Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 29 bài ] 

Lâu Chủ Vô Tình - Nhất Độ Quân Hoa

 
Có bài mới 31.10.2013, 01:21
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 48265 lần
Điểm: 9.64
Có bài mới [Cổ đại] Lâu Chủ Vô Tình - Nhất Độ Quân Hoa - Điểm: 6
Lâu Chủ Vô Tình


images


Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Công ty phát hành: Đinh Tị

Nhà xuất bản: NXB Văn học

Ngày xuất bản: 14-01-2013



Giới thiệu



Ai, nắm lấy tay ta, níu giữ ta nửa đời cuồng dại;

Ai, hôn lên mắt ta, chở che ta nửa kiếp lênh đênh.

Một vị đại hiệp người người trong bạch đạo kính ngưỡng,

Một nữ ma đầu người người trong hắc đạo sợ run,

Là người không nên gặp, không nên đến gần,

Trò chơi này, liệu cuối cùng ai là người động lòng trước?

Trần duyên phải dứt, dứt không nổi nhung nhớ.

Phàm tâm phải tuyệt, tuyệt không hết chân tình.

Trước cửa núi nghiêm trang, là ai nhẹ khép?

Phật pháp cao thâm, muôn đời khó thấu, liệu chàng thấu được bao nhiêu?






Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Minhnguyet55, Yenxinhgai, cherry199757, saoxoay, secretsmile, trankim

Có bài mới 31.10.2013, 01:26
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 48265 lần
Điểm: 9.64
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Lâu Chủ Vô Tình - Nhất Độ Quân Hoa - Điểm: 10
Chương 1: Lần đầu gặp gỡ



“Bé con, đến đây vui vẻ với đại gia ta nào.” Túy Dương Liễu không ngờ nơi trấn nhỏ này cũng có giai nhân, nếu đã gặp mà không xuống tay, há chẳng phải uổng cho danh hiệu “thần hái hoa” của hắn sao?

Nữ tử trước mặt mặc bộ váy lụa màu trắng, mái tóc dài màu xám bạc mê người. Đối diện với sự đùa cợt, nàng chỉ nhếch môi cười: “Gia muốn vui vẻ cùng tiểu nữ thế nào đây?”

Túy Dương Liễu cười suýt sái quai hàm: “Đương nhiên là dẫn nàng tới nơi không có ai làm phiền, sau đó cởi áo...”

Nữ tử kia không để hắn nói hết câu, cong vành môi khẽ cười: “Sao gia chỉ nói mà không làm?”

Túy Dương Liễu sững sờ, thầm nghĩ nữ tử này còn dạn dĩ hơn cả mình. Trước mặt có đóa hoa xuân, hắn sao có thể kiềm chế nổi, lập tức ôm nàng, rất nhanh đã bay tới Phượng Hoàng cốc. Túy Dương Liễu hắn cũng có thể coi là tuấn tú, nhưng giờ đây trong mắt tràn ngập vẻ dâm tà, hai tay bắt đầu cởi y phục giai nhân. Nàng cười nhạt nhưng đầy quyến rũ, mặc cho hắn đè xuống đất. Túy Dương Liễu hôn một đường từ cổ áo nàng đi xuống, đột nhiên eo tê dại, cả người bất động.

Bởi vậy, Túy Dương Liễu, kẻ trước giờ từng bẻ hoa vô số lần, bỗng thầm kinh ngạc, hắn không hề nhìn rõ nàng ra tay thế nào!

Nữ tử từ từ đè lên hắn, nở nụ cười tà mị. Đôi tay nàng chậm rãi từ lồng ngực hắn trượt xuống dưới, lướt qua ngực, qua bụng, ánh mắt như chơi đùa với thú cưng kia khiến Túy Dương Liễu đột nhiên nhớ ra, không nhịn được run lên: “Lãnh Phi Nhan! Ngươi là Lãnh Phi Nhan! ! !”

Nàng cười nhẹ, như tiên nữ mắc đọa giữa biển cả xanh rì. Túy Dương Liễu phát hiện cả người ấm ướt, không cách nào chịu đựng được nữa.

Nữ tử kia phiền chán bịt mũi lại, lôi ra một sợi tơ đỏ từ tay áo, chậm rãi cuốn quanh cổ hắn. Cảm thấy sợi tơ dần dần siết chặt lại, hô hấp khó khăn, Túy Dương Liễu ra sức muốn giải huyệt, nhưng cách nàng điểm huyệt vô cùng cổ quái.

Trước mặt hắn bắt đầu trở nên trống rỗng, chỉ thấy đôimắt kia, mang ý cười như nước trong veo, sau cùng chìm trong tăm tối.

Lãnh Phi Nhan thờ ơ nhìn con mồi ngừng giãy giụa, từ từ đứng dậy. Bầu trời Phượng Hoàng cốc rất xanh, hoa cỏ tốt tươi, hương thơm ngào ngạt. Nàng khẽ cười ngắm nghía vết lằn đỏ trên cổ người nằm dưới đất, rất lâu sau mới hài lòng rời đi.

* * *

Một thiếu niên thúc ngựa qua như bóng ma nhẹ lướt, nhanh chóng thắng cương dừng lại: “Cô nương!”

Lãnh Phi Nhan ngẩng đầu mỉm cười, trông thấy thiếu niên mặc bộ đồ màu lam, kiếm dài, ngựa tốt, ý chí hăng hái. Nụ cười của chàng chân thành lại nhiệt tình: “Cô nương, nghe nói tên hái hoa tặc Túy Dương Liễu đã bắt một cô gái tới đây, cô nương có trông thấy

Lãnh Phi Nhan đứng giữa cỏ xanh mơn mởn, áo trắng tung bay. Nàng thầm đánh giá vị thiếu hiệp trước mặt, bỗng nhiên hỏi: “Thiếu hiệp tới cứu nàng ấy?”

Vị thiếu hiệp nắm chặt trường kiếm trong tay, nét tự tin trên mặt như ánh dương tỏa sáng: “Đúng vậy. Giết Túy Dương Liễu, cứu người.”

Lãnh Phi Nhan cười thầm. Nụ cười như hoa đinhhương nở rộ, trong sáng thánh khiết. Thiếu hiệp kia bất giác cũng ngây dại vì nàng.

“Quý danh thiếu hiệp là..Lãnh Phi Nhan ngẩng đầu nhìn thiếu niên trên lưng ngựa, nở nụ cười xinh đẹp tự nhiên.

Thiếu niên xoay người xuống ngựa, ôm quyền cao giọng: “Tại hạ Tàng Ca, không biết phải xưng hô với cô nương thế nào?”

“Công tử cứ gọi ta là Ngôn Ngôn.” Lãnh Phi Nhan cười nhìn chàng, rồi nhanh chóng tìm kiếm cái tên này trong trí nhớ: Một thiếu niên mới nổi trên giang hồ, đại công tử của Tàng Kiếm sơn trang. Hành hiệp trượng nghĩa được mọi người ca tụng, làm việc quang minh lỗi lạc, thích kết giao bằng hữu, tác phong nhanh nhẹn, xuất đạo không lâu đã trở thành người trong mộng của vô số tiểu thư khuê các.

“Ngôn Ngôn cô nương.” Tàng thiếu hiệp sau vài lần do dự, không nhịn được hỏi những điều đang nghi ngờ trong lòng: “Sao cô nương lại một thân một mình xuất hiện ở nơi hoang vắng này?”

“Tiểu nữ vốn là nhạc công ở Linh Lung Hoa Giới, mấy hôm trước bị Lý Phủ doãn nhìn trúng, bức gả làm thiếp. Không còn cách nào khác phải chạy trốn, nhưng thân gái một mình, sợ bị bắt lại, đành tìm một con đường hẻo lánhđể đi.” Lãnh Phi Nhan giọng điệu bi ai, khiến thiếu niên lập tức phẫn nộ: “Dưới chân thiên tử lại xảy ra những chuyện thế này sao? Cô nương, sau này có dự định gì?”

Khẽ thở dài, Lãnh Phi Nhan chậm rãi đáp: “Tạm thời đến đâu hay đến đó.”

Thế là vị thiếu hiệp lại nhiệt tình: “Nếu cô nương tin tưởng Tàng Ca, chi bằng đến Tàng Kiếm sơn trang ở tạm, được không?”

Lãnh Phi Nhan nhẹ nhàng khom người: “Ngôn Ngôn đa tạ công tử giúp đỡ.”

Tàng Ca vội đỡ nàng dậy: “Cô nương không cần đa lễ.”

Thế là, một lần bắt chuyện, tự khắc thành công.

Tàng Ca đỡ Lãnh Phi Nhan lên ngựa, còn mình cầm cương đi bộ. Lãnh Phi Nhan khẽ cười: “Thiếu hiệp saong cưỡi ngựa?”

Tàng Ca do dự: “Như vậy e sẽ tổn hại thanh danh của cô nương.”

Lãnh Phi Nhan che miệng cười: “Nhưng thiếu hiệp dắt ngựa đi bộ, bao giờ mới về đến Tàng Kiếm sơn trang?”

Tàng Ca ngẩn người, sau đó ôm quyền nói: “Ngôn Ngôn cô nương, Tàng mỗ đắc tội!” Hai người cưỡi chung một con ngựa, Tàng Ca vừa ôm Lãnh Phi Nhan vừa điều khiển dây cương, ngựa băng băng trên đường. Có lúc hai người khẽ chạm vào nhau, nhưng Tàng Ca luôn giữ phép tắc, không hề vượt quá giới hạn.

Lãnh Phi Nhan cũng không nói gì. Gió lướt qua khẽ khàng, mang theo hương vị của ánh mặt trời.

Lãnh Phi Nhan ở lại Tàng Kiếm sơn trang. Tàng Ca phái Mai Hương, Lan u tới hầu hạ nàng. Lãnh Phi Nhan không nói cho chàng biết, thật ra nàng không cần người khác chăm sóc.

Thỉnh thoảng chàng tới thăm nàng, mang theo những món đồ trang sức tinh xảo. Đôi khi, nàng ngồi trước gương, nhận lấy chiếc trâm vàng từ tay chàng, cười hỏi chàng giúp mình cài lên đầu được không? Chàng vuốt mái tóc dài của nàng, nhẹ nhàng cài trâm, sau đó thất thần một lúc.

Lãnh Phi Nhan đi qua hòn giả sơn cây cỏ um tùm, có tiếng thị nữ thì thầm phía sau: “Nghiên Nghiên, muội có thấy gần đây thiếu trang chủ rất ít ra ngoài không?”

“Ha ha, tỷ không biết rồi, gần đây thiếu trang chủ rất hay thu thập những đồ vật con gái thích, trong khi ngày trước có bao giờ để ý tới đâu?” “ừ, cũng đúng. Từ khi Ngôn Ngôn tiểu thư đến đây, thiếu trang chủ thật sự thay đổi rất nhiều. Muội nói xem, có khi nào thiếu trang chủ phải lòng Ngôn Ngôn tiểu thư không?”

“Nói thừa, Ngôn Ngôn tiểu thư đẹp như tiên nữ, thiếu trang chủ không thích nàng ấy, lẽ nào thích tỷ chắc?”

“Được lắm, nha đầu này, dám cười ta...” Sau đó là tiếng cười đùa ầm ĩ.

* * *

Đêm. Tàng Kiếm sơn trang.

Lãnh Phi Nhan ngồi trước cửa sổ, trong nháy mắt, một hắc y nhân xuất hiện trước mặt nàng, quỳ gối, tay phải đặt trước ngực hành lễ: “Lâu chủ.”

“Sao rồi?”

“Nhiệm vụ đã xong. Nghe nói các chủ Thính Thủy các, Tiêu Tường Anh bị giết trên đường chạy trốn. Yến lâu chúng ta ba người chết, một bị thương n, bốn bị thương nhẹ.”

“Trở về chỗ Hữu sứ báo cáo nhiệm vụ đi.”

“Thuộc hạ đã lệnh cho Hàn Thiết Y trở về.”

Lãnh Phi Nhan khẽ gật đầu, người dưới đất đứng dậy, động tác thành thục giúp nàng cởi bỏ y phục, cho tới khi chỉ còn lại lớp áo lót, hắn chần chừ nhìn Lãnh Phi Nhan, từ từ cởi thắt lưng đen của mình. Nàng đột nhiên nắm chặt tay hắn, nhẹ nhàng ôm hắn vào lòng, hắn im lặng để nàng ôm, ngoan ngoãn như một thú cưng.

Lát sau, Lãnh Phi Nhan cúi đầu hôn nhẹ lên má hắn, giọng nói tuy nhỏ nhưng không cho phép người khác trái lệnh: “Về đi.”

Ảnh mắt hắc y nhân bồng lóe lên, khom người dạ một tiếng, sau đó biến mất trong đêm tối.

Nếu có người nhìn thấy cảnh này, nhất định sẽ kinh hãi mà chết.

Hắc y nhân cao lớn kia chính là sát thủ số một của Yến lâu - Thất Dạ. Giang hồ đồn đại, Thất Dạ đã ra tay, không người nào sống sót.

Còn Yến lâu, chính là tổ chức sát thủ duy nhất ở Viêm triều có thể chống lại Nhật Nguyệt thần giáo. Nghe đồn sát thủ ở đó nhiều không kể xiết, chủ yếu thực hiện tất cả những giao dịch có thể dùng vũ lực giải quyết như: Ám sát, bắt cóc, bức cung, bảo tiêu...

Còn Lâu chủ, Lãnh Phi Nhan là yêu nữ khiến giang hồ chỉ mới nghe danh đã biến sắc, rất ít người trông thấy diệnmạo thật của nàng, bởi những người từng gặp nàng đều không thể nói được nữa.

Trên bảng xếp hạng sát thủ mồi năm đều có chú thích như sau: “Bảng này không bao gồm Lãnh Phi Nhan.”

Nàng có một sở thích khiến người ta khó hiểu: Dùng tơ đỏ hành hạ mỹ nam, ngắm nghía con mồi của mình từ từ đau đớn khổ sở cho tới khi tắt thở.

Đã từng có những danh môn chính phái tiến hành vây bắt quy mô tại sào huyệt của nàng, nhưng đều không thành công, ngược lại còn chọc giận Lãnh Phi Nhan trong lúc phẫn nộ giết chết chưởng môn vài phái. Từ đó không ai dám ra mặt nữa.

Nếu nói Đông Phương Bất Bại là thần, vậy Lãnh Phi Nhan chính là ma. Giang hồ đánh giá Lãnh Phi Nhan chỉ có mấy chữ: Nữ ma đầu, giết người không chớp mắt, rất hiệu quả trong việc dỗ dành trẻ con ngừng khóc lúc nửa đêm.

Lãnh Phi Nhan nằm xuống giường, gối đầu lên hai tay ngắm nhìn màn đêm ngoài cửa sổ chuyển màu lam nhạt. “u thử một lần xem sao”, nàng chợt nghĩ.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 31.10.2013, 01:27
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 48265 lần
Điểm: 9.64
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Lâu Chủ Vô Tình - Nhất Độ Quân Hoa - Điểm: 11
Chương 2: Hôn lên mắt nàng


Tàng Ca đến từ rất sớm, khi ấy Lãnh Phi Nhan mới ăn sáng xong. Chàng đứng sau lưng nàng rất lâu, mới dịu dàng lên tiếng: “Ngôn Ngôn, ta phải ra ngoài vài ngày, sẽ về nhanh thôi, muội nhớ tự chăm sóc bản thân mình.”

Lãnh Phi Nhan nghiêng đầu nhìn chàng: “Có chuyện gì sao?”

Chàng cười xán lạn, như ánh ban mai tháng năm, dịu dàng đáp: “Thính Thủy các bị người ta giết sạch, đồng đạo võ lâm cùng tới xem có giúp được gì không.”

Lãnh Phi Nhan tươi cười, nhảy cẫng lên: “Tàng đại ca, dẫn muội theo với.”

Tàng Ca nhìn nàng khó xử: “Nhưng đường đi vất vả, muội...

Lãnh Phi Nhan ôm lấy cánh tay chàng, cười duyên: “Tàng đại ca sẽ chăm sóc muội, đúng không?”

Tàng Ca giỏi dùng kiếm, cánh tay và cơ bắp rắn chắc, lúc này một tay bị Lãnh Phi Nhan ôm lấy, cảm giác mềm mại vô cùng, khiến cho một thiếu hiệp luôn đứng đắn giữlễ tim đập loạn nhịp, không thể nói lời cự tuyệt. Chàng khẽ nói: “Mau đi thu dọn hành trang, ta đợi muội.”

Lãnh Phi Nhan nhanh chóng sắp xếp đồ đạc, Tàng Ca dường như vẫn cảm nhận được cảm giác mềm mại khẽ xuyên qua lớp áo len lỏi vào trái tim mình. Ngắm giai nhân áo trắng trong phòng bận rộn như cánh bướm, lòng chàng dâng lên cảm giác dịu dàng khó tả.

Hai người vẫn cưỡi chung một con ngựa. Lãnh Phi Nhan uể oải dựa vào lòng chàng. Trên người chàng có hương vị nhẹ nhàng khoan khoái, ấm áp dễ chịu. Tàng Ca mặc kệ nàng tựa lưng, thật kỳ lạ, nếu các cô nương khác làm vậy trước mặt chàng, chàng sẽ cảm thấy nàng ta thật dễ dãi. Nhưng Ngôn Ngôn luôn khiến cho chàng có cảm giác trìu mến trong lòng. Chỉ vài ngày ở chung ngắn ngủi, chàng không biết mình đã có bao nhiêu tình cảm với nàng.

Một tay nắm dây cương, một tay vuốt mái tóc dài mềm mại của nàng, chàng nuông chiều hỏi: “Mệt không?”

Người trong lòng không rõ gật đầu hay lắc, mơ hồ đáp: “Buồn ngủ.”

Dáng vẻ yêu kiều đó, khiến Tàng Ca cảm thấy tim mình mềm nhũn ra, dịu dàng vỗ về nàng: “Ta đi thuê xe ngựa.” Mất ba ngày, Tàng Ca mới đến nơi.

Xe ngựa dừng lại trước Thính Thủy các, Tàng Ca ngắm giai nhân đang say ngủ như đóa hải đường giữa xu nhẹ nhàng xuống xe. Trên đường vào, không ít người quen biết chàng, m minh chủ của Thiên Đạo Minh đã sai người khám nghiệm thi thể. Tàng Ca quan sát những thi thể nằm ngổn ngang trên mặt đất, có thể thấy hung thủ ra tay rất tàn nhẫn, tất cả đều bị một kiếm đoạt mạng, hơn nữa số người tới không vượt quá hai mươi tên.

Mọi người ở đây sắc mặt nghiêm trọng, không ai có thể tưởng tượng được cảnh chỉ hai mươi tên sát thủ có thể hủy diệt toàn bộ Thính Thủy các này. Toàn bộ các, chắc cũng phải tới một, hai trăm người chứ?

Ẩm minh chủ tháo chiếc móc vàng trên tường xuống: Phi Yến khấu, Yến lâu.

Không ai dám nói ra hai từ này, đây là điều cấm kỵ trên giang hồ.

“Tàng Ca, dựa vào vết thương có thể nhận ra những tên vô lại đó dùng chiêu gì không?” Ẩm minh chủ cố gắng trấn tĩnh nói.

Tàng Ca cúi người quan sát vết thương chí mạng như vết son kia, giọng nói tự tin: “Có thể.”

m minh chủ gật đầu, vô cùng hài lòng với thiếu thiên này. Đúng là sóng sau xô sóng trước: “Vậy nơi này giao cho cậu, bổn minh chủ hy vọng trong năm ngày có thể tìm được cách thức ra tay của chúng, để có thể đưa ra đối sách thương lượng cùng võ lâm đồng đạo.”

“Tàng mỗ nhất định cố gắng hết sức.” Tàng Ca ôm quyền, vẻ mặt nghiêm túc tràn đầy chính khí.

Tàng Ca trước giờ luôn giữ chữ tín, vì thế mấy ngày này đều dành phần lớn thời gian ở Thính Thủy các. Chàng có chút hối hận khi đưa Ngôn Ngôn theo, nhưng cũng không thể để một cô nương ở nơi toàn mùi máu tanh thế này được.

Hơn nữa, nhìn bóng dáng xinh đẹp tựa trăng kia, chàng sao có thể để nàng lại đây.

Tàng Ca thuê một gian phòng tại khách điếm gần đó, sắp xếp cho Lãnh Phi Nhan ở lại. Nàng chỉ thản nhiên: “Muội đi với huynh.”

Tàng Ca âu yếm vuốt tóc nàng: “Muội sẽ bị dọa sợ đấy, nghe lời ta đi.”

Nàng vẫn kiên quyết: “Muội đi với huynh.”

Tàng Ca cuối cùng đấu không lại nàng, đành dẫn nàngvào Thính Thủy các. Dù đã chọn đi vào ban ngày, nhưng chàng vẫn lo sẽ khiến nàng hoảng sợ. Lãnh Phi Nhan lặng lẽ theo sau, vết máu đã khô đen trên tường cho thấy sự thảm khốc lúc bấy giờ.

Nàng khẽ đảo qua hiện trường, thấy có dấu vết ra tay của Thất Dạ, Trường Phong cùng hai mươi sát thủ. Tàng Ca vừa đi vào trong, vừa để ý sắc mặt nàng, lo lắng không yên, hỏi: “Hay muội ra ngoài đợi, ta sẽ cố gắng xong sớm ra với muội, được không?”

Lãnh Phi Nhan ngẩng đầu nhìn, thấy vẻ mặt chàng chân thành, lại cười nói: “Ngôn Ngôn không phải tiểu thư khuê các yếu đuối. Năm ấy Kim Lăng lụt lớn, người chết còn nhiều hơn so với bây giờ. Muội... muội cũng là kẻ may mắn sống sót từ đống xác chết đó thôi.”

Tàng Ca thấy nàng quả thật không sợ hãi, trong lòng lại tăng thêm vài phần hảo cảm, giọng nói càng dịu dàng: “Vậy ta đi làm việc, muội theo sau ta.”

Lúc mới gặp, Lãnh Phi Nhan chỉ cảm thấy chàng là kẻ dòng dõi thế gia thừa nhiệt huyết, dựa vào gia môn mà có chút thanh danh. Giờ mới thấy chàng trầm tĩnh, từ tốn lật từng trang giấy dưới đất, nhúng bút vào nghiên mực, vô cùng chăm chú miêu tả những chiêu thức tàn sát kia.

Nàng lặng lẽ ngồi bên cạnh, máu tanh xung quanhkhông hềÁnhhưởng đến chàng. Những đường nét dần hiện lên trên giấy, có thể thấy những chiêu thức trong kiếm phổ từ từ xuất hiện.

Lãnh Phi Nhan cảm thấy rất thú vị mỉm cười, quả thật đây chính là kiếm pháp nàng đích thân truyền thụ cho sát thủ Yến lâu - Lang Yến Nam Phi.

“Tàng Ca”, Lãnh Phi Nhan nhìn chàng đang chăm chú hạ bút. Ánh sáng nhạt theo bức tường đổ len lỏi chiếu vào, gương mặt tuấn tú của chàng cũng như được nhuộm vàng dưới ánh nắng: “Dựa vào vết thương và hiện trường, huynh có thể vẽ lại những chiêu thức hai bên giao đấu sao?”

Chàng không dừng bút, nụ cười ấm áp khiêm tốn: “Nếu hiện trường không bị phá hủy quá nhiều, thường có thể vẽ lại được tám phần.”

Lãnh Phi Nhan nhìn Lang Yến Nam Phi đang hiện lên, nào chỉ có tám phần. Nàng nhẹ nhàng giúp chàng vén phần tóc lòa xòa trước trán: “Vậy có phải huynh giữ trong tay rất nhiều tuyệt kỹ của các môn phái không?”

Tàng Ca cười trêu nàng: “Sao, Ngôn Ngôn cũng thích bí kíp?”

“Không, muội chỉ đang nghĩ, nếu vậy thân thủ củahuynh phải rất bất phàm.”

Tàng Ca ngẩng đầu nhìn nàng, con ngươi trong veo như nước, rót thêm vào ánh quang vàng nhạt, ở nơi đó có thứ chính khí hiệp nghĩa Lãnh Phi Nhan chưa từng thấy qua, chàng dửng dưng đáp: “Thật ra Tàng Ca chưa từng nghĩ sẽ luyện các loại võ thuật đỉnh cao, hơn nữa trong giang hồ, cao thủ vô số.” Chàng cười rất thoải mái, trong sáng như ánh ban mai tháng năm: “Tàng Ca cũng không thích cái danh đại hiệp đầy máu tanh này, chỉ tiếc người trong giang hồ, một khi đã gặp, khó tránh khỏi phải can dự vào một số việc .”

Chàng gác bút đứng dậy, chăm chú nhìn Lãnh Phi Nhan, đôi mắt bồng sáng lên: “Thật ra... nếu được lựa chọn, ta nguyện sóng vai cùng hồng nhan tri kỉ, nàng nắm tay ta, neo ta nửa đời phiêu bạt, ta hôn mắt nàng, che nàng nửa kiếp lênh đênh.”

* * *

“Nàng nắm tay ta, theo ta nửa đời phiêu bạt, ta hôn mắt nàng, che nàng nửa kiếp lênh đênh.” Lãnh Phi Nhan buông thõng tay đứng đó, mái tóc đen tung bay, vạt áo phất phơ, khẽ lẩm bẩm.

Tàng Ca ngơ ngẩn nhìn nàng, ở nơi ngập tràn máu tanh và ánh sáng này, nàng như viên ngọc quý, đẹp tựa tiên nữ giáng trần. Bàn tay dính đầy mực đen kia khẽ vuốt lên mái tóc dài, vẻ mặt Tàng Ca kiên quyết: “Ngôn Ngôn, muội bằng lòng gả cho ta không?”

Lãnh Phi Nhan đứng yên chồ cũ, chàng cũng cảm thấy hình như mình có phần đường đột, vội vàng thu tay về: “Không sao, Ngôn Ngôn, ta không muốn ép muội.” Lãnh Phi Nhan mỉm cười nắm lấy bàn tay đang thu về kia: “Được.”

Tàng Ca ngỡ mình nghe nhầm, mãi sau mới đưa tay ôm nàng vào lòng, nhẹ nhàng hôn lên mắt nàng: “Ngôn Ngôn, Tàng Ca nhất định sẽ quý trọng muội, cả đời này không xa, không rời.”

Lãnh Phi Nhan vuốt mặt chàng, giọng nói không chút cảm xúc: “Cho dù xảy ra chuyện gì, cả đời cũng không xa, không rời?”

Tàng Ca nghiêm túc gật đầu, vô cùng kiên định: “Cho dù xảy ra chuyện gì, cả đời nguyện không xa, không rời.”

“Huynh không hối hận?”

“Không hối hận.”

“Tàng Ca, hãy nhớ kỹ những lời huynh nói hôm nay.”

“Ta sẽ nhớ kỹ.”

“Vậy huynh vẽ đi, muội đói rồi, nhanh lên chúng ta cùng đi ăn.”

“Đi luôn bây giờ đi.”

“Nhưng...”

Trong lúc Lãnh Phi Nhan còn do dự, Tàng Ca cười phá lên: “Không thể để thê tử yêu quý của ta đói chết được.”

Ngày hoàn thành bản vẽ, Tàng Ca mua rượu tế mọi người trong Thính Thủy các. Chàng cùng với thiếu chủ Thính Thủy các từng có duyên gặp mặt vài lần, vô cùng khâm phục thân thủ và lòng dũng cảm của hắn, không ngờ trong nháy mắt đã cách biệt âm dương.

Lãnh Phi Nhan nhìn chàng rót rượu tế. Tàng Ca quay người ôm nàng lên xe ngựa. Dựa vào lồng ngực rắn chắc, Lãnh Phi Nhan nghe thấy chàng khẽ ngâm:

Mười bước giết một mạng, ngạo nghễ chốn cung Tần.

Gió thổi đạn không bay, thânÁnhkhẽ nhẹ nhàng.

Giang sơn bề bộn, thức tỉnh tri kỷ đã rời xa.

Ôm bảo đao ca khóc mộng tàn trong giây lát,

Tung hoành ngang dọc, bồng chốc hóa tay không.

Trầm mặc tựa lan can, thổi khúc tam lộng: Hỏi anh hùng, anh hùng nơi đâu?

Có lẽ do rượu mùi rượu quá nồng, nàng đột nhiên đưa tay ôm lấy chàng, vùi mình vào lòng chàng. Chàng là chính nhân quân tử khiến người ta phải nghiêng mình thán phục, cả về nhân cách và sức hấp dẫn. Trên người chàng, có sự hiệp nghĩa và nhiệt huyết từ lâu đã phai mờ trong lòng Lãnh Phi Nhan.

Trái tim đang đập mạnh mẽ này, dung nạp đại nghĩa trong thiên hạ, sục sôi dòng máu nam nhi, cũng chứa chan tình cảm nam nữ thường tình.

Nhiều năm chém giết trong máu tanh, Lãnh Phi Nhan đã học được cách giấu đao nhọn trong nụ cười, học được cách luôn giữ vẻ mặt ung dung thản nhiên, cũng học cách không tin tưởng bất cứ người nào, ngay đến kẻ thù còn cảm thấy nàng quá tàn nhẫn. Nàng nuôi nhiều nam sủng, có lúc nàng cảm thấy thứ mình đang ôm trong lòng không phải người, có lẽ đó chỉ là con chó con mèo, tiếp cận nàng vì nhiều mục đích khác nhau, để rồi cuối cùng, bị chết hoặc ra đi cũng vì nhiều nguyên nhân khác nhau.

Ở Yến lâu, nàng chính là thần. Không ai dám nghịch ý thần, không ai dám bình luận đúng sai, cũng không ai có thể hiểu được sự lạnh lẽo cô đơn của thần.

Còn giờ đây, có một người đang ôm nàng trong lòng, nói sẽ che chở nàng trải qua nửa kiếp lênh đênh. Lãnh Phi Nhan ngẩng đầu nhìn gương mặt trẻ trung, khẽ cười, ý vị mơ hồ không rõ.

* * *

Hai người cùng cưỡi ngựa trở về Tàng Kiếm sơn trang.

Đêm, mưa to, chớp giật sấm rền. Lãnh Phi Nhan yên lặng đứng trước cửa sổ, nhìn bầu trời mưa giăng khắp lối. Bên ngoài, Tàng Ca đang do dự, vừa định xoay người rời đi, đẩy cánh cửa ra.

Sấm chớp đan xen, tia sáng chợt lóe, hai người đều chìm trong bóng tối. Tàng Ca cảm thấy giọng nói của mình có vẻ khác thường: “Ta..” Thật ra chàng lo nàng sẽ sợ hãi nên chạy qua xem sao, giờ thấy nàng vô cùng bình tĩnh, lại không biết phải mở miệng thế nào.

Lãnh Phi Nhan bồng vươn tay ôm lấy cổ chàng, Tàng Ca chỉ cảm thấy có mùi đàn hương thoang thoảng xông vào cánh mũi, cả người nóng bừng, biết là thất lễ nhưng lại không nỡ đẩy đôi tay đang quấn quanh cổ kia ra.

Lãnh Phi Nhan ngẩng đầu hôn lên môi chàng, hơi thở chàng tươi mát, trong lành như gió tháng tư, lại như mang theo hương vị của ánh dương, khiến nàng có chút lưu luyến. Tàng Ca nghiêng người tựa mình vào cửa, để mặc nàng ôm, mỹ nhân trong lòng, hơi thở thêm dồn dập, chỉ một nụ hôn, khiến chàng thấy chuyện nam nữ trước kia mình chưa từng nghĩ tới lại có thể mê hồn đến vậy.

Tay ôm lấy eo nàng, Tàng Ca cảm thấy nơi nào đó trên người mình như đang muốn thoát ra. Làm sao chàng không biết mình đang luống cuống, nhưng người trong lòng nhiệt tình như lửa, vậy là trái tim chàng thầm vứt bỏ vài phần nghiêm khắc với bản thân. Dù gì cuối cùng, rồi nàng cũng sẽ gả cho mình, chẳng phải sao?

Nghĩ vậy, chàng không do dự nữa, xoay người đặt nàng lên khung cửa, hôn nhẹ xuống chiếc cổ và khuôn ngực trắng ngần của nàng.

Y phục trút xuống, gió mát lùa vào, Lãnh Phi Nhan chợt cảm thấy hơi lạnh, cả người khẽ run lên. Tàng Ca ôm lấy nàng, nhanh chóng đóng cửa lại, đè nàng xuống giường.

Có lẽ do lần đầu, Tàng Ca không thể kéo dài được lâu. Lãnh Phi Nhan cũng không muốn chàng rời đi như những nam sủng khác, sấm chớp đan xen trong đêm tối, hai người yên lặng ôm nhau, nhưng đều không ngủ.

Tàng Ca vuốt tóc nàng trìu mến: “Ngôn Ngôn, ngày mai ta sẽ bắt đầu chuẩn bị hôn lễ.” Lãnh Phi Nhan chỉ ôm chặt lấy eo chàng, thì thầm: “Đừng nói gì.” Trời tờ mờ sáng, Tàng Ca đứng dậy rời đi, phát hiện nàng đã tỉnh, liền mỉm cười hôn lên trán nàng: “Người khác nhìn thấy sẽ không hay, vẫn còn sớm, muội ngủ tiếp đi.”

Lãnh Phi Nhan cũng không để ý tới chàng nữa, cứ thế ngủ tiếp.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Sadoa, Ta mê Thần Quân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 29 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Đông Sương, Eliz, ngocchau711, TuyetThanLe_1304 và 345 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 114, 115, 116

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 250 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 499 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 421 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 389 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 369 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 474 điểm để mua Hà mã lười
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 400 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 310 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 294 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 450 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 442 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 384 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 420 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 332 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 427 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 279 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
LogOut Bomb: o0maiami0o -> Epiphyllum1410
Lý do: :)))
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Hà mã lười
Etalts: mọi người ủng hộ t với nha
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 384 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 623 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 399 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 315 điểm để mua Thỏ nháy nhót

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.