Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 100 bài ] 

Sủng nhi phúc hắc của yêu nghiệt - Thượng Đế Đô Đọa Lạc

 
 25.10.2014, 15:12
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 08.04.2014, 12:05
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 71
Được thanks: 485 lần
Điểm: 7.51
 [Xuyên không] Sủng nhi phúc hắc của yêu nghiệt - Thượng Đế Đô Đọa Lạc - Điểm: 10
SỦNG NHI PHÚC HẮC CỦA YÊU NGHIỆT


images


Tác giả: Thượng Đế Đô Đọa Lạc

Beta: Dove + 非你不嫁

Nguồn: http://diendanlequydon.com

Giới thiệu:

Xuyên qua vào một buổi sáng, bắt đầu một cuộc sống không bình thường.

Vũ Quân trở thành nữ nhi của Hàn tướng quân - Hàn Vũ, hai người có một vết bớt giống nhau, đây cũng không phải lần đầu tiên nàng biết đến chuyện yêu đương, lại phát hiện vào ngày cuối cùng của mỗi tháng bạn trai yêu nghiệt của mình biến đổi, không phải là người.

Sau khi hắn thay đổi, con tim cũng trở nên loạn nhịp nhưng khi được Hàn Vũ ôm vào ngực, trong phút chốc hắn như được trấn an. Hoá ra bọn họ đều say mê lẫn nhau...

Câu chuyện tình yêu mấy trăm năm trước của Thánh Giả và thê tử của hắn thê mỹ đến mức nào? Có liên quan gì đến Tà lão đầu? Tà lão đầu có chiếc nhẫn kiểu hiện đại và biết ngôn ngữ hiện đại, chẳng lẽ cũng là người xuyên không? Việc này có liên quan gì tới Hàn Vũ?

Hội nghị bàn bạc thảo luận chiến quyền của bốn nước sẽ rơi vào tay ai? Bạn trai yêu nghiệt của Hàn Vũ thật sự chỉ là một cô nhi được sư phụ nhặt về sao?

Bạn trai không phải là người, sư phụ cũng giống như một câu đố, quyền lực tứ quốc dây dưa, thân thế bí ẩn của chính mình, những âm mưu chôn giấu đã lâu lần lượt bị vạch trần.

Xem Hàn Vũ xoay vòng tứ quốc như thế nào, vì bạn trai không phải người mà hô mưa gọi gió ra sao, dựa vào nỗ lực của bản thân cùng trí tuệ hiện đại mà trở thành Thần của Đại lục.

Tình cảnh 1:

Âm nhạc nổi lên, Hàn Vũ bắt đầu nhảy múa, hai tay lay động, eo thon lắc lư, cổ nhỏ nhắn run run, hai tay theo thân thể vung lên trên đỉnh đầu, dẫn đến từng đợt hét chói tai không ngừng của đám nam nhân bên dưới. Động tác hiện tại của nàng thực sự là mê hoặc tâm trí của mọi người, điệu múa lớn mật như thế chưa ai từng biểu diễn qua, càng không có ai được thưởng thức qua. Theo tiếng đàn uyển chuyển, bày ra các động tác quyến rũ, một điệu nhảy hiện đại nóng bỏng cứ như thế xuất hiện trước mắt người cổ đại, sao có thể không điên cuồng được chứ.

Tình cảnh 2:

Hàn Vũ không nghe được Quân Tà Diễm đang hét gì đó ở giữa đám cháy. Tiếng hét vang lên bất ngờ tựa như tiếng sói tru trong rừng sâu. Hàn Vũ đã quên lời dặn của Quân Tà Diễm phải tránh xa ngọn lửa, tiếng gào thét của Quân Tà Diễm vang lên, một tiếng lại một tiếng đập mạnh vào trái tim nàng. Bàn tay Quân Tà Diễm bắt đầu thay đổi, móng tay dài ra, càng ngày càng sắc. Đôi mắt cũng không còn đỏ như máu nữa mà từ từ biến thành màu xanh biếc, tản ra hàn quang như mắt sói hoang trong màn đêm. Hai cái răng nanh không còn như ẩn như hiện mà hiện ra rõ ràng trên khuôn mặt tuấn tú. Mái tóc bạc trắng dài ra tới gót chân với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy được. Hàn Vũ hóa đá ngay tại chỗ. Tình cảnh này là thế nào đây? Nó khiến Hàn Vũ nghĩ đến --- mỹ nữ và dã thú.

Tình cảnh 3:

“Nương, phụ thân lại hóa thành quái thú.”

Một bé trai mũm mĩm nắm tay một tiểu cô nương so với hắn còn nhỏ hơn lắc lắc chạy đến trước mặt Hàn Vũ, nước mắt oa oa chỉ trích phụ thân của hắn.

Chỉ thấy Hàn Vũ đi đến trước mặt quái thú, vung tay đánh một quyền vào trán nó nói: “Lần sau lại hóa thành quái thú trước mặt con nữa, ta sẽ cấm dục ngươi nửa năm, hừ.” Nói xong liền tức giận bỏ đi. Chỉ thấy quái thú nào đó tức giận nhìn chằm chằm cậu bé kia, mắng cũng không nỡ, đánh lại luyến tiếc, aizzz, rõ ràng chính là tiểu tử kia nài nỉ muốn được nhìn thấy hắn hóa thân một lần mà...




Đã sửa bởi gak0niu lúc 10.11.2014, 18:45, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 25.10.2014, 15:54
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 08.04.2014, 12:05
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 71
Được thanks: 485 lần
Điểm: 7.51
Có bài mới Re: [Xuyên không] Sủng nhi phúc hắc của yêu nghiệt - Thượng Đế Đô Đọa Lạc - Điểm: 10
Chương 1: Bắt đầu không bình thường.

Vũ Quân là một cô nhi rất bình thường, nhưng khi cô nói với người khác điều này thì họ lại nói: “Là cô nhi đã không phải là điều bình thường rồi.” Có phải không?

Vũ Quân không hướng nội, không đa sầu đa cảm, nhưng cô hay mơ tưởng đến nhiều chuyện tình mà các bạn đồng lứa sẽ không mơ mộng, mặc dù cô cũng không biết các bạn có nghĩ tới những chuyện này hay không?

Khi Vũ Quân còn rất nhỏ cô đã bị bỏ rơi, ngày đó rất lạnh, khi đó cô được bao kín đặt trước cửa cô nhi viện, nghe tiếng bước chân càng ngày càng xa, dường như Vũ Quân cảm giác được mình bị bỏ rơi chợt khóc thét lên làm quấy nhiễu giấc ngủ của viện trưởng, cứ như vậy Vũ Quân lớn lên từng ngày ở cô nhi viện, những điều này đều do viện trưởng nói lại với cô.

Thời thơ ấu, Vũ Quân cũng không được xem là nghịch ngợm lắm, cũng có người đến nhận nuôi nhưng cô không muốn rời đi, đối với cô mà nói cha mẹ là một cụm từ xa lạ, không có một chút cảm giác ấm áp nào.

Khi còn học cao tam (Giáo dục phổ thông của Trung Quốc gồm sơ trung và cao trung, Vũ Quân học năm thứ 3 cao trung), Vũ Quân dạy vũ đạo tại một hộp đêm, cô thích vũ đạo, cũng rất có thiên phú, lúc cô gặp chuyện phiền não sẽ bật nhạc to hết cỡ, sau đó tận tình khiêu vũ, nhảy đến khi không còn hơi sức, không còn nghĩ đến những chuyện phiền não mới thôi. Vũ Quân muốn học đại học, nhưng cô không muốn cô nhi viện giúp đỡ mình vì vậy đã tự mình kiếm tiền. Từ cao tam đến nay, cô chưa từng đến các lớp tự học ban đêm, giáo viên đã từng tìm cô nói chuyện, nhưng điểm thi của cô đủ để chặn lại miệng giáo viên.

Đêm nay là lần cuối cùng Vũ Quân dạy ở đây, cũng không phải là có chuyện gì không hay xảy ra. Vũ Quân rất ghét nơi này, nếu không phải vì tiền lương ở đây cao, thì ma quỷ mới nguyện ý dạy nơi này. Làm cho người ta không chịu nổi chính là con trai của quản lý, ỷ vào việc trong nhà có chút tiền, bộ dạng cũng đẹp mắt một chút thì cả ngày gặp ai cũng liếc mắt đưa tình. Đương nhiên, nếu hắn tặng gì đó, Vũ Quân đều không cự tuyệt, ngu gì mà không nhận, nếu không thích có thể bán đi, kiếm thêm vài món ăn tốt cho những đứa trẻ ở cô nhi viện!

“Ha ha, Vũ Quân, nghe nói từ mai cô sẽ không đến đây nữa, đêm nay chúng ta làm tiệc chia tay, thế nào? Tôi mời khách!”

“Không cần đâu, Ngưu đại soái ca.” (Hắn họ Lưu刘phát âm là “liú” nhưng Vũ Quân lại nói thành “niú” 牛: trâu, bò) Nói xong liền xoay người bước đi. Cô không muốn có thêm bất cứ liên quan nào với người ở nơi này nữa, học phí đại học năm nhất cô đã kiếm đủ, rốt cuộc cũng có thể rời khỏi nơi này. Nơi này làm Vũ Quân chán ghét, nhưng chính mình lại không có nơi khác để chọn, quả thật là một cuộc sống đáng buồn.

Trở lại cô nhi viện vào lúc đêm đã khuya, mấy bạn cùng phòng đều đã ngủ say, Vũ Quân ngồi ở đầu giường nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, mê man suy nghĩ. Thật sự cứ ra đi như thế sao? Nơi này cô đã ở mười mấy năm, viện trưởng cũng đã mất, người ra đi trong mỉm cười, thực an nhàn, đây cũng là điều Vũ Quân cảm thấy vui mừng nhất.

“Chị Quân, đã về rồi?”

“Ừ.” Vũ Quân mỉm cười gật đầu một cái.

Người đang nói chuyện là Vi Vi, nhỏ hơn Vũ Quân hai tuổi, sắc mặt luôn tái nhợt, giống như là cô ấy bị bệnh vậy.

“Chị Quân, ngày mai chị sẽ rời khỏi đây phải không?”

“Ừ, làm sao vậy?”

“Không có gì, chị ở thành phố S chờ em, qua hai năm nữa em sẽ đến đó tìm chị! Chị nhớ ước định của chúng ta nhé!”

“Ừ, chị sẽ chờ em.”

“Chị Quân, chị bỏ được sao?”

“Không còn sớm nữa, em mau đi ngủ đi!”

“Vâng, chúc chị ngủ ngon.”

Không phải Vũ Quân không muốn trả lời mà ngay chính cô cũng không biết trả lời như thế nào, cô rất muốn rời khỏi nơi đây, cô rất muốn có một cuộc sống mới tốt hơn.

Chỉ là muốn làm cũng không hề dễ dàng, cô không có tiếng tăm gì, dẫu cho lòng tham của Vũ Quân có lớn thì cô cũng không có năng lực thực hiện. Cô nghiêm túc học tập, học bất cứ thứ gì, cô muốn trở thành nhân vật được mọi người biết đến, không còn là người bình thường nữa, có lẽ đây cũng là ước mơ của những người bình thường như cô đi. Nhưng Vũ Quân cũng không có khả năng để thay đổi, đành phải thuận theo tự nhiên. Ở thế giới này, cô cảm thấy mình quá nhỏ bé.

Vũ Quân cứ ngồi như vậy, nhìn sắc trời ngoài cửa sổ đang dần sáng lên, một ngày mới lại bắt đầu, cô không biết mình có thể tìm được con đường đi mới hay không? Mang theo túi hành lý đã sớm thu dọn xong, Vũ Quân đi đến nơi ở của viện trưởng, rất nhiều ký ức bất chợt ùa về, cứ nghĩ sẽ không nhớ lại bất kỳ điều gì nhưng hiện tại cô lại cảm thấy vĩnh viễn đều không thể nào quên được.

“Tiểu Quân, con mau trèo xuống đây, cái đứa bé này, để xem viện trưởng dạy dỗ con như thế nào.”

“Đừng, tiểu lão đầu, con sẽ không xuống dưới đâu, không phải chỉ là ăn vụng một chút thôi sao.” Vũ Quân le lưỡi nghịch ngợm nói.

“Hừ, nếu không xuống, con chờ đến buổi tối ăn đậu hũ nóng do mẹ Trần nấu đi.” Tiểu lão đầu tà ác cười cười.

Trên cây, cô gái nhỏ vừa nghe xong mặt lập tức biến sắc, nhanh chóng tụt xuống dưới.

“Ô, ô, lão đầu... Không, không, không đúng, viện trưởng, con sai rồi, trăm ngàn lần người đừng ép con ăn đậu hũ của mẹ Trần a, ô ô ô con sai rồi.” Vũ Quân ghét nhất là ăn đậu hũ do mẹ Trần nấu!

Một cơn gió nhẹ thổi qua kéo suy nghĩ của Vũ Quân trở lại, nhìn đồng hồ, cô nhanh chóng mang túi lớn lên vai, đi ra cửa cô nhi viện, đưa lưng về phía mặt trời mọc, cứ thế mà bước đi, bắt đầu một cuộc sống mới. Vừa đi vừa hát, cô đột nhiên lại muốn nhảy múa, vừa nghĩ vừa chuyển động, bây giờ cô thực sự rất cao hứng.

Có lẽ là vui quá hóa buồn, hoặc có lẽ là điệu nhảy của cô hơi nhanh, khi qua một ngã rẽ, cô bị một chiếc xe đua đang lao xuống núi đâm phải. Cô cũng không cảm thấy phẫn nộ, chỉ có không cam lòng, tuyệt đối là không cam lòng, cố gắng lâu như vậy lại nhận được kết quả như thế này sao? Không cam lòng, thực sự là không cam lòng...

Đôi mắt chậm rãi nhắm lại, trong đầu tất cả đều là không cam lòng.

“Có nghe rõ không, coi chừng thật kĩ vào, không cho bất luận kẻ nào tới gần, nếu có gì xảy ra, cẩn thận cái mạng nhỏ của các ngươi.” Chu tổng quản cất giọng the thé kêu lên, nơi này cũng không phải là hoàng cung, nhất định phải bảo đảm an toàn thật tốt.

“Rõ.” Binh lính đồng thanh đáp.

Bộ dạng Chu tổng quản thực thanh tú, lông mi tinh tế, ánh nhìn rất có thần, hắn mặc một bộ trường bào đen như mực lại làm cho người ta cảm thấy thật âm trầm, hoàn toàn không thích hợp với bộ dạng của hắn. Chu tổng quản đi theo bên người Hoàng Thượng đã rất lâu nhưng năm tháng cũng không lưu lại dấu vết gì trên gương mặt, quay đầu nhìn căn phòng phía sau, sắc mặt hắn trở nên thâm trầm.

Phía trước phòng có một vườn hoa, bên cạnh là tường vây rất cao. Đối diện tường vây có một cây đại thụ, nhìn lên cái gì cũng không thấy rõ. Vũ Quân nằm trên đầu tường chậm rãi tĩnh lại.

Nàng bất động thanh sắc quan sát xung quanh, mọi người đều mặc cổ trang, mới đầu nàng còn nghĩ bọn họ đang quay phim, nhưng mà tìm nửa ngày cũng không thấy máy quay ở đâu, cuối cùng, Vũ Quân đành tình nguyện nghĩ đến việc bản thân đã xuyên qua? Tuy rằng lúc đầu còn có chút nghi vấn, cho dù là nằm mơ, cũng hi vọng nàng không tỉnh lại.

Nhìn bốn phía, mọi người có vẻ là thị vệ, biểu cảm thực sự nghiêm túc, cầm đại đao trong tay. Vì sao người khác xuyên qua đều là ở trên giường, có nha hoàn tâm phúc chờ mình tỉnh lại, mà nàng lại ở trên đầu tường, còn có nguy hiểm ở khắp nơi? Trong đầu Vũ Quân nhanh chóng suy nghĩ, muốn tìm hiểu rõ tình huống bây giờ.

Quan sát một lúc, nghe được bọn họ nói chuyện, trong lòng nàng chợt nghĩ: “Nếu mình đột nhiên xuất hiện, liệu bọn họ có xem mình là thích khách không?” Thật kỳ quái, Vũ Quân ở trong này vì sao người khác đều không phát hiện ra? Nàng cũng không nghĩ mình sẽ làm con rùa rụt cổ đâu.

Vũ Quân đã quên, ai sẽ để ý đến một nơi mà con người vốn không thể ở chứ? Có lẽ là do binh lính sơ suất, hoặc là binh lính cho rằng người ở bên kia là một ám vệ. Có rất nhiều loại có lẽ, để cho người khác xem nhẹ sự tồn tại của nàng.

Một lúc sau, Vũ Quân thực sự không thể kiên trì được nữa, suy nghĩ xem có thể dọc theo tàng cây xuống dưới được không, nhưng vừa động liền...

Đông, một tiếng va chạm từ góc tường truyền đến, quấy nhiễu cuộc thương thảo của mọi người trong phòng.

Mọi người đi ra chỉ nhìn thấy một đầu tóc dài đen thui, miệng đang phun đầy tro bụi, trên mặt hai hàng lông mi gắt gao nhắm chặt, không biết là “sinh vật” gì đang tựa vào góc tường.

“Sinh vật” không rõ đó lấy tay làm lược chải sơ tóc, phun hết tro bụi, sửa sang lại quần áo xong, hướng mọi người nói: “A, chào mọi người!” liền nhanh chân bỏ chạy. Hiện tại không chạy còn đợi đến khi nào? Vũ Quân không muốn bị bọn họ xem là thích khách mà bị biến thành một con nhím đâu. Thật may sau lưng có ba lô làm đệm lưng, bằng không, phỏng chừng khi ngã xuống, Vũ Quân cũng không còn sức để chạy trốn nhanh như vậy. Nhưng mà chưa chạy được mười thước phía trước liền bay tới một người, chính xác là bay, đáp xuống trước mặt Vũ Quân.

Người tới cầm kiếm chỉ thẳng tắp vào Vũ Quân, nàng động một chút, kiếm liền tiến tới nàng thêm một phần, đây lại là tình huống gì?

“Hàn tướng quân, có chuyện gì?” Nam tử một thân trường bào màu vàng xuất hiện trước mặt Vũ Quân, trên trường bào có rồng thêu tơ vàng xung quanh, ở cổ đại ăn mặc như vậy chỉ có thể là đại Boss mà thôi. Nhìn thực uy nghiêm, khí chất làm người ta không giận mà uy, tuổi tựa hồ cùng Hàn tướng quân không sai biệt lắm, không sai, người sử dụng kiếm chỉ vào Vũ Quân chính là Hàn tướng quân.

Là Vũ Quân gặp may mắn hay là quá xui xẻo đây? Gặp được một đại Boss như vậy?

Tình cảnh trước mặt tựa hồ có chút nguy hiểm. Đại Boss đang đánh giá nàng, cuối cùng cũng chỉ nhìn thấy trên mặt Vũ Quân trừ lộ ra vẻ mặt hưng phấn thì không còn cái gì khác. Hoàn toàn không giống một người đang bị người khác uy hiếp đến tính mạng, không có biểu tình sợ hãi và cầu xin tha thứ. Hình như nàng có chút thất vọng nhìn về phía lão nam nhân được xưng là Hàn tướng quân.

“Vị cô nương này ăn mặc thật cổ quái.” Nói xong Hàn tướng quân đột nhiên bắt lấy cổ tay Vũ Quân, chế trụ mạch đập của nàng.

“Ô, đau.” Vũ Quân chân mày cau lại, lão đầu này không biết từ “thương hương tiếc ngọc” viết như thế nào sao? Nâng chân lên đạp hắn, lại đứng tư thế trồng cây chuối đá tiếp, mặc dù là động tác vũ đạo, không có lực sát thương nhưng cũng có thể phòng ngừa người khác tiếp cận mình, võ cùng vũ đều là một nhà mà ra cả thôi.

Vũ Quân ngừng lại, liền nhìn thấy ánh mắt quái dị của người khác đang nhìn mình, được rồi, nàng thừa nhận, vốn là bọn họ chẳng ra gì, hiện tại xem ra Vũ Quân thật ra chẳng ra cái gì cả.

Hành sự tùy theo hoàn cảnh, lập tức ngồi xuống dưới đất ở trước mặt đại Boss.

“Các ngươi nhiều người như vậy bắt nạt một mình ta, còn là nhiều nam nhân như vậy khi dễ một nữ tử yếu đuối, có thể nói thật là...”

“Có thể nói cái gì?”

“Không nói cũng thế.” Vũ Quân cũng không muốn cho người khác lưu lại cái nhìn không tốt. Nàng muốn khống chế tình hình tiến triển, không muốn để chính mình bị cuốn vào bất cứ chuyện gì, nếu mình trùng sinh ở nơi này, như vậy nàng muốn sống một cuộc sống vừa lòng mình.

Đại Boss nhíu mày, không biết là đang suy nghĩ gì, đảo mắt nhìn về ba lô sau lưng Vũ Quân nói: “Bên trong đó có gì? Người đâu, mang cái bọc giống như hành lý gì đó đến cho trẫm.”

“Vâng.” Một gã thị vệ tiến lên chuẩn bị lấy ba lô của Vũ Quân xuống.

“Không được.” Vũ Quân không kịp nghĩ ngợi liền kêu lên, ôm chặt ba lô sau lưng. Nếu như bị bọn họ nhìn thấy, còn không xem nàng thành yêu quái mà giết. Nếu như bị ép hỏi lai lịch, Vũ Quân biết phải trả lời như thế nào đây?

“Ta có thể hỏi mấy vấn đề hay không?” Vũ Quân nhìn đại Boss hỏi, rất nhanh liền nói lảng sang chuyện khác.

“Nói.” Một giọng nói rất là khí phách trả lời.

“Nơi này là nơi nào?”

“Quý phủ của Hàn tướng quân.”

“Ở niên đại nào?”

“Ngươi không biết? Ngươi ở nơi nào đến? Tại sao lại ở trong này?” Đại Boss không trực tiếp trả lời vấn đề của Vũ Quân, ngược lại hỏi nàng liên tiếp ba vấn đề.

“Ta sinh sống trong núi, chưa từng đi ra ngoài, hôm nay vụng trộm chạy ra, đi tới nơi này liền lạc đường, trên người cái gì cũng không có, sau đó may mắn gặp được một người, hắn nói hắn có thể cho ta ăn uống, nhưng điều kiện là ta phải nghe lời hắn. Sau khi ta đồng ý rồi, hắn đột nhiên đánh ta ngất xỉu, khi tỉnh lại đã ở nơi này rồi.”

Vũ Quân không tin mình có thể nói nhanh như thế, không biết bọn họ có tin hay không? Bây giờ tạm thời chỉ có thể nghĩ ra vậy thôi, không biết có thể duy trì được bao lâu nữa đây.

“Bây giờ là Phong Thụy năm thứ hai mươi, ở nơi này là Đông Lâm quốc, Hoàng đế trị vì tên là Quân Phong Hiếu. Đại Boss cũng không để ý đến lời nói của nàng là thật hay là giả, ở quốc gia này không có người nào mà hắn tra không được. Sau này mới biết, nàng là người duy nhất mà hắn tra hoài cũng không ra.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 01.11.2014, 19:57
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 08.04.2014, 12:05
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 71
Được thanks: 485 lần
Điểm: 7.51
Có bài mới Re: [Xuyên không] Sủng nhi phúc hắc của yêu nghiệt - Thượng Đế Đô Đọa Lạc - Điểm: 10
Chương 1 (tiếp)

Đầu óc Vũ Quân nhanh chóng xoay chuyển, nàng xác định khi học lịch sử thì không có học cái gì gọi là Quân Phong Hiếu cùng Đông Lâm quốc, Vũ Quân biết rất nhiều kiến thức về lịch sử, chẳng lẽ đây không phải thời đại mà nàng biết? Bây giờ làm thế nào mới có thể thoát thân đây?

Một tay Vũ Quân nâng cằm, đang nghiêm túc suy nghĩ vấn đề, đại Boss ở bên cạnh cẩn thận quan sát nàng, Vũ Quân vô tình nhìn về phía hắn. Trời ạ, không nhìn thì không biết, nhìn một cái đã giật mình, có một mũi tên ở phía sau cách đó không xa đang ngắm vào hắn, đầu mũi tên chợt lóe sáng, khí lạnh bức người.

Cứu hay không cứu? Đỡ hay không đỡ? Ở nơi này hắn là đại Boss, có phải cứu được nàng sẽ có lợi hay không, thân thể Vũ Quân giống như phản ứng nhanh hơn đầu óc, tại thời điểm nàng còn tự hỏi cứu hay không cứu, thân thể đã phản ứng, một bước tiến tới che ở phía sau của hắn.

“Tư” mũi tên cắm vào thân thể Vũ Quân, gần vai phải, đâm xuyên ra sau lưng nàng, cũng may là tốc độ của Vũ Quân không nhanh, chỉ có thể ngăn cản được một nửa thân thể của hắn. Vũ Quân cảm thấy may mắn là tốc độ tiến lên của nàng chậm hơn tốc độ của người ta, nếu không hiện tại, nơi mũi tên đâm vào không phải là vai của nàng mà là trái tim của nàng. Haizzzz, cứu người cũng không phải là một chuyện gì tốt.

“Có thích khách”, không biết là ai thét lên một tiếng, những người kia nhanh chóng chạy lại nhưng nơi đó đã không còn ai, cao thủ nha, khó trách nhiều người như thế đều không phát hiện ra, nếu Vũ Quân không đứng đối diện với hắn, phỏng chừng nàng cũng không phát hiện được. Thật ra, mọi người đều đang đắm chìm trong hành động kỳ quái lúc trước của nàng, nên không chú ý tới hoàn cảnh xung quanh.

“Thần đáng chết, xin Hoàng Thượng trách phạt.” Hàn tướng quân quỳ gối trước mặt Hoàng Thượng, vì hôm nay phòng bị không tốt mà thỉnh cầu giáng tội. Ha ha ha, trong lòng Vũ Quân thấy vui, lúc đầu biết là đại Boss, thật không ngờ lại chính là Hoàng Thượng, hiện tại nàng đây có được tính là có công cứu giá hay không? Ha ha ha, khụ, ặc, đau quá đi.

“Không có gì, đứng lên đi, mau truyền thái y.” Hoàng Thượng nói xong lại nhìn về phía Vũ Quân hỏi: “Vì sao làm như vậy?”

“Không nghĩ tới.” Hiện tại nàng cũng không vội yêu cầu cái gì, chỉ muốn bình tĩnh một chút. Thái y tới, cầm máu giúp Vũ Quân, không biết rắc bột phấn gì lên, liền không thấy đau nữa. Xong, thái y nhìn nàng nói: “Tên này không có độc, chỉ là...”

“Chỉ là cái gì?” Hoàng Thượng nhìn nét mặt hắn hỏi.

“Chỉ là, thiết kế của tên này rất ác độc, cũng không phải là tên bình thường, mà là đầu mũi tên có tới ba cái móc câu.”

“Mũi tên có ba cái móc câu? Chẳng lẽ là hắn.” Hoàng Thượng tựa hồ suy nghĩ tới điều gì.

Thái y tiếp tục nói: “Hoàng Thượng, tốt nhất là lập tức rút tên ra, nếu không sẽ gây ảnh hưởng đến tính mạng, nhưng nhổ tên này ra sẽ đau đớn hơn rất nhiều so với lúc bị tên bắn trúng, sẽ càng làm vết thương nặng hơn, nhưng đây là biện pháp tốt nhất bảo đảm an toàn đến tính mạng, người xem...”

“Nếu nhổ không ra, vậy thì đừng nhổ.” Vũ Quân nói, thái độ bất cần, lúc trước ở thế giới kia nàng cũng có nhìn thấy qua mũi tên móc câu, đây là vũ khí tốt nhất để bắn chết con mồi.

“Nếu không lấy tên ra, tính mạng của cô nương sẽ bị nguy hiểm.” Thái y vô cùng thành khẩn nói.

“Ta chỉ nói là không nhổ, cũng không có nói là không lấy ra, thái y, phiền ngươi bẻ gẫy phần đuôi của tên này.” Vũ Quân nghĩ đến một biện pháp tốt, có thể mang đau xót giảm đến mức nhỏ nhất. Nếu như để cứ bọn họ rút ra, Vũ Quân sẽ đau muốn chết, thiết kế của tên móc câu quả thực độc, nếu cứ rút ra như vậy, phỏng chừng thịt phía sau lưng nàng cũng đừng muốn nữa. Thái y cũng không rõ ý của nàng nhưng vẫn bẻ gãy phần đuôi tên ra. Đợi sau khi hắn làm xong, Vũ Quân lảo đảo đi đến tường vây, vẻ mặt bọn họ đều nhìn nàng đầy nghi ngờ, Vũ Quân đưa lưng về phía tường, một hơi hít sâu, hướng sát trên tường mạnh mẽ lao tới, tên theo lực lao tới mà đâm xuyên qua thân bên phải, nhanh chóng bắn thủng thân thể của nàng, nếu không nhổ ra được sẽ cho nó xuyên qua thân mà ra đi. Như vậy so với khi rút ra đau đớn tựa hồ sẽ giảm đi rất nhiều.

“Vù”, thở ra một hơi, rốt cuộc cũng có thể rút tên ra. Thái y khiếp sợ nhìn Vũ Quân, quên luôn là phải cầm máu cho nàng, Vũ Quân đành hướng hắn cười nói: “Thái y, ngươi có thể nhanh cầm máu giúp ta được không?” Lúc này thái y mới vội vàng chạy đến cầm máu lại cho nàng.

Lúc này Hoàng Thượng cũng thực sự khiếp sợ, nghĩ không ra một tiểu cô nương làm sao lại có dũng khí lớn đến vậy? Có thể trong cái khó ló cái khôn, không vì trúng một mũi tên mà đầu óc hoảng loạn. Hoàng Thượng đi đến bên cạnh nàng nói: “Trước tiên ngươi cứ ở trong phủ tướng quân dưỡng thương, việc hôm nay trẫm sẽ không truy cứu, nhưng không có nghĩa là trẫm sẽ không điều tra rõ.”

Đây là Hoàng Thượng đang cảnh cáo Vũ Quân sao? Nhưng với thân phận bây giờ của nàng hắn cũng đừng mong có thể tra ra được cái gì nha.

“Người đâu, đưa vị cô nương này đến Trúc viên, chăm sóc cho nàng thật tốt.” Hàn tướng quân gọi thị nữ đến phân phó.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn gak0niu về bài viết trên: Bé Heo92, Soran, Tezuki Ryichi, Tiểu Nghiên, ToNghi, Tây Tây, Tử Điệp, angell0nelycute, chonus, hoapham290, lan trần, sxu, thienbao95
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 100 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

4 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 164, 165, 166

8 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

9 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

10 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 1/12]

1 ... 52, 53, 54

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

12 • [Hiện đại] Nếu em nở rộ gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái

1 ... 14, 15, 16

13 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trở về lúc ba tuổi rưỡi - Giai Nhân Chuyển Chuyển

1 ... 45, 46, 47

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

18 • [Hiện đại] Khinh Ngữ - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 22, 23, 24

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

20 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134


Thành viên nổi bật 
Thư Niệm
Thư Niệm
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
MarisMiu
MarisMiu

Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 179 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 174 điểm để mua Ly kem cacao
Snow cầm thú HD: Game
Ngọc Nguyệt: Pp.
Lãng Nhược Y: pp Ngọc
Ngọc Nguyệt: Thôi kệ đuê.
Muộn rồi, đi ngủ đi.
Lãng Nhược Y: Có cảm giác như bị troll =__=
Ngọc Nguyệt: Chậc...
LogOut Bomb: Windwanderer -> Windwanderer
Lý do: Tự sát
Thư Niệm: :slap: cái mở đầu gia tộc bánh :slap: đệt tán típ
LogOut Bomb: Windwanderer -> Trâu Bò Siêu Cấp
Lý do: it is justice
Thư Niệm: :slap: tau tán mài
Trâu Bò Siêu Cấp: :D2 Ba yêu con Yy ơi
LogOut Bomb: Windwanderer -> Trường Âm
Lý do: Fire in the hole
Trường Âm: Bom nổ, ván cả đầu @@ :cry2:
LogOut Bomb: Windwanderer -> Luna
Lý do: Say oh yeah
Trâu Bò Siêu Cấp: :slap: tau ăn YY :chair:
Thư Niệm: :slap: :chair: chớt đi
Thư Niệm: :slap: kao tán mài tét kao là kon mài à
LogOut Bomb: Trâu Bò Siêu Cấp -> Lãng Nhược Y
Lý do: :chair:
LogOut Bomb: Lãng Nhược Y -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Ba à, ăn con gái...này người ta gọi là loạn luân :slap:
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Phượng buồn ngủ nhờ ta ăn hộ
Lãng Nhược Y: Bánh quy dành cho chim Phượng, bánh Tét hông có cửa :">
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bánh quy con gái, ba mún ăn cả 2 bánh :">
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Ai tặng mị mâm bánh bao, bánh quy mị eo suốt đời
Lãng Nhược Y: Ba, nhớ bánh bao thì về nhà, chui vào chăn mà ôn mẫu thân. Đừng bày tỏ nơi công cộng, ta nhớ phu quân :slap:
Ngọc Nguyệt: =.= Tui đang đọc mấy cái fic về hanahaki...
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bánh quy lềnh bềnh trên biển, vô tình gặp gỡ phượng vàng, phượng hốt bánh quy về núi ở
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bánh tét yêu thích bánh bao, bánh bao rộng lòng rước bánh tét vào đời
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bánh bò lại nhớ bánh tiêu, bánh tiêu yêu đời không nguôi bánh bò

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.