Diễn đàn Lê Quý Đôn

















Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 42 bài ] 

Em đừng mong chúng ta là người dưng - Duy Hòa Tống Tử

 
Có bài mới 17.02.2013, 23:20
Hình đại diện của thành viên
Hộ Pháp Thủy Long Bang Cầm Thú
Hộ Pháp Thủy Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.04.2011, 21:53
Bài viết: 5587
Được thanks: 5517 lần
Điểm: 9.98
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Em đừng mong chúng ta là người dưng - Duy Hòa Tống Tử - Điểm: 11

EM 8fĐỪNG MONG aCHÚNG TA 4LÀ NGƯỜI dDƯNG


images


Tác 0giả: Duy 1Hòa Tống eTử
Dịch dbgiả: Nguyễn 5eMinh Hoàng
Công b3ty phát hành: Quảng 3ăn
Nhà eduất bản: NXB 87ăn Học
Trọng 8ượng vận 5huyển: 520 6rams
Số 3frang: 4f432
Kích 64hước: 13.5x20.5cm
Ngày 1uất bản: 04-02-2013
Giá 57ìa: 109.000₫

Giới fhiệu

Ngay 20ần đầu 1iên gặp c8àn Mặc 5gôn, Lục bhiễm đã f7rúng mũi d3ên của 09hần tình aái.

0ất hai năm 07để biến 6ình thành 96ẫu phụ dữ hợp 7ới anh ta, 58hêm ba năm f7hành trợ 1hủ đắc 4ực của 7anh ta, dùng ehiêu mưa 8ầm thấm 3câu để 6hinh phục 62anh ta.

Nhưng, 7ẫn không 7đủ…

Hàn cMặc Ngôn 31vẫn…

Không b5thích cô.

Tình 83cảm dù 7sâu đậm ađến mức 3nào cũng 3có ngày 6khô cạn, 7bsau năm năm echỉ biết 4đến Hàn e4Mặc Ngôn, dLục Nhiễm 1đã học 4dcách buông 2dtay.

Vào 7đúng thời 8ckhắc cô ftừ bỏ, 88Hàn Mặc aNgôn đã 1mở lòng, cbbí mật 3về anh chàng 2dcó bề ngoài 0vô cảm, 1alạnh lùng, e5lúc nào 21cũng cuồng 3ecông việc c1được hé a5mở.

Bởi 2thế…

Em 3có thể 3không ở 40bên cạnh 62tôi, quay 6mặt phớt 8lờ tôi…

Nhưng, dfem đừng 81mong chúng fta là người e8không quen abiết!

Quyển e8sách này 40được giới bathiệu ở 4đây nhằm dchia sẻ acho những 23bạn không d5có điều 83kiện mua 77sách.
Còn abnếu bạn ecó khả e3năng hãy 35mua ủng 3hộ nhé!
;)


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 18.02.2013, 02:02
Hình đại diện của thành viên
Tổ phó
Tổ phó
 
Ngày tham gia: 13.02.2013, 09:57
Bài viết: 15
Được thanks: 19 lần
Điểm: 0.73
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em đừng mong chúng ta là người dưng - Duy Hòa Tống Tử - Điểm: 2
Bạn ơi, truyện này giới thiệu ở đây tức là sắp có truyện đọc hay là phải đợi 6 tháng vậy bạn? :-D. Dạo này rất là thích đọc mấy truyện của bạn thanhbt post, đẹp mà không sai chính tả, rất thích ^^


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 18.02.2013, 02:36
Hình đại diện của thành viên
Hộ Pháp Thủy Long Bang Cầm Thú
Hộ Pháp Thủy Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.04.2011, 21:53
Bài viết: 5587
Được thanks: 5517 lần
Điểm: 9.98
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em đừng mong chúng ta là người dưng - Duy Hòa Tống Tử - Điểm: 8
Cám ơn bạn đã ủng hộ!
Tuy nhiên mục Tiểu thuyết xuất bản ở diễn đàn này ta thường post theo quy luật sau: Ban đầu theo đề cử của các bạn chọn sách post, tiếp có thể post rất chậm theo tốc độ nhà xuất bản để giới thiệu sách cho các bạn có điều kiện mua sách ủng hộ, qua tới 4 tháng mới post tiếp từ từ, rồi qua 6 tháng mới có thể post hoàn. Thông thường là như vậy trừ trường hợp có quá nhiều người yêu cầu  :-D . Ta biết phần lớn các bạn ở đây là sinh viên học sinh hay ở nước ngoài không thể có điều kiện mua nhiều sách được nhưng thật sự rất ngại với các nhà xuất bản. Vậy các bạn chịu khó đợi một chút nhé! Cám ơn! :bighug:


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 23.02.2013, 14:17
Hình đại diện của thành viên
Hộ Pháp Thủy Long Bang Cầm Thú
Hộ Pháp Thủy Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.04.2011, 21:53
Bài viết: 5587
Được thanks: 5517 lần
Điểm: 9.98
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em đừng mong chúng ta là người dưng - Duy Hòa Tống Tử - Điểm: 12

Chương ca1.1

Thật 7là châm 8dbiếm, Lục eNhiễm không akiên cường 9như cô tưởng.


Lục aNhiễm quẳng f6cả tập dkế hoạch cdbị trả 3về cùng 6clá đơn 2bhôi việc e4à cô vừa eất một ciếng đồng 50ồ để 63iết xong afên mặt 1àn làm việc 7o lớn bề d7hế bằng aỗ đỏ 9ủa Hàn eặc Ngôn, eảm giác 7ảng khoái 5bđến không cgờ: “Hàn f6ổng, tôi 89in thôi việc”.

Năm 8ăm yêu thầm, e9a năm nhẫn 2bhịn, trong bhốc lát fhành công eeã tràng.

Vượt 96ua cơn đau 7à sự giải cahoát hoàn 2oàn, cuối 63ùng, cô cuyết định 99uông tay.

Hàn e2ặc Ngôn eegước mắt dên, lộ cea khuôn mặt 09hanh tú và f4anh tuấn 0fđến nỗi c4rông như amanơcanh.

17người đàn 6ông này, 02cô đã nhẫn e6nhịn quá 0lâu.

Ánh cmắt lạnh fdlùng của c5Hàn Mặc 05Ngôn lướt d4qua bản bkế hoạch 48và Lục 49Nhiễm, hỏi 7một cách 9trịnh trọng: 44“Trợ lý 9Lục có dcần suy 5nghĩ thêm cdkhông?”.

Nếu 5đổi thành 4cLục Nhiễm d0của hai fnăm trước, ekhông, một 7năm trước 39thôi thì 62chỉ cần 80nghe thấy cthanh âm cđó là lại 97do dự, nhưng, 7giờ đây… 6fLục Nhiễm 9nhếch môi 9cười, nói f4giọng trịnh a2trọng của 4một trợ clý: “Không 3ccần đâu, 8anh Hàn, 6tôi đã 5suy nghĩ 39kỹ rồi”.

“Cô 0Lục, nếu fđã như 6fvậy, chắc f6cô cũng dcnắm rõ 1quy định, 3sau khi bàn dagiao công 9việc, đến 7aphòng tài 8vụ lĩnh 54tiền lương 59là cô có d3thể rời 88khỏi đây. dc © DiendanLeQuyDon.comNhân tiện, bcô gọi eLucy vào bnhé”.

Nói 52xong, Hàn 02Mặc Ngôn 2lại cúi 6cxuống xem 6atài liệu, ethái độ 6thản nhiên 6fnhư chưa 8hề có chuyện fgì xảy 09ra.

Lục 0aNhiễm khẽ ahít một 8hơi thật 7bsâu.

Cố cbắt mình ffkiềm chế, bacô mới cdkhông nổi 4dđiên ngay 5trong phòng 7làm việc 5của Hàn 71Mặc Ngôn.

Nhẫn 5dnhịn bao 8nhiêu lâu 99như vậy, cnhịn thêm fmột lúc 11cũng chẳng 49sao.

Tuy bnhiên Lục adNhiễm biết brằng, giây d8phút ấy, 5cô rất 6muốn đấm 4cho Hàn Mặc 6Ngôn một 6cái, để 8dxem có thể dđập tan 45lớp băng cgiá nghìn 1năm đang 0che phủ b1khuôn mặt 7aanh ta hay ekhông.

“Cô 56Lục?”. ec © DiendanLeQuyDon.comĐột nhiên 2fHàn Mặc 8Ngôn lại 3lên tiếng.

“Gì 16cơ?”. Nhất 7thời Lục 2Nhiễm không athể phản 1dứng gì.

“Nếu 7có thể, bcô đưa 61chỗ tài bfliệu này fsang bộ 7phận bán 01hàng”.

Một 90chồng tài 80liệu đặt 58ngay ngắn e4ngay trong ctầm tay dcủa Lục bNhiễm, đứng cở đó, 6cô cũng 1vẫn thấy 0cđược khuôn bamặt nhìn 9enghiêng của 78Hàn Mặc 42Ngôn, ngũ ffquan ngay 0ngắn, sáng c6sủa, khóe 00môi hơi 47xếch toát fra vẻ lạnh 1nhạt, nhìn 99qua cũng bbiết người e0này trầm 21lặng ít 6nói, cẩn 3thận nghiêm 8túc.

Chính 5xác thì, 8fLụ̣c Nhiễm 6hiểu rõ 3về người 96đàn ông 56này hơn 8bất cứ 2ai.

ethể tự 6nhiên như 8thế mà 1ra lệnh 23cho cấp 5dưới vừa 2dnộp đơn 8nghỉ việc, acHàn Mặc dNgôn quả 36nhiên…

Lục fbNhiễm không 98buồn nhìn 92tài liệu, cquay lưng 8mở cửa cephòng giám 4đốc đi 91ra ngoài, 80cũng không 2buồn để 8ý phản eứng của fHàn Mặc 4Ngôn trong f6đó ra sao.

“Từ d2từ đã…”.

“Tôi 3cđã thôi 1việc rồi, 3atừ chối 0yêu cầu 6của anh ccũng không asao chứ”.

Mãi 84một lúc 7bsau, mới fdnghe thấy 1Hàn Mặc 0fNgôn lên 50tiếng tiếp, bgiọng vẫn blạnh như 85băng: “Giờ 8không phải athời điểm cđể chuyển cviệc, sắp 5ccuối năm…”.

Không 6đợi Hàn 80Mặc Ngôn 2fnói hết 8câu, Lục 3Nhiễm đã 9mở cửa 40đi thẳng.

Cứ atưởng rằng 39Hàn Mặc 0Ngôn sẽ a5có một ddphản ứng bnào khác, 10cứ tưởng f8rằng Hàn dbMặc Ngôn atuy không 6có tình 7fcảm với 3bcô nhưng d6ít nhất 33cũng có bechút tình 49cộng tác… 9hiển nhiên, dđó chỉ 1là mơ tưởng 73của riêng 1cô.

Thậm fchí anh ta bcũng chẳng e4buồn hỏi 4cvì sao cô a3nghỉ việc.

Quan 1hệ của 37họ chỉ 2là quan hệ 1của cấp 2trên với 2cấp dưới cmà thôi.

Từ 26lúc đó 5ftrở đi, f5trái tim ccô âm ỉ fđau.

Bộ d5đồ công f0sở vừa 1dngười giờ 9trở nên 86bức bối, 30Lục Nhiễm 9cũng không 9fmuốn quay 26về chỗ 93của mình, bcô tháo dcà vạt, atiện tay bvứt luôn 0vào thùng 8rác, nới flỏng cổ 4áo, đi về 94phía cầu 44thang máy 3cuối hành blang.

“Chị 9Lục, chị 39sao thế?”.

Tiểu 7An, thực 4dtập sinh 8mới đến 31đứng ở 7phòng nghỉ, 3vừa lấy 4nước nóng b7vừa hỏi 8fcô.

Lục 92Nhiễm nhếch 6môi, xoa ađầu cô bbé, cười dnhẹ.

“Chị 2không sao. 8 © DiendanLeQuyDon.comEm cứ làm 0việc đi, 2enếu không 1có gì đột a8xuất, một 9tháng nữa 01là em có ethể ký chợp đồng 5chính thức 3brồi”.

Đặt cdcốc trà 18xuống, Tiểu 2An cười cgật đầu: b1“Chị Lục, c6cảm ơn 4chị”.

Lục bNhiễm suy 01nghĩ giây 1elát, cuối 57cùng không 3nói với 3acô bé là 91mình sắp 4rời khỏi 66đây.

“Em 5có bật adlửa không?”.

Tiểu bAn: “Dạ?”.

Lục 20Nhiễm mím f9môi: “Thôi fem à”.

Đẩy 6cửa bước 87ra, Lục eNhiễm nhìn c3những kiến d0trúc cao f6tầng, tòa 2nọ nối 1tiếp tòa 75kia, cảm fbthấy hết 7sức nhạt 4nhẽo.

1đã tiêu btốn thời 97gian ba năm 0của mình bftrong những 2tòa cao ốc 8này, nhưng 7mà, cuối 8cùng cô 62thu được 15gì.

Gió c4nhè nhẹ 2thổi tung ecổ áo, fLục Nhiễm bcảm thấy 3hơi lạnh.

71lấy điện 7thoại, bấm 7số.

“A 93lô, Tiểu dNhiễm hả?”. e © DiendanLeQuyDon.comGiọng nam ctrầm có 29chút ngạc 7nhiên.

“Em 9đây”. f © DiendanLeQuyDon.comTiểu Nhiễm 72ngừng một 0lát: “Anh, edem thôi việc 00rồi”.

Giọng 5nói của 3Lục Tề dcó chút elo lắng: 0c“Đã xảy fra chuyện 85gì thế?”.

Lục bNhiễm: “Cũng 9không có fdgì…”.

Lục cTề: “Anh 0đã nói 4rồi, Hàn 7Mặc Ngôn 80không hợp 9với em…”.

“Anh, 56đừng nói 0nữa…”.

Im dlặng giây b8lát, Lục 8Tề nén 5tiếng thở 5dài, giọng anói cứng 4acỏi lạnh 7lùng không 4dche giấu acnổi sự 9thỏa hiệp 7và tình 0cảm ấm abáp.

“Về e1đi… Giờ 5canh qua đón 85em”.

Lục eNhiễm đáp dnhẹ: “Vâng”.

Lục 96Tề là một 0bngười anh 2trai tốt, 8etrong trí 1nhớ của ccô, Lục 43Tề luôn bchân thành 23với mọi d5người, cyêu thương 10em gái vô 9hạn, có f3thể nói 6là nuông 17chiều vô 0điều kiện.

Cũng 9có thể 0vì vậy emà từ nhỏ bLục Nhiễm d4đã có cảm etình với 3những người 2đàn ông cgiống anh.

Thế 8cmà, Lục 54Nhiễm ôm btrán, cười 8chua chát, 9etại sao 8cô lại athích loại 09người như 85Hàn Mặc fbNgôn.

Năm 3dnăm, cô cđã thích 1eHàn Mặc 4Ngôn đúng 4năm năm.

5gặp Hàn aeMặc Ngôn 1năm năm c6trước.

Năm 01đó, Lục f1Nhiễm vừa 4bsang năm 2thứ ba đại edhọc, một esinh viên 2fcon nhà giàu.

Nhờ 5vào quyền 66thế của 4fbố mẹ 5mà được bevào đại 8học, suốt 1cngày trốn 5học đánh 6nhau, văn adốt võ adát, may camà đại 7học vốn ddĩ không 0phải một 11nơi hà khắc, 4các thầy ddcô cũng 3bỏ qua hành cđộng trốn 10học của 7cô, còn ffcô lại 5bcàng được 25thể an nhàn, a9thậm chí 0hai năm học btrôi qua, 2cô cũng dchưa biết bhết mọi 4người trong 5lớp.

Gặp 48Hàn Mặc a9Ngôn hoàn 6btoàn là 5một sự 34tình cờ.

Năm 1đó Hàn ddMặc Ngôn eađược nhà 1etrường dmời đến 4diễn thuyết, 6tất nhiên, 7bLục Nhiễm 5cũng chẳng 4hơi đâu 42đi nghe, 4sau một 0ngày vui d4chơi mỏi emệt mới 1trở về 7ephòng, phát 8hiện quên 5mang chìa 32khóa, sau cmột hồi a6suy nghĩ, 9nhớ ra buổi 59diễn thuyết dở hội 2ctrường 1lớn cách aephòng cô 8không xa a5nên đã bcquyết định 1không đi 2lấy chìa b1khóa.

Hàn 0Mặc Ngôn eđứng trên 5bục giảng, a1khuôn mặt 1không biểu 1lộ cảm 2xúc, nhưng bmỗi từ femỗi chữ edđều súc 3tích và 13sắc bén.

Giọng fnói trầm 4thấp, vô 33cùng cuốn fahút.

Chắc 49chắn anh eta không dcbiết Lục 48Nhiễm, nhưng 4Lục Nhiễm 1fkhông bao 8agiờ quên eđược hình b7ảnh Hàn f0Mặc Ngôn 7ađứng trên 55bục giảng.

Hàn 84Mặc Ngôn 8không cần 4bất cứ 1ngôn ngữ 7cơ thể 5nào, trang 17phục là 1một bộ 16vest đen 9không thể 3eđơn giản f7hơn, nhưng 64những thứ bbình thường 44ở trên 1con người a3anh bỗng dtrở nên 8phi thường: 27thần thái a2điềm tĩnh 4như nắm 8achắc mọi efthứ trong celòng bàn btay, không 2thể xảy 30ra sai sót; 8đó là một 5dkiểu sức 6hút nhân 3fcách diệu 3kỳ.

Cũng 69từ thời 6dkhắc đó, 72Lục Nhiễm bđã yêu f7người đàn 77ông này.

b8đi tìm tất 18cả những a9tài liệu 5bcó liên 9quan đến 45Hàn Mặc 6Ngôn, cộng cthêm các 94cuộc điều e6tra và phỏng 94vấn có aliên quan.

Hàn 9Mặc Ngôn efkhông phải 2cao xa gì, f8những thứ 0tìm được c7cũng không 70nhiều nhưng 6cũng đủ eđể Lục 8Nhiễm nhận 9ra rằng, 4cngười đàn 5ông này 17là một 4trang anh 69tuấn hoàn chảo.

Tuy 41cùng xuất 1dthân từ 46tầng lớp dfgiàu có, b2nhưng so 1với anh, 3bản thân 77cô thật 0chẳng ra 4gì.

Cũng 16theo điều 7tra, Lục 0Nhiễm biết 75rằng, Hàn 5Mặc Ngôn 88thích những bfngười thông 9minh, chỉ 48qua lại 5với những 4người thông 1aminh, nhanh 4enhạy.

Tuyệt 3đối không a8giống cô, 90văn dốt 43võ dát chỉ 5biết giải 2quyết vấn d7đề một acách giản 2đơn và 45lỗ mãng.

Nhưng, 16tất cả 24những điều 10đó đối 6fvới cô ađều không 4thành vấn 9đề, cô 85không ngốc, ecô có thể cdhọc, cô 8tin là mình 0dcó thể 0làm được.

Sự b2thực chứng bfminh, đúng 81là cô đã aflàm được.

Năm enăm cố 9gắng, Lục b3Nhiễm gần ddnhư đã c2không nhớ b7nổi mình 2bcủa năm 23năm về bftrước, 2dcũng không 25nhớ từ 7lúc nào bdcô trở anên quen 16với những 0hành động bvà lời 8dnói nghiêm 58túc, đối 40nhân xử f5thế cũng b4ngày càng 7trở nên 72thành thục 9và trơn 58tru hơn.

Nhưng, 8thế vẫn 9chưa đủ…

Hàn fMặc Ngôn 2dvẫn…

Không 4ethích cô.

Lục 5Nhiễm cúi bđầu, đón 0ánh chiều 9tà còn sót ablại chầm b0chậm lướt adqua vai.

Ngồi 6vào trong 7xe của Lục 43Tề, Lục caNhiễm đưa 7btay bật 3nhạc.

Bài 47hát tiếng 4dAnh chầm 1chậm vang 2lên trong akhông gian 2nhỏ hẹp, 5Lục Nhiễm cchống tay evào trán, 76nhắm mắt 6elại, mặc 02cho tiếng 92hát bay bổng 15trong đầu.

Lục 0Tề quay 8sang nhìn 4Lục Nhiễm, 5ánh mắt eflạnh lùng 7chất chứa 5eyêu thương.

“Sao 2em đi xuống atay không 29thế?”.

Lục aNhiễm không 30mở mắt, d3đáp: “Những aathứ khác 5đã không 85còn quan 9trọng nữa 7erồi”.

Một 73lát sau, efLục Tề 3mới tiếp 26tục hỏi: 7“Tiểu 6Nhiễm, em 3quyết định 0từ bỏ 6thật rồi 06sao?”.

Lục 64Nhiễm cười 5đau khổ: d1“Em có 5thể không 68từ bỏ 3dsao? Em kiên ctrì bao nhiêu 5fnăm nay, 5ccuối cùng 7chỉ là cmột con c9số không”.

“Em…”.

“Anh, 09đừng hỏi 5em có đáng 0không. Bản 3thân em cũng 3không biết 48bao nhiêu 6bnăm nay em 89kiên trì 9như vậy 61là vì cái bgì? Thậm dchí em cũng fkhông biết, 6tình cảm 1aem dành cho aanh ta, còn flại bao e6nhiêu…”.

Chưa 2dnói hết, 9cô chợt 7cảm nhận 47có bàn tay 6ấm áp đang e2xoa đầu b5mình.

Sau e2khi trưởng 2thành, Lục 4Nhiễm luôn ckiên cường fhơn bất ccứ ai. Bình cthường, 4đừng nói cđến chuyện 80có người 7xoa đầu 5cô, vì ngay 3cả lời 7an ủi cũng 5brất ít, 11mà trên 8thực tế, 7cô cũng 8ekhông cần 95đến.

Nhưng 0mà, giây 2phút này, 34có những b0tình cảm 89bi lụy không 3thể chịu eđược đang d1tàn phá 4cthần kinh e2cô.

0ekhông thể ctừ bỏ, 0cô cảm bfthấy thật 41buồn.

Lục 2Tề xoay efvô lăng, aedừng xe b9bên lề fđường.

Đưa ctay tắt 4dnhạc, giọng 9của Lục 3bTề trầm 3thấp mà 0côn hòa: e“Tiểu 91Nhiễm, nếu 7buồn em 0cứ khóc ađi”.

Lục 0Nhiễm không bthể kiềm achế thêm, 81nắm lấy 07tay áo Lục 1Tề, vùi 31đầu vào dlòng anh.

Thanh 9âm bị chặn 17lại, càng 4thêm nấc 1nghẹn.

“Anh fơi, em buồn cquá”.

“Ba 56năm nay, b0em cứ ngồi 7đó nhìn 7Hàn Mặc 47Ngôn qua clại với ahết người 8con gái này f3đến người 8con gái khác, 55rồi lại 6nhìn họ fbchia tay. 85 © DiendanLeQuyDon.comCảm giác aađó vẫn 8anhư vừa 3mới hôm 6qua, Hàn 2Mặc Ngôn ccvẫn mãi balà một 6giấc mơ bmà em không athể với e0tới. Ba 43năm nay, a7dù em có 30tìm cách 57tiếp cận ffthế nào, 0banh ta cũng 7không có 8phản ứng 5gì…”.

“Anh cbiết, anh 09biết…”.

“Anh, baem còn có 9thể về 4nhà không?”.

“Có 46chứ, mẹ 1ađã nghĩ 1lại từ 1lâu rồi, 97còn bố 3tuy vẫn cnói cứng, dnhưng lúc 9nào cũng 0mong mỏi eeem trở về”.

Ba bnăm trước, eevì Hàn Mặc aNgôn mà 77cô đã cãi 23nhau với 6bố mẹ, 57chẳng có 7bậc làm 6cha làm mẹ 2fnào lại 25mong con gái 7mình đơn bdphương hủy d4hôn ước eđã định, 22vào làm 13ở công 9ty đối 30phương, 8mục đích cđể theo 0fđuổi một efngười đàn công.

86cũng không 0anhớ nổi afmình đã fcãi nhau 1avới bố 2mẹ bao nhiêu aflần.

Kết 24quả cuối 5acùng là 4cô dứt 8khoát dọn eera ở riêng, cbố mẹ 2cũng cắt c1mọi viện datrợ, nếu 39không có 0Lục Tề 03tiếp tế, a8một mình 8cô chắc ecũng không esống nổi ddqua ngày.

Những f8lúc cãi cnhau căng 3thẳng nhất, 88bố mẹ ecòn công 33khai thể 5hiện ra 2rằng mình abkhông có d2đứa con bgái như c4cô.

Lúc 44đó, cô cchẳng thèm cđể ý, d1nhưng thật 68không ngờ, 99cuối cùng b4cũng chỉ ebcó người cfthân có athể đón fdnhận cô.

Thật balà châm 9cbiếm, Lục 5Nhiễm không 60kiên cường 23như cô tưởng.

Lục 4dNhiễm ngủ 98trọn một 6engày.

f0vẫn ở 9trong phòng ftrọ của e2mình. Tuy 7eLục Tề f2đã mở 5đường acho cô quay 4về, nhưng 5tinh thần fhiện tại 25của Lục aNhiễm cũng akhông thích 0hợp để 5về nhà, eehuống hồ dcô cũng 6không biết 52phải đối 38mặt với 4bố mẹ 21mình như 2cthế nào.

Lục 66Tề cũng 3không miễn 40cưỡng, 9fđưa Lục eNhiễm về bđến chân 71cầu thang, 2bnhìn cô 1clên trên.

Khi 9cô tỉnh 1dậy, trời d7đã tối.

Hình cnhư lâu calắm rồi fcô chưa 0bđược ngủ 95thế này, 6ba năm nay 2ngoài từ 5thứ hai 3đến thứ 6sáu quẹt 96thẻ đúng e5giờ, thì ehầu hết dnhững ngày 0ecuối tuần dđều dành 6cđể làm d1thêm giờ 58cùng với fHàn Mặc cfNgôn, bởi 4fvậy ngày 4nào cũng bcần mẫn bbận rộn fnhư chẳng 95có lúc nào 1eđể nghỉ 28ngơi.

Thật 3là không c5dám nghĩ 60thêm.

76đứng trong ffphòng tắm, b4vừa đánh 3răng vừa b3soi mình 4trong gương.

Một ckhuôn mặt bmệt mỏi 2đến xa 3lạ.

17đặt bàn 5chải xuống, evới tay 7lấy khăn 0mặt, không 27ngờ giá 7fphơi khăn 1mặt bằng 2nhựa bị aegẫy, rơi 4xuống.

Căn 55phòng trọ 3năm mươi bmét vuông, fchật hẹp, 43chịu sự 79giày vò cdcủa cô dba năm nay, 00ngày càng fcũ kỹ.

Nhưng ccô vẫn dnhớ, trước ekia cô đã devất vả 3thế nào bmới thuê 0được một 1gian phòng abriêng trong 3cái thành 1phố tấc c7đất tấc a1vàng này 0evà cũng 3đã phải c9vất vả 8thế nào d0để từng bfbước thích b4nghi với dcái nơi 1cđơn sơ d8này.

8vì ai chứ?

Làm 0btất cả 39những điều 9bnày…

Lục 6Nhiễm cười 6cay đắng, 6ccái khí 41thế bừng bbừng hôm 0qua lúc xin 2athôi việc 0với Hàn ebMặc Ngôn bhôm nay đã c7biến đi eđâu mất.

Nghỉ a5việc cũng eevậy, cố e1gắng vì aanh ta cũng 40thế, thực 6fra đó đều 6alà quyết 3định của 3một mình 99Lục Nhiễm, echẳng liên 0quan gì đến eHàn Mặc 4Ngôn, nên 62chẳng thể 5dtrách gì d5anh ta.

Nhưng, bcoán hận…

Đêm 50qua Lục 1Nhiễm tắt 1điện thoại, 0giờ bật 2lên, điện 5fthoại rung 84bần bật.

blật xem, ccmười mấy c9tin nhắn, 48mấy chục 4cuộc gọi f2nhỡ.

fcông việc, 6cũng có bbạn bè, e0Lục Nhiễm 6đọc từng d6tin một, bnhưng không ecó của 68Hàn Mặc 3Ngôn.

5ccũng đã 1đoán được 9cđiều này d5từ trước.

Sau 5khi trả b0lời lần 2lượt, Lục 0Nhiễm đi 2chuẩn bị 33đồ ăn.

Mới 63đi được 0emấy bước, 7điện thoại brung chuông, 3giai điệu 43dồn dập bđã được 8cài đặt 0sẵn.

Lục bNhiễm giật 5dmình, tim 0fcũng đập fnhanh hơn, fvội vàng falấy điện dthoại: “A 04lô?”.

“Có 7phải trợ 9lý Lục 3Nhiễm đó fdkhông?”.

Không 9ephải giọng 4ecủa anh 5ta.

Lục fNhiễm nhanh 8chóng lấy 6lại thăng 22bằng, lịch 20sự đáp: d“Tôi đây, fxin hỏi b9anh cần cgì ạ?”.

“Ủa, 4cô quên b5rồi sao? cTôi là Lưu 4tổng, Lưu 43Điền Vũ, 08lần trước 1atrong cuộc begặp tôi 8đã gửi f3cô danh thiếp 76rồi”.

“Tôi 9nhớ ra rồi. 3b © DiendanLeQuyDon.comXin hỏi d2Lưu tổng dcó việc agì không?”.

“Trợ 9lý Lục 1đã xin nghỉ b5việc rồi 1đúng không?”.

“… 5Vâng”.

“Nếu b1trợ lý 9Lục bằng 68lòng, chi dbằng đến 15chỗ tôi, 00tôi đảm b9bảo đãi e9ngộ chắc 8chắn sẽ 04hơn công 53việc trước c1của cô, 6công ty cũng 5sẽ sắp d9xếp cho b6cô thêm bmột trợ 95lý nữa…”.

Giọng c6nói của cLục Nhiễm 4dhạ xuống: 00“Cảm ơn cLưu tổng. 4 © DiendanLeQuyDon.comCó điều 34tôi vừa 95mới thôi 06việc, muốn anghỉ ngơi 8vài ngày. 6 © DiendanLeQuyDon.comÝ tốt của 2canh, tôi fsẽ suy nghĩ 50rồi trả 08lời anh ađược không?”.

“Được, eđược chứ”.

Ngắt 53máy, Lục 2Nhiễm cảm 07thấy càng f2mệt mỏi, 1nằm xuống 9ghế sofa, dthở nhẹ.

Điện 4thoại lại 6rung chuông, 4vẫn là 2egiai điệu felúc nãy.

Lục eNhiễm chẳng cdhề muốn a0nghe điện 2thoại, giọng 43nói có đôi 38chút miễn bcưỡng: 2“Lưu tổng, c7tôi đã ddnói là sẽ fcsuy nghĩ 99mà. Nhưng a5tạm thời e2đúng là ctôi chưa 7có hứng dthú tìm 15một công 04việc mới”.

Nói 7xong, Lục 60Nhiễm cũng fccảm thấy 03khẩu khí 3của mình dfkhông dễ 4nghe cho lắm.

Nhưng… 2bcô cũng cchẳng còn e8tâm trí 0nào để elo mấy chuyện bnày.

Im 9lặng, Lục bNhiễm tưởng 17rằng đối 9phương đang 0tức giận, 8nên cũng d3cảm thấy 8cđôi chút 95đắc tội. ba © DiendanLeQuyDon.comĐang định dngắt máy, 93đầu dây 0dbên kia vang e3lên một 38giọng nói 13trầm thấp 0mà lạnh 24lùng: “Cô 0Lục, cô ckhông định 9tìm việc b2mới sao?”.

Một 64giọng nói aakhông thể 2quen thuộc 6hơn, giọng 72của Hàn 1Mặc Ngôn.

Lục d7Nhiễm giật 9mình, đầu ddây bên 49này rơi cvào im lặng.

Nghe berõ cả hơi 7thở mà 96không biết bnói gì.

Hồi 6lâu, Lục 1Nhiễm mới 83lên tiếng, 58giọng lạnh 6lùng: “Hàn 8tổng còn 86có việc 50gì sao?”.

Như 3ecảm nhận e9được vẻ dthù địch ddtrong giọng danói của d5Lục Nhiễm, f8Hàn Mặc acNgôn dừng 77một lát, 80rồi bất 6ngờ chuyển 75đề tài: 83“Lưu tổng? e7Lưu Điền 82Vũ?”.

“E cflà việc anày không 7liên quan 5gì đến 1Hàn tổng”.

“Trợ 9lý Lục!”.

“Tôi 6fđã không 7còn là trợ 2lý của bcanh nữa f4rồi”.

Lục a7Nhiễm có 7thể tưởng etượng được 44điệu bộ 34cau mày của 8cHàn Mặc f8Ngôn ở 3ađầu dây 49bên kia, c5nhưng cũng 2chẳng có btâm trạng 7nào để dcchiều theo 5tâm tính 8anh ta.

“Khi 5nào thì 3cô đến 4ebàn giao 4công việc? 4bCòn nữa, dkhi nào thì b2cô đến 0lấy đồ a6đạc?”. d © DiendanLeQuyDon.comDường như fHàn Mặc bNgôn đang 5cố nén d0cảm giác 9không vui, 2cũng lâu d0lắm rồi c4anh ta không 3nghe người 9khác ăn f9nói thẳng 90thừng như e0thế với 8cmình.

Lục a3Nhiễm cười f7nhẹ: “Hàn 72tổng, tôi 03không làm 0nữa, tôi 9cũng không fccần những 1thứ đó f8nữa”.

“Cô 5dLục, như bthế là bvi phạm dfhợp đồng”.

“Tôi akhông cần 01biết, tháng ffnày cứ 3coi như tôi 4alàm không 06công, tôi cfchẳng cần 9alương thưởng 5fgì hết, 5nếu anh 1muốn tôi edđền tiền 82thì cũng 53cứ nói 2cra, tôi vẫn 29còn chút dtích lũy”.

“Cô…”.

Lục 0bNhiễm không fdo dự ngắt 6lời anh bta: “Hàn 67tổng, tính 2tôi là vậy. 0c © DiendanLeQuyDon.comTrợ lý 9Lục của 62anh ngày 7hôm qua đã cthôi việc erồi”.

Một a1lúc sau, 6Hàn Mặc 23Ngôn vẫn 0không nói dgì.

Hình 9như anh ta 36không thể c6tưởng tượng 81nổi, cô a4trợ lý cnhỏ bé fngoan ngoãn fcun cút nghe 49lời ba năm 96nay giờ 28lại trở ddnên cay độc 6cnhư vậy.

Lục d5Nhiễm nhếch 1môi: “Hàn 5tổng, nếu b2không có bviệc gì 2khác, tôi 0dngắt điện dthoại đây”.

Nói dbxong, cô 2khẽ ấn 0nút ngắt bđiện thoại, 8trong giây 5elát, đầu cdây bên 8kia trở 2nên im ắng, c9không còn 18bất cứ 0bthanh âm c6nào.

Tắt d4điện thoại, 2Lục Nhiễm 11quay về 49giường.

Hiện 1giờ cô 1chưa quên d2được, 1nhưng, sẽ 4acó một 7ngày cô 8hết sạch dvấn vương.

Hết 0sạch vấn 7vương người 48đàn ông acô từng 8khắc cốt 9cghi tâm, atình đầu 1của cô.

9xuống bếp 9pha một 8bát mỳ.

Lôi 62chiếc va 0dly to từ 0trên nóc 38tủ xuống, 8Lục Nhiễm 4ngồi xuống dđất, bắt acđầu thu c1dọn đồ 2cđạc của 2mình.

59xếp từng b3bộ quần 6áo, những 7đồ đạc 03khác cũng 26xếp riêng 86ra từng 6loại.

Hồi 8tưởng lại 67cuộc sống 5luộm thuộm ftrước đây, b3Lục Nhiễm 56cũng phải 0cảm ơn e7sự mẫu 5mực của 2bHàn Mặc bfNgôn, những 4thói quen 6cnày cô đều e1học được eetừ anh ta.

Hàn cMặc Ngôn 29là một 7cngười cực 8kỳ sạch cfsẽ gọn c0gàng, mấy 55năm nay Lục 35Nhiễm cũng 8đến nhà fanh ta một evài lần, 40căn phòng 50phối màu 7bđen trắng 5akhông một 6hạt bụi, atất cả 0ađồ đạc 8eđều ngăn 9nắp gọn abgàng, cả 51quần áo 9trong tủ 2cũng là 38thẳng tắp a3không một fnếp nhăn.

Giống bnhư con người 1aHàn Mặc 0Ngôn, trong b9mắt không 93có nửa 1fhạt bụi.

Cũng 02khổ cho dcô mấy 2tháng đầu 65mới theo bbHàn Mặc fNgôn làm fviệc, ngày 39nào cũng 4cnơm nớp alo sợ, sợ dkhông làm 7cvừa lòng 87anh ta.

Vừa 1nghĩ vừa 6sắp xếp, e4cuối cùng 00cô đã thu 1dọn xong.

Lục b0Nhiễm lại bbắt đầu dsắp xếp 51các đồ cđạc lặt 0vặt, đằng d0nào thì 1dbây giờ f9cô cũng ethừa thời b2gian, cứ e3thong thả b5mà làm.

Dọn f8dẹp đến 0nửa đêm bfmới hoàn btất mọi acông việc, a3nhìn căn c3phòng trống aakhông, trong 7lòng Lục 0Nhiễm cũng ftrống rỗng 7theo.

Sáng 8sớm ngày 5fhôm sau, 5eLục Nhiễm e1gọi công 66ty chuyển dnhà.

Trước 1khi xin thôi 4cviệc, cô 4bđã nói 46chuyện trả c2nhà với 8chủ nhà 49trọ, chỉ 96là chưa 4chắc chắn 70hôm nào 41chuyển thôi.

Trên 0thực tế, ebcô đã tìm 5được nhà cmới, nơi 1đó cách 76xa trung tâm 57thành phố, eđiều kiện 8ăn ở tốt afhơn nơi eđây, tiền 54thuê cũng 88thấp hơn, brất phù 57hợp với dtình hình 0kinh tế 1hiện nay acủa cô.

Nếu echịu khó 43tiết kiệm, dcũng đủ dtrả tiền ethuê nhà 4thời kỳ e6đầu.

Thực 85ra, chuyển anhà hay không 3không quan 7trọng, nhưng 5ở lại 0nơi này 85sẽ chỉ 9flàm cô nhớ flại quãng 86thời gian c9ba năm bên 2cạnh Hàn 07Mặc Ngôn.

Hơn 9cnữa, Hàn 85Mặc Ngôn 7biết chỗ d4này, cô 0muốn cắt b0đứt mọi aliên hệ ecvới anh 05ta.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 03.03.2013, 18:32
Hình đại diện của thành viên
Hộ Pháp Thủy Long Bang Cầm Thú
Hộ Pháp Thủy Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.04.2011, 21:53
Bài viết: 5587
Được thanks: 5517 lần
Điểm: 9.98
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Em đừng mong chúng ta là người dưng - Duy Hòa Tống Tử - Điểm: 12

Chương 591.2

Nhà cmới rất 1dổn, Lục eNhiễm sắp 2xếp xong 90đồ đạc, blăn ra ngủ 30một giấc.

Trong dmơ, cô đánh ccho Hàn Mặc 7Ngôn một 0trận nên fhân, Hàn fặc Ngôn f2ứ để 3ô đánh d5hật thoải 71ái mà không 8ề chống deđỡ, sau 78đó quỳ 6uống ôm 42ấy ống 2uần bò eủa cô, 3ầu hôn 5ô, Lục c0hiễm kết 8húc giấc 2cơ của mình e9ằng một 1ái tát nảy 84đom đóm 4ắt.

1ahể thấy 3ằng, cô e4ẫn quá 7ặng lòng 4ới Hàn 6ặc Ngôn.

Tỉnh 1ậy, cô 13ắt đầu bọi điện 5ho đám bạn 6ũ mà đã 20âu rồi 0ehông liên 0ạc.

Nhận 1được điện bhoại, ai 44ũng ngạc 4ehiên vì 4aự quan tâm e3đột xuất 2bcủa cô avà cảm ethấy kỳ d5lạ vì cô e3vẫn còn 5sống trên fcõi đời 6này.

Lục 6aNhiễm hỏi 97han từng 3người, 3tiếng cười 05giòn tan aatrong điện bthoại không 93giống của fbchính cô.

Sau 81cùng, họ b7hẹn nhau 05tối đi c8chơi.

Những bcbộ quần 9áo hay mặc ftrước đây, fLục Nhiễm dđều để 6lại ở 1biệt thự 9gia đình, 4hiện giờ ctrong tủ 1dquần áo 5của cô atoàn những 2bbộ quần 0aáo nghiêm cchỉnh và 7lễ phục, 08ngay cả 3quần áo engày thường 1cũng toàn 2những bộ 8kín cổng ecao tường.

Chẳng bcó bộ nào 4amặc đi cchơi, Lục f2Nhiễm đành 2cphải mặc ctạm một d1bộ, sau eđó tìm 3mua bộ khác.

Con 7gái bẩm 20sinh ai chẳng 72thích dạo 1fphố mua 6đồ, nhưng 22Lục Nhiễm 07không mấy 67hứng thú 7evới việc dnày, mua 5bđồ chủ 7yếu chỉ d5dựa vào ftrực giác.

May 29mà cô dáng 7echuẩn, cũng 89dễ mặc 43quần áo.

e4chọn một 32chiếc váy dngắn, tất agiấy phối d0hợp với cáo thun mỏng dmàu hồng, 97cổ chữ 5V, đủ làm 0nổi bật 3vòng eo thon bthả và 0đôi chân 0thon dài, 0nhìn qua 2đã thấy btrẻ hơn e2vài tuổi 1so với trước ađây lúc f4nào cũng 5bó mình 8trong đồ 05công sở.

Khi dcô đến 3quán bar bđã hẹn 4đã hơn 32chín giờ.

Quán cbar rất 7rộng, phân cthành nhiều 9khu vực bckhác nhau.

Phong 2cách châu bÂu với 53gam màu hồng bbsẫm làm a4chủ đạo, 15không gian 89phối màu f9trầm ấm, 3kết hợp 9với ánh bsáng trang e5trí nhấp 6nháy huyền 47ảo, không ekhí càng 4dtrở nên a6hữu tình.

Cho 4dù chỉ dlà những dgiao dịch cbxác thịt, enhưng trong ddmột khung 33cảnh huyền 3ảo như 7thế, cũng a6thành ra 7lung linh 5diễm lệ.

Không 6khí trong eđó rất 6nhộn nhịp, ccvừa bước 71vào, Lục 5Nhiễm đã 0cthấy đồng 04bọn cũ 7Lâm Tĩnh 4đang ngồi a0bên quầy ebar, tay cầm 7dmột chiếc fely, tươi d5cười nhìn 56cô.

“Đợi 5cậu lâu 9lắm rồi”.

Lâm 8Tĩnh nhảy 0từ trên 1eghế xuống, 6cdáng vẻ 1phong tình, 0ađám tua 73rua của adchiếc váy 5ngắn Scotland 0nhún nhảy 58theo từng fdcử động 7trông rất 00đẹp mắt: 3“Chúng 4ftớ đợi 5cậu lâu 6lắm rồi, 72còn tưởng 30là cậu 78cho bọn ctớ leo cây b8đấy. Lần fnày tụ 1tập là 6bvì cậu, f8tối nay 28chúng mình 19phải chơi 4thâu đêm, f2không được 3ftrốn về 67đâu đấy”.

Lục 4Nhiễm lấy 2ly rượu a9trên tay fbLâm Tĩnh, cbcúi đầu 6uống một 0ngụm, cười 4đáp: “Tớ 3đã bao giờ bchạy trốn 1chưa, chỉ acó cậu aaấy, vừa eeuống đã fgiả vờ bsay”.

Lâm b5Tĩnh nháy 27mắt với 37Lục Nhiễm: 51“Cậu tưởng 3là tớ vẫn 4như trước 91kia sao? Tớ d9bây giờ 7nghìn cốc 0không say 8dđấy. Đi 8thôi…”. 7 © DiendanLeQuyDon.comNói rồi bfkhoác vai 1Lục Nhiễm fđi vào bên 10trong.

Đi 20được vài cbước, Lục 1Nhiễm nhớ 65ra quên cầm fetheo ly, vừa 40quay đầu 29lại, thấy 1dmột bóng 2bngười quen f7quen lướt 88qua.

Lục 0Nhiễm vội 5cdừng bước, 6quay lại 0nhìn.

Lâm a8Tĩnh thấy 9vậy, nghi 0hoặc hỏi: c“Sao thế? dVừa gặp engười quen b8à?”.

Lục dfNhiễm lắc ađầu: “Nhìn 22nhầm rồi, fchúng ta 0dđi thôi”.

Gần enhư toàn bflà người 5dquen, tiếng dcười nói 35hỗn độn, 6cinh tai nhức f7óc, không 9khí này 5giờ đây 59đã trở 8bnên xa lạ avới cô.

Trong 2fmơ màng 53cô cảm 0thấy, thời agian năm 3năm qua như 9emột giấc d3mơ.

2bngười ấn fdLục Nhiễm angồi xuống, a4cô cười 4thoải mái.

Thế 9là, tán 4phét, uống 5rượu, trêu ađùa, nhảy 79nhót.

Trên 4sàn nhảy, eánh đèn 0rực rỡ aloang loáng 2trên người, fxanh đỏ 5tím vàng, e1không ngừng 1biến đổi.

Bỏ 16mặc bản f7thân tiêu fhao sức 2lực, hết 4dmột bản 90nhạc, Lục eNhiễm lau 1mồ hôi 08trên trán, bbngồi bên 10quầy bar 27gọi một a0ly rượu 51hoa quả, 7rượu rất 8nhẹ nên dauống hết fcả ly cũng 5chỉ cảm b6thấy mát 3hơn đôi 5chút.

Lâm 8Tĩnh tràn c6trề sức fsống vẫn bdđang lắc 1dlư theo điệu cnhạc, như 3bmuốn rủ 5mọi người 8cùng tham 54gia.

Lục a6Nhiễm nhấm 1chút rượu, 97bất giác c3mỉm cười.

bdngười đứng eacạnh cô, e4gọi một 55ly Whisky.

Lục 6Nhiễm liếc 3mắt qua, 3cũng là 0dmột người btrong hội 5lúc nãy, 0nhưng cô fkhông quen 80nên cũng echẳng để 6ý.

Không 2ngờ, người 8đó vừa b1gõ nhẹ etrên mặt 7agỗ của e4quầy bar, 1vừa như 62vô tình 6lên tiếng, 5dgiọng nói 6êm ái mang 4nét đặc c6trưng của 0ngọc thạch, etừng chữ 70rõ ràng 10lưu loát.

“Lục dNhiễm, lâu drồi không 80gặp”.

Lục eNhiễm ngạc 8enhiên đáp: c8“Anh quen 5ftôi à?”.

82quay đầu blại, khuôn 40mặt xa lạ ecủa người a1đàn ông 5fkhi tỏ khi 74mờ trong 9bóng tối 5bloang lổ 0dánh đèn, 0khóe miệng 49cười mà cnhư không, 6đuôi mắt 31xếch nhưng c0vẫn dễ bcoi: “Em dcó thấy 62anh quen không?”.

Khuôn camặt này 3chắc chắn 9không phải 4người qua 1đường, c1Lục Nhiễm 50trầm ngâm, 3tìm nhanh e4trong trí 45nhớ một 0cái tên 5thích hợp.

Người f2đó đỡ 10lấy ly rượu d4phục vụ dđem đến, c3những ngón 4tay thon dài 75cầm chiếc 2ly trong suốt, 2mu bàn tay bgóc cạnh, 3eđó là một b8đôi bàn 1tay rất bcđẹp.

Anh 7fta uống 62một ngụm 0rượu, rồi 3mới thư ethả nói 61với Lục bNhiễm: “Không enghĩ ra thì 1thôi, anh 4nghĩ chắc 2em cũng không fnhớ ra đâu”.

Lục 3Nhiễm cố bdnhịn mà b5không quát 68cho anh ta 2fmột trận, 40cô quay đi 3cnhìn về 2fphía sàn 3nhảy, bỏ e9mặc anh 9eta.

Giọng enói kia vẫn 8tiếp tục, 8pha chút 5hài hước: 3“Tính tình 9fem đỡ hơn 2trước kia cnhiều rồi eđấy, nếu d0là trước c6kia, chắc 0csẽ ăn ngay 50trận mắng b0rồi”.

Nghe 6cmột người dblạ mặt d2nói những cclời tỏ c0ra rất hiểu 4bản thân b2mình, Lục 2Nhiễm liền d3cảm thấy a2hết sức 6nhảm nhí.

“Đã 70biết như b2thế thì 87còn chọc 00giận tôi elàm gì, c8đầu óc 0aanh có vấn ađề à?”.

Nói 58rồi, cô dđặt ly 7rượu xuống, 5định bỏ 50đi.

Người cđó cười 2acười vẻ ebất đắc f6dĩ: “Thế 8người bỏ fthời gian f3bổ túc angày đêm 1cho em hồi 4bnăm thứ 3ba đại bhọc, em a6cũng quên cfrồi sao?”.

Lần 6này thì 5dLục Nhiễm 2thật sự 0kinh ngạc.

bnhìn người enày từ 9trên xuống 1dưới, nghi 12ngờ hỏi: 7e“Sư huynh 59Hướng Diễn aphải không?”.

Đối fphương mỉm f7cười gật bđầu: “Anh fcứ tưởng cem đã quên bsạch rồi fchứ?”.

Làm 2fsao mà quên f1được, 3cả năm dftrời vùi bađầu vào 3ahọc, một 6esớm một 6chiều muốn bthu về kiến 6cthức của 8mười năm 66bỏ bê đâu fphải việc 9bdễ dàng.

Hồi 9ức dần 80dần quay bftrở lại, 3dnhững ngày 1tháng đó ey như sống 9etrong địa dngục, Hướng bDiễn là 0bgia sư nhà 1cô mời dvề cũng 8phải chịu ekhổ cùng 1cô, may mà eHướng Diễn f3nhẫn nại, 2giảng một 8lần mà 36cô không chiểu thì b5anh có thể 0giảng đi 11giảng lại, 3thậm chí 7là mười 0lần, hai cmươi lần, 88ba mươi 4dlần, bắt 3đầu từ bnhững cái e9căn bản 5nhất.

8fvốn không 0phải là fmột người 4cchăm chỉ chọc tập, aemà chỉ 2là muốn 6ftiếp cận, 7muốn lại 8gần, muốn c7cho xứng 1với con angười đó cmà cắn 1răng chịu e4đựng.

Sau 64một năm, ecô đã hoàn ftoàn có bthể theo 6kịp tiến 8dđộ, Hướng fDiễn cũng 64tốt nghiệp 9đại học, 0làm cho một b0công ty ở 9tỉnh ngoài, 3ftừ đó 5họ không aehề gặp b4nhau.

Giờ 1đây gặp 5lại người 5xưa, trong 63chốc lát, 50những tình fcảm ùa fvề, vô 2ecùng phức 9tạp.

7điều… 5nhớ lại 3aHướng Diễn 7hồi đó 7với cặp 0kính cận fdày cộp, 6bộ quần 64áo bạc 2emàu, mái 1ctóc rối 0bù như tổ bquạ, ngoài 43việc dạy 1học ra chẳng 50bao giờ fnói đến 5bđề tài 0nào khác, bccô thật 24không thể 6bnào liên 1tưởng đến 1người thanh 67niên đang b7ngồi trước 2mặt cô 9cbây giờ.

Thế e1là, Lục 0aDiễm dứt c8khoát nói 7ra nghi ngờ bcủa mình: a“Hướng asư huynh, fanh phẫu cthuật thẩm 6mỹ à?”.

Hướng 4cDiễn đang 1uống rượu, 40suýt nữa 9bthì sặc.

Anh 5vừa ho vừa 8đỏ mặt e7nói: “Trông edanh khác d6nhiều đến 33thế sao?”.

Lục 9Nhiễm gật 06đầu.

Hướng eDiễn cười 8vang: “Từ dclúc anh chuyển cvề đây f8làm việc f1ai cũng nói 0thế. Thế fbem thấy aanh có đẹp fftrai hơn 74nhiều không?”. d1 © DiendanLeQuyDon.comNói xong, a6anh đứng 3ddựa vào b2quầy bar, 98mặc cho 8ánh sáng cnhảy nhót d1trên mặt 68mình, Hướng e7Diễn vốn 6blà người adễ nhìn, dtuy lúc này 2atrông có 98chút uể 48oải, nhưng eenụ cười 7ấm áp, 4nếu xét acvề dung cmạo, đúng flà rất 88ưa nhìn.

Đáng etiếc là, 60có ưa nhìn 71đến mấy, ftrong mắt 5cô cũng 2fkhông thể 2so sánh với 9người kia.

Lục 0Nhiễm không 1nói câu e9gì khó nghe, ccầm ly rượu d7lên, vừa 0như cảm fkích vừa a7như oán edthán: “Cũng 86lâu lắm 24rồi. Xem ecra anh sống 67tốt lắm 3đúng không”.

“Cũng fkhông nói cđược là 3btốt hay cckhông, chỉ dđủ chi 38tiêu cho 4gia đình”. d © DiendanLeQuyDon.comHướng Diễn 0không cười 0nữa, nghiêm 1túc hỏi: f3“Còn em 20hiện nay 7athế nào? 94Em sống d8có tốt a4không?”.

Lục cNhiễm cười c1lắc đầu: a9“Đâu được cthuận lợi 8như anh, 4em vừa mới 19thất nghiệp”.

Hướng 7Diễn không bcảm thấy 0ngạc nhiên, 9còn nói: 3“Cũng phải, 3với tính 3cách của f3em thì làm 4fgì có ông 7chủ nào 8chịu nổi. 5 © DiendanLeQuyDon.comNhưng cũng 32chẳng sao, c1chỉ cần ebố mẹ 3eem sắp xếp admột công 6dviệc khác 12phù hợp 6với em là 5cđược”.

Cúi 66nhìn thứ 74chất lỏng datrong suốt eedập dềnh 1trong ly, 8dLục Nhiễm dim lặng bhồi lâu.

Sau 64hồi chơi deđùa với 2aly rượu 9trong tay, 4dLục Nhiễm 8cuống hết 26chỗ rượu acòn sót 75lại, trả bclời: “Bố 94mẹ từ ccem ba năm bnay rồi, 3eanh không 2biết à?”.

Hướng d6Diễn “ồ” 5một tiếng, 6nhất thời 5dkhông biết 5nói gì.

Lục d6Nhiễm vỗ 9vai Hướng 9Diễn, cười 01như không bcó chuyện 92gì xảy bra: “Vì 9thế anh a1cũng đừng a0nhìn em như 4đám con 2nhà giàu 3trước kia 31nữa, hơn f3nữa, em 6cũng không dkém cỏi 5như anh nghĩ 25đâu”. 1 © DiendanLeQuyDon.comLục Nhiễm 08nhìn thấy f8Lâm Tĩnh 4dvẫy mình, 9bèn nói 5“Thôi, eem đi đây, 7gặp anh 8sau”.

“Khoan 8dđã”.

Hướng beDiễn gọi 98cô lại, acnhanh tay 18lấy từ 06trong túi 2fáo ra một 1tấm danh 2thiếp rất 9tinh tế, 5đưa cho becô.

Hướng 3Diễn nheo 4mắt, thần b3sắc trông 7hơi gian 9gian: “Đây 6alà danh thiếp b4của anh, 07anh mới 14đến đây, 24cũng đang cthiếu một ftrợ lý, 2nếu em đang 3ethất nghiệp, 2rất hoan 2bnghênh em 3dđến, đảm abảo đãi 12ngộ ưu eđãi”.

Lục aNhiễm xem b9danh thiếp 2brồi lại 3nhìn Hướng dDiễn, lần 04này cô đã b2nở nụ 65cười: “Vâng, 9em biết brồi”.

Lâm 8aTĩnh đi 88đến, khuôn 57mặt lộ e7vẻ tỏ btường.

Lục d5Nhiễm mặc 4kệ cô bạn, fmượn cớ 44vào nhà dvệ sinh bfđể tránh cnhững nghi fngờ mà 91Lâm Tĩnh 14có thể 26đưa ra.

Khi 8fcô đang 5brửa tay, 9chợt nghe 4thấy tiếng 1nấc nghẹn 7khe khẽ 5ccủa một 9cphụ nữ 2từ một 7phòng khác 1vọng ra.

Từ 8btrước đến 94giờ cô 1vốn không dthích xen 88vào chuyện 65của người 1khác, huống a2hồ quán 9bar càng fchẳng phải 5nơi tử ctế gì, fchỉ là… 6fkhi cô tắt 1dvòi nước, 19âm thanh 9đó nghe 69rất quen 27tai, khiến fcô liên e2tưởng đến 3bóng người f0phụ nữ 8quen mặt 5flúc trước. 0 © DiendanLeQuyDon.comLục Nhiễm esuy nghĩ 3fgiây lát, erồi tiến clên phía ftrước, 3đạp cửa 2cphòng.

Tiếng 5bđộng trong 1đó bỗng 1chốc im 7bặt.

Một bgiây sau, 1bvọng ra 4tiếng chửi 0athô lỗ 1của một d3người đàn f0ông.

Lục fNhiễm đạp 77cửa rầm 92rầm, trong 89tiếng chửi dbới không 6ngừng, cánh 7cửa bật 4mở.

Một 28cô gái xống báo xộc bxệch đang abị ấn a5xuống đất, 30khuỷu tay 88bị trói, 9agiãy giụa adữ dội, 53người đàn 0ông thì 4đã tháo 13được một 1nửa thắt 0clưng.

Lục 5Nhiễm không 1nghĩ ngợi bgì liền 1xông vào.

Thuở enhỏ, vì 34sợ cô bị 19bắt nạt, dnên bố 7cmẹ đã c0cho cô đi 76học võ e5một thời e9gian, cô b2theo học 6môn võ người athật, quyền c7thật chứ 57không thiên 28về biểu fcdiễn như cTaekwondo.

Bị dđá trúng 6vào xương 76sườn, người cđàn ông 2đau đến 0cúi gập ccả lưng, 9Lục Nhiễm 2tung thêm 3hai chưởng 2fđá hắn 56nằm lăn 92ra đất.

1luyện tập 8ckhá chăm 3chỉ, nên 5biết cách 6bra đòn hiểm 8khiến đối a8phương không 7thể xoay 32xở.

Đang a1định kéo fngười phụ 6nữ kia dậy, echẳng ngờ, 5bcô ta hình enhư không 0nhìn thấy 0Lục Nhiễm, 43vẫn đang 9tiếp tục c7giãy giụa.

Lục 4bNhiễm sốt 95ruột, hét 95lên một betiếng: “Lý 0Tiêu Ảnh?”.

6egái như 5bchợt tỉnh, 2ngước khuôn 8bmặt đầy 36nước mắt 9lên nhìn ecô, lớp ason phấn fdày trên cmặt nhoe 0nhoét.

Trông acô ta thật 7tệ, Lục eNhiễm không 4thể nào 5tìm ra mối 89liên hệ 8giữa cô 43gái này b8với cô bcon gái nhà 7giàu lạnh 30lùng lúc e2nào cũng dtrang điểm 9ckỹ càng 27yêu kiều 8diễm lệ c8mà mình dtừng gặp.

Ánh ecnhìn của 0cô gái dừng 63lại khá 2lâu trên b9khuôn mặt 63cô, hồi 44lâu mới 45nấc nghẹn ethăm dò: d“Trợ lý… 55trợ lý fLục phải 47không?”.

Lục b6Nhiễm cảm d2thấy càng aakhó xử, 8đúng vậy, 7cô biết dngười phụ cdnữ này 1bởi vì 48cô ta là 84bạn gái btrước của a4Hàn Mặc aNgôn.

Với dgiao tình 0fgiữa cô ffvà người 0con gái kia, 4dkhông, không 7thể gọi 5blà giao tình, e9chỉ là 40quan hệ, 1thì cô không 1cần thiết a8phải cứu bcô ta, khi 9còn ở cương 41vị bạn 7gái của d7Hàn Mặc 7Ngôn, đã 3không ít 4lần cô 9ta làm khó 85cô, sai bảo dcô làm cái 8này làm 29cái khác, 5y hệt như 0fthiếu phu 1nhân nhà 1họ Hàn.

9ccứu cô 4ta, chỉ a2là vì…

59cái gì…

Lục 0Nhiễm ngây a0ra một lúc.

Cũng 7vào lúc cđó, cô 2fgái kia cũng cbnhư bừng 3tỉnh, cô 92ta hất tóc, 56vừa khóc flóc vừa 08hét lên 1với cô: ad“Tại sao 17cô lại 66cứu tôi, 6cô bảo 7Hàn Mặc 1dNgôn đến 69đây, Hàn 51Mặc Ngôn 3là một 32tên khốn, cmột tên f9khốn, tại 9sao anh ta 4lại không ecần tôi… 9bhu hu…”.

Lục 24Nhiễm cúi 36xuống giúp 15Lý Tiêu 2Ảnh tháo fdây thừng 2đang trói fdtrên tay, blạnh lùng 0nói: “Tôi edđã thôi bviệc, không e4còn là trợ 42lý của 8Hàn Mặc 4Ngôn nữa”.

2đã nghĩ 82ra lý do aarồi.

47cứu cô 2ta là vì 8đây là 03cô gái duy cnhất sau 9khi bị Hàn 3Mặc Ngôn bđá, chạy 7tới văn 23phòng khóc 46lóc làm 94hòa.

cta thật 82lòng yêu d7Hàn Mặc 86Ngôn.

Cũng c4ngốc y hệt d2cô.

Nghe 3Lục Nhiễm a5nói xong, cLý Tiêu ebẢnh dần 99bình tĩnh 65lại.

Tháo 71xong dây 3thừng, Lục fNhiễm định 12đi ra ngoài.

“Này, cbcô đi như ddthế này, 7tôi không dđứng dậy a0được”. d5 © DiendanLeQuyDon.comGiọng nói 97của Lý 2cTiêu Ảnh 5vang lên 3từ phía 34sau, hình 9bnhư cô ta eđã tỉnh 8hẳn, đã f6kịp lấy 59lại giọng 6cđiệu ngang 9ngược của b2tiểu thư 0con nhà giàu.

Lục 55Nhiễm không 7tỏ thái 5độ gì, 5đáp một dcâu: “Đấy 7dlà việc 39của cô”.

Vừa bdứt lời, acả hai đều c1cảm thấy bsững sờ.

Bởi dvì người 8nói câu 75này nhiều 5nhất, chính 3là Hàn Mặc cNgôn.

Người 7dkịp phản 5ứng lại, e2lên tiếng ftrước là 22Lý Tiêu fẢnh.

7ta thất 1thần nhìn cbxuống nền 1nhà, bỗng 8ngẩng lên, 35giọng nói bavừa như bchâm biếm, evừa như 67tự cười c3nhạo mình: c1“Lục Nhiễm, ethực ra 4cô cũng bthích Hàn 2aMặc Ngôn beđúng không?”.

“Phải cthì sao?”. c © DiendanLeQuyDon.comLục Nhiễm 92không phủ 8bnhận, mà 06cũng không d4cần phải fbthế.

8Tiêu Ảnh 8acười ảm 6đạm: “Không 5sao, chỉ 83là cảm c3thấy, chúng 25ta thật 3bthảm”.

Lục 2Nhiễm không 1chề muốn f7tiếp tục 42để tâm b6đến Lý e0Tiêu Ảnh, d9không ngờ 19sau khi tỉnh 5lại, cô a6ta túm lấy 1áo của ccô, điệu 0bộ muốn 6nôn mà không 2dnôn ra được, dcô đành d9phải dìu 4cô ta đến 2bồn vệ d6sinh.

Nôn e7xong, cô 9ta vẫn túm 75lấy áo 9cô không 8crời.

Lục 3Nhiễm không 89còn cách enào khác, e1đành phải 3đưa cô 5ta về nhà, dmay mà có 0mấy lần ebphải chuyển b8đồ cho 81cô ta, nên 4Lục Nhiễm 5vẫn nhớ c6được chỗ f4cô ta ở.

Điều 6duy nhất bkhiến cô 1phiền lòng 68là điệu 26bộ của cLâm Tĩnh aakhi nhìn 63thấy cô bbdắt cô f4gái này 36ra ngoài, aánh mắt akinh ngạc 0lộ vẻ a7kỳ dị.

98không dám dnghĩ xem eerốt cuộc 7eLâm Tĩnh a2nghĩ gì 38khi nhìn a3cô.


Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 42 bài ] 
       


Thành viên đang xem chuyên mục này: kwan613, meo lucky, meoluoi166, Titatitoe, vitluoi và 322 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm

Chuyển đến:  
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Thành viên nổi bật 
Askim
Askim
Nhu nha tieu thu
Nhu nha tieu thu
tudiemto
tudiemto

HuangJingXiang: Ố?! Tự bomb mình đc hả
LogOut Bomb: huongkool -> huongkool
Tiểu Mập Mạp: hú hú, tks 2 ng nhé ^o^
Yến My: @mập: đây nè e viewtopic.php?style=2&f=142&t=325213
Thủy Bách Nhật: viewtopic.php?p=1101038#p1101038 đây này bạn
Tiểu Mập Mạp: ss Yến My cho e hỏi, lúc trc e thấy trong DĐ có bài viết hướng dẫn sử dụng BB code, sao giờ e tìm mà k thấy nữa ạ :(
Yến My: E cú đêm quá :))
~mèo xinh~: Từ ngày làm editor, bạn mèo đã giảm được 4kg . *vỗ tay hoan hô*. . Cứ tình hình ngày ngủ 3 tiếng và ngồi edit quên ăn thế này, sau 1 thời gian nữa thành Bạch Cốt Miêu ~ =))))
duonglãnh: này a âu rùi kull hk ns e ngủ à
duonglãnh: kull :e ns j a
KullboyNguyen: thôi e ngủ đi a cũng ngẩu đây .chúc ace ngủ ngon. g9
KullboyNguyen: luc nãy nói cái gì
duonglãnh: a kull lẹ lẹ đi e còn ngủ nuã a
duonglãnh: e là enlly nà a kull coá chỵn j sao?
HuangJingXiang: *khóa cửa 5 lớp*
~Lạc Thanh~: pp jj iu thươg *chụt chụt* ngủ nude cũg tốt đó nhớ ngen. tối em lại đến
HuangJingXiang: Tiểu thanh, ta chuồn đây, cưng YY quá, ta sợ a~~~
HuangJingXiang: * chụt choẹt* ngủ dưỡng da đi hạnh, ta bôi trét một đống mới về như cũ, đợt này thức khuya da kinh quá :((
~Lạc Thanh~: jj nào lột khăn ra và mỉm cừi
KullboyNguyen: tùy
~Lạc Thanh~: đây ko biết tiếg nc ngoài. kêu Cún thoaiii
KullboyNguyen: enlly hạnh chưa xong với a đâu mà đi ngủ
HuangJingXiang: Kull là tviệt xao anh gì ấy...
enlly hanh: thiu ta ngủ
HuangJingXiang: Má ta đó~~~
KullboyNguyen: a kull chứ ko phải cún . tiếng việt vào tay mấy bé thật ảo diệu và biến hóa
HuangJingXiang: Ai biết tlời mèo F kìa, ta ít mò, cũng k rõ
enlly hanh: sui nhân là má ng
enlly hanh: j mà ame z jj
HuangJingXiang: Hạnh, tiểu thanh cứ muốn ta khoe thân, má ngân biết xử ta chết...


DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.
[ Time : 0.236s | 12 Queries | GZIP : On ]