Nội quy chuyên mục








Hãy click nút f thích cuối mỗi truyện bạn đọc. Xin cảm ơn!



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 13 bài ] 

[Hiện đại] Chàng trai ngọt ngào - Mễ Mễ Lạp (hoàn)

 
Người gởi Nội dung
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33305
Được thanks: 19916 lần
Điểm: 8.67
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Hiện đại] Chàng trai ngọt ngào - Mễ Mễ Lạp (hoàn) - Điểm: 10
Chương 15: Chiếc 1hộp giấy d9và câu lạc f7bộ hoàng 9tử

29mấy lần 2fâm thầm 8đến lớp 7quyến rũ 25để tìm 1Nam Trúc b0Du mà không 3gặp, do 5đó chiếc 27áo sơ mi 93àu đen vẫn 2ở bên cạnh 65ôi, hại 45ôi mỗi 8ần nhìn 44hấy nó cbại cảm c1hấy hoảng aốt.

Thật 01ự cứ mỗi d4ần tưởng 0ượng ra 87ảnh một 9ôm nào đó, chú quản 7cia của nhà 0ôi đến 4ọn dẹp 6ệ sinh căn 8hòng, bất bbhợt phát 47iện ra chiếc e0áo nam này….đến 8eúc ấy, cố nhất 1định sẽ 80ào hứng 1riệu tập 8ả gia đình, 5fìm mọi 14ách để 1điều tra 97em chủ nhân f0ủa chiếc 87áo là ai, d3au đó….tèn.. 30 © DiendanLeQuyDon.comen ..ten ten..…bên 1bai tôi vang fên tiếng ehạc của 23ễ cưới.

Không eđược, 5hông thể daào…nhất 81định tôi b2hải nhanh bfhóng trả 0hiếc áo 2ơ mi này eề cho chủ 0bhân của 6ó.

brường đợi aeam Trúc Du a3hông được 17hì chỉ 7òn một 9ách duy nhất cà lên gặp 3iệu trưởng cfđể lấy 6ađịa chỉ 8của Nam Trúc 3u mà thôi.
bao thì Nam 0rúc Du cũng 16à học sinh ađặc biệt baà thầy aaời tới, 3hắc chắn 8bhầy phải dó những 0iểu biết 0fhất định cề anh ấy. e8 © DiendanLeQuyDon.comhế là sau eiờ tan học, côi liền 75rực tiếp 6ên gặp b3hầy hiệu 2rưởng để 47in địa 2hỉ của 53am Trúc Du. a5 © DiendanLeQuyDon.comrải qua d1 tiếng e815 phút 30 29iây van nài 8à dụ dỗ 6(tặng một chẻ miễn 73hí 30 tiếng 3ađồng hồ 13rong câu f3ạc bộ 5TV), cuối d5ùng thầy ceiệu trưởng 7bũng miễn 45ưỡng đồng 8ý cho tôi 6địa chỉ của anh ấy. 1c © DiendanLeQuyDon.comhỉ có điều…

Đi 83đến đầu 30đường fhúc Lâm, 3dẽ phải 4aồi đi thẳng, a4đến một 8ăn nhà nhỏ f7rên tầng 1hượng của aòa nhà số c126.

Đây 4eà địa b6hỉ quái cuỷ gì vậy?

Tôi eừa nhìn fào tấm 0aiển đề cên đường, 6đối chiếu 91ới tờ aciấy ghi 0ađịa chỉ 92ơi ở của 1oàng từ 0ó đôi mắt ceuyến rũ 9am Trúc Du.
Nhưng 04hật là 7ì lạ, sao 9on đường 1ày càng 5đi càng d0hấy quen 2dhuộc thế 8hỉ?

Trên 1on đường 84húc Lâm 83ài dằng dặc, tôi fẽ trái efđi hết 7on đường dồi rẽ 8hải, chỉ caột giây 07au, cảnh 8ượng trước bắt khiến dho toàn thân dôi cứng 6đờ lại.

Lúc 2bày đang 3à hoàng aôn, anh tà 1ương đang ee lói ở f4hía trời cây, bầu 61rời đã fắt đầu aối dần, 4hế nhưng 2eả con phố 03ày lại 5iện ra trong 13ự rực 0ỡ sắc 1àu. Cả 53on đường 0reo đầy 42hững bóng 4đèn nhấp bbháy, hai 79ên đường 65à những công trình b9iến trúc boa lệ, ánh 6ađèn nhấp cháy trên 0ảng hiệu e6ủa các 1fửa tiệm, 6“Trung tâm d2iải trí 8âm Hoàng”, 20“Quán rượu fam Ngư, “Câu 2ạc bộ 75oàng tử”…Những aeiển hiệu 47hác nhau 7iện ra trước a6ắt tôi, 78ên trong 5ọng ra tiếng 9hạc xập 7ình…

Tôi 0đứng ngây 1a ở trên 8hố, kinh 1gạc nhìn bào con phố 5ũ Chi Nhai b“càng về eđêm càng 9đẹp” 1ày. Đúng, 6hông sai, 3bhía xa xa bfrước mặt bfôi là quán 0fượu KTV eổi tiếng 98rong truyền echuyết trên 7aon phố Vũ chi Nhai, cũng chính là c1“Câu lạc 4ộ Hoàng fử” của 1fhà họ Lâm abhúng tôi.
Tôi 3gây người 6chìn vào caon phố đã fâu không 5dđến này, 64ái con phố c2à tôi không ecuốn đến 9hút nàp. af © DiendanLeQuyDon.comào ngờ eôm nay, trong feình trạng 26hông có 4ahút chuẩn b6ị nào lại 4ô tình tìm b7đến đây, 2eất cả 8hỉ là vì aam Trúc Du.

b6ao cũng đã eđến đây 1eồi, đành 9hải vào b9hôi. Tôi d0ít một 1ơi thật b0âu, cầm 0hặt chiếc cfúi giấy 3rong tay, aắt đầu 7ò dẫm theo c8địa chỉ của nhà 1am Trúc Du.

“Căn 02hòng nhỏ 31rên tầng 0ahượng tòa 49hà số 26! 4ố 26! Số e26! A…”, 0ầm mảnh d4iấy ghi 2dđịa chỉ 0brên tay, faò theo từng 2on số, cuối 9ùng tôi dcũng tìm ađược đến 9ố 26. Nhưng 7òa nhà hiện 6a trước aắt đã ehiến cho 6ôi giật chót người!

Đúng 01à ghét của 8ào trời 71rao của faấy mà!

Tôi egẩng đầu, aông mày ahíu lại, 6eức tối 8hìn lên 2òa nhà cao bút trước bắt. Bên bgoài cổng 20ó treo một ceấm biển, aên trên 8ó đề rõ 7àng là “số 626 Vũ Chi e0hai”, thế a2à trên tầng 4hượng kia, 6ột tấm fiển hiệu 3ớn đang 5hấp nháy 6òng chữ e“Cậu lạc fộ Hoàng eeử”.
Không 4ai, chính 0à câu lạc fộ Hoàng d7ử.

Tôi cgẩn người 3đứng trước 0bửa câu 30ạc bộ, 39ần này 1hì không 3hể “đã feđến rồi d8hì cứ vào 11đi” như 28ình thường dôi vẫn bhường làm 30được. 25 © DiendanLeQuyDon.comrong đầu bôi chợt a1ảy ra suy 9ghĩ bỏ b8ề.

“Tiểu 2hư, là tiểu a9hư phải 8hông?”, 9aanh gác cửa 7ủa KTV cất 5eiếng gọi. 3d © DiendanLeQuyDon.comhận ra đúng 8fà tôi, anh 52ấy liền 2ui vẻ chạy 50đến.

Hơ, 3ôi ngây 86gười đứng 0hìn anh chàng 9ác cổng fđó chạy 9cề phía dình.

“Tiểu fhư, hoan cghênh cô 8đến đây 8hị sát! 0oàn thể eehân viên fủa câu 4ạc bộ coàng tử 5in hoan nghênh bô viếng e2hăm!”. fd © DiendanLeQuyDon.comhưa đầy 88ột phút 3au, một 2cđám nhân 82iên phục dbụ trong 1rang phục 42àu đen đứng 9aếp hàng 4gay ngắn 7rươc cửa, 00úi gập agười chào 4ôi.

Bạn 4đã nhìn 44hấy cảnh 1aất nhiều 4anh chàng 3bđẹp trai 4đứng xếp aàng trước cặt và nghiêm 2hỉnh cúi e3ập người 43hào bạn 6hưa? Cái 5buang cảnh 6đó, thật 73à xa hoa, 5fhật là 6hú vị, fứ như là 60uang cảnh 3arong mộng 5bủa một 9hiếu nữ agây thơ e8ậy.

Đáng e6iếc là, 80ình hình c4úc này…

Tôi 1ehẽ nhoẻn 71iệng cười 42ồi cố 45ặn ra một acâu để 1ói với 1ác anh chàng 9đẹp trai 9ày: “Mọi b7gười vất a6ả rồi!”

“Thưa d4iểu thư, 1húng tôi 4hông vất 28ả chút eào!”, các 63anh chàng 9hục vụ 7fđẹp trai 25ày đồng 67hanh lên afiếng, vẻ fặt ngọt d1gào như 37uốn nói d2ới tôi b3ằng: “Nhớ 78ảo bố 78ô tăng lương cho chúng d3ôi nhé!”.
“Tiểu afhư, cô có 7uốn thị 8át một 16hút về fiệc phục a9ụ bữa băn của bhúng tôi ehông? Ở f1đây chúng 2ôi có món f4á hồi rất 60gon đấy!”, 3anh giám 5cđốc quản fí phục 6ụ món ăn 4ên tiếng.

Anh 5hục vụ 8ở bên quầy 8ượu nhìn a6ôi cười 2cgọt ngào: d5“Ông Lâm 2ất thích coại rượu 55abernet Sauvignon 782 năm, cô 84ó muốn fbhử một ahút không?”

Dưới 09ự chăm fóc của 7ác anh chàng 8ađẹp trai, côi nhìn 4ahấy những 4ánh mắt ddắc như 7ao từ những 6“động faật giống 62ái” đang 5dgồi trong b1âu lạc aộ đổ aồn về f1hía mình a1ùng cả 3hững câu 8ình phẩm e2hông mấy 1ay ho: “Hài, 2fđúng là 15on gái của 5fhà giàu 2aó khác, eó xấu đến eấy đi nữa…”

Tôi…

Không! 2aôi phải 85ời khỏi 70ơi này ngay eập tức!

“Cái 3dđó…”, caôi giơ mảnh d0iấy ghi 8địa chỉ 8à thầy 25iệu trưởng fđưa cho, 5un run hỏi: 40“Sao người 75ày lại 7cống ở 7dđây? Câu 3ạc bộ f4oàng tử a8ẫn còn aeăn phòng 9hỏ trên 8ầng thượng b0ao? Sao tôi 83hông biết ehỉ?”
“À, 1à Nam Trúc b7u!”, người 3cuản lí acác phòng 0ói, “Tiểu c0hư, là tôi b0hông tốt, 38ại tôi 14hấy cậu 4a không có 6bhỗ ở, aại đang efàm theo ca 67ở đây, 5hế nên 1dới cho cậu 9a ở lại aarên đó. ca © DiendanLeQuyDon.comếu như 4dô cảm thấy ahông được, 25ôi sẽ lập 22ức cho người fháo dỡ dăn phòng 4đó!”

Lạnh 58uá….hóa da phía trên 8âu lạc c3ộ hoàng 8ử thân 8dhuộc của 5ôi còn có 5ột căn cdhòng nhỏ 1fhác. Nhưng 0à, ông quản f9í nói như 1ậy là sao?

Tháo 4ỡ căn phòng 4dđó? Như 6ậy cũng bó nghĩa 6à đuổi 6am Trúc Du 98đi sao?

“Không e5hông không…Tôi 8hỉ là muốn 45ặp anh ta 72ột chút d2hôi, tôi eìm anh ta dcó chút việc!”, e3ừa nói 6côi vừa c5ẽ đám ddđông, đi 9ên tầng 17hượng của b9âu lạc e1ộ hoàng 6ử.

Cậu b7a không có 6hỗ ở…

Lại 7đang làm a4heo ca cho 51âu lạc bộ…

Những 8ời của 41ông quản dí vang lên 1rong đầu 4ôi. Một einh cảm e3hông lành 6ập đến. fa © DiendanLeQuyDon.comốt cuộc a1am Trúc Du 1à người 61hư thế 9ào đây? aon đường 53hía trước 7hông biết 6dòn có điều 11ì đáng 6ợ nữa 2đang chờ 6đợi tôi?

Vol 3a2. Nhà của 9am Trúc Du

Lần 10heo cầu 60hang, tôi d0eo lên trên bao, chẳng eấy chốc bđã lên 1đến tầng 20hượng của 8òa nhà.

Khi 66hìn thấy efột căn cehà đúng 48ghĩa với 2ên gọi 2d“căn nhà 19ỗ”, toàn d3hân tôi c6hư nổi ba gà. Nếu 0bhư nói rằng 3ả đống 60ỗ không c4iết nhặt 6fừ đâu b3a được eắn với 66hau bằng 5hững cái f6đinh và aọi đó 3bà những 09ức tường, 8fếu như 61i lông bảo e7uản thức deăn có thể 8cọi là cửa 5ính…vậy e5hì Nam Trúc 53u quả thực bà đang ở 5rong một eăn nhà gỗ.
Cánh fửa căn 84hà gỗ khóa fehặt, tôi 5cước lên 38hía trước, 4hông tìm afhấy chuông 2aửa, mà 02đương nhiên e2àm gì có 42huông cửa! 1ôi chán a5ản cúi 4đầu, cất biếng to 58ọi tên 3eanh ấy:

“Nam 05rúc Du……Nam 81rúc Du…anh 69ó trong đó 12hông? Nam 40rúc Du?”

Không fó tiếng a0rả lời.

Chẳng 0hẽ anh ấy 9hông có 0hà?

Tôi b8ghi hoặc 92hò tay ra, 25định đẩy fánh cửa 7ỗ cũ nát, 78ào ngờ 6cừa chạm 5hẹ tay vào, 9bánh cửa 8đã phát ca tiếng 18êu “cọt 07ẹt” rồi faập tức f1ở toang, cegay cả những bánh cửa cự động 3ở các khách 65ạn năm 7bau có khi 65òn không 29hản ứng 6hanh đến e4hế.

“Nam brúc Du…”, 9eôi khe khẽ 0ọi và bước bào nhà. c © DiendanLeQuyDon.comhỉ một ceiây sau, e6ảnh tượng 7crong căn 57hà gỗ khiến 4ho toàn thân 87ôi cứng 38đơ, không dất nổi 8fửa lời ce(kể từ fau khi gặp 1am Trúc Du, aình như 1binh ngạc b4đã trở bhành biểu f4ảm chính d5rên khuôn 96ặt tôi)

Trong aăn nhà gỗ ehật hẹp, d7hỉ có một eánh cửa 6ính duy nhất 7ị vỡ mất 54ột góc 1đã được d0che lại bbằng giấy. f © DiendanLeQuyDon.comỞ những c4nơi không b1được che elại, ánh 50đèn nhấp fnháy từ ebên ngoài catấm biển 50hiệu hắt c7vào trong dphòng. Ánh 6eđèn từ 79tấm biển 25ấy chính 7dlà nguồn 5dsáng duy enhất trong 3căn nhà 82gỗ này.

Nhờ 56vào ánh 93đèn nhấp dfnháy này, 8tôi có thể aquan sát 8được đại 0khái bài b9trí của 39căn nhà, edường như e2chỉ cần 3bdùng hai btừ để bmiêu tả dvề nó: etrống không! a4Có thể 6nói căn 60nhà này 31giống như f3một căn 7anhà đã c1bị bỏ ffhoang hơn 69là một dnơi có người 6fở.

Không 7có sự phân 6biệt giữa 9ephòng ngủ, 2nhà bếp advà nhà vệ bsinh, không 61có bàn ghế, 75tủ quần a4áo, đèn e4điện, tủ 4lạnh, điều 3hòa, thậm 3cchí còn 7fkhông có a4lấy một 08cái giường. ae © DiendanLeQuyDon.comĐồ vật fduy nhất e4có trong 63ngôi nhà 8này là một 9đống báo 8cũ nát và 77một cái e0hộp giấy 12to. Hơ, khoan 3đã, cái 0hộp giấy c8này sao mà atrông quen bthế?

Tôi acúi đầu, 70dụi dụi 3mắt, cố 2dgắng quan d1sát thật 1bkĩ cái hộp agiấy, “đồ 3vật’ duy 9nhất trong 23nhà dưới 2ánh đèn b8mù mờ nhấp d1nháy…Nó…nó bechẳng phải 84là cái hộp 7giấy mà 75tôi đã 41vứt ở 9trước cửa e5nhà sao? 46Hôm đó, clúc ra đến 51cửa, không 0nhìn thấy 01cái hộp 2giấy đó dđâu, tôi 20cứ nghĩ 7là cô quét 0rác đã 0mang nó đi edrồi, nào 5ngờ người damang nó đi 1lại chính 3là Nam Trúc 94Du.

Thượng 33đế ơi, 1thật không 6cdám tin vào e9những gì f3đang xảy 10ra trước 7mắt nữa! fTôi lấy ctay vỗ mạnh bvào trán, dfhoàn toàn dkhông thể ctưởng tượng 3được Nam 49Trúc Du lại 7csống trong f8một căn 5cnhà như aethế này. 0a © DiendanLeQuyDon.comRốt cuộc 93anh ta là 5sinh vật ctừ hành btinh nào 1eđến đây 9vậy nhỉ?

Trên 0đầu tôi 80bỗng nhiên dvang lên betiếng xào 58xạc. Sau 94đó, “Soạt” 53một tiếng, 64tôi còn 16chưa kịp 3phản ứng 4fgì thì tờ egiấy dán edcửa sổ 8fđã bị 47gió thôi fbrách toạc 4ra. Mảnh e2giấy bay 67phất phơ 2trong gió brồi rơi e4xuống đúng eemặt tôi.

Tôi angây người 17lôi mảnh 6egiấy ra a7khỏi mặt 2mình, giơ 7nó lên trước 0ánh đèn: 48giấy thúc d3nợ của 9ngân hàng 61x x . Mồ 42hôi từng 9giọt, từng dgiọt túa bra trên trán 7tôi.

Ai 3ccó thể anói cho tôi 22biết cái 50tên Nam Trúc b8Du này nghèo 7đến mức 3độ nào aekhông? Nhà cađã nghèo 2rớt mùng d6tơi, lại 4còn một 53khoản nợ engân hàng d4nữa chứ!

Nhìn 96căn nhà etrống không, bchẳng có 5lấy một accon thạch 06sùng, làm agì thấy dbóng dáng 46của Nam 39Trúc Du đâu? 8aTôi quay angười lại, 4cđịnh giẫm 0lên đống 85báo để 5ra ngoài, bfnào ngờ e0chân vừa 8đặt lên dtờ báo 69thì một 35tiếng hét 8thất thanh 1vang lên!

“Oái, 41đau quá!”, 0ccùng với 1ftiếng hét c2thất thanh 2là một adbóng người 64nhảy dựng e1lên từ d0dưới đống 10báo, tay fdxoa xoa bụng 87mình, miệng 4không ngừng basuýt xoa 25vì đâu.

Tôi 3ctrợn tròn d5mắt lên, 23kinh ngạc 0nhìn anh c1chàng mới 3nhảy ra 1từ trong dđống báo.

Dưới e6ánh đèn 12mờ mờ, 8cmột thanh 7cniên hiện cra với thân 43hình thanh 5amảnh, đôi dmôi hơi acong lên efvì đau đớn, 9ánh mắt 68long lanh. 6e © DiendanLeQuyDon.comTừ trên 0angười anh 3toát lên 3bmột cảm bgiác rất equyến rũ. 2 © DiendanLeQuyDon.comNhưng điều 70làm tôi c1ngạc nhiên 5đến không 5dthốt lên flời không 2phải là 3vẻ đẹp 2dcủa anh 40chàng ấy 80mà chính c9là, người 53đó chính 9là anh ấy…

Tôi c0đưa tay 56lên, chỉ c5vào chàng 4trai trước amặt mình, fcmiệng há fhốc, cố 7gắng rặn b8ra từng 7tiếng: “….khỏa…khỏa…”

Dưới daánh sáng 49mờ ảo dcủa ánh ađèn nhấp a5nháy, Nam 3Trúc Du chỉ 8mặc độc 36có một 2chiếc quần 5lót, để flộ thân bhình mảnh 1dẻ và trắng 2nõn đang 1đứng trước dmặt tôi.

Bờ 1dvai anh rất d6rộng, cơ athể mặc bdù có hơi 91gầy nhưng 2fkhông tạo 7ccho người cta cái cảm 1giác mong dmanh, ngược 3clại còn d7cảm thấy 9vô cùng 1hấp dẫn. d0 © DiendanLeQuyDon.comLàn da của 77anh trắng 2nõn nà, 6dmịn màng b9không chút f0tì vết, f0hoàn mỹ 5dnhư một 6dviên ngọc 3lấp lánh.

“Ực…”, 9trong không f9gian tĩnh 8lặng, tôi aenghe rõ cả e7tiếng nuốt 50nước bọt 0của mình, 8cmũi tôi ecnóng bừng e3lên như e6sắp sửa 5chảy máu f4cam đến cnơi!
“Tiểu b0Vũ, sao lại dlà em…”, 33tiếng kêu ekinh ngạc b1của anh 9cvang lên, 5blàm gián 92đoạn hành 6vi “thưởng 7thức mỹ 1nam” của a4tôi.

Nghe 92thấy giọng anói của 9Nam Trúc fDu vang lên, 1tôi mới 8fchợt bừng dtỉnh, thoát 56ra khỏi fasuy nghĩ fvề sự b“khỏa cthân” của canh đang elẩn quẩn d0trong đầu 5mình, sau 0đó, “Tách cetách…”, 5ftôi nghe 1thấy tiếng bnhững dây d0thần kinh 6bcủa mình fnhư vỡ 19vụn ra.

Ôi 06trời đất d3ơi, thượng 0đế ơi, 08vừa nãy 9emình đã 3flàm gì vậy 3bnhỉ? Tôi a1dám nhìn e1chằm chằm e1vào thân 4hình trong 99trạng thái 7khỏa thân dcủa Nam 33Trúc Du lâu enhư vậy 4ư? Hơn nữa, 76rõ ràng 48Nam Trúc 00Du chẳng bphải là dckiểu con 7btrai mà mình c2thích, vậy cthì tại dfsao nhìn 0thấy anh 0ấy khỏa 5thân lại fkhiến cho 6trái tim dtôi loạn c4nhịp, nước 4dãi chỉ 87trực trào bra ngoài, dlại còn 9bsuýt chảy 9máu cam nữa 2chứ?

“Nam…Nam 3Trúc Du, d4anh …anh 32là cái đồ 0biến…biến ethái, anh ae….anh…anh 61dám không 2mặc quần báo à?”, e6tôi lắp f4bắp gào 3lên.

Cái 2người nào 4đó còn 33phản ứng 9chậm hơn 8tôi, nghe fthấy tôi 9gào lên 70như vậy 7mới từ 97từ cúi 5bxuống, lúc 8cbấy giờ admới phát 71hiện ra fatrên người dbmình chỉ 04có độc emột chiếc equần lót, d2lại còn c2đang thản 0nhiên đứng b4nói chuyện e1với tôi bnữa chứ.

“Tiểu c4Vũ, anh xin 4lỗi!”, 45Nam Trúc 6Du mặt đỏ adừ, vội 8vàng cúi 4xuống vớ e6lấy tờ 6bbáo dưới b2đất rồi 7dùng nó bđể che fthân, “Bởi bbvì không 98có quần 74áo ngủ c4nên anh đã 2quen không 4mặc gì 5khi đi ngủ crồi! Bình 6thường 79ngoài Đạo bLiên ra, b7cũng không 5có bạn anào đến efnhà tìm canh chứ 5dđừng nói 7alà con gái. 81 © DiendanLeQuyDon.comVì thế 1enên anh cũng 7ekhông ngờ 6sẽ gặp dphải tình 08huống xấu a1hổ này!”

Không bcó quần 89áo ngủ, 68vì vậy 8không mặc 5gì khi đi 10ngủ!Hơ, ctôi trợn atròn mắt 17nhìn Nam aTrúc Du. 1 © DiendanLeQuyDon.comThượng 7đế ơi, 34đây là 23lí do khỏa athân kì 6cquặc nhất 1dtrên đời 9mà tôi từng e1nghe thấy!

“Nam ecTrúc Du, 4anh mau mặc aquần áo 0cvào đi!”, 0tôi nói.

Thực 7ra thì nói b8như vậy cnhưng trong 8lòng tôi 97vẫn có cchút tiếc dnuối. Nói 0thực lòng 91là cái anh 2chàng Nam 9aTrúc Du này flúc khỏa 06thân trông 8thật là 1gợi cảm. 5 © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà 54cho dù có 39gợi cảm a6đến đâu cmà phải fnói chuyện 04trong trạng 19thái này d9thì thật 61là khó xử!

“Được, fcho anh một 2phút nhé!”, 9Nam Trúc 5Du gật đầu, 0hai tay cầm 96chặt lấy etờ báo 3che thân, 95từ từ dlùi lại 09phía chiếc 8hộp giấy.

“À, 2Tiểu Vũ, 86em có thể 6quay người 4lại một d1chút được fekhông? Anh 48phải mặc bequần áo!”, d9Nam Trúc 3Du khom lưng, bmột tay 5fcầm báo, cmột tay bmở hộp 0agiấy lấy 6cđồng phục 1của trường.

“Được!”, 4btôi nghĩ 3là cuối bcùng tôi 1cũng đã 2biết chiếc 5ehộp giấy 2evứt đi e9ấy được 5đùng để 5làm gì rồi.

Một c6phút sau.

“Tiểu b1Vũ à, thật 33ngại quá, 2nhà anh không 0có lấy 7một cái 87ghế để c7mời em ngồi!”, 1sau khi mặc 2xong quần 9báo, Nam Trúc aeDu ngại angùng nói 6với tôi.

“Không d6sao, chúng 0ta có thể 47ngồi trên dgiấy báo aở trên 1sàn cũng 7được mà”, 4tôi đáp.

“Anh 0thì chẳng 0vấn đề,, c6vì dù sao 81anh ngồi 5trên nền 2nhà cũng dquen rồi. 5 © DiendanLeQuyDon.comNhưng mà a8Tiểu Vũ a1thì không bđược, f4nền nhà 0cứng lắm, 1em ngồi 8sẽ thấy 24mệt và edkhông thoải 5mái!”, bNam Trúc 43Du lắc đầu. 85 © DiendanLeQuyDon.comĐột nhiên a4mắt anh 17sáng lên, dhình như 7danh đã nghĩ 6ra một ý e2kiến nào 55đó rất ahay rồi bathì phải. f © DiendanLeQuyDon.comAnh hào hứng 6anắm lấy 69tay tôi, danói: “Tiểu 4Vũ, chúng 0ta xuống ffcâu lạc f6bộ hoàng 7tử ở dưới c0lầu đi! 31Những người 0atrong KTV 2eđều rất atốt, hơn fenữa giờ 0này vẫn 47chưa có 80nhiều khách, 41họ…”

“Không, 5không, không! 3aHa ha…”, 7ctôi tuôn 7một tràng, 4cười nhạt 33rồi từ 9chối đề 3nghị của 2anh. Bảo etôi xuống cacâu lạc 4bộ hoàng ftử ngồi 9thì cứ 2giết tôi 00đi cho xong. 62 © DiendanLeQuyDon.comTôi do dự 9hồi lâu, akhông biết 1có nên nói 71sự thực flà câu lạc fbộ hoàng 99tử là do dabố tôi 6làm chủ bahay không.

Tìm 2thấy một 99chỗ rải e6báo khá f3dày, tôi 1liền ngồi axuống đó.

“Tiểu bVũ, thật 4xin lỗi fem! Từ từ d7thôi, anh 94nhớ hình f9như là…”. e © DiendanLeQuyDon.comTrong khi ctôi đang b5do dự thì 8Nam Trúc 2Du liền clấy ra một 87cái hộp 8từ trong 45“tủ quần e4áo” ra, 5hào hứng c5mở ra trước 7cmặt tôi.

c6một cái 21bánh gạo avới nhiều 5màu sặc b8sỡ.

“Xin 2mời!”, 6nhìn thấy f4nụ cười 0tươi tắn ftrên môi 2banh, tôi bdthực sự 4ekhông biết f3nên cười 4hay nên khóc 7cđể thể 03hiện tâm etrạng của 53mình lúc 38này.
Bởi 4vì một 3người có ethị lực 29rất tốt dnhư tôi etrong một egiây nhìn 0xuống đã 5dtrông thấy a6hạn sử 7dụng khi ftrên bánh blà ngày chôm qua.

“Tiểu d5Vũ không 9thích ăn 2bánh gạo 5à?”, Nam aTrúc Du mỉm 6cười nhìn fatôi, nhét 1một miếng 43bánh vào emiệng, và 4bthản nhiên 0nhìn tôi: 51“Đây là aquà tết c8Đoan Ngọ acủa các 55anh ở câu 5lạc bộ 3cho anh đấy, 1anh cứ tiếc 5không muốn 6ăn!”

“Anh 27cứ tiếc fkhông muốn 9eăn á?”, 0tôi không 36nén nổi dsự ngạc b0nhiên, mặt 2ngây ra.

Nhưng 6Nam Trúc bDu đã hiểu 0nhầm ý a9của tôi, 1anh lập 4tức khoát 63tay:
“Tiểu 3fVũ đừng elo, bởi 6vì là Tiểu 9Vũ, nên 5dem không aphải ngại 9đâu!”
Ý adcủa anh 24ấy là, a1bởi vì eetôi là Tiểu 0Vũ nên anh 7ấy mới 89không tiếc ckhi bỏ ra 3făn.

Lúc fnày đây a0tôi có nên e8cảm động e2không? Tôi 5cầm lấy eamột miếng debánh gạo, 0gượng gạo 6bỏ vào 2mồm rồi 8cố nặn 1ra một nụ 7cười tươi 50tắn trong c9ánh mắt 01chờ đợi 7ccủa anh.

Thượng 1fđế ơi! 11Hãy nói 5cho con biết, dcái người 3đang ngồi ftrước mặt 09con đây f8nghèo đến e0mức độ dnào có được 5không? Đây 43đã là thời 3fđại nào 50rồi mà a5vẫn còn 87có người 7nghèo như a1vậy cơ dechứ?

Điều 36càng khủng 3fkhiếp hơn 98chính là, 66cái người 2mà nghèo 7rớt mùng 0dtơi này 8lại chính 4là hoàng c8tử Nam Trúc eDu của trường 9Thần Nam.

“Trúc bDu, anh từ f6trước đến bbgiờ vẫn 7ở đây 7sao?”, tôi 6dthực sự bkhông thể cnói ra câu: c“Từ trước 9đến nay adanh vẫn enghèo đến 5fthế này 7csao?”
“Không 1phải, không cphải đâu! fSao anh có 0thể ở eđây từ dflâu như 10vậy chứ?”, 4bNam Trúc 09Du mỉm cười. 7 © DiendanLeQuyDon.comTôi cũng fcảm thấy 8yên tâm ccđôi chút, 76có lẽ anh 68ấy chỉ chơi tiết fkiệm một achút mà 70thôi!

Nhưng fmà vẫn bcòn câu 26tiếp theo.

“Lúc 64mới đến 5học ở 2ftrường aThần Nam, 10anh đã ở 3cửa nhà 5ăn của f5trường, e6nhưng mà 7fthầy hiệu btrưởng 68nói ở đó 9không hay 2lắm…”

Mọi 9thứ trước e1mắt tôi 0như đổ 1sụp xuống, fsuýt nữa 0thì ngất 2đi. Nam Trúc 2eDu, anh là a9một con c4chó lang cthang hay esao?

“Trúc 85Du, anh rất….”

“Anh drất làm eesao?”, Nam aTrúc Du mở a9to mắt nhìn 46tôi. Điệu cbộ ấy emới mới 2đáng yêu fevà hồn 7fnhiên làm 8csao!

Làm 69sao tôi có e9thể thốt 9ra từ “nghèo” 5được đây?

“Anh 1rất đẹp 9atrai…”, dalà ma quỷ aavừa xui 7bkhiến tôi 27nói ra câu 18này.

“Anh…”

Nam 68Trúc Du ngẩn dra, mặt 2cđỏ bừng 6lên vì câu 2bnói của ctôi. Lẽ 0nào từ ctrước đến egiờ không c1có ai từng ckhen anh ấy 7rất đẹp 44trai sao? 54Hình như 5dtôi là người 1đầu tiên 4khen anh ấy dcđẹp trai, 21hình như…cứ fcnhư là tôi 1đang tỏ 7ctình với 4người ta 43vậy! Không 48phải như 2fvậy đâu! 34Nam Trúc 1Du, em không 90có ý này 0với anh 14đâu!

Đúng avào lúc 8tôi đang 4vô cùng babối rối….

“Sao 81cô lại fcở đây?”, 3một giọng cnói lạnh atanh, phảng 74phất sự cbmỉa mai 51vang lên 60từ bên 1fcầu thang, dcách chúng abtôi không 41xa.

Tôi 1ngoảnh đầu dlại, xuất 0hiện trước 66mặt tôi fkhông ai 32khác chính 2là Minh Đạo 44Liên trong 4bộ quần cáo màu trắng 0dtinh, không 8biết từ 9elúc nào, 4banh ta đã 2đứng ở 1cbên cạnh 8cầu thang, ccai cằm 3nhọn hất 5lên đầy 2kiêu ngạo.
Minh 4Đạo Liên, 16cái kẻ fđáng ghét 7này, cho 66dù đứng 0fở đâu f5cũng đều 1toát lên c3sự tôn 7quý của 1một bậc b8vương giả. d3 © DiendanLeQuyDon.comTôi ngây bbngười nhìn 1Minh Đạo c1Liên, ánh amắt anh 28ta lạnh 2lùng lướt 1qua người 49tôi rồi dfdừng lại 9ở Nam Trúc fDu. Anh ta 2khé nhếch c9môi mỉm 3dcười, một f1nụ cười 5mờ nhạt ađến mức bnếu không 94nhìn kĩ 71sẽ không 0thể nào a8nhìn ra.

“A…”, 40tôi há hốc fmồm, thốt 00lên.

Vol 03. Mua lại c4cuối tuần 6của Nam 1Trúc Du

“Đạo 9aLiên, cậu cđến rồi 50à!”, nhìn 45thấy Minh 2Đạo Liên 4ở cầu 6cthang, Nam 9Trúc Du đứng fbật dậy, 4amừng rỡ dnói, “Thật 5elà hay quá, fhôm nay ngân adhàng gửi dgiấy thúc 0nợ đến, 3dtôi đang 1khổ não alắm đây, 82cậu nhất 1định có 2cách giúp a5tôi phải 28không?”

Hừ, ahay cái gì 63mà hay chứ, b9tôi còn 4chưa quên dcái câu 45anh ta chửi 9ctôi là đồ 6đàn ông 4đâu, tôi 9không dễ 2dàng giảng 61hòa với 0anh ta như 70vậy đâu! fHơn nữa, bở đây dkhông phải eelà trong 48lớp quyến 34rũ, bên 2cạnh tôi 6ckhông có 6dhội trưởng aMậu Nhất! eĐiều quan ctrọng nhất e6là: trong bđầu tôi 6vụt hiện elên những 58điều mà 0Mê Cúc nói 5với tôi, 62sở thích 0blớn nhất 67của cái 9cgã chết ctiệt này elà trêu 41chọc khối 09thịt đồ 5cchơi siêu 8ccấp Nam 11Trúc Du…

Tôi ethò tay, ekéo Nam Trúc 28Du ra phía a9sau lưng 5mình, không 0thể để e4cho Minh Đạo 0Liên bắt 9nạt anh ccấy mãi 3fnhư thế!

Minh 64Đạo Liên enhìn thấy 1hành động ccủa tôi, e7cái cằm 7cnhọn khẽ 1động đậy, c3khuôn mặt 8thản nhiên, 24không chút fphản ứng.

“Ha 90ha, hai người 1còn chưa ebiết nhau ecsao? Để ftôi giới b9thiệu nhé!”, 2Nam Trúc 57Du bước 59ra từ sau 2alưng tôi, emỉm cười 5để lộ 0hàm răng 7đều tăm 83tắp và d1trắng bóng 1, “Tiểu aaVũ, đây 05là Minh Đạo 3Liên, cậu 0dấy thường 6xuyên giúp ađỡ anh, blà một 1dchàng trai 0cực kì dtốt bụng! dĐạo Liên, 9đây là b1Lâm Xuân 25Vũ, cũng 3giống như bcậu, cô dấy là một dngười tốt, 80rất thích 32giúp đỡ 3người khác!”

Nam fdTrúc Du à, 1cxin hỏi ftrong thế 0giới của aanh có ai elà người 9xấu không 0hả?

Tôi 7thầm kêu c8trời, đúng 4là trên bcđời này 39chỉ có 3mỗi một 42mình anh 1chàng Nam 63Trúc Du này 7có suy nghĩ ađơn giản 3bđến thế, f3cứ tưởng drằng cái 5atên Minh 50Đạo Liên 81chết tiệt 8fnày là người 4tốt! Lại f1còn bảo 1mình giống 77anh ta nữa 8achứ, tôi 29có điên 6emới thèm 9giống như 39anh ta!

Hừ…hừ…hừ…

“Tiểu bfVũ, Đạo cLiên, hai 1dngười nhất 33định sẽ 2ctrở thành 0cbạn tốt acủa nhau, d0cũng giống b5như tôi a8với hai 1người vậy!”, 2Nam Trúc aDu hồn nhiên 4anói.
“Ai b3thèm làm 5bạn với 6cái gã đó?”, b3tôi không 79nhịn nổi 9dnữa bèn 4alên tiếng.
“Nhạt 7cnhẽo, ngu 1bngốc!”, ctôi cứ dtưởng rằng e1lời lẽ acủa mình b9đã đủ ebbất lịch csự lắm 8rồi, nào efngờ cái 70gã đó còn d5bất lịch 0sự hơn, fdám gằn egiọng nhả 3ra từng 1chữ đó 83nữa.

Cái 83tên khốn c8này!

“Minh 2Đạo Liên, d0cái tên…’

“Đạo fLiên, sao 9ecậu lại anói với 15Tiểu Vũ 85như vậy?”, e0tôi còn achưa kịp 8nổi trận b3lôi đình b5thì Nam Trúc 26Du đã tức ffgiận lên c6tiếng trước. 9e © DiendanLeQuyDon.comTrên khuôn b4mặt khôi engô ấy 0hiện rõ 0fsự bực 73tức, đôi 47mắt trong fveo tức 2tối nhìn feMinh Đạo 7Liên, “Tiểu 7aVũ là bạn 63thân của 6tôi đấy!”

Ha 74ha…bởi 56vì Nam Trúc 0bDu một mực 0bênh vực 4tôi nên dtôi cố 96tình tỏ 6cvẻ đắc 5chí, như a6muốn nói b3với Minh eĐạo Liên 27rằng: Nhìn eđi, nhìn 7xem Nam Trúc 4cDu đang bênh 8vực tôi e5kìa!

“Tiểu 06Vũ, em cũng 1cđừng giận 8bMinh Đạo b0Liên, cậu 77ấy mặc 3dù ăn nói ebốp chát 85như vậy 3nhưng hoàn atoàn không 73có ác ý 8gì đâu. 1 © DiendanLeQuyDon.comThực ra 0cậu ấy 80là người 14rất lương bthiện và 5dịu dàng!”, d7Nam Trúc 0Du ngoảnh 9đầu lại 3nói với 1tôi.

Minh b3Đạo Liên dlà người 4rất lương e4thiện và f4dịu dàng 0ư?

Nếu 2như không 1phải vì 44vẻ mặt 34của Nam 5aTrúc Du khi 2nói ra câu fnày hết 55sức chân adthành thì 0tôi đã 5coi câu nói benày là câu f2chuyện cười 6hay ho nhất c8thế kỉ 1để mà f6ôm bụng 61cười thật 29to rồi.

“Tiểu 1Vũ…”, 2Nam Trúc 7Du nắm lấy avạt áo 5của tôi, 5ánh mắt 4nhìn tôi 3đây hi vọng. 1 © DiendanLeQuyDon.comAi mà nhìn d0thấy ánh 88mắt anh 05ấy lúc 81này thì ccho dù có c6là yêu cầu 4gì đi nữa f0cũng khó emà từ chối, 9b“Em không 22giận Đạo c2Liên đúng 94không? Hai eengười đều 5dlà bạn 3btốt của 6anh, vì vậy fanh hi vọng c1cả hai cũng 2có thể dtrở thành 7bạn tốt 5của nhau!”

Giọng fnói ấy fnhẹ nhàng edvà ngọt fangào như 6một cái 9kẹo bông e8lắc lư dtrước mặt b3tôi, khiến a5cho tôi ngoài cviệc gật 1đầu “Tôi 7muốn ăn” 28ra thì chẳng 13còn phản 6fứng nào abkhác cả.

Một 6chiếc kẹo 1bông đáng c8yêu, đẹp 8bmắt, ngon fmiệng và 1ngọt ngào!
Nhưng 93giọng nói 0của Nam 5fTrúc Du thậm 6chí còn a8ngọt hơn c5gấp ngàn, 74vạn lần echiếc kẹo 5bông.

“Ực…”, etôi nghe 4thấy tiếng 42nuốt nước 9bọt từ ftrong miệng 5ccủa mình, 64rồi sau 64đó bất bdgiác gật 1đầu: “Được”

“Tuyệt 49quá Tiểu 1aVũ ạ!”, aNam Trúc cDu nhìn tôi, bánh mắt e9quyến rũ, 4giọng nói 2hân hoan 3vang lên.

Dưới 9cánh mắt 02hi vọng fccủa Nam b0Trúc Du, 6tôi đưa ctay ra, biểu 32thị sự bbhữu hảo 8với Minh 0Đạo Liên atrước. 9 © DiendanLeQuyDon.comThôi nào, 0chẳng qua 14cũng chỉ 25là một fcái bắt 44tay thôi cmà, có gì 0to tát đâu 2cơ chứ! 0Hơn nữa, canữ nhi không 6nên so đo e0với bọn fbtiểu nhân, 87tôi phải 5eđại lượng 76với gã 1ta thôi!

Tôi 4ngẩng đâu, 6đưa tay 2phải ra 9trước mặt 5Minh Đạo 31Liên.

Minh c4Đạo Liên 5ecúi đầu, 0nhìn xuống bdbàn tay của 7tôi.

Bầu 99không khí e1chợt lắng 3xuống.

Sau d2đó tôi 38nhìn thấy aMinh Đạo d8Liên ngẩng fđầu lên, 56ánh mắt f1thờ ơ lướt f3qua tay tôi, 4evụt qua 43người tôi bfrồi dừng 3lại trên angười Nam 43Trúc Du.

Cái 3etên khốn 2này, hắn bcòn không athèm nể 0mặt tôi ednữa!. Nhìn 2bàn tay phải 87đang giơ e1ra giữa 8fkhông trung 9của mình, 4dmáu nóng 30bốc lên ađầu tôi. a1 © DiendanLeQuyDon.comHừ, hôm 2nay có tôi 9ở đây, 4aanh ta đừng 6bhòng bắt enạt Nam 7cTrúc Du!

Tôi fmỉm cười, c3đưa tay 0phải về 9agiữ chặt 30lấy Nam 1fTrúc Du lúc d7ấy đang anhìn tôi 0evới ánh bmắt xin d8lỗi: “Trúc bDư à, thực 39ra em phải 5nói với 7anh điều 2này, câu 8lạc bộ fhoàng tử c4ở bên dưới 19chính là 2của nhà 9fem. Chẳng 50phải anh 6nói muốn 8xuống đó bengồi sao? f2Chúng ta 03cùng đi enhé!”

“Hả? 3Câu lạc 33bộ Hoàng 5dtừ là của 0nhà em à? 33Tiểu Vũ, 2em thật elà giỏi 5quá!”, 9Nam Trúc b9Du nhìn tôi akinh ngạc.

Mặc 0dù không 01muốn ra b7điều này 0dnhưng khi b4nhìn thấy 27ánh mắt flấp lánh dcủa anh 9edưới ánh bđèn, tôi eđột nhiên 56cảm thấy 3có chút 9btự hào 94về thân 7phận của a0mình.

“A, 6cái đó…cứ 4coi là như 9vậy đi…”

“Tiểu dVũ, em thật f8là giỏi! 31Nói như 1vậy…những 7món ăn ngon 7được phục 6vụ ở đây 16em đều 3đã nếm 60thử rồi?”, dtrên mặt 0fcủa Nam 2Trúc Du đã 0hiện rõ 2nét vui mừng.

Những 0món ăn ở 8đó thực 2ra cũng rất 06bình thường bmà…

Trúc 40Du đại 2nhân ơi, brốt cuộc eanh nghèo 9tới mức enào hả? 51Ngoài cảm 1egiác xót 7xa, tôi cũng acảm thấy 51có chút d7đắc chí. 83 © DiendanLeQuyDon.comCười thầm fctrong bụng, 1etôi không etin là cái b5anh chàng f5Nam Trúc 8dDu này lại ekhông ngoan 0ngoãn đi btheo tôi! 2Minh Đạo 7Liên, anh b2đi chết 0đi!

“Nhưng 2mà Đạo e7Liên đang fở đây, achúng ta 7không…”

“Nam fdTrúc Du, 62Minh Đạo 71Liên là a7quý công 94tử nổi 3ctiếng của f6trường 83Thần Nam, 7fchắc chắn 5đã ăn uống 5fno say từ d6sớm rồi bmới qua 9đây tìm faanh. Vì thế 2dhay là chúng 4ta cứ đi 6ăn trước arồi lên b6đây tìm b6anh ta sau. 77 © DiendanLeQuyDon.comHay là anh 1nghĩ để ebcho anh và 21em cùng chịu 2đói ngồi 28đây nói 2chuyện với danh ta?”, bctôi chớp 2chớp mắt, 73cố làm era vẻ như adnhững cô fgái hiền bthục trong bti vi, mặc a4dù có hơi 2khó khăn 7nhưng nhìn 33thấy dáng 2vẻ xót 2xa trên khuôn 6mặt Nam 5Trúc Du, 1tôi biết blà mình 0cđã thành 7bcông rồi.

“Thôi 2được, 75Đạo Liên, f0Tiểu Vũ cbđói rồi, 6tôi dẫn dcô ấy đi 3ăn cơm, 3cậu đợi c5một chút 0chúng tôi 8sẽ quay 35lại!”, 86Nam Trúc 1Du đến 5bên cạnh, 5dthì thầm aevới Minh 09Đạo Liên.

Oh d8yeah! Cuối 2cùng thì 16tôi cùng 7ccứu thoát 85được anh 5chàng ngây 9thơ này 89khỏi tay ftên “ác 2quỷ vô 20hình” kia. 3 © DiendanLeQuyDon.comTôi đắc 09chí cười 5thầm trong 27bụng.

“Thế 9à, vậy cthì thôi, 16tôi cũng a7về đây! 05Nhưng mà 2đáng tiếc 3thật đấy!”, f6Minh Đạo bLiên chậm 1rãi đến d8bên cạnh fNam Trúc 33Du, cố ý 4dừng lại, 6vẻ mặt 5tiếc nuối, 7flắc đầu 6nói: “Tôi 6avốn dĩ 50định nói 08với cậu edvề việc 95làm thêm dcuối tuần, 4nhưng mà 3exem ra cậu dkhông cần 3nữa rồi!”

“Làm dathêm cuối 29tuần á?”, cfánh hào 1quang rực frỡ tỏa 5bra từ nụ 5acười rạng d8rỡ của 6Nam Trúc cDu, “Tôi 61đi, tôi 5đi…Đạo 4Liên, tôi 4đi mà!”

Nụ 7cười vừa 0nở ra trên famôi tôi b6bỗng chốc 90tắt lịm. 1 © DiendanLeQuyDon.comHóa ra đối d9với Nam 2Trúc Du, 73giữa ăn c0uống và fkiếm tiền, 84kiếm tiền dvẫn quan 58trọng hơn!

Tôi engây người 53ra, u uất ađứng nhìn 9dnụ cười 81đắc chí 67của Minh a6Đạo Liên.
“Địa 5điểm làm 2thuê lần canày là phòng fy tá bệnh 78viên Nhân 9Ái, thời dgian là 12 32giờ trưa 1bcuối tuần, 4nội dung e2là…”, 57Minh Đạo cLiên thản 6cnhiên nhìn 3tôi, sau dđó bình 9thản nhả cra từng ccchữ một: 96“Làm đối b2tượng luyện atập tiêm fccho 11 y tá 22thực tập”

“Cái 4dgì?”, chưa 6ađợi đến akhi Nam Trúc bfDu kịp phản 7ứng, tôi 1cđã hét 1lên kinh 64ngạc trước 18rồi! Đối ftượng luyện 57tập tiêm 4cho 11 y tá 9fsao?
Tôi 0há hốc 39mồm, không bdám tin đây e8là sự thực.

“Minh 74Đạo Liên, 7eanh là cái 3đồ biến a8thái, dám eeđể cho 3Nam Trúc 2aDu đi làm ađối tượng 31luyện tập 8tiêm cho 0y tá à? 0Hơn nữa, 20một người 0thôi cũng 8đủ chết f9rồi, lại 3còn cả 7thảy 11 bngười nữa, 79ai mà chịu fbcho nổi?”, 3ctôi gào 1lên.

“Đúng 32thế, các 1y tá chỉ bacó không 0engừng luyện 6tập mới 9ccó thể 97nâng cao 7bkĩ năng, f3mới có ethể phát ehuy khả 46năng của 4mình, giúp 63giảm bớt f2đau đớn 32cho bệnh e2nhân!”, 6Minh Đạo 2Liên không ethèm ngẩng fđầu nhìn 0ftôi, vẻ dmặt thản 5nhiên nói 1với Nam dTrúc Du, 5f“Đây dù 57sao cũng alà một 1việc tốt, 2hi sinh bản 5thân mình 2bvì số đông c1bệnh nhân 4amà!”

Cái ftên đốn cdmạt, rõ fràng là amột việc 9làm biến 0cthái, thế 0emà hắn 1có thể 99thản nhiên fnói ra như bchẳng có cbgì to tát 1cả!

“Ừ, 9cũng có dlí!”, người c9làm tôi 0sụp đổ 5hoàn toàn 9chính là c5Nam Trúc 06Du. Nghe xong fnội dung 7công việc 2cmà Minh Đạo 68Liên nói, 2cậu ta không 4những không a4hốt hoảng 86mà còn tỏ 0ra vô cùng 8tin tưởng 20Minh Đạo 5aLiên, còn 9gật đầu 4đồng ý fvới ý kiến ddcủa anh 29ta nữa chứ.

Cái 22anh chàng 0này đúng f9là thuộc 8túyp người 5bbị người 2bta lừa bán dđi mà vẫn ccòn chạy 66đến hỏi d3xem người 9cta có cần a7mình giúp 2fđỡ gì 61không! Ngọn 5lửa chính cfnghĩa trong ealòng tôi ephút chốc 2elại bùng blên dữ c2đội. Nguyên 9ftắc của 1Lâm Nguyên d7Đường 02là: người 39học võ 2dnhất định 1phải biết 2chành hiệp bbtrượng 5nghĩa, giúp 22đỡ kẻ 7yếu, trừng 39trị kẻ 6gian ác!

Nếu 7như lúc benày mà còn 39không ra 11tay cứu 6Nam Trúc cDu thoát bkhỏi bể f5khổ thì dquả thật dđáng hổ dthẹn với dthân phận 2là người 4kế thừa 65đời thứ d18 duy nhất ffcủa nhà 0ahọ Lâm.

Tôi c1đưa tay 6ra, hùng aehổ kéo 0dNam Trúc feDu ra đằng 7dsau tôi, aquát lớn: 9“Minh Đạo 1Liên, nếu f4đã là việc ddvĩ đại b7như vậy, 0tại sao 53anh không 6đi mà làm, 16sao còn chạy eđến đây ebgiày vò e1Nam Trúc 0Du? Minh Đạo 23Liên, tôi fnói cho anh 8biết, chỉ ecần có 1Lâm Xuân 0aVũ tôi ở 9đây, tôi dtuyệt đối 4không để 85cho anh bắt 5nạt anh 9dấy đâu!”

“Tiểu 2Vũ, em đang 6làm gì vậy? 50Đạo Liên 9cđâu có c9bắt nạt 29anh. Hơn 9nữa người a0cần đi 1flàm thuê 2kiếm tiền flà anh chứ 1fkhông phải acậu ấy. 7 © DiendanLeQuyDon.comVì vậy 3người cuối 78tuần phải 5đi là anh 38chứ không ephải Đạo a3Liên!”, 7chưa để cMinh Đạo 3Liên kịp 3phản ứng e5thì Nam Trúc 23Du đã vội 6vàng lên fbtiếng trước, 5cvừa nói 9evừa căng fbthẳng nhìn 30Minh Đạo 61Liên, vẻ 5mặt như 9đang lo lắng 0vì chút 7hiểu nhầm dnày mà Minh 97Đạo Liên 2sẽ từ e6chối công ddviệc đó fvậy.
Cái 84công việc fkinh dị 5ấy, có 25cho cũng b9chẳng ai 0echịu làm dđâu!

“Nam aTrúc Du, 0anh tỉnh a6lại cho aem nhờ!”, 7tôi tức 01giận quát 2Nam Trúc f1Du.

“Nhưng 67mà…”, bNam Trúc eDu tủi thân 0nhìn tôi, 9nói: “Tiểu 2dVũ, anh rất 54tỉnh táo 1mà! Nhưng 22mà phải fđi làm mới 55kiếm được etiền trả ffcho ngân ddhàng, anh 7còn nợ 3người ta b2rất nhiều ebtiền mà!”

Cổ b0họng của 4tôi như 5tắc nghẹn 4lại, trong ađầu vụt 93hiện lên 11hình ảnh evề tờ 2agiấy thúc dfnợ trên 3cửa sổ 7fban nãy.

Quả 2nhiên, Nam 2bTrúc Du là 0fmột kẻ 2nghèo kiết bxác, nghèo 8nhất trên dđời này.

Nhưng amà anh ấy aflại là 9người đang 89cố gắng, f4chịu đựng fmọi vất 86vả để 0kiếm tiền dhoàn trả d3nợ nần, dbản thân 67việc này 5fđã là một e0việc đáng 01khen rồi! cHình tượng 2về Nam Trúc a9Du phút chốc 7như được 8fnâng cao 8hơn trong 11lòng tôi.

Vấn 0đề duy 3dnhất lại 0xuất phát dtừ chính 6ccái con người các độc 3ckia…
Tôi c0ngoảnh đầu dlại, hung cdữ trợn 7mắt nhìn 9Minh Đạo 0Liên: đều atại cái etên khốn 5này, toàn cđi giới 3dthiệu cho eNam Trúc bDu những 9công việc 1fquái đản!

Tôi 6hít một chơi thật 13dài rồi 1lớn tiếng 7quát Minh dfĐạo Liên:
“Nam 5Trúc Du sẽ 9không nhận f9lời của 3anh đâu, 81bởi vì cbtôi đã 2fquyết định edrồi. Cuối ftuần này, 4nhiệm vụ a1làm thêm afcủa anh dbấy chính 2là…hẹn fchò với c7tôi!”

“Anh…làm 4thuê…em…?”, bNam Trúc 7dDu lắp bắp..

“Cô?”, 3Minh Đạo 2Liên lạnh 5alùng hỏi, 3khuôn mặt 2lạnh tanh alúc ẩn alúc hiện btrong bóng 81tối. Tôi fcó cảm b8giác sẽ ecó một 5fchuyện gì 9đó đáng bsợ sắp 9xảy ra.

“Cô c6muốn cướp 71với tôi bdsao?”, Minh dĐạo Liên 5thản nhiên cnhìn tôi, 68giọng nói bdlạnh như 70băng đá, a4“Cậu ta 4elà của etôi rồi!”

Cái 4egì, Nam Trúc cDu là của 33Minh Đạo 4Liên sao?

Một 4cảm giác 8ckinh hoàng 5vụt qua, 4tôi ngây 5engười ra 39rồi toàn cthân như 67hóa đá.

“Cái 8fgì là của 60anh? Anh ấy 88thiếu nợ 3của ngân 2dhàng cơ 2mà!”, tôi 9ấp úng.
“Nhưng 2mà ngân a9hàng là a2do ai lập 3fnên?”, 7Minh Đạo dLiên nhìn 16tôi hỏi.

“Đương…đương 53nhiên là dgiám đốc 47ngân hàng f1rồi…”, 08tôi đáp, 4arõ ràng 74đó là sự 95thật, nhưng 44sao dưới b0ánh mắt 44của Minh 60Đạo Liên, cdtôi lại dthấy thấp dbthỏm bất a3an thế nhỉ?

“Thế 26sao? Vậy ethì thưa dLâm tiểu edthư, chắc 8là cô không 7biết rồi, angân hàng 1mà Nam Trúc 97Du đang thiếu bbnợ thật 6trùng hợp 39lại là bcủa nhà ftôi!”, c7Minh Đạo 8Liên lạnh 5lùng đáp.

“Cái 3fgì??”, 48tôi kinh 7ngạc thốt 1lên.

Trời bađất ơi, 65tại sao 76những chuyện 14kinh ngạc 0mà tôi gặp 62phải gần f4đây lại 18nhiều thế f1này?

Vol 0c4. Cạnh ftranh giành d0cuộc hẹn 33cuối tuần

Rốt e0cuộc là f3chuyện quái 5equỷ gì 12vậy?

Trong 3căn nhà ddgỗ nhỏ, ddưới ánh 9sáng đèn 93màu lập 4elòe, trên 4bnền nhà 19phủ đầy d9báo là ba 78người đang cngồi khoanh e4chân thành 8avòng tròn.
Một eebầu không 56khí yên 0dtĩnh

Tôi 0cứ đưa 7mắt nhìn esang Minh 5Đạo Liên 57đang nhắm a4mắt im lìm ccrồi lại 7quay sang 3cnhìn Nam 29Trúc Du đang 4bối rối 3không biết aphải làm 14sao với 23tôi và Minh 1Đạo Liên.

“Nam aTrúc Du, 7rốt cuộc 04chuyện này flà như thế 77nào?”, 1ecuối cùng 7vẫn là 4tôi vì không bchịu nổi 7nữa nên c8đành phải bflên tiếng 25phá vỡ dbầu không bkhí im lặng c8này.

“Chuyện 0này nói dfra thì hơi 0ngại…”, 4khuôn mặt 4ctrắng nõn e0dần dần 6đỏ lên, eaNam Trúc f3Du mỉm cười, 23nét mặt 14có vẻ ngại 6ngùng: “Một 4enăm trước, 8bố mẹ 2anh vì đầu a9tư thất a1bại nên 51đã phải f8vay 5 triệu bnhân dân 3tệ. Lúc 01đó chủ anợ đến 22tận nhà 4đòi nợ, 8aanh bảo 2bố mẹ bbỏ chạy 55theo cửa 96sau, còn 61mình thì 7eở lại f5ứng phó 2bvới chủ a7nợ. Vốn fcứ nghĩ 8brằng mấy 8atên chủ a6nợ ấy 5không tìm 0thấy bố 3mẹ anh sẽ 9bỏ đi, 0nào ngờ fbọn chúng f9lại khóa fchặt cửa 53nhà anh lại, 11nói rằng dfnợ của bbố mẹ 76con cái phải 9trả, ép 32anh phải 5trả hết 4món nợ. f © DiendanLeQuyDon.comĐúng lúc 6ađi vào đường 0cùng thì 4aĐạo Liên 0đã cứu aanh!”

“Thực ara lúc ấy, 8eanh và Đạo a3Liên chẳng 61qua cũng dachỉ là 1bạn cùng cbàn mới 0cquen chưa elâu, còn 4echưa trở 9bthành bạn 4bè thân cthiết, nhưng fMinh Đạo 88Liên không 9enói thêm 7nửa lời 9đã rút 955 triệu enhân dân 5tệ từ aengân hàng 6của nhà 3mình đưa c4cho anh trả dbnợ”, Nam f6Trúc Du cảm 5dđộng nhìn 32Minh Đạo dLiên, “Vì a2vậy anh 7dnhất định 1phải kiếm 9tiền để a1sớm trả dlại cho 75Minh Đạo 7Liên, cố b1gắng không 91làm phiền bđến cậu fấy nữa!”

Á, bfnếu nói 9như vậy ethì chẳng cnhẽ tôi bđã hiểu 5nhầm Minh 9Đạo Liên 9bthật rồi?

Ừm, 96mình phải elàm một 6học sinh 1biết sai 0sẽ sửa 85mới được! 7Tôi nhìn 6Minh Đạo 93Liên đang 87ngồi bên 0cạnh bằng 6ánh mắt fcbiết lỗi, bbđang định f6mở miệng 3exin lỗi 01thì tiếng 0của Nam ceTrúc Du lại 6vang lên 9bbên tai.

“Không 7chỉ như ddvậy đâu!”, 8Nam Trúc dDu tiếp 87tục nói: 98“Đạo fLiên còn egiới thiệu dcho anh rất dnhiều công 0việc làm 3dtheo ca có 93lương cao! 9Như lần 7atrước, dĐạo Liên 1bđã giới e6thiệu anh 2dđến chăm csóc 30 con 59chó cưng bcho một b9bà già giàu 5có đặc d4biệt yêu 4thích chó, 2dẫn chúng fđi dạo. c6 © DiendanLeQuyDon.comMặc dù fcó hơi mệt, bhơn nữa 10trong lúc ađi dạo 5không ít 4lần anh 9bbị 30 con 73chó đó alôi ngã 3alăn quay d1ra đường, 8nhưng mà 5bù lại 01lương lại 38cao gấp 710 lần bình 1thường bcơ đấy!”

Nam eTrúc Du nhìn atôi, kể elại câu 4echuyện với a8vẻ mặt 19hết sức 4hoan hỉ cvà cảm 6kích đối d9với Minh fĐạo Liên.

Xoẹt 4một tiếng, 3dsợi dây 6dthiện cảm 19với Minh 2Đạo Liên 2mới vừa fnhú lên 14trong lòng 91tôi đã 27bị cắt 63đứt lìa.

Tôi cđúng là 8con ngốc, 15lại đi bfnghĩ rằng 1Minh Đạo dLiên là 02người tốt c6chứ! Nam 5Trúc Du lại 4acòn ngốc b1hơn, mới 8bnghe là đã 01biết Minh 51Đạo Liên 1đang bày 84trò chọc d0ghẹo anh 70ấy, thế amà vẫn dcòn cảm cthấy cảm dkích với 9người ta.

bràng là 7fbị hành 60hạ đến 03thê thảm, 2thế mà 84vẫn mỉm 7cười cảm aơn người ceta! Cái tên 38ngốc này, 9nếu như 5ekhông có b9người ở 6bên cạnh fgiúp đỡ, 9chỉ e cuối 7cùng anh eta sẽ bị eMinh Đạo 1Liên hành bhạ cho không 3ra hình người 3mất!

Trong 6đầu tôi 3avụt hiện 7ra cảnh 28tượng Nam 18Trúc Du bị 1Minh Đạo 1Liên hành dhạ thê e5thảm, sau 81đó, dòng fmáu nghĩa fhiệp trong 2người tự 4dưng cuộn fftrào lên, 5tôi quyết btâm phải 0bảo vệ 28“ngọn 25cỏ” yếu 7aớt này!

“Nam aaTrúc Du, eanh đừng avội vàng 10trả nợ, 6từ sau anh 71cũng đừng dnhận lời 0Minh Đạo d1Liên làm fcnhững việc 14quái đản 00như dắt 130 con chó 0đi dạo c1nữa. Anh fta làm vậy 2là đang fgiày vò danh đấy 6anh có biết ckhông?”, 5tôi lớn 1dtiếng quát 1cNam Trúc 14Du.

“Minh 0aĐạo Liên dsao lại 4giày vò 72anh chứ? d2Cậu ấy 9đang giúp feanh mà!”, fNam Trúc cDu nhìn tôi, bvội vàng agiải thích. 4 © DiendanLeQuyDon.com“Mặc dù 24những công 8việc cậu aấy giới 72thiệu cho 3anh có độ 1khó cao, cnhưng mà fmức lương bcđược hưởng f7là xứng 0đáng mà! 2eHơn nữa 9anh chính 97là người 2đã nhờ 9ccậu ấy 2giúp tìm 0những công 3cviệc có 0alương cao 88mà. Cậu eấy là vì 5anh mới 8phải chạy 4đôn chạy c1đáo khắp anơi dò hỏi ccông việc fcho anh mà!”

“Nam b4Trúc Du, 83anh là tên cbngốc à? 1Cho dù có 6fmuốn kiếm 4tiền đi 7chăng nữa fthì cũng 3phải biết egiữ gìn ebsức khỏe 2chứ! Như f4là chuyện fecuối tuần 1anh chạy d7đến bệnh 6viện để 1làm đối ctượng thực btập cho cc11 y tá, 1eđó là việc 8đáng sợ athế nào 7anh có biết ekhông hả? 82Cánh tay 52của anh enói không 3chừng có 7fthể sẽ a3bị tàn 8fphế đấy! d9Như vậy 83chẳng phải blà tổn athất quá 7lớn sao?”, 2hình ảnh a8Nam Trúc 2Du bị 11 a7y tá thi 6nhau tiêm 2vào cánh 92tay, sau đó btrên cánh 8atay anh hiện 9era chi chít 4những vết c5tiêm vụt 91qua trong 8đầu tôi.

Đáng 0sợ quá!

“Thôi 6bđược rồi, 5Nam Trúc 2Du, nếu 5như anh nói 6Minh Đạo 2Liên làm bvậy không 2aphải là ffgiày vò emà là đang 08giúp anh, favậy thì cfem nghĩ anh 0ta cũng không 3để bụng c1nếu như 7acuối tuần e4em giới bathiệu cho 55anh một dcông việc 78lương cao 0bhơn đâu c7nhỉ?”

“Công 8việc có 8lương cao 18hơn?”, fNam Trúc 18Du ngạc 91nhiên thốt 18lên, có 70vẻ hơi 0động lòng.

“Ý 4của Lâm ftiểu thư enghĩa là, 6cô mua cuối 5tuần này dacủa Nam 94Trúc Du nhà eechúng tôi?”, 2aMinh Đạo b5Liên nhìn 5tôi, đôi dmắt lạnh 1elùng như ethể đã 47biết được 3toàn bộ 4suy nghĩ 5của tôi 7vậy.

“Nếu 96như giá 4mà cô đưa 57ra cao hơn c9tiền lương 73công việc 65mà tôi giới 5athiệu cho eNam Trúc 26Du….”, 66Minh Đạo 07Liên nói.

“Công 52việc anh 48tìm cho Nam 0Trúc Du có 9lương bao 20nhiêu?”, atôi hỏi.

“Nói 27thẳng ra fthì mất 5hay đi, hay clà Lâm tiểu 0ethư đấu 8giá đi!”, 6Minh Đạo 3Liên mặt 3mày tỉnh ebơ nói.

“Đấu 96giá?”, 5cả tôi 8dvà Nam Trúc ddDu cùng đồng 1thanh.

“Đúng 2thế, đấu 3giá! Tôi c3sẽ viết 0số tiền 2elương mà fNam Trúc 1Du được 17trả cho 6fcông việc 9cuối tuần 7dnày lên efgiấy, sau 8đó cho cô cba cơ hội fetrả giá. 8 © DiendanLeQuyDon.comNếu như 5giá cuối 29cùng mà 4dcô trả 0ecao hơn tiền elương ghi 9trên giấy, a4vậy thì dcô có quyền 0sử dụng aNam Trúc 1Du cuối d4tuần này. e © DiendanLeQuyDon.comNgược lại, aNam Trúc f3Du sẽ phải 3đến bệnh 27viện làm 43mẫu vật 4cho các y dtá!”, Minh 4Đạo Liên 2bình tĩnh bgiải thích.

“Được!”, 3ctôi gật 8đầu.

Minh 58Đạo Liên 2lấy ra giấy dvà bút rồi 4viết lên 63giấy một 90cái giá, dxong xuôi 3liền gấp 67tờ giấy blại, đặt 91vào vị 4trí giữa bba người. 4a © DiendanLeQuyDon.comLàm xong 91tất cả aviệc này, efanh ta thờ cơ nhìn tôi, 0dra ý bảo bdtôi hãy 6trả giả.

Biết ara giá bao 68nhiêu đây? 69Trong đầu 2tôi vụt bfhiện câu 6chuyện dẫn 6130 con chó b8đi dạo 7lúc nãy 84Nam Trúc 9cDu kể cho btôi nghe, e3anh ấy nói d4mức lương 3của công 82việc ấy 42cao gấp f410 lần so 8với mức abình thường.

“Một dnghìn”

Tôi 90đưa ra một acái giá.

“Một ffnghìn?”

Minh 97Đạo Liên 3nhìn tôi, e9ánh mắt c4sắc nhọn eánh lên fsự đắc bchí và khinh 85bỉ, như f2thể đang 0nói rằng: f4đường ađường 0là một 64đại tiểu 7thư như 30tôi lại 3eđưa ra một a4cái giá ethấp như fvậy.

“Một 22vạn”

Tôi c8lập tức 32đưa ra một econ số khác.

“Một ddvạn?”

Minh aĐạo Liên b4khẽ nhướn 2mày, một e3chút kinh 9ngạc vụt 08qua trong dmắt anh f4ta nhưng 0ánh mắt 13anh ta lại c3nhanh chóng b6trở lại ftrạng thái 4bình thường. 1 © DiendanLeQuyDon.comTôi nhìn 4thấy trên 9môi của 95Minh Đạo dbLiên khẽ 4nhếch môi, 5cđể lộ 8fra nụ cười 4lạnh nhạt 73và đầy 1btự tin.

Trời 6ơi, vẻ 6cmặt của atên khốn fbnày là sao 8đây? Vượt 17qua rồi, 6hay là chưa 8vượt qua! 9Anh ta thằng 7dhay là tôi 4thắng? Ánh cfmắt anh 7ta vừa có 9đôi chút 8kinh ngạc, 4elà bởi 88vì tôi thắng 6crồi sao? 46Dù sao thì 6dđó là cũng 6là một 3con số lớn afchứ đâu 9có ít, cho c5dù là những 94thiên tài 1trong xã 4hội cũng cbkhông thể a8kiếm được ca1 vạn chỉ btrong có 83một ngày!

Nhưng cmà anh ta alại cười 96tự tin như fthế kia, 7dường như fcon số trên 6cái giấy d9kia chắc bcòn cao hơn fnhiều so 5fvới con 5số tôi 3eđưa ra.

9nên tăng aclên nữa fekhông? Không dtăng nữa? eHay là tăng 5nữa? tôi d7ngoảnh đầu dalại, nhìn b9Nam Trúc 13Du đang nắm bchặt tay 49nhìn tôi avà Minh Đạo cdLiên, bối 9rối không cbiết phải a3làm sao. e2 © DiendanLeQuyDon.comBất chợt, 9hình ảnh 6một anh fchàng bất 8dchấp tất 3cả để ađỡ rượu 7cho tôi tối 9bhôm đó flại hiện 65lên trong 2đầu, nhớ f6lại hình cảnh một cchàng trai 5luôn ở a0bên bảo a0vệ tôi 0trong đêm 1tối mưa dbgió ấy…

Tôi 8anhẹ nhàng ethở dài! 0dThôi được 1rồi, tiền cbdù sao cũng 99là vật 9ngoài thân, 99hơn nữa bmón tiền ftiêu vặt 24và tiền amừng tuổi fgửi trong cngân hàng f9đó có để flại cũng achẳng dùng 2đến! Nếu 4như đã 8vậy thi 1chi bằng 66bỏ ra làm bviệc tốt, 20cứu vớt 1acái anh chàng 6ngốc nghếch d6Nam Trúc 7eDu này thoát ckhỏi bàn 4btay của 0ác quỷ 41Minh Đạo cLiên vậy!

“Tôi 2quyết định ebrồi, 10 5vạn!”

“10 avạn?”, 3Nam Trúc 97Du thốt dlên kinh 01ngạc, “Tiểu 3Vũ, em có a4điên không ađấy?”

Anh 0mới là dđiên Nam fTrúc Du ạ! ffLúc này cđáng nhẽ 76ra anh phải 1tỏ ra vô a6cùng cảm 7kích, ánh 5mắt cảm 2ađộng nhìn 1em mới phải. b © DiendanLeQuyDon.comXin anh đấy, cbây giờ 6là em móc aetiền túi c7ra trả anh 9achứ có 7phải là aanh trả btiền cho 8em đâu mà 07anh xót xa?

“10 bvạn?”, 43vẻ mặt bMinh Đạo 66Liên vẫn 1abình thản 3như vậy, f“Cô chắc 7chắn chứ?”

Hơ, b0tôi cảm 9thấy có aađôi chút 7do dự: 10 88vạn mà, 5acho dù có 3là có hẹn fhò với 9thần thoại 7aEnric một 1đêm thì cngần này ffchắc chắn c3cũng đã fđủ!

“Tiểu 6Vũ, em thật 6dsự bỏ 1ra 10 vạn 6eđể mua 4lại cuối 62tuần của dfanh sao?”, 6Nam Trúc aDu nhìn tôi, 86khuôn mặt eđẹp của 1danh hiện 5blên vẻ 25lo lắng 47và xót xa, c“Cái giá aanày cao quá, c2em có nên adhạ thấp 02một chút akhông?”

“Em…”, 2tôi nhìn bNam Trúc 9Du, cảm f3thấy động adlòng trước fsự xót bxa anh dành cecho tôi, f3nhưng bên 5cạnh đó, 4bỏ ra 10 avạn nhân 9dân tệ eeđể mua 8emột cuộc 8hẹn cuối ctuần, nói 6không xót 62ai mà tin 0nổi?

“Sao 3có thể 7thế được, 5fTrúc Du, acậu lại 7bảo đại atiểu thư 7của Lâm afNguyên Đường, 4đại tiểu 2thư của ecâu lạc ebộ Hoàng 9etử hạ dthấp cái d4giá mà vừa 1dchính miệng 4cô ấy đưa 4ra sao? Cậu 3clàm thế 2là sỉ nhục 70cô ấy đấy!”, asự hối 1hận của 7tôi còn 9chưa kịp b2bộc lộ 2đã bị 63Minh Đạo 4bLiên chặn c3đứng không 21còn đường 3rút lui.

“Ha 2cha, đương bdnhiên tôi ddkhông có 75ý định 4thay đổi 8agiá cả!”, 6cbị anh ta anói như dvậy, tôi 1đành nghiến 91răng thừa 8cnhận.

“Tốt dlắm, Lâm 6ftiểu thư 4quả không ahổ danh 9là đại fatiểu thư bdcủa Vũ b9Chi Nhai, 46làm việc b8rất hào 77phóng!”, 7Minh Đạo cLiên nháy 4mắt với 0tôi, cầm ddlấy tờ 3giấy gấp 35làm tư đặt 2trên nền 1fnhà, sau 4đó từ 2từ lật 14ra. Con số 0trên tờ 72giấy từ 0etừ hiện 9ra trước amắt tôi.

“500!”, 8trên tờ 4giấy trắng, 5một con bsố đập bthẳng vào 5mắt tôi.
500! 2500! 500! d!

500? f500? 500? 59? ?

Tôi 7không dám 35tin vào mắt fcủa mình dnữa, một 6ecảm giác d8đau đớn 31bùng lên 5trong lòng etôi:

“Minh 8Đạo Liên, 60anh là cái 95đồ khốn 38kiếp, tại bsao chỉ ecó 500 đồng emà anh bắt 4tôi phải fra cái giá 0410 vạn?”

“Cô 07quên rồi bsao? Tôi 06luôn nhắc 3nhở rằng fcô ra giá 3quá cao mà!”
Tôi 02không quên, dtôi làm e9sao mà quên 5được, 81ban nãy, 2bcái tên 51khốn kiếp cbấy đã 7hỏi lại 8tôi bằng 28một giọng bhết sức e4bình thản: 8e1 nghìn? c1 vạn? 10 avạn?

Khốn b5kiếp, rõ d7ràng là balàm ra vẻ 15“Giá của 8cô thấp 2quá”, thế 8mà nay lại 38nói rằng fbtôi đã enhắc rằng cagiá của 50cô đưa bra quá cao.
Hu 9hu hu…tiền bcủa tôi cơi!


08.04.2012, 22:56
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
ღ I'm waiting for you ღ
ღ I'm waiting for you ღ
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 33305
Được thanks: 19916 lần
Điểm: 8.67
Thành viên thật
Tài sản riêng:
...
Gởi bài Re: [Hiện đại] Chàng trai ngọt ngào - Mễ Mễ Lạp (hoàn) - Điểm: 10
Chương 9e6: Hẹn hò 1bvà hẹn 0cước

Cuối 60cùng cũng 0đến cuối 29tuần.

Theo c8lời hẹn 32giữa tôi dcvà Minh Đạo c1Liên trong 81hôm đấu 63giá trước, 0kể từ 69 giờ sáng 4gày hôm 9ay, tôi và aam Trúc Du 0cẽ chính 2ehức hẹn 9cò, đến 2bối 7 giờ 27anh ấy sẽ 92đưa tôi 21ề nhà. 0 © DiendanLeQuyDon.comrong 10 tiếng 1bđồng hồ 73ày, Nam Trúc 3au hoàn toàn chuộc về b9ôi.

Nói 57ột cách 23hác, tôi 1ùng 1 vạn 1hân dân aệ để bđổi lấy 63ỗi tiếng eđồng hồ 01ẹn hò với e5am Trúc Du. 3 © DiendanLeQuyDon.comhượng đế f1ơi, tôi 8đã dùng dột cái 5iá ở trên 0rời để 4ua một ngày 60ẹn hò cho 39ình. Lâm aeuân Vũ tôi 6fao lại là f1ẻ dùng eiền để 29ua cho mình cbột cuộc 49ẹn hò như ahế này 8hông biết!

Nhưng e7ai mà biết 7được sự 0aiệc lại 0eiễn biến 9eđến mức a7ày? Trong 7uộc đời 4hiều biến 26ố này, c5húng ta không 1ai biết 85được chỉ 3bột giây 6iếp theo bfẽ có chuyện 8ì xảy ra.

Nói 7hực lòng, 07hông tiếc c310 vạn đồng fà chuyện afhông thể, a0hưng mỗi fhi khái niệm 4ối hận eới chớm bên trong 99đầu tôi 18hì hình 42ảnh khuôn bặt của 6dam Trúc Du 03đã hiện fên, đôi fắt long banh khẽ 39háy với aôi, đôi 66ôi mịn bàng mím b9hặt, nụ eười mê 3aoặc nở 6rên môi.

Đối 3iện với 21ụ cười cê hoặc 8ấy, tôi 2đoán trên 16hế giới aày chẳng 7ai có thể fừ chối 1được Nam 0erúc Du đâu!

Tôi 8há lệ tỉnh d4ậy từ 90ất sớm, 4biến hành f9huẩn bị 8ho cuộc bẹn hò. 0 © DiendanLeQuyDon.comặc dù chỉ 8à một cuộc 8ẹn hò “không eấy bình 15hường”, 3hưng dù 5ao thì đây bũng là lần 7đầu tiên bcôi ra ngoài aaẹn hò với e0on trai, thế 1ên đương 5hiên là 4hải chỉnh 4ề một 2hút! Bước 2đầu tiên fđương nhiên 7à chọn e5ựa trang 0hục.

“Kẹt…”, 90ôi mở rộng 18ánh tủ 21uần áo, 05uốn tìm 51ột bộ 9ánh nữ bính một chút, nhưng 4à…

Tôi cở to mắt, 0gớ người 3hìn vào dái tủ nhét cđầy quần 6áo của dình: quần ceáo thể 59hao, quần 99áo thể 2ahao, quần dáo thể 0hao…trời cơi sao toàn 9à quần 7báo thế dbhao thế 2ày?

Sao 9ó thể thế 50được? 92ôi lắc 29đầu không a5ám tin vào 57ắt mình. c © DiendanLeQuyDon.comgoài quần 68áo thể 4hao ra, không dó lấy một 6ộ quần 80áo nữ tính, 4ađáng yêu 7cay tao nhã 7ào cả. 18 © DiendanLeQuyDon.comôi muốn 27hử lục ddung cái tủ 7a để tìm 87iếm bóng 78áng một chiếc váy 90ào đó nhưng 5ục tung 7ết cả buần áo eà chỉ nhìn dhấy một cái váy bò f5à tôi đã dua từ rất câu rồi chưng chưa 0ao giờ mặc, 9ơn nữa, 04hiếc váy abđó nào 08ó nữ tính e5ì đâu!

Hài…chẳng f7rách Mê 01úc lúc nào 9ũng chê b4ôi không 24iống con b1ái! Giờ 11hìn vào 8ủ quần 45áo của 67ình tôi 76ới thấy a2hất vọng d4ràn trề!
Làm fao bây giờ? 8õ ràng là 1ôi chỉ 85òn một con đường 3uy nhất 7đó là: 87ập tức 47đi mua một 7ộ quần f3áo nữ tính 7dà thôi!

Nhìn aên đồng cồ, mới 6fó 6 giờ d3áng, giờ 36ày chắc 6hắn khu bchương mại 7ẫn còn f7hưa mở aeửa, hơn b2ữa cho dù bó mở cửa 83hì tôi cũng 4hông có 3đủ thời bfian để 80đi từng 98ửa hàng 1ìm kiếm.

Phương 12háp duy nhất 46à đi tìm fcê Cúc, bởi 3ì nhà của 0ê Cúc có 16ửa hàng 97án quần 2áo.

“Muốn 4ua quần 5áo không fhành vấn 94đề, nhưng baà Tiểu 57ũ à, cậu 7ẹn hò với 5ai mà tự c3hiên lại bầu kì thế?”, aở cửa dàng quần báo, Mê Cúc cừa treo f7iển cửa a3àng vừa f7án mắt 2ào tôi, 6ánh mắt d2ò hỏi.

“Tôi 3đâu có ccẹn hò với 7aai đâu!”, 1bhông biết 0ại sao ánh 4ắt dò hỏi f7ủa Mê Cúc 2ại làm beho tôi hoảng 3ốt, không bịp nghĩ 7gợi gì 9iền lập f2ức lắc e1đầu phủ 3dhận, “Chỉ cdà…chỉ 3aà vì sắp 58đến sinh ehật 16 tuổi 42ủa tôi 2ồi, gia 2đình giục bdiã đi tìm 7gười yêu 37inh quá, 7hế nên 7ôi muốn 19hay đổi 9ình tượng 8ột chút. 84 © DiendanLeQuyDon.comhỉ có vậy d3hôi”

“Hóa 2a là như 5ậy!”, 6cê Cúc gật 2đầu, ánh bắt như 20àm chứa 8điều gì e8đó nhưng 9hông hỏi 6iếp nữa.

Tôi 45à Mê Cúc b2à bạn thân 7hất. Rất c6hiều lần 63ôi đã đóng daai là người 2bảo vệ daho Mê Cúc. 1e © DiendanLeQuyDon.comhi hai đứa aở bên nhau, 0hậm chí c1òn bị nhiều 4agười trong a8rường gọi 94à “Nữ 8doàng và f8hàng kị e4ĩ”, đương bhiên chàng 7ị sĩ mà 1dọ nói đến 9hính là 4fôi rồi! 45hưng cho aaù tôi mà 25ê Cúc có 78uan hệ gì a3đi nữa, 6hỉnh thoảng eôi cũng 1ẫn cảm 4hấy run 9ẩy trước 5ánh mắt 7hư đang eò xét của 9ô ấy, ví 6ụ như chính 18úc này đây.

“Tiểu 6ũ, cậu eem chiếc 8áy này thế fào? Một aộ lễ phục 81àu trắng, eệch vai, 3ực kì dễ 0hương, hơn 58ữa lại 8hông quá 46ó và trông 6ất nữ 29ính, có a6ẽ rất chích hợp 8ới cậu!”, d3au một hồi dbạo quanh 56ách hóa, 89ê Cúc dừng 4cại ở một 1ửa hàng 0uần áo 1ữ, cầm 70ột bộ 8áy màu trắng e2ên hỏi 0ôi.

“Có 2hật không? 0Được, e8ậy thì 8ấy cái 8ày đi!”, 8ý kiến 3ủa Mê Cúc adhắc chắn fhông tồi, f8hất là 1rong vấn dđề lựa c3họn trang d4hục, mua 0fắm đồ d5rang sức…Vì aậy tôi auôn lấy 9aý kiến 1ủa cô ấy dàm chuẩn 7ực lựa c0họn.

Chỉ f0ó điều, 85ao Mê Cúc bại nhìn dôi với eánh mắt 46hán nản f3đó nhỉ.
“Mê d3úc, cái afáy này không f1ổn sao? chưng cái 7dày là do a8ậu giới bhiệu cho 74ớ mà!”, aeôi thì thầm 3ỏi.

“Đại 0iểu thư feà, rốt 2uộc cậu eó biết d1rình tự 3ua quần 0áo của ccon gái như 3fhế nào 79hông hả?”, 9ê Cúc hỏi.

“Hả? crình tự fua quần 48áo á? Không 7hải là 1hích là a3ấy, sau 4eđó rút 5í trả tiền b0ao?”

“Lâm adđại tiểu 24hư à, khi c9on gái đi dua sắm, 8điều quan 3brọng nhất 0hông phải bà lựa chọn dcuần áo, fcũng không 4hải là drả tiền, 3à là thử!”, d9ê Cúc nhét dhiếc váy 24ào tay tôi 59ồi tiếp 1ục nói: 0“Mau, mau 72ào phòng ahay đồ 8đi!”

“Không 1hải chứ? 74ẽ nào con 3ái khi đi bạo phố, 8ỗi lần d5hìn thấy 40ột bộ 4ánh mà mình fhích lại chải mặc 3hử lên dgười sao? 7ehư thế 0ehì thật 9à phiền 5dhức! Thôi 7được, 0hôi được abồi, tôi fđi thay là ađược chứ 3ì, Mê Cúc, 9ậu đừng baó nổi cáu!”, bhìn thấy 72gọn lửa aắp bùng 2ên trong 48ắt bạn edình, tôi 8ội vàng 5ầm chiếc 6áy, bước 54ào phòng 9hay đồ.

“Nhưng 55à, tôi thật fbhông hiểu bon gái các 8ậu nghĩ 01ì. Thích 5cột bộ 2bánh nào 2đó là mặc 6hử, vậy 0hì nếu 85hư cậu dhích chiếc eày, tôi 7ũng thích b7hiếc này, chế thì eậu cũng cặc, tôi 85ũng mặc…Thế dhì bẩn 2ắm!”, 1bừa bước 6ào phòng chay đồ, bôi vừa 8ẩm bẩm 7ất mãn.

“Lâm buân Vũ, fậu đừng 19uên mình dũng là con bái đấy!”, f7ê Cúc nghiến aăng nói 7bọng vào 83ừ bên ngoài 90hòng thay 82đồ.

“Nhưng eà…”, eôi khó khăn 0ắm mới b7ặc chiếc a1áy đó vào 26gười được.Sau 79đó từ 8ừ đi ra 35goài cho 9ê Cúc nhìn, c“Nhưng 84à Mê Cúc fà, như thế bcày thì phiền b5ắm, thời a8ian của côi…”

Hài, a4ọi lời 78a cẩm của 4côi dường b8hư tan biến bết trước 2ái nháy a7ắt của 7ê Cúc.

“Nếu 4fhư thực b7ự cậu dđang vội 26hì chúng 7a có thể 6dạn chế 9hử quần báo. Nhưng cếu như 00đã quyết 71định mua ebhì nhất 2định phải 57hử đã!”, 6ê Cúc thở 4ài nói: 5a“Bởi vì 01uần áo 24hiều khi 03hìn thấy e6đẹp nhưng 9ặc lên 16hưa chắc 23đã thấy 0đẹp. Ví 0ụ như chiếc cáy cậu 6đang mặc, 74hìn thì 0ất đẹp 88hưng lại ahông hợp 5ới cậu! eiểu không?”

“Ừm”, 29ôi ngoan 13goãn gật 2đầu, mặc 8ù trong lòng chông hiểu 7fắm những 3ì mà Mê 5úc nói. 40 © DiendanLeQuyDon.comhưng bởi 3ì tôi hiểu dfâu “nếu f6hư đã quyết dđịnh mua 1hì nhất 7định phải 3hử đã” 08ủa cô ấy 04ói nên tôi 8bèn ngoan 7goãn gật 5đầu.

Thế aà cứ như 2fậy, một a4iếng đồng 22ồ trôi cua, dưới 81ự giúp bđỡ của 03ê Cúc, tôi f5đã phối 20được ba cộ quần c1áo mặc 43ù có phong dách khác chau nhưng 49ại rất 16ữ tính: 5ột là chiếc 14áy màu hồng 8fhấn có 0ơ hình con 0ướm, kết 4fợp với 3đôi giày cao gót, mũi dhọn màu erắng; một dhiếc áo 8àu vàng b3hạt kết cợp với dột chiếc 67áy voan màu 2rắng tuyết 5à sandal 5àu trắng; 1eột chiếc c5áo xuông 4àu xanh đá 7uý kết 98ợp với 89uần legging e5àu đen và 5cđôi bốt 3àu đen.

8ehỉ còn 1ách giờ 70ẹn có một eiếng đồng 39ồ nên tôi beội vàng 79ạm biết 1aê Cúc và 70uay về nhà.

Cuộc b9ẹn hò đẳng 2eấp với 8b10 vạn nhân dân tệ, 0a ha…cô 4ái xinh đẹp 3đến đây!

Vol 8f2. Diễn 1iến cuộc 0ẹn hò

9 37iờ sáng, b3ên cạnh 2dể phun nước b5ở công eiên Nhai câm.

9 9iờ đúng, 01âm nhạc au dương 0ất lên, chững vòi cước lần a8ượt phun e8ên những 8ột nước 8erắng phau. e © DiendanLeQuyDon.comÁnh sáng fặt trời 46ấm áp chiếu euống mặt 1đất, những 8diọt nước 35rong veo như 81ỏa ra ánh bcáng lấp 8ánh dưới 57ánh sáng f8ặt trời.

Tôi 1ặc chiếc 7áo màu vàng 1hạt kết 2ợp với 5hiếc váy aoan màu trắng 9fuyết vừa dới mua, 2hân đi một eđôi dép 81andal cao 10ót màu trắng, 8goan ngoãn 7đứng bên 3bạnh bể a9hun nước 1d(một việc 0rước đây bôi chưa 3ừng làm).

Những b7òng người 14ấp nập cua lại bên a7ể phun nước 4ở công 9iên Nhai 0âm.

Tôi 4gẩng đầu, f8hìn thấy cột chàng 3rai mặc a8uần áo bcđen đứng 6ở phía aeên kia bể 5hun nước, 56ái tóc dài bcàu bạc b2ấp lánh 23rong ánh 2áng mặt 4rời.

60àng là con 7brai sao lại d7để tóc eài? Đã 3để tóc 44ài lại 5òn nhuộm 1óc thành fmàu bạc 7nữa chứ? dCái anh chàng 7này coi thế c0giới này f0là thế 8giới phim 8hoạt hình dhay là muốn 2báp dụng 8phong cách c9Cosplay vào 0trong cuộc 27sống đây? 89Tôi khẽ f9hừ giọng 3erồi quay eđầu lại, dkhông thèm 02nhìn anh dta nữa.

9 b0giờ 20 phút.

Bên 25cạnh bể a1phun nước 9bvẫn có 53những bóng 51người lác 3đác qua 79lại.
Nhưng 7mà tại 28sao, tại 85sao đến e4giờ tôi f5vẫn chưa 3nhì thấy 7bóng dáng adcủa Nam 2Trúc Du đâu bcả?

Bàn 1chân tôi crất đau 5cbởi đi 3bsandal cao 74gót, toàn 2ebộ trọng 8lượng của b3cơ thể 91dồn cả 6alên hai bàn 4chân chênh 0vênh trên c2đôi dép f8cao gót thì 8blàm sao không 74đau cho được? feNgọn lửa 62trong lòng 35tôi từng 6bdần dần 90bốc lên 11cùng với dfnỗi đau c8từ gót 2chân. Cái 6tên Nam Trúc 0aDu đáng 10ghét, tại csao giờ d1này vẫn 6ecòn chưa fxuất hiện? 3Lẽ nào 69anh ta không 51biết hẹn aehò mà để 7con gái phải dchờ là barất bất 5lịch sự 6sao?

“Nam a5Trúc Du, 6anh là đồ ceđáng ghét! 77Nếu như 34trong vòng 5310 phút nữa 7mà anh không ađến, để axem về trường ftôi xử 7lí anh ra 9dsao?”, tôi danghiến răng 2nhấc đôi 24chân đau 98đớn của cmình lên, dmuốn tìm 4một chỗ enào đó 98để ngồi 4dnghỉ, nào fngờ vì ccđứng quá bdlâu trên 27đôi dép 04cao gót nên 4dchân tôi 0như cứng 3đơ lại. 5b © DiendanLeQuyDon.comMà bởi 6cvì đã bị 66cứng đơ 0lại nên bcho dù đã dcố gắng 9fdi chuyển 2arất nhẹ a5nhàng nhưng 20vẫn khiến 4cho toàn 7thân tôi 2mất thăng 1bằng mà fngã ra sau.

“Á…”, 0atôi ý thức 0ađược rằng 7mình phải 78giữ vững 36phần thân 59dưới để b9tránh tư bthế ngã e0ngửa ra dsau. Hài, 6bnếu đổi 3lại là 8emọi khi f3thì động 2tác này 0chẳng khó ekhăn gì 0dvới tôi. 98 © DiendanLeQuyDon.comNhưng vấn 29đề là 0lúc này 3chân tôi 3đang đau 9nhức, hơn 44nữa dưới 6chân lại 6flà đôi 5dép cao gót, c“Á…”

Không 3thể kiểm fsoát nổi 5thăng bằng 3cơ thể, 4tôi hoảng 7hốt thét 8lên.

“Cô b4ơi, cẩn 13thận!”

“Cẩn 6thận!”

Bên 02trái và ddbên phải 2atôi cũng 03vang lên 2một tiếng 14hét thất ethanh, sau 59đó, trong 1bkhoảng khắc c6cơ thể 4tôi chuẩn 46bị tiếp 0đất thì 6đột nhiên 4toàn thân 26như được 5kéo lại 8bbởi một 38cánh tay echắc khỏe.

Khi 1ctôi còn 9fchưa hiểu 4rõ chuyện 40gì đang 6xảy ra thì 3mùi hương ebạc hà 0dìu dịu 1phảng phất 3qua mũi tôi. 24 © DiendanLeQuyDon.comDưới ánh bmắt trời 5vàng nhạt, famột cảnh f8tượng đẹp 7dnhư trên ati vi hiện f9ra trước 0mắt tôi: achàng trai 1fmặc áo 02màu đen, 5xương quai 77xanh thuôn enhỏ, cái cacổ trắng 17ngần, đôi 4dvai rộng avững chãi, 57mái tóc amàu bạc e0mềm mại 73rủ xuống, bfkhẽ khàng 1tung bay trong 4gió.

Một a8cảnh tượng bcó sự tương 12phản mạnh 30giữa hai 29màu đen btrắng trong bfkhoảnh khắc 3đã khiến f5cho tôi quên 30cả hít 35thở.

“Cô bkhông sao f5chứ?”, 8một giọng 50nói ấm 6áp, dịu adàng cùng 9cvới vẻ cdmặt chân 0thành hiện 1alên trước emắt tôi.

Nam…..Trúc….Du….

Tôi e5kinh ngạc cngẩng đầu, 24khuôn mặt dđiển trai 0của Nam 8Trúc Du hiện 0lên trong 90con mắt 0btôi.

“Anh….anh…”, a4tôi giơ angón tay 4ra, chỉ 84vào khuôn 8amặt vừa 52lạ vừa bequen của cchàng trai 5cđứng trước c5mặt mình, 2lắp bắp b3không nói 92ra lời. a © DiendanLeQuyDon.comChàng trai 8atrước mặt d1tôi lúc 2này, vẫn dađôi mắt 2athuôn dài e5đầy mê 8fhoặc ấy, dvẫn đôi fmôi mịn 13màng ấy, 0vẫn nụ 5cười rạng 8rỡ ấy….rõ 33ràng là 98khuôn mặt 2quen thuộc 57ấy nhưng 6sao tôi lại 1không nhận 5ra là anh aấy nhỉ?

Chàng 2btrai đứng 7trước mặt atôi đây 98có mái tóc 11dài màu 5bạc, mềm 2amại buông 4xuống hai 69bên bờ 3vai, chiếc fáo màu đen 4làm toát 6lên vẻ 84cao quý trên 8người anh, 5fchiếc quần 9bò côn kết 8hợp với bđôi bốt ccao cổ càng 0khiến cho 7banh trông 8thật phong 4cđộ. Khuôn 1mặt đẹp 2như tranh, fnụ cười 38quyến rũ 26như tỏa fsáng trong 74ánh mặt ftrời rực 9rỡ…

“Nam 1Trúc Du, f7tóc…tóc 64của anh…?”, 60tôi nuốt 1nước bọt 8một cách dkhó khăn c(Tại sao 3tôi lại 4cnuốt nước bbọt chứ?), 29lắp bắp fhỏi.

“À, 87cái này a7á? Là mấy 32anh ở câu 06lạc bộ dHoàng tử d3bảo anh 28đội lên a0ấy mà! 2aLần trước 5anh đội 12bộ tóc 1bgiả này 4lên rồi bđi rót rượu 5trong câu 18lạc bộ, clợi nhuận cdkinh doanh c0tự nhiên 1ftăng vọt, 3ông quản 9lí bảo 1kiểu hóa 9trang này 73rất hút 6bkhách! Tiểu 7Vũ, chẳng c4nhẽ em không fthích sao?”, ehai con ngươi b8long lanh 7ccủa anh 02nhìn tôi.

Mấy c6cái tên 92khốn trong 8câu lạ 5bộ hoàng 74tử làm 10gì có kẻ 4nào tốt efbụng đâu!
“Đâu… 70đâu có! 1Cũng không 2phải là 46không thích!”, 4ethượng cđế ơi, 42cái gì gọi calà không d4thích, ngược 4lại tôi 4còn cảm fthấy phản c3cảm nhiều 4fhơn! Ai lại ađi chải 5chuốt cho efcái tên fNam Trúc dDu vốn đã 7đẹp như 5dyêu ma này d6trở nên fcàng thêm 6quyến rũ cnhư vậy e6chứ? Thế 19thì bảo 1làm sao tôi e2dám đứng 6bên cạnh canh ta đây? 21Đứng bên 0cạnh anh 8ta như thế 10này chẳng 49phải tôi 48càng giống 04con trai hơn dsao?

“Đáng 3ghét…”, 4tôi lầm 6abầm rủa 7dthầm trong emiệng.

“Tiểu fdVũ, em nói 4dgì thế?”, bNam Trúc 3Du vừa hỏi 9vừa nhẹ fnhàng đỡ a6tôi đứng 2dậy.

“Đâu…không bdcó gì!”, 3ftôi ngẩng 56đầu, nhìn fanh ấy cẩn bthận đỡ ebtôi đứng ddậy, cử 7chỉ dịu 0ddàng, nâng fniu cứ như e5thể tôi e8là báu vật 50không bằng. 37 © DiendanLeQuyDon.comTrong lòng 47tôi bất 18giác cảm 9bthấy ấm 9áp lạ thường.Cho 24dù anh ấy f5có hóa trang 2như thế a6nào đi chăng dcnửa, chỉ dccần anh 6ấy vẫn 8flà Nam Trúc 32Du là được.

Chỉ 0fcần là cNam Trúc bDu thì cho 3dù có thế 8nào cũng 1bkhông làm 2echo tôi cảm 9bthấy căm 2ghét được.

“Tiểu 5Vũ, hôm 69nay em đẹp bquá, vì f5thế mà 3anh đứng eở bên bồn 8nước từ banãy mà không 18nhận ra 3cô gái xinh a1đẹp đối 8diện chính e7là em!”, 9Nam Trúc f8Du nhìn tôi 15từ đầu 26đến chân, ckinh ngạc 4thốt lên.

Mặt 7tôi đỏ 8lựng lên, 66lần đầu 9tiên trong 3đời tôi ađược người dkhác giới 4khen là xinh 4đẹp, hơn 48nữa cái dngười khác 6giới này 8lại chính aNam Trúc 8Du cực kì 63đẹp trai 0avà quyến 8rũ.Vì vậy dtrái tim ebtôi như f6đang dâng 81trào cảm 49giác vui 7dmừng và 5hạnh phúc.

Tôi 3nhẹ nhàng athở phào 10rồi thò 6tay giật baphắt bộ 6ftóc giả atrên đầu 3Trúc Du xuống: 4“Nam Trúc eDu, mặc 6dù nói là 4mỗi lần 8chải chuốt 2đều không 4phải tự a8bản thân 0eanh làm, dbnhưng lần 0sau anh đừng 0để cho bngười ta 3tự tung 64tự tác, cmuốn làm f5gì thì làm ecnhư vậy. 0 © DiendanLeQuyDon.comBản thân 4anh cũng 38phải đưa 1ra ý kiến 8của mình 98chứ! Ít 68nhất thì bcũng đừng 85có đội 37cái bộ e3tóc giả bphô trương 8aquá mức 1cnhư thế f7này nữa!”

Tôi 94kiễng chân, avuốt vuốt fdnhững lọn 8tóc đen cnhánh của fanh vào nếp.Tóc 00của Nam cTrúc Du rất cmềm, lại 25mượt nữa, bkhiến cho cnhững ngón a9tay tôi như 6có cảm 5giác đang 3chạm vào 2fmột tấm 1lụa mềm 0cmại vậy. ab © DiendanLeQuyDon.comKhóe môi b2tôi khẽ 0nhếch lên, 7cảm thấy 4ebản thân 8mình rất 7thích giúp 2cái anh chàng b2ngốc này e3chỉnh sửa 0lại đầu 9tóc.

“Ha 6ha,Tiểu 1Vũ à, em ethật là 4tốt bụng!”, fNam Trúc 81Du ngốc 1nghếch để 87yên cho tôi 1evuốt lại 15tóc cho anh, 40mỉm cười d0tươi tắn, fđôi mắt 6dài cong 20lên thành 37hình trăng 5khuyết, atrông thật 52là đáng 8yêu!

“Nhưng 4mà Tiểu 3Vũ à, em 0không thích 1cách trang 5fđiểm của e4anh hôm nay 3sao?”

Hài, 42cái anh chàng 0này, lúc d5nào cũng ehồn nhiên aenhư vậy e1nhưng cũng erất biết b5quan tâm 59đến người 8khác.

“Anh bcứ nghĩ flà em sẽ 1ethích cơ, fathế nên 3suốt cả 83dọc đường 4danh cứ cố f7gắng phớt calờ những 4fánh mắt 4ehiếu kì dcủa người f6đi đường, ađể nguyên ebbộ tóc cdgiả đó 0cđến đây! f2Nếu như 6eTiểu Vũ ffđã không 9thích thì 04lần sau 6fanh sẽ không 7đội nó b0nữa!”, e3Nam Trúc c7Du nhìn tôi, e8thật thà 4nói.
Lần f8hẹn sau 2ư? Tôi chợt 0ckhựng lại, c0ngây người fnhìn anh, 8alần hẹn casau ư? Tôi 23làm sao còn 43có thể 01có lần fhẹn sau devới Nam 91Trúc Du cơ 7chứ? Nói 8đùa à, 4d10 vạn nhân 6dân tệ 1cho một eflần hẹn 26hò, cho dù atôi có là 9đại tiểu 0athư của efnhà họ cLâm cũng ekhông thể 65nào gánh 19vác nổi.

“Lần 25hẹn sau aư? Đại 3tiểu thư, c6cô thật 6sự đang fhẹn hò fvới gã 15này đấy fà?”, một 6egiọng nói 08vang lên decắt đứt bdòng suy d8nghĩ của 90tôi.
Hả, 8giọng nói 3fnày là của…

“Phác 9Tùng Bình, 8btại sao fcậu lại bxuất hiện fở đây?”, 2tôi ngoảnh 3eđầu lại, enhìn thấy 38Phác Tùng 9Bình đã 5fđứng bên e1cạnh không 2biết từ elúc nào, 43đang nhìn 10tôi và Nam cTrúc Du bằng 8ánh mắt 39thê lương.

Hài, fccái gã này b2sao trông 63bộ dạng 23cứ như 4vừa bị bbại trận 7quay về 1ấy!

“Đương fnhiên là 15tôi phải 8xuất hiện f9ở đây 2brồi!”, e6Phác Tùng c2Bình nhìn 1tôi, thản 6enhiên nói, 28“Bởi vì 2tôi là vệ 9sĩ của 57cô mà!”

Hả, f9vệ sĩ? 0Ôi trời, 66đất đá 9dnhư đang cfào đổ b6xuống đầu ctôi.

“Cậu alà vệ sĩ cecủa Tiểu 03Vũ à? Thế ethì có phải 52cậu cũng 2giỏi võ 48như ở trên eti vi không?”, 1khi tôi còn b5đang ngẩn dera chưa biết 0trả lời bara sao thì dđôi mắt b1của Nam bTrúc Du đã 3sáng lấp 7lánh, vẻ 7amặt đầy 4sùng bái, bchạy lại dhỏi han ePhác Tùng 79Bình.

Ôi btrời đất 8ơi, Nam Trúc d5Du ơi là 7dNam Trúc 79Du!

“Đương 9nhiên rồi, 0enếu như 41võ công akhông giỏi c0thì làm fesao tôi bảo 7vệ tiểu 14thư được!”, 23lần đầu bdtiên bắt egặp ánh 7mắt tôn 7sùng của 4engười khá, fPhác Tùng ceBình vỗ dngực tự fhào, kiêu 4ngạo nói.

“Đúng 5thế!”, a0Nam Trúc 5fDu gật đầu 5dphối hợp.

“Tôi 6nói cho cậu dbiết, Phác 1bTùng Bình ctôi đây 8từ nhỏ 81đến lớn achỉ có 9mỗi quyết atâm là phải f2bảo vệ atiểu thư!”, 8nhìn thấy c5Nam Trúc aeDu có vẻ dfphối hợp 7ăn ý với 7mình, Phác d1Tùng Bình c5càng được f1dịp lên 72mặt. Cậu eta quàng 9btay qua vai 9Nam Trúc 7Du, hào hứng e2kể tiếp: 1a“Để có 8thể làm 41bảo vệ 2acho tiểu 2thư, ngay atừ năm 47lên hai tuổi d8tôi đã a8đến Lâm 51Nguyên Đường 7để học cdvõ rồi!”

Hai atuổi đã 7bắt đầu chọc võ 1cở võ quán 30nhà tôi 4ư? Những 5lời nói 7fkhoe khoang 7cnhư thế 28này chỉ 26có Phác 2Tùng Bình 2bmới có 2thể nói 82ra miệng d0được. ce © DiendanLeQuyDon.comNhưng Nam 1Trúc Du ngốc a5nghếch đâu b5có biết 48rằng đó b9chỉ là 5điều khoe d4khoang, người bta nói gì 76anh ấy tin 87nấy, đã d3thế lại 28còn tỏ 83ra vô cùng 3sùng bái anữa chứ.

Hai f9người này, 6xét trên 6một phương 14diện nào 5đó, thật ddsự là phối ahợp khá căn ý!

“Phác 8Tùng Bình!”, 58tôi xoa xoa 5vào hai thái ecdương đang fbắt đầu cđau nhức, 8cắt đứt 6câu chuyện 4của hai 36anh chàng 0này, “Tôi bbđang hẹn 1hò chứ 8không phải 8là tìm người dđánh nhau, 7thế nên 2không cần 0fcó vệ sĩ 4đi theo.Cho dnên cậu f4có thể 9dvề nhà 1được rồi!”

“Hẹn fhò?”, nghe 9bthấy tôi 1nói vậy, 0Phác Tùng cBình thốt e5lên kinh 7ngạc, lập 9tức đẩy b9ngay Nam Trúc 2Du ra xa, 7“Đáng 4ghét thật, 60tôi đã f3sớm biết 7cái gã này 73chẳng phải 1tốt đẹp 2gì! Lại 11còn ra vẻ 0sùng bái 5tôi nữa 7chứ, rõ dràng là 18đang ra chiến 4athư với ftôi mà!”

Vội 1vàng xắn 4ftay áo lên, aPhác Tùng 2Bình trợn 92mắt nhìn 0Nam Trúc ffDu như chuẩn 22bị nhảy b1bổ vào 1đến nơi.

Nam b8Trúc Du chớp 3chớp mắt, 57ngây người 0nhìn Phác 6Tùng Bình, avẻ mặt bdbối rối 21không hiểu a8chuyện gì d8đang xảy bra.

Ặc 20ặc, tôi 5đứng bên 4cạnh lấy dtay lau mồ 0chôi trên 7trán: hai cbcái người 47này, một 9người tính fcách đơn 0agiản, hiền 1hòa đến ađáng yêu, abmột người elại dễ 6fbị kích 0động, hoàn 7etoàn hành 60động theo b3cảm tính. 6 © DiendanLeQuyDon.comKhi hai người fnày chạm 34trán nhau, a4thế giới 2không loạn 4mới kì 29lạ!

“Có 47phải anh cmuốn thể 6hiện tài enăng ngay c0tại đây 49không?”, enhìn thấy 48bộ dạng 5như sắp f4đánh nhau 11của Phác 60Tùng Bình, 9đây là akhả năng 0duy nhất fcmà Nam Trúc 7fDu nghĩ đến.

“Rắc…rắc…”, 3hai tay Phác 9Tùng Bình a2nắm chặt d4lại, từ 01từ xuống 57tấn.
“Cậu 2điên à, aai lại đi c0biểu diễn 08tài nghệ ccho kẻ thù bdxem?”, Phác aTùng Bình 4chịu không a9nổi bèn bkêu lên.

“A….Ý….Hơ…..”, 0sau vài giây 0ngây người 4suy nghĩ, 2Nam Trúc 9Du như sực 5tỉnh: “hóa 36ra cậu cũng 3thích Tiểu 2Vũ à?”

“Nhiều e1chuyện!”, 13Phác Tùng 10Bình chịu 6không nổi, 5liền chán 2nản nói: 21“Nếu không 2thì tôi 9cần gì 3phải làm 7fvệ sĩ cho ctiểu thư ebchứ?”

“Nói fecũng phải!”, a8Nam Trúc 7Du gật gật 9đầu, “Một 8người lợi e0hại như 62cậu, nếu adnhư không ffphải là ccvì thích 3Tiểu Vũ, d6ai lại đi e1cam tâm tình 93nguyện làm 0vệ sĩ cho c4cô ấy? 66Chí ít thì 04cũng phải dacó lí tưởng 0trở thành ceanh hùng a1bảo vệ 4hòa bình 57thế giới 3hay gì đó 38mới phải!”

“Hả…ừm….Ý…Ha 1ha ha…”, 27lần này 1đến lượt 9bPhác Tùng 4Bình đứng 85ngây ra nghĩ f1ngợi. Cuối 34cùng, khuôn 3mặt toát clên vẻ e5cảm động, cPhác Tùng eBình nắm 7chặt tay 2Nam Trúc 28Du, hỏi: 5“Cậu thực 0sự nghĩ 74rằng tôi 6arất lợi 0ahại đúng 4dkhông? Tôi e2thực sự 57có thể 5làm vệ 9sĩ cho tiểu e0thư chứ? 9Tôi cũng fbcó thể d3bảo vệ 7fhòa bình 57thế giới 4ư?”

Mồ 3hôi đầm 7bđìa trên 30khuôn mặt dtôi.

“Đương fnhiên rồi”, 49Nam Trúc 3Du vỗ ngực, a7vô cùng ftự tin đảm 1bảo những 4điều mình anói là thật.

Cái 4anh chàng 86ngố này 44còn chưa 7dbiết tài 09nghệ của 8Phác Tùng 41Bình ra sao, 00dựa vào bcái gì dám 16vỗ ngực 7đảm bảo benhư vậy? bTôi đứng 37bên cạnh, ctrợn tròn 00mắt quan 44sát diễn fbiến “cuộc 3đụng độ” 31của hai afchàng trai 1có tích bcách hoàn 1toàn trái 81ngược.

“Hừ fhừ, cậu 1bđừng tưởng 96nói như bvậy là d3tôi sẽ 3không coi 1fcậu là bftình địch 2nhé!”, blườm Nam dTrúc Du một acái, Tùng dBình nhanh atay đẩy 9anh ta ra, 2nói tiếp: 0“Tôi nói 5cho cậu 7abiết, cho 9dù thế 69nào, cậu 8fcũng chính dlà tình bđịch của 6tôi. Tôi 5tuyệt đối 52không cho ecậu và ftiểu thư aahẹn hò 8bvới nhau!”

‘Tại 41sao?”, Nam 4Trúc Du khẽ b1nhíu mày, 97thật thà cdhỏi.

Toàn ethân tôi 16lại bắt e8đầu lắc 5lư do đứng dkhông vững dtrên đôi 4dép cao gót.
“Tôi 1không thích 31làm kẻ 6thù, hay 6blà chúng 1ta làm bạn 6đi!”, vẫn 6vẻ mặt fngây thơ 03ấy, Nam b7Trúc Du nói: 9“Cậu xem, ccậu thích 7Tiểu Vũ, e4tôi cũng e5thích Tiểu cVũ, điều 0này cho thấy 5chúng ta 1bcó cùng bchung sở e3thích, vì 1avậy nên 9fkết bạn bcvới nhau 31mới đúng!”

Toàn 6thân tôi decứng đờ 7dra: hóa ra bdtrên thế 48giới này, 2cùng thích 8một người 45lại có 93thể nói d8là có cùng 92một sở c3thích, tình 19địch lại 9có thể 9trở thành 3fbạn bè bvới nhau d5vì cái lí 1do này. Cách enghĩ này dchắc chỉ acó anh chàng 7Nam Trúc fdDu này mới acó! Chỉ 1có điều…

Tôi d9giật mình, 1ngoảnh đầu b4lại nhìn 0Nam Trúc 42Du. Cái tên 51này ban nãy 4nói cái 40gì, anh ta…anh e2ta…thích…thích abtôi á?

Tôi e2cố gắng 8quan sát 22biểu cảm 27trên mặt ecủa Nam c7Trúc Du, a7hi vọng dbcó thể dtìm ra một 1chút dấu 5fhiệu của dsự dối btrá, nếu 3không thì 41là sự xấu 8hổ khi thổ 58lộ…..Không dcó, chẳng 8ccó gì cả, 5ngoài ánh 6fmắt chân cdthành ra, fetrên khuôn 1dmặt anh 09ta chẳng adcó chút 6abiểm cảm 9fgì khác.

Cái 6“thích” emà anh ta 5nói ở đây bcó lẽ là b“thích” 3giữa bạn 1bè với cnhau chứ 4không phải 1là kiểu 3f“thích” 5mà tôi nghĩ! c3Tôi thầm 8ctự giải e5thích với 7fmình. Không 80hiểu vì 9fsao, khi suy aanghĩ này 6chợt lóe 1lên trong 9đầu, trong 5flòng tôi 0lại có 38chút thất bvọng.

“Như a9thế cũng 8ecó thể 6dtrở thành 3ebạn được 6bsao?”, nằm 82ngoài dự 3đoán của 0etôi, Phác 9fTùng Bình 4bắt đầu 45cân nhắc bđến tính 18khả thi 52của chuyện adnày.

“Đương 9anhiên rồi!”,”Nam 9Trúc Du gật 7đầu khẳng 3định chắc 9dnịch, “Hơn fnữa tôi 6thực sự f4rất mong 6muốn có 3được một dngười bạn a7tài giỏi 01như cậu, b7cảm giác 68ấy thật 46là tuyệt 7vời!”

“Thật 32á?”, Phác 2dTùng Bình 9ngạc nhiên 3hỏi lại.

“Ừ”, 0Nam Trúc fDu lại gật 5dđầu lia 5lịa.

“Thôi ađược rồi, d3nếu như 4fcậu đã 7chân thành a1muốn tôi 9trở thành 03bạn của 9cậu, vậy 4thì tôi 9cũng đành 76miễn cưỡng abchấp nhận”, cPhác Tùng 5Bình được 1fdịp lên 5nước, cao b8ngạo nói: c“Tôi là c7Phác Tùng 0Bình, còn ecậu?”

“Tôi 45là Nam Trúc 0Du! Tốt fquá, tôi a0lại có 7thêm một e5người bạn e3tài giỏi 9nữa rồi!”, cđôi mắt aathuôn dài 0của Nam a1Trúc Du cong 79lên như dhình trăng 17khuyết, d5khuôn mặt 1lấp lánh 7niềm vui, 57đôi môi 6mở rộng, 2aphát ra những 4dtiếng cười 2hạnh phúc.

Nhìn 84thấy Phác 2dTùng Bình 9ngây người 32nhìn Nam 7Trúc Du cười asung sướng, btôi cũng f9ngây ra không 0cbiết nói 4gì.

Sự 9quyến rũ b6của Nam dTrúc Du, 0acó lẽ có dtác dụng 0đối với 9cả nam lẫn 6nữ! Tùng 7Bình ơi eclà Tùng a9Bình, kể 02từ đây 12cậu đã 9đặt chân 05lên con đường 3không có 1đường d5lui rồi!

“Tùng ebBình à, 1ccậu đến eeđúng lúc 5alắm, bởi 38vì tôi không 08hiểu Tiểu a2Vũ cho lắm 3bnên đang 45buồn phiền 0vì không 23biết cô 17ấy thích c2cái gì! 1cCậu có ethể cho 6tôi ý kiến 96được không?”

Lần 6dnày đến 0lượt Nam b4Trúc Du quàng evai Phác 5dTùng Bình, c1cứ như 08thân thiết b9lắm.

“Được 66thôi, để ctôi nghĩ 3xem nào!”, 91Phác Tùng dBình đưa 3tay ra, thân 4thiện khoác faqua vai Nam eTrúc Du, 8hai người d3vừa nói dvừa ngồi 82xuống bên ecạnh bể cphun nước, 4bhoàn toàn 9không phát d7hiện ra fsự tồn 29tại của 6tôi, bắt 2đầu bàn 4tán về cvấn đề esở thích 08của tôi.

Tôi 4thật hết ccách với 98hai người 8enày mất!

Một 5lúc lâu 7sau, cuộc c4“hội thảo” e4của họ 3mới kết 05thúc. Tùng 7Bình đứng f7dậy, vỗ e4vỗ vào 88vai của 8Nam Trúc 33Du, lại 3còn làm 5ftư thế d“cố lên” 3rồi nói: 9“Cố lên, d8cố lên, 2Trúc Du, dcậu nhất 39định có 0thể!”

“Ừ, 55nhất định aftôi sẽ 04cố gắng!”, 49Nam Trúc bDu ưỡn cdngực, tỏ 4ra tự tin 67với Phác fTùng Bình. 0 © DiendanLeQuyDon.comSau đó, cNam Trúc 9Du vui vẻ 0tiễn Phác d0Tùng Bình e5ra về! Hơ, 6cái tên cPhác Tùng 77Bình này cchịu ra d8về thật asao?

Tôi 3trợn tròn cmắt nhìn 9anh chàng 5Phác Tùng c6Bình vui avẻ ra về. f © DiendanLeQuyDon.comSao có thể? 4Phác Tùng dBình…anh 38ta…sao có 68thể bỏ 74đi dễ dàng 5enhư vậy 12chứ? Theo 8những kinh 41nghiệm trước 40đây, tôi 7phải nghĩ 65đủ mọi d5cách, làm 5dđủ mọi 3trò mới a1có thể 6thoát khỏi esự đeo 1bám của 44cậu ta. b © DiendanLeQuyDon.comNam Trúc 6Du đã dùng 50phép thuật 49gì mà lại 3khiến cho 65Phác Tùng cBình dễ edàng chủ c0động bỏ 7đi như vậy, 3hơn nữa 9lại còn 5là tự nguyện b5bỏ đi chứ?

“Tiểu 20Vũ, em sao bthế? Sao f8mặt cứ 5nghệt ra avậy? Tạm 1fbiệt anh 0eTùng Bình!”, f4Nam Trúc 67Du mặt mày 5hớn hở 17chạy lại, 2vừa ngạc e2nhiên trước edvẻ mặt 3của tôi, 8vừa vẫy 25tay tạm b8biệt Tùng 6Bình!

“Anh…Tùng c8Bình?”, e2tôi lắp 3bắp.

“Đúng 6thế, Tùng aBình sinh 6ftrước anh d6một tháng 0mà, anh gọi 41cậu ấy 80một tiếng a0anh thì có 8gì không 3đúng?”

Hài…đúng 3là chẳng ccó gì không 9đúng cả, 2ít nhất a0thì trong e0thế giới cecủa Nam 9Trúc Du, 58đây là 5fmột chuyện eekhông thể f7nào bình 8thường 1fhơn.

Nhưng 0nếu đổi 9lại là 6bất kì 79người nào 9khác, việc 3hai người bmới quen 5nhau chưa fđến một 21tiếng đồng 5hồ mà đã 2thân mật c6gọi nhau 8là anh em 1thì quả bkhông phải 97là một 2achuyện bình 3thường!

“Ối, b6đã 11 giờ b3rồi đấy. 9f © DiendanLeQuyDon.comTiểu Vũ 8eà, chúng 6ta phải 2tranh thủ cthời gian 06mới được!”, 33nhìn lên 44chiếc đồng 83hồ giữa 17quảng trường c3trung tâm, 35Nam Trúc fcDu thốt blên.

Hừ, 8dkhông hiểu 9là tại ddai lôi cái 2gã Tùng 53Bình ấy 8sang một agóc làm 8lãng phí 28mất cả 4nửa tiếng 88đồng hồ, 59hại tôi 4chân đau 0nhức muốn 21chết đi 42được!

Tôi 8khẽ nhíu 4bmày, không 5cảm thấy 83chân mình cacòn có khả 7fnăng đi 4lại nữa.

“Sao 3thế?”, 3cNam Trúc 95Du nhìn vẻ 6mặt đau d4khổ của 28tôi, sau