Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 46 bài ] 

Hồng Hạnh Thổn Thức - Tào Đình

 
Có bài mới 28.04.2014, 19:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 19.03.2014, 04:29
Bài viết: 250
Được thanks: 1331 lần
Điểm: 6.55
Có bài mới [Hiện Đại] Hồng Hạnh Thổn Thức - Tào Đình - Điểm: 10
Hồng Hạnh Thổn Thức
                                

Tác giả: Tào Đinh

images


Dịch giả: Nguyễn Thanh An
NXB: Văn học và công ty sách Bách Việt
Số trang: 425
Giá bìa: 65.000 vnđ
Nguồn: Đọc Truyện Online

Phần I :
Chương 1 - Lâm Tiểu Nê, Cô Nàng Lừa ĐảoAnh là người đàn ông đã có vợ, em vẫn cứ bám lấy anh. Một, hai năm là vấn đề tác phong, ba tới năm năm là vấn đề đạo đức, tám tới mười năm thì đã là tình yêu.

1. EM CÓ THỂ BIẾT ĐƯỢC ANH SỢ NHÌN THẤY DẤU VẾT “CÁI NGÀN VÀNG ” CỦA EM NHƯ THẾ NÀO.

Anh chàng Đinh Tuấn Kiệt, 26 tuổi, mới mua được một căn hộ - gồm một phòng khách, ba phòng ngủ ở trung tâm thành phố Trùng Khánh. để trả hết khoảng tiền trả góp 2.000 tệ một tháng, anh càng phải cố gắng làm việc.

Trước đây, Đinh Tuấn Kiệt ở tại văn phòng công ty, còn bây giờ anh rất vui nhưng cảm thấy hơi mệt.Từ khi Lâm Tiểu Nê chuyển từ ba ngày một lần thành một ngày ba lần đến công ty thăm Đinh Tuấn Kiệt, bọn “Sài lang hổ báo” trong công ty bắt đầu dòm ngó.
Ánh mắt mọi người nhìn họ cứ nóng dần lên.

Lâm Tiểu Nê đưa ra rất nhiều lý do, nào là “Mẹ em bảo em tới đưa cơm”, rồi lại “Bố em bảo em tới nói với anh ấy Chủ Nhật này đi câu cá”… Toàn là những lý do nhảm nhí, nực cười.“Đại tiểu thư, công ty không có cơm à?”

Một người hiếu kỳ hỏi cô.“Nhưng…” – Một người vốn hay đốp chát như Tiểu Nê, lúc này bỗng cứng họng, không nói được gì.“Thế điện thoại bàn, di động dùng để làm gì?” lại một người cố tình không hiểu thắc mắc.“Em…” Tiểu Nê cũng thuộc loại mồm mép chua ngoa nhưng lúc này lại im bặt, không nói gì.“Ha, ha, ha… hi, hi…”

Việc Tiểu Nê ngượng ngùng, đỏ mặt trở thành câu chuyện đáng để quan tâm, chú ý khi đang làm công việc nhàm chán. Do vậy mọi người không bỏ qua cơ hội này, họ nhìn Tiểu Nê cười đầy ẩn ý.

Những lúc thế này, Đinh Tuấn Kiệt thường rất nghiêm túc giải thích với mọi người: “Chẳng có chuyện gì đâu, Lâm Tiểu Nê là em gái tôi.”

Đinh Tuấn Kiệt không nói sai, anh gọi mẹ Tiểu Nê là mẹ nuôi, do vậy đương nhiên Tiểu Nê sẽ là em gái rồi.

Nghe sếp nói vậy, mọi người càng làm già: “Thanh minh là thú nhận.” Có người còn không buông tha, cười hì hì, nói: “Ái chà! Sếp ơi, tụi em biết tỏng rồi. Thời này làm gì có cái gọi là anh em trong sáng đâu, chỉ cần không phải là anh em ruột, làm gì mà chẳng được.”

“Hiểu, hiểu…” Bác Vĩ vỗ vai anh nói.Có người thông cảm cho, Đinh Tuấn Kiệt mới thôi không giải thích nữa.

May mà Lâm Tiểu Nê cũng thuộc diện dạn dĩ, cô có thể tỏ vẻ coi như không có chuyện gì xảy ra vậy. Cô thản nhiên xem báo hoặc rót cà phê trong văn phòng của anh, có lúc đi đi lại lại như kẻ vô công rỗi nghề, đôi khi lại hớn hở kể cho Tuấn Kiệt nghe một ngày “thần kỳ” của mình. Đương nhiên Đinh Tuấn Kiệt cũng chẳng rỗi hơi ngồi nghe cô thêu dệt.Mọi người thấy Lâm Tiểu Nê cứ huyên thuyên một mình trong phòng Giám đốc, đôi khi lại khua tay khua chân ra vẻ phấn khích lắm. Nhưng ngày hôm sau, cô lại vin vào cớ: “đến tìm anh trai” – một lý do chính đáng không ai ngăn được mà thẳng tiến từ cổng công ty tới văn phòng Giám đốc Marketing.

Thực ra, đám độc thân trong công ty rất ngưỡng mộ Đinh Tuấn Kiệt. Từ lâu họ biết Tuấn Kiệt đã có người yêu, nhưng họ không ngờ đó lại là thiên kim tiểu thư của Chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Khang Thái.Lâm Tiểu Nê xinh tươi như hoa, lại là con gái ông chủ. Lấy được trăm người vợ như thế, vẫn còn thấy chưa đủ ấy chứ.

Đinh Tuấn Kiệt thường nghĩ Lâm Tiểu Nê là một bông hoa bách hợp thanh khiết nhưng cũng là hoa độc bởi bất cứ khi nào anh không đáp ứng được yêu cầu của cô, là cô cố tạo ra ngay cảnh anh bắt nạt một cô gái yếu ớt trước mắt người khác.

Lâm Tiểu Nê đúng là một diễn viên giỏi qua mắt khán giả. Bình thường lúc không gây rối, trông cô đằm thắm, đoan trang, lịch sự, dịu dàng và rất đáng yêu. Nhìn thấy bóng cô mảnh mai trong gió lạnh, ai cũng sẵn lòng xả thân che chở cho cô.Nếu cô đã cố ý để bạn nhận ra cô bị uất ức, thì hành động của cô chắc chắn sẽ khiến bạn nghĩ rằng mình đã phạm vào mười tội ác không thể dung tha hoặc khiến bạn không thể tha thứ cho bản thân mình.

Nhưng thường thì khi uất ức cô hay thành thật kể cho bạn nghe, đấy là lúc con mắt của bạn sẽ bán đứng bạn. Đinh Tuấn Kiệt thường nói, kiếp trước Tiểu Nê là chim sẻ, suốt ngày chỉ nhảy nhót, kêu ríu rít.

Thực ra những điều này đều là những thứ bẩm sinh trong con người Tiểu Nê, để cô có thể dễ dàng lấy được lòng người khác, ai bảo cô vừa đáng yêu lại vừa xinh đẹp kia chứ!Trong mắt người ngoài, họ được đánh giá là cặp trai tài, gái sắc, trong cơ quan, vào lúc trà dư tửu lậu, họ được nhân viên bình phẩm là cặp trời sinh. Không nghi ngờ gì nữa, họ là nguyên nhân khiến bậc sinh thành vui sướng tận đáy lòng.

Bố mẹ Tiểu Nê rất hài lòng về anh con rễ tương lai đẹp trai Đinh Tuấn Kiệt. Họ cũng nhận thấy con gái mình rất ngưỡng mộ chàng trai trẻ có tài này. Nhiều khi mẹ Tiểu Nê thường trêu cô với Tuấn Kiệt khiến cô xấu hổ trách mẹ: “Mẹ thật chẳng ra làm sao!”

Chính vì lý do này, mặc dù không ai nói ra nhưng mối nhân duyên này coi như đã được mặc nhận.

Đinh Tuấn Kiệt mồ côi cha mẹ từ nhỏ, tiếng “mẹ nuôi” anh gọi bà Trần Bích Trân – mẹ của Tiểu Nê, xuất phát từ đáy lòng. Anh cố gắng hết sức để làm đứa con hiếu thảo đối với bố mẹ nuôi, làm người anh quan tâm, chiều chuộng cô em gái.

Đinh Tuấn Kiệt thừa nhận tận đáy lòng cũng đôi lần anh rung động trước vẻ đẹp tươi trẻ của Tiểu Nê, nhưng đó chỉ là ý nghĩ thoáng qua mà thôi. Sau đó anh đã tự nghiêm khắc nhắc nhở bản thân không được mê muội, phải đứng đắn, phải chăm lo cho cô như một người anh đúng nghĩa.

Nhưng do được Đinh Tuấn Kiệt quá yêu chiều cho nên Tiểu Nê càng hiểu nhầm anh có tình cảm đặc biệt với mình. Cách nghĩ của cô giống hệt với mẹ cô và nhiều người khác: sớm muộn gì Đinh Tuấn Kiệt cũng là con rễ nhà họ Lâm thôi. Chính vì thế cô gọi Đinh Tuấn Kiệt là “anh trai” thật ý nhị, đầy hàm ý.

Tiết trời lúc giao mùa, dần trở nên ấm ápTrong tiết xuân tháng Ba, căn nhà mới cơ bản đã được trang trí và trải thảm xong, chỉ cần mua đồ nội thất và đồ điện là có thể dọn về ở được rồi.

Tiểu Nê nói: “Chọn đồ gia dụng là sở trường của em!” Cô khăng khăng đòi cùng Tuấn Kiệt đi mua đồ, thế là anh đành phải đưa cô đi ngắm một vòng tại siêu thị đồ gia dụng.

Trước khi mua đồ gia dụng, Tiểu Nê cứ háo hức chạy ra, chạy vào căn nhà còn nồng mùi sơn mới. Chẳng hiểu cô lôi ở đâu ra một chiếc thước cuộn, cứ đo ngược đo xuôi rất nghiêm túc, tỉ mẩn. Cả ngày cô biến mình thành một con sâu đo.

Mãi tới khi mặt trời lặn, cô hớn hở khoe với Tuấn Kiệt: “Tốt! Đại thành công!”Nhìn nét mặt vui vẻ của Tiểu Nê, chúng ta có thể tưởng tượng ra cảnh một cô gái đang hạnh phúc sắp đặt cho căn nhà mới của mình.

Đến tối cô lại phấn khởi kể chuyện mình làm cho cha mẹ nghe, bà Lâm được thể lại trêu cô con gái: “toàn mua ình thảo nào vui thế!” Đùa vui với con gái, bà thầm nghĩ con gái đã lớn rồi, đã có nhà của nó rồi.

Khi đi ngủ, bà nằm quay lưng lại với chồng khóc rồi khóc thầm, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.

Sáng sớm ngày kế tiếp, Tiểu Nê đã tới nhà Đinh Tuấn Kiệt lôi anh tới siêu thị mua đồ gia dụng. Cô đem theo cả quyển sổ ghi chép số lượng, kiểu dáng các đồ đã chọn ngày hôm qua.

Điều này khiến cho Tuấn Kiệt bồn chồn nghĩ ngợi: “cứ cho là người thân đi, nhưng mình mua nhà sao cô nàng lại vui vẻ thế nhỉ?”

Nghĩ lại, anh thấy tính cô vốn ham vui, nên cô nhiệt tình như thế cũng chẳng có gì là lạ.Mua xong đồ đạc, cô lại bắt đầu chỉ huy những người bốc vác. Lúc đầu cô chỉ đứng ở giữa nhà khua chân múa tay, nhưng đến lúc cuối cô lại xăng xái xắn tay áo bắt tay vào việc mọi người hiểu ý cứ liên mồn gọi: “chị chủ nhà” khiến Tiểu Nê sướng rơn trong lòng.

Ba ngày sau, mọi công việc đã hoàn tất. Căn nhà - ba phòng ngủ một phòng khách, đã chính thức có người ở. Tuy chưa thể nói là sang trọng, tiện nghi nhưng ít ra đó cũng là một mái nhà.Chủ nhà Đinh Tuấn Kiệt vui mừng khôn xiết. Anh rất cảm động trước sự giúp đỡ tận tâm của Tiểu Nê nên đã mua rượu để cảm ơn. Cô đã bỏ nhiều công sức để trang trí cho ngôi nhà mới này. Mỗi lần chạm cốc, mỗi lần chúc tụng giống như một con sóng lớn dội vào trái tim nhỏ bé của Tiểu Nê khiến mặt cô đỏ lên.

Nhìn cô gái em nuôi xinh đẹp, anh không nén được cảm xúc thốt lên lời tận đáy lòng: “Cảm ơn, cảm ơn em!”“Cảm ơn? Cảm ơn gì? Đều là người… nhà cả mà!” Tiểu Nê đã say rồi. Cô không còn tỉnh táo nữa, chốc chốc lại lẩm bẩm: “Đều là người… nhà mà!”, sau đó lại tiếp tục nâng cốc, lại uống cạn.Một lát sau thì cô nàng đổ vật xuống sàn bất tỉnh.

Đinh Tuấn Kiệt lắc đầu, nói trong hơi rượu: “Đã bảo là không uống được nhiều rồi mà!”Anh cố hết sức bế Tiểu nê đã say mèm, người mềm như bún vào phòng ngủ.

Sau đó anh gọi điện mẹ nuôi nói rằng tối nay Tiểu Nê ngủ lại nhà anh. Bà Lâm cảm thấy không yên tâm liền hỏi lại: “Con uống rượu à?”“Một chút thôi, Tiểu Nê đã ngủ rồi.”Bà Lâm chẳng biết phải làm gì, đành nhắc Đinh Tuấn Kiệt, Tiểu Nê ngủ thỉnh thoảng lại đạp chăn. Bà dặn dò anh: “Đêm lạnh, phải để mắt đến em nó nhé!”, Đinh Tuấn Kiệt cố gắng trấn an bà: “Vâng, không có chuyện gì đâu”, rồi cúp máy.

Ngồi bên Tiểu Nê, nhìn khuôn mặt ửng đỏ của cô, khoảnh khắc yên tĩnh hiếm hoi khiến Tiểu Nê giống như một mặt trăng nhỏ trong đầm nước xanh biếc.

Anh lại nghĩ: “Từ nhỏ Tiểu Nê chưa từng biết tới đau khổ…” Có một gia đình như thế, có gì mà phiền muộn chứ?Đinh Tuấn Kiệt hơi chạnh lòng.

Anh nhớ tới bố mẹ khuất núi của mình. Hôm nay anh đã uống rất nhiều rượu, gắng gượng được tới lúc này đã là giỏi lắm rồi.

Đúng lúc này, Tiểu Nê trằn trọc, cô vừa lăn lộn trên giường vừa nói lung tung đè lên cả chăn. Khi Đinh Tuấn Kiệt xiêu vẹo bước tới chỗ Tiểu Nê để đắp lại chăn cho cô thì cảm thấy đầu nặng chịch, chân tay bủn rủn, anh không đừng vững được nữa liền ngã lên người Tiểu Nê, anh không đứng dậy được nữa.

Những gì xảy ra sau đó anh không nhớ rõ.

Trong lúc mơ màng anh còn cảm thấy mùi hương thiếu nữ xộc lên mũi, rồi cảm giác khi ngã lên người Tiểu Nê mềm mại khiến lòng anh rạo rực.

Lúc Đinh Tuấn Kiệt tỉnh đã là 8 giờ sáng. Anh cảm thấy chóng mặt, khát nước. Khi chưa tỉnh hẳn, anh giật mình phát hiện thấy một người con gái bò qua người.

Anh sợ hãi hét lên “A…”, rồi ngồi phắt dậy, chỉ vào Tiểu Nê lẩm bẩm: “Em, em… ” Anh định hỏi cô tại sao lại ngủ trên giường của anh nhưng không nói nên lời cứ lắp bắp: “Em… em…”“Sao thế? Gặp ma à? Anh không muốn nhận nữa à?” Tiểu Nê hỏi một cách tự nhiên. Khuôn mặt cô lúc này vẫn ửng đỏ, đôi mắt như đang cười, đôi môi cong lên, dường như cô đang ngượng.

Hai tay chống cằm, hai chân giơ cao trong không trung, xem ra cô nàng đã tỉnh được một lúc rồi.“Anh khát không?” Tiểu Nê hỏi, bởi sau khi tỉnh dậy, cô đã uống rất nhiều nước.“Có” Anh thành thật trả lời.

Anh ngạc nhiên thấy Tiểu Nê đi lấy nước, anh cảm thấy giống như nhận nhầm người vậy.” Đây đúng là cô em Tiểu Nê sao? Tại sao lúc này lại trở nên dịu dàng, biết quan tâm đến thế!”“Này, sao hôm nay em dậy lại không quậy phá nhỉ?” Đinh Tuấn Kiệt thắc mắc.

Tiểu Nê chỉ cười không nói gì, cô ngoan ngoãn đưa cốc nước cho anh.

Cô cắn chặt môi, nhìn xung quanh, cười gượng.Phòng ngủ chính được quét màu hồng phấn theo đúng ý Tiểu Nê, cửa sổ màu xanh da trời.

Đinh Tuấn Kiệt vốn muốn quét màu đen trắng cho căn phòng này, vừa đơn giản vừa sạch sẽ nhưng anh không thuyết phục được Tiểu Nê, đành phải để cô tự ý trang trí như nhà trẻ vậy.“Em cười gì thế? Kỳ quá!” Tuấn Kiệt không thể kìm được liền hỏi.

“Em đang cười… hì.. hì… không nói với anh đâu.” Tiểu Nê cười cố tình ra vẻ bí mật.

Đinh Tuấn Kiệt quá hiểu tính Tiểu Nê, nếu anh không hỏi thì chỉ lát sau cô không chịu nổi sẽ tự nói hết, thế là anh quyết định không hỏi nữa.

Đúng là chỉ lát sau, cô đã cố tình bắt Tuấn Kiệt phải nghe.

“Anh không muốn nghe nhưng em bắt anh phải nghe.”

Tuấn Kiệt đáp: “Được thôi.” Anh cố nhịn cười.

“Em đang hạnh phúc!” Cô ngồi, không ngượng ngùng đáp lại anh, cô tự say sưa, ngây ngất trong tưởng tượng: “Em đã trang trí và lựa chọn đồ gia dụng cho căn hộ này, em thấy sống ở đây thật hạnh phúc!”

“Được thôi, anh mong em thường xuyên đến ở.” Đinh Tuấn Kiệt vui vẻ, thoải mái đáp lại: “Phòng ngủ bên cạnh dành luôn cho em đấy, khi nào muốn đến thì đến, được không?”

Tiểu Nê cho rằng Đinh Tuấn Kiệt đang trêu cô, cô kéo chăn che mặt rồi xấu hổ kêu lên: “Đáng ghét! Lẽ nào lại ngủ riêng nữa à?”

Đinh Tuấn Kiệt không nhận ra ẩn ý cả Tiểu Nê, anh thật thà trả lời: “Đương nhiên rồi, đây là phòng của anh và chị dâu tương lai của em mà.”

Vẻ vui sướng trên mặt Tiểu Nê vụt biến mất, cô xị mặt rồi nghiêm túc nhắc nhở: “Đinh Tuấn Kiệt, em nói cho anh biết, em là người rất nhỏ mọn, rất hay chấp nhặt đấy. Em không thích kiểu đùa của anh chút nào. Em chính thức tuyên bố em giận thật đấy! Anh mau dỗ em đi!”

Tiểu Nê vẫn còn tính trẻ con, trước đây cô cũng thường hay cảnh báo người khác về tâm trạng mình như thế. Trước kia chỉ cần cô kêu gào, Tuấn Kiệt liền nhượng bộ rồi tìm cách dỗ dành.

Nhưng lúc này anh lại không làm như thế nữa.Cô không kiên nhẫn đợi lâu hơn nữa, cô ngẩng đầu nhìn anh thẫn thờ không nói gì: “Anh có nói không? Anh câm rồi à? Em giận thật đấy!”

Vẫn không có phản ứng gì.

Một lát sau, Đinh Tuấn Kiệt mới ngẩn đầu rồi khẽ nói bốn chữ.

Lúc này, Lâm Tiểu Nê giống như ở đỉnh cao hạnh phúc bỗng ngã nhào xuống vực thẳm hun hút vậy.Sắc mặt tái xám của Tiểu Nê khiến Tuấn Kiệt sợ hết hồn.

Anh vội đứng dậy lay lay Tiểu Nê đang đứng đờ đẫn như một khúc gỗ: “Tiểu Nê à, em làm sao thế? Em nói đi, đừng làm anh sợ nữa!”

Tiểu nê vẫn đờ ra, không nói, không động đậy, Tuấn Kiệt sợ toát mồ hôi nhưng anh không biết phải làm gì lúc này.

Phải ba mươi phút sau, Tiểu Nê mới định thần lại một chút, cô tát một cái như trời giáng vào má Tuấn Kiệt.“Anh là đồ tồi!” Cô gằn giọng, nhìn anh căm thù rồi bước tới giường dùng hết sức kéo chiếc chăn ra.

Trên ga giường là vệt máu đỏ tươi – tượng trưng cho sự trinh trắng gìn giữ hai mươi năm của người con gái.

Đột nhiên anh nhận ra, anh sợ vệt trinh kia biết bao!Sau đó Tiểu Nê lại phủ chiếc chăn lên trên rồi lạnh lùng bỏ đi.

Trong phòng chỉ còn lại Tuấn Kiệt đang thẫn thờ không biết phải làm gì.Lúc Tiểu Nê kéo chiếc chăn phủ lên vệt máu kia, trông cô rất thản nhiên.

Lúc này Đinh Tuấn Kiệt đã hoàn toàn không còn phản ứng gì nữa, trong đầu anh chỉ còn duy nhất một ý nghĩ: Tối qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?Bốn chữ anh nói với Tiểu Nê lúc nãy là: Anh đã có vợ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn chuồn chuồn kim về bài viết trên: Ancoco, Nhu nha tieu thu
     

Có bài mới 29.04.2014, 16:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 19.03.2014, 04:29
Bài viết: 250
Được thanks: 1331 lần
Điểm: 6.55
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Hồng Hạnh Thổn Thức - Tào Đình - Điểm: 10
Chương 2 - Lần Đầu Gặp Gỡ

Khi Tuấn Kiệt nói anh đã có vợ, Tiểu Nê tát anh một cái rồi đau đớn bỏ đi.Tuấn Kiệt đuổi theo cô, anh nhốt mình trong phòng.

Anh băn khoăn không biết tối qua cuối cùng đã xảy ra chuyện gì, rồi lại nhìn vào vệt máu đỏ đáng sợ kia, đầu óc anh mụ mẫm không biết đã xảy ra chuyện gì.

Vết máu trên tấm drap trải giường giờ đã khô lại. Với người không từng trải, nhìn thấy vết tích này cũng sẽ biết tối qua đã có chuyện ân ái ở đây.Thế còn vợ mình thì sao đây?

Có vợ ở nơi quê nhà, cô vợ tảo tần một mình chăm sóc ông nội thì sao đây? Anh phải làm gì để báo đáp cho cô ấy? Dùng tấm drap dính máu kia chăng?

Anh muốn khóc mà không khóc được, gục đầu dưới cánh tay giống như nhiều năm trước anh từng gục đầu vào long vợ. Làm như thế anh cảm thấy an toàn, có thể tránh được mọi khổ nạn.

Trước mặt anh hiện ra hình ảnh vợ ngồi bên bờ song ở quê nhà với một đống quần áo chất cao như núi, anh đau long, anh tuyệt vọng không muốn sống nữa.Đột nhiên anh đưa tay phải lên rồi tát mạnh vào má một cái,anh còn hận là tát không đau lắm.

Rồi anh cũng quyết định hành động, anh nhanh chóng thu tấm drap trải giường cho vào bao để vứt đi. Lần cuối cùng nhìn thấy vết máu đó, anh lại nhớ tới nụ cười ngây thơ, lãng mạn của Tiểu Nê.

Thực ra Tiểu Nê rất xinh đẹp, hiền lành, hơn nữa lại rất yêu mình.Anh nhớ rất rõ vẻ ngây thơ, đáng yêu của Tiểu Nê khi tung tăng vui đùa, nhớ tới cảnh Tiểu Nê phải chịu cái nắng như thiêu đốt của Trùng Khánh đi đi lại lại từ nhà tới công ty, nhớ lại mấy ngày trước đây, Tiểu Nê đã vui vẻ giúp anh sắp xếp, thu dọn nhà cửa, anh lại nhớ tới bóng dáng đau khổ tột độ của cô khi chạy vụ ra cửa… cô ấy rất yêu mình.

Đinh Tuấn Kiệt nhìn chằm chằm vào tấm drap trải giường trên tay, tự nhiên anh cảm thấy vệt màu đỏ đáng yêu. Anh không nỡ vứt nó đi nữa.

Đó là sự gửi gắm trọn vẹn của cô gái xinh đẹp, ngây thơ vào tình yêu.

Đinh Tuấn Kiệt hồi tưởng lại lần đầu tiên gặp Tiểu Nê tại bệnh viện một năm trước. trước lúc đó anh chưa từng nghĩ tới người con gái nào khác ngoài người vợ Lý Gia Nam của mình, thậm chí anh cũng không cho phép mình nhìn thẳng vào bất kỳ người phụ nữ nào.

Ấn tượng đầu tiên của anh về Tiểu Nê thì đó chỉ là một cô bác sĩ xinh đẹp, nếu không có gì đặc biệt thì anh cũng sẽ không có quyết định gắn bó cả cuộc đời còn lại với cô bác sĩ này. Lúc đó đang là cuối hạ đầu thu, thời tiết thất thường, thành phố Trùng Khánh vẫn còn phải chịu cái nắng như thiêu như đốt.

Ông Vĩ ở công ty nói đùa: “Thời tiết nóng thế này, mặc áo ngắn tay, tắm nước lạnh chẳng có gì quá đáng, chỉ có những thằng đần mới bị cảm lạnh”.

Khi nói những điều này, ông Vĩ đang viết chữ “duyệt” rồng bay phượng múa trên tờ đơn xin nghỉ ốm.

Lúc đó Đinh Tuấn Kiệt còn nói đùa: “Ai còn có thể khỏe hơn anh Vĩ của chúng ta chứ? Xuân, hạ, thu, đông, bốn mùa chẳng biết ôm đau là gì!” Câu nói khiến rất nhiều đồng sự bật cười.

Chẳng biết ma xui quỉ khiến thế nào mà ngay ngày hôm sau Đinh Tuấn Kiệt lại bị ốm phải nằm viện. Anh trở thành “thằng đần” trong câu nói của ông Vĩ.“Thằng đần” Đinh Tuấn Kiệt bị “áp tải” nằm viện gần một tuần, anh buồn chết đi được.

Ở bệnh viện Tây Nam tốt nhất Trùng Khánh, cây cối xanh mướt ngoài cửa sổ, phong cảnh trữ tình nhưng họ lại không cho phép Đinh Tuấn Kiệt đi ra ngoài hít thở không khí trong lành. Họ chẩn đoán anh bị viêm phổi nên phải nằm viện để theo dõi.

Một hôm, nhân bác sĩ, y tá không để ý, anh liền trốn ra vườn hoa phía sau bệnh viện ngủ trưa.

Nằm trên thảm cỏ mềm mại, hé mắt ngắm bầu trời xanh qua kẽ lá, gió thổi hiu hiu, chim hót hoa thơm, thật là một nơi thoải mái nhàn hạ. Anh gọi điện trở về công ty xem tình hình thế nào, sau đó nhắm mắt lại thư giãn rồi nhanh chóng thiếp đi.Lúc tỉnh lại, trời đã về chiều. Anh sực nhớ mình vẫn chưa được tiêm mũi buổi trưa.

Hai bà y tá lại dữ như bà chằn mới chết chứ, anh vội vã trở về phòng bệnh. Trở về phòng, anh giả vờ chui vào chăn nằm như không có việc gì xảy ra. Một lát sau, một cô y tá trẻ lạ hoắc, hớt hơ hớt hải đẩy xe thuốc vào phòng, vừa đẩy vừa rối rít: “Xin lỗi, xin lỗi, tôi ngủ quên mất.”

Đinh Tuấn Kiệt thò mặt ra xem cô gái mặc áo blu hớt hải kia, anh không nói không rằng, cười thầm: “Tôi cũng vừa ngủ dậy.”Không thấy bệnh nhân đáp lại, cô gái sợ hãi đỏ mặt nói: “Anh à, anh đừng nói cho y tá trưởng chuyện này nhé! Tôi tiêm ngay cho anh đây”
Nói rồi, cô lóng ngóng nhưng lại cố tỏ vẻ bình tĩnh búng “tanh tách” vào ống thuốc rồi chuẩn bị dụng cụ tiêm.

Đinh Tuấn Kiệt nhận ra cô gái trẻ này có khuôn mặt rất đáng yêu, khuôn mặt thanh tú, nước da trắng hồn nhiên điển hình của con gái Trùng Khánh.

Tuy đã sợ hết hồn những cô vẫn làm ra vẻ già đời lão luyện. Điều này khiến anh buồn cười.

Chuẩn bị tiêm, cô để Đinh Tuấn Kiệt ngồi ngoài mép giường, kéo quần xuống. Vẻ mặt căng thẳng, cô luống cuống vụng về chuẩn bị tiêm vào mông Tuấn Kiệt, luôn miệng nói: “Không đau đâu, một lát sẽ xong thôi mà.”

Đúng lúc cô y tá chuẩn bị đâm kim tiêm thì Đinh Tuấn Kiệt lại “ừm” một tiếng khiến cô vội vàng an ủi: “Không đau đâu, thực sự không đau chút nào đâu!” rồi lại chuẩn bị tiêm cho anh.

Tuấn Kiệt cố gồng mình lên ngăn lại, anh nói cô chờ chút nữa.“Không đau đâu, một lát sẽ xong thôi mà!” Cô nhắc lại.

Bộ đồng phục y tá màu hồng phấn phản chiếu lên khuôn mặt trắng hồng của cô, đôi mắt sáng ánh lên nét tinh nghịch trẻ con.“Nếu tôi chết thì sao?” Đinh Tuấn Kiệt nghiêm túc hỏi cô y tá.

Thấy cô không hiểu, anh liền giải thích: “Cô quên chưa sát trùng cho tôi đúng không?”
“Đúng ạ” Cô ngượng nghịu trả lời.

“Cô còn quên chưa sát trùng cho tôi phải không?” Đinh Tuấn Kiệt hỏi lại.

Trên khuôn mặt anh còn vương nụ cười thân thiện.“Trời ạ! Em xin … xin lỗi, để em sát trùng cho anh” Cô gái cuống quít trả lời.

Lúc này cô hấp tấp bôi dung dịch sát trùng lên mông Tuấn Kiệt. Động tác của cô nhẹ nhàng làm anh tê ại đi, anh khoan khoái nhắm nghiền mắt. Nhưng chỉ một giây sau đó, anh cảm thấy đau nhói, đau đến nghẹt thở. Cơn đau truyền từ đùi lên trên, để giảm đau anh đã hít một hơi dài qua kẽ răng.

Khi cô vừa tiêm xong, anh liếc nhìn thẻ làm việc của cô: Họ tên: Lâm Tiểu Nê; tuổi: 21; bác sĩ thực tập.

Khuôn mặt nghịch ngợm trên thẻ đúng là chẳng mang lại sự an tâm nào cho bệnh nhân.“Em là bác sĩ à? Sao lại đến tiêm cho anh? Bác sĩ 21 tuổi…”

Tuấn Kiệt bồn chồn hỏi lại.“Bây giờ em đang thực tập, sang năm tốt nghiệp sẽ chính thức làm bác sĩ.” Cô vừa thu dọn dụng cụ tiêm vừa khéo léo trả lời.“Bệnh viện Tây Nam phái sinh viên thực tập đến tiêm cho tôi sao?”

Trước đây anh chưa bao giờ có thói quen xoi mói, bắt bẻ ai, nhưng khi nhìn thấy cô gái này không hiểu tại sao anh lại rất muốn trêu cô. Từ trước tới nay, anh chưa từng có ý hại người để được đền đáp bằng một cái hôn dưới cầu thang. Thực ra anh chỉ muốn nhìn thấy cô ngượng ngùng mà thôi.

Lâm Tiểu Nê vừa thu dọn dụng cụ tiêm vừa chắc mẩm đã hoàn thành nhiệm vụ nên rất thoải mái.

Đột nhiên nghe thấy bệnh nhân chất vấn, cô liền căng thẳng, ngay lập tức đỏ mặt lên chống chế: “Không phải thế đâu anh, bởi hôm nay là Tết Trung Thu, mọi người đều tranh thủ về sớm để sum họp cùng gia đình, cô y tá phụ trách tiêm cho anh lại đi họp đột xuất nên em mới…”

“Do vậy em tới thử tay nghề đúng không?” Đinh Tuấn Kiệt tiếp tục trêu.

“Không ngờ em lại ngủ quên, làm lỡ thời gian tiêm của anh bốn tiếng, không biết có ảnh huởng gì đến bệnh tình của anh không?... Em thực sự xin lỗi” Lâm Tiểu Nê lí nhí, trông cô thật đáng thương.

Đinh Tuấn Kiệt cảm thấy áy náy trước lời xin lỗi của Tiểu Nê, anh “ừ” một tiếng thông cảm. Nhìn thấy dáng vẻ thất vọng, buồn bã khi đẩy xe thuốc đi của cô, anh cũng ít nhiều thông cảm.Về sau anh mới biết, thông cảm với cô tức là phủ định lại bản thân mình.

Lâm Tiểu Nê là một cô gái xinh đẹp rất giỏi diễn kịch, vẻ bề ngoài tội nghiệp của cô không phù hợp với tính cách hiếu động, không an phận của cô.

Lần đầu tiên Lâm Tiểu Nê được tiêm cho người sống từ lúc theo nghề y, chính là lần tiêm cho Đinh Tuấn Kiệt.

Đây cũng là chuyện về sau Đinh Tuấn Kiệt mới biết. Lúc đó Tuấn Kiệt không biết, anh đã tự trách mình khi tiếng “ừ” cuối cùng của cô đã khiến anh sợ hãi. Đinh Tuấn Kiệt nhìn theo bóng màu hồng phấn của cô bác sĩ đi ra khỏi phòng, anh nghĩ thầm điều này đồng nghĩa với sự trống trải, vắng lặng. Anh cảm thấy áy náy trong lòng.

Trước kia các nhân viên y tế mặc áo blu trắng do vậy họ còn có tên gọi khác là “những thiên thần áo trắng”. Họ với những bộ mặt vô hồn, cứ nhẹ nhàng lướt tới rồi khẽ khàng bước đi, chẳng có chút sinh khí nào, dường như lúc nào cũng muốn nhắc nhở người ta rằng: “bạn đang ở trong bệnh viện, bạn đang bị bệnh” nhìn thấy họ là rầu rĩ cả người.

Đây cũng chính là điểm khác biệt đáng được học tập của bệnh viện Tây Nam, bởi đội ngũ nhân viên y tế đáng yêu nơi đây mặc đồng phục màu hồng phấn. Trông họ tràn đầy sức thanh xuân, họ giống như những cánh bướm màu hồng cứ lượn qua lượn lại trạo cảm giác rất dễ chịu đối với bệnh nhân.

Đó là lần đầu tiên Đinh Tuấn Kiệt gặp Lâm Tiểu Nê. Ấn tượng của anh về cô chỉ đơn giản là một cô gái thanh tú, ngây thơ, tay nghề không vững. Anh cũng không lưu luyến gì nhiều về bóng hình màu hồng phấn của cô, chưa đặc biệt đến mức để nhớ nhung rồi đưa vào giấc ngủ. Nhưng khi cô đã đi rồi, còn lại một mình trong phòng bệnh vắng lặng, anh cảm thấy bồi hồi, hôm nay là Tết trung thu mà.Tối hôm đó mặt trăng tròn đẹp, nhưng không hiểu tại sao lại chỉ xuất hiện một lúc rồi dường như bóng nguyệt thẹn thùng giống như thiếu nữ cập kê, trốn tuột vào đám mây không xuất hiện nữa.

Ngồi một mình vừa ăn bánh trung thu do đồng nghiệp mang tới biếu vừa nhớ đến người thân, ông nội ở thị trấn nhỏ xa lắc lơ, nhớ về những người có ân với mình, những người khác nữa...

Nghĩ ngợi mãi đến đêm khuya, gió lạnh ùa vào cửa sổ liên tục, tiết mục vui đón Trung Thu trên tivi cũng không giải toả được nỗi buồn trong anh. Anh cũng không biết nỗi buồn đó là nỗi buồn nhớ quê đã nung nấu trong lòng từ lâu nay hay là nỗi cô đơn khi phải sống một mình nơi đất khách quê người nữa.

Nằm mãi không ngủ được, anh ngó ra ngoài cửa sổ thì thấy bóng một con sói được tạo hình bằng tay phản chiếu trên bức tường trắng xoá của toà nhà đối diện. Hình con sói cứ lắc lư, lắc lư, anh còn nghe thấy giọng cười của con gái nữa.

Số lượng dân cư tập trung đông đúc tại thành phố Trùng Khánh khiến các nhà chung cư ở đây xây san sát nhau. Tuấn Kiệt đang ở tầng năm, cửa sổ phòng anh có thể nhìn thấy mặt bên của toà nhà đằng trước. Do vậy ban tối nếu các phòng bệnh trong toà nhà nơi anh ở mở cửa, bật đèn, thì ánh sáng trong phòng sẽ phản chiếu lên bức tường toà nhà đối diện.
Lúc này trên tường xuất hiện hình con nhạn đang xoè cánh bay. Một giọng nữ lảnh lót cất lên: "Nhạn lớn, nhạn lớn, bay đi, bay tới Nam Cực mang gió tự nhiên về ùa hè Trùng Khánh nhé!"

Chất giọng vừa trẻ con, vừa đáng yêu, dường như cô gái này chưa từng phải nếm trải nỗi vất vả, phiền muộn của cuộc sống. Cảm thấy trò này cũng hay hay, hành động của cô gái dần thu hút sự chú ý của Đinh Tuấn Kiệt.

Anh nhớ lại cách tạo hình con thỏ đã từng làm khi nhỏ rồi bắt đầu biểu diễn, quả nhiên cô gái phòng bên nhiệt liệt hưởng ứng.Đinh Tuấn Kiệt biết cạnh phòng mình là phòng nghỉ của bác sĩ.

Đột nhiên bóng trên tường biến mất, mọi vật trở lại yên tĩnh. Ngay lập tức anh nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập, cô gái rối rít yêu cầu: "dạy cho em đi! dạy cho em cách tạo hình con thỏ đi!"

Vừa mở cửa, cô gái với bộ đồng phục màu hồng phần xộc vào, dáng vẻ vội vàng, hấp tấp, lại rất háo hức nữa."Em... Lâm Tiểu Nê phải không?"

Anh nhận ra ngay khi vừa nhìn thấy khuôn mặt thanh tú của cô. Đó chính là cô bác sĩ thực tập thiếu trách nhiệm buổi chiều tới tiêm muộn cho anh đây mà. Cô ấy vẫn vậy, vẫn không che giấu được cảm xúc của mình, cô ấy rất đáng yêu, nội tâm biểu lộ trên nét mặt."Em đây, em đây! Tối nay em trực. Dạy em cách làm con thỏ đi!" Cô vừa vui vẻ trả lời vừa xích lại gần Tuấn Kiệt.

Đinh Tuấn Kiệt nghĩ thầm, nhìn gần trông cô ấy xinh thật! Đôi mắt trong sáng ánh lên vẻ ngây thơ, đúng là tiểu thư xinh đẹp chưa từng nếm mùi đau khổ trên đời. Anh cười vui vẻ rồi gật đầu đồng ý dạy cô.

Anh không ngần ngại nắm lấy tay cô rồi chỉ cho cô cách để tay thế nào, đầu ngón tay phải làm sao...

Đây là lần đầu tiên trong đời Lâm Tiểu Nê nắm tay thân mật như vậy với người đàn ông. Khoảnh khắc Tuấn Kiệt chạm vào tay cô, cô định bụng tính bài lùi, nhưng khi ngầng đầu nhìn vào đôi mắt chân thành, không chút dục vọng của người đàn ông sát bên mình, cô lại chú tâm học cách làm con thỏ.

Không lâu sau đó, trên tường lúc này xuất hiện bóng hai con thỏ, một con to, một con nhỏ cứ nhảy nhót không ngừng. Đêm trung thu đó họ chơi mãi tới tận khuya.

Đinh Tuấn Kiệt nghĩ thầm mình đã kết bạn được với người bạn mình thiếu thời thơ ấu. Âu đó cũng là sự bù đắp.Nhưng thật không ngờ, khi anh đang nhìn cô thân thiện thì Lâm Tiểu Nê làm ra vẻ nghiêm nghị khiến anh không nhịn được cười.

Khi cô chơi chán, đã mệt lử chỉ muốn đi về, cô chợt ngoái lại nghiêm khắc dặn dò: "Với trách nhiệm là một bác sĩ em vẫn phải nhắc nhở là bệnh của anh không được để người quá mệt mỏi, lần sau phải chú ý đấy."

Nói rồi cô ngúng nguẩy bỏ đi, để lại trong mắt Đinh Tuấn Kiệt cái bóng hồng phấn tuyệt đẹp.

Mùa hè oi bức cảu Trùng Khánh đã chính thức biến mất sau Tết trung thu đó.

Ngày hôm sau khi tỉnh dậy anh phát hiện ngoài trời đang mưa. Anh cười rồi nhớ tới cô gái vô tư tối qua với nụ cười tươi như hoa, cô ta đúng là một cô gái nhí nhảnh màu hồng phấn.
Cô gái nhí nhảnh nói: “Nhạn lớn, nhạn lớn, bay đi, bay tới Nam Cực mang gió tự nhiên về mùa hè Trùng Khánh nhé!" Thế là Trùng Khánh đã mát mẻ hẳn lên, Trùng Khánh đã tạm biệt với nỗi khổ oi bức mùa hè.

Đáng tiếc là mãi tới tận khi ra viện anh không còn gặp lại cô gái hồng phấn kia nữa. Thời gian dần trôi khiến anh đã hoàn toàn quên hẳn nụ cười của cô.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 10.06.2014, 14:04
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 19.03.2014, 04:29
Bài viết: 250
Được thanks: 1331 lần
Điểm: 6.55
Có bài mới Re: [Hiện Đại] Hồng Hạnh Thổn Thức - Tào Đình - Điểm: 10
Chương 3 - Giai Nhiên

Mọi người cho rằng tôi không nên đến, tôi cũng cho rằng mình không nên đến. Nhưng nên hay không nên và đến hay không đến lại là hai chuyện hoàn toàn riêng rẽ, không thể đồng nhất. Dù sao thiếp mời cũng đã nhận rồi, thế là tôi quyết định đến lễ cưới.Lễ cưới của Giai Nhiên.Thực ra số người đến tham dự lễ cưới không nhiều lắm, nhưng vì nhà thờ tương đối nhỏ nên tạo cảm giác rất đông người tham dự. Ồn ào, chen chúc nhưng trang trọng. Tự nhiên tôi cảm thấy rất nghiêm trang. Ồn ào và nghiêm trang thực ra rất mâu thuẫn nhưng trên thế giới này tồn tại rất nhiều mâu thuẫn đại loại như thế.Tôi là người kín đáo nhất.

Ngoài mặt tôi vẫn tươi cười chúc phúc cho đôi uyên ương, nhưng trong lòng tôi đang phải cố kìm không cho nước mắt tuôn rơi.Giai Nhiên và cô dâu vẫn chưa tới.Tôi đưa mắt nhìn xung quanh, không thấy nhiều người quen lắm. Những người bạn thân cùng tới với tôi đều im lặng biểu lộ sự quan tâm đặc biệt đối với tôi. Họ chỉ nói: " Tiểu Nê..." rồi không nói gì nữa, họ vỗ vào vai tôi, cái vỗ vai của họ ẩn chứa rất nhiều ý nghĩa.

Tôi không biết cô dâu hình dáng ra sao, thậm chí tôi cũng không biết tên cô ta, nhưng cô ta lại là người mà Giai Nhiên lựa chọn làm bạn đời của anh. Tôi yêu Giai Nhiên từ lúc tôi đang là học sinh lớp 11, Giai Nhiên đang là sinh viên năm thứ 4. Đến nay đã tròng năm năm. Nhưng cuối cùng anh ấy đã từ chối tôi bởi một lý do - đối với tôi là sự châm biếm lớn nhất - tôi quá giống với em gái anh ấy. Tôi cũng ước tôi là em gái ruột của anh ấy. Đám người tới dự tiệc cưới nhốn nháo, chắc là cô dâu, chú rể đã tới.

Tôi nhìn thấy cô dâu đội khăn voan đang cười trước tiên."Xinh quá!" Bạn thân của cô thốt lên." Tại sao các cậu bảo xinh quá?" Tôi thờ ơ hỏi." Vì cô ấy cười rất đẹp." Bạn bè tôi nhận xét rất công tâm. Tôi vẫn nhớ lúc nãy ngắm mình trong gương khi vào nhà vệ sinh tôi đã có cảm giác mình thực sự thua rồi. Người ta khi cười bao giờ cũng đẹp hơn, nhưng tôi lại chỉ muốn khóc mà thôi.

Tôi lại quay ra nhìn co dâu, tôi không muốn nhận xét cô ta đẹp hay xấu bởi trong ngày trọng đại này, một cô gái bình thường nhất cũng trở nên đẹp mê hồn. Trên nét mặt họ ngập tràn niềm hạnh phúc trọn vẹn. Niềm hạnh phúc này thể hiện rõ trên khuôn mặt cô dâu của Giai Nhiên. Tôi lại nhìn sang Giai Nhiên. Hôm nay anh có trang điểm chút ít nhưng vẫn toát lên vẻ " thân sĩ" truyền thống.

Đó chính là hình tượng chú rể lý tưởng tôi từng mơ ước hàng trăm lần: đẹp trai, có khí phách...Đáng tiếc là cô dâu đứng cạnh anh lại khiến tôi thất vọng hoàn toàn. Anh đang dẫn cô dâu bước lên thảm đỏ. Tôi vốn rất quen với từng hành động, cử chỉ của anh, nhưng hôm nay nhìn anh bước đi chậm rãi tôi lại thấy xa lạ vô cùng.

Khoảnh khắc anh dắt cô dâu cùng đi, tôi đã không còn quen anh nữa, tôi đã vĩnh viễn mất anh rồi. Anh đã kết hôn với người khác, không phải là tôi. Mọi người đều cho rằng, bới cá tính của mình tôi sẽ không để ý lâu về chuyện đó, hơn nữa tình yêu tôi dành cho anh chỉ là sự sùng bái của cô nữ sinh với thần tượng của mình mà thôi. Nhưng vào lúc này tôi đã không kìm chế được cảm xúc, tôi xoay người vào trong lén lau nước mắt, tôi giải thích với mọi người rằng mình đã thanh thản thực sự rồi.

Đúng như vậy, giờ đây tôi rất thanh thản, nhẹ nhõm, tôi làm hàng xóm của anh, đã gọi anh là anh trai mười năm nay. Chính vì anh mong muốn có cô em gái học hành tử tế nên tôi đã không ngại ngần đăng ký tham gia kỳ thi tốt nghiệp cấp ba mà tôi không hề hứng thú chút nào. Vậy mà giờ đây anh lại cưới người con gái khác. Tôi thanh thản biết bao khi ngừoi tôi thầm yêu năm năm nay đã quyết đinh lấy người con gái khác. Từ lúc bắt đầu hiểu biết tôi đã thường sang bên nhà anh chơi, tôi thích bám lấy anh, xem anh đánh cờ với người khác. Tôi hớn hở quan sát anh đánh cờ, nhận thấy anh đang suy nghĩ, tôi liền chạy "lạch bạch" tới bên anh để mời anh uống cốc nước nóng. Ngay lập tức anh sẽ khen tôi: "Tiểu Nể của anh ngoan thật đấy! Nếu không có em, anh trai đã chết khát rồi" Được anh khen tôi sướng rơn lên.

Khi đã lớn hơn một chút, tôi đã biết đó chỉ là sự cố ý phô diễn của Gia Nam. Nhưng tôi vẫn thích nghe, bởi những lời đó rất thân mật và đáng yêu. Lúc 17 tuổi tôi đã gọi thẳng tên anh chứ không gọi là anh trai như trước kia nữa. Lúc đó tôi còn nhớ Giai Nhiên cứ cằn nhằn tôi càng lớn càng vô lễ, hồi nhỏ luôn mồm gọi là anh trai ngọt xớt còn bây giờ thì cứ xướng thẳng tên người ta lên, thật chẳng ra làm sao cả.  Tôi đã thay đổi cách xưng hô bởi hôm đó Giai Nhiên vô tình thốt lên: " Tiểu Nê của chúng ta lúc nhỏ tóc vàng hoe lơ thơ, vậy mà không ngờ lớn lên lại xinh đẹp thế này, thật xứng đáng là tiểu mỹ nhân. "Trở về nhà, tôi nhốt mình trong phòng rồi cứ ngắm mình trong gương cả buổi chiều.

Thời điểm tôi bắt đầu có trứng cá là thời điểm trong sáng thuần khiết trong hồi ức của tôi. Tôi đã xác định mình thích Giai Nhiên, vậy thì việc cần làm lúc này là phải làm rõ mối quan hệ giữa tôi và Giai Nhiên, tôi không muốn mình có bất kỳ quan hệ thân thuộc gì với người tôi yêu. Do vậy tôi gọi anh ấy là Giai Nhiên, anh ấy cũng nhanh chóng quen với cách xưng hô mới của tôi, anh mỉm cười đáp lại. Tôi cũng thích cách trả lời bằng tiếng "ừ" rất thân mật, một dạo tôi có trò chơi với cách trả lời này. Tôi cứ liên tục gọi tên anh khiến anh cũng phải liên tục trả lời " ừ, ừ..." Lúc đó tôi cảm thấy chúng tôi thật xứng đôi.Thậm chí tôi còn ngộ nhận rằng mình là cô bạn gái nhỏ bé của anh, có quyền thỏa sức nũng nịu với anh.

Giai Nhiên là sinh viên khoa báo chí, nhờ vào chất giọng tốt và tài ăn nói nên vừa tốt nghiệp anh đã được nhận vào làm người dẫn chương trình của ban âm nhạc Đài phát thanh thành phố. Anh dẫn chương trình âm nhạc mỗi tối trên đài, thỉnh thoảng anh còn sáng tác nhạc nữa.

Tình yêu tôi dành cho Giai Nhiên có quá nửa là sự sùng bái. Bởi khi nhỏ tôi từng cho rằng giọng đàn ông mà truyền cảm là đáng quý nhất. Về phương diện này không thể bắt bẻ được Gia Nam chút nào. Do vậy tối nào tôi cũng cố thức tới 11h30 để nghe anh dẫn chương trình, nhưng lại cứ bướng bỉnh thanh minh với mọi người mình thức đến lúc đó không phải để chờ nghe giọng nói của anh.

Khi phát thanh trực tiếp, Giai Nhiên tỏ ra rất tự nhiên, thoải mái, kết hợp với chất giọng truyền cảm. Tôi từng hỏi dò lũ bạn, chúng nói chúng cũng nghe chương trình của anh, tỉ lệ người nghe càng lúc càng nhiều. Do vậy số lượng fan ủng hộ ánh cũng đông lắm. Nói như kiểu của anh: "Chỉ cần mỗi fan của anh nhổ một bãi nước bọt thôi cũng đủ để nhấn chìm em." Lúc anh nói câu này trông anh rất đắc ý, ngoài mặt tôi tỏ vẻ chẳng coi ra gì nhưng thực ra trong lòng lại càng khâm phục anh.

Giai Nhiên rất ít khi cáu giận, lúc nào anh cũng mỉm cười, trông anh thật thân thiện, dễ mến. Lúc anh cười với bạn, bạn sẽ hiểu tại sao hoa hướng dương lại hướng về mặt trời rực rỡ, chói lòa đến vậy. Giai Nhiên còn có một tuyệt kỹ, đó là tạo hình bằng tay rất điêu luyện. Anh có thể tạo hình con sói, con nhạn lớn, hình mỹ nữ tắm, gà trống gáy, thỏ ăn cỏ...Qua phản chiếu của ánh đèn in trên tường, các hình đó sống động, đáng yêu biết bao! Tôi muốn học nhưng không làm nổi, Gia Nam thường nói đùa do tay chân tôi vụng về quá.

Tôi không quá câu nệ rằng mình thực sự ngốc hay không nữa, tôi chỉ quan tâm tới lúc anh tạo hình thôi. Dáng vẻ cao to, phong độ của anh phản chiếu trên tường, bạn có thể tưởng tượng ra cảnh tóc ấy tung bay trong gió tràn đầy vẻ thanh xuân. Bóng anh ấy vừa thật lại vừa hư khiến người ta càng thêm say đắm. Càng lớn Giai Nhiên càng chững chạc, anh không còn giở trò mỗi khi thua cờ với ai đó nữa (tôi nhớ rất rõ lúc nhỏ khi bị thua anh thường hay giở trò). Bây giờ anh trở nên thận trọng vững vàng hơn. Tôi thường nghĩ rằng anh và tôi - một cặp trời sinh, đẹp đôi sẽ có chuyện xảy ra.

Khi tôi đang mơ tưởng như vậy thì anh lại chăm chú học mẹ anh nấu ăn, chốc chốc anh lại hỏi bà: "Làm thế nào để không bị mặn? lúc nào thì phải để to lửa?..." Tôi ngồi trong phòng khách mơ tưởng một ngày nào đó Giai Nhiên sẽ tự tay nấu ăn cho cô bạn bé nhỏ của anh. Nghĩ tới đây, tôi lại ngượng ngùng cười một mình. Bởi khi đó tôi còn quá trẻ, do vậy với bạn khác giới cho dù chưa quen thân cũng tồn tại một cảm giác rất lãng mạn.

Nhưng sự thật của sự chăm chỉ đó lại khiến tôi ngỡ ngàng, Giai Nhiên đột nhiên không muốn về nhà nữa. Hết giờ làm việc, cũng không thấy bóng anh đâu. Hỏi mẹ anh, tôi mới ngã ngửa thì ra anh đang yêu. Hóa ra từ trước tới nay tôi yêu đơn phương, giấc mộng đẹp của tôi đã vỡ tan tành.

Tôi không khóc, tôi muốn nghe chính miệng Giai Nhiên thừa nhận "Em.. em là em gái anh mà" Anh trả lời. Trong câu trả lời của anh, tôi đau đớn nhận ra mình đã bị lừa năm năm nay."Đó là hồi trước còn bây giờ khác rồi, em không phải là em gái anh, em yêu anh. Em quyết không bỏ cuộc đâu." Nói đến đây, không kìm nén nổi nữa tôi òa khóc nức nở. “Nhưng...mãi mãi anh chỉ coi em là em gái anh thôi"

Sự việc xảy ra nửa năm trước, nửa năm sau tôi có mặt ở đây dự đám cưới của anh. Trong tâm trí, khi tham dự lễ cưới của anh với người con gái khác, không biết bao lần tôi thốt lên "Em yêu anh" Những suy tư trước đây và bây giờ cứ quyện vào nhau khiến tôi không thể không bối rối. Tự nhiên tối cảm thấy đó thực sự là một câu chuyện nực cười, một tình yêu nhục nhã.

Lúc đó Giai Nhiên vẫn đang cười, nụ cười ngập tràn hạnh phúc, nhưng nụ cười xa lạ đó lại tác động mạnh tới tôi, giày vò tâm can tôi. Khi nghe thấy câu " Con bằng lòng", tôi cảm thấy mình đang bị chế giễu, vì từ trước đến giờ tôi cứ tưởng tình cảm anh dành cho tôi đó là tình yêu. Lúc này anh đang đắm đuối nhìn cô dâu, dường như trong mắt anh không còn thấy ai nữa, kể cả tôi - người đang đau khổ giữa đám đông. Khoảng khắc này cô ấy là cả thế giới muôn màu của anh. Tôi nhìn Giai Nhiên, anh vẫn thế, vẫn cười thật dịu hiền. Tôi ước gì mình có thể dũng cảm xông lên phía trước như trong các bộ phim rồi nói to: " Chị hãy bỏ anh ấy ra, tôi mới xứng đáng làm vợ anh ấy."

Nhưng tôi đã không làm thế, tôi chỉ tưởng tượng mà thôi, tôi không dám làm. Bạn bè giữ tôi rất chặt, tôi hỏi đùa: " Sao bạn giữ mình chặt thế? sợ mình xông lên à?" Không ngờ ban tôi lại thành thật gật đầu, khiến tôi dở khóc dở cười. Tôi không nói gì nữa, khác hẳn với bình thường là cô gái hay nói, hay cười. Lúc này trông tôi chắc hẳn rất nghiêm nghị, về sau bạn bè kể lại lúc đó trông tôi rất đáng sợ.

Đột nhiên bạn thân của tôi kéo mạnh áo tôi rồi nói: " Tiểu Nê này, cậu nhìn anh chàng phù rể mà xem, anh ta đẹp trai lắm! Mình thấy anh ta đẹp trai hơn cả chú rể Gia Nhiên ấy chứ." Tôi biết bạn tôi muốn an ủi tôi, muốn phân tán sự chú ý của tôi. Tôi hững hờ đưa mắt về phía bạn tôi chỉ, tôi đã nhìn thấy anh chàng phù rể....Tôi cảm thấy anh ta quen quen. Nhưng dường như tôi chưa gặp anh ta thì phải.

" Phù rể trông cứ kỳ kỳ thế nào ấy!" tôi nói nhỏ.

" Kỳ cái gì mà kỳ? Rất đẹp trai đúng không?""

Không phải vậy, mình có cảm giác đã gặp anh ấy ở đâu đó." Tôi thật thà nói." hì,hì..." Cô bạn lại phát huy sức tưởng tượng vô cùng phong phú của mình hét lên: " Thế thì đúng rồi, cậu có cảm giác quen anh ta, chứng tỏ kiếp trước cậu và anh ấy là đôi tình nhân, kiếp này may mắn được gặp nhau...Cậu đừng nói gì, cậu và anh ấy rất xứng đôi đấy!"

Trong khi cô bạn đang huyên thuyên thì tôi lại khóc, giọt nước mắt rơi xuống đất, tôi cảm nhận được nó từ từ lăn trên mặt, tôi còn nghe thấy tiếng rơi của nó nữa, tiếng rơi rất buồn. Không biết đây đã là giọt nước mắt thứ bao nhiêu vì anh ấy nữa. Lúc này Giai Nhiên đang say đắm hôn cô dâu của anh. Trong nhà thờ này, dưới sự chứng kiến của thần thánh và những người tham dự lễ cưới, anh đang hạnh phúc hôn cô dâu.

Người mà tôi đã không biết bao lần thề với bản thân sẽ lấy làm chồng lại đang hôn người con gái khác. Anh đang tràn trề hạnh phúc, mãn nguyện, anh không còn tâm trí nào nghĩ đến sự tồn tại của mọi người xung quanh mình nữa, kể cả tôi - người đứng cách anh chỉ năm mét. Lại một giọt nước mắt khác rơi trên vạt áo tôi. Tôi nhớ có lần tôi mang cho anh cốc nước đúng lúc anh đang mệt nhoài vì đánh cờ, anh đã nhẹ nhàng thơm " chụt" lên má tôi.

Tôi còn nhớ lúc đó tôi khoảng 10 tuổi, đã đủ lớn để cảm nhận được thơm là như thế nào. Khi Giai Nhiên thơm tôi, tôi thấy thực sự ấm áp, dễ chịu.Giai Nhiên từng nói tôi mãi là cô bé không trưởng thành, lúc này tôi ước gì mình vẫn là một cô bé, bởi tôi không muốn phải tiếp tục kiềm chế cảm xúc của mình nữa, tôi thực sự không muốn...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 46 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bijenjo, Dimpearl, duaxanh71, huonggiang0307, Huynh diem Hang, kadzeo, Majestic-12 [Bot], mayday99, minhhy299, thichdoctruyenmoi, Tùng yên, Vutieudiem2k1, Vy Vy Nhất Tiếu và 867 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 114, 115, 116

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 389 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 369 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 474 điểm để mua Hà mã lười
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 400 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 310 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 294 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 450 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 442 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 384 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 420 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 332 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 427 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 279 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
LogOut Bomb: o0maiami0o -> Epiphyllum1410
Lý do: :)))
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Hà mã lười
Etalts: mọi người ủng hộ t với nha
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 384 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 623 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 399 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 315 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 299 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Phèn Chua: Bà đào vote cho bổn Ri nào :cry2:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 592 điểm để mua Ếch xanh 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.