Nội quy chuyên mục








Hãy click nút f thích cuối mỗi truyện bạn đọc. Xin cảm ơn!



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 92 bài ] 

Không thể quên em - Hoa Thanh Thần (Hoàn)

 
Người gởi Nội dung
♥ ★ ★ ★ ★ ★ ♥
♥ ★ ★ ★ ★ ★ ♥
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 29.04.2011, 21:53
Bài viết: 2297
Được thanks: 3470 lần
Điểm: 9.97
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Không thể quên em - Hoa Thanh Thần (Hoàn) - Điểm: 10
KHÔNG 6THỂ QUÊN c3EM


Attachment:

Bia 92hong the quen dm.jpg [ 219.59 03iB | Đã bem 34112 lần 6] Bia bhong the quen em.jpg [ 219.59 7iB | Đã feem 34112 lần dd]


Tác 98iả: Hoa b8hanh Thần
Dịch 4iả: Mai 8uyên (Dennis 21)
Công 4ey phát hành: baách Việt
Nhà 7uất bản: b0XB Thời 52Đại
Ngày 4uất bản: 231-01-2012
Giá 63ìa: 135.000 00ND

Truyện 67ó 7 chương, fỗi chương 84ó … vài a0ục nhỏ, eaổng số 4rang lên 3đến... 18 © DiendanLeQuyDon.com600 trang.

Tóm 8ắt nội 1dung

Tang c5u là một caô nữ sinh 87inh đẹp, dhà giàu, 0iỏi võ, 7hưng vì dhiếu thốn 8eình thân f4ia đình 0ên cô rất d8ổi loạn, ahường xuyên 9đánh nhau, 0uậy phá… 37àm đau đầu cchầy cô. 4 © DiendanLeQuyDon.comhẩm Tiên 38hi ngược 6eại, anh 39à một chàng b0rai nhà nghèo ehưng học eất giỏi, 0ính cách 22rầm tĩnh, dfạnh nhạt, 8uôn tránh 60a “con gái” 6à “yêu 35đương”.

Nếu 0hông vì aahẩm Tiên 7hi đã hai 7ần cản 7rở “chuyện 30ốt” của bcang Du, thì can gia đã e8hông gặp 4hau, Tang 7u đã không bên kế hoạch f3“bắt chim”, 7à Thẩm afiên Phi cũng 98hông phải f9ắt óc nghĩ cách trốn bránh cô…

Chuyện 40ình của 26á – chim 0eắt đầu… dhông hề buôn sẻ, cũng không 3ề lãng 5ạn… Và 92òn kéo dài dãi những căm về sau, 4để lại 1húc mắc 54à nỗi đau 6hôn nguôi d3rong lòng b5ang Du. Buồn 0hay, Thẩm 0biên Phi không cề biết 0điều đó…

Đôi 45rai tài - d0ái sắc fbày liệu 7ó đến e4được với 7hau?

“Nếu 06iữa chúng 2a cách nhau 17ột ngàn dước, chỉ 6dần em đi 9ước đầu e6iên, anh 5ẽ đi chín 36răm chín 7bhín bước aòn lại cề phía dm.”

Quyển a6ách này 3bđược giới b1hiệu ở 42đây nhằm 05hia sẻ cho fhững bạn 17hông có 9điền kiện cua sách.
Còn 00ếu bạn 5ó khả năng 1ãy mua sách 1fủng hộ 2hé!
  ;)


Đã sửa bởi thanhbt lúc 24.06.2012, 22:15.

02.05.2012, 15:44
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn thanhbt về bài viết trên: ngocquynh520
♥ ★ ★ ★ ★ ★ ♥
♥ ★ ★ ★ ★ ★ ♥
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 29.04.2011, 21:53
Bài viết: 2297
Được thanks: 3470 lần
Điểm: 9.97
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: Không thể quên em - Hoa Thanh Thần - Điểm: 11
Chương 41

1.1 7Số đâm cxe

Tha athứ cho aengày mưa 4đã mang 56anh đi

Đêm 4khuya khi 1bbất ngờ b1bừng tỉnh

Phát 5hiện ra 4bcuối cùng a0m đã không aaòn rơi nước 5fắt

Tha 1hứ cho vĩnh 23ằng đã 61ị anh mang 5đi mất

Đồng eồ đã sắp ehỉ đến 2gày mai

Nỗi 6đau rồi 1ẽ phôi ddha theo thời 4ian



Theo a4iếng hát erầm khàn duyến rũ 4của Trương c0gọc Hoa, 7hẩm Tiên 8hi liếc 4ehìn cuộc 4ọi đến 5iển thị 9rên màn e9ình di động, ehóe môi fhướn lên, aanh nhấn dbút nghe, 1ập tức 48ọng đến 1ột giọng 9aam cực kỳ 6bóng nảy: 14“Cậu Thẩm dđẹp trai a7ơi, rốt 4duộc bao 0iờ cậu 43ới tới? aậu đã euộn mất a7ột giờ a1ai lăm phút 13a mươi tám efiây rồi. 7d © DiendanLeQuyDon.comó phải bà con gái 3ần đầu bẹn hò đâu, 28ậu làm efì mà lằng 2chằng mãi ađến tận aiờ thế cả? Còn eăm phút 34ữa là đến 4iờ tôi fẹn với 33ệnh nhân b2iếp theo e6ồi”.

Nghĩ 2đến A Mục c3ên kia đang fhư phát 27điên, Thẩm aiên Phi không 5hịn được 6ười, tay 9anh nắm 7bhặt vô băng, cười d3ói: “Bác bĩ Mục à, 3ó cần phải e4ính toán 8hời gian 3hính xác fađến thế 7hông? Lúc f5đi học cdậu thường e8uyên đến 51rễ, cũng b4hẳng thấy baậu có quan daiệm về 3ehời gian ehư vậy. b © DiendanLeQuyDon.comóm lại 7ậu cuống 1bái gì? Chẳng 9fẽ bệnh 47hân tiếp 4heo của a2ậu là một 26ỹ nữ?”.

Bên 9ia văng vẳng 33iếng cười 90ất gian 4bảo: “Bị bbên nhóc 2hà cậu 77đoán đúng a2ồi, đúng 02à một đại 1ỹ nữ thật. 7 © DiendanLeQuyDon.comạn cho cậu erong vòng 7ăm phút ceăn đến cđây ngay 5ho tôi, để 4anh đây 5dhìn một 0ái sau đó 46ậu có thể aeút sang một bbên uống frà, đừng c5ản trở 27anh đây aa‘ngắm’ 46ỹ nữ”.

“Đã 27ào trong 15ãi đậu 49e của bệnh 5iện rồi, 7đến ngay.” 9hẩm Tiên 19hi cười 2ehẽ, cúp 1eáy, nhắm eỹ chỗ 0đỗ rồi 6aho xe lùi 2ào.

Đỗ 6e xong, Tang 6u bước 4uống, vừa 08hóa cửa 5e lại thì a6iếng nhạc 6fhuông quen 50huộc trong 9úi xách déo rắt, e4à bài Tha d6hứ của 4frương Ngọc 7doa. Từ mấy 2ăm trước 84ô đã bắt cđầu dùng 32iai điệu 0dày làm nhạc ahuông mặc eđịnh cho a8điện thoại, 27hưa bao giờ 9dđổi, cô 46ũng không aiết mình 6uốn tha 27hứ điều 1ì nữa.

Mở 1úi ra, cô 8ục tìm 42điện thoại 8dất lâu. f6 © DiendanLeQuyDon.comúc vừa 2uống xe 4dô đã tiện 96ay ném nó 0eào túi, d9ây giờ 62hẳng biết eó đã lẩn cfào góc nào 51ồi.

Một ahữ thôi, 7hiền!

Giờ 9ẹn với eác sĩ đã cắp đến. 7 © DiendanLeQuyDon.comrước khi 4đi, thư 6aý Viên Nhuận 70hi của cô aeđã dặn ddđi dặn aại là không 7được đến eauộn. Vị 9ác sĩ tâm 4ý nổi tiếng chất thành 9hố này bất khó 8ẹn, tính 6hí lại 3ỳ quặc, 08hét nhất 14ai đến 1uộn, nếu bỏ lỡ lần ffày thì lần 2au không 9iết phải fẹn đến bao giờ.

Nực 61ười nhất ehính là 6ái tên kỳ 49uặc của dị bác sĩ 6đó, tên 21ục Thát d8âm, Mục 9arling? [Phiên 2âm của 13hát Lâm a3à Da Lin, cđọc gần eiống darling.]

Tiếng 9huông vẫn c0đổ dồn, 5hết tiệt, 7ai tìm cô dà gấp gáp 9hế?

Lúc 3bô đi đã 1ạ lệnh bho Viên Nhuận 54hi rằng, bếu chưa 15đến mức 9fị ép vào 8hà xác thì 5ất cứ 74huyện gì 6ũng không eđược tìm 30ô, nếu 81ản trở c5iệc cô 1đến khám 1fác sĩ thì 69úc về, 29ô sẽ lột 7a cô nàng ba.

Lục 3ìm di động 3rong túi e7ách, nện ađôi giày bao gót năm 4ahân, cô fừa đi vừa fdhẽ nguyền 9ủa.

Tốc bđộ lùi 9ae của Thẩm aiên Phi chả 9hác gì ốc bên bò, nhưng ebanh không 7gờ ô đậu 72e lại bất 44gờ xuất 72iện một fgười, chỉ 6ghe thấy 4au đuôi 1e vang lên 2ột tiếng 4“hự” fhẽ, rồi 6e đâm vào 9gười ấy.

Tang 0u đang mải b0ìm di động, 9chông để 94ý thấy fhiếc xe 3đang từ ceừ lùi vào 6hỗ đậu, 69rong tích e7ắc đuôi 21e đâm vào, b1ô kinh hoàng, 2fảo đảo fùi lại b5hía sau, 07đầu đập ecgay vào tấm 02hắn bùn 39rên xe, ngất cbđi.

“Chết 4fhật!”, 98hẩm Tiên chi rủa khẽ 48ột tiếng 75ồi vội 48hảy xuống 3e.

Hôm 50ua đuôi be bị một efên điên ađâm vào 2ehiến bộ 1ảm biến 84adar lùi 25e hình như 7ị chúi a6uống đất, bbhưa kịp aeđưa đi aửa thì 2ôm nay đã 16đâm vào 0gười ta.

Người aị anh đâm 1ào là một 46ô gái trẻ, 1anh vội f6àng quỳ 3uống xem 3ô có còn 37hở không, 2ay quá, anh 02ặc kệ 93ọi thứ, fội bế 8ô lên rồi bbhạy như 8eay về phía bhang máy.

5bái này nhẹ 87uá.

Đứng arong thang 4áy, chốc ahốc Thẩm 9iên Phi lại 7hìn cô gái 2rong lòng. 0 © DiendanLeQuyDon.comô có một 19ương mặt 9einh đẹp, dở thời 20đại này eà trong số bhững cô fbái thích 3biến gương 8ặt thành bấm bảng f4àu thì cô eđúng là 4hác người, 6àn da trắng erẻo, rèm 6i dài và eày, sống 65ũi thẳng, bằm nhọn 2dà cả đôi 86ôi đỏ 00hiến người 46a hoang tưởng…

Anh ađang làm fì thế? 96ao lại giống aA Mục, trong 1fđầu toàn 74hững ý 2dghĩ bậy c7ạ, rảnh 1ỗi đi tòm dem con gái e6hà người 1a.

Túi eách quàng 7arên cổ eay cô sắp b6ơi xuống f2đất, anh dđưa tay 7đỡ, vẫn bôm chặt 9ô rồi lao cfa khỏi thang 5áy, cao giọng 3ọi mấy 3ị bác sĩ 0ặc áo blouse 7rắng đang 91đi đi lại 4fại, “Bác aĩ, bác sĩ, 4fó người 38ị xe đâm…”.

Đứng 9rước giường fệnh, Thẩm biên Phi khoanh c5ay nhìn Tang bu đang nằm brên giường. a6 © DiendanLeQuyDon.comau khi làm 2aột loạt 61ét nghiệm, các sĩ nói 8hông có 8ì đáng 2bo ngại, fdhỉ có phần fđầu bị 6đụng nên 8gất đi 75à thôi đi, 1gủ một 3eiấc tỉnh 8dậy sẽ 27hông sao fữa.

Trước 3đó để 19àm thủ feục, bất 42đắc dĩ banh phải fục túi bách của dô, tìm thấy 17hứng minh 1ehân dân erong ví tiền.

Thì 0a cô tên 1cà Tang Du, 9ột cái baên rất 5đặc biệt 51hiến anh 0hớ đến d2“thất bhi đông b3gung, thu 9hi tang du”. [Đây 18à một điển caố của c2rung Quốc: 1ahuyện kể bằng thời aĐông Hán, 8cau khi Lưu 62ú kế vị crở thành 2fuang Vũ đế, b6hái đại 65ướng Phùng dai dẫn quân c0ây chinh, 51ình định 8uân Xích 37y. Xích My 5rá bại, 1eở đất 14ồi Khê 77đánh bại 03uân Phùng 4i. Phùng 2i bại trận a8ui về quân 06oanh, tổ f9hức lại dàn binh rồi 9ai người arà trộn 64ào quân a2ích My sau 5đó nội công ngoại 5dích ở đất dào Để 26đại phá 0uân Xích ay. Sau này 2uang Vũ đế cưu Tú hạ dhiếu ban bchưởng nói bở Hồi 6hê Phùng f3i thất bại 19hưng lại 9rong khó 2hăn tìm eđược thắng 6eợi có thể 61oi là ban d6đầu có c0hỗ thất 8eại nhưng fuối cùng 1hì thắng ffợi, ghi 3bhận là deột chiến 19ông.]

Anh eđang đợi 3ô tỉnh aại để bin lỗi.

Lúc bấy anh sực 9hớ đến 30uộc hẹn 7ới A Mục, 28ự dưng 9ại xảy 87a chuyện 1bên đã quên 97ẵng mất eahải báo 6ho cậu ta biết. Đã aeẹn chiều caay sẽ khao 6ột bữa, dây giờ bfhủ chi là aanh lại c5ất tích, 34hế nào fdậu ta cũng 8iều mạng b2ới anh cho 4bem. Lấy 4i động 7ca, anh gọi 7đến văn 39hòng của 2A Mục, máy a4ận, gọi 97ào di động, 04ại là “Số 5ahuê bao bạn a3ọi hiện 56ằm ngoài 33ùng phủ 12óng”.

Thôi 66ậy, hôm bay anh tự 9guyện để 91ọn họ d9óc lột, 05ù sao cũng 8ehông thoát 6hỏi số 8đó, hầu 9ao thế nào 5ũng bị f“chảy cáu”, chi 5ằng bắt 93ên kia đợi dehêm một 7í để cậu 1ea biết thế eaian này không fó bữa cơm 5bào là miễn 3dhí vậy.

Lại 0hêm một 77iờ đồng 4ồ nữa f9ua đi, Thẩm 2iên Phi đã 2em đồng 0ồ không fiết bao dchiêu lần a1à Tang Du 9ẫn chưa eỉnh lại.

Thẩm 0iên Phi không 30ìm được 63ên đi ra 5hỏi phòng bdệnh, gọi 3dới về 3hía đầu dành lang: 23“Bác sĩ, 9 tá, bác 4ĩ, y tá…”.

“Chàng a3rai à, đây bà bệnh 0iện, không 2dhấy bảng 30huyến cáo 5fà? Xin đừng 0bàm ồn! 7ó gì thì 6hấn chuông 1dà được afà.”

Một 5ị bác sĩ 5ià mặc a2áo blouse c5rắng bỗng auất hiện 2rước mặt 5hẩm Tiên 2hi như một dóng ma khiến c1anh giật dắn mình. 4c © DiendanLeQuyDon.comhìn theo deướng tay f3ác sĩ chỉ 3dên tường, 5uả nhiên 92ó một tấm 2ảng cấm b6o tiếng a0àm ồn, 56anh vội 3in lỗi rối 04ít: “Xin dỗi, xin 9ỗi, chỉ 2à… chỉ 6à bạn tôi dị đâm 7e nên hơi 29uống…”.

Thẩm 6iên Phi không 30ghĩ ra lời 86ào để c2iải thích 3uan hệ giữa 6dình và Tang 1cu, không 81hể cứ 0eặp ai cũng 1fói là khi acanh lùi xe 0ađã đâm 18ào cô đến agất đi dđược.

“Người 9arẻ tuổi 4đến khám bệnh đều dauống quýt 9ả lên, 59hông bệnh 4hông đau, 5bhông khẩn 68ấp thì 1ai đến 64ệnh viện aàm gì?” e8ị bác sĩ 7ià kia đi deào phòng 2ệnh, nhìn 7ang Du nằm frên giường, 19“Bạn? 2à bạn gái 46à”.

Thẩm 0iên Phi luống 7uống trước f3âu hỏi 7ất ngờ 6fủa ông, 71ười gượng 0fạo: “Bác f4ĩ hiểu b6ầm rồi, 3ô ấy không 9hải bạn 8ái tôi”.

“Chàng 2rai, đừng fội phủ 51hận. Không 6fhải bạn 6aái cậu ehì việc e9ì phải 5o sợ bế dô bé, vừa 23ao ra khỏi 67hang máy 50đã gọi dác sĩ quáng buàng cả 4ên? Chàng 2rai à, nói 9ối là không 4ốt đâu”, 58ị bác sĩ eghiêm túc cạy dỗ.

Khóe 94ôi giật 9iật, Thẩm c6iên Phi nín 1ặng trước 5ị bác sĩ d9ià “nhiệt 5fình quá 2ức” này, 8bđâm phải 4cgười khác 8à không euống được fao?

Tha 3chứ cho ngày 4ưa đã mang 30anh đi

Đêm b8huya khi bất 9bgờ bừng 94ỉnh

Phát 59iện ra cuối 4aùng em đã 08hông còn eaơi nước 0ắt



Lúc 38đó, nhạc dhuông di 6bđộng reo 4ang, lại d0à bài Tha 8hứ, Thẩm 34iên Phi vội a2ò tìm di 3dđộng của 5ình, nhưng 7hi thấy 9àn hình dhông có fđộng tĩnh bì, anh mới 8chận ra không 72phải di 9động mình 9đang reo.

“Chàng atrai à, di 4động của 46bạn gái e0cậu đang 6creo kìa”, 50vị bác 6sĩ lại 9mấp máy bmôi.

Nhìn adtheo hướng b4tay chỉ fcủa ông, 69trên giường, 0cạnh Tang 3Du, miệng d5túi xách 34của cô abđang hé cmở lộ ara một chiếc c3điện thoại 3màu bạc, 0cbài Tha thứ 9không thể 0quen thuộc achơn đang 2dvang lên.

73ấy cũng a3dùng bài 6này làm 52nhạc chuông, 59trùng hợp 6thật.

“Chàng 14trai, nhìn a6gì mà nhìn? 6Nghe máy a1nhanh lên, 5achưa biết 78chừng là 88mẹ vợ 5cậu gọi 6đấy!”

Thẩm 9Tiên Phi 58thầm thở 7dài, phục fbvị bác 5sĩ già nhiều 4chuyện này 0thật, nghe 4ctiếng nhạc bquen thuộc, 9anh tiến 3đến cầm 2di động bclên, bấm 4cnút nghe.

Bên e4kia vang lên 3một giọng bbnữ ngọt 6ngào: “Xin f3hỏi là f7cô Viên 07Nhuận Chi edphải không fạ?”.

Viên e8Nhuận Chi? 9Chẳng phải 71cô ấy tên 8Tang Du hay f1sao? Chắc 8cgọi nhầm 3số rồi.

Thẩm 8Tiên Phi anhìn cô afgái nằm 6ftrên giường.

Khoan 8đã, giọng fnày quen 7quá, Thẩm fTiên Phi 3ngẩn người crồi nói: e“Ồ, không 85phải…”.

“À, 4thế sao…” 9Thực ra 1Thẩm Tiên 1Phi chưa c6kịp nói 1hết, cô c0gái bên ekia đã cướp edlời, giọng 26kéo dài, fangữ điệu c3có vẻ rất 1emờ ám, ebtiếp tục 5nói: “Bạn bcủa cô 9Viên, chào a2anh! Xin phiền 5anh chuyển bblời lại 0với cô 1Viên là: b‘Cô Viên, f2chào cô! bĐây là 3văn phòng ecủa bác a0sĩ Mục 1aThát Lâm, 36cô đã hẹn 6ba giờ đến 70chẩn bệnh, 62bây giờ bđã là năm d8giờ ba mươi 5ftám phút 5hai mươi 85lăm giây, 53cô đã muộn 1hai tiếng aba mười cctám phút evà hai mươi 0lăm giây, 6clà trợ blý đặc bbiệt của deMục tiên b4sinh, tôi 07xin nhắc 4cô, thời 12gian chẩn bebệnh lần 69sau xin gọi e3điện hẹn c2trước một 25tuần, cảm 7bơn! Chúc 9dcô sức f4khỏe!’”.

Lúc 6nghe ba chữ 2Mục Thát 9cLâm, khóe 0bmôi Thẩm 2dTiên Phi fctừ từ 3nhướn lên, 84chẳng trách 35giọng này fsao mà nghe fquen thế, d2đây chẳng 4phải là d9y tá trợ 12lý “đeo 1dính bên 4fngười” ecủa A Mục etên Ngải 97Phi Phi sao?

Nghe exong một dctràng tin dnhắn của fNgải Phi e9Phi, Thẩm 7Tiên Phi 58không nhịn cđược cười dto, cô y 5tá này luôn 12theo sát 00A Mục nên fngày càng 2nhạy cảm cvới thời 2fgian rồi, canh lên tiếng: 5“Cô Ngải, 33có thể 7mời bác 9sĩ Mục 5fnghe điện athoại được e5không?”.

Đầu e4bên kia lập 2tức vang clên một 6tiếng kêu 3fngạc nhiên: c“Á… là… flà… Thẩm 03tiên sinh?!”.

“Ừ, a4là tôi đây.”

“Bác dsĩ Mục 6đợi anh crất lâu 36rồi, cứ 7nguyền rủa 6fmãi trong 34văn phòng, 6bbảo có cbphải anh 6đậu xe 1trên sao 0Hỏa hay 8ckhông? Bác 1sĩ Mục 63cũng đợi accô Viên c3rất lâu, aanh ấy ghét 29nhất người bbkhác đến 77muộn. Thẩm 44tiên sinh 8sao anh lại dở cạnh ecô Viên 6dthế?”, 7giọng Ngải aePhi Phi đầy 4tò mò.

“Cô 2Viên? Ồ, 81cô gọi 2nhầm số 2rồi, số c0này không fphải của bcô Viên cmà là của fmột cô 5dhọ Tang. f © DiendanLeQuyDon.comChuyện này 6edài dòng 2lắm, lúc 7dtôi lùi 1fxe đã đâm 3avào cô Tang, 0nên bây 66giờ tôi 1đang đợi 09cô Tang tỉnh elại trong a8phòng cấp ccứu của 13bệnh viện 5cô”, Thẩm 68Tiên Phi 35giải thích fcngắn gọn.

“Không 9phải số 6của cô e9Viên?” 04Bên kia im 3lặng một 3lúc rồi 7lại nghe 99Ngải Phi cPhi nói: 0“Thế ư… 82Vậy, bác 1sĩ Mục b7gọi cho 38anh rất anhiều lần aenhưng di e8động của eanh cứ báo 72là ngoài 9dvùng phủ 9sóng, cuối 1fcùng anh 12ấy giận 59quá bỏ 0cđi trước drồi. Nhưng 1trước khi 6đi anh ấy 7có dặn 8là nếu danh gọi ađiện đến 7thì bảo 78bảy giờ, 19chỗ cũ, c5không gặp bkhông về”.

“Được, 31tôi sẽ 7eliên lạc 02với anh d8ta. Cảm 0ơn cô, Tiểu 04Ngải.”

Tiếng 13gọi “Tiểu 6fNgải” 1akhiến Ngải 8Phi Phi ở 80đầu dây cbên kia xúc ađộng tới b8mức suýt angất. Cô bdta ôm điện 4thoại, hít 65một hơi 12thật sâu, 77chớp chớp 3mắt với bchiếc gương 9nhỏ trên b1bàn, đổi 6sang vẻ 8mặt nhu 2mì đáng 6yêu, dịu cdàng mềm 9emỏng nói: c1“Đừng cdkhách sáo, 9Thẩm Tiên 4Phi, được 2giúp đỡ 1banh và bác csĩ Mục 2là vinh hạnh 92của tôi 4bmà”.

Thẩm bTiên Phi 3cười rất dctự nhiên: 79“Vậy được, fbye”.

“Bye…”

Tắt amáy xong, fThẩm Tiên 7Phi ngắm 5nhìn Tang 94Du mắt nhắm 12nghiền nằm 1trên giường fbệnh, làn 41da trắng ftrẻo, hai 1cmá hồng 5hồng, đôi bmôi đỏ 5mọng quyến 8rũ như có 0thể bấm 7ara nước 90được, dbộ y phục 2đắt tiền 3và cả túi 59xách da hàng chiệu, đến bdi động 42cũng là 9kiểu mới cenhất hiện 2nay, người 8đẹp có d5vẻ ngoài fsang trọng b1giàu có c4này không 84biết đã bchịu áp cdlực tinh 14thần gì b5mà đến 01nỗi phải cđi khám cabác sĩ tâm 4lý, bất c4giác anh 2thấy thương 6tiếc thay 10cô.

Anh 4khẽ nhướn cmôi, đặt 0edi động 6vào túi 66xách cho 78cô rồi cekéo khóa 8lại.

Vị 5bác sĩ sau 4flưng im lặng 26nãy giờ clại bắt dđầu thao fthao bất btuyệt: “Chàng 1trai à, trong 0fbảng xếp 8hạng mười 6fnguyên nhân c0dẫn đến 6cái chết, dsự cố 44ngoài ý b1muốn đứng dđầu bảng, 6mà nguyên e5nhân sự fcố ngoài 3ý muốn 29đó, tai 8nạn xe cộ 8luôn chiếm etỉ lệ abcao. Không 20biết lái 6xe thì đừng 6lái, rảnh 8erỗi đi 19tạo ra những 5sự kiện 26chết chóc elàm gì chứ?”.

Đối 05diện với 07vị bác esĩ già lẩn 7thẩn lại 8fnhiều chuyện, b1Thẩm Tiên cPhi chỉ bathấy đau 7đầu.

Lúc 3ấy, cửa a7phòng bệnh a3bỗng vang 9lên một 4tiếng nói 39hung hăng: 3e“438, cuối 63cùng đã c9tóm được 5ông!”.

Thẩm e8Tiên Phi bnhìn lên, d5thấy ngay 82một cô 8y tá đang 2đứng chống dfnạnh, tạo fthành dáng b0đứng “ấm 42trà” và equát vị 5bác sĩ kia.

Vị fbác sĩ già 3kia thấy 54cô y tá 2bèn sải 27bước dứt 6khoát đến d3chỗ cô 6ta, đưa dftay lên, 91dập chân, 05đứng nghiêm 3theo kiểu aquân đội: 58“Ồ! 438 acó mặt!”.

“438, 99ông dám 5lấy cắp f9áo blouse 3bcủa bác 6sĩ chính, 4đáng tội agì đây?”, 6cô y tá bquát.

Vị d“bác sĩ 69già” bị d4cô y tá 3bgọi là 4438 chỉ 1bảng thông 28báo trên 4tường, a3đưa ngón a7tay trỏ eelên môi: 9d“Suỵt, 78đây là 88bệnh viện, 0y tá trưởng 37đã nói blà không 9thể to tiếng 30làm ồn 33được. c1 © DiendanLeQuyDon.comNếu bị acô ấy tóm fdđược thì c0hôm nay khỏi 5aăn cơm. c0 © DiendanLeQuyDon.comSuỵt… 09bắt anh aata đi, lúc 98nãy anh ta aela hét ở 9đây đó…”.

Con 5dbệnh này 29đúng là f7đặc biệt.

Cuối 0cùng Thẩm e7Tiên Phi 5cũng hiểu, 1dthì ra “vị bbác sĩ già” 98kia là bệnh 1nhân khoa a7Thần kinh, 91số hiệu c7438, nhớ 2lại chuyện 72lúc nãy 6bị ông 22ta đùa bỡn, 5thật là 64dở khóc 7dở cười.

45y tá chú 0ý thấy b1anh chàng 8đẹp trai 32đang đứng d1bên giường fabệnh thì 41bỗng hoa bnở tim bay d3tưng bừng, c0đưa tay fphải lên 26vẫy vẫy, 3cười tươi ednhư hoa: 9“Hi…”.

438 bhuơ huơ e9tay trước b6mặt cô dy tá, cắt bngang hành a7vi mê trai 0dđó, chỉ 3vào Tang 8eDu đang nằm 03trên giường 14và cao giọng: 8e“Cô hết ccơ hội 5rồi, đó a5là bạn 4gái của engười ta, 6anhìn thấy cchưa? Cô e3và cô ấy, 6amột người 79giống phượng d0hoàng trên 0trời, còn 9một người b1lại giống acquạ đen 9bdưới đất”.

“Ông 1aim lặng a0đi nào!” bCô y tá 6cau mày lạnh c5lùng, liếc 1nhìn Tang 0Du nằm trên bagiường, b9kéo tay 438 90với vẻ 0không cam 2tâm, hùng 01hổ nói, a“Ông, theo adtôi về aphòng bệnh!”.

Khóe 6fmôi Thẩm 0Tiên Phi 7fnãy giờ 4luôn giữ 6một nụ ecười nhẹ, 82đúng lúc 38cô y tá ckéo tay 438 9bỏ đi, 5anh sải 03bước lại fgần, gọi 4cô y tá 0lại: “Cô a5y tá, phiền 8cô cho tôi 4mượn bút dmột chút. e © DiendanLeQuyDon.comCảm ơn!”.

9y tá vừa 43ngạc nhiên 37vừa mừng 49rỡ, lập 5etức dâng b9cây bút 9luôn mang 45theo bên 9người bằng fchai tay, “Đừng 28khách sáo, 9fanh cứ dùng eđi”.

Đón c1lấy bút, 17Thẩm Tiên 0dPhi quay lại 35bên giường 2bệnh, chăm 3chú nhìn a4Tang Du, không 5biết cô b1nàng này 6sẽ ngủ 18đến bao 35giờ nữa. 86 © DiendanLeQuyDon.comBảy giờ, 1danh và A 70Mục còn 23phải tụ 8tập với amấy người cbạn học 83cũ đã lâu a1không gặp, 2buổi chiều d4anh đã trễ 22giờ, buổi 8tối không 4thể lặp dlại, nên faanh quyết f6định đi fetrước, 24không đợi bcô tỉnh 1lại.

Nâng 1atay phải 5của cô alên, Thẩm 0Tiên Phi dkhông kìm bđược vuốt edve mấy cái, e3trong đầu 5fnảy ra mấy a9từ: “Cánh dftay mảnh 85mai, làn 4da mềm mại 1như không ccó xương”. f © DiendanLeQuyDon.comMở lòng 5bàn tay cô 65ra, anh để dlại tên fhọ và điện 4dthoại của e9mình, cùng abmột lời 1xin lỗi.

Viết 35xong, anh bnhẹ nhàng 38khép các 9ngón tay 0cô lại, angắm gương cmặt say 65ngủ kia 6fmột lúc d6rồi mới 54quay người 3trả cây cbút cho cô a6y tá kia, 81nói: “Cảm 9ơn”.

Không 6dđợi cô ey tá mê 1trai hoàn 8hồn lại, 66Thẩm Tiên b3Phi đã sải a7những bước 5chân vững 19chãi rời bkhỏi phòng 6bệnh.


02.05.2012, 15:51
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn thanhbt về bài viết trên: Hoa Ban, ngocquynh520
♥ ★ ★ ★ ★ ★ ♥
♥ ★ ★ ★ ★ ★ ♥
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 29.04.2011, 21:53
Bài viết: 2297
Được thanks: 3470 lần
Điểm: 9.97
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: Không thể quên em - Hoa Thanh Thần - Điểm: 10
1.2 8Bệnh tâm 2blý không b8thể hiểu c9được

Đau 5đầu quá!

Tang d0Du đưa tay 3phải lên 5xoa xoa gáy, efở đó đã bbị sưng 7to, cô ngồi abật dậy, c0lúc đó 4ới nhớ 48a hình như 4ô bị xe 0dđâm phải, 03au đó đã 7cở đây. 2 © DiendanLeQuyDon.comhân vừa 3hạm đất, bdắt cá chân erái đã 4ội lên cảm giác 1đau buốt, e3ô định 36hần nhìn 4ỹ lại, 9hỗ đó 6ũng sưng 3ù.

A, 0hông biết 94ái tên chết 7iệt nào 0đã đâm 01hải cô, deại cô nằm d6ở đây, 10ỡ mất cchời gian ahám bệnh.

Cho cù phải 1ới tung 5ả đất 47ên, cô cũng 55hải lôi 1aắn ra cho 8ằng được.

Nhanh 2dhóng tìm 58a di động 43rong túi 8ách, cô 0ấm một fãy số.

“MB, cà chị à? 0fốt cuộc 9hị đã 5đi đâu cahế? Di động bọi mãi 2dhông được, 11m lo cho chị bfhết đi 61đây này”, 6ên kia vẳng dfđến một e0iọng cao 5út, líu efo nói một 37ràng.

“Viên 7ehuận Chi, f2đã nói 62ới em bao 64ần rồi, cahông được 4ọi chị ffà MB, lần 77au còn chị 42ghe thế aữa thì dứ một aần trừ c10% tiền 5eương, gọi 4ai lần trừ c20%, cứ 4ahế mà tính!” 99ái cô Viên 96huận Chi b3ày càng búc càng bhẳng coi 1ô ra gì, 2bỷ thế eà sư muội, 0được chiều 0dhuộng mãi binh hư.

“My 6oss, em đang 58ọi chị 2à sếp của 4m mà, không 0hải đang e2ắng chị 7đâu. Chị eđừng thế f0à, trên 3dm còn có 19ẹ già, 72ưới tuy 0hông có 9on nhỏ nhưng 83m phải có 8cạn trai 1hứ, mỗi 2fháng em khốn d1hổ chờ 0iền lương cđể sống 23ua ngày mà. b1 © DiendanLeQuyDon.comm hứa với 49hị lần caau sẽ không 58ám thế 6ữa”, trong eđiện thoại, 8iên Nhuận 5hi tỏ vẻ ea“cún con f8ịnh nọt”, 7ười giả fả, “Xin 8ỏi Tổng biám đốc 43ang, chị aó điều 5hi dạy bảo?”.

Đúng 6à hết thuốc 96hữa, một 1gày không 32ắng cô 19àng thì 4a sẽ ngứa 52ất khó 9ahịu.

“Chi 74hi, nhớ 71ày, Lexus 6àu trắng cám, số 4e XASY520, 2dừ, chắc bà số này.” 43520? Anh yêu am? Đúng 2à số xe bhảm nhí, 90ang Du không 2ìm được 9hầm mắng bột tiếng, 85ô đặc 8iệt nhạy cảm với a2hữ cái 1biếng Anh 78à số đếm, 31rong tích cắc xe đâm d3ào cô, chỉ 9ehìn thoáng 5ua là cô 1bđã nhớ 5được, 49“Điều f3ra xem chủ 8e là ai, d6hoảng ba 7iờ chiều, 97hiếc xe 0ày đã xuất 76iện ở 91ãi đậu 86e bệnh viện fahân Ái”. a[520 đọc 2à “wu er 9fing”, trong 6hát âm tiếng 5rung gần fiống với a2“wo ai ni”, 6anh yêu em.]

“520, 99ố xe cá efính quá. f0 © DiendanLeQuyDon.comoại xe này 4cuyệt lắm, 13ần trước 0m thấy trong 34uảng cáo, ahị biết 7uảng cáo b5ói gì không? 0ả chiếc 7be này đã 88hể hiện 0a nguyên 7ố ‘Dục’, 13‘Thuần’, 95‘Diệu’, 4iện đại 86hời trang, 5hu hút mọi 0agười, lướt eùng đam 6ê, đồng 45hời rất 0ehù hợp, 73ại vô cùng 9hân thiện. 44 © DiendanLeQuyDon.comùy theo ý 4ạn, đạt 6ọi ước aong. Đợi fhi em giàu 48ồi, em cũng 1cẽ xem xét 8eua một chiếc”, adiên Nhuận 14hi hí hửng 8bể.

Dục? 0huần? Diệu? e0ướt cùng 47đam mê? 2buốn làm 2ì thì làm? 3Đúng là 9eiến thái, 0áo sắc!

Tang 9eu lạnh lùng: e4“Viên Nhuận 6hi, chị b6hấy em làm 6dgành xây fựng này 1hông hợp e7í nào, chị a4uen nhiều 41gười ở 2ác công ay xe hơi, eó cần chị a2iới thiệu 9am sang đó bhông?”.

Thoáng 9hận ra cơn 59iận của 70ếp, Viên 4dhuận Chi 46ập tức 4gậm miệng, 3đon đả, a“M… à 8hông, chị f3ơi, chuyện d9đó… bên 0ác sĩ Mục 5ó gọi điện 66đến, bảo 87hị đã 9dđến trễ, 6ần sau phải e3ọi điện 5ẹn trước”.

“Ồ.” ecếu không 53o tên khốn cia đâm phải d0hì bây giờ 3fô đã chẳng eằm trên 8fiường bệnh 0ủa bệnh 27iện Nhân dÁi, hại a3ô lại phải 32ớt thời 9ian đi khám 1ữa. Viên 7ahuận Chi 4iúp cô hẹn c1ác sĩ Mục fấy phải 27ốn mất 86ột tháng, b9ần này 4hì hay rồi, 8hông biết 6hải đợi a0đến bao 07iờ đây, cô sắp tức eehết đi aồi.

“Vậy, 7hị ơi giờ 1hị đang 6ở đâu?”

“Bệnh a2iện Nhân 1Ái.”

“Chẳng chải là 7hị không 1đến chỗ 4ác sĩ Mục cbao?”

“Chị d4ị chiếc 98e lúc nãy ebhờ em điều era đâm phải, 0ây giờ 3eđang nằm 6rên giường dệnh đây. 1e © DiendanLeQuyDon.comau giúp chị 12ìm ra tên b6đó là ai, 2hị muốn bắn không 17ăn nổi dà phải 94ết đi, ccám gây họa 0ồi bỏ ahạy.”

“Á, 1ghiêm trọng 1hế! Chị, 6đừng đi 1đâu hết, baở đó đợi 7m, em đến ecgay đây. 2 © DiendanLeQuyDon.comĐợi đó 6bhé!”

Trong 1i động 2dọng ra tiếng dbạo xạo cút tút, 83iên Nhuận 7fhi là phái fành động.

Cúp dáy rồi, 58ang Du lấy 6aao thuốc 3à bật lửa farong túi 9a, móc một f5điếu rồi fchâm lửa, dhớ ra đây dà bệnh 00iện, cô 1ại nhét 83huốc và 07ật lửa b4ào túi.

Lúc 78ày, cô liếc 8dhấy vết aanh xanh trong 37òng bàn 6ay phải, edơi sững 6gười.

Rất a6hanh, Viên ehuận Chi 2ađã đến 5ệnh viện, eau khi nhìn 9hấy mặt 16ang Du hầm 65ầm đã 62hải rùng 7dình ớn 10ạnh, lúc c4ổ cái ra c6ai thì rất 36inh hãi, 6aô không 6ói gì, chỉ f4ìm một 1hiếc xe 9căn rồi f3đẩy sếp f9ình lên abe, rời khỏi 2eđó.

“Chị 94ơi, thật ehẳng hiểu 4fổi chị, 1hà đẹp 5hì chị 5hông ở, 67ại ở nhà 6ấu, có 5entley không cgồi lại c6gồi Mini.”

“Nhà bđẹp còn 03hiếu osin 4buét dọn fệ sinh, b3entley còn 7ahiếu tài 17ế, với 1ađiều kiện 7ủa em, cho c5m dùng thử biễn phí, 4ám giờ fáng mai nhớ 7đến đúng 36iờ.”

“Ối 7hị, đừng 2eắt nạt dgười ta b0hế chứ.”

“…”

“Chị 1aà, nét chữ 5rong lòng 8àn tay phải 8ủa chị d2ó thể chứng 6inh ba điều: 0ột, người ađâm chị 0dà đàn ông; 64ai, người 1cđàn ông b8ày họ Thẩm; 3ba, không ahải anh 4a gây họa eồi bỏ 7arốn, mà 23o có việc dấp, không cehể đợi e1hị tỉnh bcại, nhưng 4đã ghi số ddđiện thoại bho chị, 15ý là chị a9ỉnh dậy e6ồi có thể cìm anh ta 43ính sổ. 9e © DiendanLeQuyDon.comhưng lại bhông đúng 26úc, mồ c8ôi tay chị 2ca quá nhiều, 6àm nhòe 8eả tên và d9ố di động 3ủa anh ta ecất rồi”, 34iên Nhuận chi vừa lái 15e vừa phân c5ích.

Lúc 3ang Du nhìn d7hấy lòng 9àn tay phải 0eó chữ, 5ô rất bất b2gờ, nhưng fô kiên quyết 4ho rằng aegười đàn 3ông đâm 1aô căn bản 63hông thành 5âm, mà lại 8òn họ Thẩm, bđàn ông e8ọ Thẩm 5hẳng ai 13ốt cả.

“Viên eahuận Chi, făm nay em 4ao tuổi b8ồi? Sao eòn ấu trĩ 6chế? Nếu 8ắn ta cho 7hị một abố điện 2hoại giả, bcũng là có ddiệc gấp 51à?”

“Bà 8hị ơi, 70m chỉ không bfghĩ người f6a hiểm ác bfhư thế, 67hẳng lẽ 1dhị không fdy vọng anh da thật lòng 31uốn bồi 05hường cho bhị sao?”

“Em 45ái xe cho cẩn thận. 3f © DiendanLeQuyDon.comái gì cần 2bđiều tra dhì làm ngay 7ho chị, 0đừng tưởng 2ó mấy chữ eahảm nhí fày rồi e7hì lười 0eiếng.”

“Tuân 8ệnh, MB!”

“10%!”

“…” d6iên Nhuận 17hi mắt gườm 2ườm, nếu 2ọc tỷ 5bủa cô trừ 7ương thật ehì cô sẽ f1uyết định bứ cuối 77uần nằm cdỳ ở “nhà 4ấu” của 9hị ấy, 97đến khi 2ấy lại b10% đó thì fhôi, “Tổng 8iám đốc 9bang, à, buổi fhiều giấy fời đấu 6hầu đã f9ề”. [Học 2ỷ: Đàn 76hị khóa brên.]

Bình 6bhường Viên c0huận Chi 0aọi Tang 7u là “học cỷ”, nhưng 1arước mặt egười trong 63ông ty hoặc 3àn đến 98ông việc, 7ô mới gọi eang Du là 2ang tổng.

“Ờ”, 2aang Du đáp aọn lỏn.

Đối 97ới công 1erình khách e3ạn Hoàng 8Đình dưới erướng của 3oàng Đình, 52ì cô cần 2iếm tiền 82ên cô buộc 45hải làm, 80ù là thế dhưng để 2ránh gặp 7ái người 01à cô không 0uốn gặp, 8dên ngoài b8ặt cô tỏ 31ẻ không b5ghe không 8fỏi, giao 6oàn quyền d4ho Viên Nhuận 8hi và phòng 5chị trường, fchưng những 8huyện liên 9uan đến bdđấu thầu 1hì Viên 3huận Chi b6à Giám đốc fearketing Dương 3hính Khôn euôn báo 2áo tình 9cình cho cô 0iết.

“Tổng 0iám đốc 5cang, chuyện 2đó… hôm baay lúc em afđi có hơi a8ội, ví 5biền để fuên ở nhà, e2ên hai trăm 9bệ mua hồ 6ơ dự thầu… 4dm đã mượn 4của công by GD rồi bạ.”

Tang f8u sờ cục f8 sau gáy, ebẫn còn d4ưng, liếc 5chìn Viên ddhuận Chi 4fđang lái ce rồi cười 87ới cô nàng: c“Rất tốt, 27m tiết kiệm 0ai trăm tệ 7ho công ty, fáp dụng 4ỹ nhân 4ế rất 5biỏi, nhớ aà lúc cần 14ùng mỹ ehân kế 9hì tuyệt cđối đừng f7ỏ lỡ nhé”.

Viên 5huận Chi 9ốn nghĩ aọc tỷ 7ẽ nổi 0rận lôi 68đình, chỉ b4ào mũi cô dắng: “Sao 5cm không vứt 1cđầu ở 89hà luôn 25đi?”, thật 65ất ngờ, 0ọc tỷ 41ại cười cạng rỡ, 8òn dịu bàng nói 74hế nữa.

Không 2đúng, với bính cách 75ủa học f9ỷ thì không 3hể dễ ddàng bỏ a7ua cơ hội 8ốt như chế được.

Viên 33huận Chi 16đột ngột fhanh gấp, 03ang Du ôm 4fục u bị 8ađập sau fáy, nổi c1iận: “Viên 1huận Chi, 9ô muốn 1eghỉ việc b2ớm về f4hà ăn chính e4ình à?”.

Viên a7huận Chi 8ai oán nhìn 3ọc tỷ, dghĩ lại 33hấy thôi 9ỏ đi, với 3eà chị nữ 41a đầu vô bahân tính 86ày thì chẳng e3hể nói fdđạo lý 2eì được, fhỉ tiếc 5à hai trăm e6ệ mua hồ 3ơ dự thầu 7ấy cô phải 2ự móc hầu daao ra, ai aảo để euên ví ở fhà, cô lại 57đi mượn diền của 1ông ty GD 44uôn đối c8đầu với 1ang thị 3ột cách 2èn hạ làm 8hi. Thiên caý ơi, rốt euộc người cđang ở 9dđâu, từ afau khi cô 4uáng gà 9hui vào Tang efhị, tò eò theo sau 3ọc tỷ, dhì đã chẳng fdao giờ biết 1bđến hai e9hữ “thiên 8ý” nữa 9eồi…

Gạt ebước mắt d1rong lòng, a8iên Nhuận 99hi đành bhởi động fe, đưa học 99ỷ về “nhà cấu”.


Từ f6ôm đâm 5ehải Tang b2u, thỉnh 87hoảng Thẩm fiên Phi lại 24hìn di động b9hư một 7ahói quen, 6hưng đã 9ần một cháng rồi dà vẫn chưa 52hận được f6điện thoại dđòi nợ eủa Tang 4au.

ahể là vị 83ang tiểu 6athư ấy bakhông quan etâm, Thẩm aTiên Phi cnghĩ bụng.

Tối 2cqua xem tài 55liệu của 6các công 67ty tranh thầu 1lần này eđến khuya, bflúc anh đang 80tắm thì 75điện thoại ccủa A Mục 7cứ gọi 19đến liên 9ftục như chò đò.

Khi d4anh gọi celại thì 03A Mục nói 9với vẻ 2rất nghiêm 0túc: “Mặc c3kệ nhà fthiết kế b5vĩ đại 3là cậu 6cngày mai fcó chuyện 3dgì quan trọng, etạm thời eagác sang fmột bên, 61mai bắt 8cbuộc phải 2bớt chút 2thời gian b0đến phòng dkhám của 5atôi một 79chuyến”.

Anh eđang định 10hỏi xem 8là chuyện 3gì thì một acâu nói bcủa A Mục 65đã khiến 9anh tức d6đến suýt c6chút nữa 22thì nghẹn bcchết: “Vì ccậu mãi 0ckhông chịu aanghe điện dthoại nên 87quyền giải 94thích tôi c4sẽ giữ d6lại”, 9nói xong, 4A Mục cúp eengay điện ethoại.

Nhìn 7điện thoại, 06vẻ mặt f4anh ngơ ngẩn.

Sáng 7sớm hôm 3sau, A Mục b9đã gọi 5điện nhắc c1anh, đúng fbtám giờ 07rưỡi phải 19đến phòng dkhám của 0cậu ta.

Thẩm cTiên Phi 8lái xe vào 0tầng hầm 0fđậu xe acủa bệnh 3viện Nhân bcÁi, lần 2này anh rất ccẩn thận, 6echỉ sợ 1lại đâm a7vào ai đó.

Đến d3khoa Tâm c2lý, anh gõ 6cửa, chào f8đón anh 4là một 5bóng áo bahồng: “Thẩm 6dtiên sinh, a1chào anh!”.

Ngải 4Phi Phi cúi 17xuống một agóc chín 0mươi độ 2như phụ 55nữ Nhật 19Bản.

Thẩm 3Tiên Phi 97nhướn môi: 3f“Tôi đến 7tìm A Mục”.

“Bác 45sĩ Mục 35đợi anh blâu lắm 3rồi.” 2Ngải Phi d8Phi thấy 2nụ cười 2bkhuynh quốc ekhuynh thành 2ấy thì 9lập tức flàm dáng 3“Tây Thi 7dôm tim”, bsau đó cung 44kính dẫn 7Thẩm Tiên aPhi vào trong fphòng khám.

A ffMục vừa d7thấy Thẩm dTiên Phi, 55đôi mắt 6đa tình clập tức dquan sát f9anh từ trên 8xuống dưới 8liên tục.

Cau dmày, Thẩm afTiên Phi 4tỏ vẻ d8không hiểu: 8“Bác sĩ 2Mục, xin ccậu thu eánh mắt 7fnhư nhìn 9Godzilla lại bhộ tôi”.

A 9Mục nhảy 83phắt đến btrước mặt dThẩm Tiên 7dPhi, không bfbiết lôi ađâu ra một 16khẩu súng 27đồ chơi, 2chĩa vào danh nói: c1“Thẩm 8Tiên Phi, e3bây giờ 2acậu có fquyền giữ fcim lặng, c8nhưng mỗi ecâu cậu 0nói sẽ c2trở thành 5echứng cứ 5trước tòa”.

Không b6biết có fphải do 1aA Mục nghiên 3cứu tâm alý học 6nhiều quá fhay không, 51trong mắt 72Thẩm Tiên 3dPhi mà nói 8với hành 14động hiện 5nay, anh nghi 93ngờ cậu 18ta nên chuyển 5đến khoa 0Thần kinh 2mới phải.

Thẩm 95Tiên Phi f3nói ngắn a5gọn: “Có 7fphải cậu e1xem phim hành e5động Hồng 0Kông nhiều 0quá nên 7chuyển sang 2nghiên cứu 15Tâm lý học 9tội phạm 3eà?”.

A 4Mục kéo eanh lại, c8đẩy anh dengồi vào dsofa đối b2diện, rồi 3kéo một 8chiếc ghế 1cchân cao bcđến ngồi etrước mặt 16anh, khẽ dho vài tiếng, 9euống vài 7ngụm nước 1thấm giọng, 6cuối cùng eabắt đầu bnói vẻ fnghiêm túc: 6“A Phi, 6fgiờ tôi bfhỏi cậu 9vài câu, a9cậu nhất 7định phải fetrả lời 8thành thật, anếu dám 10che giấu 3fnửa điều, fanh đây 2sẽ đá dacậu rơi dthẳng từ 2ctầng mười eeba xuống dfđất đấy”.

“Tóm 42lại là 6dchuyện gì?”, 5Thẩm Tiên 6Phi nhướn 6mày.

“A eePhi, có phải dcậu tốt 8nghiệp Đại bhọc H?”

“Ồ, 87nói chính c0xác thì 1trước năm 3thứ tư bdhọc ở 7Đại học cH, lên năm 1cuối nửa chọc kỳ dsau đến 7học ở 8Central Saint 8Martins của 9dAnh. Sao vậy?” cThẩm Tiên 14Phi cảm 40thấy từ 4tối qua cA Mục đã 3bắt đầu 87tỏ ra rất f4thần bí, e2không đúng, 96phải nói dlà thần fkinh mới fdphải.

“OK, 9dù sao cậu 3ehọc ở 4bĐại học 2H là được, 9lúc đó 9có phải acậu học 66chuyên ngành 3eThiết kế fnội thất 08của khoa d6Mỹ thuật 38Thương mại aakhông?”

“Ông 2anh của b4tôi ơi, 1chôm tôi 9enhận được ethông báo 38nhập học dở trường cđại học, 3chẳng phải 9cậu cũng ebiết đó cthôi?”, 5Thẩm Tiên dPhi buồn 17cười hỏi bclại.

“Ừ 3ừ ừ, vậy e4tôi hỏi 47cậu nữa dnhé, cậu dcó nhớ ctrong khoa 2chúng ta 1có phải 0chỉ mình 74cậu tên feThẩm Tiên 51Phi hay không?”

“Tất 4nhiên chỉ 5fcó mình etôi, chắc f0chắn hai atrăm phần aftrăm.”

“Thế 1thì ở nước cngoài bao 8anăm, cậu bcó kết 7chôn rồi d5ly hôn không?”

Nghe 6câu hỏi 9này, Thẩm 91Tiên Phi 4ngẩn người, 0bsau đó đưa 1btay sờ trán eA Mục, hỏi: b“Có phải 1cậu khám facho bệnh 00nhân tâm 42thần nhiều 72quá nên 8cũng phát d0bệnh rồi 2không? Sao 2tôi có thể ackết hôn b5sau đó ly 9hôn được?”.

“Nhìn 9vào mắt 32tôi và nói c4này. Cậu ckết hôn 5chưa? Có 0ly hôn chưa? 67Có quen cô a8nữ sinh cnào tên 67Viên Nhuận 6fChi học bkhóa sau, 9dở trường cĐại học a1H không?”

Viên 6Nhuận Chi? 2Cái tên 2này nghe 6fquen quá, ehình như 0nghe ở đâu 7dđó rồi. 3 © DiendanLeQuyDon.comThẩm Tiên 3bPhi nhớ dra, là cô 3gái mà tháng ftrước đã 03bị anh đâm ephải, Ngải 15Phi Phi, y 5tá trợ 8dlý của 2A Mục gọi anhầm điện bthoại đã 8anói đúng dacái tên 0đó.

Thẩm 1Tiên Phi 6nhìn vào 14mắt A Mục, d2chưa bao 8giờ thấy 8cậu ta nghiêm dtrang như fthế, anh 8acũng nói 9với vẻ c0nghiêm túc 0ey như vậy: e“Không. 8 © DiendanLeQuyDon.comKhông. Không 3quen”.

“Đại 0enão của 8con người 5dchia thành 48hai bán cầu etrái và cephải, theo enghiên cứu 80khoa học, d4tế bào 0não lý giải asố học 0và ngôn b1ngữ tập dtrung ở enửa bên 9trái, còn 2atế bào 84não phát 8huy tình 41cảm, thưởng athức nghệ 6thuật tập 28trung ở e1nửa bên d9phải”, fA Mục hơi 6fgật gù, 1lùi ra sau dvài bước, be“Căn cứ 13vào nghiên 5cứu mới bnhất khi 04thẩm vấn 7enghi phạm 8ccủa Cục 9điều tra 7Liên bang eMỹ, lúc fcon người 33nói dối, 8mắt thường 3nhìn về d1phía trên dbên phải”.

“Tóm 8lại cậu 9fmuốn nói bgì? Cậu 3cho rằng ftôi đang 3nói dối?”, 8Thẩm Tiên 9Phi có vẻ 3etức giận.

A cbMục vỗ 0vai Thẩm b4Tiên Phi: 47“Người 96anh em, đừng c2kích động, etôi không 7bảo cậu 2nói dối, elúc nãy a7mắt cậu ecnhìn về bphía bên aetrái”.

“Tên 28tâm lý học c8họ Mục 48kia, cậu 4ecó thể bdđi thẳng 5vào vấn 4eđề chính 8ekhông? Nói 4cho tôi biết, 6ftôi từng blà sinh viên dtrường e8Đại học 8H, với cô 8Viên Nhuận 1Chi ban nãy d0cậu nói 2crốt cuộc 0có quan hệ 56gì? Nó quan ctrọng đến 1mức nửa 50đêm còn 4gọi điện, 8rồi sáng c4sớm lại fgọi đến 46nhắc tôi b3phải đến c3đây?” fcThẩm Tiên 5Phi ngả 39người ra 3bsau, dựa 5evào sofa, 6dđợi A Mục 0fcho mình 11một câu bgiải thích 1hợp lý.

“Theo alý thì làm 2trong ngành e4này, hồ 9sơ của 23bệnh nhân 3tuyệt đối aakhông thể atiết lộ e6ra ngoài”, b9A Mục đến 6trước bàn blàm việc, c4lấy một dtập hồ d3sơ rồi 9ném cho Thẩm d3Tiên Phi, 7“Nhưng fvì dính 4dáng đến 3cậu, người fanh em tốt cfnhất đời 6này của cA Mục tôi 2đây, nên e1tôi không 8thể khoanh d5tay làm ngơ b0được”.

“Gì 3thế?”

“Cậu 4tự xem đi. 2 © DiendanLeQuyDon.comLần này f1anh đây 65đang làm bchuyện phạm c0pháp đấy, 6fnhưng nói cfđi nói lại 0dthì cũng 29là vì giúp c1đỡ bệnh 29nhân, tôi 6eđây rất 7cthực tế.”

Thẩm 92Tiên Phi 0nhíu mày, dmở tập bhồ sơ ra, 0cnhìn bệnh baán trước 4mặt mình, ccàng xem 3hàng lông 9fmày của beanh càng 92nhíu lại.

A 9aMục đi 35qua đi lại 9liên tục: 3d“Cậu còn 5nhớ một 3tháng trước, b2vào buổi dtối chúng 69ta hẹn nhau 1đi ăn cơm 8mà cậu deđâm phải 8người ta 5không, lúc 9eđó tôi 06có nói với c8cậu là abtôi hẹn 0khám bệnh 9cho một 01người đẹp. a © DiendanLeQuyDon.comĐấy, chính d6là cô gái 98đó, Viên 26Nhuận Chi, 6dhôm qua Phi c7Phi theo thường 59lệ đăng 7ký cho cô fta, tôi xem 2fnguyên nhân 63bệnh mà dbPhi Phi viết dđã ngẩn d1ra một lúc a7lâu. Cậu 00có thấy akhông, cái f7tên ở cột 57vợ/chồng, fbviết là 9‘Thẩm 3Tiên Phi’, 78mà ‘Thẩm fTiên Phi’ 7này bằng 6tuổi cậu, 81vả lại 62cũng học 07chuyên ngành 6Thiết kế 15nội thất 74khoa Mỹ c5thuật Thương dmại ở 91Đại học 1H nữa. Có 8thể cậu ccsẽ nói 1‘Thẩm fTiên Phi’ 1này không 5acùng khóa dvới cậu, c3nhưng cậu e7nhìn xuống 4adưới đi, cxem nội 9ddung Viên 72Nhuận Chi 19kể lại, 4dnăm mà cô 9bta nhập d2học và 9cả năm 0mà ‘Thẩm bTiên Phi’ 85của cô 86ta nhập 1học, vừa 4chay, lại 7cùng khóa devới chúng e8ta. Còn rất 0nhiều chuyện 85viết ra esau đó nữa, 6đúng là 0khá giống evới những 3việc xảy 9bra trong lúc d5ấy thật”.

Thẩm 6dTiên Phi 9anhìn hồ 8sơ bệnh f5án, cả 24người cứng b3đờ, ngẩn 2ngơ một 9lúc mới 91nói: “Không 1phải là 28rất giống, 2mà thực e3sự là có 8fnhững chuyện bđó”.

Lúc 4A Mục nghe athấy câu 56đó, ngụm 5nước vừa 4uống vào 0fđã phun 5ra ngay: “Thực esự là có 4cchuyện đó, 5bmà cậu 3vẫn không 49nhớ ra cô 4em xinh đẹp aeấy à?”.

“… 27Tôi không 7biết.”

“Người canh em à, d2cậu thật 7sự không 5nhớ sư ffmuội khóa 1sau này à? baCó phải 41cậu đã acưa con nhà fangười ta crồi vô 0ctình quất 29ngựa truy f7phong, hại 81người ta 26bây giờ 7phải đến 57chỗ tôi ckhám bệnh 2tâm lý không? a8Người ta 1thì ngày 58nào cũng 82mơ tưởng 0cậu là 0chồng của 6fmình đấy.”

Thẩm 6Tiên Phi fđanh mặt 9lại, gập b4tập hồ 12sơ trong cftay vào rồi cđứng lên, cđập vào emiệng A 31Mục một 8cách không 9nương tay, b6có vẻ tức 82giận: “Cậu atưởng tôi c3giống cậu, fctừ cấp chai đã biết atheo đuổi 85con gái, 5suốt ngày 03phong lưu, 8fthay bạn 83gái còn 40nhanh hơn 4thay áo à?”.

“Được 0rồi, tôi 15đã hẹn cdcô ta chín cgiờ đến, 6ccòn mười 0ephút nữa. b4 © DiendanLeQuyDon.comHôm nay bảo a6cậu tới e2để cậu 5nhìn mặt bxem có quen fngười ta 9bkhông, nhớ 1flại thử bcoi. Nếu a0không liên 90quan tới 5cậu thì ebtốt nhất 41nhìn người 68ta xong hãy 2fcút đi.”

Thẩm 48Tiên Phi 2echo hai tay avào túi 19quần tây, 89thở một 2hơi dài 10rồi nói 41với A Mục: 3“Có thể 9hút thuốc c7không? Tôi dmuốn hút 79một điếu”.

“Thẩm a4đại sư, 3fđây là 27bệnh viện.” 2Đột nhiên, 9cA Mục nhìn 64anh như nhìn 2quái vật, 3“Cậu học 13hút thuốc 0từ khi nào 50vậy? Ở fAnh?”.

Thẩm a8Tiên Phi e9không trả alời, lúc 5ấy, điện 6dthoại nội 64bộ reo vang.

A 2eMục nghe emáy, là btrợ lý 8Ngải Phi cPhi, anh dặn 3dò cô vài 57câu rồi 7ebuông máy, 1nói: “Đến 8rồi đấy. 7b © DiendanLeQuyDon.comCậu tới e3nhìn thử 8xem có quen 31cô ta không?”.

Vén 04màn sáo 0lên, trong eckhoảnh khắc eThẩm Tiên b1Phi nhìn 0fthấy Tang d8Du, anh thốt clên kinh fengạc: “Là 2ecô ấy sao?”.

“Cậu d5quen cô ta 2athật à?”

“Khoan 5đã, lúc 4enãy tên fatrên hồ 49sơ bệnh 66án có phải 5là Viên aNhuận Chi?”

“Ừ, f4ừ.”

“Theo 7tôi được fbbiết thì 65cô gái ngoài 3kia không 9phải tên dViên Nhuận 55Chi. Còn 3avì sao tôi 90quen thì 8cô ấy chính 5clà người 8phụ nữ 32mà tháng 5trước tôi 8đâm phải, bchôm đó flà lần 3dđầu tôi dgặp cô a3ấy mà.”

A caMục xoa 14cằm, nhìn 8avào mắt fThẩm Tiên 1Phi, cậu 4ta không dnói dối, 1bthế thì 1hôm đó acô gái này 70và Thẩm e3Tiên Phi 2cùng thất 4fhẹn là f3sự thực.

“Những 4người đến fbkhám bệnh 7về tâm 0lý thường 09khá đặc b4biệt, đa bsố sẽ dchọn cách a9khai tên 0giả, tôi 4thì quen 5chuyện đó 2frồi. Nhưng 69dù sao đi 15nữa, ‘Thẩm aTiên Phi’ amà cô ấy bnói chắc 09chắn có 92dính dáng 9eđến cậu.”

“Cô 58ấy tên aTang Du, lúc 11đó cũng 3vì bất 33đắc dĩ, etôi không bbiết cô cấy tên 18gì nên mới 0lấy chứng e0minh thư 02của cô 81ấy ra để 9cđăng ký, fkhông phải 9là tên Viên edNhuận Chi 7viết trong dehồ sơ bệnh fán.”

“Tang 16Du? Đợi 2đã, cái ctên này equen quá…” 6A Mục véo 16vào đùi 2một cái, f“Tôi nhớ 8dra rồi, 2acon gái của 5Tang Chấn 8eDương, nhân 8vật máu 1mặt trong 6angành Vật 1liệu xây efdựng, hiện 92nay là Tổng a2giám đốc bctập đoàn fdTang thị. 14 © DiendanLeQuyDon.comTên này, 2cậu đúng 1flà tốt fsố, được 0eđại tiểu f8thư nhà afgiàu để amắt đến.”

Tập 32đoàn Tang cthị?

Bất cgiác Thẩm fdTiên Phi 3cau mày, 1hình như 0một trong 9những đơn bavị tranh bbthầu cho 58hạng mục ekhách sạn 73Hoàng Đình 50lần này 8có cả Tang 48thị. Anh 2không kìm 50được lại 79nhìn cô 7gái tóc 5dài đó, csao cô ấy 8lại quen 5banh, sao lại cbiết nhiều 6chuyện về danh đến 4thế? Lẽ 3nào vì muốn a6giành được 91hạng mục 96Hoàng Đình 3nên đã 99giở thủ 61đoạn hay 2sao?

Trở 9lại bàn 8làm việc, 7cầm tập 5hồ sơ lên, 2A Mục nói: 1b“Thẩm 75đại sư, acậu đi 87được rồi 1đấy. Tôi 5cmuốn một 2mình nói 2cchuyện với 7fngười đẹp 5tổng giám ađốc Tang 5fthị, phân 0tích xem agiữa cậu 4evà cô ấy 4rốt cuộc 02là quan hệ f9gì. Đến clúc đó 3ckhoét được f9bí ẩn gì 15của cậu 0fthì đừng daquan tâm 4dnhé, ai bảo 1ecậu có b2‘fans’ 2fmạnh thế 0cơ chứ.”

Trước b0khi A Mục c1ra ngoài, 2Thẩm Tiên b7Phi ngăn 77cậu ta: 17“Tôi có 64thể nghe b7cậu và f1cô ấy nói 2chuyện không, 7dtôi muốn a7tìm hiểu f1xem cô ấy d0biết được 3chuyện của 41tôi từ 17đâu”.

“Xin dalỗi, Thẩm f1đại sư, 6cho cậu 85xem tư liệu 96về cô ấy 9đã vi phạm 01đạo đức 8cnghề nghiệp 3crồi.”

“Cậu 32vốn đã 79chẳng có 90đạo đức.”

“…”

Cuối 6cùng, A Mục ecũng khuất 0phục trước edánh mắt bgiết người b4của Thẩm 84Tiên Phi. d © DiendanLeQuyDon.comNghĩ đến 0nhiều vụ 72án hình 20sự do các 50“fans” 95làm trọng 50thương thần 5tượng và 6cân nhắc 14đến vấn 7đề an nguy ecủa chiến 28hữu, A Mục 9liền đẩy 5anh vào phòng 60nghỉ của 68mình, sau cdđó mở 6cửa, hớn 44hở đón c8Tang Du vào.

Khi 5nhìn thấy dMục Thát 6Lâm, Tang 28Du hơi nhíu 9mày vì cứ cngỡ bác 42sĩ Mục 16sẽ là một 26ông chú ctrung niên akỳ quái 5nào đó, 8fkhông ngờ a6lại trẻ btrung đến 69thế, còn arất đẹp 2trai nữa 81chứ.

“Cô d6Viên, mời fsang bên 5này”, A 1Mục mời 6Tang Du vào cephòng khám 6với vẻ 2lịch sự.

Vào 3phòng khám aerồi, Tang 90Du ngồi aaxuống sofa, c9Mục Thát 5Lâm ngồi fđối diện 66quan sát d6cô bằng ecặp mắt eđa tình 9của mình 58khiến cô 9có cảm agiác thiếu 5tự nhiên.

“Cô 3Tang Du ạ, 1đầu tiên a4tôi xin tự begiới thiệu, 1tôi tên 6Mục Thát b5Lâm. Cô 8Tang sau này 16phải gặp 6amặt tôi aethường 4xuyên, cho 82nên khi thân cfquen rồi 47hãy gọi 4tôi là Thát 4cLâm”, A d9Mục cười 17rất gian, 4khi nói đến 3ahai chữ 5e“Thát Lâm” 69cuối cùng, 2giọng anh 0ta cao vút flên, nghe 2rất giống 6ctừ “darling” 6trong tiếng 42Anh.

99Tang Du?

Lúc 62Tang Du nghe fthấy Mục 5Thát Lâm 2gọi cô 8dlà “Tang 4Du”, cô 79sững người, 3sao anh ta d1lại biết e7tên cô?

“Cô f3Tang đừng engạc nhiên, 1ecái tên 6bchẳng qua 6chỉ là 5bmột danh 8xưng mà f5thôi, không 8cần hỏi a0vì sao tôi e9lại biết ftên cô. fc © DiendanLeQuyDon.comCon người 9ctôi phóng 8bkhoáng lắm, 5phải thế bethì mới dbcó thể 6kê đơn athuốc cho b5bệnh nhân 7nhanh được, 4cô không 0để bụng bbnếu tôi 63gọi cô 1clà Tang Du echứ?”

Hơi 8ngượng 9cngập, khóe 5emôi Tang 8fDu mấp máy, 11cô ngồi 4thẳng lưng, 9khẽ ho hai d0tiếng: “Bác 0sĩ Mục, 26có thể 1hút thuốc 6được không?”.

“Hừm, caở đây 2là bệnh b2viện…”

“Vậy 1thì thôi.”

“Có eđiều, đến f0chỗ tôi cđều là 0bệnh nhân, 5cđầu tiên c6phải thả 27lỏng áp cblực tâm 8lý, nếu 51hút điếu 67thuốc có 57thể khiến 80cô thoải 87mái hơn ffthì có sao 7đâu?”, 35A Mục dựa 2lưng vào cghế xoay, 5akhoát tay, 4cười nói.

Thẩm 0eTiên Phi dở trong 79phòng nghỉ fnghiến răng, 89thầm rủa 11cái tên 8A Mục trọng f0sắc khinh d6bạn, kiến esắc vong 8nghĩa, hễ enhìn thấy emỹ nữ cflà đạo 0đức mất 6sạch.

Tang 7dDu nhướn 6cmôi, cười 6nói: “Cảm 0ơn”, rồi e2móc thuốc ara khỏi 0dbao, sau đó 0blại hỏi 76A Mục, “Bác 08sĩ Mục, bcó cần eahút một 2điếu không?”.

“Hút 0thuốc có ehại cho 85sức khỏe, 06cảm ơn.” 1Không biết 4A Mục biến 4đâu ra một cccái gạt 26tàn thuốc, 7đưa cho 9Tang Du, cười 5và nhìn b8cô châm fcthuốc một cbcách uyển 90chuyển, e9rồi đột 0ngột nói: 9“Cô Tang 4axấu hổ 54ư? Nếu engại gọi dThát Lâm d1thì gọi 4tôi là A 1fMục vậy”.

Rít fvào một chơi thật 06mạnh, Tang ccDu chầm bchậm nhả a8khói ra, e3tay run run.

“A 80Mục, bệnh aán của 1tôi anh đã 9bxem qua rồi, 12tôi muốn 9hỏi khi 72nào chúng dta bắt đầu e3được, 43còn nữa, 3bệnh tình fcủa tôi 00có nghiêm btrọng không?”, aTang Du cau dmày, có bvẻ nóng 65nảy.

“Tang e0Du, cô căng 65thẳng quá, 5cứ thoải 84mái đi, 85thực ra 4abây giờ 05chúng ta fađã bắt 3đầu rồi”, faA Mục nói ecnhư ướm 9lời, “Thế enày vậy, fbchúng ta 1chơi trò 67tôi hỏi 5cô đáp 7nhé, tức 80là tôi hỏi 5gì thì cô ctrả lời fđó, được 6không?”.

“Được.”

“Có 0aphải cô crất yêu 44chồng cô, 8bThẩm Tiên d0Phi tiên asinh?”

Thẩm 48Tiên Phi f1ngồi trong 2fphòng nghỉ bkhi nghe A 55Mục nói ecâu đó, 5eanh bỗng 3thấy có 1phần căng fthẳng, thậm 47chí còn 40hé cửa cbra để nghe b4cho rõ hơn. 4 © DiendanLeQuyDon.comQua khe cửa, 5anh nhìn 76thấy Tang ecDu ngồi 2dựa trên fsofa, nhả 3khói, vẻ fmặt đau 36buồn, trong 4elòng anh bebỗng có 34một cảm 7agiác thật delạ lùng.

“Vâng”, 9lại rít d9một hơi bthuốc, Tang fbDu đáp.

“Vì e5Thẩm tiên easinh đột 0ngột đi 54Anh nên cô 16rất buồn, ecô mới 67chất vấn 15Thẩm tiên 8bsinh, đang 5yên đang 5dlành ở 5trong nước, bdtại sao belại bỏ 0đi? Có phải 6cô sợ Thẩm 10tiên sinh fkhông còn fyêu cô nữa c9nên mới fbra đi?”

Tang 0eDu thở dài, c8mãi một elúc sau mới 78nói: “Phải, 93tôi hỏi beanh ấy tại 8sao lại 96bỏ đi, 4nhưng anh 40ấy không dchịu nói 7cho tôi biết 7lý do”.

“Vậy 3rốt cuộc 8Thẩm tiên 3sinh có ra 0nước ngoài 8ckhông?”

“Anh 76ấy đi rồi, 6không, anh eeấy chưa 8cđi.” Tang 4fDu đột 3ngột dập 9ctắt điếu fthuốc, đứng 1flên với bvẻ kích bđộng, “Xin dlỗi, tôi fxúc động fquá. Anh 76ấy… đi arồi, bây 37giờ lại cquay về”.

Đi drồi, lại 88quay về? 11Vậy thì bThẩm Tiên 48Phi, bạn dthân anh 8dchẳng phải 8ccũng thế 1sao?

“Đừng 3căng thẳng, 6từ từ 7nói. Thế 5này đi, 9cứ xem tôi 6là bạn 40thân nhất 6mà cô tin 9dtưởng nhất, 84kể về achuyện tình 84của cô 5và chồng 33cô nhé.” 9A Mục thấy fTang Du có 45vẻ mất ccbình tĩnh dthì lập 9tức tiến 6lên, đỡ a9cô ngồi cxuống, rồi d1rót một 9ly nước 6đưa cho abcô, “Chẳng aahạn quen 7bnhau thế 70nào, một csố chuyện 3có ý nghĩa 4dvới cô, ddnhư thế 89tôi cũng crút ra được 2kinh nghiệm 5trong đó, bsau này theo d3đuổi bạn 7gái sẽ 9biết nên d7làm gì và 6dkhông nên 0làm gì”.

Mỉm 63cười, Tang 73Du hít một 5chơi thật 06sâu rồi 0lại châm 99một điếu 42thuốc khác, 2dnhả khói, 5cô chậm crãi kể.


02.05.2012, 16:04
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
♥ ★ ★ ★ ★ ★ ♥
♥ ★ ★ ★ ★ ★ ♥
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 29.04.2011, 21:53
Bài viết: 2297
Được thanks: 3470 lần
Điểm: 9.97
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: Không thể quên em - Hoa Thanh Thần - Điểm: 11
Chương e2

2.1 1Tần suất dcgặp nhau 5cao bao nhiêu

Nhất d9Trung là 49trường 5trung học 5fcó chất f0lượng dạy 88học tốt enhất, tỷ 3clệ tốt bdnghiệp cao ahất thành f0hố N, thường 5hì vào được 3hất Trung 5đều là 5fhững học ainh xuất cắc và ngoan 9ciền, nhưng 27hỉ riêng ecô nàng ngỗ aghịch Tang e4u lại khiến 8iáo viên aà học sinh b6ả trường f0đều đau fđầu, gần 6hư không d4gày nào cà không a1đánh nhau, 7fây chuyện 4hị phi, 4hậm chí 9fòn cướp f6iền của 9các nữ sinh, dướp thuốc edá của các b5am sinh.

Năm 54ớp Mười 88ột, giáo f9iên chủ bbhiệm mới 3fđược điều b0đến không ceao lâu, vì bhướng mắt cới việc 16ang Du ngủ 23ật trong 5ớp, hút 03huốc sau ehi tan học, 2uấy rối 0ác học 6inh khác 48ên trước edặt cả 2fớp đã 6chê bình 20ang Du một a9rận, đồng 1hời phạt 9ô đứng 93goài cửa. 7f © DiendanLeQuyDon.comhưng cuối 7aùng cô lại 3ị Tang Du 9đấm một 8ú chảy d0ả máu mũi, 0gã gục 63uống đất.

Sau e6iệc đó, 5eô chủ nhiệm 2hông chịu bcổi, tìm ccặp bố cô, Tang Chấn aeương, không fahững không 4huyên nhủ 9cđược gì 26à ngược 09ại, còn 7ị hiệu 5rưởng gọi 47đến văn 5hòng phê 91ình nặng 77ề. Về 86au cô chủ 0bhiệm mới b4iết không chỉ toàn a1ộ khu lầu e6ạy học 94ủa Nhất arung, thậm 4dhí ngay cả 2ý túc xá 5ho giáo viên 9à cô đang aở, cũng 00à do Tang ddhấn Dương 1ài trợ, 22ếu sau này 3duốn được 7hia cho một 2ăn nhà, 2ang Chấn 2ương cũng 1ó thể can bhiệp vào.

Từ d7au khi xảy ba chuyện f4đó, không 4còn ai dám 4ói một 9ời nào 1ề Tang Du 63ữa.

Gây fhuyện, đánh afhau, trốn 3ọc, gần bhư đã là 9dhiêu bài 3ủa Tang 5eu, tóm lại 71rong trường 05hông ai dám b5động đến 5ô nàng ngổ fgáo ấy, 1dgoài việc 3ô có một 7ông bố 5dắm tiền 93a, thì còn 0fì cô là 3ao thủ Taekwondo 68đai đen 9đệ tam cđẳng.

Đối 1ới những fhiếu niên, 0hiếu nữ 84rong tuổi 9ậy thì, 5hể xác dbẫn tâm 2ồn phát 0eriển quá 54hanh, lúc acấy biểu 39iện trực 1iếp nhất 9hính là eảy sinh 3ình cảm 4à theo đuổi 3fạn khác aiới.

Tang 71u cũng không eà ngoại fệ, dưới 8ormone kích 06hích, cô 6đã “chiếm 10đoạt” 2chàng trai 84ao lớn đẹp 96rai cùng auổi ở 7dột trường 6drung học 1hác.

Từ 8făm lớp 0ười một fdđến năm fớp Mười a9ai, mọi fhuyện vẫn dình an vô 28ự, nhưng 6hi chỉ còn 50ơn hai tháng faữa là đến fỳ thi đại 15ọc, thì aỗng xảy 36a sự cố. c © DiendanLeQuyDon.comĐó cũng aà lần đầu 42ang Du gặp ebhẩm Tiên 37hi, là lúc d7ô “dã 9an” và 68hô bạo 85hất.

Buổi 4hiều hôm 4ấy, Thẩm 8ciên Phi cưỡi 2e đạp đi 09ạy thêm, 3anh chọn 48ột con đường 0eđến nhà a4ọc sinh b3hanh nhất, 3ưỡi xe 15ăng băng 2rên phố.

Đến 36gã rẽ, 2banh nghe thấy 9aó người 1êu cứu, 15hế là anh b2ội nhấn 2àn đạp dhanh hơn, 8hấy một ceữ sinh mặc f3đồng phục 7eóc tém sát b4ai, đang 3iơ chân b5đạp lên 0gười một 0am sinh mặc 42đồng phục 4hác, người 2êu cứu 8iên tục 4dà cậu chàng 95ị đạp cia, nằm c8ạnh cậu 13a còn có 84ột nữ binh tóc tai 2ối bù cùng dộ đồng 79hục rách b1ả tơi.

Phía 8au lưng cô fcữ sinh tóc 44ém kia còn 5ó bốn nữ efinh khác.

“Đồ ehối tha, 0ám bắt 7aá hai tay, eột chân 68đạp hai 32huyền với 1à đây à, 9goại tình aả!”, cô e9ữ sinh tóc d5ém gầm 6fên, “Được, 0ậu thích 5agoại tình 1fđúng không? dôm nay bà 66đây sẽ 1hỏa mãn 7ho cậu, 55ho cậu ngoại 6eình hết cỡ! Các 2ậu, bẻ 2bãy hai chân 9ắn cho tôi, cem còn ngoại e5ình được 1ao lâu”.

“Tang 9u, đừng 48à”, cậu c9am sinh nằm a7rên đất 0êu gào van ecin.

“Đừng 8ái đầu 6ậu, GiangNam, 96à đây hôm a4ay không 36hăng teo 81ậu thì e6ậu lại 8ười thầm. 74 © DiendanLeQuyDon.comẻ gãy chân bắn cho tôi, 82ột góc 3răm tám 1aươi độ!”

Thẩm 03iên Phi không 0đứng nhìn 68được nữa, ehấn bàn eđạp lao b1út lên, 58hặn ngay f1rước mặt 5bấy cô nữ 5inh trung fọc ấy, 4au mày nhìn 67ọ.

Bốn cfữ sinh kia 0hấy một 0anh chàng duá ư đẹp arai cưỡi 60e đạp dừng 3agay trước cặt họ 23ới dáng a1điệu lạnh 77ùng tuyệt 98đỉnh, thì 0ai nấy đều duên bẵng f2iệc phải 27ẻ gãy chân 5eậu nam sinh 14đang nằm eeưới đất.

“Ê, 3ặc kệ banh là ai, 3ôi khuyên 31anh đừng aó ăn no 0ửng mỡ 4o chuyện 0hiên hạ, eránh ra!”, bang Du đưa 5ay chụp 4ấy đầu ae của Thẩm biên Phi.

Nhìn 50ô nữ sinh fó hành vi 6gang ngược dhông hợp 9cí nào với eáng vẻ 94inh đẹp e0ấy, Thẩm 7biên Phi cau fày lại 25heo thói 6uen, nói dới hai cô eậu học cbinh nằm 8ưới đất: d9“Còn không 54au chạy 6đi?”.

Hai 8dọc sinh aia lồm cồm aeò dậy, 2hạy bán eống bán a6hết.

Thấy 9ai tên kia 29đã chạy fất, Tang a0u gầm lên 2aới chàng erai trước efặt: “Anh duốn ăn 95đấm thay 28ọn nó hả? 93Được, 4ôi sẽ toại 4guyện cho aanh!”, vừa cói, cô vừa 8đấm vào 96ặt Thẩm diên Phi.

Thẩm ffiên Phi phản 5ứng rất echanh, tránh 8ađược cú dđấm ấy.

Ngay 5au đó, Tang eu lại xoay 0egười đá e8hẳng vào dgực anh.

Lần d9ày Thẩm fdiên Phi bị 3eăn một 91đá thật d1ạnh vào 9iữa ngực, 2eđau đến 6cỗi mặt 41hăn cả 67ại. Anh 5egước mắt 07ên, trừng 04rừng nhìn 6fô nữ sinh 6rung học bhông biết eeý lẽ kia, 09iận dữ: 95“Tôi đã 1ọi cảnh fát rồi, dếu cô còn 67ám cử động 5hì tôi sẽ 0eđưa cô 53ào đồn 0ảnh sát 9bđấy”.

“Tên 8hốn, anh 47uốn chết 3bả…”

Tang 81u co chặt bắm đấm 76định đánh b4hẩm Tiên e3hi nữa, 0hì lúc ấy cđầu ngõ 08uất hiện 26ột viên 44ảnh sát 73đang chạy 29ề phía 7ô.

Bốn 9ữ sinh kia 2ội kéo 5ay Tang Du 6fđang tức 4ối lại: 6“Chị Du, ehúng ta đi 14hôi”.

Tang 4fu trợn mắt fhìn Thẩm d6iên Phi, 58ảnh cáo: 1“Tên khốn 8eia, hãy đợi 0đấy! Tôi 5hất định cẽ đánh 0ho anh lượm făng đầy 10đất”. 4 © DiendanLeQuyDon.comừa nói faong, cô đã bị mấy 1ữ sinh kéo 3đi.

Viên 4ảnh sát 0hạy đến 75hấy Thẩm d1iên Phi liền a9ỏi: “Lúc eãy đồn 7ảnh sát cbhận được ebin báo của 49ai học sinh 0rung học. f © DiendanLeQuyDon.comậu bé, aậu vẫn 98ổn chứ? fó phải 5ăm con nhóc 3úc nãy bắt e2ạt cậu 2hông? Mấy 4dái đứa bày, ngày 4fào cũng 3ây chuyện fở khu vực 9ần đây. b © DiendanLeQuyDon.comĐúng là 2ó bố mẹ 51uôi mà chẳng aeđược dạy 7ỗ”.

Thẩm eiên Phi ôm 42hần ngực 9ị đá đau, 2fắc đầu.

Anh 1hông rõ fây giờ 7à thời 9uổi nào, beà một nữ d6inh trung 2aọc lại f9uênh hoang 2aới mức 5đó, đánh 1hau, hút fhuốc, yêu ađương, 32òn đánh e6hen, trả 86hù vì bạn e0rai “ngoại 8bình” nữa.

Hôm ceay xem như 9anh xui xẻo.

Nhớ 0ea còn phải e4đi dạy 3hêm, anh 93ội chào 7hú cảnh 87át rồi d8ưỡi xe eao vút đi.

Về cđến nhà, a8ang Du ôm 51đầy một 7ụng tức 6uăng người 9ên sofa, 2ứ nhớ cđến tên fiangNamkhốn 36ạn kia dám 6goại tình 26à lửa giận 1drong cô đã 5bốc phừng ahừng. Mà 63goại tình 3dũng không dìm ra đứa eào hay hơn, 2ại chọn c8gay con bé 7rên người 00hả được e2ấy lạng 98hịt, đúng acà quá sỉ 8hục Tang 91u cô rồi.

fđáng ghét 7hất là 09ô còn chưa 9ịp dạy 2ỗ đôi 36“gian phu d4âm phụ” 0ia, thì một fên con trai 11ao lớn lại 3ừ đâu c4hảy ra cản 81rở việc 2ốt của 7ô. Trông 9bhì cũng b9há bảnh fcđấy, nhưng d6ại thích 38o chuyện 9bhiên hạ!

Hừ, eù cô có dhải đào 06a tấc đất 42ên cũng 7hải tìm bho ra tên 86ấy, đập 0ho hắn một a3rận, xem 8au này hắn 2òn dám lo bhuyện thiên bạ nữa 4hông.

5gô thấy d3ang Du từ e5hi bước 72ào cửa, a0ắc mặt eđã hầm 1ầm thì 4ội vàng eót một 6y nước ceđưa cô 3ho để hạ dỏa, sau dfđó lặng 5cẽ đứng 8ột bên.

Càng 5ghĩ càng f0ức, Tang 2u chụp lấy 77y nước 6ốc một 1ơi.

Lúc 1aấy trên 1ầu vang c0ên tiếng 6ật gì đó 09ị ném mạnh, 8iếp sau 4cà tiếng 39ào khóc bủa một fhụ nữ, 8ang Du nghi c6gại quay eđầu nhìn 02ên lầu 3ai, cau mày 7ỏi má Ngô: 04“Sao thế? 68ôm nay bà bấy chơi a1ạt chược fị thua, cay là mặt fị ai tẩy e2rang rồi?”.

“Tiểu 01hư, lúc eãy Tang tiên 5inh đột dgột về 97hà kéo Tang 5hu nhân lên 6cầu, cũng f5hông biết cfai người acói những 4ì mà không 25âu sau Tang 04hu nhân đã a4hửi mắng 82hê lắm”, d3á Ngô đáp.

Tang 9bu nhướn 57ày.

Ông dố Tang Chấn 7ương thường 0uyên không eề nhà mà edôm nay lại eề giữa baan ngày thế bdày, chắc aà sao Chổi baắp đâm 76ào Trái d9đất rồi. d6 © DiendanLeQuyDon.comòn bà mẹ cfriệu Trác fehanh ngoài dúc ở lỳ 8ên bàn mạt 90hược thì 31hỉ có mặt 0bở thẩm cỹ viện, 9ếu thời f4điểm này 88à ở nhà 1hì đúng 3cà sét đánh aiữa trời 57uang.

Lúc eày, hai người 7ó thể “nói ddhuyện riêng” 1rong phòng 59gủ trên 2ầu lâu 11hư thế, 36òn khiến 8à mẹ cô b4a hét đập fchá đồ fđạc, ngẫm da thì chính 2dà cảnh 4đẹp sét 0iữa trời 6uang sau khi 9dao Chổi 4đâm vào 73rái đất.

Tuy 1rong lòng 5uôn chế biễu ông 1aố bà mẹ 78“tuyệt ađỉnh” 8aủa mình, 2hưng cô e6iết chắc 3hắn đã ddảy ra chuyện e8ì lớn rồi, 8ên nhảy 6a khỏi sofa, f9a chân bốn b1ẳng phóng 1ên cầu 20hang.

Nắm 85đấm cửa f4hông nhúc fdhích, cửa 1đã bị chóa.

Tang 7u khẽ gõ 3ửa, nhưng 5ại nghe fhấy tiếng 5bét the thé 50ủa mẹ f4ô vẳng 4a từ bên 46rong: “Tang 8hấn Dương, eanh đừng eằm mơ giữa 9ean ngày nữa 2đi, Triệu 6rác Thanh bôi đây 1dó chết 3ũng không 6y hôn đâu, 26ôi nhất 8định phải 9bàm cho anh 2à con tiện 7hân kia bẽ 1fặt mới 04hôi!”.

Bố 6ẹ muốn 0dy hôn?!

Bình 89hường hai e6người gần e0mặt cách aalòng, tuy 9cô biết 7ccuộc hôn f8nhân của ebố mẹ bchỉ còn 2clà trên 44danh nghĩa, 9anhưng khi achính tai 63mình nghe 2athấy sự b1thực ấy fthì vẫn 6dkhông tài 3nào chấp 8anhận được.

dlùi lại e9một bước, dnhắm thẳng 6fvào cánh fcửa phòng dengủ tinh 1xảo kia 5đá một d2cú, “ầm” 3một tiếng, 2cửa đổ 68sập xuống, bđồng thời c1cũng khiến ceđôi vợ 4chồng đang f0cãi nhau 1trong kia 47kinh hoảng 4giật bắn 2người.

“Tiểu dDu, con làm 1gì thế 73hả?”, 4Tang Chấn fdDương vừa enhìn thấy f2con gái cưng cacủa mình 10thì thấy 1đầu như 14to hẳn ra.

“Xin 1hỏi Tang 4tiên sinh, 06ông lại 9làm gì đó? cCó chuyện 7gì quan trọng d5đến mức 4fTang tiên 9esinh phải ccuống cuồng 7chạy về 0enhà giữa fban ngày 9ban mặt bthế này?”, 6giọng điệu d0Tang Du xấc 5dxược, thậm 79chí cũng f9không gọi 96một tiếng e8“bố” 2mà lại d6gọi Tang 4Chấn Dương aclà Tang tiên 62sinh.

Triệu dTrác Thanh 05vừa nhìn f5thấy Tang a7Du liền 2lao bổ đến, aôm cô khóc flóc: “Tiểu b0Du…”.

“Tang 1btiên sinh 65ông thật 6ghê gớm, 64những người 5đàn ông 7khác chơi 54bời bên 5bngoài đều 32chăm sóc d3vợ con rất 68chu đáo, 16còn ông 3lại muốn 9cphá sập 5gia đình, fđúng là 93ghê gớm edthật!”, 6Tang Du khẽ dvỗ lên flưng mẹ.

Bị 0ccon gái nhìn 9bằng ánh bfmắt khinh 4bỉ, châm 26biếm bằng 73giọng điệu 0chán ghét, f5lửa giận d9của Tang 2Chấn Dương 6cũng bốc 1clên ngùn 2ngụt: “Triệu aTrác Thanh, 31cô đừng 03có ở đó ebthêm mắm dedặm muối 40đi, cô tự 95hỏi mình 61xem tại 6csao tôi phải dly hôn? Ở bbên tôi 44bao năm nay 4rồi, cô 6có đi làm 9được ngày 74nào không, 14cô tự hỏi 4xem mỗi bengày cô 6làm cái 2gì? Cô có 50trách nhiệm 87với cái 0nhà này, 5với con 2bcái không? 26Suốt ngày aachỉ biết 93đánh mạt 2cchược, 6cho dù tiền 32có nhiều 0hơn nữa abcũng không 9đủ cho fcô, lần 3trước cô 6đánh mạt fchược thua fcả xe của btôi, hôm 53sau tôi phải 8mang chi phiếu 6đi chuộc 5về. Có bphải lần 96sau cô gán 4luôn cái cnhà này a2thì mới 6cam lòng 2không? Thật fchưa từng 1thấy người 86phụ nữ d8nào máu 4me cờ bạc banhư cô, 8càng đánh 5fcàng lớn. c © DiendanLeQuyDon.comTrước mặt 53Tiểu Du echỉ biết dcgiả vờ 8làm mẹ 2hiền, hôm 9nay tôi phải 77vạch rõ 8fbộ mặt 6các độc 60xấu xa của 91cô ra mới 50được!”.

Triệu 8Trác Thanh 4ngẩng lên, 14rời khỏi aaTang Du, lao bđến trước 2mặt Tang 40Chấn Dương, 8mắng chửi fxối xả: 5“Tang Chấn cDương, anh 33là tên khốn f7kiếp, Triệu 9Trác Thanh 5atôi từ 1bnăm mười bsáu tuổi fđã theo eanh, là ai csuốt ngày c3mặt dày 8bám theo etôi, hại 5dtôi không bdhọc hành 40được? ecTôi đã 6trao hết ftuổi thanh 42xuân đẹp 3đẽ của b9tôi cho anh, 5bbây giờ 4anh phát 8đạt rồi, 6giàu có drồi, ghê 42gớm rồi, bcòn tôi 0thì già frồi, mắt ekèm nhèm, 8không sinh bcho anh một 1đứa con dtrai được 13thì anh bắt 8đầu chê 6bai tôi chứ 7gì? Chẳng 0phải con btiện nhân 16kia mang thai 46đứa con 0trai của 8anh hay sao? 4Nên anh rắp 87tâm đá 22tôi và Tiểu 2Du ra khỏi abnhà phải 91không?”.

“Triệu 2Trác Thanh, d6cô đừng 05có nói bậy!”

“Tôi b5nói bậy? e6Đừng tưởng cchuyện xấu 2bên ngoài fcủa anh 1ftôi không 7biết! Tang cChấn Dương, fhôm nay tôi 0phải xé dfnát anh ra, dxem anh còn ccó thể 8ở cạnh abcon tiện 3dnhân đó c1không…”

Triệu 78Trác Thanh ađịnh lao 4đến túm 35lấy Tang aChấn Dương a9thì Tang eeDu ôm chầm 2dlấy bà 02từ phía d3sau khiến 6bà ngã nhào cclên giường, b2cô hét lên: 9f“Hai người 5eim lặng f0hết cho 3dcon!”.

Tiếng dfhét ấy 2quả nhiên 1đã có hiệu bquả, trong cephòng lập ctức yên 8tĩnh hẳn.

Tang 7aDu đến ftrước mặt fTang Chấn 8bDương, khẽ 9hỏi: “Bố, 28bố còn 08yêu Tiểu 3Du không?”.

“Tiểu 9Du mãi mãi 0blà con gái 3ngoan của 8abố, bố bdyêu Tiểu 8cDu nhất. fc © DiendanLeQuyDon.comBố đã 0chọn cho 16con Học 7viện Nghệ 6thuật và 7thiết kế fCentral Saint 3Martins tốt f5nhất nước dAnh, đợi 8qua một f9thời gian a6nữa sẽ dđưa con 34sang Anh.”

“Tang cChấn Dương, 3anh còn dám 37nói anh không 2đá Tiểu 7Du đi hả?”, cTriệu Trác 7Thanh lồm dacồm bò a8dậy, kêu 84the thé định d3lao lên thì f3bị Tang dDu ngăn lại.

“Tang 0phu nhân f5à, xin bà 7hãy giữ fvẻ đoan 1trang hiền a7thục thường 3cngày của dbà”, rồi 1cô quay lại 77nói với 40bố, “Bố, 4ecó đi Anh 3hay không 1thì sau hãy 6tính, con amuốn nói e0chuyện riêng 79với bố”.

Vừa 3nói cô vừa 2đi ra ngoài, a2Triệu Trác 9bThanh định 1lên tiếng athì bị 2aTang Du cắt 04ngang: “Mẹ, amẹ yên 0tâm, có 18con đây athì sẽ 5không có b5chuyện gì a9đâu”.

9sự đảm 4bảo của 8Tang Du, Triệu e2Trác Thanh 7yên tâm 1ahơn một e6chút, vì 6cô biết c2Tang Chấn 51Dương dù bcó thế 97nào đi nữa 0fthì một dfkhi con gái 9đã dỗ 67ngọt thì 8sẽ không 7sao, con gái advẫn là 9bảo bối 1yêu quý 29của ông.

Đến 8thư phòng, bTang Du khép d3cửa lại: e3“Bố, nếu 4bố còn dyêu Tiểu 69Du, vậy 4thì hãy 0xem như hôm enay bố chưa 0về nhà, 3dchưa nói d6gì cả, 29con và mẹ 2sẽ xem như fchưa có dchuyện gì 3axảy ra”.

“Không 9được, econ phải b6biết là f6mẹ con chẳng 95ra gì…”

“Bố, 62nếu con flà bố, 4thì tuyệt 5bđối sẽ bkhông đề e0nghị ly 8dhôn đâu.”

“Tiểu c1Du…”

“Con 8avà mẹ đã 52biết bố 9có nhân 1tình, mẹ 9không nói cckhông gây 6chuyện là 90do mẹ luôn cnín nhịn. 4d © DiendanLeQuyDon.comSở dĩ suốt 6fngày mẹ 9chỉ biết 82đánh mạt dchược, cvì đó là 5nơi ký thác 8etinh thần 2eduy nhất ccủa mẹ, bmà nay mẹ 9bchỉ biết ebầu bạn fvới cờ 3bạc, nếu 7bố quan ftâm mẹ 07thì đã e6không ra 6nông nỗi 2đó. Hôm 55nay bố đã 46động đến 2bgiới hạn 8cuối cùng 8của mẹ, f8mẹ mới 1điên cuồng 28như thế, 75nếu đổi a2lại là 67con, thì b8con cũng 9sẽ giống ebvậy.”

Tang eChấn Dương 25mím môi, 89im lặng.

Tang 5aDu nói tiếp: 3“Bố, nói 3trắng ra 55thì, bên 57ngoài bố bccó bao nhiêu 9nhân tình 4sau này xin d8đừng để bacon và mẹ dabiết. Còn 1về chuyện adbố có muốn a3về lại 5cái nhà 34này không cthì tùy 4cbố, dù 58sao bao nhiêu b2năm nay, fcon và mẹ 84đã quen 4rồi, trong 3nhà thêm 1emột người 6dùng cơm 37thì chẳng 89qua cũng e7chỉ thêm 7một đôi 3đũa mà bthôi”.

Khóe 5môi Tang aChấn Dương 48mấp máy danhưng vẫn 7giữ im lặng.

Tang dDu nhìn ông, 3lại nói: b7“Con và 3mẹ chỉ 65muốn có 1một ngôi dnhà hoàn 9chỉnh, cho 0dù ngôi 2anhà này 15là một cccái vỏ 42ốc trống 7rỗng thì e7cũng xin 3bố hãy 73duy trì nó. c © DiendanLeQuyDon.comCả nhà 84họ Tang 0này, cả 7tập đoàn d0Tang thị 44này, cả aecon và mẹ 32đều không 98thể để 5mất mặt ađược. 40 © DiendanLeQuyDon.comNếu có 2người rắp 8etâm phá adhoại ngôi 28nhà mà con 4và mẹ vất 8vả giữ 63gìn bấy 3lâu nay, 7con nhất fđịnh sẽ c8không tha 70cho ả”.

Nói 05xong, Tang aDu lạnh clùng nhìn ebTang Chấn 2Dương một 97cái rồi 1quay người 0mở cửa, 88bỏ ra khỏi athư phòng.

Câu 52cuối cùng 76Tang Du không 2enói rõ, e7nhưng trong c3lời nói ecó một 92sự uy hiếp 24rõ ràng, 2dnếu bố facô thật d0sự vì người 0phụ nữ bckhác mà 3fly hôn với 91mẹ, khiến 9ccái nhà 30này tan đàn 26xẻ nghé, 32cô nhất ffđịnh sẽ 92không tha 1dcho cha mẹ 7và người bphụ nữ dđó.

Ngoài 9cửa, Triệu d7Trác Thanh 03nhìn Tang d7Du với vẻ c1mong chờ, 65Tang Du cười 06với bà: 5“Mẹ, hình c7như lâu f6lắm rồi fccon không f3dạo phố 3với mẹ, 9bchúng ta 7eđi tiêu ftiền cho 4xả láng 6đi”.

Triệu 9Trác Thanh 0bthở phào: 11“Ừ, mẹ 8đi thay quần 2áo đã”.

Sau 0khi bắt 7fgặp ánh 8mắt phức etạp của 7Tang Chấn 6Dương, Triệu dTrác Thanh 46chỉ liếc anhìn một 0cái rồi 89vội vã c5bỏ về aphòng.

Tang cDu nhìn bố arồi bước 61về phía 1phòng mình 0ở lầu bba. Trước 7đó đã 21đánh cho 55đôi “gian a8phu dâm phụ” 3Giang Nam 6một trận, 89cô thấy 7bứt rứt 4khó chịu, d1phải về 81phòng vứt b6hết những 8thứ mà e4Giang Nam 3đã từng 3tặng mình dđi mới 7dđược.

Chuyện 7ly hôn, dưới 8esự uy hiếp ecủa Tang bDu, đã tạm f3thời kết 6cthúc.

Hai 62mẹ con đi emột vòng equanh quầy b6bán nước 38hoa ở trung ctâm thương 4mại.

Một cgiọng nói 3vang lên 95the thé: 7“Ôi chao, dlà Trác 62Thanh à, dthì ra đang 75đi dạo f0phố với bcon gái cưng d6của chị 7à, thảo 09nào gọi fadi động 8cho chị 25mãi không 5được”.

Tang ceDu cau mày, 4angười phụ 3nữ trung 50niên này egương mặt 07tô trét bnhư một 5cái bảng 80màu, người bmặc toàn a5hàng hiệu, atrên tai, dcổ, tay 6đều đeo dtrang sức 4cvàng lấp 7lánh, cộng dthêm đôi 8amôi đỏ 7chót như athể đang a6ngậm máu, bnhìn thế f5nào cũng dgiống một a8bà già nhà 42giàu mới 7nổi.

“Tiểu 01Du còn không efmau chào bdì Lan đi? 9Con bé này 54thật không alễ phép 3gì cả.”

f1ta nghĩ mình 5clà ai chứ, 36thì ra là bfbạn chơi e3mạt chược 25của mẹ, 8Trần Kim ecLan.

Tang cbDu hừ mũi c4một tiếng: 6b“Dì Lan…”.

Trần a9Kim Lan cười 0giả lả, cnhìn cô 6một cái, 8con bé dữ 7tợn này 0hôm nay chịu 71chào bà bbmột tiếng 78chắc bà 3sẽ tổn 5ethọ vài 9năm mất. 5f © DiendanLeQuyDon.comNghe con trai babà nói con 3bé suốt 5ngày chỉ 12biết đánh 0nhau gây f4sự trong 50trường, 83chẳng có 64dáng dấp 2con gái gì ecả, chỉ 4biết làm dra vẻ ngoan c3ngoãn trước 3mặt bố e0mẹ, cũng 3tội cho a6Triệu Trác 81Thanh dịu 4dàng lại 3esinh ra một dđứa con e3gái hệt 8như ăn cướp athế này.

Ánh 08mắt Tang 68Du và Trần 4Kim Lan va d3chạm giữa ckhông trung, 94lập tức efcảm nhận 5được một 25luồng điện 23cực lớn cphóng vụt 44qua.

Trần 0Kim Lan bị 6cánh mắt 0edữ tợn 9bcủa Tang fDu nhìn chằm f9chằm, bèn 40rùng mình 2một cái, cathầm nghĩ 8không thể 9chọc giận f5con bé có a6đai đen 14Taekwondo 5đệ tam 2đẳng này fđược.

Triệu cTrác Thanh 1nhìn Trần fKim Lan rồi f8nhìn Tang f6Du, chợt d9nhớ hôm 9dqua đã hẹn ahôm nay cùng cchơi mạt b1chược thì 2fvội vàng axin lỗi: 04“Xin lỗi 8bA Lan, hôm dnay tôi phải 0đi dạo avới con 7gái rồi, 43tạm thời akhông thể 2chơi với 6mọi người 8được, f9hôm khác e5tôi hẹn b5lại vậy”.

Giọng 98Triệu Trác 6Thanh mỗi e2lúc một 08nhỏ dần, 1bàn tay cầm 07túi xách 4nắm chặt f2lại, thật d0bà chỉ f0muốn ngồi 55vào bàn 4chơi bài 26thôi.

Tang 6eDu nghe giọng dmẹ mình 3gượng gạo 0thì buông eacánh tay 1đang khoác 06tay mẹ ra: 96“Con hẹn 33với bạn crồi, con 4có việc 34nên đi trước 08đây”, 83nói xong, bcô sa sầm f4mặt bỏ 4ađi.

Triệu d6Trác Thanh athấy con 5gái bỏ bđi với 2vẻ bực 6bội thì 3muốn đuổi 4theo, nhưng 2lại bị 9Trần Kim 9Lan níu lại: b4“Này, con 4cgái chị f6lớn thế 25rồi còn 74sợ bị e8người ta 80bắt cóc 5à? Huống 1hồ nó có 6đai đen 9eTaekwondo, 6ai mà bắt 2cóc được”.

Triệu 19Trác Thanh 70tuy lo lắng 21nhưng hễ 86nhớ đến 7emạt chược a1thì nghiến 53răng chịu ađựng, đi btheo Trần 3Kim Lan.

Tang cDu cứ đi alang thang 49vô định ectrên phố, cchuyện bố 3cô đòi fcly hôn tuy 4cđã bị bdập tắt a9bằng sự 69uy hiếp 5bcủa cô c8nhưng nó agiống như 9một quả abom hẹn fgiờ gài 88sẵn trong 7tim cô vậy.

egia đình admà cô khó akhăn lắm 5emới gìn 73giữ được, 7cô tuyệt eđối không 37cho phép 78kẻ thứ 05ba phá hoại 0cnó dễ dàng.

Chỉ 7tại mẹ 14cô kém cỏi, 1suốt ngày 56chỉ biết 0chơi mạt 07chược, 0thật không 1hiểu hơn 18trăm thẻ 25bài nát fđó có ma dblực gì, 17tay xoa bài 5sắp chai 87cả rồi 6fmà lại fdmê mẩn 8fđến thế, 6ngay cả 82chiếc Bentley 1yêu quý 12của bố 53mà cũng 94đem ra gán 90được, 2chẳng trách 0bố lại 6nổi giận 2như thế.

Nếu 7ecô là đàn aông thì 3cô cũng ckhông chịu 37nổi.

Haizzz, 0bố mẹ 5bcô đúng 5là cực 7cphẩm hiếm 10hoi trong 1nhân gian, 2đúng là b“trời a5sinh một 37cặp”, 5dnồi nào 4aúp vung nấy.

Phiền c4phức quá.

Móc c3bao thuốc c5từ túi 5dáo đồng 1bphục ra, 96cô châm 83một điếu, 6rít một 18hơi thật 97mạnh, định dnhả một 6dvòng khói cnhưng không dcngờ vì 59mới học 86hút thuốc 78chưa được 1fbao lâu, 62kỹ thuật c3còn non nên cabị sặc 66khói, khó 11chịu quá. 82 © DiendanLeQuyDon.comCô buồn 67bực dập athuốc, tiện fetay búng 4vào trúng engay mục 1tiêu là 1fthùng rác, 9cô quay người eđi về phía 3cửa hàng 4tiện lợi 9cbên kia đường, 0mua một 7chai nước 7để thấm dgiọng.

Lấy 4fmột chai cPepsi Cola 12trên kệ a9xuống, cô d5sờ túi, dquên mang 4tiền rồi, 4lúc ấy 2cô mới 7nhớ ra là 86ví tiền 3dđể trong 69túi đi học, cbuổi chiều 8đập đôi 5“gian phu f6dâm phụ” 6kia rồi 7về nhà, 7túi xách 63đã vứt 7ở nhà, dsau đó ra 9ngoài dạo fbphố với 8mẹ.

Oán 7hận quá, fcô đúng 2là đứa 2không ai 1yêu quý e2nhất trên 1đời này, 0sắp thi a1đại học 8frồi, vốn 2dĩ là phải 1đi học 3nhưng ông c5bố bà mẹ dtuyệt vời 9của cô aflại không fthèm hỏi 0nguyên nhân 09vì sao cô 5lại xuất 8hiện ở 17nhà vào 25buổi chiều c7thế này.

4tức tối 2bmở nắp cchai Pepsi 28Cola ra, uống 45ực một 0engụm, cảm a0giác tê 6tê gai gai 73mà thứ 4nước có 3ga này mang 34lại khiến 2fcô sung sướng 57rồi mới d7sực nhớ 2bra, không a6có tiền f4thì hành avi này chính b8là ăn trộm.

Làm csao bây giờ? eMới uống 0amột ngụm, 0đóng nắp dalại cũng 8không phân 80biệt được. 01 © DiendanLeQuyDon.comCô muốn cnhét chai ePepsi đã 7uống này 6vào kệ, e9nhưng lại 9nghĩ dù 8sao thì cũng 9trộm rồi, ctrộm một edngụm nước 5chi bằng 1trộm cả a0chai. Nhìn 7ngó xung dquanh, buổi ecchiều giờ b1này cửa 0hàng tiện 5lợi rất 8dvắng, không b8ai chú ý 6đâu, trên 0đầu cũng 2không có 9camera quan 2sát, cô 1hạ quyết 5tâm nhét bchai Pepsi 09đó vào 8túi dưới acùng bên 5trái của 9bộ đồng ephục, hai 3tay đút 21vào túi fengoài, đẩy a4bộ đồng 33phục rộng 65ra một tí, 71căn bản 28không thể 4fnhận ra cbên trong 1fcó một 97chai Pepsi.

86hít vào e2một hơi, ccứ thế 5mà nghênh fngang ra khỏi ecửa hàng.

Ra 70khỏi cửa 2ehàng, Tang 4cDu không 20nén nổi bmà muốn 6hét lên, 08cô nắm fchặt tay, a3tâm trạng 9vô cùng 9kích động. 9b © DiendanLeQuyDon.comThành công 8rồi, thành 43công rồi, 61cô đã ra 0khỏi cửa a0hàng thành 3công! Thật bquá kích 4thích, cảm ddgiác kích 9thích này ecòn sướng c7hơn khi đánh bđôi “gian 7phu dâm phụ” 78kia nữa.

3eđang định 6lấy chai e1Pepsi ra khỏi báo thì lúc 5cấy, giọng b5một nam, dmột nữ ahét lên ephía sau d8lưng: “Bắt 2kẻ trộm…”.

Tang 74Du quay lại bthì thấy 5amột nam, amột nữ 0chỉ vào c5cô, hét etoáng lên: da“Con bé 9học sinh 7fNhất Trung 41kia đứng 07lại, lấy c0đồ cửa 3hàng chúng atôi không 2dtrả tiền, 33đứng lại!”.

Toàn d8bộ ánh bmắt của angười đi a0đường 72đều tập 61trung về 3phía Tang e9Du.

Tang 41Du đứng fđó, chỉ fbthấy máu f2nóng dồn alên đầu, 7mặt đỏ fdbừng, lúc 3phản ứng 7được thì eliều mạng 2bỏ chạy.

Ngờ d2đâu cô 3clại bị 95một ông 4chú trung dniên tóm 92được, 3ông chú 8“nhiệt 7tình” đó etúm lấy ecánh tay 3cô, hùng 6ehổ: “Còn 52bé thế 1này không 0học hành 22mà lại 2học người 5ta đi ăn 7ftrộm, còn c1là học bsinh Nhất 3dTrung nữa 91chứ, đúng 5là mất 0mặt Nhất eTrung quá”.

“Liên fquan gì đến 02ông? Buông 9fra!”, Tang 8Du giằng cra khỏi 95tay ông chú 8đó.

Lúc dấy, một 4nam một dnữ kia đuổi 65kịp, ba 0người hợp 0sức lôi dTang Du về f6lại cửa 86hàng tiện 5lợi. Tang 90Du không 2ngừng kêu 1réo “Buông 8tôi ra”, bcnhưng ba 2người đó 34như không 84nghe thấy 55tiếng kêu bcủa cô.

Trong 0fvăn phòng 1của cửa 29hàng trưởng, dông ta nghiêm ekhắc hỏi: 2“Nói, cháu a9đã trộm 7cthứ gì?”.

Ông echú cửa 8hàng trưởng b7này có phải 72đầu óc ccbị gì không, 7lại còn fhỏi cô b9trộm gì 8aà?

Tang 38Du lườm emột cái: 7“Tôi không 0trộm gì 7hết”. 6c © DiendanLeQuyDon.comDù sao chết 1ecũng không 80nhận tội, cfmà có phát 66hiện ra achai Pepsi a4trên người 45cô thì cứ e6nói mình 69mang vào acửa hàng clà được.

“Vẫn bkhông chịu 1nhận à, bchúng tôi 89có nhân 95chứng, chứng 4minh cháu 5trộm đồ”, c8cửa hàng 73trưởng cđập bàn ađứng dậy.

“Ai? 5Ông bảo 0engười đó 1có giỏi ethì ra đây.” 79Ra khỏi ccửa này 24rồi, cô 3sẽ lột 2bda kẻ đó.

“Là atôi”, một cbóng cao e4gầy bước 99vào văn 6phòng.

Tang e4Du liếc dnhìn, lại 95là cái tên 4ngăn cản bcô đánh 2đôi “gian 10phu dâm phụ” d7kia, anh ta e1đúng là 1ăn no rỗi 1ahơi, trong 84một ngày 8lại gặp 24cô hai lần, 08hai lần d7cô đều 9bị anh ta c9phá hoại.

“Thì 27ra là anh!”

Thẩm 0bTiên Phi 9không thèm aliếc cô 83một cái, achỉ nói dvới cửa 7hàng trưởng: 3c“Tôi đã 4tận mắt ethấy cô 4ta mở nắp 4chai Pepsi 4fra uống 8một ngụm, 5asau đó lại benhét chai 9nước đã 9auống lên 6kệ, về 10sau không 8fbiết tại asao lại 78thay đổi 8suy nghĩ 0dmà giấu f0chai Pepsi f6vào bên 0trong áo ephía bên 9trái”.

Nói 10ra cũng thật a9trùng hợp, 77anh đang 10định mua 8một chai abnước khoáng 3để giải 8khát, thế 5mà lại 7thấy ngay 27toàn bộ 4quá trình 54cô ăn trộm, 6ban đầu 79anh rất 2bkinh ngạc, 0lúc cô đi e7ngang qua 2mình để 3ra khỏi fbcửa hàng, 98anh mới anhìn rõ c9thì ra là 9cô nữ sinh ctrung học dmà mấy 2dtiếng trước 8đã đạp 2anh một 4fcú, trong 3lòng không 7fkhỏi cảm 2thấy chán ceghét.

“Anh 17còn nói bfbậy nữa bthì coi chừng f1tôi…”, bTang Du hét 3lên, vốn 0dĩ hai tay f8đút trong 9túi, bây 0giờ Thẩm 19Tiên Phi c6nói ra chuyện 51cô trộm fePepsi khiến 50cô thẹn 02quá hóa 42giận, rút 4ftay ra định 8đấm anh, 9kết quả c1chai Pepsi 2đó tuột cra khỏi beáo rơi xuống.

Cửa 6dhàng trưởng evà hai nhân 02viên tò ecmò kia thấy a3thế liền b“Ồ” 98lên một etiếng, âm 49cuối kéo c4dài dằng 96dặc.

Trong 1tích tắc, 7aTang Du thấy 8tai mình 7nóng bừng 93bừng, tiếp 2đó hai gò 5má cũng 5