giun đất ấy. Hình như mình chưa từng thấy.

Huých cùi chỏ vào hông Tiểu Băng, Diễm Quyên nạt nhỏ:
- Quỷ tha ma bắt bạn đi. Chữ ký người ta đẹp dễ sợ mà chệ Không nói với bạn nữa.

Tiểu Băng cố nhịn cười. Chữ ký xấu ơi là xấu mà Diễm Quyên khen lấy khen để. Bây giờ có cãi cũng chưa chắc Diễm Quyên nhận ra. Thôi cứ kệ cô ấy.

Nheo mắt Tiểu Băng tặc lưỡi:
- Mình nói chơi mà. Nhìn kỹ lại thì thấy đẹp thật. Hắn ta là ai vậy bồ?

Diễm Quyên cười khúc khích, cô thấp giọng:
- Là anh Kiệt đó.

Tiểu Băng tròn mắt, cô kêu lên:
- Anh Trọng Kiệt hả?

Diễm Quyên hoảng hốt nhìn quanh, cô xuỵt khẽ:
- Nhỏ tiếng thôi. Bạn làm gì mà la to thế? Lỡ mọi người nghe được thì khổ.

Tiểu Băng thật bất ngờ khi hiểu ra, cô khoái trá hỏi:
- Xin lỗi, mình quên là đang giờ làm việc. Mà này! Hai người bắt đầu lâu chưa?

Diễm Quyên cười khì:
- Chỉ mới thôi. Bạn thấy anh Kiệt được không?

- Nói chung thì tốt, có điều hắn hơi bị… nhiều chuyện.

- Coi vậy chứ ảnh hiền khô hà. Ở cạnh bên mình, anh như bị tẩu hoả, ngồi im như hến vậy.

Tiểu Băng rút kinh nghiệm, lúc này mà cô lỡ miệng chê gã Kiệt thì kể như tiêu. Dứt khoát Diễm Quyên sẽ giận, và mọi thông tin hấp dẫn đều bị cắt.

Nghĩ cho cùng, Trọng Kiệt cũng không có điểm nào đáng ghét, chỉ mỗi tội lắm mồm. Trong phòng, hắn với Diễm Quyên cứ như là nước với lửa, gặp nhau là có chuyện gây gổ. Bây giờ lại tuyên bố kết nhau, chuyện cứ như đùa ấy. Tiểu Băng thật không hiểu nổi.

Diễm Quyên khều bạn:
- Tìm hiểu nhau mấy bận, nhưng bây giờ mới hẹn hò lần đầu. Bạn cố vấn giùm mình coi nên làm thế nào cho lãng mạn 1 chút.

Tiểu Băng tỏ ra vẻ hiểu biết:
- Thường thì ngày nào ảnh cũng nhìn thấy Quang trong trang phục áo dài, vậy thì Quang phải thay đổi hình tượng 1 chút.

- Thay đổi? Vậy mình phải chọn bộ cánh nào cho phù hợp đây, Tiểu Băng?

Tiểu Băng hắng giọng phán:
- Chẳng hạn như 1 chiếc đầm thật dễ thương, lúc đó Diễm Quyên mới quyến rũ hơn.

- Rồi sau đó mình tới chỗ hẹn với ảnh.

Tiểu Băng nhăm mặt:
- Khoan! Còn nữa…

- Tiểu Băng! Em vào phòng, chị hỏi cái này…

Tiếng Mỹ Ngọc cắt đứt ngang nói của Tiểu Băng:
- Nhanh lên Tiểu Băng! Em đang làm gì ngoài đó vậy?

Vội đứng lên, Tiểu Băng đáp:
- Vâng, em vào ngay.

Diễm Quyên kéo tay Tiểu Băng:
- Còn gì nữa? Nói luôn đi Băng.

- À! Tốt hơn là nên đến chỗ hẹn trễ chừng 10 phút cho thêm phần hồi hộp. Nếu muốn thử lòng kiên nhẫn của anh ta thì trễ hơn một chút nữa. Làm như vậy để nâng giá trị của mình lên tí xíu. Thôi, cứ vậy đi nha. Mình vô trong, để không chị Ngọc lại mắng oan.

- Ừ. Tiểu Băng! Mình cám ơn bạn. Nhớ đừng nói chuyện của mình nghen, kẻo không anh Kiệt lại nhằn.

Tiểu Băng gật đầu, cô đi như chạy vào phòng Mỹ Ngọc. Muốn biết cuộc hẹn hò của Diễm Quyên có làng mạn không thì phải đợi đến sáng mai mới rõ thực hư. Bây giờ có đoán mà cũng chẳng ra đáp số.

Ngẩng lên nhìn Tiểu Băng, Mỹ Ngọc nhăn nhó.
- Chị gọi em cả buổi mà bây giờ mới vào. Em và con bé Quang to nhỏ chuyện gì thê?

Tiểu Băng cười to, cô chối biến:
- Dạ, đâu có. Em và Diễm Quyên chỉ trao đổi công việc thôi mà.

Mỹ Ngọc trề môi:
- Tốt quá hén! Vậy mà chị lại tưởng các cô đang tư vấn cho nhau chuyện gì bí mật lắm.

Tiểu Băng đánh trống lảng:
- Chị bữa nay diện cái áo xanh trông xinh quá. Anh Nguyên nhìn thấy, đảm bảo chết mê cho coi.

Mỹ Ngọc mắng:
- Khéo nịnh quá cô em.

Đưa cho Tiểu Băng tập hồ sơ, cô tiếp:
- Em đem cái này lên phòng giám đốc. Nói với anh Phong là chị bận nên không lên gặp anh ấy được. Bảo anh ấy xem rồi ký vào đây giùm chị.

Nghe đến hai từ giám đôc, Tiểu Băng thoáng rùng mình. Tuy mọi chuyện đã được Đông Phong giải toả, nhưng cô vẫn thấy quê mỗi khi gặp anh.

Miễn cưỡng đón nhận tập hồ sơ, giọng Tiểu Băng ỉu xìu:
- Dạ, em nghe rõ ạ.

Mỹ Ngọc lêu lên:
- Gì mà mặt mày ủ rột vậy?

- Dạ, có gì đâu. Tại em nhớ chuyện hôm họ nên hơi… dị ứng 1 chút.

Mỹ Ngọc cười lớn:
- Em khờ quá đi! Chuyện cũ mèm đó, ai thèm nhớ. Em chịu khó đi lên trển một tí, chị có việc quan trọng cần phải làm ngay.

Tiểu Băng buột miệng hỏi:
- Là chuyện gi thế? Em nghe được không chị Ngọc?

Mỹ Ngọc buông gọn:
- Bí mật.

- Lại bí mật. Hôm nay là ngày gì mà lắm bí mật thế không biết?

Nghe Tiểu Băng lí nhí, Mỹ Ngọc hỏi:
- Em vừa nói gì thế?

- Dạ, đâu có. Em chỉ định đoán xem bí mật của chị là gì thôi.

Đôi mắt Mỹ Ngọc bừng sáng. Cô dịu dàng:
- Em đoán không ra đâu. Bữa nay, anh Nguyên đưa ba má ảnh lên coi mắt chị. Chị phải về sớm 1 chút để chuẩn bị.

Tiểu Băng reo lên:
- Vậy là chị sắp sửa lên xe hoa. Tụi em lo ăn cưới chị thật chu đáo mới được.

Mỹ Ngọc hếch mũi:
- Ừ. Vậy thì cố gắng giúp chị nghen. Bây giờ chị về trước.

- Vâng em chúc anh và chị mã đáo thành công.

- Cám ơn em trước nha.

Tiểu Băng mỉm cười, ôm sấp hồ sơ lên phòng giám đốc. Chị Mỹ Ngọc nay mai sẽ có chồng, Diễm Quyên và Trọng Kiệt cũng đang chuẩn bị. Trong phòng chỉ còn Tiểu Băng cô đơn, nghĩ mà tủi thân. Chắc là cô xấu xí quá nên chẳng ma nào thèm kết thân.

Tiểu Băng lịch sự đưa tay gõ cửa rồi mới bước vào phòng. Phòng giám đốc vắng tanh, cô lưỡng lự định bước ra thì Đông Phong về tới. Anh mỉm cười, trêu:
- Thưa cô, cô cho tôi gặp giám đốc tí xíu ạ.

Tiểu Băng đỏ mặt quay lại, cô lí nhí:
- Giám đốc đi vắng, phiền anh giờ một lát.

Đông Phong cười cười, cô bé này lém ghe, cô không có vẻ gì à nhún nhường cho dù anh là cấp trên.

Mời cô ngồi, rót cho cô tách trà, anh hỏi:
- Tiểu Băng tìm anh có việc gì không?

Lúng túng vuốt lại mái tóc, Tiểu Băng lý sự:
- Dĩ nhiền là phải có chứ. Nếu không có, cho vàng em cũng chẳng thèm tìm giám đốc đâu.

Nhìn sâu vào đôi mắt đẹp của cô, Đông Phong hóm hỉnh:
- Tiểu Băng sợ anh ăn thịt à? Anh hiền khô hà. Có phải là cọp đâu mà sợ.

Tiểu Băng cười khẽ, giọng cô chua lè:
- Có thật không? Vậy mà lúc trước đụng độ mấy hiệp, lỡ làm bẩn áo giám đốc tí xíu, bị giám đốc mắng te tua. Vậy mà nói là hiền, em không tin đâu.

Nhấp ngụm trà, Đông Phong trầm giọng:
- Anh nhớ mình chưa từng lớn tiếng với phụ nữ, chỉ bị họ ăn hiếp thôi.

Tiểu Băng nhăn mặt:
- Tội nghiệp quá nhỉ! Giám đốc oai phong là thế mà lại yếu bóng vía. Chuyện khó tin thật.

Nói rồi cô ngước nhìn Đông Phong cười cười, khoe hai lúm đồng tiền duyên dáng.

Đông Phong cũng tỉnh bơ nói:
- Vì vậy 30 tuổi đầu vẫn chưa có mành tình vắt vai. Tiểu Băng có cô bạn nào nom được, làm mai giúp anh.

- Tội giám đốc quá! Nghe anh nói thật thê lương. Tiểu Băng sẽ cố tìm cho anh 1 phu nhân dễ thương hết chỗ chê.

Nheo mắt nhìn cô, Đông Phong nửa đùa nửa thật:
- Tiểu Băng hứa nghen. Mai mốt chối là anh bắt đền cô đấy.

Tiểu Băng tròn mắt:
- Đền là sao?

Đông Phong nói luôn:
- Hứa lèo để anh ngóng cổ chờ thì anh bắt bà mai thế chỗ chứ biết sao?

Tiểu Băng xấu hổ quay đi, đôi mắt Đông Phong như có lửa mỗi khi nhìn cô. Cô không dám nhìn vào đôi mắt như biết nói của anh lâu hơn.

Biết cô mắc cỡ, Đông Phong thích thú nghĩ thầm: “Cô bé cũng dễ yêu vô cùng. Nhất là nụ cười xinh xắn, nó làm anh nhìn amĩ không dứt”.

Tiểu Băng lầu bầu trong bụng “Thằng cha giám đốc này thật lạ. Cứ nhìn cô mãi, làm cô không tập trung được.”

Cô chúm môi nói:
- Bây giờ chúng ta làm việc được rồi chứ, ngài giám đốc đáng kính?

Đông Phong nghe cô nhắc khéo, anh cười và đáp:
- Thì Tiểu Băng cứ trình bày, anh vẫn nghe em nói đây.

Tiểu Băng hất mặt, đáp tỉnh:
- Chị Ngọc bảo đưa cái này cho anh xem rồi ký vào. Em không có nhiệm vụ phải thuyết trình gì cả, giám đốc thông cảm nhé.

Đông Phong vờ trợn mắt:
- Ghê nhỉ! Các cô lại còn ra lệnh cho cả anh nữa. Được rồi, vài bữa phải họp phòng kinh doanh mới được.

Tiểu Băng tỉnh bơ nói:
- Giám đốc muốn họp lúc nào cũng được. Trước mắt, giám đốc cho em xin chữ ký rồi tính sau.

Đông Phong nhướng mày:
- Nói chơi thôi, Tiểu Băng đợi anh một chút, anh coi qua rồi trả lại ngay.

Nói rồi anh cúi xuống tập hồ sơ, Tiểu Băng len lén nhìn anh. Mái tóc bồng bềnh rủ xuống vầng trán rộng, vẻ mặt đăm chiêu làm tăng thêm phần quyến rũ. Tiểu Băng cảm thấy thật ấm áp khi được nhìn anh trong tư thế này.

Đông Phong biết tỏng cô bé đang ngắm mình, nhưng anh lờ đi, mặc kệ cô bé.Một làn sóng tình cảm bùng lên trogn tim anh. Anh biết mình đã phải lòng Tiểu Băng, 1 cô bé xinh như mộng có cái miệng chua ơi là chua.

Tiểu Băng còn quá trẻ, cô mong manh như 1 giọt pha lê dễ vỡ. Còn quá sớm để mở lời với 1 cô bé trẻ con. Đông Phong nghĩ mình phải kiềm chế thêm 1 thời gian nữa, sẽ tốt hơn cho cả anh và cô.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 11 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 113, 114, 115

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 79, 80, 81

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
The Wolf
The Wolf

Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 436 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 631 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 714 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Hoàng Thiên vừa đặt giá 327 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 310 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 600 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Hoàng Thiên vừa đặt giá 294 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 279 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 679 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 427 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 310 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 405 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 384 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 364 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 345 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 327 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 279 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 553 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 250 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 645 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 310 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 613 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: tuyền xù vừa đặt giá 525 điểm để mua Bông tuyết

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.