Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 99 bài ] 

Đế hoàng phi - Hoại Phi Vãn Vãn

 
Có bài mới 05.07.2013, 00:49
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 13.02.2013, 02:06
Bài viết: 3728
Được thanks: 10164 lần
Điểm: 13.47
Có bài mới [Cổ đại] Đế hoàng phi - Hoại Phi Vãn Vãn - Điểm: 9
images


Tác giả: Hoại Phi Vãn Vãn.

Dịch giả:

Công ty phát hành: Đinh Tị

Nhà xuất bản: NXB Thời Đại

Ngày xuất bản: 06-2013


Giới thiệu:

Cuốn tiểu thuyết của tác giả Trung Quốc Hoại Phi Vãn Vãn lột bỏ lớp vỏ bọc hào nhoáng để lộ cuộc sống sôi sục bên trong một triều đại phong kiến Trung Hoa.

Nhân vật chính của tiểu thuyết là Lệnh Viên, bối cảnh diễn ra ở năm Càn Ninh thứ sáu. Lệnh Viên được Thái hoàng thái hậu phong cho làm Giám quốc đại trưởng công chúa của triều Bắc Hán, quyền khuynh thiên hạ. Thế Huyền, cháu của Lệnh Viên lên làm hoàng đế nhưng quyền lực thật sự nằm trong tay của Lệnh Viên, dẫn tới việc Thế Huyền luôn phải tìm cách chống đối Lệnh Viên nhằm giành lại quyền lực. Lệnh Viên vừa đảm trọng trách gánh vác cả thiên hạ, vừa phải gồng mình đối phó với những âm mưu, thủ đoạn chốn cung đình nhằm hạ bệ nàng.

Theo thời gian, người cháu Thế Huyền dần trở nên yêu thương cô của mình. Lệnh Viên tưởng trút được gánh nặng giang sơn trên vai khi bị tước đi quyền lực. Thế nhưng, sóng gió chưa ngừng. Năm Càn Ninh thứ 10, triều Bắc Hán đối mặt với thù trong, giặc ngoài. Viễn cảnh mất nước hiển hiện trước mắt khiến Lệnh Viên phải gạt hạnh phúc cá nhân, sang Nam Việt cầu thân với hoàng tử Dận Vương, mong tìm đồng minh cho nhà Bắc Hán.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn cuckicoi về bài viết trên: Bùi Thanh Sơn, Heo Xanh, Lynazon, Mie Mizuka, Nguyêtle, nantrang, ★susu★

Có bài mới 05.07.2013, 10:31
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 13.02.2013, 02:06
Bài viết: 3728
Được thanks: 10164 lần
Điểm: 13.47
Có bài mới Re: Đế hoàng phi - Hoại Phi Vãn Vãn - Điểm: 11
Chương 1.

Tháng chạp năm Càn Ninh thứ sáu, tại kinh đô Thịnh Kinh của Bắc Hán triều.

Quá nửa đêm.

Trời không trăng. Gió lớn.

Những bông tuyết bay lất phất giữa không trung, bám vào má người ta mang tới cái lạnh thấu tâm can. Đám thị vệ gác thành tay cầm binh khí, hờ hững nhìn chiếc xe ngựa vừa dừng lại bên cạnh.

Vệ sĩ lệnh, tay cầm kiếm, rảo bước đi tới, chỉ thấy chiếc rèm xe nặng nề trước mặt được nhẹ nhàng vén lên, từ bên trong lộ ra mấy ngón tay thon dài, trắng muốt. Lúc này, mọi thứ xung quanh đã bị tuyết trắng bao phủ, nhưng vệ sĩ lệnh không thể phân biệt được rốt cuộc là tuyết xung quanh hay những ngón tay nõn nà như ngọc kia trắng hơn.

Đột nhiên, ánh mắt hắn trầm hẳn xuống, không ngờ thứ trong bàn tay kia lại là lệnh bài mà Thái hoàng thái hậu ngự ban.

Vệ sĩ lệnh bất giác ưỡn thẳng lưng hùm, nhìn chiếc xe ngựa trước mặt với vẻ kính sợ, sau đó liền khoát tay, ra hiệu cho đi.

Cửa thành lại đóng chặt, nơi chiếc xe ngựa vừa dừng lại lúc này chỉ còn lại hai hàng vết bánh xe kéo dài về phía xa. Chỉ trong chốc lát, hai hàng vết bánh xe ấy cũng bị tuyết trắng phủ chẳng còn dấu tích.

Vệ sĩ lệnh thở dài, giữa không gian tăm tối, hơi thở của hắn kết thành một làn trắng bạc. Hắn không kìm được xoay người lại, đưa mắt nhìn về hướng hoàng thành ở đằng xa. Giữa màn đêm, lúc này tất cả cảnh vật đều ẩn mình chẳng còn bóng dáng. Trong đáy mắt vệ sĩ lệnh lấp lánh những tia sáng sắc bén, Thịnh Kinh đêm nay không biết sẽ xuất hiện một cơn phong ba bão táp ghê gớm đến mức nào.

Trên đường chẳng có bóng người qua lại, giữa sự tịch mịch chỉ có tiếng bánh xe cót két lăn đi, cùng với tiếng vó ngựa lộc cộc đạp xuống mặt đường.

Trong xe, giữa làn ánh sáng lờ mờ, có thể nhìn thấy thấp thoáng hai bóng người ngồi nghiêm trang. Nhìn thân hình bọn họ, dường như là một nam, một nữ.

Cả hai đều không hề lên tiếng, trong tĩnh lặng, ngay cả những tiếng thở của bọn họ cũng bị âm thanh từ bên ngoài xe ngựa nhấn chìm.

Xe ngựa dừng lại phía trước dịch quán, chỉ nghe thấy một loạt tiếng bước chân vang lên dồn dập, ngay sau đó là tiếng hô cung kính của người bên ngoài: “Cung nghênh Trưởng công chúa và Phò mã!”

Tấm rèm xe ngựa nặng nề được vén lên, bên trong là một nam tử gầy gò, trên người mặc trường bào màu xanh bình dị. Bàn tay ngọc ngà của Trưởng công chúa đặt giữa lòng bàn tay y, đôi ủng da hươu đạp xuống nền tuyết, âm thanh giòn tan vang lên kèm theo tiếng nước chảy tí tách vọng lại từ phía chiếc đồng hồ nước đằng xa, lại càng khiến lòng người thêm kinh sợ.

Gã thái giám quỳ trước xe không kìm được ngước mắt nhìn lên, thân hình yểu điệu của nữ tử đó liền đập vào mắt hắn.

Làn da trắng mịn, cổ trắng thon dài, răng ngà rạng rỡ, tóc dài, mi cong, cười tươi như hoa nở…
Có thầy tướng từng phán rằng, phàm nữ tử nào đẹp quá, ấy là cái họa.

Mà nữ tử này so với sáu năm trước quả là càng thêm kiều diễm.

Trưởng công chúa đã tỉnh táo trở lại sau phút chốc thẫn thờ, rồi nàng hơi cau mày, khẽ hé cặp môi son: “Đã là Thái hoàng thái hậu triệu gấp, tại sao còn phải tới đây trước?”

Gã thái giám vội vàng đứng dậy, cung kính đáp: “Bẩm Trưởng công chúa, Thái hoàng thái hậu có dặn, trước tiên hãy mời Phò mã gia nghỉ ngơi ở dịch quán, rồi đưa Trưởng công chúa vào cung.” Vừa nói gã vừa liếc mắt nhìn đám người bên cạnh, lập tức có người bước tới mời Phò mã vào dịch quán.

Trong lòng Trưởng công chúa thoáng cảm thấy nghi hoặc, ánh mắt nhìn lướt qua khuôn mặt của Phò mã, thấy y khẽ nở một nụ cười ôn hòa, thấp giọng nói: “Mau đi đi, đừng để Thái hoàng thái hậu phải đợi lâu!”

Lần này nàng không lên xe ngựa nữa, ánh mắt liếc qua bên cạnh, thấy một chiếc kiệu màu xanh có nóc mạ vàng đã dừng ở đó. Gã thái giám cẩn thận đỡ nàng lên kiệu, rồi một giọng nói the thé vang lên: “Khởi kiệu…”

Phò mã vẫn đứng ở cửa, cho đến khi chiếc kiệu dần biến mất trong bóng tối mới chậm rãi xoay người.

* * *

Hoàng cung Bắc Hán.

Trong cung Hy Hòa sáng trưng đèn đuốc, cách lớp màn sa mỏng manh, đám cung nữ, thái giám không ngớt ra vào. Các thái y đang quỳ trước chiếc giường phượng mạ vàng, ai nấy đều tỏ ra đã hết cách.

Bên trong chiếc màn màu đỏ thỉnh thoảng lại vọng ra tiếng ho khù khụ. Dương Ngự thừa đứng chờ bên ngoài nhíu chặt đôi mày, đã mấy lần muốn bước vào trong nhưng rồi kìm lại được.

Ngước mắt nhìn lên, ánh mắt y bắt gặp hai người đang vội vã từ ngoài cung Hy Hòa đi vào, đi trước rõ ràng là gã thái giám vừa được phái đi đón Trưởng công chúa. Dương Ngự thừa sững sờ, ánh mắt dừng lại trên chiếc váy phù dung của nữ tử đi sau mà không cách nào dời đi được nữa.

Từ xa, Trưởng công chúa cũng đã nhìn thấy nam tử đang đứng ngay ngoài cửa đó. Trên người y mặc triều phục trang trọng, khi nàng đi tới trước mặt y, thấy bàn tay y bất giác nắm chặt, hằn rõ gân xanh.

Trưởng công chúa không nói gì, chỉ vội vã bước vào trong.

“Mẫu hậu…”

Một tiếng gọi khẽ vang lên khiến tất cả mọi người trong phòng đều chấn động, liếc mắt về phía nữ tử vừa đi vào. Chỉ thấy ánh mắt nàng trong veo, răng ngà trắng muốt, mái tóc dài buông xõa qua vai, dáng vẻ phong trần, bụi bặm nhưng lại không tỏ ra ủ rũ, mỏi mệt. Nơi đáy mắt nàng còn ẩn chứa những tia sáng sắc bén khiến mọi người chỉ thoáng liếc qua rồi không ai dám nhìn thẳng.

Trưởng công chúa đưa tay vén bức màn màu đỏ nhưng lại không treo vào chiếc móc ngọc cạnh giường, mà để nó nhẹ nhàng buông xuống ngay sau lưng, tựa như muốn ngăn cách bản thân với thế giới bên ngoài.

Bị bệnh lâu ngày, đôi bờ má vốn căng đầy của Thái hoàng thái hậu nay đã hõm xuống, thân thể tuy đang ẩn dưới chiếc chăn nhưng vẫn mang tới cho người ta cảm giác khô gầy, hốc hác. Bà không ngủ, cặp mắt héo hon vẫn đang mở to, nhìn chằm chằm vào đỉnh màn phía trên. Trong đôi mắt ấy dường như không còn chút sức sống, khuôn mặt trắng bệch kia cũng không có vẻ gì giống như của người sống.

Trưởng công chúa cảm thấy lồng ngực mình bức bối, khẽ lay cánh tay của Thái hoàng thái hậu, giọng nói như đang khóc: “Mẫu hậu…” Đôi tay nàng cũng không kìm được cơn run rẩy, đã sáu năm rồi nàng chưa được gặp mẫu hậu. Trước năm mười ba tuổi, bà đưa nàng vào ở trong chùa để cầu phúc cho phụ hoàng, nàng chưa từng trách bà. Nhưng vào năm Càn Ninh thứ nhất, sau khi bị gả cho Hàm Lăng Quận thú và phải rời kinh, trong lòng nàng lại luôn hận bà.
Năm đó, nàng mười lăm, vừa đến tuổi trăng tròn. Thái hoàng thái hậu không coi việc hôn nhân của nàng như một cuộc giao dịch chính trị, nhưng cũng không cho nàng được lựa chọn người nàng thích. Đường đường là Phò mã của Công chúa Bắc Hán lại chỉ là một quận thú nhỏ nhoi, nàng thậm chí còn trở thành vị công chúa bị người dân Bắc Hán coi thường. Ngay đến các quận chúa, tiểu thư bình thường cũng tìm được người chồng tốt hơn nàng. Ngày rời kinh, nàng không hề ngoảnh đầu nhìn Thái hoàng thái hậu lấy một lần.

Nhưng lúc này, khi sắp phải vĩnh biệt người thân, nàng rốt cuộc vẫn không kìm được tiếng khóc nghẹn ngào.

Bàn tay bên dưới chiếc chăn bông khẽ động đậy, Thái hoàng thái hậu liếc nhìn người ngồi bên mép giường, khuôn mặt già nua thoáng hiện một nụ cười, bờ môi trắng bệch khẽ cử động: “Kiều Nhi… Kiều Nhi của ta…”

Bà vẫn gọi nàng bằng tên mụ như trước đây khiến nàng không kìm được nước mắt, làm ướt đẫm hai bờ má, thấm cả vào chiếc áo trên người.

Thái hoàng thái hậu rưng rưng nước mắt, chăm chú nhìn con gái. Bà cảm nhận được sự thương tâm của nàng, thực ra bà cũng thế. Con người dù sống được trăm năm, cuối cùng cũng chẳng thoát khỏi một chữ “chết”.

Cả cuộc đời này, bà chỉ sinh được hai người con, một trai, một gái. Con trai, tất nhiên là Tiên đế, còn Trưởng công chúa là đứa con gái duy nhất của bà, cũng là đứa con út mà bà và Tiên tổ Hoàng đế sinh ra. Bà đã trao cho con trai quyền lực chí cao vô thượng, nhưng lại dồn hết tình cảm cho con gái của mình. Chỉ đáng tiếc, sự khổ tâm của bà không biết đến lúc nào con gái mới có thể hiểu được.

Lần này triệu gấp Trưởng công chúa về kinh, bà cũng không còn nhiều thời gian để giải thích với nàng. Trong lồng ngực bỗng trào lên cảm giác bức bối, bà không kìm được bật ho sặc sụa.
“Mẫu hậu…” Trưởng công chúa khẽ xoa lồng ngực giúp bà rồi quay đầu định gọi thái y, nhưng bị bà nằm lấy bàn tay ngăn lại. Lúc này, tuy bà đang thở dốc từng cơn nhưng giọng nói lại vô cùng bình tĩnh: “Kiều Nhi, những lời mẫu hậu nói với con đêm nay, con phải nhớ kĩ suốt cuộc đời này…”

Lúc này, trong cặp mắt mờ đục của Thái hoàng thái hậu bỗng bừng lên những tia sáng của sự uy nghiêm và trí tuệ, hoàn toàn không phù hợp với dáng vẻ bệnh tật của bà. Trưởng công chúa không khỏi sợ hãi, liền nắm chặt bàn tay bà, khẽ gật đầu, nói: “Mẫu hậu nói đi!”
Bà thở dốc từng cơn, ánh mắt nhìn ra bên ngoài chiếc màn. Trưởng công chúa hiểu ý, liền ngoảnh lại, nói: “Thái hoàng thái hậu có lệnh, các ngươi hãy tạm lui ra!”

Ngay sau đó, bên ngoài chỉ còn lại những tiếng bước chân hỗn loạn, rồi tất cả đều chìm vào yên tĩnh.

Thái hoàng thái hậu chợt rướn người muốn ngồi dậy, Trưởng công chúa không cự lại bà mà đỡ bà dậy, rồi kê vào sau lưng bà một chiếc gối mềm. Bà lại ho lên mấy tiếng, bàn tay đang nắm tay Trưởng công chúa không buông lỏng dù chỉ một chút, rồi khẽ cười một cách khó khăn: “Con người đến kỳ đại hạn, rốt cuộc vẫn không thể cưỡng lại. Chỉ là Hoàng thượng tuổi hãy còn nhỏ, Kiều Nhi, ai gia phong con làm Ngự hoàng Giám quốc Đại trưởng công chúa, con hãy về đây phò tá cho Hoàng thượng đi!”

Trưởng công chúa không khỏi giật mình, thốt lên: “Mẫu hậu, chuyện này…”

“Chuyện này, ai gia đã quyết định rồi, con không phải nói nhiều. Con chỉ cần nghe ta nói, Thừa tướng gần đây rất hay đi lại với Thụy Vương, Thái úy thì không tỏ rõ lập trường, sau này chỉ có Ngự thừa là con có thể yên tâm dùng thôi. Hoàng thượng tuổi hãy còn nhỏ, con không cần chuyện gì cũng phải nghe theo nó… Nó từ nhỏ đã yếu ớt, phương thuốc để bồi bổ cho nó, ai gia sẽ giao cho con. Chuyện này trước giờ đều do thái y lệnh chủ quản, con có thể tin tưởng y.” Dường như bà bỗng nhớ ra chuyện gì đó rất quan trọng, liền nhìn đăm đăm vào Trưởng công chúa, rồi nói tiếp: “Còn nữa, con trai của Đoan phi thông tuệ hơn người, sau này hãy lập nó làm thái tử.”

Cặp mắt của Trưởng công chúa mở to hết cỡ, chỉ cảm thấy bàn tay Thái hoàng thái hậu đang nắm tay mình ngày càng siết chặt hơn. Giọng nói của bà nặng nề vô hạn: “Phải nhớ lấy, nhất định phải lập con trai của Đoan phi làm thái tử! Kiều Nhi… Ai gia giao toàn bộ thiên hạ Bắc Hán này cho con đấy!”

Trưởng công chúa kinh sợ mãi không nguôi, nàng vốn cho rằng, lần này về kinh chỉ là thăm bệnh, không ngờ Thái hoàng thái hậu lại giao cho nàng một nhiệm vụ nặng nề như thế này.
Ngẩn ngơ nhìn con người mà nàng từng yêu, từng hận trước mặt, hồi lâu sau, nàng chỉ nói một câu: “Mẫu hậu có tin con không?”

Thái hoàng thái hậu không trả lời, vẫn tiếp tục dặn dò: “Binh mã trong, ngoài hoàng thành ai gia đều đã sắp xếp ổn thỏa, con không cần phải lo lắng. Sau khi ai gia chết, con hãy giữ bí mật, đừng phát tang, đợi… đợi Tần Tướng quân dẫn quân về kinh.”

Những điều này, chẳng qua là để đề phòng chư vương thừa dịp hỗn loạn mưu đồ soán vị.

Trưởng công chúa cúi gằm mặt, trầm tư.

Thái hoàng thái hậu đã cạn khô nước mắt. Trưởng công chúa có thể cảm nhận rõ ràng lực ở bàn tay bà đã giảm đi rất nhiều. Nàng ngạc nhiên ngước mắt nhìn lên, lại nghe bà nói: “Bây giờ con hãy về dịch quán đi!”

Trưởng công chúa hơi ngẩn người, ngay sau đó liền gật đầu đứng dậy. Không ngờ Thái hoàng thái hậu lại khẽ kéo nàng một cái, thấp giọng nói: “Những điều mẫu hậu làm bây giờ đều là vì con.” Nàng nhìn bà bằng ánh mắt nghi hoặc, bà lại đổi giọng nói sang chuyện khác: “Phò mã… đối xử với con có tốt không?”

“… Tốt!” Nàng khẽ cất tiếng trả lời, nam tử đó đối xử với nàng rất mực cung kính, rất mực mến yêu, gọi là “nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa” cũng thực chẳng có gì quá.
Sắc mặt Thái hoàng thái hậu không vui như nàng dự đoán, đôi hàng lông mày vốn đã nhíu chặt lại càng nhíu chặt hơn. Bà ngoảnh đầu qua một bên, khẽ cất tiếng thở dài: “Cả đời này mẫu hậu chỉ sợ có một chuyện, đó là làm con bị tổn thương. Nhưng con phải nhớ lấy, kẻ làm chính trị, không nên vướng bận điều gì. Sau này… con sẽ hiểu thôi… Kiều Nhi… con sẽ hiểu thôi.”

Bà lặp lại câu nói của mình, rồi nhìn bóng dáng nàng dần biến mất trong tầm mắt.
Lại bật ho một tiếng, những vệt máu bắn vào tấm màn loang lổ, Thái hoàng thái hậu khó nhọc nằm xuống. Trước mắt bà, dường như lại xuất hiện cảnh tượng khi Trưởng công chúa được sinh ra…

Cặp mắt dần trở nên mơ hồ, khóe miệng Thái hoàng thái hậu chợt nở một nụ cười khe khẽ. Bà có thể bảo vệ con gái, bảo vệ giang sơn của nhà họ Lưu rồi.

* * *

Dịch quán.

Nam tử áo xanh đang ngồi đọc sách trong phòng, bỗng nghe bên ngoài có tiếng gõ cửa. Y hơi do dự, rồi cất tiếng hỏi: “Ai?”

Người bên ngoài vội trả lời: “Bẩm Phò mã gia, thuộc hạ vâng lệnh Thái hoàng thái hậu tới đưa đồ ăn đêm cho ngài.”

Phò mã nhíu chặt đôi mày, nhưng khi y còn đang lưỡng lự, cửa đã bị đẩy ra từ bên ngoài. Dẫn đầu là một nam tử mặc trang phục của phó tướng, một tay hắn đặt trên chuôi thanh bội kiếm đeo bên hông. Đi cùng hắn là một tên thái giám đang bưng chiếc khay, trên đó nào phải đồ ăn đêm, rõ ràng là một bình rượu và một chiếc chén.

Trong khoảnh khắc cánh cửa được đóng lại, Phò mã nhìn thấy bên ngoài là một đội thị vệ tinh nhuệ, hàng ngũ chỉnh tề.

Thái giám đặt bình rượu xuống bàn, cẩn thận rót đầy rượu vào chén. Có thể nhìn ra, bàn tay hắn hơi run rẩy.

Phó tướng cất tiếng, giọng lạnh lùng: “Xin mời Phò mã gia!”

Nửa đêm ban rượu là có ý gì, Phò mã lý nào lại không biết.

Phò mã kinh hãi, lúc này, người duy nhất y nghĩ đến là Trưởng công chúa. Y bất giác bước lên phía trước một bước, lập tức bị gã Phó tướng chặn lại. Phò mã nôn nóng kêu lên: “Trưởng công chúa đâu? Nàng đã xảy ra chuyện gì rồi?”

“Phò mã gia cứ yên tâm, Trưởng công chúa vẫn bình an. Đây là ý của Thái hoàng thái hậu, hy vọng ngài đừng làm khó bọn thuộc hạ.” Khi nói, bàn tay đang nắm chuôi kiếm của hắn bất giác nắm chặt hơn.

Phò mã dừng lại, ánh mắt hướng đến ly rượu. Đi suốt đêm để đến được kinh thành, vậy mà chỉ triệu một mình Trưởng công chúa vào cung. Nguyên nhân trong đó, y đã hiểu được phần nào.

Trong cung, e là đã xảy ra chuyện lớn.

Thậm chí, giang sơn đã đổi chủ.

Ngón tay hơi run rẩy, đột nhiên y hiểu ra tại sao Thái hoàng thái hậu muốn giết mình. Bà sợ y sẽ ngăn cản con đường của nàng sau này, và cả bí mật kia…

“Phò mã gia…”

Bên tai chợt vang lên một giọng nói lạnh lùng, y biết lần này, mình chỉ còn con đường chết.

Bàn tay khẽ đưa ra, rốt cuộc y cũng cầm lấy ly rượu trước mặt.

Nàng vốn là phượng hoàng, vậy mà lại đi theo một gã quận thú nhỏ nhoi như y, co mình ở Hàm Lăng suốt sáu năm trời. Y yêu nàng biết mấy, nhưng lại biết rõ người trong lòng nàng không phải là mình. Chiếc khăn tay đó, y đã từng nhìn thấy, chỉ là, nếu nàng không nói, y cũng không bao giờ hỏi.

Ít nhất, trong sáu năm ở Hàm Lăng đó, nàng thuộc về y, còn bây giờ, đã đến lúc để nàng thỏa sức bay lượn trên bầu trời.

Đưa tay vén áo lên, y ung dung quỳ xuống: “Thần tạ ơn Thái hoàng thái hậu ban rượu!”
Thái hoàng thái hậu đã tính kĩ rồi, sẽ không để bọn họ gặp nhau lần cuối. Bà làm việc, chưa bao giờ để xảy ra sai lầm.

Phó tướng và thái giám nhìn y uống hết ly rượu độc, sau đó mới cung kính hành lễ rồi xoay người rời đi. Trong khoảnh khắc xoay người, đóng cửa lại, tên thái giám nghĩ mình hoa mắt, hắn không ngờ lại nhìn thấy Phò mã đang cười.

* * *

Ngồi trong kiệu loan, hồi tưởng lại những lời Thái hoàng thái hậu đã nói với mình, Trưởng công chúa bỗng thấy chột dạ.

Từ xa, nàng đã nhìn thấy chiếc đèn lồng treo cao trước cửa dịch quán, không biết có phải là ảo giác không, nàng nhìn thấy một đội thị vệ vừa từ dịch quán rời đi.

Nàng đột nhiên hiểu ra điều gì đó, vội vàng đứng dậy, chẳng còn tâm trạng mà để ý điều gì, nhảy từ trên kiệu loan xuống, chạy như bay về phía dịch quán.

Phòng của Phò mã vẫn sáng đèn, Trưởng công chúa vội vã đẩy cửa vào…





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn cuckicoi về bài viết trên: Lynazon, Mie Mizuka, thaidu1305
Có bài mới 06.07.2013, 18:08
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 13.02.2013, 02:06
Bài viết: 3728
Được thanks: 10164 lần
Điểm: 13.47
Có bài mới Re: Đế hoàng phi - Hoại Phi Vãn Vãn - Điểm: 11
Chương 2

Ngoài điện bông liễu bay, trong điện vang đàn sáo.

Giữa ánh đèn đan xen, bóng người hòa trộn, rượu ngon tỏa hương thơm nồng nàn, chỉ ngửi thôi e cũng đã say.

Đêm nay, Hoàng đế triệu kiến tân khoa Trạng nguyên, Bảng nhãn, Thám hoa, đồng thời còn phá lệ gọi các công chúa cùng tới tham dự yến tiệc. Hoàng đế, Hoàng hậu ngồi bên trên khẽ trò chuyện, thỉnh thoảng lại cười nói với các tuấn kiệt tân khoa phía dưới vài câu. Vì người chủ trì bữa tiệc này là Thiên tử nên khi trả lời, mọi người đều tỏ ra lúng túng.

Tiếng đàn sáo lúc trầm lúc bổng, tràn ngập khắp đại điện, xen lẫn với những tiếng cười nói vui vẻ.

Chợt nghe Hoàng thái hậu ngồi ngay phía trên Hoàng đế cất tiếng: “Từ lâu đã nghe nói biểu tỷ của Hoàng hậu có vị trưởng tử tài hoa xuất chúng, đẹp tựa Phan An, hôm nay ai gia nhìn thấy, quả không sai chút nào.”

Thôi Hoàng hậu vốn đang bần thần liền tỉnh táo trở lại, ánh mắt dịu dàng bất giác nhìn về phía cậu thiếu niên ngồi ở ghế dưới cùng. Cậu thiếu niên đó chỉ cúi đầu lắc nhẹ ly rượu trong tay, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm, thần thái ung dung, tựa như đang ở ngoài bữa tiệc náo nhiệt này. Thôi Hoàng hậu khẽ mỉm cười, giọng nói hờ hững mang đầy ý vị sâu xa: “Được mẫu hậu tán thưởng như vậy là phúc phận của nó.” Người phía dưới kia lại khoan thai mỉm cười. Biểu tỷ của Hoàng hậu từng vô cùng tự tin nói rằng, dựa vào tài học của Ngọc Trì, trong cuộc thi Đình năm nay, danh hiệu Trạng nguyên ắt sẽ thuộc về y, đến lúc đó sẽ có thể giúp đỡ Hoàng hậu. Ai ngờ đến vị trí thám hoa y cũng không giành được. Lúc này, cái câu “tài hoa xuất chúng” của Hoàng thái hậu thực chẳng biết từ đâu ra? Mà trong bữa tiệc đêm nay, y có thể xuất hiện ở đây, quả thực khiến Thôi Hoàng hậu cảm thấy hết sức kỳ lạ.

Hoàng thái hậu khẽ nở nụ cười, ống tay áo rộng khẽ đưa lên, tiếng nhạc trong đại điện bỗng dừng lại. Mọi người đều cảm thấy ngạc nhiên, chợt nghe thấy giọng nói của Hoàng thái hậu: “Hôm nay, Bắc Hán lại có thêm rường cột, Hoàng thượng vui mừng, ai gia cũng cảm thấy vô cùng hãnh diện. Phàm là chuyện vui, thực không gì hơn song hỷ lâm môn. Nay ai gia đã nhìn trúng một vị phò mã, mà mấy vị công chúa chưa xuất giá của Hoàng thượng và Tiên hoàng cũng đều ở đây, vừa hay có thể nhìn xem, chỉ cần chọn được ai thì cứ nói ra, đừng ngại.”

Thánh Vũ Đế thần sắc ôn hòa, nụ cười vẫn giữ nguyên vẻ khoan dung như thường lệ: “Thực không biết người mà mẫu hậu chọn trúng là ai?”

Mọi người đều nghĩ đó là một trong số các tuấn kiệt tân khoa. Trên khóe miệng Trạng nguyên đã thoáng nét cười, trên khuôn mặt Bảng nhãn và Thám hoa cũng không giấu nổi vẻ vui tươi. Chỉ có Thôi Hoàng hậu là dần thu lại nụ cười trên khuôn mặt, móng tay dường như cắm ngập trong lòng bàn tay, đôi mắt thấp thoáng sự phẫn nộ hơi liếc xuống dưới, lại một lần nữa nhìn về phía cậu thiếu niên kia.

Hoàng thái hậu khẽ nở nụ cười: “Thẩm Ngọc Trì.”

Vừa dứt lời, lập tức có những tiếng xôn xao.

Đám quan viên rì rầm bàn tán, trên mặt lộ vẻ nghi hoặc. Ba vị tuấn kiệt tân khoa lại càng ngạc nhiên, nháo nhác ngoảnh đầu nhìn về phía sau.

Thánh Vũ Đế cũng tỏ ra khó hiểu, nhưng lại im lặng không nói gì.

Lúc này cậu thiếu niên mới vuốt áo đứng dậy, cung kính quỳ xuống ở chính giữa đại điện. Trong điện không có gió, ánh nến rạng rỡ khẽ đung đưa làm bóng người lay động. Tới lúc này, quần thần và các công chúa mới chú ý vào người vừa đứng lên.

Y còn chưa đến hai mươi tuổi, mặt mày thanh tú nhưng lại thiếu một chút chín chắn. Trên người y chỉ có một bộ đồ gấm hạng trung, ngoài ra không thể nhìn thấy điều gì đặc biệt. Các công chúa đều thầm kinh hãi, tiền đồ của người này không rõ ràng, được gả cho y thực không phải chuyện hay. Nhưng ngay sau đó, mấy công chúa có xuất thân cao quý lại yên tâm cười khẽ, nâng ly rượu trước mặt lên, chậm rãi nhâm nhi, thầm nghĩ chuyện này hẳn không liên quan đến mình. Còn mấy công chúa có thân phận thấp kém hơn thì thầm cảm thấy hoang mang, lo lắng. Đám quần thần ai cũng nghi hoặc, không hiểu Hoàng thái hậu nhìn thấy điểm gì ở người này, chắc hẳn bởi vì có công chúa nào đó đã thầm có tình cảm với y, Hoàng thái hậu vì thể diện của hoàng gia nên mới bày trò như vậy. Một lát sau, tất cả vẫn lặng im quan sát.

“Đã là người mẫu hậu chọn, ắt phải có chỗ hơn người. Ngươi ưng công chúa nào, cứ nói ra đi, đừng ngại!” Thánh Vũ Đế nói với giọng nhẹ nhàng, trầm thấp, khó có thể phân biệt là mừng hay giận.

Thẩm Ngọc Trì vốn đang ngẩn ngơ quỳ trên điện, lúc này mới tỉnh táo trở lại. Kỳ thi Đình năm nay, có thể nói là y tràn đầy tự tin, cho rằng đã nắm chắc danh hiệu trạng nguyên trong tay, ai ngờ cuối cùng lại thành ra như vậy. Khi thái giám đến mời y tham gia yến tiệc, y chỉ nghĩ rằng kết quả thi Đình thật bất công, và mình sắp được minh oan, nào ngờ Hoàng thái hậu lại muốn y làm phò mã. Lúc này, Hoàng thái hậu và Hoàng thượng đều đã lên tiếng, nếu y nói không cần, ắt sẽ làm mất thể diện của hoàng gia, mà đó là tội đáng chém đầu, nhưng nếu chọn, y phải chọn thế nào đây?

Y không phải người trong vương tộc, cũng chẳng phải quan viên, các công chúa dù xuất thân có cao quý hay không thì đối với y, đều không thể với.

Trán y lấm tấm mồ hôi, bàn tay đang chống trên mặt đất cũng hơi lành lạnh. Y lẳng lặng đưa mắt liếc nhìn các nữ tử đẹp như tiên nữ giáng trần, trong lòng thoáng qua muôn vàn suy nghĩ. Đương kim Hoàng thượng có tất cả chín công chúa, trong đó ba công chúa đã xuất giá, sáu công chúa còn lại ở đây dù không được sủng ái, nhưng phụ hoàng, mẫu phi đều vẫn còn, không đến lượt y càn rỡ. Tiên đế thì có hai tiểu công chúa chưa xuất giá, trong đó có một vị là Trưởng công chúa Ninh An, con ruột của đương kim Hoàng thái hậu, vị còn lại là Công chúa Lâm An, mẫu thân là bà Mã Chiêu nghi đã qua đời.

Sau một hồi cân nhắc, rốt cuộc y cũng chậm rãi cất tiếng: “Bẩm Hoàng thượng, thảo dân vừa ý Công chúa Lâm An.”

Lòng bàn tay Thôi Hoàng hậu sớm đã đẫm mồ hôi, lúc này nghe y nói là Công chúa Lâm An, trái tim vốn đang thấp thỏm rốt cuộc cũng yên tâm trở lại. Tên Thẩm Ngọc Trì này tuy không đoạt được danh hiệu trạng nguyên nhưng xem ra cũng không phải kẻ ngốc, coi như không uổng công dạy dỗ của biểu tỷ.

Thánh Vũ Đế hơi cau mày, khẽ hỏi: “Lâm An?”

Hoàng thái hậu chợt cười, nói: “Hoàng thượng nghe nhầm rồi, là Ninh An.”

Đôi hàng mi hơi run rẩy, cặp mắt trong veo rốt cuộc cũng mở ra.

Khung cảnh xa hoa, diễm lệ trong ký ức đã biến mất sau nháy mắt, trước mắt chỉ còn nấm mồ thê lương, cô quạnh.

Trên bia có khắc hàng chữ: “Vong phu Thẩm Ngọc Trì chi mộ.”

Tất cả mọi người đều không ngờ Hoàng thái hậu lại bằng lòng gả đứa con gái nhỏ của mình cho một người rớt bảng trong cuộc thi Đình, hơn nữa, đó còn chẳng phải người giàu sang, phú quý.

Nàng chỉ nhớ đêm hôm ấy, tất cả những người có mặt ở đó đều xôn xao, nháo nhác, nhưng khuôn mặt vốn luôn mang vẻ khoan dung, điềm đạm của hoàng huynh lại thoáng nét cười. Đến bây giờ nàng vẫn còn nhớ rõ, đó là một vẻ thư thái như buông được tảng đá nặng trong lòng.

Năm đó là năm Thánh Vũ thứ mười hai, nàng mới mười ba tuổi. Mặc kệ nàng có bằng lòng hay không, rốt cuộc vẫn chẳng thể thoái thác, hôn ước giữa nàng và Thẩm Ngọc Trì đã được định đoạt. Hoàng thái hậu đặc biệt ân điển, gia phong cho Phò mã tương lai làm Hàm Lăng Quận thú.

Năm Thánh Vũ thứ mười bốn, Thánh Vũ Đế băng hà, Thái tử lên kế vị. Năm đó, Thái tử mới chín tuổi, đổi niên hiệu thành Càn Ninh. Cùng năm, Trưởng công chúa Ninh An được gả cho Hàm Lăng Quận thú.

Bây giờ đã là năm Càn Ninh thứ mười, lại bốn năm trôi qua.

Gió lạnh bỗng rít gào, mây trên trời ngợp một màu ảm đạm, chẳng bao lâu sau, tuyết bắt đầu lất phất rơi. So với trận tuyết khi nàng về kinh trong năm Càn Ninh thứ sáu đó, tuyết lần này còn lớn hơn, dày hơn.

“Công chúa, gió tuyết lớn quá, có nên quay về không?” Từ phía sau vang tới giọng nói của thị nữ Ngọc Trí.

Lệnh Viên không xoay người lại, những ngón tay thon giữ chặt chiếc áo choàng, hồi lâu sau mới chậm rãi cất tiếng: “Ngọc Trí, thắp nén hương cho ca ca của muội đi!

Khói thơm lất phất tỏa ra từ chiếc lư hương có khắc hoa văn hình bông sen, ô cửa sổ sơn son mở rộng, từ chỗ mộ phần của Phò mã quay về cũng đã được nửa canh giờ rồi, vậy mà tuyết vẫn rơi dày.

Bầu trời u ám, những bông tuyết lững lờ bay vào phòng, gặp hơi nóng liền nhanh chóng tan chảy. Đại trưởng công chúa đã đứng trước cửa sổ rất lâu, mái tóc bị bao phủ bởi một tầng mỏng manh màu trắng bạc. Suốt thời gian đó, thị nữ Anh Tịch có đến khuyên bảo mấy câu, nhưng Lệnh Viên đều không lên tiếng trả lời. Anh Tịch cũng không dám nói thêm, đành cúi đầu lùi về phía sau bức bình phong chờ đợi.

Trong sân, một bóng dáng nhỏ bé vội vã chạy qua, còn chưa bẩm báo đã đẩy cửa bước thẳng vào phòng. Trên khuôn mặt xinh đẹp vẫn thấp thoáng hơi lạnh, Ngọc Trí cũng không bước lên phía trước, chỉ đứng sau bức bình phong, khẽ nói: “Công chúa, đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi.”

Một hồi lâu sau, nữ tử phía trong rốt cuộc cũng khẽ “ừm” một tiếng, ngay sau đó là một câu: “Hồi kinh” lạnh lùng. Những người bên ngoài nghe thấy vậy liền vội vàng lui ra chuẩn bị. Nàng thu lại ánh mắt, xoay người bước ra ngoài, thị nữ không kịp nhìn thấy nét bi ai vừa thoáng hiện trên khuôn mặt nàng.

Phò mã đã qua đời bốn năm. Hằng năm, chỉ vào ngày giỗ nàng mới về đây. Nàng không nói gì nhiều, chỉ đứng ngẩn ngơ, lặng lẽ, sau đó, nàng sẽ ân chuẩn cho Thẩm Ngọc Trí đi trò chuyện với ca ca vài câu, đợi sau khi Ngọc Trí quay về liền lập tức hồi kinh.

Mỗi năm đều như vậy.

Anh Tịch mở ô che cho Đại trưởng công chúa, sau đó liền cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào mắt nàng. Tình cảm của Đại trưởng công chúa với Phò mã, e là chẳng ai có thể nói rõ ràng. Thị thường xuyên nhìn thấy Đại trưởng công chúa cầm chiếc khăn tay Phò mã để lại rồi ngơ ngẩn, nhưng mỗi lần trở về đây tế bái, nàng lại chẳng nói gì nhiều.

Ngọc Trí đỡ nàng lên xe, trong khoảnh khắc rèm xe buông xuống, đột nhiên nhìn thấy một nét thê lương thoáng qua nơi đáy mắt nàng.

Ngọc Trí thầm kinh hãi, hoang mang ngoảnh mặt sang hướng khác.

Nàng từng là Ninh An Công chúa, hồi nhỏ bị bỏ quên, khi trở thành thiếu nữ liền bị ép gả đi xa nhà, còn giờ đây lại bất ngờ trở thành Giám quốc Đại trưởng công chúa khiến người người kính sợ, ngay đến Hoàng thượng khi nhìn thấy cũng phải kính nể.

Đã bốn năm rồi, Bắc Hán mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an, có thể nói là một thời thái bình thịnh thế hiếm có.

Lệnh Viên nhắm hờ hai mắt, tựa vào tấm đệm sau lưng. Xung quanh nàng tịch mịch, chỉ có tiếng bánh xe lộc cộc lăn và tiếng gió tuyết rít gào dữ dội.

Trong ánh nến đung đưa, bức màn lụa thêu hình phù dung bị gió thổi phất phơ. Phía sau tấm bình phong bằng gấm, trên chiếc sạp mềm, dường như có bóng người thấp thoáng.

Ống tay áo rộng rủ xuống vẻ thảnh thơi, để lộ ra cánh tay trắng nõn như ngó sen của người con gái. Chiếc chén ngọc được đưa tới bờ môi mỏng, nữ tử mỉm cười: “Ca ca của thần thiếp nói, trà Bích Loa Xuân này được làm từ những nõn trà non nhất, lại pha bằng nước tuyết cất đủ ba năm, Hoàng thượng hãy nếm thử xem mùi vị thế nào!”

Những ngón tay thon dài khẽ vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp của người con gái, y khẽ hé môi nhấp một ngụm trà, rồi điềm đạm nói: “Quả nhiên là trà ngon, không ngờ Dương Ngự Thừa cũng là một người biết hưởng thụ như vậy.” Đôi mắt trong veo ánh lên những tia sáng nhu hòa, khiến trái tim Dương phi bỗng trở nên an định.

Chiếc chén ngọc được đặt sang một bên, tấm thân yểu điệu nép sát vào lồng ngực nam tử, cặp môi hồng khẽ mở: “Ca ca của thần thiếp cũng không còn trẻ nữa, nay thần thiếp cả gan xin một mối hôn sự cho ca ca.”

Thiếu đế hơi ngước mắt lên, trong cặp mắt sâu thẳm lấp lánh những tia sáng hiền hòa, chiếc áo bào màu trắng hơi lay động, miệng cười, nói khẽ: “Dương Ngự Thừa đã phò tá trẫm nhiều năm, trẫm thực rất muốn tìm cho y một người vợ hiền lương thục đức, vừa khéo bây giờ nàng cũng nghĩ đến chuyện này. Không biết trong lòng y đã có người nào chưa?” Ngón tay y lướt nhẹ trên gò má mịn màng như ngọc của Dương phi, rồi dừng lại bên chiếc miệng nhỏ xinh của nàng, cọ qua cọ lại.

Trong lòng Dương phi khẽ xao động, đứng dậy quỳ xuống trước mặt y, cúi đầu nói: “Thần thiếp cả gan thay ca ca xin được cầu thân Công chúa Vĩnh Huy.”

Bên ngoài, tiếng gió càng lớn hơn, gió lạnh thổi vào qua ô cửa sổ khép hờ, làm tấm rèm châu trong phòng phát ra những âm thanh vô cùng êm tai. Ánh nến lập lòe khiến chiếc bóng của nữ tử cũng lay động.

Nét xao động nơi đáy mắt Thiếu đế đã thu lại, giọng nói vang lên vô cùng bình tĩnh, không biết là mừng hay giận: “Tứ muội của trẫm cũng đến tuổi xuất giá rồi.”

* * *

Hôm sau, Hoàng đế triệu kiến Dương Ngự Thừa vào ngự thư phòng.

Chỉ sau một tuần hương, một đám thị vệ đã nối đuôi nhau đi vào rồi áp giải Dương Ngự Thừa vào thẳng thiên lao.

Dương phi vừa hay tin này, sợ hãi đến hoa dung thất sắc.


Nghe đồn Dương Ngự Thừa kháng chỉ, không nghe lệnh ban hôn. Dương phi muốn đi cầu xin nhưng lại bị Trung thường thị cho hay, Hoàng đế không gặp ai hết.

Lệnh Viên vừa về đến cung Thịnh Diên, thái giám Trương Thạch đã hoang mang chạy ra bẩm báo, Đoan phi đã chờ trong cung rất lâu rồi.

Thị nữ đi tới vén bức rèm châu sang một bên, Lệnh Viên mặc chiếc váy gấm màu trắng dài chấm đất nhẹ nhàng bước vào. Phía sau bức bình phong, Đoan phi nhìn thấy Đại trưởng công chúa tới, vội vàng đứng dậy, bước lên phía trước: “Công chúa, xảy ra chuyện lớn rồi, Hoàng thượng nhốt Dương Ngự Thừa vào thiên lao rồi.”

Lệnh Viên hơi cau mày, bình tĩnh hỏi: “Chuyện là thế nào?”

Đoan phi từ từ kể lại việc Dương phi thay Dương Ngự Thừa cầu thân Công chúa Vĩnh Huy. Hai hàng lông mày của Lệnh Viên dần dãn ra, hồi lâu sau, nàng bỗng cười nhạt một tiếng.

Phía bên ngoài, tiếng bước chân đột ngột vang lên, sắc mặt Dương phi trắng bệch, vừa nhìn thấy Lệnh Viên liền khóc sướt mướt, nói: “Công chúa, xin người hãy cứu ca ca của thần thiếp!”

Gót sen nhẹ nhàng bước tới, Lệnh Viên vung tay đánh mạnh, một cái tát giòn tan giáng xuống mặt Dương phi. Cặp mắt Dương phi bỗng mở to, nhưng không dám nói năng gì, chỉ nghe giọng nói lạnh lùng của nữ tử kia vang lên: “Ngươi cho rằng ngươi có bao nhiêu bản lĩnh, lại dám mưu đồ cướp người bên cạnh bản cung?”

Dương phi loạng choạng bám lấy chiếc bàn được điêu khắc tinh tế từ gỗ lê phía sau lưng, hoảng sợ nói: “Công chúa hiểu lầm rồi, thần thiếp chỉ muốn xin một mối nhân duyên tốt cho ca ca mà thôi!” Lồng ngực nàng ta phập phồng dữ dội, mặt cúi gằm, không dám nhìn thẳng vào nữ tử trước mặt.

Lệnh Viên khẽ cười lạnh lùng, lời nói trúng ngay vào tâm tư Dương phi: “Ngươi xưa nay có quan hệ rất tốt với Công chúa Vĩnh Huy, muốn Dương Ngự Thừa cưới nó chẳng qua là để lôi kéo một chỗ dựa, ngươi cho rằng bản cung không biết hay sao?” Dương Ngự Thừa là người của nàng, y và Dương phi trước giờ chưa từng đi chung một con đường.

Dương phi nhập cung đã mấy năm nay, luôn mong vị ca ca tay nắm trọng quyền kia có thể làm việc cho mình.

Gương mặt Dương phi như tro tàn, không thốt ra được câu nào nữa.

Đoan phi đứng phía sau không nói một lời, chẳng bao lâu sau đã thấy Đại trưởng công chúa diện một bộ váy lộng lẫy, lẳng lặng cất bước ra ngoài.

* * *

Dây thường xuân rủ xuống hai bên dãy hành lang vắng vẻ, bên cạnh là một hồ nước trong veo với những gợn sóng lăn tăn. Thỉnh thoảng có mấy con cá nổi lên mặt nước, nghe thấy tiếng người đi tới, chúng lại vội vã lặn xuống đáy nước sâu.

Thân thể của đương kim Hoàng thượng yếu đuối, xung quanh tẩm cung phải đặt lò sưởi quanh năm nên bốn mùa đều ấm áp, dù là ở trong cung thì đây cũng có thể coi là một chốn xa hoa đặc biệt.

Điện Tuyên Thất này, trước giờ Lệnh Viên chỉ đến hai lần.

Lần đầu tiên là vào năm Thánh Vũ thứ mười bốn, nàng được gả cho Thẩm Ngọc Trì, đến đây để tạ ơn. Khi đó, bệnh tình của hoàng huynh đã hết sức nguy kịch, khi nàng vào trong, chỉ thấy y yếu ớt nằm trên long sàng, Thôi Hoàng hậu bầu bạn bên cạnh, khuôn mặt tràn đầy vẻ bi thương. Nàng bước đến khấu đầu tạ ơn, ngoài ra không nói thêm gì khác. Từ đầu đến cuối, hoàng huynh chỉ đưa bàn tay gầy khô của y lên một chút, sau đó Thôi Hoàng hậu liền lên tiếng mời nàng ra ngoài.

Lần thứ hai là vào năm Càn Ninh thứ sáu, nàng từ Hàm Lăng trở về, được phong làm Ngự hoàng Giám quốc Đại trưởng công chúa, nhận sự triều bái của trăm quan. Thiếu đế xưng bệnh không ra, nàng từ trên triều trở về, hay tin liền tới thăm bệnh. Cậu thiếu niên yếu ớt đó mới mười lăm tuổi, trên người mặc chiếc áo gấm thêu hình rồng vờn mây, ánh mắt mỏi mệt hơi ngước lên, lọt vào đáy mắt nàng, bên trong tràn đầy vẻ hoài nghi và xa cách…




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn cuckicoi về bài viết trên: Lynazon, Mie Mizuka, thaidu1305
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 99 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: thucyenphan, thyhan2305, Vananh90 và 376 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 78, 79, 80

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Ngọc Nguyệt: Đường Thất vẫn chăm chỉ như thế.
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 310 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 335 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 318 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 301 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 500 điểm để mua Princess 4
Độc Bá Thiên: Ri
Mộ Tử Vân: Nhìn người ta đấu mà ngậm ngùi nhìn lại số điểm bản thân :cry:
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 646 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Phèn Chua: Cái ca mô :cry2:
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 279 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 614 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 3044 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2898 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 583 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 554 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 526 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 500 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 385 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 365 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 346 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Người đẹp và mô tô
ღsoixam࿐: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nương nào trong truyện kiếm hiệp?
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Người đẹp và mô tô

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.