Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 106 bài ] 

Mệnh Phượng Hoàng - Hoại Phi Vãn Vãn

 
Có bài mới 23.01.2014, 14:13
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 48265 lần
Điểm: 9.64
Có bài mới [Cổ đại] Mệnh Phượng Hoàng - Hoại Phi Vãn Vãn (Tập 3 + 4) - Điểm: 9
Click vào đây để xem tập 1 + 2

images

Mệnh Phượng Hoàng


Tác giả : Hoại Phi Vãn Vãn
Dịch: Cẩm Ninh (JiNi)
Công ty phát hành: Đinh Tị
Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Trọng lượng vận chuyển: 600 grams
Kích thước: 16 x 23 cm
Số trang: 448
Ngày xuất bản: 01/2014

  



Mệnh Phượng Hoàng - Tập 3

Ta luôn cho rằng một khi nữ nhân khát vọng quyền lực sẽ càng tàn nhẫn và tuyệt tình hơn nam nhân. Ta là tam tiểu thư không được coi trọng nhất trong Tang gia, chỉ bởi ta là con của tiểu thiếp, mà tiểu thiếp này lại xuất thân từ chốn thanh lâu. Các tỷ tỷ của ta có thể có mệnh phượng hoàng, còn thân phận hèn mọn này của ta chỉ xứng làm thiếp. Ta không làm thiếp, họ muốn ta hèn mọn, ta lại muốn sống một cuộc sống được vạn dân kính nể.

Tỉ muội cùng hầu hạ một vị vua, rốt cuộc là hận sâu hay là tình đậm?


Click vào đây để xem tập 1 + 2


@@ Cuckicoi sẽ type Q.3 vs Q.4. Mong mọi người tiếp tục ủng hộ cho nàng ấy. các bạn reader "CMT" hoặc ấn vào nút "THANKS" ủng hộ động viên tinh thần cho bạn ấy type nhé. Chúc các bạn đọc truyện thoải mái và vui vẻ.  

THANKS ALL :iou:



Đã sửa bởi Yến My lúc 24.01.2014, 16:20, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 23.01.2014, 22:24
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 48265 lần
Điểm: 9.64
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mệnh Phượng Hoàng - Hoại Phi Vãn Vãn - Điểm: 11
@ Bản edit và sách xb đánh chương kg giống nhau, nhưng truyện vẫn liền mạch.



QUYỂN 3: CHƯƠNG 39

Ta và Hàn Vương lơ lửng giữa trời, sau đó rơi xuống dưới.

Ta sợ hãi thốt lên: "Vương Gia!"

Y im lặng, lật tay định túm lấy nhánh cây bên cạnh nhưng bỗng "rắc" một tiếng, lực rơi quá lớn, không thể nắm được thứ gì.

Một nơi rất cao, cơn gió êm ái lúc trước bắt đầu trở nên sắc nhọn, cắt bên tay đau đớn.

Ta nghe thấy rất nhiều âm thanh vọng xuống từ đỉnh Nam Sơn gọi ta, gọi Hàn Vương, nhưng ta không có thời gian để phân biệt rỏ ràng. Ta không nhình rỏ sắc mặt của y, chỉ cảm nhận được vòng tay y đang ôm thắt lưng ta chưa từng buông lỏng, giống như lần đó, lúc ta và y cùng ngã xuống bật thềm.

Vì sao luôn là y?

Ta biết dòng sông Vụ Hà luôn chảy xiết. Lúc sắp chết, ta lại không biết người cứu mình có diện mạo thế nào. Ha, nếu để Hàn Vương biết, trong lòng y sẽ nghĩ gì? Lúc này, điều ta nghĩ tới lại là những đều ấy, song y ôm ta rất chặt, đến tay ta cũng không thể nhấc lên được.

Không biết vì sao, đoe65 nhiên ta nhớ đến Tô Mộ Hàn, người đã ở bên ta ba năm trong ngôi chùa đó. Vì bị ngăn cách bởi tấm rèm nên chỉ cần ra khỏi chùa ấy, cho dù đối diện nhau, ta cũng không thể nhận ra y. Mà Hàn Vương trước mặt...

Khi đến xuống âm phủ, e rằng ta cũng không thể nhận ra y.

Nghĩ vậy, ta bỗng cảm thấy mất mát, muốn nói tiếng "tạ ơn" cũng khó khăn.

Đang suy nghĩ lung tung,có cảm giác cả hai hơi dừng lại trong giây lát, tiếp đó trên đỉnh đầu vang lên tiếng "rắc", ta mới phản ứng được. Hóa ra y níu được nhánh cây ở lưng chừng núi nhưng nó không thể chịu được sức nặng của cả hai người.

"Hít thật sau!" Y nặng nè nói.

Ta giật mình, bên tay dội đến một tiếng "tõm" thật lớn. Trong phút chốc, ta vội nín thở, rất nhiều nước bao vây quanh chúng ta.Ta chỉ cảm thấy toàn thân giá lạnh, Hàn Vương vẫn ôm chặt ta, dường như y muốn đẩy ta lên mặt nước nhưng không ngờ dòng nước chảy xiết quá, chúng ta khổng thể ngoi lên, thậm chí còn bị dòng nước nhấn xuống đáy sông. Ta không mở nổi mắt, cũng không biết sẽ bị trôi dạt đến nơi nào. Lúc này ta mới nhớ, thì ra còn có một thứ Tô Mô Hàn chưa dạy ta.

Bơi

Ta nghĩ, nếu bây giờ không có Hàn Vương, ta đã bị chìm xuống đáy sông, tới lúc đó, e rằng đến thi thể cũng kg vớt được.

Tình hình này kg biết kéo dài đến bao lâu, ta cảm nhận được cánh tay đang nâng cơ thể ta đã cố hết sức, bỗng chốc ta được đưa lên mặt nước. Giờ đây, ta không biết mình đang ở chỗ nào, vội hít sâu một hơi. Cánh tay phía dưới nới lỏng, ta lại rơi xuống nước, bất cẩn bị sặc một ngụm nước, đột nhiên ta không thể thở được. Y muốn đẩy ta lên nhưng ta đã không còn sức lực... Mắt không mở được nhưng dòng lệ không ngừng trào ra.

Khó chịu quá, đến ho cũng không thể. Ta nghĩ chắc chắn mình sẽ chết chìm. Không ngờ Tang Tử ta lại chết như vậy... Rất nhiều người, rất nhiều chuyện ta cò chưa kịp suy nghĩ...

Không biết đã qua bao lâu, dường như tay của ai đó đang ra sức vỗ vào lưng ta, hết cái này đến cái khác. Dạ dày nhộn nhạo, khó chịu, ta há miệng, nặng nề bật ho. Nôn ra rất nhiều nước, ta kg ngừng ho. Rất lâu sau mới cảm thấy khá hơn một chút, cố gắng lấy lại ý thức rồi mở mắt ra.

Đây là đâu, ta kg nhận ra, chỉ biết vẫn ở bên sông Vụ Hà. Ánh mặt trời đã không còn gay gắt, lờ mờ nhìn thấy một tầng sương mù mỏng manh trên bầu trời, ta mới biết lúc này kg còn sớm nữa, chắc chỉ một canh giờ sau, lớp sương mù, tương xứng với tên(1). Cho dù đứng ở bờ bên kia cũng kg thể nhìn rỏ tình hình bên này.

Khi nuốn đứng dậy, ta mới phát hiện mình đang chống lên đầu gối của ng phía sau, hơi kinh ngạc quay đầu, nghe thấy nam tử mệt mỏi lên tiếng: "Không đỡ cho nương nương, nương nương kg thể nôn hết nước trong dạ dày ra."

Chẳng trách vừa nãy ta thấy khó chịu đến thế.

Chống người đứng dậy, ta cúi xuống xem tình hình của y. "Vương gia thế nào?" Nghe giọng nói, ta đoán chắc y rất tê, bằng kg sao y lại có vẻ như nói một câu cũng phải cố hết sức vậy?

Y chậm rãi lắc đầu, ta thoáng nhìn thấy một lọ sứ nhỏ rơi bên cạnh y. Giật mình kinh ngạc, ta đưa tay vào ngực áo, lọ sứ nhỏ của ta vẫn còn. Lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, ta thực sự sốt ruột đến hồ đồ rồi, hoa văn trên lọ sứ đó nào giống lọ của ta chứ? Sau đó, ta bỗng kêu lên sợ hãi, giơ tay xoa má mình.

Tô Mộ Hàn nói, nước dễ dàng rữa sạch thuốc nước trên mặt ta, vừa nãy rơi xuống dòng sông chảy xiết, tuy ta kg đưa tay lau những sức nước lớn như vậy, lại ngâm lâu đến thế, e rằng thuốc nước trên mặt ta đã trôi sạch cả rồi. Vậy thì...

Ta hoảng hốt nhìn nam tử trước mặt, y đã nhìn thấy? Y đã nhìn thấy rồi!



* (1). Chữ "vụ" trong "Vụ Hà" có nghĩa là sương mù.

Không biết vì sao, suy nghĩ đó khiến trái tim ta đập điên cuồng.

Y cố gắng nhìn ta, khẽ "hừ" một tiếng. "Đàn Phi thật sự khiến bản vương kinh ngạc... "Y mới nói được nữa câu, cơ thể trong tư thế nữa ngồi đột nhiên ngã ra sao.

Ta giật nẩy mình, vội tiến lên đỡ y. "Vương gia!"

"Ừ..." Trong mắt y hiện lên tia đau đớn, ta mới phát hiện đến tận bây giờ, gần như không nhìn thấy y cử động cánh tay phải. Nhìn kĩ thì thấy cánh tay áo phải đã rách tươm, mấy vết thương thoáng ẩn thoáng hiện trong áo rách. Vết thương vì bị ngâm trong nước đã bắt đầu trở nên trắng bệch.

Ta bỗng cảm thấy sợ hãi. Lúc chúng ta sắp rơi xuống nước, hình như y nắm được nhánh cây, lẽ nào không phải vì nhánh cây đó bị gãy trước ư?

Nghĩ tới đây, ta không khỏi giật mình khiếp sợ, không còn quan tâm đến chuyện thuốc nước trên mặt có bị trôi sạch khôn nữa, chần chừ giây lát, cuối cùng ta run rẩy giơ tay chạm vào cánh tay của y.

''Nương nương muốn làm gì?" Y rên lên, hỏi.

Ta kg dám nhìn y, chỉ cuối đầu, nói:"Tay... thế nào rồi?"

"Gãy rồi." Y nói một cách qua loa.

Còn ta chỉ thấy nghẹn lòng. Gãy rồi! Tại sao y có thể nói nhẹ nhàng như thế? Nhất định là rất đau! Cho nên y mới không còn sức để đẩy ta lên mặt nước, đúng không?

Nước mắtt tuôn trào, trong phút chốc, tầm mắt trở nên mơ hồ, ta nghiến răng hỏi:"Đây chẳng phải lần đầu, đã có kinh nghiệm lần trước, vì sao lần này còn muốn kéo ta?"

Dường như y sửng người, hồi lâu sau mới tự cười giễu. "Ta nào biết kéo nương nương lại nguy hiểm đến vậy, lần trước là bởi nương nương vùng vẫy, lần này, đoán chắc nương nương không dám ngọ nguậy, nhưng đâu ngờ lại có người đánh lén."

Đúng thế, nếu không phải Diêu Thục Phi ném đá vào đầu gối y, sao y có thể đứng không vững rồi ngã xuống cùng ta? Kỳ lạ ờ chỗ, y chẳng hề hỏi ta có phải đã biết ai hạ thủ hay không. Rồi lại nghĩ, bây giờ nói mấy điều này phỏng có ích gì? Ngã thì cũng ngã rồi, không chết cũng coi là may mắn trong bất hạnh.

Ha, nhìn người trước mặt, thật ứng với 1 câu, không chết cũng tàn phế. Tàn phế? Lòng nhói đau, ta lắc đầu thật mạnh, không, ta không muốn y xảy ra chuyện!

Ôm lấy thân thể y, ta định kéo y dậy nhưng y nhíu mày, nói:"Nương nương muốn làm gì?"

Dù gầy yếu hơn nữa thì y vẫn là nam tử, vóc người của nam tử và nữ tử kg thể so sánh với nhau, ta muốn kéo y dậy, vẫn phải cố hết sức. Nghe y hỏi, ta liền cắn răng, nói;"Đầu tiên ta giúp ngài xử lý vết thương, Hoàng thượng nhất định sẽ phái người đi tìm chúng ta, đợi họ đến, ngài chắc chắn sẽ kg sao."

Nói vậy nhưng lòng ta lại vô cùng thấp thỏm, bất an.

Nước sông Vụ Hà chảy xiết, kg biết chúng ta đã trôi dạt đến đâu, chưa biết chừng đã ra khỏi Thượng Lâm Uyển. Hạ Hầu Tử Khâm dù có phái người đi tìm cũng chưa chắc tìm được nhanh đến thế, huống chi chỉ lát nữa thôi, trời sẽ tối. Khi trời tối, cho dù thắp đuốc cũng chẳng ích gì. Cũng có thể họ cho rằng ta và Hàn vương không thoát chết nên chỉ tìm xác dưới lòng sông... Chúng ta kg thể ở bên bờ sông quá lâu, nơi đây quá ẩm ướt, sức khỏe của ta xưa nay vẫn rất tốt nhưng cũng kg dám mặc quần áo đơn ở nơi này. Huống hồ Hàn Vương còn bị thương.

Ta không biết rốt cuộc mình đã bất tỉnh bao lâu song nhìn y phục của 2 người đều đã sắp khô, cũng biết chắc rất lâu rồi. Y vẫn chịu đựng cơn đau và luôn ở bên ta ư?

Ta kéo y nhưng thấy y đột nhiên khom người, tay áo ấn vào vai phải. Ta giật mình, thầm mắng chính mình đã sơ suất.

Ta vội buôn y ra, nghiến răng xé một mảnh vải trên y phục, cẩn thận băng bó cánh tay y, trầm giọng nói:"Cố chịu đựng một chút!". Nói xong, ta kg chần chừ, kéo cánh tay y, buột thắt nút rồi treo trên cổ y, như vậy cánh tay bị thương sẽ không còn đau đớn vì bị đung đưa.

Cơ thể run rẩy nhưng y vẫn luôn im lặng.

Ta giơ tay đỡ y lần nữa. Y nhìn lọ sứ rơi bên cạnh rồi nhặt lên, nhét lại vào trong ngực áo. Ta không kìm được, buột miệng hỏi:"Đây là cái gì?"

Y nhìn  ta khẻ nói:"Nương nương quân à? ta bị thương..." Vì vậy khi gặp thích khách trên Nam Sơn, y mới không ra tay ư?

Ta sũng người, sao ta có thể quên, nhưng tại sao cảm giác của ta về lọ sứ đó lại không phải như thế? Nếu là thuốc trị thương, y không nên mang theo bên mình. Ta luôn cho rằng việc ngỏ như vậy, Thanh Dương sẽ làm tốt, chẳng hạn như giục y uống thuốc, mang thuốc trị thương cho y...

Ta cảm thấy thứ y luôn mang theo bên người chắc chắn là thứ rất quan trọng, đến nổi một khi thiếu nó thì sẽ xảy ra chuyện lớn, thậm chí sẽ chết... Nghĩ vậy, ta hơi giật mình, chạm vào lọ sứ trên người theo bản năng, giống ngư đồ của ta... Vì vô cùng quan trọng nên trước nay nó luôn là vật bất ly thân của ta.

Ta nghĩ đến thất thần, bỗng nghe thấy y cố gắng lên tiếng:"Rời khỏi nơi này thôi, ở đây quá ẩm ướt."

Hai chúng ta đi rất lâu mới nhận thấy cảm giác âm u, lạnh lẽo dần giảm đi một chút, quay đầu thấy mình đã cách bờ sông Vụ Hà khá xa. Ta không dám đi quá xa, sợ tới lúc có người đến tìm mà chúng ta không nhìn thấy thì lại bỏ lỡ.

Y hiển nhiên cũng nghĩ vậy, bước chân chậm lại, ánh mắt sác bén quét một lượt, nhìn về phía trước rồi lên tiếng:"Tới kia!"

Ta dìu y qua đó, không kìm được bèn hỏi:"Nơi đó có gì?"

Y khẻ trả lời:"Sơn động".

Ta giật mình, thảng thốt nhìn y, sao y biết nơi đó sơn động?

Y không nhìn ta, nói tiếp:"Vừa nãy, đợi rất lâu bên bờ sông, ta phát hiện động vật qua lại nơi đây rất nhiều, vậy thì nhất định sẽ có người tới săn bắt. Nơi này cách Thượng Lâm Uyển không xa lắm nhưng có rất nhiều núi, không dễ dựng nhà cửa, như vậy, khi thợ săn cần nơi nghỉ chân, đương nhiên chỉ có thể chọn sơn động. Bên kia là nơi hướng về phía mặt trời, chỗ này lại có nguồn nước dồi dào, hơn nữa quanh đây còn có rất nhiều cây ăn quả... nên chắc chắn sẽ có chỗ dừng chân."

Y phân tích một cách tỉ mỉ khiến ta không kìm lòng được, nói:"ngài thật khiến ta ngạc nhiên!"

Không biết bắt đầu từ nơi nào, ta và y không còn câu nệ lễ tiết, xưng hô "bản cung" và "bản vương", lời nói rất tự nhiên.

Y cười giễu. "Ngạc nhiên hơn nữa cũng không lợi hại bằng nương nương. Ta thật không ngờ, gương mặt thật của Đàn phi lại như vậy!" Y nói xong, cuối đầu nhìn ta, đôi mắt đen láy dần hiện lên vẻ hưng phấn. Hồi lâu sau y mới khẽ nói tiếp:"Rất đẹp"

Ta chỉ cảm thấy hai má nóng bừng, cắn môi, nói:"Bây giờ ngài không còn cho rằng ta quyến rủ ngài ư?"

Hình như y hơi giật mình nhưng không tiếp lời. Chúng ta đi về phía trước, quả nhiên như suy đoán của y, xuyên qua bụi cỏ cao tới đầu người, thấp thoáng có thể nhìn thấy cửa sơn động.

Ta không khỏi ngạc nhiên và mừng rở mỉm cười, y cũng không so đo lời nói của ta khi nãy, chỉ nói: "Khinh ngạc không? Nữ tử lớn lên ở chốn khuê phòng như nương nương đương nhiên không hiểu, song đối với người hành quân đánh trận, chuyện này chẳng có gì đáng nói. Nếu không thông thuộc địa hình, binh bại cũng là bình thường."

Cho nên y mới hiểu biết nhiều đến thế.

Năm đó, Tô Mộ Hàn cũng từng dậy ta binh pháp nhưng bây giờ nghe y nhắc đến, ta mới cảm thấy những điều từng học chỉ là sơ sơ. Cho dù ta tinh thông binh pháp hơn nữa mà không thông thuộc địa hình thực tế thì cũng chẵng giải quyết đươc vấn đề. Còn y...

Ta vẫn luôn cho rằng y không giống người có nhiều kinh nghiệm trên sa trường nhưng từ ngôn ngữ, cử chỉ của y, ta lại không thể không tin y chắc chắn là người đã kinh qua chiến trường. Hàn Vương à Hàn Vương, y thật sự là một câu đố khiến ta nhìn không thấu, đoán không ra.

Song y cho rằng ta là nữ tử lớn lên ở chốn khuê phòng? Ha, nếu y biết ta là một nha đầu hoang dã, y có ngạc nhiên không?

Ta vừa nghĩ vừa giơ tay hất đám cỏ phía trước. Cao quá, cao hơn cả ta, ta không nhìn thấy phía trước  mặt nhưng đột nhiên nghe thấy y lên tiếng: "Đợi chút"

Ta hơi giật mình, y giơ tay rút một cây trâm trên đầu ta xuống, ném lên phía trước. Hồi lâu sau vẫn không nghe tiếng động tĩnh gì, y mới nói: "Không sao rồi!", dứt lời liền tiếng lên.

Ta vội đi theo bước chân của y, cừi nói: "Không sai, có vài thợ săn vì ra vào bất tiện, đồ đạc mang theo không thể mang về, lại sợ dã thú vào phá hỏng nên sẽ có thói quen đặt vài cái bẫy săn ở cửa sơn động. Nhưng không ngờ nơi này lại kg có."Y dừng một lát, lại nói:"Có điều nương nương thật thông minh, nhanh như vậy đã đoán ra."

Ta chỉ nói:" E rằng đó là thói quen của người Bắc Tề các ngài." Tuy nói để bẫy săn nhằm ngăn dã thú tiến vào song nếu có người qua đường dừng chân nghỉ ngơi, chẳng phải cũng rất nguy hiểm sao? Không phải ai cũng có tính cảnh giác cao đến thế!

Y không nói nữa, lúc này hai chúng ta đã  vào sơn động. Ta nhìn kĩ, phát hiện bên trong chẳng có gì, chỉ là một hang động trống không mà thôi. Mới nhớ ra, bây giờ vẫn chưa phải mùa săn bắn. Nếu đúng như lời Hàn Vương, vậy thì gần đây phải có nhà mới đúng.

Ta quay đầu, trời đã dần tối, ta đi xa quá cũng không an toàn.




Đã sửa bởi Yến My lúc 24.01.2014, 16:08.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Kim Sang, ThiNo, Vân Tiếu Khuynh, meadow87, meo lucky, mtran31, phamhuong266, susu2012, trankim
Có bài mới 24.01.2014, 16:09
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 48265 lần
Điểm: 9.64
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Mệnh Phượng Hoàng - Hoại Phi Vãn Vãn - Điểm: 12
QUYỂN 3: CHƯƠNG 39 (TT)

Dìu y dựa vào vách hang động , ngồi xuống, ta nghỉ một lát, lên tiếng hỏi: ”Ngài có dao găm không?”

Y sửng người giây lát rồi gật đầu, khom người, rút trong ủng ra một con dao găm đưa cho ta, khẽ nói: “Cận thận,rất sắc.”

Y cũng không hỏi ta muốn làm gì, chỉ yên tâm giao cho ta.

Có điều, lúc này ta cũng không có nhiều thời gian, chỉ đứng lên và nói với y: “Ngài ở trong này đợi ta.” Nói xong, ta quay người chạy ra ngoài.

Ta nhất định phải nhân lúc trời còn chưa tối hẳn, tìm thấy thứ ta cần rồi trở về sơn động. Mùa này, bách thú vừa tỉnh dậy sau giấc ngủ đông, kiếm ăn và giao phối, nếu ta đụng phải chúng vào buổi tối, chắc chắn sẽ không thoát được. Nghĩ vậy, ta cảm thấy có chút sợ hãi.

Lần này đi săn ở Thượng Lâm Uyển, ta không săn được gì, vẫn chưa muốn để dã thú săn được ta trước.  Khóe miệng bất giác mỉm cười, lúc nào rồi mà ta còn có thể tự tìm niềm vui như vậy?

Tìm thấy một con dốc nhỏ, ta đứng lên, nhình xung quanh một lượt. Rất may, ta đã nhìn thấy cây trúc, tuy chỉ là một khoảng nhỏ nhưng cũng đủ cho ta dung. Ta nhảy xuống, nhanh chóng chạy qua. Rút dao găm ra, ta thử chặt một đường, không dễ như trở bàn tay. Ha, quả nhiên chém sắt như chém bùn! Chẳng trách lúc đi ra, Hàng Vương còn đặc biệt dặn dò ta cẩn thận.

Hít sâu, ta vung tay cắt ngang cây trúc trước mặt, khẽ đẩy một cái, thân thúc cao to đổ nhào. Tiếng lá trúc “rào rào”, trong đêm dường như càng trở nên lạnh lẽo. Ta cũng chẳng quan tâm đến điều gì khác, dung dao găm chặt thân trúc thành từng đoạn rồi lại chặt thành mảnh, ôm một ít chạy về sơn động.

Trong sơn động, Hàn Vường vẫn dưa vào vách đá, nghe thấy bước chân người đi vào, y ngước nhìn theo phản xạ, vẫn im lặng, không nói lời nào.

Ta đặt đồ trong tay xuống, bước lên mà trả dao găm cho y, lạnh nhạt nói: “Ngài thật bình tĩnh!” Ta vốn tưởng một mình tar a ngoài, y sẽ lo lắng, song tới khi ta trở lại, y cũng chẳng hỏi một câu. Thậm chí trong đôi mắt ấy  cũng chưa từng xuất hiện vẻ lo lắng.

Y cười nhạt. “Nếu không thì phải làm như thế nào?”

Ta không nói gì, chỉ quỳ xuống, xé vài mảnh vải trên y phục rồi đặt sang một bên. Chần chừ giây lát, cuối cùng ta giơ tay tháo mảnh vải buộc trên cổ y, đặt cánh ta y xuống, khẽ nói: “Ta không biết y thuật, chỉ có thể cố định cánh tay của ngài, sẽ đau, ngài cố chịu đựng một lát. “Nói xong, ta không dám nhìn y, nhặt mảnh trúc dưới đất lên, kẹp vào cánh tay y rồi dung mảnh vải vừa xé quấn từng lớp. ta hít một hơi thật sâu rồi cố sức buộc thắt nút.

Ta cảm thấy y rỏ rang rất đau đớn nhưng từ đầu đến cuối không hề thốt lên một tiếng.

Ta thật khâm phục sức chịu đựng của y, rỏ ràng cảm giác y mang lại cho ta không phải như thế, song ta không biết làm thế nào y có thể chịu đựng được cơn đau mà không thốt một lời.

Bên ngoài, gió đột nhiên thổi lớn hơn, lùa vào trong động khiến người ta không thể mở mắt. Nhưng cơn gió đó không lạnh chút nào, ngược lại hơi khô nóng. Không biết vì sao, ta mơ hồ có cảm giác không ổn.

Lúc quay người mới phát hiện trời đã tối, ta thầm kêu không xong rồi, phải nhanh chóng châm lửa, bằng không khi trời tối hẳn, dã thú sẽ xuất hiện. Khứu giác của chúng rất nhạy, huống chi trên người Hàn Vương  còn có vết thương và mùi máu tanh, một khi bị dã thú phát hiện, hậu quả không thể tưởng tượng được. Lúc này ta lại nghĩ  kể mà có mấy cái bẫy săn thì tốt. Con người ấy mà, dễ thay đổi đến vậy đấy.!

Ta lắc đầu, đứng lên, tới cửa động nhặt ít củi , lại khom người lấy mảnh trúc còn lại, tìm một nơi bên trong, ngăn gió thổi vào nhưng lửa của ta còn chưa châm lên đã bị gió thổi tắt.

Trong người chúng ta không có mồi lửa, chỉ có thể dung phương thức nguyên thủy nhất. để châm lửa. Ta ngồi dưới đất, cố gắng dung hai mảnh trúc cọ sát vào nhau để , động tác trên tay càng lúc càng nhanh, cho tới khi tay mỏi rã rời mà vẫn chưa thấy ngọn lửa xuất hiện.

Không biết tại sao, đột nhiên ta cảm thấy hởi tủi thân. Cảm thấy có thứ gì ném qua, nhìn kĩ thì ra là con dao găm của Hàn Vương.

Y nói: “Dùng dao găm rạch một rãnh, sẽ nhanh hơn.”

Ngẩn người giây lát, ta lập tức làm theo, quả nhiên không lâu sau liền ngửi thấy mùi cháy. Ta trở nên vui vẻ, cảm thấy cánh tay cánh tay không còn mỏi nữa, trong lòng không còn tủi thân, động tác trên tay càng lúc càng nhanh. Cuối cùng “xẹt” một tiếng, ngọn lửa nhỏ bùng lên, châm vào đống củi, sơn động cũng trở nên sang sủa. Ta thở phào nhẹ nhõm, ngoái đầu nhìn y, không nhịn được phì cười.

Bộ dạng của ta bây giờ chắc chắn rất nhếch nhác, ngoài lần bị vu oan lấy trộm y phục của Tang Lục rồi bị đánh ở Tang phủ hồi đó, dường như ta chưa bao giờ nhếch nhác như thế này. Tối hôm đó, ta tuyệt vọng biết bao, song ta đã gặp Tô Mộ Hàn, y đã giúp ta tìm lại niền tin. Lại nhớ đến Tô Mộ Hàn…

Vì sao khi ở cùng Hàn Vương, ta luôn cố ý hoặc vô tình nghĩ đến Tô Mộ Hàn? Lắc đầu, chính ta cũng không biết.

Lúc này, y vịn một tay vào tường để đứng lên, đứng một lát rồi mới đi về phía ta. Ngồi xuống trước mặt ta, y đột nhiên khẽ cười.

Ta không hiểu, hỏi y: “Ngài cười gì?”

Y nhìn ta, đáp: “Cười nương nương.”

“Ta?” Ta ngạc nhiên.

Y gật đầu, lời nói dường như mang theo chút đắc ý: “Gương mặt thật của nương nương, hắn chưa từng nhìn thấy nhưng lại bị ta trong thấy.”

‘Hắn” trong lời nói của y đương nhiên là chỉ Hạ Hầu Tử Khâm, nhưng chuyện này khiến y vui vẻ như vậy sao?

Không đợi ta lên tiếng, y hỏi: “Vì sao nương nương luôn che dấu gương mặt thật của mình?”

Câu này, y đã kèm nén cả quãng đường, cuối cùng vẫn hỏi ta.

Ta nhìn y, cười nói: “Muốn ta trả lời cũng được nhưng một câu hỏi đổi một câu hỏi.” Ta không làm chuyện lỗ vốn, dù sao y cũng đã nhìn thấy gương mặt thật của ta, chi bằng làm một cuộc trao đổi với y.

Dường như y sửng sờ , lạnh giọng nói: “Không đổi.”

Ha, phải chăng y cho rằng thứ ta muốn trao đổi chính là mặt nạ trên mặt y? Ta mỉm cười, ném cành củi trong tay vào đống lửa, nếu ta đổi lấy mặt nạ của y, vậy ta vẫn bị lỗ. Bây giờ, gương mặt ta đã bị y nhìn thấy, còn y chẳng qua chỉ chất vấn lý do ta che dấu dung mạo, để công bằng, ta cũng muốn hỏi nguyên nhân y đeo mặt nạ. Ta mặc kệ y đeo mặt nạ có phải vì gương mặt thật không thể khiên quân địch khiếp sọ trên chiến trường hay không, tóm lại ta vẫn chưa nhìn thấy mặt y, ta đã lỗ, cho nên ta mới không đổi lấy điều này.

Ta cười với y. “Vì sao không nghe xem ta muốn trao đổi điều gì?” Y ngẩn người, ta nói tiếp: “Ta muốn nghe ngóng một người từ ngài.”

Lông mài y nhíu chặt, ánh mắt dần lộ vẻ kinh ngac.

Ta lại nói: “Ngài có quen Tô Mộ Hàn không?” Không biết vì sao, khi nói ra ba từ đó, cơ thể ta đột nhiên trở nên căng cứng, bàn tay nắm cành củi cũng siết cặt hơn.

Ta không biết đã bao lâu rồi, chỉ gọi tên của tiên sinh cũng khiến ta căng thẳng.

Y vẫn nhìn ta chăm chú, hồi lâu sau mới nói: “Y là người thế nào với nương nương?”

Khẽ gảy đống lửa trước mặt, ta cười, nói: “Ngài đừng làm hỏng quy tắc, ta nói rồi, một câu hỏi đổi lấy một câu hỏi.” Câu hỏi của ta, y vẫn chưa trả lời, còn hỏi ngược lại.

Y sững sờ, cuối cùng bật cười rồi lắc đầu, nói: “Người nương nuoi7ng nói, ta không quen.”

Động tác trên tay hơi ngưng lại, ta nhìn người trước mặt với vẻ không tin, y nói không quen…Trong lòng ta bỗng cảm thấy trống rỗng. Lẽ nào cảm giác của ta đến tận bây giờ đề sai ư? Sao có thể chứ? Y khiến ta cảm thấy quen thuộc biết bao, song rõ ràng y vừa nói không quen.

Ta chưa bao giờ kích động như thế này, muốn bổ nhào lên gở mặt nạ của y xuống, xem xem rốt cuộc gương mặt y như thế nào. Tuy như vậy không thể nói rỏ điều gì nhưng…

Ta cắn môi, dáng vẻ của y lúc này, nếu ta cứng rắn, y có liều mình phản khan không?

Đang suy nghĩ, ta bỗng nghe thấy y nói: “Nương nương vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta.”

Lúc này ta mới sực tỉnh, nhớ ra câu hỏi của y là gì. Ta cười nhạt, đáp: “Đương nhiên là để bảo vệ bản thân. Ngài cũng biết rỏ, chốn hậu cung của Thiên Triều, ta không có hậu thuẫn, nếu để lộ liễu, chói mắt sẽ khó tránh khỏi việc trở thành cái gai trong mắt bọn họ.”

Y khẽ “Hừ” một tiếng. “Cô không sợ phạm tội khi quân ư?”

“Tội danh này, vương gia muốn chụp cho ta ư?” Nhìn thẳng vào y, lời ta nói rất rỏ ràng, việc này chỉ có y biết, chỉ cần y không nói thì sẽ không ai biết. Trừ phi… y muốn ta chết.

‘’Ta… Ha” Y cười: “Chỉ đáng tiếc Hoàng Thượng của các người vẫn không biết Đàn phi của hắn lại có gương mặt khuynh quốc khuynh thành.”

Trong lòng run rẩy, ta đưa tay xoa mặt theo bản năng. Không nhớ đã bao lâu ta chưa nhìn thấy gương mặt của chính mình, thật sự như y nói, rất xinh đẹp sao? Vì sao nghe y nói vậy, ta lại cả thấy vui vẻ?

Giây  phút ấy, không biết tại sao, ta lại buột miệng hỏi: “Vậy… ta so với Dao Phi thì sao?

‘’Hả?’’ Y nhìn ta, khẽ nói: Lần này nương nương không được hỏi, tới lượt ta hỏi.’’

Ta ngẩn người, nghe y giải thích: ‘’Câu hỏi trước của ta, nương nương dùng câu hỏi để trả lời.’’

Y nhắc ta mới nhớ, quả thật là vậy. Ha, hay cho Hàn Vương xảo quyệt! Câu hỏi như vậy của y chẳng phải dụ dỗ ta hỏi lại y ư? Ha, ta vẫn trúng kế, còn âm thầm trúng kế…

Ta đã nói một câu hỏi đổi một câu hỏi, đến câu hỏi nhỏ nhặt như vậy mà y cũng không muốn trả lời. Ta nghiến răng, vì sao khi thua y, trong lòng ta không phục đến thế?

Y lại nói: “Nương nương đã biết thân phận thật của Dao Phi?”

Lời của y khiến ta khinh ngạc, vốn tưởng với chủ đề có liên quan đến Dao Phi, cho dù ta hỏi thì y chưa chắc đã trả lời, nhưng không ngờ, y lại tự mình lên tiếng.

Ta gật đầu, có điều y đã nhắc đến chuyện của Dao Phi thì ta cũng không cần hỏi về nàng ta, chỉ cần đợi y lên tiếng nói về chuyện của nàng ta lần nữa, vậy nên ta hỏi: ‘’Vì sao ngài muốn giết Diêu Chấn Nguyên?’’

‘’Cứu nương nương.’’ Y lạnh nhạt nói.

Cứu ta? Lời này của y khiến ta nữa tin nữa ngờ.

Y lại hỏi: ‘’Thái Hậu cũng biết thân phận của Dao Phi?’’

‘’Ừ.’’ Ta nhìn y, đáp. ‘’Ta cũng có thể nói cho ngài biết, sau này, những tháng ngày sống trong cung của Dao Phi chắc sẽ không dễ dàng.’’ Không biết vì sao, nghe y nhắc đến Dao Phi hết lần này đến lần khác, trong lòng ta cảm thấy rất không thoải mái. Bởi y quan tâm đến nàng ta ư? Hay chỉ vì chuyện của Bắc Tề?

Ta lại cắn răng hỏi: ‘’Vì sao nàng ta muốn trở về’’

Y sững người, tiếp tục nói: ‘’Câu hỏi này nương nương nên hỏi nàng ta, đừng hỏi ta.’’

Ta cừi giễu. ‘’Ngài là nghĩa huynh của nàng ta, lẽ nào không biết?’’






Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Kim Sang, ThiNo, Vân Tiếu Khuynh, meadow87, meo lucky, phamhuong266, susu2012, trankim
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 106 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bánh Bao Ú, châulan, Cửu nghịch thiên, Eliz, Thanh Xuân 430, TuyetThanLe_1304, Vananh90 và 415 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 114, 115, 116

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 389 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 369 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 474 điểm để mua Hà mã lười
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 400 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 310 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 294 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 450 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 442 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 384 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 420 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 332 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 427 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 279 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
LogOut Bomb: o0maiami0o -> Epiphyllum1410
Lý do: :)))
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Hà mã lười
Etalts: mọi người ủng hộ t với nha
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 384 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 623 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 399 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 315 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 299 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Phèn Chua: Bà đào vote cho bổn Ri nào :cry2:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 592 điểm để mua Ếch xanh 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.