Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 89 bài ] 

Liên Hoa Yêu Cốt - Liên Tuyết Tử Thần

 
Có bài mới 26.12.2013, 12:55
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 30.08.2013, 22:04
Tuổi: 26 Nam
Bài viết: 1673
Được thanks: 10281 lần
Điểm: 16.27
Có bài mới [Huyền huyễn] Liên Hoa Yêu Cốt - Liên Tuyết Tử Thần - Điểm: 10
Liên hoa yêu cốt


images


Tác giả: Liên Tuyết Tử Thần

Dịch giả: Tạ Thu Thủy

Giá bìa: 129.000 ₫

Công ty phát hành: Bách Việt

Nhà xuất bản: NXB Thời Đại

Số trang: 584

Ngày xuất bản: 01/08/2013


Giới thiệu

“Liên Hoa Yêu Cốt” mở đầu với câu chuyện về cô gái Hàn Cốc Liên - vốn là Lam Liên tiên nữ của tiên cung, vì bị quy tội giết chết Mai Hoa tiên nữ - Nhạc Mai Song mà phải đày xuống trần gian, mười đời chịu khổ sở cay đắng để rồi bị hóa kiếp dưới tay Mai Song.

Khi chuẩn bị vào kiếp thứ tám, vì chất chứa oan khiên, Cốc Liên bèn lén không uống bát canh Mạnh Bà, mục đích để khỏi bị quên mất những ký ức kiếp trước. Nhờ đó, trong kiếp này Cốc Liên đã tự ý thay đổi số mệnh, khiến Nhạc Mai Song không thể giết cô, đồng thời tạo ra Liên Hoa Yêu Cốt đời thứ sáu, một dạng nửa tiên nửa quỷ được tạo nên từ nộ khí của ba vạn đóa sen, đặt tên là Lam Úy. Nhưng cũng chính vì nộ khí chất chồng, vào năm tám tuổi Cốc Liên sa vào tẩu hỏa nhập ma, nộ khí bung vỡ ra ngoài gây nên một cơn bão đen khủng khiếp suýt hủy diệt cả Thượng Hải. Pháp lực tăng cao cộng với thù hận ngút trời, Cốc Liên dễ dàng tiêu diệt Quan Âm tôn giả. Quan Âm chết, chiếc bình ngọc pháp khí của ông vỡ tan thành nhiều mảnh, những mảnh vỡ này hấp thu nộ khí hoa sen phát tiết từ Cốc Liên và dần biến thành màu đen đáng sợ.

Biết mình khó thoát tội, Cốc Liên buộc Lam Úy trốn đi, mang theo bản sao toàn bộ ký ức vạn năm của mình. Cuối cùng, Cốc Liên bị linh thú Đế Thính của Địa Tạng Vương Bồ Tát giết chết.

Sang kiếp thứ chín, Cốc Liên đầu thai vào một gia đình giàu có. Cha mẹ cô chết vì tai nạn ngay khi mẹ còn mang cô trong bụng. Cốc Liên may mắn sống sót và được bà nội cưu mang. Ngay từ khi còn nhỏ xíu, Cốc Liên đã có những năng lực kỳ lạ, điều đó dẫn đến cuộc sống của cô bé cũng đầy rẫy những chuyện lạ lùng. Bắt đầu từ đây, tác giả dẫn dắt người đọc dấn thân vào những cuộc phiêu lưu ly kì của Cốc Liên, tất cả đều gắn với những mảnh sứ oán hận trong kiếp trước.

Trong cuộc phiêu lưu thứ nhất, bà nội Cốc Liên - Phương Tĩnh Hương bị một bộ xương quỷ đe dọa. Để cô bé ngây thơ có thể cứu được người bà, Địa Tạng Vương Bồ Tát đã đích thân giáng trần trao tặng cho cô sợi dây chuyền mặt ngọc bích kết tinh từ giọt nước mắt cuối cùng trong kiếp thứ tám đầy đau thương, mặt ngọc mang theo nội lực mạnh mẽ của chính cô khi trước. Nhờ đó, Cốc Liên chiến thắng được bộ xương quỷ, thu hồi về mảnh sứ oán hận thứ nhất. Đây cũng là cơ duyên để cô gặp gỡ anh cảnh sát mẫn cán Quan Ân - vốn chính là Quan Âm tôn giả đầu thai, bắt đầu một tình bạn lâu dài bất chấp tuổi tác giữa họ.

Những câu chuyện rùng rợn lạ kỳ không dừng lại ở đó. Với sự giúp đỡ của Bạch Hạo Đan - vốn là Dao Hoa Cung chủ trên thiên đình hóa thân, Cốc Liên tiếp tục dấn thân vào cuộc phiêu lưu thứ hai ở Trung Hoa đại lục, đối mặt với Hồ ly chín đuôi xảo quyệt. Trong những ngày này, Cốc Liên vô tình gặp lại Lam Úy và được cô gái trả lại những ký ức kiếp trước của mình. Nhờ đó, Cốc Liên, Lam Úy cùng Hạo Đan đã giúp đỡ người dân thôn Long Sơn tiêu diệt con hồ ly và thu về mảnh sứ oán hận kế tiếp.

Nhưng những mảnh sứ oán hận vẫn còn nhiều, mời các bạn cùng theo dõi cuộc phiêu lưu của Cốc Liên qua tác phẩm “Liên hoa yêu cốt”.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn MeOw về bài viết trên: Mễ trùng, cherry199757

Có bài mới 26.12.2013, 12:58
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 30.08.2013, 22:04
Tuổi: 26 Nam
Bài viết: 1673
Được thanks: 10281 lần
Điểm: 16.27
Có bài mới Re: Liên Hoa Yêu Cốt - Liên Tuyết Tử Thần - Điểm: 10
Thời Dân quốc

Trên con đường dẫn xuống cửu tuyền, gió âm từng trận nối tiếp nhau thổi tới mức chúng quỷ đứng không vững, đằng xa đám đầu trâu mặt ngựa đang áp tải một tiểu linh hồn từ từ bước tới.

“Hàn Cốc Liên, mười hai tuổi, vốn là Lam Liên tiên nữ của Thiên cung, vì ghen tỵ mà cả gan ra tay sát hại sư tỷ đồng môn Mai Song tiên nữ, nên bị phạt mười đời chết dưới tay Mai Song. Lần này đã là kiếp thứ tám, vẫn còn hai kiếp nữa.” Diêm Vương đọc xong phán quyết liền giơ tay chỉ lối đi bên cạnh: “Đem cô ta đi!”.

“Tuân lệnh!” Lũ đầu trâu mặt ngựa lĩnh ý, lập tức áp giải Hàn Cốc Liên bước vào lối đi.

“Lại là cô nữa!” Mạnh Bà bưng bát canh: “Nào, uống hết bát này đi, những việc đã qua trong kiếp trước phút chốc sẽ như mây khói, chìm vào lãng quên hết thảy”.

“Mạnh Bà, đã là kiếp thứ tám rồi, hãy cho ta biết lần chuyển thế sắp tới này, Mai Song sẽ là gì của ta?” Ánh mắt Hàn Cốc Liên lạnh đến mức có thể khiến người đối diện đóng băng.

“Là…” Mạnh Bà run lẩy bẩy, nhìn theo bóng Cốc Liên đang dần xa mà gạt mồ hôi lạnh: “Thật đáng sợ, không hổ danh Lam Liên tiên nữ kiếp trước”.

“Mạnh Bà, cô ta cũng thật đáng thương, bảy kiếp rồi toàn bị người thân sát hại, chết rất thảm!” Nghĩ đến những cái chết thảm khốc của Hàn Cốc Liên ở mỗi kiếp, đám đầu trâu mặt ngựa bắt đầu xôn xao…

1

Vào năm Dân quốc thứ nhất ở Thượng Hải, hễ nhắc đến Hàn gia thì thật không ai không biết, chẳng ai chẳng rành, bởi Hàn gia là chủ nhân của Hoa Úy, tửu lâu lớn nhất Thượng Hải.

Tửu lâu này kinh doanh hết sức thịnh vượng. Hàn Ấu Kỳ, người đứng đầu Hàn gia đời này, là một người sớm thành danh, từ nhỏ đã có hỷ kết lương duyên cùng nhị tiểu thư Mai Song, con gái người mang danh Vua bánh nhà họ Nhạc, sau đó lại cưới thêm nàng danh kỹ Hoa Thiển của Túy Hoa lâu về làm lẽ. Có thể nói rằng sự nghiệp và gia đình, ông đều rực rỡ phong lưu.

Thế nhưng, chỉ bảy tháng sau khi rước cô vợ lẽ Hoa Thiển vào nhà, chính tại gia tộc hưng thịnh như thế bỗng nổ ra một vụ tai tiếng cực lớn khắp thành chưa ai chưa nghe qua: Đại phu nhân Hàn gia Nhạc Mai Song ngoại tình, và còn mang bầu nữa…

“Con tiện nhân!” Hòa cùng giọng kêu la, một bình hoa tàn nhẫn đập mạnh xuống bụng người phụ nữ: “Dám lén lút trai trên gái dưới sau lưng ta, còn để nảy nòi ra cái đồ con hoang này, tao đánh chết mày! Đánh chết mày!”. Bình hoa trong tay người đàn ông không ngừng phang vào bụng người phụ nữ.

“A… Ấu Kỳ, tôi không có mà! Đứa trẻ là con ông!” Người phụ nữ dáng vẻ thanh tú ngã xoài dưới nền đất, hai tay che bụng, máu trào ra, theo đôi chân chảy xuống dưới ướt đẫm, chỉ chốc lát đã thành một vũng dưới sàn.

“Lão gia, đừng đánh nữa, đánh nữa là có án mạng đấy!” Một người phụ nữ ăn vận quyến rũ ở bên cạnh can ngăn: “Có vẻ như chị Mai Song sắp sinh rồi…”.

“Hừ! Người đâu! Đem con tiện nhân này nhốt vào phòng chứa củi, từ giờ không được để nó xuất hiện trước mắt ta!” Người đàn ông ném bình hoa trong tay vỡ tan, quay người bước thẳng ra ngoài.

“Hừ! Nhạc Mai Song, thật đáng đời chị lắm!” Hoa Thiển trang điểm muôn phần xinh đẹp khinh bỉ lườm xuống người đàn bà đang đau đớn tới sống dở chết dở trên mặt sàn kia, tiếp đó quay về phía ngoài cửa gọi lớn: “Bọn đầy tớ chúng mày điếc hết cả rồi chắc! Không nghe thấy lệnh bảo chúng mày đem con đàn bà đáng chết này đi hay sao?”.

Mấy người hầu vội vội vàng vàng chạy đến, gắng hết sức nhẹ nhàng nâng Nhạc Mai Song đang nằm dưới đất khiêng ra ngoài…



“Ư… ư…” Nhạc Mai Song nằm trong phòng chứa củi, cắn chặt chiếc khăn bông, đau tới mức không nhấc nổi tay.

“Đại phu nhân, ráng sức lên, sắp ra rồi!” Bà đỡ Vương đứng bên cạnh thúc giục: “Rặn thật mạnh thêm lần nữa là đầu đứa trẻ sẽ ra thôi!”.

“Á…” Cùng với tiếng hét chói tai của Nhạc Mai Song, một đứa trẻ mình lầy nhầy máu tuột ra ngoài.

“Đại phu nhân, chúc mừng! Một thiên kim… A… Lạ nhỉ, đứa trẻ này sao chẳng khóc gì cả, không phải bị câm đấy chứ?” Bà Vương lo lắng ôm đứa bé, đặt trong chậu, tàn nhẫn véo thật mạnh vào chân nó một cái. “A!” Tiếng kêu ngạc nhiên vang lên, bà Vương vội vã lùi lại: “Đứa trẻ này! Đứa trẻ này…”.

“Sao thế, bà Vương?” Nhạc Mai Song cảm thấy có gì đó bất thường bèn hỏi.

“Đại… đại phu nhân, vừa rồi tiểu thư nhất định không khóc, tôi liền véo cô ấy một cái, ai ngờ, ai ngờ…” Bà Vương run rẩy quay người, Nhạc Mai Song kinh ngạc nhìn đứa trẻ đang nằm dựa lưng vào thành chậu nước, đôi mắt đen và sáng nhìn mình với vẻ đầy châm biếm, cái miệng xinh xắn nhoẻn nụ cười lạnh như băng.

“Phu… nhân, đây…” Bà Vương toàn thân run lẩy bẩy. Một đứa trẻ vừa mới chào đời, sao ánh mắt có thể như thế? Khéo là quái vật đầu thai ấy chứ! Bà Vương cố gắng bình tĩnh lại.

“Phu… nhân đặt cho tiểu thư một cái tên đi!” Bà nói, cố ý lờ đi những sự kiện vừa diễn ra, may mà ánh mắt và nụ cười quái gở kia chỉ hiện lên trong thoáng chốc, giờ đứa trẻ đã nhắm mắt lại, bàn tay nhỏ nắm chặt thành chậu như thể đang cực kỳ bất mãn với tình cảnh hiện tại.

“A, gọi là gì nhỉ…” Mai Song định thần, nhìn bà Vương đang cẩn thận bế đứa trẻ lên, rồi bọc lại bằng một chiếc tã, thầm nghĩ: Chẳng lẽ mình và bà Vương nhìn lầm sao?

Đưa tay bế con gái, Mai Song càng chắc chắn mình nhìn nhầm, một bé gái xinh đẹp thế này sao có thể làm ra biểu cảm đáng sợ đến thế được!

Đúng lúc đó, cửa phòng chứa củi bỗng bật mở đánh “rầm” một cái, Hàn Ấu Kỳ giận dữ đùng đùng lao vào, đưa tay giật phắt đứa trẻ trong lòng Mai Song: “Nghiệt chủng! Tao đập chết mày!”, nói đoạn giơ tay nâng đứa trẻ lên cao quá đầu định ném xuống.

“Đừng! Lão gia, đó là con ông mà!” Nhạc Mai Song khẩn cầu.

“Cái gì mà con ta…” Chưa dứt câu, Hàn Ấu Kỳ bỗng im bặt, nhìn đăm đăm vào đôi mắt đứa bé. Cơn giận ngút trời của ông bỗng nhiên xẹp xuống, đôi mắt đứa trẻ phảng phất chiều sâu tối tăm u ám, trong thoáng chốc thu hút toàn bộ hồn phách của Hàn Ấu Kỳ.

Một lúc lâu không thấy Hàn Ấu Kỳ có phản ứng gì, cứ giơ đứa trẻ lên không cử động, Nhạc Mai Song cảm thấy kỳ quái, đang định bảo bà Vương giằng đứa bé lại, thì bỗng thấy ông từ từ hạ đứa trẻ xuống ôm vào lòng, quay lưng về phía vợ cả, lạnh lùng nói:

“Đứa trẻ này là con ta, từ nay về sau sẽ gọi là Hàn Cốc Liên! Còn bà vẫn tiếp tục làm đại phu nhân, chỉ là từ giờ trở đi vĩnh viễn không được phép nhìn thấy con gái nữa!”

“Không! Lão gia!” Nhạc Mai Song kinh hoàng nhìn Hàn Ấu Kỳ phất áo bước ra ngoài phòng chứa củi…

2

Ao sen ở trung tâm tòa lầu rộng lớn của Hàn gia là nơi Hàn Ấu Kỳ tân trang riêng cho con gái Hàn Cốc Liên bốn năm trước. Trong ao trồng toàn những loại hoa sen cực phẩm mà ông đã kỳ công sưu tập từ rất nhiều nơi.

“Tiểu thư, cô xem, đóa sen xanh kia mới đúng là tuyệt nhất trong các loại sen chứ!” A hoàn Tiểu Hương một tay ôm tiểu thư Hàn Cốc Liên mới bốn tuổi, tay kia chỉ đóa sen màu xanh lam vốn rất hiếm thấy nằm giữa hồ sen.

“Chị Tiểu Hương, đóa hoa quả thật rất đẹp!” Cốc Liên giơ bàn tay nhỏ huơ huơ giữa không trung, “Liên Liên thích, Liên Liên muốn hoa!”.

“Tiểu thư, hoa ra khỏi nước sẽ chết đấy!” Tiểu Hương nắm bàn tay nhỏ của Cốc Liên lắc lắc: “Tiểu thư có đói không, tôi đưa cô đi ăn bánh giòn nhé?”.

“Được!” Cốc Liên vỗ đôi bàn tay nhỏ cười vui sướng.

“Đi thôi!” Vừa quay người định đi, Tiểu Hương vô ý va phải nhị phu nhân Hoa Thiển đang vội vã bước tới.

“Mày mù rồi à?” Hoa Thiển thẳng tay đánh “bốp” một cái vào mặt Tiểu Hương.

“Hu hu!” Tiểu Cốc Liên sợ quá khóc váng lên.

“Khóc, khóc, khóc cái gì đồ con hoang kia, cả ngày chỉ biết khóc!” Hoa Thiển đưa tay giằng lấy Tiểu Cốc Liên, lắc lấy lắc để: “Cái con mẹ không biết xấu hổ của mày ấy, không biết nó cao tay quyến rũ thế nào, tự nhiên lại khiến lão gia hồi tâm chuyển ý, để nó quay lại làm đại phu nhân, còn nhận thêm cả mày! Thật lão gia cũng mù luôn rồi, chứ không làm sao lại thương yêu cái loại con hoang như mày cơ chứ!”.

“Hu hu…” Bị lắc dữ quá, Tiểu Cốc Liên khóc càng to hơn.

“Nhị phu nhân, nếu phu nhân không buông tay, đợi lão gia về, tôi sẽ mách lão gia đấy!” Tiểu Hương cố gắng gỡ bàn tay Hoa Thiển ra.

“… Hứ! Đừng có đem lão gia ra dọa tao, tao mà phải sợ ư?” Tuy miệng nói cứng, nhưng trong lòng Hoa Thiển cũng chột dạ, lực nắm bàn tay lỏng ra đôi chút. Tiểu Hương nhân cơ hội, giằng lại được Tiểu Cốc Liên, đồng thời lùi vội ra xa tránh Hoa Thiển làm cô bé đau.

“Hừ!” Hoa Thiển phẫn nộ quay người định đi, bỗng vô tình nhìn thấy đóa sen xanh giữa hồ: “A! Đẹp chưa kìa, vừa may trong phòng ta có chiếc bình mới mua. Lai Phúc, Lai Phúc!”.

“Phu nhân, tôi tới đây.” Từ phía ngoài sân, người đàn ông trung niên khoảng chừng ba mươi tuổi vội vã chạy tới: “Phu nhân có gì sai bảo ạ?”.

“Đi, ra hái đóa sen xanh kia cho ta!”

“Vâng, thưa phu nhân!” Người đàn ông tháo giày, sau đó lội xuống đầm.

“Phu nhân! Đóa hoa đó là lão gia đặc biệt trồng tặng tiểu thư, không thể hái được!” Tiểu Hương lên tiếng can ngăn.

“Xí!” Hoa Thiển quay sang nhổ thẳng vào mặt Tiểu Hương: “Mày là cái thá gì, còn dám can thiệp vào chuyện của tao? Đừng có tưởng dính vào cái đồ con hoang kia thì địa vị của mày cao hơn tao nhé. Nói cho mày biết, nhị phu nhân của mày đã có thai bốn tháng rồi, đợi tao sinh ra quý tử, xem lão gia còn cưng cái con nha đầu thối kia không!”. Hoa Thiển đưa tay nhận bông hoa màu xanh từ phía Lai Phúc, nhìn Tiểu Cốc Liên gườm gườm: “Hứ! Đúng là tốn cơm!”, nói rồi quay người bước đi.

“Cái đồ…” Bực bội nhìn theo dáng đắc ý của Hoa Thiển, Tiểu Hương tức tối lẩm bẩm: “Tiểu thư, chúng ta đi thôi, đừng để ý loại đàn bà vô liêm sỉ đó…”, rồi quay đầu lại phía Cốc Liên. Trong khoảnh khắc ánh nhìn vô tình quét qua gương mặt Cốc Liên, Tiểu Hương bỗng nghẹt thở, kinh hoàng phát hiện ra ánh mắt cô tiểu thư nhỏ lóe lên luồng sáng âm u ma quái, nhìn chằm chằm không chớp mắt theo bóng Hoa Thiển đang xa dần, ánh mắt đó nhất định không thể thuộc về một đứa bé mới bốn tuổi.

“Tiểu Hương, tôi sẽ có một cô em gái, rất nhanh thôi!” Đôi môi Cốc Liên nhếch lên nụ cười quái gở khiến người ta không lạnh mà phát run: “Chỉ là cô em gái này…”. Câu còn chưa dứt, Cốc Liên đã nhắm đôi mắt lại, im lặng chìm vào giấc ngủ say…



Màn đêm bao phủ, tòa lầu chính của Hàn gia cực kỳ yên tĩnh, tất cả mọi người đều đang chìm trong giấc mộng, duy chỉ mình Hàn Cốc Liên lại lặng lẽ đứng bên đầm sen, đối mặt với những đóa hoa trong đầm, cố gắng tìm kiếm đóa sen xanh đã bị hái mất. Bỗng cô bé cười, đưa tay ra, một cành sen xanh bay vọt đến.

“Ngươi cũng không cam tâm phải không?” Hàn Cốc Liên nhìn đóa sen xanh vẻ đồng tình: “Một đóa hoa vượt bao khó khăn gian khổ mới nở ra được, lại bị con đàn bà thối tha kia ngắt mất, có phải rất ấm ức không?”. Đóa sen vẫn yên lặng lơ lửng trong không trung, chẳng chút phản ứng. “Để ta giúp ngươi quay về cành nhé?” Đóa hoa vẫn không trả lời.

“Xem ra ngươi chấp nhận số phận rồi, thật chẳng có khí phách gì cả!” Đôi mắt Hàn Cốc Liên ánh lên những tia sắc lạnh: “Thật đáng xấu hổ. Mang danh Lam Liên[1] nhưng chẳng có khí chất cao quý của Lam Liên tộc, ta thấy có lẽ vẫn nên để ngươi chết đi cho xong, Lam Liên tộc không cần thứ đồ bỏ đi như ngươi!”. Nói rồi, cô bé đưa tay ra, lòng bàn tay lập tức bùng lên một ngọn lửa phóng thẳng vào đóa sen xanh đang lơ lửng trong không trung.

[1] Lam Liên: Sen xanh.

Bỗng nhiên, đóa sen xanh run rẩy như thể đang sợ hãi, từ chỗ bị ngắt bất chợt tỏa ra ánh sáng xanh lam, tỏ vẻ như đang cầu xin lòng thương hại.

“Biết sợ rồi hả? Xem ra ngươi cũng không ngốc đâu, thế thì làm muội muội của ta đi!” Hàn Cốc Liên đưa tay ra chộp lấy đóa hoa, tóm chặt trong tay: “Chỉ là, ta có một điều kiện, sau khi sinh ra, ngươi phải trở thành nô lệ của ta, ta muốn ngươi làm gì ngươi phải làm theo, nếu không, ngươi sẽ chết còn thảm hơn bây giờ đó!”.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 26.12.2013, 12:59
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 30.08.2013, 22:04
Tuổi: 26 Nam
Bài viết: 1673
Được thanks: 10281 lần
Điểm: 16.27
Có bài mới Re: Liên Hoa Yêu Cốt - Liên Tuyết Tử Thần - Điểm: 10

3

Trong phòng tối om chẳng có lấy một tia sáng, ngay đến ánh trăng dường như cũng bị thứ gì đó che phủ, không sao rọi vào nổi, Hoa Thiển đang ngủ êm đềm đột nhiên cảm thấy một trận nghẹt thở. Bà ta sợ hãi mở tròn mắt, ngay sau đó thân thể bỗng cứng đờ, muốn kêu mà không thể thốt ra bất cứ âm thanh nào, chỉ biết trợn trừng mắt nhìn đứa bé gái cầm cành sen xanh đang đứng cạnh giường với nụ cười lạnh băng.

“Biết không? Đứa em gái tương lai của ta ở trong này đấy.” Đứa bé đưa tay đặt lên bụng Hoa Thiển: “Bà muốn biết em gái ta trông như thế nào không?”. Gương mặt nó đột ngột kề sát, Hoa Thiển cảm thấy máu toàn thân như đông cứng, bởi bà ta nhìn rõ khuôn mặt đứa bé gái, một gương mặt hết sức quen thuộc, Hàn Cốc Liên.

“Em gái ta chính là đóa sen xanh bị bà hái xuống đó!” Hàn Cốc Liên cười, huơ huơ tay trong không khí. Hoa Thiển mở tròn mắt, nhìn chằm chằm đóa sen xanh mình cho hái lúc sáng giờ đang nằm trong tay con bé. Hàn Cốc Liên nhẹ nhàng vỗ vỗ đóa hoa: “Nhìn đi! Nó đẹp đấy chứ hả? Không lâu nữa đâu, nó sẽ được đầu thai đấy. Và ta muốn đưa nó vào bụng bà”. Hàn Cốc Liên cười, lấy bông sen và phần thân đã đứt rời của nó gắn vào nhau, sau đó nở nụ cười khủng khiếp nhất trên đời, rồi nhét thẳng đóa hoa vào bụng Hoa Thiển trong ánh mắt kinh hoàng của bà ta.

“Aaaaaaaaaaaaaa…” Một tiếng thét chói tai, Hoa Thiển ngồi bật dậy. Hàn Ấu Kỳ nằm bên cạnh cũng hoảng hốt choàng dậy theo.

“Sao thế? Gặp ác mộng à?” Hàn Ấu Kỳ hỏi.

“Tôi mơ thấy Hàn Cốc Liên nhét hoa vào bụng mình!” Hoa Thiển lắp bắp, giọng run rẩy.

“Sao lại thế được! Liên Liên còn là một đứa trẻ. Bà ấy, ban ngày xem kịch nhiều quá đấy.” Hàn Ấu Kỳ khịt khịt mũi: “Thôi ngủ tiếp đi!”.

“Ừ!” Hoa Thiển quệt mồ hôi đầm đìa trên trán. Phát hiện thấy áo váy trên người toàn bộ đều ướt sũng mồ hôi, bà ta bèn đứng dậy, bước đến tủ tìm một bộ khác để thay. Lúc quay người, Hoa Thiển bỗng sững lại, ngay tức khắc hét lên một tiếng thật lớn, đánh thức toàn bộ người trong phủ. Khi bọn họ chạy đến phòng của nhị phu nhân Hoa Thiển thì chỉ thấy bà ta ngồi ôm đầu dưới đất giữa đống quần áo lộn xộn, còn ông chủ Hàn gia Hàn Ấu Kỳ vẫn ngồi nguyên trên giường thất kinh nhìn vợ, rõ ràng không hiểu chuyện gì đang diễn ra.

“Nhị phu nhân, đã xảy ra chuyện gì vậy?” A hoàn Trúc Diệp vẫn đi theo Hoa Thiển vừa hỏi vừa đỡ bà ta dậy.

“Đóa sen xanh, đóa sen xanh!” Hoa Thiển điên cuồng túm lấy vai Trúc Diệp: “Ma quỷ đấy! Có ma đấy!”.

“Đóa sen xanh nào?” Hàn Ấu Kỳ hỏi.

“A, thưa lão gia, sáng nay nhị phu nhân có cho hái một bông sen xanh ngoài hồ rồi cắm ở…” Trúc Diệp đột nhiên sững người, bởi đóa hoa vốn cắm trong bình giờ đã không cánh mà bay.

“Có… có ma đấy! Lão gia.” Hoa Thiển chộp lấy cánh tay Hàn Ấu Kỳ: “Lão gia, Hàn Cốc Liên, Hàn Cốc Liên là quỷ đấy, nó là quỷ…”.

Bất chợt, “bốp” một tiếng, Hoa Thiển lãnh đủ cái bạt tai trời giáng, bà ta nhất thời sững sờ đến quên cả đau, đờ đẫn nhìn Hàn Ấu Kỳ. Từ lúc bước chân vào cửa nhà họ Hàn, bà ta chưa bao giờ bị chồng đánh.

“Ta cảnh cáo bà, bà còn nói xấu Liên Liên nữa, ta sẽ tống cổ đi ngay!” Hàn Ấu Kỳ khoác áo, đùng đùng bỏ đi không thèm quay đầu lại.

Trong bóng tối, một đôi mắt lóe ánh hung hiểm gườm gườm hướng về phía bụng Hoa Thiển, trên đó in hằn bóng dáng một đóa sen xanh mà chỉ giống loài ma quỷ mới có thể nhìn thấy…



Dưới suối vàng cõi âm.

“Diêm Vương! Thưa Diêm Vương!” Tên đầu trâu xồng xộc lao vào điện: “Không hay rồi, vừa nãy một linh hồn đi đầu thai trong vòng luân hồi, bị tà thuật tấn công, đã cháy tan thành tro bụi!”.

“Cái gì?” Diêm Vương thất kinh, đang định nói gì đó thì một tên mặt ngựa cũng nối đuôi tên trước lao vào.

“Bệ hạ, thưa Bệ hạ, thuộc hạ vừa phát hiện trên dương gian một Liên hoa yêu cốt!”

“Cái gì? Không thể nào. Liên hoa yêu cốt vốn là đóa sen xanh hình thành từ oán khí của một vạn đóa sen, sau đó dưới bàn tay của kẻ dẫn dắt, được đưa vào cơ thể của người đàn bà mang thai. Ngày nay một đóa hoa như thế đâu dễ kiếm, huống hồ kẻ dẫn dắt này nghìn vạn năm nay chỉ có Lam Liên tiên nữ mới…”

Diêm Vương bỗng nghẹn lời. Lam Liên tiên nữ Hàn Cốc Liên! Làm sao ngài có thể không nghĩ đến nhỉ: “Nhanh! Tra xem lần gần đây nhất, Hàn Cốc Liên đã đầu thai vào đâu?”.

“Tuân lệnh!” Phán Quan vội vàng lật tìm sổ sinh tử: “Thấy rồi! Lần chuyển thế thứ tám của Hàn Cốc Liên là đại tiểu thư Hàn gia ở Thượng Hải. Vốn ban đầu định cho cô ấy làm con gái Mai Song tiên nữ đầu thai, rồi để Mai Song bị vợ lẽ Hàn gia vu oan là ăn nằm với người khác, cuối cùng trong lúc điên loạn, vô tình giết chết Hàn Cốc Liên”.

“Đợi một chút!” Tên mặt ngựa ngắt lời Phán Quan: “Liên hoa yêu cốt thuộc hạ vừa nói chính là xuất hiện trong bụng vợ lẽ Hàn gia Hoa Thiển”.

“Cái gì?” Phán Quan kinh ngạc: “Sao có thể…”.

“A!” Tên đầu trâu cũng xen vào: “Vừa rồi linh hồn bị tà thuật tấn công chính là linh hồn định đầu thai vào làm nhị tiểu thư Hàn gia”.

“Không… không thể thế được!” Phán Quan lắp bắp, đây chắc chắn là chuyện lớn làm hỗn loạn vòng luân hồi nhân gian rồi!

“Trước khi đầu thai, Hàn Cốc Liên uống canh Mạnh Bà rồi chứ?” Diêm Vương khuôn mặt chết lặng.

“Uống rồi, chúng thần nhìn thấy cô ấy uống mà!” Đầu trâu mặt ngựa gật đầu lia lịa.

“Các ngươi nhìn thấy Hàn Cốc Liên nuốt xuống chứ?” Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Diêm Vương: “A, có phải các ngươi đã nhìn vào mắt cô ấy?”.

“Dạ đúng, mắt cô ấy lạnh lắm!” Mạnh Bà hồi tưởng lại.

“Thôi rồi, các ngươi bị lừa rồi!” Diêm Vương nhíu chặt đôi mày: “Hàn Cốc Liên sở dĩ có thể trở thành Lam Liên tiên nữ, bởi cô ấy là đóa sen mê hoặc một vạn năm mới xuất hiện một lần trong Lam Liên tộc. Cốc Liên không chỉ pháp lực cao siêu, mà quan trọng nhất là đôi mắt của cô ấy có khả năng làm mụ mị vạn vật trên thế gian, bao gồm cả thần quỷ. Xem ra các ngươi đều bị lừa rồi! Ta sợ rằng cô ấy chưa hề động môi đến bát canh Mạnh Bà đâu!”.

“Cứ cho là Hàn Cốc Liên có bản lĩnh như vậy, thế sao bảy lần trước cô ấy đều ngoan ngoãn uống hết canh?” Mạnh Bà lộ vẻ không hiểu, thắc mắc.

“Cô ấy đợi thời cơ! Đợi các ngươi lơ là cảnh giác mới hành động!” Diêm Vương đứng dậy: “Đây hoàn toàn không phải chuyện nhỏ đâu, ta bắt buộc phải báo cáo lên Thiên đình, cõi âm chúng ta không được phép quản chuyện trên dương thế! Hơn nữa, các ngươi phải cố gắng khống chế Liên hoa yêu cốt! Cái thứ đó từ lúc xuất hiện cho đến khi trưởng thành chỉ cần ba tháng thôi, ta phải cố gắng nhanh nhanh bắt nó về!”.

“Vâng!”

4

Thời tiết tháng Sáu, vầng dương gay gắt đổ lửa, bên đầm sen tòa lầu chính Hàn gia, Tiểu Cốc Liên đang nằm xoài trên bờ hồ, cố đưa tay với lấy một đóa hoa màu trắng tuyết.

“Tiểu thư, không được đâu, sẽ rơi xuống nước đấy!” Tiểu Hương kịp thời kéo Tiểu Cốc Liên lại.

“Chị Tiểu Hương, Liên Liên muốn hoa!” Điệu bộ bĩu môi phụng phịu của Cốc Liên rất dễ thương. Tiểu Hương lén thở phào một hơi, trong lòng thầm nghĩ hôm đó nhất định mình bị nhị phu nhân làm cho giận dữ tới hồ đồ nên mới mờ mắt tưởng tượng linh tinh, chứ tiểu thư đáng yêu như thế, sao có thể mang ánh mắt lạnh lẽo đến mức ấy được.

Khẽ lắc đầu tự giễu, Tiểu Hương bế Tiểu Cốc Liên đặt lên đùi, cầm quạt nhẹ nhàng phe phẩy cho cô bé: “Tiểu thư ngủ một lát đi, lúc nào tỉnh dậy, Tiểu Hương sẽ hái hoa cho cô”.

“Được!” Tiểu Cốc Liên ngoan ngoãn nhắm mắt, chẳng mấy chốc đã ngủ say.

Trưa hè thật yên tĩnh, thảng hoặc một chú ve sầu trên cây mới cất tiếng râm ran, lại thêm cơn gió mát nhẹ đưa như ru vào giấc ngủ, chiếc quạt trong tay Tiểu Hương chậm dần, cuối cùng dừng hẳn. Nhưng, đúng vào giờ phút Tiểu Hương ngủ quên, Cốc Liên vốn đã ngon giấc nồng trong tay cô a hoàn này lại đột nhiên mở trừng mắt, cảnh giác nhìn quanh bốn phía, sau đó bò ra khỏi lòng Tiểu Hương, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh lẽo hướng về phía đầm sen trống trải.

“Đường đường là vua của cõi âm, lại đi nhìn lén con gái nhà người ta ngủ, có phải thật dơ bẩn không?”

“Hàn Cốc Liên, cô quả nhiên không hề uống bát canh Mạnh Bà đó!” Giữa đầm sen bỗng xuất hiện một đám sương mù đen kịt, giọng nói trầm bổng từ trong đó truyền ra.

“Ta không uống thì đã sao! Muốn trách, hãy trách thuộc hạ của ngài quá ngu ngốc!”

“Hàn Cốc Liên, vì sao cô lại muốn nuôi dưỡng Liên hoa yêu cốt?” Đám sương càng đông đặc thêm.

“Tốt nhất ngài đừng xen vào những việc không đâu! Diêm Vương, nếu muốn báo cáo lên Thiên đình thì cứ việc, ngài đi được rồi!” Trong mắt Cốc Liên ánh lên một tia oán hận: “Nói cho các người biết, ta đã nhẫn nhịn bảy kiếp rồi, ta chịu đủ rồi, ta nhất định phải tìm cho ra ai đã xúi Mai Song đối xử bất công với ta, khiến ta chịu tội suốt bảy kiếp, ta sẽ không bỏ qua cho hắn đâu!”.

“Lòng hận thù của cô ngày càng nặng nề, ta khuyên cô một câu, mọi thứ đừng làm đến tận cùng quá mức, đối với cô không có lợi gì cả.” Đám sương mù nhạt dần đi.

“Còn nữa, nói với thuộc hạ của ngài, đừng phí công tốn sức, bọn họ không thể ngăn được sự sinh trưởng của Liên hoa yêu cốt đâu!” Đôi mắt Hàn Cốc Liên lộ vẻ giễu cợt.

“Haizzz…” Sau một tiếng thở dài, đám sương hoàn toàn tan biến…



Gần hai tháng trôi qua, Hoa Thiển hoàn toàn chẳng ra khỏi cửa, đêm không dám ngủ, chỉ vào ban ngày khi Trúc Diệp bên cạnh mới có thể chợp mắt được một chút, nên trong hai tháng mà người như già đi đến hai chục tuổi, gầy guộc hốc hác, chẳng còn chút gì của nhị phu nhân oai phong lẫm liệt trước đây nữa.

“Nhị phu nhân, thuốc này…” A hoàn Trúc Diệp nhìn bát thuốc trong tay, lòng chùng xuống: “Liều… liều lượng thuốc đã tăng gấp đôi, nhưng nhị phu nhân, thuốc phá thai này…”.

“Đừng nói nhiều nữa, mau bưng qua đây!” Hoa Thiển thúc giục: “Ta chẳng tin nhiều thuốc thế này mà vẫn không diệt nổi nó!”.

“Nhị phu nhân, thuốc này cũng như con dao hai lưỡi, ngộ nhỡ…” Trúc Diệp do dự.

“Đừng nói nữa!” Hoa Thiển gắt lên: “Ta nhất định phải tống cái đồ quái vật này ra ngoài!”.

“Nhị phu nhân…” Trúc Diệp run lẩy bẩy mang thuốc đến, nhưng Hoa Thiển lại không hề do dự uống một hơi hết sạch.

“Trúc Diệp, đêm nay lão gia không đến đâu phải không?” Hoa Thiển dựa vào giường thở hổn hển.

“Vâng, sáng sớm nay lão gia đã đi rồi, phải nửa tháng sau mới về, công việc trong phủ đều giao cho đại phu nhân.” Trúc Diệp rót tách trà đưa cho Hoa Thiển.

“Aizzz, ta bây giờ cũng nghĩ thoáng rồi, cố ganh đua mà làm gì, cứ bình an thoải mái là được rồi.” Hoa Thiển tiến về phía chiếc giường: “Trúc Diệp à, đêm nay cô ngủ ở đây đi, để ta một mình, ta sợ lắm”.

“Vâng, nhị phu nhân.” Trúc Diệp thổi tắt đèn, nằm xuống cạnh Hoa Thiển.

“Trúc Diệp, ngày mai ta muốn gặp Nhạc Mai Song.” Hoa Thiển mở mắt đăm đăm nhìn vào hư không, trong mắt có chút trống rỗng.

“Nhị phu nhân, là sao?” Trúc Diệp ngạc nhiên nhìn Hoa Thiển, người luôn giữ mối thù địch với đại phu nhân ngay từ lúc mới về, sao bỗng nhiên lại…

“Trúc Diệp, cô cũng thấy đấy, ta mang bầu quái thai, bất kể uống bao nhiêu thuốc phá thai cũng chẳng tống nổi nó đi.” Hoa Thiển đưa tay sờ lên bụng: “Hơn nữa từ sau hôm đóa sen xanh kia biến mất, không biết vì sao mỗi lần sờ lên bụng, ta đều cảm thấy hình dáng góc cạnh cái thứ nằm bên trong dường như giống hệt hoa sen. Mà toàn bộ chuyện này bắt đầu xảy ra từ giấc mơ đó, nên bất kể thật hay không, ta dám chắc con bé Hàn Cốc Liên chẳng phải điềm lành gì đâu”.

“Nhị phu nhân, đừng nghĩ nhiều nữa, mau ngủ đi, ngày mai con sẽ đưa bà đi.” Trúc Diệp nhẹ nhàng giúp Hoa Thiển tém lại mép chăn.



Đêm tối đen như mực, bất chợt cảm thấy có người đang xoa nhẹ lên bụng mình, Hoa Thiển lòng thất kinh mở choàng mắt, nhưng bốn phía chỉ một màu tối tăm, không nhìn thấy thứ gì.

“Trúc Diệp, cô ở đâu thế?” Hoa Thiển quờ tay xung quanh tìm kiếm song hoàn toàn chẳng thấy ai.

“Hoa Thiển, em gái muốn ra rồi!” Một âm thanh lạnh lẽo vang lên. Hoa Thiển hoảng sợ nhìn nụ cười ma quái vừa nứt ra giữa hai khóe môi Hàn Cốc Liên. Con dao găm nhọn trong tay cô bé đang kề sát trên bụng bà ta.

“Không! Cứu với…” Hoa Thiển hét lớn, sau đó chỉ biết trợn trừng mắt nhìn Hàn Cốc Liên dùng dao rạch nguyên một đường dài trên da bụng, rồi xé toác nó ra.

“Ha ha, dì Hoa, em gái xinh quá!” Hàn Cốc Liên thọc thẳng tay vào bụng Hoa Thiển: “Dì Hoa, xem này!”.

“Aaaaa…” Ánh mắt tràn ngập kinh hoàng nhìn “em gái” được ôm gọn trong tay Hàn Cốc Liên, Hoa Thiển thét lên một tiếng lanh lảnh rợn tóc gáy…

“Nhị phu nhân, nhị phu nhân!” Trúc Diệp không ngừng lay Hoa Thiển đang gào thét trong cơn mộng mị.

“Trúc Diệp!” Hoa Thiển sống chết túm chặt lấy vai Trúc Diệp: “Trúc Diệp, cứu ta với! Cứu ta! Cái thai trong bụng ta là đồ quái vật, giúp ta trừ bỏ nó đi, vứt nó đi!”.

“Nhị phu nhân, xin bà bình tĩnh một chút, bình tĩnh một chút!” Trúc Diệp ôm chặt Hoa Thiển đang suy sụp đến cực điểm: “Nhị phu nhân, ngày mai chúng ta đến bệnh viện của người Tây nạo đứa trẻ đi là xong!”.

“Không thể đợi đến mai được, ngay bây giờ, bây giờ ta phải đi ngay!” Hoa Thiển giằng co đòi tuột xuống đất: “Trúc Diệp, mau gọi Lai Phúc chuẩn bị xe, chúng ta đi ngay bây giờ!”.

“Được, được, được! Nhị phu nhân xin đừng sợ, con sẽ đi tìm Lai Phúc ngay!” Trúc Diệp vội vã khoác áo rồi chạy ra ngoài.

“Á… đau quá!” Thốt nhiên, Hoa Thiển ôm lấy bụng ngồi phịch xuống đất: “Người đâu, người đâu mau mau…”.

“Nhị phu nhân, bà sao thế?” Nữ gia nhân già họ Lý nghe tiếng thét vội vã chạy tới: “Nhị phu nhân, bà sắp sinh rồi!”. Nhác thấy máu rịn ra từ thân dưới của Hoa Thiển, bà Lý kêu lên sợ hãi.

“Nhị phu nhân thế nào rồi?” Lát sau Trúc Diệp quay lại, sợ hãi nhìn Hoa Thiển đang ngồi dưới đất.

“Nhị phu nhân sắp sinh rồi!” Bà Lý cùng Trúc Diệp nhanh chóng dìu Hoa Thiển lên giường: “Hay để tôi đi mời bà đỡ tới!”.

“Đừng!” Hoa Thiển đau tới mức toàn thân run rẩy: “Có Trúc Diệp là được rồi, không cần kinh động người khác!”.

“Nhưng…” Bà Lý do dự.

“Bà Lý, bà đứng gác bên ngoài, không cho bất cứ ai vào!” Trúc Diệp đẩy bà Lý ra khỏi phòng: “Ở đây có tôi là được rồi!”, nói xong tiện tay đóng sập cửa lại…

“Ư… ư…” Nửa giờ đồng hồ đã trôi qua, trong phòng không ngừng vọng ra những tiếng kêu mơ hồ của Hoa Thiển, như thể bà ta đang cắn chặt thứ gì đó. Bà Lý ở bên ngoài lòng như lửa đốt song không dám vào trong.

“Á!” Một tiếng thét, nhưng lại phát ra từ Trúc Diệp.

“Sao thế?” Bà Lý không nhịn được nữa, bèn đẩy cửa chạy vào. Trong phòng, sắc mặt Trúc Diệp trắng bệch đứng sững cạnh giường, hai tay bịt chặt miệng, còn Hoa Thiển ở trên giường thì mặt bợt như ma. Nhìn theo ánh mắt của Hoa Thiển, bà Lý thất kinh đến toát mồ hôi.

Nằm trong vũng máu là đóa sen xanh trong suốt nở rộ bằng miệng bát, chỉ khác với những đóa sen bình thường ở đúng một điểm, ấy là bên trong mỗi cánh hoa đều có khớp xương màu xanh nhạt.

“Ha ha, em gái ta xinh quá!” Cùng với tiếng cười vui sướng, Hàn Cốc Liên chầm chậm bước vào: “Các người nói có phải không?”.

“Đại tiểu thư…” Bà Lý và Trúc Diệp cùng lúc quay đầu nhìn Hàn Cốc Liên, ý thức trong khoảnh khắc bị ánh mắt đứa bé hút chặt.

“Các người nghe đây, hãy quên sạch toàn bộ điều các người vừa nhìn thấy đi, đứa con của nhị phu nhân đã bị sẩy, bào thai vẫn chưa thành hình được bà Lý chôn cất. Nhớ kỹ chưa?”

“Vâng!” Hoa Thiển kinh hãi nhìn cảnh bà Lý và Trúc Diệp gật đầu lia lịa.

“Dì Hoa!” Hàn Cốc Liên nhặt lấy đóa hoa trong vũng máu, huơ huơ trước mắt Hoa Thiển: “Em gái ta xinh không?”.

Cuối cùng, vì thần kinh phải chịu đựng quá nhiều công kích trong thời gian ngắn, Hoa Thiển té lăn ra ngất xỉu…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 89 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Đông Sương, Eliz, ngocchau711, TuyetThanLe_1304 và 345 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 114, 115, 116

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 250 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 499 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 421 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 389 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 369 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 474 điểm để mua Hà mã lười
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 400 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 310 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 294 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 450 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 442 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 384 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 420 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 332 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 427 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 279 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
LogOut Bomb: o0maiami0o -> Epiphyllum1410
Lý do: :)))
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Hà mã lười
Etalts: mọi người ủng hộ t với nha
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 384 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 623 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 399 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 315 điểm để mua Thỏ nháy nhót

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.