Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 58 bài ] 

Gấm Rách - Phi Ngã Tư Tồn

 
Có bài mới 23.03.2013, 22:05
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.09.2012, 19:43
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 2410
Được thanks: 11367 lần
Điểm: 16.97
Có bài mới [Hiện đại] Gấm Rách - Phi Ngã Tư Tồn - Điểm: 8
Gấm rách

images


Tác giả : Phỉ Ngã Tư Tồn

Dịch giả : Huyền Trang (Keichan)

Giá bìa : 85000 VNĐ

NXB : Văn Học

Kích thước : 13 x 20,5 cm

Số trang : 322 Trang

Ngày xuất bản : Tháng 1/2013


Giới thiệu nội dung

Đây là một câu chuyện bi thương, tình yêu là một cái bẫy được sắp đặt sẵn…

Không giấu được không nói được không quản được.

Trong dòng lệ mơ hồ nhìn anh một mình đứng giữa vạn người.

Bây giờ mới biết.

Chân trời trong gang tấc đã khó vượt qua như thế.

Đời này.

Đời này kiếp này của anh và em.

Keo kiệt đến mức không thể cho quá nhiều.

Chỉ sợ không đành lòng.


Giới thiệu tác giả

Phỉ Ngã Tư Tồn – Thiên hậu của dòng tiểu thuyết ngôn tình, tác giả của 20 tiểu thuyết, 11 bộ phim truyền hình, 2 tác phẩm điển ảnh.
Phỉ là phỉ, Ngã là ngã, Tư niệm hoặc Tư khảo, mà tôi nơi này, em ở nơi chân trời xa xôi.
Thủa nhỏ, tuổi xuân hào hứng, luôn cố chấp, những điều đó thật tuyệt vời, nhưng tôi luôn không thích.
Hạnh phúc ngắn ngủi đó, nắm chặt trong lòng bàn tay, không nỡ lãng quên.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocthuybachdang về bài viết trên: TieuKhang, Yuuki WF, chungca, minhhathienuyen, romrom
     

Có bài mới 23.03.2013, 22:07
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.09.2012, 19:43
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 2410
Được thanks: 11367 lần
Điểm: 16.97
Có bài mới Re: (Hiện đại) Gấm Rách- Phi Ngã Tư Tồn - Điểm: 11
Chương 1 : Cô phải gánh một gánh nặng mà cha cũng gánh không nổi.

Thời tiết nóng đến mức giống như là mặt trời sắp sập xuống. Ánh mặt trời chiếu trên bức tường kính của những công trình kiến trúc cao lớn, càng thêm chói mắt đến mức khiến người ta không dám nhìn.

Tối nay chắc sẽ có một cơn dông. Phó Thánh Hâm hơi buồn bực nghĩ. Điều hòa trong căn phòng bật không quá lạnh, cô lại luôn không ngừng làm việc, cho nên vẫn thấy nóng. Cô đặt sổ sách xuống, đi lại điều chỉnh không khí lạnh. Nơi tắt mở của điều hòa là một chiếc hộp nhỏ xinh đẹp gắn trên tường, là thứ từ nhỏ cô đã nghịch quen. Mở nắp chiếc hộp vân gỗ đó ra, kéo chiếc công tắc màu đỏ xuống nấc cuối cùng, nơi thổi ra không khí lạnh trên trần nhà trong chốc lát liền phát ra tiếng gió “vèo vèo”
Hệ thống điều hòa trung tâm đã bị lão hóa nghiêm trọng, cho nên khi sử dụng luôn có tiếng ồn——-tất cả mọi thứ ở đây đều đã lão hóa———tường ngả sang màu vàng, cửa kính màu trà, bàn làm việc màu trắng sữa, gạch màu trắng sữa……..đều là những thứ cô quen thuộc giống như vân bàn tay của chính mình, sao đã cũ kỹ đến như vậy…..
Nghĩ lại cũng nên cũ rồi, tòa nhà làm việc này được xây dựng lúc cô 7 tuổi, trong nháy mắt 10 năm đã qua đi giống như là nước chảy, trên mặt nước có rất nhiều vòng xoáy và bong bóng xinh đẹp, nhưng nước chảy vội vã, không để lại gì……..
Căn phòng làm việc này là chỗ vui chơi nghịch ngợm của cô lúc nhỏ, dưới gầm bàn rộng rãi, bao nhiêu lần cô trốn dưới đó, để cha dễ tìm, trên chiếc tủ tài liệu màu trắng sữa, còn lưu lại vết tích nhạt mà cô dùng bút vẽ lên………
Cô tựa đầu vào ghế, lặng lẽ quan sát tất cả mọi thứ quen thuộc.
Tiếng chuông điện thoại dồn dập vang lên, cô thật sự hơi sợ hãi, tin dữ truyền đến từng tin rồi lại từng tin, đều theo đường dây điện thoại nho nhỏ đó. Nhưng, vẫn phải nghe. Là phúc hay là họa, dù gì việc xấu nhất sớm đã xảy ra, còn sợ gì nữa chứ?
Giọng nói khàn khàn của Bà Lý thư ký: “Cô Phó, điện thoại của giám đốc Thái.”
“Nối đi.”
Giọng nói của giám đốc Thái cũng vô cùng mệt mỏi: “Thánh Hâm, xin lỗi.”
Trái tim cô rơi thẳng xuống, rơi vào vực sâu không đáy, mồ hôi lạnh trong áo may ô lại tỏa ra, cô tựa vào bàn, trong lòng cũng đan run lên từng hồi. “Tôi đã dốc hết sức rồi, nhưng họ không chịu tha cho chúng ta. Họ muốn diệt cỏ tận gốc, tôi xin họ cho chúng ta một cơ hội kéo dài chút hơi tàn, họ cũng không chịu.”
Trong lòng bàn tay cô đều là mồ hôi nhớp nháp, ống nghe trong bàn tay trơn tuột dường như nắm không vững, giọng nói của cô cũng giống như không phải là phát ra từ miệng mình, tiếng vo vo ù ù bên tai: “Rốt cuộc họ muốn thế nào?”
“Họ muốn nhìn chúng ta vỡ nợ.”
Cô sớm đã biết rồi, không phải sao?
Trong giọng nói của giám đốc Thái lộ ra sự mệt mỏi và đau buồn: “Tôi theo chủ tịch 17 năm, tôi không có khả năng không có cách nào khác……..Tôi không cứu nổi chủ tịch………ngay cả cơ nghiệp cuối cùng của ông cũng không giữ được……”
“Bác Thái, điều này không trách bác.” Giọng nói của cô cũng yếu ớt đến cực điểm, “Chúng ta đều đã cố gắng hết sức rồi.”
Mồ hôi trong chiếc áo may ô đã lạnh, quần áo dính vào người, lạnh đến nỗi khiến cô rùng mình. Có lẽ đặt nhiệt độ quá thấp. Cô dựa vào ghế sô pha, chiếc chiếu hoa sen dính vào mặt cô, nhiều năm như vậy, chiếc chiếu hoa sen cũng bị vuốt thẳng thành một màu đỏ mềm mại, ôi chiếc chiếu hoa sen trơn nhẵn! Từng ô từng ô lạnh ngắt dính vào mặt, lại từng hàng từng hàng nóng hổi lăn xuống trên má.
Từ bên ngoài cửa sổ ánh mặt trời nghiêng đang chiếu từng tấc từng tấc xuống, cảm giác tê dại cũng đang lan lên từ chân, cô không động đậy, đờ đẫn nhìn ánh chiều tà đang chuyển động từng phút từng phút.
Cuối cùng ánh sáng sợ sệt đứng xuống bên cạnh tay cô, chiếu vào chiếc nhẫn trên tay, viên kim cương phản chiếu lại ánh sáng lấp lánh. Cô sớm đã nên tháo cái nhẫn này ra vứt vào sọt rác rồi, đây là sự sỉ nhục, sự sỉ nhục đối với cha! Cũng là sự châm biếm sắc nhọn nhất đối với cô!
Cô giang tay ra, ánh mặt trời mạ lên một lớp màu đo đỏ lên bàn tay thanh mảnh, chiếc nhẫn bạch kim ở dưới khớp ngón tay dường như trời sinh đã được khảm ở đó.
Đeo đã 4 năm! Cái gì gọi là lời hứa? Cái gì gọi là vĩnh viễn cùng thời gian? Cái gì gọi là tình vững hơn vàng? Kim cường là vật cứng nhất trong thế giới tự nhiên, cho nên dùng nó để tượng trưng cho tình yêu. Con người thật ngu ngốc! Rõ ràng biết rằng trái tim con người là thứ khó đoán nhất trên đời, vẫn muốn dùng cái mẽ bề ngoài để chứng thực, thật là ngu ngốc đến mức đáng cười!
Cô dùng sức tháo chiếc nhẫn ra, đứng dậy mở cửa sổ, nhẹ nhàng nới lỏng tay, cái vật lấp lánh đó rơi xuống không một tiếng động. Cô tựa vào bệ cửa sổ nhìn, đốm đen càng ngày càng nhỏ, cuối cùng không nhìn thấy gì nữa, cũng không nghe thấy bất cứ âm thanh nào.
Đây là tầng 10, bên dưới là khu thương mại phồn hoa, đầu người đi lại, giống như là biển, biển âm u…..không có đáy…….cũng không có âm thanh……
Gió giống như là bàn tay nóng hầm hập dồn ép đến, ôm lấy mặt cô, nâng lên, véo lấy, cô không thở được, nghiêng nghiêng về phía trước. Đáy biển càng gần hơn, bí ẩn mê hoặc cô.
Trên song cửa sổ có một đầu nhọn nho nhỏ vươn ra bên ngoài, bên trên treo một bó dây màu sữa, than thở lay động trong gió. Cô đưa tay ra, nắm lấy. Cô nhận ra, chiếc áo len này là cô đan cho cha. Lần đầu tiên cô đan áo len, vốn định làm quà giáng sinh tặng cho cha, ai ngờ rằng đan chậm như thế,, đến tận tháng 5 sinh nhật của cha mới hoàn thành, tặng cho ông. Cha vui mừng như đứa trẻ, liên miệng khen đẹp, nói đáng tiếc trời đã nóng rồi, e rằng vẫn còn phải đợi nửa năm nữa mới mặc được…….Ông chưa đợi được nửa năm, nửa tháng trước, ông đặc biệt mặc chiếc áo len đó, tay nắm chặt một bức ảnh cả gia đình, buông người nhảy xuống từ khung cửa sổ này…..
Cảm giác chóng mặt ập đến, cô thu mạnh người lại.
Không! Cô không thể! Trong bức di chúc thấm đẫm nước mắt đó của cha, từng chữ đều bị nước mắt làm nhòe đi, từng chữ cô lại đều không thể nhìn thật rõ ràng: “Hâm nhi……..con gái yêu quý nhất của cha……..cha xin lỗi……..cha thật sự rất áy náy……..cha phải đi rồi…..để lại gánh nặng như vậy lại cho con……..cha thật ích kỷ biết bao……”
Đúng thế! Ông ích kỷ! Ông nhẫn tâm đẩy cô vào con đường cùng này, để cô đi chống đỡ lại cơn sóng lớn dữ dội ấy!
Cô vẫn nhớ bản thân mình ôm cơ thể lạnh ngắt của cha, sự lạnh lẽo đó dường như khiến tim cô đóng băng, cô ôm cha khóc điên cuồng: “Cha! Cha bảo con phải làm sao! Cha bảo con phải làm sao? Cha……”
Người cha thương cô yêu cô vĩnh viễn cũng không thể trả lời cô, cô sợ hãi mà tuyệt vọng gào khóc thảm thiết, khóc đến mức không thể nói được nữa…….
Cô biết, từ giờ trở đi bản thân mình không có quyền được khóc. Từ giờ trở đi, tất cả sự yếu đuối, tất cả nước mắt đều chỉ có thể nuốt vào trong lòng. Không còn có người đến để che chắn mưa bão cho cô nữa, cô phải gánh một gánh nặng mà cha cũng không gánh nổi.
Cô vốn dĩ không có tư cách trốn tránh!
[/size]


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocthuybachdang về bài viết trên: romrom
Có bài mới 23.03.2013, 22:08
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.09.2012, 19:43
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 2410
Được thanks: 11367 lần
Điểm: 16.97
Có bài mới Re: (Hiện đại) Gấm Rách- Phi Ngã Tư Tồn - Điểm: 11
Chương 2 : Mối thù giết cha không đội trời chung

Cô ưỡn ưỡn lưng, bàn tay theo tiềm thức đưa về phía điện thoại. Một dãy số quá đỗi quen thuộc ngứa ngáy trên đầu ngón tay. Nỗi đau khắc khoải lại trào lên, cô thật sự muốn phát điên! Mối thù giết cha, không đợi trời chung!
Có tiếng gõ cửa cốc cốc nho nhỏ vang lên, là Bà Lý. Dáng vẻ bà mệt mỏi, khóe mắt đỏ đỏ. Dù gì bà cũng là thư ký của cha gần 10 năm, tình cảm không phải là nhạt. Mấy ngày nay cũng đã vất vả vì cô, dùng hết sức lực để nghĩ cách cùng cô, nhớ lại những quan hệ có thể cầu cứu. Dù là chỉ có một chút hy vọng, bà đều tìm ra rồi nói cho cô biết.

“Cô Phó, tan ca rồi.”
“Ồ, bác về trước đi. Cháu muốn ở lại thêm lúc nữa.”
“Cô Phó…….”Bà Lý vẫn muốn nói tiếp, cuối cùng chỉ than một tiếng, nói: “Vậy cô cũng phải về nhà sớm một chút, ngày mai còn phải đi làm đấy!”
Bà Lý đi rồi, căn phòng lại yên tĩnh trở lại, yên tĩnh đến mức giống như ngôi mộ. Cô ngồi xuống ghế sô pha, đây là vị trí cũ của cô, lúc nhỏ đùa nghịch mệt rồi thường thường ngủ trên chiếc chiếu hoa sen này, lúc tỉnh dậy trên người luôn đắp chiếc áo vét của cha……
Cô đứng dậy, gọi điện cho giám đốc Thái: “Chúng ta còn cách nào không?”
Giám đốc Thái không nói, cô cũng biết bản thân mình đang đứng trên vách đá cheo leo, vốn dĩ sớm đã không còn đường để đi, nhưng vẫn muốn hỏi thêm lần nữa.
“Giúp tôi liên lạc với Giản Tử Tuấn, tôi đi nói chuyện với anh ta.”
Giám đốc Thái sững sờ một lát, mới nói: “Được.”
Giản Tử Tuấn! Cô cười nhạt với bản thân mình, không ngờ cô còn có thể nói ra cái tên đó như không có chuyện gì! Giản Tử Tuấn!
Lang kỵ trúc mã lai, nhiễu sàng lộng thanh mai*
Thời gian hai đứa trẻ ngây thơ.
“Anh Tuấn, sau này em lớn lên sẽ gả cho anh.”
“Đương nhiên rồi, hai người chúng ta là tốt nhất, đương nhiên là anh sẽ lấy em, đương nhiên là em sẽ gả cho anh.”
……
Sự đau đớn đó đau đến tận ruột gan, đau đến tận xương tủy, đau đến mức lục phủ ngũ tạng cũng bị vặn cong đi……
Ngày hôm sau giám đốc Thái mới nhận được trả lời liền thông báo cho cô: “Thư ký của Giản Tử Tuấn nói anh ta không có thời gian. Tôi nghĩ là anh ta không muốn gặp cô.”
Không muốn gặp cô, vậy cô có nên cảm thấy có thể tạm an ủi bản thân mình hay không? Ít nhất anh ta cũng chột dạ, cảm thấy có lỗi với cô, cho nên không dám gặp cô?
Sai! Quá sai! Là anh ta vốn dĩ không thèm gặp cô. Bây giờ cô là cái gì chứ? Một chút giá trị lợi dụng cũng không có, cô dựa vào cái gì mà làm lỡ thời gian quý báu của anh ta?
Mồ hôi lạnh của cô chảy ròng ròng. Cơ nghiệp một tay cha tạo nên không thể để rơi vào tay người này. Cho dù ngọc nát đá tan, cô cũng không thể để cho anh ta bước vào nơi này, diễu võ dương oai trên lãnh thộ của cha. Cô không cho phép! Trong giây phút đó, cô liền hạ quyết tâm, cô quyết định được ăn cả ngã về không, dù gì cô cũng chẳng còn gì, cô không sợ thua—–chỉ là còn có một cái mạng mà thôi!
“Vậy được rồi, giúp tôi liên lạc với Dịch Chí Duy.”
Giám đốc Lý kinh ngạc: “Dịch Chí Duy, cô Phó……”
“Nói với Dịch Chí Duy, tôi muốn nói chuyện với anh ta.” Khẩu khí kiên định càng giống như là đang khuyên răn bản thân mình điều gì đó…….dù gì…..cô sớm đã sống không bằng chết……
Dù gì……Cô sớm đã không còn bất cứ thứ gì……
Dịch Chí Duy cũng không chịu gặp cô. Đương nhiên, Dịch tổng bận trăm công nghìn việc, đâu có rảnh rỗi mà để ý đến cô…..nhà họ Phó bây giờ là con chó rơi xuống nước, ai ai cũng muốn đập một gậy, chỉ sợ nó chưa chết!
Cô nghĩ hết mọi cách, tự mình gọi điện cho Dịch Chí Duy, từ tổng đài đến phòng thư ký, thông báo lên trên từng tầng từng tầng, cuối cùng là trợ lý của Dịch Chí Duy nhã nhặn lịch sự nói với cô: “Hiện nay ngài Dịch không ở Đài Bắc.”
Cô thật sự đã sắp tuyệt vọng.
Lúc này bà Lý nghĩ ra cách, cô thấy một bài báo về Dịch Chí Duy trên một tạp chí lá cải, trong bài báo nói đến Dịch Chí Duy có một thói quen tốt—— buổi sáng hàng ngày đều đến sân gôn Đạm Thủy đánh gôn.
Câu lạc bộ Đạm Thủy đó, là cái ổ tiêu tiền nổi tiếng ở gần Đài Bắc, không phải là hội viên mà muốn vào trong còn khó hơn lên trời. Nhưng Phó Thánh Hâm có thẻ hội viên……Nên nói là thẻ hội viên của cha cô. Câu lạc bộ này hàng năm thẩm định tư cách hội viên một lần, nộp phí hội viên đến cả vạn tệ, rồi mới phát thẻ mới của năm ấy, thẻ hội viên đó là tượng trưng cho thân phận, cho nên Phó Lương Đông tuy không thích đánh gôn, nhưng năm nào cũng làm thẻ—–không ngờ năm nay lại được dùng đến.
Sáng sớm Phó Thánh Hâm liền đi đến sân gôn ôm cây đợi thỏ, quả nhiên không sai, hơn 7h liền nhìn thấy chiếc xe Lincoln màu xám bạc lái vào bãi đỗ xe.
Tim cô đập thình thịch, trơ mắt nhìn lái xe xuống xe, mở cửa sau. Lại là một mỹ nhân thướt tha bước xuống trước, Phó Thánh Hâm nhận ra, là minh tinh điện ảnh Chúc Giai Giai, dáng vẻ thân mật với Dịch Chí Duy, cô đành cố gắng nghênh đón: “Anh Dịch.”
Dịch Chí Duy nhướn nhướn mày, dường như không vui vẻ lắm. Nhưng anh ta là con nhà gia giáo, rất chú ý phong độ, cho nên vẫn lịch sự mỉm cười hỏi han: “Cô Phó, đến đánh gôn sao?”
Hàn huyên một câu như thế, liền muốn khoác tay mỹ nhân rời đi. Phó Thánh Hâm lại vội vàng nói: “Anh Dịch, tôi chỉ cần 5 phút của anh thôi.”
Anh nhún nhún vai: “Tôi rất bận.”
Cô nhìn thẳng vào mắt anh: “Không bận đến nỗi ngay cả 5 phút cũng không có, đúng không?”
Anh cười một lát: “Được thôi, tôi cho cô 5 phút.” Quay mặt lại nói với Chúc Giai Giai: “Đến bên đó gọi bữa sáng đợi anh, anh lập tức đến ngay.” Sau đó anh đưa cổ tay lên nhìn đồng hồ, dáng vẻ thật sự muốn tính thời gian.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocthuybachdang về bài viết trên: romrom
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 58 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: .Bảo Bối., châulan, gianxinh, hquynh97, lt2d, Megg3113, Như Thanh, Oly, thukieu, ๖ۣۜMꙣêღ và 856 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 78, 79, 80

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Ngọc Nguyệt: Đường Thất vẫn chăm chỉ như thế.
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 310 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 335 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 318 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 301 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 500 điểm để mua Princess 4
Độc Bá Thiên: Ri
Mộ Tử Vân: Nhìn người ta đấu mà ngậm ngùi nhìn lại số điểm bản thân :cry:
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 646 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Phèn Chua: Cái ca mô :cry2:
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 279 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 614 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 3044 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2898 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 583 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 554 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 526 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 500 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 385 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 365 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 346 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Người đẹp và mô tô
ღsoixam࿐: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nương nào trong truyện kiếm hiệp?
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Người đẹp và mô tô

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.