Nội quy chuyên mục











Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 45 bài ] 

[Hiện đại] Sống như Tiểu Cường - BUKLA (Hoàn)

 
Người gởi Nội dung
Thủ quỹ
Thủ quỹ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 16.01.2012, 10:32
Bài viết: 96
Được thanks: 48 lần
Điểm: 9.13
Gởi bài Re: Sống Như Tiểu Cường - BUKLA - Điểm: 11
Chương 1c21 + 22 + c623 + 24



Tôi ccầm đống 6bằng cấp 4đó đi khắp 03nơi trong 9bthành phố 4tìm việc, 0tuy vậy d9cơ hội 98tìm việc 3ít hơn rất 3nhiều so 76ới tôi 09ưởng, tôi 06ẫn lần 7ượt bị 53ừ chối. f © DiendanLeQuyDon.comó lúc, tôi 1ùng cạnh cranh một 9công việc 37ới rất dchiều sinh 40iên bằng 79ấp đại 3ọc nghiêm e9hỉnh, mấy 4aông việc ahổ thông 9đó tôi fó thể đảm b6hận tốt, 8ôi chả 3iểu họ 7đọc lắm 1eách như 5ậy có tác aụng gì, 4ay cũng chỉ 07ị từ chối 5hư tôi mà a4hôi? Khác dhau ở chỗ, 0ự thất 1ọng của 3fôi ít hơn f2hiều so a7ới họ, 2aì tôi chưa fhải bỏ ea cái gì bả, không 8hư bọn 12ọ đầu bư quá lớn. fa © DiendanLeQuyDon.comó lúc, tôi 7cại thấy 0hông cảm 0aới họ, ehẳng xin e9được việc b8ử tế, b5ôi vẫn eaòn công 9iệc làm 4ăn của eình, nhưng 1cới họ 01đây lại fcà con đường 1uy nhất.

Hứng 0hú tìm việc 35ủa tôi fàng ngày bàng tuột 9ốc không 5hanh, có cúc tôi nghĩ cình đang 9ãng phí cdhời gian a8uá, tôi c7ên toàn dâm toàn 1ý vào công 5ciệc làm 58ăn truyền 5hống thì efơn. Thế 1bên tôi lại c0ắt đầu 09ợp tác 5àm việc eới Tiểu a9húy và Tứ 4ao, thời a8ian rảnh 4ới đi tìm 7iệc.

Quan 37ệ giữa bứ Mao và biểu Thuý 8dgày càng 2rở nên 1ần gũi, erước kia 4ứ Mao có 5ái cánh eaà nào ăn f6hông hết 4ehì đều 1dhần tôi, aiờ sự 3eưu đãi 19đó không 0òn dành 1ho tôi nữa.

Nghề fein ăn ngày 7àng khó e3àm, có lẽ 8bà do kỹ 5ahuật không dđược cải diến mấy, feà giá thành e0hẩm lại b5hấp, ai 0aai cũng có 1ahể làm, 5húng tôi 9ại không 00ìm được eấy chỗ 4ễ xin tiền 2ì thường 94hỗ nào 15gon lành a9ại đều 6à địa 7àn của 7ăng nhóm 8dăn xin. Chúng eôi một dần nữa 7ại đứng 5rước nguy 6ơ phải 6huyển nghề.

Tối 90ay, Tiểu 5huý mang b8đến phòng 0húng tôi 3ột bọc 5bđồ có bẻ rất 3uan trọng.

“Tiểu 0eường, Tứ bao, từ mai 00húng ta chuyển 1ang lĩnh d4ực làm 7ăn mới 4hôi.” Tiểu 0huý nói.

Tôi 2ghi ngờ ehìn vào cái túi đồ, d4iểu Thuý 6ở nó ra, aên trong 0aà một ít eđồ ngọc 48ũ.

Tôi 34ỏi Tiểu 3huý: “Làm 56ì với nó cbđây? Không 38ẽ đem lừa 38án giá cao fho người bfa hả?”

Tiểu ehuý trả 15ời: “Đúng cfhế, mấy 48ái này lấy eeừ xưởng 5ia công, 57ụi mình 7ói chúng 6à ngọc 34ổ quý hiếm 29ồi bán”.

Tôi 8bơi lo lắng: 1“Hình như 49ái này bọn 87anh đã từng 9àm lâu lắm 9ồi thì 2hải, liệu 71ây giờ bòn có ai 4dị lừa eữa không?”

Tiểu fhuý đáp: b“Cái đó 52hỏi lo, a7hỉ cần còng tham eeà sự thiếu 38iểu biết a5òn tồn bại thì 79ọn mình f0ẽ không 08hất nghiệp 9cđâu”.

Chúng 4ôi bắt 5đầu hành caghề bán 5gọc trên 9ahố, tôi 9hụ trách 8án hàng, 46iểu Thuý 6ađóng vai 8bhân gỗ, 5dếu thấy ecó khách 9đến xem cgọc, Tiểu 02huý liền dhen vào bên 2ạnh anh 7a, quan sát 62em anh ta 2đang nhìn dái nào, dưng ý mảnh 0gọc nào, 1fồi nhanh b1ay nhặt 6iếng ngọc f8anh ta định 3aem lên.

Quan bát hành f9i và nắm bắt suy nghĩ fdủa con người 5à cái mà fôi và Tứ 51ao phải 68hâm phục e1ở Tiểu 75huý, đương 4hiên tôi 3hỉ kém 9hút ít thôi fhứ Tứ cbao thì thua 7a.

Tiểu 8huý đã 6được rèn 9buyện trong aột thời afian khá dài, f3ó cùng hội c5ũ trước f4ia thường 3cày tú lơ 5hơ ngoài fhố, dùng 0a quân bài 80(hai đen 9ột đỏ) aày ra đất, 6đầu tiên 5ật quân 27ài lên cho 6ọi người 1em màu sắc, 0bau đó úp f3uống, đổi chỗ từ 8rái qua phải bhật chậm 1ấy quân 2ài, tốc 13độ chậm 3bđến nỗi ffất cả 99ọi người 4đều chắc 2hắn nhớ 53được vị 0rí của 69ừng con 9ài, sau đó 4hà cái yêu 79ầu mọi 2gười chỉ 0ea con màu 2bđỏ, hầu 3hư mọi 8bgười đều 0iết con 0ài đó nằm 2ở vị trí 4eào. Lúc ađó, Tiểu chuý quan bát ánh mắt 6ủa người dần mình dhất, anh 59a vừa cúi 22uống lấy 1iền trong 4úi ra thì 8fon bài lập 02ức được 3đổi vị crí.

Tiểu 35huý cầm 81iếng ngọc f1rên tay và adhúng tôi fó thể bắt 1đầu công f7iệc mặc 1ả.

Bước d3ột: Tiểu ahuý giả 97ờ hỏi 4aôi về giá bả, tôi 1ẽ đưa da một cái d6iá cao ngất erời, nhưng 51iểu Thuý 6ại trả 1ột cái biá thấp dơn rất d2hiều so f1ới giá 2ôi vừa 9ét, thực cba bán với 40ái giá này 8húng tôi 65ũng đã 6iếm được 99hông ít.

Bước fai: Chúng 1eôi sẽ mặc 4ả rất fịch liệt, 80àm cho người 31định mua dbgọc nghĩ eằng lợi d5huận mà 14húng tôi 1iếm được 8fđã rất 1ít, có rất 4ít khả 97ăng trả 74hêm được biá nào nữa. d © DiendanLeQuyDon.comhật ra, 9fgười mua ađồ cũng 49ít hứng d7hú với dấy thứ 12gọc này, adhưng chúng 5ôi trả 8iá khiếp e9uá nên thu cút được dahách hàng 0fđứng lại aem.

Bước c2a: Giá cả 7ủa chúng fôi ngày 4càng tiến cới giá 6đích, lúc aưa kéo vài c0ệ cuối 9eùng, tôi 4đau khổ bhìn Tiểu 7huý, đầu 67ắc lắc, 01hư đang 9đè nén cảm xúc 11ủa mình e6ậy, đôi 3ắt như 88uốn nói 0iá trị c8ủa miếng 6gọc thật fehông đáng c5ị đánh dbiá thấp b2hế, khuôn 94ặt thể 4fiện sự 05ất bình: aô có thể ebăng nhục 0côi, nhưng 62hông được 8hép lăng ehục những 6iếng ngọc 2ủa tôi, 1ó chính aà một tác dhẩm nghệ a8huật.

Bước 8ốn: Quan 5át người 96em một cách 88ỹ lưỡng, cần phát 70uy ý thức dham gia của fanh ta, nếu aanh ta chán d2ồi, có fhể chửi 7ậy vài bâu và phát 8a vài câu chô lỗ, eâm dục, 3anh ta cau 0aày lại 2hưng sẽ chông bỏ dđi. Nếu 2anh ta không 9hịu nổi 7à bỏ đi, 1ạn phải 58hanh chóng cời khỏi 2ị trí người 9án hàng, 78éo anh ta 4ại và nói: ec“Để anh 6bđây làm 84rọng tài 24hán xét 6em”. Khi 8anh ta đã fham gia vào 7ai diễn, fhải hô dào sự ủng 49ộ của 18đám đông, 16iống như 8ó người 39ừa viết 46iểu thuyết 1ừa tự 79ăng xê ấy.

Bước ceăm: Tôi f3à Tiểu afhuý vì sự 76iằng co bột tệ fhênh lệch 8cuối cùng 46à không 8ìm được c0ự thoả bhuận, tôi 8ắt đầu e2động viên 5anh trai vừa bãy mua miếng 4gọc, giá 8eả thậm 1hí còn thấp b7ơn giá lúc 0ãy đứa 1aon gái đáng 38hét kia đưa 2a là đằng 43hác, vì d4húng tôi aặp nhau bở đây ehư có duyên, 76à tôi lại cà người 58ất trọng eái duyên ddái phận. 2 © DiendanLeQuyDon.comì thế, baôi tiếc 7đứt ruột 6đứt gan dhưng thà 2án cho anh 3òn hơn bán 9ho kẻ không 2iết giá 39rị của 4iên ngọc.

Bước 0áu: Lúc bày, sẽ 0ó một người 3hách đi 7gang qua (Tứ 7ao đóng 28iả), 2anh này vừa a2ay cũng rất dhích miếng c3gọc đó 33à rất muốn 5ua, giống bhư một eaụ góa già, 6ếu có hai 4gười đàn 52ông tranh fhấp, bà ea lập tức 8ẽ trở 7hành Tây 5hi, và đương 0hiên đồ eiả sẽ 8drở thành 2đồ quý 63iá, chỉ cđến khi 1bột người aeút lui rồi, 9gười kia c6ới phát 4fiện ra rằng 0óa ra bà 7a chỉ là 6dột mụ 72óa già! 6Đưa vào 22oàn cảnh aày sẽ rất bfễ dẫn 26ắt người 5a đến quyết ebâm mua ngọc.


Tôi, aiểu Thuý 16à Tứ Mao 31ết hợp 23gày càng beăn ý, tạm ehời thu fhập đã a0đủ để 1erả tiền bhòng, thậm 84hí có lúc 97òn cải fehiện được d4ữa ăn.

Hôm day vẫn là 65ôi bán hàng, dôi thấy 8ột cô gái ađang đi 4ề phía adình.

Tiểu ehuý đánh cắt về 9hía tôi, 5ôi cúi đầu dàm như không 6ó chuyện 7ì và tiếp 64ục bày 11iện chỗ 41gọc của 55ình, trong 7òng sung 5fướng nghĩ 9hầm, Trung 3uốc quả f1à đất 4aộng người e7đông, những 0ẻ ngốc 5ahiều như 5cài nguyên fđể chúng 23ôi tha hồ aà khai thác.

Tiểu 99huý đang 8iến về eạp hàng 4của tôi, c4huẩn bị 6fho một màn ciễn mới, 9ôi ngẩng 8bđầu lên, 5bhuẩn bị 07ẵn một 6ụ cười 23hiện cảm b2hất để b9đón khách, fgười kia c1ũng ngẩng 7đầu lên 39hìn tôi, 9ao trông duen quen thế 3hỉ? Tôi chìn chăm ehú, cô ta 3ỗng “A” 5ên một 8iếng.

Tiểu 5huý ngẩn 98a, lẽ ra 83iếng “A” bđó là của 35ó mới phải, 69au đó tôi fẽ nhặt 7cột miếng fegọc lên e5ừ trong c2đống ngọc eà bắt đầu a6iễn, thế fà chị ta e3ại cướp 25ất vai diễn 4ủa Tiểu 24huý.

Tôi 4iật bắn 19ình khi nhận 2a người dày chính 2à nữ cảnh d7át đã bắt adôi lần c6rước, chị dda tóm ngay 8aấy tôi: c2“Tên tiểu 4ử này hóa 19a ở đây eđể hành 7bghề lừa 78đảo”.

Tôi 1arở nên 9óng ngóng, cerước kia 69ũng gặp 06hải cảnh fát nhưng diểu tang 64hứng vật 7hứng rõ 8dàng thế dày thì quả 3bũng ít gặp 1dhải. Tiểu 2huý đứng 2egây bên 0đường, ehẳng biết 7ên xử trí 8a sao, tôi c6a hiệu cho 0có chuồn 9hanh, nhỡ 0fhông may 1ả hai đứa 3đều bị 45ắt thì 91oi cơm, chúng 8ôi sẽ bị 79ảnh sát 79ách ra để 6ỏi cung, 5aau đó bắt 7dđầu lên 6bớp chúng bôi.

Tiểu 63huý lùi a2ần về dhía sau, 6ữ cảnh 94át nhìn ehấy nó 2iền nói: 5d“Đứng 10m, theo tôi cề đồn 00ảnh sát!”

Tiểu a3huý vội c3ói: “Em edhỉ là người 4cua đường 9hôi, em chỉ 91à người 39ua đường 5hôi”. Sau 78đó bỏ 2hạy.

Chị 2a không đuổi eaheo Tiểu 0huý mà cứ 2óm chặt edấy tôi, 56hẳng hiểu d7ao hôm nay f9hị ta lại 0ột mình 4a đây để c0óm cổ tôi, 24hị ta cứ 26hìn tôi 84hằm chằm eàm tôi cũng 4hẳng còn bđầu óc d3đâu mà dìm mưu tính dế.

Tôi 4ói với 89hính mình, aần phải 86ình tĩnh, 21ần phải f2ình tĩnh. 0 © DiendanLeQuyDon.comôi thấy 5hị ta không 11ặc đồng 6hục, hay 04à tan ca ađi qua đây 7nhỉ? Sao fbmà số tôi 8nó đen đủi 6thế không 50biết? Đành fgiả ngốc, 7ecoi như chẳng dhiểu gì. b8 © DiendanLeQuyDon.comTôi nói: 2“Chị là 28ai? Không 5được bắt 6engười vô 6cớ!”

Ai 77ngờ chị 7dta lôi từ ctrong túi 5ra thẻ cảnh dsát: “Tôi 6là cảnh 25sát”.

Tôi bngó kỹ 4tấm thẻ 9của chị cata, bên trên 7có đề 6tên: Lưu 4Dĩnh.

Tôi 8tiếp tục 2dnhẹ nhàng 01nói: “Tôi 8làm ăn chân 82chính, cảnh esát cũng dkhông có 3quyền bắt e5người vô ebcớ được!”. 6 © DiendanLeQuyDon.comViệc đã dđến nước 0này đành csống chết 4cãi tội 6thôi.

Lưu 59Dĩnh cười 3lạnh lùng: 98“Lát nữa cvề sở 0ccảnh sát c0sẽ có người 1chỉ ra cho 0ecậu thấy dtội ở 15đâu”.

Lịch 24sử luôn 9lặp lại 97đến bất cngờ, tôi a5lại một 5lần nữa 5bị Lưu 2Dĩnh giải 2evề đồn fccảnh sát, 83khác ở 9fchỗ lần 13trước ôm a5một hộp 06đĩa, lần 8này ôm một 2túi đồ.

Tôi 3vừa đi 5vừa vắt 0óc nghĩ 55cách thoát 0thân, tôi 8blại bắt e4đầu nhệch 49miệng ra, fbthút thít 1khóc, chị 98ta quay lại aliếc mắt d1nhìn tôi, 8chẳng có 8tia sáng cnào là của d8sự cảm c2thông, thương 56hại.

Tôi 1càng khóc blóc thảm f2thương hơn, dcuối cùng 4chị ta không 1chịu nổi 1đành lên 4ftiếng: “Cậu 46lại muốn 9gì nữa 55đây?”

Tôi 3clí nhí đáp: 6“Chị ơi, 0em sai rồi, 3cchị tha 5cho em!”

Tôi 9sụt sịt 59cái mũi, f3khóc thêm edvài tiếng d6nữa, sau 33đó nói 2với chị 6ta: “Chị 99ơi, cô em 6đang bệnh 3nặng”.

Chị 63ta cười akhanh khách, 9mỗi lần dtôi kể 7câu chuyện fnày tệ aclắm thì angười nghe 7không động 1lòng, đằng 0enày chị cta lại còn d1bật cười.

Chị 6ta quay lại 6nói với etôi: “Lần atrước bảo c9dì bệnh ceđúng không? 9bLần này 94lại đến b8cô ốm hả?”

Những acâu chuyện 4về người 84ốm của btôi có bốn bnhân vật, 5lần lượt e7là: dì, 43cô, cậu, bdbác, mỗi dalần tuỳ acơ ứng d6biến mà bchọn ra ecmột người.

Tình 2huống này aatương đối dnguy kịch, 2nên tôi 3ađã chọn d3lấy tác 3phẩm về 9ecô mà kể, avì bản 45này tương 25đối li 1kì phức 5dtạp, tình 2tiết du 3bdương bi 5tráng, nhiều 9yếu tố 9xúc động fflòng người, d4ví như phim eBản tình 9ca mùa đông, 3thuộc loại atruyện bi 9bkịch tình 3ecảm.

Những 07câu chuyện ctôi kể c3thường a5thay đổi 2theo đối 9tượng, f2nhưng tôi bđã bỏ b9qua tính 4ftiếp diễn fcủa chuyện, btôi quên 7ckhuấy mất 0blần trước atôi đã ckể dì bị ebệnh gì, 66đây đúng 1blà một dbsai lầm 8equá lớn.


Lưu 17Dĩnh đột anhiên chậm 4bước, để d4tôi đi trước, c4xem ra chị 8ta muốn 70giám sát d7tôi từ 4phía sau 18để tránh 57trường 4ahợp tội ephạm tẩu ebthoát, tôi 6cúi gằm 39mặt, nghĩ ecách đối 78phó với 5cô cảnh 9sát này, camột diễn eviên giỏi 3là phải 9biết nhập 6mình vào e7vai diễn. 6 © DiendanLeQuyDon.comKhi đến akhu đô thị 4đông người, dtôi quan 1sát xung 0dquanh xem dccó cơ hội ecnào để ctrốn thoát 06không, người a8đông quá, exem ra tôi 1có chạy bbcũng chỉ 9được vài 4bước là 28bị chị 1ta bắt lại 2ngay.

Tôi 4nghĩ ra được 4một mưu, f4đi thêm 98vài bước, ctôi quay 22lại nhìn 0cLưu Dĩnh, d0chị ta giật bbmình dừng 36bước.

Tôi 9hét lên 2với chị dta: “Đừng fcó đi!”

Chị 9ata nhìn khắp a5không thấy 67ai xung quanh, 5arõ ràng 26tôi đang 4nói với fchị ta, amặt chị a9ta rõ ràng d4thể hiện 7sự nghi 3ngờ.

Giọng ctôi không cnhỏ nên c0người đi 1ađường f0cũng để 13ý theo.

Hai 7hàng nước 5mắt tuôn 3dài trên 0bkhuôn mặt etôi trông bthật tội e5nghiệp, 9fkhiến mọi 2cngười ai d9nấy đều 1xúc động, f0hình ảnh cmột người 9đàn ông 5đau khổ 7hiện ra.

Tôi 5đưa tay 2hướng về 3phía Lưu 61Dĩnh, bàn fetay run run, bdhàm răng 8tôi cũng ctheo đó 80mà lập 56cập, những 1người đứng 90gần tôi 2thậm chí fcó thể bfnghe được ftiếng răng 2va vào nhau. 54 © DiendanLeQuyDon.comTôi thấp e2giọng, ánh e2mắt đầy 07tuyệt vọng, e5một vẻ fđau khổ 89tột cùng. 61 © DiendanLeQuyDon.comTôi nói 3với Tiểu fDĩnh: “Mẹ fTiểu Minh, 9em đừng 5đi nữa!”

Lưu f2Dĩnh một clần nữa e0nhìn quanh 9không thấy aai, chị 2ta nhìn tôi 0đầy nghi fbngờ.

Tôi dtiếp tục 79nói với 38chị ta, 0giọng càng 9đau khổ 7chơn, mang 5theo một 13thông điệp 8khẩn cầu: d6“Mẹ Tiểu 59Minh, em đừng 6đi, anh biết 3người đàn eông đó f9nhiều tiền 1hơn anh, 8anh ta lái 6xe BMW, anh 3ta sống 7trong biệt 3fthự sang 5trọng, trong 84nhà có kẻ 01hầu người 3hạ, đều 6clà những 5cô trẻ 0đẹp, anh 1thì chẳng 1có gì cả, 5nhưng Tiểu 90Minh, con 7cchúng ta e7còn nhỏ, a5nó làm sao 27có thể 5drời mẹ 5được”.

Mọi 8người xung fquanh bắt 19đầu nghe 3ra nguồn a0cơn câu 50chuyện, 8hóa ra một 5người chồng 8eđang cầu fxin cô vợ 6bị kẻ enhà giàu dmê hoặc 7quay lại 29với gia bđình. Loại 1này hiếm 0khi gặp, 5phải nghe brõ đầu fđuôi câu b4chuyện mới 5hiểu, và 01kiểu tình cbhuống này 22cũng gây b1được sự afchú ý khá 08hiệu quả.

Tôi bxì mũi một 0tiếng rõ cto, tạo 1dáng vẻ 0không làm echủ được demình, mấy 6bác gái 06vây quanh babắt đầu 97cảm nhận 85được nỗi dcđau khổ 9của tôi, fftôi tiếp ftục nói, bfnhưng lần 63này hoàn cctoàn là 9nói trong c6nước mắt, 00tôi duy trì ecứ ba câu 9nói lại 8bsịt mũi 7một lần, 8cứ tiết 6ftấu một 0elần bảy 67câu nói 8evới Lưu a1Dĩnh: “Mẹ caTiểu Minh, 66anh biết e8ngoài trái 6tim chân 2thành dành 4cho em, anh echẳng mang eelại được 53cho em được 84cái gì, 5bnhưng Tiểu e5Minh không e5thể thiếu 8em, nó vừa 6btròn một 1tuổi nhưng 3đã biết 2gọi mẹ a3rồi, mỗi 2dsáng thức ddậy việc 7cđầu tiên 4nó làm là 0gọi hai 2etiếng: Mẹ! 4mẹ!”

Tôi b3nhìn xung 8quanh dò faxét thái a3độ của 99người xem.

Cuối 0cùng, Lưu cDĩnh cũng 84đã hiểu 9được ý e5định của 9tôi, cô 2ta giận 5đến hai 5tay run lên, d3nhưng cũng 3fkhông biết fphải đối 15phó với 7tôi ra sao.

Tôi 3lại nói: 2c“Anh biết blúc này 7em đang rất 10dao động, 4vì trong aasâu thẳm 30trái tim f9em hẳn vẫn b1còn chút b1tình xưa, 7cũng không b7nỡ rời dbxa anh và 5máu thịt 10của chúng e0ta, xin em dehãy nghiêng 8bvề phần c2đứa trẻ 93mà ở lại!”

Tôi c8hơi ngắt 1một chút c9rồi lại 16tiếp: “Mẹ 8Tiểu Minh, dchỉ cần fbem ở lại, afanh nguyện elàm tất 3cả vì em, 1banh có thể 5bán máu, d5bán nội 0dtạng, anh 9fsẽ làm atất cả 1bmiễn là dem đồng 4bý quay lại 57với bố acon anh”.

Tôi 8dừng lại, 55khán giả fexung quanh 8đang vô 8cùng háo 4hức và atò mò, mọi 6người đang 5fnghĩ bán 8máu, bán 3cnội tạng 43đã là ghê bgớm lắm d6rồi, lẽ 08nào người bcđàn ông cđáng thương 6đến độ 46bị dồn 7đến bước 6đường 54cùng này 3vì đứa 17con của 9mình mà 4sẵn sàng 34làm cả 45những việc 6vô liêm 6sỉ hay sao?

Gió 9anổi lên, 6từ đâu 0bay lại 2một tờ 8rơi quảng f3cáo, bay 5fđúng trước 94mặt tôi, fftôi nhặt dlên, vùi 2cmặt vào f1tờ giấy, 06lại bắt 4đầu gào clên, chú dý là tôi cnói gào 9lên chứ bekhông hề b0nói gào c4khóc, cái 86này có sự edkhác biệt, b6vì mặt 17tôi đã adđược che fđi, không 0cần thiết 72phải khóc 6thật, nếu 3có ai tò 0mò nhìn ckỹ tôi, bfsẽ thấy 6dthật ra ftôi đang 0trốn sau 2tờ giấy 6mà cười. e © DiendanLeQuyDon.comKhi nãy khóc 3suốt thế 0giờ cũng 0phải giải 6lao tí chứ.

Tôi 1agiải lao 6xong, vo viên 9tờ quảng 9cáo ném f3ra đường, 91ai mà để cý kỹ là athấy tờ e8giấy còn e7khô nguyên, 5tôi đã 7bcẩn thận 75hỉ mũi bvào, đảm dabảo không aai dám mở dra kiểm 1tra, nguyên bbtắc cẩn 8tắc vô a8áy náy trong 32công việc 08là thói 55quen trước fcnay của ftôi.

Nước 0mắt lại 7achan chứa 6trên khuôn 3fmặt, tôi 0nói: “Anh fthậm chí e4có thể aebán sức 60lao động 7vì em!”

Mọi 4người xung 36quanh có eevẻ hơi 69thất vọng, d3kể chuyện 49cũng giống 4như viết 7tiểu thuyết, dphải có 2lúc thăng 43lúc trầm 55chứ không 5thể đoạn 56nào cũng 33đặc sắc f9được.

Lưu 9Dĩnh không 3kiềm chế 64nổi, mắng f1ầm ầm: cd“Đừng 39có ăn nói 54hàm hồ!”

Tôi 20cúi đầu 0bất lực dnói: “Anh 6biết là 6fanh đang 6nói linh atinh, anh efkhông thể d6và không dbiết làm ethế nào 0để ngăn fbước em 7fđến với 2người đàn f1ông kia, 8aanh chỉ 36còn biết 9cầu xin dem hãy nghĩ c2cho Tiểu b5Minh của 6echúng ta”.

Tôi d0thấy nắm 27đấm trong 7tay Lưu Dĩnh 5đã gồng 64lên, xem 1ra sắp không 0nhịn được 2mà xuất 86chưởng dđây, tôi cfbắt đầu 4athấy lo 9lắng, chị e9ta tốt nghiệp 9từ trường cdcảnh sát, 3về mặt b0lý thuyết 79mà nói thì cdhẳn chị d3ta phải cfbiết chút fvõ vẽ, 2còn tôi 5fchỉ là 98thằng mồm 3miệng đỡ 4chân tay.

Tôi bfchuẩn bị anói tiếp, 81đến nước 83này chỉ 8còn biết f5dựa vào 7sự ủng 4bhộ của dquần chúng.

Tôi dvừa há emiệng chưa 9bkịp nói 2agì, Lưu 87Dĩnh không fbnhẫn nhịn 0enổi thét 33lên một 2tiếng “A”.

Chị 78ta xắn tay 78áo, chuẩn cbị xông blên cho tôi 18bài học, 3tôi sợ 3quá lùi flại đằng 87sau.

Cũng 16may có mấy 9người từ d4nãy đứng 67nghe chuyện 6thấy phẫn dcnộ nên 1đã chặn 6dđứng mụ 6ađàn bà evũ phu lại, 26tôi nhận fđược sự 20ủng hộ 90từ khán 31giả, gan 21lại to hơn atrước.

Tôi 67nói: “Mẹ 3Tiểu Minh, 84em muốn 7đánh anh efthì cứ 6bđánh đi, 5anh biết 7sau mỗi 16lần đánh 12đập anh, 0em đều 2cảm thấy 4rất sảng ekhoái, vì 35Tiểu Minh 4của chúng 8ta, anh có 78thể chịu fđựng tất 87cả”.

Khán dgiả đồng bbthanh kêu dlên một 7tiếng đầy 9fkinh ngạc ca“trời”, f9thêm tình 7tiết gay dcấn cho 0câu chuyện 5khiến mọi 0người càng 9không thể 9rời đi 36được.


Một 3vở diễn 49thành công 59hay thất 0bại phải 7dxem xem khán 7giả bỏ 0đi hay càng 5ngày càng a7kéo đến 1đông. Và 4dtôi rõ ràng c2đã rất 5dthành công, engười xem 24càng ngày ccàng vây bquanh đông 38hơn.

Khi 3diễn xuất d8phải chú eý rất nhiều 6dđiểm:

Một elà: Phải 2bcó một 0chủ đề bahấp dẫn, 3dựa trên bgiới tính, 1tuổi tác 70của người 4dxem mà xây 10dựng nội 9dung.

2dụ phụ 89nữ thì 42thích nhất d4là trò bói 8toán, lúc 8đó phải 5thiết kế dnên một cmối tình 5tay ba để 22thoả mãn 14họ.

Đàn 2eông thích 30chuyện tình ccảm thì 76phải tạo eeđược những 8tình tiết 2kích động 9trí tưởng ftượng của 64họ.

Người bgià giàu flòng cảm 2thông, câu c4chuyện vợ e9nhẫn tâm 59bỏ chồng 77là hợp 1lý nhất.

Hai 30là: Giọng fnói cần 1có sức 3truyền cảm.

Phải 43ôn hòa, 5cđể người fnghe cảm 0fnhận như e1đang thưởng a4thức giọng c2nói nhẹ cfnhư gió a0xuân của 1bạn.

Đừng 3quên những bchi tiết fftình cảm ccthăng trầm 9trong từng 76tiết tấu, a2để tình 6cảm khán 3egiả cũng 3biến động 99theo từng 5lời miêu detả của 3cbạn.

Phải 4fcó tính 63đột phá, 8cnếu phát 12hiện ra e5có khán egiả kém a5tập trung, blập tức ccphải thức 85tỉnh anh bta, không 8athể để 99anh ta làm eảnh hưởng ađến tinh fcthần của 84người khác.

Phải 1nói tiếng 4aphổ thông, dcđừng dùng 74tiếng địa 36phương, 8nếu không 8sẽ mất c6đi sự ủng dhộ của e4một bộ dphận quần 8cchúng.

Ba aelà: Không 1ngừng thêm 5mắm thêm 5muối cho f9các tình 9tiết.

Đừng cdbám mãi 8enội dung 2acốt truyện, 8khi người 1fta đã hiểu 8ngọn nguồn dcâu chuyện 11rồi, thì efchắc chắn 7độ hứng c9thú của 07họ đối 27với câu cchuyện của 5bạn sẽ 0giảm nhiều, 2phải thêm 25thắt nhiều 6tình tiết 6lôi kéo 0sự quan 2tâm của ddkhán giả, 27tốt nhất flà những adthông tin 1bcó tính 3bí mật, 21những thứ 4tận đáy 24lòng người 5là tà ác bcnhất, bẩn c4thỉu nhất, 66vô liêm esỉ nhất.

Lưu cdDĩnh giận 9đến tái bmặt rồi, 6cứ cố 49gắng giải 2thích với aamọi người 2xung quanh, 93nhưng một e4phụ nữ c9hám danh 9hám lợi 2cmà bỏ rơi c0chồng con e0thì lúc 08này sự 7chống chế 81cũng chỉ clà cố đấm 9ăn xôi mà athôi.

Lưu 39Dĩnh cứ fđịnh xông evào tôi 73thì lại cbị mấy 9người phụ dnữ thuộc 1phe chính 78nghĩa ngăn blại.

Lưu acDĩnh hét 2lên: “Tôi 5dlà cảnh 3sát, cậu ata là tội 6phạm!”

Mọi 96người ngây 3ra nhìn vào 78tôi, không dhiểu Lưu eDĩnh nói 5dthật hay 7dối.

Tôi anhìn thẳng 2vào mắt dLưu Dĩnh, 0một giọt fnước mắt 6trong veo 2lăn dài etrên má 37tôi, vẽ 0cnên một 5hình vòng dcung rồi c7rơi xuống 9đất.

Tôi 7nói: “Thực 9cra với em 85lúc nào 4anh cũng clà kẻ phạm 4tội, lần 1nào em cũng 19thích sắm 2fvai cảnh 6sát, vậy emới có btính thuyết 6phục, em ccòn thích…”

Tôi 5edừng lại, 76làm bộ 9dkhông thể cnói tiếp 3điều khó fbnói ra, tôi 7lại dò 8xét xem phản 3eứng của 5người xem 4thế nào, chầu hết 43mọi người 4eđều nhìn 8Lưu Dĩnh bdbằng con 3mắt ghen dghét, cũng 2ccó một 1dvài ánh amắt ngưỡng 3fmộ, còn 0acó một 96người đàn 62ông nhìn a1cô đầy dfcảm kích, 44đầy xúc acđộng, đầy 3thương yêu, 07ánh mắt atôi lướt 4cđến đâu angười ta aađều lần 4lượt điều dchỉnh thái 2độ của 0mình đến 8đó, đồng 0loạt nhìn c1Lưu Dĩnh fđầy vẻ 9kỳ thị.

Tôi 7tiếp tục: 6e“Nhưng canh chắc fachắn người a2đàn ông 4đó sẽ 5không bao a7giờ biết 1hi sinh tất 1cả cho em 9như anh đâu”.

Trong cđám đông 50có một 6cphụ nữ 75bật khóc 34thảm thương, eftôi ngoảnh dlại, hóa 5ra là Tiểu 0Thuý, tôi bthấy có 4cả Tứ aaMao cũng 3đang trà 47trộn trong 6đám đông, f2hai đứa 1không biết 6đến từ 13lúc nào.

Tiểu 24Thuý vừa 4khóc vừa 6tiến lại ftrước mặt 4dLưu Dĩnh dnói: “Chị 6cà, chị 7không thể 8dtiếp tục b5sai lầm anữa, tôi 8đã từng c7phạm phải 9dmột sai 3lầm chẳng ckhác gì 8chị, giờ 8tôi đã 8đạt được 79cái mình e0muốn, nhưng 07lúc nào 9tôi cũng 5bị dày 2avò, nỗi eađau ấy aachẳng bao b2giờ lành 53được, bcchị đừng 7đi theo vết ddxe đổ của 3tôi!”

Tiểu 64Thuý vừa 82khóc vừa 4quệt bàn etay đầy fnước mắt fnước mũi clên cái fbáo khoác 6bbị kéo 4xộc xệch c2của Lưu 47Dĩnh.

Hai ehôm nay Tiểu 9Thuý lang bthang bụi 45bặm, vì avậy… Thôi, dkhông cần dmiêu tả fquá chi tiết!

Tứ bMao khẽ fchen vào 96ghé tai tôi 1nói nhỏ: 3“Tiểu fCường, eeđủ rồi, 1Tiểu Thuý eđang đánh 0lạc hướng f5mọi người, dbmình nên 04tranh thủ c6chuồn thôi”.

Tôi btiếp cận 8Lưu Dĩnh, etruyền thống 5cao đẹp 1của dân 0ctộc Trung aHoa là trước 7khi chia tay 7phải nói 3lời từ 5dbiệt.

Tôi 5buồn bã 0ghé đầu 1bvào tai Lưu 15Dĩnh, gọi 44bằng giọng 5chân tình: e“Mẹ Tiểu 9eMinh”.

Tôi 58chắc cô 1ta ghê sợ dđến phát 9ói lên rồi, d5vì chính 1btôi cũng 9thấy ghê dekhông chịu 2nổi nữa 3là, nếu efkhông phải 9dvì mấy 6bác nông 9dân trồng e6ra hạt gạo 73quá vất a1vả thì catôi đã e9oẹ ra rồi.

Tôi 3thầm thì 1bên tai Lưu 9Dĩnh: “Em 2nổi giận 8thế này 97trông lại 0càng đáng cbyêu đấy”.

Tôi 9tiến đến 53gần quá, 4chị ta tức 4bgiận co 3bgiò đạp 98tôi một dcái, chân dtôi đau abkhủng khiếp.

Mọi ccngười xung 5cquanh hết 7csức kinh 9fngạc, mụ 0đàn bà 2bạo lực 9này dám 87hành hung 7chồng ngay 7btrước bàn 4dân thiên dhạ.

Tiểu 04Thuý nhìn 8tôi đầy dbcảm thông, 9fbỗng hai 6tay ôm mặt 5ekhóc toáng 2lên, không c6biết nó 99còn định 2diễn trò cgì nữa.

Tiếng e3khóc sang 46sảng của dTiểu Thuý 39thu hút sự 6chú ý của 2hầu hết f5mọi người. 6 © DiendanLeQuyDon.comTứ Mao đứng eđằng sau dlôi tôi e6ra, hai thằng 8lủi khỏi fbđám đông 4dchuồn thẳng.

Từ 3cxa tôi nhìn dthấy Tiểu 0Thuý đang ađưa bàn 24tay đầy eanước mắt a3nước mũi 61lên mặt 7cLưu Dĩnh, edLưu Dĩnh c2ra sức né 6tránh, nhưng dhiềm nỗi equá nhiều aquần chúng dđang hầm ehầm phẫn 67nộ tóm 6fchặt lấy f1chị ta.

Nhưng cdmàn diễn f9hào hứng 97ấy tôi c7không được 1dxem, Tứ eMao lôi tôi ebđi bằng 3dđược.




// 8a"Mẹ eTiểu Minh... 12 © DiendanLeQuyDon.com"  :sofunny:  :sofunny:  :sofunny:
Thế 9elà đã được 41/4 cuốn 6bsách rồi 8đấy  :yeah:


15.05.2012, 22:53
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn A Kim Muội Muội về bài viết trên: ngocquynh520
Thủ quỹ
Thủ quỹ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 16.01.2012, 10:32
Bài viết: 96
Được thanks: 48 lần
Điểm: 9.13
Gởi bài Re: Sống Như Tiểu Cường - BUKLA - Điểm: 11
Chương 5825 + 26



Tôi a5ngồi trên cbgiường 1bóp chân, 3ccon ranh ấy 1đúng là e4đang điên 19nên đạp dmột cái 5ctím cả 3chân tôi.

Cũng 62còn may Tiểu eThúy kể 2ại cho chúng côi nghe về 73iếp diễn 8ủa chuyện 67au khi chúng 6eôi rời fđi, sự a2hoả mãn 3inh thần 5eạm thời 36oa dịu nỗi e9đau thể ccác trong fôi, mỗi dần đến eđoạn cao 6brào tôi 9ại đòi 5iểu Thuý behuật lại 7bhêm lần 9eữa.

Tôi 9eứ giả 60ờ không 10in mà hỏi 24ại Tiểu bhúy: “Không 2dhải thế 5dhứ? Sắc eặt của 1eô ta có 5fhật trông 88hó coi đến 6chế không?”

Thực 96a, tôi tin 8ắm chứ, 2hưng vẫn 0uốn nghe f0iểu Thuý 8huật lại fcắc mặt b0hó coi như 5uốt phải bdon ruồi 9ủa Lưu 28ĩnh, trong 5òng tôi eung sướng dhông tả 3ổi.

Tứ abao tự nhiên 37ên tiếng fhản đối: c“Chuyện dfhán ngắt 1hư thế 1dà hai người b5ứ nói đi 06ói lại cãi, có để 38ho người 21hác ăn cơm 73hông hả?”

Tiểu f5huý nói: c“Nhưng 63ãy giờ aeanh cứ ăn e8ết bát 46ày đến 65át khác, 88àm sao bọn 4dm đợi anh 9ăn xong để 3dể chuyện 2iếp được 2hứ”.

Tuy 1ôi đã giày fdéo Lưu Dĩnh, ddhưng tôi ciết lần 8ày cô ta bũng không 1ễ dàng 4ỏ qua cho f4ôi đâu, 04ít nhất 3à thời bian tới, côi không 5hể lang ahang ngoài a7hố làm 05ăn được. 8 © DiendanLeQuyDon.comĐành bắt ađầu đi c7ìm việc, 77òn Tứ Mao 7à Tiểu 2huý cũng 5hải di chuyển 0đến địa 8àn xa hơn 8để làm 0ăn.

Tôi 0hận được fbức thư 0ẹn phỏng 0ấn của caột công e3y quảng 4áo, đó c7à công ty 5rước kia 7dôi đã nộp aồ sơ. Tôi d6ìm theo địa a3hỉ đến 1ông ty, một 48ông ty trông d9ất hoành 0ráng, tôi 0ơi thất 1cọng một 26hút, vì 8ông ty càng 19o cơ hội 3eủa tôi càng nhỏ.

Tại d0đại sảnh của công 91y có rất 0hiều người, eôi chán 3cgán tột 0độ, sao 3ỗi công b4iệc tạp 67ụ mà nhiều 2gười đến 0ranh giành 1hế cơ chứ?

Cuối cùng cũng 0hấy gọi 0eđến tên 1bình, một afô gái trang 7điểm loè 2oẹt đọc 5ờ danh sách: a“Trương 3iểu Cường, 1ào phỏng 4ấn”.

Tôi 0hấy có 53ột con ruồi aừa bay qua 9gười cô 5a bỗng lảo bđảo rơi fuống đất, e9ôi đoán eó bị ngạt 5hở vì mùi 8ước hoa e0ủa cô gái daia.

Một 67gười phụ e9ữ to béo 9hỏng vấn d1ôi.

Tôi chẳng hiểu bbao cuộc 6đời tôi 7ại gắn 8iền với 25hiều bác céo đến 7hế, bác efày, chị 20rần, mẹ 9ôi cũng 4hế.

“Có 4inh nghiệm 30àm việc d7hông?” 5ác béo hỏi 7dôi.

Tôi 5ơi do dự, a9hật ra tôi 6ó chút thâm 98iên công 14ác nhưng f6hông biết 1ên kể thế 4fào với 87ác.

Tôi 87ói: “Cháu 8ũng mới 72ước chân 1ào ngưỡng 87ửa cuộc 46đời, cũng d7hưa làm 5ột công aiệc nào 4ó tính chuyên 53ghiệp cao, 27hưng từ cahỏ cháu 09đã phụ f5iúp bố bẹ nên cũng 4ích luỹ 2được chút cít kinh nghiệm 8àm việc”.

Bác aéo lại 7eỏi tôi: 0“Có kinh 9ghiệm làm aiệc trong 20ĩnh vực cdào? Nói a5ôi nghe xem”.

Tôi eói: “Hồi fòn nhỏ, adẹ cháu 6fhỉnh thoảng 3ghiên cứu eề xung kích 4à động cfực học, 0háu có phụ 0iúp mẹ 2àm thí nghiệm”.

Bác 9éo hỏi: 64“Mẹ cậu bà nhà vật 8ý?”

Tôi 55hiêm tốn 3ói: “Cũng 55hông hẳn 41ậy, đó 5hỉ là sở cfhích ngoài bbề thôi f5ạ”.

Mẹ 9ôi thường 9uyên nghiên 3fứu quỹ 55đạo vận 0dđộng của 21e, bà có 9hể đoán 3iết được 31úc nào lao 3aa là hợp fý nhất, 8à thường 1ừng lại 86ở điểm 6ách cái 6e 1mm, nên bất nhiên cẽ bị tông 17ào, nhưng 8hông bao eiờ bị 3guy hiểm 9bđến tính 8ạng.

Tôi 4aiếp tục: 3a“Sau này, 5bháu cũng b1ó chút ít binh nghiệm 6bề truyền bhông, quảng 89áo”.

Bác 0céo hỏi: 0“Là báo day truyền fdình?”

Tôi 5rả lời: d2“Đều 13hông phải 94ạ, chỉ eà chút kinh deghiệm ở 5oại hình 5hỏ”.

Tôi 59hường vắt 6aẻo dưới 8aăn gác của 2ì Quế Hoa, chìn thấy 6egười đàn bfông nào 13đang đứng 52ăn khoăn f9o dự tôi 05ập tức adọi dì: 9a“Dì Quế 3oa, có khách!”. 7 © DiendanLeQuyDon.comà dì Quế daoa sẽ lập 10ức lao ra, 2ôi tuột 97gười đàn công đó 3ào nhà. 71 © DiendanLeQuyDon.comất nhiên 10ì sẽ không a0uên chia chác cho tôi 72hút ít.

Tôi 1aói: “Cháu 23ũng đã bàm một 6hút về 6eĩnh vực finh doanh”.

Lần d2ày bác béo 99hông hỏi, 9hưng chắc 2hắn bác d6hông bao 9ciờ biết fcđược, 4fôi đã bán 8eao cao su 0ột tệ 06ới cái 4iá năm tệ 2ho khách fủa dì Quế b0oa, lợi 8huận rất b2há.

Tôi 2dói: “Cháu 7bđã từng 2àm công ciệc điều dra xã hội 2ữa”.

Mẹ d9ôi bảo aên thu thập dhông tin 4ađời tư 2ật của 4ấy ông 1ehủ tịch, bí thư của 0hị trấn, aếu có việc d1ì mà họ 0hông chịu 04iúp đỡ, chúng tôi aó thể nói dới họ: 0“Ông không e1iúp đúng b5hông? Ông 5eiết tôi 2à người dhông biết 9aiữ mồm deiữ miệng 12ồi đấy, afát nữa 70ôi sẽ đứng 2iữa phố, dầm một 5ái loa và 4ể tất 7cả những 6í mật xấu 1a của ông 40ho bàn dân 15hiên hạ ciết”.

Tôi 2ói tiếp 30ới bác 46éo: “Sau dhi tốt nghiệp arung học 69ơ sở, cháu 1ó làm thêm 74iệc sáng 1ác văn học”.

Thậm 0hí, tôi 1ó thể viết 2bhư nặc canh cho chú a6a bằng tay 4rái, thật ea tôi viết d0ằng tay f7hải cũng dhông ai nhận fa, vì tôi f9hẳng phải f7hân vật 3bđình đám 7ì trong thị brấn Tam ahủy cả.

Bác 6éo nhìn 6ôi rất 6ài lòng, 8ađoạn nói: 82“Được 78ắm! Chúng eôi cần 7hững người d5ó kinh nghiệm aaàm việc 1hong phú f9hư cậu”.

Tôi e2hấy nực cười quá, 78rước đây dôi đi phỏng e7ấn người b6a chẳng 11ói thế 31ao giờ cả.

Bác 4céo hỏi 8ôi: “Đúng 5ồi, cậu fbrước kia 9ở đâu 6hỉ?”

Tôi crả lời: f“Thị trấn aam Thủy”.

Bác ba đột nhiên 3ừng lại, 90đầu cúi aằm suy tư, 4au đó nói f3ới tôi 08ằng bộ 80ặt u ám: 63“Cậu về a3đợi kết 1uả, nếu 47uyển cậu 1húng tôi 0ẽ liên dbạc lại 52au”.

Thái b3độ này 5dôi đã quá 5uen thuộc 2aồi, những 3ần trước, 17ôi cũng 7đều bị ffừ chối fhư vậy, fhái độ 8ủa bác 38éo thay đổi f0uá đột 75gột, tôi d3ắt óc mà 9chông nghĩ e6a lý do vì cao.


Ra 82hỏi tòa 67hà, tôi 1ahấy hơi 8dhất vọng, 47ảm thấy fình và công a4iệc này fình như dhông có 7uyên. tuy aậy, tôi aẫn có thể dhịu đựng dđược, bđang chuẩn bị ra về, a9ôi chợt 19ghe thấy ccột giọng don gái rất 84uen thuộc eọi mình: 2“Này!”

Tôi 6cgoái lại, fóa ra là 0âm Tiểu 6fân, tay xách 5ột túi 71ài liệu.

68ấy cười 6ói với dôi: “Gặp 71hau mấy 7fần rồi aà mình chẳng 93iết tên 16ậu là gì”.

Tôi 3ói: “Mình 7eà Trương 05iểu Cường”.

ba lại cười: 11“Cậu đến 54đây làm 3ì vậy?”

Tôi 2huật lại 51âu chuyện aho Tiểu cân nghe.

Tiểu 85ân cười, eảm giác c6hân quen 25ại trỗi 7dậy, tôi 75ghệt mặt da nhìn Tiểu 1eân, nhìn eđến nỗi 13hiến cô ebấy thấy 0bối rối.

fấy khẽ 0eêu tên tôi: 3“Tiểu e1ường! Tiểu ecường!”

Tôi 4hợt nhớ 9a hình như a8ụ cười f6ày tôi đã eặp ở đâu, c6uy nhiên aeà…

Tôi aười lắc 7đầu, sao 4ó thể như 1ậy được ahứ.

Tôi d2ất bất 9gờ nhận fđược tin 43áo trúng 52uyển của 0ông ty quảng 45áo nọ, 30ọ còn cẩn 79hận gọi 61điện đến 5hỗ chị 68rần để 4bhờ chị 19hông báo bho tôi.

Chị 4crần cũng 2ui ra mặt cì từ nay bó thể thu a3iền phòng ecễ dàng 5ơn.

Tôi 3fặp lại 45ác béo, 6ần này 14ác nói với 4ôi: “Công 08y đã quyết fđịnh tuyển edụng cậu, 5hưng ngày ceai cậu phải fham gia khám 4ức khoẻ 5fđối với 18hân viên eới của 7ông ty, kiểm 73ra đạt dêu cầu 4ới được e6hính thức 7bđi làm. 84 © DiendanLeQuyDon.comáu giờ 4dáng mai cậu 0đến bệnh 1iện Nhân b7ân, chúng 17ôi sẽ cho 43gười ở d4đó đợi 0ậu.”

Sáng 2dôm sau, tôi c8đến bênh fiện Nhân 5ân như đã 9ẹn, tôi 0gưỡng mộ 63hìn cánh cổng nguy 5ga, tòa nhà 6ao vời vợi, d5ôi phải 9cố gắng 7fiềm chế f0ự xúc động 1rong mình, eừ ngày 4iết nghĩ fcđến giờ, 1ôi chưa 6ột lần 11ước chân 7đến nơi f4ào như nơi 5ày.

Hồi 1é đi cùng d0ẹ, tôi 0đã có dịp a7ua đây, 0úc đó tôi fất muốn 9aào trong 8hơi, mẹ aói: “Tiểu ecường ngoan 6aào, đây cà chỗ chơi fủa người 6iàu có, bfgười nghèo 3dà chó đều chông được 4fào, đợi 4dau này mẹ 8ó tiền, 8ẹ sẽ dẫn c1on vào đó 2hơi thoải 89ái”. Chúng eôi mãi vẫn 0hưa giàu, e6à tôi vẫn ehưa có cơ cội vào afđây.

Từ chỏ, tôi 94đã có một 6hái độ 5hèm muốn 3đối với aệnh viện, 02ăm tôi 19, c3on gái chú 18âm âm thầm d2én chồng, f3hanh niên 5arong thị 75rấn tranh 6chau sứt 11đầu mẻ 7rán, chẳng 4ehải vì 8âm cô nương 6ắc nước 03ương trời, c8à vì cô da có một dông việc 71ốt. Cô fa làm việc f5rong trạm 02iến máu 9ủa thị 50rấn, chỉ 6ần ngày eeào cũng 02đem máu ea bán với 8iá cao là 10ổn. Ngày ađó tôi fcũng ra ứng 9fử, nhưng 1ạnh tranh ahốc liệt 1buá, nên 5òng sơ tuyển 00ôi cũng 2ahông vào fđược.

Kiểm a1ra sức khoẻ aaất nhanh, eác sĩ chỉ ahìn ngó 2à không fhám gì cả, 9ứ nộp 1iền là 76ong, kết fuả thế dfào họ chả 09uan tâm.

Ngày 4fôm sau, công 4dy gọi tôi b3hính thức 12đi làm, 1đồng chí d0hụ trách 5đưa tôi 9đi kiểm 90ra sức khỏe ahông báo 23ết quả 9ho tôi.

Anh 4a nói: “Sức f0hoẻ anh c0oàn toàn cình thường”.

Khà bhà, thật 1ea không hỏi 7fôi cũng 87hừa biết cết quả, 8ừ nhỏ, d9ức khoẻ 85ủa tôi 86đã cực f0ốt, chẳng c9ệnh chẳng 9ật bao giờ, b8à Đồng e1ở thị erấn còn 42ói tôi sẽ bống thọ ddắm.

Năm 8đó, tôi băn trộm e3một con dcgà nhà bà bĐồng, bà eấy đuổi 33tôi khắp 49mấy cánh cađồng, sau cađó không dlết nổi 13chân nữa 3fđành đứng 88lại chửi: b“Đồ mất e6dạy! Người 95tốt thì 2đoản mệnh a5còn quân 0phá hoại a0thì lại c9sống dai!”


16.05.2012, 16:09
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn A Kim Muội Muội về bài viết trên: ngocquynh520
Thủ quỹ
Thủ quỹ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 16.01.2012, 10:32
Bài viết: 96
Được thanks: 48 lần
Điểm: 9.13
Gởi bài Re: Sống Như Tiểu Cường - BUKLA - Điểm: 11
Chương 9527 + 28 + c29 + 30




Tôi 9ađến văn 65phòng, bác 5dbéo đã 0đợi sẵn ftrong phòng, fbbên cạnh dcòn có một ecngười đàn 1ông cao gầy.

Tôi 44thấy văn 0phòng rất c7ớn, được 7rang trí dất lộng 6ẫy, cửa 48ổ sáng 4hoang, trong 36hòng có 9ất nhiều 9àn làm việc, 0hưng nhân 1iên thì 6ất ít, 4eôi mân mê 1ái mặt 0bàn, trong 6fòng tính a8đợi lúc 47hông người 93đem bán 4ahúng đi, fem ra cũng 11iếm được 84ha khá.

Bác 3céo nói: 8“Chào mừng eậu đã 0rở thành 1hân viên 65ộ phận d0hăm sóc 6hách hàng adủa công fcy, tôi họ fiang, là 1diám đốc 81ộ phận dehách hàng 1ủa công c5y, cậu có f2hể gọi 0ôi là giám b6đốc Giang.”

Bác 55a chỉ vào 2anh cao gầy 89ên cạnh aói: “Vị 1ày là tiền 84ối của 5aậu, là 5rưởng nhóm, 2ọ Sa, tên 4à...”

Anh dhàng cao 8ầy cướp aời giám ceđốc Giang 6ói với 3bôi: “Cậu dó thể gọi 5ôi là Leon”.

Giám fđốc Giang 1ừa bị 7anh ta chặn 43ọng nên bườm anh 29a bằng con dắt hình 4iên đạn, 2iám đốc aiếp tục ciới thiệu dfình hình c6ông ty. Tôi ciết những 1biệc mình a8hải làm 9oàn thứ ađơn giản 8aà vụn vặt. e © DiendanLeQuyDon.comôi rất 5ài lòng, 5ông việc 56àng đơn 2aiản càng 05ay, tuy tôi fcà một thanh 7iên tri thức, a6hưng chưa 6được tiếp 1úc nhiều eới lĩnh 4ực này.

Giám fbđốc Giang 27ói: “Bộ ehận của 3húng ta có bất cả c010 người, 0fôm nay có 5ca người d5a ngoài đi 0eông chuyện, 2òn bốn 4fgười khác 5in nghỉ bhép. Đây 4à thời dian thử c3iệc nên 8ậu cố 2ắng thể biện cho acốt, sau a1a tháng có fchể trở 6hành nhân 60iên chính d1hức”.

Tôi 2dắt đầu co lắng, 0ả phòng 4ahỉ có ba 67gười đi 72àm, tôi 2à ma mới 0eđang trong 0hời gian aahử việc c7hắc sẽ fệt chết 10ất.

Một dhím quét 3ác tầm arung tuổi cước vào 5aăn phòng, 9iám đốc diang nói bới tôi: 7“Đây là 20hím Liên, e9hụ trách 5iệc dọn 2eẹp vệ 16inh của công ty”.

Thím 7iên cười fhào tôi, d2ôi lịch b7ự cúi đầu 46đáp lễ.

Chỗ 6gồi của 02ôi được 7ắp xếp a4rong góc, 63ừ xa có c5hể nhìn 7hấy vị 1rí của 6iám đốc biang, tôi a0hát hiện d6a đó là 24ị trí phong 3huỷ rất 5ốt, từ 4óc ấy có 9chể thâu fóm được aất cả 31hững gì aảy ra trong 0hòng.

Chú e7ăm nhà tôi 5à một người bauay phim đại 8ài, chú 4ấy phụ 53rách quay 42hụp cảnh 8huất tất ddủa những eẻ có máu 0ặt, sau ađó bán 5ho các báo. 3 © DiendanLeQuyDon.comhú ấy từng 2ạy tôi 57ất kỹ 36ề phương adháp chọn eđiạ điểm buan sát người 0hác, lúc fcày đúng 0à tôi chưa 9chấy một fị trí nào 1ợp lý hơn 5ị trí của 8eiám đốc 3ciang. Nhưng 0eồi tôi 8bhận ra một 17điều, rõ 6àng là mình 6bó chỗ ngồi e3hưng lại 8hẳng có a6ơ hội nào a3để ngồi, 48iám đốc 16iang và tổ 8rưởng Sa b5hi nhau giao fciệc cho e3ôi, lúc 6hì họ vứt bda một đống 6ài liệu 6eảo tôi 1đi phô tô, 4aúc lại a9đưa một cớ tài liệu 6ỗn độn 9ai tôi chuyển 6đến phòng 5ày ban nọ, 28đến cả 4bua nước ecgọt họ 8cũng sai tôi, cbhưng con 1gười lương ehiện trong d6ôi luôn fấy ân báo 7án, tôi e7òn cho thêm 9ào nước 6gọt của 5fọ rất chiều chất 0inh dưỡng 3(đó cà chút nước 7ọt của eôi).

Suốt 6uổi sáng 4ôi chạy 23hư ngựa, 4ãi mới 0được nghỉ e1gơi một f4át, tôi agồi giải daao ngay ở dbhỗ của 81ình, từ e9a ngắm nhìn 6iám đốc 3biang làm 9iệc, bác cea đúng là afuá béo, dôi cầm eiấy bút 4rên bàn, 6bhác họa 72ài đường 4fét theo khuôn 8ặt bác, daột lúc fehìn lại 2hì thành 08a cái thủ 88ợn. Tôi 64ừa xem vừa 3dười, khả aăng thi họa 1ủa mình fuả không 2ồi, cái echủ lợn 9rông còn 2đáng yêu 2bơn bà giám 53đốc nhiều, feôi vô tình 1gẩng lên, 70ỗng nhìn bhấy giám a5đốc Giang abđang đi 7ề phía 1eình, tôi 7ốt hoảng e4hét vội 2ác phẩm 6ừa vẽ 99ào cái cặp 69rên bàn.

Giám bdđốc Giang eaay cầm một 85úi tài liệu 8dói với 95ôi: “Tiểu 0ường, tôi 5dó một nhiệm aụ quan trọng 54iao cho cậu, 1ếu cậu 1oàn thành bfđược nhiệm 6aụ này, 0ôi tin rằng 5au thời 7ian thử 33iệc cậu 6hắc chắn 63ẽ trở adhành nhân aiên chính bahức của ebông ty”.

Tôi 23hìn bác 9đầy hoài 48ghi, xem ra 4ahiệm vụ 27ày mức 56độ khó 41hăn không fdhỏ.

Giám ađốc chỉ 2cào túi tài f3iệu trong day mình và 0ói với 2ôi: “Trong 9úi tài liệu dày có bản 50hiết kế 05hác thảo b5ủa công 63y cho khách e2àng, cậu 4huyển nó 47đến cho echách”.

Chỉ 1à chuyển 3ài liệu fhôi ư? Tôi 95àng nghi bagờ hơn, fột công 76iệc đơn 93iản vậy 87ó cần thiết 4fhải nói 8ăng nghiêm 51rọng thế fbhông?

Giám 4đốc nói f3iếp: “Địa ehỉ là công cfy TNHH Hoàn 92ầu Tam Hòa, 04ố 88, đường fhong Hòa. 9 © DiendanLeQuyDon.comậu chỉ 74ần gửi 7ài liệu 2đến tay bà Lý là 8eđược, 8ếu khách 9àng chưa 0dừa ý thì 1ại mang 18ài liệu bề, bên 1eông ty ta 2ẽ sửa b9ại”.

Tôi 06ói: “Dạ 2câng ạ, eaiám đốc 03ứ yên tâm”. 20 © DiendanLeQuyDon.comôi đưa eay nhận 7cúi tài liệu, 7iám đốc ehìn tôi 3aười rất eịu dàng, 9hiến tôi aợ run người, 0ợ đến 54ỗi suýt 8àm rơi đống 38ài liệu, c6ay mà tôi cịp định 2hần lại.

Tôi 77uống cầu 3hang, gặp 28gay thím aeiên, tôi a7ười chào bỏi thím, efhím cũng deười hỏi aôi: “Anh 35rương, anh 37a ngoài à”.

Tôi 3ói: “Thím 6iên, lần 1au cứ gọi 74háu là Tiểu f5ường được cồi, thím 10ó biết 90đường 2đến công 6fy TNHH Hoàn 9ầu Tam Hòa 4đi thế c8ào không 6ạ?”

Thím c3iên ngạc chiên nói bới tôi: b“Tiểu aường, cháu d8đến đó 5ả? Phải ehú ý an 0oàn đấy”.

Tôi d9àng thấy 37hó hiểu 3fèn hỏi: 2“Tại sao aậy ạ?”

Thím diên nói: c“Nghe nói e9ông ty này 6à do băng 4dã hội đen 1am Hòa lập dfa, vừa rồi d1ội Tam Hòa b0ới thay 3ội trưởng dới, bà 0aa chê hình 0ượng biểu 5crưng của 7eăng nhóm 9drước kia b8hông đẹp 17ên đổi 70ogo mới, 7ahuê với aeiá cao để c2ìm người 3bhiết kế, biám đốc của chúng a3a hám lợi eđã nhận b4iền thiết aế rồi, 2hưng thiết b9ế tới 7ốn lần d6ồi mà họ 99ẫn chưa eừa ý, bốn 36hân viên eủa chúng 6a đều đang dcằm trong 8ệnh viện 8bì lý do 4đó đấy”.

Nghe 6eđến đây 1ai tôi như 0ù đi, trước 66ắt mọi 81hứ hoa lên, 51hảo nào 6aà bà giám 4đốc nói e8đây là 0chiệm vụ 67uan trọng, d7hiệm vụ 5ày không 2hải nặng d1ề quá sao?

Rất 3ay, tôi chỉ f9ần đưa 5ản thiết eế cho bà 9bý, tôi tính, eần này 11đến gặp 6eà ấy, đưa 2ản thiết dế xong là 02ôi chuồn auôn.

Tôi 1bỏi thím 9iên: “Bà 4ý là ai 3hím có biết 33hông ạ?”

Thím d0iên nói: b“Bà Lý 2hính là 4ội trưởng 47ới của 6cọ”.

Tôi 0gẩng mặt 9hìn trời, ccrên không 1rung xuất e6iện một fđám mây 5đen che lấp fặt trời, 2ắc trời 7chuyển màu aảm đạm, 6im tôi rỉ 4áu.


Tôi bhư con cún bạc nhà e9òn bị gặp bưa, cúi 6đầu thẩt 8hểu tiến bfđến hội 5am Hòa.

Thím f4iên bỗng 1eọi tôi: 17“Tiểu 4bường!”

Tôi 0bất giác 5uay lại, 1ahìn thấy b0huôn mặt 9ừa hiền eừ vừa c6ương thiện aủa thím, 19ột làn 6ió ấm áp bhổi vào arái tim tôi, 47uét sạch 6àn khói b ám tận 36đáy lòng.

Tôi adiết thím 4hất định 1aẽ nói: ee“Tiểu 3aường, chỗ ađó nguy 88iểm lắm, 3ahôi để ahím thay eháu đi! ahím già dồi, họ 9hắc sẽ 4hông làm 97hó thím 3đâu”.

Tôi 2ắm chặt 56àn tay thím, b4ố kìm nước 11ắt mình, 04uy tôi rất 13hích giả 83hóc, nhưng b8ần này 3à sự thành 0âm, lâu 1bắm rồi fôi mới 56ại có cảm adiác muốn 6hóc thế 69ày. Tuy tôi cà một kẻ e9ừa đảo, ahưng cũng 6à một người 7ó tình cảm, 1ũng bị fình cảm fahân thành dàm rung động.

Thím aiên nhìn 0ôi trìu 3ến: “Tiểu dường, tuy 1ần đầu 71iên gặp 3hau, nhưng ahím cảm 6iác như 4fhúng ta có 3uyên có 9hận, thím e0ảm nhận cđược sự 4hân thiết cà cháu đem 76ại.” Lần fày, chắc ehím Liên 9định làm 07ì đó cho e7ôi.

Tay 4un lẩy bẩy, 8ước mắt 0ôi chỉ 6rực tuôn 57a, nhưng 35ôi là một fagười đàn 09ông kiên aường, tôi f6ẫn còn e3ó thể kìm 11én được, 3à tất nhiên 9bôi không 71hể để a8hím đi thay 7ình được.

Thím 9iên nói: 9“Tiểu 6ường, chúng eda chụp một ffiểu ảnh ffhung làm 4ỉ niệm 5hé, thím cợ cháu 1hông còn 11uay trở ceại, hoặc 49ó trở lại 9được thím 8ũng không 23hận ra nữa”.

Cuối 80ùng, nước 2ắt tôi cđã rơi, 23ôi nói: aa“Không d1ần đâu dahím ạ!”

Lãnh 0địa hội 0am Hoà cách 5hông xa công 79y chúng tôi, 07hìn bề 4goài không 0hể nhận chấy điểm bbì khác biệt 2o với các 30ông ty bình 7hường khác.

Tôi 4hai báo rõ 90ung tích, 7au đó một b8gười lực 97ưỡng đi 19áo cáo, 22òn một f6gười khác 8ục soát 91hắp người eôi xem có 4ang theo hung chí gì không.

Anh 42hàng vào 4fhông báo 61uay trở 1a rất nhanh, 14anh ta nói 3ới tôi: 22“Bà Lý 9ời cậu eào”.

Tôi 52heo anh ta 8ào trong, 1ột căn 7hà không 5dớn, nhưng 65đi rất d4âu, qua hết afhòng này dđến phòng 24hác.

Tôi 7ghĩ thầm, cội Tam Hoà 25ó nhiều aất động 68ản thế 43ày, hẳn caặt tài 41hính phải 36ất mạnh 65đây, công drình xây 3dên bị rút 50uột,những 2gôi nhà 5rao tay và 06hận tiền 7ủa dân 9ong chắc cchỉ để 6cđưa vào 33ảo tàng erưng bày fhôi.

Chúng 5dôi đến 2eột căn 19hòng lớn, 56uy là ban f6gày nhưng 06èm cửa 9éo kín mít, d0ất cả 2được thắp 17áng bằng fánh điện.

Tôi 5thấy từ 09xa dáng một 2phụ nữ 44khoảng 50 1tuổi đang 3đứng giữa 34căn phòng, b2đằng sau 5fbà là hai 9người đàn edông trông 3còn lực blưỡng hơn 40cả hai người 66khi nãy, 5tôi nhìn bdngười phụ 9nữ, tại 3sao trông fdquen thế 2nhỉ? Chúa 58ơi, có ngờ 1đâu đó 3chính là cngười phụ 2nữ bữa 31trước tôi 83trà trộn cvào ăn tiệc 7tang lễ 1dcủa con fbà ta. Lần 3trước, dtôi có nói 8lỡ mồm 2ở tang lễ, 5bị bà ta 7asai người e8xách cổ 0dtống ra fngoài.

Tôi equan sát 96kỹ phía fcsau bà, mồ 1hôi tôi fcàng vã 3dra nhiều 6hơn, chính 1hai người 7dđàn ông 7cphía sau 6dđã đuổi 7dtôi ra khỏi 5bữa tiệc, 9blần trước ahọ còn 1nói với btôi: “Thằng 7oắt, coi 9cnhư hôm f2nay mày gặp 17may đấy, 0hôm nay bà 1chủ đang ccó việc a5tang nên 67không muốn 07làm to chuyện, anhưng nếu 7lần sau dbọn tao 8dnhìn thấy 2mày, thì 2coi như đời 10mày chấm e6dứt”.

Cái 6cthế giới c4này thật 0quá nhỏ, 17sao tôi lại 1acó thể 1đen đủi 8đến thế 64cơ chứ. 6 © DiendanLeQuyDon.comTôi vội 2vàng cúi 9gằm mặt acxuống, tiến fdần về 3phía trước, 0đến trước 0mặt bà 46ta, hai tay 8kính cẩn 3dâng bức 8thư lên.

16ta hỏi tôi: 4“Cúi gằm cmặt xuống 79làm gì thế? 2Ta trông bđáng sợ dđến thế 8esao?”

Tôi 3evội giải bthích: “Thưa bhội trưởng, 8người anh 71minh sáng fsuốt, quyền 3cnăng vô 7hạn, tôi 9thực không 1bdám nhìn”.

14ta có vẻ 0hài lòng 2với câu 6cnói của 0tôi.

Tôi 6thấy ánh 3điện chiếu 7xuống đất cdáng của echúng tôi, 7thấy bà 1ta đang từ fatừ mở 5bức thư, 8alôi từ dbên trong e6ra một bức 5tranh.

Tôi 2fliếc trộm 8clên, thân eehình bà dđang run 8run lên, 91trong lòng 9ftôi nhẹ 67nhõm hân cdhoan biết 48bao, tôi b1nhớ có 9một năm 24chú Ba tôi dlần đầu 2tiên kiếm 27được số b4tiền hơn 3b10.000 nhân 8dân tệ, 7chú cũng 0hân hoan fthế này.

esao cũng ađã thiết efkế đến 61lần thứ 30năm rồi, echắc chắn fflần này 6kết quả 9asẽ mỹ 4mãn lắm fcđây.

5ta càng run 51hơn nữa, 1tôi không bdám nhìn 61thẳng vào 3mặt bà cta, nhưng atôi nghĩ 45chắc lúc 10này trong 62mắt bà eđang ánh e6lên một 05niềm hạnh 33phúc và 9mãn nguyện.

Đột 49nhiên, bà 96ta thét lên fmột tiếng, 8ftôi giật 4bắn mình, 3fvội ngẩng 3flên nhìn, 4khuôn mặt 8bà ta trông cthật dữ ctợn. Bà ebta ném thẳng 1dbản vẽ d5thiết kế fvào mặt 30tôi, nói 76trong phẫn 25nộ: “Các 8angười thiết 2kế thứ 3anày cho chúng 50ta à?”

Chúng dtôi đồng d5thời cùng 10“Ối” 5lên một 48tiếng.

77ta “Ối” 0avì nhận 07ra tôi.

Tôi c“Ối” 1avì tôi nhận 44ra bản thiết c5kế bà ta 1fném cho tôi 6echính là 97bức vẽ adđầu lợn ebmà tôi vẽ fvề giám 60đốc Giang.

Tôi ekhông hiểu 2emình cầm d6cái tranh 7achết tiệt 48đó lúc 72nào, có 0lẽ là lúc cbức thư d9rơi xuống 05đất tôi ađã vô ý ccầm nhầm 7chăng? Nhưng bbtôi biết 50lần này 8tôi chết 75chắc rồi, ftôi muốn 4ckhóc quá, 19tôi chỉ d8mới 20 tuổi, ccnhưng mà, 69nhưng mà, dnhưng mà c4tôi vẫn 9là một bchàng trai a7trẻ. Lẽ 1anào, một bnụ hoa chúm 2chím chưa c2kịp nở b4đã phải 7vội vã alìa cành 6sao?


fdLý điên 5ftiết nhìn 13tôi, tôi bbiết bà d8ta đã có 85cách xử flý sự phẫn 39nộ.

0ta nói với a0hai vệ sĩ ađứng sau: ec“Vương 08Ba, Tiểu 8Lực, lôi dthằng oắt ecnày đi!”

Tôi 31có hai sự 4lựa chọn, damột là 8giải quyết fxong ba người 5atrong phòng 8này, sau 3ađó sẽ 60là một ađấu một 5trăm, liều 6mình sống 68chết mà 9ra khỏi 9bnơi đây.

Tôi 6lại ngước 0anhìn hai cdvị hảo eahán, lẽ 97nào họ 89ép tôi phải 7ra ngón đòn 13thiên hạ 4dđộc tôn 9Quyền Lục edHợp Bát 60Hoảng vốn 3đã thất 21truyền bấy 56lâu trong 42giới võ f3lâm mà thím 4Ba đã truyền dalại cho 8tôi sao?

Khi 2truyền lại 8cho tôi thím 0Ba đã dạy 20rằng, ngón 3này đánh 3muỗi rất 3hiệu quả, aanhưng tôi fkhông biết edùng nó 9đánh người 37liệu có 77ổn không.

Hai 99hảo hán 69tiến đến 53gần tôi, 4dtôi vẫn 2chưa kịp 5làm gì thì 8bọn họ amỗi người 9eđã tóm 18lấy một 90bên người 3tôi.

6Lý nói: 9“Lôi nó era xử lý 9ctheo luật 03của hội, 18nhớ là 4cách xa nơi 30này một 3echút, ta 4dvốn không 57chịu được 1dnhững tiếng 0kêu thê cathảm”. c © DiendanLeQuyDon.comTôi không 0còn sức 67mà giãy 7fgiụa nữa, 0đành kêu 3toáng lên: 9“Bà Lý, 22cháu nghĩ 9giữa chúng fta đã có 8sự hiểu 5lầm rất flớn”.

4eLý hất e4tay ra hiệu 55cho bọn a2họ dừng 6alại, họ 45thả tôi 5ra, rồi 7nhìn chằm 9bchằm vào fmặt tôi.

Tôi 1lấy hết 02tinh thần 9để nén anỗi sợ chãi xuống, 98nhìn bà aLý đầy 7dthiện chí 8anói: “Thực eera, chúng dtôi thiết 5kế bản 9vẽ này 8là có ý 16nghĩa rất d3sâu sắc”.

Tôi 5fnói với 1bà Lý: “Tổ 3echức của 6chúng ta dgiờ đã bdkhông còn 3clà một 4btổ chức 0kiếm tiền bbằng con 4fđường dbất chính d1nữa rồi, 6dưới sự 7lãnh đạo fcsáng suốt f0của hội ctrưởng, 5tổ chức 9của chúng ebta đã lột 8bxác, trở 3thành một 9tổ chức 0có tư tưởng 7lành mạnh”. 8f © DiendanLeQuyDon.comTôi nói cdlà “Chúng 2ta” bởi dvì tôi cố a2gắng ám 69chỉ mình 6cũng chính fblà người ddcủa bà fta, ai lại dnỡ đánh f5người của 76mình bao 3giờ chứ?

aLý gườm b1gườm tôi eđầy vẻ 94nghi hoặc, 82bà ta đang 0dò xét xem 8liệu có 7cphải tôi dđang châm 2abiếm bà cta không, 94nhưng những 2gì dò xét 1được trên 5mặt tôi dlà sự thành 8tâm tuyệt eđối.

Tôi 4nhặt bức 9tranh đầu 5lợn dưới 1đất lên, 1dchỉ vào fnó và nói 9với bà 2fLý: “Công 68ty chúng detôi cũng 1fđã từng atiếp xúc 7avới rất 55nhiều tổ 8chức, nhưng emột tổ 6echức đặc 5biệt như 7Tam Hòa đây, 9chúng tôi f7mới thiết 6kế một 37logo sâu 6dsắc nhiều bý nghĩa a4như thế dnày, bởi f3vì lãnh 9tụ tinh dthần của 3Tam Hòa cũng fchính là 7hội trưởng 77của chúng 2fta, là một cngười có ebtư tưởng 4phong phú, 7blại là 6một nhà 30lãnh đạo 22có trí tuệ, ehọc vấn 5uyên thâm, 0cũng chỉ ecó người 75mới dám 22vượt qua fkhuôn phép acổ hủ, emới có 15thể tiếp 64nhận một f6logo xem ra 96tưởng tầm fthường 2nhưng lại 7hết sức aphi phàm 4này”.

Tôi cebước dần 2đến bên 7dbà Lý, cười dnịnh nọt: 9“Thưa hội 4trưởng, etuy cháu 6biết người 8ahoàn toàn efhiểu được 67hàm nghĩa csâu sắc eecủa logo adnày, nhưng 0theo người 8có nên để 2cháu giải cthích ý 7nghĩa của 5nó cho hai 0danh đây 8cùng nghe 03được không 59ạ?”

41Lý xả một 3hơi thở 97nhẹ, bảo 2atôi: “Nói f3một cách 6engắn gọn 4echo họ nghe 8fđi!”

Tôi 4nói với 89hai đại beca sau lưng ebmình: “Hai fvị huynh batrưởng, 69giờ đã 27là thời fđại của 5hiện đại 9fhóa, chúng eta làm việc 1cũng phải 10coi trọng 9ahình thức, 1như cô Mạn e7Trà con thím 7eBảy thị 1trấn tôi 21đem quan dtài đóng f0ở thị dtrấn xuất 6khẩu sang 0tận Châu ceÂu, nhờ 7thế mà 81phất lên 0bnhư diều 2gặp gió, cdo vậy anh aeem trong Tam aHòa cũng a5nên coi trọng 8hình thức aamột chút”.

Tôi 5chỉ cái c3đầu lợn anói: “Trung 7Quốc có 17một câu dbnói cổ 4thế này d“Giả làm 7lợn để dăn thịt ccọp”, b8hai huynh eđây trông 28oai phong 1elẫm liệt 2là thế, 70bất kể 5các huynh 6đứng đâu, 8người khác 7cũng phải 85cảnh giác, 83như vậy 3hiệu quả 0fcông việc 8dcủa chúng 9dta sẽ giảm 4sút”.

*Giả clàm lợn 2để ăn bthịt cọp: 3giả làm 86người hiền edlành để blừa kẻ eflưu manh.

Tôi 3lại nói: d4“Vì thế 0mỗi chúng 33ta nên biết 6giấu vẻ coai phong bcủa mình 9evào trong f9bề ngoài echất phác, cnhư vậy 72mới gần 9cđược với e4người đi 16đường, 5bhọ cũng 6không biết 8là mình 6định cướp 2acủa họ; 0ctrước mặt evợ, cô b3ấy cũng e2không biết 97kì thực emình đã f7có niềm 1fvui mới; 1khi gặp fgỡ đồng fnghiệp, caanh ta cũng 52không hề 3biết mình 1vừa hớt 69lẻo bao bnhiêu chuyện 4fxấu xa về 6aanh ta với e0sếp rồi”.

Hai f4vị đại 3ca chợt 4nhìn nhau dđầy cảnh a9giác.

Tôi 04lại nói 68với bà 7Lý: “Bà 45Lý, bà thấy 4cháu nói 6thế có 2đúng không feạ?”

dLý hơi do 14dự nói: 2“Nhưng 7nếu lấy ecái đầu flợn này dblàm logo 66thì liệu 3có hơi quá…”

4ta vẫn chưa enói hết, 12tôi bỗng 61trầm trồ: bd“Bà Lý equả không 1hổ danh cflà người clãnh đạo bcủa
một ehội lớn, dnói một dcâu là trúng 7ý liền!”

f6Lý bừng 07tỉnh nhìn 99tôi, không 6biết vừa 6brồi câu 80nào của 68mình đúng 8vào trọng 65tâm.

Tôi 52lại chỉ 6fvào cái 3đầu lợn 5và nói với 42bà: “Bà 1Lý, cháu bthực lòng 01khâm phục 8bà, bà vừa bnhìn đã 5nhận ra bfđiểm khác 19biệt trong 9thiết kế 9bcái đầu 7lợn của a0công ty cháu, dmọi người b4có nhìn 5thấy đầu 0fcon lợn b5này bề 18ngoài trông 0rất hiền alành, nhưng e1bên trong a7lại chất 3chứa sát 95khí mạnh 4mẽ không?”

2Lý và hai 0thuộc hạ 1xúm lại 70xem bức 97tranh đầu 0lợn của 83tôi, bà 0Lý kinh ngạc e6thốt lên: da“Đúng 0flà có sát 5khí thật 9dư?”

8sát khí 3không phải 7điều lạ, 2nhân vật enguyên hình 5của cái eđầu lợn 4chính là 60giám đốc dGiang, vì 2bthế hình 2tượng vẽ b0là một 28con lợn e0nái hung b7ác.

Tôi f9nói: “Hình 4tượng này 4enói lên 18phong thái acủa tổ 0chức chúng beta, không bphô trương 0nhưng có c3thực lực, d1ôn hòa nhưng 1lại có 5sức công dfphá lớn”.


bLý nói với 8tôi: “Ngươi 8cthấy mặt b8ta giống ebcái đầu 55lợn à? 0Những lời 7anhảm nhí 7của ngươi 62ta có thể 31tin được 30sao?”

Tôi blớn tiếng 7phân bua: 5“Cháu không 6fhề nghĩ 9vậy!” bNhưng trong celòng tôi 4lại nghĩ, 05cho dù có 7bđúng là 0như thế 6chay không, 8thì trông cfmặt bà a7ta rất giống 8một cái 97đầu lợn, 54nhưng làm 8sao tôi dám 0nói ra điều 44đó chứ!

14ta nói với 8hai đại 0bca đang đứng 4cạnh tôi: d6“Vương cBa! Tiểu 58Lực!”

Lúc c1này, tôi bchẳng còn 94diệu kế f0nào nữa 1frồi, nếu 2lúc này chọ thực 92hiện khổ 64hình thì btôi chưa 2biết phải 1đối phó 93thế nào?

Tôi 1nói với a9bà Lý: “Cháu 7còn có mẹ acgià 80 tuổi”. 8a © DiendanLeQuyDon.comTôi không b1hề nói 3dối, 30 3năm nữa achắc chắn ccmẹ tôi 99sẽ 80.

c8ta cười a0nhạt, bỗng b5tôi nghe 77thấy một btiếng nổ 1lớn, cửa dbị phá 8tan, một 17đội cảnh 42sát xông dvào, họ 0chĩa súng 20vào chúng ftôi. Một 56giọng cảnh csát sang 2sảng vang elên: “Ở 15đây có e7tổ chức fbđánh bạc 06tập thể 2và các hoạt bbđộng phi 6dpháp khác, 88đề nghị d7người chịu fbtrách nhiệm 52nhận lệnh 5ckhám xét”.

Chúng 66tôi cùng 96quỳ dưới 4đất, giơ 7hai tay lên dđầu.

Tôi chét lên: 40“Đừng 1bắn, tôi 3không phải 76là người 9ở đây, c4tôi chỉ 7là người 9egiao hàng!”

00một cảnh 4bsát đi về dphía chúng etôi, tôi acố gắng 5giải thích fcho anh ta, 4anh ta xem 30giấy tờ 5của tôi, 01và truy hỏi a4bà Lý, cuối f1cùng cũng ftin tôi không aphải là 4người của ahội Tam 0Hòa, sau 6khi ghi chép 25lại tình 8hình của ctôi rồi 47chuẩn bị c1thả ra. 6 © DiendanLeQuyDon.comHôm nay, fquả là 3một ngày 7bmay mắn, 2nhờ có fecảnh sát f8mà tôi được bthoát thân. 7 © DiendanLeQuyDon.comTôi phấn cckhởi đi 8dra cửa, 64chẳng chú aý là ngoài a9cửa có dngười, 3vừa ra đã ađâm đầu 2phải một acảnh sát, atôi vội 17vàng xin flỗi, có 8ngờ đâu 84khi ngẩng 94lên, tôi 5bgiật mình 6suýt thì dbthốt thành 6lời, hóa ara là Lưu 7Dĩnh, sao 3mà số tôi c3lại đen 57đủi thế 3không biết, a0cái thành 5dphố rộng bnhiều cảnh 8sát là thế, 97vậy mà clần nào 9tôi cũng 7đụng phải 6ecô ta.

0ta tóm ngay clấy tôi, 66lúc này ecách duy cnhất tôi 3có thể 3alàm là giả 0ngốc, tôi 2cứ chối 9dđây đẩy, 4cô ta không 5thể nào e5chứng minh eđược tôi 34là kẻ lừa 78đảo, mà 3việc của 41Tam Hòa lại e7đang cần c4đến họ 1dxử lý.

bta không cfcòn cách e8nào đành 0phải thả dtôi ra, cô 9ta lật lật 68giấy chứng 5nhận của bdtôi ra xem, 0cười đầy 91ngụ ý: 77“Là nhân 4viên công ety quảng efcáo Tân 4Tân hả?”

Tôi 8hơi ngạc 2nhiên nhìn 6fcô ta, không 4biết cô fta có ý cđồ gì, b2dù sao quan 90trọng là c3tạm thời 8lúc này 4tôi có thể cathoát thân.

Ra akhỏi Tam 3aHòa, gió 52thổi qua 5bmới thấy c4hơi lạnh, 06hóa ra sau 3lưng áo e7tôi mồ 4hôi chảy 65ra ướt 7như tắm.

Tôi 5vội vàng b7trở lại 7công ty, 57bỗng thấy 9trước mặt 6một bóng 7dáng rất 47quen thuộc, bgiống như 93là mẹ tôi, 0mẹ vào f4thành phố 9làm gì nhỉ?

eađi phía 7trước, ctôi theo eđằng sau, eđịnh chạy clên hù mẹ c5tôi một 55trận, nhưng 4mẹ đang e4đi về phía 3công ty tôi, 2lẽ nào cmẹ đến 38tìm tôi? b1Chẳng lẽ, emẹ đã f0biết chỗ a2làm mới 31của tôi fenhanh đến f2thế sao?

Đúng 48thật mẹ ddừng lại c3gần công ety tôi làm, 6tôi vẫn 73theo sau, 1emẹ đứng 3bên đường fđối diện, a5mắt chăm 8chú nhìn f4về phía 93cửa công 15ty, không 5dhiểu mẹ dđang định 0clàm gì, 0tôi lặng a2lẽ tiến 3lại gần 8mẹ. Ánh 6mắt mẹ 9đột ngột 80di chuyển, 5tôi nhìn 0theo hướng 32mắt mẹ, 1thấy Lâm 9Tiểu Hân 98từ trong 5công ty bước 78ra, lần acthứ hai ctôi nhìn 92thấy Tiểu 2Hân ở đây, fchẳng lẽ 57Tiểu Hân ccũng là 7nhân viên 6công ty này a3sao? Ngạc 8nhiên hơn 0enữa là dánh mắt 7dmẹ đang chướng nhìn ckhông rời 1theo cô ấy. 32 © DiendanLeQuyDon.comTôi đứng e3đằng sau 19mẹ gọi 35to: “Mẹ e4ơi!”

Mẹ 6egiật mình 9aquay lại bfnhìn thấy btôi: “Tiểu 2Cường, blàm mẹ 6agiật cả 7mình, sao econ lại 88đến đây?”

Tôi d1chỉ lên aetòa nhà 0acủa công ety nói với 4mẹ: “Con 4làm việc 34ở đây 7fmà”.

Mẹ 8cnói: “Tiểu 3bCường, 6thành phố e7đúng là afmớ tạp 8nham, con esa đọa 6nhanh quá”.

Tôi a9hỏi mẹ: 3d“Mẹ đến cđây có b4việc gì avậy ạ?” 2Mẹ ngập 31ngừng nói: f2“Mẹ chỉ 7fđi qua đây 3ethôi”.

Tôi 64đoán chắc 4chắn mẹ e0có điều 39gì muốn 2giấu tôi, 6bỗng tôi fnhìn mắt emẹ đỏ 0ahoe như vừa 7mới khóc, 13tôi tò mò achỏi: “Mẹ 7à, ban nãy 01mẹ có làm 2bchuyện gì 84không?”

Mẹ 2ecòn chưa 42kịp trả cflời, tôi beđã nghe cethấy có bngười gọi 1tên mình, equay lại 0hóa ra là cdLâm Tiểu 8Hân.

Lâm 4Tiểu Hân 8nói với 8tôi: “Tiểu 1Cường, 0nghe nói a9cậu vào 6công ty chúng 7etôi làm 17việc, chúng 31ta là đồng 3nghiệp đấy, a0tôi làm e3ở phòng d2kế hoạch, bsau này cần 3giúp gì 5cậu cứ 31tìm tôi 78nhé”.

Hóa fra Lâm Tiểu d9Hân làm 27cùng công 8ety với tôi, 5tôi cười anói: “Ừ, 5vậy thì 6fhay quá!”

Lâm adTiểu Hân 5cúi đầu 6chào mẹ 0tôi, tôi cvội giới 43thiệu: “Đây ablà mẹ mình”.

Tôi 45lại nói 58với mẹ: 1“Đây là b9Lâm Tiểu 0Hân, đồng anghiệp của 1econ”.

Mẹ d4tôi đứng bđờ ra nhìn fLâm Tiểu aHân, tôi chuých huých amẹ, bà f4như bừng 5ftỉnh, nói dvới Lâm dTiểu Hân: 3“Chào cháu!”

Mẹ 11hôm nay kì 8lạ thế 4dnào ý, Lâm 0Tiểu Hân 52đi rồi, 3fmẹ vẫn fctần ngần f5nhìn theo 4bóng dáng 8cô ấy. e2 © DiendanLeQuyDon.comTôi lại 7tò mò hỏi: 96“Mẹ quen 8cô ta à? aSao cứ nhìn fngười ta 8suốt thế?”

Mẹ 09vội vàng a2phủ nhận, 34chúng tôi d2vừa đi evừa kể aavề những 4sự kiện 88xảy ra gần c2đây, mỗi 0lần kể 9fchuyện có 0liên quan 4đến Lâm 0aTiểu Hân, 1tôi thấy 0mẹ đều alắng nghe 4arất chăm 80chú, nhưng 90bà không 4dhề hỏi 4trực tiếp, dtôi nghĩ fchắc chắn 30có uẩn 0khúc gì 4dđây.

Tôi ffnhớ đến b2nụ cười 5làm tôi 53thấy vô d5cùng thân 67quen của aLâm Tiểu 5Hân, trong 3đầu tôi 3chợt nảy 4ra một suy 45nghĩ kỳ baquái, rồi 4tôi lại atự cười 1dcái trí 9tưởng tượng 9quá phong aphú của 61mình.

Tôi 1nhìn mẹ 63không nhịn 50được cười, atôi nói: 7“Mẹ à, cdạo này b5nhìn mẹ 84gầy đi 9ethì phải”.

Cảm 7giác gánh 7nặng trong 7lòng mẹ 9như trút 4dbỏ, bà f1phấn chấn 1ahẳn lên, afxúc động 19nắm lấy ctay tôi nói: 14“Tiểu 6Cường, 7fcon nhận 5ra rồi hả? fRốt cuộc 5con cũng 91đã nhận f5ra!”

Hai 8năm trở bflại đây, 86mẹ tôi aaphát tướng 13rất nhanh, 84mỗi lần 6có chỗ 5nào mở 8chương trình d0giảm béo 9cmiễn phí 8mẹ đều 0dhồ hởi etham gia, 0nhưng miễn 58phí cuối 91cùng cũng echỉ là 32miễn phí, 02cho nên không 9giảm được e2cân nào bcũng không 92kêu ca được 3gì.

Mẹ 9nói: “Dạo f8này mẹ 6ngày nào 0cũng đi 3nhảy cùng 8đội ca anhạc hạt agiống của 4cthị trấn, c4không ngờ 52hiệu quả 53lại rõ 8rệt đến 6bvậy”.

Mẹ 3enhìn tôi 85sung sướng, 1tôi nhìn 5mẹ trìu cmến, mẹ 5lại nhìn 97tôi đầy 2kì vọng, etôi biết fmẹ muốn atôi nhắc dđi nhắc 11lại câu: 3“Mẹ gầy 8đi nhiều ađấy”.

Tôi 41là đứa b5con có hiếu 91đương nhiên 40phải thoả 3mãn ước 8enguyện của 13mẹ, tôi 9không ngớt 3lặp đi 7lặp lại: e“Mẹ gầy bđi rồi, f5đúng là 5mẹ gầy 6thật!” 4Mẹ tôi 65nghe mà mãn 62nguyện lắm, f0vui sướng fra mặt, bdkhi tôi nhắc 1lại đến e2lần thứ dabảy, mẹ ctò mò cắt 2bngang hỏi: 9“Sao con 12nhận ra 8amẹ gầy?”

Tôi 8hào hứng 58đáp: “Con 2thấy những 3vết tàn 6cnhang trên 7mặt mẹ ednhiều lên”.

Nụ 1cười rạng 4ngời hạnh 9phúc của 3mẹ bỗng d7vụt tắt, eánh mắt 1lạnh lùng enhư băng dxuyên vào d6tôi, đó blà ánh mắt 6fcủa trái 74tim vụn cvỡ.

Tôi 8biết mẹ 17rất mong fthời gian 44quay trở dlại 20 năm 13trước để 9dbà có thể 5ném thằng cbé vừa amới ra đời fnày qua cửa d6sổ.

Tôi fbỗng thấy 8muốn khóc, aetại sao btrên trời ekhông có e9nổi một 6đám mây fđen trùm 88lên, tại 9sao không 90có lấy 00một tiếng 7bsét đánh 34xuống, đánh 7chết thằng 4con bất fhiếu như 59tôi đi.

Tôi 70đau lòng dhối lỗi: 0“Mẹ ơi, 7con sai rồi!”

Tôi c6hỏi mẹ: 1“Mẹ à, 86con khóc 3được không?”

Mẹ fđau đớn 4nói: “Nếu 5con nhận f2thấy mình 6sai thật fthì hãy c6khóc đi, 0còn nếu 0định giả 9bộ thì 1thôi”.

Tôi e4nói: “Vậy ethôi con 0không khóc 6nữa”.

Ánh ddmắt băng 2giá một dlần nữa 7flại đâm 9thẳng vào f3tôi, tôi c8lập tức 8bbật tiếng 76khóc, tôi 78nói với 0mẹ: “Con csai rồi, 1econ sai thật 5rồi!”


17.05.2012, 15:51
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn A Kim Muội Muội về bài viết trên: ngocquynh520
Thủ quỹ
Thủ quỹ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 16.01.2012, 10:32
Bài viết: 96
Được thanks: 48 lần
Điểm: 9.13
Gởi bài Re: Sống Như Tiểu Cường - BUKLA - Điểm: 11
Chương a31 + 32



Tôi 6dẫn mẹ 41đến chỗ 63chúng tôi 6aở, dù sao 1cũng ra ngoài ablàm việc, b6chắc tôi 2không kịp 9quay về dbáo cáo 7với Giám 88đốc Giang 3hững việc dừa xảy da.

Mẹ 19ỏi tôi: b“Tiểu aường, con 1ở đâu?”

Tôi 0frả lời: 6“Con ở 40ùng chỗ a2ới Tứ 9ao”.

Tôi 9bđang tính 81oán chỗ 7bở cho mẹ, c2ôi thì còn aó thể chen 32húc với 1fứ Mao trong ecái phòng fehật hẹp 26ấy, nhưng 86ẹ ở đó ađâu có dđược?

Tôi búi gằm 3ặt suy tính, 17ẹ đột 53hiên hỏi: 72“Tiểu 70ường, đừng do chuyện 85ẹ ở đâu, e5ối mẹ feó thể ở auảng trường 92ạnh Phúc b5à”.

Quảng 5rường Hạnh b8húc là quảng bfrường lớn 8hất tỉnh, adất lộng b7ẫy, có 0ăm giá nhà 28đất tăng fấp đôi, 6o vậy GDP aũng theo deđó mà tăng ffên 20%, để 6fỉ niệm ehành tích 0ĩ đại 2ấ,y người 8a tiến hành 46u sửa toàn 8diện quảng 87rường.

Hồi 5côi còn nhỏ 34được mẹ 6ẫn vào ehành phố 5eàm ăn, đã a8ó lần tôi 20gủ lại 20đó, phong 6ảnh ở 9đấy rất euyệt, gió 4hổi mát 4ạnh, không 6hí trong 08ành, rất 3hoải mái afà dễ chịu.

bhi không 3gủ được, 87ôi ngồi 1gắm ánh 54đèn màu d7ộng lẫy eừ phía 08hững cơ 58uan nhà nước, 8ở đây auyệt hơn fhị trấn 0dôi nhiều, 9hị trấn 44ôi thường 6euyên bị dúp điện, 8à giá điện e4hì đắt 58ắt cổ.

Những 0fhi trời 00óng, mẹ 0hường đuổi 3uỗi giúp 6ôi, khi thời cciết trở e6ạnh, mẹ 7ại ôm chặt 8bôi vào lòng, 4đó là hạnh 3húc duy nhất f5à tôi cảm 6fhận được 4eở quảng 8rường Hạnh fehúc, theo 09đúng với 9ái tên của 18ó.

Nhưng 9ôm nay, tôi bhông thể 2dđể mẹ fgủ ở đó 6được, 7on thì ngủ drong phòng a6ó chăn gối, b8ao có thể 9để mẹ e2gủ ngoài c2uảng trường 3ahứ?

Tôi 0ó thể để dẹ ngủ 7crong phòng, d4ôi ra quảng 6rường ngủ, 68hưng chẳng 1ó lí do c1ì để bảo d7ứ Mao đi, dặc dù, f2ếu tôi có đề nghị chì cậu 7ấy sẽ bađồng ý afgay.

Tôi 7bà mẹ về 41đến nhà 9drọ, đang fđịnh tìm caứ Mao để 24hương lượng, 4ôi gặp bgay phải 5ehị Trần 7dđang tiến aại, tôi 15đi ra phía 6hị, thấp biọng khẩn c3ầu: “Chị c7rần, mẹ 9m vừa đến 28đây, chị 00òn phòng 8rống nào 0ehông? Tối 9ay cho em 46ượn tạm 39được không 2ạ?”

Chị arần nhìn echúng tôi: 4f“Phòng 9rống thì 8bẫn còn bột cái, 15ó thể cho 6dẹ cậu 6gủ nhờ, ahưng hễ aó khách 0bđến trọ, ffẹ cậu aahải lập 3ức đi ngay”.

Tôi e9ui mừng 3cỉ hả, búi gập 60gười cảm e4ơn chị, efhị ta ghẻ 4eạnh nhìn 5chúng tôi: 3a“Tôi đã 6aói với e6ác người d2ồi đấy, fhải lau 0ọn phòng b7ạch sẽ, ehông được 57àm hỏng f9đồ đạc, 2ếu ảnh 9fưởng đến 7iệc cho 9fhuê phòng 2ủa tôi 1au này, các f2gười sẽ chải đền 9aiền đấy”.

Tôi 1hấn khởi 3fđồng ý 4gay, chẳng 9cgờ bỗng bhiên giải 2uyết xong fấn đề 5hà ở.

Cũng ahông còn dớm nữa, 4ôi không a3ịp quay 2ề công 14y báo cáo 1ình hình, dả đêm 25ôi trằn 03rọc lo lắng, bahông biết aiệu ngày d1ai Giám đốc eiang có nổi 9rận lôi eđình vì 0iệc tôi 70rốn giờ dhông, chẳng bay bị đuổi diệc tôi a3ại phải bđi tìm việc dới, giờ 74ẹ đang b1ở đây, dỡ chị 2frần có 4bhách thuê 67rọ lại 90hải đi 55iếm chỗ 6ở, có rất 8hiều việc chải dùng fđến tiền.

Hôm 7au, tôi đến 5ông ty từ 91ớm, giám bđốc Giang aên lớp dôi với 29huôn mặt 9 ám: “Trương 4fiểu Cường, 5ậu đừng 0ưởng rằng aì con gái eiám đốc 0iới thiệu 5ậu vào 0bđây mà 2ậu có thể 9euỳ tiện eđi sớm 9ề muộn, 78ếu cậu 3òn tái phạm, 18ôi sẽ không 0ỏ qua đâu”.

Con 8ái ông chủ 22iới thiệu 2ôi vào đây? 9ôi thấy fơi bất 14gờ, không fẽ lại 42à Lâm Tiểu 5ân? Ngoài 0fô ta ra tôi bhẳng hề 27uen ai, tôi 7ỗng hiểu fa, tại sao 59ông ty đột bhiên thu dchận tôi, 0óa ra là cao Tiểu Hân 0iúp đỡ.

Tôi 10hìm trong 4ân hận, b7ôi đã bán fái điện a5hoại cũ 14ới giá a800 tệ cho 3ô ấy, vậy 53à cô ấy e9ại giúp 1cđỡ tôi, 8ôi thấy 5aình thật ehông phải, 7ếu ông 2rời cho côi thêm 89ột cơ hội b3ữa, tôi 2hắc chắn 2ehỉ bán 6aái điện 9hoại ấy bới giá c799 tệ thôi.

Giám eđốc Giang eói với 3côi: “Trương 24iểu Cường, 8ôi cho cậu e4ột cơ hội 1huộc tội, fần đây 9hòng kế 5oạch có 6ổ chức fuảng cáo 4eại quảng 0crường Bình 0cAn của thành ahố, nhưng 0hân lực bhiếu nên fạm thời 4điều động 91ậu. Tổ 86rưởng Sa, a7anh hãy nói cho Tiểu 34ường biết a3ông việc fdậu ta phải fàm”.

Tổ 5rưởng Sa chìn tôi 11ói: “Lần fày, chúng 93a làm kế 6oạch tiêu fhụ rộng 7ãi cho công e0y giày Thánh aực, chúng 6fa sẽ mời 5hùng Kỳ, fdgười mẫu 2đang rất 4cổi tiếng 55đến, đó d8ũng là người dđại diện 37ho công ty 1hánh Lực 83ên biểu 24iễn. Tuy fậu là lính 1bới, nhưng 5ần này 8ậu sẽ dđóng vai crò quan trọng 39rong sự 2iện tuyên 85ruyền lớn 4hất thời eian này của c8ông ty”.

Tôi 7ừng lắm, 0chông ngờ 81ơ hội để 21ôi được e2hể hiện 4ài năng 89ủa mình bđến nhanh c5ậy, tuy 70ôi chẳng 08ao giờ ham 8ê mấy cái 2crò giải 7rí vớ vẩn, ahưng cái 71anh Phùng 2ỳ này tôi e0ũng có biết, b4ỗi lần 75ào nhà vệ cinh, tôi 36đều lật 1ấy tạp e0hí bát quái, erong đó 6ó những 8ẩu tin về f9anh ta, ví 5ụ như hôm 6ay đi cùng 83ữ minh tinh 3ào bị người ba chụp hình ađược, 7gày mai xuất a3iện trước a1áo chí phủ bahận điều fđó ra sao…


Tôi f3ôm một dđống đồ fẽo đẽo eahạy theo fhùng Kỳ, 2auy buổi 9ahiều mới d4ắt đầu, 2hưng buổi 5dáng phải d3huẩn bị cfho việc 07uyệt chương eerình, lãnh ađạo cao a8ấp của 7công ty giày 7bhánh Lực a9à công ty 6ôi đều 4aó mặt.

Chẳng diểu sao 30hùng Kỳ e7ắm đồ 7dđạc đến 6hế, tôi eôm đống bành lý của 77anh ta theo cau mà thở 32ồng hộc, a6anh ta vừa 12đi vừa cchể hiện 86ư thế phong 3eđộ, xem bfa rất chuyên 30ghiệp.

Lúc 81hìn thấy 9ôi, anh ta 0ặt lạnh 29hư băng, e7hẳng thèm bói với 23ôi lấy a5ột lời, bfhưng vừa dhìn thấy caấy lãnh cbđạo cao 5ấp, đám a4ăng lạnh 8aiá kia bỗng 94an chảy 72hành dòng 0ước mát. d1 © DiendanLeQuyDon.comôi rất fhâm phục 32ài thay đổi 6ắc thái 5fủa anh ta, f8ó lẽ đã 87ừng được e4ướng dẫn 7bỹ năng cciến đổi 59ắc mặt.

Trông 4aanh ta hệt fhư chú Tám b4ủa tôi 82ậy, chú acám đẹp 62rai nhất b3rong số 4ác chú của 1ôi, do đó 0fhú ấy chọn 0eghề bám 9áy vợ, cừa ổn 65định mà fại không eo về khoản 74iền nong.

Chú eeám đã từng 3fói nghề 2aám váy vợ 30ũng có điểm 9ương đồng cới nghề càm chính ehách, một 2công hoàng frong giới b9ám váy vợ fắt sẽ 9bó kinh nghiệm 0rên chính crường.

Thứ 0hất: Họ dđều là bhững nhà 5âm lý học, bfđều có 1hả năng cắm bắt buy nghĩ của degười khác 0để biết 1ách làm 57hỏa mãn 78hu cầu của 3ọ.

Thứ 7ai: Họ đều 3à những 2fháp sư bốc dhét đại 5ài, họ 8bó thể làm aeạn tin rằng 2ọ yêu bạn fơn chính 19ản thân dình.

Thứ dea: Họ đều cà những 60hân tài 88gày đêm 66ghiên cứu 2hối lượng d9iến thức 6hổng lồ, 59ó hiểu 6iết về 4ọi mặt, 2ọ có thể dcói sôi nổi fàng giờ bề một 26hủ đề 7dào đó mà dgười khác eứ tưởng 77ằng họ fà chuyên 7ia.

Thứ 5ư: Điểm e3ương đồng a2ớn nhất b7ở họ là fhông màng dđến 2 chữ 2f“thể diện”.

Tôi eđi cùng fchùng Kỳ 7ào phòng dọp của 6ông ty. Tôi 56ào công 53y chưa được 7fao lâu, còn dbhưa đến 7đây lần ecào, từ 33a tôi đã 7hấy Lâm 6iểu Hân e1à tổ trưởng f9a đang ngồi 9ên trong. 94 © DiendanLeQuyDon.comâm Tiểu 32ân cười aới tôi, fbôi đem đống 7đồ để 2ở góc phòng, 66hùng Kỳ dùng mấy 25ếp cố edỏ ra lịch 3ự nhường fahỗ cho nhau.

Nhường e4hịn là f4hói quen 5ao đẹp 4ủa người 26rung Quốc fừ thời 0ổ đại, 8eếu trong 9hòng có 6810 người ehưng có bới 11 cái dhế, thế bào mọi 4fgười cũng 65hường nhau 25hán chê.

Lâm 7iểu Hân féo cái ghế 6ên cạnh 2dình ra, tôi 8fgồi cạnh, 9dỏi nhỏ abiểu Hân: 65“Chị Tiểu eeân, hôm eeay mình đến cđây chủ 7ếu là làm 4ì?”

Lâm 3iểu Hân 01rả lời 51ôi: “Chủ 2ếu là quyết cđịnh chương b5rình chi diết cho c6uổi chiều”.

Một 22gười trung ciên phát 0iểu, ông 76a nói một a4ràng những 7ời rỗng 38uếch, chốc d6hốc lại 32hìn người 4đàn ông 4ỡ hơn 50, afóc hoa râm 93đang ngồi 2ên cạnh, 3ó lúc lại 26ỏi: “Chủ c5ịch Lâm, 9aông thấy 69ó đúng bfhông?”

Tôi c2ỗng nhớ 93a đã từng 9ặp người 9bđàn ông 7dày. Lần 1hứ hai tôi dặp Lâm 5diểu Hân 98à khi cô bấy đi cùng b6gười này, daẽ nào ông 65a chính là 39hủ tịch 36ủa công e5y?

Người 1đàn ông 7crung niên 0uối cùng 8fũng đi vào ahủ đề: 4c“Chúng 5a đã mời 2ất nhiều 3hà báo tới 0dhỏng vấn a0đưa tin 6fề hoạt 59động này, 8òn mời dgôi sao Phùng bỳ đến 9để tạo 4ho chương 1rình thêm 24ấp dẫn”.

Lâm 8iểu Hân 0uay sang hỏi a1ổ trưởng ca: “Anh 3hụ trách 5iệc bố 75rí những 7gười hâm 6ộ, vậy 35đã chuẩn 9ị xong cả 4hưa?”

Tổ 3rưởng Sa 5đáp: “Tôi cđã phân 87ông người 6ồi, nhưng 1ẫn hơi 4ít, trưa 39ôi sẽ thuê 39hêm một dố người bhác nữa”.

Thuê b1à? Như vậy 62à phải 2rả tiền? bôi vội 0dỏi tổ 30rưởng Sa: 30“Tổ trưởng da, anh thuê 6ao nhiêu 4iền một agười?”

Tổ 43rưởng nói: b“50 tệ 3ột người”.

50 35ệ? Nếu 1ôi giới 2hiệu cho bứ Mao, Tiểu afhuý và cả 8fẹ nữa 67ị chi sẽ 5à một 150 2ệ!

Tôi fỏi tổ e1rưởng Sa: b8“Em có 6hể giới 0hiệu mấy agười đến 3được không danh?”

Tổ 69trưởng 37đáp: “Vậy 7tốt quá, 05tôi đang 3cần tìm 21người”.

Tứ aMao và Tiểu fbThuý chắc e8không có 9vấn đề f4gì, chỉ f1không biết 9họ có cần 7mẹ tôi ckhông.

Tôi flại hỏi: 2e“Phụ nữ dtrên 50 có eđược không 3anh?”

“Hả?” 8bAnh ta chột afdạ.

Tôi 64vội chèo cchống ngay: 0“Thế mới 05chứng minh cđược thân 1thế của cPhùng Kỳ, 4đến bác 1950 tuổi 97còn hâm 14mộ! Hồi 3trước cũng 4acó một 7nữ minh etinh vớ 8được người 8hâm mộ a80 tuổi 3nên quảng ddcáo mãi 0đấy phải ckhông ạ?”

Anh d5ta do dự e5một lát 0cuối cùng a6cũng đồng 8fý: “Thôi afđược!”

Tôi 0bsung sướng dngây ngất, 2đơn giản 9vậy đã fcó một 3150 tệ rồi.

Ngay 7elập tức 8tôi chuồn 9ra ngoài 92gọi điện c2thoại, Tứ 2Mao và mọi 7fngười đều d2mừng lắm.

Lúc 7tôi quay dlại phòng 77họp, người 05đàn ông 5trung niên 6vẫn đang 79thao thao 47bất tuyệt, dphát biểu dtrong hội enghị ở 97Trung Quốc d0giống như dphim Hàn a1Quốc vậy, ethêm vào 0hàng loạt 0chi tiết 2khác mà 5vẫn không 30hề ảnh 9hưởng đến etổng thể 9nộ