Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 17 bài ] 

Cho em gần anh thêm chút nữa - Gào

 
 07.05.2012, 14:07
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 16.01.2012, 10:32
Bài viết: 92
Được thanks: 54 lần
Điểm: 9.11
 [Xuất bản] Cho em gần anh thêm chút nữa - Gào - Điểm: 10
images


Cho Em Gần Anh Thêm Chút Nữa



Tác giả: Vũ Phương Thanh (Gào)
Công ty phát hành: Bách Việt
Ngày xuất bản: 17-08-2009
Giá bán: 42.000đ



Lời giới thiệu



Năm tôi 17 tuổi, tôi bắt đầu viết truyện ngắn đầu tiên sau khi nhìn một cô bạn khóc gục trên vai mình. Khi đó sắp đến kì thi đại học quan trọng, cô gái ấy có thai và bị bạn trai “không chấp nhận“. Tôi viết lại câu chuyện của bạn mình, với thêm vài tình tiết… cho nó khác đi.

Có lẽ những truyện ngắn sau này của tôi, bị ảnh hưởng rất nhiều từ câu chuyện đầu tiên ấy. Những lầm lỡ từ khi còn quá sớm và giọt nước mắt của những con người trẻ, cứ xoay vần trong đầu tôi và cả những câu chuyện của bạn bè hay những người xa lạ xung quanh mà tôi đã từng lắng nghe.

Tôi cứ viết mãi và viết hoài, viết đay nghiến, viết buồn bã và đôi khi châm chọc, tôi cảm thấy vui khi viết ra và chia sẻ. Chính vì thế nhiều năm liền, tôi đã viết và chia sẻ những câu chuyện của mình của mọi người lên blog cá nhân.

Tôi không phải là một nhà văn. Các nhà văn nếu đọc những gì tôi viết có thể họ nói nó không nghệ thuật. Một số ngoảnh mặt và bĩu môi. Tôi đã từng cảm nhận rõ ràng những cảm xúc như thế, nhưng tôi cũng biết rõ ràng rằng dù cho tôi không phải là một  “nhà văn“, tôi vẫn có thể viết những điều tôi muốn viết.

Tôi đã dùng truyện ngắn của mình để đem đến cảm xúc của chính mình và khắc họa những nỗi buồn trong tình yêu của người khác. Tôi viết cho tôi, cho những người cần tôi nói thay lời của họ. Đó đơn giản chỉ là những cảm xúc được xâu chuỗi kỹ càng. Tôi hiểu rõ cái sự “không nghệ thuật” và vụng về trong những truyện ngắn của mình nên có một thời gian dài tôi không hề có ý định xuất bản chúng.

Những truyện ngắn, những truyện dài và cả những cảm xúc lan tràn lớn lên theo tôi mỗi ngày, hãy cứ để nó chảy trôi và được những người vẫn ngày ngày theo dõi bước trưởng thành của tôi tiếp nhận chúng.

Vậy mà, “tập truyện ngắn” này vẫn ra đời. Nó là thành quả của sự động viên, thúc đẩy và giúp đỡ của rất nhiều người yêu mến, đồng cảm với những gì tôi viết và cả rất đông những “độc giả” của tôi trên blog.

Nếu bạn tìm đến những truyện ngắn này để trông mong vào những tình tiết “tinh xảo”, với cốt truyện cầu kì, thì chắc hẳn bạn sẽ thất vọng ghê gớm lắm.

Khi bạn cầm cuốn sách này trên tay, bạn đang cầm lời cám ơn và tri ân của tôi dành cho bạn. Một cô gái trạc tuổi bạn, hoặc đã từng trạc tuổi bạn. Những gì tôi viết hoàn toàn là cảm giác. Cái thứ cảm giác mà “tuổi chúng ta” đã từng đi qua và nắm giữ. Bạn có thể không trải qua những câu chuyện đó, những tình huống ấy, những hẳn bạn đã từng có nỗi buồn ấy, sự cô độc ấy, cảm giác ấy.

13 truyện ngắn chỉ là 13 nỗi buồn… những nỗi buồn không chỉ để là nỗi buồn thôi. Nỗi buồn sẽ trôi đi, cảm xúc sẽ lắng lại nhưng bài học thì ở lại mãi.

Điều cuối cùng tôi muốn nói với các bạn vẫn chỉ đơn giản là một lời cảm ơn.

Cảm ơn những người đã luôn theo bước những truyện ngắn của tôi trong những năm qua trên mạng.

Cảm ơn “những người bạn mới ” đã tìm đến “tập truyện ngắn” này, cảm ơn các bạn vì đã đang cầm nó trên tay và cảm ơn vì đã đọc những dòng này mà tôi chia sẻ.

Cảm ơn các anh chị ở Công ty Cổ phần Sách Bách Việt đã giúp em hoàn thành cuốn sách này.

Và cảm ơn bố mẹ, đã sinh ra con để con được sống và cảm nhận thế giới này tròn đầy đến vậy.

Cảm ơn.


Gào – Tp.Hồ Chí Minh, 25/06/2009



Đã sửa bởi A Kim Muội Muội lúc 06.07.2012, 00:27, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 07.05.2012, 15:24
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 16.01.2012, 10:32
Bài viết: 92
Được thanks: 54 lần
Điểm: 9.11
Có bài mới Re: Cho Em Gần Anh Thêm Chút Nữa - Gào - Điểm: 10
Anh sẽ yêu em mãi chứ?


Hôm nay là Noel, lạnh không thể tả… Ngoài đường cây như đóng băng, gió thì không kịp thở nữa… Mọi vật như cuốn vào trong lớp vỏ ấm áp để tránh xa hơi lạnh mùa đông. Noel năm nay cũng giống như Noel mọi năm, tôi ở nhà, gói ghém những món qua và chờ qua Noel sẽ tặng! Tặng quà là sở thích của tôi, nhưng ra khỏi nhà đêm Noel là một điều khiến tôi sợ hãi… Ngày này… tôi luôn có cảm giác buồn tủi cực độ… Có lẽ là vì đã mấy năm nay, trước Noel, tôi luôn mất đi một vài thứ… ừm… một vài thứ ư? Không! Một vài người quan trọng… Tôi cũng không biết có nên đánh giá họ quan trọng với tôi như thế không? Bởi vì cái sự quan trọng họ đem đến tiêu cực chứ chẳng hề tích cực…

Ngày anh đi Hà Nội như tắt nắng,
Phố xôn xao buốt giá trắng hình hài
Gió bỗng hát khúc oán ca ngày cuối…
Nước mắt hóa mưa rơi tim ai…



1. Noel thứ nhất – café bốc khói

“Anh sẽ yêu em mãi!”

“Thật chứ?”

“Anh không bao giờ nói dối con gái!”

Gió vẫn cứ thổi qua mắt làm tôi buồn ngủ, dựa vào lòng anh nghe Tristess d’Amour, trong một quán café ấm. Tôi cảm thấy hạnh phúc cho những lần “mãi mãi” mà anh đã nhắc đi nhắc lại với tôi. Yêu nhau đã ba năm rồi, những gì anh đem lại không hẳn là tiếng cười, nhưng luôn dịu dàng và ngọt ngào. Dù có một vài lần tôi phải khóc, nhưng nước mắt giúp tôi nhẹ lòng và quên mau những lỗi lầm anh mắc phải. Tôi thích Mozart, thích nhạc cổ điển, thích tiếng piano thanh thoát, thích những điều nhẹ nhàng… và tôi yêu anh vì anh nhẹ nhàng như gió…

Một tháng trước Noel, tôi hì hục học đan khăn, những mũi kim xuyên lệch lạc, đau hết cả tay. Tôi thấy đan khăn thật khó… Nhưng tôi muốn đan cho anh, để anh cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay tôi. Phải mất một thời gian dài tôi mới quen với từng mũi đan và cũng phải mất chừng ấy thời gian tôi mới có thể hoàn thành một chiếc khăn… không đẹp lắm! Mặc dù vậy, tôi vẫn rất tự hào về mình. Một hộp quà xinh xắn chứa đựng bao nhiêu tình cảm tôi dành cho người tôi yêu. Đó không còn chỉ là tình cảm nữa, nó là công sức suốt một tháng, học hỏi và “lao động miệt mài”… Nghĩ đến đây, tôi phì cười vì cái sự trẻ con của mình... Yêu nhau ba năm, Noel anh toàn đi xa cả, chỉ có năm nay mới được gần anh, nên món quà cũng cần phải đầu tư chứ nhỉ? Tôi hí hửng đến quán café thân quen mà hai đứa hay ngồi, tôi chờ anh đến. Tôi đã chờ ở đó bao lâu, ngày hôm ấy, tôi cũng không biết nữa. Tôi chỉ nhớ Noel năm đó mưa và rất lạnh, tôi ướt sũng và ốm suốt hai tuần liền sau đó. Anh không đến và cũng sẽ chẳng bao giờ tôi nhìn thấy anh nữa. Không phải vì anh đã chết, mà trong tim tôi anh đã vỡ vụn rồi…Nếu đó chỉ là một lần trễ hẹn, tôi sẽ buồn hai ngày rồi thôi. Nếu đó chỉ là một sự “quên”, tôi sẽ buồn hai tuần vì sự vô tâm ấy… Nếu đó chỉ là… Ừm… Nhưng tiếc thay, anh không trễ hẹn và anh cũng chẳng quên. Đơn giản chỉ vì anh không muốn đến. Anh bận.

Tôi chưa bao giờ nghĩ người yêu mình có thể ngủ với người con gái khác vào đêm Noel, khi tôi đang mòn mỏi chờ anh trong quán café thân quen với món quà mang rất nhiều hơi ấm. Cho dù yêu nhau ba năm nhưng tôi vẫn không đủ tự tin để dâng hiến… Tôi cảm thấy mình quá nhỏ bé để đáp ứng nổi những thứ gọi là “nhu cầu” ấy… Tôi đã tự hỏi, tự dằn vặt mình khi biết điều đó rằng… chẳng lẽ chỉ vì tôi chưa sẵn sàng mà anh vội vàng bước trước? Tôi đã đối xử bất công với anh chăng? Để giờ đây tôi chịu sự bất công của chính mình… Đêm hôm ấy, anh đã thỏa mãn trên giường cùng với ai đó, xinh đẹp và biết chiều chuộng anh hơn tôi. Tinh dục là một món quà Giáng sinh tuyệt vời hơn chiếc khăn len quê mùa tôi đã cố công và gắng sức… Nhưng tôi vẫn phải tặng nó cho anh, vì nó thuộc về anh, chiếc khăn mà khi đan, tôi đã nghĩ tới nụ cười của anh và gói nó vào trong đó… Tôi gửi chiếc khăn kèm một mảnh giấy nhỏ, nghuệch ngoạc dòng chữ: “Anh sẽ yêu em mãi chứ?”.

… Forever and one
I will miss you
However, I kiss you
Yet again…


Một mùa Giáng sinh lạnh lẽo qua đi, hằn vết cứa trong tim tôi sâu hoắm! Tôi cũng chẳng muốn nhớ tới sự dại khờ trong trắng của mình nữa… Mỗi khi ngồi nghe những tiếng rên cổ điển của piano vang lên đâu đó bên tách café giữa mùa đông nghi ngút khói… tôi lại nhớ đến anh với đêm Noel ướt sũng ngày nào…


2. Xmas thứ hai – con đường dài mê mải

… So hard I was crying
Tomorrow I’ll still be crying
How could you hide
Your lies your lies…


Tháng 9 năm sau, tôi yêu một người con trai khác. Anh ấy thực sự tốt với tôi nhưng tôi vẫn có chút cảnh giác, đề phòng. Mối tình thứ nhất đặt biết bao kì vọng…còn tan tác và vỡ nát… Làm sao tôi còn dám tin tưởng dại khờ?

Yêu anh, tôi không ngồi trong quán café ngút khói để nghe nhạc Mozart thanh thoát phát ra từ máy nghe đĩa cổ… Yêu anh, tôi ngồi trong căn phòng của anh… lắng nghe và nuốt trọn từng phím đàn… tiếng piano nhẹ nhàng vang khi bàn tay anh lướt qua dịu ngọt. Tôi lại nghe Tristess d’Amour, bản Tình buồn mà tôi đã thích từ xa xưa… của một người nhạc sĩ đầy u uất… Tôi nghe để đón nỗi buồn hay nghe để rút nỗi buồn ấy ra… Tôi không rõ…

Anh thích Bethoven hơn, anh thích Sonata 14 nhưng anh vẫn chiều theo sở thích của tôi, chơi bản Tình buồn. Anh nói với tôi rằng, chúng tôi sẽ không có một mối tình buồn vì anh yêu tôi nhiều lắm… sẽ kết thúc bằng một bản tình ca… và sẽ là một khúc ngân có hậu. Anh sẽ yêu tôi mãi! Yêu đến khi cả hai ngừng thở. Tôi hiểu tình yêu nghệ sĩ. Tôi hiểu tình yêu của những anh chàng như anh… đến rất nhanh và đi rất vội. Đến Noel năm ấy, chúng tôi đã yêu nhau được hơn ba tháng. Anh muốn rời ngày kỉ niệm ba tháng vào chính Noel để là một dịp thật đặc biệt. Anh yêu không khí tình nhân của những ngày lễ như thế này…

8 giờ tối, anh đến nhà, đón tôi đi… Ngồi trong ô tô, thấy anh cười tủm tỉm… tôi có chút bối rối hoang mang… Lòng tôi khẽ nhói lên khi nhớ về Noel một năm về trước và tiếng mưa lại dội về làm tôi buốt từng kẽ xương. Tôi co người lại… suy nghĩ và lặng im… Chiếc xe này sẽ đưa tôi về đâu???

Biệt thự ngoại thành, đơn lẻ xa trung tâm thành phố. Tôi giật mình tỉnh giấc khi anh vỗ nhẹ vai tôi.

Chúng tôi bước vào... Mọi thứ thật đẹp đẽ và mờ ảo… Anh nói tôi ngồi xuống… Anh lại gần piano, chơi một bản nhạc lạ lùng… Tôi chưa nghe nó bao giờ… tôi chỉ biết âm thanh ấy thật ngọt. Anh nhìn tôi, cười: “Dành tặng riêng em!”… Sự lãng mạn này làm tôi sợ… và cũng làm tôi áy náy nữa…tôi chẳng chuẩn bị gì cho anh, dù chỉ là một món quà bé xíu. Anh lại gần bên tôi… tôi chưa bao giờ thấy run như lúc ấy… tôi sợ… tôi sợ cảm giác khi biết người đàn ông này sắp hôn mình… Anh nhẹ nhàng và dịu dàng quá làm tôi chỉ muốn đẩy anh ra thật xa… Anh nói: ”Anh sẽ mãi yêu em!”… Rồi ôm chặt tôi… tôi ngã ra salon và cảm thấy cái gì đó quá nặng trên thân mình… Tôi cựa quậy như muốn vùng ra, không còn nghe nổi những lời thiết tha mà anh đang nói nữa… Nhưng anh ghì chặt tôi… Và tôi khóc… “Anh nói sẽ mãi yêu em cơ mà?”… Tôi nói câu đó trong vô thức, tôi dùng hết sức bật dậy, chạy đi… Tôi nghe thấy tiếng anh gọi… Tôi nghe thấy tiếng bước chân anh chạy theo tôi, vội vàng xin lỗi…

Tôi cứ chạy thục mạng trong cơn hoang mang giữa trời tối và đường vắng vẻ không rõ lối… Con đường cứ trải dài mê mải để tôi chạy mãi không biết đi về đâu… Đó là điều cuối cùng tôi còn nhớ về ngày hôm đó…

Chúng tôi không còn găp lại nhau sau ngày hôm đó. Biệt thự, bản nhạc, anh và phố dài… mãi mãi biến mất khỏi cuộc đời tôi…

Đàn ông luôn là một dấu chấm hỏi to đùng với tôi… Ra đi vì thân xác… vậy họ đến bởi cái gì???


3. Giáng sinh thứ ba – món quà vỡ vụn

Tháng 11 năm sau nữa, tôi lại có người yêu mới. Cứ như một sự thúc giục bản năng, anh đến khi tôi đang cảm thấy cô đơn và buồn bã chuyện gia đình… Anh không lãng mạn, cũng chẳng dịu dàng và càng không tinh tế. Tôi không yêu anh!

Ở bên anh, tôi sẽ vi vu trên những con phố lạnh đến tê người, chứ không ngồi nghe Mozart, Bethoven hay Vialdi… Thậm chí anh còn không biết họ là ai… Anh cũng không quan tâm đến tôi nhiều. Điều đó làm cho tôi cảm thấy thiếu thốn tình cảm vô cùng… Nhiều khi còn thấy tủi thân và muốn khóc thật to… Đến khi đó, tôi biết rằng mình đã yêu anh… yêu anh nên mới muốn được anh chăm sóc nhiều như thế… Anh nói với tôi rằng, anh yêu tôi theo cách riêng của anh… Anh yêu tôi và điều đó là mãi mãi, chắc chắn… Dù bất cứ ai có nói rằng anh không yêu tôi thì tôi chỉ cần biết và anh cũng hiểu rõ rằng, anh yêu tôi. Thế là quá đủ rồi.

Chúng tôi ngủ với nhau vào tuần thứ hai yêu nhau. Tôi chẳng hiểu sao mình làm như vậy nữa… Cũng chẳng biết rằng tôi có tiếc nuối điều đó hay không? Chỉ nhớ lúc đó tôi đau lắm… Câu đầu tiên anh hỏi tôi khi tôi đang cuộn tròn mình vì đau và xấu hổ là: “Tại sao em không ra máu nhỉ?”.

Tôi cứng đơ người một lúc… Anh quàng tay ôm tôi cười: “Anh yêu em lắm, ngốc!”… Tôi nằm quay lưng lại phía anh, nắm lấy tay anh thật chặt: “Anh sẽ yêu em mãi chứ?”…

Tình yêu của chúng tôi có khá chiều sóng gió, tôi cố hết sức để quan tâm và chăm chút cho tình yêu của mình. Nhưng dường như mọi thứ chẳng hề đơn giản và tôi luôn vấp váp khiến anh bực mình. Đôi lúc anh trách móc… nhưng cũng có khi anh im lặng và bỏ mặc tôi…

Noel năm đó, tôi chờ đợi một sự khởi đầu mới mẻ… Tôi muốn được nằm trong vòng tay ấm áp của anh, để đón lấy hơi ấm từ anh và cảm thấy mình hạnh phúc… Mọi nỗi đau sẽ qua… và anh sẽ là người hàn gắn tất cả! Sẽ chẳng còn âm thanh của Mozart, sẽ chẳng có tiếng đàn piano vang xa vô vọng… Nhưng Noel sẽ có… bàn tay anh dành riêng cho tôi ấm nóng…

Trước Noel hai ngày, chúng tôi cãi nhau… Anh hùng hổ và hung hãn bỏ đi… Mặc cho tôi gọi rồi chạy theo anh mệt nghỉ. Anh tránh mặt và không muốn gặp tôi. Tối Noel, tôi nôn dữ dội… Tôi nhắn tin cho anh, anh không trả lời… gọi điện thoại chuông cứ reo còn anh cứ dập máy… Thất vọng, chán nản, tôi bước ra đường một mình trong cái lạnh đêm Noel… Đứng dưới nhà thờ… ngước nhìn Chúa, tôi khóc! Tôi là người duy nhất khóc giữa chốn hạnh phúc đông đúc ấy…

Hôm sau, anh vẫn không liên lạc với tôi, còn tôi thì cứ nôn dữ dội mà chẳng thể ăn gì. Tôi nhắn tin nói muốn gặp anh, có việc quan trọng… Anh không trả lời… Tôi nhập viện nhiều ngày vì chứng nôn ói. Sau khi ra viện tôi không còn gặp anh nữa… Những người đàn ông vẫn bạc bẽo thế phải không? Chẳng cần dứt khoát mà cứ tự động quên đàn bà. Tôi đứng giữa mùa đông và cười như người cuồng loạn…

Thế đấy! Cuộc đời là thế đấy! Tôi đã không còn có thể tin vào những điều mãi mãi, tưởng chừng như chỉ mới đây thôi, nó sẽ thật tuyệt vời, nó sẽ là mãi mãi. Tôi nắm chặt kí ức về những tình yêu tôi có… ném nó thật xa để thả mình cười khoái trá… Mất và chẳng còn gì cả… Mọi thứ ở quá xa xôi, tất cả… ở quá xa tôi…

Anh sẽ yêu em mãi ư?
Và anh, anh sẽ yêu em mãi chứ?
Những lời nói đau nhói tim em…

Here I am
Seeing you once again
My mind’s so far away
My heart’s so close to stay
Too proud to fight
I’m walking back into night
Will I ever find someone to believe?

Gào, sáng ngày 24/12/2006


Đã sửa bởi A Kim Muội Muội lúc 12.05.2012, 16:22, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 08.05.2012, 16:06
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 16.01.2012, 10:32
Bài viết: 92
Được thanks: 54 lần
Điểm: 9.11
Có bài mới Re: Cho Em Gần Anh Thêm Chút Nữa - Gào - Điểm: 10
Người duy nhất yêu em




Em xa xôi – nỗi đau em trong tôi
Em đi rồi, nỗi đau vẫn trôi trong tôi… nhiều lắm…
Em đau xót sống trong bao niềm đắng…
Mỏi mòn xót xa em… tháng năm…




Bạn gái tôi có một thói quen kì quặc, thích ngủ đứng.

Tôi thường xuyên thấy cô ấy đứng dựa vào một góc để ngủ. Thật buồn cười… tôi chưa bao giờ gặp một người có thói quen kì lạ đến vậy. Có lần, chúng tôi vào cửa hàng bán đồ ăn nhanh, lúc tôi đang cố gắng chen chúc xếp hàng đợi đến lượt mua gà rán, quay ra đã thấy cô ấy… dựa vào cửa toilet và ngủ ngon lành. Một vài lần tôi góp ý… Cô ấy chỉ cười và lè lưỡi rất đáng yêu rồi mau miệng nói: “Xấu hổ thế!”… Nhìn đáng yêu đến mức dường như, nếu tôi có nhắc nhở hay góp ý về thói quen đó của cô ấy… thì cũng chỉ là để mong cô ấy cười và lè lưỡi đáng yêu như vậy. Tôi chưa bao giờ hỏi lí do vì sao cô ấy có thói quen ấy, cũng chưa bao giờ có ý định hỏi về điều đó… dù biết rằng mọi thói quen đều có một nguyên do.

Bởi vì…

Ngày yêu cô ấy, cô ấy đã hỏi tôi rằng: “Anh có chắc anh sẽ yêu tất cả những gì em có… dù nó phi lí và làm anh phải suy nghĩ hay buồn rầu?”… Tôi đã suy nghĩ rất nhiều và rất lâu, để có thể trả lời câu hỏi đó…

Một năm ba tháng hai mươi mốt ngày yêu nhau, một con số vô nghĩa, nhưng nó quan trọng đối với tôi. Đó là con số mà tôi đếm được trong những tháng ngày bên nhau và kết thúc. Cho đến khi chia tay, tình yêu của chúng tôi hoàn toàn trong sáng, không tình dục. Một điều tưởng như vô tưởng đối với tình yêu của những cặp tình nhân thời hiện đại. Nhiều khi tưởng hai đứa đã quá gần nhau rồi… nhưng cô ấy luôn từ chối và đẩy tôi về phía xa xôi… Tôi không gượng ép… cũng chẳng bắt buộc gì ở cô ấy cả. Chúng tôi yêu nhau yên bình và êm ả. Tất cả thoáng qua khiến tôi hài lòng, mãn nguyện…

Cho đến một ngày, cô ấy đến, đặt lên bàn một tờ giấy và nói: “Đơn xin chia tay!”… Tôi ngạc nhiên… phải nói là ngỡ ngàng và bàng hoàng chứ không chỉ đơn giản là ngạc nhiên nữa. Cô ấy cười, vẫn nụ cười hiền dịu đáng yêu ấy… trôi tuột xa tầm tay tôi từ bao giờ… sao tôi không hề hay biết?

Tôi im lặng rồi bỗng chợt điên lên… sau khi đọc cái đơn ngu xuẩn mà cô ấy viết. Dường như cố gắng nắn nót đến không tưởng.

“Em điên thế đủ rồi đấy! Em làm sao vậy? Anh có thể chịu đựng mọi trò điên rồ của em từ trước đến nay! Nhưng thế này thì quá lắm! Em điên à?”

Mắt cô ấy mở to, ngạc nhiên là những gì tôi nhìn thấy trong đôi mắt và khuôn mặt ấy… Nhưng chỉ trong năm giây… sự yên ả lại trở về trên khóe môi gầy. Cô ấy lại mỉm cười:

“Bởi vì em điên thật mà!”

Thế là chúng tôi chia tay… Một lí do tôi cũng không sao hiểu nổi... Một cái kết thúc chưa bao giờ có câu trả lời. Tôi đứng dậy và bỏ đi trong chiều hôm ấy, vẫn cứ nghĩ rằng chỉ là một trò của con gái để mong được người yêu quan tâm nhiều hơn thôi… Nhưng một điều nhỏ nhoi tôi đã quên mất… Đó là… cô ấy khác tất cả mọi người… chính vì vậy… sự kết thúc hôm đó… có nghĩa là… không gặp lại…

Tôi chờ mãi những tin nhắn, tôi chờ mãi nick cô ấy sáng trên list chat. Tôi chờ mãi những cuộc điện thoại chuông reo dồn dập… chờ mãi những dòng email vồn vã yêu thương… nhưng nó không bao giờ đến suốt hai tháng liền kể từ ngày chia tay hôm ấy.

Nỗi nhớ cắn xé tôi nhiều đêm và nỗi buồn thiếu vắng cô ấy khiến tim tôi muốn tắt lịm…

Ác mộng vẫn luôn rình rập…

Những hình ảnh quá khứ va đập vào trong mắt tôi như dội lửa…

Rồi tôi lại tự vỗ về mình… tôi đã thay đổi rồi… Tất cả chỉ là quá khứ thôi… cô ấy rời bỏ tôi… vì cái gì cơ chứ???

Ngày đầu tiên của tháng thứ ba kể từ ngày chia tay nhau, tôi bấm số gọi cho cô ấy…

Đầu dây bên kia nhấc máy, giọng nhỏ nhẹ và yếu ớt như một giọt nước chỉ chực vỡ tan:

“Anh à!”

Chúng tôi hẹn nhau đi uống café… vì tôi chẳng biết nói gì cả… cố gắng hẹn hò như một người bạn ở xa lâu ngày gặp lại. Cô ấy ngồi đối diện tôi… vẫn nụ cười ấy nhưng khuôn mặt yếu ớt và trắng bệnh… môi bạc và làn da phờ phạc…

Nhưng có một điều dường như khác… Cô ấy nói nhiều hơn…

Hồi chúng tôi yêu nhau, cô ấy không nói nhiều như vậy. Những buổi đi chơi chỉ đơn giản là những cái ôm và lướt môi nhẹ nhàng… là tôi nói và cô ấy cười… Khi tôi kêu mệt mỏi, cô ấy kể cho tôi những chuyện vui nho nhỏ… Là những ngày mùa đông trời gió, cô ấy làm tôi bất ngờ với một chiếc khăn len tự đan… Là những ngày đại hàn, cô ấy gọi tôi vào giữa đêm và đưa tôi một… cái chăn to đùng… mà cái vỏ chăn thì là: “Em khâu bằng tay đấy!”. Vì cô ấy cứ lừ lừ như vậy nên có sức hút với tôi.

Ngày đó, nhiều người hỏi tôi tại sao lại thích cô ấy đến vậy…tôi đều cười…Một người con gái có thể khiến một thằng con trai thay đổi vì mình, thay đổi cuộc sống để được dung hòa với cuộc sống của mình… đâu thể tầm thường phải không? Để… cưa cẩm cô ấy, tôi dần từ bỏ rất nhiều thói quen… như một đỉnh núi cao, người ta càng nói, không leo được đâu… cao và nguy hiểm lắm… thì tôi lại càng cố leo… cố leo bởi vì nó quá cao… đã leo đến lưng chừng thì không có lí do gì để từ bỏ.

Vô vàn những lí do để yêu… vô vàn những điều… không thể nào giải thích nổi…

“Anh luôn nghĩ về em như một thiên thần… mà em thì chẳng bao giờ được làm thiên thần dù em rất muốn!”

Câu nói ấy kéo tôi về thực tại… giữa tách café nóng và ánh mắt cô ấy nồng nàn. Nhìn thấy tôi ngước lên, cô ấy cười… Cô ấy tiếp tục nói, tiếp tục đối thoại về những điều mà tôi không mấy hiểu… Chúng tôi đứng dậy… bước ra khỏi quán café sơn màu đỏ úa nằm trên khu phố cổ. Cô ấy muốn đi bộ… dạo quanh phố cổ… Cô ấy nói nhỏ điều gì đó với anh chàng giữ xe của quán café… Sau đó chúng tôi bước đi…

“Em luôn muốn ngủ với một ai…”

Tôi ngạc nhiên:

“Ý em là gì vậy?”

“À, em luôn muốn biết cảm giác bên một người con trai là như thế nào…”

Cười…

“Anh à, muộn rồi, mình về đi…hehe…”

Ngày hôm đó kết thúc như vậy! Cô ấy khó hiểu hơn trước hay là từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ hiểu cô ấy? Mấy ngày sau đó, chúng tôi có nhắn tin qua lại như hai người bạn. Vào một buổi chiều, tôi nhận được tin nhắn của cô ấy: “Anh à, em muốn đến khách sạn và ngủ với anh!”… Tôi cảm thấy sợ, sợ cái sự thay đổi lạ lùng mà không báo trước của người con gái bí hiểm mà tôi yêu. Chúng tôi gặp nhau ở quán café sơn màu đỏ úa… Tôi hỏi cô ấy, cô ấy chỉ cười… và… tôi từ chối… lời mời của cô ấy… Cái hình dung mênh mông, được nằm cạnh người mà mình yêu thương nhất là điều mà tôi luôn chờ trông… Nhưng hoàn toàn không phải là bí mật lạ lùng… phi lí và bỗng chốc như thế này…

Chúng tôi quyết định không liên lạc với nhau nữa…

Một tháng sau, tôi nhận được một tin nhắn khác: “Anh à, vào bệnh viện thăm em!”.

Tôi vội vã vào viện. Căn phòng đầy mùi thuốc sát trùng và những tấm ga màu trắng, cô ấy ngồi dựa lưng vào tường và nhìn ra cửa sổ… ánh mắt xa xăm… không quay lại nhìn khi tôi bước vào:

“ Thế là em không được ngủ đứng nữa rồi… vì em không còn sức để mà đứng nữa…”

Tôi lại gần, nắm tay cô ấy thật chặt, cô ấy nhìn xuống đôi bàn tay tôi và cười… nhẹ nhàng… cô ấy nói:

“Em yêu anh lắm!”

“Anh cũng thế, em biết điều đó mà…”

Cô ấy, một tay nắm chặt bàn tay tôi… một tay khẽ đưa lên che miệng tôi như muốn nói… “anh đừng nói nữa…”

“Mai anh lại đến nhé!”

“Ừ, ngày nào anh cũng sẽ đến mà…”

“Và đừng hỏi gì bác sĩ cả…”

“Nhưng…”

“Anh hứa đi…”

“Ừ, anh hứa…”

Hôm sau tôi đến, lúc đó cô ấy đang đứng bên cửa sổ, dường như cố gắng lắm mới đứng vững… Nhìn cô ấy yếu ớt mà tôi xót xa, tôi muốn hỏi bác sĩ rằng người yêu tôi bị làm sao vậy… nhưng tôi đã lỡ hứa mất rồi…

“Anh không muốn hỏi nhưng… anh lo lắm… em bị sao vậy… nhìn em yếu quá!”

“Hì, em sắp khỏi rồi mà, em vừa mổ xong, nên yếu vậy đấy!”

Câu trả lời ấy làm tôi yên tâm hơn đôi chút, nụ cười ấy làm tôi hạnh phúc hơn rất nhiều…

“Anh hay mắng em vì em ngủ đứng…”

“Ừ, nhưng nhìn em lúc đấy, rất đáng yêu!”

“Em kể cho anh một câu chuyện nhưng anh chỉ được nghe thôi nhé!”

Tôi gật đầu.

“Hồi em học cấp hai, gần nhà em có một cô, hơn em mười mấy tuổi…”

“Ừ.”

“Nào, anh đừng “Ừ” nữa, để em kể chứ!”

“Được rồi, hehe, anh xin lỗi.”

“Em với cô ấy, chơi rất thân và rất hợp nhau. Em hay tâm sự với cô ấy, cô ấy không có chồng, sống một mình nữa… Cô ấy cũng hay sang nhà em chơi lắm. Năm đó em học lớp tám, lần đầu tiên, em bị cái đó của con gái…”

“Cái đó là cái gì?”

“Kinh nguyệt ấy!”

“À… ừ!”

“Nhà em chẳng có ai cả, mà em cũng chẳng biết làm thế nào… Em gọi cô ấy sang, nhờ giúp em… vì lúc đó, mới lớp tám mà… không hiểu chuyện gì cả… cô ấy nói em phải nằm xuống, cứ ngủ đi, thì máu sẽ không chảy nữa…”

Rồi nước mắt người yêu tôi bắt đầu chảy… cô ấy nghẹn lại chẳng nói ra lời… ôm chặt tôi… ôm chặt lắm…

“Cô ta cưỡng hiếp em anh ạ!”

Tôi cảm thấy sững người. Theo bản năng tôi đẩy vòng tay người yêu tôi ra… Sau vài giây định thần, tôi ôm cô ấy vào lòng và cùng khóc với cô ấy… Cảm giác kinh tởm người đàn bà kia trào lên tận trí óc tôi… Còn người yêu tôi thì vẫn nức nở… nước mắt lăn dài trên áo tôi…

“Em có thói quen ngủ đứng vì em sợ… Vì có lần cô ta nói rằng nhìn em nằm ngủ đẹp lắm… Mỗi lần nằm xuống em đều nhớ tới khuôn mặt đáng sợ ấy… Từ đó, lúc nào em cũng… ngủ đứng… hoặc ngủ ngồi… ở nhà cũng vậy… vì em sợ… em nằm xuống… em sẽ lại…”

Ôm chặt tôi hơn… nước mắt cô ấy tràn ra nhiều hơn…

Em không biết con gái có thể làm chuyện đáng sợ vậy… Rồi em nói với mẹ… rồi mẹ không tin em… mẹ nói em bị điên… xấu hổ vì em điên… không ngờ em có thể bịa đặt ra điều kinh tởm đó… Tất cả… đều ghét em…”

Tại sao cuộc sống lại bất công như vậy? Tại sao cô ấy lại phải chịu ngần đó nỗi giày vò khi còn quá bé nhỏ?

“Rồi em phải lén lút mỗi khi đi học, tránh cô ta. Cho đến ngày… cô ta chuyển nhà đi vì lí do gì em cũng không rõ và chẳng muốn biết nữa…”

“Nín đi, anh ở đây… anh yêu em! Dù như thế nào chăng nữa…”

Cô ấy vẫn khóc.

“Em tưởng mọi việc đã kết thúc… Em đã cố quên… em đã cố yêu… cố ngủ nằm…”

“Cho đến khi… người yêu đầu tiên của em… đến nhà… bà giúp việc mở cửa… anh ta lên phòng… Lúc em đang nằm ngủ… rồi anh ta… ngủ với em… Em muốn cưỡng lại… nhưng… em nghĩ… phải làm quen… với đàn ông…”

Tôi cảm thấy như ngàn nhát dao đâm vào ngực.

“Rồi anh ta… nói… sau khi đã xong xuôi… rằng… không ngờ em đã mất trinh rồi! Anh ta không muốn yêu một người như thế… anh ta bỏ em…”

Thằng khốn nạn! Tôi kinh tởm loại đàn ông ấy! Tôi thề, xin thề rằng tôi chỉ muốn giết chết hắn ngay lúc ấy…

“Em im lặng… thế là chia tay… em lại… ngủ đứng ngủ ngồi… vì em sợ… em không dám… nằm nữa… nằm… em sẽ chẳng thể chống cự… em sợ…”

Tôi vuốt nhẹ những giọt nước mắt lăn trên má cô ấy, và hôn vào đôi môi đang run rẩy vì sợ hãi…

“Rồi… em đã gặp anh… anh đã yêu em khác hắn yêu em… anh đã chấp nhận em… không giống người ta phủ nhận em…”

Tối muôn nói với cô ấy rằng, tôi cũng chỉ là một thằng tồi mà thôi. Nhờ có cô ấy, tôi mới có thể thay đổi để làm người… Tôi mới phải là người cần phải cảm ơn Chúa Trời vì đã được gặp cô ấy trong đời, tôi muốn nói rằng tôi yêu cô ấy biết nhường nào… yêu và đau xót biết bao.

“Anh không quan tâm những chuyện đó, anh căm ghét những kẻ đã làm em tổn thương… Anh yêu em… anh thề là anh yêu em… Anh sẽ không để cho em phải buồn nữa đâu…”

Cô ấy lấy tay gạt nước mắt ở hai khóe mi rồi cười nhẹ nhàng…

“Em biết mà… Nhưng anh có thể hứa với em một điều được không?”

“Bất kì điều gì, em nói đi.”

“Hai ngày tới, anh đừng vào bệnh viện nhé…”

“Tại sao?”

“Đi mà, và đừng hỏi gì cả!”

“Ừ, anh hứa!”

… Hai ngày sau, tôi quay lại bệnh viện…

Thế giới trước mắt tôi dường như sụp đổ… Cô ấy đã ra đi mà không để cho tôi nhìn lần cuối… ra đi lặng lẽ… ra đi âm thầm… ra đi bất ngờ… ra đi đau đớn…

“Những người bị nhiễm trùng huyết rất khó sống… cô ấy đã chiến đấu đến cùng… và cô ấy biết…”

Bác sĩ nói với tôi như vậy. Cô ấy không có đám tang, không bạn bè… vì dường như chẳng ai biết cô ấy bệnh… Cha mẹ cô ấy thậm chí cũng chẳng thấy thương xót gì. Cô ấy ra đi như vậy đấy… Sống đau đớn và chết chua xót…

Một bầu trời đêm bao trùm tôi…

“Cô ấy đã tặng mắt cho một người. Cách đây hai ngày, chúng tôi đã làm phẫu thuật.”

Bệnh viện đã lo tang lễ cho cô ấy.

Tôi lặng lẽ đứng nhìn từ xa… Đôi mắt người con gái đã làm thay đổi cuộc đời tôi giờ đã hiến tặng cho người khác. Ánh nhìn xa xăm một thời vẫn còn nguyên vẹn đó…

Một bức thư với những dòng chữ mất nét run rẩy và ngắn ngủn:

Anh là người duy nhất yêu em. Em đã nghĩ là em sẽ khỏi! Em đã nghĩ là em sẽ thắng! Em chỉ muốn chia tay cho đến ngày em chiến thắng bệnh tật và chiến thắng nỗi sợ hãi trong em… Em sẽ lại gặp anh… Nhưng em nhận ra rằng… em không thể… em chỉ có thể chiến thắng nỗi sợ hãi mà thôi… em đã hết sợ rồi vì em biết anh yêu em. Em cũng muốn anh biết… Anh là người DUY NHẤT em yêu!



Ngủ ngoan nhé em, nước mắt mưa
Thương em đau xót, giấc mơ trưa…
Sống là cực nhọc…
Chết là anh khóc…
Phải làm gì… cho em bớt đau đây???

Gào, 0h21’ ngày 27/03/2007


Đã sửa bởi A Kim Muội Muội lúc 12.05.2012, 16:23.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 17 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hankuyng1711 và 122 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 77, 78, 79

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

17 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

18 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37

20 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 318 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 301 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 500 điểm để mua Princess 4
Độc Bá Thiên: Ri
Mộ Tử Vân: Nhìn người ta đấu mà ngậm ngùi nhìn lại số điểm bản thân :cry:
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 646 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Phèn Chua: Cái ca mô :cry2:
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 279 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 614 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 3044 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2898 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 583 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 554 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 526 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 500 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 385 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 365 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 346 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Người đẹp và mô tô
ღsoixam࿐: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nương nào trong truyện kiếm hiệp?
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Tuyền Uri: Sao ko ai vote cho êm =.=
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2759 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2626 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: yukichan vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ đánh đàn
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Preiya
Lý do: Hi babe
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Tiêu Tương
Lý do: Tương tương iu dấu nhớ tui ko

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.