Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 27 bài ] 

Mở to đôi mắt xinh đẹp của em - Liêu Uyển Hồng

 
Có bài mới 26.06.2013, 10:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 08.04.2011, 14:52
Bài viết: 1289
Được thanks: 2048 lần
Điểm: 10.6
Có bài mới [Hiện đại] Mở to đôi mắt xinh đẹp của em - Liêu Uyển Hồng - Điểm: 10
Mở To Đôi Mắt Xinh Đẹp Của Em


images


Tác giả: Liêu Uyển Hồng

Dịch giả: Nguyễn Thu Phương

Giá bìa: 110.000 ₫

Nguồn: luv-ebook.com

Công ty phát hành: Phương Đông

Nhà xuất bản: NXB Văn Học

Số trang: 420

Ngày xuất bản: 28-02-2013

Giới thiệu sách:

Mở to đôi mắt xinh đẹp của em là câu chuyện về một cô gái 8x xinh đẹp trên hành trình đến với nước Mỹ để tìm kiếm tình yêu đích thực. Tại thành phố náo nhiệt này, cô đã may mắn khi nhận được tình cảm cùng lúc từ hai người đàn ông và khiến cả hai phải lao vào một cuộc chiến kịch liệt để chinh phục hoàn toàn trái tim cô gái. Một bên là chàng trai người Mỹ lãng mạn ”đến tận xương tủy”, lúc nào cũng tràn đầy mê lực hấp dẫn người đối diện. Một bên là chàng trai người Trung Quốc - một con người luôn lặng lẽ chăm sóc cô, ân cần, tỉ mỉ, tinh tế, ấm áp đến tận đáy trái tim. Quyết định hoàn toàn thuộc về cô gái trẻ!

Thế giới này đang dùng người phụ nữ Trung Quốc để làm trò tiêu khiển...

Ở Las Vegas, phàm đã là yêu thì sẽ cháy đến tận cùng...

Trong đường hầm tình yêu thêm một lần nữa diễn lại điều vô cùng lãng mạn...

Kỳ thực, hôn nhân mới là tấm gương phản chiếu nhân cách con người...

Trong cuộc đời, có một cảm giác lôi cuốn khiến cho đàn ông cảm thấy bội phản là có lý...

Là người đàn ông chưa trưởng thành hay là cô gái quá ngây thơ?

Một người đàn ông cao thượng đem đến cho cô niềm hy vọng.

Trong cuộc chiến tình cảm này, trí tuệ Trung Quốc hoàn toàn chiến thắng!


Lời mở đầu

Khi gặp nhau, chat trên MSN (Window Live Messenger), Uyển Hồng có kể cô ấy đang viết một cuốn tiểu thuyết tình yêu và muốn xây dựng hình tượng một anh chàng Trung Quốc hoàn hảo, tôi đã phản pháo ngay: “Cậu đúng là mơ mộng, hão huyền quá đấy!”. Và chỉ cần một cái click chuột tôi đã liệt kê ra hàng loạt tin tức, chuyện phiếm, bồ nhí liên quan đến các quan chức cấp cao, người nổi tiếng, kẻ giàu có. Như thế đã được tính là hình mẫu nam nhân Trung Quốc hoàn hảo tuyệt mĩ rồi chứ? Không phải cậu muốn nói đến Tống Tư Minh, anh chàng trong phim hot “Căn hộ nhỏ” chứ hả? Anh chàng mà khiến không biết bao phụ nữ, từ trẻ tới có tuổi phải nức nở gào thét: “Hãy cho tôi một chàng Tống Tư Minh, dù có phải ngồi cô đơn khóc trong BMW tôi cũng cam lòng”. Uyển Hồng vui vẻ: “Cậu thật là… người đàn ông có bồ nhí thì sao có thể coi là perfect man được chứ? Tớ muốn xây dựng hình ảnh một anh chàng IT vừa tài giỏi vừa có tiền, như ông anh hàng xóm từ thủa nhỏ của tớ, anh ấy mới từ Mĩ về, thế mới đúng là người đàn ông mơ ước chứ…”. Tôi như giội gáo nước lạnh vào Uyển Hồng đang thao thao bất tuyệt: “Cậu tỉnh đi cho tớ nhờ, “nổ” quá rồi đấy! Dân IT cùng lắm là anh chàng mặc hàng hiệu Polo, không khôi ngô tuấn tú, cũng chả có tiền, không biết chừng ông anh hàng xóm của cậu cũng chỉ là “hữu danh vô thực”; Hải ngoại về hả? Biết đâu lại chả vừa bơi về từ bờ Tây Thái Bình Dương. Còn những “quý ông” nhìn thì lịch lãm đấy nhưng biết đâu lại đang núp bóng bà vợ giàu có nào đó cũng nên, có những kẻ trông rất “đàn ông” nhưng lại làm những việc bẩn thỉu. Vậy thì đâu còn là “quý ngài” đáng kính nữa. Uyển Hồng ngắt lời: “Vì thế tớ mới muốn xây dựng hình ảnh một perfect man có mác “made in China”. Nếu như sự lãng mạn chỉ là giấc mơ giữa ban ngày của Đỗ Lệ Nương (nhân vật trong vở kịch nổi tiếng Trung Quốc Mẫu đơn đình), mãi mãi không trở thành sự thực, thì thế mới càng khiến chúng ta mơ ước, đúng không nào?”. Tôi gửi biểu tượng mặt cười nhăn nhở: “Vậy cậu hãy xây dựng cho tớ hình tượng anh Darcy hay một chàng Nhĩ Khang đi”.

Nếu quả thực xây dựng hình tượng A Ca trong truyện của nhà văn Quỳnh Dao thì thật là buồn cười. Tôi còn nhớ thời tiểu học, những năm 90 mấy, xem phim “Hoàn Châu Cách Cách, dần dần ngay cả đến thú cưng của bà Quỳnh Dao cũng trở nên hot vô cùng, tình yêu chất chứa đầy sự ghen tuông của Nhĩ Khang đã trở thành điểm đáng ghét nhất. Còn anh chàng Darcy trong truyện của nhà văn Anh nổi tiếng Austin đã từng là người tình trong mộng của lũ con gái khoa ngoại ngữ chúng tôi một thời. Thực tế, đến tận bây giờ thì hình tượng Darcy vẫn là mẫu bạn trai mà các cô gái mộng tưởng, hay như tượng đài David Beckham cũng vậy. Thời chúng tôi, những thần tượng trong các tác phẩm văn học rất ít. Những cuốn tiểu thuyết được nhiều người đón đọc ngày đó, các nhân vật nam chính nếu không phải là một anh hai chín chắn thì là những chủ trang trại heo ở những khu xây dựng kinh tế mới hoặc là những anh nông dân vùng sơn cước. Những hình tượng đó mà sống mãi với thời gian thì thật là kỳ tích, một chiếc bánh mì cũng có thể coi là vật làm tin, đêm về tựa đồng cỏ thơm, ngắm sao trời đã là lãng mạn lắm rồi. Các hình tượng như Cao Gia Lâm, Tần Thư Điền… có thể là những đề tài nghiên cứu cho nền văn học đương đại, nhưng để họ trở thành hình mẫu lý tưởng trong lòng các cô gái thì vô cùng khó. Các cuốn tiểu thuyết tình yêu được viết vào thời kỳ đổi mới, hầu hết không thoát khỏi sự câu nệ của thể chế chính trị. Có nhiều lúc, quan niệm về tình yêu gắn liền với khổ cực, buồn đau. Trong hoàn cảnh như vậy, để nảy nở những mối tình “yêu hết mình” còn khó huống chi là phong cách yêu. Chúng tôi chỉ có được những cảm nhận đơn thuần từ những bộ phim nhập khẩu. Hồi đó có không ít các anh chàng học chiêu thức “cua gái” của Zorro[1] không tuấn mã, không hoa hồng. Trong hoàn cảnh Trung Quốc có những quy định khắt khe với các tác phẩm văn học nước ngoài, thanh niên chúng tôi vẫn may mắn được tiếp xúc với những tiểu thuyết tình yêu truyền thống và có cơ hội phát huy trí tưởng tượng. Các tác phẩm vô cùng nổi tiếng như: “Kiêu hãnh và định kiến” (Pride and Prejudice – tác giả Jane Austen, nhà văn Anh), “Đỏ và Đen” (The Red and The Black – nhà văn người Pháp Stendhal), “Jane Eyre” hay một tác phẩm tuyệt vời khác của nhà văn Mĩ F.Scott Fitzgerald “Đại gia Gastby” đã dần góp phần giáo dục tư duy tình cảm của chúng tôi. Những chàng như Darcy, Julien Sorel, Rochester hay Gastby đã trở thành hình mẫu vô cùng lý tưởng với những cô gái mơ mộng tụi tôi. Ở thời kỳ ấy, nội dung buôn chuyện của các chị em gái tưởng chừng rất “sách vở”. Nếu chuyện trường lớp không còn gì để kể, thì những nhân vật nam chính trong các cuốn tiểu thuyết thường là chủ đề chúng tôi bàn tán trước giờ đi ngủ. Tôi nhớ có lần Uyển Hồng nêu ra chủ đề: Darcy hay Cathernin[2] có sức hấp dẫn hơn. Cô ấy còn đưa ra ba yếu tố quan trọng ở một người đàn ông lý tưởng là: Đẹp trai – dĩ nhiên, tự chủ và sexy. Phải nói thật rằng, lúc cô ấy nói đến từ sexy, tôi đã vô cùng ngạc nhiên, mắt chữ O mồm chữ A. Mặc dù đã có mấy năm học chuyên ngành tiếng Anh nhưng tôi thật rất mơ hồ về ý nghĩa nội hàm của từ này. Ngay cả lũ con trai giấu giếm đọc những quyển tạp chí thời trang mà ngày đó tôi dám chắc chỉ có hội con trai mới dám xem mấy cái đó, thỉnh thoảng bọn họ còn đọc to từ sexy và cười rất bí hiểm, nụ cười đó đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ như in. “Quyến rũ, gợi cảm” ở thời chúng tôi là những từ cấm kị, mặc dù có thể dễ dàng tra ra ý nghĩa của nó nhờ từ điển Oxford nhưng chúng tôi vẫn không thể tưởng tượng nổi một người đàn ông sexy là như thế nào. Nhằm cứu vãn sự “ngu muội” của chúng tôi, Uyển Hồng liền so sánh sự khác nhau của hai nhân vật nam chính trong truyện Đồi gió hú, chúng tôi ai cũng đều rất thích thú: Thì ra xung đột giữa Linton và Catherine Earshaw không chỉ là xung đột giai cấp mà còn là sự tranh đấu về mặt nội tâm. Và điều rõ ràng Catherine là người chiến thắng. Vậy còn nhân vật Darcy? Anh ấy có vẻ như lịch lãm, sang trọng thì có thừa nhưng chưa đủ quyến rũ. Những lần “tám” chuyện như thế, đều là Uyển Hồng khơi ngòi, chưa chờ đến phân người thắng, kẻ thua thì có người đã ngáp ngắn, ngáp dài buồn ngủ và chúng tôi cứ thế ấp ôm những suy nghĩ, chìm vào giấc mộng.

[1] Nhân vật trong bộ phim cùng tên của Pháp.

[2] Nhân vật trong tác phẩm văn học Đồi gió hú.

Xem ra, Uyển Hồng đã ấp ủ chủ đề người đàn ông lý tưởng từ ngày đó. Chính vì thế khi cô ấy nói muốn viết tiểu thuyết tình yêu có hình tượng người đàn ông Trung Quốc hoàn hảo, tôi đã nghĩ ngay đến ba yếu tố quan trọng mà cô ấy từng nói. Mấy tháng sau đó, cô ấy gửi bản thảo hoàn chỉnh tới, tôi đã đọc ngấu nghiến liền một mạch – đã lâu lắm rồi tôi không đọc như vậy. Là một giáo viên khoa Văn học, hàng ngày tôi đều đối mặt với các văn bản, hầu hết là các tác phẩm cần tôi phải tỉ mẩn, kiên nhẫn, nhưng khi đọc “Mở to đôi mắt xinh đẹp của em” khiến tôi có lại được cảm giác vui sướng khôn tả như hồi tôi ngấu nghiến cả đêm đọc tiểu thuyết tình yêu của văn sĩ nổi tiếng người Anh Barbara Cartland. Rõ ràng một điều là: Trước khi đặt bút, Uyển Hồng đã có sự chuẩn bị chu đáo, các cuốn tiểu thuyết tình yêu kinh điển, cô ấy đã quen thuộc như lòng bàn tay nhưng cuốn tiểu thuyết này vẫn toát lên màu sắc riêng, vô cùng mới mẻ. Các tình tiết trong truyện có vẻ rất quen thuộc: một cô gái Trung Quốc xinh đẹp, hai kẻ theo đuổi – tính cách hoàn toàn khác biệt, một kẻ người Mĩ, kẻ kia Trung Quốc. Trong câu chuyện, những diễn biến tình cảm phức tạp đã được khai thác một cách triệt để, sự đấu tranh của các nhân vật được thể hiện một cách kịch tính nhất, nhiều khi trở thành bi kịch. Mối tình tay ba này lại xảy ra nơi đất khách quê người, hai kẻ tình địch đến từ hai nền văn hóa khác nhau, vì thế các chi tiết kịch tính thông thường sẽ tập trung những yếu tố văn hóa phức tạp. Thú thực, đọc cuốn tiểu thuyết này lần đầu tiên, tôi có hơi bất ngờ. Bởi lẽ nhân vật Ngô Vũ dường như không giống với hình tượng mà Uyển Hồng từng quan niệm: không đẹp trai, cũng không quá tự chủ, hấp dẫn, quyến rũ lại càng không. Còn anh chàng tình địch Lancer thì hội tụ đầy đủ cả ba yếu tố đó. Nhưng khi đọc lại lần nữa, tôi thấy dường như Uyển Hồng đang áp dụng triết lý “Tình yêu chính là một ngôi trường” của nhà văn Austin. Bởi vì một Ngô Vũ không rành về lãng mạn kiểu phương Tây nhưng luôn cố gắng suy nghĩ mọi cách để thấu hiểu tâm tư tình cảm của Tuyết Nhung. Còn chiến thuật “đòn tâm lý” mà Lancer áp dụng, đối với chàng trai Mĩ mà nói, chiến thuật ấy rất hao tâm tốn sức, nhưng chắc chắn có rất ít cô có thể thoát khỏi sự cám dỗ này, bởi người con trai đẹp có vẻ ngoài nóng bỏng đều là những cám dỗ không thể cự tuyệt. Ngay cả thông minh, xinh đẹp như Tuyết Nhung cũng không phải ngoại lệ, cũng rơi vào lưới tình. Giống như con ngài tự biết là đau đớn, thậm chí là chết nhưng vẫn lao vào chỗ ánh sáng. Cũng may đây là thế kỷ 21, phụ nữ không còn phải chịu những tư tưởng hà khắc như thời nhà văn Austin, ví như hôn nhân không trọn vẹn, đổ vỡ thì họ không có cơ hội làm lại. Nếu như coi mối tình của ba nhân vật trong truyện là một ngôi trường tình, thì đã không thành công khi không đào tạo được một Lancer cao thượng, nhưng đã khiến Tuyết Nhung nhận ra đâu là tình yêu đích thực và với nhân vật Ngô Vũ, dường như ngôi trường này đã tôi luyện thêm cho anh ý chí quyết tâm, kiên trì. Anh chịu đựng bao khổ đau, vứt bỏ đi những quan niệm về “kiêu hãnh” và “định kiến” chờ đợi ngày cô em gái hàng xóm hoàn thiện lý trí và tình cảm. Một hình ảnh hiếm gặp ở thời đại “nhanh yêu, chóng đi đến hôn nhân và sớm chia tay” này.

Vậy rốt cuộc như thế nào mới là người đàn ông lý tưởng? Trong cuốn tiểu thuyết này, Uyển Hồng dường như đã phá vỡ hình mẫu của chính bản thân mình bao năm qua quan niệm, đẹp trai, tự chủ, sexy tất cả đều là những thứ vô thực. Người đàn ông lý tưởng trước hết phải là người mà phụ nữ có thể tin tưởng, gửi gắm cuộc đời mình và chỉ có những người đàn ông vị tha mới là những người đáng trông cậy, đáng trao thân gửi phận. Những điều này không có mối liên quan nào tới văn hóa hay loại người nhưng lại liên quan mật thiết tới nhân cách mỗi người. Tuyết Nhung kiếm tìm gì trong cuộc hôn nhân, không phải chính là hình ảnh một Ngô Vũ ư?

Thì ra, cuốn tiểu thuyết này của Uyển Hồng đã vượt ngoài trí tưởng tượng của tôi. Hình tượng ba nhân vật ở đây không mang dáng dấp của những nhân vật trong những cuốn tiểu thuyết tình yêu truyền thống, nhưng các đặc điểm lại được thể hiện một cách nổi bật. Một điểm khiến tôi rất mơ hồ là: Chẳng lẽ Tuyết Nhung thông minh mà đơn thuần (rất giống với nhân vật Amelia trong Hội chợ phù hoa) lại ích kỷ lợi dụng tấm chân thành của Ngô Vũ, khiến chàng say mê để ở bên cô những lúc cô tỉnh mộng?

Chính xác là phải đọc đến lần thứ ba, tôi mới hiểu được những ẩn ý của Uyển Hồng: cuốn tiểu thuyết về một chuyện tình tay ba, nhân vật có tính cách riêng biệt, kết cấu câu chuyện chặt chẽ, ngôn ngữ sống động, giống như củ hành tây vậy, nhìn vẻ bề ngoài rất đơn giản, nhưng khiến người đọc phải bóc từng câu, từng lớp nghĩa. “Mỗi một lớp được bóc ra, lại lộ ra những chuyện sớm đã vào quên lãng, khi tất cả các lớp đều hiện ra thì nước mắt không ngừng tuôn rơi”.

Quả thực vậy, khi đọc đến chương cuối, đến đoạn Ngô Vũ cố gắng hết sức đập vỡ kính xe ô tô, đẩy Tuyết Nhung ra, rồi sau đó vật lộn với dòng nước đẩy Tuyết Nhung lên một chạng cây nhỏ, còn bản thân mình thì bị dòng nước cuồn cuộn cuốn trôi đi. Thời khắc đó, tôi không kìm được lòng, nước mắt mặn khóe môi. Uyển Hồng không cần áp dụng những câu văn mĩ lệ như phương cách của nhà văn Quỳnh Dao, trong truyện chỉ có vài cảnh tình cảm nhưng đã đủ lấy đi bao giọt lệ của người đọc. Như vậy không phải là đã đạt đến cảnh giới của văn chương ư?




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 28.06.2013, 20:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 08.04.2011, 14:52
Bài viết: 1289
Được thanks: 2048 lần
Điểm: 10.6
Có bài mới Re: Mở to đôi mắt xinh đẹp của em - Liêu Uyển Hồng - Điểm: 10
Phần I

“Tháng tư, mùa tàn tạ, mùa thê lương”. Tuyết Nhung không nhớ mình đã từng đọc câu thơ này ở đâu, nhưng lúc ấy cô thực không hiểu vì sao một mùa tràn đầy sức sống, ngập tràn sắc màu tươi đẹp như tháng Tư lại được miêu tả ảm đạm. Rồi cho đến tháng Tư đó, tháng Tư năm 2008… bao nỗi đau thương cùng sự tuyệt vọng đã mãi mãi ghi sâu vào những kí ức tuổi trẻ của cô – mẹ, người mà cô yêu thương, kính trọng nhất trong suốt cuộc đời mình đã mãi mãi ra đi vào một ngày tháng Tư.

Bên ngoài, những cơn mưa phùn lâm thâm, nhẹ nhàng lướt qua cảnh vật, từng luồng không khí mang theo hơi ẩm, lạnh buốt len lỏi vào từng ngóc ngách căn phòng, táp cả vào người mẹ. Mẹ cô mang trong mình trọng bệnh, đang nằm yếu ớt trên giường. Những luồng không khí như những mũi kim nhọn hoắt, lạnh lùng tấn công chút sinh lực nhỏ nhoi của bà. Tuyết Nhung vội vã trải thêm cho mẹ lớp chăn trải giường. Cô đã khóc tự bao giờ, những dòng lệ ướt nhòe trên mắt, khiến cô nhìn không rõ những nếp nhăn trên khuôn mặt gầy guộc của mẹ, nhưng cô vẫn thấy rất rõ đôi mắt mẹ tràn đầy yêu thương. Và chỉ có con gái mẹ mới có thể hiểu những điều chất chứa trong đôi mắt ấy.

Mẹ đưa đôi tay yếu ớt, nhẹ nhàng lau dòng nước mắt trên khuôn mặt Tuyết Nhung, “Tuyết Nhung con…”. Mẹ phải ngừng lại để thở, rồi tiếp tục nói: “Mẹ con ta bao năm qua luôn gắn bó cùng nhau, nhưng sau này mẹ sẽ mãi không còn nhìn thấy con nữa rồi. Con hãy đến gần bên mẹ, để mẹ ngắm nhìn con lần cuối xem nào…” Cô quỳ xuống gần mẹ, đôi tay lạnh lẽo nhưng tràn đầy ấm áp của mẹ nhẹ nhàng sờ lên khuôn mặt cô, bà dùng chút hơi sức cuối cùng cẩn thận, tỉ mỉ… đôi mắt vừa đẹp vừa chứa đựng bao nỗi đau của con gái, dường như bà muốn mang theo chúng cùng linh hồn mình sang thế giới bên kia. “Con gái, con biết là mình có một đôi mắt rất đẹp không…? Làm sao mẹ có thể đành lòng đây…? Mãi mãi không còn cơ hội ngắm nhìn nữa rồi…”. Nói đến đây, bà không tiếp tục được nữa vì thở không ra hơi, bà ra hiệu cho Tuyết Nhung đỡ mình dậy, dựa vào gối, đợi hơi thở ổn định trở lại, mới tiếp tục nói: “Mẹ có một nguyện vọng cuối cùng là con đừng giống như mẹ, cả cuộc đời này không có một người đàn ông để nương tựa.” Trái tim bà đang nhỏ lệ, đau đớn, ở thời khắc này dường như bao khổ đau của cả cuộc đời đều hiện lên khuôn mặt yếu ớt, nhợt nhạt của bà. Bên ngoài mưa mỗi lúc một nặng hạt, không khí trong phòng càng trở nên ẩm ướt, nặng nề. “Con gái à, phụ nữ trong gia đình chúng ta đều có những cuộc hôn nhân không hạnh phúc. Nhưng có thể trách ai đây? Người đàn ông chỉ cần có chút tiền, chút địa vị là muốn ra ngoài mây gió, trăng hoa. Vì thế khi bước chân ra cuộc đời, con hãy dùng đôi mắt, trái tim mình, chịu khó kiếm tìm người đàn ông mà con có thể gửi gắm cả cuộc đời”.

Nói vừa dứt những lời này, bà bắt đầu ho những cơn ho dữ dội. Vừa ho, bà vừa run run chìa đôi bàn tay lau nước mắt cho Tuyết Nhung. “Con đã nhớ những lời mẹ chưa? Phải luôn ghi nhớ lời mẹ nghe không…” Tuyết Nhung nắm chặt tay mẹ, không biết từ đâu mà cảm nhận thấy chắc hẳn tình yêu của mẹ rất đau đớn. Nghĩ tới cảnh sắp rời xa người mẹ vô cùng yêu thương, Tuyết Nhung lại không cầm được lòng mình, cô sà vào lòng mẹ, khóc rưng rức. “Tuyết Nhung, con đừng khóc nữa, mau đi lấy chiếc vĩ cầm của con lại đây, mẹ muốn nghe con chơi nhạc”. Tuyết Nhung kìm nước mắt, chạy về phía căn phòng có chiếc đàn violon đã gắn bó bao năm với mẹ con cô. Đôi bàn tay không còn chút sức lực nào của mẹ nhè nhẹ sờ khắp thân cây đàn tao nhã, bóng sáng. “Con yêu, con bốn tuổi đã bắt đầu chơi đàn rồi, đến bây giờ con đã 23, những ngày tháng của mẹ trôi qua gắn liền với những điệu nhạc của con… Bây giờ con hãy kéo bản nhạc đầu tiên mà con chơi, để mẹ sống lại những năm tháng đã qua của hai mẹ con mình”. Tuyết Nhung xúc động, ôm chặt mẹ, không ngừng khóc. Mẹ nhẹ nhàng đẩy cô ra: “Ra chơi đàn đi con, mẹ muốn nghe rồi, con hãy đứng ở chỗ mà hàng ngày con vẫn đứng luyện đàn nhé”. Tuyết Nhung cầm chiếc violon, gối lên cổ, nhìn về phía mẹ đang nằm đó không xa, mẹ mỉm cười gật đầu, Tuyết Nhung hiểu ý mẹ bảo cô hãy chơi đàn đi. Bản nhạc “Ngôi sao nhỏ lấp lánh” là điệu nhạc đầu tiên mà Tuyết Nhung chơi violon. Từ ngày lớn lên, bao năm qua cô không chơi lại bản nhạc này. Bây giờ thả hồn theo những nốt nhạc trầm bổng, cô như đang trôi về ngày thơ bé, hình ảnh mẹ cúi xuống, ôm chiếc mặt nhỏ xinh của cô: “Tuyết Nhung con đừng sợ đau, nếu con biết chơi bản nhạc này, con sẽ là một ngôi sao nhỏ, ngôi sao trong bầu trời lòng mẹ”.

Những giọt nước mắt của Tuyết Nhung lã chã rơi trên đàn, cô thầm nghĩ: Mẹ ơi, mai này mẹ có ra sao thì con mãi là ngôi sao bé nhỏ của mẹ! Có kiếp sau, con vẫn mong muốn là con của mẹ.

Tuyết Nhung đau đớn trong lòng không thể chơi tiếp được nữa. Mẹ cô nhìn lúc này dường như đã muôn phần mệt mỏi, như thể bà muốn ngủ một giấc. Nghe thấy Tuyết Nhung ngừng chơi đàn, bà miễn cưỡng nhấc mình, cố gắng làm động tác đưa đi đưa lại. Tuyết Nhung hiểu ý mẹ muốn bảo mình tiếp tục chơi nhạc. Nước mắt cô không ngừng tuôn rơi khi cô kéo bản nhạc “Bản concerto dành cho đàn violon” của nhà soạn nhạc Traicốp-xki. Lúc này, trái tim cô như muốn vỡ tung ra. Đây là điệu nhạc cuối cùng mà mẹ cô cùng cô luyện tập, chuẩn bị cho cô đi du học. Mẹ đã giúp cô chọn mua gần 20 đĩa CD, bảo cô hãy dùng trái tim để cảm nhận các phong cách biểu diễn khác nhau của nhiều nghệ sĩ. Sau khi ghi âm bản nhạc này và đem dự thi trường Học viện âm nhạc Mĩ, tinh thần và thể chất của mẹ bắt đầu đi xuống, căn bệnh đã quật ngã mẹ, mẹ dường như cũng cảm nhận được sứ mệnh của mình sắp hết nên bà cũng buông xuôi, phó mặc số phận.

Bây giờ khi đang đứng trước mẹ chơi lại bản nhạc đó, Tuyết Nhung đã kéo những giai điệu ấy bằng tất cả tình cảm từ trái tim mình.

“Mẹ, mẹ thấy lần này con kéo bản này thế nào ạ?”

“Con ngoan, mẹ thấy rất hay. Xem ra con đã tìm thấy tâm hồn đồng điệu cùng âm nhạc rồi đó”.

“Mẹ ơi, con chẳng mong tìm thấy tâm hồn âm nhạc hay tâm hồn của bất cứ thứ gì khác, mẹ chính là tâm hồn của con rồi. Con tin rằng trong cuộc đời này con sẽ mãi không tìm thấy một tâm hồn nào giống như tình mẹ thương con”.

“Con ngốc ạ, tâm hồn của mẹ cần con phải tìm ư, nó sẽ mãi bên cạnh con, che chở, bao bọc con…” Mẹ bỗng nghiên quay đầu ra, nhìn ngắm Tuyết Nhung lần cuối, dòng nước mắt ấm tuôn rơi. Con gái. Từ ngày hôm nay, hai mẹ con ta mỗi người một thế giới.

Chương 1: Đến nước Mĩ tìm người đàn ông thực sự có tấm lòng

Theo đúng sắp xếp của mẹ lúc còn sống, Tuyết Nhung cuối cùng cũng đã đặt chân đến Mĩ, vùng đất hoàn toàn xa lạ với cô, và vào học tại một trường công lập nổi tiếng ở miền Tây.

Khi khoác ba lô trên vai, rảo bước trong sân trường đại học Mi-chi-gân giữa trời thu, cô gái 23 tuổi Đinh Tuyết Nhung mới nhận ra mình không hề nằm mơ. Vậy là, cô đã thực sự bước vào thế giới đa văn hóa mà phim ảnh và tiểu thuyết không ngớt lời ca ngợi, bước vào một cuộc sống mới mà mỗi lần nghĩ đến lại khiến cô phấn khích và tò mò.

Tuyết Nhung ngẩng đầu nhìn lên bầu trời cao rộng. Tháng 9, miền trung tây nước Mĩ, mặt trời cao vút và gay gắt, ngược lại những áng mây lại xinh đẹp dịu dàng. Giữa bầu trời xanh biếc mênh mang, những cơn gió thu nhẹ nhàng thổi, xua mây trắng đuổi theo mặt trời; vậy mà thoáng một cái lại đã thấy mặt trời thỏa thích đuổi theo những áng mây bồng bềnh trôi theo gió. Ngắm nhìn cảnh thiên nhiên thanh khiết và sống động, tâm hồn u sầu bấy lâu nay của Tuyết Nhung bỗng thấy được an ủi phần nào.

Thực ra, ngoài bầu trời cao rộng và trong sáng, khung cảnh núi non sông nước của Mi-chi-gân có nhiều nét giống quê hương Tuyết Nhung. Những ngọn núi nhấp nhô, bao trùm màu xanh mướt của cỏ cây hoa lá, e ấp như giấu trong mình nhiều bí mật thầm kín. Những con đường uốn lượn quanh co, ẩn hiện giữa những triền núi, khiến cho khung cảnh càng trở nên linh thiêng và huyền bí. Chỉ sau một ngày đặt chân lên chốn đất khách quê người này, Tuyết Nhung đã có cảm giác vô cùng quen thuộc; thì ra nó không hề lạ lẫm như cô vẫn tưởng tượng.

Nhưng khi đi trên con đường lớn chạy dọc theo những tòa nhà trong trường, cô bỗng thấy lòng mình nặng trĩu. Cảm giác dễ chịu và thoải mái khi ngắm nhìn trời xanh, mây trắng, những rặng núi xanh biếc đã biến mất, thay vào đó là cảm giác bị cô lập và nỗi cô đơn vô hạn khi nhìn thấy những người đủ màu da đeo ba lô rảo bước trên đường, những người cưỡi xe đạp luồn lách giữa đám đông, những người ngồi nói điện thoại trên những hàng ghế bên đường. Tuyết Nhung không ngừng thắc mắc lí do mẹ muốn cô đến đây là gì? Liệu cô có thể tìm được một chốn đi về cho tâm hồn mình giữa những khuôn mặt xa lạ và lạnh nhạt ở nơi đây?

Tuyết Nhung đứng giữa ngã tư đường, tò mò quan sát những người mà cô sắp gặp gỡ và chung sống. Một người, hai người rồi cả một nhóm những chàng trai Mĩ mắt xanh tóc vàng đi qua trước mặt. Những bước chân của họ thật mạnh mẽ và phóng khoáng, dáng người cao ráo toát lên vẻ hào hoa anh tuấn, khuôn mặt đầy tự tin và lạc quan. Ừm, xem ra so với đàn ông Trung Quốc, những chàng trai Mĩ này trông cởi mở và vui tươi hơn nhiều.

Lại có một nhóm con gái ôm sách đi lướt qua Tuyết Nhung. Trong đó nổi bật là cô gái da đen mặc một chiếc mini juýp vô cùng thời thượng. Giữa thời tiết nóng nực của tháng chín, cô ta vẫn đi một đôi bốt cao đến tận đầu gối, khiến đôi chân thon dài càng thêm phần gợi cảm. Đám con gái da trắng mắt to gò má cao mỗi lần đi qua trước mặt cô đều vênh mặt ưỡn ngực, đeo tai nghe chăm chú thưởng thức những bản nhạc đang thịnh hành, chẳng thèm liếc nhìn cô lấy một cái. Phần lớn con gái ở đây đều để những kiểu đầu khác nhau, mỗi người một vẻ. Ngoài ra, mỗi người bọn họ mặc theo một phong cách riêng, có người trông giống dân Di-gan, người lại mặc kiểu tomboy, kẻ lại khoác lên mình những bộ váy áo sang trọng như những công chúa châu u. Đúng thế, so với con gái Trung Quốc, con gái Mĩ bạo dạn và cá tính hơn nhiều.

Tuyết Nhung bất giác nhìn lại mình. Đương nhiên, nếu dựa theo tiêu chuẩn của người Trung Quốc, cô có thể được liệt vào hàng mĩ nhân. Trước nhất, cô có khuôn mặt trái xoan truyền thống, đậm nét Trung Quốc. Dưới hàng mày lá liễu xinh đẹp là đôi mắt phượng cong vút, long lanh rất hiếm gặp thời nay, cánh mũi dọc dừa thanh tú và đôi môi hồng thắm. Thêm vào đó, dáng người cao ráo thanh mảnh và khí chất thanh tao có được nhờ kéo vĩ cầm càng khiến người khác phải ngoái nhìn lại thật lâu mỗi lần thấy cô bước qua.

Tuyết Nhung trước nay chưa bao giờ là kẻ giả tạo, và cũng cực ghét những kẻ giả tạo. Vì thế khi có người hỏi “tại sao lại đến nước Mĩ”, cô thẳng thắn trả lời: “Tôi muốn đến Mĩ để tìm người đàn ông thực sự có tấm lòng”. Tất nhiên, câu nói này của Tuyết Nhung khiến rất nhiều người Trung Quốc, đặc biệt là đàn ông tức tối miệt thị cô sau lưng, cũng khiến nhiều phụ nữ Trung Quốc cảm thấy nuốt không trôi: Lẽ nào ở Trung Quốc không có đàn ông tốt hay sao? Chẳng lẽ toàn bộ đàn ông tốt ở Trung Quốc đều chết sạch rồi ư? Tại sao cứ phải ra nước ngoài mới tìm được? Và kết luận cuối cùng của bọn họ đều là: cô này còn hèn hạ hơn cả những kẻ hèn hạ.

Song bất luận người khác nghĩ thế nào, đánh giá thế nào, Tuyết Nhung vẫn chẳng hề bận tâm, nói đúng hơn là chẳng thèm bận tâm. Bởi vì chính mắt cô đã chứng kiến cảnh cha mình nhẫn tâm ruồng bỏ mẹ để chạy theo một người đàn bà khác, rồi lại được nghe mẹ kể lại chuyện ông ngoại phản bội bà ngoại như thế nào, cụ ông phản bội cụ bà như thế nào. Sự phản bội này không chỉ xảy ra trong ba thế hệ nhà cô, nếu truy đến cùng, thậm chí cũng có thể xảy ra trong suốt bốn năm đời phụ nữ của dòng tộc cô. Đàn ông Trung Quốc trong mắt Tuyết Nhung và mẹ hoàn toàn không phải là những kẻ có lương tâm.

Có lẽ để thoát khỏi cảnh bị phản bội đó, suy nghĩ đầu tiên của Tuyết Nhung khi bước vào trường đại học Mĩ này là: nhất định phải chuẩn bị cho mình những kiến thức về hôn nhân. Trước đây khi còn ở Trung Quốc, mẹ cô luôn cho rằng, sở dĩ phụ nữ trong gia tộc đều phải hứng chịu số phận bất hạnh như vậy là vì đàn ông Trung Quốc quá bất lương. Vậy nên, con đường duy nhất để thoát khỏi số phận bi thảm đó là chạy đến một đất nước khác, tìm một người đàn ông cao thượng hơn những kẻ cùng chủng người với mình. Song đối với Tuyết Nhung, sự phản bội trong hôn nhân không hẳn chỉ bắt nguồn từ tính cách của đàn ông Trung Quốc, mà bản thân mỗi người phụ nữ cũng có một phần trách nhiệm. Chỉ có điều, trách nhiệm của họ là quá ngu muội và mù quáng. Nếu trước khi bước tới hôn nhân, người phụ nữ có sự trưởng thành trong cách đánh giá đàn ông, hiểu rõ con người thực sự của anh ta, sớm chuẩn bị tâm lý để giải quyết những vấn đề nảy sinh trong quan hệ vợ chồng thì chắc chắn sẽ ít nhiều hạn chế được việc chọn nhầm bạn đời; và nhờ đó, khả năng họ bị chồng phản bội sau khi kết hôn cũng giảm đi phần nào.

Tuyết Nhung bước lên bậc thềm nối với tòa nhà lớn có tên “Angel” với những suy nghĩ như vậy. Đây là công trình nổi tiếng nhất của đại học Mi-chi-gân, cũng là nơi nhiều bộ phim chọn làm bối cảnh. Từ xa nhìn lại, những chiếc cột trắng xóa thiết kế theo phong cách các ngôi đền La Mã xưa đứng sừng sững trên nền đá cẩm thạch. Bước vào bên trong, Tuyết Nhung có cảm giác mỗi bước cô đi là một bước chân lịch sử trong cuộc đời. Cô thở một hơi thật sâu, rồi nhanh chóng rảo bước vào trong.

Dựa vào những tấm biển chỉ dẫn trong tòa nhà, Tuyết Nhung đã tìm thấy “Trung tâm tư vấn dành cho sinh viên” ở một góc quẹo của hành lang. Người ta nói với cô, đó chính là nơi để cô lựa chọn môn học.

Sau khi nghe những nguyện vọng của Tuyết Nhung, người phụ nữ da trắng đẫy đà, đeo kính gọng vàng quay ra đằng sau, rút một cuốn sách dày cộp từ trên giá xuống. “Đây, tất cả các môn học trong mùa thu này đều có trong này, trên mạng cũng có. Bạn có thể cầm về, xem xét thật kĩ lưỡng rồi hãy chọn môn. Nếu có vấn đề gì hãy gọi điện đến hỏi chúng tôi là được.” Nói dứt lời, bà ta mỉm cười thân thiện nhìn Tuyết Nhung.

Nhìn cuốn sách nặng nề trước mặt, đầu óc Tuyết Nhung thực sự mù mịt: phải mất bao lâu cô mới có thể chọn được môn mình thích trong đó, chi bằng cô hỏi thẳng ngay bây giờ. Tuyết Nhung sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu, nhẩm lại câu tiếng Anh mình muốn nói cho thật lưu loát rồi cất tiếng hỏi: “Xin lỗi, tôi chỉ muốn hỏi chỗ các vị có môn học nào dành cho phụ nữ không?” Nữ nhân viên nọ liền mỉm cười, giở sách rất thành thục, sau đó dừng lại ở một trang và đưa đến trước mặt Tuyết Nhung nói: “Bạn xem, đây là các môn học liên quan đến phụ nữ, trong này có rất nhiều, trường đại học của chúng tôi luôn nằm trong top năm cả nước đó.” Bà ta đẩy đẩy mắt kính, rồi lại chỉ tiếp vào trang giấy và tự hào nói: “Cô xem, có rất nhiều sinh viên thích chọn các môn “Nghiên cứu phụ nữ”, “Phụ nữ Mĩ”, “Sự thức tỉnh của phụ nữ thế kỉ 19”, “Lịch sử tiến hóa của phụ nữ” này…” Nhìn dáng vẻ không mấy hứng thú của Tuyết Nhung, bà ta liền giở sang một trang khác, rồi lấy ngón tay chỉ vào giữa những dòng chữ nhỏ xíu, dày di dít: “Nếu như cô muốn chọn những môn đặc biệt, có tính phân loại chi tiết hơn chút nữa thì đây “Nghiên cứu vị thế của phụ nữ châu Á”, “Phong tục bó chân của phụ nữ Trung Quốc”, “Nghiên cứu các nhân vật nữ trong tác phẩm Hồng Lâu Mộng”, “Tình hình hôn nhân của phụ nữ Đông Nam Á” v.v…”

“Lẽ nào ở chỗ các vị không có môn học nào dành cho các cô gái trẻ, ví như những môn hướng dẫn họ chuẩn bị cho một mối quan hệ nam nữ kiểu “tình yêu và hôn nhân”, “làm thế nào để tránh những nguy cơ trong tình yêu”, “làm thế nào để tìm người bạn đời phù hợp” v.v… hay sao?” Câu hỏi của Tuyết Nhung khiến nữ nhân viên nọ lặng đi giây lát. Không chỉ bà ta, tất cả những ai có mặt trong căn phòng rộng lớn này đều dừng bút hoặc ngừng dùng chuột máy tính, hướng ánh mắt về phía Tuyết Nhung.

Lúc này, một phụ nữ trung niên đen đúa gầy gò, không rõ chủng người, có vẻ là quản lý ở đây đi tới, nhã nhặn nói với Tuyết Nhung: “Chúng tôi hiểu rõ tính ham học của bạn, nhưng những nội dung mà bạn vừa nhắc đến nằm trong phạm vi tự học từ cuộc sống của mỗi người, vậy nên không được liệt vào danh sách các môn học bắt buộc của trường chúng tôi. Nếu có hứng thú với những nội dung đó, bạn hoàn toàn có thể tìm đọc sách của Barnes & Noble[1]. Tôi tin những mục trong đó sẽ rất hữu ích với bạn.”

[1] Barnes & Noble – Trung tâm phát hành sách lớn nhất thế giới.

Nói dứt lời, người phụ nữ nọ định quay người bước đi, ai dè lại bị Tuyết Nhung gọi giật lại: “Xin đợi một chút! Tôi vẫn còn một câu hỏi nữa.” Bà ta lập tức quay đầu lại, ánh mắt đầy tò mò. “Tôi muốn hỏi, nếu y học là một môn học, pháp luật là một môn học, việc buôn bán qua lại dựa vào danh nghĩa thương nghiệp cũng trở thành môn học, thậm chí đều là những môn học bắt buộc trong trường đại học, vậy thì tình yêu và hôn nhân, những lĩnh vực đối với phụ nữ mà nói còn quan trọng hơn cả y học, pháp luật, kiếm tiền tại sao lại không thể trở thành một loại học vấn, để chúng ta nghiêm túc học tập và nghiên cứu một cách có hệ thống sau đó áp dụng thật tốt vào trong cuộc sống?” Tuyết Nhung thở dài rồi nói tiếp: “Thay vì bắt phụ nữ phải học một đống kiến thức, để rồi cuối cùng vẫn bước vào những cuộc hôn nhân mù quáng, chịu thất bại cay đắng, hủy hoại cuộc đời mình, tại sao không giáo dục họ một cách đầy đủ để tránh những lỗi lầm đáng tiếc vì nhận thức non nớt về tình yêu và hôn nhân?”

Tất cả phụ nữ trong phòng đều đưa mắt nhìn nhau, người quản lý nọ ái ngại nói với Tuyết Nhung: “Chúng tôi có thể giúp bạn chuyển ý kiến này đến các bộ ngành hữu quan, nhưng tạm thời trước mắt chưa có gì thay đổi.”

Khi Tuyết Nhung bước khỏi căn phòng nọ, cô có thể cảm nhận được tất cả mọi ánh mắt đang nhìn theo mình. Thậm chí, cô còn nghe thấy có người thì thầm hỏi: “Cô ta là người châu Á đúng không?” Một người khác trả lời: “Trông có vẻ là người Trung Quốc!”.

Chuyện này có liên quan gì đến việc cô là người nước nào? Lẽ nào chỉ có phụ nữ Trung Quốc mới yêu đương và kết hôn? Tuyết Nhung cảm thấy thật buồn cười.

Mang theo tâm trạng thất vọng, Tuyết Nhung bước ra khỏi tòa nhà Angel. Trước đây, khi cô còn ở Trung Quốc, rất nhiều trường đại học đã đưa môn giáo dục giới tính của phương Tây vào giảng dạy. Nghe nói, môn học này thậm chí còn được dạy cả trong trường tiểu học. Song trước giờ chưa từng có trường học Trung Quốc nào dạy môn học về tình yêu và hôn nhân. Lúc đó, Tuyết Nhung nghĩ sở dĩ có chuyện này là nền giáo dục Trung Quốc vẫn chưa theo kịp trào lưu của thế giới mà thôi. Cô vẫn luôn tin rằng, nếu đến Mĩ, cô nhất định sẽ được học rất nhiều điều không được học ở trong nước. Bây giờ Tuyết Nhung mới biết, trường học nào trên thế giới cũng giống nhau, và nền giáo dục Mĩ cũng khiến cô hiểu ra một điều: thì ra quốc gia này cũng chẳng ra sao cả!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 02.07.2013, 11:10
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 08.04.2011, 14:52
Bài viết: 1289
Được thanks: 2048 lần
Điểm: 10.6
Có bài mới Re: Mở to đôi mắt xinh đẹp của em - Liêu Uyển Hồng - Điểm: 10
Chương 2: Tình cờ gặp gỡ Lancer dưới gốc cây táo

Nếu như đối với Tuyết Nhung tháng tư năm 2008 là tháng mùa xuân tàn khốc nhất thì tháng mười cùng năm lại là tháng mùa thu cô cảm thấy cô đơn nhất trong cuộc đời. Mùa thu Mi-chi-gân nổi tiếng khắp thế giới bởi trời cao mây trắng, bởi phong đỏ cỏ xanh. Cảnh vật Mi-chi-gân thật trù phú với những rừng cây trĩu quả, với những vườn hoa rực rỡ, những thảm cỏ xanh biếc chạy dài ngút tầm mắt và những công trình kiến trúc sừng sững giàu tính lịch sử, tính nghệ thuật, tính văn hóa, tính hiện đại. Bất kỳ một tác phẩm kiến trúc nào ở nơi đây cũng toát lên nét tôn nghiêm và bề thế.

Đương nhiên, trong trường lúc nào cũng có sinh viên đi lại tấp nập. Vô hình chung, bọn họ tạo ra một bức tranh khác cho nơi này. Thường ngày, từ thứ hai đến thứ sáu, ai nấy đều vội vã lướt đi trên sân trường, mắt không liếc nhìn xung quanh, như thể mình là kẻ chính nhân quân tử. Song cứ đến thứ bảy, khi những trận bóng đá kiểu Mĩ được tổ chức, tất cả bọn họ lại trở nên điên cuồng hơn bao giờ hết. Đâu đâu cũng thấy xuất hiện những kẻ mặc áo phông vàng. Trên con đường nhỏ chạy dọc sân trường, trước kí túc xá sinh viên, thanh niên nam nữ đứng túm năm tụm ba, kẻ nào người nấy hừng hực khí thế. Bia có ở khắp nơi, bia trong tay họ, bia bày đầy trên bàn trên ghế, bia vứt đầy trên mặt đất. Trong đống bia rượu hổ lốn, trong tiếng nhạc xập xình không ngớt, bọn họ uống bia, cười cợt, hò reo, la ó, trêu đùa, đuổi bắt nhau.

Khi mới đặt chân đến đây, Tuyết Nhung không quen với cảnh tượng này. Chính xác hơn cô là người ngoài cuộc vui. Thậm chí cô còn chưa từng bước đến sân vận động với sức chứa mười mấy vạn người, càng không đến những buổi party chen chúc ồn ào. Mặc dù trong lòng Tuyết Nhung hiểu rõ, đó là những địa điểm thích hợp để tìm kiếm đối tượng hẹn hò. Đến đó, phàm là những ai mong muốn kết bạn đều có thể đạt được ý nguyện chỉ trong vài tháng ngắn ngủi.

Bạn hàng xóm của Tuyết Nhung là một cô gái da trắng đến từ miền Đông nước Mĩ. Vào buổi party được tổ chức sau hai tuần khai giảng, cô ấy đã phải lòng một anh chàng khoa Hóa và lấy được địa chỉ của anh ta. Ngay buổi tối hôm đó, cô bạn nọ liền tìm đến chỗ anh chàng ở, dán một tờ note stick in hình đôi môi đỏ chót của mình, bên trên còn chêm thêm dòng chữ “Em yêu anh” nữa chứ! Cũng tối hôm đó, bọn họ lên giường với nhau, rồi trở thành người yêu, đi đâu cũng có nhau không rời nửa bước.

Khi còn ở Trung Quốc, mỗi lần chứng kiến việc kết đôi nhanh chóng và điên rồ này của bạn bè xung quanh, Tuyết Nhung thường kịch liệt lên án. Vậy mà bây giờ khi đặt chân đến Mĩ, những chuyện kiểu này xảy ra nhan nhản. Song dù vậy, hiện trạng này vẫn chẳng thể nào thay đổi được suy nghĩ nhất quán của cô: một người phụ nữ chỉ yêu một lần duy nhất trong cuộc đời. Cô sẽ đợi, đợi một tình yêu chân thành từ trái tim và tâm hồn; trước lúc đó, cô nhất định sẽ giữ gìn sự trong trắng của mình.

Đó là ngày thứ bảy, cũng là ngày diễn ra một trận đấu bóng lớn trong trường. Khoa Nhạc bỗng trở nên im ắng, như có ai đánh một loạt dấu lặng cho khúc nhạc hàng ngày. Thật lạnh lẽo và cô đơn! Tuyết Nhung đặt đàn vào trong hộp, lặng lẽ rảo bước ra khỏi cửa.

Bỗng nhiên, một chú nai lớn và ba chú nai nhỏ xuất hiện trước mắt cô, con lớn nhất có lẽ là nai mẹ. Sự xuất hiện của Tuyết Nhung không làm chúng hoảng sợ. Chúng chỉ rướn cổ và gióng cặp tai xinh xắn lên, lặng lẽ nhìn về phía cô.

Ánh nắng thu bỗng chốc ngưng đọng lại ở góc yên tĩnh này của thế giới, chiếu lên những chấm sao lốm đốm trên thân nai, khiến chúng đẹp một cách thần bí và thoát tục. Nhưng lũ nai không hề để tâm đến hứng thú của kẻ xa lạ đang đứng trước mặt mình, mà quay đầu bỏ đi. Chúng vừa đi vừa ăn, vừa đi vừa nhai, chậm rãi vòng qua phía sau phòng học của khoa Nhạc. Tuyết Nhung không nỡ rời mắt khỏi đàn nai, chầm chậm bám theo chúng. Một chốc sau, đàn nai nọ đã dẫn cô đến một con đường nhỏ hẹp mà cô chưa từng chú ý. Trên đường tràn ngập những đóa hoa cúc dại vàng rực mà người ta vẫn gọi là “Black-eyed Susan Vine”[1]. Những cây bách to lớn sừng sững hai bên đường, hương thơm ngào ngạt theo gió lan tỏa khắp không gian.

[1] Hoa Mắt Nai (Thunbergia Alata): thường được gọi là Black-eyed Susan Vine, là một loài cây thân thảo sống lâu năm, thuộc họ Acanthaceae.

Đến cuối con đường, đàn nai bỗng giật mình bỏ chạy, rồi biến mất khỏi tầm mắt Tuyết Nhung. Khi đuổi kịp tới nơi, trước mắt cô không còn những chú nai xinh xắn nữa mà thay vào đó là khung cảnh thần tiên đẹp như trong truyện cổ tích: đó là một vườn táo bị bỏ quên, phân nửa số táo trên cây đã rụng, có quả nằm trên đám lá rụng, có quả lại rơi xuống khe suối gần đó. Nửa còn lại vẫn treo lúc lỉu trên cây, bên đón ánh nắng mặt trời đã ngả màu đỏ rực, bên không được chiếu sáng vẫn còn xanh, phần ở giữa lại có màu vàng nhạt. Vườn táo bị lãng quên này như một thế giới cổ tích mà người xưa tặng riêng cho Tuyết Nhung, để cô có được cảm giác lâng lâng của một nàng công chúa thực thụ.

Bên cạnh những tán cây chen chúc nhau có một cây táo già cỗi lưa thưa lá. Nó xiêu vẹo nghiêng về phía đám cây con bên cạnh, như thể muốn dùng cơ thể già nua của mình che chở cho đàn con. Tuyết Nhung chầm chậm đi đến gốc cây, dịu dàng vuốt lên những nếp nhăn sần sùi trên thân cây: “Mày là cây táo mẹ có phải không?”. Nước mắt cô bỗng chảy ra từ hai khóe mắt.

Tuyết Nhung lặng lẽ ngồi xuống gốc cây đã bị cỏ dại phủ kín. Vào một buổi tối mười năm trước, để ôn luyện tiếng Anh cho cô, mẹ tìm về một tập truyện cổ tích nổi tiếng thế giới bằng tiếng Anh. Sau đó, bà giở đến một trang truyện và nói với cô: “Nhung Nhi, khi đọc đến đây, mẹ thấy cảm động vô cùng, mẹ nghĩ con nhất định sẽ thích câu chuyện này!” Tuyết Nhung còn nhớ nội dung đại thể của câu chuyện như sau:

Ngày xửa ngày xưa, có một cây táo rất to, cành lá xum xuê, dưới tán cây, ngày ngày thường có một cậu bé đến nô đùa. Bẵng đi một thời gian không thấy cậu bé đến vui chơi nữa. Cây táo cảm thấy rất buồn, như mất mát một điều gì đó. Rồi đến một ngày, cậu nhỏ lại xuất hiện. Cậu nói với cây táo: “Cây ơi, bây giờ tôi đã lớn rồi, không còn muốn chạy quanh cây nô đùa nữa, tôi muốn có đồ chơi, nhưng không có tiền để mua”. Cây táo đáp: “Cậu bé ơi! Cậu hãy ngắt những quả táo trên thân tôi xuống rồi đem bán, như vậy cậu sẽ có tiền để mua đồ chơi rồi”. Cậu bé liền hái hết tất cả các quả, vui mừng chạy đi. Sau đó, lại không thấy cậu bé đâu nữa, cây táo rất buồn. Giờ đây cậu bé đã là một chàng thanh niên đứng trước mặt cây táo. Anh buồn rầu tâm sự với cây táo: “Cây à, bây giờ tôi đã trưởng thành, đã có gia đình riêng rồi nhưng tôi không có cách nào để có một ngôi nhà cho vợ con tôi trú mưa tránh nắng”. Cây táo nói: “Cậu bé, cậu đừng buồn nữa, cậu hãy chặt những cành trên thân tôi đây, chúng có thể dựng được một ngôi nhà nhỏ cho những người thân yêu của cậu”. Cậu trai liền chặt hết những cành cây, vui vẻ vác chúng về. Và bao nhiêu năm sau đó không còn thấy cậu đến chỗ cây táo kia nữa. Cây táo buồn khổ vô cùng, nó thực sự rất nhớ cậu bé. Đến một ngày, cậu bé kia lại đứng trước cây táo, đầy phiền muộn: “Cây táo ơi là cây táo, bây giờ con cái tôi đều đã trưởng thành, đều rời xa ngôi nhà rồi, tôi cũng muốn ngồi thuyền đi chu du thiên hạ, nhưng tôi lại không có thuyền”. Cây táo lại nói: “Cậu bé của ta, đừng đau buồn nữa, mặc dù những việc tôi có thể làm cho cậu càng ngày càng ít đi, nhưng tôi vẫn còn cái thân này, cậu có thể chặt hạ nó, rồi tạo một chiếc thuyền nhỏ để chu du đây đó”. Cũng như mọi lần cậu bé vui mừng hạ cây táo, làm một chiếc thuyền đi khắp nơi trên thế giới. Lại rất lâu rồi, không thấy cậu bé đâu. Cây táo rất buồn, ngày càng nhớ nhung. Cuối cùng, một ngày kia cậu bé giờ đã là ông lão lưng còng, phải chống gậy. Cậu bé yếu ớt, nói chuyện với cây táo: “Cây táo ơi, giờ tôi đã già yếu, không còn có ích nữa rồi, tôi cảm thấy rất cô đơn”. Cây táo đáp lại: “Cậu bé ơi, bây giờ ta không còn gì có thể cho cậu nữa rồi, quả không, cành không, thân cũng không, nhưng ta vẫn còn cái gốc này, cậu có thể tựa vào đây, nghỉ ngơi, trút những mệt nhọc trong cuộc sống”.

Đúng vậy, đây là câu chuyện về tình mẫu tử, là câu chuyện mà Tuyết Nhung ghi lòng tạc dạ. Mẹ chính là cây táo nọ. Bà dành hết cho cô những gì tốt đẹp nhất, để rồi ra đi mãi mãi. Thứ duy nhất Tuyết Nhung có thể dựa vào lúc này đó là tình yêu thương vô bờ bến mà bà đã dành cho cô.

Mỗi lần cảm thấy cô đơn tột cùng, Tuyết Nhung lại nhớ mẹ da diết. Vào những phút giây đó, cô không ngăn nổi mình cầm lấy cung đàn, kéo những bản nhạc mẹ thích nghe nhất. Chỉ khi hòa mình vào những giai điệu du dương, cô mới có thể nhìn thấy khuôn mặt hiền từ của mẹ, nghe thấy giọng nói ấm áp của mẹ một lần nữa. Chỉ khi những nốt nhạc ngân vang, cô mới cảm nhận được mẹ đang hiện hữu bên mình.

Lúc này, dưới gốc táo, Tuyết Nhung đang kéo bản nhạc “Vì sao lấp lánh”:

Ngôi sao nhỏ lấp lánh kia ơi

Tôi muốn hỏi bạn tên là gì?



Trong giai điệu âm vang, mẹ cô như bay xuống từ thiên đường và biến thành cây táo. Những trái táo căng mọng lắc lư, say sưa nhảy nhót theo những nốt nhạc vang vọng khắp không gian. Trong khi đó, Tuyết Nhung lại thấy mình như một vì sao nhỏ, tỏa sáng lung linh, tinh nghịch bay lượn xung quanh. Mẹ nhìn cô cười rạng rỡ, vẫy vẫy tay như thể muốn ôm chặt lấy con gái bé bỏng của mình.

“Này, mau lại đây xem đi!” Tiếng vĩ cầm của Tuyết Nhung bỗng bị cắt ngang. Một nhóm nam sinh mặc áo phông vàng kéo đến từ sau lưng cô: “Ở đây có một cô gái châu Á đang đếm sao kìa!”

Họ cầm bia trên tay, khắp người nồng nặc mùi rượu, chắc chắn là đã đi uống sau khi xem xong trận bóng, rồi lơ mơ kéo nhau đến đây. Bị họ phát giác, Tuyết Nhung vừa thất vọng vừa sợ hãi: “Đi mau, các anh đi mau cho tôi!” Mấy gã trai nọ bị cô quát nên cũng tỉnh vài phần rượu, cười hỉ hả tụm thành một nhóm, rồi lảo đảo đi khỏi.

Sau một tràng cười điên cuồng, cả đám biến mất trong tíc tắc.

Tuyết Nhung định đặt đàn vào trong hộp thì một chàng trai tóc vàng trong đám nam sinh nọ bất ngờ quay lại, đứng ngay trước mặt Tuyết Nhung, chỉ cách chưa đầy hai thước. Anh ta nhìn thẳng vào cô độ vài giây rồi rành rọt nói từng từ một: “Haiz! Cô bé! Em đúng là tiểu yêu tinh dưới gốc táo! Cẩn thận đừng để anh gặp lần nữa! Nếu lần sau để anh nhìn thấy, em sẽ là của anh!” Sau đó, anh ta lém lỉnh nháy mắt với cô: “À, đúng rồi, anh tên là Lancer nhé!”

Rất lâu sau, Tuyết Nhung vẫn chưa thể thôi nghĩ về cặp mắt cứ nhìn chằm chằm vào mình hôm đó. Ở Trung Quốc, mỗi lần có chàng trai nào đó nhìn cô, đa phần ánh mắt của họ đều lộ rõ vẻ ngại ngùng, trốn tránh, thiếu tự tin, ngoài ra cũng có người nhìn cô với ánh mắt rất gần gũi, thân thiết và ấm áp, lại có người nhìn bằng những ánh mắt xảo trá, đen tối và tà dâm. Nhưng ánh mắt chàng thanh niên Mĩ có tên Lancer ấy không hề giống những ánh mắt cô đã từng thấy trước kia. Ánh mắt đó mãnh liệt, thẳng thắn, kiên định và tự tin đến đáng sợ. Nếu không phải như thế thì làm sao Tuyết Nhung có thể có ấn tượng sâu sắc với anh ta đến vậy? Trong đầu cô lúc nào cũng hiện lên những đường nét dù là nhỏ nhất trên khuôn mặt của anh ấy: đôi mắt màu xám sâu thẳm, hàng mi và cặp lông mày vàng óng, gò má cao, sống mũi thẳng… tất cả kết hợp với nhau khiến khuôn mặt của Lancer rất có chiều sâu. Trong khi đó, có thể nói, đôi môi là phần cá tính nhất trên khuôn mặt của anh ấy. Nó không chỉ có đường cong rõ ràng, mà khóe môi bên phải còn hơi nhếch lên, khiến khuôn mặt vốn rất nghiêm túc của Lancer lộ vẻ hóm hỉnh và nghịch ngợm.

Đó chính xác là một gương mặt sinh động vô cùng, một khuôn mặt khác hẳn với nhiều khuôn mặt khác. Đôi lúc, khuôn mặt đó cũng đẹp như khuôn mặt của rất nhiều người Mĩ da trắng khác, nhưng không hiểu vì sao Tuyết Nhung vẫn cảm thấy nó có sự thu hút kỳ lạ. Song sự thu hút đó là gì, Tuyết Nhung thực sự không thể diễn tả được. Cô thầm nghĩ, anh ấy nói nếu lần sau hai người gặp lại, thì “em sẽ là của anh”. Câu nói đó có nghĩa là gì? Là một câu nói trong lúc say? Một lời cảnh cáo có chút uy hiếp? Hay là một lời tuyên bố hùng hồn? Nói tóm lại, Tuyết Nhung không thể tìm ra cách để làm rõ những nghi vấn cứ quẩn quanh trong đầu mình, mà thực ra cô cũng không muốn làm rõ. Nghĩ cũng phải thôi, đại học Mi-chi-gân có đến bốn vạn sinh viên, vậy nên cơ hội gặp lại chàng sinh viên nọ dưới gốc táo chỉ có thể là một phần bốn vạn.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 27 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bijenjo, duaxanh71, Huynh diem Hang, pypyl, Tùng yên, Vutieudiem2k1, Vy Vy Nhất Tiếu, xuniis, zinna và 840 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 114, 115, 116

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 250 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 499 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 421 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 389 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 369 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 474 điểm để mua Hà mã lười
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 400 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 310 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 294 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 450 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 442 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 384 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 420 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 332 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 427 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 279 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
LogOut Bomb: o0maiami0o -> Epiphyllum1410
Lý do: :)))
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Hà mã lười
Etalts: mọi người ủng hộ t với nha
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 384 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 623 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 399 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 315 điểm để mua Thỏ nháy nhót

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.