Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 139 bài ] 

Đại Mạc Dao - Đồng Hoa

 
Có bài mới 10.02.2014, 00:20
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 24.11.2013, 11:22
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 401
Được thanks: 2362 lần
Điểm: 14.55
Có bài mới [Cổ đại] Đại Mạc Dao - Đồng Hoa - Điểm: 9
Đại Mạc Dao


images



Tác giả: Đồng Hoa

Thể loại: Ngôn tình, cổ đại

Dịch giả:HK Nguyễn

Công ty phát hành: Nhã Nam

Ngày xuất bản: 31/08/2013

Giá bìa:98000VNĐ


Giới thiệu:

Lớn lên giữa bầy sói,Ngọc Cẩn cứ ngỡ mình giống như Lang huynh, cũng là một con sói. Nhưng rồi định mệnh đưa đẩy, giữa đại mạc mênh mông, cô đã gặp hai người con trai, một nhu hòa như trăng sáng, một ngạo nghễ như gió hoang.

Như một chú sói cứ mãi đuổi theo vầng trăng vằng vặc, Ngọc Cẩn đã dành hết tâm tư ngóng vọng về Mạnh Cửu, người con trai để lại dấu ấn sâu sắc trong lòng cô ngay từ lần đầu gặp gỡ. Từ đại mạc về Trường An, từ Lạc Ngọc phường đến Thạch phảng, từ thương trường đến cung đình, từng lời cô nói, từng việc cô làm, tất cả đều vì người đó.

Nhưng vầng trăng giữa trời vốn chẳng của riêng ai, chú sói cứ mê mải đuổi theo vầng trăng, mà quên mất bên cạnh nó, vẫn luôn có ngọn gió âm thầm làm bạn.

“Không phải mỗi đóa hoa đều sẽ kết quả, nhưng chúng sẽ sống, sẽ nở bừng rực rỡ, sẽ đón chào ánh dương, đưa tiễn ráng chiều, sẽ cùng gió nô giỡn, rồi cùng mưa đùa nghịch, cuộc sống như thế đã đủ phong phú lắm rồi, tôi nghĩ, hẳn chúng cũng không hề nuối tiếc…”

Đồng Hoa

Đồng Hoa là nữ nhà văn trẻ nổi tiếng, còn có bút danh khác là Trương Tiểu Tam, một trong Tứ tiểu thiên hậu của tiểu thuyết ngôn tình – Nhiên tình thiên hậu. ”Ngòi bút thản nhiên mà thấm thía, đau đến nhói tim, cháy lòng cùng câu chuyện”. Các tác phẩm đã xuất bản: Bộ Bộ Kinh Tâm (步步惊心) [Tháng 4/2006, tái bản T6/2006,...



Đã sửa bởi Ling Jade lúc 26.03.2014, 02:07, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ling Jade về bài viết trên: keolacda, kimlienvuthi

Có bài mới 10.02.2014, 23:08
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 24.11.2013, 11:22
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 401
Được thanks: 2362 lần
Điểm: 14.55
Có bài mới Re: [Cổ đại] Đại Mạc Dao - Tập 1 - Đồng Hoa - Điểm: 11
Chương 1.1: Chuyện cũ

Ngày tháng nhẹ nhanh tựa gió đêm trên sa mạc, chỉ nháy mắt đã trôi xa ngàn dặm, nghỉ dưỡng thương mới một lần mà cỏ trên thảo nguyên đã ba lần khô héo, lá rừng Hồ Dương cũng ba lần ngả vàng. Hơn ba năm, hơn một ngàn ngày đêm, cùng với bầy sói lang thang từ Bắc sa mạc đến Nam sa mạc, lại từ Nam sa mạc quay về Bắc sa mạc. Những lúc đùa chơi nô giỡn, tôi có cảm giác mình chưa từng rời xa bầy sói, sáu năm sống cùng cha dường như đã bị vùi lấp dưới cát vàng, đáng tiếc… chỉ là dường như.

Đêm đen nặng nề, vạn vật im lìm, bên đống lửa, tôi và Lang huynh đứa ngồi đứa nằm, nó đã ngủ say, tôi lại không hề buồn ngủ. Ban ngày, tôi đã lại nhìn thấy quân đội Hung Nô lần nữa, lần đầu tiên trong suốt ba năm qua. Trong một khoảng khắc luống cuống, tiếng vó ngựa ầm ầm đột ngột khuấy động quá khứ đã nhiều năm phủ bụi.

* * *

Chín năm trước, trên sa mạc Tây Vực.

Một người đang nằm trên cát vàng.

Tôi nhìn chằm chằm vào mắt ông, ông cũng chằm chằm nhìn lại. Có con thằn lằn bò ngang qua mặt, ông không nhúc nhích, tôi tò mò giơ vuốt khẽ vỗ vào má ông, ông vẫn không động đậy, nhưng khóe môi hơi nhênh nhếch, hình như đang cười.

Tôi săm soi từ khi đứng bóng đến lúc mặt trời ngả hẳn về Tây, cuối cùng mới hiểu vì sao ông nằm bất động. Ông sắp chết khát!

Đến tận bây giờ, tôi vẫn không hiểu vì sao mình lại cứu ông. Vì sao tôi lại đem cho ông con dê con mà mình phí sức, rất phí sức mới bắt được? Đang yên đang lành vì sao lại rước về cho mình một người cha? Lẽ nào chỉ vì trong mắt ông có cảm giác gì đó cơ hồ thân thuộc, mà lại không hề thân thuộc?

Uống máu tươi xong, khôi phục được thể lực, ông đã làm một việc mà nghe nói loài người thường làm, ấy là lấy oán trả ơn. Ông dùng dây thừng tròng tôi lại, kéo tôi khỏi hoang mạc Qua Bích nơi bầy sói sinh sống, đưa tôi đến lều trại của con người.

Ông đã uống máu con dê con, nhưng lại không cho tôi uống máu tươi, ăn thịt sống nữa. Ông bắt ép tôi học cách đi thẳng đứng ngay, ép tôi học cách nói chuyện của mình, còn bắt tôi phải gọi ông là “cha”, vì thế tôi thường xuyên đánh nhau với ông, nhưng ông không hề sợ hãi, mỗi lần đánh nhau đều là tôi phải co giò bỏ chạy, rồi lại ông đi bắt tôi về.

Hành hạ, khổ sở, dằn vặt, tôi không hiểu vì sao ông phải đối xử với tôi như thế, vì sao cứ phải bắt tôi làm người? Làm sói không được ư? Ông nói với tôi, tôi vốn là người, không phải sói, cho nên chỉ có thể làm người.

Khi bắt đầu học viết chữ, tôi đã hiểu thêm phần nào về thân thế của mình: Tôi là một đứa bé bị người ta bỏ rơi hoặc thất lạc, bầy sói nuôi dưỡng tôi, biến tôi thành sói con, nhưng ông biến tôi trở lại làm người.

* * *

“Không chải nữa!” Tôi hét ầm lên rồi ném chiếc lược đi, tìm xung quanh thứ gì để trút giận. Vầy vò mãi đến nỗi cánh tay đã mỏi rã rời, thế mà vẫn chưa tết xong bím tóc, vốn dĩ hào hứng muốn ngồi bên hồ ngắm dáng mình xinh đẹp sau khi tết tóc, nào ngờ càng chải càng rối, bây giờ lại thành ra một bụng tức đầy.

Trời cao mây nhạt, nắng gió chan hòa, chỉ có một con trâu nhơ nhỡ đang uống nước bên hồ. Tôi phồng má đứng nhìn con trâu một lúc rồi len lén chạy vòng qua phía sau, phi một cước vào mông nó, định đẩy nó xuống hồ. Con trâu kêu “ò” một tiếng, không mảy may nhúc nhích. Tôi không cam tân, lại đá nó thêm một cái, nó đập mạnh đuôi, xoay phắt lại trừng mắt nhìn tôi. Tôi chợt nhận ra sự việc có điều không ổn, tìm sai đối tượng để trút giận rồi. Đáng lẽ nên mềm nắn rắn buông, con trâu này mới là đá, tôi là trứng thôi.

Tôi quyết định phải ra tay khống chế trước, bèn gập mình lại, bất thình lình tru lên một tràng như sói, hy vọng có thể mượn uy sói dọa nó bỏ chạy. Thường khi tôi làm thế, ngựa dê nghe thấy đều nhũn chân tháo chạy, nhưng con trâu này vẫn chỉ “ò” một tiếng thật dài, chĩa sừng về phía tôi. Lúc nó phì ra khí nóng, cào cào móng, tôi vụt quay người, vừa bỏ chạy vừa kêu oai oái. Cuối cùng tôi đã hiểu vì sao khi mắng những kẻ ngang bướng ngu ngốc, người ta hay nói “lì như trâu” rồi.

Sói và trâu, rốt cuộc bên nào chạy nhanh hơn? Tôi vừa kêu “a a” vừa nghiền ngẫm vấn đề đó, đến lúc sừng trâu sượt qua mông, tôi mới xoa cái mông đau điếng, chẳng rảnh rang mà nghĩ ngợi lung tung nữa, chỉ tập trung chạy để giữ mạng.

Bên trái, ngoặt gấp, bên phải, lại ngoặt gấp, bên trái…

“Ngưu đại ca, ta sai rồi, ngươi đừng đuổi nữa, ta không dám đá ngươi nữa đâu, sau này ta chỉ bắt nạt dê thôi.” Tôi mệt đến độ sắp ngã sấp xuống rồi, mà con trâu vẫn thình thịch đạp đất, truy đuổi gắt gao như muốn đòi mạng.

“Đồ trâu thộn, ta cảnh cáo ngươi, đừng thấy sói ta cô độc mà tưởng bở, ta có rất nhiều bạn bè đó, đợi ta tìm được bọn họ rồi, chúng ta sẽ chén thịt ngươi luôn.” Tiếng chân chạy vẫn đều đều, lời đe dọa hoàn toàn vô hiệu, tôi đành mếu máo chạy tiếp.

Tôi thở hồng hộc, nói không ra hơi: “Ngươi làm ta… bị thương, cha… cha… cha ta sẽ nấu chín ngươi đấy, đừng có đuổi… đuổi… ta nữa!”

Lời vừa dứt, hình như ứng nghiệm ngay, đằng xa có hai người đang kề vai đi tới, một trong hai người chính là cha. Tôi gào to chạy lại, có lẽ là lần đầu tiên thấy tôi sốt sắng đến thế, còn cách rất xa đã dang hai tay như muốn nhào vào lòng mình, cha không khỏi cảm động, dù không hiểu lý do, ông vẫn rảo chân tới đón, hơi cúi mình xuống ôm lấy tôi. Đến khi nhận ra con trâu đằng sau, muốn né tránh thì đã hơi chậm mất rồi. Lúc này, nam tử bên cạnh cha đã nhảy một bước chắn trước mặt cha, đứng đối diện với con trâu.

Tôi trợn to mắt, nhìn con trâu xông thẳng về phía hắn, mắt thấy sừng trâu sắp chạm vào hắn đến nơi, thì nhanh như chớp, hắn phóng cả hai tay ra, nắm lấy hai sừng trâu, con trâu phẫn nộ sấn tới trước, đạp đất cào cỏ làm bụi bốc mù mịt, nhưng hắn vẫn không nhúc nhích. Tôi trố mắt theo dõi, trong đầu chỉ bật lên duy nhất một ý nghĩ: Hắn mà là sói, nhất định sẽ là Lang vương của chúng tôi.

Cha bế tôi tránh ra vài bước, cười tán thưởng: “Thường nghe người ta ca ngợi vương gia là đệ nhất dũng sĩ của Hung Nô, quả nhiên danh bất hư truyền.” Thiếu niên ngoảnh mặt lại cười: “Sức lực điền thôi mà, hàng phục mỗi một con nghé hoang, làm sao bì được kiến thức của tiên sinh?”

Thấy tôi giãy giụa muốn tụt xuống, cha liền buông tôi ra: “Thần chẳng qua chỉ nắm bắt toàn những đạo lý cứng nhắc trong sách vở, vương gia thì đã lĩnh hội chúng từ trong thế sự lâu rồi.”

Tôi đến cạnh thiếu niên, nhằm chân trâu đá một phát: “Dám đuổi ta này! Đuổi nữa hay thôi? Đuổi nữa hay thôi? Đá ngươi có hai phát mà dám đuổi ta thiếu điều trối chết.”

Con trâu vốn đã được thiếu niên thuần phục phần nào, bỗng nhiên hung hãn trở lại, lắc đầu quất đuôi giãy giụa. Cha liền túm lấy tôi, quay sang nói với thiếu niên, vẻ áy náy: “Đây là con gái thần, tính tình hơi hoang dã, đã gây rắc rối cho vương gia rồi!” Ông quay đầu nhắc tôi, “Mau hành lễ với vương gia!”

Tôi đứng yên, trân trân nhìn hắn. Bấy giờ tôi vẫn chưa biết đánh giá ngoại hình con người, nhưng vẻ anh tuấn này thì chỉ cần thoáng nhìn đã in sâu vào tâm trí. Tôi ngây ngốc ngắm hắn hồi lâu, rồi hỏi: “Huynh thật đẹp trai, huynh là người đẹp trai nhất Hung Nô đúng không? Nhưng Ư Thiền cũng rất đẹp trai, không biết đến khi Ư Thiền cao như huynh thì có đẹp trai bằng hay không!”

Hắn ho khẽ mấy tiếng, liếc cha vẻ muốn cười lắm nhưng nén lại, rồi quay đi chuyên tâm thuần phục con trâu. Cha lúng túng bịt miệng tôi: “Vương gia lượng thứ, đều tại thần quản giáo không nghiêm.”

Dần dần, con trâu bớt hung hăng, thiếu niên thận trọng buông hai tay thả cho nó đi. Quay lại thấy cha đang một tay chặn miệng tôi, một tay vặn ngược hai cánh tay tôi ra sau, còn tôi thì ra sức vừa đá vừa đạp, hắn nhìn cha với ánh mắt thông cảm: “Còn tốn công tốn sức hơn thuần hóa trâu rừng nhỉ!”

So sánh tôi với trâu? Dù đang bận rối rít, tôi vẫn cố tranh thủ lườm hắn một cái. Hắn hơi ngẩn người, lắc đầu bật cười, nói với cha: “Thái phó đang có việc thế này, bổn vương đi trước vậy.”

Thiếu niên vừa đi, cha liền cắp tôi vào nách đem về lán. Tôi từng thấy dân du mục trên thảo nguyên dùng roi quất lũ con bướng bỉnh, chẳng lẽ cha định làm như thế? Đang chuẩn bị đánh nhau với cha một trận to, nhưng ông chỉ lấy lược ra, bảo tôi ngồi ngay ngắn xuống.

“Tóc tai bù xù thế này này, Tả Cốc Lễ vương không hẳn là người đẹp trai nhất Hung Nô, nhưng con chắc chắn là cô gái xấu xí nhất thảo nguyên này rồi đấy.”

Tôi lập tức yên lặng ngồi xuống, một tay kéo lấy gương đồng, kỹ càng đánh giá bản thân: “Xấu hơn bà lão rụng hết răng hôm trước chúng ta nhìn thấy ạ?”

“Ừ.”

“Xấu hơn bác gái béo ú đến nỗi lê đi không nổi nữa ạ?”

“Ừ.”

Tôi dẩu môi nhìn mình trong gương, đầu tóc rối bù, còn mắc mấy cọng cỏ xanh, trên chóp mũi và gò má đều dính bùn đen, nhếch nhác cực độ, duy đôi mắt là vẫn lấp lánh sáng rực.

Cha giúp tôi lau sạch mặt, cẩn thận nhặt hết cỏ, rồi dùng lược chải gỡ từng lọn để làm mượt mái tóc rối tung: “Chúng ta tết hai bím tóc, cha sẽ tết một bím trước, con tự học theo tết bím còn lại, tết tóc xong, chắc chắn con sẽ là tiểu cô nương xinh đẹp nhất mà cha từng thấy.” Cha vừa giúp tôi tết tóc, vừa nói chuyện…

* * *



Cành khô nổ lép bép trong đống lửa, có mấy tia lửa tóe lên, đánh thức hồi ức của tôi, Lang huynh ngồi bên cạnh vươn mình một cái lại nằm bò ra đất. Tôi vỗ vỗ vào lưng nó, mạch suy nghĩ lại trôi về quá khứ.

Năm ấy tôi bảy hoặc tám tuổi, mới về ở với cha được một năm. Hôm đó là lần đầu tiên tôi tự mình tết được tóc, và cũng là lần đầu tiên gặp Y Trĩ Tà, bằng hữu của cha, tiểu vương thúc của thái tử Ư Thiền, ấu đệ của Quân Thần thiền vu, Tả Cốc Lễ vương của Hung Nô. Vì hắn rất hay đến gặp cha, chúng tôi dần thân nhau, lần nào ra ngoài đi săn hắn cũng dẫn tôi theo.

Trong lều trại.

“Ngọc Cẩn, nếu vẫn không học thuộc được Quốc sách, cho dù con có xoắn bứt hết cả tóc, tối nay ta cũng sẽ không cho phép con tham gia yến tiệc.” Cha đáng ghét cúi đầu viết chữ, không hề ngẩng lên, nói.

Tôi nhớ Y Trĩ Tà từng nói tóc của tôi giống như cừu vừa mới được xén lông, vội thôi xoắn tóc, nhìn chằm chằm vào thẻ tre trước mặt, bắt đầu cắn móng tay: “Vì sao cha không dạy Ư Thiền? Ư Thiền mới là học trò của cha, hoặc cha có thể bắt Y Trĩ Tà học thuộc lòng cũng được, huynh ấy chắc chắn sẽ rất vui, huynh ấy thích nhất là đọc sách của người Hán, còn con chỉ thích theo Y Trĩ Tà đi săn thôi.” Lời vừa dứt đã nhìn thấy ánh mắt sắc bén của cha gay gắt trừng lại, tôi không chịu thua nói tiếp: “Ư Thiền không cho con gọi gã là thái tử, Y Trĩ Tà cũng nói con có thể không cần gọi huynh ấy là vương gia. Bọn họ đã có thể trực tiếp gọi tên con, vì sao con lại không được?”

Cha hình như khẽ thở dài một tiếng, đi đến trước mặt tôi, ngồi xuống nói: “Bởi vì đây là quy củ của nhân gian, bọn họ có thể trực tiếp gọi tên của con, nhưng con bắt buộc phải dùng cách xưng hô cung kính với họ. Trong bầy sói, sói con không có kinh nghiệm không phải cũng rất tôn kính với sói lão thành sao? Không nói đến thân phận, chỉ nói đến tuổi tác, ước chừng thái tử Ư Thiền lớn hơn con bốn năm tuổi, Tả Cốc Lễ vương lớn hơn con bảy tám tuổi, con nên tôn kính bọn họ.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ling Jade về bài viết trên: Ancoco, TTripleNguyen
Có bài mới 10.02.2014, 23:09
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 24.11.2013, 11:22
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 401
Được thanks: 2362 lần
Điểm: 14.55
Có bài mới Re: [Cổ đại] Đại Mạc Dao - Tập 1 - Đồng Hoa - Điểm: 11
Chương 1.2

Tôi nghĩ ngợi một lúc, cảm thấy cha nói có lý, gật gật đầu: “Thế được rồi! Lần sau con sẽ gọi Ư Thiền thái tử, cũng sẽ gọi Y Trĩ Tà là Tả Cốc Lễ vương gia. Nhưng mà tối nay con muốn ăn thịt dê nướng, muốn tham gia dạ tiệc, con không muốn học thuộc Quốc sách, Ư Thiền mới là học trò của cha, cha bắt gã học đi.”

Cha kéo bàn tay tôi ra khỏi miệng, lấy khăn lau tay cho tôi: “Mười tuổi đến nơi rồi, sao mà vẫn trẻ con thế hả? Tả Cốc Lễ vương bằng tuổi con đã ra chiến trường rồi đấy.”

Tôi ngẩng đầu lên, đắc ý hừ một tiếng: “Lúc bọn con đuổi bắt thỏ, huynh ấy không nhanh bằng con.” Chợt nhớ ra lời hứa giữa tôi và Y Trĩ Tà, vội hối hận che miệng lại, làu bàu nói: “Con hứa với vương gia sẽ không nói cho ai khác, nếu không sau này huynh ấy sẽ không dẫn con ra ngoài chơi nữa, cha nghìn vạn lần đừng để huynh ấy biết.”

Cha mỉm cười hỏi: “Quốc sách?”

Tôi ảo não đập thùm thụp, trừng mắt nói với cha: “Tiểu nhân, cha chính là tiểu nhân trong sách, con sẽ học thuộc bây giờ đây.”

Thiền vu phái người đến gọi cha, tuy trước khi đi cha đã dặn đi dặn lại tôi phải ngoan ngoãn đọc sách, nhưng tôi biết, cha càng biết, những lời ông nói hoàn toàn là gió thổi ngoài tai. Cha bất lực nhìn tôi một hồi, lắc đầu rời đi. Cha vừa mới ra khỏi cửa, tôi lập tức mừng rỡ nhảy khỏi phòng, đi chơi thôi!

Trên sườn núi yên tĩnh, Y Trĩ Tà lặng lẽ ngồi giữa bụi cỏ, tôi rón ra rón rén đi đến bên cạnh hắn, đang định dọa hắn giật mình, chẳng ngờ hắn bỗng nhiên bật dậy vồ ngược lấy tôi, làm tôi giật nảy cả người. Tôi cười khanh khách, ôm lấy cổ hắn: “Y… vương gia, huynh sao lại ngồi đây?”

Y Trĩ Tà bế tôi ngồi lên đùi hắn: “Lại bị cha của muội giáo huấn à? Nói với ông ấy mấy trăm lần rồi, người Hung Nô bọn ta không quan tâm mấy chuyện này, ông ấy vẫn cứ cẩn thận đa lễ.”

Tôi thè lưỡi, cười hỏi: “Muội nghe nói huynh sắp cưới vương phi rồi, dạ tiệc hôm nay là đặc biệt dành cho huynh.”

“Phải, sắp cưới vương phi rồi.”

Tôi nhìn nhìn sắc mặt hắn: “Huynh không vui sao? Vương phi không xinh đẹp ư? Nghe Ư Thiền nói đấy là con gái duy nhất của Đại tướng quân, rất nhiều người muốn cưới nàng ấy! Nếu không phải vì Ư Thiền tuổi còn nhỏ, thiền vu chắc hẳn đã gả nàng ấy cho Ư Thiền rồi.”

Hắn cười nói: “Ngọc Cẩn ngốc, xinh đẹp không phải tất cả. Không phải ta không vui, chỉ là cũng không có gì đáng để đặc biệt vui vẻ.”

Tôi cười nói: “Cha nói, chồng và vợ là người sẽ sống với nhau cả cuộc đời, sống với nhau cả đời nghĩa là ngày nào cũng phải nhìn nhau, thế thì có thể không xinh đẹp được sao? Khi nào muội tìm phu quân, muội sẽ tìm một người đẹp trai nhất, ừm…” Tôi đánh giá khuôn mặt góc cạnh của hắn, do dự nói: “Ít nhất không thể kém huynh được.”

Y Trĩ Tà cười phá lên xoa hai má tôi: “Muội mấy tuổi rồi? Sốt ruột muốn bỏ rơi cha thế này cơ à?”

Nụ cười cứng đơ trên mặt, tôi rầu rĩ hỏi: “Có phải huynh và Ư Thiền đều biết mình mấy tuổi không?” Hắn khẽ gật đầu. Tôi thở dài nói: “Nhưng mà muội không biết này! Cha cũng không biết muội rốt cuộc mấy tuổi, sau này khi người khác hỏi muội mấy tuổi, muội cũng không trả lời được.”

Hắn cười nắm lấy tay tôi: “Đây là chuyện tốt nhất trên đời, sao muội lại không vui? Muội nghĩ xem, lúc người khác hỏi bọn ta mấy tuổi, bọn ta đều chỉ có thể thật thà trả lời, chỉ có một lựa chọn, nhưng muội có thể tự mình chọn, chẳng lẽ không tốt à?”

Tôi lại sáng mắt lên, hưng phấn nói: “Ừ nhỉ! Đúng rồi! Muội có thể tự mình quyết định mình mấy tuổi! Thế muội nên chín tuổi hay mười tuổi nhỉ? Ừm… muội muốn mười tuổi, có thể bắt Mục Đạt Đóa gọi muội là tỷ tỷ.”

Hắn cười cười, xoa đầu tôi, nhìn về phía xa. Tôi kéo kéo cánh tay hắn: “Chúng ta đi bắt thỏ đi!” Hắn không sảng khoái đáp ứng tôi như thường ngày, mà chỉ dõi mắt nhìn về phía Đông Nam, lặng lẽ thất thần. Tôi cũng rướn cổ ra sức nhìn về phía xa, thấy chỉ có trâu và dê, thi thoảng còn có chim ưng lượn đường chân trời, không có gì khác với thường ngày: “Huynh đang nhìn gì thế?”

Y Trĩ Tà không trả lời mà hỏi: “Đi về hướng Đông Nam sẽ có gì?”

Tôi chau mày nghĩ ngợi một lúc: “Sẽ gặp trâu dê, sau đó có núi, có thảo nguyên, còn có sa mạc Qua Bích, tiếp tục đi nữa có thể sẽ quay về Hán triều, quê hương của cha, nghe nói chỗ ấy đẹp vô cùng.”

Trong mắt Y Trĩ Tà lóe lên nét ngạc nhiên pha lẫn ngờ vực: “Là cha muội kể cho muội à?”

Tôi gật gật đầu. Khóe môi hắn hơi nhếch lên, để lộ nụ cười lành lạnh: “Thảo nguyên, ao hồ, núi non của chúng ta cũng rất đẹp.”

Tôi gật gù tán thành, lớn giọng nói: “Núi Yên Chi của chúng ta đẹp nhất, núi Kỳ Liên của chúng ta giàu có nhất.”

Y Trĩ Tà cười nói: “Nói rất đúng. Đi thẳng về hướng Đông Nam chính là Hán triều, Hán triều chẳng có gì hay ho cả, nhưng hoàng đế hiện giờ của Hán triều thì không tầm thường đâu.”

“Hắn đẹp trai hơn huynh à?” Tôi tò mò hỏi nhìn về hướng Đông Nam.

“Đáng hận là ta sinh muộn quá nhiều năm, giờ chỉ có thể nhìn Hán triều dần dần hùng mạnh. Một tên Vệ Thanh đã khiến chúng ta rất đau đầu, nếu trong tương lai lại có thêm vài viên đại tướng nữa, với tính cách của hoàng đế Hán triều bây giờ, sợ rằng chúng ta sớm muộn cũng sẽ phải chiến đấu bảo vệ núi Yên Chi và núi Kỳ Liên của mình, đến lúc đó chúng ta không thể ngồi đây ngắm mảnh đất dưới chân nữa rồi. Thật đáng hận, người trong bộ tộc đã mờ mắt vì vẻ phồn hoa sung túc của Hán triều và sự hậu đãi của hoàng đế bọn chúng, họa diệt tộc ở ngay trước mặt mà vẫn một lòng thân Hán.” Đôi mắt của hắn nhìn chằm chằm về phía trước, chậm rãi nói với vẻ tựa lạnh nhạt, lại tựa như đau lòng.

Tôi nhìn về phía xa, rồi lại nhìn hắn, lại vô thức đưa tay lên miệng, vừa cắn móng tay, vừa lom lom nhìn hắn không chớp mắt. Hắn nhẹ nhàng chạm vào mắt tôi, ngón tay ấn xuống môi tôi, lắc lắc đầu bật cười: “Hy vọng mấy năm nữa, muội hiểu được những lời ta nói, cũng vẫn bằng lòng ngồi bên cạnh nghe ta nói chuyện.”

Hắn kéo tay tôi, dùng vạt áo mình lau sạch giúp tôi, đoạn kéo tôi đứng dậy: “Ta phải quay về rồi, dạ tiệc hôm nay được cử hành cho ta, cần phải chỉnh trang một tí, tuy chỉ là làm dáng, nhưng nếu không làm dáng, hẳn sẽ có không ít người mất vui đấy. Muội thì sao?”

Tôi nhìn quanh một lượt, nhàm chán nói: “Muội đi tìm Ư Thiền, buổi chiều có cuộc thi cưỡi ngựa bắn tên, muội đi xem náo nhiệt, chỉ mong không đụng phải cha.”

Thảo nguyên, dạ tiệc.

Không khí vốn thoải mái vui vẻ, nhưng lại vì tôi mà lặng phắc.

Hai tay tôi bưng một chiếc khay có đầu dê, quỳ trước mặt Y Trĩ Tà, hoang mang nhìn thiền vu đang gượng cười, nhìn vẻ mặt bất đắc dĩ của cha, rồi nhìn Ư Thiền tức giận đùng đùng, cuối cùng lại ngước nhìn Y Trĩ Tà. Lông mày hắn khẽ nhíu lại trong nháy mắt rồi chầm chậm giãn ra, gương mặt không lộ cảm xúc, nhưng ánh mắt lại dường như có hơi ấm, khiến bàn tay tôi đang run rẩy trước ánh mắt của mọi người từ từ vững lại.



Y Trĩ Tà đứng dạy hành một lễ với thiền vu: “Vua của chúng thần, Ngọc Cẩn chưa từng nhìn thấy tư thế như hùng ưng của thiền vu, không ngờ thấy con nhạn lớn lại tưởng là hùng ưng. Thần đệ nghĩ, hôm nay vị anh hùng trong lòng mọi người ở đây rõ ràng chính là thái tử Ư Thiền, thái tử chiều nay bách phát bách trúng, công phu trên lưng ngựa lại càng vượt trội, sau này nhất định sẽ là một con sói đầu đàn nữa của thảo nguyên.” Lúc hắn cúi người lấy cái khay trong tay tôi, đã nháy mắt rất nhanh một cái, đoạn quay người đi đến chỗ Ư Thiền, quỳ một chân trước mặt gã, cúi thấp đầu, hai tay dâng đầu dê lên.

Đám người cười ầm ĩ vỗ tay hoan hô, nhao nhao tán dương Ư Thiền có khí phách thời trẻ của thiền vu, lần lượt tiến lên phía trước kính rượu cho gã ta.

Ư Thiền đứng trước mặt Y Trĩ Tà đang quỳ dưới đất, lấy con dao bạc mà nô tỳ dâng lên, cắt một miếng thịt từ đỉnh đầu dê trên khay, bỏ vào miệng, từ đầu đến cuối, dáng vẻ Y Trĩ Tà vẫn một mực khiêm nhường, chỉ yên lặng quỳ.

Khóe miệng thiền vu cuối cùng cũng lộ ra một nụ cười hài lòng, cầm ly rượu tiến lại đỡ Y Trĩ Tà đứng dậy, Y Trĩ Tà mỉm cười rồi cùng thiền vu nâng chén uống rượu.

Tôi có lẽ là người duy nhất ở đây không cười, khó chịu dựa vào người cha nhìn cảnh tượng mình nửa hiểu nửa không ở trước mặt. Nếu không phải vì hành động lỗ mãng của tôi, Y Trĩ Tà không cần phải ở trước mặt bao nhiêu người, khom lưng cúi đầu, quỳ xuống trước một người trẻ tuổi hơn mình, vai vế thấp hơn mình, chiều cao không bằng mình như Ư Thiền.

Cha cười vỗ vỗ má tôi, nhỏ giọng nói: “Con gái ngoan, đừng ủ rũ mặt mày nữa, cười xem nào. Có sức ảo não, chi bằng hãy ngẫm nghĩ lại những lỗi lầm vừa phạm phải, tránh để sau này lại tái phạm. Hãy để tâm nghĩ xem con đã làm sai điều gì, rồi nghĩ xem vì sao vương gia phải làm thế. Học thuộc Thuật quyền mưu trong Quốc sách, mà vẫn làm ra chuyện thế này, xem ra ta đã thật sự thất bại trong việc dạy con gái rồi, ta cũng phải tự kiểm điểm lại bản thân thôi.”

Sau buổi dạ tiệc, tôi bị cha cấm túc, cha muốn tôi phải nghĩ lại chuyện đã qua.

Tôi không biết cưỡi ngựa, không thể đi chơi đâu xa. Trong hai người có thể phớt lờ ràng buộc của cha, bằng lòng dẫn tôi ra ngoài chơi, một người vì tôi mà chuốc họa, tôi không dám đi tìm hắn, một người thì đang giận tôi, không đến gặp tôi, tôi đành một mình loanh quanh gần khu trại.

Khi đến bên hồ, thấy Ư Thiền đang cho ngựa uống nước ven mép nước, tôi khẽ hứ mũi một tiếng, một mình đi đến một chỗ khác ven hồ nghịch nước. Ư Thiền trừng mắt nhìn tôi hồi lâu, tôi vẫn cứ giả bộ như không thấy. Ư Thiền nói: “Ngươi không biết bơi, đừng ngồi gần hồ như thế, cẩn thận rơi xuống đấy.”

Tôi tiến về phía trước hai ba bước, cẩn thận thăm dò xem nước có sâu không, có thể đi tiếp không. Ư Thiền lao đến, tóm lấy cổ áo tôi, kéo tôi tránh xa bờ hồ. Tôi tức giận nói: “Có mà ngươi không biết bơi ấy, đồ nhát gan, ta chẳng sợ.”

Ư Thiền bực mình phì cười: “Rõ ràng người nên giận là ta, ngươi lại đi cau có là sao!”

Nhớ lại chuyện hôm đó, trong lòng tôi quả thật cũng thấy hơi ngại ngùng. Ư Thiền chọn tôi đi dâng đầu dê, tôi không dâng cho thiền vu, lại dâng cho Y Trĩ Tà. Kết quả là vừa đắc tội với thiền vu, lại chuốc phiền phức cho Y Trĩ Tà. Tôi cúi đầu, không nói gì.

Ư Thiền cười cười, kéo tay tôi nói: “Nếu không tức giận nữa, chúng ta kiếm chỗ nào đi chơi đi.”

Tôi mím môi cười gật gật đầu, hai người tay trong tay chạy như bay. Tôi ngửa mặt đón gió, lớn giọng nói: “Vì sao ngươi không thích Y Trĩ Tà thế? Bằng không, chúng ta đã có thể cùng nhau đi bắt thỏ rồi.”

Ư Thiền cười lạnh tanh: “Chỉ cần hắn không muốn ăn đầu dê, ta đương nhiên có thể cùng hắn đi chơi.”

Tôi đang định nói Y Trĩ Tà tất nhiên có thể không cần ăn đầu dê, bỗng nhiên nhớ ra, sau khi bầy sói bắt được con mồi, đều để cho Lang vương ăn miếng đầu tiên, đầu dê liệu có phải cũng chỉ có vua của loài người mới được ăn? Y Trĩ Tà thật sự không muốn ăn miếng thịt trên đỉnh đầu dê ấy sao? Lời đã ra đến miệng lại bị tôi nuốt ngược trở vào…

Năm đó, tôi mười tuổi. Vì một cái đầu dê, lần đầu tiên tôi nghiêm túc suy ngẫm về những bài văn mà cha bảo tôi học thuộc mỗi ngày, cũng là lần đầu tiên nghĩ kỹ về thiền vu, Y Trĩ Tà và Ư Thiền, bắt đầu lờ mờ hiểu ra bọn họ tuy là những người thân thiết nhất, nhưng cũng rất có thể sẽ trở thành kẻ thù cốt nhục tương tàn như trong sách người Hán miêu tả.

Tôi ôm tâm sự nặng nề đi đến bên lều trại, bên tai vẫn văng vẳng lời nói của Ư Thiền, chần chừ chưa vào ngay.

Vương phi của Y Trĩ Tà chải tóc xong, nghiêng đầu mỉm cười hỏi hắn: “Vương gia, thiếp mới học được cách búi tóc này của yên chi[1], có đẹp không?”

[1] Yên chi là từ chỉ chính cung của thiền vu Hung Nô.

Y Trĩ Tà đang đọc sách, nghe vậy ngẩng đầu lên nhìn vương phi, vẻ mặt dửng dưng, nụ cười trên mặt vương phi dần dần phai nhạt, giữa lúc nàng thấp thỏm không yên, Y Trĩ Tà tiện tay ngắt một đóa hoa bày trên bàn, đứng dậy đi đến cạnh vương phi, mỉm cười nói: “Thế này mới xứng với vẻ đẹp của nàng.” Gò má vương phi đỏ hồng lên, ngẩng đầu nhoẻn cười nhìn Y Trĩ Tà, cả người mềm nhũn dựa vào người hắn.

Tôi chau mày thở hắt ra một hơi, xoay người định đi, chợt đằng sau vang lên tiếng trách êm ái: “Ai nhìn trộm ở ngoài đấy?”

Y Trĩ Tà lên giọng gọi: “Ngọc Cẩn, vào đi.”

Tôi đứng bên ngoài lều một lúc, véo véo má mình, ép bản thân phải nặn ra một nụ cười thật ngọt ngào rồi mới đi vào trong, hành lễ với vương phi. Mắt Y Trĩ Tà thoáng lướt qua một tia ngạc nhiên, nhưng chỉ cười nhạt nhìn tôi và vương phi trò chuyện.

Vương phi cười hỏi: “Vương gia sao lại biết là Ngọc Cẩn đang ở bên ngoài thế?”

“Chỉ có muội ấy hay tự do ra vào giữa các lều trại quen rồi, binh sĩ nhìn thấy cũng không hỏi han nhiều. Ngoại từ muội ấy ra, còn ai có thể không một tiếng động đứng bên ngoài nhìn lén?” Y Trĩ Tà đi đến trước bàn ngồi xuống, lại cầm cuốn sách thẻ tre lên.

Vương phi đứng dậy nói: “Ngọc Cẩn, cùng ta đi gặp yên chi đi! Bà là người Hán, biết rất nhiều điều thú vị, chúng ta sang học theo, giúp muội chải một kiểu tóc thật đẹp, có được không?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ling Jade về bài viết trên: TTripleNguyen
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 139 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: thucyenphan, thyhan2305, Vananh90 và 376 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 78, 79, 80

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Ngọc Nguyệt: Đường Thất vẫn chăm chỉ như thế.
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 310 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 335 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 318 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 301 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 500 điểm để mua Princess 4
Độc Bá Thiên: Ri
Mộ Tử Vân: Nhìn người ta đấu mà ngậm ngùi nhìn lại số điểm bản thân :cry:
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 646 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Phèn Chua: Cái ca mô :cry2:
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 279 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 614 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 3044 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2898 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 583 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 554 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 526 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 500 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 385 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 365 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 346 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Người đẹp và mô tô
ღsoixam࿐: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nương nào trong truyện kiếm hiệp?
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Người đẹp và mô tô

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.